| Tác giả |
|
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1241 of 2534: Đă gửi: 21 January 2009 lúc 10:44pm | Đă lưu IP
|
|
|
MƯỜI HAI CON GIÁP TRONG
TÂM THỨC NGƯỜI VIỆT
Tại Việt Nam, lịch được lập theo các chu kỳ thay đổi đều đặn của mặt trăng. V́ sử dụng theo lịch âm nên các ngày chính xác của một năm mới luôn thay đổi theo từng năm. Mỗi năm đều được "hộ tŕ" bởi một trong số mười hai con vật.
Theo cung Hoàng đạo của người Việt, con đầu tiên là chuột (Tí), sau đó là trâu (Sửu) và tiếp đến theo thứ tự là hổ (Dần), mèo (Măo), rồng (Th́n), rắn (Tỵ), ngựa (Ngọ), dê (Mùi), khỉ (Thân), gà (Dậu), chó (Tuất) và cuối cùng là lợn (Hợi).
Trong số các con giáp này th́ Th́n (con rồng) là con vật thần thoại và Tí, Dần, Tỵ, và Thân là những con vật sống hoang dă và thường tránh gặp con người. Bảy con c̣n lại là những vật nuôi trong nhà. Cứ mỗi chu kỳ mười hai năm th́ lại mang tên con vật cũ.
Ngoài ra, người Việt c̣n tính theo chu kỳ sáu mươi năm. Chu kỳ này được lập theo sự kết hợp của mười hai con vật, là các biểu tượng cụ thể theo cung hoàng đạo của người Việt và mười dấu hiệu của bầu trời.
Lịch của người châu Á được lập theo chu kỳ sáu mươi năm, tương đương với chu kỳ một thế kỷ một trăm năm của người châu Âu.
Mỗi năm ảnh hưởng đối với con người tùy theo những biểu tượng của họ là hội tụ hay phân kỳ. Sau đây là mười hai con vật, đại diện hai giờ đồng hồ trong một ngày hai mươi bốn tiếng.
- Năm Tí được cho là năm có nhiều hỗn loạn. Người mang tuổi này rất duyên dáng và hấp dẫn người khác phái. Tuy nhiên, họ rất sợ ánh sáng và tiếng động.
Người mang tuổi này rất tích cực và năng động nhưng họ cũng thường gặp lắm chuyện vặt vănh.
Người mang tuổi Tí cũng có mặt mạnh, v́ nếu chuột xuất hiện có nghĩa là phải có lúa trong bồ. V́ chuột là con vật sống về đêm. Nên giờ Tí bắt đầu từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng
- Trâu tượng trưng cho sự siêng năng và ḷng kiên nhẫn. Năm này có tiến triển vững vàng nhưng chậm và một sức mạnh bền bỉ; Người mang tuổi Sửu thường có tính cách thích hợp để trở thành một nhà khoa học.
Trâu biểu tượng cho mùa xuân và nông nghiệp v́ gắn liền với cái cày và thích đầm ḿnh trong bùn. Người mang tuổi này thường điềm tĩnh và rất kiên định nhưng rất bướng bỉnh. Giờ Sửu bắt đầu từ 1 giờ đến 3 giờ sáng.
- Những người mang tuổi cọp thường rất dễ nổi giận, thiếu lập trường nhưng họ có thể rất mềm mỏng và xoay chuyển cá tính cho thích nghi với hoàn cảnh.
Cọp là chúa tể rừng xanh, thường sống về đêm và gợi lên những h́nh ảnh về bóng đen và giông tố. Giờ Dần bắt đầu từ 3 giờ đến 5 giờ sáng khi cọp trở về hang sau khi đi ŕnh ṃ trong đêm.
- Mèo tượng trưng cho những người ăn nói nhẹ nhàng, nhiều tài năng, nhiều tham vọng và sẽ thành công trên con đường học vấn.
Họ rất xung khắc với người tuổi Tí. Người tuổi Măo có tinh thần mềm dẻo, tính kiên nhẫn và biết chờ thời cơ trước khi hành động. Giờ Măo bắt đầu từ 5 giờ đến 7 giờ sáng khi mèo bắt đầu đi kiếm ăn.
- Con rồng trong huyền thoại của người phương Đông là tính Dương của vũ trụ, biểu tượng uy quyền hoàng gia. Theo đó, rồng hiện diện ở khắp mọi nơi, dưới nước, trên mặt đất và không trung.
Rồng là biểu tượng của nước và là dấu hiệu thuận lợi cho nông nghiệp. Người tuổi Rồng rất trung thực, năng nổ nhưng rất nóng tính và bướng bỉnh. Họ là biểu tượng của quyền lực, sự giàu có, thịnh vượng và của hoàng tộc.
Có một câu tục ngữ nói rằng "vào năm Th́n, mọi người phải dự trữ lương thực cho ḿnh". V́ vào những năm Th́n nạn đói kém thường xảy ra. Giờ Th́n bắt đầu từ 7 giờ đến 9 giờ sáng.
- Người tuổi rắn nói ít nhưng rất thông thái. Họ thích hợp với vùng đất ẩm ướt. Rắn tượng trưng cho sự tiến hóa vĩnh cửu của tuổi tác và sự kế vị, sự phân hủy và sự nối tiếp các thế hệ của nhân loại.
Người tuổi rắn rất điềm tĩnh, hiền lành, sâu sắc và cảm thông nhưng thỉnh thoảng cũng hay nổi giận điên cuồng. Họ rất kiên quyết và cố chấp. Giờ Tỵ bắt đầu từ 9 giờ đến 11 giờ sáng.
- Người tuổi Ngọ thường ăn nói dịu dàng, thoải mái và rộng lượng. Do đó, họ dễ được nhiều người mến chuộng nhưng họ ít khi nghe lời khuyên can. Người tuổi này thường có tính khí rất nóng nảy.
Tốc độ chạy của ngựa làm người ta liên tưởng đến mặt trời rọi đến trái đất hàng ngày. Trong thần thoại, mặt trời được cho là liên quan đến những con ngựa đang nổi cơn cuồng nộ.
Tuổi này thường được cho là có tính thanh sạch, cao quư và thông thái. Người tuổi này thường được quư trọng do thông minh, mạnh mẽ và đầy thân ái t́nh người. Giờ Ngọ bắt đầu lúc giữa trưa khi mặt trời lên cao nhất, từ 11 giờ trưa đến 1 giờ chiều.
- Người mang tuổi Mùi thường rất điềm tĩnh nhưng nhút nhát, rất khiêm tốn nhưng không có lập trường.
Họ ăn nói rất vụng về, v́ thế họ không thể là người bán hàng giỏi nhưng họ rất cảm thương người hoạn nạn và thường hay giúp đỡ mọi người.
Họ thường có lợi thế v́ tính tốt bụng và nhút nhát tự nhiên của họ. Giờ Mùi là từ 1 giờ đến 3 giờ chiều.
- Người tuổi Thân thường là một nhân tài có tính cách thất thường. Họ rất tài ba và khéo léo trong các vụ giao dịch tiền bạc.
Người tuổi này thường rất vui vẻ, khéo tay, ṭ ṃ và nhiều sáng kiến, nhưng họ lại nói quá nhiều nên dễ bị người khác xem thường và khinh ghét.
Khuyết điểm của họ nằm trong tính khí thất thường và không nhất quán. Giờ Thân bắt đầu từ 3 giờ đến 5 giờ chiều.
- Năm Dậu tượng trưng cho một giai đoạn hoạt động lao động cần cù siêng năng, v́ gà phải bận rộn từ sáng đến tối. Cái mào của nó là một dấu hiệu của sự cực kỳ thông minh và một trí tuệ bác học.
Người sinh vào năm Dậu được xem là người có tư duy sâu sắc. Đồng thời, Gà được coi là sự bảo vệ chống lại lửa.
Người sinh vào năm Dậu thường kiếm sống nhờ kinh doanh nhỏ, làm ăn cần cù như "một chú gà bươi đất t́m sâu". Giờ Dậu bắt đầu từ 5 giờ đến 7 giờ tối.
- Năm Tuất cho biết một tương lai thịnh vượng. Trên khắp thế giới, chó được dùng để giữ nhà chống lại những kẻ xâm nhập.
Những cặp chó đá thường được đặt hai bên cổng làng để bảo vệ. Năm Tuất được tin là năm rất an toàn.
Giờ Tuất bắt đầu từ 7 giờ đến 9 giờ đêm, lúc này những người dân ở vùng nông thôn Việt Nam thường đi ngủ và giao nhà cửa lại cho những chú chó trông coi.
- Lợn tượng trưng cho sự giàu có, v́ loài lợn rừng thường làm hang trong những khu rừng. Người tuổi Hợi rất hào hiệp, ga lăng, tốt bụng và dũng cảm.
Nhưng thường rất bướng bỉnh nóng tính, nhưng siêng năng và chịu lắng nghe. Giờ Hợi bắt đầu từ 9 giờ đến 11 giờ đêm.
VietDoll
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1242 of 2534: Đă gửi: 23 January 2009 lúc 3:05am | Đă lưu IP
|
|
|
NHỮNG CỘT SÁNG HUYỀN
BÍ TRONG ĐÊM
Người dân thành phố Sigulda của Latvia sửng sốt khi nh́n thấy nhiều cột sáng lơ lửng trên bầu trời vào cuối tháng trước.
 |
|
Những cột sáng lơ lửng trên bầu trời tại Sigulda.
Ảnh: Aigar Truhins.
|
Aigar Truhins, một nhà thiết kế thời trang, ghi lại h́nh ảnh các cột ánh sáng bằng máy ảnh kỹ thuật số du lịch. Những bức ảnh khiến giới thiên văn nghiệp dư trên mạng Internet bàn tán xôn xao.
Có người cho rằng đó là dấu hiệu cho thấy một chủng sinh vật ngoài hành tinh đă viếng thăm Trái đất. Tuy nhiên, một số chuyên gia nhận định các cột sáng được tạo nên bởi tinh thể băng trong không khí.
Tầng không khí bên trên thành phố nhỏ này khá lạnh nên có khả năng "giữ chân" tinh thể băng. Những cột sáng h́nh thành khi ánh sáng từ đèn đường, đèn xe cộ và đèn thắp sáng gặp tinh thể băng và dội ngược trở lại mặt đất.
 |
|
Những cột sáng có ṿm ở đầu phía trên. Một số cột có ṿm ở cả hai đầu
|
Tại nhiều nơi khác ở châu Âu, người ta cũng nh́n thấy những cột sáng tương tự trong những buổi tối lạnh giá gần đây.
Trên trang spaceweather, các nhà khoa học giải thích:
- Đó không phải là những cột sáng b́nh thường, bởi ngay ngay cả những chuyên gia hàng đầu về quang học khí quyển cũng không thể xác định được chúng.
Những cột sáng đó có đỉnh h́nh ṿm. Chúng tôi hiếm khi quan sát được những cột sáng có đỉnh h́nh ṿm.
Minh Long
Daily Mail
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1243 of 2534: Đă gửi: 23 January 2009 lúc 3:47am | Đă lưu IP
|
|
|
BÍ ẨN CỦA NHỮNG NGƯỜI SỐNG
SÓT SAU SÉT ĐÁNH
Khi sét đánh vào đám đông, nó chỉ trúng vào một người. Tại sao vậy? Người "được chọn" khác ǵ với những người kia? Cơ thể của người đó về sau thay đổi ra sao? Những nghiên cứu mới đây đă cho phép giải đáp một số, nhưng không phải là tất cả bí ẩn từ giông tố.
Sét Săn Đuổi Chúng Ta
Xác suất sét đánh trúng một người dường như không lớn, tối đa là 1/600.000. Nhưng khả năng đó tăng theo từng năm. Số người bị sét đánh ngày càng tăng lên, mặc dù bản thân sét phóng không thường xuyên hơn, vẫn khoảng tám triệu lần mỗi ngày.
Ở Mỹ, các hăng bảo hiểm thống kê số nạn nhân bị sét đánh, trung b́nh mỗi năm khoảng sáu trăm người. Hiện tại con số này đă thay đổi đáng kể, tăng tới 1.500 người. Vậy có phải sét săn lùng con người như những con thú săn con mồi?
Đôi khi thực tế có thể so sánh sét với một “cơ thể sống”. Một giáo sư đă đánh giá sét như sau:
- Những mũi chống sét dày đặc không làm sét lúng túng. Khi con đường thông thường đă bị chặn kín, sét tiến tới mục tiêu từ dưới, nó có đường ṿng trong ḷng đất.
Nhưng cho đến giờ người ta không hiểu được cái ǵ thu hút “cơ thể sống” này tới một cơ thể sống khác là con người. Có những nhà khoa học thậm chí nghiêm túc cho rằng, đó là do testosterone-hormone của nam giới.
Họ không t́m thấy cách giải thích khác bởi 86% những người bị sét đánh là đàn ông, nhưng lực hấp dẫn của hormone này ở chỗ nào th́ họ lại không nói rơ được, mặc dù khẳng định trong đám đông sét nhất định chọn người có lượng testosteron cao hơn.
Mồ Hôi Sôi Lên, Giày Bị Cháy Thành Than
Một điều không kém bí ẩn là tác động của sét khi nó xuyên qua cơ thể. Tưởng như điện tích hàng chục triệu von và ḍng điện hàng trăm ngàn amper sẽ phải giết chết con người trong khoảnh khắc.
Nhưng một số người không hiểu sao lại sống sót, mà không phải chỉ có một vài người như vậy. Ở Mỹ con số này là gần chín trăm người một năm.
Đó là thông báo của Hội những người sống sót sau khi bị sét và ḍng điện đánh (LS-ESSI). Theo bác sĩ thần kinh Nelson Hendler Mỹ, những người này rất muốn để người ta nghiên cứu họ, nhưng ít ai lao vào vấn đề này v́ cho rằng sét và dây dẫn trần hoạt động như nhau.
Hóa ra là không phải như vậy. Đôi khi sét không để lại dấu vết ǵ trên cơ thể, nhưng lại xuyên qua các bộ phận bên trong. Hoặc ngược lại, sượt qua bên ngoài nhưng làm cháy áo quần và giày.
Đă có trường hợp khi trên cơ thể người mồ hôi sôi lên, tạo ra đám mây hơi bao bọc xung quanh. Những đồng xu trong túi quần một người bị nóng chảy ra, biến thành một cục đồng, ở một người khác chiếc răng vàng bị chảy, người khác nữa bị chảy chiếc dây chuyền trên cổ...Nhưng họ vẫn sống sót.
Các Dây Thần Kinh “Cháy” Như Dây Dẫn
Những nghiên cứu cho thấy con người thoát chết bởi v́ mặc dù luồng điện phóng có công suất lớn khủng khiếp, nhưng chỉ “xuyên” qua cơ thể trong ṿng vài phần triệu giây. Và không phải lúc nào cũng kịp đốt cháy.
Cường độ tác động phụ thuộc vào trở kháng của các cơ quan và mô, trung b́nh khoảng 700 OHM. Số OHM càng lớn, hậu quả càng nặng nề.
Theo bà Mary Enn Kuper, nhà nghiên cứu các chấn thương do sét và chuyên gia hồi sức của Mỹ, mạch điện của chúng ta, những sợi thần kinh bị “cháy” đầu tiên.
Trong trường hợp nhẹ nhất vỏ bảo vệ của các sợi này, về bản chất giống như lớp cách ly ở các dây dẫn, bị tổn thương. Tỉnh lại sau cơn sốc, nạn nhân thậm chí có thể không cảm thấy những thay đổi.
Đôi khi tác động chỉ thể hiện sau vài tháng, khi các sợi thần kinh bắt đầu “đoản mạch” và tạo ra những chỗ tiếp xúc ở nơi lẽ ra không cần có. Điều đó giải thích một số vấn đề ở những người sống sót.
Thực tế nhiều thành viên của LS-ESSI than phiền về sự định hướng cử động kém, chứng co giật, ù tai, đôi khi không kiểm soát được tiểu tiện, trở nên cáu gắt hơn.
Một người đàn ông bị sét đánh thậm chí c̣n cạo trọc đầu, không phải v́ đó là mốt mà do không chịu nổi việc tóc thường xuyên “lay động”.
Có trường hợp sét đánh thẳng vào đầu. Khi đó hậu quả rất nghiêm trọng, từ nổ mắt, hôn mê và tê liệt hoàn toàn đến những hành vi cư xử lạ lùng.
Một trong những bệnh nhân của tiến sĩ Hedler sau khi bị sét đánh đă “hồi tưởng” lại tuổi thơ và có hành vi như một đứa bé hai tuổi.
Người khác th́ bị mất trí nhớ ngắn hạn, c̣n anh ta phải ghi ra giấy việc để đồ vật của ḿnh ở đâu, nếu không sẽ không thể t́m thấy chúng.
Ảnh chụp cộng hưởng từ cho thấy sét ngắt một phần đáng kể năo của những người này. Nhưng thường những tổn thương bị ở từng điểm và cùng một lúc ở vài chỗ.
Các nhà nghiên cứu thậm chí có thuật ngữ “đầu phomai Thụy Sỹ”, với nghĩa là những chỗ bị tổn thương nằm phân tán, như các lỗ hổng trên phomai cứng. Không ai có thể nói trước “các lỗ hổng” xuất hiện ở đâu, nhưng rơ ràng những bất thường phụ thuộc vào vị trí của chúng.
Ông Harold Dean ở bang Missouri trở nên nổi tiếng v́ ông không có cảm giác lạnh nữa. Thậm chí mùa đông ông chỉ mặc áo phông.
Chị Elen Vard ở Anh th́ lại có cái mũi thính như mũi... chó. Lần theo mùi, chị có thể t́m thấy các vật mà trước đó có người đă sờ vào.
C̣n Hunter Lunge ở Berlin lại có được khả năng toán học đáng kinh ngạc: nhân nhẩm những số sáu chữ số.
Nói một cách khác sét có thể biến con người trở nên giống cơ thể đột biến. Nhưng thú vị hơn là hóa ra trong năo người c̣n tiềm ẩn những khả năng để hoàn thiện.
Cầu Ch́ Mất Tác Dụng
Có một số người sau khi bị sét đánh đă có thể nh́n xuyên qua người khác. Một phụ nữ có thể xóa các sọc từ trên thẻ tín dụng và các vé tàu xe bằng cách sờ tay vào. Bà bị tổn thương một vài chỗ ở phần trán trong năo.
Một người đàn ông bị “lỗ hổng” ở phần thái dương trái nói rằng anh ta cảm thấy bức xạ điện từ. Trên thực tế anh xác định được trong dây dẫn đang có ḍng điện hay không.
Thử nghiệm của các nhà khoa học cho thấy việc ngắt một vài phần năo, đóng vai tṛ kiểu như cầu ch́, có thể làm tăng khả năng làm việc của năo.
Nhưng ai biết được những chỗ nối mới hay “đoản mạch” trong mạng lưới thần kinh sẽ dẫn đến hậu quả thế nào?
Có vẻ như đôi khi sét có khả năng “hàn” các tiếp điểm, như trong vi mạch của máy tính. Sét không chỉ làm tê liệt hệ thần kinh, mà nó c̣n làm nảy sinh những khả năng bất thường siêu tự nhiên.
ANTG
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1244 of 2534: Đă gửi: 24 January 2009 lúc 12:03pm | Đă lưu IP
|
|
|
NGƯỜI PHỤ NỮ KHỐN KHỖ V̀
TRÍ NHỚ PHI THƯỜNG
Jill Price đang là một câu đố cho các nhà nghiên cứu về trí nhớ, bởi bà không thể quên tất cả sự kiện xảy ra từng ngày trong cuộc đời kể từ khi mười bốn tuổi.
Jill Price bốn mươi hai tuổi, sống ở ngoại ô thành phố Los Angesles của Mỹ, có một trí nhớ gần như hoàn hảo. Bà thường tới nhà hàng The Grill ở thành phố Beverly Hills trong suốt hai mươi năm qua.
- Tôi tới đây lần đầu tiên vào ngày 20-9-1985. Hôm ấy là thứ sáu. Tôi ngồi với bố tôi ở bàn bên kia và ăn thịt gà có tỏi. Tôi đội một cái mũ rất to. Jill nhớ lại.
Sau khi người ta đưa ra một ngày bất kỳ trong quá khứ, Jill Price sẽ nói ngay những sự kiện mà bà đă trải qua, nh́n thấy hay nghe được trong ngày đó.
Bà nhớ rất nhiều kỷ niệm của tuổi thơ, phần lớn những ngày từ lúc chín đến mười lăm tuổi, và sau đó kư ức của bà không hề có một chỗ trống.
- Từ ngày 5-2-1980 tôi nhớ được tất cả. Đó là một ngày thứ ba.
Jill nhớ cả những sự kiện được giới truyền thông tường thuật lại nếu bà từng nghe được chúng trong quá khứ. Bà có thể trả lời mà không cần suy nghĩ, từ ngày tháng, con số, đến cả một câu chuyện về các sự kiện như:
Chiếc máy bay Concorde của Pháp rơi lúc nào và ở đâu, O.J. Simpson bị bắt vào ngày nào, hay chiến tranh vùng Vịnh bùng nổ lúc nào.
- Người ta nói với tôi rằng, cô thật là tuyệt vời có một trí nhớ hoàn hảo thật là tuyệt. Nhưng nó cũng đáng sợ lắm, v́ mỗi từ xấu, lỗi lầm, thất vọng, tất cả sợ hăi và đau đớn vẫn hiện diện ở hiện tại một cách tàn nhẫn". bà cười.
Với Jill, thời gian không làm lành được những vết thương.
- Tôi không nh́n lại quá khứ qua một khoảng cách. Nó có thể gợi lên cùng những xúc cảm giống nhau vào mọi thời điểm, giống như một bộ phim lẫn lộn lung tung không bao giờ chấm dứt, có thể xâm chiếm tôi hoàn toàn. Và nó không có một nút tắt.
Những mảnh vỡ kư ức cứ trào dâng không ngừng, tự động và không thể kiểm soát được, giống như một ṿng vô hạn trong đầu.
Thỉnh thoảng nó được một cái ǵ đó khởi động, như mùi vị, bài hát, từ ngữ. Những kư ức cũng thường tự ập đến. Vô số h́nh ảnh từ quá khứ, từ tươi đẹp tới đáng sợ, từ quan trọng tới tầm thường, đuổi bắt nhau một cách lộn xộn trong "màn h́nh nội tâm" của bà và thỉnh thoảng c̣n xua đuổi hoàn toàn hiện tại.
- Tất cả những cái đó gây mệt mỏi đến mức không thể tưởng tượng được. Bà tâm sự.
Trong cuộc đời Jill cũng có nhiều tai họa như xung đột gia đ́nh, căn bệnh ung thư của người mẹ hay cái chết đột ngột của người chồng. Những kư ức buồn thảm cứ theo đuổi bà liên tục.
Jill không thể t́m được sự yên tĩnh trong tâm hồn nên mắc bệnh trầm cảm. Lo ngại rằng ḿnh sẽ phát điên nên vào ngày 5-6-2000 một ngày thứ hai, bà đă ngồi trước máy tính và t́m trong Google.
Bà đă t́m được cái tên James McGaugh và trở thành một trường hợp nghiên cứu cho khoa học.
James McGaugh bảy mươi sáu tuổi, là nhà nghiên cứu về trí nhớ hàng đầu của Mỹ. Ông đă thành lập Trung tâm sinh học thần kinh, dành cho học tập và ghi nhớ (Center for the Neurobiology of Learning and Memory) tại Đại học California.
Ông cũng là tác giả của hơn năm trăm bài báo chuyên môn và nhiều quyển sách. McGaugh và cộng sự nhanh chóng nhận ra rằng, Jill Price có trí nhớ đặc biệt và là một trường hợp gây chấn động trong khoa học.
Họ theo dơi bà liên tục trong 5 năm liền, t́m những trường hợp tương tự trong sách báo chuyên môn và phát triển nhiều câu hỏi, để có thể thử nghiệm khả năng hồi tưởng của bà.
Jill có một cuốn nhật kư ghi lại những sự kiện quan trong trong độ tuổi mười đến ba mươi bốn. V́ thế mà các nhà nghiên cứu có thể kiểm tra trí nhớ của bà. Họ chọn ngẫu nhiên vài trang trong cuốn sổ.
- Ngày 16-8-1977. McGaugh hỏi.
- Thứ ba, hôm đó Elvis Presley chết. Jill đáp.
- Ngày 18-5-1980 th́ sao?
- Chủ nhật. Núi lửa St. Helens phun trào.
- Công nương Diane tử nạn khi nào?
- Ngày 30-8-1997 theo giờ Pháp và 31-8-1997 theo giờ Mỹ.
Cuối cùng, ông McGaugh và đồng nghiệp đă khẳng định rằng trí nhớ của Jill, kư ức của bà về những sự kiện đă trải qua và những cảm xúc gắn liền với chúng thật sự xuất sắc, gần như toàn hảo.
Một trường hợp như thế chưa từng được mô tả trong các nghiên cứu về trí nhớ. Jill không sử dụng bất kỳ biện pháp nào để nhớ.
Bà rất vất vả khi học thuộc ḷng một bài thơ hay dăy số. Kiến thức về những sự kiện không có liên quan đến cuộc sống hằng ngày của bà, chỉ vào hàng trung b́nh.
Cách đây hai năm, các nhà khoa học công bố những thông tin đầu tiên trong một tờ tạp chí chuyên môn, nhưng không cho biết danh tính của người tham gia thí nghiệm.
Từ đó tới nay hơn hai trăm người đă liên hệ với McGaugh và nói rằng, họ cũng có trí nhớ cũng hoàn hảo như vậy. Phần lớn trong số họ thổi phồng khả năng của bản thân, song có ba người có khả năng nhớ đáng ngạc nhiên như Jill.
- Tính cách của họ rất khác nhau và họ không dè dặt như Jill. Trong thử nghiệm họ cũng đạt được kết quả tương tự. McGaugh nói.
Trên phương diện sinh học thần kinh, một kư ức là mô h́nh liên kết giữa các tế bào thần kinh trong năo được lưu lại.
Nó h́nh thành khi các khớp thần kinh trong một mạng tế bào thần kinh, được kích hoạt trong một thời gian ngắn. Trên lư thuyết khả năng liên kết nhiều đến mức, năo có thể lưu giữ một lượng kư ức không giới hạn.
- Nếu chúng ta có thể nhớ mọi thứ, th́ bộ năo sẽ bị quá tải và làm việc chậm hơn. Quên là một tiền đề cần thiết để trí nhớ có thể hoạt động. McGaugh nhận định.
Lập luận này không đúng trong trường hợp của Jill Price và ba người nói trên. Bốn người này cũng làm lung lay một lư thuyết khác của ông, theo đó ấn tượng của những giác quan càng mạnh, th́ khả năng kư ức được lưu lại càng lớn.
- Chúng tôi đang có tới bốn người không tuân theo quy tắc đó, bởi họ nhớ cả những việc b́nh thường nhất, hoàn toàn không quan trọng. Nhà nghiên cứu nói.
McGaugh và các nhà khoa học thuộc Đại học Harvard đang phân tích những bức ảnh chụp năo, bằng cộng hưởng từ của bốn người này.
Nhóm nghiên cứu đă phát hiện một vài đặc điểm cấu trúc, trong cấu trúc năo của họ. Hai mươi vị trí trong năo của Jill, lớn hơn hẳn người b́nh thường.
Jill Price hy vọng rằng, một lúc nào đó sẽ có nhiều câu trả lời hơn nữa cho việc, tại sao bà lại khác với những người b́nh thường như vậy.
- Cộng tác với các nhà khoa học mang lại ư nghĩa cho cuộc sống của tôi. Bà nói.
Der Spiegel
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1245 of 2534: Đă gửi: 24 January 2009 lúc 12:34pm | Đă lưu IP
|
|
|
THỊ TRẤN CẤM ĐỘT TỬ
Tại Longyearbyen Na Uy, đột tử được coi là hành vi bất hợp pháp, nên ai ốm nặng đến mức có thể qua đời, người đó sẽ được đưa tới nơi khác bằng tàu biển hoặc máy bay. Trong trường hợp người chết đột ngột, nghĩa trang địa phương sẽ không nhận xác.
 |
|
Một góc thị trấn Longyearbyen. Ảnh: Wikipedia.
|
Khu nghĩa địa của Longyearbyen ngừng tiếp nhận chôn cất từ những năm ba mươi của thế kỷ trước. Các lớp đất đóng băng vĩnh cửu, khiến thi thể không phân hủy. Những xác chết được giữ nguyên trạng như khi c̣n sống, có thể trở thành nguồn phát tán bệnh dịch.
Giới chức thị trấn từng đưa vài thi thể ra khỏi nghĩa địa, sau khi phát hiện chúng có virus cúm từng gây nên đại dịch, khiến vài chục triệu người thiệt mạng vào năm 1918.
Do đó chính quyền Longyearbyen ban hành một luật mang ư nghĩa tượng trưng, để nơi đây không trở thành nơi ướp xác khổng lồ, theo đó đột tử là "hành động bị cấm".
Longyearbyen nằm trên đảo Spitsbergen, ḥn đảo lớn nhất trong quần đảo Svalbard của Na Uy. Quần đảo Svalbard nằm giữa bờ biển phía bắc Na Uy và Bắc Cực, nên ở đây mặt trời không lặn từ tháng ba tới giữa tháng mười hàng năm.
Trong khoảng thời gian đó thời tiết giá lạnh, song làn da của người dân đều chuyển sang màu đỏ v́ nắng. Sau đó mặt trời biến mất tại Longyearbyen từ cuối tháng mười, và chỉ xuất hiện từ giữa tháng hai của năm tiếp theo.
Thị trấn lạnh giá này có khoảng 1.500 dân và phần lớn họ sống trong những ngôi nhà gỗ. Những cơn gió mạnh và lạnh buốt từ Bắc Băng Dương là thứ mà họ phải đối mặt hàng ngày.
Người dân Longyearbyen không chỉ lo ngại về t́nh trạng Trái đất ấm lên, mà c̣n quan tâm tới nhiều vấn đề khác. Chẳng hạn, những người sắp hết tuổi lao động chẳng biết họ sẽ làm ǵ khi nghỉ hưu, bởi tại đây không có viện dưỡng lăo hay trung tâm bảo trợ người già độc thân.
Tuy nhiên, Longyearbyen vẫn có nhà trẻ. Do phải khoác lên cơ thể những bộ quần áo cực dày, trẻ em nơi đây luôn gặp khó khăn trong các hoạt động hàng ngày. Mỗi khi tới nhà trẻ các em phải thực hiện bài tập vận động sau khi cởi quần áo khoác.
Bên ngoài hàng rào bao quanh nhà trẻ có một mối nguy hiểm là gấu trắng Bắc Cực. V́ thế mà cô giáo luôn phải mang theo súng. Longyearbyen là một trong những nơi có nhiều gấu Bắc Cực, nhưng việc săn bắn loài động vật này lại bị cấm.
Trong ngày đầu tiên đến trường, học sinh phải học cách đối phó với gấu trắng. Thậm chí các em c̣n được dạy cách bắn gấu. Sau khi bắn một con gấu với mục đích tự vệ, người dân phải thông báo sự việc với chính quyền.
Longyearbyen được thành lập vào năm 1906 bởi John Munroe Longyear, chủ của công ty than đá từ Mỹ. Tên của thị trấn được ghép từ họ của ông và "byen" (nghĩa là thành phố trong tiếng Đan Mạch). Nó từng bị phát xít Đức phá hủy vào năm 1943 và được xây dựng lại sau Thế chiến II.
Cho tới đầu thập niên chín mươi, phần lớn dân trong thị trấn làm việc trong các mỏ khai thác than đá. Ngày nay nơi đây có nhiều loại h́nh công nghiệp khác, nhưng than đá vẫn giữ vai tṛ quan trọng.
Longyearbyen có một bể bơi, một khu liên hợp thể thao, một siêu thị tạp hóa, ba quán rượu, ba khách sạn, một nhà thờ, một rạp chiếu phim chỉ mở cửa vào chủ nhật.
Do có các tầng đất đóng băng vĩnh cửu và vị trí địa lư xa xôi, nên quần đảo Svalbard được tổ chức Global Crop Diversity Trust chọn làm nơi lưu trữ hàng triệu hạt giống.
Kho hạt giống khổng lồ này gần Longyearbyen, được thành lập để các giống cây trồng không tuyệt chủng, bởi thảm họa do thiên nhiên và con người gây ra, như hiệu ứng nhà kính, lũ lụt, chiến tranh hạt nhân, động đất, sóng thần.
Minh Long
BBC
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1246 of 2534: Đă gửi: 24 January 2009 lúc 4:39pm | Đă lưu IP
|
|
|
NHỮNG CHUYỆN THÚ VỊ VỀ KHẢ
NĂNG NĂO NGƯỜI
Một công dân Libăng có thể nói, đọc, viết năm mươi chín thứ tiếng trên thế giới, và chỉ mất một tuần để nắm vững một ngôn ngữ mới.
Khi học một tiếng nước ngoài, mỗi ngày anh dành ba mưoi phút để nghe, ba mươi phút học ngữ pháp và mười lăm phút ghi lại các âm thanh.
Không chỉ trường hợp đặc biệt nói trên, mà ngay cả bộ năo một người b́nh thường cũng có nhiều điều thú vị. Năo của người trưởng thành có khoảng một trăm tỷ tế bào thần kinh, kết nối với nhau thông qua khoảng năm ngàn khớp.
Mỗi giây năo có thể tạo ra và cắt đứt một triệu kết nối. Nó có thể lưu trữ thông tin trong hơn một thế kỷ (nếu bạn có thể sống từng ấy năm), tự động phân loại, thay thế và chỉnh sửa dữ liệu khi cần thiết.
Năo có thể tái tạo môi trường xung quanh chúng ta nhờ các tế bào nhạy cảm, có khả năng cảm thụ rung động, phóng xạ điện từ, hóa chất, áp suất.
Các tế bào đó có khả năng quyết định thông tin cần ưu tiên hàng đầu, chỉ trong một phần triệu giây. Năo phối hợp hoạt động của ít nhất sáu trăm bốn chục cơ, và theo dơi hoạt động sản sinh năng lượng, sinh sản cùng nhiều quá tŕnh khác.
Tuy nhiên một số bộ năo tỏ ra đặc biệt hơn hẳn so với nhiều bộ năo của số đông khác.
Chỉ Số Thông Minh
Trí thông minh là một khái niệm khá trừu tượng và chẳng có ǵ ngạc nhiên, khi nó luôn là chủ đề gây tranh căi. Nhiều nghiên cứu khẳng định trí thông minh có liên quan tới kích thước, khối lượng, thể tích của năo.
Sandra Witelson, một chuyên gia thần kinh tại Đại học McMaster Canada, t́m hiểu năo của một trăm người quá cố, từng hoàn thành xuất sắc các bài kiểm tra chỉ số thông minh (IQ) lúc c̣n sống.
Bà phát hiện một số mối liên hệ tích cực giữa chỉ số IQ và thể tích năo, song chúng lại thay đổi theo giới tính, tay thuận và loại bài kiểm tra.
Ví dụ mức độ thông minh ngôn từ, có mối quan hệ tỷ lệ thuận với thể tích năo, ở đàn ông thuận tay phải, nhưng điều đó không đúng ở đàn ông thuận tay trái.
Ở phụ nữ, trí thông minh không gian (khả năng bắt chước động tác h́nh thể, làm toán h́nh học) có liên quan chặt chẽ tới thể tích năo, song mối tương quan đó không mạnh như trí thông minh ngôn ngữ.
Tất nhiên kích thước năo không phải là điều quan trọng nhất. Năo phụ nữ nhỏ hơn nhiều so với đàn ông, ngay cả khi tính tới tương quan giữa năo với kích thước cơ thể, nhưng chỉ số thông minh giữa nam và nữ không có khác biệt lớn.
Trên thực tế, sách kỷ lục Guinness thế giới từng ghi nhận một phụ nữ tên Marilyn vos Savant là người có chỉ số IQ cao nhất thế giới trong giai đoạn 1986-1989.
Kể từ đó, danh sách những người có IQ cao không được cập nhật nữa. Ngoài ra, chỉ số IQ mà Marilyn vos Savant đạt được cũng không ổn định. Nó dao động từ 186 tới 228, tùy thuộc vào loại bài kiểm tra, điều kiện môi trường xung quanh và ngày tiến hành làm bài.
Nếu kích thước không thể giải thích được trí thông minh, th́ hoạt động của năo có thể mang đến manh mối không?
Năm 2000 một nhóm chuyên gia thần kinh của Đại học Cambridge, t́m ra một thứ gọi là “điểm G” của năo. Đó là khu vực có mối liên hệ với trí thông minh tổng hợp, đối tượng mà các bài kiểm tra IQ hướng tới.
Sau khi sử dụng kỹ thuật chụp positron cắt lớp, nhóm nghiên cứu nhận thấy, các câu đố và bài toán mà người ta dùng để đo trí thông minh tổng hợp (hoặc điểm G) dường như chỉ tác động tới vùng vỏ năo bên trán, chứ không kích hoạt toàn bộ năo.
Phát hiện này cho thấy có nhiều thứ khác quan trọng hơn kích thước năo. Trí thông minh cũng có thể liên quan tới trí nhớ hoạt động.
Đôi khi chúng ta có thể tập luyện để tăng cường khả năng ghi nhớ và điều đó tốt cho trí thông minh, đặc biệt là khả năng giải quyết vấn đề mới.
Tuy nhiên biện pháp ấy chỉ có thể là đường tắt để chúng ta đạt được điểm cao hơn, khi làm các bài kiểm tra IQ, chứ không thể giúp giới khoa học hiểu rơ hơn về cấu trúc năo.
Năm ngoái, Philip Shaw một chuyên gia làm việc tại Viện Sức khỏe thần kinh quốc gia Mỹ, t́m ra một khác biệt liên quan tới IQ trong quá tŕnh phát triển của trẻ.
Ông và cộng sự tiến hành thử nghiệm với hơn ba trăm trẻ em, có độ tuổi từ bảy tới mười tám. Nhóm nghiên cứu chia lũ trẻ thành ba nhóm theo chỉ số IQ: trung b́nh (dưới 108), cao (109-120) và xuất sắc (trên 120).
Khi lũ trẻ đến tuổi mười tám, các nhà khoa học không nhận thấy bất kỳ khác biệt nào về độ dày vỏ năo. Tuy nhiên, trẻ trong nhóm IQ trung b́nh đạt tới độ dày cực đại ở tuổi thứ tám, sau đó độ dày giảm dần khi chúng lớn lên.
So với nhóm trung b́nh, vỏ năo của trẻ xuất sắc mỏng hơn ở tuổi thứ bảy, nhưng độ dày tiếp tục tăng lên cho tới mười một hoặc mười hai tuổi rồi sau đó giảm đi.
Vỏ năo của trẻ thuộc nhóm IQ cao, cũng giống như vỏ năo của nhóm xuất sắc, nhưng chúng đạt độ dày cực đại trong khoảng thời gian từ tám tới mười tuổi.
Khả Năng Học Ngoại Ngữ
Ziad Fazah, một người Libăng nhắc đến ở trên, có khả năng nói, đọc và viết năm mươi chín ngôn ngữ, gồm mười ngôn ngữ anh sử dụng như tiếng mẹ đẻ.
Anh chỉ cần một tuần để nắm vững một ngôn ngữ mới. Cha của Ziad chào đời tại Colombia và bản thân Ziad cũng được sinh ra tại Liberia, phía tây châu Phi.
Anh tới Libăng khi c̣n là một đứa trẻ và lớn lên gần một hải cảng, nơi anh có cơ hội gặp gỡ thủy thủ tới từ nhiều nước.
Ziad bắt đầu học tiếng Pháp và Anh tại trường. Năm lên mười một tuổi, anh ấp ủ ước mơ nói được tất cả ngôn ngữ trên hành tinh.
Trong ba năm sau đó, tuy không hề rời Libăng, anh học hơn năm mươi ngôn ngữ. Đôi khi Ziad học vài ngôn ngữ cùng lúc, song với mỗi thứ tiếng anh chỉ mất ba tháng để sử dụng thành thạo.
Chàng thanh niên này từng mơ ước làm việc cho Liên Hợp Quốc và được nhiều cơ quan t́nh báo mời làm việc, nhưng giờ đây anh quyết định theo đuổi một cuộc sống b́nh lặng với nghề giáo viên ngôn ngữ tại Brazil.
Bên trong năo những thiên tài ngôn ngữ ẩn chứa những bí mật ǵ? Ziad tỏ ra chẳng có ǵ đặc biệt mặc dù anh nói rằng trí nhớ của anh “giống như một máy ảnh” và anh cũng dành khá nhiều thời gian cho việc học.
Ziad cho rằng mọi người có thể nói được ít nhất một tiếng nước ngoài, nếu bỏ ra ba mươi phút mỗi ngày để nghe âm thanh của một người nói thứ tiếng ấy, ba mươi phút nữa để học ngữ pháp, và mười lăm phút để ghi lại các âm thanh.
Ziad chưa bao giờ tham gia vào nghiên cứu nào liên quan tới tài năng của anh. Tuy nhiên, sau khi t́m hiểu nhiều thiên tài ngôn ngữ khác, các nhà khoa học khẳng định việc t́m ra các yếu tố khiến người ta có khả năng học ngôn ngữ cực nhanh không hề đơn giản.
Luận điểm duy nhất được nhiều nhà khoa học tán thành là: Càng tiếp xúc với ngôn ngữ sớm, người ta càng dễ tiếp thu nó.
Nếu chúng ta không thể tạo ra được kư ức về những âm thanh đặc biệt, ngay trong năm đầu tiên của cuộc đời, khả năng nhận ra chúng sẽ biến mất và việc học trở nên khó khăn hơn.
Việc tiếp xúc với ngữ pháp của các ngôn ngữ nước ngoài trước tuổi thứ bảy, sẽ giúp bạn tiếp thu chúng tốt hơn trong giai đoạn sau của cuộc đời. Tuy nhiên, mức độ ghi nhớ từ vựng, hoàn toàn phụ thuộc vào trí nhớ của chúng ta.
Newscientist
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1247 of 2534: Đă gửi: 24 January 2009 lúc 11:54pm | Đă lưu IP
|
|
|
KINH NGẠC NHỮNG THIÊN
THẦN BÁNH
Những "thiên thần nhỏ" dưới đây được tạo ra bằng phương pháp làm lạnh bánh ngọt. Bí quyết giúp các nghệ nhân có được các em bé hoàn hảo như thật là dùng bột làm từ hạnh nhân.
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1248 of 2534: Đă gửi: 25 January 2009 lúc 12:05am | Đă lưu IP
|
|
|
NHẬT THỰC ĐÚNG NGÀY MÙNG
MỘT TẾT KỶ SỬU
Ngày Thứ Hai sẽ có hiện tượng nhật thực, Mặt Trăng đi vào vị trí giữa Mặt Trời và Trái Đất, in bóng ở một vùng trên mặt đất.
Kỳ nhật thực sắp tới, bóng của Mặt Trăng chuyển từ Ấn Độ Dương qua Indonesia đến gần Philippines. Vùng phía nam Phi Châu, Madagascar, tây bắc Australia, nam Ấn Độ và Đông Nam Á quan sát được nhật thực.
Đây là một nhật thực h́nh khuyên, cũng gọi là hoàn thực, v́ Mặt Trăng không hoàn toàn che kín Mặt Trời mà vẫn c̣n để lại một ṿng sáng xung quanh.
Chỉ có một vài quần đảo trên Ấn Độ Dương chứng kiến được hiện tượng này, những nơi khác chỉ có nhật thực bán phần nghĩa là vẫn nh́n thấy Mặt Trời bị khuyết hay h́nh lưỡi liềm.
Hai hoàn thực xảy ra gần đây là ngày 7 tháng 2 năm 2007 và trong tương lai là 15 tháng 1 năm 2010.
Kỳ nhật thực thứ nh́ trong năm nay vào ngày 22 tháng 7 sẽ là một nhật thực toàn phần, nh́n thấy ở châu Á, bao gồm Ấn Độ và Trung Quốc, những nơi đông dân cư nhất thế giới.
Nhật thực vào đúng ngày đầu năm, và hai nhật thực trong năm Kỷ Sửu đều ở vùng châu Á, chắc chắn sẽ là đề tài để các nhà chiêm tinh diễn giải cũng như đưa ra nhiều dự đoán.

PARIS (AFP)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
ngocnhan Hội viên


Đă tham gia: 10 February 2006 Nơi cư ngụ: Germany
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 155
|
| Msg 1249 of 2534: Đă gửi: 26 January 2009 lúc 11:46am | Đă lưu IP
|
|
|
Năm mới kính chúc bác và gia đ́nh an khang thịnh vượng.
Mong bác mỗi ngày một thêm yêu đời, thân tâm an lạc và ... h́ h́, mỗi ngày bác lại kiếm thêm được một chuyện mới post lên cho ngocnhan đọc với nha.
Cảm ơn bác nhiều!
__________________ tướng tùy tâm sinh, tướng tùy tâm diệt
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1250 of 2534: Đă gửi: 27 January 2009 lúc 3:48am | Đă lưu IP
|
|
|
Cám ơn bác ngocnhan. Kính.
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1251 of 2534: Đă gửi: 28 January 2009 lúc 10:41am | Đă lưu IP
|
|
|
|
TRĂNG HUYỀN DIỆU
Chị Hằng cười: Khi Mộc Tinh, Kim Tinh và Mặt Trăng tạo thành một smiley face trên bầu trời.
|
|
|
|
|
Trăng cười nh́n ở thành phố Gold Coast, Queensland, Úc |
Đêm 1.12. 08 nhiều người ở Úc, Việt Nam, Hoa Kỳ và nhiều nơi khác trên thế giới đă chứng kiến cảnh ngoạn mục hiếm có trên bầu trời.
Cảnh mặt trăng cười, smiley face, do hai hành tinh là Sao Mộc (Jupiter) và Sao Kim (Venus) tạo thành trên bầu trời.
Trong đó sao Mộc và Sao Kim là hai con mắt và mặt trăng khuyết của ngày mùng bốn là cái miệng. Có người tưởng tượng đó là cánh dù bay đu đưa, khi mặt trăng lệch một bên so với hai con mắt.
Những ai ở Melbourne đêm hôm qua mà t́nh cờ đi bộ dạo đêm ở những vùng không có đèn điện, chắc đă thấy được cảnh đẹp tuyệt vời này dưới bầu trời không một chút mây.
|
|
Trăng cười thành phố Port Hedland, Tây Úc |
Thật là một bức tranh hiếm khi được thấy. Những bạn đọc nào ở vùng phía đông bắc thành phố Melbourne như Kew, sẽ thấy khuôn mặt với nụ cười này ở hướng tây của thành phố.
Mộc tinh là hành tinh lớn nhất trong thái dương hệ. Hai hành tinh sáng nhất trong hệ mặt trời, đứng cách mặt trăng chỉ hai độ, Với sao Mộc ở bên trái và sao Kim ở bên phải.
Hiện tượng này được gọi là "Sự trùng phùng của các hành tinh", xảy ra khi các hành tinh quay đến một vị trí gần như trùng nhau trên một đường thẳng.
Hiện tượng đẹp mắt trên bầu trời như thế này sẽ chỉ lặp lại vào năm 2012.
|
|
Thành phố biển Netanya ở Do Thái. H́nh AFP |
Ngoài việc ba thiên thể giao hội nhau như lần này, người ta cũng thể chứng kiến hiện tượng trùng phùng của các hành tinh khác, nhưng độ sáng th́ có thể không bằng.
|
|
Lộn ngược: trăng không cười được ở New Jersey, Hoa Kỳ |
Hiện tượng này thường diễn ra trong năm, sáu ngày do vậy, ngoài buổi chiều tối hôm qua, người quan tâm có thể theo dơi tiếp trong các ngày tới.
Sao Mộc và Sao Kim đă tiến lại gần nhau rất nhanh trong vài ngày qua, và nằm ở vị trí gần nhau nhất là vào đêm thứ hai. Tùy người xem đứng ở vị trí nào, họ sẽ thấy mặt trăng cười có h́nh dáng hơi khác nhau.
Tại các thành phố phía đông của Úc như Melbourne, Sydney, Brisbane, Gold Coast sẽ thấy h́nh miệng cười nằm ở bên trái (so với hai mắt) trong khi ở Việt Nam hay Hồng Kông, miệng cười nằm hơi chếch bên phải.
Ở Bắc Mỹ, không phải nụ cười mà là cánh dù bị gió tung ngược trên bầu trời!
|
|
Nụ cười của trăng ở Quận 1, Sài G̣n |
Một số nơi, hai hành tinh nằm gần như thẳng trên hai đầu cánh cung mặt trăng, nên trông mặt cười khá chuẩn.
Ở những nơi khác, hoặc đến thời điểm mặt trăng di chuyển về phía đông, mặt cười trông như hơi bị méo miệng, do mặt trăng nằm lệch về bên phải một chút so với hai con mắt.
ST
|
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1252 of 2534: Đă gửi: 28 January 2009 lúc 5:15pm | Đă lưu IP
|
|
|
HẠ MÀN THUẬT PHÓNG NĂNG
LƯỢNG CHỮA BỆNH
Với việc loan tin có khả năng phóng năng lượng chữa bách bệnh, ông Nguyễn văn Đức ở Quảng Trị đă thu hút khá nhiều người ṭ ṃ đến "tầm sư học đạo" và xin chữa bệnh.
Hoang tưởng một số người có vẻ khỏe ra, ông Đức ngày càng tin ḿnh có khả năng đặc biệt của ḿnh, và t́m đến Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng (UIA) nhờ chứng nhận năng lực.
VẬN NỘI CÔNG TƯỞNG TƯỢNG
Cũng giống một số cá nhân ngộ nhận về khả năng “siêu nhân” của ḿnh, ông Nguyễn Văn Đức háo hức đề nghị UIA cho thí nghiệm ngay lập tức.
Để tránh việc đổ lỗi cho các yếu tố khách quan, hội đồng khoa học chuyên khảo nghiệm về các khả năng đặc biệt của UIA, đă mời đương sự đến nghỉ ngơi thư giăn, và t́m hiểu môi trường tâm linh khu vực sẽ khảo nghiệm.
Tại trụ sở chính của UIA phường Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội, ông Đức khẳng định năng lượng nơi này tốt và có thể “trổ tài”.
Ông Đức đề nghị:
- UIA kiểm chứng cho tôi: Một là có khả năng phóng năng lượng vào nước, và năng lượng này có thể tồn tại hàng tuần ở trong đó. Hai là năng lượng này phóng qua bàn tay và có khả năng chữa được bệnh.
Để ông Đức làm quen với môi trường tại UIA khoảng một tháng, ông Vũ Thế Khanh Chủ tịch hội đồng khảo nghiệm, Tổng Giám đốc UIA yêu cầu ông Đức chuẩn bị tiến hành thí nghiệm "đo" năng lượng bằng máy móc rất hiện đại, trước sự chứng kiến của nhiều nhà khoa học (đây chính là cách khảo nghiệm của UIA).
UIA khuyên ông Đức thử lại xem năng lượng đă ổn định chưa. Và yêu cầu sau một tuần tự kiểm tra, nếu thấy năng lượng vẫn ổn định th́ mới nên kiểm tra trên máy.
Để giúp ông Đức tự kiểm tra khả năng phóng năng lượng vào nước, hội đồng khảo nghiệm đă rửa sạch hai chiếc cốc, rồi rót đầy nước tinh khiết vào, sau đó dán giấy ghi số một và số hai.
Hội đồng đề nghị ông Đức phóng năng lượng vào cốc số một, khi nào thấy năng lượng " đầy" cốc th́ thông báo.
Sau khi vận nội công phóng năng lượng vào cốc số một, ông Đức nói:
- Cốc đă đầy năng lượng.
- Làm sao biết cốc nước đă đầy năng lượng?
Chủ tịch hội đồng khoa học hỏi. Tự tin, ông Đức trả lời:
- Tôi nh́n thấy cốc nước số một năng lượng rất đậm đặc, trông đục như nước chè.
- Thế c̣n cốc thứ hai? các nhà khoa học hỏi.
- Cốc số hai vẫn trong suốt, không có ǵ! ông Đức trả lời.
Hội đồng khoa học yêu cầu ông Đức đặt hai cốc nước vào một tủ kính, khóa lại và giao ông Đức ch́a khóa tủ để tự quản lư, chờ kết quả.
HẠ MÀN HOANG TƯỞNG
Sáng nào cũng vậy, ông Khanh nhắc ông Đức tự mở khoá tủ để kiểm tra xem năng lượng ở cốc một ra sao.
Hôm nào sau khi kiểm tra, ông Đức cũng tự tin khẳng định:
- Năng lượng ở cốc một vẫn đậm đặc, hao hụt không đáng kể, c̣n cốc thứ hai vẫn trong suốt, không có năng lượng.
Gần một tuần khẳng định này được nhắc lại nhiều lần. Tuy nhiên đến ngày thứ bảy, hội đồng khảo nghiệm đă hé lộ:
- Ngay từ tối đầu tiên, cánh tủ đă được mở bởi chiếc ch́a khóa khác, và đổi lại giấy dán cốc một thành cốc hai.
Tiếc thay ông Đức không hề phát hiện điều này. Giá như ông ta nói kết quả ngược với ngày đầu, th́ chắc chắn hội đồng sẽ phải dùng đến các bài khảo nghiệm tiếp theo. Ông Khanh khẳng định.
Xem lại h́nh ảnh đổi cốc mà máy camera ghi lại đựợc, ông Đức đột nhiên lăn ra ốm. Ông Đức cũng không thể sử dụng được công năng đặc biệt của ḿnh để tự chữa bệnh.
Đợi sức khỏe ông Đức b́nh phục trở lại, hội đồng khoa học đề nghị kiểm tra công năng đặc biệt bằng máy móc hiện đại, nhưng ông Đức đă từ chối.
- Không hiểu sao cả tuần vừa qua tôi nh́n thấy cốc nước số một vẫn đục. Nhưng đến khi anh nói đă đổi cốc, tôi nh́n lại th́ thấy cốc một không đục nữa! Hay là mắt em có vấn đề, anh hăy giải thích cho tôi với” (?!). Ông Đức nói.
Theo ông Khanh trường hợp ông Đức là do tư tưởng có vấn đề.
- Có thể ông Đức do đọc sách xem phim, hoặc nghe kể nhiều về các môn công phu luyện nội công, rồi sinh bệnh hoang tưởng. Bệnh này thường gọi là tâm thần phân lập dạng hoang tưởng.
Đối với một số bà con ở quê được chữa, bệnh thuyên giảm là do cơ chế tự khỏi bệnh của cơ thể sinh học, nhất là họ lại bị ám thị về cái gọi là "nội công" của ông Đức”. Ông Khanh cho biết.
Sưu Tầm
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1253 of 2534: Đă gửi: 28 January 2009 lúc 11:09pm | Đă lưu IP
|
|
|
THỔ CÔNG
Trong mỗi một căn nhà ở lại có thổ công. Đó là một khối tích tụ năng lượng vô h́nh khá lớn hơn một mét. Phụ thuộc vào mức độ bẩn của căn nhà, thổ công có thể là sinh linh tích cực mang lại lợi ích, hay là một khách thể tiêu cực toàn mang hại.
Thổ công của bạn như thế nào, phụ thuộc vào chính bạn. Thổ công là sinh linh có suy nghĩ, dễ dàng đọc được ư nghĩ của bạn, ngoài ra cả chó mèo thậm chí cả hoa cũng biết đọc ư nghĩ.
Từ Đâu Ra Thổ Công Và Có Để Làm Ǵ?
Thế giới này được h́nh thành để sao cho trong thiên nhiên không có sự trống rỗng. V́ thế xung quanh chúng ta tràn đầy những sinh linh ở thế giới vô h́nh.
Trước kia cũng đă nói rằng xung quanh chúng ta đầy những khối tích tụ năng lượng: trắng và đen. V́ thế các khối tích tụ năng lượng này, về bản chất làm cái việc là đưa trật tự của ḿnh vào trong khoảng không năng lượng hỗn độn này.
Ví dụ: thổ công làm việc ǵ?
Thổ công theo dơi sự trong sạch của nhà cửa. Khác với con người, thổ công nh́n thấy tất cả rác năng lượng reo rắc khắp nhà, và rất bực bội về điều đó. Thổ công bị vấy bẩn trong đó và tâm trạng trở nên xấu đi.
Thổ công không vào trong pḥng tắm. Ở những nơi có nhà tắm riêng biệt th́ ở đó có sinh linh hoàn toàn khác: thổ công của nhà tắm. Do thường xuyên tiếp xúc với cái đen bẩn, thổ công nhà tắm trở nên độc ác nguy hiểm. Ngồi lâu trong nhà tắm hơn cần thiết không có lợi.
Khi ở trong nhà mọi việc đâu vào đấy, sạch sẽ và trật tự không có năng lượng bẩn, thổ công cảm thấy rất tuyệt vời. Người chủ nhà như vậy được thổ công yêu mến và thường giúp đỡ nhiều việc.
Thổ Công Giúp Đỡ Những Việc Ǵ?
Đầu tiên thổ công theo dơi ǵn giữ đồ vật, để cho tất cả mọi máy móc: vô tuyến, tủ lạnh...không hay hỏng hóc, bát đĩa không bị rơi vỡ ...
Thứ hai, thổ công giúp t́m đồ vật thất lạc. Để làm điều đó cần hỏi thổ công và lắng nghe trực giác mách bảo .
Thổ công theo dơi trẻ nhỏ và biến đổi nhiều tai họa khác nhau. Thổ công nếu như thích chủ nhà th́ sẽ không bao giờ để xảy ra cháy nhà, tai nạn, ăn cắp.
Thổ công có thể đánh thức chủ nhà dậy buổi sáng, nếu người đó có việc quan trọng. Thổ công có thể tẩy trừ ra khỏi nhà những rác năng lượng cỡ nhỏ. Với bùa chú nghiêm trọng th́ thổ công không đủ sức, c̣n nhỏ nhặt th́ có thể.
Thổ công cảm thấy trước nhất khi có vía độc tới gần. Ví dụ: nếu như có người không tốt đến nhà bạn với ư nghĩ đen tối, đem theo ḿnh cả đám ''mây đen ghen tị, độc ác" th́ thổ công bắt đầu lo lắng.
Nếu như chủ nhà không cảm nhận thấy thổ công muốn mách bảo, th́ thổ công sẽ làm mọi thứ để gây chú ư cho chủ nhà.
Cái cốc, đĩa, th́a ...ở tay người khách không tốt sẽ tự nhiên rơi xuống, vỡ tan hoặc cốc nước bỗng đổ ra bàn ...Thổ công làm thế dường như muốn báo, hăy chú ư tới người khách này. Đôi khi cốc chén rơi vỡ từ tay chủ nhà, đó cũng là cảnh báo của thổ công.
Ví dụ: có người lúc chiều đánh vỡ cái cốc. Đến tối có khách khứa đến chơi rồi tranh luận dẫn tới căi nhau. Một người khách xông vào đánh chủ nhà ngay ở chỗ đă bị rơi vỡ cốc.
Thổ công cố gắng bằng mọi cách tống khứ ra khỏi nhà những khách khứa khó chịu, và bắt đầu gây áp lực vô h́nh đè nén lên những người đó.
Người khách đó trở nên dường như không thoải mái, khó chịu bực bội và cuối cùng chỉ muốn một điều: nhanh chóng đứng lên đi khỏi nhà bạn.
Thổ công c̣n rất bực bội v́ mùi thuốc lá. Khói thuốc không bay đi đâu xa, nó tụ vào đồ gỗ, các góc nhà.
Nói chung nếu thổ công bị động chạm nhiều th́ có thể làm thiệt hại cho chủ nhà hay tài sản. Những vụ cháy do thuốc lá không dập khi người ngủ quên, hay hỏng hóc đường điện, đó là do thổ công.
Ngược lại đối với người chủ nhà tốt, trước khi đi ra khỏi nhà thổ công thường xuyên nhắc: tắt điện, gas, nước, bàn là...
Thổ Công Làm Ǵ Trong Thời Gian Rỗi?
Thường thổ công ngồi đâu đó dưới trần nhà. Tất nhiên thổ công biết bay và lực hấp dẫn của Trái đất không tác động tới thổ công. Trong thời gian rỗi thổ công đi lại trong nhà làm việc của ḿnh, đùa với gia súc.
Chó, mèo nh́n thấy thổ công. Nếu trong nhà bạn có nuôi chó, mèo, hăy chăm chú theo dơi nó. Các bạn sẽ nhận thấy.
Ví dụ: con mèo đang liếm láp người nó, bỗng bật dậy nh́n chằm chằm vào khoảng trống. Và nh́n như tiễn ai đó bằng cái nh́n. Đó chính là người du hành vô h́nh, ông thổ công đang lượn trên địa bàn của ḿnh.
Nếu thổ công không quư con chó, mèo nào đó th́ nó sẽ không thể sống lâu trong nhà. Nếu yêu quư th́ ngược lại sẽ đùa nghịch với chúng, cù làm cho chúng bỗng dưng ngă lộn nhào ra sau, vẫy chân lên không khí, cố với cái ǵ đó vô h́nh.
Đôi khi thổ công có thể hiện h́nh người. Đó là trong hai trường hợp: trước một sự kiện tốt lành, hai là trước sự kiện xấu sẽ xảy đến. Khi đó có thể hỏi và thổ công sẽ trả lời ngắn gọn: việc tốt hoặc việc xấu.
Thổ công thích hiện h́nh trước trẻ em, mà tiếp nhận ông như đồ chơi bằng bông, đùa nghịch hết ḷng với trẻ. Đó là dấu hiệu tốt, v́ thổ công không chỉ chơi với trẻ mà c̣n giữ cho trẻ tránh khỏi những tai nạn từ dao, kéo, diêm...
Mối Quan Hệ Giữa Thổ Công Và Các Thần Hộ Mệnh Của Bạn.
Về nguyên tắc không có ǵ cả. Các thần hộ mệnh là những sinh linh mạnh mẽ hơn nhiều, phát triển hơn thổ công. Khi có mặt họ th́ thổ công ẩn vào góc nào đó.
Hăy đối xử với thổ công như với thành viên vô h́nh trong gia đ́nh, và thổ công sẽ rất yêu thương bạn. Khi đó sẽ không sợ trộm cắp, hỏa hoạn, thường t́m thấy đồ đạc rơi lẫn trong nhà và trẻ con ngủ ngon.
Nếu bạn đêm thường bị trằn trọc v́ những giấc mơ kinh dị, rất có thể đó là do thổ công làm. Khi thổ công bị chọc giận, th́ buổi đêm đến ngồi lên ngực người đó và bắt đầu gây mộng.
ST
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1254 of 2534: Đă gửi: 29 January 2009 lúc 7:45pm | Đă lưu IP
|
|
|
BÍ ẨN HIỆN TƯỢNG XÁC
CHẾT KHÔNG NÁT
Có những thi thể không bị rữa nát qua thời gian dù không trải qua bất cứ sự can thiệp kỹ thuật nào. Hiện tượng có vẻ đi ngược với quy luật tự nhiên này được gọi là nhục thân bất hoại "incorruptible body". Thánh Bernadette "Lourder, Pháp" là một ví dụ điển h́nh.
Bà qua đời ở tuổi ba mươi lăm. Và ba mươi năm sau đó 1909, v́ một nghi lễ tôn giáo, nhà thờ đă khai quật mộ. Đại diện nhà thờ, bác sĩ phẫu thuật và những người chứng kiến đă vô cùng kinh ngạc khi thấy thi thể của bà vẫn nguyên vẹn, dường như đang trong một giấc ngủ dài.
Bác sĩ phẫu thuật Tourdan đă ghi lại những ǵ ông quan sát được “Cỗ quan tài của bà được mở ra dưới sự chứng kiến của mọi người trong đó có tôi. Di hài của Thánh Bernadette trong trang phục yêu thích của bà không hề có mùi xú uế.
Khuôn mặt, bàn tay và cẳng tay lộ ra bên ngoài. Đầu của bà nghiêng sang một bên, miệng hé mở có thể nh́n thấy hàm răng trắng. Hai tay đặt trên ngực, vẫn giữ được lớp da hoàn hảo”. Gia đ́nh của Thánh Bernadette đă làm lễ tắm rửa, thay quần áo và quan tài cho bà. Di hài của bà được đặt vào một vị trí mới sâu trong nhà mồ.

Thánh Bernadette trong quan tài pha lê
Vào năm 1913, Giáo hoàng Pius mười phong Thánh cho Bernadette. Điều này đồng nghĩa với việc mộ của bà được mở ra một lần nữa. Việc này bị gián đoạn đến năm 1919 v́ cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất. Điều kinh ngạc là ở lần khai quật này, di hài của bà vẫn nguyên vẹn.
Năm 1925, một lần nữa, Bernadette được Giáo hoàng Pius mười một phong Thánh. Lần thứ ba, mộ bà được mở ra. Di hài được đưa vào một quan tài bằng pha lê cho mọi người chiêm ngưỡng và quàn tại nhà nguyện ở Nhà thờ Lourder cho đến bây giờ.
Các tài liệu tôn giáo ghi nhận nhiều trường hợp các vị thánh “nhục thân bất hoại”. Thánh Jean Marie Baptiste Vieanney 1786-1859, được khai quật năm 1904, xác cũng c̣n nguyên vẹn.
Thánh Francis Xavier 1506-1552, được chôn cất tại một đảo ở Trung Quốc trong quan tài bằng gỗ. Khoảng hai tháng rưỡi sau, người ta khai quật mộ ông để di chuyển, thấy thánh thể vẫn như lúc sống. Hiện nay di hài bốn trăm năm tuổi của ông vẫn c̣n nguyên và được lưu giữ tại Goa Ấn Độ.
Hiện tượng nhục thân bất hoại không chỉ được ghi nhận trong Thiên chúa giáo, mà c̣n xuất hiện nhiều đạo khác như Phật giáo, Hindu.
Mộ đại sư Itigelove 1852-1927, Siberia Liên bang Nga được khai quật năm 2002 đă gây kinh ngạc. Nhục thân của ông liệm trong lớp vải lụa, quàn trong một quan tài bằng gỗ tuyết tùng, chôn dưới huyệt mộ.
Khi khai quật, thi thể của ông vẫn c̣n nguyên, da dẻ mịn màng, các khớp xương vẫn mềm mại có thể co duỗi được. Hiện nay, xác của ông đang được lưu giữ tại Ivogisky Datsan.
Phương pháp tự biến thành xác ướp mà không hề sử dụng bất cứ kỹ thuật nào, được ghi nhận tại Nhật Bản với cái tên Sokushibutsu.
Các nhà tu hành sẽ luyện chế độ ăn uống, tu hành đặc biệt. Họ chọn ngày giờ để viên tịch và chỉ dẫn cách, nơi tống táng bản thân. Ở vùng Yamagata Bắc Nhật Bản, có khoảng 16-24 xác “tự ướp” được t́m thấy.
Khoa học đang t́m lời giải
Các tài liệu tôn giáo nh́n chung đều cho rằng hiện tượng các vị thánh, cao tăng đạt tới nhục thân bất hoại là do sức mạnh siêu nhiên, hoặc tu luyện đến độ gột rửa sạch ḿnh đến mức cơ thể không thể bị phân hủy.
Các nhà khoa học vẫn đang tiếp tục nghiên cứu hiện tượng này, nhưng theo một hướng khác. Một giả thiết được đưa ra là trong những điều kiện môi trường, vật chất khá đặc biệt như nhiệt độ, độ ẩm, yếm khí, vi khuẩn bị tiêu diệt làm quá tŕnh phân ră theo tự nhiên không thể thực hiện.
Bằng chứng mà các nhà khoa học đưa ra là xác ướp tự nhiên 5.000 năm tuổi của một người đàn ông Celt t́m thấy trên dăy Apls Áo. Xác ướp nguyên vẹn do vô t́nh được bảo quản bởi lớp băng giá trên đỉnh núi cao.
Hoặc những xác ướp của người và động vật có độ tuổi 5.500 năm, được t́m thấy trong các vùng đầm lầy tại Bắc Âu, Anh Quốc, Ireland, c̣n nguyên do môi trường đầm lầy có tính acid, yếm khí, vô h́nh trung đă tiêu diệt vi khuẩn.
Giới khoa học Nga đang sử dụng các phương tiện phân tích hiện đại nhất để t́m hiểu hiện tượng bất hoại của đại sư Itigelov. Họ giả thiết rằng, có thể trong quá tŕnh tu hành, khổ luyện, ông đă sử dụng những loại hóa chất có sẵn trong tự nhiên, theo một tŕnh tự bí mật nào đó trong ăn uống hằng ngày để “gột rửa” sạch cơ thể.
Và v́ thế xác của ông không bị phân hủy dù trong điều kiện b́nh thường. Để chứng minh được giả thiết này, các nhà khoa học cần rất nhiều tài liệu liên quan đến quá tŕnh tu luyện của các đại sư, nhưng điều này luôn được giữ tuyệt mật và gần như người thường không thể tiếp cận.
Cho đến nay, chưa có cơ sở nào để giải thích hiện tượng nhục thân bất hoại. Hiện tượng này đang bị bao phủ bởi một bức màn kỳ ảo, và tất cả vẫn đang là giả thiết.
Sức khỏe- Đời sống
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1255 of 2534: Đă gửi: 29 January 2009 lúc 7:55pm | Đă lưu IP
|
|
|
NGƯỜI NGOÀI HÀNH TINH
XEM G̀ TRÊN TV?
Liệu có cuộc sống trí tuệ trên hành tinh khác? Nếu vậy, người ngoài trái đất xem ǵ trên TV? Các nhà thiên văn học đang dự định rà soát một ngàn ngôi sao lân cận, để bắt sóng và t́m ra những tín hiệu, chứng tỏ có một cuộc sống văn minh khác.
Trung tâm vật lư học thiên thể Harvard Smithsonian của Mỹ cho biết, dự án bắt đầu từ năm 2008 sẽ sử dụng một kính viễn vọng radio mới, để t́m kiếm các tín hiệu phát sóng tương tự trên trái đất.
Những nỗ lực hiện tại nhằm t́m kiếm cuộc sống ngoài trái đất, chỉ tập trung vào những thông điệp được cố t́nh gửi đi trong không gian, nhưng cách này có thể sẽ bỏ qua những nền văn minh, không định quảng cáo sự hiện diện của ḿnh, như kiểu trái đất làm.
Phương thức mới sẽ t́m kiếm một phần của dải quang phổ điện từ, vẫn được sử dụng trên trái đất cho các phương tiện như radar, truyền h́nh, đài phát thanh FM.
- Chúng ta có thể bắt được tín hiệu từ những người không định cho chúng ta nghe thấy và hiểu được về một cái ǵ đó đang diễn ra.
David Aguilar Giám đốc truyền thông tại Trung tâm nói.
Quang phổ điện từ kéo dài từ bức xạ năng lượng cao, như tia gamma và tia X-quang tới những sóng năng lượng thấp, như sóng radio và sóng cực ngắn.
Kính viễn vọng tần số thấp mới đang được xây dựng tại Australia, và sẽ hoạt động đủ xa để tránh bị nhiễu bởi các sóng khác.
Dự án sẽ có thể phát hiện ra những tín hiệu radio tương tự trên trái đất, trong khoảng cách ba mươi năm ánh sáng, và bao phủ trên một ngàn ngôi sao.
Dự án sẽ được tŕnh bày chính thức tại hội nghị của Hội thiên văn học Mỹ ở Seattle ngày 10-1.
Reuters
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1256 of 2534: Đă gửi: 01 February 2009 lúc 12:03pm | Đă lưu IP
|
|
|
TÔI THEO PHÁP SƯ ĐI BẮT MA
CHUYỆN CÓ THẬT 100%
PHẦN MỘT
Tuy đă ở tuổi không biết sợ là ǵ, nhưng mỗi khi nhắc đến địa danh Ḥa B́nh, là trong tâm tôi lại dâng lên cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng. Không biết đó là cảm giác sợ hay kinh hoàng mà tôi đă phải trải qua nay để lại di chứng ǵ chăng?
Tôi xin phép được kể lại cho các quư bạn đọc câu chuyện có thật, xảy ra vào năm 2006 và kết thúc vào ngày 12 tháng 3 âm lịch năm 2007 tại Thành Phố Ḥa B́nh.
Gia đ́nh Mẹ tôi sinh trưởng tại vùng quê bắc bộ. Vùng quê ấy thật b́nh yên, có con sông Hồng chảy quanh co uốn lượn, hai bên tả hữu sông trải dài xanh ngát luống ngô băi mía, thật là phong cảnh hữu t́nh, người dân nơi đây hiền ḥa tần tảo nắng mưa chịu thương chịu khó.
Ông ngoại tôi là một thầy đồ nho dạy học có tiếng trong vùng, v́ có chữ nghĩa nên ông tôi hay nghiên cứu về các đạo Khổng Tử, phong thủy địa lư...
Cho đến một ngày theo bà ngoại tôi kể:
- Ông tôi được người quen giới thiệu ông thầy địa lư người tàu, đặt lại cho ngôi mộ cụ thân sinh ra ông ở ngoài đê, nhân tiện chuyển vào trong đê đề pḥng mùa nước lên khỏi ngập úng.
Nào ngờ gặp ông thầy rởm, khi đưa tiểu Cụ lên mở nắp ra thấy tơ hồng đă quấn lấy cốt vàng ươm như kén tơ tằm, họ hàng và bà con làng xóm đều sợ hăi thất kinh, mọi người có mặt đều bất b́nh. Ông tôi sau phút bàng hoàng, trấn tĩnh lại bảo với mọi người:
- Thôi tha cho người ta họ cũng không biết lỗi tại tôi tất cả.
Trong ṿng tám năm sau đó, bảy người con của ông bà tôi lần lượt ra đi ở tuổi từ chín đến mười bốn, trong khi rất khỏe mạnh. Người anh trai của mẹ tôi lúc đó đă ra nhập ngũ, v́ bác giỏi tiếng Pháp, nên làm phiên dịch trong đơn vị đóng ở Ḥa B́nh. Ông tôi buồn chán nên rời quê hương đi thăm con trai và mắc bệnh mất trên đó.
Ở quê c̣n lại bà và mẹ tôi lúc đó khoảng chín tuổi, đường lên thị xă Ḥa B́nh lúc đó rất khó khăn, chỉ toàn đường ṃn lau lách, cọp beo có hàng đàn, có lúc bắt cả người ăn thịt. Mặc cho đầy dẫy khó khăn thách thức, bà dắt mẹ tôi theo đoàn tản cư ngược lên vùng tây bắc, mong t́m được người thân nguồn an ủi cuối cùng của bà.
Con đường Quốc Lộ sáu lúc đó do thực dân Pháp kiểm soát, nên hầu hết người dân phải đi theo đường ṃn ra vùng tự do, phải mất cả tháng bà và mẹ tôi mới đến được thị xă Ḥa B́nh.
Theo bà tôi kể:
- Ngày trước các cụ hiếm con trai, phải vào tận chùa Hương cầu tự mới được ông tôi, ông tôi dong dỏng cao da trắng, khuôn mặt thanh tú nho nhă, hay vịnh thơ, v́ thế mới lên vùng đất tự do được chưa đầy năm mà đă có người nâng khăn sửa túi.
Nhưng buồn thay chưa gặp mặt mà ông tôi đă vĩnh viễn ra đi. Để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho gia đ́nh người thân, lúc đó bà hai đă có mang được năm tháng, ba người đàn bà đùm bọc nhau trong căn nhà lá đơn sơ dưới chân đồi Ông Tượng, nay dưới chân đập thủy điện Sông Đà tỉnh Ḥa B́nh.
Bác tôi thỉnh thoảng tranh thủ đi Ngựa về thăm hai mẹ và em, được mấy tháng sau bà hai bị bệnh, thời gian sau bà lại theo ông tôi về thế giới bên kia. Ông tôi cùng bà hai được chôn cất tại nghĩa trang Cổng Châu, ven đường Quốc Lộ sáu đường lên dốc Cun, Ḥa B́nh.
Bà tôi thường kể lúc đó dân cư rất thưa thớt, khi chôn cất ông và bà hai, bác tôi phải xin đơn vị nghỉ phép, làm lán cùng thuê mấy thanh niên canh mộ, sợ hổ hoặc thú dữ về đào mất xác.
Chưa hết bàng hoàng đau đớn th́ ngay sau đó ít hôm thực dân Pháp cho quân nhảy dù chiếm thị xă Ḥa B́nh. Bà và mẹ tôi cùng mọi người ở đó lại phải bỏ nhà cửa ruộng vườn, chạy tản cư sang các vùng lân cận như Lạc Thủy, Kim Bôi... để lánh nạn.
Đó cũng là nguyên nhân gia đ́nh tôi để mất ông tôi lần nữa, mà măi đến đầu năm nay sau gần sáu mươi năm mới t́m được ông bà tôi, quy tập về với gia tiên tiền tổ...
Vào ngày lập Đông năm 1957, khi ấy đă có bố tôi với sự chuẩn bị chu đáo về hậu cần, giấy tờ cần thiết và nhân sự, bà tôi tổ chức đoàn gần hai mươi người họ hàng thân tín lên đường, mục tiêu t́m ông tôi trước.
Phương tiện đi lại lúc đó có khá hơn lúc quân Pháp tạm chiếm, đến nơi đoàn ở trọ trong gia đ́nh quen người Mường gần đó, vào thời kỳ đó chưa có con đập thủy điện Sông Đà như bây giờ, ḍng sông Đà lúc đó rất bất kham, nó đă nhiều lần nhấn ch́m những khu dân cư của thị xă.
Những ruộng lúa một thời bị lăng quên, những khi nghĩa địa bị bỏ hoang nay là những rừng lau sậy bạt ngàn. Bà tôi cùng số người quen đi xác định vị trí ông nằm, nhưng thật chẳng may khu đó đă biến thành đầm nước lau sậy rợn người.
Với quyết tâm sắt đá bà và mọi người ngăn nước, phạt cây cả tháng ṛng mà vẫn bặt vô âm tín, h́nh bóng ông tôi như đă ḥa quyện vào vùng đất xứ Mường, không cho ai lấy lại bất chấp nỗi đau xé ḷng của bà và mẹ.
đoàn người lặng lẽ ra về với tâm tư trĩu nặng, miền rừng thiêng nước độc ấy đă vĩnh viễn cướp đi những người yêu quí nhất của bà, v́ hoàn cảnh như vậy nên bà tôi đă ở với gia đ́nh tôi tới trọn cuộc đời.
Bà thường kể đủ các thứ chuyện mà cuộc đời bà đă trải, cuộc đời của bà quả là chan đầy nước mắt, bà chăm chút cho anh em tôi từ tấm bé, thời chiến tranh bố mẹ tôi theo cơ quan công tác.
Thỉnh thoảng tôi thấy những tiếng thở dài năo nuột của bà, mà măi tới bây giờ tôi mới lư giải được, trước khi mất bà nắm tay tôi như muốn gửi gắm điều ǵ, làm cho tâm hồn tôi day dứt măi không nguôi.
Chuyện ǵ đến sẽ phải đến như định mệnh của đời người vậy. Tin bác tôi hy sinh trên mặt trận đường sáu trong chiến dịch Ḥa B́nh, đến vào mùa đông se lạnh của vùng núi rừng Tây bắc.
Bà tôi như không chịu đựng nổi tin sét đánh ấy bà đổ bệnh, nhờ bà con cùng cảnh ngộ tản cư đùm bọc măi gần một năm sau, bà tôi mới gượng lại được để cố gắng nuôi con.
V́ hoàn cảnh chiến tranh loạn lạc, phần mộ của bác tôi tuy đă được quy tập nhưng cho đến nay vẫn là vô danh, gia đ́nh tôi đă t́m được đầu năm nay bằng phương pháp ngoại cảm.
Ở quê bà tôi mở cửa hàng sén phục vụ bà con địa phương. Cũng nhờ có duyên bán hàng mà bà và mẹ cũng có chút tích lũy xây nhà và gom góp, nhằm t́m cho bằng được phần mộ của bác và ông tôi đưa về quê cha đất tổ.
Nhưng cho măi đến khi trút hơi thở cuối cùng vào tháng 9 năm 2002, bà tôi đành ôm hận ra đi mà chưa hoàn thành được tâm nguyện của ḿnh.
Thương tiếc nhớ công ơn bà, tôi thầm mong ông bà cùng những người thân đoàn tụ ở thế giới bên kia...Nhớ công ơn bà và mẹ, anh em tôi quyết tâm t́m cho được thầy để hoàn thành tâm nguyện của bà.
Có người quen mách cho gia đ́nh tôi t́m về một Cậu ở Hải Dương, người này đă có thành tích t́m hàng ngàn ngôi mộ, tôi sắp xếp công việc chuẩn bị tư trang hành lư lên đường về quê Cậu.
Đó là một người nhỏ thó nói cười sang sảng, Cậu ngồi sau bộ bàn ghế Ba Lan đă cũ kỹ. Ngày này qua ngày khác, tôi cùng hàng trăm con người chờ đợi đến lượt ḿnh.
Càng nghe và xem cậu làm việc Âm, tôi càng thấy kính nể phép của cậu. Hàng ngày có những gia đ́nh đem xôi, thủ lợn đến tạ lễ v́ đă t́m được mộ người thân, tôi lân la hỏi chuyện, học hỏi thêm kinh nghiệm t́m kiếm...
Đến ngày thứ mười hai vào đầu giờ sáng, bất chợt cậu gọi đến tôi. Vừa mừng vừa hồi hộp, tôi lập cập lách đám đông người ngồi trước bước lên, ngồi đối diện trước mặt cậu chờ đợi.
Sau khi nghe và trả lời mấy cú điện thoại chỉnh địa h́nh cho gia đ́nh nào đó, đang t́m mộ ở tận Tây Ninh, cậu hỏi tôi luôn:
- Ḿnh đi t́m ông ngoại phải không?
- Vâng! tôi trả lời.
Cậu bảo tôi đưa cuốn băng vào đài để ghi âm, sau đó vừa nói, vừa vẽ, vừa giải thích địa h́nh, vừa nói tên địa danh mà tôi phải đến...như là cậu vừa ở đó về vậy.
Tôi hỏi thêm một số chi tiết cụ thể, cậu nói:
- Ngôi mộ này t́m khó lắm đấy và khi t́m phải hết sức cẩn thận, mà nhà ḿnh đă đi t́m một lần rồi cơ mà không thấy...
Sau đó cậu lấy cuốn băng và giao cho tôi tấm bản đồ vừa vẽ, dặn thêm:
- Gia đ́nh cứ đi t́m đi, có mắc mớ ǵ th́ gọi lại cho tôi.
Thực t́nh trước khi về cửa cậu, gia đ́nh tôi đă đi khảo sát thực địa mấy chuyến, nên khi cầm tấm bản đồ, những địa danh trong đó là hoàn toàn chính xác.
Qua mấy ngày về nhà nghiên cứu, nghe băng, xem bản đồ, năm giờ sáng hôm sau cả nhà dậy sớm làm lễ gia tiên, xin đi t́m ông về quê hương. Bảy giờ đoàn xuất phát lên đường.
Chúng tôi đi theo đường Láng, Hoà lạc, đến thị trấn Xuân Mai rẽ Lương Sơn. Bây giờ là những tháng cuối năm, lưu lượng người, xe đổ về miền xuôi nườm nượp.
Đến thị trấn Lương Sơn chúng tôi quyết định rẽ đường Băi Trạo, đi về Kim Bôi, tiện thể đón thầy Mo người Mường đi cùng làm lễ cúng Thần Linh, v́ sợ ông Thần Linh là người thiểu số không hiểu được tiếng Kinh th́ hỏng việc.
Con đường uốn lượn quanh co, vắng vẻ như giải lụa ôm lấy những sườn núi non thoai thoải, thỉnh thoảng mọc lên mấy ngôi nhà mái ngói đỏ tươi nổi bật giữa màu xanh bạt ngàn cây lá.
Ánh nắng mùa Thu mượt mà như mật đổ tràn trên những triền núi đồi thoai thoải vàng rực. Cúc Quỳ loài Hoa chỉ mọc ở những vùng Sơn cước, những rừng lau bạt ngàn bông trắng phất phơ trong gió ngàn xào xạc.
Rồi những vách núi đá vôi hùng vĩ dựng đứng ven đường, những mái nhà sàn thấp thoáng, những thửa ruộng bậc thang nối nhau chạy đến lưng trời.
Cảnh hùng vĩ của núi đồi Tây Bắc cứ hiển hiện trên đường chúng tôi đi tới. Cách dốc Kun mười hai km chúng tôi dừng lại cạnh quán nước lèo tèo, để hỏi thăm đường vào nhà thầy Mo, nhà thầy cách đó khoảng hai quả núi theo tiếng địa phương xe không vào được.
Mấy anh em tôi xách theo gói lễ chuẩn bị trước từ nhà, cứ theo đường ṃn vắt ngang qua con suối cạn nhằm hướng nhà thầy đi tới. Con đường ṃn ít người qua lại, hằn những vết chân Trâu, những tảng đá nửa nổi nửa ch́m xám lạnh, trên sườn núi những bụi Mua rừng khoe sắc tím quyến rũ.
Đâu đó lốc cốc trầm đục của tiếng mơ Trâu rừng quyện trong tiết trời lành lạnh làm chúng tôi sởn da gà. Đi măi, đi măi cuối con đường ṃn hun hút, bỗng thấp thoáng mái nhà tranh cũ kỹ ẩn hiện sau những rặng cây Vả ven rừng, loại cây lá to quả giống quả Sung nhưng to hơn nhiều.
Đến nơi mấy con chó phóng ra chặn đứng chúng tôi ngoài ngơ. Tôi lên tiếng gọi thầy, sau tiếng quát chó một bóng người phụ nữ hiện ra, dáng người mập mạp rắn chắc mời chúng tôi vào nhà.
Ngôi nhà đơn sơ nền và vách bằng đất ba gian, ở giữa là tấm phản rộng tiếp khách, bên trái là hai chiếc giường gỗ rẻ quạt như của người kinh và một khoảng nhỏ bếp đun đang đỏ lửa. Bên gian phải kéo rèm là điện thờ của thầy, thấp dưới là một tấm phản bằng gỗ dầy chắc chắn..
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1257 of 2534: Đă gửi: 01 February 2009 lúc 12:12pm | Đă lưu IP
|
|
|
TÔI THEO PHÁP SƯ ĐI BẮT MA
CHUYỆN CÓ THẬT 100%
PHẦN HAI
Tiếp chúng tôi là người phụ nữ có khuôn mặt tṛn, mập mạp ở độ tuổi 35-37 ăn mặc, nói năng hoạt bát như người kinh thực thụ. Sau vài câu chuyện xă giao chú em tôi vào đề:
-Gia đ́nh tôi đi t́m mộ ông tôi mất vào những năm 1946-1947, phần mộ xác định ở nghĩa trang Hoà B́nh, nay thuộc phần đất của công ty TNHH kinh doanh nhà ở, thuộc thị xă Hoà B́nh, thời gian vừa qua gia đ́nh có đi t́m bằng phương pháp ngoại cảm và đă xác định được vị trí đó. Nay muốn nhờ chị làm lễ giúp để ông tôi chỉ cho nơi ông nằm.
Người phụ nữ vui vẻ nhận lời, vén bức màn che gian điện thờ ngay mé phải, bảo chúng tôi ghi tên, tuổi địa chỉ cùng một số thông tin, bày lễ vào đĩa để xin phép các quan cho được đi.
Gian điện quả là đơn sơ, phía trên treo tranh ảnh Phật, bàn thờ phân làm ba cấp, rồi bên trái, bên phải tất cả khoảng trên chục bát hương lớn nhỏ, bát nào cũng đầy chân nhang, phần trên nữa quây thành khuôn viên vuông vức với những tua, tấm vải mầu đỏ thêu đủ các h́nh hoa văn rất lạ.
Chị ta thay vận bộ đồ bằng gấm mầu trắng đục, ngồi sắp bằng trên tấm gối vuông, đầu đội chiếc mũ như kiểu Chào Mào, màu đỏ có hai tua vải dài về phía sau, khoác tấm vải đỏ, tay cầm chiếc quạt trông dáng vẻ sao mà uy nghi bệ vệ.
Khi ánh đèn đỏ ở điện hắt lên, chị ta xức nước hoa tẩy trần, thắp hương xong bắt đầu vào lễ, không gian yên ắng, xa xa nghe tiếng con chim rừng trầm trầm non nỉ.
Cái ngáp thật dài của chị ta làm tan biến sự tĩnh lặng, sau bài khấn nôm, chị ta chuyển sang tiếng thổ ngữ và bài khấn bắt đầu choang choang hoành tráng.
Tôi cố nghe mà chẳng hiểu được câu cú nào cả, sau hồi liên khúc hơn ba mươi phút (Thầy Mo) bắt đầu chuyển sang xin đài âm dương ba lần mới được.
Thầy mo chuẩn bị đồ nghề, qua nhà gần đó kêu thêm người đi phụ, sau đó chúng tôi lội bộ lại quăng đường năy ra xe. Ngược về Dốc Kun, đi chừng ba mươi phút th́ về đến là quán hàng nước mà chúng tôi quen biết qua mấy lần khảo sát trước đó.
Đằng sau là khu đất rộng khoảng 3 ha của công ty kinh doanh nhà ở, đă được công ty đổ đất san mặt bằng cách đây hai năm, từ mặt đất cũ được cơi lên thêm tầm sáu, bảy mét, đây là thách thức rất lớn với đợt t́m kiếm này của chúng tôi.
Tôi bấm giờ đẹp là giờ Dậu 5-7 làm lễ, xong cả đoàn đi ăn trưa, t́m nhà nghỉ ngơi để chuẩn bị bước vào chiến dịch, chiều hôm đó chúng tôi tranh thủ qua gặp anh c, anh s chánh phó giám đốc công ty là chủ khu đất đó, sau khi tŕnh bày và nhờ các anh giúp đỡ, v́ là việc tâm linh nên các anh hết sức ủng hộ.
Đúng 5h15 việc hành lễ bắt đầu, chúng tôi trải chiếu, bày biện hương, hoa quả, xôi gà, mũ áo, ngựa đỏ rất hoành tráng để thầy làm lễ.
Thầy Mo lại bắt đầu bằng cái ngáp dài chảy cả nước mắt, sau một hồi cúng bằng tiếng kinh, thầy lại choang choang với giọng Thổ ngữ mà chúng tôi không hiểu nổi, có lẽ dân ở vùng này ít gặp những việc tâm linh cúng bái, nên họ xúm lại để xem.
V́ lẽ đó cô thầy mo lại càng có dịp để thể hiện hay sao mà cuộc khấn vái kéo dài thêm cả tiếng đồng hồ, rồi là khua dao, bắt quyết, nào là doạ bắt Vong...các kiểu đến tối mịt chưa xong, rút cục cuộc cúng bái hôm đó chẳng đạt được chút kết quả nào cả.
Quân âm của thầy cuối cùng cũng chỉ được điểm xa lắc ngoài sự phán đoán của chúng tôi, và so với hồn các cụ chỉ th́ lại hoàn toàn không khớp. Tàn mấy chầu hương, để thầy trổ hết phép thần thông, hoá vàng rồi thu dọn ra về. Cơm nước đưa thầy về xong cũng đến hai giờ sáng.
Chúng tôi quyết định sáng hôm sau vào bà Mán T người nổi tiếng gọi hồn ở xứ Mường, hy vọng có hé mở chút thông tin nào không. Tám giờ sáng hôm sau chúng tôi đă sắp lễ tại nhà bà Đồng T, nhưng thật thất vọng, thông tin đem lại cũng chẳng hơn ǵ.
V́ đă từng trải việc Âm nên chúng tôi nhận định Vong của Ông tôi không đi cùng, nên các thầy cũng phải bó tay thôi. Chú em tôi nóng tính th́ bảo cứ thuê xe đào tung hết cả khu lên chắc chắn sẽ t́m ra.
Chúng tôi hoàn toàn không đồng t́nh v́ điều đó quả thực là rất mạo hiểm, tốn kém mà có khi chẳng t́m được th́ khổ. Rút cục chuyến đi này coi như thất bại, chúng tôi thu xếp quay về ḷng ê chề chán ngán.
Trên đường về chúng tôi ghé qua thăm một nhà ngoại cảm tên BH, cô này c̣n trẻ vui vẻ ra đón chúng tôi. Khi đă an tọa uống nước, bất chợt BH nói với chúng tôi:
- Sao nhà anh đi hôm nay đông thế?
Tôi ngơ ngác, chỉ có bốn anh em tôi đi thôi sao cô lại bảo là đông thế. Cô tiếp:
- Cả ông anh cũng đi cùng này, ngoài xe c̣n mấy người nữa ngồi cả trên nóc xe kia ḱa.
Bất giác tôi nh́n theo hướng BH nh́n ra cổng, chiếc xe nằm bên kia đường trống không, tôi chợt hiểu rằng BH nói đến người âm đi cùng.
Đến bây giờ tôi mới đặt vấn đề:
- Bọn tôi đi t́m ông ngoại, thông tin qua gọi hồn và qua sơ đồ từ nhà ngoại cảm ở dưới xuôi. Qua t́m hiểu địa h́nh th́ đúng với sơ đồ, nhưng xác định chính xác vị trí th́ nhiễu, nên chưa dám làm v́ sợ nhiễu thêm, hai nữa chỗ đó họ đổ đất sâu quá, phải dùng máy cần dài tám mét th́ mới đào sâu được, nên không dám mạo hiểm. Cô giúp mời ông ngoại tôi vào hỏi chuyện, để ông tả rơ chỗ nhà ông để bọn tôi đào.
BH vui vẻ nhận lời, sau khi đặt lễ, thắp hương xong cô bảo tôi ngồi sang bên cạnh, rót cốc nước sôi mời ông tôi vào uống nước và bắt đầu hỏi chuyện:
- Ông ơi ông có biết các cháu đi t́m ông không?
Sau một hồi nghe, gật gật đầu cô phiên dịch lại:
- Ông bảo thương các cháu vất vả, nhờ cô đồng giúp để cho thuận lợi.
Tôi bảo BH hỏi xem ông có biết tên các cháu không?
BH phiên dịch lại:
- Ông bảo: cháu tôi mà sao tôi lại không biết.
Rồi ông nói hết tên từng đứa cháu, chắt, nơi ở hiện tại, không thiếu đứa nào, như muốn để chúng tôi phải tin và nhờ BH giúp vậy.
Tôi hỏi ông có muốn về quê không? ông nói mong mỏi từng ngày và bảo chúng tôi nhờ cô giúp. Đang hỏi chuyện bỗng BH quay ra sân hỏi:
- Ông ơi cháu thấy ông đi cùng hai đứa trẻ con, một trai một gái nó là ai đấy?
Chỉ thấy BH ớ ớ lên mấy tiếng rồi cô quay lại nói:
- Hai đứa nó kéo ông đi rồi.
Tôi bảo BH nh́n ra xe th́ không c̣n có ai ngoài đó nữa. Biết BH nói chuyện với người âm rất giỏi, nên chúng tôi năn nỉ cô giúp lên Ḥa B́nh để xác định vị trí ông nằm.
BH vui vẻ nhận lời và bảo:
- Các anh cứ đi lên đó trước đi, chiều nay hoặc mai, lúc nào tôi thấy sốt ruột th́ tôi đi bằng xe máy lên, từ đây đi cũng chỉ khoảng bốn mươi km thôi mà.
Tôi bảo:
- Cô có biết chỗ đâu?
BH nói:
- Anh khỏi lo tôi có người dẫn mà.
Chúng tôi lại quay ngược lên Thành Phố Ḥa B́nh, đến quán Đại bản doanh ngồi uống nước. Khoảng năm giờ chiều chúng tôi ra băi đất phẳng rộng mênh mông, cắm mấy cái mốc bằng cọc tre có đánh dấu thứ tự bằng số, hy vọng lần tới về gọi hồn, người âm sẽ theo mốc đó mà chỉ chỗ cho con cháu t́m.
Đang mải đóng cọc tiêu th́ chú em tôi nghe điện thoại của BH gọi và quay ra đường để đón, năm phút sau đă thấy BH vào băi. Tôi hỏi:
- Cô đi phương tiện ǵ lên thế?
BH nói:
- Tôi đi bằng xe máy, cô nói tiếp:
- Tự nhiên tôi thấy sốt ruột quá, nhờ người đón con bé con là tôi đi luôn, đến đoạn này tự nhiên như có ai bẻ tay lái tôi tạt về bên này không đi được nữa nên tôi gọi điện, th́ thấy anh này ở bên kia ra đón.
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1258 of 2534: Đă gửi: 01 February 2009 lúc 1:07pm | Đă lưu IP
|
|
|
TÔI THEO PHÁP SƯ ĐI BẮT MA
CHUYỆN CÓ THẬT 100%
PHẦN BA
BH không cả uống nước, cô đi ṿng một ṿng khắp khu đất dường như thăm ḍ địa chất vậy, bọn tôi tháp tùng bên cạnh. Đến gần cuối băi đột nhiên BH đứng sững, mắt nh́n trân trân xuống lùm cỏ như cỏ tranh cao chừng một mét và hỏi:
- Cháu có biết nhà ông H ở đâu không chỉ giúp cho các cháu ông với, các cháu ông H đang đi t́m ông đây này?
BH quay qua tôi nói:
- Có hai đứa trẻ hôm trước đến nhà đấy, đứa con trai cao lưng hơi gù và đứa con gái nhỏ mặt nhếch nhác ăn mặc rách rưới, chạy nhảy nô đùa tay cầm cái roi tre quật vào lá cây vun vút.
Cô lắng nghe nó nói và tiếp:
- Nó bảo ông H là ông của nó, bảo mọi người đừng có nhận bừa nó không tha cho đâu, thế rồi hai đứa biến mất.
Chúng tôi nấn ná hồi lâu, BH không nghe và nh́n thấy ǵ nữa, chúng tôi gọi điện cho Cậu xem Cậu có nh́n thấy ǵ không?
Cậu khẳng định rằng chúng tôi đang ở đúng địa điểm ngôi mộ rồi đấy. Nhưng nhờ Cậu chỉnh chính xác th́ không được, thông tin cứ mỗi lúc một nhiễu và cuối cùng mờ hẳn.
Chúng tôi nhận định đây là trường hợp ông đă bị Tà ám nên thông tin của người Âm nhiễu, v́ vậy không thể t́m đươc.
Chúng tôi chia tay với nhà ngoại cảm BH, vội vă quay về HD cho kịp buổi gọi hồn sáng mai, tuy mệt mỏi v́ đường xa nhưng thâm tâm chúng tôi vẫn vô cùng quyết tâm là phải t́m bằng được bất chấp ma quỉ.
Sớm hôm nay trời như ấm hơn, ngọn gió đưa mùi hương thơm man mát thoang thoảng của cánh đồng lúa làm dịu ḷng người, bầu trời dường như thấp hơn bởi những đám mây xám xịt.
Chúng tôi chợp mắt được đôi chút trong chiếc xe bụi bậm nằm bên ngơ nhà cô Đồng. như thường lệ chúng tôi vào ghi thứ tự đặt lễ rồi chờ đợi.
Sau gần một tiếng làm thủ tục, xin đài, cô bắt đầu gọi vong. V́ đă quá quen măt và thông cảm với sự vất vả của chúng tôi, mọi người nhường cho gia đ́nh tôi gọi trước.
Cụ tôi về, sau khi vái lên điện, quay sang gọi tên tôi cùng các em tôi rồi nói:
- Cụ là cụ V đây, chúng mày biết không? hôm nay Cụ về đây có việc thế này, đáng nhẽ Bác các cháu về, nhưng không xin phép đơn vị được, c̣n ông ngoại cháu đấy thằng H ấy mà, nó biết các con t́m nó vất vả muốn về lắm, nhưng ông Thần linh không cho đi, lại thêm hai đứa trẻ nó níu lại, nên ông mày không thể về được.
Cụ thỉnh thoảng cũng lên thăm nó, chỗ đó người ta sắp làm nhà, mà nhà cửa của nó cũng tuềnh toàng lắm rồi, cụ nh́n mà sót ruột lắm. Thôi th́ các cháu cứ nhờ Thầy người Mường làm lễ biếu mũ ngựa cho ông Thần linh và hoa quả, tiền vàng cho hai đứa bé để để người ta cho ông cháu về dẫn đường cho mà t́m.
Tôi hỏi:
- Cụ ơi chỗ hôm trước chúng cháu thắp hương làm lễ có gần chỗ ông cháu không?
- Ông cháu ở cạnh cái bể hai ngăn, cách cái lán công nhân ở độ năm bước chân ấy, đứng từ chỗ bể quay mặt về hướng đồi bước sang tay phải năm bước là đến thôi.
hai đửa trẻ tên là Hiềng và Sầy là người trên Thác Bờ, nó chết bó chiếu chôn gia đ́nh nó chuyển đi lâu rồi nên nó cứ giữ ông cháu, sợ ông đi th́ bỏ nó chết đói, thế mới khổ chứ, thế nên nhà ḿnh th́ đi t́m Ông, chúng nó báo với ông Thần linh là Ông mày đă kết nghĩa ăn thề sống chết có nhau với chúng nó, nên ông Thần linh che mắt không cho t́m đâu.
Chú em tôi buột miệng:
- Đă thế dẹp ông Thần linh sang một bên, cháu cho máy xúc lần lượt cả khu đó lên...
Không ngờ chỉ sơ xuất có câu nói đó mà phải mất hơn hai tháng khi đi gọi hồn, ông Thần linh và các quan không cho vong của tất cả họ nội, ngoại nhà tôi được về, chúng tôi rơi vào t́nh thế quá hoang mang lo sợ. Thất vọng chúng tôi ra về ḷng nặng trĩu ưu phiền, quyết định nghỉ ngơi vài hôm, t́m thầy đi cùng cho thuận lợi.
Anh em tôi phân công nhau phục mỗi người một nơi tại cửa các nhà ngoại cảm nổi tiếng ở HN, kết quả thông tin đem lại cũng xa vời và không chính xác.
Công ty TNHH có diện tích đất trên Ḥa B́nh lại liên tục gọi điện về đề nghị gia đ́nh tôi t́m kiếm khẩn trương để họ xây nhà để bán, sức ép của thời gian càng làm cho chúng tôi thêm phần sốt ruột.
Chục ngày sau chú em tôi gọi và cung cấp cho tôi tin về ông Thầy được mệnh danh (Thầy Vồ), đă có thành tích t́m hàng ngàn ngôi mộ. Tôi như mở cờ trong bụng.
Sớm hôm sau trời c̣n mờ sương, cái rét của sương muối lạnh buốt da người tôi đă lên đường, hướng ngoại ô thẳng tới. Cũng may nhà Thầy không xa lắm, đến nơi trời cũng vừa sáng rơ, t́m quán ăn sáng qua loa, tôi hỏi thăm đường vào nhà Thầy, hỏi thăm về năng lực của ông Thầy này, một số người dân tại địa phương ca ngợi hết lời làm tôi càng thêm phấn chấn.
Tôi mua chút hoa quả tiền vàng, rồi theo ngơ hẻm đường bê tông lặng lẽ dắt xe vào. Cổng nhà Thầy xây bằng gạch chỉ, trên có mái che, hai cây cột rồng phượng quấn quanh đủ mầu ngũ sắc.
ngó qua khe cổng bên trong, ngay mé phải là một cây hương to khác thường, đứng bên ngoài c̣n thoang thoảng mùi hương. Tôi mạnh dạn gơ cửa, sau mấy lần gơ bên trong có tiếng hỏi và tiếng dép lê loẹt xoẹt, rồi cụ bà trạc bảy mươi tuổi, nước da nâu cháy nắng, dáng đi khỏe mạnh ra mở cửa mời tôi vào.
Qua cái sân rộng chừng năm mươi mét vừa đi cụ vừa hỏi:
- Chắc là bác gọi điện chiều qua hẹn gặp ông nhà tôi phải không?
Tôi vâng và hỏi lại:
- Ông có nhà không hả bà ?
- Có, bà cụ đáp:
- Bác may đấy ngày mai là hội làng nên ông ấy mới phải về, chứ không khách họ cứ đến đón ông ấy đi suố.t
Bà cụ dẫn tôi vào ngôi nhà cấp bốn cổ, mái ngói vẩy cá rêu phong ba gian, với những hàng cột gỗ tṛn nhẵn bóng, nằm kẹp giữa hai ngôi nhà bê tông cao ngất bốn tầng, không khí trong nhà thật ấm cúng.
Ngồi vào bộ tràng kỷ vuông vức, cụ rót cho tôi chén nước chè c̣n nóng hổi trong chiếc ấm ủ sơn son, cụ nói:
- Khổ lắm cơ, ông ấy đă bảy mươi bốn rồi đấy mà có được nghỉ đâu, thôi th́ cứ hết người này đón lại người kia đón, tôi th́ cứ bảo thôi ông già rồi, con cháu đầy đàn, ông ở nhà trông cháu cho con nó đi làm, nhưng ông ấy gạt đi và bả:
- Việc của tôi bà đừng có xen vào, tôi đi làm phúc cho thiên hạ cơ mà.
Thế là tôi lại phải nhịn vậy. Bác ngồi uống nước để tôi lên nhà trên gọi ông ấy dậy, hôm qua mười hai đêm mới về, nên hôm nay ông dậy hơi muộn.
Lại có tiếng gọi cửa, bà cụ lại ra mở năm, sáu người dắt xe, mang lễ ồn ă bước vào. Chúng tôi người ngồi, người đứng. Một lúc sau ông cụ tươi cười bước ra, cái mồm móm mém, đầu đội khăn xếp, áo the đen mỏng tang trông điệu bộ tức cười.
Mọi người gần như đồng thanh chào, cụ mời chúng tôi uống nước và nói:
- Hôm nay làng có hội, tận ba ngày cơ, là chân trong hội tế, nên không thể bỏ được, quay sang tôi cụ hỏi:
- Bác này có việc ǵ?
Tôi tŕnh bày cụ thể với ông và năn nỉ nhờ ông giúp, và nói với mọi người thông cảm ưu tiên cho gia đ́nh tôi, v́ chỗ ông tôi họ đang giục t́m nhanh, không tháng nữa họ làm nhà lên là mất vĩnh viễn.
Mọi người đều thông cảm nhường ông Thầy cho tôi, ông hẹn tôi ba ngày nữa ra đón ông sớm lúc năm giờ sáng, xong nhận lễ và sắp tất cả lên điện, gọi cụ bà ra phụ sắp lễ ngoài sân.
Điện thờ của Thầy cũng thật giản đơn, không tượng, không ngai, chỉ toàn la liệt là bát hương lớn nhỏ, sau một hồi xịt nước hoa tẩy trần, Thầy bắt đầu lên hương, làm lễ, chúng tôi cũng lẩm rẩm khấn theo mỗi người mỗi kiểu.
Thầy khấn nôm nghe rất dễ hiểu, sau khi thỉnh hồi chuông, bất giác tôi thấy rờn rợn, lành lạnh nơi tóc gáy như có người đang nh́n xuyên qua óc tôi vậy.
Làm lễ xong chúng tôi ngồi uống nước, rồi đủ thứ chuyện...Tôi lân la hỏi:
- Ông ơi ông t́m mộ bằng cách nào? t́m ban ngày hay đêm?
Ông cụ chỉ cười móm mém:
- Anh đi với tôi rồi anh biết.
Nghe vừa chắc nịch, vừa huyền bí làm sao. Chúng tôi ra về với những cái hẹn chắc nịch, riêng tôi c̣n nấn ná và hẹn ông thêm:
- Cháu sẽ ra đón ông đúng giờ đấy ông nhé.
Ba ngày sau như đă hẹn, tôi cho xe đến đón Thầy thật đúng giờ, mở cửa đón tôi, ông đă gọn gàng trong bộ com lê mầu đen c̣n mới, chiếc cavat kẻ vằn sọc đỏ thật oách, sau vài câu xă giao tôi đưa túi lễ để Thầy lên hương, xin đài, xong dặn cụ bà ở nhà nhớ hóa vàng để ông đi cho kịp.
Tôi cùng Thầy vái vọng mấy vái và bắt đầu ra xe. Thầy diện thêm cặp kính mát gọng to, cái mũ phớt cũng mầu đen cùng chiếc ca táp đồ nghề dầy cộp thật xịn, trông ông như trẻ ra và oai vệ như ông trùm mật thám.
Lái xe mở cửa tôi mời Thầy ngồi ghế, xe chuyển bánh đưa chúng tôi quay về đường cũ có cây Bồ Đề gốc to ba người ôm không xuể.
Khi đă yên vị tôi thăm ḍ với ư định nhốt Thầy mấy hôm cho được việc:
- Ông ơi.. ông giúp chúng con mấy hôm nhé.
Thầy nói:
- Mấy hôm mà làm ǵ? tối nay là xong, chiều mai về chứ ǵ mà phải mấy hôm, mỗi ngày t́m một ngôi, khó th́ hai ngày là phải xong, cứ đi rồi anh sẽ biết.
Thầy nói cứ như đinh đóng cột làm cho ḷng tôi thêm phấn chấn v́ đă rước được ông Thầy giỏi rồi. Mải chuyện xe về đến cửa tôi mới hay. Mẹ tôi tươi cười ra mở cửa rước Thầy vào nhà, trên bàn Mẹ đă chuẩn bị mấy tô phở gà bốc hơi thơm phức.
Mời Thầy, lái xe và anh em tôi cùng ngồi ăn, xong xuôi Mẹ pha ấm trà mời Thầy rồi bắt đầu thưa chuyện:
- Bác ơi, gia đ́nh tôi mất ngôi mộ của ông cụ thân sinh ra tôi đă lâu, nay mới được biết đến bác, thôi th́ trăm sự nhờ bác giúp.
Ông Thầy cười rất hiền với cái mồm móm mém
- Bà cứ yên tâm.
Ông Thầy mở ca táp căng phồng lấy ra quyển sách và bút, bắt đầu kê các mục cho gia đ́nh đi mua sắm về làm lễ, nào bỏng ngô, các loại giấy đủ mầu, dao kéo, hoa quả trầu cau các loại...
Riêng Mẹ, cô em tôi Thầy phân công luộc gà và nấu nồi cháo trắng thật to, anh em tôi mỗi người một hướng nhanh chóng hoàn thành công việc Thầy giao, chưa đầy ba mươi phút mọi thứ đă đầy đủ.
Thầy lấy kéo, giấy ra cắt thành rất nhiều quần áo các màu, Thầy nói:
- Ở ngoài chợ cũng có bán các loại quần áo chúng sinh, nhưng họ làm không đẹp bằng ḿnh cắt lấy.
Quả thật những xấp quần áo giấy Thầy cắt có vẻ rất điêu luyện, tôi nh́n thật giống y chang như hồi cúng chúng sinh rằm tháng bẩy.
Khi mọi thứ đă xong, Thầy bầy lễ cúng la liệt trên chiếu, nào mấy loại bỏng ngô gạo, muối, tiền vàng mă, cả chục bát cháo. Trên bàn thờ xôi, gà, hoa quả...đặc biệt ở khoảng tường dưới ban thờ có dán tờ giấy với h́nh mặt hổ, có những h́nh bùa chú ǵ đó được in ấn công phu trông rất lạ mắt.
Bầy biện xong Thầy chuyển bộ khăn xếp áo the rủng rỉnh, chuông, mơ, tràng hạt, tiền đài, sai tôi mở toang cửa và lên hương, thỉnh chuông làm lễ thật chuyên nghiệp. Hết nhang Thầy cho hóa tất cả ngay trước cửa, gạo muối cháo Thầy cho rắc khắp bốn phương tám hướng.
Gần trưa đoàn chúng tôi xuất phát. Tiết trời đông với những làn mưa phùn giăng giăng ảm đạm, từng đoàn người xe cứ nối đuôi nhau ngược xuôi hối hả. Rồi những câu chuyện Thầy kể làm chúng tôi cười ngất.
Thầy kể về những lễ hội ở quê thầy thật sôi nổi, đầy tâm huyết, lúc đó Thầy đóng vai Hinh Bồng mặc váy, áo đeo đủ thứ đồ lỉnh kỉnh của chị em phụ nữ, trước bụng là cái trống Cơm, vừa đi vừa bùng biêng theo tiếng trống, vừa đi vừa làm tṛ mua vui cho Vua đi kinh Lư...
Câu chuyện của Thầy cứ như hút chúng tôi về miền quê đầy những lễ hội và những con người làm nghề nông thật thà chất phác hay lam hay làm.
Chẳng mấy chốc đă tới cái nhà nghỉ quen thuộc, chúng tôi nhận pḥng nghỉ ngơi một chút rồi cơm nước. Chiều hôm đó Thầy yêu cầu đi qua khu vực t́m kiếm để khảo sát thực địa, Thầy không cần đi vào khu đất, chỉ đứng phía ngoài ngó qua rồi bảo lái xe ṿng qua chợ mua sắm chút đồ lễ, hoa tươi, quay về nghỉ ngơi.
Mấy người quen chúng tôi qua mấy đợt t́m kiếm biết chúng tôi lên, cũng nặn lội qua đây thăm chúng tôi. Thầy bảo:
- Cứ nghỉ ngơi đi, mười giờ rưởi đêm nay mới ra làm cơ.
Để đốt thời gian, chúng tôi mua bộ bài lơ khơ xoay sang tá lả bôi râu thật xôm, mời Thầy tham dự, không ngờ Thầy vào cuộc thật và đương nhiên cũng được một bộ râu Sỹ điều thật khiêm tốn bên cái miệng móm thật ấn tượng, khiến mỗi lần nhớ lại tôi vẫn phải bật cười.
Thế rồi giờ D của thầy cũng đến, chúng tôi trịnh trọng bê mâm lễ, mượn chiếc ô to tướng cho Thầy ngồi làm lễ tránh mưa, sau hồi chuông thánh thót, giọng Thầy bắt đầu ê a rền rĩ lẫn trong tiếng gió hú liên hồi, trời về đêm như lạnh buốt hơn, mưa phùn mỗi lúc thêm nặng hạt.
Sau khi hóa vàng, sớ lễ Thần Linh Thầy mượn chú em tôi bộ quần áo sơ mi đang mặc, chắc để lấy hơi người thân, Thầy cởi hết quần áo, mặc vào người bộ đồ rộng thùng th́nh, thắt cái dây lưng trông như buộc dây bụng con Ếch vậy, nh́n thật tức cười rồi bảo tôi thắp cho Thầy hai nắm hương to, bảo tắt hết đèn, nến cho Thầy làm việc.
Trời mưa lạnh vậy mà có đến hơn ba chục người dân quanh đó đội mưa đến xem, đa phần v́ ṭ ṃ. Màn đêm như thêm đặc quánh, chỉ cách nhau vài ba mét mà không thấy rơ mặt người, Thầy dặn với chúng tôi:
- Nếu khi nào thấy hương tung tóe lên th́ mới được bật đèn t́m Thầy. Cầm năm cái cọc chuẩn bị lúc chiều, đóng xuống để đánh dấu đầu, chân tay để mai c̣n đào nhé.
Dáng thầy thoăn thoắt di chuyển về tít đầu băi bên kia, chỉ c̣n thấy lập ḷe hai đốm sáng đỏ đục của hai bó hương trên tay Thầy.
Rồi hai cái đốm sáng cứ di chuyển hết tây sang đông, có lúc như vụt xuống tràn ruộng sâu gần ba mét, có lúc lại đu vọt lên triền đồi có tường xây cao vút rợn người.
Mọi người tụm vào nhau v́ sợ, bất giác tôi thấy thương ông cụ vô cùng, không hiểu sao mưa nặng hạt như vậy mà hai bó hương không tắt. Đột nhiên hai bó hương tóe lên trời đêm, như hai quả pháo hoa bùng nổ, đêm đen đi vào tĩnh nặng rợn người.
Tôi bật đèn pin sáng quắc gọi:
- Ông ơi..
Đêm vẫn hoàn toàn yên tĩnh. Tôi ḥ mọi người chạy tới để soi đèn đi t́m ông cụ, măi đến giữa băi, gần chân đồi thấy thầy nằm bất động trong đám cỏ cao tầm ngang bụng, hai tay, hai chân giơ về bốn phía.
Tôi bảo chú em trải chiếu để khiêng thầy vào, trước khi khiêng tôi đóng đủ năm cái cọc để đánh dấu chỗ Thầy nằm.
Thật kỳ lạ khi mọi người động vào chân tay thầy, th́ nó cứng như con cá mắm, tôi và mấy người cầm tay, chân Thầy nâng lên, nó cứng đơ như khiêng tấm phản.
Tưởng Thầy làm sao... Chúng tôi che mưa, nắn chân tay cho Thầy, chỉ mấy phút sau Thầy trở lại b́nh thường...
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1259 of 2534: Đă gửi: 01 February 2009 lúc 6:37pm | Đă lưu IP
|
|
|
TÔI THEO PHÁP SƯ ĐI BẮT MA
CHUYỆN CÓ THẬT 100%
PHẦN BỐN
Quả là được một phen hú hồn hú vía, tưởng phải đưa ông Thầy Vồ vào viện giữa nửa đêm mưa gió th́ rắc rối to. May sức khỏe của Thầy ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi, sau khi lau khô người thay quần áo ấm, ông cụ lại nói cười sang sảng như chưa từng dầm mưa gió trong đêm đông lạnh giá cả gần tiếng đồng hồ.
Mọi người có mặt trong buổi đó đều phải trầm trồ kinh ngạc về sức khỏe và thành tích mỗi tối một ngôi mộ của Thầy. Đêm đó khi đă lót dạ bát cháo gà của thủ phủ xứ Mường, đưa Thầy về nghỉ mà ḷng bứt rứt không yên, bao câu hỏi như dồn dập đến trong đầu khiến mệt mỏi mà tôi không sao ngủ được.
Tôi trở dậy pha ấm trà thật đặc rồi gọi mấy chú em dậy ngồi hội kiến xem ta nên làm ǵ tiếp theo, và cùng đi đến quyết định cứ đào ngày mai. Giữa lúc đó th́ cô em tôi điện từ nhà lên báo Mẹ tôi bị đau bụng dữ dội mà không hiểu lư do, chúng tôi hoảng hồn bảo cô em ở nhà gọi ngay xe cấp cứu.
Nhưng lạ thay cứ sờ đến máy bàn th́ máy hỏng, gọi bằng máy điện thoại di động th́ không có tín hiệu trả lời, hoảng quá cô em tôi lại gọi dồn dập lên cho chúng tôi.
Chú em tôi cáu nhặng lên bảo gọi cho Tắc Xi lúc nào mà chả có xe. Khi Tắc Xi đỗ cửa là lúc Mẹ tôi khỏi hẳn đau như chưa hề có chuyện ǵ xảy đến. Tôi bảo mẹ:
- Hay là ông sắp được về quê nên mừng, ôm lấy con gái nên mới bị như vậy, thôi th́ cứ thắp nén nhang cầu khẩn tổ tiên che chở, chứ biết làm ǵ trong lúc này.
Mẹ tôi nghe theo và đêm đó trôi đi thật nặng nề trong nỗi niềm thấp thỏm. Sớm hôm sau khi biết Mẹ vẫn b́nh an, chúng tôi thuê một cỗ máy múc có chiếc cần dài trên tám mét hùng dũng tiến vào, khi vừa chạm đầu băi, chiếc máy đang gầm rú t́m đường vào bỗng hộc lên rồi khựng lại, hai ống ti-ô dầu bị bục, dầu phun tung tóe.
Chủ xe cũng vừa lúc đến đó, nh́n chiếc cần câu cơm của ḿnh mà lắc đầu thất vọng. Tôi đến bên cạnh chủ xe đề nghị, xem có chiếc xe nào mới th́ thay thế giúp.
Chủ xe nói bây giờ đang sửa chữa tuyến đường sáu, xe công tŕnh rất khan hiếm, xe này rất mới, bánh bằng lốp nên để làm gần cho dễ cơ động, có bao giờ bị bục Ti-ô dầu thế này đâu.
Chờ thay ống dầu mất gần nửa buổi, gần trưa xe mới nổ được máy tiến vào, đến cách điểm đánh dấu tối qua khoảng chục mét chiếc xe lại rống lên ành ạch rồi lịm hẳn...
Chúng tôi chỉ c̣n biết đứng ngây mà lắc đầu quầy quậy, thật là ngày không may mắn. Đến măi tối mịt chiếc xe mới nổ máy ành ạch được một lúc rồi lại chết máy, đành nằm đó tới sáng hôm sau sửa tiếp.
Sớm hôm sau ông Thầy Vồ nằng nặc đ̣i về, Thầy bảo chúng tôi:
- Các anh tập trung vào mà t́m, không phải đưa tôi về đâu, đường này tiện xe lắm, tôi về một ḿnh cho nhẹ nhơm. Các anh cứ đào chỗ đó, nếu thấy ǵ th́ điện cho tôi ngay nhé.
Rồi không hiểu sao vừa ăn sáng xong, không chờ chúng tôi bố trí, Thầy đă mạn phép đi xe Buưt về xuôi ngay như sợ chúng tôi giữ vậy.
Không giữ đươc Thầy chúng tôi đành gửi Thầy chiếc phong b́ để Thầy về làm lễ thu quân, xong sang băi, lúc này mấy công nhân đang xoay trần ra sửa, chiếc xe nh́n mới là thế mà giờ đây như đống sắt, vô dụng...
N chủ máy cưỡi chiếc xe màu xanh cốm sầm sập ào đến. Sắc mặt thất thần quát mấy người thợ sửa nhanh cho máy nổ để chuyển đi công tŕnh khác.
Đang đứng gần đó, nghe N nói thế tôi sửng sốt chạy lại hỏi:
- Chú đă nhận lời làm giúp chúng tôi, nay lại c̣n định chuyển máy đi đâu?
N nhăn nhó:
- Các bác thông cảm chúng tôi cố gắng sửa cho xe nổ máy, xong chạy về xưởng để sửa cái pít tông thủy lực, nếu kịp th́ chúng tôi làm tiếp c̣n nếu không kịp th́ bác thuê máy khác, chúng tôi xin lỗi các bác.
Vừa nói đến đó đă nghe tiếng nổ máy vang rền, tôi năn nỉ N, nhưng N khăng khăng là xe hỏng thủy lực nên không thể làm được, rồi cho mấy công nhân đánh xe về.
Linh tính có vấn đề ǵ đó, tôi ḍ hỏi mấy chú xe ôm th́ mang máng biết chuyện đêm qua, hai chú lái chính và phụ xe bị cảm nặng, hiện c̣n đang nằm viện, chưa biết ra sao.
Chúng tôi đành nhờ cô hàng nước và mấy chú xe ôm đi thuê giúp chục người đào bằng tay vậy, một mặt chú em tôi qua bên Đà Giang t́m xe xúc để làm cho nhanh.
khoảng một tiếng sau, mười nhân công đă sẵn sàng, tôi cho triển khai đào ngay trên diện tích hai mươi bốn mét vuông.
v́ là đất mượn nên đào và xúc thật khó khăn, cứ được vài chục phân đất lại tụt xuống, rồi những tảng đá hộc to như con Trâu, lấy xà beng bẩy măi chẳng thèm nhúc nhích, vừa mệt mỏi vừa chán nản, tôi thanh toán cả ngày công cho tốp thợ rồi giải tán hết.
Đành chờ thuê máy vậy và điện cho chú em tôi nhất định phải thuê cho bằng được máy. Thuê xe ôm về nhà nghỉ chú xe ôm mới tiết lộ cho tôi hay rằng:
- N chủ xe nó sợ v́ làm cho nhà anh bị ma nó phá. Chứ xe nhà nó mới thế mà sao lại cứ hỏng đều vậy, hai nữa hai lái xe của N đột nhiên lại đi viện.
Tôi gai cả người, rồi bảo chú xe ôm không về nhà nghỉ nữa mà chạy thẳng về nhà N xem sự thể ra sao.
Đến nhà N không thấy chiếc xe đỗ cửa, tôi bấm chuông, vợ N ra mở cửa, do không biết tôi nên vợ N nói luôn:
- Bác đến thuê xe à?
Rồi nói nhanh như bẻ que.
- Nhà tôi mất không hai ca xe và hơn triệu tiền thay ống dầu.
Tôi vờ như không hay biết, bấm chú xe ôm, nói:
- Thế làm sao lại mất hai ca xe?
Vợ N tiếp:
- Có cái bác ở Hà Nội đến thuê xe đi đào t́m mộ, giá th́ cao mà bác ấy cũng chẳng mà cả ǵ, thế là nhà tôi cho xe đi giúp liền, vừa là kiếm thêm vừa làm phúc, không ngờ chưa làm được ǵ th́ xe hỏng, người th́ đi viện.
Nhà tôi sợ quá rút xe rồi, may mà không phải điều xe khác về kéo đấy, mà kể cũng lạ xe vừa ra khỏi băi là hai chú lái xe cũng hết đau, ra viện luôn mới lạ chứ, c̣n xe th́ có hỏng hóc ǵ đâu ..
Tôi bàng hoàng cả người, một luồng khí lạnh vô h́nh như chạy dọc nơi sống lưng khiến khuôn mặt tôi như nhợt nhạt làm chú xe ôm phải thảng thốt.
- Anh làm sao thế?
Tôi trấn tĩnh lại, chào vợ N rồi bảo chú xe ôm đưa về nơi nghỉ. Chú em trai tôi cũng vừa về, mệt nên đang nằn nghỉ. Tôi hỏi:
- Có thuê được máy không em?
Chú em trả lời:
- Không anh ạ, Thế sao N nó sửa được máy rồi mà sao không làm luôn đi?
Tôi tường tŕnh lại toàn bộ sự việc khiến chú em tôi phải thất kinh, câu nói như cà lăm, hụt hơi.
- Thế..h..hả anh...
Tôi không nhịn được cười, bật thành tiếng khà khà trấn an tinh thần mọi người, rồi sai cậu lái xe pha cho ấm trà thật đặc, mấy anh em tôi hội ư thống nhất mọi người có mặt phải tuyệt đối bí mật chuyện Ma ám không cho t́m ông.
Đồng thời cứ tiến hành như dự kiến, đồng thời t́m Thầy cúng giải tà ám để cho công việc được thuận lợi trước khi đào bới.
Đêm đó anh em tôi ḥ nhau nghỉ sớm để hôm sau c̣n bao việc phải làm, thế mà cứ nhắm mắt lại th́ bao h́nh ảnh, kư ức mông lung cứ trôi về như những thước phim vô tận, hư ảo, tai tôi như ù đi, không sao ngủ được.
Giường bên đă nghe tiếng ngáy đều đều của hai chú em đă mấy đêm thiếu ngủ, không gian hoàn toàn tĩnh lặng, xa xa tiếng những con chim ăn đêm thủng thẳng thả vào thinh không những tiếng kêu ai oán.
Tôi lặng lẽ ngồi dậy, khoác chiếc áo Bà Bô to sụ, khoa chân t́m đôi dép tổ ong ṃ ra phía cửa, dưới sân mấy chiếc ô tô khum lưng hứng từng đợt gió lùa lạnh ngắt, bên kia những bóng đèn đường chạy hàng dài mờ mờ ảo ảo, như tàn đi, úa vàng theo tiết trời Tây Bắc, tôi bất giác buông hơi thở dài năo nuột.
Tôi lặng lẽ trở vào, cái mệt mỏi đưa tôi vào giấc ngủ lúc nào không biết. Chiếc điện thoại thánh thót đánh thức chúng tôi, c̣n sớm lắm nh́n đồng hồ mới có sáu giờ kém mười lăm phút, nhưng ngoài đường tiếng người, tiếng xe máy đă thấy nhộn nhịp, đúng là cái cảnh mọi người đều chạy đua với cái Tết, bên kia đường quán phở quen thuộc đă rực đèn như chào đón những vị khách hàng dễ tính.
Chúng tôi vừa ăn vừa bàn tính công việc, quyết định phải thuê được máy trong hôm nay. Trời sáng hẳn, cái tấp lập của một thủ phủ miền núi so với miền xuôi không khác là bao, từ cách ăn mặc lời nói.
Chỉ phân biệt được khi mấy bà mẹ Mường mặc áo xanh, váy đen, ṭng teng cặp gà sống thiến, hoặc rọ quả cam, khoai môn, đôi dép lê kiểu Thái Lan, loẹt quẹt trên đường, cảnh tượng tấp nập như thúc giục chúng tôi mau hoàn thành công việc.
Chúng tôi vọt xe sang bên kia sông, phía đông nam của Thị xă, nơi có những ngôi làng của người Nga, mang dáng dấp Âu châu, những người một thời đă gắn bó, khai phá, xây dựng mảnh đất một thời được mệnh danh là rừng thiêng nước độc này.
Xuôi theo con đường xuống phía nam, dọc theo bờ sông, chúng tôi tạt xuống bến cảng nhỏ, nơi có mấy chiếc máy xúc mầu vàng mới đét, chắc là của công ty cát sỏi nào đó, cái gầu của nó chống thẳng xuống đất trông mới hùng dũng làm sao.
Lân la hỏi thăm nơi quán nước ven đường, được biết mấy xe đó của công ty xây dựng trực thuộc tỉnh, chúng tôi khấp khởi mừng thầm đợi đến giờ làm việc, chúng tôi bước vào pḥng giám đốc.
Vị này trạc tuổi bốn mươi lăm mặt vuông chữ điền, đôi mắt to sâu thẳm dưới đôi hàng chân mày lưỡi mác, gương mặt cương nghị quyết đoán, sau cái bắt tay thật chặt chủ động hỏi chúng tôi:
- Các anh đến đây có việc ǵ không?
Sau khi nhấp môi chén nước chè nóng bỏng tôi vào đề luôn:
- Thưa anh, chúng tôi đến phiền anh chút việc...
Tôi diễn thuyết một hồi, cả hoành tráng lẫn bi ai, đến khi vị giám đốc tên T kia nhất trí hoàn toàn và kư Hợp Đồng với chúng tôi. Chúng tôi quay về Đại bản doanh chờ đợi, nhờ chú xe ôm đi đón bà Thầy Mo hôm trước đến làm lễ trước khi khởi công.
Mấy anh em mỗi người mỗi ngả, đi lo lễ lạt chẳng mấy chốc đă tập hợp đầy đủ. Đến đầu giờ Ngọ chiếc xe múc hiệu "con mèo" hùng dũng nhả khói tiến vào, tôi vội đứng ra hiệu cho xe ngừng lại ngay đầu đường, ngoắc chú lái xuống uống nước rồi bàn cụ thể công việc, mời mọi người đi ăn cơm trưa, nghỉ ngơi để đầu giờ Mùi bắt đầu làm lễ.
Thâm tâm tôi thầm mong t́m được ông ngoại tôi để đoàn tụ với gia đ́nh trước thềm năm mới, lác đác trên đường những cành đào Tây Bắc khẳng khiu trên nóc những chiếc xe tải, những xe lá rong rừng xanh ngắt đang trẩy hội về xuôi.
Giờ này đây chắc Mẹ tôi đang mỏi mắt trông chờ, chỉ nghĩ đến đó thôi, sao ḷng tôi như bứt rứt không yên..
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
hiendde Hội viên


Đă tham gia: 07 November 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 2516
|
| Msg 1260 of 2534: Đă gửi: 01 February 2009 lúc 7:39pm | Đă lưu IP
|
|
|
TÔI THEO PHÁP SƯ ĐI BẮT MA
CHUYỆN CÓ THẬT 100%
PHẦN NĂM
Giờ Mùi đă đến, chú em tôi khệ nệ bưng một mâm đầy hoa quả, xôi, gà, rượu bia, riêng tôi ôm tiền vàng, Ngựa mă, Mũ áo, mấy người khác th́ bưng bê ô, lọng, chiếu... đến cạnh cái hố đào dở dang hôm trước mà bầy biện.
Cô Thầy Mo như được dịp trổ tài phép của ḿnh giữa thanh thiên bạch nhật với đám thổ dân hiếu kỳ xúm đông xúm đỏ. Sau một hồi sai khiến oai phong, Thầy Mo bắt đầu mở màn với nắm hương trầm nghi ngút khói, hồi chuông thỉnh du dương thánh thót.
Rồi bài tiếng kinh, tiếng Mường choang choang, rồi dao kiếm trừ tà huơ qua huơ lại nghe mà chết khiếp, như kiểu dọa nạt ai đó khiến kẻ yếu bóng vía cũng phải lùi xa. Hết tuần nhang Thầy Mo cho hóa từng khoản biếu Thần Linh, Thổ Địa, biếu Tà Ma...
Chúng tôi chỉ việc làm theo như những con rối. Xong xuôi chúng tôi mời cô Thầy Mo ở lại, đề pḥng có ǵ trục trặc c̣n nhờ giải quyết luôn.
Đúng hai giờ mười lăm phút tôi cho xe múc tiến vào công trường, không hề gặp trở ngại nào, chiếc máy thật khỏe, tảng đá to đến gần nửa khối mà nó nhấc lên cứ nhẹ như tơ hồng vậy.
Chẳng mấy chốc chiếc hố rộng vài chục mét đă sâu hoắm đến ba mét, đống đất trên bờ cao ngất, phải dùng gầu san, gạt té sang hai phía mới có chỗ đổ.
Anh em tôi đứng trên bờ căng mắt ra nh́n, đất mượn sâu quá, đào sâu đến cả năm mét mà vẫn chưa đến đất thổ, ai ngó cũng phải rợn người. Tầm với của xe như có vẻ đă đuối, tôi bảo chú lái lùi lại, mở con đường dốc xuống th́ mới múc tiếp sâu được.
Lúc này đáy hố chỉ c̣n vỏn vẹn như hai chiếc chiếu, sau ít phút giải lao, chúng tôi quyết định mở rộng hố đào, chú lái đang nhẩy lên xe th́ bỗng một tiếng rầm...rung chuyển, cả vạt đất cỏ xanh rờn hơn chục mét vuông năy anh em tôi vừa đứng, sạt xuống lấp ngang thân hố.
Tôi hú vía may mà không ai c̣n đứng đó, chiếc xe lại lầm lũi làm nhiệm vụ của nó cho đến tối mịt. chúng tôi bảo chú lái đóng cửa xe rồi cùng chúng tôi về nghỉ, một ngày làm việc không đem lại kết quả như mong đợi.
Sau một đêm thấp thỏm, chúng tôi dậy thật sớm. Thấy sốt ruột, tôi bảo chú lái xuống đánh xe đưa tôi qua chỗ t́m kiếm một chút rồi cùng về ăn sáng, thời tiết hôm nay thật đẹp, lạnh mà hanh khô, bầu trời như sáng hơn.
Tôi lững thững bước ṿng qua chỗ chiếc xe múc đến gần miệng hố, tôi chỉ c̣n biết há hốc mồm ngạc nhiên, ba bề bốn bên đều sạt xuống, chiếc hố giờ đây trông như chiếc phễu khổng lồ.
Tôi quay về chán ngán, cứ đà này chắc phải cho xe mở thành ba cấp mới ổn được.Tôi gọi điện bàn với chú em và quyết định ṿng về công ty xây dựng bên kia sông Đà của T cầu cứu tăng thêm một xe nữa.
T vui vẻ đồng ư giúp nhưng với điều kiện chỉ giúp thêm được hai ca thôi, v́ xe này ngày kia phải đi công tŕnh xa rồi. Tôi chấp và kư bổ xung vào văn bản.
Gần trưa cả hai xe gầm gừ làm việc, v́ đất bồi mượn sâu gần chục mét, nên chúng tôi phải mở rộng băi đào đến cả trăm mét vuông, phân làm ba cấp. Hai ngày sau mới tới được mặt đất thổ ngày xưa.
Chúng tôi cho xe tạm dừng, thuê đội quân hôm trước để đào thủ công, đào tới cả ba mét chiều sâu nữa, vừa đào, vừa tát nước mà vẫn bặt vô âm tín, như một lời thách thức chúng tôi, và rồi đêm dài vô vọng lại trôi qua lạnh lẽo.
Đêm ở cái thị xă nhỏ bé miền núi rừng sơn cước những ngày cuối Đông càng lạnh giá, những ngọn gió bắc rít từng hồi dài thê lương ngoài cửa sổ, đă khuya lắm rồi mà tôi vẫn ngồi bó gối trên chiếc ghế sa lông cũ kỹ, đầu óc nghĩ mông lung vô tận.
Ngoài kia tiếng cót két của những chiếc xe thồ vẫn bươn chải trong đêm, như cố níu kéo thêm Đông tàn Bính Tuất. Chỉ mấy ngày nữa thôi, mùa Xuân sẽ quay về, bao hy vọng phai tàn trong gió lạnh.
Sớm hôm sau để chú em ở lại san lấp trả lại mặt bằng, tôi qua gặp ban giám đốc công ty xin khất đến ra giêng chúng tôi lại t́m kiếm tiếp. May mà các anh và nhân dân quanh vùng rất ủng hộ thông cảm và khuyến khích chúng tôi làm cho tâm hồn tôi như ấm lại.
Tôi trở lại HD về thẳng điện cô Đồng, lúc này trời đă về trưa, các Vong đang về rất thuận lợi, như thường lệ tôi mua bánh, kẹo, tiền, vàng, lách qua đám đông vào đặt lễ trên điện, vừa quay ra đă thấy vong vừa về gọi tên tôi và nói:
- Có cụ tên là cụ V, có phải cụ V nhà bác không? tôi gặp ở ngoài cổng, có nhắn với tôi là:
- Nhắn với cháu cụ tên là K, bảo nhờ cô Đồng làm lễ nhờ các Quan ở đây xin hộ ông Thần Linh tha cho.
Vong đó nói với tôi:
- Có phải nhà bác xúc phạm đến ông Thần Linh, bảo dẹp ông Thần Linh sang một bên phải không?
Tôi lạnh gáy, đúng là chú em tôi có nói câu đó thật. Vong đó tiếp:
- Thế nên ông Thần Linh ở trên Ḥa B́nh đấy, ông ấy không cho t́m người nhà, ông ấy bảo cho nhà đó tiêu tốn tiền của đi...
Chả thế mà mời đến mấy ông Thầy, mà công việc vẫn dậm chân tại chỗ. Tôi quyết định chiều hôm đó, nhờ cô hàng xóm ở cạnh nhà cô Đồng, mua sắm xôi, gà, hoa, quả...làm lễ xin sám hối mất cả buổi, xong điện thông báo cho mọi người nắm được binh t́nh. Lúc đó ḷng tôi mới vợi đi nửa phần tâm sự.
Sớm hôm sau mới đầu giờ Dần tôi đă trực sẵn cửa Điện cô Đồng, hy vọng các Cụ nhà tôi thương con, thương cháu về chỉ rơ vị trí ông tôi nằm để chúng tôi đưa ông về quê trước tết.
Quả là việc sám hối buổi chiều qua có kết quả, cụ tôi về thật, cụ nhắc chúng tôi ăn nói phải giữ mồm, giữ miệng, do xúc phạm đến Thần, Thánh mà chúng tôi đă mất bao công sức kiếm t́m mà không có kết quả, rồi cụ chỉ địa điểm nhà ông cạnh cái bể có hai ngăn, gần cái Long nước...
Địa h́nh cụ chỉ ngày xưa, so với nay là một mặt bằng mênh mông chúng tôi không thể h́nh dung nổi. Chiều đó tôi cho cả thằng cháu con anh cả cùng đi, ngược lên Ḥa B́nh, chúng tôi t́m vào nhà cụ bà gần chín mươi tuổi, ngày xưa ở ngay gần đó.
Cụ nói:
- Trước đây vào những năm bảy mươi, khu vực này c̣n là đầm lầy lau sậy um tùm, khi xây dựng UBND tỉnh ở ngay Cổng Châu cũ, họ có đào một mương nước để lấy nước tôi vôi, chúng tôi gọi là cái Long nước ...
Sự việc có chiều hé mở, nhưng Tết đă quá gần, chúng tôi đành tạm thời ngưng cuộc t́m kiếm, hy vọng ra giêng ngày rộng tháng dài sẽ tập trung dứt điểm.
Lấn cấn thế nào măi sâm sẩm tối hôm đó chúng tôi mới về được. Khi qua Lương Sơn chúng tôi không quên ghé qua nhà BH, cô mời chúng tôi vào nhà, rồi đột nhiên nói:
- Ông anh cũng đi cùng về này, cả hai đứa bé nữa.
Tôi nghe mà hai hàng tóc mai như dựng ngược. Tối đó về trời lạnh ngắt, đúng là tháng Củ mật, nh́n ra hai bên cửa và đằng sau xe, trời tối đen như mực.
Thằng cháu tôi cầm máy ảnh KT số của tôi hí hoáy chụp ra ngoài tanh tách, tôi nhắc cháu:
- Thôi cất máy đi kẻo hết pin của chú.
Đến đoạn gần Ḥa Lạc, không hiểu nghĩ thế nào, nó lại lấy máy ra bấm loạch xoạch ra tứ phía, rồi bỗng bất ngờ la thất thanh:
- Chú ơi cái ǵ thế này?
Nó đưa máy cho tôi và chú em cùng xem, tôi thất thần buột thành tiếng:
- Ma..aaa..a...
Chú lái xe bất th́nh ĺnh giật ḿnh, phanh đánh két một tiếng thật dài ghê rợn, xe dừng lại xung quanh trời tối đen như mực...Chú lái xe ngơ ngác nh́n quanh, khuôn mặt như méo sệch đi v́ hốt hoảng, phía trước ánh đèn pha quét một vệt sáng dài xa tít, mấy lùm cây rậm rạp phía gần mũi xe được soi rơ từng chiếc lá.
Tim tôi đập th́nh thịch, ngực như bị nén lại, chúng tôi trao nhau cùng xem h́nh ảnh hai con Ma mà thằng cháu tôi vừa chụp được, trông nó như hai con Rồng nhỏ đang bay ngang tầm với, xanh ngắt, ma quái...
Tôi bảo chú lái cho xe ṿng lại đọan vừa chụp tấm ảnh, sáp vào sát lề đường tắt máy và đèn, mọi người xuống xe cùng quan sát.
Không có ánh đèn, xung quanh chỉ c̣n là mầu đen đặc quánh, thằng cháu to con gần bảy chục kg như có vẻ sợ sệt, nó cứ túm lấy cái vạt áo tôi như sợ tôi biến đi mất hút vậy, tôi bảo nó:
- Cháu cứ lên xe mà ngồi, xuống đây với bọn chú mà làm ǵ?
Nó nói ngồi trên xe một ḿnh nó sợ, và cứ thế nó sấn lấy tôi, gỡ ra không được. Tôi đưa máy ra chụp lia lịa đủ tứ phía, theo chế độ đèn hồng ngoại mà chẳng có một tư ánh sáng nào hiển hiện trong ảnh cả.
Trời bắt đầu lắc rắc mấy hạt mưa li ti như báo hiệu mùa Xuân đă về, tết đến, phía trước chú em tôi cùng lái xe nói chuyện thật to, tôi đoán chắc là bọn chúng nói to cho đỡ sợ, tôi rùng ḿnh.
Đêm thật là kinh hăi. Tôi chủ động ḥ mọi người lên xe, thằng cháu xem chừng vẫn chưa hết sợ, nó cứ lùi sang mé tôi ngồi, c̣n đ̣i bật ngọn đèn trần cho sáng, tôi bảo nó:
- Cháu sợ cái ǵ, người trần c̣n chẳng sợ, sợ ǵ người đă chết.
Ấy nói mạnh thể thôi chứ thâm tâm tôi cũng bất an lắm, tôi đưa máy cho thằng cháu và giao việc cho nó cứ chụp h́nh ra khoảng không xung quanh xem có thấy ǵ không, cốt là để cho nó đỡ sợ.
Chẳng mấy chốc xe chúng tôi đă rẽ sang con đường thẳng tắp rộng thênh thang, xe chúng tôi lao đi êm ru, xuyên màn đêm vun vút, thỉnh thoảng lại tránh những chiếc xe tải đang hối hả chở đất làm đường, chạy đua cùng tiến độ.
Trạm soát vé kia rồi, chú em tôi lục lấy chiếc vé đưa chú lái xe, chiếc xe giảm ga chậm hẳn lại, từ từ tiến vào trạm ma-li-e chắn, chú lái đưa chiếc vé xanh cho người soát vé, cái chắn sọc đỏ từ từ dâng lên, khi chiếc chắn dâng ngang tầm kính, cú phanh gấp bằng phanh tay làm chúng tôi chúi về phía trước.
Đợi chiếc chắn lên hẳn chú lái cho xe qua và tạt vào ven đường, lúc này chú lái mới b́nh tĩnh cho chúng tôi biết xe đă bị mất phanh. Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Xe mới thế này làm sao mà hỏng phanh được? chú kiểm tra dầu phanh xem thế nào?
Chú lái mở cốp sau lấy cái đèn pin nhỏ xíu, mở máy xem hộp dầu phanh tổng, dầu hết sạch. Chú lái kiểm tra theo đường dẫn xuống từng bánh xe, tất cả khô ron, không có biểu hiện chảy dầu, khi soi vào giữa gầm xe mới thấy bụng xe ướt sượt, từng giọt dầu lăn xuống thành giọt xuống nền đường.
Chú lái lấy tấm giả Da trải xuống nền đường, nằm ngửa soi vào bụng xe, tôi cũng ṭ ṃ ngó theo, dưới bụng xe không hề có vết lơm có thể làm bẹp ống dẫn dầu, không thể khắc phục được, chú lái mời tôi lên xe, cho xe chạy chầm chậm về Hà Nội.
Cũng may quăng đường về nhà không c̣n bao xa, phải mất đến gần một tiếng sau chúng tôi mới về được nhà, chú lái xe chào chúng tôi rồi ra về, tôi dặn với theo:
- Đi cho cẩn thận nhé.
Phải đến hai hôm sau khi đi gọi hồn, chúng tôi mới giật ḿnh khi được các Cụ nhà tôi về mách cho biết, chính hai con ma hôm đó đă định hại chúng tôi một đ̣n chí mạng..
Sưu Tầm
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
|
|