Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 65 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Truyện ngắn huyền bí - hiendde Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1501 of 2534: Đă gửi: 10 April 2009 lúc 8:41pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGOẠI CẢM VÀ KHẢ NĂNG ĐẶC BIỆT

 

T́m thấy người mất tích sau sáu mươi năm

"Qua bao nhiêu năm ấp ủ trong ḷng, mong muốn t́m lại được em trai của tôi, nay đă thành hiện thực em tôi vẫn c̣n sống thật sung sướng vô cùng. Đại gia đ́nh chúng tôi chân thành cảm ơn cô Nguyễn Thị Nguyện và Liên hiệp Khoa học UIA đă giúp gia đ́nh chúng tôi có được niềm vui sum họp ngày hôm nay". Lời cảm ơn của ông Vũ Đức Thật

Trên đây là những ḍng tâm sự xúc động của ông Vũ Đức Thật, sáu mươi lăm, tuổi hiện đang cư trú tại Trung Thịnh. Trường Thịnh. Ứng Hoà. Hà Tây khi t́m lại được người em trai mất tích từ năm 1945, mà gia đ́nh ông tưởng không bao giờ gặp lại.

Năm Ất Dậu ấy nạn đói đă cướp đi, cha và hai người trong số năm anh chị em nhà ông. Ông Thật và người chị gái phải đi làm thuê, ở đợ mỗi người một phương.

Ba tháng sau khi cha mất, trên đường đưa người em út đi tha phương cầu thực kiếm miếng ăn, mẹ ông đă qua đời và người em út khi đó khoảng bốn tuổi cũng mất tích luôn.

Sau chiến tranh, qua nhiều năm t́m kiếm gia đ́nh hầu như đă hết hy vọng. Nào ngờ, sau khi có một người cùng làng, t́m được mộ người thân bằng ngoại cảm, cho biết địa chỉ của Liên hiệp Khoa học công nghệ Tin học ứng dụng UIA, ông Thật lại có đôi chút hy vọng, biết đâu t́m lại được người thân của ḿnh.

Tuy vậy, khi bắt đầu đến đây thực sự trong thâm tâm ông không mấy tin tưởng, có chăng đi t́m để an ủi bớt phần nào nỗi ḷng của ḿnhmà thôi.

Lần đầu tiên khi đến gặp nhà ngoại cảm là cô Nguyễn Thị Nguyện, tŕnh bày nguyện vọng của gia đ́nh muốn t́m hài cốt của mẹ và em trai, th́ cô Nguyện đă nói với ông:

- Cứ t́m xong mẹ mới t́m đến em.

Ngày 13-5-2002 cầm tấm sơ đồ mộ mẹ ḿnh, trong ḷng ông vừa mừng, vừa lo lại ngổn ngang những nghi ngại phấp phỏng: liệu gia đ́nh ḿnh có may mắn t́m được hài cốt của mẹ không.

Theo lời mô tả của cô Nguyện, năm 1945 khi mẹ ông dắt theo người em út từ quê ra đến Thanh Tŕ. Hà Nội qua khu vực chùa thuộc thôn Triều Khúc xă Tân Triều th́ qua đời do mệt và đói. Người dân qua đường đă chôn cất mẹ ông ngay tại đó, mà hiện nay là phía Tây Nam băi tha ma, trong khu đất ở của một người có tên chữ cái đầu là "C".

Dựa vào những thông tin và bản sơ đồ gần như chính xác, do cô Nguyện cung cấp về địa h́nh, địa vật sau ba ngày cả t́m kiếm và đào bới, gia đ́nh ông đă t́m được hài cốt của mẹ ông, dù chỉ c̣n những mẩu nát vụn do lâu ngày chưa được sang cát.

Thật bất ngờ, địa điểm t́m thấy hài cốt ở dưới gốc một cây hồng xiêm, cạnh rănh nước bên cổng nhà anh Triệu Văn Cường, đúng như trong dự báo của nhà ngoại cảm. Trong niềm xúc động và cả vui mừng, ông Thật lại t́m đến Liên hiệp UIA, với nhiều hy vọng t́m được cả hài cốt của em trai ḿnh.

Gia đ́nh ông có năm anh em, nhưng đă chết mất hai người trong nạn đói năm ấy. Hiện nay chỉ c̣n lại ông và người chị gái Vũ Thị Quặng bảy mươi hai tuổi, sống tại thôn Hoạ Đống.

Sau khi mẹ đưa người em út tên là Vũ Văn Thà đi vào khoảng tháng 12-1945 và mất tin tức, th́ cả gia đ́nh ông Thật đều nghĩ rằng người em xấu số ấy, chắc chắn cũng không tránh khỏi cái chết. V́ vậy, khi đến trung tâm ngoại cảm lần thứ hai, trong thâm tâm ông chỉ có mong muốn t́m được hài cốt của em trai ḿnh.

Ngày 8-7-2002 sau khi làm các thủ tục hành chính, ông Thật và người con trai cả vào gặp nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện. Tŕnh bày lại kết quả t́m mộ mẹ xong, ông Thật nhắc lại câu nói của cô Nguyện ở lần gặp trước. Một thoáng chau mày rồi rất b́nh thản nh́n thẳng vào ông cô nói:

- Em trai ông hiện nay vẫn c̣n sống , chưa chết th́ không thể đi t́m mộ được.

Tất cả khách trong pḥng t́m mộ, cùng với cha con ông Thật lặng đi không thốt nên lời. Mấy phút sau trấn tĩnh lại ông Thật hỏi lại cô Nguyện:

- Dạ thưa cô vừa nói ǵ thế ạ?

- Em trai ông hiện nay vẫn c̣n sống, cô Nguyện nhắc lại từng lời rất rơ ràng. Năm 1945 đi cùng bà mẹ, khi bà chết, có người đă bế đi theo hướng Cao Bằng Lạng Sơn.

Nhắm mắt lại trong giây lát, cô Nguyện xác định rơ hơn là người em trai của ông Thật, hiện đang sống tại một vùng đất thuộc thành phố Thái Nguyên. Sau đó cô Nguyện lấy băng ghi âm ra và nói rằng:

- V́ là người sống nên cô không vẽ sơ đồ, mà chỉ tả đường đi để ông Thật theo chỉ dẫn mà đi t́m.

Nhận cuốn băng ghi âm với những thông tin chi tiết đến từng cây cầu, con suối , từng kilomet đường đi, ông Thật xúc động vô cùng. Như vậy là em ông c̣n sống và hy vọng t́m lại được người thân trỗi dậy, thôi thúc ông mau chóng đi t́m lại em trai ḿnh.

Sau khi cùng tất cả gia đ́nh bàn họp và đi đến thống nhất, ông Thật và người con trai cả sẽ đi t́m người em mất tích của ông. Ngay hôm sau hai bố con ông lập tức lên đường.

Lần đi đầu tiên này, theo lời của nhà ngoại cảm "có người bế em đi về hướng Cao Bằng Lạng Sơn" nên ông bàn với người con, cứ theo hướng này để đi với mục đích chủ yếu là t́m hiểu địa bàn.

Từ trung tâm thành phố Thái Nguyên, hai bố con cũng gặp "hai cầu cao và một cái cống nhỏ" đúng như lời mô tả trong băng. Tuy vậy đi thêm một đoạn đường nữa th́ có đến năm, sáu cái cống nhỏ nữa.

Hai bố con ông Thật đă hỏi thăm rất nhiều người về em trai ḿnh, nhưng không ai biết. Mất phương hướng cộng với việc, dùng điện thoại liên lạc với nhà ngoại cảm không được, hai bố con ông đành tạm quay về.

Ngày hôm sau ông lại ra Hà Nội gặp cô Nguyện, báo về kết quả của ngày t́m kiếm đầu tiên, ông được cô cho biết ông đă đi sai hướng. Hướng đúng phải từ thành phố Thái Nguyên đi theo hướng Bắc Cạn, như vậy là cuộc t́m kiếm phải quay về điểm xuất phát.

Lần thứ hai ra đi từ sớm, ông Thật và con trai theo đường chính, từ trung tâm thành phố Thái Nguyên đi Bắc Cạn. Khi nhận thấy các thông tin về địa h́nh, địa vật đều đă khá chính xác, ông cẩn thận liên lạc với cô Nguyện th́ được cô chỉ dẫn ngay:

- Bác đă đi quá 5km, phải lùi lại, rẽ phải vào khu vực gần ga đấy.

Quay lại khoảng năm km, hai cha con ông rẽ phải vào ga Quán Triều. Theo lời cô Nguyện trong băng ghi âm sẽ gặp "một doanh trại bộ đội" (thực ra đây là một đơn vị cải tạo quân nhân đào ngũ), đi tiếp ba km, vừa đi ông Thật vừa hỏi thăm tin tức về người em trai, nhưng không ai biết ǵ cả.

Mất phương hướng, ông lại liên lạc tiếp với cô Nguyện th́ được hướng dẫn: phải ngược ra ba km. Như vậy là ông đă đi vào địa phận xă Cù Vân huyện Đại Từ. Lúc này đă là buổi trưa, các ngả đường đi đă hết, mà tin tức về người em trai vẫn chưa có ǵ. Bao nhiêu hy vọng và dự định trong ông dường như đă vơi đi .

Buổi chiều ông Thật gọi điện, để xin những thông tin điều chỉnh và tŕnh bày cả những băn khoăn trong ḷng, th́ thật bất ngờ khi được cô Nguyện hướng dẫn:

Vẫn c̣n một con đường rẽ trái đi vào hướng núi. Đi thêm một km, hai cha con ông bàng hoàng khi đứng trước một ngôi nhà đúng như trong mô tả, chỉ khác là bên trái không có ao. Khấp khởi mừng thầm t́m gặp chủ nhà, th́ ông Thật được biết đó là ông Nguyễn Văn Chắc.

Ḍ hỏi rơ hơn th́ được biết ông Chắc là người c̣n cả bố mẹ và anh em. Vừa thất vọng, vừa không giấu được ḷng ḿnh, ông Thật đem tâm sự về người em trai đă mất tích mấy chục năm kể cho ông Chắc.

Không ngờ ông Chắc cho biết trong vùng này cũng có một người chừng tuổi như thế, được đưa về đây làm con nuôi từ khi c̣n nhỏ, nhưng người đàn ông đó không tên là Vũ Văn Thà, mà tên là Khương Văn Thông.

Nhận lời ḍ hỏi giúp, ông Chắc khuyên hai cha con ông Thật nên quay về đợi tin v́ theo ông, việc này không thể vội vàng kết luận ngay được. Trở về quê, gần mười ngày chờ đợi tin tức cùng những thấp thỏm lo âu và hy vọng, mà vẫn chưa thấy tin báo về, cả gia đ́nh ông Thật rất lo lắng.

Được biết chị Cần, một người mới về làm dâu trong thôn, cũng là người xă Cù Vân. Đại Từ. Thái Nguyên, gia đ́nh ông Thật có ư nhờ chị ḍ hỏi giúp, chị Cần nhận lời ngay.

Về xă Cù Vân, t́m gặp được ông Thông, chị Cần đưa cho ông mảnh giấy ghi lại lời nhắn của ông Thật:

- Tháng 12-1945 mẹ Trương Thị Ṿng có đưa em Vũ Văn Thà đi, sau khi mẹ mất có người đă nhận và đưa em lên Thái Nguyên làm con nuôi.

Đón đọc được những ḍng chữ ấy, ông Thông thật sự xúc động. Quá khứ hiện về như mới ngày hôm qua. Những ngày cuối năm 1945 ấy ông c̣n rất nhỏ không nhớ ǵ cả.

Chỉ sau này trong những lúc vui vẻ sum họp gia đ́nh, cha mẹ nuôi của ông mới kể rằng, ngày ấy đă mua ông bằng một thúng gạo. Ông bà lúc đó không có con đă nhận ông làm con nuôi, đặt tên là Khương Văn Thông và lấy khai sinh năm 1945.

Nặng ân nghĩa của cha mẹ nuôi, ông hết ḷng chăm sóc khi ông bà c̣n sống và thờ phụng như cha mẹ đẻ khi họ qua đời. Nhưng tuổi càng cao, th́ nỗi xót xa và mong ngóng về quê hương bản quán càng lớn dần trong ông.

Linh tính như mách bảo, ông Thông tha thiết nhờ chị Cần báo tin giúp mong sớm được gặp mặt ông Thật. Ngay trưa ngày hôm sau, hai cha con ông Thật đă có mặt ở nhà ông Thông.Thật là kinh ngạc khi cảnh vật ở đây đúng như lời mô tả trong băng ghi âm.

- Từ mặt Bắc Đông trông ra, tay phải là bếp tay trái là ao. Tiến vào một chút là vườn cây, vườn rau. Có hai nếp nhà và lên nhà phải qua bậc thang.

Xúc động thật sự nhưng ông Thật vẫn có phần e ngại, v́ h́nh dáng ông Thông hơi khác so với dự đoán của nhà ngoại cảm. Ông Thông "cao hơn và khắc khổ hơn" chứ không "trẻ hơn và thấp hơn".

Để kiểm tra lại cho chắc chắn hơn, ông Thật và ông Thông cùng có mặt tại bưu điện để xin chỉ dẫn của cô Nguyện. Sau khi nghe ông Thật tŕnh bày những băn khoăn của ḿnh, cô Nguyện khẳng định chắc chắn ông Thông chính là người em trai đă mất tích gần sáu mươi năm nay của ông.

Bao nhiêu t́nh cảm và mong chờ trong những ngày t́m kiếm dường như không giấu được, cộng với lời khẳng định của nhà ngoại cảm, hai anh em ông Thật ôm chầm lấy nhau mừng vui, xen lẫn xúc động xót xa của mấy chục năm xa cách. Ngay hôm ấy, cả hai anh em đă cùng về quê ngay.

Trước bàn thờ tổ tiên và họ hàng thân thiết, ông Thông đă được nhận lại tên họ và quê hương bản quán của ḿnh, trong những giọt nước mắt dành cho niềm vui đoàn tụ gia đ́nh sau hơn nửa thế kỷ.

Tất cả gia đ́nh ông Thật c̣n rất bàng hoàng khi nhớ lại câu nói của cô Nguyện:

- T́m một như ông nhưng lại được mười ba.

Thực ra ông Thông có tẩt cả mười bốn người con và cháu, nhưng có một con gái đă ly hôn, như vậy con số mười ba như cô Nguyện nói quả là chính xác.

Trong niềm vui của ngày đoàn tụ, cả gia đ́nh anh em ông Vũ Văn Thật và Vũ Văn Thà, đă không quên tới cảm tạ ba cơ quan phụ trách nghiên cứu về khả năng đặc biệt. Liên hiệp Khoa học công nghệ Tin học ứng dụng UIA, Viện Khoa học H́nh sự Bộ Công An, Trung tâm Bảo trợ văn hoá kỹ thuật truyền thống.

Và nhất là nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện, đang làm việc tại địa chỉ nhà 12 ngách 45 ngơ 6 phố Phuong Mai. Quận Đống Đa. Hà Nội. Người đă khẳng định chắc chắn rằng, em trai ông Thật vẫn c̣n sống.

Từ những thông tin rất ít của gia đ́nh nhớ được từ cách đây gần sáu mươi năm, đồng thời đă đưa ra những chỉ dẫn cụ thể, để gia đ́nh ông có được niềm vui vô bờ bến của ngày sum họp hôm nay.

 

                                                              Ngô Thúy Thư

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1502 of 2534: Đă gửi: 10 April 2009 lúc 11:09pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CỤ ÔNG 115 TUỔI Ở MIỀN TÂY

 

Nghe tiếng khách lạ cụ Chấn cố gắng ngồi dậy, hai tay run rẩy vịn thành giường. Con cụ, một ông lăo cũng gần... tuổi 80 đến nâng cụ dậy. Cụ Chấn móm mém cười:

- Tôi yếu lắm rồi. Không biết sống có thọ không…

Cụ Đoàn Văn Chấn 115 tuổi, sinh sống ở cù lao ông Chưởng, một cù lao rộng lớn, trù phú nhất miệt đồng bằng sông Cửu Long, cũng là nơi có nhiều cụ thọ cao nhất miền Tây.

Nằm cách thành phố Long Xuyên chừng hơn mười km, qua bến đ̣ Sơn Đốt huyện Châu Thành. Từ bên kia huyện nh́n qua cù lao ông Chưởng, chỉ thấy một màu xanh ngút ngàn yên ả.

Nhưng qua cù lao mới thấy nó không yên ả thanh b́nh như cái vẻ bề ngoài, nhà cửa san sát chen chúc nhau, cũng ồn ă náo nhiệt không khác chi thành phố Long Xuyên. Qua được bến đ̣ hỏi ông Đoàn Văn Chấn cụ ông 115 tuổi, không người lớn người nhỏ nào lại không biết.

Ḍng tộc cụ ông Đoàn Văn Chấn là một trong số ít ḍng tộc, sinh sống hàng trăm năm ở đây, khai phá mảnh cù lao mang tên ông Chưởng này. Nhà ông Chấn chỉ cách bến đ̣ Sơn Đốt chừng nửa cây số. Khi chúng tôi đến, cụ Chấn nằm trên sập gụ miền Tây.

Giờ cụ Chấn đă yếu đi nhiều, so với cách đây hơn hai năm, khi chúng tôi có dịp ghé thăm cụ. Nhưng cụ c̣n minh mẫn, nghe tiếng người lạ, trầm ngâm một lúc rồi cụ khẳng định rằng chúng tôi từ thành phố xuống.
Cụ chỉ nhớ thế cũng bởi cụ chỉ gặp chúng tôi có đúng một lần. Duy có điều da dẻ của cụ vẫn hồng hào không nhăn nhúm. Tai cụ đă lăng khi muốn nói, hay muốn hỏi cụ chuyện ǵ, đều phải ghé sát vào tai, cụ mới nghe.

Giọng của cụ cũng yếu đi nhiều răng cụ rụng hết. Khó khăn lắm chúng tôi mới có thể hỏi chuyện cụ, và cũng thật khó khăn, phải nhờ con của cụ là ông Đoàn Văn Tiển người con thứ sáu của cụ, cũng gần tuổi 80, làm “phiên dịch” chúng tôi mới tṛ chuyện với cụ dễ dàng...

Cho đến giờ, ông Tiển c̣n giữ nhiều giấy tờ của gia đ́nh, trong đó có thẻ căn cước có số 06488373 mang tên Đoàn Văn Chấn, do chính quyền chế độ cũ cấp ngày 29-6-1970, sau này có nhiều đợt đổi lại chứng minh nhân dân, nhưng lúc ấy cụ Chấn đă gần 80 tuổi không biết sống chết thế nào.

Nên bây giờ cụ Chấn chỉ có cái thẻ căn cước này chứng minh cái tuổi 115 của cụ. Ông Tiển cho biết, vào năm 1955 cụ đă được cấp thẻ căn cước một lần rồi. Trên thẻ căn cước này ghi rơ cụ Đoàn Văn Chấn sinh năm 1894, tại Nhơn Mỹ Long Xuyên, cha tên Vệ, mẹ là Trịnh Thị Thoại. Thẻ này c̣n có những chỉ số: ông cao 1m60, nặng 55kg.

Ông Tiển chỉ lên hàng cột nhà, trên ấy ông Tiển trang trọng treo lên những bằng khen của hội người cao tuổi Việt Nam, mừng thọ cụ Đoàn Văn Chấn, bằng khen gần nhất ghi:

"Mừng thọ cụ Đoàn Văn Chấn, 114 tuổi ấp Nhơn An, xă Nhơn Mỹ huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang".

Bằng khen do ông Nguyễn Tấn Trịnh Chủ tịch Hội người cao tuổi Việt Nam kư vào năm 2008. Trên cột nhà, có treo khoảng mười bằng khen như vậy, từ năm cụ Chấn trăm tuổi đến nay.

Trong bức h́nh gần đây nhất, ngươi ta vẫn c̣n thấy một cụ già râu tóc bạc phơ tiên phong đạo cốt, khi cụ Chấn ở vào tuổi bách niên. Bây giờ th́ cụ không c̣n cái vẻ thanh cao thoát tục ấy nữa. Cuối năm ngoái, con cháu cụ đă phải cắt tóc cạo râu cho cụ, để cụ sinh hoạt được dễ dàng, một phần bớt nóng bức..

Cụ Chấn có đến chín người con, vợ cụ mất khi cụ mới 46 tuổi. Sau khi vợ qua đời cụ ở vậy nuôi các con khôn lớn, rồi lần lượt dựng vợ gả chồng cho từng người.

Các con cụ nay c̣n ba người và cả ba người đều vẫn mạnh khỏe. Người con thứ ba là bà Đoàn Thị Hiên nay đă 84 tuổi, hiện cũng sống tại cù lao và người con gái thứ bảy là bà Đoàn Thị Luyến nay cũng đă 70 tuổi. Con của cụ Chấn cũng đều đă lên... lăo, cùng sinh hoạt trong Hội người cao tuổi như cha ḿnh.

Bây giờ cụ Chấn cũng không nhớ nổi cụ có bao nhiêu cháu, chắt, cụ chỉ biết là nhiều lắm, hỏi cụ, cụ nói:

- Có khi đến cả trăm đứa.

Ông Tiển nhẩm tính bởi ngay cả ông cũng không nhớ hết, cả cháu và chắt của cụ Chấn cũng phải lên đến gần trăm người.

Con cháu cụ Chấn phần đông vẫn ở quanh cù lao ông Chưởng. Cụ Chấn hiện ở với ông Tiển. Trong mái nhà cổ kính ấy thường xuyên chỉ có ba người già, cụ Chấn và vợ chồng ông Tiển, người ít tuổi nhất trong nhà, vợ ông Tiển năm nay cũng đă xấp xỉ 70 tuổi.

Cụ Chấn được bố trí nằm ngay cửa ra vào, bên đối diện là ông Tiển giữa nhà là bàn thờ gia tiên. Mỗi khi cần việc ǵ cụ không c̣n kêu con cháu như ngày nào được nữa, cụ chỉ cần đập đập vào chiếc sập gụ cho phát ra tiếng kêu, con cháu cụ chạy tới.

Lâu lâu cụ lại được ông Tiển d́u dậy, dắt ra trước nhà tập... thể thao. Cụ hay bám vào hai vai ông Tiển, hai cha con đi ṿng quanh sân cho đến khi nào thấm mệt th́ vào nghỉ.

Người đă yếu nhiều mắt đă mờ hẳn, nhưng cụ Chấn vẫn c̣n khá minh mẫn. Ngày giỗ của những người thân trong gia đ́nh, ḍng tộc cụ đều nhớ như in. Cụ vẫn nhớ tên từng người con, cháu của ḿnh, chỉ có hàng chắt là cụ không thể nhớ hết.

Có lần đang tập thể thao th́ cụ Chấn đ̣i đi... bơi lội, nhà cụ Chấn nằm cách sông Hậu không xa, chỉ hơn trăm mét. Nghe cha đ̣i đi lội ông Tiển giật ḿnh, cụ chỉ bảo cụ thèm tắm dưới sông, lâu lắm rồi cụ không được ra sông rồi c̣n ǵ.

Nghe cha nói thương đứt ruột, biết cha nhớ nước, nhưng ông Tiển cũng đâu dám chiều theo. Hơn 110 tuổi, biết cụ sẽ thế nào nếu xuống dưới sông. Nhưng nghe cụ năn nỉ quá ông Tiển dẫn cha ra sông d́u xuống bến, cho cha được chạm tay vào ḍng nước đục ngầu phù sa sông Hậu, ḍng nước bao bọc cuộc đời cha con ông.

Càng ngày mắt cụ Chấn ngày một yếu dần, có hôm cụ ngồi trước mặt ông Tiển rồi bàn, cụ chẳng c̣n nh́n thấy ǵ nữa, những thứ trước mặt, ngày một mờ đi trong mắt cụ. Nghe cha bệnh ông đưa cha sang Long Xuyên để chữa mắt cho cha, cũng tiện khám tổng quát cho cụ.

Đến bệnh viện các bác sĩ đă phải mất cả ngày kiểm tra, “nghiên cứu” rồi đưa ra kết luận: Những bộ phận trong cơ thể cụ đều đă... quá tuổi. Có bệnh cũng khó có thể chữa trị. Đôi mắt của cụ cũng vậy.

Có bữa ngồi trước nhà nhâm nhi trà với ông Tiển, dường như ngẫm nghĩ đến cái tuổi quá... già của ḿnh, cụ đùa bảo với ông Tiển rằng:

- Có lẽ Diêm vương quên tía rồi?.

Vào dịp Tết nguyên đán năm 2003, cụ Đoàn Văn Chấn khi ấy tṛn 110 tuổi, vinh dự được Chủ tịch nước Trần Đức Lương trao tặng phần quà mừng thọ là một xấp vải lụa Hà Đông. Khi nhận quà tặng vào năm 2003 cùng với cụ Chấn, ấp Nhơn An, xă Nhơn Mỹ, cù lao Ông Chưởng, c̣n một cụ bà nữa cụ tên Nguyễn Thị An, cụ An sống đến tuổi 114, cụ mới qua đời cách đây không lâu. Ấp Nhơn An c̣n được người trong ấp gọi là ấp trường thọ.

Khi nghe cụ Chấn có khách, con cháu và hàng xóm cụ kéo đến chật nhà, nói là con cháu cụ, nhưng cũng đều đă lên ông lên bà. Mọi người kể cho chúng tôi nghe nhiều chuyện về cụ Chấn. Cụ được người dân trong vùng kính trọng như một già làng.

Thời trẻ cụ Chấn không theo học Pháp ngữ mà cụ học chữ Nho. Sau này nhờ vốn chữ Nho ấy cụ trở thành thầy “tướng số” trong vùng. Thời cụ c̣n khỏe, từ ma chay, cưới hỏi, chuyện lớn chuyện nhỏ ǵ trong cái ấp Nhơn An này người ta cũng đều đến hỏi ư kiến cụ.

Mọi người bảo với chúng tôi rằng, cụ Chấn sống hiền lành đạo đức lắm, cả đời cụ có lẽ chưa làm mếch ḷng ai. Tôi hỏi cụ về “bí quyết” trường thọ, cụ Chấn cười, câu trả lời của cụ chỉ là nụ cười hiền hậu ấy!

Ông Tiển th́ bảo, có lẽ cụ sống thọ nhờ cái nết hiền lành và sự lạc quan. Cụ Chấn luôn bảo ban mấy người em, con cháu, ḿnh phải ráng sống:

- Tập tánh không hờn giận ai, không biết nóng giận là ǵ. Yên ổn an nhàn tự tại là do nơi ḿnh mà ra. Ở hiền th́ gặp lành điều dữ tránh đi.

Trong thời gian tṛ chuyện với cụ Chấn, chúng tôi cố gắng t́m ra những ưu điểm trong cuộc sống, “bí quyết” trường thọ của cụ Chấn. Nhưng chúng tôi không thể t́m ra câu trả lời, cụ cũng sinh sống làm lụng như bao người dân vùng này, cũng từng vẫy vùng sông nước lặn lội với đủ thứ nghề, lam lũ nuôi gần chục người con.

Cụ không phải mẫu người kiêng cữ rượu, cụ cũng uống được một vài ly nhưng không bao giờ uống đến say. Trà cũng nhâm nhi... Nếu có chăng chỉ là cụ ít bệnh tật, từ nhỏ đến tuổi này, lâu lâu cụ chỉ bị cảm cúm vài ngày, hắt hơi sổ mũi vài ba bận, c̣n th́ chẳng bao giờ cụ đụng đến một viên thuốc.

Người miền Tây xưa nay, thọ đến bách niên đă hiếm, nay cụ Chấn đă sống qua ba thế kỷ, vẫn minh mẫn, th́ đúng là chuyện lạ.

Vào năm 2008. Hăng Thông tấn AP đă thông tin về một trong những người sống thọ nhất thế giới hiện nay theo sách kỷ lục Guinness, bà Edna Parker, người Mỹ đă tổ chức lễ thượng thọ 115 tuổi. Tại buổi lễ này cụ bà Parker đă thả 115 quả bóng lên bầu trời để đánh dấu mốc quan trọng trong cuộc đời cụ.

Theo Tổ chức Nghiên cứu Lăo khoa, một tổ chức có trụ sở tại California, chuyên nghiên cứu thông tin về những người sống rất thọ, hiện trên thế giới chỉ có 75 người, gồm 64 cụ bà và 11 cụ ông, sống từ 110 tuổi trở lên.

Không biết trong danh sách của Tổ chức Nghiên cứu Lăo khoa của Mỹ ấy, có tên cụ Đoàn Văn Chấn của Việt Nam hay không?

 

                                                                               ST

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1503 of 2534: Đă gửi: 11 April 2009 lúc 8:04pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HÀNG NGÀN NGƯỜI ĐỔ XÔ XIN

"NƯỚC THÁNH" TRỊ BỆNH

 

Khoảng một tuần nay, hàng ngàn người dân từ khắp nơi đổ về một cái giếng ở thôn Trường Định, xă Ḥa Liên, huyện Ḥa Vang Đà Nẵng xin “nước thánh” uống, v́ nghe tin đồn uống nước này sẽ chữa được bách bệnh.

Có mặt tại khu vực miếu thờ ông Hảo ở thôn Trường Định, nơi có “giếng thánh” chúng tôi chứng kiến cảnh gần một trăm người dân mang can nhựa, chai, lọ, xô chậu.. tới xin nước về chữa bệnh cho ḿnh và người thân.
 
Khói hương nghi ngút tỏa ra từ khu vực giếng cho đến miếu ông Hảo. Tranh thủ dịp này, nhiều người dân địa phương đă dựng bạt để bán hương, nước uống, can nhựa với giá khá cao, khiến khủng cảnh càng thêm hỗn loạn.

 

Để nước có thể chữa bệnh, người dân đây phải vào miếu thờ ông Hảo thắp hương khai bệnh, sau đó xuống lấy nước tại giếng ông Hảo, rồi lại quay trở lại miếu thờ thắp hương cầu khấn chữa bệnh.

 

Tin vào công dụng của “nước thánh” nhiều người không những xin nước chữa bệnh cho ḿnh, mà c̣n mang rất nhiều về cho người thân ở nhà uống.

 

Một chị phụ nữ bán hoa quả tại khu vực này quả quyết:

 

- Nước ở đây chữa được bách bệnh, chỉ có điều người xin có được ông Hảo đồng ư không thôi.

 

Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, ở thị trấn Phú Lộc, Thừa Thiên Huế, chở năm can nước loại can hai lít, bằng xe máy về nhà cho người thân chữa bệnh, kể:

 

- Tui chạy xe máy cùng mấy người ở quê vào đây từ một giờ chiều. Ở quê tui đă có người uống nước tại giếng này mà hết bệnh ung thư, rứa nên tui cũng vào xin về cho cả nhà uống xem có hết bệnh không. Ở huyện Phú Lộc chắc khoảng năm trăm người vào đây xin nước uống rồi.

 

Giếng ông Hảo rộng chưa tới một mét, sâu vài mét, nằm sát mép nước sông Cu Đê. Nước giếng rất trong và được một nhà dân ở cạnh đó bơm lên sử dụng cách đây khá lâu năm.

 

Theo người dân thôn Trường Định, việc có nhiều người ồ ạt đến đây xin nước uống chữa bệnh, bắt nguồn từ một người phụ nữ quê ở Phú Lộc bị bệnh ung thư, nghe lời thầy cúng vào đây xin nước uống rồi hết bệnh.

 

Họ c̣n khẳng định đă có một người ở Ḥa Khánh bị bệnh ung thư khá nặng, sau khi uống nước giếng này đă khỏi hẳn. Nhiều căn bệnh như nhức xương, đau lưng, mỏi vai… th́ chỉ cần uống một ca nước giếng ông Hảo là hết bệnh ngay. Thậm chí trẻ con khóc nhiều, sau khi cho uống nước này cũng không khóc nữa (!).

 

Ông Hồ Văn Hai một cựu chiến binh, tham gia giữ ǵn an ninh trật tự tại đây cho biết, t́nh trạng này đă diễn ra cách đây hơn một tuần, người đến xin nước cả ngày lẫn đêm, đông nhất là vào buổi sáng sớm.

 

Trung b́nh mỗi ngày có từ ba, bốn trăm người tới xin, vào những ngày rằm, số lượng người đến xin nước càng đông hơn.

 

Trước t́nh trạng người dân đổ xô đi xin nước, vào khoảng bốn giờ chiều ngày 10-4, một nhóm thanh niên ở Ḥa Khánh và Kim Liên, quận Liên Chiểu, đă lên khu vực này gây rối, tỏ ư đ̣i thu tiền những người đi xin “nước thánh” gây ra cảnh xô xát với thanh niên trong thôn Trường Định.

 

Ông Trần Đại trưởng công an xă Ḥa Liên cho biết, sau vụ việc này đă cử lực lượng công an dân quân xă xuống, phối hợp với dân quân thôn Trường Định, để đảm bảo an ninh trật tự tại đây.
 
- Chúng tôi đă báo cáo việc nhiều người dân tới xin nước về chữa bệnh lên huyện. Trong thời gian tới xă sẽ có những biện pháp kiến nghị, để chấn chỉnh t́nh trạng này. Ông Đại nói.

 

                                                                 Khánh Hồng

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1504 of 2534: Đă gửi: 11 April 2009 lúc 8:24pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

BỨC ẢNH MA THỨ HAI TẠI LÂU

ĐÀI CỔ Ở SCOTLAND

 

Bức ảnh “ma” thứ hai tại lâu đài cổ Tantallon nổi tiếng ở Scotland, được công bố một tháng sau bức ảnh đầu tiên.

Hồi tháng trước, một bức ảnh được chụp tại lâu đài cổ ở Bắc Berwick, Đông Lothian Scotland, cho là bức ảnh “ma” thuyết phục nhất thế giới. Nhân vật bí ẩn xuất hiện trong trang phục quư tộc, với áo cổ xếp đứng bên trong cửa sổ có song sắt.

Bức ảnh thứ hai được chụp bởi Grace Lamb, đến từ Endinburgh, tại cùng một vị trí với bức ảnh thứ nhất, nhưng từ cách đây ba mươi hai năm.

Tấm h́nh chụp chồng của bà Lamb và hai con Paul và Kelly. Phía sau họ là h́nh ảnh một người phụ nữ đang đứng nh́n ra ngoài qua khung cửa sổ.

Bà Lamb không hề nhớ là ḿnh đă nh́n thấy một khuôn mặt nào đó, khi bà bấm máy chụp bức h́nh này. Nhân vật lạ chỉ được phát hiện ra khi bức ảnh được in ra, và đă từng trở thành một chủ đề tranh luận sôi nổi trong gia đ́nh.

Gia đ́nh bà Lamb đă quyết định gửi bức ảnh đến giáo sư Wiseman, sau khi những phát hiện mới về h́nh ảnh “ma” tại lâu đài Tantallon, được mọi người đặc biệt chú ư.

Giáo sư Wiseman đến từ đại học Hertfordshire, người đứng đầu nhóm nghiên cứu về những bức ảnh ma trên toàn thế giới, trong khuôn khổ dự án cho Hội nghị khoa học quốc tế Endinburgh, cho biết:

- Tôi luôn hoài nghi về “ma” nhưng bức ảnh này là một phát hiện tuyệt vời. Đă có rất nhiều người ghé thăm trang web của dự án, và gửi cho tôi hàng trăm bức ảnh, nhưng đây là bức ảnh gây nhiều sự ṭ ṃ nhất.

Alex Pryce thuộc nhóm nghiên cứu Edinburgh, vẫn tỏ ra hoài nghi:

- Khi bức h́nh được phóng to, dường như nhân vật bí ẩn là h́nh ảnh của một phụ nữ, đang mang trên vai chiếc túi nhỏ, mặc áo khoác hồng đang đi xuống cầu thang với chiếc giỏ đi mua sắm.

 

Một nhân vật bí ẩn lại xuất hiện trên cửa sổ của lâu đài.

 

                                                                     Telegraph 

 

 

 

 

 

 

 

  

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1505 of 2534: Đă gửi: 11 April 2009 lúc 8:41pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HĂI HÙNG ĂN 51 QUẢ ỚT MA

TRONG HAI PHÚT

 

Một phụ nữ Ấn Độ đang trên đường ghi tên ḿnh vào Sách Kỷ lục Guinness thế giới, sau khi ăn năm mươi mốt quả ớt, loại cay nhất thế giới và được mệnh danh là “ớt ma” chỉ trong ṿng hai phút.

Ăn xong cô c̣n xát ớt lên đôi mắt. Người lập được kỷ lục đáng nể trên là Anandita Dutta Tamuly hai mươi sáu tuổi. Cô đă ăn ngấu nghiến những quả “ớt ma” ngay trước mặt đầu bếp người Anh Gordon Ramsay, tại bang Assam đông bắc Ấn Độ.

Cô Tamuly c̣n cho hay, cô đă cảm thấy “vô cùng kinh khủng” khi phải cố gắng ăn sáu mươi quả ớt như thế, trong một sự kiện địa phương trước đó.

 

Đầu bếp người Anh Ramsay đă thử ăn một quả, nhưng cho biết “thế đă là quá nhiều” và xin nước để uống. Đầu bếp Ramsay hiện đang ở Assam, để tham gia một seri truyền h́nh về thực phẩm toàn cầu.

 

Năm 2007 Sách Kỷ lục Guinness thế giới, công nhận loại “ớt ma” là ớt cay nhất thế giới, dựa vào lượng đơn vị cay của ớt. Một quả ớt xanh b́nh thường có khoảng 1.500 đơn vị cay.

 

Thành tích đáng nể trên của Tamuly diễn ra ở Jorhat, cách thủ phủ Guwahati bang Assam khoảng 300 km vào hôm thứ năm vừa qua.

 

Tamuly tiết lộ khi c̣n bé rất hay ăn ớt “trong khi những đứa trẻ cùng lứa thường lang thang khắp làng t́m quả mọng”.

 

Atul Lahkar, một đầu bếp địa phương, cho biết trên tờ Times of India rằng:

 

- Tamuly c̣n nhai nhỏ hạt của hai mươi lăm quả ớt, ngay trước mắt cô trong có một phút và trước sự kinh hăi của mọi người.

 

Hiện sách kỷ lục Guinness thế giới chưa chính thức công nhận kỷ lục của Tamuly.

 

 

 


 

Tamuly thực hiện màn ăn "ớt ma".

 

 

 

 
 
Ăn xong cô c̣n xát ớt lên mắt.

 

                            

                                                                          BBC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1506 of 2534: Đă gửi: 11 April 2009 lúc 10:39pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

ẢNH CHỤP KỲ DIỆU NƠI

CẦU VỒNG KẾT THÚC

 

Chắc các bạn nh́n thấy cầu vồng nhiều lần rồi phải không? Nhưng đă bao nhiêu bạn được chứng kiến nơi cầu vồng chấm dứt?

Tưởng tượng được nh́n thấy “chân cầu” chấm mặt đất quả là thú vị. Những bức ảnh cực hiếm về điểm dừng của cầu vồng, do một nhiếp ảnh gia nghiệp dư người Mỹ Jason Erdkamp, chụp khi đang trên đường đi du lịch qua một đường cao tốc, tại hạt Orange, bang California. Hôm đó là một ngày Chủ Nhật có mưa.

Jason Erdkamp thậm chí c̣n ước tính, xem tốc độ dịch chuyển của cầu vồng là bao nhiêu, khi nó tiến về phía bắc.

- Cầu vồng dường như di chuyển rất nhanh và mạnh khi chúng ta tiến lại gần “chân” của nó. Tốc độ nó tiến trên mặt đất là khoảng hai mươi đến ba mươi dặm một giờ. Hiện tượng này kéo dài chừng năm phút. Jason nói.

 





 

 

                                                                            ST

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1507 of 2534: Đă gửi: 12 April 2009 lúc 8:23pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 
PHẬT NGỌC H̉A B̀NH
 
 
 
Pho tượng Phật Thích Ca bằng ngọc thạch (Polar Pride. Niềm kiêu hănh của Bắc Cực) cao 3,5m nặng 4,650 kg được tạc từ khối ngọc thạnh nặng 18 tấn, được t́m thấy tại Canada vào năm 2000.

Trước khi t́m thấy ngọc thạch, vị Lạt ma Tây Tạng Zopa Rinpoche nằm mơ thấy về hướng đất nước Canada có một khối sáng từ ḷng đất vọt lên.
 
Sau đấy không lâu, Canada công bố phát hiện một khối ngọc lớn nhất thế giới. Vị Lạt ma Zopa tức tốc t́m ngay đến ông Green, là người quy y đầu Phật, là một tỷ phú.
 
Vị Lạt ma Zopa thuyết phục Phật tử Green mua lại khối và tạc thành tượng Phật. Ông Green hoan hỷ phát tâm cúng dường.

Cuối năm 2006, khối ngọc Polar Pride được vận chuyển từ Vancouver đến Bangkok. Năm 2007, các vị Lạt ma Zapo Rinpoche, Jonathon Partridge và các nhà nghiên cứu đă phát thảo theo khuôn mẫu tượng Đức Phật Thích Ca được tôn thờ bên trong bảo tháp Đại Giác Ngộ ở Bồ Đề Đạo Tràng tại Ấn Độ.

Đầu năm 2008, những nghệ nhân điêu khắc của công ty Jade Thongtavee Thái Lan bắt đầu tạc tượng. Tháng sáu năm 2008 công tŕnh độc nhất vô nhị này được hoàn thành. Khâu đánh bóng tượng được hoàn tất sau đó vào tháng bảy cùng năm.

Tháng mười hai năm 2008, sau khi hoàn tất các nghi thức chú nguyện, pho tượng kỷ lục thế giới này được đặt tên là The Jade Buddha for universal peace (Phật Ngọc cho Ḥa B́nh Thế Giới). Việt Nam là nước đầu tiên trên thế giới triển lăm Phật Ngọc Ḥa B́nh.
 
 
 
 
 
Tượng Phật Thích Ca Mâu Ni Bằng Ngọc Thạch
 
 
 
Sau khi triển lăm ở Việt Nam, Phật được trưng bày ở một số nước trên thế giới. Kết thúc ṿng chu du đó, Phật Ngọc sẽ được an vị luôn tại một ngôi chùa lớn ở Canada.
 
 
 
 
 
 
 
Nhiều câu hỏi liên quan tới nghệ thuật điêu khắc tượng đă được đặt ra dưới ṭa sen bằng ngọc. Trước hết, người ta muốn biết bằng cách nào để cưa xẻ tảng ngọc Polar Jade cứng chắc và nặng nhất thế giới mười tám tấn, để dùng tạc pho tượng Phật Ngọc cao 3,5m nặng đến hơn bốn tấn như thế?
 
Ông Ian Green đến từ Úc, Chủ tịch Đại tháp Từ Bi ở Bendigo, người đưa Phật Ngọc ṿng quanh thế giới cho biết, việc xẻ ngọc trước khi tạc tượng phải thực hiện công phu, kiên nhẫn, chầm chậm từng chút một bằng lưỡi cưa kim cương trong ngót hơn hai mươi ngày.

Mỗi chi tiết mỹ thuật cần thể hiện sức diệu dụng và thần sắc của Phật, phần lộ ra bên ngoài sao cho đúng với mô tả về ba mươi hai tướng tuyệt hảo, trong kinh Đại Bát Nhă Ba La Mật Đa.
 
Nghĩa là từ tóc ṿng xoắn ốc, tới tai, mũi, cổ, và nhất là đôi mắt, miệng, hai vai, đỉnh đầu, vốn là những nơi Phật bất ngờ phóng hào quang, để xoa dịu những bất hạnh của chúng sanh trên cơi đời, và soi sáng những góc tối buồn thương nhất dưới địa ngục A tỳ.

Cứ thế qua mười tám tháng ṛng ră, tượng hoàn tất toát lên màu ngọc xanh và bóng sáng từ bi hiếm thấy:
 
- Toàn thân đức Phật ngồi trên ṭa sen trong tư thế Padmasana nghĩa là Liên hoa tọa, như các bạn thấy đó. Ông Ian Green nói.
 
Riêng hai bàn tay tượng Phật Ngọc được tạo h́nh mỹ thuật, với bàn tay phải tḥng xuống chấm đất, các ngón tay sít sao úp vào phía trong, gần đầu gối bên phải.
 
C̣n bàn tay trái ngửa ra với các ngón hơi cong lên đặt giữa hai đùi. Thủ ấn này gọi là Xúc địa ấn, theo nghĩa đen là "thủ ấn chạm mặt đất" tiếng Sanskrit: Bhumisparsa Mudra. Ông Ian Green giải thích nhanh.

Nhưng Xúc địa ấn vẫn rất lạ đối với nhiều người, v́ họ thường quen chiêm ngưỡng các tượng Phật trong tư thế Ấn đại định, hai bàn tay đặt lên nhau và hai ngón cái chạm nhau, đặt giữa hai đùi.
 
Hoặc Ấn thiền định, tay trái chồng lên tay mặt, mười ngón đều duỗi thẳng.
 
Ấn đại định, thiền định như trên thường thấy thể hiện qua nghệ thuật tạo h́nh ở các tượng Phật đang thờ trong nhiều ngôi chùa lớn, biểu thị sức tự tại vô lượng của chư Phật, c̣n gọi: "tướng Định pháp giới".
 
C̣n ấn Xúc địa của tượng Phật Ngọc biểu thị điều ǵ?
Để t́m câu trả lời, chúng tôi tiếp xúc với ḥa thượng Thích Quảng Hiển, Hiệu trưởng trường Cao trung Phật học, kiêm Trưởng ban kiến thiết Đại Tùng Lâm Bà Rịa Vũng Tàu cho biết:
 
- "Tượng Phật Ngọc điêu khắc theo mẫu tượng Phật đặt trong Bảo tháp Đại Bồ Đề (Mahabodhi Stupa) ở Bồ Đề Đạo Tràng tại Ấn Độ.

Sở dĩ chọn mẫu tượng này, v́ đây là h́nh ảnh quen thuộc với phật tử khắp nơi trên thế giới, và là tượng Phật nổi tiếng nhất v́ hai điều:
 
Thứ nhất: nơi đặt tượng Bồ Đề Đạo Tràng BodhGaya, là Phật tích quan trọng hàng đầu của Phật giáo, nơi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thành tựu đạo quả.
 
Thứ hai: khi Đức Thích Ca Mâu Ni thành đạo, thiên ma kéo đến quấy nhiễu, Phật đă dùng Xúc địa ấn để ấn lên mặt đất, khiến vị Địa thần dưới ḷng đất vọt lên.

Ác ma và quỷ thần trông thấy liền sợ hăi, tan biến, nên Xúc địa ấn c̣n có nghĩa là Ấn hàng ma phục quỷ.
Ấn này biểu thị công năng khuất phục, làm cho các thế lực độc ác ma quái phải đầu hàng.
 
Với ấn hàng ma ấy, tượng Phật Ngọc cho ḥa b́nh thế giới, tên do Lạt ma Zopa Rinpoche đặt, sẽ được chuyển đến khắp các quốc gia, với mong muốn hàng phục ma chướng, ngăn chặn chiến tranh và những cuộc hủy hoại tàn phá chưa lường trước được.

Hai ṿng c̣n lại màu vàng bằng chất liệu khác. Đến nơi đâu thấy bối cảnh thích hợp với màu hào quang nào, sẽ đính hào quang màu ấy.
 
V́ thế trong h́nh chụp khi màu vàng, lúc màu xanh khác nhau. Nhưng kỳ thực đều quy vào một mục đích giống nhau là, tôn vẻ trang nghiêm của Phật Ngọc tùy theo quang cảnh và màu sắc chung quanh nơi đặt tượng.

Một tạo h́nh mỹ thuật quan trọng khác, cũng được tách ra, là phần đỉnh đầu của tượng Phật Ngọc, gọi là phần thể hiện tướng Nhục kế. Tướng này lộ ra phần thịt (nhục) nổi cao lên như búi tóc (kế).
 
Được kinh Đại Bát Nhă  Ba La Mật Đa mô tả "cao và rộng như ṿm trời" c̣n theo kinh Quán Vô Lượng Thọ th́:
 
- Nhục kế trên đỉnh đầu của Phật đẹp như hoa, trên đỉnh ấy có một b́nh báu, chứa các loại ánh sáng màu xanh trắng đỏ vàng mềm mại, nhu nhuyến và có diệu dụng thấm đến trái tim của mọi sinh linh, kể cả cỏ cây và đất đá vô t́nh.

Để tạo h́nh nhục kế, các nhà điêu khắc hàng đầu đă lấy một khối ngọc nhỏ hơn nắm tay, cẩn trọng miệt mài thực hiện kỹ thuật điêu khắc tinh tế nhất, cho thành một khối riêng ngoài tượng. Khối này được trân trọng đặt lên đỉnh đầu tượng Phật Ngọc trước giờ chiêm bái.

 
Ông Ian Green với khối ngọc Nhục kế
sắp trân trọng đặt lên đỉnh tượng Phật Ngọc
 
 
Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam VIETKINGS, đă trao giấy xác lập và cúp lưu niệm kỷ lục "Người tổ chức đưa tôn tượng Phật Ngọc lớn nhất đến và triển lăm tại Việt Nam" cho ông bà Ian Green. 
 
Có người c̣n nói theo h́nh ảnh trên mạng và trên các tài liệu đang phổ biến hiện nay, th́ hào quang của Phật Ngọc khi màu xanh biếc, khi màu vàng là sao?
 
Chúng tôi đă gặp thượng tọa Thích Nhuận Trí, Chánh thư kư kiêm Trưởng ban Phật giáo quốc tế của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu và nghe giải thích:
 
- Cùng với tượng là ba ṿng hào quang được thiết kế mỹ thuật kèm theo và rời ra. Một ṿng màu xanh bằng ngọc thạch Nephrite.
 
 
                                                                  Giao Hưởng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1508 of 2534: Đă gửi: 12 April 2009 lúc 8:38pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGƯỜI PHỤ NỮ NAM CHÂM

 

Bà Elena Kovaleva bảy mươi mốt tuổi, hiện đang sống tại thành phố Lipetsk Nga, có một khả năng đặc biệt: bà có thể dính các dụng cụ nấu ăn bằng sắt, nhựa, thủy tinh lên cơ thể.

Khả năng này được phát hiện khi bà Elena ở tuổi bốn mươi lăm. Ngoài ra, bà Elena c̣n có thể dự báo được những việc sẽ xảy ra trong tương lai.

Các đồ dùng trong nhà bếp như dĩa, th́a, dao trở nên ấm hơn sau khi được “treo” lên người bà và rất khó khăn để gỡ những vật này xuống, bởi dường như chúng dính chặt lấy Elena.

- Tôi mất rất nhiều năng lượng khi những vật này dính trên người. Người nam châm thường chỉ hút được những đồ vật bằng thép, nhưng tôi có thể “hấp dẫn” ngay cả nhựa, kính và đồ gốm”. Bà Elena cho hay.
 
Người phụ nữ nam châm nói thêm, những vùng da dùng để “treo” đồ vật trở nên lạnh như băng sau khi các đồ vật được gỡ xuống. Bà Elena cho biết bà phát hiện ra khả năng kỳ lạ này ở tuổi bốn mươi lăm sau một tai nạn.

Elena kể lại:

- Khi đó tôi làm việc tại căng tin trong một nhà máy ở Taganrog. Một hôm người ta quên tắt ṿi nước trong quầy bán thịt. Nước tràn xuống sàn nhà. Tôi lấy thanh gỗ để ngắt ṿi nước và chẳng may giẫm phải vũng nước ở sàn.

Ngay lập tức tôi bị điện giật nhưng thật may mắn tôi vẫn sống sót. Họ nói rằng tôi bị nguồn điện 160 V chạy qua người. Ai cũng nghĩ tôi sẽ chết nhưng thật kỳ diệu tôi đă qua khỏi.

Elena cũng từng trải qua một tai nạn nguy hiểm hồi c̣n nhỏ. Hồi năm tuổi bà bị ngă vào hố chứa nước thải. Một công nhân vệ sinh đă cứu bà khi bà đang bám vào cạnh hố.

- Khi đó, có người đă nói rằng tai nạn sẽ mang lại sự giàu có cho tôi. Tôi không dám chắc điều này có đúng không, nhưng từ đó tôi bắt đầu có khả năng nh́n trước được tương lai. Tôi đă đoán trước được việc mẹ tôi mất v́ căn bệnh ung thư. Bà Elena nhớ lại.

 

                                                                         Pravda

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1509 of 2534: Đă gửi: 13 April 2009 lúc 6:15pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HỒN 30 THỦY THỦ NHẬT THƯỜNG

HIỆN VỀ GÂY RỐI LOẠN

 

Tân Gia Ba (AFP) - Ông Lee Ah Yong, nhà thầu lấy sắt vụn tàu ch́m tuyên bố rằng, những công việc hăng thầu của ông chậm trễ và ông phải tổn thất hết hai trăm ngàn Mỹ kim.

V́ hồn ma của ba mươi người thủy thủ Nhật, thuộc chiếc tàu ông đang tháo gỡ thường hiện về ám ảnh và gây rắc rối cho ông.

Hiện nay ông đang lo phá chiếc tuần dương hạm Nhật Bản Shiretoko Maru bị Mỹ đánh ch́m trong eo biển Johore hồi năm 1945.

HỒN MA LẠI HIỆN VỀ

Ông cho biết rằng trong bốn tháng qua, những hồn ma ba mươi thủy thủ Nhật hiện về, mỗi khi ông đi xem chiếc tàu và khi ông nằm ngủ ở nhà.

Ông quả quyết rằng: những ma ấy đ̣i phải đem hài cốt của họ chôn cất một nơi xứng đáng tại Tân Gia Ba, chớ đừng gởi về Nhật Bản. Trong lúc đó ṭa lănh sự Nhật ở Tân Gia Ba cho ông Lee biết rằng, hài cốt của ba mươi thủy thủ Nhật sẽ được gởi về Nhật để chôn cất.

Ông Lee cho biết rằng nhiều sợi dây thép to lớn đă giăng, để kéo xác tàu vô bờ đă bị chặt đứt một cách bí mật và một trong những người thợ bị đánh ngă, v́ một quả đấm vô h́nh. Ông cho biết rằng có sáu nhân công khác đă bỏ việc làm sau những chuyện lạ này.

LỜI GIẢI

Thiết tưởng ta cũng nên t́m hiểu những điểm sau đây:

1. Chuyện này có thật hay không?

2. Tại sao hồn ma lại oán ghét nhà thầu?

3. Cách họ chặt dây cáp.

1. CHUYỆN NÀY CÓ THẬT HAY KHÔNG?

Tin này vốn do AFPddanhs đi từ Tân Gia Ba, có nêu tên tuần dương hạm bị đánh ch́m, tên nhà thầu, số tiền tổn thất v.v..

Chuyện này có thật, v́ tánh cách quan trọng của nó, nên AFP mới loan tin đi khắp nơi.

2. TẠI SAO HỒN MA LẠI OÁN GHÉT NHÀ THẦU ?

Tuần dương hạm bị Mỹ đánh ch́m, sao không thù người Mỹ mà lại phá nhà thầu?

Tuần dương hạm bị đánh đắm, có lẽ cũng bảy, tám chục người chết. Tại sao chỉ ba mươi thủy thủ này hung hăng quá, c̣n hồn mấy người kia đi đâu?

Tại sao ba mươi người này lại ghét nhà thầu? Ông này có làm ǵ họ đâu. Có lẽ họ chết rồi mà c̣n ở lẩn quẩn trên tuần dương hạm như lúc c̣n sống.

Bây giờ nhà thầu mua tàu, trục lên phá ra để lấy sắt vụn bán, họ không c̣n chỗ nương dựa nữa, nên tức giận mới khuấy rối nhà thầu, và đ̣i người ta phải chôn cất hài cốt họ tại Tân Gia Ba một cách tử tế.

Ta cũng phải tự hỏi: Họ biết họ bỏ xác rồi mà vẫn sống, nên mới biết suy nghĩ, đ̣i hỏi và hoạt động. Tại sao họ thích Tân Gia Ba hơn quê hương họ? Phải chăng phong cảnh Tân Gia Ba quyến rủ họ?

Nhưng thử hỏi: Nếu lănh sự quán Nhật gởi hài cốt họ về Đông Kinh, họ có theo nắm xương tàn về nước không?

3. CÁCH HỌ CHẶT DÂY CÁP

Về việc dây cáp kéo tàu bị đứt một cách bí mật, th́ có bốn cách dùng:

Cách thứ nhứt:  Dùng cưa sắt.

Có lẽ quí bạn ngạc nhiên khi nghe tôi nói hồn ma dùng cưa sắt. Trong bài trước «Lá thơ của người chết», tôi có nói hồn bác sĩ lấy chất dĩ thái làm ra bàn tay giả cầm cây viết để viết một bức thơ.

Hồn ma cũng phải làm ra một bàn tay giả để liệng đá gạch hay là dời bàn ghế. Vậy th́ hồn ba mươi thủy thủ Nhật dùng cưa sắt cưa dây cáp không là chuyện phi thường.

Xin nhắc lại: Hồn ma lấy cưa sắt trong hăng tàu rất dễ dàng.

Cách thứ nh́: Lấy ác xít đổ trên dây cáp th́ dây đứt mau. Thủy thủ Nhật chuyên môn về việc cột mở dây thừng, th́ việc chặt đứt dây cáp có chi là khó khăn đâu.

Cách thứ ba: Dùng một lực gọi là «Sức mạnh trong dĩ thái» (Force inter étherique). Lực này đưa vô sắt đá th́ sắt đá tan ra tro bụi.

Cách thứ tư: Dùng âm thanh gây ra hiện tượng phản hưởng (Phénomène de résonance). Vũ trụ do âm thanh tạo ra h́nh hài, sau này cũng sẽ bị âm thanh làm cho tan ră. Âm thanh là một cách rung động.

Vạn vật đều rung động, có cái mau, chậm, mạnh, yếu. Theo luật pháp, sự rung động mạnh th́ phá tan sự rung động yếu.

Từ sắt đá, cây cỏ cho đến thú vật và con người, thân h́nh đều do những nguyên tử cấu thành, cả thảy đều rung động, song mạnh yếu khác nhau.

Sắt đá tuy cứng rắn, song nếu bị một thứ âm thanh nào rung động mạnh hơn tới đánh phá, nó sẽ tan ră.

Biết được hiện tượng phản hưởng (Phénomène de résonance), nên khi một toán quân đi gần tới một cây cầu nào, vị toán trưởng ra lệnh không cho binh lính đi ăn rập với nhau, v́ sợ cây cầu chịu không nổi sức mạnh của âm thanh mà phải sập xuống.

Tôi không biết trong bốn cách này. Hồn ma dùng cách nào, hoặc là một cách khác không chừng. Tôi xin thuật chuyện dùng tiếng kèn phá thành Jéricho, cho quí bạn nghe để chứng minh sức mạnh của âm thanh.

 

                                                                       ST

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1510 of 2534: Đă gửi: 13 April 2009 lúc 7:08pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CĂN NHÀ MA

 

Cái hồi Sàig̣n mới mất, tui vừa đúng mười tuổi. Cả gia đ́nh phải chống chọi, vật lộn với cuộc sống vất vả như bao nhiêu người khác. Sau đó, ba tui đành về lại quê cũ, lấy lại ruộng đất đả bỏ hoang từ cái thời c̣n làm công nhân cạo mủ cao su. Từ đó, tui có quê cha, là B́nh Long anh dũng.

Cái nghề thợ mộc của ba tui đả không c̣n thịnh hành nữa, v́ cái thời đánh tư bản, chả có mấy ai có tâm tư mà xây cái này, dựng cái nọ. C̣n cái vụ học đại học th́ cũng chán bỏ xừ. Ai mà mang lư lịch hổng có "con ông cháu cha" th́ cũng hổng ghi danh học ǵ được hết. Cho nên cả nhà của tui, khi ai đủ trưởng thành để lao động được, th́ cũng theo đuôi nhau về quê làm ruộng, trồng cây nuôi gia súc cho xong cuộc đời.

Sau những mùa gặt lúa, đóng thuế xong, Thường th́ gia đ́nh tui lúc nào cũng vẫn c̣n gạo trắng đầy bồ. Hơn nữa quanh năm nhà c̣n có trồng cây trái, rau cải ngoài vườn, chả sợ đói, chả sợ thất nghiệp như ở Sàig̣n. Lâu lâu, th́ mẹ tui về quê vài bữa hay một tuần. Sau đó mẹ mang gạo về cùng với một hai con gà thiệt là ú na ú nù. Hồi đó, gia đ́nh ai mà có gà ăn là sang lắm rồi đấy nhé.

Lúc đó, căn nhà chỉ c̣n có một ḿnh tui ở để giữ hộ khẩu cho có chốn đi chỗ về. Bắt đầu sau năm 75, trong nhà có cái ǵ bán ăn được th́ ba mẹ tui đă bán hết để đổi gạo rồi. Căn nhà chỉ c̣n cái vỏ trống không thôi. Nó chả có cái ǵ đáng giá để mà ăn trộm có thể ghé tới mà thử thời vận cả.

Mới hơn có mười tuổi đầu, một ḿnh ở nhà mà tui không thấy sợ ma ǵ hết. Lúc ấy tui chỉ biết sợ cái đám bạn nhỏ cô hồn trong xóm thấy tui ở nhà một ḿnh mà ăn hiếp tui thôi. Ngoài ra, cái xóm tui ở tuy nghèo và nhiều chuyện, nhưng bà con hàng xóm thường vẫn hay đùm bọc lẫn nhau.

Mà lạ, có bà hàng xóm đối điện nhà tui, ngày nào cũng ngồi trước cửa kể chuyện ma cho đám nhóc tụi tui nghe. Tui đă được nghe hết bao nhiêu câu chuyện ma ở miền quê cũng như ở thành thị. Tui nhớ h́nh như ma sợ nhất là cái bả trầu màu đỏ như máu của mấy bà già trầu và mấy xâu tỏi.

Tui khoái nghe chuyện ma quá chừng và lại có tánh đăng trí hay quên nên ít sợ hơn các bạn khác. Chiều nào đám nhóc tụi tui cũng bu lại, tiếp tục cầu xin để được nghe thêm nhiều chuyện ma khác nữa. Cái bà này cũng tếu, vừa kể chuyện vừa hù làm tụi nhóc tui hú hồn nhiều phen.

Hơn nữa, đôi khi tự dưng cả xóm bị cúp điện, cả đám nhảy tưng tưng lên, đèn lại bật sang lên... lại hú hồn. Cứ như vậy đó, ngày nào tui và đám nhóc cũng tụ lại, xách ghế xẹp ngồi chờ kể chuyện. Tụi tui thậm chí c̣n phải năn nỉ tỉ tê, phải hứa ngoan ngoăn th́ mới được nghe kể chuyện ma.

Vui nhất là dù sợ mà vẫn cam tâm t́nh nguyện bị hù. Bác ấy kể chuyện ly kỳ hấp dẫn quá, mà lại biết hù đúng lúc, y như là ma nhập bà ta hông bằng. Trời ơi, tui nghe kể chuyện c̣n hay hơn là coi film hay đọc truyện ma.

Tui thấy thật tiếc là tui không những không có khiếu, trí nhớ tui lại kém, chứ không, tui ra gốc me ngồi kể chuyện ma ở Mỹ chắc vui lắm. Mà nè, ở Mỹ kiếm gốc me đâu phải dể à nha các bạn.

Mỗi đêm nghe chuyện ma xong là tui chạy tọt vào nhà, tắt đèn đi ngủ ngay lập tức. Đêm nào tui cũng trùm mền lại, đọc kinh Kính mừng cho đến khi ngủ thiếp đi mới thôi. Nhiều khi tui lỡ có mắc tiểu th́ cũng phải nín luôn. Lúc đó, dù ai có cho vàng th́ tui cũng không dám chui ra khỏi mền. Sợ vậy mà riết tui có thấy ma nào đến thăm tui đâu nè.

V́ thế cho nên, tui nghĩ chắc là ở trên đời làm ǵ mà có ma. Nghĩ như vậy cho nên tui đây đâm ra cũng ĺ ĺ thêm được một chút. Tuy nhiên, tui cũng không có một hành động hay một cử chỉ nào tỏ ra khinh thường ma quỷ cả.

Cho đến một buổi chiều kia; đi chơi về mệt quá, tui chạy vội ra hành lang trên lầu nằm hóng mát. Lúc thấy khoẻ lại và trời đă vừa sụp tối, tui định quay vô nhà kiếm ǵ ăn, th́ bổng thấy một bóng người đàn bà, tuổi trạc ba mươi mấy, tóc búi cao, mặt bộ đồ bà ba màu đen, không thấy mặt, đang đi xuống cầu thang.

Cha mẹ ui, hồn viá tui lên mây. Tui liền ngồi xụp xuống, quay đầu hướng ra phía hành lang. Lúc ấy cả người tui cứng đơ. Tui không biết ḿnh phải làm sao bây giờ. Nh́n sang mấy nhà bên cạnh th́ không thấy ai hết. Tui biết cầu cứu ai bây giờ. Lúc đó tui nghĩ: mẹ tui th́ không có ở nhà. Cái bóng đó th́ nh́n cũng không giống người nào tui quen hết. Căn nhà có ḿnh tui ở, vậy ai đi xuống cầu thang vậy?

Ngồi ĺ hoài một lúc tui cũng bớt sợ. Hơn nữa tui lại quá đói bụng. Chờ hoài không thấy động tịnh ǵ, nên tui chạy ù vô nhà bật đèn sáng lên. Tui ăn vội ăn vàng rồi chạy đi trùm mền ngủ. Hôm ấy tui quên phứt luôn, không đi chực nghe chuyện ma nữa.

Cũng hên là sáng hôm sau ấy, tui dậy sớm đi học, thấy ḿnh vẫn c̣n nguyên vẹn. Coi như tui chưa bị tửng, chưa bị ai nhập hết á, giống như trong chuyện kể. Chiều về mẹ ở dưới quê lên th́ tui mới dám vô nhà. Nghe tui kể chuyện, mẹ tui nói:

- Hồi mới dọn vô, căn nhà này đă có cô gái treo cổ ở chỗ cầu thang, lúc đó nhà chưa có xây lầu. Lúc đó cả nhà có cúng cho người ấy, nhưng v́ đạo Chúa cho nên lâu ngày cũng quên luôn.

Nghe xong tui hoảng quá, đọc kinh cầu nguyện cho linh hồn người ấy, và không quên nhắn nhủ rằng là "tui không mong ngày tái ngộ đâu nhé. Từ đấy tui không c̣n gặp ma nữa, câu chuyện có thiệt này cũng không ly kỳ hấp dẫn ǵ lắm, nhưng tui đă bắt đầu tin là có ma.

Ma hiền th́ họ không hại ḿnh, miễn ḿnh đừng yếu tim tự ḿnh hoảng hốt, tự đứt mạch máu mà chết mà thôi. C̣n ma dữ th́ chưa gặp, nên tui chưa báo cáo được. Mà lỡ tui mà gặp, chắc tui cũng không c̣n mạng để mà kể lại.

Sau đó gia đ́nh tui đi Mỹ, căn nhà đó không biết c̣n có ma ở với chủ nhà mới hay không. Bây giờ căn nhà tui ở an b́nh lắm. Rồi một hôm, có mấy cô bạn tới chơi nói:

- You có biết nhà you gần căn nhà ma ở đầu đường hông?

- Vậy sao? Đâu you chỉ cho me coi căn nhà nào đi.

Thế là mấy nhỏ bạn xúm nhau rủ đi coi căn nhà ma, nằm toạ lạc ngay một góc đường cách nhà của tui hai blocks. Cả đám nhốn nháo để chuẩn bị đón chào một tiết mục hấp dẫn ly kỳ về ma.

Không ngờ khi đến nơi th́ căn nhà đă bị rào lại nên không mon men lại gần được. Nghe đâu cái căn nhà này, ma nó hành hoành lâu rồi, biết bao nhiêu người từ chết đến bị thương. Cho nên cảnh sát cũng phải can thiệp vào.

Chủ nhà dù có muốn bán cũng không được, v́ chính quyền không có cho phép bán, bởi v́ hễ ai dọn vào ở căn nhà ấy th́ đều phải gọi cảnh sát đến điều tra cái cảnh "từ chết đến bị thương" v́ bị ma nhát.

Đầu tiên nhà băng không approved tiền mortgage. Sau đó, khi người ta sẵn sàng chịu trả cash th́ chủ nhà đă bị lệnh cấm bán. Tin tức lên báo từ cái hồi năm Th́n băo lụt nào đó, bà con hiếu kỳ đến ḍm ḍm ngó ngó hoài, cho nên họ phải treo bảng No trespassing...

Bây giờ chủ nhà c̣n phải làm hàng rào bao quanh căn nhà lại. Ở đó c̣n thấy có mấy cục đá to bằng con gấu bự chặn lối không cho xe chạy vào. Chủ căn nhà ma đó là một người Mỹ gốc Hoa. Ông ta mua căn nhà ấy từ lúc nó mới xây khoảng vài năm mà thôi.

Ông chủ cho một nhóm học sinh thuê lại căn nhà ấy để bù vào tiền mortage, chờ giá cả nhà lên giá để kiếm lời. Nhóm trẻ gồm có Lily với bạn trai tên Douglas và roommate Kim và Steve cùng học chung trường với nhau. Từ cái ngày dọn về đây, Lily và Douglas thường hay bị mất ngủ. V́ thế cả hai thường hay mở nhạc nghe và rủ rê hai người bạn thuê pḥng làm party hoài.

Họ không t́m được t́nh thương ở gia đ́nh và người thân nên mới dọn ra riêng để ở với nhau. Lily và Douglas lúc nào cũng thấy căng thẳng và có nhiều mâu thuẫn. Cả hai đều không biết ḿnh muốn ǵ cho tương lai nên đành bám víu vào nhau. Kim th́ vừa học vừa làm nên rất cực khổ nhưng nếu phải bỏ học th́ Kim sẽ buồn lắm.

C̣n Steve th́ sanh ra trong một gia đ́nh dư dả, có tiền mua sắm đồ hiệu để. Steve có cuộc sống dư thừa nên đâm ra ỷ lại. Hắn ta chỉ học hành tàn tàn, riết rồi cũng chưa nghĩ ra được ḿnh muốn chọn ngành ǵ. Steve chưa xác định rơ tương lai của ḿnh sẽ ra sao nên chỉ học cho vui thôi. Hắn không thể theo ư cha mẹ học Luật được v́ Steve biết rơ ḿnh rất dở về ngành học này.

Một hôm, Steve mới nhận được số tiền từ ba mẹ nên sốt sắng đi mua một mớ thuốc viên để party đăi các bạn. Cả đêm nhậu nhẹt say sưa nên bốn sinh viên có cảm giác như đang lơ lửng trên mây. Lúc đó họ tha hồ mà tống hết từ viên này đến viên khác để tăng thêm kích thích. Đầu óc của họ coi như cũng đă lên gần tới chín tầng mây.

Họ thấy h́nh có cảm giác như đang đùa vui nhảy nhót với mấy nàng tiên Nâu. Nhóm trẻ đắm ch́m trong tiếng nhạc nhập x́nh và cảm thấy vui ơi là vui.

Mấy ngày sau đó, người chủ nhà chờ hoài mà vẫn không thấy ai trả tiền nhà. Ông ta gọi điện cũng không thấy người nào bắt hết. Ông ấy liền ghé nhà, bấm chuông cũng không thấy ai mở cửa. Ông ta bèn lấy chià khoá sơ cua mở đại rồi đi vào nhà, v́ nghe có tiếng nhạc trong ấy.

Trong pḥng khách bia rượu rác rưởi đầy sàn nhà và cả trên sofa nữa. Ông tắt nhạc xong cũng không thấy ai trả lời trả vốn ǵ hết. Thấy lạ, ông chủ nhà đi vào từng pḥng t́m kiếm. Trước mắt ông là những xác chết trắng xanh nằm bất động, rải rác quanh pḥng. Các xác chết đă chuẩn bị lên mùi hôi thúi v́ đang mùa đông, máu rỉ ra bên hai mang tai và lỗ mũi, trông thật là khủng khiếp.

Ông bèn chạy ra ngoài, ngồi thở hổn hển. Khi ông đă hoàn hồn th́ liền bấm gọi số 311. Cảnh sát tới nơi, họ khiêng từng cái xác ra, và lấy lời khai của ông chủ nhà. Theo suy đoán sơ bộ th́ các em sinh viên bị uống thuốc quá liều, cộng với số lượng rượu uống cũng khá nhiều. V́ vậy cho nên họ đă bay luôn đến thiên đàng hay sa xuống hoả ngục ,mà không c̣n nhớ đường về cơi trần gian này nữa.

Lúc này, người ta vẫn chưa nghĩ đến căn nhà đă bị ma ám. Chỉ v́ trong nhà có người chết, nên chủ nhà đành phải để trống một vài tháng rồi mới tính sau. Sau đó, hai vợ chồng người Tàu thấy giá thuê rẻ nên cũng hí hửng dọn vào ở. Ai ngờ đâu, sáng nào th́ vợ cũng thấy chồng nằm ngủ ở phiá sau nhà.

Bà vợ hỏi ǵ th́ ông chồng cũng chỉ ú ớ không nói không rằng. Bà vợ thấy vậy th́ sanh ḷng bực tức. Bà gây gổ hoài với ông chồng mà cũng không thấy ông ta có dấu hiệu thay đổi. Càng ngày ông chồng càng xanh xao vàng vọt, rồi sanh bệnh không đi làm được nữa. Người vợ trong ḷng lo sợ thấy căn nhà có vẻ xui xẻo nên quyết định trả nhà trong tháng tới.

Gần đến cuối tháng, bà ấy đang ngủ mơ màng th́ thấy một đám trẻ khiêng bà ra ngoài sân sau rồi quăng bà xuống ngay chỗ mà bà thấy ông chồng vẫn thường nằm ngủ mỗi buổi sáng. Trong ḷng hoảng hốt nhưng bà không làm sao phản kháng được.
Sáng hôm sau, bà tỉnh dậy th́ thấy nhức đầu kinh khủng.

Khi chạy được vào pḥng th́ thấy ông chồng đă hôn mê bất tỉnh. Bà liền gọi xe cứu thương đến chở ông vào bệnh viện. Trở về, bà về nhà dọn dẹp những đồ đạc cần thiết trong khi c̣n ánh sáng mặt trời. Sau đó bà bỏ tất cả, dọn ra luôn khỏi căn nhà ma quái. C̣n ông chồng th́ bị hôn mê, không biết bao giờ mới tỉnh dậy được.

Những điều kỳ quặc tuy được giấu nhẹm nhưng cũng có nhiều người biết đến. Ông chủ nhà cũng không muốn lôi thôi với cảnh sát, nên đăng bảng bán nhà. Ai vô ở được năm bữa nửa tháng, đều hoảng hốt dọn ra. Họ bị mất ngủ triền miên, tinh thần hoảng loạn v́ mỗi đêm đều phải nghe tiếng nhạc và bị khiêng ra sau hè.

Lúc đó nhà c̣n đang lên giá, cho nên khi dọn ra th́ họ chỉ bị mất tiền giấy tờ thôi, không bị khó khăn ǵ sao phải ở lại chịu trận. Tin đồn mỗi ngày càng xa, có một số tín đồ Phật giáo gom tiền để mua căn nhà ấy định làm Chùa. Nghe đâu họ cũng cúng kính xua đuổi tà ma thế nào đó, nhưng mấy con ma nhỏ cũng không chịu nhường chỗ cho nên sự mua bán lại không thành.

Cảnh sát địa phương bắt buộc phải ra lệnh ngưng bán nhà trong một thời hạn, v́ không muốn căn nhà bị xảy ra tai nạn bất ngờ nào nữa. Tất cả nhà băng cũng ra thông báo là không được cho vay tiền mua căn nhà ma đó. V́ họ sợ là người vay không c̣n để mà trả món nợ mortgage đó.

Từ đó, người ta thấy căn nhà được rào lại cẩn thận. Nếu ai có gan đến thật gần th́ họ sẽ nh́n thấy cái bảng: cấm không được lại gần, nhà này không bán. Trên lề đường trước căn nhà, th́ có khoảng ba cục đá to đùng cỡ bằng nửa cái thùng phuy, chắn ngang, y như là vệ sĩ đứng đó bảo vệ.

Bây giờ, căn nhà ma nằm im trêu ngươi trên góc đường và không ai dám lại gần. Ban đêm, đôi khi người ta vẫn thấy ánh đèn sáng trưng ở bên trong. Lúc th́ căn nhà tối om, nh́n vào là thấy khủng khiếp.

Những người lái xe dừng lại ở đèn đỏ, ngay căn nhà cũng không dám nh́n, chỉ cầu mong sao cho đèn mau xanh để mà chạy tiếp. Có lẽ, mọi người vẫn c̣n thắc mắc về buổi party trong căn nhà ma này, không biết đến bao giờ mới tàn.


                                                   Người Kể Chuyện Ma

 



 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1511 of 2534: Đă gửi: 14 April 2009 lúc 11:17am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CÁT TƯỜNG MÂY LÀNH NGŨ SẮC

 PHẬT HIỆN THÂN

 

Tôi thấy h́nh chụp này tại Chùa Quang Ân, hỏi th́ được biết bức ảnh được chụp vào tháng 3-2007, chụp lại qua mobil, qua kính, lại trời tối nên mờ quá.



 
 
                                                                       Bin571
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1512 of 2534: Đă gửi: 14 April 2009 lúc 4:32pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

ẢO ẢNH KỲ LẠ TRONG GƯƠNG

 

Cô gái Clara Raise hai mươi ba tuổi ở Munich Đức, trở về nhà sau một lần đi dạo. Như thường lệ, cô đứng ngắm ḿnh trước tấm gương trong pḥng riêng. Bất ngờ, cô thoáng thấy một người đàn ông có khuôn mặt quen quen đang chăm chú nh́n ḿnh từ trong gương.

Clara giật ḿnh quay lại nhưng không thấy bất cứ ai...Đến tối khi ngồi uống trà, ngay khi kể cho mẹ nghe về câu chuyện kỳ lạ trên, Clara sực nhớ khuôn mặt của người đó chính là ông bác Henrich đă chuyển sang Mỹ ở từ vài năm trước.

Hai mẹ con Clara sau khi không thể giải thích được về hiện tượng kỳ lạ này, đă quyết định thông báo cho người bác ở phía bên kia đại dương. Nhưng họ không kịp làm điều đó. Ngay hôm sau, một bức điện được chuyển tới, thông báo về cái chết bất ngờ của ông Henrich. Điều đáng nói nữa là ông Henrich ra đi vào đúng thời điểm Clara nh́n thấy ông trong gương.

Rất nhiều câu chuyện tương tự đă gây nên sự quan tâm của Raimond Moudy, một nhà bác học Mỹ chuyên nghiên cứu những hiện tượng sau cái chết. Nhà tâm lư học này quyết định bằng mọi cách phải khẳng định hoặc bác bỏ tính chất kỳ lạ của những chiếc gương, cho dù điều này có thể làm hỏng uy tín khoa học của ông.

Thế là suốt hơn mười năm sau đó, Moudy nghiên cứu một cách nghiêm túc về các ảo ảnh trong gương. Việc đầu tiên ông làm là biến tầng trên cùng nhà ḿnh tại bang Alabama thành một pḥng thí nghiệm đặc biệt.

Đó là một căn pḥng tối được che kín bằng những tấm rèm và bịt cửa sổ, trên tường có gắn một tấm gương khá lớn, cách đó một m là một chiếc ghế bành nhỏ. Nó được điều chỉnh sao cho phần đỉnh đầu của người ngồi chỉ được nh́n thấy ở phần dưới tấm gương.

Góc nghiêng của chiếc ghế đảm bảo có thể quan sát được rơ mọi thứ trong tấm gương, khi b́nh thường vốn chỉ phản ánh không gian tối mịt đằng sau người tham gia thử nghiệm. Ngay đằng sau ghế, Moudy đặt một bóng đèn trang trí rất nhỏ, công suất chừng mười lăm w.

Thử nghiệm

Nhằm đảm bảo tính chất khách quan cho nghiên cứu, Moudy soạn thảo ra một loạt tiêu chí mà những người tham gia thử nghiệm cần phải đáp ứng. Đầu tiên đó phải là những người đă trưởng thành, không có định kiến và quan tâm đến lĩnh vực nhận thức của con người.

Thứ hai, họ không có những triệu chứng rối loạn về tinh thần hay t́nh cảm. Ngoài ra, những người đó cần có khả năng tường thuật chi tiết và cặn kẽ, biết cách diễn giải chính xác những suy nghĩ của ḿnh. Cuối cùng, không ai trong số họ được có tư tưởng sùng bái tôn giáo.

Moudy chọn được mười người trong số những người quen đáp ứng được những điều kiện trên, chủ yếu là sinh viên, luật sư, chuyên gia tâm lư, nhân viên y tế…

Mỗi người trong số họ đều được Moudy mô tả chi tiết về kế hoạch của ḿnh, về cách họ cần làm để có thể gợi ra những ảo ảnh. Ban ngày, người tham gia được chuẩn bị từ trước, xem xét những tấm ảnh của người thân đă khuất, đụng chạm đến những đồ vật kỷ niệm và hồi tưởng lại.

Tối đến, anh ta được đưa vào pḥng thí nghiệm, yêu cầu thư giăn, giải phóng bộ năo  trước tất cả mọi suy nghĩ, ngoại trừ về người thân đă mất mà ḿnh muốn thấy, sau đó nh́n chăm chú vào trong gương.

Trước khi bắt đầu thử nghiệm, Moudy dự đoán tỷ lệ người nh́n thấy ảo ảnh chỉ là 1/10, trong khi thực tế cho thấy có tới gần nửa số người tham gia nh́n thấy.

Trong số này, một người đàn ông tham gia thử nghiệm đầu tiên, vốn là một quan chức cấp cao của ngân hàng Citibank ở New York đă “nh́n thấy” người mẹ đă mất của ḿnh.

C̣n một nhà phẫu thuật khác cho biết, ông không những nh́n thấy mà c̣n nói chuyện với mẹ ḿnh. Tất cả những người tham gia thử nghiệm từng gặp ảo ảnh đều khẳng định, họ đă tích cực “giao tiếp” với những người thân.

Tất nhiên cũng có nhiều điểm khác biệt trong những trường hợp trên. Có người khẳng định họ quan sát được người thân như ở phía sau tấm gương, một số khác cảm thấy như tự ḿnh bước vào trong gương.

Khoảng 10% c̣n khẳng định, ảo ảnh đă bước ra khỏi gương để đến với họ, điều này có thể giải thích bằng các dạng tâm lư khác nhau của con người: họ có thể là người hướng nội (introvert) hay người hướng ngoại (extrovert).

Vai tṛ của hai bán cầu năo

Chuyên gia liệu pháp tâm lư tại Saint Peterburg Nga, là Victor Vetvin cũng đă áp dụng khá thành công những kết quả thử nghiệm, của Moudy cho công việc chữa bệnh. Hiện tiến sĩ Vetvin đă có trung tâm điều trị tâm lư riêng với một pḥng gương đặc biệt.

Để nâng cao hiệu quả, ông c̣n sử dụng âm thanh nổi đặc biệt nhằm đồng bộ hoá hoạt động của các bán cầu năo. Nhiều bệnh nhân của Vetvin sau khi vào pḥng gương đă có được những chuyển biến khá kỳ diệu.

Ví như một phụ nữ trẻ một thời gian dài bị trầm uất v́ con trai năm tuổi bị xe cán chết, sau buổi giao tiếp mười phút trong ṿng gương, đă bước ra ngoài với bộ mặt khác hẳn và một nụ cười đầu tiên sau suốt nhiều tháng.

Những kết quả trên cho thấy, việc sử dụng đúng đắn khả năng kỳ diệu của những tấm gương, có thể tạo ra những tác động liệu pháp tâm lư mạnh mẽ. Hầu như tất cả những ai đă thành công trong việc tiếp xúc với người thân đă mất trong pḥng gương đều thừa nhận:

Họ đă loại bỏ được nỗi đau về sự mất mát người thân, tâm hồn họ cũng nhẹ nhơm đi nhiều. Họ đă tiếp nhận cuộc sống theo một cách mới và không c̣n cảm thấy sợ cái chết nữa…

Vậy giải thích thế nào về hiện tượng kỳ lạ của những tấm gương? Từ lâu, phần lớn mọi người đều đă rơ, các bán cầu năo phải và trái của chúng ta thực hiện những chức năng khác nhau.

Bán cầu trái là nguồn gốc của những tư duy logic. Nếu được phát triển tốt, nó có khả năng xác định được vấn đề chủ chốt nhất trong một tập hợp đa dạng, đưa ra những chỉ dẫn logic hợp lư, các mẫu công thức, diễn giải chúng dưới dạng dễ hiểu đối với những người khác và cuối cùng là những khả năng về đánh giá và phân tích…

Tuy nhiên, bán cầu này lại hoàn toàn không thể h́nh thành, một quan niệm hoàn chỉnh về thế giới đa dạng xung quanh. Đây lại chính là sở trường của bán cầu năo phải. Chính nó đă cho phép chúng ta nh́n thấy mọi sự vật, hiện tượng theo nhiều mặt và trong sự đa dạng của các mối liên hệ tương hỗ.

Hơn nữa, tư duy của bán cầu phải lại đóng vai tṛ quyết định đối với bất cứ hoạt động sáng tạo nào, kể cả về mặt nghệ thuật lẫn khoa học. Chính nó là nguồn gốc của những linh cảm, của khả năng nảy sinh những ư tưởng mới, của việc xuất hiện những quyết định khác thường…

Ngày càng có nhiều ư kiến cho rằng, chính phần bán cầu này giúp chúng ta hấp thụ những kiểu mẫu từ trường thông tin của vũ trụ, vốn là nguồn gốc của những cảm hứng và linh cảm.

Sóng âm cũng làm nên chuyện

Trong vài thập niên gần đây, các nhà khoa học ngày càng chú ư nhiều hơn đến bán cầu năo bên phải, được coi là vẫn chưa được đánh thức tiềm năng nhiều. Một trong những phương pháp nhằm mục đích này, đă được triển khai tại Viện khoa học ứng dụng bang Virginia Mỹ.

Trên cơ sở của phương pháp Hemi Sync (Hemispheric synchronization, có nghĩa là đồng bộ hóa công việc của các bán cầu năo), người ta cho áp dụng những xung âm thanh đặc biệt, được truyền qua các tai nghe.

Hơn 60.000 cuộc thử nghiệm trên khoảng 3.000 người đă chứng minh một cách thuyết phục hiệu quả của phương pháp trên.

Người ta c̣n ghi nhận một phát hiện mới: việc kết hợp đặc biệt các tần số âm thanh, có khả năng làm thay đổi tần số và cường độ của sóng năo, nhờ đó làm tăng khả năng tập trung, sự chú ư, bảo đảm khả năng tiếp cận đồng thời với một vài mức độ nhận thức.

Hơn nữa tại một vài tần số đă định, nhận thức con người có thể mở rộng hơn nữa: thay cho năm giác quan thông thường, xuất hiện thêm giác quan thứ sáu.

Khi Vetvin nghe tin về những kết quả trên, ông đă nảy sinh một ư tưởng bất ngờ: liệu có thể kết hợp phương pháp Hemi Sync với pḥng gương của ông không? Liệu tác dụng kỳ lạ của gương có thể thúc đẩy mạnh hoạt động của bán cầu năo phải?

Kết quả thử nghiệm sau đó của Vetvin đă đạt hiệu quả ngoài mong đợi. Sự kết hợp của những nhịp điệu âm thanh đặc biệt, cùng với pḥng gương đă mang lại tác dụng nhanh chóng.

Đến đây lại nảy sinh một câu hỏi: nếu các tín hiệu  âm có tác dụng, liệu có cần đến những tấm gương nữa hay không? Vấn đề là ở chỗ, gương vẫn có những tính chất riêng biệt của nó. Thứ nhất là bản thân chúng cũng có thể đưa con người, vào những trạng thái thay đổi về nhận thức.

Gương cộng với những âm thanh đặc biệt, sẽ trở thành một tác động kép tăng cường rất hiệu quả. Thứ hai là trong những điều kiện nhất định nào đó, gương có thể trở thành một dạng màn ảnh, nhờ đó các dạng tư duy xâm nhập vào năo con người, hay phát ra bên ngoài có thể nh́n thấy được.

Trong nhiều trường hợp, các kính thuỷ tinh và một số tinh thể cũng có thể khuếch đại lên nhiều lần những phát xạ từ năo người tác động tới chúng. Cho dù thế nào, việc khám phá đầy đủ bản chất của những tấm gương vẫn c̣n đ̣i hỏi rất nhiều thời gian và công sức nữa.

 

                                                                  Tuyệt Mật

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1513 of 2534: Đă gửi: 15 April 2009 lúc 8:50pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NHỮNG NGƯỜI SỐNG SÓT SAU

SÓNG THẦN VÀ NỖI SỢ MA

 

Kể từ sau trận sóng thần, tài xế taxi Wiwat Sakuldee rất sợ bóng tối và không dám ra gần băi biển. Giống như nhiều người Thái khác trên đảo Phuket, ông tin rằng nhiều nạn nhân của trận sóng thần, trở thành những linh hồn không siêu thoát, và lang thang trên các đường phố sau khi mặt trời lặn.

Quan niệm truyền thống cộng với những lời đồn thổi đang dệt nên những câu chuyện ma quỷ, dọc theo các bờ biển châu á, nơi hàng ngh́n người đă bị cơn sóng thần cuốn trôi.

Tại Indonesia, một sinh viên đă nh́n thấy bóng người đi vào nhà, nhưng sau đó phát hiện ra cửa vẫn khoá và trong nhà không có ai. Nhiều người dân Sri Lanka nghe thấy tiếng kêu cứu từ đại dương.

Những câu chuyện về việc nh́n thấy ma, đang là chủ đề bàn tán tại các khu nghỉ mát ở miền nam Thái Lan, nơi gần 5.300 người được cho là đă chết, 1/3 số đó là người nước ngoài và 3.144 người mất tích.

Ở Phuket, Wiwat cho biết giờ đây ông rất sợ làm việc vào ban đêm và vẫn không dám ra băi biển. Wiwat rùng ḿnh khi kể lại câu chuyện, một người lái xe ở Phuket đón một số du khách phương Tây lên chiếc tuk-tuk, loại xe ba bánh phổ biến ở Thái Lan.

- Mười người lên xe và xe bắt đầu chuyển bánh, nhưng khi đến băi biển Kata, th́ chỉ c̣n lại hai người. Wiwat cho hay.

- Ông tài xế sợ quá và bỏ chạy. Nếu bất kỳ khách du lịch phương Tây nào đó, đề nghị tôi chở ra băi biển, hoặc thậm chí đến một con phố nào đó gần băi biển, tôi cũng không đi.

Người Thái không hẳn quan niệm rằng ma là ác, nhưng cho rằng nỗi ám ảnh về cái chết và những linh hồn không siêu thoát có thể dẫn tới những điều không may.

Giữ truyền thống của những người theo đạo Phật ở địa phương, các nhà sư đang tổ chức những buổi lễ cầu siêu cho nạn nhân sóng thần. Những người cầu nguyện đốt hương, đồ mă, gồm tiền, quần áo và một số vật dụng khác, để người chết có thể dùng khi ở thế giới bên kia.

Tại Banda Aceh, thủ phủ của tỉnh Aceh, khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi sóng thần ở Indonesia, những người dân sống bên bờ sông Kruengdhoi cho biết họ nghe thấy tiếng kêu:

- Cứu!

Từ dưới nước vọng lên mỗi buổi tối kể từ sau thảm họa hôm 26-12. Các binh sĩ nước này đă vớt hàng chục xác chết từ dưới ḍng sông đầy rác rưởi này.

Adek 22 tuổi, một người vừa tốt nghiệp đại học, cho biết anh đă nh́n thấy hai linh hồn khi đang đến cầu nguyện ở một thánh đường bên bờ sông. Một trong hai người này bước vào một ngôi nhà nhưng tan ra thành chiếc bóng.

Adek cho biết anh đă đi theo nhưng thấy cửa vẫn đóng và sau đó không nh́n thấy ai cả.

- Các linh hồn không siêu thoát bởi họ vẫn chưa gặp được gia đ́nh. Adek cho biết.

Tại miền đông Sri Lanka, người dân ở Kalmunai, Ampara, cho biết họ vẫn nghe thấy những tiếng kêu cứu.

- Họ nói rằng những tiếng nói đó vọng lên từ biển.

Clement Annadas, một linh mục Thiên chúa La Mă cho biết.

Hơn 1/3 trong số 31.000 người thiệt mạng ở Sri Lanka sống ở vùng Ampara. Annadas cho biết đă có rất nhiều buổi lễ cầu siêu cho các nạn nhân sóng thần, dù đạo Thiên chúa không cho rằng, linh hồn của những người chết lang thang trên trái đất.

Mawarale Baddiya, một nhà sư, cũng cho biết nhiều người dân ở đây đang sống trong nỗi sợ ma.

Ông kể rằng một phụ nữ ngủ trong ngôi đền ở thành phố Beruwela, miền nam Sri Lanka, đă hét lên khi ngủ dậy và cứ tự giật tóc. Bà ấy cảm thấy người láng giềng mới chết đuối trong trận sóng thần kéo tay bà ấy.

- Tất cả những người này bị chấn thương nghiêm trọng bởi trận sóng thần và có thể phải rất lâu nữa, họ mới quên được những ǵ đă xảy ra.

Ở Thái Lan, thậm chí những người không tin vào chuyện ma quỷ, cũng đề nghị tham gia những buổi cầu nguyện cho người chết. Họ nói rằng để tồn tại, các khu nghỉ mát phải thu hút du khách trở lại, trong đó có khách Trung Quốc, Đài Loan, Hong Kong và Singapore, nơi nhiều người tin vào chuyện ma.

Pairoj Chaiwat, người quản lư một trung tâm mua bán ở Phuket, nơi 33 xác chết được lôi lên khỏi tầng trệt của siêu thị, cho biết ông không tin là có ma nhưng những người chủ của toà nhà này, đă mời các nhà sư đến cầu siêu cho những người đă chết.

Họ làm thế để những người sống gần đó sẽ không sợ đến đây, khi trung tâm này mở cửa trở lại.

Thaveesilp Wisanuyothin, phát ngôn viên Bộ Y tế Thái Lan, cho biết rất nhiều người sợ ma sau trận sóng thần và động đất.

- Với một sự kiện gây chấn động như thế, bạn sẽ bắt đầu lo lắng và lúc nào cũng cảnh giác. Thậm chí chỉ một chiếc lá rơi cũng làm bạn sợ hăi. Ông nói.

- Những buổi lễ cầu siêu cho người đă khuất là biện pháp tốt, để làm lành tổn thương và đó là một phần trong văn hoá của chúng tôi. Thaveesilp cho hay.



                                                                              AP

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1514 of 2534: Đă gửi: 16 April 2009 lúc 12:35am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

THIẾU NỮ ĂN NĂM KG

THÓC MỖI NGÀY

 

Một cô gái đến từ ngôi làng Kushalpur, gần thành phố Kanpur Ấn Độ, thích món thóc đến nỗi bất luận thế nào cô phải có năm kg thóc thô vẫn c̣n trấu để ăn hàng ngày.

Cô gái mười tám tuổi Pinky nói:

- Tôi chỉ thích ăn thóc. Tuy không nhớ chính xác khoảng thời gian tôi bắt đầu ăn, nhưng hiện tôi có thể tiêu hóa dễ dàng năm kg mỗi ngày.

Bố mẹ cô, ông Ramkishore và bà Munni Devi, rất lo lắng về thói quen lạ lùng này của con gái. Nếu họ ngăn cấm không cho cô ăn thóc một ngày, cô sẽ chạy ngay ra những cánh đồng để t́m.

Ramkishore, bố Pinky cho biết:

- Sở thích ăn thóc lớn cùng với nó theo năm tháng. Nếu không cho nó ăn, nó sẽ tự đi ra đồng t́m thóc trên những thửa ruộng chưa thu hoạch.

Họ đă cố gắng thuyết phục cô thỉnh thoảng ăn kẹo nhưng chẳng thấy có hiệu quả. Sở thích này cũng đă ảnh hưởng đến con đường hôn nhân của cô.

- Dù đă đánh nó nhiều lần và mua đủ các loại kẹo nhưng nó vẫn rất khó bảo. Các chàng trai t́m đến chúng tôi để nói chuyện cưới xin đều phải bỏ chạy v́ nó cứ phát tướng ra. Bà mẹ Munni Devi của Pinky thổ lộ.

Bà Munni Devi nói thêm, Pinky có sở thích như vậy từ khi c̣n là một đứa trẻ chập chững biết đi. Khi ấy, nếu trong nhà không có thóc, cô sẽ chạy ngay sang nhà d́ hay những thửa ruộng gần đó để t́m.

Các bác sĩ vẫn chưa lư giải được sở thích "quái" của cô gái Pinky.

                                                                                                                 ST

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1515 of 2534: Đă gửi: 16 April 2009 lúc 12:56am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

KIM LOẠI SINH RA TỪ CƠ THỂ

 

Báo chí Indonesia đang xôn xao đưa tin về một người phụ nữ có kim loại mọc tua tủa khắp trên và bên trong cơ thể. Có những đoạn kim loại dài đến hai mươi cm. Hiện tượng này vẫn c̣n là điều bí ẩn với các bác sĩ và các nhà khoa học.

Người phụ nữ phải sống cùng phiền toái này suốt mười bảy năm qua. Trước thông tin xôn xao trên các báo, Bộ y tế Indonesia đă vào cuộc để t́m ra nguyên nhân của hiện tượng lạ lùng này.

Qua hội chẩn ban đầu, các bác sĩ và chuyên gia c̣n phát hiện ra sự hiện diện của các dây kim loại ở bên trong cơ thể cô. Hiện vẫn chưa có một trường hợp nào tương tự như vậy, hay những giải thích khoa học hợp lư.

Tên người phụ nữ ấy là Noorsyaidah, một giáo viên mầm non bốn mươi tuổi sống tại ngôi làng Sangatta, Đông Kutai. Cô Noorsyaidah bắt đầu thấy trong người xuất hiện các biểu hiện lạ vào năm 1991.

Tiếp đó các dây kim loại “chui” ra khỏi ngực và bụng của cô. Trong tuần đầu tiên chúng rụng đi, tuy nhiên một tháng sau chúng lại mọc lại và từ đó trở đi không bao giờ rụng nữa. Chúng cứ tiếp tục lớn dần.

Một trong số các chị gái của Noorsyaidah cho hay cô đă giúp em ḿnh “tỉa tót” đống dây dợ lằng nhằng nhưng cứ cắt xong chúng lại trồi lên, không những thế c̣n mọc ở nhiều phần khác trên cơ thể.

Bốn chuyên gia y tế đang xem xét vấn đề này rất nghiêm túc, họ đă dùng vài phương pháp để điều trị cho cô Noorsyaidah nhưng đều thất bại.

Họ chụp X-quang bụng của cô và phát hiện ra có hơn bốn mươi dây kim loại, đang nằm bên trong cơ thể và một số dây đang muốn trồi lên.

Chúng giống như một cơ thể sống. Các dây kim loại có thể chuyển động và thay đổi vị trí khi muốn, do đó các bác sĩ buộc phải dùng nam châm để xác định vị trí chính xác của chúng. Khi nhô lên khỏi da chúng khiến cho cô Noorsyaidah có cảm giác đau đớn như bị kim châm.

 

                                                                               ST

 

                                                                     

 

 

 

 

 

 

  

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1516 of 2534: Đă gửi: 16 April 2009 lúc 1:10am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

TẮM ĐÁ SUỐT MỘT TIẾNG RƯỞI

 

Một người đàn ông Trung Quốc vừa sống sót sau khi lập kỷ lục, ngâm ḿnh trong một bể đá với thời gian là chín mươi phút.

Theo tờ Legal Evening Post, ông Wang Jintu bốn mươi ba tuổi ở tỉnh Phúc Kiến, thuộc miền nam Trung Quốc, đă tŕnh diễn tài nghệ phi thường này tại một hộp đêm ở Bắc Kinh.

Jintu cũng đă đánh bại thành tích bảy mươi ba phút ngâm ḿnh trong nước đá của Wim Hof, người Hà Lan lập hồi tháng hai năm vừa rồi ở Madrid.

 

Ông Wang lập kỷ lục tắm đá ở Bắc Kinh.

 

Lúc Wang bước chân vào chiếc bể thủy tinh, các nhân viên bắt đầu đổ đá lên người anh cho tới khi ngập hết vai.

Chín mươi phút sau, chiếc bể được khai thông để Wang bước ra ngoài. Ban đầu, anh cần sự giúp đỡ nhưng rồi vẫn có thể vẫy tay chào các khán giả.

Con gái của Wang cho biết cha cô có khả năng chịu lạnh đáng kinh ngạc. "Hầu hết thời gian, bố tôi đều chỉ mặc quần short kể cả trong mùa đông".

 

                                                                Thanh Tùng

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1517 of 2534: Đă gửi: 16 April 2009 lúc 12:14pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

KHẢ NĂNG ĐẶC BIỆT CỦA

CẬU BÉ BA TUỔI

 

Sau khi đăng tải những bài viết lư thú về các hiện tượng "thần đồng". Báo tiếp tục nhận được nhiều thông tin của độc giả. Bài viết này xuất phát từ tin báo của một độc giả ở Thừa Thiên Huế.

Cháu Nguyễn Văn Hoàng c̣n gọi là Bôn, sinh vào ngày 12-3-2005 sau một ca mổ cấp cứu tại Bệnh viện Ḥa Khánh, Đà Nẵng. Đây là một ca mổ mà các bác sĩ tưởng rằng "con vuông" nhưng mẹ chưa chắc “tṛn” bởi v́ khi sinh cháu Bôn chị Nguyễn Thị Minh Tâm lúc đó hai mươi lăm tuổi bị cao huyết áp đột ngột.

Lúc mới sinh cháu nặng đến 3.3 kg, nhưng điểm khác biệt là phần đầu của cháu nặng hơn so với các bé sơ sinh từ ba đến bốn lạng. Hiện tại cháu Bôn đang sống với bố mẹ tại thôn Dạ Lê, xă Thủy Phương, huyện Hương Thủy tỉnh Thừa Thiên Huế. Do bố và mẹ thường xuyên vắng nhà nên cháu ở nhà với ông nội.

Mới đến trường mẫu giáo Dạ Lê vào đầu tháng 4-2008, nhưng mọi biểu hiện của cháu rất khác so với các bạn cùng lớp học: Tất cả các bài hát các cô giáo dạy, Bôn thuộc ngay sau lần đầu tiên.

Thậm chí trong giờ học, đôi lúc cháu đọc cả bản cửu chương cho các bạn cùng lớp nghe, rồi đọc vanh vách các bài thơ Đây thôn Vỹ Dạ của Hàn Mặc Tử, chuyện Thánh Gióng, Cây tre trăm đốt... thậm chí tên của các cô giáo trong trường từ Hiệu trưởng đến các cô dạy trẻ khác Bôn đều đọc được.

Nhằm thử đánh đố Bôn tôi bất ngờ rút trong tập sách ra tờ báo. Tất cả mọi người đều ngạc nhiên là Bôn đọc vanh vách các câu chữ trong trang báo. Chị Minh Tâm, mẹ cháu cho biết:

- Từ khi sinh ra cho đến lúc một tuổi, Bôn đă biết đọc được thơ và đếm các phép tính cửu chương từ hai đến chín, để thử tài trí của Bôn, tôi đưa ra các phép tính đơn giản ví dụ 20 x 5 hay 40 x 2, 9 x 10... Tất cả phép tính đó Bôn chỉ tính trong ṿng hai giây và đều rất chính xác.

Điều khiến chúng tôi ngạc nhiên là trí nhớ của cháu rất tuyệt. Tôi đem bảng chữ số ra sắp xếp một dăy số: 4.547.650.890 hoặc thay đổi ngược lại em đều đọc chính xác từ con số hàng tỷ cho đến hàng đơn vị.

Ngoài khả năng đó Bôn c̣n có khả năng nghe nền nhạc hiệu, đoán được các chương tŕnh truyền h́nh và nhớ số điện thoại di động rất tốt, người b́nh thường có thể nghe hai đến ba lần mới nhớ được số, riêng cháu Bôn chỉ nghe một lần là cháu đă cầm máy gọi lại đúng ngay số đó.

Khi đồng nghiệp của chúng tôi ghi ra giấy tên các nước, địa danh trên thế giới bằng phiên âm tiếng Việt như Miama, Newdilan, Singapore, Newdeli, Paris cháu đều đọc và phát âm rất tốt. Đối với các chương tŕnh tṛ chơi trong máy vi tính, cho dù anh Nguyễn Quang Viên (bố cháu Bôn) cất giấu vào một tên file bí mật và lưu vào ổ đĩa C, hoặc D, Bôn điều t́m ra được tṛ chơi mà ḿnh thích.

Đặc biệt cho đến nay, bố mẹ, ông bà cháu vẫn chưa một lần bày cho cháu cách sử dụng vi tính. Bôn chỉ thích đọc và thực hiện phép tính số rất tùy hứng, chứ không phải lúc ai bảo cháu cũng ngoan ngoăn làm theo yêu cầu.

 


Bôn đọc vanh vách từng trang báo

 

                                                                        ST

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1518 of 2534: Đă gửi: 16 April 2009 lúc 12:21pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGƯỜI PHỤ NỮ KỲ LẠ

 

Đối với chúng ta, pha một ấm trà là một công việc hết sức b́nh thường và dễ dàng, nhưng với bà Mavis Price th́ nó quả thực khó khăn bởi mỗi khi bà chạm vào những chiếc ấm, chúng lập tức bay đi mất…

Người phụ nữ sáu mươi tuổi này dường như có một ḍng tĩnh điện kỳ lạ trong cơ thể. Vài năm qua bà đă làm hỏng mất mười lăm chiếc ấm đun nước. Hai mươi chiếc bàn là và mười máy hút bụi, cũng bị hỏng do bay bất thường rồi rơi xuống đất. Công việc nhà trở nên vô cùng khó khăn với bà.

Không những vậy, chỉ cần chạm nhẹ vào bà, những người thân hay bạn bè của bà cũng bị dựng ngược tóc.

Hiện tượng kỳ lạ khiến bà không thể đặt một chiếc máy tính trong nhà v́ chỉ cần vô t́nh chạm phải, chúng lại bay lên và rơi xuống đất.

- Chưa ai có thể giải thích được cho tôi hiện tượng này. Tôi chắc chắn mang nhiều điện hơn người b́nh thường. Bà nói.

 

                                                                          ST


 

                                                                

 

 

 

 

 

 

            

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1519 of 2534: Đă gửi: 16 April 2009 lúc 12:34pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

XÁC ƯỚP BÉ GÁI SAU CHÍN

MƯƠI NĂM KHÔNG PHÂN HỦY

 

Cô bé như chỉ mới ch́m vào giấc ngủ trưa sau cả một buổi sáng chơi đùa ngoài vườn với bạn bè.

Thực tế, cô bé đă ngủ yên chín mươi năm qua trong chiếc quan tài gỗ nhỏ bé, được đậy bằng nắp thủy tinh dưới hầm mộ tu viện Capuchin tại Palermo.

Thi thể cô bé được bảo quản hoàn hảo đến mức không ai có thể ngờ rằng cô bé mất vào tháng 12 năm 1920, lúc mới hai tuổi.

Rosalina không đơn độc. Trong hầm mộ tu viện c̣n có gần hai ngàn xác ướp khô khác, trong đó nhiều cái có trên bốn năm tuổi. Cô bé Rosalina là một trong những người cuối cùng được an táng theo cách này tại đây.

Qua những bức ảnh, người ta có thể thấy chỉ một số người là được cho vào quan tài như Rosalina, một số khác được sắp đứng cạnh nhau, nh́n vô cùng đáng sợ. Trên một số khuôn mặt, người ta c̣n có thể nh́n thấy g̣ má vẫn c̣n căng, hoặc chiếc mũi, một búi tóc vẫn c̣n nguyên vẹn.

Xác ướp nhiều tuổi nhất ở đây là Silvestro, chết năm 1599 đến nay đă bốn trăm mười tuổi.

Hầm mộ này là nơi chôn cất những vị giáo sư, bác sĩ, giáo viên, những chiến binh. Tất cả được mặc đúng bộ y phục sao cho giống với nghề nghiệp khi c̣n sống của họ.

Với xác ướp của những đứa trẻ, người ta mặc cho chúng những bộ quần áo dạ hội đẹp nhất. Rất nhiều phương pháp phức tạp được sử dụng khi ướp xác, bao gồm cả việc tiêm hóa chất.

Cô bé Rosalina là một xác ướp được bảo quản hoàn hảo. Nhiều lúc nh́n cô bé, người ta cứ ngỡ đây là một con búp bê xinh đẹp nào đó.

Những phim chụp X-quang cho thấy những nội tạng của cô bé vẫn c̣n nguyên vẹn. Điều này thật đáng kinh ngạc.

 

H́nh ảnh

Rosalina

 

H́nh ảnh

Những xác ướp khác trong hầm mộ

 

                                                                       ST

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1520 of 2534: Đă gửi: 16 April 2009 lúc 12:51pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HAI MƯƠI NĂM KHÔNG ĂN

MÀ.. VẪN SỐNG

 

Ông tên Phan Tấn Lộc sáu mươi bốn tuổi, ngụ 181/10 khu vực B́nh Phước, phường Phước Thới, huyện Ô Môn, Thành Phố Cần Thơ. Năm 1989, khi vợ ông sinh người con trai út, đang yên đang lành th́ bỗng nhiên ông cảm thấy ḿnh không thể ăn thức ăn mặn được. Thế là chuyển sang ăn chay. Ăn chay được vài năm th́ ông bỏ ăn hẳn, chỉ uống nước trà để sống từ những năm ấy cho đến giờ.

Cách đây ba tháng, các bác sĩ ở Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ vô cùng ngạc nhiên khi siêu âm vùng bụng bệnh nhân Phan Tấn Lộc nhà ở huyện Ô Môn, Cần Thơ nhưng không phát hiện được men tiêu hóa cũng như phần mảng bám thức ăn trong thành ruột, cả vùng dạ dày...

Ngay lập tức thông tin lạ này được lan ra toàn bệnh viện. Bác sĩ bảo ông Lộc cứ về nhà chờ vài ngày sẽ khám lại v́ họ cần thời gian thảo luận. Nhiều ngày sau khi ông Lộc đến bệnh viện, các bác sĩ siêu âm lại và kết quả vẫn như cũ.

Một trường hợp đặc biệt kỳ dị, các bác sĩ không thể giải thích nổi. Nhưng với người đàn ông này, th́ đó là chuyện b́nh thường. Bởi đă gần hai mươi năm nay, trong bụng ông chỉ chứa toàn nước trà.

Ông Lộc là người Thành Phố... nhưng chuyển về Cần Thơ sinh sống. Ông cũng lập gia đ́nh sinh con ba gái, hai trai, như bao người b́nh thường khác. Ông hoàn toàn khỏe mạnh về cả thể chất lẫn tinh thần. Nhưng đột ngột, sau khi người con trai út ra đời, ông ăn thức ăn mặn như thịt, cá th́ lại có cảm giác lợm giọng, tanh và buồn nôn.

Ban đầu, ông cứ nghĩ ḿnh bị vậy là do phản ứng thông thường của cơ thể hoặc là do chăm sóc vợ khi bà sinh con, chẳng chóng th́ chầy bệnh sẽ khỏi. Nhưng càng về sau, sự việc càng trở nên trầm trọng, mặc cho ông vẫn làm ruộng và sinh hoạt b́nh thường.

Không ăn được đồ mặn, ông chuyển sang ăn thức ăn chay. Ăn được hơn hai năm th́ triệu chứng “thức ăn mặn” lại xảy ra, nghĩa là ông không thể ăn chay được. Cứ ngửi thấy mùi cơm, mùi thức ăn là ông quay mặt và buồn nôn.

Thời điểm này, ông chỉ thích uống trà. Trà càng đậm càng đắng lại càng thích, mỗi ngày, ông uống vài ly rồi đi làm ruộng b́nh thường. Có lúc được người bà con đi Trung Quốc về cho loại trà lạ, đắng nghét, không ai uống được, ông vẫn để dành uống dần và xem như của quư.

Cả vùng Tây Nam Bộ rộng lớn thời điểm ấy thường có những tín ngưỡng lạ về chuyện ăn uống. Trường hợp của ông lại rất đặc biệt, vậy là cả nhà ông Lộc sợ. Sợ đến mức ngay cả cha mẹ ruột hay cha mẹ vợ của ông, ông cũng giấu. Chỉ có vợ và những người con trong nhà biết bệnh ông.

Cũng đă đi bác sĩ, cũng đă nằm bệnh viện, nhưng ông vẫn không thể ăn được. Ông bắt đầu từ chối chuyện đi dự đám cưới, đám giỗ hay ma chay, những nơi ông bắt buộc phải đụng đũa. Nhưng, không thể để vợ cứ đi thay ḿnh hoài. Một vài lần tham dự đám cưới láng giềng, mọi người thấy ông ngồi chỉ toàn uống nước trà, đă bắt đầu nghi nghi.

Cái kim giấu trong bọc lâu ngày cũng đâm ra ngoài, cả xóm biết ông nhịn ăn đă nhiều năm. V́ mê tín họ cho rằng, chỉ có quỷ mới sống được mà không ăn? Cha mẹ vợ của ông hay tin con rể ḿnh đă không ăn nhiều năm phát hoảng lên. Lập tức bắt ông phải đi t́m “thầy” để giải phép.

Ban đầu th́ t́m tới nhà “thầy”, sau th́ rước “thầy” tới nhà nhưng ông không ăn vẫn hoàn không ăn. Vậy là cả gia đ́nh ông đầu hàng. C̣n xóm giềng, sau những lần đồn đại ban đầu, vẫn thấy ông không ăn mà vẫn ra ruộng nên dần cũng thôi.

Họ coi việc ông Ba Nhị không ăn, chỉ uống nước trà đi làm ruộng là điều hiển nhiên. Thực đơn chính trong ngày của ông Lộc bao lâu nay vẫn vậy: sáng vài ngụm trà đá có pha ít đường; trưa: một tách trà nhỏ, chiều và tối thêm một tách trà nữa. Vậy là xong một ngày.

Mà ông nói, dạo này ông cũng đă uống ít đi. Hồi đó th́ c̣n vài tách một ngày, giờ th́ chỉ nhấp nhấp khi cảm thấy khô cổ. Mới hồi năm trước, người em cột chèo của ông bị bệnh mất ở Châu Đốc. Ḿnh ông lặn lội xuống phụ làm đám ma và đưa tang. Cả bốn ngày liền, ông chỉ uống một tách trà nhỏ.

Uống ít là bởi, không có ai ép ông uống cả. Ông kể thế, dẫu uống vậy, nhưng khi di chuyển đưa em ông ra khu nghĩa địa cách nhà hơn cây số, ông vẫn đi về b́nh thường. Mới ba tháng trước thôi, ông vẫn đạp xe đạp lên khu gần sân bay Trà Nóc thăm bà con được. Nhưng giờ, ông đă yếu nhiều.

Ông kể là ông đang bị tắc túi mật, nên mệt. Bác sĩ khuyên ông nên mổ đi, nhưng ông cứ sợ mổ sẽ mau chết đành để vậy.

- Sống được bao lâu nữa th́ sống mà. Dạo này yếu rồi. Sáng dậy đi tập thể dục xong vô nằm ru cháu ngoại, không đi đâu xa nổi nữa. Ông kể.

Chúng tôi hỏi liệu ông có tin vào cái ǵ để nhịn ăn hay không? Ông nói nhịn ăn là bởi không ăn được thôi, chứ tin vào cái đạo ǵ. Thực tế, chúng tôi không nhận ra ông có ǵ khác biệt sau ngần ấy năm nhịn ăn.

Điều khác biệt duy nhất mà ông tự nhận đó là, tóc ông trước đây rất cứng nhưng giờ đă bắt đầu bở. Nếu thêm nữa, có chăng là nh́n ông mệt mỏi, giọng nói rất nhỏ và không linh hoạt như người đầy đủ dinh dưỡng.

 

                                                                            Cand



 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 

<< Trước Trang of 127 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 3.2773 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO