Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 158 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Truyện ngắn huyền bí - hiendde Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
vuan97
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 05 September 2006
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2175
Msg 1381 of 2534: Đă gửi: 23 March 2009 lúc 9:31pm | Đă lưu IP Trích dẫn vuan97

Cảm ơn bác ZerO. Trang của thầy Quảng Đức hay thật.
Cảm ơn hiendde. Nếu đem so các thức ấy với tính t́nh th́ cũng đúng.

Bác Chín nhiều thức nhất, nh́ là bác Thiên.

Sửa lại bởi vuan97 : 23 March 2009 lúc 9:33pm


__________________
Hăy là Hoàng Đế rồi sẽ có Vương quốc
Quay trở về đầu Xem vuan97's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi vuan97
 
zer0
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 28 September 2005
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2560
Msg 1382 of 2534: Đă gửi: 23 March 2009 lúc 9:44pm | Đă lưu IP Trích dẫn zer0

chindonco đă viết:
Không biết khi nào sẽ quy y?


Anh Chín có lầm lẫn giữa quy y và xuất gia không vậy? V́ quy y th́ lúc nào cũng được, và ai cũng đều có thể quy y.

vuan97 đă viết:
Bác Chín nhiều thức nhất, nh́ là bác Thiên.


Ủa, vậy lăo HC đứng hàng thứ mấy mà tôi không thấy!




Sửa lại bởi zer0 : 23 March 2009 lúc 9:45pm
Quay trở về đầu Xem zer0's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi zer0
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1383 of 2534: Đă gửi: 24 March 2009 lúc 11:19am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HANG BLUE JOHN 

 

Câu chuyện được kể ra dưới đây đă được t́m thấy trong những giấy tờ của bác sỹ Jaines Hardcastle, người đă chết v́ bệnh lao phổi ngày 4 tháng 2 năm 1908 tại số 36 ở khu nhà Upper Country South Kensington.

Những bè bạn thân thiết của ông đă không chịu bày tỏ một ư kiến nào về sự giao dịch có tính cách đặc biệt giữa ông và họ, nhưng họ đă nhất trí nói rằng người bạn quá cố ấy có một tinh thần khoa học và điềm đạm.

Ông không có vẻ ǵ là một người giàu trí tưởng tượng và không thể bịa đặt những chuyện ly kỳ ra ngoài sự b́nh thường. Tập truyện được để trong một phong b́ bên ngoài có hàng chữ như sau:

“Bản lược thuật những sự cố đă xảy ra tại vùng lân cận trang trại của cô Allerton, ở Derbyshire miền tây bắc vào mùa xuân năm trước”. Phong b́ có dấu niêm kín. Ở mặt sau có những ḍng chữ bằng bút ch́.

 
    Bạn Seaton thân mến! 


"Chắc chắn bạn sẽ thấy thích thú, có lẽ đôi chút sợ hăi, là sự hoài nghi của bạn khi tiếp nhận câu chuyện của tôi, đă làm tôi không dám nói tới vấn đề này. Do đó tôi để tài liệu này trong các giấy tờ của tôi, sau khi tôi chết rồi không chừng những người xa lạ sẽ bày tỏ sự tin tưởng về tôi c̣n hơn là bạn của tôi?

Những sự sưu tra được thực hiện để t́m ra nhân vật Seaton đó đều vô hiệu. Tôi xin phép được nói thêm rằng, thời gian cư ngụ của người quá cố tại trang trại Allerton, cũng như sự mô tả đại cương về các t́nh huống (tôi không nói tới sự giải thích của ông về vụ này) đă được kiểm chứng rơ ràng.

Tôi xin ngưng lời mào đầu ở đây để ghi lại câu chuyện đúng như nó đă được phát hiện. 17 tháng tư. Tôi đă cảm thấy ngay sự bổ ích mà không khí kỳ diệu của vùng cao nguyên mang lại cho tôi.

Trang trại nhà Allerton tọa lạc ở độ cao năm trăm thước bên trên mặt biển, do đó khí hậu rất lành mạnh. Ngoài những cơn ho thường lệ vào buổi sáng, tôi không cảm thấy một điều ǵ khó chịu cả. Với sữa tươi và thịt cừu trong vùng, có thể là tôi sẽ lên cân. Tôi tin rằng Sauderson sẽ hài ḷng.

Hai cô con gái nhà Allerton đều có vẻ độc đáo và đáng yêu một cách quư phái; cả hai cô đều là gái lớn tuổi, cùng nhỏ bé, nhưng cần mẫn như nhau, họ sẵn sàng dành cho một người bệnh xa lạ, tất cả tấm ḷng mà họ có thể hiến dâng cho người thân yêu của họ.

Đúng thật, các cô gái già là những người rất hữu ích! Đó là một trong những sức mạnh mà xă hội ǵn giữ để dự pḥng... nguời ta hay có thiện kiến coi các cô gái già như những người đàn bà vô dụng, nhưng nếu không có sự giúp đỡ tận tâm của họ, th́ một gă đàn ông khốn khổ vô dụng sẽ làm được việc ǵ?

Trở lại câu chuyện, các cô rất mau chóng để lộ ra qua thái độ giản dị, cái lư do mà Saunderson đă giới thiệu tôi tới nhà họ. Vị giáo sư là người tự lập thân, hồi trai trẻ đă làm thuê cho các trang trại ở quanh vùng này.

Nơi đây rất hẻo lánh; những cuộc dạo chơi không thiếu ǵ cảnh đẹp. Trang trại có những đồng cỏ nằm sâu trong một thung lung lũng lởm chởm đá. Ở hai bên đường có những quả đồi đá vôi kỳ ảo; những tảng đá ở đó rất mềm đến nỗi ta có thể dùng tay bóp vỡ chúng.

Tất cả vùng quê này đều có vẻ như trống rỗng. Nếu tôi có thể đập vào nó bằng một cái búa khổng lồ, chắc nó sẽ vọng lên như một cái trống, nếu nó không tan vụn ra và để lộ một cái biển ngầm dưới mặt đất.

Đúng, chắc chắn phải có một cái biển ngầm lớn, v́ ở khắp mọi phía đều có những con suối uốn khúc quanh sườn núi, rồi biến mất trong ḷng đất, không bao giờ xuất hiện lại nữa. Ở khắp mọi nơi giữa các tảng đá đều có những hang động.

Nếu đi vào đó, người ta sẽ vào trong những hang động lớn, xuyên sâu vào tận ḷng trái đất với vô số khúc quanh. Tôi có một cái đèn nhỏ; và với tôi đó là một sự vui thú lớn, khi mang nó theo trong những nơi hoang vắng kỳ bí này và được ngắm nh́n các hiệu ứng của màu đen và màu trắng, khi chiếu ánh đèn lên những nhũ đá che phủ các khung ṿm cao khi tắt đèn đi; ta đang đứng trong những màn đêm tối tăm nhất.

Đốt đèn lên đó là một cảnh tiên trong truyện ngàn lẻ một đêm. Một trong các hang động kỳ quái này làm tôi đặc biệt quan tâm, v́ nó là một tác phẩm của con người chớ không phải là của tạo hóa. Trước khi đặt chân đến nơi này, chưa bao giờ tôi nghe thấy người ta nói tới Blue John.

Đây là một cái tên đặt cho một thứ kim loại có màu tía rực rỡ, mà người ta chỉ t́m thấy ở hai hoặc ba vùng trên thể giới. Nó quư hiếm đến nỗi một cái b́nh tầm thường bằng Blue John cũng có giá rất đắt.

Với bản năng kỳ lạ của họ, người La mă đă t́m ra kim loại đó trong thung lũng này và họ đă đào một cái hầm xuyên ngang rất sâu trên sườn núi. Cái hầm mỏ của họ được đặt tên là hang Blue John:

Một ṿm cầu đục vào vách núi dùng làm lối ra vào; những bụi cây rậm đă phủ kín miệng hang. Những thợ mỏ La mă đă khoét một hành lang đẹp đẽ chạy xuyên qua những hang động lớn, đă bị nước xói ṃn đến nỗi nến người nào đi sâu vào hang Blue John, th́ tốt hơn hết là nên đánh dấu các tiêu điểm và phải mang theo rất nhiều nến.

Bằng không sẽ có sự rủi ro rất lớn là có thể không bao giờ c̣n lại nh́n thấy ánh sáng mặt trời nữa. Tôi chưa dám mạo hiểm; nhưng hôm nay tôi dừng lại ở lối vào của cửa ṿm, và đưa mắt nh́n kỹ vào các ngơ ngách tối tăm mà tôi thấy lờ mờ ở phía trong.

Tôi tự hứa hẹn rằng ngay sau khi b́nh phục, tôi sẽ dành những ngày nghỉ để thám hiểm những bí ẩn dưới mặt đất, để xem những người La mă đă vào tới độ sâu bao nhiêu trong các ngọn đồi ở Derbyshire này.

Những người dân quê dị đoan quá chừng! Tuy vậy chàng thanh niên Armitage đă gây cho tôi một ấn tượng tuyệt vời! Anh ta có nghị lực và có học vấn; tôi đă đặt anh ta cao hơn vị trí xa hội thực sự của anh ta. Và trong khi tôi dừng bước trước hang Blue John, th́ anh ta đi qua đồng cỏ đến nơi và nói với tôi.

- Chào bác sỹ, ông không sợ à, ít ra ông cũng biết sợ chứ? 

- Sợ à? Và tôi sợ cái ǵ cơ chứ?

- Sợ nó đó, anh ấy trả lời tôi và lấy ngón tay cái chỉ vào cái ṿm đen ś. Sợ con quái vật sống trong hang động Blue John đó!

Sự dễ tin khiến các chuyện hoang đường được loan truyền trong một vùng hẻo lánh thật không thể ngờ được! Tôi hỏi anh ta về nguồn gốc của sự xác quyết ấy.

H́nh như ai cũng biết rằng thỉnh thoảng có những con cừu đă mất tích trong đồng cỏ. Armitage quả quyết rằng chúng đă bị bắt đi. Anh ta nhất định không chịu tin là chúng đă bỏ đi lang thang, và bị lạc trong núi. Một lần người ta đă t́m thấy một vũng máu và một vài búi lông. Nhưng tới đó người ta vẫn phải chấp nhận một lối giải thích khá tự nhiên.

Hơn nữa, nhũng con cừu mất tích chỉ vào những đêm không có trăng, trời tối đen như mực; tôi phản đối, ai cũng biết rằng một tên ăn trộm bắt gà bắt vịt tầm thường cũng thích chọn những đêm tối mịt để hành nghề nữa là.

Một lần khác, một lỗ hổng đă được khoét ở một bức tường, và những ḥn đá đă bị khuân đi bỏ vương văi tại một khoảng cách khá xa; theo ư tôi th́ đây là công việc của một hay nhiều người.

Cuối cùng, Armitage đă tóm tắt tất cả lập luận của anh ta bằng cách kể lại cho tôi nghe rằng, anh ta đă nghe rơ ràng tiếng con quái vật và bất cứ ai cũng có thể nghe tiếng của nó, với điều kiện là phải đứng ŕnh khá lâu ở gần hang. Đó là một tiếng gầm xa xôi, với một sức mạnh khủng khiếp. Tôi chỉ có thể mỉm cười v́ tôi biết những tiếng vọng kỳ dị phát ra bởi luồng nước ngầm dưới mặt đất, chảy quanh co trong các hang sâu được kết tạo bằng đá vôi.

Thái độ không tin của tôi làm Armitage bực bội, và anh ta đă từ giă tôi một cách hơi vội vă. Nhưng đây là một việc kinh dị nhất trong chuyện này. Tôi vẫn đứng yên ở lối vào hang, và tôi đang ngẫm nghĩ tới tất cả những lời giải thích mà các sự kiện, do Armitage kể lại có thể chấp nhận được, th́ bỗng nhiên từ đáy sâu của hang dội lên một tiếng động hết sức kỳ quái.

Biết mô tả nó ra sao đây? Trước hết, nó có vẻ như vọng tới từ một nơi rất xa, phát ra ngay trong ruột của quả đất. Hai là, mặc dù sự xa xôi đó, chắc chắn là rất mạnh. Sau hết, đây không phải là tiếng nổ ầm ầm, cũng không phải tiếng khối băng tan tức khắc gây ra một thác nước hay sự sụp lở các tảng đá; đó là một thứ tiếng rên rỉ chói tai, rung đông, ngâm nga, giống như tiếng hí của một con ngựa.

Không c̣n chối căi được nữa, tôi thấy ḿnh đang đứng trước một điều ǵ hết sức đặc biệt, và tôi phải đặt một ư nghĩa mới vào những lời nói của Armitage. Tôi đợi trong một nửa giờ trước cửa hang Blue John, nhưng tôi không nghe thấy ǵ nữa; do đó tôi quay về trang trại, ḷng rất băn khoăn v́ sự việc xảy ra.

Tôi quyết định sẽ thám hiểm cái hang này khi đă phục hồi sức khỏe! Chắc chắn là sự giải thích của Armitage quá mơ hồ, không đáng bàn luận; nhưng nó cũng không ngăn cản được sự thật là tiếng động kia rất quái dị. Nó vẫn c̣n vọng trong tai tôi khi tôi viết những ḍng này.

20 tháng tư. Trong ba ngày vừa qua, tôi đă thực hiện vài chuyến dạo chơi chung quanh hang Blue John, tôi đă đi vào cả phía bên trong, nhưng không vào quá xa v́ cái đèn của tôi không được sáng lắm. Tôi muốn tiến hành một cuộc thăm ḍ kỹ lưỡng.

Tôi không nghe thấy một tiếng động nào giống như tiếng mà tôi t́nh cờ nghe thấy hôm nọ, đến nỗi tôi phải tự hỏi rằng có phải tôi đă là nạn nhân của bệnh ảo giác có lẽ được gây ra bởi buổi nói chuyện với Armitage? Chắc chắn là ư nghĩ của anh ta không đứng vững được!

Tuy nhiên tôi phải nh́n nhận rằng các bụi cây một phần nào lấp kín cửa hang, có vẻ như đă bị rẽ ra và bị dẫm nát bởi một con vật to lớn. Tôi bắt đầu thích thú. Tôi không hé một lời với các tiểu thư nhà Allerton: các cô gái đă quá dị đoan rồi! Nhưng tôi mua những cây nến và đơn độc một ḿnh mở cuộc điều tra.

Sáng hôm nay, tôi nhận thấy trong số rất nhiều búi lông cừu rải rác trên các bụi cây ở gần cái hang nhuốm máu. Tất nhiên là lư trí của tôi bảo tôi rằng nếu những con cừu mạo hiểm vào những nơi thế này, chúng rất dễ bị thương tích v́ các tảng đá gồ ghề. Tuy nhiên, khi nh́n thấy những vết máu đỏ thẫm này, tôi run lên và kinh hoàng lùi lại, một luồng hơi hôi thối h́nh như bốc lên từ những khoảng sâu tăm tối mà tôi cố căng mắt thăm ḍ một lần nữa.

Thật sự có thể có một con vật không có tên, khủng khiếp ẩn nấp trong đó không? Vào lúc hoàn toàn mạnh khỏe, chắc hẳn tôi không thể nào có được loại cảm giác này, nhưng khi ta bị yếu kém về sức khỏe, ta trở nên nhút nhát hơn và óc tưởng tượng gây ra sự quái dị.

Lúc đó, quyết tâm của tôi yếu đi và tôi cảm thấy sẵn sàng từ bỏ việc thám hiểm cái hầm mỏ cũ, và nh́n nhận rằng cái hầm mỏ đó có một điều bí mật. Nhưng chiều hôm nay tôi lấy lại sự hăng hái, những dây thần kinh của tôi đă b́nh tĩnh lại. Tôi hy vọng là ngày mai tôi sẽ đi sâu hơn vào vấn đề này.

22 tháng tư. Tôi phải dùng cách viết ra giấy để kể lại chính xác tối đa cuộc mạo hiểm ly kỳ của tôi ngày hôm qua. Tôi đă khởi hành vào buổi chiều và đi tới hang Blue John.

Tôi xin thú thật rằng những điều linh cảm của tôi lại hiện ra; khi thăm ḍ những chỗ sâu thẳm của cái hang, đúng ra tôi nên phải có một người bạn đồng hành trong cuộc thám hiểm. Nhưng tôi đă lấy lại sư can đảm, tôi thắp nến lên, vượt qua hàng rào cản của những bụi cây và đi vào bên trong hang.

Trong khoảng chừng hai mươi thước, hang hơi dốc thoai thoải; mặt đất phủ đầy những đá vụn. Tiếp theo là một lối đi dài chạy theo chiều ngang được khoét vào đá kiên cố. Tôi không phải là nhà địa chất học nhưng chắc chắn là cái ṿm cong phia bên trong đă được cấu tạo bằng một chất cứng hơn đá vôi.

Đó đây, ở một vài chỗ, tôi c̣n nh́n rơ thấy dấu vết của những dụng cụ do những thợ mỏ thời xưa bỏ lại khi họ đào cái hầm này, các dấu vết c̣n rất rơ ràng và nguyên vẹn như mới có ngày hôm qua, tôi đi chập choạng từng bước một trong cái hành lang cổ xưa như trái đất.

Ngọn lửa yếu ớt của cây nến chỉ tỏa ra một ṿng ánh sáng mập mờ quanh tôi, vào nó c̣n làm cho bóng tối đen đặc hơn, đáng sợ hơn. Cuối cùng, tôi đi tới một chỗ mà cái hành lang của người La mă đưa tới một cái hang rộng mênh mông do bị xói ṃn, với những nhũ đá vôi tích tụ lại trông như cây nến dài.

Từ căn phong trung tâm này, tôi nhận ra một cách mơ hồ rằng có nhiều hành lang do các suối ngầm tạo ra đă ăn sâu vào trong ḷng trái đất. Tôi lưỡng lự: tôi nên quay trở lại hay cứ liều mạng bước tới trong cái mê cung hiểm nghèo này? Bỗng nhiên tôi cảm thấy dưới chân có một điều ǵ khác thường.

Một phần lớn mặt đất trong hang được phủ những cục đá hay những tảng vôi. Nhưng ngay ở chỗ tôi đứng, cái ṿm rất cao có nước nhỏ xuống làm thành một lớp bùn nhăo. Và ở giữa lớp bùn này, tôi phát hiện ra một vết hằn sâu có bề mặt khá lớn; một vết hằn trong một vũng bùn h́nh thể không rơ ràng, sâu, rộng không đều đặn như kiểu một tảng đá lớn đă rơi xuống nơi này.

Nhưng không có một tảng đá nào nằm quanh nơi này và tôi cũng không trông thấy điều ǵ có thể cho tôi biết về nguyên ủy của vết hằn. Nó rộng quá không thể do một con vật nào gây ra được; hơn nữa, nó là một vết duy nhất, cái vũng bùn không thể bằng một bước mà vượt qua được.

Sau khi xem xét kỹ càng, tôi quay ra t́m hiểu bóng tối đen đặc vây quanh tôi, và tôi phải thú thật là trong một vài khoảnh khắc tim tôi đă đập nhanh hơn, và mặc dù tôi đă cố gắng giữ, cây nến vẫn cứ run lên trong bàn tay tôi.

Sau đó, tôi lấy lại ngay can đảm, trong khi nghĩ ngợi rằng vết hằn này, cứ theo h́nh dạng và tầm cỡ phi thường của nó, không thuộc về một con vật quen thuộc nào; ngay cả nó cũng quá lớn để cho là do một con voi đă gây ra. Do đó tôi quyết định là những nỗi lo sợ vu vơ không thể ngăn cản được việc tiếp tục cuộc thám hiểm của tôi.

Trước khi đi vào xa hơn, tôi đă thận trọng ghi nhận một gờ đă được h́nh thành một cách kỳ lạ trên vách đá, gờ đá này sẽ giúp tôi nhận ra cửa vào của cái hành lang của người La mă. Đây là sự thận trọng cần thiết, v́ cái hang lớn là giao điểm của rất nhiều hành lang.

Sau khi đă ấn định các tiêu điểm, tôi kiểm soát lại số nến và diêm mang theo, và khi đă vững bụng, tôi thong thả tiếp tục tiến bước trên bề mặt gồ ghề lởm chởm đá của cái hang.

Và bây giờ th́ tôi gặp một trở ngại làm tôi vất vả, một con suối rộng chừng năm hay sáu thước chảy ngang qua đường đi của tôi; thoạt đầu tôi đi dọc theo nó trong ít lâu để cố t́m ra một chỗ đi qua nó mà không phải lội. Cuối cùng tôi đă nh́n thấy một tảng đá phẳng làm thành một chỗ cạn mà tôi có thể nhảy một bước là tới.

Nhưng tảng đá đứng gập ghềnh trong ḍng nước chảy đă nghiêng đi khi tôi đặt chân lên và tôi đă ngă xuống nước lạnh như băng. Cây nến tắt ngúm; tôi phải ṃ mẫm, b́ bơm trong khoảng tối tăm mù mịt.

Tôi đă đứng lên được, ḷng thấy vui thích hơn là hoảng sợ v́ sự rủi ro này. Cây nến đă tuột khỏi tay và bị nước suối cuốn đi. Nhưng tôi c̣n hai cây khác trong túi áo. Sự cố không có ǵ quan trong cả. Tuy nhiên, tới lúc tôi muốn châm cây nến thứ hai tôi mới cảm thấy hết sự khó khăn của hoàn cảnh này. Bao diêm đă ướt sũng sau khi tôi ngă xuống nước. Không thể đánh một que diêm nào ra lửa.

Tôi có cảm giác như có một bàn tay bằng đá đề nặng lên trái tim tôi. Bóng tối đục mờ một cách khủng khiếp. Với sự cố gắng lớn lao, tôi tự trấn tĩnh và phác họa lại trong ư nghĩ h́nh thể mặt đất của cái hang như tôi vừa nh́n thấy.

Hỡi ôi, các tiêu điểm mà tôi có trong đầu lại ở khá cao trên các vách đá và tôi không thể t́m ra chúng bằng cách lấy tay sờ soạng. Tôi nhớ khá rơ ràng vị trí các vách của hành lang; do đó tôi hy vọng là bằng cách lần ṃ tôi cũng sẽ tới được lối vào hành lang của người La mă. Tôi bắt đầu cất bước di chuyển rất chậm chạp, luôn luôn va vào các vách đá.

Tôi đă mau lẹ hiểu rằng cách thức này sẽ chẳng lợi ích ǵ. Trong bóng tối dày đặc của màn đêm, tôi đă mất hết mọi ư niệm về phương hướng. Sau khi đi chừng mười bước, tôi không c̣n biết ḿnh đang ở chỗ nào. Tiếng nước vỗ ́ oạp là âm thanh duy nhất tôi nghe thấy, nó chỉ rơ cho tôi biết con suối chảy nơi nào, nhưng từ lúc rời khỏi bờ suối tôi đă bị lạc đường.

Tôi phải từ bỏ việc t́m đường trong bóng tối dày đặc. 
Tôi ngồi trên một tảng đá lớn và ngẫm nghĩ về cảnh ngộ nguy nan này. Không có ai biết về dự định cuộc thám hiểm của tôi, do đó có rất ít cơ hội để có một toán cứu hộ mạo hiểm vào trong hang Blue John.

Tôi chỉ c̣n trông cậy vào khả năng của chính ḿnh.  Khi tôi bị ngă xuống nước, chỉ có một nửa người tôi bị ướt thôi. Bên vai phải của tôi nằm trên mức nước nên vẫn khô. Tôi cầm lấy bao diêm và tôi đặt nó vào nách bên trái. Tác động của không khí ẩm ướt trong hang có thể đựợc hóa giải bằng hơi nóng thân thể tôi.

Nhưng ngay cả trong trường hợp này, tôi cũng vẫn không có ánh sáng trong vài giờ đồng hồ. Tôi chỉ c̣n cách là phải đợi. May mắn là tôi đă nhét mấy cái bánh bích quy vào túi trước khi rời khỏi trang trại. Tôi nhai ngấu nghiến chúng bằng cách làm cho chúng ẩm đi với một ngụm cái thứ nước chết toi này vốn là nguyên nhân của tất cả mọi khốn khổ của tôi.

Rồi tôi t́m ra một chỗ ngồi thoải mái hơn trong số các tảng đá. Sau khi lần ṃ một lúc, tôi đă t́m thấy một chỗ mà tôi có thể dựa lưng vào. Tôi ngồi xuống và duỗi chân ra. Bị ướt đẫm và lạnh cứng người, tôi cố tự trấn an bằng cách nghĩ rằng, khoa học hiện đại đă quy định cho căn bệnh của tôi những cửa mở, bao gồm những cuộc tản bộ trong mọi thời tiết.

Được ru ngủ bằng tiếng rù ŕ buồn tẻ của con suối, bị mệt lử v́ màn đêm đen đặc, tôi đă đắm ch́m vào một giấc ngủ đầy lo âu sợ hăi. Tôi đă ngủ bao lâu rồi? Tôi không biêt ǵ cả. Có lẽ là một giờ, có lẽ là nhiều giờ.

Bỗng nhiên tôi ngồi nhỏm dậy, thần kinh căng thẳng và các giác quan tỉnh táo. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, tôi đă nghe thấy một tiếng động. Một tiếng động hoàn toàn khác hẳn tiếng rù ŕ của nước. Tiếng động đă ngừng, nhưng tôi vẫn c̣n thấy âm vang trong tai tôi. Có phải đó là một toán cứu hộ không?

Chắc hẳn là họ đă gọi lên; nhưng cái tiếng mà tôi vừa nghe, dù rất mơ hồ, không phát ra từ con người. Tim tôi đập th́nh thịch, tôi không dám thở mạnh... Lại tiếng động đó! Và lại nó nữa! Và lúc này nó trở nên liên tiếp. Có tiếng chân bước. Đúng, chắc chắn là tiếng chân bước của một sinh vật!

Nhưng tiếng bước chân kỳ dị làm sao! Nghe tiếng bước chân này, tôi có cảm tưởng là một khối lượng đồ sộ được chống đỡ bằng những bàn chân xốp nhẹ nên sự di chuyển chỉ phát ra một tiếng động tắc nghẹn. Trong bóng tối mịt mùng, tiếng bước chân vẫn đều đặn rơ ràng. Và chắc chắn là nó đang hướng về phía tôi.

Tôi thấy rợn tóc gáy, toàn thân tôi lạnh như băng. Vậy là có một con quái vật sống trong cái hang động lắm ngơ ngách này? Với sự mau lẹ trong bước đi của nó, chắc chắn là nó nh́n thấy trong đêm tối cũng rơ như lúc ban ngày.

Tôi ngồi co rúm lại trên tảng đá. Tôi muốn làm cách nào chui sâu vào trong tảng đá. Những bước chân đi tới gần. Tôi nghe thấy chúng dừng lại. Rồi tôi đoán phỏng chừng rằng con vật dừng lại để uống nước trong suối. Rồi sự yên lặng trở lại, nó chỉ bị ngắt quăng bởi những tiếng khụt khịt và tiếng thở ph́ pḥ khủng khiếp.

Con quái vật có ngửi thấy tôi không? Lỗ mũi tôi đă bắt đầu ngửi thấy một mùi nặng nề hôi thối độc hại. Những bước chân lại vang lên trong bóng tối, lần này th́ ở mạn bờ suối mà tôi đang ngồi. Cách chỗ tôi vài thước, những ḥn đá lăn đi, bị nghiền vỡ và kêu lách cách.

Không dám thở mạnh nữa, tôi cố thu nhỏ thân ḿnh lại được chừng nào hay chừng ấy. Rồi những bước chân xa dần. Tôi nghe thấy những tiếng ́ oạp lớn của nước khi con vật lội qua suối, sau đó những bước chân im bặt trong khoảng xa ở hướng mà chúng đă vọng lên.

Tôi đă ngồi rất lâu trên tảng đá, bị kinh hoàng đến nỗi không nhúc nhích được. Tôi nghĩ tới tiếng động phát ra từ những hố thẳm của cái hang, tới sự sợ hăi của Armitage, tới vết hằn trong vũng bùn. Sau hết, tôi đă có chứng cớ hẳn hoi là có một con quái vật ngoài sức tưởng tượng sống trong hang, nó không giống bất cứ một con vật nào mà ta biết trên mặt đất; và nó ẩn náu trong ḷng núi.

Nói về tính chất hay h́nh dạng của nó, tôi không thể h́nh dung được nó thế nào; tôi chỉ biết rằng con vật khổng lồ này có những bước chân nhẹ nhàng. Giữa lư trí và các giác quan của tôi đă có một cuộc đấu tranh. Lư trí của tôi nói rằng, những con quái vật loại này không thể có trên đời và các giác quan của tôi lại nói rằng những con vật đó có thật hoàn toàn.

Rút cục lại, tôi cảm thấy sẵn sàng chấp nhận rằng chuyến mạo hiểm này chỉ là một cơn ác mộng và cho rằng t́nh trạng bệnh hoạn của tôi có thể gây ra một ảo giác. Nhưng một sự cố sau cùng đă sớm xua tan ngay khỏi tâm trí tôi mọi khả năng nghi ngờ.

Tôi lấy những que diêm trong nách ra, sờ tay vào thấy chúng đă khô hẳn. Tôi cúi xuống chỗ khe hở giữa các tảng đá và bật thử một que. Trước nỗi vui mừng của tôi, nó đă bật thành lửa ngay nhát quẹt thứ nhất. Tôi đốt một cây nến, không khỏi nh́n về sau ḷng đầy kinh hăi, tôi vội vàng bước về phía hành lang của người La mă.

Trên đường đi, tôi đứng lặng người đi, không phải chỉ có một vết thôi, mà những ba vết. Ba vết lơm giống nhau, cùng một kích cỡ khủng khiếp, cùng một đường nét không rơ ràng, cùng một chiều sâu chứng tỏ cái khối nặng đă tạo ra chúng. Một sự kinh hoàng khó tả tràn ngâp ḷng tôi.

Cúi gập người xuống, lấy bàn tay che cây nến, tôi chạy thẳng đến bậc thềm cửa hang Blue John. Mệt đứt hơi, tôi nằm vật xuống đám cỏ tươi, dưới ánh sáng thân thương của những ngôi sao. Khi tôi về tới trang trại th́ đă ba giờ sáng.

Hôm nay, tôi vẫn c̣n run rẩy toàn thân. Tôi không nói ǵ cả. Tôi phải xử sự một cách dũng cảm. Nếu tôi kể lại cuộc mạo hiểm của tôi cho những người đàn bà yếu đuối cô đơn hay cho những người nông dân quê mùa, th́ có trời mới biết được là họ sẽ phản ứng ra sao? Tôi chỉ nói với người nào có thể hiểu được tôi thôi.

25 tháng tư. Trong hai ngày liền tôi đă không rời khỏi giường nằm, một cuộc mạo hiểm không thể tin được. Tôi dùng tính từ này là có dụng ư. Từ sau chuyến đi thám hiểm hang Blue John, tôi đă trải qua một kinh nghiệm cũng khiến cho tôi hoang mang gần như việc phát hiện ra con quái vật vậy.

Tôi đă nói là tôi sẽ tim quanh quẩn nơi đây, một người nào có thể hiểu được tôi và giúp đỡ ư kiến cho tôi. Có một ông bác sĩ đang hành nghề cách đây vài cây số tên là Mark Johnson, và giáo sư Saunderson đă giới thiệu tôi với ông.

Khi cảm thẩy đủ khỏe khoắn để thực hiện một chuyến đi bằng xe hơi, tôi liền tới nhà ông và kể cho ông nghe tất cả câu chuyện của tôi. Ông đă nghe tôi nói với sự chăm chú đặc biệt. Sau đó ông đă khám bệnh hết sức kỹ càng cho tôi, nhưng chỉ đưa cho tôi tấm danh thiếp của một ông Picton nào đó ở Castlenton, khuyên tôi nên tới gặp ông đó ngay tức th́, và bảo tôi hăy thuật lại chính xác những sự việc mà tôi vừa mô tả xong.

Theo ư ông bác sĩ này th́ ông Picton mới thực sự là người mà tôi cần tới. Thế là tôi đi theo hướng nhà ga và đi xe lửa tới cái thành phố nhỏ cách xa chừng mười lăm cây số. Chắc là ông Picton phải có một địa vị rất quan trọng, v́ tấm biển đồng của ông ấy được gắn trên cái của một ṭa nhà lớn ở ngoại ô thành phố. Tôi đang sắp bấm chuông th́ một linh cảm đă ngăn bàn tay tôi lại.

Tôi đi sang bên kia đường và hỏi thăm một người bán hàng. Tôi hỏi ông ta:

- Ông có thể vui ḷng cho tôi biết ông Picton là ai không ạ?

- Được chứ! Đó là một bác sĩ tâm thần hay nhất ở Derbyshire, và ông ấy trông coi cái nhà thương điên mà ông nh́n thấy kia ḱa. Người bán hàng trả lời tôi.

Chắc ai cũng đoán được là tôi đă vội vàng rời khỏi Castleton như thế nào. Tôi quay về trang trại, dọc đường không khỏi chửi thầm những gă bụng đầy chữ nghĩa nhưng thiếu óc tưởng tượng, không thể quan niệm được trong thiên nhiên một thứ ǵ khác ngoại những vật mà chính họ nh́n thấy bằng cặp mắt thiển cận của họ.

Dù sao lúc này tôi cũng đă b́nh tĩnh hơn, tôi nhận thấy là bác sĩ Johnson đă không dành cho tôi một niềm tin lớn hơn niềm tin mà tôi đă dành cho Armitage.

27 tháng tư. Khi c̣n là một sinh viên tôi đă nổi tiếng là can đảm và liều lĩnh. Tôi nhớ trong một lần đi ŕnh ma ở Coltbridge, chính tôi đă tự ư ở lại trong cái nhà có ma. Có phải tại v́ tôi đă có tuổi (tuy nhiên tôi mới có 35 tuổi) hay v́ tôi bị đau ốm khiến cho các đức tính thuở xưa bị cùn nhụt?

Nói tóm lại, chỉ nguyên việc nghĩ tới cái hang khủng khiếp ở trong núi và khi tôi tự nhủ rằng cái hang đó có một con quái vật là tim tôi đă ngừng đập rồi. Tôi sẽ làm ǵ đây? Không một giờ phút nào mà tôi không tự đặt ra câu hỏi này. Nếu tôi không nói ǵ th́ sự bí ẩn cứ c̣n nằm nguyên đó.

Nhưng nếu tôi nói ra th́ tôi sẽ bị đặt trước hai khả năng, một là người ta sẽ cho tôi là một thằng điên và người ta sẽ nhốt tôi lại, hai là tôi sẽ làm cho cả vùng quê kinh động. Nói tóm lại, tôi nghĩ tốt hơn hết là tôi hăy chờ đợi, và chuẩn bị một chuyến thám hiểm có chuẩn bị kỹ hơn và cũng hữu hiệu hơn lần trước.

Những việc thu xếp đầu tiên đă đưa tôi tới Castleton, tôi mua sắm những vật dụng cần thiết: một cái đèn khí đá tốt và một khẩu súng săn hai ṇng lớn. Tôi đă thuê khẩu súng này, nhưng đă mua hơn một chục viên đạn để săn thú lớn, những viên đạn này bắn chết được cả tê giác.

Bây giờ tôi cảm thấy đă sẵn sàng để đương đầu với anh bạn quái vật trong hang sâu. Nếu tôi có sức khoẻ tốt hơn và nếu tôi có một sự đột khởi về nghị lực, chắc tôi sẽ mau chóng kết thúc được vụ này. Nhưng vụ này liên quan tới ai, hay tới cái ǵ đây?

À, đây là một vấn đề làm tôi không ngủ được. Bao nhiêu là giả thiết đă hiện ra trong đầu tôi và tôi đă gạt đi hết cái này tới cái nọ. Tất cả đều không thể xảy ra được! Nhưng cái tiếng kêu, cái vết hằn lơm những bước chân trong hang, tôi buộc ḷng phải nh́n nhận chúng là những sự thật.

Tôi nghĩ tới những con rồng trong huyền thoại cổ xưa. Phải chăng, những con quái vật đó tồn tại ở những nơi khác bên ngoài truyện thần tiên? Có thể nào mà tôi, một người trong giữa muôn người, lại được số mệnh định cho việc phát hiện ra sự sinh tồn có thực của chúng?

 3 tháng năm. Tôi nằm ỳ trên giường trong nhiều ngày v́ những biến chuyển thất thường của mùa xuân ở nước Anh, và trong thời gian đó một vài sự cố đă xảy ra; ngoài tôi ra không ai có thể cảm nhận được bản chất thật sự của nó.

Tôi xin nói thêm rằng, chúng tôi đă có những đêm đầy mây mù và không có trăng; và theo điều người ta nói với tôi th́ trong những đêm ấy, những con cừu đă biến mất dạng. Đúng thế, những con cừu đă hoàn toàn biến dạng. Hai con thuộc về chị em nhà Allerton, một con là của ông già Pearson, và một con khác là của bà Mourton. Bốn con trong ba đêm.

Chúng không để lại một dấu vết nào, cũng không nơi nào người ta thấy những gă bụi đời và những tên ăn trộm gia súc. Nhưng c̣n việc quan trọng hơn nữa. Anh thanh niên Armitage cũng mất tích luôn. Khoảng chập tối hôm thứ tư, anh ta rời khỏi nhà ở ngoài cánh đồng và từ đó không ai nghe thấy nói tới anh ta nữa.

V́ đó là một người không có họ hàng thân thích nên sự mất tích của anh ta chỉ khơi lên một nỗi xúc động vừa phải. Những kẻ lắm chuyện th́ nói rằng anh ta mắc nợ, đă kiếm được việc làm ở nơi khác và sẽ mau chóng cho biết tin về ḿnh, dù là chỉ để thu nhặt những thứ c̣n bỏ lại trong ngôi nhà cũ.

Nhưng tôi th́ lại có những linh cảm khác đáng sợ hơn. Rất có thể là sự mất tích của những con cừu đă thúc đẩy anh ta lao ḿnh vào một cuộc mạo hiểm gây ra sự mất tích của anh ta. Chẳng hạn như anh ta đă ŕnh con quái vật và nó đă bắt được anh ta, lôi anh ta tới một xó xỉnh hóc hiểm trong đáy sâu của dăy núi th́ sao?

Thật là một số phận không thể tưởng tượng được cho một người dân văn minh của nước Anh ở thể kỷ hai mươi này! Không thể tưởng tượng đựoc nhưng tôi th́ đoán rằng nó có thể xảy ra và ngay cả nó đă là một sự thật, trong vụ này chỉ có một điều là tôi phải chịu trách nhiệm đến bao nhiêu về cái chết của anh ta?

Tôi sẽ chịu trách nhiệm đến mức độ nào về sự bất hạnh khác có thể sắp xảy ra? Tôi không được phép nghi ngờ nữa; ư thức được những điều ḿnh đă biết, tôi không thể lảng tránh; bổn phận của tôi là phải tự đảm bảo với ḿnh rằng phải làm một điều ǵ đó và nếu cần th́ chính bản thân tôi sẽ làm việc này được rồi.

Tôi không c̣n sự lựa chọn nào khác. Sáng hôm nay tôi tới Ty cảnh sát để thuật lại câu chuyện của tôi. Viên thanh tra đă ghi chép vào một quyển sổ lớn, ông ta đă chào tôi một cách vô cùng trịnh trọng; nhưng ngay sau khi tôi khép cửa lại th́ tôi đă nghe thấy những tiếng cười lớn. Chắc hẳn ông ta đă chế nhạo sự ngây thơ của tôi. Tôi sẽ tự xoay sở một ḿnh vậy.

 10 tháng sáu. Tôi viết tiếp cuốn nhật kư này trên giường nằm, sau sáu tuần ngưng viết. Tôi đă bị một cú sốc khủng khiếp cả về tinh thần lẫn thể xác, sau một cuộc mạo hiểm mà người ta rất hiếm khi phải trải qua. Nhưng ít nhất tôi cũng đă đạt tới mục đích mà tôi tự đặt ra cho ḿnh.

Sự hiểm nguy phát sinh từ con quái vật ở hang Blue John đă được loại trừ vĩnh viễn. Đây là một việc mà tôi, một kẻ tật bệnh sắp hết hơi, đă hoàn thành cho xă hội. Tôi xin thuật lại một cách hết sức rành mạch những điều đă xảy ra.

Hôm thứ sáu..mùng ba tháng năm, đêm tối như mực. Đây là một đêm lư tưởng cho sự xuất hiện của con quái vật. Vào lúc mười một giờ đêm, tôi rời khỏi trang trại, mang theo cái đèn khí đá và khẩu súng, sau khi để lại trên bàn trong pḥng một mảnh giấy ghi lại là nếu sự vắng mặt của tôi kéo dài th́ phải t́m tôi ở hang Blue John.

Tôi đi tới lối vào của cửa ṿm kiểu La mă. Tôi khom ḿnh trên một tảng đá dốc nghiêng chỗ lối vào, tôi tắt đèn đi và ngồi ŕnh, khẩu súng đă nạp đạn cầm sẵn trong tay. Một phiên gác buồn nẫu ruột! Trên các sườn đồi, tôi nhận ra những ánh đèn của các trang trại rải rác ở đó đây. Chuông của giáo đường Chapel le Dale điểm từng giờ một cách yếu ớt.

Những biểu hiện sự có mặt ở xa xôi của các đồng bào của tôi chỉ làm tăng thêm cảm giác cô đơn, thay v́ thúc ép tôi phải khắc phục nỗi kinh hoàng, làm cho tôi muốn quay về trang trại và dứt khoát từ bỏ việc này.

Nhưng mỗi người chúng ta đều có ḷng tự trọng nằm sâu trong tâm khảm, ḷng tự trọng này chống lại việc bỏ dở một công cuộc vừa mới bắt đầu. Cảm nhận về ḷng kiêu hănh cá nhân đă giúp đỡ tôi rất nhiều, chỉ nhờ vào một ḿnh nó mà tôi đứng vững được trong khi tất cả mọi bản năng của tôi đều xui tôi bỏ trốn.

Lúc này tôi rất sung sướng đă có được sức mạnh ấy. Bất kể những ǵ nó bắt tôi phải trả, phẩm cách người của tôi đă không có ǵ để phải xấu hổ.

Chuông đă điểm nửa đêm. Rồi một giờ. Hai giờ. Đây là lúc tối nhất của một đêm. Những đám mấy thấp bay bên trên mặt đất. Trên trời không có một ngôi sao. Ở một nơi nào đó trên các ghềnh đá, một con cú rúc lên, tiếng thở dài êm dịu cách quăng của gió là tiếng động duy nhất mà tai tôi thu nhận được.

Rồi th́ bỗng nhiên tôi nghe thấy nó! Từ đằng xa, ở phía dưới, trong cái hang vang lên tiếng chân như bị tắc nghẹn của con vật, bước chân vừa nhẹ nhàng vừa nặng nề. Tôi cũng nghe thấy tiếng những ḥn đá lăn đi khi con quái vật dẫm chân lên. Những bước chân đă tới gần. Con vật đă tiến tới rất gần chỗ tôi.

Tôi nghe thấy tiếng các bụi cây kêu lắc rắc khi bị con vật rẽ ra và làm găy nát chung quanh lối vào; rồi một cách lờ mờ trong bóng tối tôi nhận ra một khốI đồ sộ một loại thú không ra h́nh dạng ǵ, kỳ quái, từ trong hang chui ra một cách mau lẹ và yên lặng.

Sự sợ hăi và kinh hoàng làm tê kiệt cả người tôi. Tuy là tôi đă ngồi ŕnh rất lâu, nhưng đứng trước con quái vật, tôi trở thành bất động, không c̣n chút sức lực nào. Con vật cứ tiến tới, nó đi qua gần sát chỗ tôi và nó đă biến mất trong màn đêm.

Tôi chuẩn bị hết can đảm để đợi lúc nó trở về. Trong làng quê đang ngon giấc ngủ, không một tiếng động nào phát lộ sự hiện diện của nó. Tôi không tài nào ước tính được khoảng cách mà nó đang đứng hay đoán được nó đang làm ǵ, hay tính được giờ phút nó trở về hang.

Nhưng tôi đă thề là cân năo của tôi sẽ không chùn lại lần thứ hai, tôi đặt khẩu súng đă nạp đạn lên trên các tảng đá. Thế mà suưt nữa tôi đă để dịp may qua khỏi. Tôi đă hoàn toàn không nghe thấy tiếng con vật đi qua đồng cỏ.

Bống nhiên tôi nhận ra thân h́nh đồ sộ của nó đang đi về phía cửa hang. Một sự suy giảm lần nữa về ư chí đă ngăn cản tôi bóp c̣ súng, tôi phải cố gắng hết sức ḿnh để động đậy ngón tay trỏ. Trong khi các bụi cây đang bị dập nát bởi bước chân của con vật (nó đă lẫn lộn với bóng tối của lỗ hang) th́ tôi nổ súng.

Dưới tia sáng loè của phát súng, tôi nh́n thấy một khối lớn có lông dài rậm rạp, màu xám của lông chuyển thành màu trắng ở phần bên dưới thân ḿnh nó phần này tận cùng bằng những cái chân cong queo, to lớn. Tôi chỉ nh́n thấy nó trong khoảnh khắc một ánh chớp.

Rồi nghe thấy tiếng những ḥn đá lăn lộc cộc, con quái vật rút lui vào trong hang ổ của nó. Ngay tức th́, bởi một sự chuyển biến phấn khởi trong tâm trạng, tôi gạt bỏ được hết nỗi sợ sệt, gỡ tấm che chiếc đèn khí đá ra, tôi nhảy ra khỏi tảng đá và khẩu súng lăm lăm trong tay, tôi tiến sâu vào hành lang của người La mă, đuổi theo con quái vật.

Cái đèn khí đá chiếu ra trước mặt tôi một tia sáng mạnh, không thể so sánh một chút nào với ánh lửa vàng lập loè của cây nến, đă dẫn đường cho tôi mười hai ngày trước đây trong cùng một ṿm cong này.

Trong khi tôi chạy, tôi nh́n thấy con quái vật đang lảo đảo trốn tránh; cái thân ḿnh đồ sộ của nó choán hết chỗ trống giữa các vách đá, lông nó giống như dây gai thô và rủ xuống từng búi lớn xoắn vào nhau và đung đưa theo mỗi bước chân; ta có thể nói là bộ lông không bị cắt xén của một con cừu khổng lồ, nhưng rơ ràng là nó lớn như một con voi và nó có vẻ vừa to vừa cao.

Tôi vẫn c̣n sững sờ khi tôi nghĩ rằng tôi đă dám săn đuổi một con quái vật như thế này vào tận ḷng trái đất; nhưng khi máu đă nóng lên và khi con mồi đang t́m cách tẩu thoát, th́ cái bản năng cố hữu của người thợ săn đă trỗi dậy và xin chào giă biệt sự khôn ngoan!

Thế là với khẩu súng trong tay, tôi chồm theo con quái vật với hết cả tốc độ của đôi chân. Tôi nhận thấy nó nhanh nhẹn dị thường. Nhưng rồi tôi cũng nhận thấy một cách băn khoăn lo ngại là nó không kém phần quỷ quyệt. Tôi tưởng là nó chạy trốn v́ bị kinh hoàng và bây giờ tôi chỉ việc đuổi theo thôi.

Không một giây phút nào mà tôi không nghĩ là nó có thể quay lại và lao vào tôi. Ở đoạn trên, tôi đă nói rơ là cái hành lang của người La mă dẫn tới một cái hang lớn chính giữa. Tôi vội vă chạy tới đó, đầu óc bị lởn vởn nỗi lo sợ làm mất dấu vết con quái vật. Nhưng con quái vật đă quay lại, và tôi với nó đứng đối mặt nhau.

Cảnh tượng này được soi sáng một cách mănh liệt bởi ngọn đèn khí đá, nó sẽ c̣n măi măi khắc sâu trong kư ức của tôi. Con quái vật đứng thẳng lên bằng hai chân sau như một con gấu và nó khom xuống phía trên đầu tôi, to lớn và đầy đe dọa; không một ác mộng nào có thể h́nh dung được nó.

Tôi đă nói là nó khom xuống như một con gấu, thật sự trong dáng vẻ của nó cũng có một vài nét của con gấu (khi ta chấp nhận rằng có thể có một loại gấu mười lần lớn hơn một con gấu thường), trong những cái bàn chân trước quắp lại với những cái móng trắng như ngà của nó, trong bộ lông bù xù trong cái mơm đỏ há hốc ra lởm chởm những cái răng gớm ghê.

Chỉ có một điểm làm nó khác với con gấu hay bất kể một con vật nào sống trên mặt đất, khi phát hiện ra điều này, tôi run rẩy khắp tứ chi, cặp mắt long lanh trước ánh đèn của tôi là những cục tṛn lớn, lồi ra, trắng bệch và không có thị giác.

Trong một vài giây, nó lắc lư những bàn chân to lớn của nó trên đầu tôi. Rồi ngă về phía trước đè lên người tôi, cả tôi và cái đèn đều bị đè gí trên mặt đất và tôi không c̣n nhớ được ǵ nữa.

Khi tôi tỉnh lại th́ thấy ḿnh đang ở trong trang trại của gia đ́nh Allerton. Hai ngày đă trôi qua kể từ cuộc mạo hiểm khủng khiếp của tôi trong hang Blue John. H́nh như tôi đă nằm bất tỉnh suốt đêm trong cái hang, sau vụ chấn thương với những chỗ găy nguy hiểm ở cánh tay trái và hai cái xương sườn.

Sáng ra, hai chị em nhà Allerton phát hiện ra mảnh giấy của tôi, độ hơn một chục tá điền đă họp nhau lại, lần theo dấu vết của tôi và tôi đă được đưa về pḥng ḿnh trong cơn mê sảng dữ dội.

Họ không t́m thấy một vết tích nào chứng tỏ sự hiện diện của con quái vật, họ không t́m thấy vết máu chứng tỏ rằng viên đạn của tôi đă bắn xuyên qua ḿnh nó. Ngoài các thương tích của tôi và những hằn sâu trên vũng bùn, không có ǵ chứng minh cho những lời nói của tôi.

Sáu tuần lễ đă trôi qua, và tôi đă có thể đi ra bên ngoài ngồi phơi nắng. Ngay trước mặt tôi là một cái sườn đồi màu xám xịt, và tôi phân biệt được cái khe hở đen làm dấu cho miệng hang Blue John. Nhưng lỗ hang này không c̣n là nguồn gốc sự kinh hoàng nữa.

Không bao giờ c̣n con quái vật từ cái hành lang gớm ghiếc này xông ra thế giới của con người, nhưng đầu óc trí thức, những nhà bác học, bac sĩ Johnson và rất nhiều người khác chắc sẽ mỉm cười khi đọc bài tường thuật của tôi.

Nhưng các dân quê vùng lân cận không bao giờ nghi ngờ sự thật của câu chuyện này. Sau khi tôi có thể nói được một ngày, họ đă tụ tập vài trăm người chung quanh hang Blue John. Tôi đọc tờ báo Castleton Courier.

“Đặc phái viên của chúng tôi và các vị có nhiệt tâm tới từ Matloc Buxton...đă hoài công tự hứa là sẽ đi xuống cái hang để thám hiểm đến nơi đến chốn, với ư định là kiểm chứng sự xác thực của câu chuyện giật gân của bác sỹ James Hardcastle.

Những người trong khu vực đă đảm đương vụ này và ngay từ lúc sáng tinh mơ họ đă làm việc một cách cực nhọc để lấp kín cái hang Blue John. Cái hang chạy vào một hành lang dốc và những ḥn đá lớn được một số đông người t́nh nguyện chở tới, đă được quăng vào bên trong cho tới khi miệng hang bị bít kín".

Đó là chương cuối cùng của câu chuyện đă làm say mê cả nước. Dư luận ở địa phương vẫn c̣n bị chia rẽ kịch liệt. Ở một bên th́ có nhiều người nêu lên t́nh trạng sức khoẻ yếu kém của bác sỹ Hardcastle và họ nói rằng, các vết thương trong năo bộ có nguồn gốc từ bệnh lao đă có thể sinh ra những ảo giác kỳ quái.

Cũng theo các giới chức này, một ư tưởng mạnh mẽ đă có thể dẫn dắt vị bác sỹ đi vào trong hang, và chỉ một cái ngă mạnh cũng thành nguyên nhân các vết thương của ông. Về phía bên kia th́ cái truyền thuyết về con quái vật sống trong hang, đă được lan truyền rất lâu trước khi bác sĩ Hardcastle tới vùng này.

Những tá điền cho rằng truyền thuyết này được làm vững thêm bởi câu chuyện của vị bác sĩ, cũng như bởi các vết thương của ông, Sự việc này sẽ c̣n nguyên ở chỗ đó, v́ người ta không biết làm thế nào để có một giải pháp dứt khoát vào lúc này.

Trước khi bài báo này được ấn hành, lẽ ra tờ báo ấy phải khôn ngoan một chút để gởi thông tín viên của họ tới gặp tôi. Tôi đă suy nghĩ về vụ này nhiều hơn bất cứ ai khác, và không nghi ngờ ǵ lẽ ra tôi đă có thể làm sáng tỏ một cách có khoa học sự bí mật vẫn c̣n tồn tại trong dân chúng.

Ở đây, tôi chỉ đưa ra lời giải thích duy nhất mà tôi thấy là có thể làm sáng tỏ được tất cả mọi việc. Giả thiết của tôi có thể có vẻ không xảy ra được, dù sao th́ cũng không có ai lại liều lĩnh mà cho rằng nó không thể xảy ra.

Tôi tin rằng (và tờ báo cũng vạch ra rằng, quan điểm của tôi đă được h́nh thành từ trước lúc khởi sự các cuộc mạo hiểm cá nhân của tôi) trong phần đất này của nước Anh, có một cái biển ngầm tiếp nhận nước từ vô số những con suối chảy ḷng ṿng và biến dạng trong núi đá vôi, nơi nào có khối dự trữ nước quan trọng th́ cũng sinh ra sự nước bốc thành hơi, và có sương mù hay mưa; do đó có khả năng sinh ra cây cỏ.

Lập luận này lại gợi ư rằng một đời sống động vật có thể phát sinh theo kiểu đời sống thực vật, những ḍng giống và những chủng loại xuất hiện lúc khởi đầu lịch sử thế giới, khi sự giao tiếp với không khí bên ngoài c̣n dễ dàng hơn. Do đó ở nơi này, những động vật và thực vật đặc biệt đă phát sinh, bao gồm cả những quái vật mà tôi đă nh́n thấy:

Có thể là một con gấu già ở các hang động đă được làm to hơn và biến đổi h́nh dạng rất nhiều v́ môi trường mới của nó. Trong những khoảng thời gian dài vô tận, hai loại sinh vật, một loại ở bên trong và một loại ở bên ngoài đă sống riêng biệt sinh trưởng một cách đều đặn ở cách xa nhau.

Rồi một khu vực nào đó đá xuất hiện trong đáy sâu thẳm của núi, khe nứt này đă để cho một trong số các con quái vật đó leo lên phía mặt đất, và nhờ vào các đường hầm của người La mă thở hít được không khí trong lành.

Giống như tất cả các loài sinh vật sống bên dưới mặt đất, con quái vật cũng mất thị giác, nhưng sự tật nguyền này chắc chắn đă nhận được của tạo hóa những đền bù ở các phương diện khác. Nhất định là nó đă có một phương tiện để định hướng đi và để săn bắt những con cừu trên các sườn núi.

C̣n về cái sở thích của nó đối với các đêm tối mịt, th́ giả thiết của tôi cho rằng, ánh sáng đă làm cho nó rất đau đớn và con quái vật chỉ thích hợp với một thế giới tối đen như mực. Có lẽ cái đèn khí đá của tôi đă cứu sông tôi khi tôi và nó đứng đối mặt nhau.

Đây là cách thức mà tôi giải bài toán hiểm hóc. Tôi trao lại các sự kiện này cho hậu thế; nếu bạn có thể giải thích được các sự kiện này, xin đừng bỏ qua chúng; nếu bạn nhún vai cũng không sao.

Cả sự hoài nghi lẫn sự tán thành của bạn, đều chẳng thay đổi được các sự việc và càng không thể gây ảnh hưởng tới một người, mà sứ mệnh trên cơi đất này đă sắp chấm dứt.

Đó là câu chuyện ly kỳ của bác sĩ James Hardcestle.

 

Arthur Conan Doyle 

 

 

 

 

 

 

 


Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1384 of 2534: Đă gửi: 25 March 2009 lúc 7:44am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÓ BỘ ÓC

 "MÁY TÍNH"

 

Bob Petrella, một nhà sản xuất truyền h́nh người Mỹ, có thể nhớ hầu hết tất cả mọi thứ mà ông đă làm kể từ lúc lên năm tuổi.

Bob Pertrella năm mươi tám tuổi, đến từ bang Los Angeles, Mỹ có thể nhớ được hầu hết những ǵ diễn ra trong cuộc sống của ông một cách chi tiết đến kinh ngạc. Và chỉ khi Pertrella tham gia vào một nghiên cứu về trí nhớ tại đại học California vào năm ngoái th́ khả năng của ông mới được các nhà khoa học biết đến. 

Các nhà khoa học cho rằng Bob có một trí nhớ “siêu việt” và hiện chỉ mới phát hiện khoảng bốn người có trí nhớ như vậy trên toàn cầu.

Pertrella cho hay ông có thể nhớ rơ ngày tháng đầu tiên gặp một người bạn tốt, hay toàn bộ những cuộc nói chuyện đă diễn ra trong suốt năm mươi ba năm. Pertrella đă phát hiện ra khả năng của ḿnh hồi học tiểu học khi ông vượt qua tất cả các bài kiểm tra mà thậm chí không cần xem lại bài học.

"Tôi biết ḿnh có trí nhớ khác thường nhưng không muốn tất cả mọi người biết và khoe khoang với người lạ. Mọi người cho rằng tôi bị một hội chứng có tên gọi Savant, có nghĩa là có trí nhớ đặc biệt tốt, nhưng cũng có người nói tôi nói dối. Tôi cũng không giải thích được được tạo sao tôi có trí nhớ như vậy".
 
"Tôi nhớ những điều tốt đẹp nhất khiến tôi quan tâm, có thể là sự kiện thể thao, những ngày tháng lịch sử hoặc chính trị, hay đơn giản chỉ là một ngày vui vẻ mà tôi đă từng trải qua trong quá khứ".

Ông cho biết thêm: "Tôi nhớ số điện thoại của tất cả mọi người. Tôi đă đánh mất điện thoại di động vào tháng 9-2006. Thông thường, mọi người sẽ rất lo lắng khi đánh mất điện thoại v́ họ lưu toàn bộ danh bạ trong đó. Nhưng tôi không ghi bất cứ số điện thoại nào trong máy điện thoại v́ tôi lưu nó trong đầu ḿnh".

Petrella nhớ chi tiết tất cả những ngày sinh nhật của ông kể từ lúc năm tuổi và đêm giao thừa của bốn mươi năm qua, cũng như ai đă giành các giải Oscar kể từ khi ông bắt đầu xem chương tŕnh này, vào năm 1971.

Petrella có thể nói cho bạn biết ngày tháng năm nào cầu thủ O.J được tha bổng và tỷ số trận thi đấu bóng giữa Steelers với Dallas vào ngày 31-8-1997. “Tỷ số là 37-7, trận đấu diễn ra vào ngày chủ nhật” ông nói không chút ngập ngừng.

Trung tâm nghiên cứu thần kinh học thuộc đại học California, đă thực hiện một cuộc nghiên cứu đối với hai ngàn người, và Bob Petrella là một trong ba người có trí nhớ đặc biệt được phát hiện.

Các chuyên gia đă tiến hành kiểm tra với sáu mươi câu hỏi, mà chỉ những người có trí nhớ như Bob mới có cơ hội vượt qua. Người đầu tiên được phát hiện có trí nhớ tuyệt vời là Jill Price, cũng là một công dân Los Angeles.

 

 
Bob Pertrella.

 

                                                                 Telegraph


 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1385 of 2534: Đă gửi: 25 March 2009 lúc 12:01pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

SỰ TRỢ GIÚP CỦA SIÊU H̀NH

TRONG CHIẾN TRANH

 

Tháng 8-1914, John Charteris, sĩ quan của BEF lực lượng viễn chinh của Anh tại xứ Pháp, báo cáo về cấp trên: trong cuộc chiến với Đức, quân Anh phải thối lui tại Mons trước sức mạnh của quân Đức, mười bảy năm sau 1931, lá thơ này được xuất bản:

...Và có chuyện về “các thiên thần tại đồi Mons” được đồn đăi trong quân đoàn hai, rằng thiên thần của Thượng đế trong bộ đồ trắng, với cây kiếm lửa, trên con ngựa trắng cổ truyền, đă chận lại quân Đức.

Một người lính viết cuốn sách về trận rút lui ở Le Cateau, vào ngày 26-8-1914 nói về sự xuất hiện của các thiên thần, và một tháng sau đó th́ Machen cho xuất bản cuốn sách có tên là “Các kỵ sĩ mang cung tên” trên một tờ báo London.

Báo Ánh sáng (light magazine) tóm tắt câu chuyện như sau:

- Quân Anh đang thối lui truớc sự ồ ạt tiến lên của quân Đức, th́ có tiếng la lớn của một binh sĩ: "Xin thánh George giúp cho xứ Anh.” Trận đánh được lắng dịu ngay sau đó và tiếng cầu kinh với thánh George vang lên khắp nơi.

Người lính đó nói, anh ta cùng những người lính trong vùng ánh sáng, đang giương cung và sau một tiếng hô lớn, th́ cả một rừng cung tên bay về phía quân Đức.

Đội lính Anh đang nấp trong chiến hào đều ngạc nhiên khi thấy quân Đức bỗng tan ră, và bị chết tới cả ngàn người. Bên quân Đức v́ không t́m ra được bất cứ vết thương nào trên quân lính bị chết, nên cho là quân Anh đă dùng chất độc Turpinite, c̣n bên quân Anh th́ cho rằng chính thánh George và các kỵ sĩ vô h́nh đă cứu họ.

Tạp chí Ánh sáng viết một bài tựa là: Những đồng minh Vô h́nh tại tiền tuyến:

...Sau khi chúng tôi đăng tin về tác giả Arthur Machen xác nhận câu chuyện thiên thần là do ông tưởng tượng, th́ có một quân nhân đến ṭa báo của chúng tôi, xin đọc lại câu chuyện đó và nói rằng, cho dù chuyện của ông Machen là tưởng tượng hay không, th́ trong các doanh trại có nhiều sĩ quan và binh sĩ, đă chứng kiến một hiện tượng lạ có liên quan tới cuộc thối lui tại Mons.

Họ thấy một đám mây lạ chắn giửa họ và quân Đức, và nhiều hiện tượng tai nghe mắt thấy liên quan đến đám mây này, họ đều tin là là những hiện tượng đó đă cứu họ.

Vào ngày 30- 4-1915 báo Công giáo La mă, The Universe đăng một lá thư của một sĩ quan Công giáo viết từ mặt trận:

- Một nhóm khoăng chừng ba mươi lính và một sĩ quan bị cô lập trong một cái chiến hào. Người sĩ quan đề nghị: chúng ta hăy cùng la to lên: "Thánh George giúp cho xứ Anh" và xông ra tử chiến với quân thù.

Binh lính đều nghe theo, và vừa kêu tên thánh George vừa xung phong tới trước. Người sĩ quan chợt thấy có rất đông binh sĩ mang cung tên đi chung với họ và dẫn tới chiến hào của kẻ thù. Họ đă chiến thắng và bắt được nhiều tù binh Đức.

Một tù binh hỏi vị sĩ quan ai là người ngồi trên con ngựa trắng cao lớn dẫn đầu cuộc tấn công, ông ta nổi bật như vậy mà không ai bắn trúng được. Tôi xin nói thêm là không hề có một vết thương nào trên xác binh sĩ Đức.

Người sĩ quan kể câu chuyện này là người bạn của chúng tôi, ông ta th́ không thấy ai ngồi trên con ngựa trắng, nhưng chính mắt thấy các xạ thủ vô h́nh.

Tạp chí Parish tháng 5-1915

Chúa nhật vừa qua tôi gặp cô Marrable, con gái của nhà danh tiếng Canon M, cô nói với tôi cô có quen hai người sĩ quan, đă chính mắt thấy các thiên thần đă cứu cánh quân của họ, trong khi quân Đức đang đuổi theo họ rất sát. Sự xuất hiện của các thiên thần đă làm quân Đức sững sờ và họ có thể chạy thoát.

Có người nói cho cô M. nghe một cảnh mà anh chính mắt nh́n thấy:

- Khi đại đội đang rút lui, dự định đến một chỗ nào gần đó để cầm cự th́ quân Đức đă tới bén gót, nên họ phải xoay lại để đối địch, ai cũng nghĩ ḿnh sẽ chết trong khoảnh khắc.

Nhưng kỳ diệu thay, một đội quân thiên thần đă xuất hiện giửa họ và kẻ thù, khiến cho mấy con ngựa bên quân Đức sợ hăi lồng lên, hí vang v́ sợ hăi và chạy tán loạn. Anh ta đă chính mắt thấy cảnh này. 

Một kư giả Ireland viết cho báo Ánh sáng:

- Có người đọc câu chuyện về thiên thần trên báo và không biết là chuyện thật hay không. Vài ngày sau, người này gặp một người lính trẻ đă từng bị thương, và hỏi anh ta có nghe ǵ về trận chiến ở đồi Mons không? Anh ta nói:

- Tôi không nghe tiếng người ta la danh hiệu của thánh George, nhưng tôi có thấy các thiên thần và bên bọn Đức cũng thấy nửa, bởi v́ ngựa của họ không thể tiến lên. Trong đội ngũ của anh th́ có người thấy thiên thần, có người nghe một tiếng hét lớn, và cũng có nhiều người không nghe cũng chẳng thấy ǵ.

Và sau đó không lâu th́ người này được nghe từ một chứng nhân của trận chiến trên đồi Mons.

- Kỵ binh Đức đang tiến tới rất nhanh và họ đông hơn quân ta rất nhiều. Bổng nhiên chúng tôi thấy một vầng mây sáng, hay một vầng ánh sáng xuất hiện ở giửa quân Đức và chúng tôi.

Trong đám mây h́nh như có vật ǵ sáng đang di động, làm cho mấy con ngựa của quân Đức chồm lên và thối lui. Ông nói thêm:

- Nếu như không, th́ chỉ trong ṿng hai mươi phút là đội quân của tôi sẽ bị hoàn toàn tiêu diệt.

Báo Ánh Sáng c̣n đăng thêm nhiều nguồn tin khác nhau. Trong bài giảng của vị cha sở Fielding Ould, ông nói:

- Tôi nghe được một câu chuyện từ ba nguồn và tôi nghĩ là chuyện này có thật.

Một trung sĩ trong quân đội chúng ta, thường hay tới lui nhà hội các thanh niên cơ đốc giáo, anh ta rất có ấn tượng với bức h́nh của thánh George, vị thánh tổ của nước Anh, chém một con rồng.

Tại mặt trận, trong lúc bị quân Đức cô lập tại chiến hào, và lực lượng hùng mạnh của quân Đức đang xông tới, anh đă hô lớn:

- Hăy nhớ thánh George của xứ Anh!

Và cùng các đồng đội tiến thẳng đến kẻ thù. Nhưng cánh quân Đức bổng dưng khựng lại và tự động thoái lui, để lại vài tù binh. Có một tù binh kinh ngạc hỏi chúng tôi:

- Cái vị mặc giáp ngồi trên ngựa dẫn đầu đội quân là ai? V́ quân phục của ông ta chắc chắn không phải của Bỉ quốc.

Một nguồn tin khác.

Một đội trưởng gác trại các tù binh Đức cho biết:

- Các tù binh Đức nói là họ không thể đánh người Anh tại v́ ở Mons “có nhiều người đánh giúp cho họ”

Có một tù binh Đức nói là họ thấy các thiên thần ở trên cao và ở ngay trước pḥng tuyến, và chuyện này cũng có xảy cho họ tại Ypres.

Có rất nhiều tù binh đă bất ngờ đầu hàng. Khi hỏi tại sao họ đầu hàng khi bên họ đông hơn bên chúng tôi gấp bội, th́ tù binh đó ngạc nhiên nói:

- Nhưng chúng tôi thấy bên các ông đông vô số kể!

Một báo cáo khác về bài giảng trong nhà thờ St Martin Worcester.

Tác giả bài báo viết rằng, lúc đó quân Anh đă lâm vào t́nh thế tuyệt vọng, và các kư giả báo Times đă gởi điện tín báo quân Anh đă bị tiêu diệt và các báo đều loan tin này vào ngày Chúa Nhật. Nhưng t́nh thế đảo ngược vào ngày thứ hai, nên các báo bị xem như đă đăng tin mâu thuẩn.

Đó là do sự can thiệp bất ngờ của các thiên thần. Vị Mục sư trong nhà thờ St Martin nói có mười hai người nh́n thấy các thiên thần, và trong đoàn quân th́ người thấy người không. Có hai đại tá ngoài đạo, xác nhận chính mắt họ thấy thiên thần cứu giúp đám tàn quân của họ.

Manchester, Dr. R. F. Horton, của giáo đoàn mục sư c̣n kể một chuyện xảy ra tại Dardanelles.

- Lúc đó máy bay của kẻ thù bay đến tàu để dội bom. Đội trưởng là người mộ đạo kêu thủy thủ đoàn quỳ trên boong tàu cầu nguyện. Kết quả mười tám trái bom đều rơi hết xuống biển.

 

                                                                            Jerm

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1386 of 2534: Đă gửi: 26 March 2009 lúc 9:16pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HỒN MA HAY TIÊN NỮ

 

Theo lời các ông già bà cả kể lại, th́ tại một thành phố nhỏ ở miền Trung có một nghĩa trang cổ, nơi nhiều thanh niên thiếu nữ đă bị một con ma “hớp hồn” sau mỗi đám tang.

Chữ “hớp hồn” mà các cụ xử dụng thực ra là việc các thanh niên thiếu nữ nạn nhân, bị một hồn ma hiện thành người khác phái dụ dỗ, hẹn ḥ đưa tới cái chết. Tuy nhiên có lẽ đó là chữ đúng nhất để mô tả những trường hợp..hớp hồn của con ma này, nếu quí vị theo dơi câu chuyện dưới đây.

Người ta không rơ con ma này là ma nam hay ma nữ, v́ đối với các thiếu nữ nó hiện thành một thanh niên, mặt mày khôi ngô tuấn tú nói năng từ tốn ngọt ngào, hai điều kiện ắt và đủ để thu phục con tim của các nàng.

Đối với các chàng trai, nó lại biến thành một thiếu nữ với mái tóc dài tha thướt, đôi mắt lá răm với khuôn mặt yêu kiều. Đi kèm với những yếu tố chết người này, nó c̣n có một giọng nói ngọt như đường cát mát như đường phèn, khiến các chàng chỉ nghe không thôi là hồn vía đă lên mây.

Sau đây là trường hợp một thanh niên bị ma “hớp hồn” theo lời kể lại của cụ Nguyễn Văn M.

Thanh niên này sau khi tới dự đám tang của người bạn gái, dù đă được vị linh mục cảnh cáo, một việc làm thường lệ của tất cả các linh mục sau mỗi đám táng, sau khi mọi người đă ra về hết đă ở lại nghĩa trang, ngồi bên mộ người yêu cả tiếng đồng hồ trước khi đứng dậy đi thơ thẩn giữa những ngôi mộ.

Đột nhiên chàng trai thấy một thiếu nữ duyên dáng từ phía xa tiến lại. Tuy con tim chàng thanh niên c̣n đang thổn thức trước cái chết của người yêu, đột nhiên nó như chùng xuống trước vẻ đẹp dịu dàng của thiếu nữ.

Khi c̣n cách chàng trai chừng vài thước, cô gái e lệ cúi đầu chào miệng nở nụ cười tươi, khiến chàng trai hồn xiêu phách lạc, quên cả những lời cảnh cáo của vị linh mục. Không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm một thuở chàng lên tiếng làm quen:

- Cô vừa dự đám táng của Thủy phải không?

- Dạ không, tôi đến thăm mộ một người thân. Thủy là ai?

Khi được biết Thủy là bạn gái của chàng trai, thiếu nữ lạ mặt bèn ngỏ lời an ủi và nói rằng, chắc chắn bây giờ người quá cố cảm thấy hạnh phúc hơn khi c̣n sống, đồng thời khuyên nhủ chàng trai đừng buồn v́ đời c̣n dài, thế nào chàng cũng t́m được một người bạn gái khác.

Trước những lời an ủi ngọt ngào của cô gái, chàng thanh niên cảm thấy ấm ḷng và câu chuyện giữa hai người nổ như pháo Tết. Chàng trai mỗi lúc một say sưa trước khuôn mặt tươi mát và giọng nói êm như ru của cô gái. Chàng chưa thấy cô gái nào xinh đẹp và quyến rũ như vậy, chàng trai không hề nghĩ tới việc hỏi thăm lư lịch của nàng, bạo dạn nắm tay cô gái tỏ t́nh.

Thoạt tiên cô gái c̣n tỏ vẻ rụt rè e lệ, nhưng rồi cũng ngập ngừng đáp lại những nhịp đập trong tim của chàng trai và hẹn gặp lại chàng cũng tại nơi này bốn tuần sau đó. Chàng trai nhất định đ̣i gặp cô gái sớm hơn nhưng nàng không chịu và cương quyết đ̣i chàng phải hứa sẽ trở lại gặp nàng đúng bốn tuần sau.

Đột nhiên chàng thấy đôi tay ḿnh như quơ vào khoảng không... chàng vội vă mở bừng đôi mắt và... người đẹp đă biến mất như một... hồn ma! Tới lúc đó chàng trai mới bừng tỉnh, nhớ lại câu chuyện mà các ông già bà cả kể lại, nhớ lại lời cảnh cáo của vị linh mục, và hoảng hốt nhận ra rằng người đẹp mà chàng vừa hẹn ḥ, có thể chính là con ma chuyên hớp hồn người.

Hồn vía lên mây chân tay rụng rời, chàng thanh niên gắng gượng lê gót về nhà thuật lại những ǵ vừa xẩy ra cho cha mẹ. Cha mẹ cậu vội vă chạy tới nhà thờ năn nỉ vị linh mục tới làm phép để cứu cậu.

Nhưng vô ích những lời cầu nguyện không cứu mạng được chàng trai. Sự kinh hoàng đă khiến chàng nằm liệt giường, và bốn tuần sau đúng ngày hẹn với cô gái, chàng thanh niên đă giữ lời hứa, trở lại nghĩa trang.. trong chiếc quan tài.

06-09-2005, 07:42 AM

Điều đáng nói là con ma này không phải chỉ hiện lên hớp hồn người tại nghĩa trang, mà c̣n xuất hiện cả trong những buổi họp mặt, đám cưới tiệc tùng khiêu vũ và không bao giờ thất bại trong việc thu hút nạn nhân. Nó luôn luôn nhận được lời hứa và luôn luôn ghi nhận bằng một nụ hôn lên môi kẻ xấu số trước khi biến mất.

Bị ám ảnh bởi những câu chuyện như trên, nhà văn Không quân N.Đ.T. đă tới thăm ngôi nghĩa trang cổ kể trên. Sau đó ông thuật lại:

- Tôi được đưa tới thăm mộ một thanh niên mới mười tám tuổi, người đă ḥ hẹn với con ma khoảng bốn tháng trước đó. Điều đáng nói là ngày thanh niên này gặp con ma chỉ chưa đầy mười tuần lễ.

Sau khi một thanh niên khác cũng gặp con ma tại nghĩa trang này, cũng cùng ma ḥ hẹn. Trở về nhà thanh niên này lên cơn mê sảng, rồi nằm liệt giường liệt chiếu trước khi trở lại nghĩa trang trong một cỗ quan tài, đúng bốn tuần lễ sau ngày ḥ hẹn với hồn ma. Điều đáng ghi nhận là theo lời bạn bè của cả hai nạn nhân, chi tiết hai cuộc gặp gỡ của cả hai với con ma đều giống nhau như hệt.

Sau hai cái chết sau cùng này, kể từ đó sau mỗi đám táng, người gác nghĩa trang đều đi kiểm soát thật kỹ lưỡng toàn thể khu mộ địa, và hễ thấy thanh niên thiếu nữ nào c̣n lảng vảng một ḿnh v́ bất cứ lư do ǵ, ông yêu cầu họ phải lập tức rời khỏi nghĩa trang, rồi theo chân họ ra tận cổng trước khi khoá cổng.

Có lẽ nhờ thế mà trong một thời gian khá lâu không c̣n ai bị ma hớp hồn trong nghĩa trang này nữa. Có điều người ta không rơ là trong số các thanh niên thiếu nữ, bị người gác nghĩa trang đưa ra khỏi cổng, có người nào chính là hồn ma giả dạng thường dân hay không.

Và cũng từ dạo đó các thanh niên thiếu nữ tại thành phố này, đă hết sức thận trọng trong việc giao dịch với người lạ mặt khác phái trong những buổi họp mặt. Thay vào đó họ đă làm công việc cổ điển nhưng chắc ăn hơn, là xin địa chỉ để tới thăm nhau, dĩ nhiên không phải trong thời hạn bốn tuần.

Những năm sau đó, những vụ bị ma hớp hồn đă không c̣n xẩy ra tại thành phố này nữa, có lẽ v́ con ma hết mối nên đă t́m đi nơi khác làm ăn.

Cũng tại thành phố này, sau khi những câu chuyện về con ma chuyên hớp hồn vừa tạm lắng xuống, th́ thiên hạ lại bàn tán về một bệnh viện nổi tiếng v́ bị ma ám, nhất là sau vụ một bệnh nhân tên là T.V.Bằng được đưa vào đây.

Anh Bằng sau một tai nạn xe cộ đă được đưa tới bệnh viện điều trị tại khu D. Đêm thứ ba ở đây trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, anh thấy hai nhân viên y tá đẩy một cái giường có bánh xe vào pḥng.

Người y tá lớn tuổi hơn chích vào vai anh một mũi thuốc, trước khi hai người lăn anh qua cái giường có bánh xe và đẩy anh vào một căn pḥng, mà anh nghĩ là pḥng giải phẫu, nơi có hai bác sĩ đội mũ trắng, mặc áo choàng trắng mặt che kín mít.

Một trong hai người cúi xuống quan sát anh. Bằng có cảm giác đó là một người đàn ông râu rậm, đôi mắt như đầy lửa hận thù, đang toan tính làm một việc ǵ đó. Đột nhiên anh thấy ḿnh cất tiếng hỏi:

- Sao bác sĩ chưa khởi sự?

Một giọng nói đáp lại:

- Yên chí.

Anh Bằng chợt cảm thấy ngực anh đau khủng khiếp như bị cắt bởi một lưỡi dao. Anh cất tiếng xin một cái ǵ giúp anh dịu bớt cơn đau. Một nữ y tá cho anh một viên thuốc. Anh hỏi xin thêm một viên nữa nhưng cô ta lắc đầu:

- Tôi không thể cho ông thêm nữa.

Bằng rên rỉ:

- Trời đất ơi! Đau quá chịu không nổi!

Người y tá nói:

- Ông hăy kiên nhẫn v́ ông sẽ được đánh thuốc mê ngay bây giờ.

Cô y tá vừa dứt lời th́ người đàn ông thứ hai bước tới, chụp một cái ǵ lên mũi Bằng, trước khi cất tiếng cười ằng ặc trong cổ họng nghe thật ghê rợn. Rồi tiếng cười có vẻ xa lần trước khi tan biến.

Đầu óc Bằng dần dần tỉnh táo. Anh nhận ra những ǵ xung quanh: Anh vẫn nằm yên ở chỗ cũ trong khu D! Cơn đau tuy đă hết nhưng anh vẫn nhớ thật rơ cái cảm giác đau đớn đó. Sau đó khi được đưa qua khu khác, Bằng thuật lại những ǵ xẩy ra cho anh cho một cô y tá. Cô hỏi:

- Việc đó xẩy ra ở khu D phải không?

- Dạ đúng.

- Tôi đoán như vậy.

Khi Bằng hỏi tại sao, cô không chịu nói. Măi tới sau khi rời khỏi bệnh viện Bằng mới biết khu D của bệnh viện này bị ma ám. Anh khám phá ra rằng khoảng mười hai năm về trước, tại đây có một bác sĩ tên là Mạch và một chuyên viên đánh thuốc mê tên là Tân.

Hai người từng là đôi bạn chí thân, nhưng khi cả hai cùng phải ḷng một cô y tá trẻ đẹp tên là Lan Anh th́ hai người đột nhiên trở thành hai kẻ thù không đội trời chung, và nhất định không chịu làm việc chung với nhau nữa.

Cô y tá Lan Anh tuy có cảm t́nh với cả hai người, nhưng đối với cô, chức vụ bác sĩ nặng kư hơn chức vụ chuyên viên đánh thuốc mê, nên lần lần Mạch có vẻ chiếm ưu thế. Một hôm bác sĩ Mạch bị xe đụng bị thương trầm trọng. Ông được đưa vào khu D. Một cuộc giải phẫu khẩn cấp được thực hiện và Tân là người phụ trách việc đánh thuốc mê.

Trong khi t́nh địch hoàn toàn nằm dưới quyền sinh sát, v́ bị t́nh yêu làm cho mù quáng, Tân đă cố t́nh đánh thuốc mê quá liều khiến Mạch không bao giờ tỉnh dậy. Hậu quả cái chết của Mạch là Tân cưới Lan Anh.

Tuy nhiên chỉ mấy ngày sau ngày cưới, Tân đă bị thương trong một tai nạn xe hơi và được đưa vào khu D. Trong khi đang được điều trị, bỗng một đêm Tân đột nhiên gào lên đau đớn trước khi tắt thở. Trong cuộc giảo nghiệm, người ta nhận thấy Tân bị một vết dao thật bén như loại dao giải phẫu cắt đứt động mạch tim.

Điều đáng nói là vết thương trong tai nạn xe cộ của Tân, không liên hệ ǵ tới khu vực gần tim hoặc có ảnh hưởng ǵ tới hoạt động của tim. Thiên hạ đồn rằng Tân đă bị hồn ma của Mạch báo thù, và từ đó khu D của bệnh viện này khởi sự bị ma ám.

Cũng như Bằng nhiều bệnh nhân nằm tại đây thấy bị đưa sang pḥng mổ, và hai người đàn ông mặc áo choàng trắng, đội nón trắng mặt mũi che kín mít chờ sẵn và làm họ đau đớn.

Người ta cho rằng hai người này, hai hồn ma th́ đúng hơn chính là Mạch và Tân, sau khi chết v́ c̣n quyến luyến nghề nghiệp cũ, nên đă quyết định “xoá bỏ hận thù” để trở lại chửa trị bệnh nhân..

 

                                                                               ST

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                           

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1387 of 2534: Đă gửi: 26 March 2009 lúc 9:51pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CHUYỆN THẬT VỀ MA NHẬP ĐỒ VẬT

 

Bài này viết lại theo lời kể của một người cậu trong giới pháp sư bắt ma, thực hư chưa biết thế nào nhưng post lên cho bà con đọc.

Chuyện là vầy có một gia đ́nh nọ gồm ông chồng, bà vợ và cô con gái của họ khoảng bố hay năm tuổi ǵ đấy. Một bữa người con gái của họ bị bệnh và chết, bà vợ và ông chồng rất là đau xót.

Sau đám ma người con gái th́ họ lập một cái bàn thờ nhỏ để thờ, bà vợ v́ thương con quá nên đem hết các thứ đồ chơi như búp bê, nồi xoong chảo... của đứa con đặt trên bàn thờ.

Mọi chuyện bắt đầu từ đây. Mấy đêm sau vào khoảng một đến hai giờ khuya, th́ bà vợ đều giật ḿnh v́ những tiếng động lạ như là có người đang chơi đồ chơi vậy, bà ta thắc mắc nhưng cũng cố thu hết can đảm ra xem chuyện ǵ, v́ nghĩ là ăn trộm thôi.

Nói thêm là trên bàn thờ cô con gái có thắp cái bóng đèn cà na đỏ, và khi bà vợ bước ra xem th́ thấy có cái bóng người in trên tường và đang chơi đồ chơi. Bà ta hốt hoảng vào kêu ông chồng thức dậy.

Ông chồng dù đang say ngủ nhưng do bà vợ lay măi nên cũng ráng theo bà ra xem chuyện ǵ, nhưng khi ra tới nơi th́ chẳng thấy ǵ cả, trên bàn thờ của con họ mọi thứ đồ chơi vẫn ở vị trí cũ.

Qua đêm sau mọi chuyện lại diễn ra như vậy, lần này bà không kêu ông chồng nữa mà đánh liều ra xem chuyện ǵ th́ trời ơi...cái bóng con búp bê của con gái họ đang...chơi đồ chơi ngay trên bàn thờ và in lên tường rơ mồn một.

Bà ta thét lên và chạy vào kêu ông chồng dậy, lần này ông ta theo bà ra th́ mọi thứ lại vẫn ở vị trí cũ. Ông chồng cho rằng bà vợ v́ thương con quá nên sinh ra ảo giác và đưa bà ta đi bệnh viện khám.

Về bà vợ th́ bà ta tin là những ǵ ḿnh nh́n thấy là sự thật nên lén ông chồng đi gặp thầy pháp để hỏi và nhờ giúp đỡ v́ bà nghĩ đó là linh hồn con gái bà. Thầy pháp theo bà ta về nhà xem thử bàn thờ và nói với bà rằng không phải linh hồn con gái bà đâu và khuyên bà nên đem hết những thứ đồ chơi ấy khỏi bàn thờ, không nên để trên đó.

Sau đó ông pháp sư đọc chú và kinh siêu độ và kêu những vong linh nếu đă quấy phá không được lăng văng ở trong nhà nữa, nếu không ông ta sẽ bắt nhốt tất cả.

Sau đó ông thầy pháp về và bà vợ nghe lời thầy pháp đem hết đồ chơi cất vào thùng và hy vọng sẽ không c̣n chuyện ǵ xảy ra nữa. Ông chồng khi đi làm về nghe bà nói thế cũng không có ư kiến ǵ nữa.

Nhưng đêm hôm đó bà lại nghe thấy tiếng động lại xuất hiện, lần này cả ông chồng cũng nghe thấy nên hai người bèn lén đi ra ngoài pḥng khách xem sao th́ lại thấy cái bóng con búp bê in trên tường đang chơi đồ chơi.

Ông ta vội đến ổ điện bật công tắc đèn lên và xem lại th́ mọi thứ lại im bặt không c̣n động đậy, nhưng kinh khủng nhất là tất cả đồ chơi đều nằm lại ở vị trí cũ, trong khi bà vợ đă cất hết vào thùng từ lúc trưa. Lần này th́ cả hai người đều tin rằng mấy món đồ chơi này có vấn đề.

Sáng hôm sau bà vợ cùng ông chồng đem hết tất cả đồ chơi ấy đến chỗ pháp sư kể lại mọi chuyện và nhờ ông pháp sư xử lư những thứ này. Ông pháp sư liền kêu bà vợ đi chợ mua trái cây về lập đàn làm phép.

Sau đó đem những thứ ấy đốt bỏ nhưng thật kỳ lạ, tất cả mọi thứ đều tan chảy trong ngọn lửa đỏ, duy chỉ có con búp bê là hoàn toàn không chảy mà c̣n làm cho ngọn lửa tắt ngúm đi.

Ông thầy pháp liền dùng một số bùa đặc trị rồi dán lên con búp bê làm phép, chừng mươi phút sau đích thân ông ta đốt th́ lần này con búp bê mới chịu chảy tan ra.

Ông thầy pháp giải thích rằng linh hồn nhập vào con búp bê không phải là con gái họ. mà chỉ là cô hồn lang thang mà thôi. V́ họ đem con búp bê để lên bàn thờ và thắp nhang, do con búp bê lại mang h́nh dáng con người và được nhận linh khí từ nhang, nên thu hút các vong linh vất vưởng không siêu thoát nhập vào.

Ông c̣n cho biết là cũng may là phát hiện sớm chứ nếu để nó thành quỷ rồi, th́ ông cũng không xử lư được mà phải nhờ đến những người cao tay hơn. Sau chuyện đó th́ hai người cũng không c̣n thấy ǵ kỳ lạ nữa cả, và họ cũng chẳng dám để bất cứ thứ ǵ có h́nh dáng con người gần bàn thờ nữa.

 

                                                                           ST


 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1388 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 1:40am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 
 
 
BÍ ẨN HIỆN TƯỢNG HỒI DƯƠNG
 
 
Người chết sống lại?

Vậy đâu là sự thật của những hiện tượng trên? Thật ra, trong y văn và trong lịch sử loài người, hiện tượng này xảy ra không phải là hiếm. Có những công tŕnh đă công bố cho thấy, cứ 100.000 người chết th́ có một người được cho là sống lại. Trong dân gian cũng truyền tụng rất nhiều câu chuyện về hiện tượng trên.

Một số người chuyên cải táng mộ theo phong tục của một số vùng phía Bắc c̣n cho biết: Khi cải táng nhiều ngôi mộ, họ rất hay gặp hiện tượng bộ xương người chết nằm ở nhiều tư thế rất lạ, mặc dù khi được chôn họ đều được đặt nằm ở tư thế thẳng, ngay ngắn. Phần lớn những trường hợp này đều xảy ra ở những người chết trẻ và chết đột ngột.

Nhiều công tŕnh nghiên cứu cho thấy, khi c̣n sống, con người với một cơ thể khỏe mạnh và hệ thần kinh hoàn hảo đă liên tục phát ra những sóng điện từ với rất nhiều tần số khác nhau.
 
Đă có nhà khoa học cho rằng, những sóng điện từ này có bản chất giống những tia phóng xạ, và nó tăng lên khi hoạt động của cơ thể ở trong những trạng thái đặc biệt, như khi đang kề cận cái chết, t́nh trạng lên đồng hay ảnh hưởng của một số hóa chất.
 
Ở trong t́nh trạng này, những chất morphin nội sinh sẽ sản xuất ra nhiều và gây nên những t́nh trạng cận sinh, mà khoa học ngày nay vẫn chưa thể hiểu hết nổi.

Bản năng sinh tồn của con người là rất mạnh, nhiều khi nó giúp cơ thể vượt qua được những t́nh trạng thập tử nhất sinh. Đây là một bản năng tự nhiên, không hề phụ thuộc vào hoàn cảnh, môi trường sống hay việc người đó có được rèn luyện học tập hay không về khả năng này.
 
Trong t́nh trạng hoạt động nội sinh của cơ thể và các phản ứng hóa học tăng cao, có thể sinh ra những hiện tượng mà từ xưa con người đă biết đến gọi là hiện tượng hồi dương.
 
Hiện tượng này tạo ra một số hiệu ứng sinh học như con người có thể tỉnh lại, hiện tượng thần giao cách cảm... Giống như ngọn nến sắp tắt, những đốm lửa cuối cùng cố gắng lóe sáng chiếu rọi cho cuộc đời một niềm tin vô tận vào sự bất diệt của muôn loài.

Chết lâm sàng và chết thật sự

Theo các chuyên gia y học, có hai h́nh thái cơ bản của cái chết đó là chết lâm sàng và chết thực sự. Hiện tượng chết lâm sàng xảy ra khi bệnh nhân coi như đă ĺa đời với nhịp tim không đếm được, không có hiện tượng hô hấp, có nghĩa là bệnh nhân không c̣n thở nữa.
 
Nhưng hoạt động của năo bộ vẫn c̣n, tương đồng với việc điện năo đồ vẫn c̣n ghi nhận những sóng đặc trưng cho sự sống của con người. Phần lớn những trường hợp gọi là người chết sống lại, đều xảy ra ở những t́nh huống chết lâm sàng này.
 
C̣n những trường hợp chết thật sự, là những cái chết được xác định rơ ràng bằng điện tim, điện năo và các dấu hiệu sinh học khác, và phải làm lại sau sáu giờ như luật pháp của một số nước tiên tiến quy định. Các xét nghiệm này đều cho thấy, thật sự người chết đă về cơi vĩnh hằng.

Trước đây khi c̣n là thầy thuốc trẻ chưa có kinh nghiệm, chúng tôi cũng đă vài lần chứng kiến hiện tượng hồi dương ở một số bệnh nhân nặng kề cận cái chết.
 
Điển h́nh là bệnh nhân bị ung thư gan, có nhiều người đă rơi vào t́nh trạng hôn mê rất nặng, nhịp thở yếu, tim nghe rời rạc, mạch không bắt được, huyết áp bằng không. Bệnh nhân được người nhà xin về để tránh chết ở bệnh viện, theo tập tục truyền thống của người á Đông, sau khi đă được các thầy thuốc và nhân viên y tế tận t́nh giải thích.
 
Nhưng thật kỳ lạ, hôm sau chúng tôi được mời đến xem bệnh và chứng kiến một hiện tượng kỳ lạ: Bệnh nhân ngồi dậy, tỉnh táo hoàn toàn và đ̣i ăn cháo. Có người c̣n đ̣i xuống giường tập thể dục và gặp người thân.
 
Thấy hiện tượng trên, chúng tôi vừa mừng cho gia đ́nh người bệnh, vừa thật sự lo lắng không biết ḿnh đă có ǵ nhầm lẫn trong chẩn đoán hay không? Hôm sau, bệnh nhân chết sau khi ăn miếng cháo cuối cùng của cuộc đời.
 
Và cho đến ngày hôm nay, với những bệnh nhân nặng, khi có hiện tượng hồi dương như trên, chúng tôi đều thông báo cho gia đ́nh bệnh nhân về khả năng bệnh nhân sẽ ra đi vĩnh viễn, trong một thời gian gần nhất.

Để tránh hiện tượng hồi dương và người chết sống lại làm khổ người sống và người sống làm khổ lẫn nhau, các nước phát triển trên thế giới có những quy định rất chặt chẽ về việc xác định về cái chết của con người. Nhiều trường hợp phải có sự chứng kiến của những người đại diện cho pháp luật.
 
 
                                                                      Lucky Luke
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
                                                                    
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1389 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 1:55am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

BẮT MA TRƠI VÀ SỰ THẬT VỀ

LOÀI MA TINH NGHỊCH

 

Đang đi một ḿnh giữa đồng không mông quạnh hay một con đường nào đó thanh vắng, đột ngột hiện lên trước mặt một ngọn lửa xanh rờn rợn, lập lờ, lập lờ xoay quanh. Nếu người đó chạy, ma chơi sẽ đuổi theo đến cùng. Những người bị ma trơi cḥng ghẹo thú nhận rằng ma trơi chỉ tan biến đi khi họ chạy đến vùng đèn sáng hoặc gục xuống bất tỉnh v́ sợ!

Buổi tối vùng đông bắc nước Anh im ắng. Joe dời khỏi nhà đi tắt qua khi rừng nhỏ đến dự tiệc với mấy người bạn thân. Khu rừng ngay trước cửa là một khu rừng thưa, mới trồng chứ không phải là rừng mọc tự nhiên. Những tán cây chỉ cao hơn đầu người một chút. Ngày nào Joe cũng đi qua khu rừng đấy nên anh biết rơ mọi ngóc ngách trong rừng. Dù vậy, Joe vẫn run rẩy khi bắt đầu bước chân vào khu rừng.

Lẽ ra Tomer đi cùng anh, nhưng cậu ta đă đi trước. Một cành lá quệt vào má Joe khiến anh rùng ḿnh. Một cảm giác ớn lạnh sống lưng. Những cái lá đung đưa, đung đưa và to dần lên. Joe cố mở to mắt để nh́n rơ lối ṃn và tránh không bị lá quệt vào. H́nh như có tiếng động nào đó. Joe cắn môi bật máu, hàm răng va vào nhau. Hai tay Joe xiết chặt lấy nhau. H́nh như có ai đó đang đi đằng sau ḿnh.

Joe nghĩ rằng nếu cứ cúi mặt nh́n đường th́ c̣n sợ hơn nữa. Anh trấn tĩnh lại và ngẩng đầu lên. Xa một chút, ánh sáng đă chiếu tới từ những ngọn đèn đường. Joe đi nhanh hơn và đoán chừng ḿnh mất vài phút nữa là sẽ tới vùng cây có ánh điện chiếu vào.

Chân đi, mắt nh́n hút vào làn ánh sáng đang toả tới. Bất chợt trước mắt Joe có một đốm lửa xanh xanh không rơ h́nh thù chờn vờn, chờn vờn. Joe lắc đầu đưa tay dụi mắt. Đốm lửa lớn thêm lên. Tim Joe như ngừng đập.

Loại ma trơi mà mọi người thường nhắc đến xuất hiện trước mắt anh. Loại ma trơi này không hại người nhưng nếu càng sợ, th́ nó càng doạ dẫm ḿnh. Người bị ma trơi dọa nạt mà bỏ chạy th́ nó càng đùa cho đến khi người đó ngất đi v́ sợ.

Người chạy dù nhanh đến mấy cũng vẫn thấy con ma lửng lơ xanh rờn rợn vây quanh đầu ḿnh. Joe cố trấn tĩnh nhưng anh nghe rơ cả tiếng tim ḿnh đập th́nh thịch. Anh quay đầu tránh nh́n đốm lửa.

Bất chợt thấy đốm lửa xanh lẹt nhoáng một cái kéo thành một vệt dài và lại hiện ra ngay trước mắt anh. Ngọn lửa chờn vờn như định táp vào mặt Joe. Không thể bỏ chạy được. Joe biết vậy bèn gắng lấy hết can đảm bẻ một cành cây nhỏ bên cạnh. Tiếng nhành cây gẫy “tách” nghe rùng rợn. Joe cầm nhành cây khua loạn xạ vào đốm lửa trước mắt ḿnh ḥng đập tan nó.
Trong khi làm như vậy, mắt Joe nhắm nghiền lại và mong rằng khi mở mắt ra th́ cái đốm sáng đó tan biến. Khua một hồi, Joe hé mắt nh́n. Dường như cả bầu trời trước mắt Joe đầy ma trơi. Những đốm lửa, tia lửa xanh rờn rợn, lượn lờ, phủ kín nhành cây anh đang nắm.

Không c̣n suy nghĩ ǵ nữa, Joe vứt mạnh nhành cây và cắm đầu chạy thục mạng. Anh đâm sầm vào một thân cây và ngă xuống. Không thể vừa nhắm mắt vừa chạy được.

Joe mở mắt ra và tức th́ con ma trơi chờn vờn ngay trước mắt anh. Joe nhổm dậy và chạy. Đầu anh nghiêng về bên nào th́ con ma trơi bay về bên đó. ”Nó vô hại mà”. Joe tự trấn an và cố chạy. Khi anh chạy tới vùng sáng của ngọn đèn đường đầu tiên th́ con ma biến mất.

Ngay khi câu chuyện của Joe được đăng tải trên mạng internet, khu rừng thưa đó trở thành nơi hấp dẫn những kẻ hiếu kỳ. Nhiều người mạo hiểm đi vào rừng giữa đêm khuya để mong một lần gặp ma trơi. Nhưng có lẽ những kẻ hiếu kỳ can đảm như vậy th́ ma trơi không dám đùa chăng, nên không thấy có thêm ai gặp được ma trơi ở khu rừng ấy nữa.

Ma trơi là con ma mà nhiều người ở nhiều nơi trên thế giới kể lại là được gặp nhiều nhất. Những người già th́ thường mang ma trơi ra doạ con trẻ. Thường thường, những người gặp ma trơi là những bà già hay những đứa trẻ nhút nhát.

Họ gặp ma trơi, khiếp vía và về kể lại cho những người khác. Nhưng câu chuyện của họ rất khó tin v́ có những người can đảm sẵn sàng ra đứng tại chỗ hay có ma trơi, để gặp ma một lần nhưng họ không bao giờ gặp được. Tại sao vậy?

Phải chăng con ma trơi cũng “yếu đuối” lắm. Chúng chỉ doạ nạt được các bà già hay những đứa trẻ nhút nhát thôi ư? Hay các bà già muốn “bịa” ra những con ma trơi như vậy để hù doạ và răn đe những đứa nhỏ không cho chúng đi chơi buổi tối?

Thực sự là ở các vùng nông thôn, nhất là ở những con đường xuyên qua cánh đồng nơi có nghĩa trang, thỉnh thoảng vẫn có người gặp ma trơi. Vậy con ma chuyên trêu ghẹo bà già và những đứa trẻ nhút nhát ấy có thực không và h́nh thù, tính chất của nó như thế nào? Các nhà khoa học đă t́m cách bắt lấy một con ma trơi và t́m ra một bí mật cực kỳ hấp dẫn về loài ma này.

Sự thật về loài ma tinh nghịch

Ma trơi trong dân gian là một loài ma nhỏ, hiện lên như một ngọn lửa nhỏ, xanh lè tinh quái hay trêu chọc người đi đường. Loài ma này là hồn của những đứa trẻ tinh nghịch chết sớm.

Do chưa mang lấy nhiều nghiệp chướng nhân gian nên loài ma này không bị đầy xuống địa ngục, nhưng cũng không đủ duyên phận để siêu thoát. Trong khi chờ để đầu thai vào kiếp khác, những linh hồn tinh nghịch này rong chơi và hù doạ người qua đường.

V́ là linh hồn trẻ nhỏ nên những con ma trơi cũng không dám hù doạ, trêu chọc những người cam đảm mà chỉ trêu đùa những đứa trẻ yếu đối nhát gan hay những người đàn bà già đă quáng mắt.

Nhưng chúng chỉ trêu đùa thôi chứ không làm hại thực sự đến người khác. Để tránh gặp ma trơi, người già khuyên lũ trẻ đi đêm nên đốt đuốc to, hoặc nhiều người đi cùng nhau, mang thêm một con mèo hay con chó đi cùng. Lũ ma trơi thấy vậy tất sợ mà không dám hù doạ nữa.

Loài ma trơi ngự trị trong câu chuyện kể của người già ở bất kỳ đâu trên thế giới này. Dường như vùng nào cũng có người gặp ma trơi, nhưng h́nh dáng của con ma này chỉ được kể lại là nó xuất hiện dưới một đốm lửa hay một ngọn lửa xanh lè, chập chờn trước mắt.

Đến những thế kỷ gần đây, khi khoa học phát triển mạnh mẽ người ta dường như biết được con ma trơi là loại ma ǵ và xuất phát từ đâu.

Các nhà khoa học dựa vào vị trí mà ma trơi hay hù doạ người đi đường, là ở những lối đi cạnh nghĩa trang để chứng minh rằng ma trơi thực chất chỉ là hợp chất phốt-pho thoát ra từ xương người chết và cháy lên thành ngọn lửa.

Ma trơi chờn vờn nếu không v́ gió th́ cũng v́ người đi đường sợ hăi, chạy tạo ra gió. Nhưng có một điều bất hợp lư. Nếu chỉ là hỗn hợp của phốt-pho th́ tại sao ma trơi lại bay lượn trước mắt người đi đường, và cứ bám riết lấy họ cho đến khi có ánh sáng khác mới chịu tắt?

Tại sao ở nhiều con đường rơ ràng là không có nghĩa trang, không chôn xác người ở dưới nhưng vẫn có ma trơi? Đây là những câu hỏi chính đáng mà các nhà khoa học bó tay không trả lời được.

Đúng là ở những nghĩa trang vào buổi tối khi trời vừa mưa xong, hỗn hợp khí phốt-pho thoát lên từ đất và bốc cháy với ngọn lửa lân tinh xanh lét. Nhưng ngọn lửa lân tinh này dù có cháy phất phơ mấy đi chăng nữa th́ cũng không thể hù doạ liên tục và dai dẳng khách đi đường như vậy.

Cho nên có thể khẳng định rằng những ngọn lửa lân tinh cháy lên trong những nghĩa trang đấy không phải là ma trơi. Để khẳng định rơ ràng điều này, các nhà khoa học Anh thế kỷ mười tám đă thử t́m cách “bắt” lấy một con ma trơi.

Họ t́m được Kelly, một bà già thỉnh thoảng gặp ma trơi ở đoạn đường từ nhà bà ta ra tới đường lớn. Con đường được khảo sát kỹ càng để chứng minh chắc chắn rằng, không có một xác người hay xác thú nào chôn dưới đó.

Kelly sống một ḿnh trong căn nhà nhỏ cách xa khu dân cư. Mỗi khi ra khỏi nhà ban đêm, bà thường mang một ngọn đèn lớn. Nhưng kỳ lạ thay, cứ đi được nửa quăng đường, khi bà có thể nh́n thấy ánh sáng trong nhà bạn ḿnh phía xa xa, th́ đèn của bà lại chao đi và vụt tắt.

Thỉnh thoảng bà vẫn bị ma trơi trêu ghẹo. Khi đó bà nắm chặt cây thánh giá nhỏ trong tay, lẩm nhẩm cầu nguyện và can đảm không chạy, đi từ từ đến nhà bạn.

Thuyết phục măi bà mới chịu nhận “bắt” con ma trơi này v́ theo bà đó cũng là một sinh linh bất hạnh. Bà được giao cho một chiếc vợt nhỏ, dài, tẩm đầy các hoá chất rất nhạy với lửa. Việc của bà là khi gặp con ma trơi bà chỉ cần vung vợt vào đốm lửa đó thôi. Kelly rất sợ hăi tay nắm chặt vợt.

Nhưng qua mấy chục đêm liền, con ma trơi vẫn không xuất hiện trở lại. Người ta mách rằng nếu mọi người cứ chú ư vào việc này, th́ có nghĩa là Kelly đi đường sẽ thấy rất vững tâm, không c̣n sợ hăi nữa.

Con ma trơi thấy có nhiều người theo dơi nó th́ làm sao nó dám ra trêu chọc. Chiếc vợt được tặng lại cho Kelly và mọi người giải tán. Bà thấy mọi người bỏ đi hết liền cảm thấy bồn chồn, chỉ sợ con ma kéo cả đàn ma trơi đến để hù ḿnh. Bà bỏ đến nhà bạn chơi mấy hôm.

Nhưng do sống một ḿnh nên cuối cùng Kelly cũng phải ra khỏi nhà và đi trên con đường đó. Bà canh cánh rằng thể nào con ma cũng ra hù doạ ḿnh. Tay nắm chắc cái vợt, bà cố đi nhanh. Làn sáng trong nhà người bạn đă toả xa xa. Bà cố rảo chân. Bỗng con ma xuất hiện ngay trước mắt bà. Kelly vung vợt vụt liên tục vào nó. Bà thấy hoa mắt lên.

Con ma biến thành muôn ngàn con ma khác cứ chập chờn xoay tít trước mắt bà. Kelly không c̣n hồn vía nào cả vứt vợt chạy thẳng. Khi chạy đến cửa sổ ngôi nhà bạn có ánh sáng hắt ra, lũ ma mới biến mất.

Hôm sau người ta t́m lại được cây vợt. Không có dấu vết ǵ của một ngọn lửa cả. Như vậy hiển nhiên ma trơi không phải là do khí phốt-pho cháy lên mà tạo ra.

Nếu chúng ta để ư th́ sẽ thấy những vị trí hay gặp ma trơi, là những nơi đă đến gần một vùng sáng nào đó. Chỉ cần đi khoảng dăm phút là vào vùng phạm vi của ánh sáng. Với những người yếu đuối, nhút nhát, khi đi đường một ḿnh trong đêm tối, họ luôn có cảm giác lo âu v́ bóng tối, v́ những con ma.

Sự lo âu này khiến thần kinh của họ luôn căng thẳng, chỉ một tiếng động bất th́nh ĺnh cũng khiến họ mất vía, nếu không bỏ chạy th́ cũng ngất đi. Trong tâm trạng lo âu đó, họ chỉ mong gặp chút ánh sáng nào đó th́ mới an tâm.

Khi đến khoảng cách gần với phạm vi ánh sáng trước mặt, họ đột nhiên vui mừng và ước ao đi tới ngay vùng sáng đó cho đỡ sợ. Mắt họ mở to, hút chặt vào phía vùng sáng. B́nh thường nh́n lâu vào một ngọn đèn nào đó, mắt của bất kỳ ai cũng sinh ra một bóng sáng nhỏ, mờ ảo ngay trước mặt ḿnh.

Đây cũng vậy. Đốm sáng phản quang xuất hiện ngay trước mắt kẻ yếu đuối và họ càng cố chạy nhanh đến vùng sáng, càng cố nh́n vào vùng sáng th́ ánh lấp loá trước mắt họ càng tăng và càng nhẩy múa lung linh.

Chỉ khi họ sợ quá ngất đi mắt nhắm lại giây lâu, hoặc cố chạy tới phạm vi vùng sáng th́ cái bóng sáng ấy mới biến mất. Những bóng sáng phản quang đó đă bị hiểu lầm là loài ma trơi tinh nghịch hay hù doạ người đi đường.


                                                                          Phan Thương Thảo

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1390 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 3:28pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

BỊ NHẬP

 

Vào đầu năm 1998 tôi được đại nhân duyên được thọ giáo điểm đạo do người anh rể. Anh ấy tu Mật tông với Thầy già. Và vào khoảng giữa năm 2000 th́ tôi lại có được cơ duyên học một bài học vô h́nh ngay trong gia đ́nh của tôi, và sau xin chia sẻ với các bạn đọc.

Vào năm 2000, th́ ba tôi đột nhiên có những hiện tượng bất thường, ba lúc ấy tự nói nhảm là sẽ có thế chiến thứ ba, người ta sẽ bắt tất cả người trong gia đ́nh hành tội, phơi nắng cho đến chết, thôi th́ bây giờ ông ta sẽ giết chết trước sướng hơn.

Và ba tôi đi ḷng ṿng trong nhà t́m dao, kéo và nói những lời lảm nhảm và những hành động bất thường ấy khiến cho cả nhà lo quưnh, đem tất cả dao, kéo trong nhà bếp và tất cả đồ bén nhọn dấu hết đi và lúc đó vẫn phải canh chừng ba luôn trong 3 ngày 3 đêm.

Ba vẫn không ngủ nghỉ chi cả, khiến cả gia đ́nh phải đưa ba đi vào bệnh viện cấp cứu và cho bác sĩ biết về bệnh t́nh của ba. Sau đó bác sĩ giữ ba ở lại bệnh viện để theo dơi bệnh trạng, và khi ở bệnh viện luôn hai tuần lễ, ba không bao giờ ngủ nghỉ được và cứ làm ồn ào vào ban đêm.

Nhưng ba ăn uống rất mạnh, ăn cả thực phẩm do bệnh viện cung cấp sáng, trưa, và tối và tất cả những món ăn do người trong gia đ́nh đem vào thăm nuôi.

Có một lần vào ban đêm ba làm ồn ào trong pḥng bệnh và khiến cho người anh của tôi rất lo lắng và anh báo cáo với bác sĩ và họ phải trói ba vào giường bệnh vào ban đêm. Sau hai tuần lễ, bác sĩ theo dơi không thấy có triệu chứng ǵ về bệnh của thể xác, và họ chuyển qua bác sĩ tâm thần theo lời anh tôi cho biết.

Khi ba đối diện với bác sĩ tâm thần, ba rất tỉnh táo và trả lời tất cả những câu hỏi vô cùng thông minh, sáng suốt. Bác sĩ tâm thần sau ba lần trắc nghiệm và cho biết là ba không có bệnh về tâm thần chi cả. Lúc ấy anh tôi có nói chuyện với bác sĩ tâm thần là khi ở bệnh viện, ba có làm những việc bất thường mà tất cả y tá, bác sĩ của ba điều biết.

Nhưng bây giờ bác sĩ tâm thần lại cho biết kết quả là không có triệu chứng của người bệnh tâm thần. Thế th́ bác sĩ tâm thần có tin về những chứng bệnh vô h́nh như ma nhập.. hay không? Bác sĩ tâm thần cho biết họ có thể tin nhưng v́ chức nghiệp họ không thể nói sự việc mà khoa học không chứng minh được.

Sau đó anh tôi xin được cho ba xuất viện về, để t́m cách chữa trị bệnh bằng cách của Đông phương. Đồng thời bác sĩ tâm thần cùng bác sĩ gia đ́nh của ba đồng ư cho ba xuất viện về nhà.

(Đến đây tôi xin nói thêm là khoảng một năm trước khi bệnh, ba tôi có tham gia khoá học nhân điện, về nhà ngồi thiền và cho là sẽ có điển lực trong người khiến cho khỏe mạnh và không bị bệnh tật. Sau khi học cao có thể dùng nhân điện trong ḿnh chửa trị bệnh cho người khác).

Khi được về nhà ba tôi lại không bao giờ ngủ nghỉ suốt ba tuần lễ. Ban ngày và ban đêm ba luôn ngồi ở cạnh giường chân chấm đất và không ăn uống chi cả. cũng không nói năng với bất cứ một ai, khiến mọi người trong gia đ́nh vô cùng mệt mỏi v́ phải luôn trông nom, lo sợ.

Sau đó anh cả tôi bèn bàn với tất cả mọi người (có cả người anh rể) là đi lại chùa của một thầy người Đài Loan, là ông Phật sống để cầu cứu. Tôi lúc ấy thấy người anh rể chỉ lẳng lặng quan sát và để cho gia đ́nh lo tính.

Sau khi cầu cứu với thầy Đài Loan không kết quả, gia đ́nh lại xoay về nhân điện nơi ba đă từng học ở đó, họ kêu là đem ba đến cho họ chữa.

Chuyện ly kỳ lại xảy đến. Khi gia đ́nh quyết định ngày mai đưa ba đi nhân điện chữa bệnh, th́ sáng hôm ấy ba lại nằm trên giường trong tư thế nghiêm thẳng, (sau một tuần về nhà không nằm, không ngũ) và người cứng đơ, mắt nhắm.

Anh và em trai của tôi phải khiêng ba như khiêng một khúc gổ. Khi đến xe của chị tôi (xe minivan mở hai cửa bên hông xe) ba vẫn thẳng đơ khiến anh và em trai của tôi phải làm như kiểu chuyển một khúc gỗ vào xe.

Khi đến chỗ Nhân điện lại phải khiêng ba vào và phải đặt ba trên sàn nhà (thật sự ba làm y hệt như khúc gỗ). Vô hiệu quả ngày đầu và người dạy nhân điện bảo hăy trở lại ngày mai. Khi ra về lại khiêng ba vào nhà, vừa đặt lên giường xong th́ ba bật ngồi dậy khiến gia đ́nh dở khóc dở cười.

Sáng hôm sau ba lại tự nằm nghiêm trên giường, lần nầy anh và em trai tôi lại khiêng nhưng lại nặng hơn hôm qua, hai anh em (thanh niên, khỏe mạnh) khiêng không nổi phải gọi nhờ thêm một người anh họ, ba người mới khiêng nổi một thân người khoảng 100Lbs, nhưng cảm giác là nặng hơn gấp năm lần.

Lần này trị nhân điện cũng vô hiệu quả. Đến ngày thứ ba t́nh trạng lại tệ hơn hai ngày trước, phải cầu cứu thêm một người anh họ, bốn người mới lại khiêng nổi một thân người thẳng đơ như khúc gổ. Đưa ba đến nơi, cũng không có một chút hy vọng. Người của nhân điện lại bảo rằng:

- Ngày mai tôi phải trói ông lại mà đánh cho tà xuất ra.

Anh rể của tôi là đệ tử của Thầy Già, bảo người em tôi rằng:

- Ngày mai không nên đi, đừng có để người ta đánh ba ḿnh.

Gia đ́nh quyết định băi bỏ vụ nhân điện và không có cách nào khác. Gia đ́nh th́ đă vô cùng mệt mỏi v́ phải đi làm và phải có người canh chừng ba thâu đêm.

Một buổi tối anh rể tôi rủ người em cột chèo cùng thay cho mọi người trong gia đ́nh canh chừng ba, đêm ấy cũng như mọi đêm ba nhắm mắt, ngồi trên mép giường. Anh rể tôi mới mở cửa pḥng và ngồi ngay cửa pḥng nh́n vào và ba tự nhiên nói:

- Sao con không đi ngủ?

Anh rể bảo rằng:

- Không sao, con chăm sóc cho ba.

Ba không nói ǵ nữa. Ngày hôm sau, anh rể tôi họp cả nhà lại và kể rằng:

- khi ngồi ngoài cửa pḥng canh chừng ba cho gia đ́nh, anh niệm Ngũ bộ chú và cầu nguyện cùng chư Phật, th́ anh nghe được chư vị bề trên cho biết đó là do nghiệp quả của ba.

Nếu muốn cho ba khỏi th́ cho cơ hội tạm chuộc lại bằng cách các người con trong gia đ́nh phải niệm phật mỗi đêm năm xâu chuỗi, và phải in 1000 quyển kinh do thầy già chọn và quyết định và khi kinh in xong th́ sẽ được tạm khỏi, nhưng mà ba phải hành tŕ niệm phật mỗi ngày.

Mọi người đều đồng ư làm theo. Thế là anh rể tôi mới xin phép Thầy già và được cho phép in 1000 quyển Mật Tông Phật Giáo Tinh Hoa Yếu Lược. Huyền diệu thay khi kinh gởi đến (khoảng 21 ngày) th́ bệnh của ba lại hết hẳn. Ăn ngủ trở lại b́nh thường. Từ ngày ba bệnh đến ngày hết bệnh thời gian khoảng bảy tuần.

Chuyện lại chưa dứt, sau khi hết bệnh v́ việc lập gia đ́nh cho người em út. Ba đi qua bên sui gia ở San Jose và ba lại không thực hành sự hành tŕ của ḿnh, khoảng một tháng sau đó tự nhiên ba đổi tánh. Kể từ lúc ấy ba không bao giờ đi ra khỏi nhà dù có việc vui hay tiệc tùng của bà con, bạn bè.

Cạy chân cũng không đi và đến giờ cũng thế. Chỉ trừ khi đi tái khám với bác sĩ gia đ́nh. Chỉ đi thẳng đến bác sĩ xong rồi th́ về thẳng nhà, đôi khi như bị bệnh nặng không ăn uống chi cả.

Khi người trong nhà cố hỏi tại sao ba không ăn uống ǵ hết? Ba lại bảo:

- Người ta không cho ăn, làm sao ăn được.

Sau vài ngày th́ ba trở lại ăn uống b́nh thường. Đây là câu chuyện về bệnh vô h́nh, mà tôi được chứng kiến từ đầu đến giờ.



Duyên Đạo

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1391 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 4:01pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

BỊ NHẬP

(CHUYỆN THỨ HAI)

 

Một thằng con trai như tôi từ nhỏ đă là đứa vô thần không tin vào những chuyện siêu h́nh, không tin chuyện con ma, con quỷ có thể nhập người ta. Cho đến khi hàng loạt sự việc kỳ lạ đă xảy ra cho gia đ́nh tôi khiến tôi không muốn cũng phải tin.

Cách đây khoảng hai năm, vào một buổi tối khi về nhà tôi cảm thấy lạ v́ cả nhà tôi sao hôm nay tự nhiên mọi người lại có mặt đông đủ, nói đúng hơn là cả ḍng họ nội tôi không hẹn mà có mặt ở nhà tôi đầy đủ một cách t́nh cờ đến kỳ lạ mà ai trong nhà cũng nhận ra.

Cả đại gia đ́nh quây quần nói chuyện vui vẻ chưa được bao lâu th́ chị gái của tôi, tên Lan bị một em bé sơ sinh (là vai cô của tôi và chị Lan, khi sinh ra đă chết, chưa có đặt tên) nhập về xác.

Chị Lan đang b́nh thường th́ trợn mắt đập bàn cái rầm, sau đó th́ khóc bù lu bù loa, nói năng cử chỉ đúng kiểu đứa trẻ sơ sinh, các ngón tay cứ quíu lại trong các cử động, trách móc v́ không được cúng kiến, không được đặt tên.

Và cho biết t́nh h́nh của các cô chú đă mất cùng bà nội ở thế giới bên kia hiện đang thế nào. Ba tôi hứa là sẽ cúng kiến đặt cho cô cái tên, sau đó cô bỗng nổi giận nói rằng, giận v́ đứa cháu gái ở bên Mỹ (tên chị Hà, con của bác Huân) bị gia đ́nh ở bên đó đưa vào nhà thương điên.

Cả nhà tôi, ai cũng ngạc nhiên sửng sốt, v́ có biết chuyện chị Hà đúng là lúc tỉnh lúc lên cơn nhưng không hề nghe nói chuyện bị đưa vào nhà thương điên.

Chị Hà con bác Huân, là cô gái đẹp nết đẹp người làm cho bao nhiêu chàng trai xứ Tây điên đảo. Chị Hà yêu một anh người Mỹ gốc Trung Đông có gia cảnh tầm thường, th́ bị bác Huân phản đối kịch liệt v́ bác muốn chị lấy những người thương nhân giàu có tương xứng với gia cảnh nhà bác.

Sau buổi chiều chia tay cuối cùng của chị Hà và anh chàng Trung Đông đó th́ chị Hà trở nên bất thường, giống như có hai người khác nhau trong cái thân xác của chị. Lúc b́nh thường chị Hà là người con gái thanh lịch nhă nhặn có học thức, khi lên cơn chị la hét chửi bới, với lời lẽ thô tuc, đập phá suốt hơn sáu tiếng đồng hồ không mệt mỏi.

Chị thỉnh thoảng mới lên cơn một lần, nhất là những khi chuẩn bị tiến tới với một chàng trai nào hoặc chỉ ngửi thấy mùi hoa hồng. V́ thế mà ai đến với chị cũng ra đi trong vội vă. Bác Huân phải về Việt Nam qua mai mối t́m được một chàng trai có h́nh thức tương đối khá để gả chị Hà.

Anh này ban đầu cứ tưởng sống trên thiên đường v́ cái ǵ thuộc về chị Hà cũng tốt đẹp cộng với giấc mơ được đi Mỹ. Mọi thứ êm xuôi cho đến đêm tân hôn, cô dâu lên cơn chửi bới la hét đập nát hết mọi thứ trong pḥng tân hôn. Giấc mơ tấm thẻ xanh cũng chỉ giữ được chú rể một năm, anh này cũng bỏ của chạy lấy người bay về Việt Nam gấp.

Hồn cô tôi qua xác chị Lan bảo rằng chị Hà không hề bị điên mà bị người ta bỏ bùa, và giận dữ nói rằng bác Huân không được đối xử với cháu của cô như thế, không được để ở nhà thương điên v́ chị Huân không có điên.

Cô cho biết là bác Huân phải bay về Việt Nam, về tận Sóc Trăng, nơi quê nội, đến cái mộ kết của cô mà lấy nắm đất ở đầu mộ cho chị Hà đeo vào cổ th́ sẽ khỏi.

Cô c̣n nói rằng cô về thăm gia đ́nh lần đó là lần cuối, mai mốt không về được nữa, và cho biết bà nội tôi đang đứng ở cửa đợi cô và chào từ biệt mọi người. Cả nhà nghe nói mà dựng đứng cả tóc gáy.

Cô điều khiển xác chị Lan bước ra bàn thờ đốt nhang và sau đó là chị Lan ngă cái rầm như rơi tự do xuống nền nhà, nằm ngất xỉu mà lúc đó không người đàn ông nào trong nhà khuân lên nổi, đành phải đem gối kê đầu cho chị và để chị nằm trước bàn thờ.

Khoảng ba mươi phút sau chị tỉnh lại, nói không ra tiếng v́ đă la hét suốt hai giờ đồng hồ khi hồn nhập về. Chị hỏi việc ǵ vừa diễn ra mà sao chị lại mệt quá. Nói rằng lúc năy chị vừa nhắc đến chuyện cúng kiến cho những cô chú đă mất th́ buồn ngủ quá, ngủ mất không biết ǵ nữa.

Sau khi hồn người cô xuất đi, ba tôi gọi điện sang Mỹ th́ mới biết chuyện bác Huân đem chị Hà vào nhà thương điên là có thật. Ba tường thuật lại mọi việc cô nhập về cho bác nghe.

Trái với những ǵ chúng tôi nghĩ, rằng bác Huân sẽ vui mừng và bay gấp về Việt Nam để làm theo lời cô dặn (những lời mà cả đại gia đ́nh tôi cùng chứng kiến) mà cứu chữa cho đứa con gái duy nhất của bác, th́ bác lại tỏ ra phớt lờ không màng tới. Cả nhà ai cũng thấy uất dùm cho chị Hà.

Bẵng đi một thời gian lâu, bác về Việt Nam chơi, bác có khoe với gia đ́nh tôi những tấm h́nh bác chụp cùng với vài người bạn. Th́ ra đó là h́nh bác chụp khi đi sang Ấn Độ nhận lễ quán đảnh và nhận một cái khăn của Ngài Đạt Lai Lạt Ma, và h́nh của buổi lễ xin ơn phước.

Bác cho biết bác đă tu theo Mật Tông Tây Tạng nhiều năm nay và tự hào cho biết bác đi về Ấn-Mỹ rất thường. Tôi không biết ân phước và đạo hạnh của bác đến đâu chỉ thấy là con gái duy nhất của bác tới nay vẫn khùng khùng điên điên, mà bác th́ cố chấp không chịu làm thử theo lời chỉ dẫn của cô ở thế giới bên kia.

 

                                                                     thanhkhang

 

 

 

 

 

                                                                         

 

             

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1392 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 4:09pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

BỊ NHẬP

(CHUYỆN THỨ BA)

 

Chuyện này xảy ra cách nhà tôi mấy căn. Gia đ́nh này theo đạo Công giáo rất tích cực và thuần thành hơn gia đ́nh của tôi nhiều. Cả hai nhà đều mở cửa làm ăn buôn bán.

Nhà hàng xóm thường đóng góp cho nhà thờ và tổ chức lễ rước kiệu Đức Mẹ hàng năm. Tôi có quen với cô gái út, tên là Phương, lúc đó hai đứa khoăng mười lăm, mười sáu tuổi, và có tham gia đóng vai thiên thần cùng với Phương đứng cạnh tượng Đức Mẹ trên xe hoa mỗi khi rước kiệu.

Bổng dưng có một ngày Phương bị nổi cơn điên, la hét, chửi cha mắng mẹ của ḿnh dữ dội, và giọng nói bổng nhiên đổi sang tiếng đàn ông, đ̣i hút thuốc lá mà không đưa cho th́ làm dữ lên, đập phá trong nhà, và tự đấm vào ḿnh, cào vào mặt mũi trầy xước hay là uốn cái lưng cong ṿng lên cho hai bàn chân chạm vào đầu…

Khi đưa thuốc lá th́ bắt chân chử ngũ, thở khói thành h́nh này h́nh kia như người hút thuốc lâu năm, miệng th́ phóng ra những lời thô lỗ và những tiếng chửi thề làm cả nhà bấn loạn, sợ hăi, có lúc làm dữ quá gia đ́nh phải xúm lại cột trói lại để cho Phượng đừng bị hành xác nửa.

Hiện tượng này kéo dài tới cả tuần lể. Nhiều ông cha được mời đến làm lể, ban phép lành, rải nước thánh, cầu kinh...nhưng không có kết quả. Chuyện này kinh động cả khu phố, tôi nhát gan không dám đi xem, đành ngồi nhà nôn nóng chờ bà chị chạy qua đó rồi về kể lại.

Rốt cuộc đối đế quá, gia đ́nh họ đành nghe lời người ta chỉ, lặn lội đi Cà mau rước một ông thầy bùa về. Lúc đó th́ "con tà" mới nói ra anh ta là một người lính bị chết v́ bom đạn.

Anh ám cô gái này bởi v́ vào tháng trước cô này đi với người bạn tới trại lính, chổ để xác chết để người bạn nhận xác người bà con, th́ cô nh́n xác của anh và nhăn mặt, hỉnh mủi chê là:

- Xác ǵ cháy đen thui như khô ḅ thấy mà ghê!

Anh muốn trừng phạt cô cái tội khinh thường người chết, và không có ḷng nhân nên đă đi theo cô tới đây. Gia đ́nh và mọi người được vỡ lẽ, và mừng rỡ khi linh hồn đó nghe lời ông thầy bùa khuyên giải và xuất ra.

Phượng tỉnh lại, không nhớ được chuyện ǵ đă xảy ra. Từ đó cũng không có tin tức ǵ thêm, và tôi cũng lo đi học, không có qua lại nửa.

 

                                                                            lilazn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1393 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 4:17pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

VONG QUẬY PHÁ DƯỚI

CHÂN NÚI BÀ ĐEN

 

Vào năm 1998, những ai ở dưới chân Núi Bà Đen Tây Ninh đều biết đến trường hợp chị Nguyễn thị T, ba mươi bốn tuổi, vốn dân Thanh Hóa, có chồng là bảo vệ ở khu vực Hội Xuân Núi Bà.

Cuộc sống b́nh thường của hai vợ chồng bị thay đổi khi chị T bị một vong nam thường xuyên nhập về quậy phá. Mỗi khi bị nhập là chị T thay đổi giọng nói, nhảy lung tung lên các mỏm đá xung quanh, đ̣i hút thuốc và uống rượu.

Có lần đúng mười hai giờ trưa, chị T bị nhập suốt hai giờ đồng hồ dưới sự chứng kiến của nhiều người. Một anh làm chung sốt ruột quá, vội thỉnh sư cô T.N.D trụ tŕ chùa Trung dưới chân núi đến để can thiệp.

Vừa gặp mặt, vong nam này (qua xác chị T) nói thẳng:

- Cô không làm ǵ được tôi đâu, căn tu chưa ra ǵ, đố làm ǵ được nè.

Phải đến khi nhờ một ông chạy xe ôm, được gọi là cậu Tư đến cúng th́ vong này mới xuất ra. Mỗi lần nhập th́ vong này cho biết ḿnh là một chiến sĩ miền Bắc, đă hy sinh trong một trận đánh năm xưa ngay tại chân Núi này.

Một trường hợp khác là chị Trần thị D, khoảng ba mươi tuổi, có tiếng là đẹp người đẹp nết ở khu vực Núi Bà, cũng bị người yêu là lính chết trận nhập về hành xác liên tục.

Theo những người ở chung quanh pḥng tập thể của chị kể lại, thường khi chiều về là chị D bị nhập, người bỗng nhiên trầm xuống, thơ thẩn, lảm nhảm một ḿnh, kể lại các kỷ niệm xưa.

Những người xung quanh phải năn nĩ, cúng vái th́ vong này mới xuất ra. Măi sau chịu hết nổi cảnh này, chị D xin nghỉ việc và trở lại quê quán của ḿnh ở huyện biên giới Tân Châu. Không biết tương lai chị giờ ra sao?

                                                                       vothuongdao


 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1394 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 4:26pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

VONG XIN MƯỢN XÁC

 

Trường hợp em N.T.T.D, hai mươi mốt tuổi (đă được điểm đạo) đang là sinh viên Đại học Mở Bán công thành phố Sài G̣n c̣n hy hữu hơn nữa.

Cách đây một năm, khi c̣n ở khu kư túc B… tại khu vực quận năm, em D thường gặp một chị phụ nữ mặc đồ trắng, không cho thấy mặt, hiện về xin em D lập một bàn thờ trong góc pḥng th́ chị này sẽ nhập về, độ cho em B coi bói, có tiền nhiều.

Mỗi lần chị này về, em D cảm giác không khí trong pḥng lạnh ngắt, gió thổi bay cả góc mùng, cả người em quay cuồng như rơi vào một thế giới khác.

Và chỉ nghe duy nhất tiếng nói của chị này xoay ṿng ṿng trên đỉnh đầu. Cũng may là lần nào em D cũng lắc đầu, sau đó vội chuyển đi chỗ khác ở nên không bị nhập. Nhưng có một việc là sau đó, em D lại biết bói bài và coi khá đúng.

Trường hợp em Nguyễn thị G… hai mươi hai tuổi, đang coi bói khá nổi tiếng ở huyện Ḥa Thành tỉnh TN. Gia đ́nh em cho biết, em bị bệnh vật vă gần cả năm trời.

Sau đó có hai vong nhỏ người Bắc thay phiên nhau nhập xác để coi bói. Hai vong này tự xưng là Cúc và Huệ, thay phiên nhau về coi bói, v́ một vong coi th́ một vong phải đi học ở cơi giới nào đó.

Bệnh th́ hết hẳn, lại biết coi bói nên gia đ́nh tuy ngạc nhiên nhưng cũng để em G…hành nghề cho đến nay.

C̣n nhiều trường hợp khác mà thấy chung một mẫu số là, các cô bị vong nhập thường đều trẻ đẹp, hầu hết họ lại phát Tâm ăn chay, niệm Phật và biết tu hành.

Nếu đứng trên nhăn quan Phật Giáo và góc độ huyền bí, th́ có thể xem đây cũng là cái Nghiệp mà họ phải trả, hay là cái Duyên siêu h́nh đưa đẩy để họ biết đến Đạo mà tu học?

 

                                                                               vothuongdao

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1395 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 4:31pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

BỊ VONG NHẬP

 

Lúc c̣n nhỏ, có hai nhà hàng xóm của tôi cũng gặp những hiện tượng bị nhập. Hai gia đ́nh này ở sát cạnh nhau. Và cả hai bà vợ của hai ông chủ nhà đều bị nhập.

Một người khi bị nhập th́ la lối và chửi rủa nhiều người. Nhưng không có chửi người thân mà toàn là chửi những người đứng đầu một công ty dệt mà bà ấy đang làm lúc đó.

Mọi người cứ nghĩ bà ấy bị điên nặng lắm, cho đi chữa bệnh th́ không hết. Sau này có mời thầy về cúng, th́ mới biết dưới nền nhà của bà ấy có một ngôi mộ. Cả gia đ́nh sau đó phải dời đi chỗ khác th́ bà ấy hết bệnh.

C̣n người thứ hai th́ có hiện tượng bị nhập hơi khác. Đang ở trạng thái b́nh thường, tự nhiên bà ấy bị ngất xỉu, xong tỉnh dậy th́ cũng nói chuyện lung tung, rồi lại ngất xỉu và khi tỉnh lại th́ trở lại b́nh thường.

Có một lần đến nhà bà ấy chơi, tôi thấy bà ấy xỉu và cả nhà xúm lại xức dầu, đánh gió. Lúc đó mọi người cứ tưởng bà ấy bị bệnh tim nên làm việc hay xúc động quá th́ bị xỉu.

Khi khám bệnh cũng không t́m ra nguyên nhân là bệnh ǵ. Ông chồng của bà này nh́n thấy hiện tượng của nhà bà bên cạnh, nên cũng đă mời thầy về cúng.

Ông thầy này cũng cho biết là dưới nền nhà của bà này có hai ngôi mộ. Gia đ́nh bà này đào lên th́ đúng là như vậy. Sau đó cả nhà của người này cũng phải dọn đi chỗ khác th́ bà ta cũng b́nh thường trở lại.

Người chủ mới do không biết đă mua lại hai ngôi nhà của hai người này với giá rẻ, và xây lên để cho thuê. Có nhiều người thuê nhà kể, họ không dám ở đó, v́ cứ nghe ai đó đi qua đi lại, hay đêm đang ngủ th́ có người bị ai đó khều hoặc phá.

 

                                                                        Kylin

 

 

 

 

 


 


 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1396 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 8:49pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

PHÁT HOẢNG V̀ ẢNH "MA"

 

Bức ảnh về một nhân vật trong trang phục cổ tại lâu đài thế kỷ mười bốn của Scotland, đă khiến nhiều người không khỏi hoảng sợ.

Bức ảnh rùng ḿnh này, được chụp vào tháng 5-2008, cho thấy một ai đó mặc áo cổ xếp đang nh́n qua ô cửa sổ có song sắt tại lâu đài Tantallon ở Bắc Berwick, Đông Lothian Scotland.

Không có người nộm nào trong lâu đài và cũng không có người hướng dẫn mặc đồng phục nào làm việc tại lâu đài. Ba chuyên gia chụp ảnh khẳng định bức ảnh không bị chỉnh sửa.

Christopher Aitchison, người đă chụp bức ảnh trên, nói:

- Tôi không nhận thấy bất kỳ ai hay vật nào ở đó xuất hiện trong ảnh, và chỉ nh́n ra điều khác thường khi trở về nhà. Tôi cũng không nh́n thấy bất kỳ một phụ nữ nhiều tuổi xinh đẹp nào, mặc áo cổ xếp đi trên cầu thang.

Vài người nói với tôi rằng đó là do ánh sáng phản chiếu lên tường và một người nói nhân vật bí ẩn đó có thể là Vua James V của Scotland”.

Giáo sư Richard Wiseman từ đại học Hertfordshire, người từng thực hiện nhiều cuộc nghiên cứu về các hiện tượng siêu nhiên, đă phát động một cuộc nghiên cứu về các bức ảnh ma cách đây một tháng. Wiseman khuyến khích mọi người hăy gửi những bức ảnh ma để các chuyên gia phân tích.

Hơn 250 bức ảnh "ma" đă được gửi về, và trên 250.000 người đă bỏ phiếu cho bức ảnh mà họ nghĩ là đáng tin nhất. Bức ảnh “Bóng ma trong lâu đài” đă xếp ở vị trí số một với 39% số phiếu b́nh chọn.

Wiseman nói về bức ảnh bóng ma trong lâu đài Tantallo:

- Bức ảnh tất nhiên là gây ṭ ṃ. Chúng tôi đă hỏi ba thợ ảnh và họ đều nói rằng bức ảnh không qua chỉnh sửa bằng photoshop.

Nhân vật trong ảnh có vẻ như mặc trang phục cổ, nhưng chúng tôi biết chắc 100% rằng, lâu đài Tantallon không hề có h́nh nộm, hay những người hướng dẫn mặc đồng phục.

Lâu đài Tantallon, một pháo đài đổ nát từ thế kỷ mười bốn, toạ lạc tại vùng núi đá hẻo lánh gần Bắc Berwick, thuộc bờ biển phía đông của Scotland.
 
 
 
 
 
 
 
Bức ảnh được chụp tại lâu đài Tantallon của Scotland.
 
 
 
 
                                                                                                             Scotsman
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
                                                                                   
 
 
 
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1397 of 2534: Đă gửi: 27 March 2009 lúc 11:45pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 
HỒN MA CỦA NGƯỜI BẠN THÂN
 
 
 
Đây là chuyện thật về cái chết người bạn thân nhất của tôi, và đời sống bên kia. Trở lại ba năm về trước. Vào một buổi tối thứ bảy, D. và tôi đang đi mua sắm tại cửa tiệm quần áo nổi tiếng The Gap, lúc đó D. hỏi tôi có muốn đi trượt tuyết ở Colorado Mountain, với gia đ́nh của bạn ấy vào mùa Giáng Sinh không.
 
Tôi đáp:

- Đi! nhưng mà T. không biết trượt tuyết.

- Được rồi, không sao đâu D. sẽ dạy cho.

Rồi chúng tôi sắp xếp mọi thứ, ba tuần lễ sau chúng tôi lên đường. Chúng tôi đến Aspen khoảng mười giờ đêm. Lúc đó đă trễ cho nên không đi trượt tuyết được, chúng tôi mới lái xe về khách sạn.
 
Sau khi lấy hết quần áo ra cất vào tủ, D. rủ tôi ra ngoài xem tuyết và ngắm cảnh vật xung quanh. Tôi đồng ư ngay và chúng tôi khoác tay nhau đi xuống cầu thang ra khỏi khách sạn.
 
Quào! Tuyết trắng thật là đẹp quá. V́ hôm đó cũng là ngày rằm nên cảnh vật xung quanh thấy rất rơ, chỉ trừ rừng thông trước mặt th́ hơi âm u một chút. Chúng tôi măi miết đứng đó nh́n ngắm và thưởng thức cảnh vật, hít thở không khí mùa đông mà không nói với nhau một lời nào.
 
Bỗng chúng tôi nghe một tiếng hú rất rùng rợn kéo dài. Tôi giựt ḿnh hỏi:

- Tiếng ǵ vậy?

- H́nh như là tiếng tru của chó sói.
 
D. trả lời và nói tiếp:

- Chó sói cũng sống ở Colorado nữa sao?

Vừa lúc đó, chúng tôi lại nghe tiếng hú nhưng lần này gần hơn lần trước. Tôi nh́n chung quanh để xem có người nào ở đó nữa không, nhưng không có ai khác ngoại trừ hai đứa tôi.
 
Bỗng dưng D. thét lên, tôi vội quay lưng lại th́ thấy một con chó sói. Nó rất lớn màu đen có răng nanh nhọn hoắt, nó chỉ cách xa chúng tôi khoảng sáu thước.

- Nhanh lên D.. Hăy chạy về khách sạn mau.
 
Tôi nói với một giọng run run. Chúng tôi từ từ thụt lùi lại hy vọng con sói đừng có theo chúng tôi nữa. Nhưng nó vẫn lầm lũi đi tới gần hơn và hai cặp mắt cứ nh́n chầm chập vào chúng tôi.

- Chay....
 
D. kêu lên.

- Đừng, nó sẽ rượt bắt chúng ḿnh.
 
Tôi căi lại.
 
Nhưng D. đă bỏ chạy mặc kệ tôi nói ǵ, và con sói đuổi theo sau.

- D....
 
 Tôi la lớn.

Nhưng trễ rồi. Con sói đă vồ chụp lấy D...

- Cứu chúng tôi với...
 
Tôi la thật lớn và lập đi lập lại nhiều lần, nhưng không có ai nghe. C̣n con sói đen th́ cứ nhằm mặt của M. mà cấu xé.

- Cứu tôi với T...
 
D. nói với một giọng van lơn.

Lúc đó tôi sợ quá không biết làm ǵ hơn là ba chân bốn cẳng, chạy về khách sạn gọi người ra cứu. Tôi cố gắng chạy thật mau, vừa chạy tôi vừa nghe ở đằng sau lưng tiếng cầu cứu của D. văng vẳng:

- Đừng... đừng đi... hăy ở lại đây giúp D...

Khi chạy đến khách sạn, tôi mở cửa vào và la thật lớn:
 
- Cứu bạn tôi... Bạn tôi bị chó sói cắn. Hăy cứu bạn tôi mau lên...

Sau đó ba người đàn ông cùng chạy ra ngoài với tôi. Chúng tôi chạy đến nơi con sói vẫn c̣n đang cắn xé D. Một người th́ lấy cái cây thật lớn đập mạnh vào con sói, c̣n hai người kia th́ lượm đá ném liên tục vào con sói. Có lẽ con sói nghĩ rằng nó không thể chống cự lại được nên đành lủi thủi bỏ vào rừng.

- D....
 
Tôi vừa kêu vừa chạy đến nơi bạn đang nằm.
 
- D..D... có sao không?
 
Nhưng D. không trả lời. Lúc đó tôi ngồi xuống ôm D. vào ḷng và những giọt nước mắt của tôi đă lă tả rơi xuống thân thể đầy máu của D..Tôi đă gọi tên của D. nhiều lần, nhưng bạn ấy vẫn nằm im ĺm, thân thể c̣n đó nhưng linh hồn của D. đă ra khỏi thể xác đau đớn của ḿnh từ lúc nào rồi.
 
Sau vài phút, ba mẹ của D. và người em của D. đều đến hiện trường rồi chúng tôi ôm nhau mà khóc. Bạn thân của tôi thật sự rời bỏ cơi đời. Đến ngày chôn cất D. ba của D. hỏi tôi chuyện ǵ thật sự đă xảy ra đêm hôm đó, nhưng tôi không thể nào kể cho ông biết, v́ mặc cảm tội lỗi cứ ám ảnh tôi hoài.
 
Cho đến hai tuần lễ sau ngày chôn cất của D. xong, tôi mới kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cả nhà D. nghe. Tôi rất là hối hận trong ḷng v́ nếu tôi không bỏ đi có thể D. sẽ không có chết. Tôi nghĩ rằng D. cũng hận tôi lắm.

Khoảng ba tuần sau khi an táng D. xong, tôi thấy D. đến nhà tôi. D. đến không phải bằng thân thể mà bằng hồn ma. Lần đầu tiên tôi thấy bạn ấy hiện về là vào một đêm khuya, mà tôi cứ tưởng rằng ḿnh đă nằm mơ. Lúc đó tôi thấy mặt mày của D. có nhiều vết thẹo c̣n quần áo th́ dính đầy đất cát. Khi thấy D. tôi vui mừng hớn hở cứ ngỡ rằng D. vẫn c̣n sống:

- D... Bạn không có chết! D... à cho T. xin lỗi v́ lúc đó sợ quá không biết làm ǵ nên đă bỏ D. lại một ḿnh.

- Tất cả đều là lỗi của mày, D. nói với một giọng thật lạnh lùng. Lúc đó tôi không thấy D. mở miệng nói, nhưng tôi có thể nghe được.

- D. à! cho T. xin lỗi v́ đă bỏ D. ở lại đó.

- Tất cả đều là lỗi của mày, nếu mày không chạy đi như một đứa hèn nhát th́ tao đâu có chết.
 
Nói xong D. lấy vài món đồ trên bàn ném vào người tôị

- D... dừng tay lại! bạn làm ǵ vậy. Hăy dừng tay lại!
 
Vừa khóc tôi vừa nói.

- Tất cả đều là lỗi của mày. Đồ hèn nhát!
 
Bạn ấy vừa liệng đồ đạc vào tôi vừa nói. Nói xong th́ bạn ấy biến mất. Hầu như mỗi đêm D. đều đến nhà tôi để buộc tội và trách cứ tôi đă để bạn ấy chết. Tôi đă dọn nhà ba lần, nhưng hồn ma của người bạn thân tên D. vẫn cứ hiện đến như thường.
 
 
 
 
                                                                           ST
 
 
 
                                                                                   


 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1398 of 2534: Đă gửi: 28 March 2009 lúc 1:46am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

KIẾP SAU

 

 

Cô Trân Nguyễn sinh năm 1970, cư dân Monterey Park, Nam California, đang làm việc tại St. Joseph Providence Med. Center; Nghề nghiệp: siêu âm. Bài viết của cô là một chuyện t́nh Mỹ Việt và sự tái sinh lạ lùng.

 

Không biết từ lúc nào trong đời, Tôi bắt đầu thích nghĩ đến việc có... một kiếp sau. Vốn là một người có quá nhiều t́nh cảm, tôi không cầm ḷng nghĩ rằng những con người yêu thương nhau trên thế gian này, khi xuôi tay nhắm mắt sẽ phải xa nhau vĩnh viễn.

 

Từ nhỏ, tôi đă rất thích những câu chuyện kể về con người đi vào cơi Chết bằng cách băng ngang qua một căn hầm tối, để sang thế giới bên kia gặp lại những người thân yêu và nơi đó linh hồn con người là bất diệt!

 

Làm việc ở nhà thương nhiều năm, hàng ngàn lượt người bệnh đi qua đời tôi, bao nhiêu là câu chuyện lạ lùng, bi thảm và thương tâm đọng lại trong kư ức nhớ nhớ quên quên của tôi. Duy có một trường hợp khó mà quên nổi, đó là câu chuyện của cô Cúc Thu, người Việt Nam.

 

Năm đó tôi mới ra trường làm ở khu lọc than, t́nh cờ quen được cô Cúc Thu, người ra vào thường xuyên nhà thương này để trị liệu và chờ một quả thận để được thay.

 

Cùng nhau trải qua những ngày cuối nhọc nhằn, đau đớn v́ bệnh tật, tuyệt vọng rồi hy vọng..Tôi trở nên thân với cô Cúc Thu hồi nào không biết. Cô Cúc Thu có chồng là người Mỹ đă qua đời mười mấy năm, họ có với nhau một đứa con gái đi học ở xa. Đơn thân lại nhiều t́nh cảm nên cô hay víu lấy tôi vào những lúc hoang mang nhất.

 

Cô kể: ngày xưa cô đ̣i lấy chú Ron, má cô giận lắm: "Khi không con gái mới lớn lên lại đ̣i lấy Mỹ đen". Đó là vào những năm đầu của thập niên 70, cô đă 18 tuổi, nhưng đói ăn, đói mặc nên c̣m cỏi, nhỏ thó như một đứa bé mới 14, 15...

 

Bù lại, Trời cho cô có gương mặt trong sáng như một thiên thần nhỏ, ánh mắt tṛn xoe ngây thơ đến măi bây giờ có tuổi vẫn vậy. Nhà cô lúc đó nghèo lắm, nghèo xác, nghèo xơ bởi Cha cô mất sớm, mẹ con tảo tần buôn bán đấp đổi qua ngày.

 

Cô không có được một manh áo lành, không lả lướt phấn son như bạn bè cùng trang lứa, không được đến trường, không chữ nghĩa...làm ǵ biết một câu tiếng Mỹ để mà nói.

 

Sài G̣n thời đó chốn Đô Hội giàu sang, tài tử giai nhân dập d́u phố xá, cô chỉ cố đưa mắt ḍm khao khát, mỗi đêm, chỉ mong sao bán được thật nhiều hoa hồng trước những khách sạn, vũ trường đèn màu trên đường Tự Do.

 

Vậy mà một ngày kia có anh lính Mỹ đứng trước mặt cô, đọc thơ Cô nghe một bài thơ bằng tiếng Việt "Bán cho tôi một bông hồng đi cô bé !" khiến cô sững sờ cảm động và yêu. Một cuộc t́nh đầy nhọc nhằn và thử thách.

Tất nhiên là má cô không đồng t́nh, bà dọa sống, dọa chết, đ̣i từ cô....

 

Vậy mà cô quyết ḷng lấy cho được chú, chú với cô yêu nhau sâu đậm lắm, giọng cô kể bao giờ cũng tha thiết pha lẫn bùi ngùi. Cô thương Mẹ, nhưng bà nhất định không chịu theo vợ chồng cô sang Mỹ, ngày cô đổi họ của chú Ron (họ Johnson) để hợp thức hóa giấy tờ định cư, má cô đăng báo từ cô.

 

Để rồi sau đó, khi cô đặt chân lên đất Mỹ chưa đầy hai tháng th́ bà uất ức, sinh bệnh đến qua đời. Chuyện đó làm cô ân hận suốt cả cuộc đời. Ngày chú Ron chồng cô mất, Cô có suy nghĩ muốn đổi lại họ tên cha sanh mẹ đẻ của ḿnh, nhưng rất nhiều lư do phức tạp khác, khiến cô vẫn dùng dằng chưa làm được.

 

Nhất là, dẫu biết rằng có lỗi với mẹ, nhưng cô cũng rất yêu chú Ron, yêu cuộc t́nh tuyệt đẹp và ngắn ngủi của Cô. Cô hay nằm mơ thấy Má trách giận, cứ mỗi lần như vậy cô buồn, bệnh lại nặng thêm. Suốt mấy năm trời chờ đổi một trái thận thích hợp để được ghép, nhưng đều vô vọng. (Cô quá nhỏ con để t́m ra một trái Thận thích hợp). Cô buồn bă nói:

 

-Trời phạt cô bất hiếu, thôi để cô chết...

 

Vậy mà có một đêm cô nằm mơ thấy má cô về, bà nói rơ ràng như vậy:

 

-Má không giận con nữa, bằng mọi giá con phải giữ lại cho được cái họ Jonhson của chồng con, Má sẽ theo phù hộ cho Con.

 

Không ngờ ngay sáng hôm sau, có một cuộc xô xát ở Downtown LA, một học sinh băng qua đường bị bắn... nhầm, em trai mười lăm tuổi, được đưa đi cấp cứu nhưng không kịp. Trước lúc qua đời, em muốn được hiến toàn bộ thi thể của ḿnh cho khoa học, bởi "Em không muốn hoàn toàn mất đi trên thế gian này".

 

Em bị chết oan, tên của em là David Johnson. Di ngôn của em tha thiết được trao lại một phần thân thể của ḿnh, cho bất cứ những ai mang ḍng họ Johnson của em. Và cũng may mắn thay quả thận đó hoàn toàn thích hợp với Cô Cúc Thu.

 

Chỉ trong ṿng hai mươi bốn tiếng đồng hồ, quả thận được bảo quản nguyên lành đưa về nhà thương, và ngay sau đó cô Cúc Thu được tiến hành ghép thận và thành công mỹ măn.

 

Cô sung sướng đến bàng hoàng. Thật không ngờ chú Ron đă cho cô một t́nh yêu tuyệt đẹp và để rồi có một ngày cái họ Johnson của Chú, đă giúp cô đổi lại mạng sống. Một điều trùng hợp lạ lùng nữa là em trai ân nhân người cho Cô Cúc Thu quả thận, không chỉ cùng họ Johnson với chú Ron, mà ngày Em ra đời cũng chính là ngày chú Ron từ giă cơi đời... đúng mười lăm năm.

 

Đó là một ngày hết sức quan trọng trong cuộc đời của Cô: Ngày khiến cô đă chết đi, rồi sống lại. Chỉ tiếc một điều là ngoài tên tuổi của David Johnson ra, Cô không được biết ǵ thêm. Cô chỉ được phép viết và nhận được thư của gia đ́nh họ thông qua một cơ quan gián tiếp.

 

Ngoài ra tất cả đều tuyệt mật. Cô Cúc Thu hoàn toàn không biết mặt mũi của cậu bé David. Cô có tưởng tượng đến nằm mơ, nhưng tất cả đều loáng thoáng, không rơ ràng. Ngày cô xuất viện đúng vào ngày lễ Halloween, trời u ám đến rợn người. Tôi vẫy chào Cô cho đến khi bóng xe của họ xa khuất.

 

Thôi, chúc Cô may mắn với một phần thân thể mới. Ba năm sau đó, vào một buổi chiều... pḥng nhận bệnh nhân báo có một bệnh nhân người Việt Nam muốn đến chào hỏi tôi...

 

Vốn quá bận rộn và quen thuộc với những việc như vậy mỗi ngày, nên tôi cứ thong thả thu xếp xong công việc rồi mới từ từ quay ra pḥng ngoài. Từ đằng sau, tôi đă nhận ra ngay bóng lưng của cô Cúc Thu, người bệnh nhân được ghép thận với câu chuyện lạ lùng khó quên năm nào.

 

Có lẽ chờ tôi không được nên cô quầy quả ra về. Hôm nay cô mặc đồ đen nên coi cô ră rượi và tiều tụy đi nhiều, tóc xơa dài áo quần lướt bướt... tuy đi bằng nạng, nhưng cô đi khá dễ dàng. (có lẽ một chân đă bị yếu) Tôi cố đuổi theo, đuổi theo gọi giật:

 

-Cô Thu... cô Thu.... Em nhận ra rồi, chính là cô....cô Thu!

 

Cô đưa tay vẫy như đă nghe thấy, nhưng vẫn không quay đầu lại. Tôi th́ cứ tiếp tục đuổi, c̣n cô th́ cứ tiếp tục đi. Mà tôi cũng không hiểu sao, mỗi lúc tôi đi nhanh, cô cũng đi rất nhanh, và khi tôi đuối sức bước chậm lại, th́ cô cũng có vẻ như đang chậm lại... để chờ tôi (?)

 

Nhưng lúc nào cũng giữ tôi một khoảng cách không xa, không gần. Cô cứ đi và đi như có ai chờ đợi, có ai đuổi theo với một dáng điệu vô cùng kỳ lạ. Cuối đường đi là một nhà vệ sinh, cô bỗng hấp tấp rẽ vào...

 

Tôi ngồi phịch xuống, chờ đợi...15, 20 phút trôi qua, vẫn không thấy cô quay trở ra, đợi thêm 30 rồi 40 phút, không kiên nhẫn nổi nữa, thói quen nghề nghiệp cho tôi biết có chuyện chẳng lành. Tôi nhanh nhẹn đẩy cửa nhà vệ sinh bước vào... Tất cả đều lặng như tờ như không hề có ai vừa mới vào đó. Tôi đi gơ cửa từng pḥng, từng pḥng một và gọi tên cô, nhưng chỉ có tiếng tôi âm u vọng lại...

 

Có bà lăo lao công dọn vệ sinh nghe ồn ào, đẩy cửa bước vào tôi nắm lấy tay bà hỏi:

 

- Cô vừa thấy ai chống nạng bước ra khỏi đây không?

Bà nh́n tôi kinh ngạc, lắc đầu:

 

- Đây là nhà vệ sinh của khu tẩm liệm, đêm nay không có ai qua đời, th́ làm ǵ có người lai văng quanh đây.

 

Tôi nghe mà rợn cả người, từ bệnh viện đến đây phải băng qua hai dăy nhà, và một khoảng sân lớn... Nghĩ tới đây, tự nhiên tôi ù té chạy, quên cả chào biệt người lao công đang nói chuyện với tôi.

 

Sáng hôm sau, có một ca cần khám thai xin vào gặp tôi siêu âm khẩn cấp. Cầm tờ bệnh án trong tay, rồi nh́n sản phụ c̣n rất trẻ, ḷng tôi ái ngại... Em khóc đến đi không nổi, người nhà phải d́u đi. Tôi cầm tay em hỏi:

 

- Đă có việc ǵ xảy ra? B́nh tĩnh kể lại tôi nghe... Để tôi giúp em nghe lại tim thai trước đă. Tôi động viên em:

 

- Ở đây là bệnh viên lớn nhất, đă vào đây rồi em không c̣n lo sợ ǵ nữa.

 

Nhưng ...em vẫn khóc rũ... không nói nên lời. Mẹ của em vừa mới qua đời đêm qua. Bà nói: không chờ nổi để nh́n thấy cháu ngoại đầu ḷng, dù chỉ c̣n vài tuần nữa thôi đă đến ngày em khai hoa nở nhụy...

 

Mẹ của em mắc bệnh tiểu đường vào giai đoạn cuối, vài tháng trước đă phải bỏ một chân. Tôi nh́n em thương cảm:

 

- Đó là một điều rất buồn, ai trong đời cũng phải trải qua, cha mẹ chỉ có một. Nhưng... tại sao em phải đến gặp tôi? Nếu thai nhi không có dấu hiệu ǵ xấu, em có thể ở nhà để dưỡng thai cho khỏe.

 

Em nắm chặt tay tôi run run:

 

- Chị khám cho em xem có phải là một đứa bé trai hay không? Mẹ của em trước lúc qua đời có nói:

 

- Một mẹ, một con nên trái tim ḿnh ḥa cùng một nhịp, nếu cất đi một, quả kia sẽ rỉ máu. Nhưng mẹ đi rồi, con phải kiên cường và tiếp tục sống. Chỉ vài tuần nữa thôi, mẹ sẽ đầu thai vào đứa bé trai trong bụng của con...

 

Chỉ nói đến đó thôi bà thở hắt ra đi. Và đúng như lời em nói, khi tôi vừa đặt máy rồi siêu âm, h́nh ảnh ba chiều của thai nhi trai hiện ra rất rơ. Và một điều kỳ lạ một bên trái thận của thai nhi bị úng nước. Điều này tuy rất phổ biến với những sản phụ cao máu, hay bị tiểu đường.

 

Nhưng bỗng nhớ lại ngày xưa, cô Cúc Thu cũng chỉ nhờ vào một trái thận được thay để mà sống c̣n, quả thận bên kia của cô đă hoàn toàn hoại tử. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, em gái sản phụ tên là Mai Xuân họ Johnson-Bùi.

 

Hôm ấy là một ngày cuối tháng mười, bầu trời thê lương u ám. Tôi chắp tay nhin lên bầu trời:

 

- Cầu chúc cô Cúc Thu sớm gặp lại chú Ron ở thế giới bên kia.

 

Cám ơn cô đă đến từ giă em đêm qua trước lúc ra đi. Có lẽ, cô đến để gửi gắm việc em Mai Xuân sẽ đến rồi siêu âm sáng hôm nay với em. Vâng, em báo cho cô biết, đó là một đứa bé trai, nhất định sẽ là một đứa bé trai kháu khỉnh.

 

Tuy có một chút vấn đề về một bên của quả thận, khi sinh ra các bác sĩ sẽ chữa trị và sẽ ổn thôi. Chào biệt cô Cúc Thu với câu chuyện lạ lùng và một t́nh yêu tuyệt đẹp. Mong chúc cô được an giấc ngàn thu.

 

 

                                               

 

                                                                           TRAN NGUYEN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                      

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1399 of 2534: Đă gửi: 28 March 2009 lúc 10:12pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HỒN LINH BÁO TIN

 

Đây là câu chuyện của ông chú tôi hồi những năm 1990, chú tôi là người buôn gạo từ Bắc xuống Nam và cả bên TQ nữa nên đi rất nhiều. Một lần ra Bắc để chở gạo cho nhà buôn, khi đi qua đèo Hải Vân đến một khu đất trống, th́ tự nhiên xe tắt máy, ông Ba tài xế đề ga mấy lần mà không được.

Chung quanh th́ không có nhà nào cả, chỉ có một quán trà nhỏ nhưng mà do khuya nên không có bán, nên đành dừng xe lại chờ xe nào qua th́ nhờ kéo giùm. Nhưng giờ này th́ làm ǵ có xe nào qua lại, nên phải ngũ qua đêm tại đây, chú tôi th́ ngũ bên hông phải xe, c̣n bác tài xế nằm dưới gầm xe để canh xe.

Chú tôi đang lim dim th́ tự nhiên có tiếng bước chân nghe rất rơ tới gần chú, chú tôi không dám mở mắt, chợt có tiếng la... "á"

Chú tôi mở mắt chồm dậy th́ thấy một cái mặt đầy máu, hoảng hồn chú tôi chạy ra khoảng đất trống kế bên, th́ nghe tiếng kêu:

- Cường ơi tao nè mày.

Chú nh́n lại th́ thấy ông Ba tài xế với khuôn mặt đầy máu, chú hỏi sao mặt máu không vậy, ông Ba trả lời:

- Đầu tao bị đập vào cái gầm xe nên chảy máu.

Sau khi lau mặt sạch sẽ, ông Ba mới lên xe lấy mấy bó nhang đốt lên cấm xung quanh xe, vừa xá vừa khấn vái:

- Nam Mô A Di Đà Phật.

Rồi hai người lên xe, ông Ba thử đề xe th́ máy lại nỗ, đi được khoảng hai trăm mét th́ ông Ba nói:

- Mày biết sao tao thắp nhang không, ở đây có oan hồn, hồi năy mày có nghe tiếng bước chân không?

Chú trả lời:

- Có mà con không dám mở mắt.

Ông Ba nói tiếp:

- Tao nghe tiếng bước chân tưởng là ăn trộm, nên mở mắt coi thử, th́ thấy một cái khuôn mặt trắng bệch kê sát vào mặt tao, tao sợ quá nên bật dậy đập đầu vào cái gầm xe.

Chú tôi nghe xong toàn thân nỗi da gà, không dám nh́n lại chỗ đó. Mấy hôm sau khi chở gạo cho nhà buôn xong, chú về qua lại chỗ đó và dừng lại uống nước ở cái quán nhỏ bên đường, chú đem câu chuyện xẩy ra hồi bữa kể cho bà chủ quán nghe.

Bà chủ quán cười và nói :

- Nó là cháu của tôi đó.

Chú giật ḿnh hỏi về cái chết của cô gái, bà chủ quán chậm răi kể:

- Năm đó nó mười tám tuổi xinh lắm, một buổi đi học về chiều hơi muộn, bị một tên côn đồ bắt cóc, nó chống cự lại, tên này bèn lấy cục đá lớn đập vào đầu nó cho đến khi nó chết. Cả nhà tôi t́m mấy hôm mà không thấy, th́ nghe ông bán gỗ nói trong rừng có xác nữ không biết con ai cả.

Nhà tôi chạy tới và nhận ra đó là đứa cháu của ḿnh, tôi khấn:

- Nếu con có linh thiêng th́ về báo cho bà biết, bà sẽ đưa chúng ra pháp luật.

Mấy hôm sau khi bà đem nhang đèn bánh trái, cúng vong linh cháu gái, th́ cô gái hiện về và nói:

- Con bị giết tại chỗ này...tên đó tên là...hiện đang trú tại.. trong tận Sài G̣n.

Bà đi báo cảnh sát và vào đúng tên đúng địa chỉ người đó đang trốn, tên đó bị bắt nhốt và bị tử h́nh không lâu sau đó.

Bà nói tiếp:

- Nó hay hiện về ban đêm ở đây, để trông nom quán của tôi, nó không hại ai đâu.

Lúc này chú tôi cám ơn trả tiền nước và hết sợ, lên xe với ông Ba đi về nhà.

 

                                                                            ST

 

                                                                                   

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1400 of 2534: Đă gửi: 28 March 2009 lúc 11:33pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

BÍ ẨN CĂN NHÀ PHÁT SÁNG

 TRONG ĐÊM TỐI

 

Hàng đêm cứ vào một giờ nhất định, ánh sáng lập ḷe ma quái lại xuất hiện trong căn nhà đó. Những người bạo gan lại gần th́ lại không thấy ǵ hết! Đă hai năm nay, người dân nơi đây vẫn chưa lư giải được căn nguyên của “căn nhà ma”.

Căn nhà này được xây vào năm 1972, hai năm trước chủ nhà đă chuyển đi nơi khác. Từ cuối mùa hè năm ngoái, hằng đêm từ căn nhà luôn phát ra những ánh sáng kỳ lạ: đúng tám giờ tối xuất hiện và biến mất hoàn toàn vào mười giờ đêm.

Rất nhiều người dân gan dạ đă thử mọi cách để t́m nguyên nhân ánh sáng bí hiểm, nhưng lần nào cũng thất bại trở về.

Đêm 22 tháng 9, trời mưa lớn, một nhóm phóng viên t́m đến tận thôn Thắng Lợi, Phúc Châu, Trung Quốc để quan sát hiện tượng và t́m hiểu nguyên do.

Tám giờ, trong màn nước mưa dày đặc, quả nhiên căn nhà dường như sáng bừng lên. Dân làng cho biết, nếu vào những hôm trời quang đăng, ánh sáng này sẽ rơ nét hơn, sáng đến mức ghê người.

Họ c̣n nói vào ngày quang có thể nh́n thấy ở mỗi cửa sổ của căn nhà đều có ánh sáng. Nhưng trên thực tế các căn pḥng trên tầng hai đều bị ngăn cách với nhau, nên một nguồn sáng sẽ không thể làm ra được hiện tượng như thế này.

Chủ nhà là một thầy giáo dạy ngữ văn tiểu học, họ Trương, cũng hoàn toàn mơ hồ và không thể giải thích về hiện tượng xảy ra tại nhà ḿnh. Đêm hôm đó cùng với đoàn phóng viên trở về Phúc Châu, anh đă giới thiệu thêm:

Căn nhà rộng khoảng 100 m2, kết cấu thô sơ tầng một là pḥng khách, pḥng ngủ của vợ chồng anh và nhà bếp, tầng hai có hai pḥng ngủ và một hành lang dài.

V́ giao thông ở đây không thuận tiện nên hai năm trước gia đ́nh anh đă chuyển đi. Cửa sổ và cửa chính đều đă được khoá rất chắc chắn, chỉ ḿnh anh có ch́a khoá. Thầy Trương khẳng định v́ sợ hoả hoạn nên tất cả các đường điện trong nhà đều bị cắt, ai đó muốn đưa điện vào nhà cũng rất khó.

Đêm đó, nhóm phóng viên, thầy Trương và mấy người dân gan dạ cùng đi vào trong nhà, trong lúc đó, rất nhiều người đứng từ xa quan sát. Kiểm tra kỹ càng cửa lớn và cửa sổ, hoàn toàn không có dấu hiệu bị phá hoại.

Mặt trước căn nhà có chín cửa sổ, ngẩng đầu nh́n lên lại không thấy ánh sáng ǵ, trong khi những người đứng ở xa vẫn nh́n thấy ánh sáng.

Bước vào nhà, tất cả chỉ là màn đêm đen kịt, mùi ẩm mốc nồng nặc. Tường nhà đă bị bong sơn, tất cả đồ đạc đều phủ một lớp bụi dày cho thấy rất lâu đă không có bàn tay người.

Trên tầng hai, trong mỗi gian pḥng đều có một tấm gương, phải chăng đây là nguồn phát sáng? Ngay lập tức dân làng đă bác bỏ giả thiết này, v́ theo sự quan sát của họ, ở những căn pḥng không có gương cũng phát sáng, thậm chí trong ngày quang đăng có khi cả hai tầng cùng phát sáng.

V́ muốn t́m ra nguyên nhân của hiện tượng kỳ lạ, người dân trong thôn đă nhiều lần kiểm tra nhưng chưa bao giờ t́m ra đáp án. Những ǵ họ có được chỉ là một quy luật: ánh sáng xuất hiện vào tám giờ và mười giờ biến mất.

Năm ngoái chỉ xuất hiện bốn, năm lần nhưng năm nay ngày nào cũng có, cho dù ngày nắng hay mưa; điểm phát sáng không cố định, khoảng hơn mười phút chuyển vị trí, đến gần không thấy ǵ nhưng từ xa lại thấy rất rơ.

Qua nhiều cuộc kiểm tra họ phủ định giả thiết nguyên nhân phát sáng là do phản quang, hay có người cố ư làm ra, thậm chí cũng không phải là do một loại trùng phản quang nào đó.

Đến khi nhóm phóng viên rời xa thôn Thắng Lợi nguyên nhân của hiện tượng vẫn ch́m trong bóng tối…

Hằng đêm, trong căn nhà nọ vẫn cứ lập ḷe ánh lửa kỳ dị. Người dân thôn Phúc Châu cũng đă quen với cảnh tượng này, họ đă coi ánh sáng nọ quen thuộc như ánh trăng mỗi ngày. Và bí ẩn về “căn nhà phát sáng” vẫn chưa được giải đáp.

 

Bi an can nha phat sang trong dem toi
Khám phá bí mật trong đêm mưa…

 

Bi an can nha phat sang trong dem toi

Nhiều lần kiểm tra vẫn thất bại

 

                                                                   Thu Trang

  

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 

<< Trước Trang of 127 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 3.1719 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO