Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 122 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Truyện ngắn huyền bí - hiendde Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1221 of 2534: Đă gửi: 05 January 2009 lúc 9:52pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

V̀ SAO CÁC THIỀN SƯ

BẤT HOẠI SAU KHI MẤT

 

Bảy mươi tám năm sau khi từ trần, di hài của vị lạt ma cao cấp thuộc phái Phật giáo Đông Sibiri, Dasha Darjo Itigelop vẫn c̣n nguyên vẹn như mô của người sống. Các nhà khoa học Nga xác nhận rằng thi thể của ông không phân hủy và gần như bất tử.

Các phật tử nói rằng, chỉ có những thiền sư cao cấp mới có thể rơi vào một vài trạng thái đặc biệt trước khi chết, và tự gột sạch ḿnh tới mức cơ thể không thể phân hủy.

Khabo lạt ma, một chức danh cao cấp trong giới lạt ma Dasha Dorjo Itigelop, sinh năm 1852 và tạ thế năm 1927. Khi chết ông di chúc lại rằng, quan tài của ḿnh phải được thỉnh thoảng mở ra để xem xét xương cốt.

Vị lạt ma viên tịch trong tư thế thiền trên ṭa sen, cách thức điển h́nh của một thiền sư. Kể từ đó di hài của ông được đưa lên mặt đất ba lần, vào các năm 1955, 1973 và 2002.

Lần gần đây nhất, chiếc quách được mở ra là ngày 11-9-2002, với sự có mặt của các tín đồ Phật giáo Nga và các chuyên gia y tế.

Các nhà sư ở Ivolginsk Datsan kể rằng lần nào cũng vậy, họ thấy cơ thể lạt ma c̣n nguyên vẹn như thể ông chỉ vừa tạ thế.

Sau lần đào mộ cuối cùng, các nhà sư quyết định không chôn cất lại, mà đặt di hài của ông vào một chiếc quan tài bằng kính đặc biệt.

Chiếc quách được để trong một căn pḥng đặc biệt nơi các tín đồ có thể chiêm ngưỡng vị tiền bối. Song người ta cấm, không được chụp ảnh hoặc quay video thân thể ông.

Trả lời báo Nezavisimy Vzglyad, Trưởng pḥng nhận dạng thuộc Viện chuyên gia pháp y Nga, Viktor Zvyagin cho biết, cơ thể của lạt ma giống như của một người c̣n sống.

Da của ông vẫn mềm mại, các khớp có thể cử động và c̣n nhiều yếu tố khác nữa. Đáng ngạc nhiên hơn là các phân tích hồng ngoại về mẫu mô đă tiết lộ rằng, chúng hoàn toàn b́nh thường như mô người sống.

Nhóm nghiên cứu đă kinh ngạc trước hiện tượng bất hoại này, và yêu cầu các nhà sư cho phép họ có được một vài sợi tóc và móng tay của ông để phân tích.

Theo các chuyên gia, có vài nguyên nhân khiến cho các thi hài vẫn giữ nguyên vẹn sau hàng ngh́n năm. Một trong số đó là quá tŕnh ướp xác của tự nhiên.

Viktor Zvyagin cho biết hiện tượng ướp xác tự nhiên được bắt gặp trong các nghĩa địa Nam Phi.

Ngoài quá tŕnh ướp xác tự nhiên, các thi hài c̣n có thể giữ nguyên trạng nhờ được xử lư bằng sáp mỡ và than bùn, khiến cho cơ thể giống như một loại xà pḥng.

Xác vị bác sĩ riêng của gia đ́nh Sa hoàng Botkin được t́m thấy trong trạng thái đúng như vậy. Tuy nhiên, không một phương pháp nào trong số kể trên được dùng để ướp di hài vị lạt ma Dasha Dorjo Itigelop.

Các phật tử nói rằng, chỉ có những thiền sư cao cấp mới có thể rơi vào một vài trạng thái đặc biệt trước khi chết và tự gột sạch ḿnh tới mức cơ thể không thể phân hủy.

Ngoài xác của Khabo lạt ma Dasha Dorjo Itigelop, hiện trên thế giới chỉ có ba thi hài của các nhà sư c̣n nguyên vẹn, đang được lưu giữ ở Trung Quốc, Ấn Độ và Việt Nam.

Rất tiếc cho đến nay vẫn không có một phân tích nào, có thể giải thích một cách thuyết phục, hiện tượng bất hoại của các thiền sư. Mọi nghiên cứu về các xác ướp đó vẫn c̣n trong giai đoạn khai phá.

 

                                                                                                                                          Pravda

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1222 of 2534: Đă gửi: 06 January 2009 lúc 2:22pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CHÚC MỪNG SỰ RA ĐI

 

Nhà văn Lâm Tường Dũ giải thích về việc " chúc mừng sự ra đi của phu nhân nhà báo Việt Định Phương đang gây nhiều thắc mắc trong dư luận.

LTS: Những trang báo cáo phó của gia đ́nh nhà báo Việt Định Phương đều ghi rơ ràng: “Gia đ́nh chúngtôi vui mừng báo tin...”

Khiến cho nhiều người không hiểu chuyện tưởng có sự lầm lẫn. Nhưng không phải. Đó chính là sự thật của một Pháp Môn Niệm Phật Người Văng Sanh, gọi là Pháp A Di Đà.

Tin rằng ngay sau khi hơi thở cuối cùng vừa dứt, th́ linh hồn sẽ được các vị Phật Bồ Tát “tiếp dẫn về cực lạc” nên không có trạng thái “chết”. V́ thế gia đ́nh mong muốn mọi người phải vui mừng, thay v́ đau buồn chia sẻ sự việc ra đi của người quá văng!

Đây là một sự kiện khá đặc biệt, nhiều người thắc mắc, v́ vậy nhà văn Lâm Tường Dũ, người rất hiểu biết về Pháp Môn Niệm Phật Người Văng Sanh, đă dành cho một bài phân tích, giải thích sự kiện trên, để độc giả hiểu thêm về sự việc.

Trong tinh thần đó nhà báo ngỏ lời chúc mừng, góp lời chúc mừng văng sanh đến cụ bà Diệu Hải. “A Di Đà Phật” mừng cụ đă văng sanh cực lạc.

VW: Nh́n vào cáo phó của bà Việt Định Phương, nhũ danh Nguyễn Kim Hà, pháp danh Diệu Hải, mọi người rất ngạc nhiên. V́ cáo phó đăng là: “Gia đ́nh chúng tôi vui mừng báo tin Vợ, Chị, Em, Mẹ, Bà…”

Trong một tờ flyer của gia đ́nh người quá cố, được phát ra tại nhà quàn ghi rơ câu: “Để kính trọng người văng sanh xin chư vị đừng nói một lời phân ưu nào, hăy chúc mừng văng sanh.”

Sự việc này ngược lại với truyền thống của người Việt Nam. Ông có ư kiến như thế nào?

LTD: Đây không phải là truyền thống của người Việt Nam. Đây là truyền thống của người theo đạo Phật, pháp môn A Di Đà. Pháp này rất ngắn, cứ niệm A Di Đà Phật, khi qua đời sẽ văng sanh về miền cực lạc, đi ngay, không có chờ đợi.

Ông Việt Định Phương là cư sĩ Tịnh Hải, phu quân của bà Nguyễn Kim Hà, là người theo pháp A Di Đà. Theo thuyết này người mất đi, niệm A Di Đà sẽ đi ngay, được Phật rước về Tây phương cực lạc liền. Với quan niệm đó, sống là gởi thác là về.

Về đâu, về cực lạc. Như vậy một người thác được về cực lạc, về một nơi vĩnh viễn an vui. Không lư do ǵ một người trở về nơi vĩnh viễn an vui mà lại buồn.

VW: Như vậy không có trạng thái chết, nghĩa là làm sao?

LTD: Không có trạng thái chết. Theo quan niệm của đạo Phật, sống gởi thác về. Nghĩa là không có chết. Xuống dưới thế gian là sống một kiểu sống khác. Hết kiểu sống đó trở về sống một kiểu tốt đẹp hơn.

Theo quan niệm của thuyết A Di Đà, đi về một nơi hạnh phúc miên viễn tại sao phải buồn.

VW: Ông chứng kiến những vị sư tăng làm lễ, họ có bày tỏ theo nguyện vọng của ông Việt Định Phương không, tức là chúc mừng sự ra đi của bà Diệu Hải?

LTD: Có. Ngày hôm qua, thứ Tư, có những vị thượng tọa như Thích Nguyên Lư, một số thượng tọa cao cấp hơn, một số sư cao cấp nữa, khi chấm dứt buổi tụng niệm đă nói rằng, bà Diệu Hải đă chuẩn bị để đi về nơi cực lạc, cho nên nay đi về nơi cực lạc, không có ǵ lạ hết.

- Bà đă chuẩn bị rồi. Cho nên chúng tôi (lời của những vị thượng tọa tụng niệm) chúc mừng. Theo đúng bên đạo Phật là như vậy.

Tiện đây tôi cũng muốn nói, có những sự việc cũng rất mâu thuẫn như “về nước Chúa, về dưới chân Chúa” như bên Công giáo mà lại chia buồn.

Đôi khi tôi cũng có thắc mắc. Được về hầu hạ Chúa được về dưới chân Chúa tại sao buồn? Được về hầu hạ Chúa về dưới chân Chúa là một điều hạnh phúc.

Cũng như bên Phật về nơi cực lạc. Sở dĩ cứ đăng “chia buồn” là do thói quen.

VW: Chia buồn hay phân ưu là một cách nói. Mừng vui cho người ra đi theo thuyết A Di Đà, nhưng chia buồn với người ở lại, bởi v́ người ra đi để lại thương tiếc cho người ở lại. Ông nghĩ như thế nào?

LTD: Nếu chia buồn phải nói cho rơ ràng. Đối với những người c̣n ở lại thế gian, sự mất mát là nỗi buồn.

Cho nên chúc mừng cho người ra đi, chia buồn với người ở lại. Mừng cho người ra đi về nơi an vui.

VW: Về trường hợp cáo phó của nhà báo Việt Định Phương, có phải đây là lần đầu tiên?

LTD: Nếu ai nghiên cứu đạo Phật điều này là điều rất đúng, nhưng xưa nay không có ai để ư. Cáo phó chúc mừng người thân ra đi đây là lần thứ nh́.

Người thứ nhất viết rất rơ ràng: khi quí vị tới với người quá cố, thân xác, quí vị nên chúc mừng và niệm A Di Đà, mừng, mừng, mừng.

Đó là em ruột của ông Việt Định Phương, ông Trọng Viễn, đă có đăng tin mừng khi em của ông ta qua đời.
VW: Như vậy đă có hai nhà báo, Trọng Viễn và Việt Định Phương, hai anh em ruột đă đăng cáo phó chúc mừng?

LTD: Ông em không có theo thuyết A Di Đà. Ông Việt Định Phương đăng cáo phó cho ông em theo h́nh thức chúc mừng.

VW: Ông có thấy rằng có một ẩn ư, một sự bất b́nh thường, chơi nổi?

LTD: Không. Sau nhiều năm tu tập, ông Việt Định Phương cư sĩ Tịnh Hải, mới thấy rằng tu tập có rất nhiều đường.

Đây là một đường rất dễ đi vào cơi niết bàn, một cơi không sanh không tử. Tôi đă theo dơi ông Tịnh Hải chừng mười năm nay tôi thấy rất đúng.

Đi về một nơi miên viễn về một nơi toàn hạnh phúc, tại sao phải chia buồn. Chỉ v́ xưa nay người ta không để ư. Không phải là chơi nổi cũng chẳng có mới mẻ ǵ đâu, chuyện phải xảy ra như vậy. Nhưng người ta đă quen lệ thường hễ thấy người qua đời là người ta nói buồn.

VW: Người Việt rất húy kỵ trong vấn đề tử, nghĩa tử là nghĩa tận rất ít nói về cái chết. Đối với khoa học cái chết chỉ là một sự chuyển hóa, cũng b́nh thường thôi.

Đối với cá nhân ông trong tương lai, khi ông nằm xuống, ông muốn được theo h́nh thức nào?

LTD: Tôi sẽ theo h́nh thức này. Tôi cũng có biết qua thuyết A Di Đà, nhờ ông Tịnh Hải hướng dẫn cho tôi. Cho nên tôi rất đồng ư.

Tôi thấy điều chúc mừng rất thực tế. Cá nhân tôi có thể nói rằng: ông Tịnh Hải có thể đứng trước mặt người sắp qua đời, và biết người đó đă đi về cơi niết bàn hay chưa.

Nh́n cốt mà biết. Làm sao đạt được tới mức đó rất là dài ḍng. Nhưng rất khoa học. Trong tôn giáo có khoa học.

VW: Làm sao có thể biết được biết được người qua đời đă được đức Phật A Di Đà tiếp dẫn về miền cực lạc một cách khoa học?

LTD: Tôi chưa đạt được đến mức đó nhưng cư sĩ Tịnh Hải đă đạt được, nhờ vào kinh nghiệm coi xá lợi người đă mất, sờ vào người sắp mất, thấy được một siêu hiệu nào đó.

Nói chuyện với ông Tịnh Hải sẽ rơ ràng hơn. Tôi sẽ gởi khoảng ngàn trang sách, nếu đọc sẽ thấy trong đó có nói về điều này.

VW: Đối với những người không theo pháp A Di Đà, sự ra đi về thế giới khác có khác hay không?

LTD: Pháp giống như con đường. Thí dụ như có rất nhiều con đường đi tới Mỹ. Có người đi đường biển, có người đi đường bộ, có người đi đường máy bay…

Pháp A Di Đà là một trong những pháp, theo tôi một người không giỏi kinh kệ, đây là con đường đi bằng máy bay nhanh hơn và rất đúng.

Đi bằng những con đường kia cũng sẽ tới nơi, nếu tâm hướng về phía đó, hoặc đời sống ở thế gian theo hướng đó.

Không phải chỉ có pháp này mới đi tới miền cực lạc. Nhưng đây là một trong những pháp, theo ông Tịnh Hải đă kinh qua nhiều chục năm nay, pháp này vừa dễ, và khi người ra đi ḿnh có thể biết được, so với những pháp khác hơi khó và mông lung hơn.

VW: Đối với đám tang người Tàu, họ tổ chức rất ŕnh rang, chiêng, trống, hát. Đó có phải là mừng vui cho người ra đi không?

LTD: Điều đó rất đúng. Họ tổ chức rất vui vẻ, nhạc nhă tiễn người ra đi. Theo thuyết A Di Đà, đúng ra không có loan báo cho ai biết, không cần loan báo cho ai biết.

C̣n tại sao không nên khóc, buồn? Theo ông Tịnh Hải đó là ḿnh lôi kéo người trở về, cho nên không nên làm.

V́ vậy đâu có mặt ông Tịnh Hải ở nơi đám tang. Ông ta ở nhà để mừng. Ông Tịnh Hải đă biết hương linh của phu nhân đă về một nơi miên viễn hạnh phúc, cho nên không có buồn ǵ hết.

VW: Chưa có một ai nói một cách rơ ràng như ông tŕnh bày. Họ sợ bất kính với người ra đi, chạm vào nỗi đau của người ở lại. Tại sao ông lại quyết định nói về vấn đề này?

LTD: Có mấy ngàn trang về thuyết A Di Đà. Đă đọc qua sẽ không ngạc nhiên. Như tôi đă đọc qua mấy ngàn trang. Ai nhận pháp A Di Đà sẽ coi việc chúc mừng là việc phải xẩy ra phải làm.

Mừng một người ra đi về một nơi hạnh phúc là một điều tự nhiên. Ai cần sách A Di Đà, chúng tôi sẽ cung cấp. Sách của ông Tịnh Hải.

VW: Phật giáo Tây Tạng có h́nh thức điểu táng. Để người chết cho chim ăn. Một số người cảm thấy đau ḷng, tại sao để người chết cho chim ăn như vậy.

Quan niệm về tôn giáo, về văn hóa mỗi nơi khác nhau. Ông có nhận xét về tâm linh như thế nào?

LTD: Về tâm linh ai theo tôn giáo sẽ thấy h́nh thức đó là đúng. Mỗi tôn giáo có rất là nhiều pháp. Ai theo pháp A Di Đà, khi người thân qua đời, họ sẽ chúc mừng cho người ra đi về quê hương hạnh phúc.

Muốn về được quê hương hạnh phúc, lúc sống phải như thế nào. Không phải ai qua đời cũng được đi về nơi đó. Nếu đời sống ở thế gian không tốt, khi qua đời, không lẽ lúc đó phải chia buồn, v́ người đó sẽ bị đưa về một nơi tăm tối hơn.

Nhưng v́ sao chia vui với cụ bà Diệu Hải, v́ cư sĩ Tịnh Hải biết rằng, phu nhân của ông ngay giờ phút lâm chung, ông đă biết bà đă đi tới cơi cực lạc. Ông đă tu pháp này và đă đạt được, nên ông biết cho nên ông mừng.

“Để kính trọng người văng sanh xin chư vị đừng nói một lời phân ưu nào, hăy chúc mừng văng sanh.” Đó là lời trong flyer phát ra trong ngày tang chế của cụ bà Diệu Hải. Và các chư tôn đức cũng đă chia vui.

 

                                                           ETCETERA

                                                                       1-1-2009

 

 

 

 

 

 

 


 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1223 of 2534: Đă gửi: 06 January 2009 lúc 4:53pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

GIEO QUẺ NĂM 2009

 

Năm nay, Cự Giải gặt hái nhiều thành tựu đáng kể nhờ những biến đổi đặc biệt trong đời sống t́nh cảm. C̣n Thiên B́nh, những ư tưởng tuyệt vời trong đầu sẽ giúp bạn tỏa sáng trong cả năm 2009.

Dương Cưu (21/3 - 19/4)

Luôn đi tiên phong và dũng cảm, con Cừu được mệnh danh là biểu tượng của sự đổi mới và phát triển.

Khoảng thời gian nó dành ra để suy ngẫm và nh́n nhận lại các vấn đề sẽ giúp nó có quyết định đúng đắn khi lựa chọn con đường để đạt được mục đích mà vẫn không ảnh hưởng tới hệ thống niềm tin lâu đời.

Thông qua việc nhượng bộ những cá tính đặc biệt của bản thân, các cơ hội vàng mà con Cừu chưa bao giờ nghĩ đến sẽ mở ra với nó trong năm nay.

Sự thỏa hiệp với bản thân không chỉ đem lại cho Dương Cưu cách nh́n và đánh giá vấn đề mới mẻ, khôn ngoan hơn mà c̣n cho nó một trái tim yêu thương và giàu ḷng trắc ẩn.

Như thế, một cách tự nhiên những điều tốt lành và lợi ích cao nhất sẽ tới với con Cừu.

Khi óc sáng tạo thăng hoa, sự hứng khởi sẽ kích thích để Dương Cưu vạch ra những mục tiêu lớn hơn.

Nó dễ dàng ḥa hợp công việc với những khía cạnh c̣n lại của đời sống mà vẫn bảo đảm sự rơ ràng và các mục đích.

Khi đă thoát khỏi những phiền muộn của năm cũ, con Cừu sẽ lao thẳng về phía trước với vô vàn khát vọng trong tim và gặt hái lợi ích lâu dài.

Với bản tính giàu ḷng nhân ái, năm nay, Dương Cưu lại tiếp tục chuỗi ngày cứu giúp thế giới của nó.

Tuy nhiên, con Cừu cần tránh rơi vào t́nh trạng giúp đỡ kẻ khác lấp đầy nhu cầu của họ, mà quên mất phải chăm sóc bản thân ḿnh, dù sức chịu đựng và khả năng tập trung của nó tuyệt vời đến đâu.

Niềm vui và cảm giác được tận hưởng cuộc sống là khát vọng lớn nhất của Dương Cưu năm nay, và chúc mừng nhé, con Cừu hoàn toàn có thể tạo ra cuộc sống ḿnh muốn.

Kim Ngưu (20/4 - 20/5)

Đă đến lúc để chúc mừng chính ḿnh rồi đấy Kim Ngưu! Trong năm 2009, những mục tiêu, nhiệm vụ mới sẽ khiến bạn trẻ lại cùng lối suy nghĩ mới lạ, độc đáo. Một cách tự nhiên, những điều tuyệt vời sẽ đến với bạn.

Với bản tính siêng năng, cần cù, Kim Ngưu c̣n tự tạo cho ḿnh nhiều cơ hội vàng.

Mọi người xung quanh nhờ đó sẽ được truyền cảm hứng bởi sự nhiệt huyết và đầu óc sáng suốt của bạn. Họ sẽ ủng hộ bạn chinh phục những mục tiêu của ḿnh.

Trong năm mới này, sự hứng khởi của Kim Ngưu tràn trề hơn bất cứ thời điểm nào trước đây.

Khi bạn biết nắm bắt sức mạnh trái tim và tinh thần, bạn sẽ khám phá cuộc sống với óc sáng tạo đặc biệt.

Bạn đánh giá cao tất cả sự thay đổi to lớn xảy ra trong cuộc sống của ḿnh, và cũng học cách biến đổi lịch tŕnh cũ rích cùng những mô h́nh, kiểu mẫu cứng nhắc và già cỗi.

Điều này cho phép bạn tiến lên một bước dài trong nhận thức và đề ra những mục tiêu cao hơn.

Tuy nhiên, vẫn nên để tâm tới chuyện t́nh cảm và những thứ có ư nghĩa quan trọng với bạn. Chân thật là yếu tố cần thiết và bạn sẽ thành công.

Năm nay, Kim Ngưu cũng trở nên từ bi bác ái và tín ngưỡng hơn.

Cuối năm, có thể bạn sẽ giảm tốc độ một chút và dành nhiều thời gian hơn để tận hưởng những thành tựu và sự mới mẻ bạn vừa tạo ra.

Song Sinh (21/5 - 21/6)

Song Sinh là cung hoàng đạo sở hữu một khả năng đáng kinh ngạc là luôn nh́n thấy tính hai mặt, đối ngẫu của một vấn đề.

Trước mỗi thay đổi, bạn có cách tiếp cận nhanh chóng và hiệu quả, chưa kể đến việc suy nghĩ thấu đáo trước khi đưa ra bất cứ quyết định nào.

Trong năm 2009, bạn sẽ nh́n sâu vào những khát vọng của bản thân, phục hồi khả năng tự nhận thức, hiểu rơ hơn chính ḿnh và phân định được những mơ hồ, nhập nhằng trong tâm hồn.

Điều này sẽ mang lại sự cân bằng cho cuộc sống t́nh cảm và gia đ́nh bạn. Cần chú tâm tới các chi tiết khi bạn muốn ḥa hợp giữa cuộc sống hướng nội và hướng ngoại, cũng như tận hưởng những biến đổi xảy ra bên trong bạn.

Khi đă đạt được thỏa thuận với chính ḿnh, bạn sẽ thấy một mục tiêu, đích đến trọn vẹn hơn trong cuộc sống, và những trải nghiệm của bạn cũng tự khắc mở rộng hơn.

Tập trung vào những vấn đề ảnh hưởng tới bạn sâu sắc nhất, và như một phép màu, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn, mọi thứ dường như tự chúng ổn thỏa theo thời gian.

Bạn cũng có những nguồn lực và động cơ cần thiết để tạo ra những thay đổi và gặt hái nhiều thành tựu hữu h́nh trong năm nay.

Đối với những ngày cuối năm, bạn sẽ có thời gian tận hưởng cuộc sống, và vui chơi trong một cảm giác măn nguyện tuyệt vời.

Nhờ nguồn năng lượng dồi dào xuyên suốt năm 2009, Song Sinh rất thoải mái trong cả nhận thức lẫn tâm hồn.

Cự Giải (22/6 - 22/7)

Năm 2009, thành tựu nổi bật của Cự Giải sẽ là những lời chúc phúc, đặc biệt trong các lĩnh việc giao tiếp và các mối quan hệ.

Chưa khi nào, bạn cảm thấy được người khác hiểu và đánh giá cao như lúc này. Điều đó giúp Cự Giải tin vào khả năng của ḿnh để rồi thành công và đạt được những mong muốn cao nhất của bạn.

Khả năng tập trung của Cự Giải thật tuyệt vời, và bạn luôn biết ḿnh muốn ǵ. Sử dụng điểm mạnh này khi làm việc với những người khác, nhưng đừng đ̣i hỏi họ phải coi quan điểm của bạn là của họ dù trong bụng bạn nghĩ thế đi nữa.

Khi các ư tưởng chảy tràn trong đầu bạn, hăy chắc chắn lắp ráp chúng với sự sáng suốt và rơ ràng.

Năm nay, bạn cũng được truyền cảm hứng mạnh mẽ bởi những biến đổi đặc biệt trong đời sống t́nh cảm.

Khi có sự cân bằng trong trái tim và tâm trí, bạn sẽ dễ dàng biểu lộ các cảm xúc của ḿnh và biết cách hưởng ứng những người xung quanh.

Việc t́m được một đối tác sẵn ḷng khám phá những điều khác nhau rất quan trọng với bạn.

Bạn sẽ được trải nghiệm nhiều sự thay đổi khi biết cách thể hiện bản thân ḿnh.

Tuy nhiên, cần tránh đặt các giới hạn cho bản thân. Bạn đang học cư xử theo một cách thức mới, tích cực, chứ không phải lo lắng về kết quả của nó.

Điều này sẽ kiềm chế nhu cầu kiểm soát t́nh huống của bạn và khích lệ bạn bắt đầu và đưa các mối quan hệ, cả trong công việc lẫn cá nhân lên nấc thang cao hơn.

Sư Tử (23/7 - 22/8)

Trong năm 2009, Sư Tử có những biến chuyển đặc biệt trong nhận thức và t́nh cảm.

Bạn tự nguyện làm những việc tốt xuất phát từ trái tim nóng ấm của ḿnh, và một cách tự nhiên, chúng được công nhận và đáp trả.

Điều này khiến bạn tận hưởng niềm vui ngọt ngào theo một cách thức mà bạn chưa bao giờ trải nghiệm trước đây.

Sự tự tin, niềm vui và hạnh phúc bạn trao cho người khác sẽ mang lại cho bạn vô vàn lợi ích mà chính bạn cũng không nhận ra.

Với Sư Tử, những hành động tử tế là một cách để thay đổi bản thân và gặt hái thành công.

Đây cũng là thời điểm hoàn hảo để cho chú Sư Tử kiêu hănh cống hiến "sức mạnh" của ḿnh cho xă hội.

 Bạn nhận ra luôn có việc để làm và giúp đỡ bất cứ ai có thể.

Bạn sẵn sàng đón nhận một nấc cao hơn trong nhận thức, thái độ để từ đó cân nhắc một mục tiêu lớn hơn.

Những thứ bạn có thể đem lại cho người khác phản ánh trực tiếp các biến đổi xảy ra bên trong bạn.

Năm nay, trái tim bạn sẽ đặt đúng chỗ và bạn có thể hoàn toàn thỏa măn, hài ḷng về tất cả những điều bạn dự định làm trong năm nay.

Bạn đang phát triển những kỹ năng tuyệt vời trong quá tŕnh biến đổi bản thân và đưa ra các quyết định khôn ngoan để trở thành người tốt nhất có thể.

Bạn cảm thấy chắc chắn, vững chăi và những nét đẹp ở Sư Tử sẽ tỏa ra thật dễ dàng mà không cần cố gắng.

Xử Nữ (23/8 - 22/9)

Những điều tuyệt vời đang đến với Xử Nữ trong năm nay. Bạn sẽ trải nghiệm những cảm giác khác thường của việc được tái sinh và khi đă thoát khỏi các lối ṃn cũ trong cách thể hiện bản thân, bạn sẽ thấy ḿnh dạo bước trong nhiều trải nghiệm mới mẻ.

Xử Nữ luôn thích mọi thứ phải thật rơ ràng, xúc tích, ngăn nắp và cẩn thận nên bạn dễ dàng đón nhận và thích nghi với sự biến đổi mà bạn đang trải nghiệm.

Bạn cũng cảm thấy b́nh yên với những bước tiến xảy ra cả bên trong lẫn bên ngoài, và chào đón cơ hội được thể hiện hiểu biết mà bạn có được.

Có một "cuộc cách mạng phục hưng" đang diễn ra bên trong bạn mà trước đây chúng dường như đă ngủ quên.

Bạn khám phá con đường trước mắt, thể hiện bản thân theo cách riêng của ḿnh cũng như t́m kiếm ư nghĩa mới của cuộc đời với sự tỉnh táo.

Về mặt tinh thần và phương diện văn hóa, bạn sẽ trải qua những biến đổi đáng kinh ngạc trong năm nay.

Bạn sẽ có một bước tiến dài về phía trước, khi bạn chia sẻ những thay đổi này với những người khác.

Óc sáng tạo sẽ cho bạn nhiều cách thức mới trong hành động và tài năng ấy rất có ích cho xă hội.

Cảm giác vững chăi, an toàn và tập trung sẽ giúp Xử Nữ đạt được bất cứ thứ ǵ bạn muốn trong cuộc sống.

Năm 2009, tinh thần bạn cũng sẽ cân bằng hơn bất cứ thời điểm nào trước đây.

Thiên B́nh (23/9 - 22/10)

Những ư tưởng tuyệt vời sẽ luôn nằm trọn trong đầu óc của Thiên B́nh và giúp bạn tỏa sáng trong cả năm 2009.

 Khi bạn tin vào chính ḿnh và thể hiện trọn vẹn năng lực của bản thân, bạn sẽ có được những chuỗi thay đổi đầy tích cực cũng như nhiều cơ hội quư báu cho tương lai.

Cộng với rất nhiều những kiến thức, hiểu biết được mang lại th́ chắc chắn bạn sẽ t́m ra cách thay thế lối ṃn suy nghĩ bằng các phương pháp tư duy hiệu quả hơn.

Tất nhiên, sẽ chẳng mất thời gian để đạt được những ǵ ḿnh muốn.

Cảm giác được quan tâm, hỗ trợ và yêu mến sẽ là động lực lớn cho bạn.

Bên cạnh việc chăm lo cho bản thân, đừng quên dành thời gian quan tâm tới những người xung quanh, giúp cuộc sống của họ cân bằng hơn và mang tất cả gần gũi với nhau hơn.

Năm 2009 này, bạn cũng cần phải nỗ lực nhiều hơn để tạo dựng công việc ổn định hơn năm vừa qua, đây là điều hết sức quan trọng và có tác động lớn đến mọi phương diện của cuộc sống.

Đừng bỏ qua những thông điệp từ thế giới xung quanh ḿnh, chúng sẽ giúp bạn khôn lớn và trưởng thành, mạnh mẽ và quyết đoán cho mỗi hướng đi của cuộc sống.

Hăy tin và lắng nghe tiếng nói của nội tâm và phóng thích những đấu tranh trong ḷng để có một tinh thần thật thoải mái, tươi tắn cho cả năm nhé.

Ḅ Cạp (23/10 - 21/11)

Cởi mở ḷng ḿnh và bày tỏ những suy nghĩ, cảm nhận của bản thân với thế giới xung quanh sẽ mang lại cho Ḅ Cạp một năm nhiều đổi thay mới mẻ và những cảm xúc thú vị.

Là người ưa đối mặt với những thách thức, Ḅ Cạp sẽ có một năm nhiều thành công nếu biết sàng lọc tính bản năng, đồng thời vượt qua mọi nỗi sợ hăi và để những xúc cảm mănh liệt được thể hiện.

Chính nhờ như thế, sự hăng hái, sức mạnh nội lực sẽ lớn dần trong bạn và khiến cho không ít người xung quanh phải bất ngờ.

Đây rơ ràng là một năm thật nhiều chuyển biến cho Ḅ Cạp, bởi bạn khám phá ra những hướng đi mới để làm hài ḥa đời sống và thể hiện ḿnh.

Hăy thừa nhận ḿnh từ những giá trị cốt lơi nhất, bạn sẽ cảm nhận thêm đầy đủ về bản thân, điều mà từ trước tới giờ bạn chưa bao giờ chạm đến.

Tin tưởng vào chính ḿnh, đó là ch́a khóa cho năm nay.

Nhân Mă (22/11 - 21/12)


Bằng sự lôi cuốn bẩm sinh, Nhân Mă sẽ có một năm hoàn hảo trong việc thu hút mọi thứ về phía ḿnh, đồng thời tạo được những đổi thay quan trọng mang lại niềm vui cho bản thân.

Bạn cũng nhận ra rằng, hạnh phúc được mang lại không phụ thuộc quá nhiều vào vấn đề tiền bạc mà đơn thuần đến từ ư nghĩa của t́nh yêu, sự sẻ chia.

Thay v́ cố gắng xoay chuyển những việc đang diễn ra xung quanh theo ư muốn của bản thân.

Nhân Mă sẽ học được cách tiếp nhận và điều chỉnh ḿnh bằng cách sắp xếp lại ư tưởng, cũng như đón nhận những kiến thức mới để trưởng thành hơn.

Thông qua việc học cách nhượng bộ, bạn cũng nhận ra rằng ḿnh không cần phải chật vật tranh đấu để đạt được những thứ ḿnh muốn.

Khi bạn biết khai phá những ư tưởng cũng như những nguồn năng lượng tiềm ẩn xung quanh ḿnh, giá trị của bạn sẽ thay đổi đến bất ngờ.

Và, bạn cũng sẽ hạnh phúc khi biết rằng, chẳng quá khó khăn để cảm nhận trọn vẹn những xúc cảm ái t́nh. Chắc chắn thế!

Những cơ hội sẽ gơ cửa cuộc sống nếu như bạn biết khám phá, t́m ra môi trường tốt nhất để phát huy toàn bộ năng lực của bản thân.

Đừng quên tự hỏi mục đích của bạn là ǵ, sau đó kết nối chặt chẽ với chính ḿnh phấn đấu, nỗ lực và đi tới những thành công tuyệt diệu.

Cuộc sống sẽ trở nên trơn tru hơn bao giờ hết khi bạn tin rằng, tất cả là để dành cho bạn.

Ma Kết (22/12 - 19/1)

Để hoàn thành những mục tiêu quan trọng của năm 2009, điều quan trọng nhất với Ma Kết là phải vận dụng trí tuệ thông minh, sáng tạo.

Đừng quên kết nối với mọi người và chia sẻ những cảm xúc, suy nghĩ của ḿnh, bởi bạn bè là nguồn động viên, khuyến khích và khơi gợi ư tưởng cho bạn.

Cho bản thân thời gian học hỏi, trải nghiệm sẽ giúp bạn trưởng thành, nên nhớ không ai giỏi giang chỉ trong một ngày.

Khi bạn hết sức ḿnh t́m ṭi, cơ hội sẽ t́m đến với bạn nhiều hơn!

Hăy tin tưởng vào bản thân, lắng nghe sự mách bảo từ chính kinh nghiệm của ḿnh để xúc tiến công việc mau lẹ, trôi chảy hơn.

Nếu có điều ǵ đó khiến bạn không chắc chắn, đừng ngại lên tiếng bày tỏ với mọi người để được giúp đỡ, chỉ dẫn.

Không giống những cung khác, Ma Kết hiếm khi tỏ ra xuống sức khi phải đối chọi với những thách thức, những công việc đ̣i hỏi khả năng.

Đương nhiên nhờ điều này, bạn hoàn toàn có thể đối mặt với bất cứ khó khăn nào khi nó t́m đến. Đó cũng là cơ hội để bạn khám phá và thay đổi ḿnh.

Khi bạn nỗ lực để chứng tỏ bản thân, bạn sẽ thấy mọi thứ hoàn chỉnh hơn, rơ ràng hơn, chính chúng sẽ đưa bạn đến gần hơn với những giấc mơ đẹp đẽ của đời ḿnh.

Bảo B́nh (20/1- 18/2)

2009 là năm với rất nhiều thay đổi, đưa đến cho Bảo B́nh những tầm nh́n mới mẻ đầy bất ngờ.

Đây cũng là năm để bạn làm việc và hướng ḿnh đến một cuộc sống khỏe khoắn, tươi vui, đồng thời xây dựng nền móng và vun đắp giá trị cho bản thân trong mắt mọi người xung quanh.

Rơ ràng, đây không phải là thời điểm thích hợp để ngồi lại nhẩn nha và nh́n mọi thứ trôi qua kẽ tay.

Mạnh dạn hơn với những ư tưởng “nh́n xa trông rộng” sẽ giúp bạn khám phá thêm những ư nghĩa mới sâu sắc hơn của công việc cũng như gần gũi hơn với những mơ ước của chính ḿnh.

Sự sáng tạo sẽ giúp bạn tỏa sáng, vậy th́ nên dọn dẹp tất cả những ǵ cũ kỹ, lối ṃn đi và thay nó bằng những tư duy mới.

Chắc chắn, bạn sẽ có được sự hỗ trợ, ủng hộ nhiệt t́nh từ phía những người hiểu bạn, tin tưởng vào bạn.

Nắm bắt được những giấc mơ của bản thân và biến nó thành hiện thực là hướng phấn đấu cho năm tới này.

Khi bạn t́m ra mục tiêu để cống hiến sức lực, mọi thứ sẽ trở nên thật trôi chảy, dễ dàng.

Song Ngư (19/2 - 20/3)

Năm 2009 là cơ hội để Song Ngư nghĩ lớn, làm lớn. Ắt hẳn đây là lúc bạn thực sự hào hứng, được ngụp lặn trong vô vàn các ư tưởng của chính ḿnh, và khám phá ra ư nghĩa đích thực của đời sống.

Sự am hiểu cũng giúp bạn hỗ trợ đắc lực cho những người xung quanh ḿnh.

Bạn thoải mái với những dịch chuyển của cuộc sống, và điều này truyền cho những người xung quanh đầy hứng khởi, tựa như họ được trợ lực bởi sự khôn ngoan, hiểu biết của bạn.

Có thể, đây cũng sẽ là năm mà bạn sẽ thấy khó khăn đôi chút, nếu phải đối mặt với quá nhiều vấn đề thực tiễn, và ngược lại, mọi người cũng có thể sẽ cảm thấy khó hiểu đôi chút, với những ǵ bạn thể hiện, bạn hành động.

Tuy nhiên, nếu bạn biết cân bằng những điều đó, bạn sẽ dành phần thắng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1224 of 2534: Đă gửi: 06 January 2009 lúc 9:59pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NĂM 2009 QUA DỰ ĐOÁN CỦA

 NHÀ CHIÊM TINH...

 

Những nghề nghiệp hoặc sự kiện nào gắn với gỗ hoặc cây cối sẽ phát triển mạnh trong năm tới, bởi mộc sinh sôi nhờ thổ. Năm 2009 cũng là thời điểm tốt cho những người làm về giấy và thời trang, báo chí, ép dầu.

Năm con chuột 2008 đánh dấu bằng cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, sẽ nhường chỗ cho một năm ổn định hơn nhiều, năm con trâu và mạng thổ.

"Thổ thường được thể hiện bằng h́nh ảnh vườn hoặc đồng cỏ, trong phong thủy đó là biểu tượng của sự ḥa hợp, thư giăn và hồi phục", Raymond Lo, chuyên gia phong thủy Hong Kong, nói.

Trên b́nh diện rộng, thế giới có thể trông đợi ḥa b́nh và yên ổn trong năm 2009, nhưng con đường trở lại sự hồi phục kinh tế sẽ lâu dài và chông gai, các nhà chiêm tinh và phong thủy học Trung Hoa cảnh báo.

Các nhà chiêm tinh nghiên cứu vũ trụ trong sự cân bằng của năm yếu tố kim, mộc, thủy, hỏa và thổ.

Theo đó, số mạng của một người có thể được tính toán và biết trước dựa vào ngày giờ sinh của người đó.

Mỗi mạng đó lại phân chia ra thành hai loại: âm và dương, thể hiện bản tính tĩnh hay động.

Theo Lo, điều trùng hợp là một số lănh đạo thế giới trong năm 2009 lại có mệnh "âm thổ", trong đó có tổng thống đắc cử Mỹ Barack Obama và Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy.

"Người thuộc mạng âm thổ có xu hướng nhân từ. Họ yêu ḥa b́nh hơn chiến tranh. Họ thường là những người theo đuổi khoa học và nhân văn", Lo nói.

Những vĩ nhân thuộc âm thổ có thể kể đến Leonardo da Vinci, Charles Darwin, Abraham Lincoln, và Sigmund Freud.

Tuy nhiên, chuyên gia phong thủy này nói ông không hy vọng Obama hay các nhà lănh đạo khác có thể xoay chuyển t́nh h́nh kinh tế toàn cầu trong năm 2009, bởi yếu tố hỏa, động lực của các hoạt động tài chính, hầu như vắng bóng trong năm nay.

"Thị trường tài chính sẽ lên điểm chút ít trong vài tháng đầu năm, nhưng không tồn tại lâu. Các nhà đầu tư sẽ nhanh chóng thất vọng", Lo tiên đoán.

Bởi năm nay tượng trưng bằng thổ, các nghề liên quan đến gỗ, giấy, ép dầu sẽ phất. Cũng sẽ phát triển khá là thời trang, giải trí, môi trường và hàng không.

Lo dự đoán cựu phó tổng thống Mỹ Al Gore, người đoạt giải Nobel môi trường, sẽ có những thành tựu lớn trong nỗ lực đấu tranh chống sự nóng lên của trái đất.

Mak Ling-ling, một nhà chiêm tinh và phong thủy nổi tiếng khác, đoán rằng thị trường chứng khoán năm tới sẽ trầm lắng, và các vấn đề kinh tế ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn ở phương tây.

"Việc làm ăn sẽ khó khăn hơn bây giờ. Trật tự xă hội đảo lộn, các vụ lừa đảo tăng lên", bà dự đoán, nhưng thêm rằng t́nh h́nh có thể sẽ khá lên vào năm 2010.

                                                                                       AFP

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1225 of 2534: Đă gửi: 09 January 2009 lúc 9:59pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HUYỀN THUẬT BÙA NGĂI

(PHẦN MỘT)

 

HUYỀN THOẠI MỘT MẢNH ĐẤT

Tôi là một người con gái út trong một gia đ́nh gồm chín người con. Từ nhỏ tôi đă có niềm đam mê về các dạng huyền thuật trong thế giới vô h́nh.

Năm tôi mười sáu tuổi một lần tôi đi về quê của cha tôi ở tại Soc’s Bai th́ tôi có gặp được Cô Năm Tày (người là người thầy mà sau này tôi tôn kính nhất). Tôi nghe những người trong Soc nói cô là một bậc thầy về huyền thuật, nên tôi quyết định sẽ theo cô học đạo.

Tôi sau đó trở về lại Sài G̣n. Mấy hôm sau khi xin phép gia đ́nh để tôi về Soc ở một thời gian, với lư do là ở Sài G̣n tôi cảm thấy mệt mỏi, và dĩ nhiên gia đ́nh tôi đồng ư.

Tôi về đến Soc lúc đó đă khoảng 7-8 giờ tối. Nghỉ ngơi một lúc tôi chạy đến nhà Cô Năm. Khi ấy Cô Năm đang ngồi ăn cơm, cô mặc một bộ đồ bà ba đen, hai chân để chồng chéo lên nhau nh́n rất lạ. Ngồi với cô c̣n có hai thanh niên trẻ chừng 18-19 tuổi ǵ đó. Tôi nói:

- Dạ con chào Cô Năm.

Cô nheo nheo đôi mắt quay người lại nh́n tôi:

- Con là con của ông Tư Thêm ở đầu Soc hử?

- Dạ. Con muốn theo cô đề đi học đạo, cô dạy cho con nghen?

- Nhưng con muốn học ǵ?

- Dạ con nghe cha con nói là cô rất giỏi về bùa ngăi nên con muốn theo học.

- Con đến đây.

Tôi nh́n lên cái bàn thờ th́ thấy một miếng vải đỏ, bên trong có năm ḥn đá cuội màu nâu nâu. Xong Cô Năm chỉ tay vô bàn thờ mà nói rằng:

- Con lại đốt nhang khấn tên tuổi xong đem cái chén bể trên bàn thờ lại cho cô trong chén có chữ ǵ th́ cô sẽ dạy con về thứ đó. Cô là một người không phải giỏi về nhiều thứ nhưng sẽ tùy duyên của con thôi.

Tôi th́ chạy lại lấy ba cây nhang đứng mà khấn:

- Con tên là Nguyễn Thị Lư sinh ngày...tháng…năm 1968 con muốn học đạo thuật nên cầu các bậc khuất mặt khuất mày pḥ hộ chứng minh cho con.

Khấn xong tôi cầm một cái chén đă bị mẻ nh́n rất nham nhở ở ngoài vành và trông cái chén cũ như để từ thời xa xưa vậy.Tôi đến đưa cái chén cho Cô Năm xong th́ Cô Năm mới kêu hai người thanh niên lúc năy lại mà nói:

- Lư à, đây là hai sư huynh của con. Cái thằng đầu quăn tít mà da nó đen đen nó tên là Kiết (sau này chính là Thầy Bảy Kiết ở Soc’S Bai) c̣n cái thằng da hơi ngâm ngâm tóc dài nó tên là B́nh (sau này là thầy Tư B́nh chuyên về Phong Thủy ở cầu B́nh Triệu).

Từ nay mấy đứa mỗi đứa có một phép khác nhau không đứa nào giống đứa nào. Đó là ư của Thầy nên không có thắc mắc ǵ hết nghen hôn.

Cả ba đứa tôi đều la lên:

- Dạ con đồng ư ạ.

Xong xuôi Cô Năm nói tiếp:

- Thôi Lư con về nhà mà ngủ sớm đi ngày mai qua đây rồi làm lễ.

Tui nghe lời cắm cúi  chạy về nhà nằm cứ trằn trọc suy nghĩ măi về tương lai của tui sau này. Sáng sớm mới có tờ mờ sáng là tui chạy sang nhà Cô Năm mà trong túi có chưa tới năm đồng bạc.

Chạy qua tui thấy Cô Năm đang nằm trên vơng ph́ pḥ điếu thuốc rê. Cô thấy tui liền nói:

- Lư à con vô đây thầy biểu nè.

- Dạ con vô liền.

Nói xong tui chạy một mạch đến chỗ Cô Năm đang nằm Cô mới nói:

- Con ra sau nhà đốt một bó nhang lớn, xong đem cắm các cái chậu, mà cô để ở sau cái nhà lụp xụp phía sau nghe hôn.

- Dạ con đi liền. Ủa mà đốt nhang để làm ǵ vậy cô?

- Th́ từ từ rồi con sẽ biết.

Tôi làm theo lời cô cầm bó nhang chạy ra cái nhà lụp xụp đó. Tôi đứng trước cửa tự nhiên thấy lạnh sau cái ót mà da gà nổi cục cục. Tôi nhắm mắt bước vào cắm mỗi cái chậu ba cây nhang. Xong chạy ra ngoài chỗ cô nằm tôi mới hỏi:

- Cô ơi trong đó trồng cây ǵ mà nh́n âm u quá không có ánh sáng ǵ hết nh́n ghê quá cô à.

- Thôi con đừng thắc mắc cứ làm như lời cô dặn nè, nhớ nghen hông khi nào con buồn hay vui, th́ cứ vào trong đó mà nói chuyện thủ thỉ với cái đám cây đó. Sáng sớm con đốt nhang một lần, rồi chạng dạng tối th́ đốt thêm một lần nữa. À mà nè cô cho con cuốn sách này nè về đọc đi nha.

Nói xong cô đưa cho tôi một cuốn tập được gói bằng giấy nhật tŕnh kỹ lưỡng. Cô nói tiếp:

- Hai thằng kia cũng là người ở Sài G̣n xuống đây nó theo cô học cũng được gần năm rồi. Một thằng th́ nó thích học sên bùa luyện buà, c̣n một thằng th́ nó thích học về đất đai mồ mă.

Nhưng cô nói thiệt cái đó không phải là nghề của cô. Biết th́ cô có biết nhưng không rành cho lắm, nên cô chỉ lấy của tụi nó hai chỉ vàng mà thôi.

C̣n con là con của ông Tư Thêm trong Soc này, mà ông già của con cũng là bạn từ nhỏ của cô, nên cô không lấy tiền của con. Nhưng chuyện cúng quảy trong nhà cô, con có nhiêu th́ phụ nhiêu với cô hén.

- Dạ

Tôi gật đầu đồng ư liền đỡ tốn hai chỉ vàng chứ bộ. Nhưng tui vẫn cứ thắc mắc không biết cô dạy cái ǵ cho tui mà không lấy tiền. Tui đem cuốn sách về nhà mở ra đọc.

Màu giấy đă ngă sang màu ngà ngà nhưng chữ th́ c̣n đọc được. Tôi vừa mở ra vừa đọc say sưa. Nào là Ngăi Tiên, Ngăi Ngài, Ngăi Vừng.. nhiều lắm nhưng tôi chả hiểu ǵ hết.

Mới đó mà tui theo cô học được gần năm trời, ngày nào tôi cũng đốt nhang cho mấy chậu cây trong căn nhà lụp xụp, và mỗi khi tôi buồn bực chuyện ǵ th́ tôi lại vào trong đó ngồi kể lể nhưng tôi cũng không biết ḿnh đang kể cho ai.

Tới tối hôm nọ tui đang ngủ th́ tui mơ thấy có mấy cô gái mặt hoa da phấn, áo th́ đủ màu chạy đến nói với tui:

- Dạo này cô c̣n chuyện bực ḿnh ǵ không kể tui nghe với xong tụi tui giúp cô cho.

Nói xong tui thấy mấy cổ kéo tui đi ra ngoài đồng, mấy cổ chỉ vào một cái cỏ mọc ở ven đê, xong mấy cổ nói:

- Cái cây này là cô áo vàng đó, ngày mai tỉnh dậy ra đây đốn đem về nhà trồng, cô áo vàng sẽ ở chơi với cô.

Xong tự nhiên tui tỉnh dậy không biết là ǵ. Tui chạy một mạch sang nhà Cô Năm, kể cho cô nghe về giấc mơ vừa rồi, xong th́ cô nói:

- Ừ th́ ngày mai con đi đốn cây đó về bỏ vào một cái chậu bằng đất nung nghen hông

- Dạ.

Tui cũng chẳng biết như thế nào nhưng tui nhớ h́nh như cái ruộng đó là ruộng hoang, nhưng đất th́ của ông Ba Nhọ gần nhà tui. Miếng đất ông chê là khô cằn không trồng được ǵ, nên ông để đó không trồng trọt ǵ hết.

Tôi cuối cùng cũng t́m được cái cây, nhưng lạ thiệt trong mơ tui đâu thấy cái cây có bông, sao tự nhiên ra đây tui thấy nó có mấy cái bông nhỏ nhỏ màu vàng chanh.

Tôi đang phân vân không biết phải hông th́ như ai đó nhập vô tui vậy, bứng cái cây bỏ trong chậu đem về nhà Cô Năm. Cô Năm đang ngồi hút thuốc tỉa mấy cái cây trước cửa nhà, th́ tui bưng cái chậu về. Thấy tui cô năm nói:

- Ư con đừng đem nó vô đây, hăy ôm cái chậu về bỏ ngoài vườn nhà con đó. Xong rồi quay lại đây cô nói cho nghe.

Tui làm như lời Cô Năm xong lại chạy hụt hơi sang nhà cô. Vừa gặp cô th́ cô kêu:

- Con ra sau nhà lấy cô ly nước cái coi Lư.

Tui lại chạy ra sau nhà bưng cái ly nước vừa múc trong lu nước mưa chạy ra cho cô. Cô cầm ly nước ực một cái xong cô nói:

- Con nghe cho kỹ nè, mỗi ngày con về đốt nhang như mọi lần con đốt nhang ở nhà cô vậy đó. Nhưng khi đốt nhang con nhớ khấn:

- Lạy ba mươi sáu nàng tổ Ngăi áo xanh, áo đỏ, áo vàng về đây chứng, lạy tổ Chà, tổ Miên, tổ Mọi, tổ Lèo, lạy Năm Ông Tà Đất, Ông tà Núi, Ông tà Sông, Ông tà Biển, Ông Rừng Ông Rú ở Năm Non Bảy Núi về chứng cho con.

- Dạ con nhớ rồi cô.

Tui trả lời.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1226 of 2534: Đă gửi: 09 January 2009 lúc 11:16pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HUYỀN THUẬT BÙA NGĂI

(PHẦN HAI)

 

NHỮNG GIẤC MƠ LẠ-XUẤT SƯ

Xong tui về làm đúng như lời Cô Năm đă dạy. Mấy hôm sau, khi ăn cơm xong tôi lại lăn ra cái vơng nằm ngủ. Lần này tôi lại mơ thấy mấy cô gái hôm trước nhưng không thấy cô áo vàng đâu cả. Tui mới hỏi mấy cô:

- Ủa c̣n cái cô áo vàng đâu rồi, bộ hôm nay bận chuyện ǵ nên không đi chơi hả?

Cô áo xanh nh́n tui trả lời:

- Cô rước cổ về nhà rồi không nhớ sao hă cô. Bữa nay tụi tui đến kêu cô đi ra đây rước cô áo đỏ với tui về nè.

Tui không biết nên hỏi tiếp:

- Là sao tui không hiểu? Rước mấy cô mà rước ở đâu vậy? Mấy cô chỉ đi tui rước mấy cô về nhà ở chung với tui cho vui.

- Ừ cô đi theo tụi tui nha gần đây thôi hà.

Xong khoảng bốn cô nắm tay tui kéo đi. Chạy một hồi tui thấy h́nh như đây là cái nghĩa địa ở xóm trên. Cô áo xanh kéo tui lại một cái ụ đất cây cỏ mọc um tùm. Cô chỉ tay vô ụ đất mà nói:

- Đó cô thấy cái cây kia không?

- Cây nào nhiều quá làm sao tui biết được?

- Thôi để ngày mai cô ra thấy cây cỏ nào mọc bông th́ cô bứng đem về.

Cô áo đỏ nói.

- Ừ th́ vậy đi.

Cô áo tím trả lời.

Mấy bà đi hết c̣n tui ở lại với ai?

Cô áo trắng nói.

- Th́ nói bả cho bả rước hết về ở chung cho vui đi.

Cô áo xanh nói tiếp.

- Ừ th́ nhà bà ở đâu chỉ cho cổ biết đi cổ rước bà luôn.

Cô áo đỏ nói.

Xong cả bốn cô kéo tui đi qua một cái mộ khác. Cái mộ này cũng cũ rồi, nhưng có xây bằng gạch thẻ đàng hoàng. Cô áo trắng chỉ vào một cái lổ bên hông mộ mà nói:

- Cô ơi tui ở đây nè. Nhưng coi chừng nghen tui ở chung với ông Xà đó, coi chừng ổng cắn th́ cô chết tươi à nghen.

Tự nhiên tui rùng ḿnh thức dậy. Tui chạy qua nhà Cô Năm nói Cô Năm nghe. Xong Cô Năm tay th́ cầm điếu thuốc rê mới quấn nói:

- Con cứ ra cái ụ đất lấy ba cái cây kia về trước đi, rồi ngày mốt cô với con đi lấy cái cây trong ổ rắn hổ.

Tui nghe theo lời cô chạy xe đạp ra chợ Huyện mua bốn cái chậu bằng đất tốn hết gần bốn đồng bạc. Xong sẵn đường tui tạt ngang cái nghĩa địa ở xóm trên. Gởi xe đạp ở nhà bác Hai Vành tui chạy vô trong.

Trời ơi quá trời ụ đất biết chỗ nào mà t́m, tui tự nghĩ trong bụng, th́ bây giờ đi theo cảm giác thôi. Đi một hồi tự nhiên tui dừng lại cái ụ đất gần mộ của ông Hai Chỉ. Tui có cảm giác lạ lắm.

Tự nhiên tui đứng đó nh́n nh́n cái ụ đất hoài, bất giác tui ṃ ṃ trong đám cỏ mọc cao hơn đầu gối. Tui vừa ṃ vừa nghĩ trong bụng:

- Mấy cô muốn tui rước mấy cô về nhà, mà mấy cô không chỉ đường chỉ lối trong nghĩa địa này, nhiều ụ đất như vậy biết đâu mà t́m. Nếu mấy cô có linh thiệt th́ mấy cô cho tui gặp đi, tui mới rước được.

Tự nhiên tui ṃ ṃ một hồi trong đám cỏ, th́ thấy có ba cái cây có mấy cái bông nh́n như bông Mắc Cở nhưng màu bông lại là màu đỏ. Tui bứng cả ba cây về.

Đi ra tới nhà bác Hai Vành lấy mấy cái chậu đất bỏ vô xong tui mới buộc miệng hỏi bác:

- Ủa bác bộ trong nghĩa địa này có ổ rắn hổ hă bác?

- Ai nói cho mày nghe vậy?

Bác hai ngạc nhiên hỏi.

- Th́ con nghe người ta nói vậy đó.

Tôi trả lời.

- Ừ th́ ngay mộ ông Sáu Cau có cái hang con rắn hổ nhưng nó dữ lắm, không ai dám tới gần hết. Ai cũng nói rắn ở mộ không bao giờ cắn người, nhưng tao thấy mấy mạng bị nó cắn chết rồi đó.

Nghe tới đây tự nhiên tui thấy sợ sợ nghĩ trong bụng

”không biết ngày mai có bị nó cắn không nữa, nó mà cắn ḿnh cái là chết tươi”

Tui chào bác Hai tui đi về. Ngủ một giấc xong mai tính tiếp, nghĩ bụng vậy, nên tui về nhà bỏ mấy cái chậu sau vườn, kế bên cái chậu tui t́m được ngoài đồng.

Tờ mờ sáng hôm sau đang ngủ tự nhiên Cô Năm kêu:

- Lư ơi dậy đi nè. Lư ơi Lư ơi sao ngủ như chết vậy.

- Dạ con ra liền để con rửa mặt đă.

Tui lấy nước trong lu rửa mặt xong chạy ra mở cửa, bà cô của tui hỏi:

- Ủa mày đi đâu mà sớm vậy mậy? mới có tờ mờ sáng hà?

- Đi công chuyện với Cô Năm.

Tui trả lời.

Xong tui chạy ra ngoài sân th́ thấy cô năm đă đợi ở đó, mà cô năm xách theo một con gà c̣n sống với một cái giỏ bằng đệm. Cô năm nói:

- Đi lẹ đi con từ đây lên nghĩa địa xóm trên lận đó.

- Dạ để con lấy xe đạp ra đă.

- Khỏi đi bộ thôi à mà con có đem cái chậu đất theo không?

- Dạ có

Xong tui với cô vừa đi vừa nói chuyện. Cô nói:

- Cái cây mà hôm bữa con t́m ở ngoài ruộng cái đó người ta kêu là Ngăi Vàng hay gọi Ngăi Ván cũng là nó luôn.

C̣n ba cái cây ở ngoài nghĩa địa con bứng đem về, cái cây mà có lá dẹp dài có bông màu đỏ là Ngăi Ngài.

Cái cây có là nó chĩa ra như cái đuôi con cá, người ta kêu nó là Ngăi Bèo, c̣n cái cây lá cứng mà thân nó có gai đỏ là Ngăi Tích.

Bữa nay ḿnh đi hái là Ngăi Rắn. Mà Ngăi Rắn này nó độc lắm nghen con.

- Độc sao hă cô?

Tui thắc mắc hỏi.

- Ừ th́ cái Ngăi này nó mọc trong tổ rắn ngoài nghĩa địa đó. B́nh thường th́ rắn ở mấy cái mộ không có cắn người ta đâu, nhưng khi có cái cây đó mọc trong tổ th́ con rắn gặp ai cũng cắn hết, không ai dám đến gần nó hết đó.

- Ủa vậy sao hôm nay ḿnh hái được hă cô?

Rít một hơi thuốc rê cô nói tiếp:

- Th́ cô có cách của cô lát nữa rồi coi cô làm nè.

Nói một hồi th́ hai thầy tṛ vô tới mộ của ông Sáu Cau. Cô lấy trong giỏ ra hai cây đèn cầy. Cô đốt lên xong cô lấy ba cây nhang ra cắm trước hang rắn. Cô lấy một con dao, cắt cổ con gà lấy cái dĩa hứng lấy tiết của con gà. Cô vừa hứng vừa nói:

- Lát nữa con lại khấn như vậy nè:

”Con tên là Nguyễn Thị Lư Sanh ngày.. tháng.. Năm 1968 con xin ông Xà hăy chứng cho con đến để cúng ông, mời ông ra uống máu gà”

c̣n chuyện c̣n lại để cô. À mà nè nhớ nha hông khi thấy con rắn vừa ḅ ra khỏi ổ, th́ con hái cái cây mọc ngay trước ổ nó nghen, xong rồi chạy ra ngoài đường liền.

Tui làm như lời cô năm dặn. Thiệt là lạ khấn xong th́ con rắn ḅ ra liền, tui sợ chết khiếp luôn, tui thấy con rắn nó ḅ tới cái dĩa mà cô năm để ở xa cái ổ khoảng hơn chục mét.

Tui không suy nghĩ nhổ nguyên cái cây mọc trước ổ xong, nhắm mắt chạy thẳng ra đường mà trong bụng nghĩ

”không biết nó có dí theo ḿnh không?”

Chạy ra th́ thấy cô năm đă đứng đó, tui bỏ cái cây vô chậu xong th́ tui theo cô năm về. Đến nhà cô năm nói:

- Tụi không biết nó cứ nghĩ là chơi ngăi là phải hái cây cỏ về cúng, nhưng cô nói con nghe là Ngăi nó cũng như người vậy, phải tâm sự với nó xem nó như là bạn bè, phải chơi chung với nó th́ khi có việc nhờ nó mới giúp được.

Không phải bỏ ngăi là bỏ vô cây cỏ mà bất cứ cái ǵ cũng có thể bỏ ngăi được hết. Ngăi với Bùa nó cũng như nhau thôi, nhưng mỗi cái nó có cái lợi hại riêng của từng thứ, chứ không phải cái ǵ cũng hoàn thiện không có khuyết hết.

Sau này con có thành Thầy Bà hay không là tùy con thôi, c̣n đây là cuốn sách của cô viết lại những cách bỏ ngăi và giải ngăi mà cô biết được giờ cô cho con.

Vừa nói cô vừa đưa cho tui cuốn tập mà màu giấy đă ngă vàng, sau này phải cẩn thận v́ bùa ngăi rất phong phú người này cao c̣n có người khác cao hơn. Thôi con vô lạy tổ xong ra đây cô nói tiếp cho nghe.

Tui chạy vô lấy ba cây nhang đốt cháy xong cắm lên bàn thờ nhà cô rồi chạy ra chỗ cô ngồi. Vừa quấn điếu thuốc rê cô vừa nói:

- Hai thằng kia nó về trên Sài G̣n hết rồi, cô nghe nói thằng Kiết nó theo học một ông thầy Bùa Lỗ Ban nào ở miệt Tây Ninh đó.

Sau này con cẩn thận v́ thằng đó nó mê tiền lắm nó không nghĩ đến t́nh nghĩa đồng sư đâu. Thôi con về trên đó đi. Cô hết dạy con rồi sau này số phận con như thế nào th́ tùy ở con.

Sau lần đó vài hôm sau tui mua cho cô một gói thuốc rê và vài ba hộp sữa, tạm biệt cô để trở về Sài G̣n và dĩ nhiên tui cũng không quên đem theo mấy chậu ngăi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
ngocnhan
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 10 February 2006
Nơi cư ngụ: Germany
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 155
Msg 1227 of 2534: Đă gửi: 10 January 2009 lúc 8:27am | Đă lưu IP Trích dẫn ngocnhan

Cảm ơn bác hiendde nhiều, đọc các chuyện bác post lên thật ly kỳ hấp dẫn


Ngocnhan biết thêm được nhiều kiến thức mới, rất lư thú.

__________________
tướng tùy tâm sinh, tướng tùy tâm diệt
Quay trở về đầu Xem ngocnhan's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi ngocnhan
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1228 of 2534: Đă gửi: 12 January 2009 lúc 1:59pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HUYỀN THUẬT BÙA NGĂI

(PHẦN BA)

HUYNH MUỘI TƯƠNG TÀN

Tôi lên Sài G̣n ở gần bốn năm ngày nào cũng đọc chú tụng niệm cả. Năm đó tôi vừa được hai mươi hai tuổi, trong nhà có người anh đi làm ăn bên tận xứ Miên. Nhưng mỗi lần đi về th́ tôi thấy ổng khác khác đi nhiều lắm, mà không biết chuyện làm ăn của ổng có gặp sự cố ǵ hay không.

Đến một lần nọ ổng đi về nhà đ̣i cưới vợ. Má tôi hỏi ổng:

- Mày định cưới đứa nào mà sao từ hồi nào tới giờ tao đâu nghe mày nhắc đến bồ bịch ǵ đâu nè?

- Ừ mà ông định cưới cô nào vậy ông? Cô nào cưới được ông chắc như chuột sa hủ nếp quá hà.

Tôi cười xong nói tiếp:

- Ông nào giờ không có đi ăn chơi ǵ hết ráo, làm ăn xong nhiêu tiền cất hết, chắc để dành nuôi vợ quá hen.

- Thôi mày.. tao lấy vợ là chuyện của tao.

Má tôi sắp xếp một ngày để ổng dẫn vợ ổng về cho má tôi coi mắt. Hôm đó má tôi nấu nào là cà ri gà rồi, chiên chả gị.. nhiều thứ lắm. Tôi nghĩ trong bụng ”Chắc Má muốn con dâu rồi”.

Bày đồ ăn xong tôi lại nh́n lịch buộc miệng nói:

- Ư chết! để đi mua đồ về cúng hôm nay là ngày 16 âm lịch.

- Mày cúng ai dậy Lư? Hôm nay đâu phải là ngày giỗ ba mày đâu? Má tôi hỏi.

- Dạ th́ cúng cô hồn thôi, má ở nhà con đi ra chợ chút về liền hà.

Tôi chạy ra chợ mua gà nhưng nhờ bà bán cắt tiết, tôi chỉ cần tiết thôi, rồi mua đậu xanh, nếp, thịt ba rọi, huyết heo và dĩ nhiên là nhang với đèn cầy nữa. Xong tui chạy về nhà, chạy lên pḥng tôi bày đồ cúng xuống đất.

Đốt đèn cầy, nhang tôi khấn:

- Lạy ba mươi sáu Nàng Tổ Ngăi Áo Vàng, Áo Đỏ, Áo Xanh, Áo Tím, Áo Trắng. Lạy Chư Vị Tổ Lèo, Tổ Miên, Tổ Chà, Tổ Mọi. Lạy Năm Ông Tà Ở Ba Rừng Bảy Núi Hang Sâu, Về Chứng Cho Đệ Tử Nguyễn Thị Lư Dâng Thực Cúng Chư Vị.

Tôi ngồi trên pḥng đợi đến khi nhang tàn. Vừa bước tới chân cầu thang tự nhiên cảm thấy lành lạnh sau ót, như cái lần đầu tiên tôi đốt nhang cúng ngăi ở nhà Cô Năm vậy.

Tôi bước xuống cầu thang th́ thấy mọi người đang ăn. Tự nhiên trong người tôi có một cảm giác bất an.

Má tôi mới nói:

- Lư à xuống ngồi ăn với anh mày ḱa. À mà kia là vợ sắp cưới của anh mày, lại chào chị đi.

- Chào chị.

Tôi vừa mở miệng nói th́ người phụ nữ này ngước mặt lên, tôi thấy ở giữa trán người này có một lằn gân xanh nh́n rất lạ. Chợt trong đầu tôi có ư nghĩ: ”Không lẽ người đàn bà này chơi bùa ngăi à?”

Nhưng tôi tự trấn an trong ḷng. ”Chắc không có đâu chỉ tại ḿnh đa nghi quá thôi”.

Từ năy giờ tôi quên để ư đến cái người mà người phụ nữ đó giới thiệu là anh của cô ta. Người này mặc đồ bà ba đen đầu th́ vấn khăn rằn, nhưng nh́n mặt th́ c̣n trẻ lắm mà mặc đồ như mấy ông già.

Tối hôm đó tôi không sao ngủ được. Tôi lại ngồi tâm sự với mấy chậu ngải về chuyện hồi sáng. Tôi nói:

- Không biết anh Tư có bị trúng bùa ngăi ǵ không mà thấy ổng kỳ quá, c̣n người đàn bà kia và người mặc bộ bà ba đen nữa.

Tối hôm đó tôi đang nằm ngủ chợt như cảm thấy có người kêu tôi thức dậy. Trong mơ hồ tôi thấy các cô gái lại về ngồi xung quanh tui. Cô áo vàng nói:

- Anh cô bị người ta bỏ bùa rồi có cần tụi này giúp không?

- Th́ có ḿnh bả là bạn hà giúp bả đi! Cô áo đỏ nói.

- Nhưng người bỏ bùa là người quen của bả mà! Cô áo tím nói.

- Ai mà tui quen.. mấy cô nói rơ đi. Tôi nói.

- Th́ cái người hồi đó học chung với cô đó. Cô áo trắng nói.

Tới đây tôi chợt t́nh giấc, những giấc mơ như thế này th́ tôi thấy thường xuyên, mỗi lần tôi buồn bực chuyện ǵ th́ các cô đều về nói chuyện với tôi trong mơ.

Một ư nghĩ lóe lên trong đầu. ”không lẽ là anh Kiết.” Tôi quyết định về quê một chuyến để gặp cô Năm Tày.

Vừa gặp tôi cô năm khóc nói:

- Sao lâu quá con không về thăm cô.

- Th́ giờ con về nè cô khỏe không cô?

- Ừ cũng b́nh thường thôi con à. Mà lần này con về đây nhờ cô chuyện ǵ phải hông?

- Dạ số là...

Tôi kể cho cô nghe về chuyện của anh Tư tôi và giấc mơ mà tôi gặp. Nghe xong cô năm nói:

- Con ở đây đi c̣n chuyện của thằng Kiết để cô lo cho.

- Cảm ơn cô.

Rồi tôi khăn gói về nhà cùa bà cô ở và có viết thư về cho gia đ́nh hay rằng, tôi muốn ở đây chơi một thời gian gia đ́nh đừng có lo.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1229 of 2534: Đă gửi: 12 January 2009 lúc 2:32pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HUYỀN THUẬT BÙA NGĂI

(PHẦN BỐN)

BỎ NGĂI RẮN - DỨT T̀NH ĐỒNG SƯ

Mấy hôm sau nghe cô năm bị bệnh, ba chân bốn cẳng tôi chạy qua nhà cô năm, thấy cô năm nằm mà ho sù sụ. Tôi hỏi:

- Cô năm có sao không vậy?

- không sao đâu con à. Cái thằng Kiết này nó phản quá, bây giờ nó học ba bốn ông thầy bùa rồi nó không coi cô ra ǵ nữa hết. Nó cao tay lắm cô thử gở nhưng không được con à.

Cô năm nói.

- Thôi cô cứ nghĩ cho khỏe để con lên Sài G̣n rồi con tính.

Th́ ra cái người áo đen tôi gặp ở nhà là ông Kiết. Tôi đi xe đ̣ về Sài G̣n mà ḷng như lửa đốt. Đến Sài G̣n tôi chạy về nhà nghỉ ngơi một chút, th́ nghe trên nhà có tiếng la của má tôi. Tôi chạy ra xem.

- Mày đem tiền đi nuôi con nhỏ, hôm bữa mày nghe lời nó về nhà sửa bàn thờ tổ tiên, đem cái thứ ǵ về thờ là sao?

Anh tôi trả lời:

- Tôi là chủ trong nhà, Chị Hai Chị Ba đi nước ngoài rồi, mọi chuyện lớn nhỏ tôi đều quyết định được, má không phải lo.

Tôi buồn lắm chạy thẳng một mạch lên lầu ngồi khóc. Tôi lại ngồi vừa khóc vừa kể cho mấy chậu ngăi nghe. Tôi cứ khóc và khóc một lúc th́ thiếp đi.

- Dậy dậy dậy nè…

Trong tiềm thức có người giục tôi dậy. Khi đó tôi lại thấy các cô về ngồi quanh tôi.

- Ngày mai cô thấy một người bán rắn đi ngang qua nhà cô, th́ cô ra mua một con, rồi bảo với họ là cô chỉ lấy bộ da và hai con mắt mà thôi. Cô áo xanh nói.

- Xong rồi cô mướn người ta rửa sạch đem may lại thành một cái túi, về để ở dưới chỗ ngồi của tôi. Cô áo trắng nói.

- Nhớ nghen hông đừng có làm sai. C̣n hai con mắt th́ cho con chó nhà cô ăn vào. Cái túi để dưới chỗ tôi ngồi khoảng bảy ngày sau, th́ cô đem cho anh cô đựng tiền nhớ đấy. Cô áo trắng nói tiếp.

Tôi choàng tỉnh dậy th́ đă gần ba giờ sáng. Pha một ly cà phê ngồi một lúc, th́ có một ông bán rắn đi ngang tôi kêu ông ta vào.

- Có bán rắn hổ không chú? Tôi hỏi.

- Có chứ c̣n có một con nè bán rẻ cho cô tám chục đồng thôi. Ông trả lời.

- Mắc dữ vậy. Tôi chỉ cần bộ da với lại hai con mắt thôi, tôi c̣n có sáu chục đồng hà được không? Tôi hỏi.

- Ừ th́ cũng được cô không lấy thịt à?

-  Dạ Không.

Ông ngồi lột da con rắn móc mắt nó bỏ vào một cái bao nhỏ đưa cho tôi. Tôi nhờ bé Tám gần nhà rửa bộ da hết ba đồng cho ăn thêm kẹo lại tốn gần sáu đồng, rồi ra chợ cho người ta may thành cái túi.

Tôi đem về để dưới chậu ngăi rắn khấn:

- Lạy Cô Áo Trắng Chốn Rừng Sâu Hang Thẳm. Lạy Chín Loài Rắn Dữ Chốn Núi Thẳm Mây Ngàn. Lạy Tổ Chà Tổ Miên, Tổ Mọi, Tổ Lèo, lạy Ông Xà Bà Xà Chốn Hang Cùng Hang Hẹp Về Cứu Giúp Chứng Minh Cho Con.

Tôi đốt ba cây nhang cắm vào chậu. Đem hai con mắt rắn xuống cho con chó ăn. Rồi quay lên pḥng đọc sách. Thắm thoát bảy ngày đă qua. Đến đêm hôm đó cô áo trắng lại về trong mơ với tôi.

- Các cô khác đâu? Tôi hỏi.

- Họ đi làm việc cho cô rồi. À mà cô nhớ ngày mai kêu người phụ nữ với người đàn ông hôm nọ đến dùng cơm nha.

- Để làm ǵ?

- Ngày mai cô sẽ biết.

Tôi tỉnh dậy chạy xuống pḥng anh tư kêu:

- Anh Tư ơi mai đi mời chị dâu qua ăn cơm nha với anh của chị dâu nữa.

- Ừ mà có chi hôn vậy?

- Th́ lâu lâu mời ăn cơm hông được sao?

- Ừ mời th́ mời.

Anh Tư trả lời với tôi.

Tôi đi chợ thật sớm mua đồ về nấu ăn. Nấu nướng xong lên pḥng lấy cái túi bằng da rắn bỏ vào người. Khi người phụ nữ và ông Kiết đến, tôi ân cần mời vào trong nhà ăn cơm. Khi ăn tôi đưa cái túi cho anh Tư và nói:

- Nè quà của tôi tặng ông nè để dành cất tiền cho nhiều nghen.

- Ừ đưa đây hôm nay bày đặt quà cáp nữa hen. Anh tư trả lời.

Lúc này con chó nhà tôi cũng đang ở quanh đâu đó trong nhà. Ăn cơm xong tôi chạy lên pḥng nằm đọc sách c̣n ở dưới nhà để mọi người tṛ chuyện. Tôi chưa ngủ nhưng trong mơ màng nghe có tiếng người:

- Khi con chó chạy đến hăy khấn trong miệng: Ông Tổ Xà Cô Tổ Ngăi Ở Năm Non Bảy Núi Theo Nhăn Xà Mà Về Hiển Oai Linh.

Tôi bừng tỉnh dậy. Chạy xuống vờ uống nước th́ thấy con chó dang nằm dười gầm bàn tôi bèn khấn trong miệng:

- Ông Tổ Xà Cô Tổ Ngăi Ở Năm Non Bảy Núi Theo Nhăn Xà Mà Về Hiển Oai Linh.

Tự nhiên con chó lăn đùng ra kêu được mấy tiếng "ẳng ẳng" rồi chết tươi. Ông Kiết thấy vậy ngồi miệng lầm bầm ǵ đó, tự nhiên từ miệng con chó nguyên con rắn hổ ló cái đầu ra, anh tư tôi hoảng vía đập con rắn chết ngay.

Ông Kiết thấy vậy vội đứng dậy kéo nguời đàn bà ḱa về. Thời gian sau tôi thấy anh tôi trở lại b́nh thường biết lo cho gia đ́nh hơn và không c̣n quen người đàn bà đó nữa.

Một hôm tôi mơ thấy mấy cô gái ấy lại về nói với tôi rằng:

- Chúng tôi giết con chó để cô khỏi mang nghiệp và cũng là lời cảnh cáo đến ông thầy kia, nếu như không muốn giống như con chó.

Từ rày về sau có chuyện ǵ buồn th́ nói chúng tôi sẽ giúp cô cho đừng có lo, mà nhớ cúng với lại tâm sự với chúng tôi nghen hông. Thôi ngủ đi không làm phiền cô chúng tôi đi đây.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1230 of 2534: Đă gửi: 12 January 2009 lúc 3:36pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HUYỀN THUẬT BÙA NGĂI

(PHẦN NĂM)

 V̀ TIỀN QUÊN T̀NH NGHĨA

 

Sau lần chạm mặt với ông Kiết rồi, tôi chợt nghĩ trong ḷng ”Người không v́ ḿnh sẽ bị trời tru đất diệt” nên tôi quyết ḷng t́m cách trả thù về chuyện của anh Tư. Tôi lại trở về dưới Soc’S Bai để hỏi Cô Năm. Lặn lội ngồi xe đ̣ hơn bảy tiếng th́ tôi cũng đến nơi.

Khi vừa đi vào Soc th́ tôi nghe những người nơi đầu Soc nói rằng Cô Năm dạo này tính t́nh kỳ lắm, ban đêm cô thường đi lang thang trong Nghĩa Địa ở xóm trên có một ḿnh, đi từ tối đến sáng th́ lăn ra ngủ ở đầu Nghĩa Địa, nhiều khi phải nhờ những người xóm trên khiêng cô về.

Tôi về nhà cất đồ xong vội vă chạy đến nhà cô năm xem thực hư thế nào. Vừa thấy tôi Cô năm liền trốn xuống gầm bàn, tay th́ cầm điếu thuốc rê đang cháy dở mặt mày xanh xao đến thê thảm.

Tôi không cầm được nước mắt đứng ngoài nói vọng vào:

- Cô Năm ơi cô sao vậy cô Năm? Con là Lư nè cô Năm con về thăm cô nè…

- Đi … đi…. tao không biết mày là ai hết đi khuất mắt tao đi… Cô năm la lên.

Nước mắt tôi cứ chảy dài không biết chuyện ǵ xảy ra với cô. Vừa đi về vừa nghĩ trong ḷng không biết tại sao cô lại bị như vậy. Tôi hỏi cô tôi:

- Cô Năm nhà ở cây Thốt Nốt trong Soc ḿnh bị sao vậy cô Kin?

- Ừ th́ gần năm nay rồi, từ đợt trước mày về xong lên lại Sài G̣n là khoảng tháng sau, tự nhiên bả như vậy đó. Bả không nói chuyện với ai mà chỉ trốn trong nhà có một ḿnh, đến tối th́ lang thang ngoài nghĩa địa. cô Kin trả lờ.i

- Sao kỳ vậy? Lần trước khi con lên Cô Năm nói rằng chỉ bị ho nhẹ thôi mà tại sao lại xảy ra được?

- Th́ tao có biết ǵ đâu. À mà tao nghe nói khoảng mấy tháng trước có cái ông nào xuống thăm bả, rồi từ ngày ổng đi thấy bả bớt đi nhiều lắm, nhưng mấy tháng nay lại trở bệnh lại thiệt là tội

Hốp ngụm nước xong cô Kin nói tiếp:

- Hôm bữa bă c̣n đập phá đồ trong nhà nữa ḱa, nh́n bă như bị ma nhập vậy đó ghê quá.

- Làm ǵ có ma quỷ chứ tại bả bệnh đó thôi. Tôi trả lời với cô Kin để trấn an cô.

- Thôi vô ăn cơm đi. Cô Kin nói

- Dạ.

Ăn cơm xong tôi lại đến nhà cô năm, nhưng lần này tôi không để cô thấy tôi nên đi bọc ra sau hè. Đến cái nhà lụp xụp năm nào tôi đốt nhang cúng ngăi. Tôi trốn trong đó lấy cả bó nhang đốt lên cắm vào từng chậu miệng tôi th́ khấn:

- Chư Vị Khuất Mặt Khuất Mày. Con Lạy 36 Cô Tổ Ngăi. Con Lạy 36 Ông Xà Bà Xà. Con Lạy Năm Ông Tà Sông Tà Suối Tà Núi Tà Rừng Tà Non Tà Rú. Con Lạy Sơn Thần Thổ Địa Hà Bá Về Chứng Cho Con Cúng Các Nàng Ngăi Xinh Ngăi Đẹp Ngăi Duyên Ngăi Dáng…

Khấn xong th́ tôi đi về nhà ngủ chừng khoảng chín hay mười giờ tối ǵ đó. Đang nằm trên vơng thiu thiu ngủ tự nhiên tôi thấy có bốn người đàn ông mặt đằng đằng sát khí chạy đến chỗ tôi nói:

- Nhà đó là nhà của tao.Chúng tao theo lệnh của chủ tao đến ám bà già đó, mày khôn hồn đừng xen vào. Một trong bốn người nói với tôi.

- Nhưng chủ của các người là ai bà già đó là thầy tôi. Tôi trả lời.

Đột nhiên bốn người đó biến mất và có những chữ bùa bay lờn vờn trên đầu tôi. Lúc này tôi giật ḿnh tỉnh giấc. Tôi nghĩ chắc đó là do tôi mơ v́ quá thương cô Năm mà thôi.

Ở Soc khoảng bốn ngày th́ tôi trở về Sài G̣n. “Hôm nay trời đẹp quá” tôi tự nghĩ như vậy nên làm ly cà phê ra ngồi trước nhà.

Có một người đàn ông ăn mặc rất lịch sự đeo theo một cái giỏ nh́n cũng ra dáng là một người đàng hoàng. Tôi vừa định hỏi ông ta kiếm ai th́ ông ta đă gọi:

- Bé Lư ơi có ở nhà không Bé Lư?

- Ông là ai kiếm tôi có chuyện ǵ không nè? Tôi trả lời.

- Tôi là người quen của cô Năm Tày ở Soc’S Bai nè. Người đàn ông đáp.

Tôi chạy ra mở cửa mà không biết có chuyện ǵ. Người đàn ông gặp tôi chợt buộc miệng nói:

- Không ngờ bă có một đệ tử cao tay như vậy à nhưng sao cô không làm thầy bà đi?

- Ư ông là sao tui không hiểu? Tôi vờ như không biết chuyện ǵ.

- Cô không cần phải giấu, từ lúc gặp cô tôi đă biết cô là một người nuôi ngăi rất cao tay. Người đàn ông đáp.

- Đây là lá thư mà lần đó tôi về dưới thăm bà Năm bả nhờ tui giao lại cho cô. Người đàn ông nói tiếp.

- Cô Năm bị bệnh gần cả năm rồi làm sao viết thư được chớ? Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Tin hay không là tùy cô. Người đàn ông nói.

- Tôi lặn lội từ dưới miệt Chà Kha lên Soc là để chữa cho bả, nhưng không biết cái thằng kia nó bỏ bùa ǵ, và cách bỏ như thế nào nên tôi cũng chịu.

Ông ta nói tiếp:

- Thôi cô đọc thư đi, lần đó tôi cứu bả tỉnh được có mấy ngày, bả viết cho cô đó c̣n bây giờ tôi đi về Chà Kha đây không thôi không kịp xe. Chào cô. Người đàn ông nói.

- Cảm ơn thầy, có mấy đồng tôi gởi thầy về xe.

Tôi đáp lại rồi móc túi ra đưa cho ông ta mười đồng bạc. Người đàn ông nhận tiền rồi quay đi, c̣n tôi mở lá thứ ra đọc. Cô Năm viết:

" Cô viết cho Lư mấy chữ để con khỏi lo cho cô. Tại v́ lần đó cô muốn giúp con nhưng không ngờ cô lại bị phản lại nên cô phải lănh chịu. Con đừng nghĩ cách giúp cô v́ bây giờ cô chỉ có ḿnh con là đệ tử thôi.

Con à thằng Kiết nó không trực tiếp bỏ bùa như con nghĩ đâu, mà nó cùng một người khác bỏ bùa anh Tư của con đó, tuy rằng nó chịu dừng tay nhưng người kia không chịu. Tuy anh con có giảm nhưng vẫn c̣n bùa trong người của nó. Con hăy cẩn thận nghen Lư. Cô Năm của con".

Tôi đọc xong tự nhiên nước mắt cứ chảy dài. Cô năm thương tôi quá nhưng tôi lại không giúp ǵ được cô Năm. Tôi nghĩ trong ḷng "Nhất định ḿnh phải cho hai thằng cha thầy bùa đó biết tay".

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1231 of 2534: Đă gửi: 12 January 2009 lúc 5:00pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HUYỀN THUẬT BÙA NGĂI

(PHẦN SÁU)

 

 BÙA NGĂI HỢP NHẤT- BỎ NGĂI T̀NH BÙA YÊU

Tôi đi vào nhà lục cuốn sổ điện thoại của tôi gọi cho ông Tư Khánh, một thầy bùa của Năm Ông mà tôi quen hồi mấy tháng trước.

Vừa nhấc máy lên tôi vừa quay số:

- A lô ai vậy? Đầu dây bên kia nói.

- Dạ cho tôi gặp chú Tư Khánh. Tôi nói.

- Ừ Tư Khánh đây mà ai vậy? Ông Khánh đáp

- Dạ tôi là Bé Lư nè, chú đang ở nhà hă tôi chạy qua nhờ chú chút chuyện nha.

- Ừ qua đây đi. Ông Khánh trả lời.

Tôi cúp máy ra lấy xe đạp chạy một mạch qua nhà ông Khánh. Tuy ông biết về bùa Năm Ông, nhưng ông không ra làm thầy bà cũng như tôi, nên hai người chúng tôi xem nhau như anh em vậy.

Đến nhà th́ tôi thấy ông đang ngồi ở trước cửa, tướng th́ gầy trơ xương mặc cái quần tà lỏn mà rít từng hơi thuốc lào.

- Có chuyện ǵ không Lư? Vừa thấy tôi ổng liền hỏi.

- À chuyện của Thầy tôi mà. Tôi đáp.

- Nè chú đọc lá thư đi.

Tôi vừa nói vừa móc lá thư của cô năm gởi cho tôi đưa cho ổng coi.

- Ừ chuyện này hă? Ổng hỏi.

- Chú có giúp được không? Tôi nóng ḷng hỏi.

- Th́ được nhưng em phải cho tôi biết tên tuổi của người đàn bà hồi đó anh Tư em quen chứ? Ổng đáp.

- Sao kỳ vậy? Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Tự nhiên thầy tôi bị bỏ bùa mà phải lấy tên tuổi của người đàn bà kia?

- Th́ thầy em muốn gở bùa cho anh Tư em, nên mới bị như vậy.

Rít hơi thuốc Lào ổng nói tiếp:

- Nên bây giờ phải gở dứt cho anh tư em, th́ Thầy em mới khỏi được, quan hệ cộng sanh mà em.

- Dạ để tôi xem đă. Tôi trả lời.

Hôm sau tôi gặp anh Tư tôi ở nhà, tôi mới hỏi:

- Anh Tư cái chị hôm bữa anh quen tên ǵ vậy?

- Th́ tên thiệt là Nguyễn Thị Thu Hồng

- Mà anh quen người ta anh biết ngày sanh tháng đẻ của người ta hông vậy? Tôi vừa hỏi vừa giỡn.

- Ai nói mày tao không biết.

Anh tỏ vẻ bực ḿnh.

- Th́ sanh ngày... tháng 7 năm 1952 chứ nhiêu.

- Ông có chắc không?

- Tao coi giấy tờ đàng hoàng đó mày.

- Cám ơn ông nghen.

- Ũa mày hỏi chi vậy mậy? Ổng hỏi lại tôi.

- Th́ hỏi cho biết thôi hông được hả? Tôii đáp.

Không cần đợi ổng trả lời tôi bắn qua nhà ông Khánh liền. Ông khánh kêu tôi ghi ra tờ giấy xong ổng bấm tính cái ǵ đó, ổng ghi vào xong lấy tờ giấy đặt dưới cái lư hương nhà ổng. Quay qua ổng nói:

- Rồi bây giờ tôi sên cho em lá bùa, đem về kêu anh em bỏ vào túi một lá, c̣n lá kia đem đốt trước cửa nhà nghen hông.

- Dạ.

Tôi về nhà đưa cho ông anh Tư và không quên kèm theo lời dặn:

- Nè bùa b́nh an đó nhớ làm theo lời em nói nghen.

- Ừ cám ơn mày

Anh Tư tôi nói mà không chút nghi ngờ ǵ.

Hôm sau tôi lên trên pḥng anh Tư, tôi nghĩ trong bụng ”không biết bùa ông Khánh cho có chắc ăn không thôi th́ để ḿnh làm thêm cho chắc” vừa nghĩ tôi vửa lục lấy tấm h́nh của người đàn bà hôm nọ.

Có h́nh trong tay tôi chay ra chợ mua máu gà trống rồi chỉ đỏ chỉ vàng rồi thịt heo thịt ḅ đem về chạy lên pḥng bày ra cúng mà khấn trong bụng:

- Lạy 36 Nàng Tổ Ngăi Cô Áo Xanh, Áo Đỏ, Áo Tím, Áo Vàng, Áo Trắng. Lạy Tổ Chà, Tổ Miên, Tổ Mọi, Tổ Lèo. Lạy Các Ông, Các Bà, Các Cha, Các Mẹ, Các Cậu, Các Cô. Lạy Sơn Thần Thổ Địa Hà Bá Bốn Sông Bảy Núi Rừng Rú Hang Sâu, về chứng con cúng Thực Năm Nàng Ngăi Cùng Chư Vị.

Khấn xong tôi đốt nhang cắm vào Năm chậu Ngăi. Xong đâu vào đó tôi xuống dưới nhà ăn cơm. Tối hôm đó khi tôi đang ngủ th́ năm cô gái lại hiện về trong tiềm thức của tôi.

- Có chuyện ǵ mà kêu chúng tôi về vậy? Cô áo đỏ nói.

- Th́ chuyện của anh tôi đó mà. Tôi trả lời.

- Lại bị người ta bỏ bùa nữa hả? Cô áo đỏ nói.

- Không nhưng lần đó chưa dứt hẳn. Tôi trả lời:

- Tôi muốn bỏ ngăi t́nh cho người đàn bà đó được không? Tôi hỏi.

- Để không ai theo bả hay mọi người theo bả vậy? Cô áo xanh vừa cười vừa nói.

- Để không ai theo bả với cho lăo thầy kia một bài học. Tôi đáp.

- Ừ được rồi. Cô áo vàng nói:

- Ngày mai cô lấy h́nh của người đàn bà đó bỏ dưới chỗ tôi ngồi mỗi ngày cô khấn vậy nè:

”Ông Ngài Bà Ngài Bay Khắp Năm Non Bảy Núi Bay Khắp Hang Cùng Hang Sâu Rừng Rú Âm U Bất Tử Theo Về Mà Độ Cho Con Làm Chuyện T́nh Duyên Của Người Dưới Chân Ông Ngài Bà Ngài.” Và nếu thấy có bướm bay trong pḥng th́ đừng đuổi đi nghen hông.

- Tôi biết rồi cảm ơn mấy cô hen.

Tôi đáp xong th́ tỉnh giấc. Rồi làm theo như lời mấy cô ấy dặn khoảng hơn hai tuần, th́ tự nhiên anh tôi về nói với tôi:

- Mày biết chuyện ǵ hôn Lư?

- Chuyện ǵ ông chưa nói làm sao tôi biết được?

- Thu Hồng hồi đó tao quen đó.

- Ừ th́ sao? Tôi trả lời.

- Tự nhiên không biết nó bị ai bỏ nữa mà uống thuốc tự tử rồi. Ổng đáp.

- Vậy hă? Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Hồi sáng tao di ngang nhà bả thấy người ta khiêng xác ra nè.

Ổng nói xong th́ tôi chạy lên pḥng nhấc chậu cây lên định lấy tấm h́nh ra, th́ cảnh tượng làm tôi hết hồn.

Cái tấm h́nh mới để có hai tuần mà tự nhiên bị con ǵ cắn nát hết, có mấy con Ngài vàng đậu trên cái cây ngăi của tôi nữa.

Tối hôm đó tôi ăn cơm xong trở về pḥng, th́ thấy ba con Ngài ban sáng đă chết rồi, tôi hốt xác chúng đốt đi cùng với tấm h́nh mà trong ḷng th́ sợ lắm.

Trong đêm đó tôi ngủ th́ mấy cô gái lại hiện về cô áo vàng nói:

- Như ư của cô rồi nhé, chúng tôi đi chơi tiếp đây, à 16 tháng này là ngày sanh của cô áo tím đó, nhớ mua đồ nhiều để chúng tôi ăn nghen, thôi chào cô chúng tôi đi à.

Tôi vừa định kêu th́ mấy cô ấy đă chạy đâu mất tiêu. Tôi giật ḿnh tỉnh giấc một lúc th́ lại ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

 

                                                         Phạm Ḥa Khánh

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                      

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1232 of 2534: Đă gửi: 13 January 2009 lúc 11:32pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGƯỜI ANH TIN VÀO CÁC

HIỆN TƯỢNG SIÊU NHIÊN

 

Một cuộc khảo sát vừa mới được thực hiện tại Anh cho thấy, người Anh tin vào các hiện tượng siêu nhiên như UFO, người ngoài hành tinh, ma quỷ hơn là tin vào Chúa.

Trong ba ngàn người tham gia cuộc khảo sát của hăng bán lẻ Choice UK.

54% số người được hỏi tin vào Chúa.

Nhưng có tới 58% tin vào các hiện tượng siêu nhiên.

Các nhà nghiên cứu cũng phát hiện ra rằng, phụ nữ dễ tin vào các hiện tượng siêu nhiên hơn nam giới.

 

Gần 1/4 số người tham gia cuộc khảo sát nói, họ đă từng một lần bắt gặp các hiện tượng siêu nhiên.

 

Gần 37% nói rằng ma quỷ và người ngoài hành tinh là cơ sở cho ḷng tin của họ.

 

 

 

                                                           Telegraph

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1233 of 2534: Đă gửi: 15 January 2009 lúc 11:15am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

T̀M HÀI CỐT THIẾU TÁ TRƯƠNG PHÙNG

 

Thiếu Tá Trương Phùng Và Phi Vụ Cuối Cùng

Ngày 29-4-1975.

Đại Úy Trần Văn Phúc pilot A1. PĐ 518, t́nh cờ quen biết tôi sau khi anh đọc loạt bài “Cổ tích Không Quân" tôi post lên web Cánh Thép.

Sau một thời gian hai anh em tôi trở nên thân t́nh như hai anh em ruột, kể cho nhau nghe những tâm sự vui buồn trong cuộc sống, kể cho nhau nghe những kỷ niệm đời quân ngũ ngày xưa….

Rồi có một ngày nọ gần 30-4-2007 anh đă kể cho tôi biết về chuyến bay cuối cùng của đời pilot khu trục của anh: Phi Vụ Cuối Cùng!

Chính nhờ qua chuyện anh kể tôi mới biết đến một vị anh hùng Không Quân của QLVNCH, đă chiến đấu bảo vệ cho đồng bào Sài G̣n Gia Định, và các ban bè chiến hữu cùng gia đ́nh của họ trong căn cứ Tân Sơn Nhứt, thoát khỏi những trận mưa pháo kích kinh hoàng của địch quân, rạng sáng ngày 29-4-1975. Thiếu Tá Trương Phùng.

Nhưng sau khi đă hoàn thành nhiệm vụ, Thiếu Tá Phùng đă mất tích ngay trong giờ thứ hai mươi lăm, của cuộc chiến trong âm thầm bí ẩn.

Gần như không một ai c̣n biết hay nhớ đến anh, ngoại trừ duy nhất một người chiến hữu đă sát cánh cùng anh chiến đấu trong “Phi Vụ Cuối Cùng“. Đại Úy Trần Văn Phúc!

Tôi rất thương căm cho vị anh hùng gần như vô danh  "Trương Phùng". Tôi thấy ḿnh đă thọ ơn cứu mạng của anh và muốn làm một điều ǵ đó cho anh, như để đền đáp lại phần nào ơn anh.

Và tôi đă hứa với anh Phúc là tôi sẻ truy t́m TTPhùng, sẻ t́m cho bằng được hài cốt của TT mang về cho gia đ́nh TT thờ phụng.

Hai anh em chúng tôi bắt đầu lục lọi t́m đọc không biết bao nhiêu là bài viết, bút kư, hồi ức của những người că hai phía Quốc, Cộng đăng trên Net có nói về những ngày sau cùng của VNCH.

TTPhùng Hiển Linh

Trong tất că các tài liệu báo chí, bài viết, hồi kư, bút kư…nói về ngày 30-4-75 anh Phúc và tôi chỉ t́m thấy duy nhất một câu đáng chú ư, nhưng lại rất mơ hồ nói về một chiếc phi cơ khu trục bị rớt sáng ngày 29-4-75 .

Đó là trong bài “Tháng tư máu và nước mắt“ đăng trong tập san bietdongquan, tác giả là Sĩ Quan Trưởng Ban hai. Liên Đoàn tám. BĐQ Đoàn Trọng Hiếu có viết:

- Một phi tuần Skyraider được gởi lên vùng, nhưng một chiếc đă bị bắn rớt phía cầu B́nh Điền. Riêng chiếc AC119 yểm trợ cho chúng tôi trên đường về, bị trúng SA7 bốc cháy trên không.

Sau này khi đi tù tôi được biết người phi công dũng cảm ấy là Trung úy Thành tức Thành Campuchia. Xin được một lần tạ ơn anh. Anh đă không bay sang Thái Lan như một vài người đă làm, mà ở lại với chúng tôi. Thân xác anh đă ḥa lẫn vào không gian trong giờ phút hấp hối của Miền Nam.

Anh Phúc có phone cho anh Đại Tá Hiếu và được anh Hiếu cho biết tin này, do một vị đại đội trưởng BĐQ đóng quân ở Chợ Đệm Long An báo cáo về Ban Chấp Hành liên đoàn sáng ngày 29-4-75.

Dù tin tức đó rất mơ hồ nhưng đó là tất că những ǵ mà hai anh em chúng tôi có được về TTPhùng. V́ sáng ngày 29-4-75 duy nhất chỉ có một chiếc A-1 Skyraider của TTPhùng là bị mất tích, chứ không c̣n một chiếc A-1 nào khác bị rớt hoặc mất tích nữa.

Vậy là dựa vào tin tức này tôi quyết định sẻ lên đường đi qua B́nh Chánh nơi có cầu B́nh Điền, để t́m tung tích của chiếc A-1 Skyraider đă rơi hơn ba mươi ba năm trước.

Nhưng tôi cũng chưa biết phải đi tới nơi nào hỏi ai? v́ vậy tôi quyết định chấm một bán kính bốn km xoay quanh tâm điểm là cầu B́nh Điền, để t́m hỏi thăm người dân.

Că tháng trước ngày tôi lên đường qua B́nh Chánh, tôi đă có một giấc mơ mà sau này tôi mới biết là TTPhùng đă hiển linh chỉ vẽ cho tôi phải tới đâu, hỏi ai để có thể t́m ra Thiếu tá.

Tôi chạy xe trên một con đường rất rộng nhưng hoang vắng, không có một chiếc xe nào ngoài tôi ra. Tôi thấy một ngôi chùa bên đường và chợt nghỉ là ḿnh nên vào hỏi vị sư trụ tŕ cao niên, có thể ông sẻ biết và kể lại cho tôi câu chuyện hơn ba mươi ba năm về trước. Về một chiếc máy bay khu trục bị rớt gần đâu đó?

Tiếp tôi đúng là một vị đại sư trụ tŕ cao niên, rất cao đạo với phong thái đạo mạo và một ánh mắt thật nhân từ. Ngài hỏi tôi t́m ai, tôi nói tôi t́m một vị phi công khu trục bị bắn rơi và đă hy sinh ngày 29-4-75 ngay tại vùng B́nh Điền này.

Ông nh́n tôi thật chăm chú như để t́m hiểu sự chân thật của tôi, rồi ông hạ giọng nói nhỏ:

- Ông TTPhùng đâu có bị chết, chính tôi đă cứu ông ấy và đem ông ấy về tá túc tại chùa này từ ngày đó cho tới nay luôn đó.

Tôi sửng sờ kinh ngạc và quá mừng rở trước một cái tin bất ngờ ngoài sự tưởng tượng của tôi, của biết bao nhiêu anh em VNAF và gia đ́nh của Thiếu Tá.

Như vậy! tôi xin phép được gặp Thiếu Tá, vị sư già đồng ư và kêu chú tiểu vào trong hậu liêu gọi Thiếu Tá ra.

Một chú thanh niên dong dỏng cao da trắng rất đẹp trai, với mái tóc hơi quăn dợn sóng (rất giống với di ảnh của TTPhùng mà anh Phúc đă gởi cho tôi) vận bộ đồ bà ba màu nâu ṣng của nhà chùa bước ra, lại thật gần rồi nh́n tôi chăm chú, hỏi tôi bằng một giọng người Huế:

- Chú em là ai mà biết tôi?

Dù tôi đang mặc quần áo civil nhưng không hiểu sao tự nhiên tôi đứng nghiêm lại, chào tay, tŕnh diện như tôi đang là một quân nhân chào kính, tŕnh diện Sĩ Quan cấp trên:

- Tôi Binh Nh́ NTC số quân 74.605.54..phụ trách Phép. Sự Vụ Lệnh. CB thuộc Ban Văn Thư LĐTL. KĐ30 BTTL. SĐ3KQ xin tŕnh diện Thiếu Tá.

TTPhùng gật nhẹ đầu rồi nói:

- Anh tới t́m tôi có chuyện ǵ không?

Tôi không trả lời anh hỏi mà lại nói:

- Sao TT trẻ quá vậy.. em nhớ không lầm th́ năm nay TT đă hơn sáu mươi rồi, sao em thấy TT như chỉ mới ngoải ba mươi thôi vậy? 

Thiếu Tá cười rất tươi:

- Ở trong chùa này ba mươi mấy năm nay, anh đâu có lo lắng ǵ chuyện cơm áo sinh kế, vợ con ǵ đâu mà bị già vậy em?

Tôi rơm rớm nước mắt:

- Trời ơi TT ơi.. sao TT không trở về nhà, ba mươi mấy năm qua gia đ́nh TT trông đợi TT từng ngày mà.

TTPhùng chợt trở nên thật buồn, anh nh́n tôi với ánh mắt thật sâu lắng:

- Anh cũng muốn về lắm mà không về được em à!

- Sao vậy TT đừng sợ ǵ hết, ba mươi mấy năm đă qua rồi, không c̣n ai bắt TT đi ở tù căi tạo đâu. Ông Kỳ mà c̣n hiên ngang trở về thăm quê nhà nữa đó TT.

Gương mặt anh càng buồn hơn, anh nói chậm răi nhưng thật rỏ ràng từng lời:

- Anh phải ở lại nơi này đến khi nào anh gặp được em, anh mới trở về với gia đ́nh được...

Tôi giật ḿnh tỉnh giấc nổi gai ốc toàn thân, tai như vẫn c̣n văng vẵng lời anh nói...

Lên Đường

Tôi có kể lại cho anh Phúc biết giấc mơ của tôi. Anh Phúc nói như vậy là anh linh của anh Phùng đă chỉ điểm cho tôi, phải t́m tới những ngôi chùa có những vị sư già trụ tŕ, th́ may ra các vị này mới biết chuyện hơn ba mươi ba năm về trước.

Hai anh em cùng mở bản đồ wikimapia ra, t́m những ngôi chùa nằm trong bán kính bốn km quanh cầu B́nh Điền th́ thấy có hai ngôi chùa:

Một là chùa Pháp Truyền thuộc xă An Phú Tây, B́nh Chánh. Hai là chùa Từ Quang thuộc xă Tân Kiên, B́nh Chánh.

Chùa Pháp Truyền là ngôi chùa tôi t́m đến đầu tiên. Nhưng vị sư già trụ tŕ hoàn toàn không biết ǵ, và ngài chỉ cho tôi qua xă Tân Kiên hỏi thăm, v́ theo ngài được biết, có một chiếc máy bay khu trục bị rơi bên xă đó sáng 29-4-75.

Tôi qua chùa Từ Quang t́m vị sư trụ tŕ, nhưng chỉ gặp ông từ giử chùa, v́ vị sư trụ tŕ đă có chuyến xuất ngoại lo chuyện Phật Sự, chuẩn bị cho đại lễ Vu Lan rằm tháng bảy sắp đến.

Ông từ cho biết ngài trụ tŕ hiện giờ c̣n rất trẻ, chỉ mới ngoài ba mươi tuổi. C̣n vị sư trụ tŕ trước đă viên tịch hồi năm trước 2007, khi ngài đă hơn tám mươi tuổi.

Ngay ông từ chỉ mới hơn bốn mươi và chỉ mới đến ngụ trong chừa mới bảy năm nay, nên những chuyện trước đó ông không được biết.

Ra khỏi chùa Từ Quang, tôi không biết là tôi sẻ lại bắt đầu từ nơi nào và hỏi những ai đây. Chợt nhớ tới trong giấc mơ đêm hôm qua, TTPhùng có  "chỉ dẫn“ cho tôi đi t́m Thiếu Tá trong chùa.

Tôi lại đi t́m hỏi người dân địa phương về các ngôi chùa trong xă Tân Kiên. Nhờ người dân tận t́nh chỉ dẫn, tôi đă t́m tới gần như tất că các ngôi chùa, đ́nh thần...để hỏi thăm.

T́nh cờ tôi t́m được một ngôi chùa không tên của hai chị em ni sư trụ tŕ. Có điều lạ lùng sau khi các cô ni sư tiếp tôi, tôi mới biết tôi là người Phật tử đầu tiên được các ni sư cho phép viếng chùa, từ hơn ba mươi ba năm qua kể từ ngày 30-4-75.

Sau hơn một giờ tiếp chuyện cùng các cô ni sư, khi các cô biết tôi đă từng là một quân nhân của KQ VNCH, các cô mới cho tôi biết lư do tại sao các cô không mở cửa đón tiếp khách thập phương.

V́ ngôi chùa này là nơi thờ phụng người anh của các cô, một vị danh tướng của QLVNCH: Trung Tướng Nguyễn Viết Thanh, nguyên Tư Lệnh Quân Khu bốn Vùng bốn Chiến Thuật. Thật là một cơ duyên cho tôi mà không phải ai cũng có được.

Theo lời khẩn cầu của tôi, các cô đưa tôi trở vào hậu liêu để được lạy Tướng Thanh. Trước linh vị của Tướng, tôi thầm cầu khấn xin Tướng linh thiêng phù hộ cho tôi t́m được hài cốt TTPhùng.

Và có thể Tướng đă hiển linh nên khi chia tay tôi, cô Hai trụ tŕ bổng nhiên (?) nói với theo:

- Gần đây có một thánh thất Cao Đài con vô đó hỏi thăm đi.

Và chính tại ngôi Thánh Thất Cao Đài này, tôi đă t́m được một người đạo hữu, là nhân chứng duy nhất đă tận mắt chứng kiến, những h́nh ảnh sau cùng của TT Phùng sáng ngày 29-4-75. Chú Tư Hườn!

Đại Bàng Găy Cánh.

Khi tôi hỏi thăm những người đạo hữu trong thánh thất Cao Đài, có gần hai mươi người nhưng không một ai biết chuyện chiếc máy bay khu trục rơi sáng ngày 29-4-75.

Chợt ông Giáo Hữu chánh quản của thánh thất nói có thể chú Tư Hườn sẻ biết, v́ Chú Tư là dân cố cựu tại xă Tân Kiên này từ xưa đến nay.

Tôi được một d́ đạo hữu trong thánh thất đưa tới tận nhà của chú Tư Hườn, v́ chú đang bị cảm sốt mấy ngày qua. Nghe có người hỏi thăm chú Tư chui ra khỏi mùng tiếp tôi ngay nơi chú đang nằm dưỡng bệnh.

Tôi thăm hỏi bệnh t́nh của chú và sau khi biết chú Tư đă hồi phục gần như hoàn toàn, tôi mới hỏi thăm chú biết ǵ chuyện sáng ngày 29-4-75 có một chiếc khu trục bị rơi ở xă Tân Liên này không?

Chú Tư trả lời thật gọn rỏ ràng:

- Có! Có một chiếc “avion de chasse“ đă đáp xuống ngă ba Bờ Ngựa sáng ngày 29-4-75.

Tim tôi như ngừng đập khi nghe lời xác nhận của chú Tư. Tôi run run hỏi lại:

- Thưa chú Tư, chú có biết tại sao cái máy bay đó bị rớt không?

Chú Tư:

- Không phải bị rớt mà nó đă đáp xuống v́ bị bắn hư máy. Nhà tôi hồi đó là ngay ở phía sau chùa Từ Quang, chỉ cách ngă ba Bờ Ngựa có hơn một trăm thước. Tôi thấy nó (chiếc khu trục) bị bắn cháy máy khói bốc mù mịt, từ từ hạ xuống ngă ba Bờ Ngựa.

Khi máy bay đă hạ xuống an toàn, từ trong máy bay có một người lái chui ra khỏi máy bay. Từ đàng xa có mấy thằng du kích VC chạy lại, có một thằng xă súng bắn bừa về hướng chiếc máy bay.

Tay chỉ huy đă bợp tai thằng du kích này rồi chữi nó:

- Tại sao mày cố sát quá vậy. Người ta đă hạ xuống rồi sao mày c̣n bắn? Vùng này đă là vùng giăi phóng rồi mà. Rồi toán du kích này đă bắt trói cái ông lái máy bay, bịt mắt lại dẫn đi đâu tui không biết.

Khi chú Tư kể tới đây, tôi có linh cảm TTPhùng đă gặp dữ nhiều lành ít. V́ thấy chú Tư đă quá lớn tuổi. Chú Tư Hườn đă chín mươi bốn tuổi, phần nghỉ chú đang c̣n cảm sốt chưa tỉnh táo hẳn nên có thể chú Tư nhầm lẫn các loại máy bay.

Hai tuần sau tôi trở lại nhà chú Tư, và bày ra trước mặt chú một bộ ảnh chụp các loại máy bay khác nhau chụp ở mọi góc độ, th́ chú chỉ ngay vào ảnh chiếc AD-5 Skyraider, và xác định chính là chiếc máy bay “avion de chasse“ này.

Hai Nhà Ngoại Cảm Nguyễn Thanh Mẫn và Bé Năm Xuất Hiện.

Khi chú Tư Huờn kể tới đoạn TTPhùng đă forced landing (đáp khẩn cấp) chiếc AD-5 xuống ngă ba Bờ Ngựa, vừa chui ra khỏi máy bay th́ liền bị bắt bịt mắt dẫn đi đâu chú không biết, tôi đă thấy ánh sáng như vụt tắt cuối đường hầm, không c̣n hy vọng ǵ t́m thấy hài cốt của Thiếu Tá được nữa.

Sau đó tôi vẫn tiếp tục kiên tŕ lui tới B́nh Chánh, lân la ḍ hỏi hết bô lăo này đến bô lăo nọ, với hy vọng mong manh là sẻ t́m thấy những kẻ thủ ác, hay nhân chứng...có thể cho tôi chút manh mối nào về vị trí TTPhùng bị vùi thân hay không?

Ngày qua ngày mọi cố gắng của tôi gần như sắp đến lúc phải kiệt sức, mà chấm dứt trong ray rứt của ḷng tôi. Tôi qua lại ngă ba Bờ Ngựa rất nhiều lần, hơn hai mươi lần, nhưng không hiểu tại sao tôi lại rất thường ghé lại dừng chân ngay ngă ba Bờ Ngựa, đứng nh́n mông lung như đang t́m kiếm một ai đó, mà tôi nghỉ có thể hỏi thăm được chuyện TTPhùng.

Nhưng cũng có rất nhiều lần tôi dừng chân lại đó, đứng giửa trời nắng chang chang, nh́n mông lung mà trong ḷng trống lỏng không biết ḿnh dừng lại ở ngă ba Bờ Ngựa này để làm ǵ nữa?

Lúc đó tôi nào có biết được tôi đang đứng là rất gần, chỉ cách nơi TTPhùng đang nằm chỉ có vài mét...Phải chăng anh linh TTPhùng đang giử tôi lại nơi đó, và Thiếu Tá muốn chỉ cho tôi nơi tôi sẻ t́m được nắm xương tàn của Thiếu Tá, đă bị vùi dập hơn ba mươi ba năm qua?

Và ngay trong thời điểm mà tôi gần như hết hy vọng t́m được TTPhùng, th́ thật bất ngờ anh Nguyễn Thanh Mẫn, nguyên Trung Úy huấn luyện viên phi cơ T41 của TTHLKQ Nha Trang, hiện đang định cư tại Australia từ hơn hai mươi tám năm qua.

Liên lạc với tôi và hứa sẻ đưa nhà ngoại cảm Bé Năm từ Nha Trang vào giúp tôi t́m TTPhùng. Tôi rất mừng v́ trước đó tôi có đọc bài của anh Mẫn viết trong Cánh Thép, kể chuyện anh cùng nhà ngoại cảm Bé Năm t́m được hài cốt của hai cố NT Trung Úy Nguyễn Văn Lộc và Trung Úy Lê Văn Bé.

Bảy giờ chiều ngày 24-10-2008 tôi đưa một phái đoàn gồm anh Mẫn, Bé Năm, con trai trưởng của TTPhùng là Trương Phú Sĩ, cùng các anh đại niên trưởng VNAF đă không quản ngại mưa dông đường xa...đă cùng đến tham gia “phi vụ“ t́m lại chiến hữu này.

Khi tôi chỉ cho phái đoàn nơi TTPhùng đă hạ cánh chiếc AD-5 xuống ngày 29-4-75, Bé Năm đă thay đổi sắc diện từ lúc nào không biết, từ b́nh thường vui vẻ trở nên rất kỳ lạ, gương mặt lạnh tanh với đôi mắt như “đứng tṛng“ nh́n xung quanh nơi hiện trường, mà như đang nh́n về một nơi nào đó thật xa ở chân trời.

Sau một hồi quan sát miệng lẩm bẩm điều ǵ đó không nghe rỏ được, bổng nhiên Bé Năm hỏi tôi có biết TTPhùng tuổi ǵ không?

Tôi không biết nên chở Bé Năm trở vào quán nước nơi că phái đoàn đang ngồi chờ kết quả khảo sát, hỏi con trai Phú Sĩ của TTPhùng.

Khi Phú Sĩ cho biết cha ḿnh tuổi Quư Mùi, Bé Năm cười ngất rồi chỉ ra hướng ngă ba Bờ Ngựa, chỉ ngay con ḅ con đang đứng sát bờ tường bằng tôn của công trường làm đường, nói:

- Bác Phùng đang núp sau con ḅ kia ḱa. Và nơi con ḅ đang đứng chính là nơi bác Phùng nằm.

Sau khi mọi người trong phái đoàn đă ghi nhận kỷ nơi đó, chúng tôi chia tay và hẹn ngày tái ngộ để thật sự bốc cốt TTPhùng.

Ngày 30-11-2008 chúng tôi đón anh Mẫn từ Mỹ trở về, và đưa thẳng anh cùng Bé Năm ra B́nh Chánh để quan sát lại hiện trường một lần cuối, và làm lễ khấn vái cho ngày mai sẻ khởi công động thổ.

Bốc Cốt ThiếuTá Phùng

Ngày thứ nhất 1-12-2008.

Từ sáng sớm các Đại NT Ngân C119. Xuân C7. KQ Thanh và phu nhân. KQ Hùng “cao“ HSQ IO PĐ 821, gia đ́nh của TTPhùng gồm chị Lộc phu nhân của Thiếu Tá, trưởng nam Trương Phú Sĩ, thứ nữ Trương Thủy Tiên đă có mặt tại hiện trường.

Đúng bảy giờ sáng 1-12-08 anh Mẫn đứng chủ lễ cùng với nhà ngoại cảm Bé Năm, lập một bàn lể vật cúng vái anh linh TTPhùng, xin phép bốc cốt của Thiếu Tá.

Sau đó anh Mẫn dùng hai cây căm xe đạp đă được bẻ cong thành chử L, làm hai que cảm xạ, đặt trong ḷng hai bàn tay lật ngữa ngay trước ngực của anh, ḍ t́m vị trí chính xác của hài cốt TTPhùng.

Anh Mẫn rất nhẹ nhàng rón rén, di chuyễn ṿng quanh giới hạn trong chu vi vị trí Bé Năm đă cắm những bó nhang, để chỉ dấu vị trí tương đối của hài cốt, chậm thật là chậm, nín thở để tránh làm ảnh hưỡng tới hai que sắt.

Hai que sắt bắt đầu dao động song song qua lại như hai con lắc, nhưng chỉ một chút sau lạ một điều là chỉ có một que sắt tiếp tục dao động, một que sắt c̣n lại đứng im, hướng thẳng xuống đất như đang bị hút bởi lực từ tính (nam châm) vậy.

Bối rối trước hiện tượng lạ chưa từng thấy này, anh Mẫn ngừng ḍ t́m, dùng cellphone gọi cho Thầy Mạc Đ́a bên Mỹ để hỏi th́ Thầy cho biết:

- TTPhùng bị chôn ở tư thế đầu ở trên cao, có thể là ngồi hoặc đứng. Khi đào nên cẩn thận v́ sẻ gặp phần đầu của TTPhùng trước.

Được Thầy Mạc Đ́a giải tỏa thắc mắc, anh Mẫn lại tiếp tục ḍ t́m, và sau đó xác định vị trí hài cốt của TTPhùng nằm gọn trong một ṿng tṛn đường kính khoảng sáu mươi cm.

Máy đào đất được điều tới và bắt đầu đào với sự trực tiếp chỉ huy của Bé Năm, v́ chỉ có Bé Năm mới biết phải đào xuống sâu bao nhiêu?

V́ không được phép hiện diện lúc động thổ, Phú Sĩ chỉ dám lăng văng gần đó, một lúc sau do quá xúc cảm, Phú Sĩ bỏ ra xa xa hiện trường ngồi khóc.

Một mét.. hai rồi ba mét. Nếu tôi không được Bé Năm báo trước chiều tối thiểu là năm mét, hẳn là tôi sẻ rất hoang mang, v́ làm ǵ có huyệt mộ nào mà lại sâu như vậy.

Khi tới độ sâu chừng năm mét, tôi mới thấy hiện ra mặt đất thật sự của hơn ba mươi ba năm trước, khác hẳn với tầng đất đă được san lấp hiện nay.

Gần trung tâm của hố đào có một gốc cây xoài bị cưa ngang, đường kính gần ba mươi cm. Sau đó người dân cho biết nơi này đă có ba lần đổ đất để nâng cao, bởi vùng này khi xưa rất thấp.

Bé Năm ra lệnh cho máy đào ngưng không đào sâu nữa, và chuyễn qua mở rộng hố đào xung quanh một điểm biểu kiến, đă được anh Mẫn đánh dấu từ trên mặt đất.

V́ hố đào quá dốc dựng đứng, nên đất bắt đầu rỉ nước ra và sụp xuống. Tôi chạy đi mua cừ tràm và mướn người đóng cừ, chặn phên tre để tránh đất bị sụp lở. V́ lúc đó đă chiều tối phải tạm ngưng công việc qua ngày mai, mọi người chia ta, riêng tôi vẫn nán lại để trông coi đóng cừ chặn vách đất.

Bổng có một anh kỷ sư công chánh, mặc quần áo lao động của cán bộ công trường làm đường (ngay gần đó) tới nh́n xuống cái hố mà chúng tôi mới đào, hỏi tôi:

- Các chú t́m ǵ vậy?

Sau khi nghe tôi trả lời là nhà ngoại cảm chỉ cho chúng tôi đào t́m hài cốt người thân, bị mất năm 1975 anh ta chợt hỏi tôi:

- Có phải mấy chú t́m một ông phi công không?

Tôi tṛn xoe mắt nh́n anh ta ngạc nhiên đến nổi không nói nên lời. Anh ta tiếp tục:

- Cháu là con của hai ông bà chủ đất này, hồi xưa là một vườn xoài. Ba của cháu kể lại sáng sớm ngày 30-4-75 ba cháu ra thăm vườn, th́ thấy có một xác người phi công của “quân lực Sài G̣n“ bị bắn chết hồi đêm.

Ba má cháu đă già quá nên không đủ sức đào mồ chôn, nên đă kéo xác ông phi công này cho xuống một cái hố cá nhân (của lính SG đào đầy trong vườn xoài) và lấp đất lại.

Sau đó ba cháu cưa luôn cây xoài gần đó, để không cho rể cây xâm phạm vào xác ông phi công, củng như để đánh dấu nơi ba cháu đă chôn ông ấy.

Chú có thấy cái gốc cây xoài dưới đó không? chú cho đào qua bên tay trái chừng 1,5 mét là ngay chổ ông ấy đó chú.

Sau khi anh kỷ sư này đi, th́ lại có một tay mặt mày bặm trợn ra vẻ như một cán bộ cấp cở của chính quyền chạy xe tới, sau một hồi trầm ngâm im lặng nh́n cái hố, anh ta lại gần tôi nói nhỏ:

- Anh cho đào qua tay trái từ cái gốc xoài đó chừng 1,5 mét là sẻ thấy xương cốt người anh muốn t́m.

Nói xong chưa kịp cho tôi hỏi ǵ hay nói một lời cảm ơn, anh ta lên xe chạy đi mất.

Ngày thứ nh́ 2-12-2008.

Sáng sớm ngày thứ nh́ của cuộc đào t́m hài cốt TT Phùng, tôi và Bé Năm đến chùa Từ Quang xin diện kiến vị sư trụ tŕ chùa.

Ra tiếp chúng tôi là một vị trụ tŕ c̣n rất trẻ chưa tới bốn mươi tuổi, nhưng chúng tôi đă được biết ngài là một vị cao tăng, với rất nhiều công đức cho chúng sinh. Chính ngài đă đặt ra cho nhà chùa một lệ là, cúng cơm và cầu siêu mỗi ngày sáng chiều cho các oan hồn, tử sĩ...

Tại khuôn viên nhà chùa ngài cho xây dựng một cơ sở từ thiện rất lớn, dạy nghề thêu may, điện tử, vi tính, cơ khí sửa chửa xe hơi, xe gắn máy... hoàn toàn miễn phí cho mọi người, bất kể Lương, Phật hay Công giáo.

Chúng tôi có tŕnh bày sơ lược chuyện đào t́m hài cốt của TTPhùng, và tôi kể cho ngài biết giấc mơ báo mộng của tôi, biết ư nguyện của chúng tôi xin ngài giúp cho một hồi kinh cầu siêu tại hiện trường, khi chúng tôi t́m thấy cốt TTPhùng, ngài cho biết chính ngài sẻ ra tận nơi để cầu siêu cho Thiếu Tá.

Trước khi trở lại hiện trường chúng tôi ra chính điện để lạy Phật. Khi nh́n lên bàn thờ trông thấy di ảnh của vị đại sư sáng lập chùa, đă viên tịch hồi năm ngoái, tôi đứng chết lặng sửng sờ, toàn thân nổi gai ốc…

V́ vị đại sư trong di ảnh, chính là vị sư trụ tŕ ngôi chùa mà tôi đă diện kiến trong giấc mơ.

Anh Mẫn cho tôi biết, khi bốc cốt th́ có một quy luật bất biến, nếu muốn thành công th́ phải tuân theo, đó là:

Con số chẳn 2, 4, 6, 8... ngày thứ nhất, thứ ba … th́ khó ḷng thành công.

Chỉ có ngày thứ hai, thứ tư... th́ tỷ lệ thành công là cao nhất.

Và số người thợ trực tiếp đào t́m phải là số chẳn, 2, 4, 6, 8... người.

V́ là ngày thứ nh́ (số chẳn) nên anh Mẫn nói trước là hôm nay sẻ t́m thấy hài cốt TTPhung, nên anh chia nhóm thợ mười người ra thành hai tốp nhỏ, một tốp sáu người và một tốp bốn người, thay phiên nhau xuống hố đào t́m.

Anh Mẫn lại dùng hai que sắt cảm xạ để định vị thật chính xác, một lần cuối trước khi tiếp tục cho đào. Anh lấy dây cột làm dấu trên cây đà sắt vách tôn, ngay tâm của hố tṛn biểu kiến, thật sự c̣n nằm sâu cở hơn hai mét phía dưới chân anh, do đất lở phải kè bằng cừ tràm.

11 giờ 30 máy đào đất tới và bắt đầu mở rộng miệng hố đào hôm qua ra, cho đất đá không bị sụp lở chứ không đào sâu nữa. Khi thấy hố đào đă an toàn không c̣n sụt lở đất, gây nguy hiểm cho công nhân, Bé Năm cho ngừng máy.

Kêu anh em công nhân lấy một tấm vải bạt nylon lớn, che hết că diện tích hố đào khỏi bị ánh nắng rọi xuống, lệnh cho sáu người xuống hố, bắt đầu đào t́m bằng tay.

12 giờ 30 th́ thấy dần dần hiện ra một hố tṛn đường kính khoảng sáu mươi cm, đúng như anh Mẫn đă định vị từ hôm qua. Đây là một hố cá nhân của lính đào trước kia.

Toán thợ tập trung đào t́m trong hố cá nhân này, từng xẻng bùn đất mang lên khỏi hố đều được các anh công nhân ṃ, bóp cẩn thận.

Đúng 12 giờ 45 t́m thấy được mảnh xương sọ đầu tiên. Rồi lại xương sọ…

Ngừng tay ngay lập tức, một tấm vải điều màu đỏ được đem xuống che kín hố tṛn, chờ Bé Năm chạy đến chùa mời vị sư trụ tŕ chùa Từ Quang đến cầu siêu, và đồng thời mời gia đ́nh của TTPhùng đến chứng kiến việc bốc cốt.

Khi vị sư trụ tŕ bắt đầu đọc kinh cầu siêu, và Phú Sĩ  con trai trưởng của TTPhùng đến, toán công nhân được lệnh tiếp tục. Từng mảnh xương được đem lên rửa sạch bằng rượu rồi cho vào hủ sành.

Ngoài xương cốt ra c̣n t́m thấy một đoạn dây TAB đeo súng P38, một mảnh nỉ mousse màu đen lót trong helmet (nón bay) những mảnh vở helmet, những mảnh phi bào (áo bay) bị mủn nát, mảnh lớn nhất chỉ bằng cở bàn tay, khi tôi và anh KQ Thanh cố nhẹ nhàng rửa rượu cho sạch, th́ những mảnh phi bào bị tan ră ra như bánh tráng ngâm nước.

Anh Mẫn mang mảnh nỉ mousse lót nón helmet tới cho chị Lộc phu nhân Thiếu Tá xem chị đă khóc ngất, nức nở vuốt ve mảnh nỉ như muốn sờ lại h́nh hài của người chồng kính yêu nay đă không c̣n nữa ...

Theo yêu cầu của chúng tôi các anh công nhân cố t́m thêm thẻ kim bài, giấy tờ tùy thân của TTPhùng, dù các anh em công nhân rất cố gắng, nhưng đă không c̣n t́m thấy được ǵ nữa sau ngần ấy năm bị vùi lấp.

Sau cùng tất că các mảnh hài cốt t́m lại được khoảng chừng 8/10 cái hủ sành mười lít. Tôi xin phép phu nhân và con trai của TTPhùng cho tôi được vinh dự ôm hủ hài cốt chụp ảnh lưu niệm cùng hai người, và giúp mang ra tận xe cho gia đ́nh chở về.

Ngay trong buổi chiều hôm 2-12-2008 hỏa thiêu lấy tro đựng vào tiểu sành, thờ phụng tại chùa Bửu Quang gần nhà của gia đ́nh Thiếu Tá.

Tôi đă thực hiện được lời hứa của tôi với người anh kết nghĩa, Đại Úy Trần Văn Phúc. Tôi cũng đă giúp hoàn thành ước nguyện được "đoàn tụ" với gia đ́nh của anh linh vị anh hùng Thiếu Tá Trương Phùng.

Tôi cũng tự căm thấy nhẹ ḷng khi đă đền đáp được phần nào ơn hy sinh cứu tử của TTPhùng. Xin chân thành cảm ơn Niên Trưởng Không Quân Mạc Đ́a, NTKQ Nguyễn Thanh Mẫn, nhà ngoại cảm Bé Năm và tất că các anh em đă tham gia, góp phần vào thành công việc t́m lại hài cốt của TTPhùng.

Xin chân thành cám ơn anh BĐQ Đoàn Trọng Hiếu, Aiudu, LuuVong đă quan tâm và chia sẻ những thông tin quư báu. Xin chân thành cảm ơn các vị NT VNAF, các vị Mạnh Thường Quân đă hết ḷng hổ trợ tinh thần vật chất cho chúng tôi hoàn thành công việc.

Và trên hết xin cúi lạy tạ Ơn Trên, cùng anh linh các vị anh hùng liệt sĩ đă pḥ hộ giúp đở cho chúng con.

 


                                                          Nguyễn Toại Chí 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1234 of 2534: Đă gửi: 15 January 2009 lúc 11:42am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde


MA ÁM NHÀ TRIỆU PHÚ

 

Ông Rashid ba mươi hai tuổi, là một triệu phú với tổng tài sản khoảng hai mươi lăm triệu đô la. Khi mua biệt thự Clifton năm mươi hai pḥng, tại Nottinghamshire vào tháng 11 năm 2006, với giá ba triệu sáu trăm ngàn đô la, ông đă nghĩ đó là nơi hoàn toàn xứng đáng cho cuộc sống, của một triệu phú như ḿnh.

Nhưng chỉ sau tám tháng cư ngụ tại đây, ông và gia đ́nh đă phải rời bỏ cả ṭa nhà. Ông cho biết, hàng loạt hiện tượng ma quỷ xảy ra trong ngôi biệt thự, chính là nguyên nhân.

- Những con ma không muốn cho chúng tôi ở đây. Ông nói.

Hiện tượng ma quái đầu tiên xảy ra chỉ vài giờ sau khi cả gia đ́nh gồm: ông, cô vợ Nabila hai mươi lăm tuổi, và bốn đứa con của họ dọn đến biệt thự.

- "Có tiếng gơ vào tuờng và tất cả chúng tôi nghe thấy giọng một người đàn ông:

- Xin chào, có ai ở đó không?

Và hai phút sau vẫn giọng nói đó lặp lời. Tôi liền xem xét một ṿng, nhưng cửa sổ và cửa chính đều đang khóa".

Sau sự kiện khó hiểu này, không có ǵ bất thuờng xảy ra cho đến ngày, một cô hầu gái nh́n thấy một cái bóng màu xám ngồi trên giường của cô ta.

Mọi chuyện trở nên càng lúc càng đáng sợ, khi con ma bắt đầu biến thành các con ông Rashid.

- Một lần vợ tôi xuống nhà pha sữa cho con nhỏ lúc năm giờ sáng, và thấy đứa con gái lớn đang xem tivi.

Cô ấy nhận ra có điều ǵ đó kỳ lạ, nên đă lên gác để kiểm tra và thấy con bé đang nằm ngủ.

Cho đến khi chúng tôi thấy những dấu máu xuất hiện trên tă của đứa con nhỏ, vợ tôi nói cô ấy không thể chịu đựng thêm nữa.

Ngôi biệt thự này được xây dựng từ thời người Noóc Măng, có mười bảy pḥng ngủ, mười pḥng khách, mười pḥng tắm, một pḥng tập thể dục và một pḥng chiếu phim.

Vua Charles I đă từng ở đây vào năm 1632. Theo như lời đồn, có một phụ nữ mặc đồ trắng đă nhảy từ một cửa sổ xuống đất chết, và người ta c̣n nói những đường hầm ngầm dưới ṭa nhà là chỗ ở của... quỷ Sa tăng.

Đến tháng tám năm ngoái, gia đ́nh ông Rashid đă dọn khỏi ṭa nhà, nhưng không ai chịu mua lại nó cả.

Với hy vọng đuổi con ma ra khỏi ngôi biệt thự, nhà triệu phú đă cầu cứu Hội Nghiên Cứu Hiện Tượng Siêu Linh Ashfield, trụ sở gần Sutton in Ashfield.

Ông Lee Roberts, người đứng đầu hội và là một sĩ quan cảnh sát đă nói:

- Biệt thự Clifton là nơi duy nhất khiến tôi thấy sợ. Nó mang đến một cảm giác ma quái.

Ông cho biết, hai thành viên của hội đă ngất xỉu, sau khi nh́n thấy bóng ma của một đứa bé trai.

Ông Rashid đă định biến nơi đây thành địa điểm tổ chức đám cưới, nhưng không được cấp giấy phép. Ông phủ nhận tin đồn ḿnh bịa ra câu chuyện ma để cứu cánh cho việc làm ăn thất bại.

Hiện thời ông và gia đ́nh sống tại vùng Wollaton thuộc Nottingham. Ông cho hay, ḿnh chưa bao giờ tin vào ma quỷ cho đến ngày chuyển đến biệt thự Clifton.

Darren Brookes, nhân viên bảo vệ an ninh của biệt thự suốt 5 năm nay cho biết:

Một số nhân viên của ông thẳng thừng từ chối làm việc tại đây v́ sợ. Ông tiết lộ:

- Tôi thường xếp ca cho một số người hoàn toàn không biết ǵ về ngôi nhà này, và chỉ sau một đêm đi trực, họ bỏ việc ngay lập tức.

Lại thêm một biệt thự ma ám nữa vào danh sách những ngôi nhà ma của nước Anh.

 

                                                                Kênh 14

 

 

 

 

 

 


 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1235 of 2534: Đă gửi: 17 January 2009 lúc 9:23pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

MA

 

Năm 1958 tôi học ở trường trung học Vơ Tánh, Nha Trang, sửa sọan thi tú tài I. Hồi đó thi thật, học thật nên rất căng. Đậu được cái tú tài phải bỏ nhiều công sức, bỏ tiền cũng không mua được, v́ không ai bán.

 

Tôi trọ cùng hai đứa bạn học cùng trường, cùng tụng nhiều thứ chân kinh để vượt vũ môn tú tài. Cũng có một ông giáo già dậy bậc tiểu học, tên là Tiên. Cứ theo các ghi chú trong quyển kinh Vạn Vật của bác th́ bác ấy đă trượt tú tài I năm lần.

 

Lần này, hy vọng sự bất quá tam! Sau khi bù đầu dùi mài chữ trong các kinh quá căng, chúng tôi bầy tṛ cầu cơ, coi như một môn thư dăn tinh thần, cốt để mua vui.

Đại khái, khi cầu cơ, người ta ghi các mẫu tự trên môt tờ giấy lớn, bên trái, phía dưới ghi chữ Ma, Quỉ, bên phải ghi chữ Thần, Thánh. Người ta dùng một miếng gỗ nhỏ, h́nh trái tim, ba hay bốn người, nam và nữ càng tốt.

Cùng đặt ngón tay trỏ vào, thắp một nén nhang, đọc một bài khấn ngắn, các vị bên kia thế giới sẽ ứng và đẩy cơ di chuyển, phần nhọn của cơ chỉ lần lượt vào các chữ cái, ghép lại thành câu làm phương tiện truyền thông.

Chuyện lăng nhăng nhiều. Chúng tôi căi nhau cũng lắm. Nhưng cũng có những điều làm chúng tôi hơi bị giật ḿnh, không tin cũng chẳng được. Nay, sau hơn nửa thế kỷ, nhân người ta đang ồn lên về vụ Trai Đàn Giải Oan, ngồi viết lại chuyện này, bảo đảm là sự thật. Tin hay không tin, tùy!

Một buổi tối cầu cơ, sau vài chuyện lăng nhăng, cơ chạy rất nhanh, ghi những chữ lộn xộn, ghi được trên hơn trang giấy, không ra câu chữ Việt nào cả.
Chúng tôi chọn sinh ngữ I tiếng Anh, tiếng Pháp là sinh ngữ II nên gần như dốt đặc, sức mấy mà đặt bút thành văn!

Chúng tôi cầu cứu bác Tiên, phái cựu học, giỏi tiếng Tây, đọc các tiểu thuyết tiếng Pháp dễ dàng. Xem xong, bác ấy phán:

- Ma Tây chúng mày ạ!

Bác ấy viết lại th́ quả là một bài văn Tây! Nay tôi không nhớ lại được bài văn ấy. Đại khái, vị ấy xưng tên là Bernad, trung uư, tử trận trên một ngọn đồi ở Điện Biên Phủ. Ư bài văn khuyên chúng tôi phải sống cho đàng hoàng, lương thiện, để tránh bị kẹt về sau.

Tóm lại là phải làm lành, lánh dữ, giống như bố mẹ tôi vẫn dạy, chẳng có huyền bí, linh thiêng ǵ. Nhưng hồn bác Bernad giáng cơ là thật, không thể chối căi được! Và bác ấy cũng rất đáng kính.

Cũng có lần cụ Nguyễn Khuyến nhập cơ. Chúng tôi hỏi cụ năm nay Bộ có ra đề thi về cụ (trong chương tŕnh Việt văn) hay không?

Cụ nói có, rồi ban cho chúng tôi một bài thơ thất ngôn bát cú. Quả thật thời ấy khả năng của chúng tôi ghép được mấy câu thơ lục bát tán gái cũng không xong, huống hồ là thơ Đường!

Tôi không nhớ bài thơ ấy, đại khái có ư khuyên chúng tôi phải chăm học và ăn ở cho tử tế. Năm ấy, môn thi Việt văn có đề tài về Cao Bá Quát. Thế là hai đứa bạn tôi trượt! Có lẽ là thiên cơ bất khả lậu chăng?

Nhưng chắc chắn là cụ Nguyễn Khuyến có nhập cơ và dù tây hay ta, cũng có một lời khuyên ăn hiền ở lành, sống với nhau cho tử tế.

Từ đó, chúng tôi không dám cầu cơ nữa, sợ nhân tùy hứng, có những lời xúc phạm các quí ngài bên kia, là không xong! Và chúng tôi, mỗi lần nghĩ điều ác, làm việc ác, nói lời ác lại nhớ đến lời khuyên của quí vị bên kia cũng tự hăm bớt lại.

Cách nay khá lâu, báo Tuổi Trẻ trong nước có đăng một phóng sự về Nghĩa Trang Trường Sơn. Chuyện dài ḍng, có nhiều khí thế, khẩu hiệu. Nhưng có một chi tiết người đảng viên trung kiên trưởng nhóm chăm sóc nghĩa trang kể rằng:

- Nhiều khi trời tối, đi tuần, nghe rơ ràng lời chào Đồng chí có khoẻ không.

Có lẽ cũng (hơi) xạo! Tấm thân kết hợp bởi tứ đại vô thường do duyên khởi nên cũng là vô thường, sinh diệt chỉ là chuyển hóa. Con người bị luật vô thường chi phối khi chết thân xác do tứ đại duyên sinh đành bỏ lại.

Chỉ có thần thức ra đi rồi tùy nghiệp lực đẩy đưa tái sinh vào sáu nẻo luân hồi. Các anh em bên ấy c̣n trụ được vào cái vật chất (cái sắc) nào mà phát ngôn chào các đồng chí làm cho các phóng viên sợ dựng tóc gáy?

Các phóng viên ấy sợ ma! Có người cho rằng những tiếng chào ấy là do đám ma người phát ra để chộ, để dọa những ai ṭ ṃ, kiểm tra, phát hiện những gian dối trong việc xây dựng các nấm mồ tử sĩ, khai khống, xây mộ giả để kiếm tiền mà dư luận tố giác. 

 

Những số tiền bất chánh kiếm được từ những ngôi mộ trống ấy rồi cũng là vô thường sắc tức thị không ráo trọi và bọn ăn gian thoát sao được luật nhân quả!

Trong cuốn Cổ Học Tinh Hoa do cụ Nguyễn văn Ngọc dịch có chép một chuyện ma:

Một người cực khổ quá v́ nạn tham quan ô lại, chịu không nổi nên trốn vào núi. Một hôm, vừa ra khỏi hang, gặp ngay một con ma lưỡi dài trông rất dữ. Kẻ trốn đời sợ quá, qú lạy mà rằng:

- Lạy ông ma, xin tha mạng cho con.

Ma cười:

- Tại sao anh lại phải trốn vào đây.

Người kia trả lời v́ tham quan ô lại, v́ bị người áp bức, khổ quá nên phải trốn vào đây. Ma lại cười:

- Thế th́ người làm ngươi khổ hay ma làm ngươi khổ?

Rồi cười mà bỏ đi.

Trong kinh Hoa Nghiêm có kể năm mươi thứ ma người, ma tâm, được xếp loại thành mười thứ, gọi là thập ma rất đáng ngại, do năm ḷ sản xuất có tên là ngũ uẩn (sắc, thọ, tưởng hành, thức) sinh ra.

Trong số, có thứ ma sở tri chướng có lẽ là dữ nhất. Ma này bám chấp vào cái gọi là kiến thức, vào niềm tin, lư tưởng vững chắc, vào chân lư không thể nào sai, không dời đổi, tiến lên (giành, cướp) thắng lợi, mọi lợi quyền ắt sẽ về ta. 

Kinh không kể các thứ ma bên kia nên chẳng có ǵ phải sợ. Trong truyện ngắn Chị Cả Bống, một tác giả kể chuyện một người suốt ngày, từ sáng mới tỉnh dậy cho tới tối phải đối phó với bao thứ ma người, muốn xin vào tù cùng những người tử tế, lại hết chỗ.

Thương thay! Trong đời thường, cảnh người làm khổ người th́ nhiều, rành rành trước mắt th́ không biết sợ. Chuyện ma làm khổ người th́ chỉ nghe nói thế, lại sợ.

Thật là lầm lẫn, cũng...đáng thương thay! Kinh Hoa Nghiêm cũng dạy rằng, các thứ ma người rất sợ bốn chữ Chính Đại Quang Minh. Chỉ cần niệm kinh ấy là mọi thứ ma người đều phải tiêu trừ.

Trở về chuyện cầu cơ kể trên. Thực ra chuyện này cũng không có ǵ lạ. Tín đồ đạo Cao Đài (dĩ nhiên vơí h́nh thức trang nghiêm, thành kính) cũng dùng cách giáng bút của thần linh. Việt Nam có các môn phụ tiên, lên đồng nhập cốt... làm cách truyền thông giữa hai thế giới.

Vào thời chủ nghĩa vô thần c̣n hăng, gọi Trời là thằng, thằng Trời đi chỗ khác chơi. Để cho Nông hội thay Trời làm mưa, rất vẻ vang th́ các vị lên đồng, gọi hồn, cúng kiếng cầu phúc, bói toán, phụ đồng cốt các Cô các Cậu đều đi tù cả.

Ngày nay, người ta đang đổi mới cho đúng trào lưu tiến hóa của nhân loại th́ các kiểu cúng sao giải hạn, cảnh khấn vái các quí vị bên kia xin gia hộ, độ tŕ, cứu giúp... rất thịnh.

Trong ngày giỗ tổ Hùng Vương vừa qua ở Phú Thọ, có cảnh các bà lên đồng rất qui mô, đẹp, được tôn vinh là một h́nh thái văn hóa dân gian cổ truyền của dân tộc. Cũng một h́nh thức tin ngưỡng, trước kia ŕnh ṃ mà tóm, nay lại khen là văn hóa dân tộc, quan tha ma bắt thật không thể hiểu được!

Ở các nước phương Tây, cụ thể là ở Pháp, các thiên phóng sự nghiêm túc về các trường hợp tái sinh rất nhiều, viết ra hàng đống sách.

Gần đây, có trường hợp một em bé Cameron Macaulay sáu tuổi ở thành phố Glasgow (Anh) nhớ lại tiền kiếp của ḿnh trên đảo Barra, trong vịnh Cockleshell (Anh) thấy lại người cha trong tiền kiếp đă chết v́ tai nạn xe cộ, ngôi nhà đá trắng bên bờ biễn nay đă sụp đổ, mẹ cậu và các anh chị em đă phiêu bạt nơi nào.

Cả một ê-kíp phóng viên truyền h́nh, chuyên viên điều tra đă đi đến kết luận là đúng.

Một em nhỏ ba tuổi ở Tây Ban Nha được xác minh là tái sinh của một đại sư Tây Tạng rất nổi tiếng. Nay với sự chấp thuận của cha mẹ (cũng là phật tử) em được đưa sang tu học trong một trường đặc biệt dành cho các vị tái sinh ở Ấn Độ.

Hay trường hợp một người Anh xác định được tiền kiếp của ḿnh đă chết v́ một nhát dao đâm lén từ phía sau, trong một trạm gác từ trăm năm trước Tây lịch.

Người ta đă xác minh là đúng qua các kết quả khảo cổ, các tài liệu lịch sử, các cuộc phỏng vấn.

Một người, dù chỉ có vốn kiến thức cơ bản về giáo lư nhà Phật cũng hiểu rằng sinh để diệt, diệt để sinh.

Mỗi người phải chịu trách nhiệm về hậu quả thiện ác của các việc ḿnh làm, điều ḿnh nghĩ, lời ḿnh nói (ba nghiệp thân, khẩu, ư), vào đời với nghiệp, ra đi cũng chỉ mang theo nghiệp và tái sinh cũng do nghiệp lực thúc đẩy.

Không ai trốn thoát cái bóng của ḿnh. Trong khoảng 49 ngày, thần thức, do nghiệp lực thúc đẩy, sẽ nhập vào một cái phôi mà tái sinh vào một trong sáu cửa (lục độ), tiếp tục ṿng sinh tử luân hồi.

Có những cái chết bất đắc kỳ tử tạo ra những t́nh cảm u uất, giận hờn (cho cả người sống lẫn người chết) làm cho thần thức vương vấn, bám chấp vào không sao siêu thoát được.

Gọi chung là những oan hồn, chỉ có thể giải kết bằng tâm từ bi và cầu viện đến tha lực để giải thoát và tái sinh.

Thế th́ những người ở cơi bên kia chẳng qua cũng chỉ là ông bà tổ tiên, anh em, đồng bào ḿnh c̣n những niềm u uẩn, bám chấp chưa siêu sinh được nên phát, chúng ta phải có ḷng gần gũi thương yêu, kính trọng, cầu nguyện cho các vị bên kia sớm giải thoát.

 

Không nên sợ. Chỉ đáng ngại cho những người c̣n sống đă phạm tội ác không sao tránh khỏi luật tối thượng nhân quả. Chỉ có hành tŕ sám hối và ḷng từ bi mới giải thoát được cho họ.

Chuyện đời hễ có oan th́ cũng có ưng, cho ḿnh là phải th́ ắt có kẻ trái (theo ư ḿnh). Cách nh́n nhị biên chấp ngă như vậy ắt sinh...căi nhau, thù ghét nhau, đánh giết nhau.

 

Trang Tử bảo hai con đ̣ đụng nhau, nếu đ̣ trống th́ chỉ than xui quá, nếu trên đ̣ có người th́ ắt gân cổ mắng nhau, thậm chí sinh đánh nhau.

 

Chung qui cũng chỉ tại có người mà ra. Nhà Phật bảo ấy là cái ngă, bám vào th́ đứng hai bên bờ sông mà chửi nhau, gọi là cái nh́n nhị biên.

 

Một thiền sư kể một chuyện ẩn dụ:

 

- Hai người học tṛ đều rất yêu quí thầy nhưng ghét lẫn nhau. Thầy đau chân, hai người, mỗi người một bên, cùng bóp chân cho thầy. V́ ghét nhau nên khi thấy đối phương sắp chữa lành cho thầy th́ đập gẫy chân thầy để cho kẻ kia phải bóp tiếp... cho bơ ghét.

 

Đây là chuyện thiền, cảnh hai phái tiểu thừa đại thừa chống nhau. Mẹ Việt Nam cũng có những đứa con yêu ḿnh như thế, nên chân bà cứ gẫy hoài, đau hoài. Ai khuyên can th́ bị mắng là theo thằng bên kia!

Tôi c̣n nhớ trong các lần cơ giáng, chắc chắn không bao giờ các quí vị bên kia cho những câu nặng nề đả kích một ai, không có những câu mang tính căm thù, chửi rủa thô tục điều ǵ. Chỉ có những câu lành.

 

Có lẽ các vị ấy đă thoát bị vây bủa bởi tầng tầng lớp lớp những tấm màn vô ḿnh, sau khi đă rũ bỏ bên bờ sinh tử mọi thứ cờ quạt khẩu hiệu, chủ nghĩa, hận thù, kỳ thị, tự cho là chỉ có chúng ông là đúng, có quyền, đại lư độc quyền buôn bán chân lư, kiểu Ai mua trăng tôi bán trăng cho của Hàn Mặc Tử!


                                                        Minh Minh


 
 
 
 
 
 
 
 
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1236 of 2534: Đă gửi: 17 January 2009 lúc 10:52pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

ĐỨC ĐỘ HÀNG PHỤC TÀ MA

 

Ông Trần Thụy Xương, chủ công ty Đại Xương nổi danh ở Hương Cảng có cô cháu tên Trần Kiến Khai, mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ. Ông bà Trần nuôi dưỡng thương cô như con ruột.

Khi Trần Kiến Khai đến tuổi lập gia đ́nh, ông bà lo lắng t́m người tương xứng cho cô. Sau cùng họ gả cô cho một gia đ́nh họ Phan ở Cửu Long. Kết hôn chẳng bao lâu cô khóc tang chồng. Do thương tâm thái quá nên tinh thần bấn loạn. Cả ngày cô nói lảm nhảm nhí và có những cử chỉ như điên dại.

Ông bà Trần thấy cháu gái lâm bệnh như vậy, ruột đau như cắt, hoài nghi là do tà ma nhập vào, cho nên đă thỉnh nhiều Thầy đến nhà để tụng kinh, niệm chú cho Cô. Họ hy vọng sẽ đuổi con ma ra khỏi cô cháu, và tiêu trừ oan khiên đời quá khứ, giúp cô chấm dứt t́nh trạng điên cuồng.

Nhưng trải qua năm, sáu ngày vẫn không có kết quả. Trong các Sư đó có một vị sớm đă biết rơ về Ngài nên nói với ông bà Trần nên t́m đến Pháp sư Độ Luân cầu cứu.

Ngày nọ đúng lúc Ngài vừa rời động Quán Âm đến Tánh Viên có việc cần. Ông Trần nghe biết vội đến t́m Ngài.

Ngài nghĩ rằng đối với loài ma này một ḿnh Ngài không đủ năng lực để nhiếp phục nên từ chối. Ông Trần đă không nản chí, kiên quyết khẩn cầu Ngài một lần nữa v́ cháu ông mà giải nạn. Thấy ông kiền thành nên Ngài nhận lời đến nhà quán sát bệnh t́nh cô cháu.

Khác biệt với các Sư đang ở trong pḥng khách, y áo chỉnh tề với nhiều ảnh tượng, pháp khí, hương đèn, hoa quả... Ngài đă không chú trọng đến các h́nh tướng bên ngoài đó.

Ngài vẫn mặc chiếc áo rách cố hữu ngồi lặng yên trên ghế trong pḥng bệnh nhân. Ngài không tụng kinh cũng không lớn tiếng tŕ Chú. Khoảng nửa giờ sau bệnh nhân đứng dậy chạy đến Ngài, quỳ xuống cầu sám hối và xin Ngài tha tội.

Ngài liền bảo ma rằng:

- Ngươi không được nhập vào bất cứ người nào để tác quái nữa nghe chưa?

Ma kia chấp nhận và bỏ đi. Từ đó thần trí cô Trần được khôi phục, ngày một mạnh khỏe, dung mạo đoan nghiêm.

Ông bà Trần thấy thế mới biết rằng duy chỉ có bậc tu hành chân chánh, mới đủ oai đức để hàng phục tà ma. V́ vậy toàn gia đ́nh họ xin Quy y Tam Bảo và tôn Ngài làm Thầy.


 

                                                               Sưu Tầm

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1237 of 2534: Đă gửi: 18 January 2009 lúc 3:13pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

KỲ LẠ THUẬT KHINH CÔNG

 

Cho đến nay khoa học chưa có cách nào giải thích hiện tượng khinh công, v́ nó đi ngược lại hoàn toàn định luật vạn vật hấp dẫn.

Nhiều tài liệu cổ của phương Đông và phương Tây, ghi chép khá tỉ mỉ về khả năng con người, tự bay lên mà không cần bất kỳ sự trợ giúp nào. Tuyệt kỹ khinh công đó là sự thực hay chỉ là tṛ ảo thuật?

Khinh công (Levitation) là kỹ thuật tự bay trong không khí mà không cần trợ giúp, trái ngược hoàn toàn với định luật vạn vật hấp dẫn của Newton. Sách tôn giáo ghi nhận ba trăm vị Thánh có thể tự bay lên.

Pha khinh công đầu tiên được ghi lại là do Simon Magus thực hiện vào thế kỷ nhất. Ông ta là một giáo sĩ theo ḍng dị giáo, tham gia tập luyện nhiều "tà thuật" như phép tàng h́nh, khinh công.

Người thực hiện pha bay lượn trong thời gian lâu nhất là Joseph Cupertino thế kỷ mười bảy. Giáo sĩ đạo Tin lành này đă lơ lửng trong không khí khoảng hai tiếng đồng hồ.

Những đạo giáo khác như Hindu, Bà la môn và Phật giáo cũng ghi nhận nhiều trường hợp khinh công. Trong cuốn sách Khoa học huyền bí ở Ấn Độ thời cổ đại, tác giả Louis Jacollios Pháp, đă ghi lại khá chi tiết các pha khinh công.

Nổi tiếng nhất là tu sĩ Milarepa, một nhà yoga hàng đầu ở Tây Tạng thuộc thế kỷ mười chín. Ông này được mệnh danh là người nắm giữ nhiều sức mạnh huyền bí đến nỗi có thể đi lại, ăn, ngủ trong khi khinh công lơ lửng giữa không khí.

Không chỉ các thầy tu khổ hạnh tại Ấn Độ có thể thực hiện tuyệt kỹ này, mà các môn đệ của phái Ninja ở Nhật Bản cũng có khả năng tương tự.

Một kỹ thuật thấp hơn của khinh công là khinh hành (đi bộ cực nhanh), khá phổ biến tại các khu vực có địa h́nh phức tạp ở Trung Hoa, Nhật Bản.

Các môn đồ của khinh hành có thể đi lại rất nhanh và an toàn ở những nơi núi non hiểm trở, bằng kỹ thuật phi thân (nhảy), thần hành (chạy hàng trăm dặm mà chân không chạm đất), bích hổ du tường (thằn lằn leo tường), thủy thượng phiêu (chạy trên nước).

Những tuyệt kỹ khinh công dù thực hiện ở đâu đều có một điểm giống nhau, đó là sử dụng một kỹ thuật nào đó để giảm hoặc mất hẳn tác động của lực hút trọng trường.

Nói về điều này, cần nhắc đến một khái niệm vật lư là trọng lượng biểu kiến. Nó đặc trưng cho lực nén của vật lên mặt sàn hoặc sức căng của ḷ xo thể hiện sức nặng của một vật nào đó.

Chính trọng lượng biểu kiến tạo cảm giác về sức nặng nhẹ của cơ thể. Khi không có cảm giác về trọng lượng biểu kiến (rơi từ trên cao xuống mà không có sàn đỡ), chúng ta sẽ rơi vào trạng thái không trọng lượng.

Cho đến nay, khoa học chưa có cách nào giải thích hiện tượng khinh công (nếu như nó tồn tại) v́ nó đi ngược lại hoàn toàn định luật vạn vật hấp dẫn.

Người ta không thể chứng minh, ít nhất là về mặt lư thuyết, làm thế nào mà một người có thể thoát ra khỏi tác động của lực hút của trái đất, trong điều kiện thông thường chỉ bằng cách hít thở, thôi miên để huy động năng lượng siêu nhiên.

Những người phản bác cho rằng từ xưa đến nay, đó chỉ là tṛ ảo thuật đánh lừa thị giác của người xem.

Một số thử nghiệm khoa học gần đây cho thấy nhiều chiều hướng tích cực hơn. Ví dụ, các nhà khoa học Nga đă thử nghiệm trong môi trường đặc biệt (âm hơn 160 độ C) một chiếc đĩa khi quay tốc độ cao, khoảng ba ngàn ṿng một phút, trong tác động của một điện trường th́ sẽ giảm trọng lượng.

Các nhà khoa học Mỹ làm thử nghiệm khác: Khi đặt chất siêu dẫn lơ lửng trong từ trường, họ phát hiện ra nếu đặt một vật thể lên trên bề mặt của chất siêu dẫn, trọng lượng của nó sẽ giảm đi 5%.

Như vậy, vẫn c̣n hy vọng le lói cho những người muốn tin vào những điều đặc biệt, đồng thời những kẻ lừa bịp vẫn c̣n đất để dụng vơ. Và khinh công là khả năng đặc biệt hay chỉ là một khát vọng ảo ảnh của loài người? Đây vẫn là một bí mật.

 

                                                              Khoa Học

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1238 of 2534: Đă gửi: 20 January 2009 lúc 12:39am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGƯỜI BỊ QUỶ ÁM 

 

Họ là những người không có được thể chất và tinh thần b́nh thường khi luôn ám ảnh bởi ư nghĩ: bị quỷ ám! Tuy nhiên, cho đến nay, vẫn chưa có một lư giải thỏa đáng nào cho những trường hợp này!

Một Người Phụ Nữ ở Earling, Iowa Mỹ.

Cha xứ Theophilus Riesinger thuộc xứ đạo Earling, Iowa Mỹ, đă đưa một người phụ nữ bốn mươi tuổi vào nhà tu kín ḍng thánh Francis để tiến hành niệm thần chú.

Mặc dù là một con chiên rất ngoan đạo nhưng kể từ năm mười bốn tuổi, người phụ nữ này không thể nào bước chân vào nhà thờ.

Cô ta không chỉ nói chuyện bằng một thứ ngôn ngữ không giống ai, mà c̣n có sức khỏe phi thường. Tuy nhiên, cô ta lại không thể đứng cạnh nước thánh hay bất cứ vật ǵ đă được ban thánh!

Buổi tối hôm người phụ nữ này tới ḍng tu, một nữ tu đă chuẩn bị bữa tối với một chút ít nước thánh rắc trên đồ ăn. Tuy nhiên, khi chiếc đĩa được đưa tới cho người phụ nữ này, th́ cô ta đùng đùng nổi giận và đ̣i một cái đĩa khác không có nước thánh.

Buổi lễ làm phép cho người phụ nữ này kéo dài tới hai mươi ba ngày. Trong suốt thời gian này, cô ta không ngừng la hét và chửi thề. Đến ngày thứ hai mươi ba, cha xứ Theophilus cảm thấy những con quỷ ám trong người cô ta có vẻ đă suy yếu và tiến hành ban thánh.

Tuy nhiên, đúng vào thời điểm này th́ cô bắt đầu gào thét lớn hơn và gọi tên những con quỷ trong người ḿnh!

Cho đến cái tên cuối cùng th́ mắt của người phụ nữ này mở to và lần đầu tiên sau mấy chục năm nay, bà ta lại có thể gọi được tên thánh Jesus.

 

                                                               Kiên Trung

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1239 of 2534: Đă gửi: 20 January 2009 lúc 1:03am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

VIÊN ĐÁ CHỮA RẮN

 ĐỘC CẮN

 

Một viên đá gần bằng bao diêm nhưng đă cứu sống hàng ngh́n người bị rắn độc cắn. Người sở hữu viên đá là ông Vũ Văn Vần, thôn Dương Cước, xă Hồng Thái, huyện Kiến Xương Thái B́nh.

Chuyện nghe có vẻ hoang đường này thực, hư thế nào cần có kết luận của các nhà khoa học. C̣n với những người được cứu sống nhờ viên đá sau khi bị rắn cắn th́ đó là chuyện thực. Xung quanh việc viên đá chữa rắn cắn trên c̣n nhiều chuyện rất ly kỳ:

"Khắc Tinh" Của Rắn Độc


Lăo nông Phạm Ngọc Lừng đă bán hàng ở đầu làng Dương Cước hơn ba mươi năm. Một chiều muộn, lăo đang thiu thiu ngủ th́ bị một nhát cắn chí tử vào bắp chân. Khi hoàn hồn, lăo biết ḿnh bị rắn hổ mang cắn.

Garô cẩn thận, lăo Lừng gọi hàng xóm đưa đến nhà ông Vần nhờ... viên đá "cứu giúp". Một tiếng sau, viên đá hút hết nọc rắn trong người lăo. Có lẽ, sự việc diễn ra quá nhanh nên lăo không thể nhớ hết cái ngày ḿnh bị con măng xà cắn và khước từ những câu hỏi của chúng tôi.

Lăo nói nhát gừng: "Lâu rồi nên quên", rồi vỗ đùi cười khềnh khệch. Như nhớ ra điều ǵ, lăo dẫn chúng tôi đến nhà anh, chị Vũ Đức Khẩu và Vũ Thị Hát. Theo lăo Lừng, đây là "điển h́nh" và nếu muốn nói ǵ về viên đá này th́ mới "chuẩn" v́ gia đ́nh chị Hát có tới ba người bị rắn độc cắn và được viên đá cứu sống.

Anh Khẩu và con trai bị rắn độc cắn, nhưng đến nhà ông Vần sớm nên việc chữa trị đơn giản. Với chị Hát, việc điều trị lại gian nan v́ chị bị rắn Mái gầm (cặp nong) loại rắn cực độc cắn nhưng không garô kịp thời.

Khi đến nhà ông Vần cũng là lúc người chị tím tái. Việc hút nọc độc phải thực hiện ba lần, mỗi lần ba tiếng, chị Hát mới qua cơn nguy kịch.

Anh Phạm Văn Việt, người bị rắn cắn vào lưng kể: "Hôm đó, tôi chờ người bạn hơi lâu, nên định dựa lưng vào tường cho đỡ mỏi th́ bị rắn cắn. Nếu đưa lên viện, chắc tôi không có ngày về nhưng rất may tôi lại gần nhà bác Vần nên đă qua khỏi."

Viên đá c̣n "chữa trị" cho hàng trăm người khác bị rắn cắn ở thôn Dương Cước. Ông Nguyễn Xuân Báu, nguyên phó Chủ tịch xă Hồng Thái cũng được viên đá cứu sống sau khi bị rắn độc cắn.

Tiếng lành đồn xa, nhiều người trong tỉnh, thậm chí ở các tỉnh khác như Hà Tây, Hà Nam... khi bị rắn cắn cũng về nhờ ông Vần giúp đỡ.

Đến cả những thợ bắt, buôn rắn kỳ cựu, ít sợ rắn độc nhất v́ luôn "sống chung với rắn" khi bị rắn cắn cũng t́m đến nhờ viên đá hút nọc độc.

Ông Vũ Danh Phương, Phó Chủ tịch xă Hồng Thái cho biết: Cạnh nhà tôi có một cháu bị rắn độc cắn đă được viên đá cứu sống.

Theo dược tá Nguyễn Thị Ngấn, Trạm y tế xă Hồng Thái: Người bị rắn độc cắn đến trạm, chúng tôi sơ cứu, về nguyên tắc phải chuyển lên tuyến trên, nhưng do bệnh viện huyện cách xă gần mười lăm km, nên nhiều khi chúng tôi "giới thiệu" bệnh nhân xuống nhà ông Vần, nhờ chữa trị và tất cả đều khỏi bệnh.

Hàng Trăm Triệu Cũng Không Đổi, Bán, Chỉ Để Cứu Người Làm Phúc

Thu nhập chính của ông Vần từ nghề phụ xây dựng nên gia cảnh không mấy khá giả. Tuy nhiên, ông luôn từ chối nhận tiền của người bị rắn cắn được ông giúp đỡ. Bởi theo ông, đa phần họ là người nghèo, phải đi kiếm sống vào ban đêm.

Trong quá tŕnh giành lại mạng sống cho những người bị rắn độc cắn, có lẽ ông nhớ nhất cảnh hai mẹ con nhà chị Hải ở làng bên.

Chị Hải phải ṃ cua, bắt ốc nuôi con nên chẳng may bị rắn độc cắn. Chị đang phân vân v́ không có tiền đi viện, th́ được người hàng xóm mách bảo đến nhà ông Vần.

Được viên đá hút nọc độc, chị Hải khỏi bệnh. Chị quyết định lấy hai mươi ngh́n cuối cùng để biếu ông Vần, nhưng ông không nhận mà cho thêm hai mẹ con chị Hải tiền bồi dưỡng.

Biết được viên đá có những nhiệm mầu, nhiều người giàu có đă mang xe máy trị giá trên bốn chục triệu đến gạ đổi lấy viên đá, có người là chủ hiệu thuốc lớn trên thành phố Thái B́nh, c̣n mang cả chục cây vàng đến nhà ông Vần để được là chủ của viên đá nhưng ông không đổi.

Ông Vần tâm sự: "Đây là vật cha ông để lại, không bao giờ tôi bán mà chỉ để cứu người làm phúc. Cũng bởi làm phúc nên ông Vần không nhớ cụ thể ḿnh đă giúp bao nhiêu người.

Theo anh Vũ Văn Thoại, cạnh nhà ông Vần, hiện là trưởng Ban văn hóa xă Hồng Thái th́ viên đá này đă cứu sống rất nhiều người bị rắn độc cắn.

Những Chuyện Lạ Quanh Viên Đá Nhỏ

Ông Vần cho chúng tôi xem viên đá mà ông luôn cất giữ cẩn thận. Viên đá màu đen, gần bằng bao diêm, ở giữa hai bề mặt có một ṿng tṛn nhỏ h́nh chữ U. Theo ông Vần, viên đá do ông nội của ông để lại từ trước cách mạng tháng 8 và nó là "tài sản" của một tổ hoạt động cách mạng tiền khởi nghĩa.

Trước khi nhận nhiệm vụ ở xă Hồng Thái, các cán bộ này hoạt động ở vùng rừng nhiều rắn độc, nên họ được cấp trên cho viên đá để hút nọc mỗi khi bị rắn cắn. Tổ hoạt động này ở tại gia đ́nh người ông của ông Vần. Khi hoàn thành nhiệm vụ, họ tặng lại gia đ́nh làm vật kỷ niệm.

Điều lạ ở viên đá là khi một người bị rắn cắn, lấy viên đá áp vào đúng vết thương, nếu là rắn độc th́ viên đá sẽ dính chặt để hút nọc, không phải rắn độc th́ viên đá sẽ không dính. Xong "nhiệm vụ", viên đá cần được "giải độc".

Nguyên liệu để đá "phục hồi sức khỏe" bắt buộc phải là... sữa của người đang cho con bú. Mỗi lần đá hút xong nọc độc, ông Vần phải đi xin chừng một chén nhỏ sữa rồi thả viên đá vào. Sau ít phút, sữa sẽ chuyển màu xanh, vàng hay đen tùy theo nọc độc của từng loại rắn.

Theo ông Vần, nếu không "giải độc" bằng sữa cho đá, th́ viên đá sẽ vỡ hoặc sẽ không có tác dụng hút độc nữa.

Một điều lạ nữa là nếu viên đá không làm nhiệm vụ trong thời gian dài, th́ phải để vào chỗ đá nằm chừng mười lăm hạt gạo nếp. Sau một thời gian, những gạt gạo này đều "rỗng ruột", chỉ c̣n vỏ bọc.

Ông Vần cho rằng, người bị rắn độc cắn nếu để lâu sẽ khó có thể chữa khỏi bằng viên đá này v́ nọc độc phân tán.

V́ thế, ông đă phải từ chối nhiều trường hợp bị rắn cắn do họ chủ quan không garô, không đến bệnh viện hay lại nhà ông sớm.

Tuy đă cứu sống nhiều người bị rắn cắn nhưng ông Vần không "thần thánh hóa" viên đá của ḿnh, ông cũng không thể giải thích được tại sao viên đá lại có những điều kỳ lạ và nhiệm mầu đến vậy?

 

                                                                   VnMedia

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1240 of 2534: Đă gửi: 20 January 2009 lúc 7:21pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CA SĨ KIM ANH KỂ CHUYỆN MA

 

Mời bạn lắng nghe một câu chuyện được chính ca sĩ Kim Anh chứng kiến: hồn oan con nít!

VW: Ca sĩ Kim Anh đă đi rất nhiều nơi, trong một chuyến lưu diễn ở Âu châu, chị đă gặp một sự kiện lạ. Chị có thể kể lại cho mọi người nghe.

KA: Trong chuyến đi hát ở Âu châu lần đó, có Trần Quốc Bảo, có Perry Zeal, có Dalena, đông lắm, đi cùng với trung tâm Thúy Nga, khoảng năm 85-86.

Đó là lần đầu tiên tôi đến Đông Đức, sát biên giới Đông Đức và Tây Đức. Hát xong, đến một lâu đài cổ, mười mấy pḥng, ba tầng, có một căn gác xép, attic, trên lầu, nhà theo đạo Công giáo, có tượng Đức Mẹ rất lớn.

Ở Đông Đức rất là buồn, khán giả rất thân thiện, đón tiếp ban nhạc về nhà ăn uống. Sau đó ai cũng giành pḥng. Tôi và Trần Quốc Bảo, và Perry Zeal đi lang thang ở ngoài đường, uống cà phê nhậu nhẹt.

Về đến nhà hết pḥng chỉ c̣n căn gác xép nhỏ xíu trên lầu ba, tôi, Trần Quốc Bảo và Perry Zeal ở chung. Lúc đó mọi người cũng đă ngà ngà say, đă uống mấy chai bia Đức cũng nặng lắm.

Tôi thấy dưới đất có bàn thờ của con nít, có cái kiếng, có một cái khay. Tôi mới nghĩ là, gia đ́nh Công giáo mà tại sao có bàn thờ của con nít. Người theo đạo Công giáo đâu có thờ, chỉ đốt nhang cho ông bà cha mẹ thôi, b́nh nhang không có nhiều như vậy. Chỉ có đạo Phật mới thắp nhang nhiều.

Mà thờ con nít là điều rất lạ, có cái nơ, có cái lược nhỏ, có cái bông cài tóc bị bụi phủ, nh́n là biết là bàn thờ con nít, mà là con gái.

Tôi mới xuống nhà hỏi, họ nói là ngày xưa có cho người ở trọ, người đó đi rồi. Trần Quốc Bảo mới nói là trải nệm nằm chung, tại v́ sợ quá. Nhưng mà nói xong là ngủ luôn, tại v́ say quá rồi c̣n biết ǵ nữa đâu.

Perry Zeal mới nói là ngủ trước. Ngay trong lúc đang ngồi nói chuyện, Trần Quốc Bảo ngă một cái bịch, giống như có ai xô vậy đó. Tôi có cuốn Thánh kinh do cha Chiếu tặng lúc ở Phần Lan, có năm thứ tiếng. Luôn luôn lúc nào tôi cũng mang bên ḿnh.

Lúc đó tôi vừa Nam Mô A Di Đà Phật, vừa Nam Mô Bồ Tát, sợ rồi niệm đủ thứ, đọc kinh. Lúc đọc kinh, tôi cảm thấy lạnh người, bật đèn lên lầm rầm đọc kinh tiếp. Tôi bị phân tâm không có chú tâm, v́ cảm thấy như có một cái ǵ đó, vừa đọc kinh vừa liếc nh́n.

Có thể tưởng tượng được không, tôi thấy một đứa con nít khoảng năm, sáu tuổi, mặc áo đầm xanh, x̣e, voan, thắt nơ trắng, đi ra, đè tay xuống Thánh kinh, mà cuốn Thánh kinh tôi đang cầm để trên bụng.

Tôi mới la lên, Bảo ơi, Bảo ơi, ma nhát Bảo ơi, Bảo ơi. Mà Trần Quốc Bảo không nhúc nhích. Đạp cũng không được, tay chân cứng ngắc, mà nói cũng không được. Tay của nó đè xuống Thánh kinh cứng ngắc. Tôi mới lầm rầm cầu nguyện, Chúa ơi Chúa cứu con…

VW: Chị có thấy cô bé có phải là người Việt Nam hay không?

KA: Cô bé người Tây, mặc áo đầm x̣e xanh blue, giống áo đầm dự tiệc vậy đó. Mà lúc đó đèn vẫn c̣n mở. Mới đầu nh́n, không có cười. Tôi nh́n thấy thẳng mặt luôn. Mà nói không ra hơi, chết rồi chắc là ma bóp cổ chết quá.

Tự nhiên cô bé mỉm cười. Nghĩa là không có ác ư hay sao đó ḿnh không hiểu. Không nói chuyện được, nhưng trong ḷng tôi cứ nói là đừng có hại tôi. Tự nhiên cô bé đó quay lưng lại, đi thẳng vô trong kiếng biến mất luôn.

Lúc đó Trần Quốc Bảo ngồi dậy, mới nói là tại sao ngủ mà đẩy hắn ra ngoài vậy. Tôi mới nói là đâu có, tại sao lúc năy tôi bị ma nhát mà lại không thức dậy. Đó là tôi thấy trước mắt luôn, mà lúc đó cuốn Thánh kinh c̣n đang nằm trên bụng tôi. Tôi nghĩ rằng không thể nào là ảo tưởng được.

VW: Từ nhỏ chị đă có sự tiếp xúc này hay chưa? Hay là lớn lên chị mới có kinh nghiệm này?

KA: Có lẽ là kinh nghiệm cá nhân thôi. Từ nhỏ tôi đă đọc sách về nhiều tôn giáo khác nhau, về sự huyền bí. Tôi t́m hiểu tại sao người ta đạt được sự thanh tịnh.

Từ bé tôi đă hứng thú về vấn đề này. Mà người Hoa thường hay lên núi Bà Chúa Xứ, vào ngày 23, 24, 25 tháng Tư âm lịch để lễ Bà.

Có lần tôi lạc vào khe núi Thất Sơn đi lại không được. Tôi mới thấy hai lỗ trũng nhỏ, giống như là vết hai đầu gối ai đă qú, tôi mới qú xuống đó.

Tôi nghịch ngợm qú vào chỗ đó. Tự nhiên có một già thật già, râu tóc dài xuống tới bụng, từ trên đồi đi xuống. Mà nh́n lên thấy xương con cá ông to lắm.

Ông mới dẫn đường ba mẹ đi qua, tại v́ đâu có biết đường đi. Tôi nhớ suốt đời suốt kiếp không bao giờ quên, ông nói rằng, cô này căn mạng của cô ta phải bôn ba nhiều nơi nhiều chỗ, phải tu đường tu chợ mới thành người, cô không ở trên núi được đâu. Ông bà đừng có giữ ở nhà, giữ ở nhà sẽ chết.

 

                                                   Nguyễn Quang Minh

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 

<< Trước Trang of 127 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 3.5244 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO