Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 66 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Truyện ngắn huyền bí - hiendde Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1581 of 2534: Đă gửi: 30 April 2009 lúc 8:38pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

PHONG ĐÔ ĐẠI ĐẾ XỬ ÁN

 

ĐÀN CƠ Ở NGỌC LINH THÁNH TỊNH

Tối ngày 25 tháng 9 năm Đinh Dậu 1957, ngoài trời tối đen. Ban Lễ đă lo chu đáo lễ phẩm nơi Thiên bàn để đến 8 giờ 30 sẽ lập đàn cơ. Trên trần của chánh điện có treo hai ngọn đèn “măng xông” thắp bằng dầu hôi đă được bơm hơi đủ dùng cho đến khuya.

Khi đàn cơ bắt đầu, đồng tử xuất khẩu. Hai ngọn đèn “măng xông” đang x́ hơi đều đều sáng chói tỏa hơi nóng hầm hập vào không khí, từ khi cơ bắt đầu chuyển th́ tự nhiên lu dần, hóa ra một cảnh âm u mờ mờ chỉ c̣n vừa đủ xem chữ để cho điển kư biên chép.

Trong cảnh trạng bất thường như thế, lại nghe qua bài thi xưng danh là Ác Độc Quỷ Vương giáng trấn đàn hộ giá Phong Đô Đại Đế xử án, mọi người hầu đàn khi đó bất chợt phát lạnh nổi da gà, im phăng phắt không dám thở mạnh.

Sau khi Phong Đô Đại Đế dạy Đạo xong từ giă, lâu độ hai tiếng đồng hồ, th́ hai ngọn đèn kia tự nhiên sáng trưng trở lại như lúc ban đầu mới thắp!

Thi:

ÁC Đạo khuyên chung chớ bước vào

ĐỘC tâm sẽ chịu cảnh sầu đau.

QUỶ ma lưới rập đà bủa sẳn

VƯƠNG tướng không chừa kẻ thấp cao.

Bần Đạo chào chư thiện tín. Lành thay! Có lẽ chư thiện tín lấy làm ngạc nhiên mà nghe tên Bần Đạo, tuy tên có dữ mà ḷng không dữ! Việc đó sau này chư thiện tín sẽ được giải rơ.

Giờ nay Bần Đạo thừa sắc chỉ Ngọc Kinh để trấn đàn, hộ giá theo tùy tùng, sau ban phù cho mỗi vị. V́ trong chốc lát sẽ có Phong Đô Đại Đế giáng. Vậy hăy dâng lên đây cho Bần Đạo năm chén nước trong.

Hai vị nam, hai vị nữ đứng bốn góc đàn, c̣n một chén hiền Quế phải bưng khi nào Bần Đạo xướng phục (qú).

Niệm 3 lần: Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát.

Sau đó khi nghe Bần Đạo xướng hưng (đứng dậy) th́ chư vị lần lượt đem năm chén nước, tùy theo phương hướng ḿnh mà để lên Thiên Bàn.

Vị chủ đàn phải lấy một b́nh lớn mà đựng chung nước ấy sau đây có chỗ dùng, nước sẽ cứu những người bệnh ấy. Nhưng không được lạm dụng, chỉ có người thành tâm với Bần Đạo.

Hăy nghiêm đàn trong khi hầu đàn “Đức Phong Đô Đại Đế”. Nếu có dạy th́ bạch thầm, đừng có thốt ra lời ắt có sự phương hại quư vị. Nhớ nghe. Chia bốn vị bưng bốn chén nước đứng ra bốn góc, phần Quế đứng lại trung ương. Nửa giờ sau tái cầu, đồng tử quay về hướng Đông rán nhớ nghe.

Phù này chư hiền đem về nhà dán trước cửa sẽ trừ được các tai nạn. Bần Đạo nhắc lại trong khi hầu đàn, mặc dù Ơn Trên gọi đến tên cũng làm thinh.

Thi:

PHONG quan lục đạo chưởng hồn linh

ĐÔ sát tam thiên thẩm tội t́nh.

ĐẠI cáo trần gian kim hồi hướng

ĐẾ đ́nh hậu nhựt Trẫm thân nghinh.

Trường thiên:

Quả nhơn phụng chiếu Thiên đ́nh

Ngọc Linh giá ngự phước lành Trẫm ban.

Chúng sanh được phép tọa thiền

Tịnh ḷng nghe Trẫm lời vàng phán phân.

Tấc thành đối với quả nhân

Hoàng huy tiếp giá ân cần hôm nay.

Trẫm mong ở buổi hậu lai

Cái ngày dưới chốn tuyền đài gặp nhau.

Gặp nhau mừng rỡ đón chào

Nơi Phong Đô điện ngồi chầu vui tươi.

Trẫm nay khuyên với các ngươi

Hăy lo giữ Đạo làm người thiện lương.

Tam cang lại với ngũ thường

Khi c̣n sống ở trần dương vẹn ǵn.

Luật Trời rất thiệt nghiêm minh

Không tư không vị riêng t́nh một ai.

Làm người gái cũng như trai

Thảo thân, ngay nước đừng phai tấc ḷng.

Trước lo trả nợ non sông

Tang bồng hồ thủy phỉ ḷng nam nhi.

Gẫm câu phu xướng phụ tùy

Tam tùng, tứ đức trọn ngh́ nữ lưu.

Đừng toan ám chước âm mưu

Cũng đừng chuốc oán mua cừu làm chi.

Rồi ra oan trái níu tŕ

Luân hồi lục đạo phải th́ vương mang.

Nếu đường cầm thú bước sang

Kiếp người trở lại phải ngàn muôn năm.

Đôi khi Trẫm cũng thương thầm

Cho bao nhiêu kẻ ác tâm trên đời.

Chỉ v́ danh lợi trần vơi

Bao phen coi rẻ mạng người như rơm.

Mấy ai chia áo sớt cơm

Làm điều âm chất cho thơm linh hồn.

Nay nhờ trên Đức Chí Tôn

Hải hà mở lượng bảo tồn nguyên căn.

Tam Kỳ Đại Đạo khai hoằng

Độ đoàn linh chưởng xa lằng Phong đô.

Chúng sanh đạo đức điểm tô

Thiên ân nhuần gội u đồ thoát ly.

Nhưng trong luật pháp Tam Kỳ

Chối Thầy phản đạo tội th́ gia tăng.

Trên dù có kẻ siêu thăng

Nhưng mà cũng có người lăn lửa hồng.

Mới hay thiên địa chí công

Chúng sanh nghe đó tạc ḷng từ đây.

Trẫm nay vâng lệnh thiên đài

Thẩm đường phước tội của rày tên Năm.

Truyền cho nam nữ b́nh tâm

Với người đương sự chỉ chăm nghe rành.

Án văn đọc giữa đêm thanh

Cơ loan tiếp trọn điển lành bày phô.

Xét v́ tổ phụ tên Năm

Có công khai thác cơ đồ dựng xây.

Qui dân lập ấp chốn này

Tiền hiền danh liệt ví tày thần tiên.

Chính danh hậu thế lưu truyền

Lẽ th́ con cháu gương hiền rán soi.

Xét v́ bước trước không noi

Cường quyền núp bóng học đ̣i lố lăng.

Xét v́ tên Năm Nguyễn Văn

Đạo Thầy công quả mót cần bao niên.

Xét v́ có tánh cần siêng

Đ̣i phen Bửu Hiệp, Ngọc Tuyền gian lao.

Nếu mà chung thủy một màu

Hôm nay đă được động đào hồi qui.

Xét v́ phàm tánh sân si

Luân thường điên đảo nặng v́ con thơ.

Xét v́ theo gió phất cờ

Hùa theo kẻ nghịch đắp bờ xâm lăng.

Xét v́ Thiên luật công bằng

Tội trần đă trả dưới lằn đạn tên.

Xét v́ tội phước hai bên

Tội mười phước chín phải đền cho cân.

Xét v́ huynh đệ ân cần

Nguyện cầu cho đó hưởng phần siêu thăng.

Ân Thiên tội phước trang bằng

Nhưng phần siêu thoát tưởng rằng c̣n xa.

Chiếu theo luật định diêu ṭa

Hồn Năm kia phải chịu mà đầu sanh.

Thấy vầy Trẫm cũng thương t́nh

Nhưng mà luật pháp công b́nh biết bao.

Y theo đương sự nguyện cầu

Cho hồn cha đó được vào chấp cơ.

Hàn huyên cho phép nửa giờ

Cấm đem những việc trần nhơ luận bàn.

Cũng không được phép khóc than

Cho hồn quyến luyến phải mang tội t́nh.

Năm lai tiếp ngọn cơ linh

Quả nhơn chiếu điển chứng minh hộ thầm.

Qua đoạn trường thiên nêu trên, chúng ta thấy một đạo hữu tên Nguyễn Văn Năm, được hưởng phước đức của tổ phụ, qua nhiều năm cũng biết mót ḅn công quả cho chùa thất.

Nhưng lại “Cường quyền núp bóng học đ̣i lố lăng” và “Luân thường điên đảo nặng v́ con thơ” để rồi “Hùa theo kẻ nghịch đắp bờ xâm lăng” đến nổi phải “Tội trần đă trả dưới lằn đạn tên”.

Chắc chắn là trước đó, tuy được bạn đạo ở Ngọc Linh Thánh tịnh đọc Kinh Cầu Siêu rất nhiều và ân cần nguyện cầu cho “Năm” sớm được siêu thăng.

Nhưng v́ “Tội mười phước chín” cho nên theo luật công b́nh, vong linh của “Năm” chỉ có thể được “siêu thoát” khỏi Uổng Tử thành và phải luân hồi trở lại chứ không được “cao thăng”.

Trước khi đi đầu thai, vong linh đạo hữu  Nguyễn Văn Năm được phép nhập cơ nửa giờ để thăm con và bạn đạo:

Đê đầu vọng bái Thiên ân

Ban cho con trẻ dương trần hồi qui.

Âm dương hai ngả biệt ly

Con đâu có tưởng được th́ hôm nay.

Mong ơn mở lượng cao dày

Thứ tha tội lỗi cho rày môn sinh.

V́ con vương vấn tội t́nh

Tưởng không thoát khỏi ngục h́nh Thầy ôi.

Nay Thầy mở lượng biển trời

Cho hồn con trẻ được thời về đây.

Bởi con đă cải lịnh Thầy

Nơi thành Uổng Tử đọa đày hồn con.

Nay về thấy lại nước non

Ḱa anh em đạo, ḱa con tôi chào.

Nghĩ thôi gan héo ruột xào

Nh́n con hai mắt lệ trào không ngưng.

Con ôi! Đừng có bâng khuâng

Mà cha đây phải thêm phần đớn đau.

Nhớ khi năm trước ngày nào

Cùng chư huynh đệ chung nhau một nhà.

Anh em trên thuận dưới ḥa

Chung thờ một đấng Trời Cha Cao Đài.

Nào hay thế cuộc đổi thay

Đệ huynh ly tán ai hay mất c̣n.

Tôi v́ thương xót cho con

Đem thân ra chịu đở đ̣n hứng thương.

Ai hay điên đảo luân thường

Lịnh Thầy, tôi đă xem thường đệ huynh.

Tôi không chết phải Việt Minh

Thầy dùng viên đạn vô t́nh xử tôi.

Nếu nay phải bị luân hồi

Bao giờ tôi mới được thời qui nguyên.

Thương tôi huynh đệ cầu nguyền

Lập đàn xin Đức Cha hiền thứ tha.

Nay nghe cho rơ lời cha

Bao nhiêu tội lỗi con mà biết chăng?

Từ nay sám hối ăn năn

Con nên đọc lại án văn sẽ tường.

Nh́n con cha lại thêm thương

Phụ thù nóng trả phải vương tội t́nh.

Chỉ v́ một phút bất minh

Mà quên trên có luật h́nh vô vi.

Bao nhiêu kẻ đă lụy bi

Trước thềm Diêm Chúa đă th́ kêu ca.

Con ôi! Hăy nhớ lời cha

Bỏ ngay những cái thói tà nơi tâm.

Học Thầy lập đức bồi công

May ra Thầy cứu thoát ṿng trầm luân.

Của trần trả lại cho trần

Có chi con phải hận sân cho phiền.

Bác con nay đă cao niên

Phần con là cháu trách phiền sao nên.

Những lời cha dặn chớ quên

Hết giờ theo lịnh Ơn Trên đă truyền.

Giă từ huynh đệ b́nh yên

Nay con hăy nhớ cầu nguyền cho cha.

(Tiếp theo là lời của Đức Phong Đô Đại Đế)

Nghe Năm lời đă thiết tha

Quả Nhơn đây cũng xót xa nơi ḷng.

Rán mà lập đức bồi công

Cầu xin Từ Phụ rủ ḷng xót thương.

Cho Năm khỏi bước sáu đường

Ớ người đương sự thiện lương vẹn ǵn.

Trẫm hồi phục lịnh Ngọc Kinh

Hồi loan phản giá thượng tŕnh Phong Đô.

Thăng.

Trước khi giă từ, vong  của Năm khẩn thiết với bạn đạo: “Thương tôi huynh đệ cầu nguyền, Lập đàn xin Đức Cha hiền thứ tha” và “Nay con hăy nhớ cầu nguyền cho cha”.

Một truyện đức tin ly kỳ, gây cảm giác rờn rợn nhưng đầy lư thú!

Qua đó cho chúng ta thấy giá trị của việc cầu siêu cho người quá văng, cho dầu kiếp sống đă phạm nhiều tội lỗi!

Đây chính là kết quả của sự thành tâm cầu nguyện siêu rỗi, cho thập loại chúng sanh, trong suốt cả tháng bảy của mùa Địa Quan xá tội!

 

Đạt Tường

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1582 of 2534: Đă gửi: 01 May 2009 lúc 1:10am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

HUYỀN THOẠI THẦY Đ̀A U MINH

 

Thầy đ́a Mười Thăng liếc nh́n qua mặt nước rồi nhảy tọt xuống ḍng kinh, mất hút. Chỉ mươi phút sau, ông ngoi lên vỗ tay cái bộp, phán:

- Tôi đồng ư thầu đoạn kinh này với giá 150 triệu đồng!

Từ thuở khai hoang mở đất, thiên nhiên vừa hoang dă khắc nghiệt vừa trù phú đă dệt nên nhiều giai thoại kỳ nhân dị thảo nơi vùng đất U Minh. Trong những câu chuyện kỳ bí ấy, ngày nay người dân vẫn c̣n truyền tụng nhiều huyền thoại về các thầy đ́a có khả năng đặc biệt như những nhà ngoại cảm.

Ngoài biệt tài tḥ chân xuống, áp tai lên mặt nước đoán được trong đ́a (ao), kinh, rạch có bao nhiêu cá để thầu, mua thu hoạch; những thầy đ́a U Minh c̣n có khả năng nh́n trời đất, nghe gió thổi mà đoán được hướng cá đi trên sông, rồi định vị đào đ́a đón luồng cá ấy.

“Phù Thủy Sát Cá”

Người dân ở xă Nguyễn Phích, huyện U Minh Cà Mau lâu nay vẫn truyền tai nhau chuyện thầy đ́a Năm Điệt (Nguyễn Văn Điệt) thời trẻ được một cao nhân truyền cho câu thần chú để gọi cá.

 

Thuở ấy, vùng này cá nhiều vô kể nên người dân chỉ cần đào đ́a, đợi nắng hạn là cá từ ngoài đồng kéo về đầy ắp. Như thường lệ, mỗi đêm trước khi đào đ́a, thầy Năm Điệt lại lập bàn hương án bên bờ sông để khấn vái.

 

Xong, ông lặn một hơi thật sâu xuống nước như để nghe ngóng ǵ đó. Rồi ông bẻ một nhánh cây cắm xuống làm dấu để sáng hôm sau đào đ́a tại đó. Một người cao tuổi ở xă Nguyễn Phích đoan chắc:

 

- Có nhiều cái đ́a cùng cỡ nằm gần đ́a của thầy Năm Điệt, nhưng đến mùa bắt lên chỉ được vài trăm kư cá, trong khi đ́a của ông ta có đến vài tấn cá.

 

Thời gian gần đây, nguồn cá tự nhiên không c̣n dồi dào như xưa nên người dân U Minh phải thả cá giống nuôi. Tuy nhiên, đ́a của thầy Năm Điệt lúc nào cũng thu hoạch nhiều cá tự nhiên hơn những đ́a xung quanh gấp bội.

 

Ngồi trên bờ đ́a nh́n cá táp dậy mặt nước, tṛ chuyện với tôi, thầy đ́a Năm Điệt hé lộ ngón nghề chọn vị trí đào đ́a nuôi cá của ḿnh:

 

- Thật ra, tôi chẳng có phép tắc ǵ như người ta đồn thổi đâu, chẳng qua có kiêng có lành, tôi cúng vái để hy vọng được phù hộ, làm ăn thuận lợi mà thôi.

 

Thầy đ́a Năm Điệt bảo rằng bí quyết nào cũng ở kinh nghiệm thực tế mà ra.

 

- Điều quan trọng là phải chọn thế đ́a tránh tiếp xúc suốt ngày với ánh nắng mặt trời và tránh cả hướng gió bấc thổi để cá được mau lớn. Ngoài ra, c̣n phải chọn mảnh đất g̣ cao để tránh hứng phèn đọng, nếu không cá sẽ bị nổ mắt chết hoặc c̣i cọc. Ông tiết lộ.


Thầy đ́a Năm Điệt có tám anh em đều là cao thủ trong giới thầy đ́a ở miệt U Minh. Trong đó, ông và người em Sáu Tặng là lợi hại nhất, được người dân địa phương xem là “phù thủy sát cá”. Họ có thể không lại gần mà chỉ đứng quan sát từ xa cũng biết đ́a ít hay nhiều cá.

 

Giờ đă bước qua tuổi sáu mươi, mắt mờ tai yếu nên các ông không c̣n làm nghề đi đoán cá để thầu đ́a thu hoạch nữa, nhưng bằng kinh nghiệm sẵn có, các ông chỉ cần đào đ́a đón luồng cá cũng sống phây phây.


Lên Tầm “Thầy Kinh”


Vùng Khánh B́nh Tây Bắc, huyện Trần Văn Thời Cà Mau có hai thầy đ́a tiếng tăm nổi như cồn là Sáu Quang (Hồ Minh Quang) và Mười Thăng (Trịnh Nhựt Thăng). Trong đó, ông Mười Thăng đă được giới thầy đ́a vùng U Minh tôn lên tầm “thầy kinh”, bởi tài đoán cá trong kinh của ông chẳng ai sánh bằng.


Hôm gặp tôi, thầy đ́a Mười Thăng vừa trúng thầu đoạn kinh cá đồng dài khoảng năm km của Nông trường 402 ở Khánh B́nh Tây Bắc. Bữa đấu giá, rất đông thầy đ́a đến.

 

Người dùng độc chiêu áp tai xuống miệng kinh, nín thở nghe ngóng; người sờ tay vào mép kinh..song chẳng ai đưa ra được quyết định cuối cùng. Trong lúc mọi người đang phân vân th́ thầy đ́a Mười Thăng chỉ liếc nh́n qua mặt nước rồi nhảy tọt xuống kinh, mất hút.

 

Chỉ mươi phút sau, ông ngoi lên vỗ tay cái bộp, phán: “Tôi đồng ư thầu đoạn kinh này với giá 150 triệu đồng!”. Trúng thầu, ông chỉ đạo nhóm thợ chụp đ́a dọn đám lục b́nh dày đặc và những bụi cây khô dọc hai bên bờ kinh.

 

Hàng chục người kéo xuống tấm lưới hai lớp khổng lồ. Chỉ vài giờ sau, hàng tấn cá lần lượt được kéo lên, đủ loại rô, lóc, bổi.. có con to bằng bàn tay, bắp chân.


Mười Thăng tiết lộ ông dám trả giá cao để trúng thầu đoạn kinh này bởi v́ phát hiện ở đây có nhiều cá bổi to bằng bàn tay. Đây là loại cá có giá trị, quyết định đến thành bại trong cuộc làm ăn của thầy đ́a.

 

Cá bổi loại 4-5 con một kg hiện có giá 120.000 đồng một kg. Thấy đ́a Mười Thăng hồ hởi:

 

- Lần này trúng đậm, trừ hết chi phí khai thác chắc chắn lời cả trăm triệu đồng.


Mặt trời đứng bóng, vợ chồng thầy đ́a Mười Thăng hỉ hả phân loại đống cá bổi vừa bắt lên, bảo những thợ chụp đ́a nghỉ tay ăn cơm. Ngồi bên mâm cơm đầy ắp cá lóc nướng trui thơm nức mũi, thầy đ́a Mười Thăng tâm sự:

 

- Nghề đoán đ́a lạ ở chỗ không ai có thể truyền thụ cho ai được mà chỉ tự học hỏi và rút kinh nghiệm dần. Ngày xưa tôi cũng chỉ là thợ chụp đ́a thuê, nhờ chịu khó học hỏi và khổ luyện mà trở thành thầy đ́a.

 

Những ngày đầu vào nghề, tôi phải khăn gói ra đ́a, kinh ngủ cả tuần để tập nghe ngóng tiếng cá thở, đớp, táp mồi... Vậy mà vẫn đoán trật hoài!

 

Từ một nông dân không có mảnh đất cắm dùi, nay gia đ́nh thầy đ́a Mười Thăng đă tậu được mấy hecta đất nhờ nghề đoán cá mua đ́a để thu hoạch.


Tiếc Thuở Vàng Son


Thầy đ́a ở U Minh ngày nay không c̣n nhiều và hầu như chỉ c̣n lại những người lớn tuổi. Thế hệ trẻ ở U Minh giờ chẳng có ai theo nghề này nữa. Theo thầy đ́a Mười Thăng, nguồn cá đồng tự nhiên ở U Minh hiện đang cạn kiệt dần, do những cách đánh bắt tận diệt, do hóa chất từ vật tư nông nghiệp và t́nh trạng xâm mặn.


Thuở vàng son của cá đồng U Minh đă giúp những lưu dân nghèo khó tứ xứ đến đây gầy dựng cơ nghiệp ăn nên làm ra. Hồi ấy, hầu như làng xóm, gia đ́nh nào cũng có đ́a. V́ thế mà nghề đoán đ́a cá phát triển và trở thành một nét văn hóa đặc thù ở miệt U Minh.

 

Người dân U Minh thu hoạch cá đ́a bằng nhiều cách, như: tát, kéo lưới, ṃ cá..nhưng dùng giàn lưới chụp đ́a được xem là cách bắt cá sáng tạo nhất. Hàng chục năm nay, người dân U Minh dùng lưới chụp để thu hoạch cá đồng, không chỉ ở đ́a mà c̣n ở kinh, rạch giữa rừng.

 

Giàn lưới chụp đ́a là một tấm lưới chài lớn hơn miệng đ́a. Sau khi dọn sạch rong rêu, cỏ dại trên mặt nước, người ta thả cuộn lưới ấy xuống giữa ḷng đ́a rồi căng viền lưới ra hai bên thành đ́a. Sau khi ghim viền lưới vào thành đ́a xong, toàn bộ cá sẽ nằm dưới mặt lưới.

 

Khi cá thấy ngợp sẽ men vào thành đ́a, t́m chỗ hở để chui lên. Đợi chừng vài giờ sau, cá chui hết lên mặt lưới phía trên, người ta bắt đầu ghim lưới lần thứ hai, dày hơn, để không cho cá chui ngược trở xuống, sau đó kéo hai viền lưới lên, gom cá để bắt.

 

Tất cả cá bắt được đều c̣n rất tươi khỏe, nước dưới đ́a vẫn không xáo động ǵ nên người ta dễ dàng thả cá nhỏ trở lại làm giống cho mùa sau.


Trước đây, thương lái mua cá đồng không nhiều trong khi lượng cá ở vùng U Minh lại quá lớn, nên cá phải làm khô, làm mắm để bán dần. Ngày nay, cá đồng không c̣n nhiều nên nghề thầy đ́a ở miệt rừng U Minh cũng đang mai một dần.

 

Những câu chuyện về thầy đ́a vùng U Minh vẫn hiện hữu rành rành mà cứ ngỡ xa xăm như huyền thoại. Có thể nay mai, nguồn cá đồng tự nhiên nơi đây sẽ cạn kiệt bởi môi trường sống bị đe dọa từng ngày cộng với việc khai thác vô tội vạ.

 

Rồi những thầy đ́a sẽ không c̣n nhiều đất để dụng vơ, nhưng huyền thoại về họ vẫn sẽ là câu chuyện không thể thiếu mỗi khi nhắc về miền đất U Minh kỳ thú.

 

 

                                                         Phùng Duy Nhân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1583 of 2534: Đă gửi: 01 May 2009 lúc 1:43am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGHĨA ĐỊA DƯỚI ĐÁY HỒ TÂY

 

Hồ Tây là một thắng cảnh đệ nhất của Thủ đô, nhưng ít ai biết rằng, dưới đáy Hồ Tây có rất nhiều nghĩa địa cổ. V́ sao những nghĩa địa lại nắm dười ḷng Hồ Tây?

Nghĩa Địa Ch́m Dưới Đáy Hồ

Một chiều, lang thang trên con đường bê tông uốn lượn quanh Hồ Tây, đoạn làng Vơng Thị, thuộc phường Bưởi, phóng tầm mắt ra giữa hồ, tôi thấy một h́nh khối màu trắng trồi lên giữa biển nước mênh mông, thi thoảng lại bị những con sóng bạc đầu nhấn ch́m.

Dùng máy ảnh thu zoom hết cỡ, trên màn h́nh hiện rơ, đó là ba ngôi mộ xây liền. Xa hơn, c̣n một ngôi mộ nữa, cũng chơ vơ giữa biển nước. Hỏi một người bán nước bên gốc đa cổ thụ ngay bờ Hồ Tây, th́ đó quả là những ngôi mộ. Hàng năm, cứ đến gần tết, lại có người chèo thuyền ra giữa Hồ Tây thắp hương, khấn vái.

Nhưng tại sao, những ngôi mộ lại nằm ở giữa hồ? Chẳng lẽ, phong tục người dân ven hồ đem người chết ra giữa hồ chôn cho mát mẻ? Tôi đă t́m gặp một người từng có cả cuộc đời lặn ngụp ở Hồ Tây để t́m lời giải đáp.

Phải vất vả lắm, tôi mới t́m được ông Nguyễn Viết Bân, nguyên Giám đốc Trung tâm cá giống Nhật Tân, thuộc Công ty khai thác Hồ Tây. Khi gợi chuyện Hồ Tây, những kỷ niệm trong ông lại tràn về. Suốt bốn mươi năm lặn ngụp ở Hồ Tây, ông thuộc nó như thuộc những đường chỉ trên bàn tay ḿnh.

Ông bắt đầu câu chuyện từ nữ sĩ Hồ Xuân Hương. Bao nhiêu năm nay, các nhà khoa học không ngừng tranh luận và đưa ra các giả thiết về nơi chôn bà chúa thơ Nôm cũng như đề xuất các biện pháp truy t́m mộ bà.

Tuy nhiên theo ông Bân, việc này vô cùng khó, bởi nếu mộ nữ sĩ được đổ bằng "bê tông", th́ cũng nằm dưới đáy hồ, c̣n nếu mộ táng b́nh thường, th́ xác thịt nữ sĩ đă tan vào hàng triệu mét khối nước Hồ Tây từ hàng trăm năm nay rồi.

Theo ông Bân, xưa kia Hồ Tây chỉ là một nhánh cụt của sông Hồng, không rộng tới 560 ha và chứa tới 8 triệu m3 nước như hiện nay. Bên Hồ Tây có hàng chục làng mạc cổ, cánh đồng, ruộng vườn bám ở mép hồ và cũng có hàng chục cái nghĩa địa để chôn cất những người trong làng, hoặc chôn người chết ở các làng phía trong băi.

Trong sử sách cũng chép, thời Lê, khi đánh nhau với quân Chăm-pa, bắt được tù binh, đều tạo điều kiện cho họ lập kế sinh nhai bằng cách khai hoang vùng đất rậm rạp, heo hút quanh Hồ Tây suốt hàng trăm năm.

Sống ven hồ, chết cũng ở ven hồ, nên theo ông Bân, dưới đáy Hồ Tây, có thể vẫn c̣n hàng ngàn ngôi mộ Chăm-pa. Tuy nhiên, thời gian đă quá lâu, lớp bùn đất bồi lấp, d́m những nghĩa địa này xuống rất sâu rồi.

Cùng với nghĩa địa của người Chăm-pa, c̣n hàng chục nghĩa địa khác của người Việt h́nh thành trên những dải đất hoang ven hồ. Chỉ cần lặn xuống đáy Hồ Tây, khu vực làng Hồ, Vơng Thị, Trích Sài thuộc phường Bưởi, có thể phát hiện cả một góc hồ là một nghĩa địa khổng lồ, rộng hàng chục ha.

Toàn bộ đáy Hồ Tây ở khu vực phường Bưởi, là một nghĩa địa. Những nghĩa địa h́nh thành từ hàng ngàn năm trước, đă bị những đợt sóng kiên tŕ của Hồ Tây đánh tan và nhấn ch́m xuống đáy bùn.

Theo khảo sát của ông Bân, thẳng khu vực làng Xuân La cũng từng có một nghĩa địa rộng chừng ba ha, bị sóng Hồ Tây nhấn ch́m. Giờ đứng ở đoạn Xuân La nh́n ra, chỉ thấy biển nước mênh mông, với những đợt sóng lớn đang ngoạm dần vào đường Lạc Long Quân.

Cảnh Hồ Tây ở khu vực Phủ Tây Hồ rất đẹp, song ít ai biết rằng dưới mặt nước xanh biêng biếc ấy, cách bờ vài trăm mét cũng có một nghĩa địa rộng mênh mông với dày đặc các ngôi mộ nhấp nhô. Rất nhiều xuồng máy của các doanh nghiệp quản lư, khai thác Hồ Tây bị găy chân vịt mỗi khi chạy qua khu vực này v́ chạm vào mộ.

Ông Bân từng là người trực tiếp chứng kiến nghĩa địa cuối cùng bị sóng Hồ Tây nhấn ch́m xuống đáy, đó là nghĩa địa của làng Nghi Tàm. Hồi những năm 60, 70 của thế kỷ trước. Ḥn đảo thực tế là một g̣ đất trong nghĩa địa cổ. Khi đó, xung quanh ḥn đảo ken dày những ngôi mộ nằm xâm xấp mặt nước đang bị sóng đánh ch́m dần.

Những con sóng bạc đầu của Hồ Tây trong những ngày gió lớn cứ nối đuôi nhau xô vào đảo, đánh tan cả cái đảo ấy. Giờ đứng bên làng Nghi Tàm nh́n ra, không c̣n thấy bóng dáng ḥn đảo xưa đâu nữa.

Nghĩa địa cổ mênh mông của làng Nghi Tàm đă nằm sâu dưới đáy hồ. Mùa nước cạn, lội xuống khu nghĩa địa này sâu đến ngực, c̣n mùa nước lớn, ngập quá đầu. Những con tàu lớn kéo nhà nổi Hồ Tây vẫn chạy qua lại trên khu nghĩa địa này mà không hề hấn ǵ.

Săn Đồ Cổ Ở Nghĩa Địa

Năm 1966, cơ quan của kỹ sư Nguyễn Viết Bân thuộc Công ty Đầu tư khai thác Hồ Tây đóng ở làng Yên Phụ. Làm việc ở đây, rồi lấy vợ người trong làng, nên không chuyện ǵ ở Hồ Tây và làng Yên Phụ mà ông không biết. Theo ông kể, suốt hàng chục năm trời, người dân ở một số ngôi làng quanh Hồ Tây đă kiếm sống, thậm chí làm giàu từ việc săn đồ cổ ở những nghĩa địa dưới đáy Hồ Tây.

Những đợt sóng kiên tŕ của Hồ Tây kéo dài hàng trăm năm đă đánh tan hàng chục nghĩa địa cổ, làm bật nắp quan tài, phơi xương cốt trắng hếu, lăn lốc dưới đáy hồ. Chính v́ thế, những năm 70 đến 80 của thế kỷ trước, làng Yên Phụ nổi lên phong trào ṃ gỗ quư tại những nghĩa địa dưới ḷng Hồ Tây.

Hầu hết những thanh niên trẻ khỏe, lặn giỏi ở Yên Phụ đều tham gia ṃ gỗ. Ngày ngày họ lặp ngụp, ṃ mẫm dưới hồ, hễ phát hiện có ván thiên làm bằng gỗ quư ch́a lên khỏi mặt bùn là họ tiến hành đào bới lấy gỗ. Họ dùng những chiếc thuốn sắt chọc sâu xuống lớp bùn đất để truy t́m gỗ và những vật quư nằm sâu dưới bùn.

Ngày trước, rừng c̣n nhiều, nên khi người giàu chết được chôn trong những chiếc quan tài gỗ vàng tâm, đinh hương, thậm chí pơmu dày cộp, nặng trịch. Những loại gỗ quư này nằm trong ḷng đất vài trăm năm không mối mọt, ngâm dưới bùn, nước hàng thế kỷ vẫn rắn chắc. Dân ở các làng ven hồ phá tung những ngôi mộ, lấy những tấm áo quan bán lại cho các xưởng mộc chế tác ra đủ các loại đồ dùng như giường, tủ, bàn ghế, cánh cửa...

Ngoài việc người dân ven Hồ Tây lặn ṃ quan tài đóng bằng gỗ tốt, thu lượm tiểu sành kè bờ chắn sóng giữ đất, th́ một thời có cả đội ngũ chuyên lặn ṃ đồ cổ trong những nghĩa địa dưới đáy Hồ Tây. Theo lời đồn, nhiều người c̣n bới được cả hũ vàng trong những chiếc quan tài.

Những chiếc ṿng vàng, ṿng bạc, khuyên tai vàng th́ kiếm được rất nhiều. Tuy nhiên, thứ nhiều nhất là chum, lọ, bát đĩa, b́nh gốm... toàn là những đồ cổ có tuổi vài trăm năm. Xưa kia, người giàu chết thường được chia của chôn theo. Sóng Hồ Tây đánh bật mộ, những món đồ cổ này cũng lăn lóc đầy dưới đáy hồ.

Giới săn đồ cổ không những ṃ mẫm, t́m kiếm, mà họ c̣n bới cả những ngôi mộ ch́m dưới ḷng đất lên để lấy đồ cổ. Nhiều ngôi mộ đổ kiên cố bằng hợp chất vôi-cát-mật, bên trong có xác ướp, chôn sâu dưới đáy bùn, cũng bị đám săn đồ cổ đào bật lên. Thậm chí, họ dùng cả ḿn để đánh bật nắp. Trong những ngôi mộ hợp chất này thường có một số đồ cổ giá trị hoặc vàng bạc, tiền cổ.

Ông Nguyễn Văn Tiến hiện quản lư thuyền vịt ở hồ Trúc Bạch kể rằng, ông là người có thâm niên hai mươi năm kéo cá thuê ở Hồ Tây, từng lượm được rất nhiều đồ cổ đem bán. Phần lớn những món đồ ông lượm được là do dính vào lưới vét. Trong số đó, có một cái hũ rất đẹp. Ḷng chiếc hũ tráng men xanh, mặt ngoài có nhiều h́nh thù cổ quái.

Ông Tiến kiếm được chiếc hũ đó trong một hoàn cảnh khá đặc biệt. Đợt đó, khi kéo lưới vào sát khu vực nghĩa địa cạnh làng Vơng Thị th́ lưới bị mắc vào nắp chiếc quan tài kiến mọi người không thể kéo được.

Ông cùng đám thợ t́m cách gỡ lưới th́ chiếc quan tài bật nắp. Trong chiếc quan tài có một số đồ cổ bằng sành, sứ, trong đó chiếc hũ là đẹp nhất. V́ thấy chiếc hũ đẹp quá nên ông Tiến không bán, mà đem cọ rửa sạch sẽ rồi cắt vào trong tủ.

Một hôm, không kiếm đâu ra b́nh muối dưa, vợ ông Tiến đă bê chiếc hũ cổ ra... dùng tạm. Điều lạ là dưa muối cả chục ngày không thấy lên men chua, lá dưa vẫn tươi nguyên như ngày mới đổ vào.

Sợ quá, ông Tiến đổ dưa muối đi, rửa sạch chiếc hũ rồi lại cất vào trong tủ. Thế nhưng, vài ngày sau, bọn trộm phá khóa nhà và khóa tủ rồi lấy mất chiếc hũ. Cũng thật kỳ lạ, bọn trộm không lấy ǵ khác ngoài chiếc hũ ông lượm được dưới đáy Hồ Tây. Đến bây giờ ông Tiến vẫn tiếc hùi hụi.

Đặc Sản Tôm Hồ Tây Bắt Từ... Nghĩa Địa?

Với thâm niên hai mươi năm lặn ngụp kéo cá ở Hồ Tây, ông Nguyễn Văn Tiến là người rất am hiểu luồng lạch Hồ Tây. Chỗ nào lắm cá, lắm tôm ông đều biết cả. Mỗi khi thả lưới, động hồ, những con trắm đen nặng 40-50 kg, to như quả bom lừ đừ dưới nước, lại rồng rắn kéo nhau vào trú trong những khu nghĩa địa.

Những điểm này mấp mô, lắm vật cản nên lưới vét bất lực. Do đó mỗi khi kéo cá, người ta phải dùng gậy gộc sục sạo, xua đuổi đàn cá ra ngoài mới bắt được.

Mỗi khi lưới quây vào khu  nghĩa địa, thứ mắc vào lưới nhiều nhất là xương cốt, đầu lâu. Những cái đầu lâu ngâm trong nước hàng trăm năm mà không mục nát, cứ trắng lốp, rất sạch sẽ, trông như đầu lâu làm bằng thạch cao.

Trong các khu nghĩa địa, cá trê và tôm là hai loài trú ẩn nhiều nhất. Giống cá trê thường thích đào hang ở những khu vực có mồ mả. Chúng đào tung cả mộ để làm hang ổ. Đàn cá trên cũng góp phần rất lớn cùng với sóng phá tan các khu mồ mả dưới đáy Hồ Tây.

Giờ đây đi lang thang quanh Hồ Tây, đến các khu vực có nghĩa địa nằm dưới, có thể gặp nhiều người sống ven hồ lặn ngụp ṃ tôm. Tại những nghĩa địa này, người ta thả xuống hàng vạn rọ tôm, rồi hàng ngày lội xuống nhấc rọ giũ lấy tôm. Những người ṃ tôm ở các làng ven hồ thậm chí c̣n nhấc cả đầu lâu lên để nhặt lấy những con tôm trú ngụ ở bên trong.

Điều đặc biệt là tôm hồ Tây rất ngon, rất bùi. Người mê ẩm thục cả nước đều biết đến món tôm Hồ Tây nổi tiếng, vẫn c̣n hiện diện bên đường thanh niên. Chỉ có điều, tôm ở đây có phải làm từ tôm Hồ Tây, và có phải bắt từ khu nghĩa địa dưới đáy Hồ Tây hay không th́ không ai biết được.

Theo ông Nguyễn Văn Tiến, trước đây mỗi mẻ lưới có đến có tạ tôm dính vào, nhưng giờ đáy Hồ Tây ô nhiễm rất nặng ở nhiều điểm nên tôm không phát triển được nữa. Mỗi mẻ lưới vét may ra chỉ có một vài kư tôm dính vào lưới mà thôi. Người ta chỉ có thể nhặt nhạnh tôm bằng cách thả rọ bẫy ở những khu vực có nghĩa địa...

 

                                                                               ST

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1584 of 2534: Đă gửi: 01 May 2009 lúc 4:14pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

THẦY LANG CHỮA NGHIỆN TRONG 

HAI MƯƠI NGÀY

 

- Đi cai nghiện ở trại mất vài năm, đến chỗ tôi chỉ cần hai mươi ngày là mỹ măn.

Ông Nguyễn Hữu Hiệp, ở thôn Văn Giáp, xă Văn B́nh, huyện Thường Tín, Hà Nội tự tin nói về bài thuốc chữa nghiện ma túy của ḿnh.

Từ trước đến nay, chữa nghiện ma tuư có thể gọi là “bệnh nan y” bởi không ít người đă cắt cơn được một thời gian khá dài nhưng vẫn bị nghiện lại. Trong ṿng năm năm qua, ông lang y vườn này đă giải nghiện cho hơn tám mươi con nghiện, bằng phương pháp đông y, uống thuốc lá kết hợp bấm huyệt.

Mấy chục năm đi t́m bài thuốc

Ông Hiệp bảo, trong số những bệnh nhân được ông chữa, có người bị gia đ́nh coi như đă vô phương cứu chữa, cáng đến nhà ông chỉ c̣n thoi thóp thở, nguy kịch đến mức người ta đă phải để miếng bông trước mũi xem có c̣n thở nữa hay không.

Có trường hợp người nhà phải ép đến, xỏ que ngang miệng khỏi cắn lưỡi, mang đến thả vào chuồng sắt... Tất cả không quá một tháng sau khi đến nhà ông, những con nghiện đó đều không c̣n thèm đến ma túy nữa.

Ông Hiệp năm nay đă ngoài sáu mươi tuổi. Tuy không qua trường lớp nào về y học chính quy, song từ nhỏ ông đă yêu thích và chịu khó học hỏi nghiên cứu việc chữa bệnh cứu người. Trước khi nghiên cứu ra bài thuốc giải nghiện ma túy, ông là một lang y chữa bệnh ngoài da và chuyên về gan, thận có tiếng trong vùng.

Kể lại cơ duyên v́ sao ḿnh lại chữa căn bệnh chưa lang y nào dám làm này, ông nói:

- Càng ngày, tôi thấy lượng người chết v́ nghiện ngập quá nhiều. Căn bệnh quái ác này không những lấy đi mạng sống của người bệnh, mà c̣n gây đau khổ cho gia đ́nh và gây ra bao tệ nạn cho xă hội.

Nhiều trường hợp vào trại cai nghiện trở về lại “ngựa quen đường cũ”. Được mấy ai thoát chết đâu. Tôi quyết tâm t́m ra phương thuốc nào đó để giúp ích cho những con người sa cơ lỡ bước này, có thêm cơ hội quay về với cuộc đời.

Và ông bắt đầu nghiên cứu bài thuốc này vào khoảng năm 1980, khi c̣n sinh hoạt trong hội Đông y của Hà Nội. Ông Hiệp bật mí:

- Bài thuốc giải nghiện của tôi được rút ra từ tám thầy thuốc khắp cả miền Bắc này. Đó là những người bạn, người đồng nghiệp và cả những người lạ. Đầu những năm 2000, có những bài thuốc tôi phải đổi tới sáu chỉ vàng chỉ để bổ sung vào bài thuốc. Cho đến bây giờ, tuy c̣n phải thường xuyên bổ sung hoàn thiện hơn nữa nhưng nh́n chung mất hai mươi ngày chữa là mỹ măn.

Ông cũng cho biết, thật ra nguyên liệu của bài thuốc phần nhiều là cỏ cây quanh ta. Nhưng với công thức pha chế của ông, nó có tác dụng đào thải chất gây nghiện từ trong xương tủy. Ngay lần đầu tiên uống vào người bệnh không vật nữa.

Tuy nhiên ngoài uống thuốc, ông c̣n sử dụng phương pháp xoa bóp bấm huyệt để hỗ trợ. Nhưng theo ông, cả thuốc và bấm huyệt chỉ là một nửa thành công của bài thuốc.

- Thuyết phục, cộng tác với người bệnh, cùng họ vượt qua những lúc cơn thèm đến chiếm một nửa sự thành công trong điều trị”, ông khẳng định.

Đuổi “ma” chỉ trong hai mươi ngày

Bệnh nhân đầu tiên được ông giải nghiện là Chữ Văn H, con của một người đồng nghiệp sinh hoạt trong Hội Đông y Hà Nội. Biết ông Hiệp đang nghiên cứu về cách giải nghiện ma túy, người cha nọ đă “gửi trọn niềm tin” vào ông. Ông Hiệp nhớ lại:

- Đó là khoảng cuối năm 2004. Lúc tôi đến, cháu đă nghiện hơn mười năm, đă cai nghiện hết trại này đến trại khác mà vẫn không ăn thua. Dân làng kể lại, lúc lên cơn thèm thuốc, cháu chặn học sinh ở các trường phổ thông gần chỗ ở thị trấn Văn Điển để trấn tiền.

Vậy mà sau ba ngày, ba đêm vật lộn cùng người bệnh, ăn cùng, thức cùng, lúc đau th́ day huyệt... sang ngày thứ tư cả người bệnh lẫn thầy thuốc đều lăn ra ngủ v́ mệt. Và H. đă từ bỏ được ma túy từ đó đến nay.

Ngày 10-1-2005, Công an xă Tứ Hiệp, huyện Thanh Tŕ xác nhận cho H đă cắt được cơn nghiện và sức khỏe đă trở lại b́nh thường. Và từ đó, ông Hiệp mới dám tin rằng bài thuốc của ḿnh đă thành công và bắt đầu áp dụng chữa cho những người khác.

“Bệnh xá” ông Hiệp có kê một cũi sắt ngoài thềm. Ông Hiệp giải thích:

- Làm cái cũi sắt rồi gần như để không thôi. Chủ yếu chỉ để làm “liệu pháp tâm lư” cho người nhà của bệnh nhân. Bởi không ít người đến đây không dám giao bệnh nhân v́ sợ con nghiện bỏ chạy, không biết đường nào mà t́m. Nhiều gia đ́nh đă không c̣n cách nào khác để quản lư con nghiện ngoài việc phải dùng cũi hoặc xích sắt.

Ông Hiệp cho biết, chỉ có một lần duy nhất phải sử dụng chiếc cũi là trường hợp của một thanh niên quê ở Bắc Ninh. Người nhà áp tải đến, con nghiện không chịu, rất hung hăng, đành phải “nhốt” vào đó, nhưng cũng chỉ mấy giờ đồng hồ tôi ngồi nói chuyện, rồi đưa anh ta vào nhà nghỉ ngơi để bắt đầu chữa.

Trong số rất nhiều con nghiện đă được chữa khỏi, ông Hiệp ấn tượng nhất với bệnh nhân Trần Trọng Dung ở Thành Phố Nam Định. Ông Hiệp cho biết, bệnh nhân này nghiện rất nặng. Gia đ́nh không c̣n cách nào khác phải dựng cho ông một căn nhà phía sau để ở riêng, hằng ngày phải thuốc thang đầy đủ. Măi đến bảy mươi sáu tuổi, qua một người thân ở Thường Tín giới thiệu mới t́m đến tôi. Và tôi đă chữa lành cho cụ Dung.

Để xác thực những ǵ ông Hiệp kể, chúng tôi về Nam Định t́m đến nhà ông Trần Trọng Dung. Không giấu giếm quá khứ, cụ Dung kể lại quá tŕnh chữa bệnh và hết mực ca ngợi bài thuốc của ông Hiệp.

Tuy đă bước sang tuổi bảy mươi tám, nhưng ông vẫn khỏe mạnh, giọng nói hào sảng. Cụ Dung khoe dạo này tăng cân, thời thanh niên cụ chưa khi nào vượt qua năm mươi kg, vậy mà ở cái tuổi chuẩn bị lên thượng thọ mà cụ được sáu mươi hai kg. Ngày chúng tôi đến nhà thăm cụ cũng là thời điểm cụ chuẩn bị vào Sài G̣n thăm con.

Ông Hiệp cho biết, rất mong có nhiều thầy thuốc chung tay đứng ra cứu chữa để nhiều con nghiện, được có cơ hội làm lại cuộc đời. Ông cho biết, thời điểm mới nghiên cứu về thuốc, ông cũng có mời khá nhiều người chung tay để chữa bệnh, nhưng tất cả đều khước từ với một lư do:

Chữa người bệnh thường c̣n khó, dại chi chữa cho người mang cái “ma” trong ḿnh, lúc lên cơn thèm thuốc, mất hết nhân tính, không cho nó thuốc biết nó sẽ làm ǵ. Vậy là ông đành một ḿnh âm thầm với công việc mạo hiểm này.

 

 

                                                                  Gia Đ́nh

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1585 of 2534: Đă gửi: 01 May 2009 lúc 4:33pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CHỮA BỆNH BẰNG DI ĐỘNG VÀ NƯỚC LĂ

 

Bà Oanh dùng hai tay múa may quay cuồng trước mặt cụ Mộc (bệnh nhân đau cổ) và nói những câu chẳng ai hiểu được, sau đó tay phải cầm chiếc ĐTDĐ của ḿnh bấm lung tung vào bàn phím, bà Oanh phùng má, miệng tru lại thổi vào chiếc ĐTDĐ hướng vào mặt cụ Mộc.

Từ tháng 1-2009 cho đến nay, bà Phạm Thị Kim Oanh năm mươi chín tuổi, tên thường gọi bà Tám Bin, trú Tổ dân phố 10, thị xă Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk, tự xưng là "Tôn Nữ Hoàng Anh" và tung tin ḿnh được bề trên tu đắc đạo ở núi Ngũ Hành Sơn đă được năm trăm năm, phái về trần gian "cứu nhân độ thế" chữa bệnh cho chúng sinh.

Bà Oanh chữa bách bệnh, từ những bệnh thông thường cho đến những căn bệnh nan y vô phương cứu chữa, khi các bệnh viện trả bệnh nhân về. Lời đồn thổi lan rộng, những người bệnh từ các tỉnh, thành khác lũ lượt kéo nhau t́m đến nhà bà Oanh với hy vọng căn bệnh của ḿnh sẽ được chữa khỏi (!).

Cách Chữa Bệnh Lạ Đời!

Để t́m hiểu cách chữa bệnh được nhiều người đồn thổi hết sức lạ lùng và kỳ bí, khoảng 5h30 chiều 20-4, chúng tôi tới nhà bà Oanh. Khi vừa tới cổng, có ba người chạy ra tíu tít mời tôi gửi xe gắn máy và uống nước chờ được chữa bệnh.

Cho dù đă chập choạng tối, nhưng tôi quan sát phải có tới gần một trăm chiếc xe gắn máy của người bệnh gửi ở ba chỗ giữ xe. Xung quanh nhà bà Oanh có nhiều quầy hàng, quán nước, đồ ăn phục vụ cho mọi người.

Vừa uống nước tôi vừa nghe chị Quư chủ quán "hót líu lo" quảng bá việc bà Oanh đă chữa khỏi bệnh cho nhiều người, có người từ  Thanh Phố...B́nh Định, Quảng Ngăi… Chị Quư c̣n cho biết, hằng ngày có khoảng hai đến ba trăm người bệnh về đây, có nhiều người phải ở lại chữa mất mấy ngày.

Người quen dẫn tôi đi cho biết do người bệnh ngày một nhiều, nên ngoài hai gian nhà gỗ có từ trước, gia đ́nh bà Oanh đă làm thêm lán, dùng bạt che kín hết diện tích sân và vườn mà vẫn không đủ chỗ cho mọi người.

Bà Oanh đặt bàn thờ tại gian nhà chính. Bên bàn thờ luôn có một người túc trực để lấy tiền, đồ cúng để cho những người sau vào cúng tiếp. Bà Oanh vừa ngồi ph́ phèo hút thuốc lá vừa làm phép chữa bệnh, thỉnh thoảng lại bàn thờ thắp hương, khấn vái và nói những từ ngữ tôi đứng gần căng tai ra mà cũng chẳng biết bà ta nói ǵ?

Tôi quan sát bà Oanh chữa bệnh cho cụ Nguyễn Thị Mộc khoảng hơn bảy mươi tuổi bị đau cổ. Bà Oanh ngồi đối diện với cụ Mộc và con cháu cụ. Bà Oanh dùng hai tay múa may quay cuồng trước mặt cụ Mộc và nói những câu chẳng ai hiểu được, sau đó tay phải cầm chiếc ĐTDĐ của ḿnh bấm lung tung vào bàn phím, bà Oanh phùng má, miệng tru lại thổi vào chiếc ĐTDĐ hướng vào mặt cụ Mộc.

Bà Oanh phán cho con cháu cụ Mộc rằng:

- Ông nhập vào cụ Mộc, ông than phiền con cháu có lỗi để cuộc sống của ông thiếu thốn, cực khổ… Bà Oanh hướng về cụ Mộc nói:

- Tôi làm phép cho ông về để báo cho con cháu biết cuộc sống của ông, ông hăy tha thứ cho con cháu đi, ông hăy ở lại chơi với con cháu, mai con cháu làm mâm cơm, tôi làm phép cho ông về.

Sau đó, bà Oanh nói con cháu cụ Mộc tới bàn thờ thắp hương tạ lễ trước "hội đồng, các ngài"…

Có bệnh nhân bị liệt được bà Oanh làm phép và cho uống một ca nước, được rót ra từ b́nh nước để dưới chân bàn thờ, sau đó bà Oanh nói:

- Bệnh đă được chữa khỏi.

Bà Oanh làm phép chữa bệnh cho các bệnh nhân phải hai lần chữa trở lên, lần đầu rồi hẹn lần sau chữa tiếp như thế mới linh… V́ vậy, có người ở tận B́nh Định phải ở lại ba, bốn ngày để bà Oanh làm phép chữa bệnh.

Em Ngô Thị Linh hai mươi tuổi, quê Sơn Tịnh Quảng Ngăi, bị câm bẩm sinh được gia đ́nh đưa lên cho bà Oanh làm phép chữa bệnh đă bốn lần rồi, nhưng vẫn ú ớ chẳng nói được ǵ khi tiếp xúc với tôi, nhưng vẫn được một người giữ trật tự tại nơi chữa bệnh (họ hàng bà Oanh) quảng bá với mọi người là em Linh đă khỏi 40% khi nói được nhiều câu…

Chân Dung "Tôn Nữ Hoàng Anh"

Những người tới nhà bà Oanh chữa bệnh đều là người ở những địa phương khác đến, tuyệt nhiên không có một người nào là dân thị xă Buôn Hồ.

Khi tiếp xúc, người dân địa phương không ai tin bà Oanh chữa được bệnh, là bởi v́ bà Oanh có một người con trai là Nguyễn Thành Trung hai mươi bảy tuổi, bị tai nạn giao thông dẫn đến mất trí nhớ, mặc dù gia đ́nh bà Oanh đă chạy chữa bao nhiêu năm ở các bệnh viện nhưng Trung vẫn là người tâm thần, nếu chữa được bệnh tại sao bà Oanh không chữa cho con trai ḿnh đi.

Từ tháng 1-2009 trở về trước, Bà Phạm Thị Kim Oanh buôn bán trầu cau, nhang, đèn... Trước khi tung tin được bề trên nhập vào được phái về trần gian "cứu nhân độ thế" để chữa bệnh cho mọi người, đi đâu bà Oanh cũng nói nhảm nhí, thấy ai cũng sấn vào coi tướng tá, đường công danh, mồ mả… mặc dù chẳng ai yêu cầu. Sau đó, bà Oanh c̣n về quê cũ Quảng Ngăi tung tin và chữa bệnh cho mọi người.

Chồng bà Oanh là ông Nguyễn Thành Bin, một người có năm mươi tuổi Đảng, là bộ đội xuất ngũ sống rất gương mẫu. Theo cán bộ địa phương, ông Bin rất tức giận trước hành vi chữa bệnh nhảm nhí và trái phép của vợ ḿnh, ông đă ngăn cản bà Oanh nhưng không được.

Người dân địa phương tỏ ra rất bức xúc và không hiểu tại sao địa điểm chữa bệnh trái phép tại nhà bà Oanh tồn tại mấy tháng qua, mà chính quyền vẫn thờ ơ, không dẹp bỏ. Câu hỏi này chúng tôi xin được chuyển đến chính quyền thị xă Buôn Hồ.

 

 

                                                                                                                 Gia Bảo


 

 

 

 

 

 


Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1586 of 2534: Đă gửi: 01 May 2009 lúc 9:02pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

BÙA NGẢI XỨ MƯỜNG

 

Chúng ta vẫn thường được nghe những câu chuyện hư hư thực thực về bùa, ngải, nèm, chài, ma gà, ma xó... của những người dân tộc sống côi cút sau chốn rừng già.

Chúng ta, những người của thế giới hiện đại và khoa học không tin chuyện này lắm, nhưng nó vẫn tồn tại bền bỉ từ hàng ngàn năm nay, trong đời sống tâm linh của đồng bào vùng cao. Bí mật đằng sau những câu chuyện nhiều phần huyễn hoặc này, đến nay vẫn chưa được t́m hiểu một cách khoa học.

Thanh Sơn và Tân Sơn Phú Thọ, từng là vùng đất của bộ lạc thời Vua Hùng, có những phép thuật kỳ lạ. Mấy ngàn năm trôi qua, những phép thuật cổ xưa vẫn c̣n tồn tại đâu đó, có cả thực tế lẫn truyền thuyết.

Mười năm nay, tôi đă đặt chân đến hầu hết các bản làng của vùng đất núi cao mây mù này. Những câu chuyện kỳ lạ nhất, được nghe nhiều nhất là những chuyện hư hư thực thực về bùa mê ngải lú.

Trong số những chuyện ly kỳ về bùa ngải, tôi ấn tượng nhất về một thứ bùa yêu khủng khiếp có tên "tơm thăm". Bùa "tơm thăm" làm cho con người ta yêu nhau say đắm, sống bên nhau suốt đời và khi một người chết th́ người kia cũng chết theo. Lời đồn bùa "tơm thăm" nhuốm màu huyền thoại phủ quanh câu chuyện về những cặp vợ chồng chết cùng nhau v́ không kịp giải bùa.

Hỏi chuyện bùa "tơm thăm" của người Mường, nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn (Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Phú Thọ), người có mấy chục năm trời sống cùng đồng bào Mường để nghiên cứu về thế giới bùa, ngải, nèm, chài, kiền giới thiệu cho tôi hàng chục thầy bùa nổi tiếng ở Thanh Sơn và Tân Sơn mà ông có thời gian nghiên cứu về họ.

Hư Thực Về Những Cái Chết Do "Tơm Thăm"

Theo chỉ dẫn của "nhà văn xứ Mường" Nguyễn Hữu Nhàn, tôi t́m vào xă Kim Thượng, xă vùng sâu, xa của huyện Tân Sơn, nơi có nhiều thầy bùa làm "tơm thăm" nhất. Cầm lá thư giới thiệu trên tay, tôi vào nhà ông Hà Văn Cảnh.

Nhà ông Cảnh cách trung tâm xă một con suối và nửa ngọn núi. Giới thiệu là người quen của nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn, ông Cảnh đón tiếp rất nhiệt t́nh. Ông Nhàn từng là người có nhiều năm trời trú ngụ ở nhà ông Cảnh để t́m hiểu văn hóa Mường, nên rất thân thiết và được ông Cảnh tin tưởng.

Trước đây, ông Cảnh là Chủ tịch, rồi Bí thư xă Kim Thượng, nhưng ông đă nghỉ hưu từ năm 1994. Ông Cảnh khẳng định ông không biết làm bùa ngải ǵ cả. Người biết làm bùa ngả là cha ông, cụ Hà Văn Kết. Tuy nhiên, cụ Kết vừa mới chết xong, thọ chín mươi mốt tuổi.

Cụ Kết là cán bộ tiền kháng chiến, song cụ vẫn làm bùa rất giỏi. Theo ông Cảnh, cụ có thể làm bùa cho trai gái yêu nhau đến khi về cơi chết. Ông Cảnh kể rằng, nhiều lúc cũng ḍ hỏi bố xem ư tứ, có muốn truyền lại cách làm bùa cho con cháu không, th́ đều nhận được cái lắc đầu.

Ông Kết bảo, con cháu đều là đảng viên, là cán bộ th́ không được làm những chuyện mê tín dị đoan. Chuyện ông làm bùa chài là do cha ông tổ tiên truyền lại và ông chỉ sử dụng để làm điều tốt.

Ông sợ truyền lại, con cháu không giữ được cái bụng tốt, rồi lợi dụng làm việc xấu th́ thất đức, nên ông không truyền nữa, chỉ chép lại các bài thần chú làm bùa vào cuốn sổ học sinh, khi nào chết th́ để lại cho con cháu làm kỷ niệm.

Hồi đầu năm 2008, bố ông Cảnh, tức cụ Kết, đột nhiên lâm bệnh nằm liệt một chỗ, không nhận biết được điều ǵ nữa. Suốt một tháng trời cụ không ăn uống ǵ, cứ nằm thở hổn hển. Cơ thể tong teo như tàu lá héo, chỉ c̣n da bọc xương. Suốt một tháng ấy, cụ bà cứ quấn quưt bên chồng, không rời nửa bước.

Cụ bà cũng héo hon tiều tụy không kém. Bao nhiêu nước mắt của cụ bà đă chảy ra hết. Một ngày, khi dọn đồ đạc, ông Cảnh t́m được di chúc viết tay của cụ Kết. Những ḍng chữ nắn nót ghi lại các bài bùa. Ngay đầu cuốn di chúc viết:

- Ta đă làm tơm thăm để lấy vợ và làm tơm thăm để lấy chồng cho con gái. Khi nào ta sắp chết, các con hăy mời ngay thầy Mướn đến giải bùa để cứu vợ ta. Chuyện ta làm bùa cho con gái ta lấy được chồng phải giữ bí mật, v́ làm như vậy là thất đức lắm. Các con cũng phải nhờ thầy gỡ bùa khi nào con gái ta hoặc chồng chết nó sắp chết...

Ông Cảnh đọc xong ḍng di chúc th́ rụng rời chân tay, liền đi gặp ông Mướn ở bản Xuân. Nghe ông Cảnh kể chuyện, ông Mướn hiểu ngay sự việc. Chính v́ ông Kết đă làm "tơm thăm" để lấy vợ, nên cứ ngắc ngoải không chết được.

C̣n vợ ông Kết th́ héo hon bên chồng. Hai người cứ lưu luyến bên nhau chẳng chịu "âm dương đôi ngả". Ông Kết mà chết, th́ không lâu sau, vợ ông cũng sẽ chết theo. Không biết có tin được chuyện này hay không, nhưng theo lời ông Cảnh, sau khi thầy Mướn làm lễ giải bùa, ông Kết lập tức trút hơi thở cuối cùng với thần thái rất thanh thản.

C̣n bà vợ ông Kết, tức mẹ ông Cảnh th́ cũng tiễn đưa chồng với tâm trạng không c̣n nặng nề nữa. Ông Cảnh kể vậy th́ biết vậy, c̣n sự thực thế nào, có trời mới biết được. Nhưng chuyện về những cái chết do "tơm thăm" th́ người dân ở đây kể nhiều lắm.

Ầm ĩ nhất, ai cũng biết, là chuyện ông Cọ, bà B́nh ở bản Quyền, xảy ra cuối năm ngoái. Gia cảnh ông Cọ và bà B́nh nghèo lắm. Ông Cọ làm nghề bán kem rong, bà B́nh ở nhà làm ruộng, song họ sống với nhau rất đoàn kết và hạnh phúc. Ở với nhau mấy chục năm trời, có tới bốn mặt con, song hàng xóm chẳng bao giờ nghe thấy hai người to tiếng với nhau cả.

Thế nhưng, hồi cuối năm 2007, ông Cọ đột ngột ra đi ở tuổi năm mươi tám do bệnh xơ gan cổ trướng. Bà B́nh nhớ thương chồng, cả ngày lẫn đêm cứ khóc vật vă bên bàn thờ. Rồi bà B́nh chợt nhớ, trước khi chết, bố chồng bà dặn rằng, khi một trong hai người ra đi, th́ phải giải bùa, v́ bố chồng bà đă làm "tơm thăm" cho hai người lấy nhau.

Bà B́nh kể với con cháu chuyện ấy, nhưng bà lại không tin những chuyện tâm linh đồn đại thần bí như vậy. Thế rồi, đúng một tuần sau, bà B́nh cũng chết không rơ nguyên nhân, khi đứa cháu nội c̣n đang ngủ ngon lành bên cạnh. Anh con trai kể, đêm ấy, mẹ đẻ anh cứ nằng nặc đ̣i ngủ với cháu nội, để trông cháu giúp vợ chồng anh, rồi bà đột ngột ra đi ở tuổi năm mươi bốn, dù bà chẳng có bệnh tật ǵ.

Chuyện gần đây nhất, là cái chết của ông Sở và bà Sở, ở bản Xuân. Bà Sở lâm trọng bệnh nên ra đi. Những người già trong bản biết chuyện bố ông Sở từng làm bùa "tơm thăm" cho vợ chồng ông, nên khuyên ông đi làm lễ giải bùa.

Tuy nhiên, ông Sở không những không chịu nghe lời người già mà c̣n ra giọng bài bác chuyện mê tín dị đoan. Ông bảo:

- Tôi khỏe như vâm, bữa ăn bốn bát cơm đầy, chặt sáu bó củi trong rừng, làm sao ma bắt tôi đi được.

Thế mà, đúng một tuần sau, ông Sở chết thật. B́nh thường, năm giờ sáng ông đă dậy, ăn sáng, rồi lên rừng đốn củi, nhưng hôm ấy mặt trời ngó lên đỉnh núi, vẫn thấy buồng trong màn rủ. Con trai vào đánh thức, th́ thấy ông đă lạnh ngắt. Cái chết của ông Sở đầy bí ẩn, huyễn hoặc, không có lời giải nào, ngoài chuyện đổ cho bùa "tơm thăm".

Những câu chuyện về cái chết chung của các cặp vợ chồng do "tơm thăm", ở mảnh đất Kim Thượng ch́m sau núi non và mây mù này có nghe cả ngày không hết. Riêng ông Cảnh đă liệt kê cho tôi mười trường hợp như thế. Cứ chồng hoặc vợ chết, nếu không gọi thầy bùa cao tay giải "tơm thăm" th́ vợ hoặc chồng cũng chết theo sau khoảng một tuần.

Diện Kiến Thầy Bùa

Theo ông Hà Văn Cảnh, xă Kim Thượng có rất nhiều thầy mo, có khả năng làm bùa, ngải, nhưng chỉ có năm người là giỏi nhất, có khả năng làm "tơm thăm", gồm bà Bằng, ông Long (bản Chiềng), ông Cứng (bản Quyền), ông Tan (bản Nhàng) và ông Mướn (bản Xuân).

Trong số năm thầy bùa giỏi này, th́ ông Mướn được coi là cao tay và nổi tiếng nhất. Ông Mướn nổi tiếng đến nỗi rất nhiều người ở tận Hà Nội cũng biết tiếng. Họ đánh cả xe con lên, rồi cuốc bộ lên núi, chi phí nhiều tiền để đưa ông về Hà Nội cúng bái, làm bùa ngải cho người ta.

Chúng tôi được con trai ông Cảnh dẫn đến nhà thầy bùa Hà Văn Mướn. Nhà thầy Mướn nằm gần đỉnh một ngọn núi, phải cuốc bộ, trèo dốc một lúc mới đến. Ngồi trên nhà sản của thầy nh́n xuống chân núi, thấy thung lũng Xuân rất đẹp. Bốn bề núi non hiểm trở, rừng rú âm u bọc lấy cánh đồng lúa xanh mướt mát. Thầy Mướn năm nay sáu mươi lăm tuổi, ngồi rít thuốc lào ṣng sọc bên cửa sổ.

Ông Mướn cũng thú nhận chuyện ông thường xuyên về Hà Nội làm bùa là có thật, nhưng ông khẳng định chỉ làm việc tốt mà thôi. Ông kể rằng, vừa mới đây, một vị thiếu tá công an, nhà ở gần ga Hà Nội đă đánh cả xe con lên đón ông về Hà Nội làm bùa.

Lư do anh này muốn làm bùa là v́ vợ anh ta, hiện là phó giám đốc một công ty, đă bỏ vào Nam theo bồ, để lại hai đứa con cho anh ta nuôi dưỡng. Ông Mướn đă niệm thần chú "tơm thăm" vào chiếc áo của cô ta, để cô ta phải trở về nhà sống hết đời với chồng con. Tôi hỏi về tác dụng của lá bài bùa, ông Mướn bảo chưa thấy anh công an kia báo lên, nên ông cũng không biết thế nào (?!).

Thầy Mướn kể, bố ông là một thầy bùa rất giỏi. Trước khi chết, bố ông truyền lại cho con rất nhiều bài bùa, nèm. Tuy nhiên, những bài bùa ấy chỉ là chuyện nhỏ, những thầy bùa trong xóm đều làm được cả. Bố ông cũng truyền lại cho ông bùa "tơm thăm", nhưng không thấy có tác dụng. Ông làm "tơm thăm" giỏi là do một ông thầy người Lào truyền cho.

Ông Mướn từng đi bộ đội, đóng quân ở Xavanakhet (Lào) từ năm 1968 đến 1972. Những ngày sống ở các bản làng trong rừng sâu, ông nhận thấy người Lào c̣n giỏi bùa, ngải, nèm hơn các dân tộc ở nước ta rất nhiều. Bài bùa "tơm thăm" mà ông đang sử dụng là do một ông thầy mo người Lào già làm, lúc đó đă 110 tuổi dạy cho.

Ông phải mất khối tiền mới học được. Bùa "tơm thăm" không có ǵ to tát, phức tạp. Thầy cúng có căn số mới học được, chỉ cần nín hơi, niệm chú vào chiếc áo, hoặc chiếc khăn người đó đang sử dụng, th́ hai người sẽ cả đời phải nằm bên nhau, chết cũng không rời. Từ "tơm thăm" dịch nghĩa ra tiếng Việt là "trăm năm", tức là sẽ bên nhau măi măi.

Cũng theo ông Mướn, làm "tơm thăm" rất nguy hiểm. Nguy hiểm cả cho người ta lẫn cho ông. Nếu việc làm của ông là thất đức, ông sẽ gặp họa. C̣n nếu làm nhiều việc tốt, th́ ông sẽ được phúc.

Từ ngày ở Lào về, ông làm bùa yêu cho nhân dân trong cả xă. Cứ cặp vợ chồng nào, một người phải đi làm ăn xa, người ở nhà sẽ đến ông xin bùa, và y rằng, lúc nào họ cũng nhớ về nhau, tâm t́nh không c̣n dành cho ai khác nữa. Những cặp vợ chồng hay mâu thuẫn cũng nhờ vả ông để gắn kết lại.

Ông Mướn chỉ tôi xuống gặp ông Páng ở ngay chân núi dưới thung lũng Xuân để hỏi cho rơ. Ông Páng kể rằng, ngày trước suốt ngày ông đánh vợ, khiến cô ấy phải bỏ về nhà mẹ đẻ. Ông Mướn làm cho lá bùa, giờ sống quấn quít với nhau, có đến ba mặt con mà không thấy to tiếng câu nào nữa, có xua đuổi cũng chẳng rời xa nhau.

Tôi ngồi tṛ chuyện với ông Mướn bên bếp lửa, thi thoảng vợ ông, bà Hoàng Thị Tỏi, lại tủm tỉm cười, nh́n chồng rất âu yếm. Tôi quay sang hỏi bà Tỏi:

- Bà có bị ông bỏ bùa không vậy?

Ông Mướn cướp lời:

- Không có bỏ bùa ǵ đâu.

Tôi hỏi lại, bà Tỏi vẫn tủm tỉm nói:

- Không biết nữa, nhưng có khi là có đấy..

Tôi hỏi ông Mướn rằng, ông có ư định truyền nghề cho ai khác không, ông bảo là có. Hàng năm, cứ từ ngày mùng ba đến mùng tám Tết, ông lại gọi bọn thanh niên trong xóm đến nhà ông để ông dạy. Đứa nào sáng dạ, ít nói, kín đáo, có cái bụng tốt th́ học được, c̣n tối dạ, ḷng hiểm th́ không bao giờ học được những thứ đẹp đẽ như bùa, nèm.

Những câu chuyện ông Mướn kể c̣n dài lắm, nhiều lắm, không biết đúng sai đến đâu. Lời ông kể cứ rủ rỉ rù ŕ đưa người nghe vào một thế giới huyền bí cổ xưa, đầy chất sử thi và cổ tích.

 

                                                                                      Dương Thụy B́nh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1587 of 2534: Đă gửi: 01 May 2009 lúc 10:41pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRO BỤI

 

Một trong những tấm ảnh nổi tiếng mà báo giới chụp được trong ngày 11-9 là h́nh một phụ nữ bị phủ kín người. Đó là cô Marcy Borders hai mươi tám tuổi, làm việc trên tầng thứ tám mươi mốt, ở một trong hai ṭa tháp đôi WTC-Mỹ.

Sáng hôm ấy, Marcy Borders đang photocopy tài liệu tại tầng thứ tám mươi mốt của một trong hai ṭa tháp WTC, th́ máy bay của bọn khủng bố lao vào ṭa nhà này, ở đoạn cách khoảng mười tầng trên đầu cô. Borders cố gắng chạy bộ thoát thân bằng đường cầu thang.

Vừa chạy, cô vừa nghe thấy tiếng bê tông rạn găy và nh́n thấy những bức tường đang nứt. Borders vừa thoát ra được bên ngoài, th́ ṭa nhà cao một trăm mười tầng sụp đổ, tro bụi tung lên phủ kín lấy cô.

Cảnh tượng này được nhà nhiếp ảnh tự do Stan Honda ghi lại. Chỉ chậm một tích tắc nữa, Marcy Borders đă nằm trong số hơn 3.000 người bị vùi lấp dưới hai ṭa tháp.

Ngay sau đó Stan Honda bán bức ảnh cho tạp chí Newsweek và hầu hết các báo trên thế giới đă đăng lại: Một người phụ nữ da đen mảnh dẻ bị phủ kín bởi một lớp tro bụi, trông như một bức tượng chết, nhưng khuôn mặt vẫn lộ rơ vẻ khiếp sợ đến kinh hoàng.

Bức ảnh ấy đă trở thành h́nh ảnh tượng trưng cho tấn bi kịch của ṭa tháp đôi WTC, từng được coi là biểu tượng sức mạnh của nước Mỹ, nhưng trong nháy mắt bỗng biến thành tro bụi.

Cũng nhờ bức ảnh mà Marcy Bordes nổi tiếng thế giới với cái tên "The Dust Lady" ("Người đàn bà tro bụi").

 


"The Dust Lady" Marcy Borders "Người đàn bà tro bụi"


                                                                      VITINFO

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1588 of 2534: Đă gửi: 01 May 2009 lúc 11:14pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

LẠI MỘT CHỨNG MINH "CƠI ÂM" LÀ CÓ THẬT

 

Các nhà khoa học Nga cho biết họ đă liên lạc được với thế giới của người chết và đang dần đi đến một khẳng định rằng cơi âm là có thật…

Một vụ tai nạn kinh hoàng xảy ra tại Nga vào tháng 8-2004, hai chiếc máy bay đă rơi cùng một lúc tại hai địa điểm cách nhau khoảng 720km, cướp đi mạng sống của chín mươi người gồm cả phi hành đoàn và hành khách.

Trong khi Cơ quan Điều tra liên bang Nga đang có mặt tại hiện trường ở khu vực Rostov và Tula để điều tra, phân tích nguyên nhân gây ra tai nạn, th́ các nhà khoa học tại thành phố Saint Peterburg đă biết được rằng đó là một vụ khủng bố.

Họ đă thu được những âm thanh lạ phát đi ở dạng sóng cực ngắn; sau khi giải mă, họ đă vô cùng bàng hoàng khi nghe được giọng nói:

- Đó là một tên khủng bố.

Đây thực sự là một tin gây chấn động đối với người dân, và những lời nói kể trên đă được chính thức phát lại trên đài phát thanh Saint Petersburg. Những người vốn trước đây không tin, cuối cùng đă phải công nhận rằng thế giới âm thực sự tồn tại.

Từ thời xa xưa, người ta đă có ư thức và cố gắng liên lạc với thế giới âm bằng cách này hay cách khác. Các thầy tế và pháp sư đă dùng biện pháp thôi miên, để có thể nghe được những giọng nói phát đi từ những hành tinh khác.

Rồi đến những nhà thần linh học (spiritists) cũng đă nỗ lực không ngừng, để đọc được những thông điệp từ âm ty bằng cách quay tṛn một chiếc đĩa nhỏ.

Tất cả họ đều nhận thấy rằng thỉnh thoảng những linh hồn có thể tiết lộ những thông tin bí mật về một số người, nơi chốn nào đó hoặc thậm chí có thể dự đoán trước được những sự kiện sắp xảy ra.

Vyachelsav Mesherakov, một chuyên gia nghiên cứu về lịch sử của thuyết duy linh, tuyên bố rằng một số thầy phù thủy c̣n có khả năng làm cho những người đă chết sống lại trong một thời gian ngắn.

Những thây ma được làm cho sống lại này, có những hành động ma quái, mặc dù h́nh dạng vẫn giống như khi c̣n sống. Những người theo thuyết duy linh th́ cho rằng, những bức tranh về những thây ma bị phù phép là giả mạo.

Từ khi phát minh về sóng vô tuyến ra đời, người ta đă thấy những tiếng nói lạ xuất hiện trên nền sóng phát thanh. Vào năm 1949, một người Ư có tên Marcelo Becky đă thu lại những tiếng nói đó, và phát hiện ra rằng người ta có thể hồi đáp lại chúng.

Giáo sư Artem Mikheev thuộc Đại học kỹ thuật Vô tuyến đă quan tâm đến vấn đề này. Ông đă thành lập ra tổ chức Russian Instrumental Transcommunication (Tổ chức linh thông học phương tiện Nga, tạm dịch) với mục tiêu hợp tác với thế giới âm.

Những thí nghiệm của các đồng nghiệp nước ngoài, đă thôi thúc Artem Mikheev tự tiến hành những thí nghiệm của riêng ḿnh vào năm 2002. Ông phát hiện ra rằng, ḿnh vẫn có thể nhận được những câu trả lời của các hồn ma, ngay cả khi micro đă được tắt đi.

Mikheev kể lại rằng, ngay trong cái ngày xảy ra vụ tai nạn máy bay kể trên, ông đă tiến hành liên lạc với thế giới bên kia, mong được cho biết về nguyên nhân của thảm kịch.

Lời đáp ông nhận được ở trạng thái rất nhanh và lộn xộn. Sau khi giảm tốc độ của lời nói đó xuống 2,5 lần, Artem đă cuối cùng đă có thể nghe được câu trả lời là: "Đó là một tên khủng bố". Một vài ngày sau đó, thông tin này đă chính thức được xác nhận là đúng.

Artem Mikheev thực sự tin rằng cuộc sống sau khi chết là có thật. Trong một cuộc nói chuyện với các linh hồn, Artem đă hỏi rằng liệu con người và các loài động vật sau khi chết đi, có duy tŕ được nguyên kích thước của ḿnh hay không, giọng nói trả lời:

- Bạn tồn tại giống như sóng điện từ.

 

                                                                                                                        ST

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1589 of 2534: Đă gửi: 02 May 2009 lúc 5:41pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

T̀M MỘ Ở VÂN NAM

 

Lớp ván thiên bằng gỗ Ngọc Am sau bốn chục năm vẫn c̣n nguyên, đen nhánh và toả mùi hương ngai ngái. Hai chị em bà Khanh bật khóc khi gạt sạch đất trên nắp ván và nh́n thấy một điểm gỗ, bị mục nhỏ khoảng hai centimet vuông, ở mép ván thiên phía Đông Nam. Những ǵ cô Nguyện nói hoàn toàn chính xác...

Gia đ́nh ông Tập là người Việt Nam nhưng v́ sinh nhai nên có một thời gian sống ở Mông Tự, Vân Nam, Trung Quốc. Lúc bà Tập mất, v́ hoàn cảnh khó khăn, ông Tập phải chôn cất vợ nơi đất khách quê người và đưa các con về cố hương, với tâm niệm sẽ sớm quay lại đưa bà về nước.

Nhưng rồi ông mất năm 1954, khi chưa thực hiện được niềm mong mỏi ấy. Các con ông là bà Khánh và cậu em tên Niên măi đến năm 1998 mới có điều kiện đi t́m mẹ. Lúc này bà Khánh đă tám mươi tuổi. Hai chị em sang Vân Nam, lần t́m lại những thông tin xung quanh việc an táng mẹ, nhưng những ǵ hai chị em nhận được không chứa nhiều hy vọng.

Cả khu nghĩa địa đă bị san phẳng, không có "điểm chuẩn" nào để xác định nơi xưa bà Tập nằm. Ngày xưa, đây vốn là khu nghĩa địa dành riêng cho Việt kiều (ngày ấy c̣n gọi là người An Nam), mộ của bà Tập được xây to đẹp như một cái am thờ, chỉ đứng sau ngôi mộ của viên cố đạo người Pháp.

Sau Cách mạng Văn hóa Trung Quốc, tất cả đă bị phá lấy hết gạch đá, giữa b́nh địa chỉ c̣n có cỏ. Thất vọng, hai chị em quay về, trong ḷng rất buồn và nuôi hy vọng vào một dịp khác.

Nghe bạn bè mách bảo, tháng 7-2000, hai chị em bà Khánh t́m đến Ban ngoại cảm t́m mộ thuộc Liên hiệp khoa học công nghệ tin học ứng dụng UIA, gặp được cô Nguyễn Thị Nguyện (thường gọi là "cậu" Nguyện). Cảm động trước tâm sự của hai người con đă bạc tóc hướng về người mẹ đă khuất, nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện đă nhận lời t́m giúp.

Sau khi nghe bà Khánh, cậu Niên kể tỉ mỉ gia thế và những ǵ c̣n sót lại trên mảnh đất nghĩa địa, cô Nguyện bắt tay vào vẽ sơ đồ. Nh́n những con đường, sông, suối, cây cối, chùa... lần lượt hiện lên dưới nét vẽ của cô Nguyện.

Chị em bà Khánh không khỏi nghi ngại khi thấy một người ngồi ở Hà Nội, mà vẽ bản đồ một địa điểm cách gần một ngàn km ở tận Vân Nam, Trung Quốc rơ ràng đến từng chi tiết. Sau đó bà Khánh đưa tấm bản đồ này cho một người bạn, là Việt kiều ở Mông Tự xem và đối chiếu địa h́nh địa vật, anh bạn này thốt lên:

- Thật tuyệt! Ngồi cách Trung Quốc gần một ngàn km mà vẽ được thế này th́ thật là kỳ lạ.

Và ông xác nhận bản vẽ này đúng tới trên 80%.

Cô Nguyện c̣n dặn ḍ:

- Trên đường đi đến nghĩa địa sẽ thấy một ngôi chùa, ở đó có một người Hoa họ Chu sẽ dẫn đi t́m mộ. Khu nghĩa địa đối diện con suối lớn, cạnh dăy núi đất Hắc Long Đàm, trườn từ Đông Nam lên Tây Bắc...

Có miếu thờ, cây to và hai ngôi mộ của họ Nguyễn... Từ suối lên chừng gần chín mươi mét, ngôi nấm đất trần có bông hoa cây lá giống hoa hồng, nhưng không phải hoa hồng, phía bên dưới đất trũng, mé bên Tây có gốc gai đứng gần...chính là mộ bà Tập.

Niềm tin được củng cố, chị em bà Khánh lại khăn gói lên đường. Sau những thủ tục hành chính ở cửa khẩu Lào Cai, chưa đầy một ngày chị em bà đă tới huyện Mông Tự Vân Nam.

Khu nghĩa địa khối Thủ Trại này bỏ hoang khoảng bốn mươi năm nay, nằm trong khu vực địa h́nh đồi núi khó xác định, người dân quanh vùng lại không cùng tiếng nói nên việc thăm ḍ, hỏi đường của chị em bà Khánh gặp rất nhiều khó khăn.

Bằng trí nhớ và những thông tin thu thập được về ngôi mộ mẹ, kết hợp với sơ đồ cô Nguyện cung cấp, bà Khánh bắt đầy t́m kiếm. Hết cuốc lại đến khoan, cả một buổi chiều đầy mệt nhọc qua đi mà chưa hề t́m thấy dấu vết.

Ông Niên chợt nhớ đến người bạn cũ, ông Đào Đ́nh Quang, Chủ tịch phân hội Việt Kiều từ những năm sáu mươi, với ư định nhờ dẫn đường chỉ lối. Dù giờ đây không c̣n ở cương vị ấy, nhưng ông vẫn được mọi người quư mến.

Ông Quang là thổ công ở đất này, nên ông Niên bắt đầy hy vọng. Hai ông t́m ngay đến ngôi chùa theo sơ đồ chỉ dẫn, với hy vọng gặp được người Hoa họ Chu, nhưng chùa th́ có mà người chẳng thấy đâu. Dân ở đây cho biết ngôi chùa đă bị niêm phong hơn một năm, do hoạt động Pháp luân công người trong chùa cũng tứ tán không ai biết.

Dấu hiệu đầu tiên không mang lại kết quả, đành phải bám vào sơ đồ. Họ t́m đến khu nghĩa địa đối diện con suối lớn, cạnh dăy núi đất Hắc Long Đàm, trườn từ Đông Nam lên Tây Bắc nhưng cũng không thấy hai ngôi mộ của họ Nguyễn như cô Nguyện nói.

Trong khi ông Niên c̣n đang lo lắng, buồn rầu th́ đă nghe tiếng ông Quang mừng rỡ reo lên:

- Đây rồi!

Ông đă nhận ra nét quen thuộc ở ngay cái nền mộ ngày xưa của viên cố đạo người Pháp, trước đây có lần giúp một Việt kiều t́m mộ, ông cũng đă phải lấy ngôi mộ này làm chuẩn.

Bật lại băng ghi âm lời cô trong băng ghi âm, thấy hiện trường với những cây lá, địa h́nh đúng như cô Nguyện đă tả, cả nhà mừng rỡ v́ đă t́m được mộ bà. Vết tích của một ngôi mộ xây to như cái am thờ, đă bị san bằng ngay bên trái nền mộ cũ của viên cố đạo, đă dần dần hiện lên.

Sáng sớm hôm sau, chị em bà Khánh thuê ba người dân trong xóm ra đào. Nhưng đào đâu cũng thấy gạch, cả buổi sáng trôi qua vẫn không thấy ǵ. Ông Niên bắt đầu hoang mang nhưng suy xét lại.

Những người đào thuê chỉ gạt đất xác định phạm vi phần mộ, khi thấy gạch mà họ không nậy gạch lên để đào sâu thêm th́ làm sao thấy được? Ông muốn họ đào sâu hơn nhưng do bất đồng ngôn ngữ, cả nhà đành chịu.

Măi quá trưa, khi ông Quang tới "phiên dịch" th́ công việc mới tiếp tục như ư muốn. Tới chiều tối, chỗ đào bới hiện ra một khuôn h́nh chữ nhật khoảng 4m x 3m. Theo chỉ dẫn trong băng ghi âm của cô Nguyện:

- Chân quay Đông Nam, đầu quay Tây Bắc, đối chiếu th́ thấy chính xác nên cho đào đến sáu giờ tối, th́ xác định được đúng phần đất có mộ. Dù làm tích cực công việc vẫn phải dừng đến ngày mai, với kế hoạch sẽ đào khơi rộng và sâu thêm.

Trong lúc c̣n đang bàn bạc, một người làm thuê cuốc thêm một nhát nữa, bỗng nghe tiếng bập vào gỗ. Tất cả ùa lại. Họ gạt đất thấy lộ ra phần ván thiên đen nhánh.

- Bà chưa sang cát. Ván quan tài bằng gỗ đặc biệt, gỗ tốt lắm c̣n nguyên, nhưng có mục một tư.

Lời cô Nguyện văng vẳng. Chuyện bà Tập chưa được sang cát là đúng thật, điều này chị em bà Khanh biết. Nhưng, cỗ quan tài bằng gỗ đặc biệt, gỗ tốt lắm, sau tám mươi hai năm trong ḷng đất vẫn "c̣n nguyên", điều này th́ chỉ có riêng chị em ông mới hiểu được tại sao.

Khi ông Tập c̣n sống, ông thường kể lại cho hai  con nghe về thời kỳ c̣n sinh sống tại Vân Nam. Ông làm trong nhà thương huyện của người Pháp ở Mông Tự (vào đầu thế kỷ XX). Nhờ có tâm đức, lại được trời phú cho biệt tài cứu chữa người bệnh qua cơn hiểm nghèo, nên một lần ông đă giúp vợ viên quan tri huyện được "mẹ tṛn con vuông".

Để trả ơn viên quan huyện biếu ông một tấm vóc đỏ rất quư. Ông đem vuông vải ấy may áo cho vợ. Chẳng ngờ đâu chính ông phải mặc tấm áo ấy cho bà, vào lúc tiễn bà về nơi chín suối, sau khi bà sinh con được mười hai ngày.

Cảm cái ơn của ông, viên quan tri huyện đă biếu một cỗ quan tài bằng gỗ Ngọc Am để khâm liệm bà (cây gỗ này trên trăm tuổi), và giúp ông xây cho bà ngôi mộ lớn, đẹp vào hàng nhất nh́ ở khu nghĩa địa khối Thủ Trại.

Chi tiết "gỗ tốt, c̣n nguyên" đă được xác định nhanh chóng. Chị em bà Khánh mừng lắm. Ông Niên cẩn thận xem xét phần gỗ, lấy thử một mảnh nhỏ, ông ngửi thấy mùi c̣n thơm ngái. Cả hai chị em lặng người v́ xúc động. Mọi thông tin đúng quá, duy có chi tiết "gỗ mục một ít" th́ phải để đến ngày mai mới xác định được, v́ trời đă quá tối. Vậy là lại lấp đất lên tạm qua đêm.

Ngày thứ ba. Lớp đất phủ lại quan tài đêm qua được gạt ra. Gia đ́nh phải thuê thêm ba người dân nữa cùng xuống hố xúc đất chuyển lên, để nới rộng phạm vi chôn hài cốt. Ông Niên để ư thấy nắp quan tài không hề hấn ǵ.

Sự lo lắng mệt nhọc đến giờ phút này đă vơi đi bảy phần. Mọi người ai nấy đều phấn chấn. Duy có ông Niên vẫn canh cánh nỗi băn khoăn. Theo cô Nguyện nói:

- Gỗ tốt, trang phục c̣n, người c̣n, nhưng nếu mở ra chỉ sau 10-15 phút sẽ tan hết.

Trong thâm tâm ông Niên, với quan tài bằng gỗ Ngọc Am, ông tin rằng thi thể mẹ vẫn vẹn nguyên như lời cô Nguyện dự báo, và trước khi đi, gia đ́nh đă bàn bạc, thống nhất:

Nếu t́m thấy đúng là quan tài của mẹ bằng gỗ Ngọc Am, sẽ không mở quan tài nữa, chỉ xác định và xây lên. Nhưng ngay bây giờ, ông cần t́m cho được vết "mục một tư" để xua bằng hết mọi nghi ngờ.

Gạt sạch lớp đất trên mặt ván, hai chị em lần t́m từng cm.. Ông phát hiện ra điểm mục khoảng 2 cm x 2 cm ở mép ván thiên phía Đông Nam. Thở phào ông như vừa trút được một gánh nặng. Bà Khánh bật khóc. Con t́m được mẹ, cháu t́m được bà. Tất cả không ai cầm được nước mắt.

Dù c̣n một vài chi tiết do cô Nguyện cung cấp mà gia đ́nh chưa xác định được hết, nhưng nhờ vào những thông tin cơ bản và cá biệt có một không hai, gia đ́nh bà Khánh đă khẳng định được đây đúng là phần mộ của mẹ.

Với trên 80% số thông tin cô Nguyện cung cấp đều đúng về cơ bản, gia đ́nh bà quyết định xây mộ cho mẹ. Theo nền cũ, gia đ́nh quyết định xây từ mặt quan tài lên mặt đất một mét và xây cao thêm một mét về phía đầu, năm mươi cm về phía chân.

Với tám xe đá hộc, mỗi xe chừng hơn 1m3, ngôi mộ được xây chắc chắn. Bức tường phía bờ suối xây dày tám mươi cm, ba phía c̣n lại từ dày 40-50cm.

Sau sáu ngày "ngôi nhà" của ngựi mẹ thân yêu đă hoàn tất. Ngôi mộ bề thế nghiêm trang bên ḍng suối xanh mát, là một phần tấm ḷng của các con dành cho bà sau cuộc t́m kiếm gian nan.

 

                                                                                                               UIA

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1590 of 2534: Đă gửi: 02 May 2009 lúc 6:40pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 
NGHĨA ĐỊA TRÙNG DƯƠNG
 
 
Những ngôi mộ nằm nép vào nhau, lặng lẽ giữa cây cỏ và sóng nước mịt mùng. Nơi hoang lạnh ấy là chốn yên nghỉ của những người xấu số, không may bỏ ḿnh nơi tít tắp trùng dương. Và xung quanh những ngôi mộ vô danh ấy có vô số những chuyện kinh hoàng, cùng những lụy phiền khó tránh...

Những nấm mồ cô quạnh.

Cát Bà mùa này bắt đầu nhộn nhịp. Cảng cá, thuyền cá, thuyền chở khách du lịch neo đậu sin sít. Cứ có khách lơ ngơ xuống, là cánh thuyền thúng ở dưới biển nhao nhao. Mời chào tíu tít. Theo mấy ông Tây, tôi cũng ba lô ra bến ấy.

Thế nhưng, đám lái đ̣ vội tản ra khi tôi yêu cầu họ chở ḿnh ra vịnh Tùng Thu. Vịnh ấy chỉ cách thị trấn Cát Bà chừng nửa tiếng đi thuyền. Trả bao nhiêu tiền họ cũng lắc đầu nguầy nguậy. Năn nỉ tỉ tê một ông lái đ̣ già, nói là ra thăm mộ người thân gấp, thương t́nh cơ nhỡ, ông lăo mới uể oải gật đầu.

Ông lăo tên Dung. Da đen nhém nhẹm. Chân có tật, đi ngắc ngư. Chẳng muốn ăn bám các con, ông sắm thuyền thúng, chở khách loanh quanh trong vịnh. Chiếc thuyền thúng ṿng vèo qua mấy núi đá có những lô cốt kiên cố xót lại từ thuở chiến tranh.

Chạy thêm chừng mười lăm phút nữa th́ bỗng dưng ông Dung tắt hẳn máy mà chuyển sang chèo tay. Ông bảo, đây là hải phận của người cơi âm, không nên quấy quả. Ngư dân thường rất kiêng dè với những người đă v́ biển khơi mà thiệt mạng.

Nhẹ nhàng khoả mái chèo, nơi an nghỉ của những người xấu số ấy dần hiện ra trước mắt. Đó là triền cát óng vàng. Cho thuyền táp sát vào bờ, ông Dung bảo:

- Các chú cứ lên mà t́m! Tôi không theo cùng đâu! Thông cảm, tôi sức khoẻ yếu, không dám đùa với... các cụ!

Trước việc ông lăo... đánh bài chuồn, ngước vào trong băi, đập vào mắt là um tùm những lau lách, lại thêm trên bầu trời thâm u, đám quạ cùng diều hâu cứ từng bầy chao lượn, tôi cũng thấy rợn da gà.

Càng vào gần khí lạnh không biết từ đâu cứ từng chập dội về rười rượi. Cùng người đồng nghiệp bước lên bờ, tôi tá hoả khi thấy ngay gần mép nước là chiếc giày và bộ quần áo bị sóng đánh te tua. Chỉ vào những vật ấy, từ trên thuyền, ông Dung run rẩy bảo:

- Có thể của mộ nào chôn vội, sóng đánh cào lên!

Nghe ông lái đ̣ nói vậy, lại nh́n những hiện vật trồi lên khỏi mặt cát vàng, ruồi nhặng bâu đen kịt, tôi thấy bước chân ḿnh không vững.

Trước mắt tôi là dăy mộ dài. Không có đất, những người xấu số được chôn ngay sát mép nước. Bởi thế, hầu hết các ngôi mộ đều bị sóng biển... hỏi thăm. Trời đang nắng hừng hừng bỗng dở chứng đổ giông. Vịnh Tùng Thu giăng một màu xám xịt.

Hơi lạnh xói vào từng thớ thịt. Lấy hết can đảm, tôi và anh bạn đồng nghiệp "dạo" một ṿng quanh nghĩa trang cô quạnh ấy. Khắp từ đầu đến cuối khu nghĩa địa, quan sát, chỉ duy nhất một ngôi mộ được đắp vội bằng bê tông có gạch chữ "Minh" ở mặt chếch ra biển. Tất cả c̣n lại đều vô chủ!

Chuyện không dành cho người... yếu tim.

Hôm tôi gơ cửa, Trung tá Bùi Văn Tuệ Phó Công an thị trấn Cát Bà đang chuẩn bị đi đâu đó. Tuy nhiên, khi biết tôi có ư định hỏi chuyện xung quanh nghĩa địa vô chủ ngoài vịnh Tùng Thu, trung tá Tuệ đă gác việc của ḿnh lại, chuyện tṛ sôi nổi. Theo trung tá Tuệ, nghĩa địa trên xuất hiện ở vịnh Tùng Thu đă được mấy chục năm.

Không hiểu v́ lư do ǵ mà từ trước tới nay, Cát Bà được đại dương "ưu đăi", "ban tặng" nhiều... xác chết. Mỗi năm gần chục trường hợp. Họ chết v́ nhiều lư do nhưng đa phần là dân đi biển không may gặp nạn. Bởi chết giữa lênh đênh sóng nước, trải qua nhiều ngày trôi dạt nên đa số những xác chết ấy đều không c̣n nguyên vẹn.

Trung tá Tuệ bảo, mỗi khi có xác chết xuất hiện, người dân hay "gọi" công an thị trấn nên ông cũng là người đầu tiên "thay mặt" chính quyền... đón tiếp những "vị khách" không mời ấy.

Mấy chục năm công tác tại đây, tiếp nhận không biết bao nhiêu "phận người trôi trên cánh sóng", nhưng trung tá Tuệ bảo, ông vẫn chưa thể quen được cái công việc rất đỗi thường t́nh của ḿnh. Mỗi cái chết mang một h́nh thù, một tư thế khác nhau.

Bởi thế, cứ mỗi lần có tin dữ báo về, ông lại thấy người bải hoải. Là người bạo gan nhưng mỗi lần đi "nhập hộ tịch" cho "người về từ trùng dương", trung tá Tuệ bảo, h́nh ảnh hăi hùng, mùi ải nồng của xác chết cứ váng vất trong đầu, không thể nào xua đuổi được. Phải một thời gian dài sau đó, ông ngủ mới ngon giấc, ăn mới ngon miệng.

Lụy phiền khó tránh.

Theo ông Nguyễn Văn Dũng Phó Chủ tịch thị trấn Cát Bà, có "nhiều nguồn" để những xác chết trôi nổi trên biển tập trung về thiên đường du lịch này. Nguồn thứ nhất ấy là thiên nhiên. Theo hướng gió nam nên nhiều xác chết từ vùng biển đảo Bạch Long Vĩ, Long Châu... theo sóng dạt về. Nguồn thứ hai là do các ngư dân... "kính tặng".

Cát Bà là cảng cá lớn ở vịnh Bắc bộ nên nhiều tàu thuyền của ngư dân neo đậu. Do vậy, khi ra khơi, gặp xác những người không may mắn, các tàu thuyền đó tiện đường về, kéo luôn vào đây. Người đi biển đă vượt qua lời nguyền, sợ hăi để làm phúc, chẳng lẽ người ở đất liền lại nỡ ḷng từ chối!? Vậy là, mọi tử thi được các tàu thuyền đưa về, thị trấn đều nhiệt t́nh "đón tiếp".

Sau khi cơ quan công an làm tất cả các thủ tục cần thiết th́ đến lượt chính quyền địa phương làm bổn phận của ḿnh, lo hậu sự cho người xấu số. Không như nơi khác, bởi địa thế chật hẹp nên việc an táng cho những nạn nhân này gặp không ít khó khăn. Không thể "chen chân" ở đảo lớn, nơi đông đúc dân cư, những "linh hồn biển cả" này phải bằng ḷng định cư ở những ḥn đảo nhỏ, không người ở. Ḥn đảo nằm trong vịnh Tùng Thu là địa điểm bấy nay được chọn.

Trong tất thảy những thứ trên th́ chỉ có bộ áo quan là được Nhà nước thanh toán, phần c̣n lại, chính quyền địa phương tự lo. Và, sự tốn kém đâu chỉ có vậy. Bởi chôn cất ở xa nên thị trấn phải thuê người, thuê tàu đưa nạn nhân về nơi an nghỉ.

Động đâu là tiền đấy, tốn kém không biết đâu mà kể. Nhiều người đă nghĩ tới một sự thật phũ phàng rằng, nếu năm nào cũng "bội thu", "được" tiếp nhận cả chục trường hợp chết vô tung tích th́ ngân sách của thị trấn Cát Bà sẽ bị... thâm hụt đáng kể, không biết lấy ǵ mà đắp bù cho lại.

Do những lụy phiền này mà mỗi lần an táng xong xuôi cho nạn nhân, chẳng ai bảo ai, những người có mặt tại buổi tiễn đưa đều chắp tay cầu nguyện, mong sao nạn nhân sống khôn chết thiêng về báo mộng để người nhà biết đến đón về. Thứ nữa, phù hộ cho những người đi biển được xuôi gió thuận buồm, nạn khỏi tai qua, không ai phải chết... như ḿnh nữa.

 

                                                                                                                    ST

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1591 of 2534: Đă gửi: 02 May 2009 lúc 6:41pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

LÀM BẠN VỚI NGƯỜI CHẾT

 

Đêm đêm, cả nghĩa trang sáng rực ánh đèn. Thoáng rùng ḿnh, ông Bảo lặng lẽ lật cỏ, bới đất để di chuyển cỗ quan tài, trong đó thi thể người chết c̣n đang thời kỳ phân huỷ.

- Đă bốn mươi năm làm nghề bốc mộ, vậy mà tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác sợ hăi. Ông Bảo chia sẻ cùng phóng viên.

Trước làm phúc sau là kiếm... cơm.

Mới chập choạng tối con đường ngoằn ngoèo, ngập lá khô dẫn đến nhà ông Đặng Văn Bảo ở khu 12, thị trấn Sông Thao nằm phía sau Nghĩa trang liệt sỹ huyện Cẩm Khê Phú Thọ, đă không người qua lại.

Cạnh đó, là những ngôi mộ trắng, đa phần là của những người nhiễm HIV. Căn nhà ngói ba gian mốc thếch của gia đ́nh ông Bảo nằm sát bờ sông Thao, đă bị lở đến sát sân gạch. Trong nhà từ giường tủ, bàn ghế đến ti vi và ấm chén đều cũ kỹ, duy chỉ có rượu ngâm là nhiều và nhiều loại.

Hôm nay không có việc ngoài nghĩa trang. Ông Bảo với dáng người gầy g̣, hai hàm răng ố vàng da đen nhẻm, ngồi nhặt rau chuẩn bị cho bữa cơm tối đạm bạc. Đôi bàn tay sần sùi, cáu bẩn của ông những lúc không chạm vào “cơi âm”, thường làm đủ việc từ nhặt rau, vo gạo, nuôi lợn, nuôi gà đến phụ nề, chặt cành, đốn củi thuê... để kiếm sống.

Chỉ những hũ rượu, ông Bảo nói:

- Là thứ tốt nhất vừa để bồi bổ sức khỏe, vừa để lên “dây cót” thần kinh cho những pha bốc mộ rùng rợn.

Ông Bảo biết bốc mộ từ khi c̣n là một cậu bé. Lần ấy, đi theo chú dượng xem bốc mộ cho người hàng xóm, thấy ông chú bỏ sót lại một số khớp tay, khớp chân, Bảo không sợ, nhảy ngay xuống để ṃ và nhặt bằng hết những đốt xương nhỏ.

Chuyện lan đi cả làng, sau đó cứ gia đ́nh nào sang cát cho ông bà đều nhờ đến Bảo. Cái nghiệp bốc mộ gắn với cuộc đời ông từ đó cho đến giờ.

- Hai vợ chồng tôi nghèo, những năm trước phải chạy ăn từng bữa, năm đứa con nheo nhóc, gầy nhẳng v́ đói, vợ tôi thấy chồng đi bốc mộ không công, lại đi đêm về hôm nên nhiều khi cáu kỉnh, nói ra nói vào, sau này bà ấy cũng hiểu công việc của chồng là làm phúc.

Năm năm trở lại đây, một số gia đ́nh khá giả thuê bốc mộ, tôi cũng lấy chút ít tiền công, c̣n nhà nghèo th́ không lấy tiền. Giờ tôi ở một ḿnh, các con đi làm công nhân ở xa, vợ th́ trông ḅ, trông ngô ngoài băi, thi thoảng bà ấy mới đảo qua nhà. Ông Bảo kể.

Cũng là làm phúc, kiếm cơm nhưng thu nhập của ông có vẻ khá lên từ khi có dự án cải tạo đê Sông Thao chạy quanh nghĩa trang. Ông Bảo kể:
 
- Đoạn đê này được kè rộng, kiên cố và vững chăi nhưng phải bạt một góc nghĩa trang khiến hàng trăm ngôi mộ phải di dời, trong đó có những mộ vừa chôn bốn tháng, sáu tháng, hơn một năm, đă đổ bê tông không di dời.

Cuối năm 2008 cả làng đổ xô đi di chuyển mộ kiếm tiền, đêm nào nghĩa trang cũng sáng rực đèn, người đi lại rầm rập nhưng không phải ai cũng dám nhận chuyển những ngôi mộ mới chôn. Nhiều gia đ́nh phải lên tận Yên Bái, Tuyên Quang thuê người di chuyển mộ.

- Đă quen với việc bốc mộ, vậy mà tôi vẫn kinh hăi khi di chuyển những cỗ quan tài vừa mới chôn, thi hài đang trong giai đoạn phân hủy bốc mùi nồng nặc..

Chạy vào trong nhà lôi ra bộ đồ nghề gồm những móc sắt dài gần một mét đă hoen rỉ, khẩu trang, kính, mũ bảo hiểm, ủng, quần áo mưa và một chiếc chụp bảo vệ mũi rất chuyên nghiệp, do cậu con trai làm sàng lọc cà phê ở tận Buôn Mê Thuột gửi ra. Ông Bảo kể tiếp:

- Nhận di chuyển những ngôi mộ vừa mới chôn với mức kinh phí từ 2-2,5 triệu đồng, tôi lập một đội gồm tám người, rồi làm công tác tư tưởng cho họ "sẽ vất vả đấy, nhưng trước là làm phúc sau cũng là để có món tiền giúp vợ con.

Cứ thế ông cùng mọi người trong nhóm bắt đầu làm từ mười hai giờ đêm cho đến sáng. Đầu tiên là đào bốn góc ngôi mộ, khi áo quan lộ ra, lấy xẻng xắn đất sâu thêm hai mươi phân.

Sau đó cắm những thanh sắt sát các góc của quan tài, khéo léo luồn chiếc đ̣n dài qua và mỗi góc hai người từ từ nâng áo quan lên trên mặt đất, cho đ̣n khiêng vào và quay ngang sang, di chuyển sang huyệt mới.

Theo lời ông Bảo, th́ có vẻ đơn giản, nhưng khi bắt tay vào làm cực kỳ phức tạp. Bởi các ngôi mộ đang trong giai đoạn phân hủy, quan tài chứa nhiều nước, nếu làm không khéo, chỉ cần bị nghiêng lệch một chút là nước trong quan tài thốc thẳng vào người đang khiêng.

- Mỗi đêm cả tám người chúng tôi làm cật lực cũng chỉ di được một ngôi mộ, nhiều nhất một người kiếm được từ hai đến ba trăm ngàn đồng một đêm.

Nhận chuyển mộ mới chôn của những người chết v́ già, chết v́ tai nạn, ốm đau đă nổi da gà, nhưng nhận chuyển mộ những người chết do HIV, theo ông Bảo cảm giác c̣n hăi hùng, ớn lạnh luôn đè nặng trong con người ông.

Nó làm ông có cảm tưởng như đang đánh bạn với những bóng ma hắc ám. Ở vùng quê này, những người chết v́ "ết" được chôn rất kỹ để không phải cải táng. Mộ người "ết" được đổ bê tông từ đáy huyệt như bể chứa nước, khi đặt quan tài vào lại tiếp tục đổ một lớp bê tông dày lên đến mặt đất.

Mới đây chúng tôi di chuyển mộ của con trai ông Biên T́nh, khu 6, thị trấn Sông Thao, khi đục hết lớp bê tông trên nắp, lộ ra chiếc quan tài c̣n mới tinh, nhưng cố gắng bằng mọi cách, chúng tôi cũng không thể nâng nó lên mặt đất được v́ nó quá nặng, do trong quan tài được lót nhiều lớp ni lông, người chết cũng được quấn bằng ni lông nên rất kín, khi xác chết phân hủy, nước không thoát ra được nên đọng đầy.

Chúng tôi phải đục bê tông, khoan vách áo quan cho chảy hết nước, phải đến năm, sáu thùng nước thoát ra ngoài th́ mới di chuyển quan tài sang chỗ khác được.

Nói thực chuyển xong mộ "ết" này, về nhà tôi cũng kinh hăi đến mấy ngày v́ mùi hôi thối ám vào da, vào tóc, tắm gội thế nào cũng không hết được. Ông Bảo rùng ḿnh kể lại.

- Nhiều người sợ nhiễm bệnh khi đi bốc mộ, c̣n ông sao vẫn...liều?

Nghe tôi hỏi ông Bảo thoáng buồn rồi bảo:

- Sợ th́ có sợ nhưng tội họ quá. Lúc họ chết sợ lây bệnh, nhiều người đă không dám khiêng. Nay mộ thuộc diện di dời, lại chịu thêm một lần bị xă hội chối bỏ th́ họ càng tủi.

Khắc phục chuyện này chúng tôi phải phun thuốc tiêu trùng khử độc, thận trọng từng chi tiết, khi bắt tay vào việc, cả đội chỉ cần nh́n vào mắt nhau là hiểu nên làm ǵ, tuyệt đối không nói nên cũng bớt lo bị bệnh "nhập" vào.

C̣n mùi tử khí nồng nặc, tôi thường học kinh nghiệm của dượng tôi xưa kia, tức là trước khi bắt tay vào việc phải làm "phép" bằng cách, nếu người dưới mộ là con trai th́ ngắt bảy lá bưởi (bảy vía), nếu là con gái th́ ngắt chín lá bưởi (chín vía) để vào túi áo ngực sẽ đỡ mùi.

Nếu nhà chủ có hương hoa trà bánh mang ra, chúng tôi cũng thắp nén hương mà khấn rằng:

- Một phần làm phúc một phần kiếm tiền, ông, bà có mùi hoặc vị th́ giữ yên, để chúng tôi và con cháu ông, bà hoàn thành công việc...

Ông Bảo cười:

- Thế mà nghiệm thật, có vẻ như, khi khấn được câu đó, cái tâm ḿnh nhẹ đi, th́ mùi tử khí cũng nhẹ hơn. Không chỉ di chuyển, thỉnh thoảng ông Bảo cũng bốc phải những ngôi mộ chưa phân hủy hết.

Do người ốm uống quá nhiều thuốc kháng sinh, hoặc khi chôn chèn nhiều quần áo, lót nhiều chè khô dưới quan tài, cộng với vùng đất khô, kín, khiến xác người chết chậm phân huỷ. Ông Bảo kể:

- Có những lần chúng tôi mở nắp ván ra, xác chết hầu như c̣n nguyên cả da, thịt... không thể đậy lại chôn xuống được, vậy là phải róc thịt, rửa xương. Thú thật, những lúc ấy tôi cũng không nghĩ ngợi được nhiều, mọi động tác cứ theo thói quen mà làm như cái máy đến lúc xong th́ thôi.

Vốn tính cẩn thận, tôi thường dùng cái xén hoặc mảnh tre miết và làm thật kỹ, xong việc tôi c̣n xin âm dương, nếu linh hồn người nằm trong mộ chấp thuận được một đồng xấp, một đồng ngửa th́ tôi mới được coi là hoàn thành công việc.

Nhọc nhằn làm phúc và kiếm cơm bằng cái nghề chẳng mấy ai muốn và dám làm, thế nên mới năm mươi lăm tuổi, mà sức khỏe ông Bảo có vẻ như đă suy kiệt.

- Qua mỗi đêm sương gió ngấm vào người, rồi mùi xác chết tử khí thấm qua hơi thở qua da tay, khiến tôi mắc đủ thứ bệnh.
 
Nhưng cái nghề của tôi là làm theo cái tâm, cứ thêm việc là thêm đức, thêm phúc cho con cháu sau này... Thế nên dù có phải đánh đổi bằng sức khoẻ tôi cũng chấp nhận. Ông Bảo tâm sự.  

 

                                                                         Xă Hội


 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1592 of 2534: Đă gửi: 03 May 2009 lúc 1:21am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

LẠI PHÁT HIỆN CÂY GIÁNG

 SINH TRONG VŨ TRỤ

 

Theo truyền thống của Thiên Chúa Giáo, cách đây hai ngàn năm “ngôi sao giáng sinh” Bethlehem này đă tiên báo trước được ngày sinh của Chúa Jesus.

Vào cuối thế kỷ thứ mười tám, Mr.William Herschel đă phát hiện cảnh tượng đầy cuốn hút như thế trong chuyến khảo sát bầu trời.
 
Ông là người đầu tiên thông báo về chùm sao sáng chói này, vào tháng 1 năm 1784 và phần sáng nhất được ghi nhận, vào đúng dịp giáng sinh của gần hai năm sau đó.
 
 
 
 
 
Cây giáng sinh của thiên đường
 
 
 
Năm nay, các nhà thiên văn học lại một lần nữa phát hiện ra nó. Tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên khi “chớp” được một cơ hội hiếm có, để chụp lại những h́nh ảnh tuyệt đẹp có một không hai, về “cây giáng sinh của thiên đường”.
 
May mắn là một đội đến từ đài thiên văn La Silla phía Nam Châu Âu, đă t́nh cờ bắt được bức ảnh tuyệt diệu về “đám sao cây giáng sinh” trong hơn mười tiếng, bằng camera đặc biệt chuyên dụng Wide Field Imager (WFI)  trên bầu trời Chile.
 
 
 
 
 
Đám sao cây giáng sinh
 
 
 
Đám sao này tụ lại với nhau và có cả những lớp khí xoắn lại xung quanh. Nó được các nhà thiên văn đặt tên cho là NGC 2264.
 
Chúng ta có thể nh́n thấy chúng rơ ràng qua kính thiên văn v́ những v́ sao trong đó rất sáng. Thậm chí ta cũng có thể nh́n thấy bằng mắt thường.
 
Nếu nh́n vào ta sẽ thấy những v́ sao này, có cái ǵ đó tương tự, như đèn sao trang trí trên cây thông giáng sinh.

Chúng như là một hệ thống các ngôi sao rất phức tạp, được h́nh thành từ bụi và khí trong vũ trụ khoảng vài triệu năm về trước.

Chùm sao này nằm ở khoảng giữa 2600 năm ánh sáng từ Trái đất trên cḥm sao Monoceros (cḥm kỳ lân) cách không xa lắm so với cḥm sao Orion.

 
                                                                                 ST
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1593 of 2534: Đă gửi: 03 May 2009 lúc 2:09pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

ANAN THÀNH PHẬT HAY LÀ MA?

 

Hàng ngày chúng ta nghiên cứu Phật pháp tại đây. Chúng ta cần nên "sáng cũng thế, chiều tối cũng thế", ngày ngày đều như thế. Nếu chỉ một ngày ta không như thế, th́ ta đă bỏ lỡ một cơ hội.

Ngay trong khoảnh khắc quư vị nghĩ không tiếp tục công phu nữa, là quí vị đă đánh mất những điều lợi ích mà quư vị đă thâu đạt trước đó. Cũng giống như khi mèo ŕnh chuột, nó đă ngồi đó chờ suốt mấy ngày, rồi lại bỏ đi v́ không có đủ kiên nhẫn. Ngay khi mèo vừa bỏ đi, chuột xuất hiện và không bị bắt, điều kỳ lạ là ở đó.

Cũng như người đi câu cá, thả câu suốt mấy ngày rồi mà vẫn không có cá nào cắn mồi. Bởi v́ những con cá nhỏ th́ bị cá lớn nuốt hết rồi, c̣n cá lớn th́ đă no bụng nhờ ăn lũ cá nhỏ, nên không c̣n muốn ăn ǵ khác nữa.

Chúng chỉ c̣n muốn ngủ, chẳng c̣n muốn ăn ǵ cả trong suốt vài ba ngày. Nhưng khi chúng bắt đầu đói bụng, th́ người câu cá đă hết sức kiên nhẫn và bỏ đi, nên chẳng câu được con cá nào cả.

Đây vốn là những câu chuyện sát sinh, câu cá là việc sát sinh, mèo bắt chuột là việc sát sinh, người tu hành chúng ta cũng có chỗ sát sanh. Sát sanh cái ǵ? Đó là giết sáu tên giặc: Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ư.

Chúng ta canh chừng sáu tên giặc mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ư này rất kỹ lưỡng trong vài hôm, thế là chúng không có được cơ hội hoạt động, nhưng khi chúng ta trở nên lơ là, th́ sáu tên cướp lại tác quái, làm loạn. Thật là tai hại.

Đó là lư do tại sao khi tu hành chúng ta phải kềm giữ tâm niệm, không nên xao nhăng dù chỉ trong giây phút, nếu không th́ ma sẽ đến ngay.
Không phải chỉ có thời nay chúng ta tu đạo th́ ma mới đến, mà ma đă từng quấy nhiễu người tu hành khi Phật c̣n tại thế, thế nên người tu đạo thời ấy cũng rất thận trọng và luôn công phu tinh tấn.

Khi Đức Phật c̣n tại thế, có sự kiện ǵ chứng minh ma quấy phá người tu?

Đó là khi kiết tập kinh tạng lần đầu tiên sau khi Phật nhập diệt, Ngài A-nan bước lên pháp ṭa và ngồi vào vị trí chủ tọa của pháp hội, bởi v́ lúc kết tập kinh tạng cần phải có một người chủ tŕ pháp hội.

Lúc ấy dung mạo của Ngài A Nan xuất hiện một vẻ đoan nghiêm viên măn không thể nghĩ bàn. Các vị A La Hán trong hội chúng bên dưới đều tự hỏi không biết việc ǵ sắp xảy ra?

- Điều ǵ vậy? Ngài A Nan thành Phật rồi hay sao?

Lại có vị nghĩ hỏi:

- Có phải là một Đức Phật từ nơi nào khác đến chăng?

Có vị A La Hán lại nói:

- Đây là ma chăng?

Quư vị hăy nghĩ xem, nếu vào thời Phật c̣n tại thế, không có ma xuất hiện, tại sao các vị đại A-la-hán vẫn c̣n mối nghi ngờ như thế, ngay sau khi Đức Phật nhập niết-bàn?

Ma chắc hẳn là thường xuyên xuất hiện ngay khi Phật c̣n tại thế, nên họ mới có những loại hoài nghi này.

Quí vị hăy suy nghĩ điều này, khi chúng ta dụng công vào việc tu hành, chúng ta không nên lơ là dù chỉ trong khoảnh khắc.

Giờ giờ phút phút đều cần phải nhận thức rơ ràng, chân thật tu hành. Chúng ta đang t́m cầu chân lư, chỉ cần xao lăng công phu trong phút giây, th́ nghiệp chướng của chúng ta sẽ xuất hiện ngay.

 

 

                                                                                ḤaThượngTuyênHóa

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1594 of 2534: Đă gửi: 03 May 2009 lúc 2:24pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

PHÂN BIỆT CẢNH MA HAY CẢNH THẬT

 

Biện Ma Cảnh như trên đă nói, người niệm Phật có khi thấy các tướng song lại là ma cảnh; điều này chỉ cho trường hợp nhân quả không tương ứng.

Chẳng hạn như người đang quán tướng Phật, hốt nhiên thấy tướng mỹ nữ. Kẻ tinh tấn niệm Phật mong thấy thắng cảnh ở Tây Phương, song chợt thấy một vùng nhà cửa ô tạp, nam nữ cùng loài súc vật đi qua chạy lại lăng xăng.

Người mong thấy hoa sen báu, nhưng bỗng thấy một cỗ xe nhỏ. Do nhân quả không hợp nhau như thế, nên biết là cảnh ma. Có năm trường hợp để phân biệt là cảnh ma hay cảnh thật như sau:

1. Các cảnh nhân quả không phù hợp, quán tướng này song thấy tướng khác, cầu cảnh nọ mà lại hiện cảnh kia, như trên đă vừa nói. Và lại, cảnh hiện ra không giống như trong kinh diễn tả, đều là cảnh ma.

2. Chư Phật, Bồ Tát tâm từ bi trong sạch, cho nên dù hiện tướng quỷ thần đến thử thách, ta vẫn cảm thấy an nhiên thanh tịnh. Trái lại, bản nghiệp các loài ma là phiền năo hiểm ác, nên dù hiện tướng Phật đến khuyên dạy, ta tự cảm thấy xao động nóng nảy không yên.

3. Ánh sáng của Phật làm cho ta cảm thấy êm dịu mát mẻ, lại không có bóng, không chói mắt. Ánh sáng của ma làm cho ta chói xót đôi mắt, bứt rứt không yên và có bóng. Cho nên Kinh Lăng Già nói:

Phật địa là tối thắng
Trong sạch mầu trang nghiêm
Chiếu hiệu như lửa hừng
Ánh sáng đến khắp nơi
Rực rỡ không tổn mắt
Xoay vần độ ba cơi.

4. Lời thuyết pháp của Phật, Bồ Tát hợp với kinh điển, thuận theo chân lư. Lời của ma trái lẽ phải, không đúng với kinh Phật đă chỉ dạy.

5. Khi thắng tướng hiện ra, muốn khảo nghiệm, hành giả chỉ chánh ư tụng Bát Nhă Tâm Kinh, hoặc nhiếp tâm tŕ chú, niệm Phật. Nếu là thánh cảnh, càng niệm lại càng rơ ràng, v́ vàng thật không sợ lửa. Nếu là ma cảnh, tŕ niệm một hồi nó liền ẩn mất, bởi tà không thể lấn chánh.

Phải lấy cả năm điều như trên để xét nghiệm, chớ không thể chỉ một hai điều. V́ có những thiên ma hoặc thần tiên theo ngoại phái, muốn dắt dẫn ta hướng về đường lối của họ, nên giả hiện tướng Phật, Bồ Tát để thuyết pháp.

Tuy môn tu của họ không phải là con đường cứu cánh giải thoát, song họ có nghiệp lành, hoặc sức Thiền Định khá cao, nên hào quang phát ra cũng làm cho ta được mát mẻ êm dịu.

Lại lối thuyết pháp của họ đôi khi cũng khuyên làm lành giữ giới, ăn chay niệm Phật, song có một vài điểm sai khác không hợp với kinh Phật, phải nhận định kỹ và phải hiểu giáo lư mới biết được.

Chẳng hạn như họ cũng khuyên ăn chay niệm Phật, nhưng lại dạy phải vận hành câu niệm Phật khắp châu thân gọi là "chuyển pháp luân" để khai thông mạch Nhâm, Đốc, và mở Nê Hoàn Cung. Đây là lối thuyết pháp của hàng ma ngoại đạo.

Hoặc có loài ma hiện ra tướng cao tăng bảo:

- Phật đồng, Phật xi măng không độ được nước, v́ xuống nước phải ch́m; Phật tượng, Phật gỗ không độ được lửa, v́ gặp lửa phải bị cháy; chỉ có Phật tâm mới không bị vật chi làm hoại.

Tu được Phật tâm thanh tịnh th́ không cần tu thân và khẩu; cho nên dù ăn thịt uống rượu, có vợ con cũng vô hại. Lối tu thân và khẩu như giữ giới, ăn chay, tụng kinh, tŕ chú, niệm Phật, là những cách khổ hạnh bó buộc vô ích.

Đây là lời thuyết pháp của hạng tinh mị lâu năm, hoặc loài ma ái dục. Có những hạng ma ngoại đạo công năng tu khá cao, có thể dùng sức Thiền Định gia bị, khiến cho hành giả thân tâm được an định trong ṿng bảy ngày, hoặc hai mươi mốt ngày. Nhưng lối thuyết pháp của họ không siêu thoát, kết cuộc chỉ trong ṿng ngă chấp.

Cổ đức đă bảo:

- Thấy ma không ma, ma liền tự hoại; thấy quái không quái, quái liền tự bại.

Câu này có nghĩa: nếu thấy ma quái mà ḷng không xao động sợ hăi, giữ chánh niệm được vững vàng, hoặc chí tâm niệm Phật, loài ma quái ấy không làm chi được, sẽ tự bỏ đi.

Chẳng những khi thấy ma quái phải như thế, mà dù cho lúc tu hành được một phần kết quả, hay thấy thắng tướng, cũng đừng nên quá bi cảm, kinh ngạc hoặc vui mừng.

Ví như ta có hạt châu làm rớt dưới đáy hồ, v́ nước đục nên ḍ kiếm măi vẫn mất tích. Nay nước lắng trong lại t́m thấy được, hạt châu ấy nguyên là của đă có, việc chi đến đỗi phải kinh ngạc, vui mừng?

Người tu nếu tâm không b́nh tĩnh, quá bi thương, tất bị loài bi ma ám nhập làm cho thương khóc măi chẳng thôi.

Như quá vui mừng, cũng bị loài ma hoan hỷ ám nhập, làm cho cười măi như điên cuồng.

Lại, hành giả niệm Phật tuy cũng mong được thấy thánh cảnh, nhưng đừng quá mơ tưởng ước ao, bởi niệm tức là đă cầu rồi.

Nên giữ tâm trạng điềm tĩnh, "cầu mà không cầu, không cầu mà cầu", mới không bị sự cầu mong làm xao động.

Cứ chí tâm niệm Phật, lâu ngày niệm lực thanh tịnh đạo cảm ứng giao thông, tất thấy được thánh cảnh. Nếu măi để ḷng mong ước, đó tức là vọng tưởng, ma sẽ thừa cơ len lỏi vào để phá hoại.

Vào khoảng Thanh mạt bước sang thời Dân Quốc, ở Trung Hoa có ông Ngụy Tịch Phủ vốn là thiền hữu của cư sĩ Dương Nhân Sơn, Ngụy Tịch Phủ tu tập Thiền Định gần ba mươi năm, một hôm bỗng được Thiên Nhăn Thông.

Ban sơ, ông thấy những vật ngoài tường vách, kế lại thấy rơ những việc xung quanh vài ngoài mươi dặm như ở trước mắt. Biết ḿnh đă đắc Thiên Nhăn, ông rất kinh ngạc vui mừng!

Ban đầu chỉ thấy thôi, sau lại nghe rơ cả tiếng người và cầm thú ở ngoài xa. Đó là Thiên Nhĩ Thông tùy theo phát hiện. Lần hồi những sự vật ngoài mấy ngàn dặm, cũng đều thấy nghe được. Sau đó những việc chưa phát hiện, ông vẫn thấy nghe và hiểu biết rơ ràng. Đây là cảnh chứng của Túc Mạng Thông.

Bấy giờ phe đảng của Hồng Tú Toàn thuộc nhóm Thái B́nh Thiên Quốc chưa khởi sự đánh Thanh triều, nhưng Ngụy Tịch Phủ đă thấy trước chiến cuộc xảy ra ở Quảng Tây lần hồi đến Tô Châu, nhơn dân chết vô số.

Bởi mục kích nhiều trạng thái chết chóc rất thê thảm, ông quá xúc động, gặp ai cũng thương khóc bảo:

- Đại loạn sắp đến nơi rồi, dân chúng sẽ bị tàn lục khổ sở đáng thương xót, biết làm sao?

Lúc đó mọi người nghe ông nói thế, ai cũng cho là điên. Cư sĩ Dương Nhân Sơn bấy giờ ở kinh sư thường gần gũi ông, nên biết rơ việc ấy. Kế đó giặc xảy ra thật. Đến khi loạn b́nh rồi, Dương Nhân Sơn cư sĩ gặp Ngụy Tịch Phủ ở Dương Châu mấy lần, thấy ông vẫn c̣n khóc lóc.

Sau Nhân Sơn gặp cư sĩ Đinh Phước Bảo, trần thuật lại sự việc và nói:

- Đó là cảnh bi ma ám nhập. Phàm người tu đến lúc đắc lực, Thiên Nhăn Thông ngẫu nhiên phát hiện, nên soi về tự tánh, đừng để cho sắc trần làm lay chuyển. Nên biết các thần thông ta vẫn sẵn có, không nên quá mừng rỡ kinh ngạc cho là sự lạ kỳ.

Trong Trúc Song Tùy Bút Lục, Liên Tŕ đại sư có thuật lại câu chuyện:

- Một thiền sư cất am tu gần khe suối. Đêm nọ đang lúc tĩnh tọa, sư nghe thấy hai con quỷ ngồi bên bờ suối nói với nhau rằng:

- Ngày mai vào lúc xế chiều, có người đội măo sắt đi qua cầu suối này, tôi sẽ d́m cho chết đắm để thay thế.

Con quỷ kia bảo:

- Mừng giùm anh sẽ được thoát ly, tôi c̣n phải chịu lạnh lẽo chờ đến hai năm sau mới có người thế mạng.

Thiền sư nghe xong lưu ư. Trưa hôm sau, một trận mưa to đổ xuống, nước dâng ngập cả suối cầu. Xế lại mưa c̣n lâm râm, quả nhiên có người đầu đội cái chảo gang, lần ḍ muốn vượt qua cầu suối về nhà.

Sư liền đón lại thuật rơ sự việc nghe thấy. Người này cả kinh quay trở lại. Tối hôm đó, thiền giả nghe con quỷ nói:

- Sắp được thoát ly mà bị ông thầy tu này phá hoại, đêm nay tôi phải báo thù mới được!

Sư nghe xong, liền nhiếp tâm nhập chánh định, thấy quỷ ra vào và đi xung quanh am mấy lượt như có ư t́m kiếm. Do sức chánh định, quỷ t́m măi không thấy được thiền sư, sau cùng chán nản bỏ đi.

Trên đây là hai câu chuyện "bi ma" và "khước ma". Xin ghi lại cho chư liên hữu thêm phần ư thức trên đường tu niệm.

 

                                                                                    H T. Thích Thiền Tâm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1595 of 2534: Đă gửi: 03 May 2009 lúc 2:34pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 
MIẾNG BÁNH CÓ H̀NH ĐỨC MẸ MARY
 
 
 
Diane Duyser, từ Florida đă được trả công xứng đáng khi cất giữ cẩn thận miếng bánh pho mát mười năm tuổi, mà không hề bị hư hỏng.
 
Ngạc nhiên hơn nữa, miếng bánh có h́nh tŕnh Trinh nữ Mary. Cuộc đấu giá của Diane đă nhận được 1,7 triệu lượt truy cập và miếng bánh được trả 28.000 USD.
 
 
 
 
 
 
 
                                                                                                   Ninh Nhi  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1596 of 2534: Đă gửi: 03 May 2009 lúc 2:58pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

ÁNH SÁNG MA BÍ ẨN Ở

T̉A ÁN MEXICO

 

Từ cảnh sát, luật sư, thẩm phán cho đến toàn thể nhân viên thuộc Ṭa án tối cao hạt Santa Fe (Mexico) đều không làm sao giải thích:

Đốm sáng lập ḷe xuất hiện sau pḥng xử án hôm thứ Sáu tuần trước là “cái giống ǵ”. Dân t́nh đồn đại, đó là bóng ma của một thanh niên hai mươi năm trước bị bắn chết ngay chính nơi này.

Những h́nh ảnh do camera trinh thám ghi lại cho thấy, đốm sáng lạ bắt đầu xuất hiện vào lúc 7 giờ 21 phút sáng ngày 15-6 phía cửa sau Pḥng xét xử, lối hướng ra đường Catron vốn chỉ dành riêng cho nhân viên thi hành án sử dụng.

Đốm sáng nhảy nhót di chuyển dần về phía Tây, lướt sát rạt qua thanh chắn bùn của một chiếc xe cảnh sát đậu gần đó, chạy dọc theo con đường rải sỏi và rồi biến mất khỏi khung h́nh máy quay khi kim đồng hồ chỉ 7 giờ 27 phút.

Những người xem đoạn băng đều công nhận rằng, trông đốm sáng giống hệt một con bọ có càng ḅ lổn nhổn, tuy nhiên theo khẳng định của trung sĩ Vanessa Pacheco thuộc đội cảnh sát điều tra hạt Santa Fe, trước đây cô và đồng nghiệp từng nhiều lần thấy bọ chui vào máy quay, nhưng h́nh ảnh hiện lên không hề giống những ǵ họ đang chứng kiến.

Chi tiết kỳ lạ nhất trong đoạn băng có lẽ là sự xuất hiện của những cái bóng sẫm màu, chúng có h́nh dáng như chuyển động của một quái vật vô h́nh, đă từng thấy trong bộ phim kinh dị Predator của diễn viên Arnold Schwarzenegger năm 1987.

Nhân viên làm việc trong ṭa án hiện vẫn đang tranh căi kịch liệt: liệu đây là ma quỷ hiện h́nh hay chỉ đơn thuần là một hiện tượng phản chiếu?

Nhưng nếu là phản ảnh th́ lại “tréo ngoe” với góc chiếu của ánh sáng mặt trời vào thời điểm đó. Với lại, tán cây lớn trong sân vốn đă làm râm mát toàn bộ khoảng không trước cửa.

Ngay cả thẩm phán Michael Vigil cũng thừa nhận, lúc đầu ông nghĩ đó chỉ là ánh đèn phản chiếu của một chiếc xe đi ngang qua, tuy nhiên nếu là ánh đèn th́ tại sao không đi thành đường thẳng mà cứ ngoằn ngoèo nhảy nhót?

- Thật quá ư kỳ lạ!

Vị thẩm phán đáng kính thiếu điều ṿ đầu bứt tai.

Về phía Phó thanh tra Anthony Maes, anh này không chút lưỡng lự khi cho rằng, đó có thể là hồn ma của tên sát nhân Andy Lopez, vào tháng 2-1985 đă dùng súng ngắn áp giải chín con tin, đưa đến cửa sau Pḥng xét xử ḥng uy hiếp cảnh sát, sau đó đă bị viên cảnh sát trưởng bắn chết khi vừa tḥ đầu ra khỏi cửa.

Trong khi đó nữ luật sư Joanna Salazar lại khẳng định, đốm sáng bí hiểm này là linh hồn của một bé gái bị chết oan.

- Cô bé không biết đi đâu về đâu. Có người cứ ngăn cản cô ấy.

Candy Sisneros, một nhân viên làm việc trong ṭa án tối cao, lại có cách suy luận khác:

- Rất có thể đây là một hồn ma bị đánh thức bởi công tŕnh xây dựng ồn ào từ phía bên kia con đường. Chồng cô, vốn là phó cảnh sát trưởng ngày trước hay trực đêm ở khu này, thường xuyên nghe thấy tiếng bước chân, tiếng đóng mở cửa sầm sập, tiếng cầu thang máy lên xuống rin rít, trong khi cả ṭa nhà không có một bóng người.

Nhân viên bảo vệ Jude Torres hai mươi chín tuổi cũng cho hay, trong các ca trực đêm anh thường nghe tiếng nước chảy róc rách, những tiếng động kỳ lạ phát ra từ một bên của ṭa nhà, bên mà camera chộp được ánh sáng bí ẩn.

Sau hơn một tuần, sự kiện “Ma xuất hiện tại Ṭa án tối cao hạt Santa Fe” đă kịp làm rùm beng mọi phương tiện thông tin đại chúng ở Mexico. Tuy nhiên đến nay vẫn chưa có một lời giải thích xác đáng.

 

Xem h́nh
Đốm sáng bí ẩn do camera "chộp" được trong sân sau Pḥng xử án. Ảnh: Freenewmexican.

 

 

 

 

 

 

 

                        ST

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1597 of 2534: Đă gửi: 03 May 2009 lúc 5:23pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

LUÂN XA

 

Các bạn nào nếu ở khu vực Biên hoà, chợ Bến Gổ phường Long B́nh Tân, chắc chắn sẽ nghe tiếng ông tôi, ông tên là ông Ba Chia.

Lúc tôi c̣n nhỏ tầm mười lăm năm về trước, khi tôi về thăm ông, thấy trước sân nhà lúc nào củng có rất nhiều người ngồi ngoài sân để đợi ông chữa bệnh, lúc đó thấy ông xoa xoa hai tay, rồi áp vào nơi đau của người bệnh.

Sau này khi đọc quyển "Nhân điện những phát hiện và ứng dụng" tôi mới biết là năm xưa ông tôi đă dùng nhân điện để chữa mọi người.

Sau một ngày chữa ông thường mệt lắm và phải ngồi thiền để lấy lại năng lượng. Tôi không biết ông đă khai được mấy luân xa, nhưng ông có nói với tôi là ông có thể thoát xác để đi bỏ kiếp này, nhưng biết ḿnh c̣n nợ con cháu và c̣n nghiệp nên không thể đi.

Thời gian đó tôi được nghe ông kể nhiều điều lắm các bạn à. Ông kể ông có thể xuất hồn đi chu du khắp thế giới này, giống như một bậc thánh, ông c̣n bảo hai mươi năm trước khi ông lần đầu tiên xuất hồn đi, th́ mảnh xương sọ trên đỉnh đầu bị lủng một lổ nhỏ, tôi đă sờ vào và thấy mềm lắm.

Rồi hồn đi ra mà cứ đi ḷng ṿng trước sân, không đi xa được, từ từ công phu thiền tăng cao, ông dùng nhân điện của ḿnh đẩy thần thức đi xa càng xa..

Lúc đó tôi đă tập theo ông, ông c̣n dặn:

- Con không được đi quá ba tiếng, nếu không xác con sẻ bị cứng lại, và tệ hơn là ma quỷ sẽ cướp xác ḿnh, v́ khi đó hồn ḿnh không c̣n.

Lúc đương thời năng lượng mạnh nhất của ông, ông không cần người bệnh tới nhà, nếu họ đi không được, ông thiền và điều khiển nhân điện khiến nó đến mà chữa bệnh.

Ông c̣n nói thêm ông thường thiền định và đàm đạo với một người tên là Lương Sĩ Hằng để trao đổi việc tu tập, họ thiền định vào trao đổi chứ không gặp mặt.

khi tôi tu tập một thời gian, ông bảo xung quanh cơ thể tôi đă có một luồng điện bao quanh rồi đó, c̣n yếu lắm không làm được ǵ hết, ông bảo ráng tập thêm.

Ông c̣n nói các bậc chân tu và La hán, bao quanh họ là hào quang và ánh sáng, mà mắt thường không nh́n thấy, nhất là các bậc chân tu, hào quang trên đầu là vô cùng mạnh mẻ, các bạn nh́n tranh Phật là thấy hết vị nào cũng có hào quang.

Tầm mười năm sau th́ ông tôi mất, ông sống khoảng tám mươi tám tuổi. Tôi tiếc nhất là cái ông chép lại cho tôi mà tôi đă đánh mất, đó là bảng "Huyệt Nhâm Thần" đó là một loại huyệt đạo, nó không cố định mà chạy khắp cơ thể.

Mỗi ngày một nơi, nếu tác động mạnh vào huyệt đó là chết tức khắc, các bác con nhà vỏ, nếu thâm sâu ai củng biết huyệt này, và luôn tránh cái Nhâm thần huyệt này, nếu đánh trúng sẻ chết người.

C̣n cái chết của ông tôi không dám post, v́ nó là quá khứ rồi, chỉ mong mọi người đừng tập luân xa khi không có ai chỉ dạy...rất nguy hiểm, v́ khi già yếu thân xác các bạn là món quà để ma quỉ quấy phá..

A Di Đà Phật!

                                                                      Actmetta

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1598 of 2534: Đă gửi: 03 May 2009 lúc 5:53pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CHUYỆN LẠ TRONG LÀM PHIM

 "LINH HỒN VC"

 

Vẫn có người nhân danh khoa học phủ nhận sự tồn tại của vong hồn con người. Xin hăy tham khảo vài mẩu chuyện lạ đă xảy ra trong quá tŕnh làm phim "Linh hồn VC" của đạo diễn Minh Chuyên...

Chuyện Hơn Ba Mươi Năm Trước

Homer Steedy sinh ra ở làng Bamberg thuộc tiểu bang Carolina nước Mỹ. Tháng 2 năm 1968, Homer sang Việt Nam thuộc biên chế đại đội 8, tiểu đoàn 1, sư đoàn bộ binh Mỹ số 4 tại chiến trường Gia Lai.

Thời gian chiến đấu tại đây, Homer bị ám ảnh bởi tội lỗi đă bắn chết một người lính VC. Ông nói:

- Sau cái phút kinh hoàng ấy, h́nh ảnh người lính VC đă khắc sâu vào tim tôi. Và linh hồn anh ấy đă ám ảnh tôi suốt hơn ba mươi năm qua.

Lúc ấy nếu tôi không hoảng sợ đến mức không làm chủ được ḿnh, hẳn tôi chỉ bắn anh ta bị thương. Tôi đă thu nhặt chiếc ba lô và những giấy tờ tùy thân của anh ta. Những kỷ vật này, sau đó tôi gửi về nước Mỹ nhờ bố mẹ tôi cất giữ...

Trong bức thư gửi về cho gia đ́nh, cựu binh Homer viết:

- Như ba mẹ đoán trước chuyện ǵ sẽ xảy ra. Ba phần năm đại đội của con đă bị xoá sổ cách đây mấy tuần. Con đă bắn chết một người lính VC. Con đă lấy tất cả những giấy tờ tùy thân của anh ta và gửi về, xin bố mẹ hăy cất đi cho con. Đây là lần giết người đầu tiên của con. Hẳn đây chưa phải là ngày tồi tệ nhất của con.

Người mẹ của Homer nhận được chiếc ba lô và các di vật, đă gói lại cất giữ cẩn thận. Năm 1970, Homer rời chiến trường Việt Nam trở về Mỹ. Những di vật mẹ ông cất giữ trên bàn thờ ám ảnh và dằn vặt ông suốt hơn ba mươi năm.

Nhiều lần, ông muốn mang chiếc ba lô sang Việt Nam trả lại chủ nhân của nó. Nhưng khốn nỗi, ông không có đủ điều kiện tiền bạc đă đành, mà mặc cảm về tội ác và thù hận khiến ông luôn do dự.

Ba mươi sáu năm sau, Homer gặp lại người bạn là Wayne Karlin, một nhà văn nổi tiếng thường qua lại Việt Nam sau chiến tranh. Homer gửi toàn bộ các di vật, tài liệu nhờ Wayne sang Việt Nam t́m và trao lại cho gia đ́nh người lính VC theo địa chỉ ghi trong quyển sổ.

Lời Tiên Đoán Kỳ Lạ

Tại quê hương người liệt sĩ, mười mấy năm trước không muốn tin vào tờ giấy báo tử của con ḿnh, người mẹ đă đi xem bói. Ông thày bói nói rằng:

- Anh ấy đang ở Mỹ và được tôn kính vô cùng.

Lời tiên đoán khác nào sét đánh ngang tai người mẹ...

Cũng từ đó một số người trong làng bắt đầu x́ xào cho rằng anh đảo ngũ đi theo Mỹ. Và hơn ba mươi năm sau, khi di vật của người lính VC được trao về quê nhà, dân làng mới hiểu anh quả thực có ở Mỹ, nhưng đó chỉ là một phần linh hồn anh trong gói di vật. Kỷ vật của anh được đưa về đă cất đi gánh nặng và giải nỗi oan khiên suốt gần bốn mươi năm...

Trở về Mỹ, nhà văn Wayne đă viết thư cho Homer những ḍng như sau:

- Tôi không biết nếu sang đây anh có cảm giác ra sao? Với tôi th́ đó là cảm giác vừa đau xót vừa xúc động. Và c̣n cả cảm giác b́nh yên trọn vẹn nữa.

Tôi hy vọng, anh sẽ thu xếp sang Việt Nam. Tôi biết những người thân của người lính VC sẽ khoan dung, thể tất cho anh và họ luôn sẵn ḷng chờ đón anh.

Cuối cùng ba năm sau khi di vật của người lính VC được đưa về quê, cựu chiến binh Mỹ Homer đă quyết định trở lại Việt Nam, v́ tới giờ phút này hài cốt liệt sĩ vẫn chưa được t́m thấy.

Homer là người biết vị trí ngôi mộ ở đâu v́ hơn ba mươi năm trước người lính đă bị ông bắn chết. Đeo đuổi câu chuyện từ năm 2005 cho bộ phim Linh hồn VC, đạo diễn Minh Chuyên cùng các đồng nghiệp cũng có mặt trong hành tŕnh đi t́m hài cốt liệt sĩ.

Với chuyện tâm linh lâu nay ông vẫn nửa tin nửa ngờ, nhưng trực tiếp chứng kiến những chuyện trước và sau khi đào hài cốt liệt sĩ, ông đă nói rằng:

- Đó là những điều không thể giải thích nổi, một sự hiển linh kỳ diệu, thiêng liêng.

Những Chuyện Không Thể Giải Thích

Trong cuộc hành tŕnh t́m hài cốt liệt sĩ và làm phim Linh hồn VC, có những việc chính nhà văn, đạo diễn Minh Chuyên và những người làm chương tŕnh chứng kiến tại đó cũng không thể giải thích nổi... Đó là những câu chuyện tâm linh khi t́m hài cốt liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm.

... 14 giờ ngày 27-5-2008, lần theo con đường trong kư ức của Homer, kết hợp "con đường tâm linh" chỉ dẫn từ xa của nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng, cả đoàn t́m được một g̣ đất bên cây bằng lăng, cách nghĩa địa Azulpa chừng một trăm mét về phía Bắc.

Mười hai người có mặt ngồi vây quanh mô đất, được nhà ngoại cảm khẳng định qua điện thoại rằng, dưới đó có hài cốt liệt sĩ.

Sau khi sắp lễ, cắm hoa, đặt giấy tiền, bỗng dưng anh Hoàng Văn Khánh, trợ lư đạo diễn tự dưng ngă vật ra đất, bọt mép sùi đầy miệng. Mọi người nghĩ anh say nắng nên xúm đỡ dậy, nhưng anh Khánh gạt ra, miệng nói liên hồi:

- Sao không đào đi, anh nằm dưới đây này.

Anh Khánh lại nói tiếp:

- Em Đằm và bà Minh sao không vào đón tôi về?

Tới đây, các em của liệt sĩ đều sửng sốt v́ anh Khánh ở măi Hà Nội, làm sao biết tên bà Minh và chị Đằm người em gái thứ ba của liệt sĩ ở tận Thái B́nh.

Không ai nghi ngờ ǵ nữa, mọi người quyết định đào mộ. Trong lúc bới t́m từng đốt xương, một lọ penexilin được t́m thấy lẫn trong hài cốt. Nắp lọ được mở ra, một mảnh giấy gấp nhỏ trên viết bằng mực xanh đă ố nhoè nhưng vẫn đọc được:

Họ và tên Hoàng Ngọc Đảm, đơn vị C2-D67, quê quán: Làng Nha, xă Thái Giang, Huyện Thái Thuỵ, Thái B́nh. Sau khi làm xong thủ tục rửa hài cốt bằng nước vang và rượu trắng, hộp hài cốt được khiêng lên ô tô.

Homer đề nghị đưa hài cốt liệt sĩ đến chỗ hai người từng gặp nhau để làm lễ rước vong. V́ hài cốt đă bốc lên rồi, nhưng có thể linh hồn ông ấy vẫn phiêu bạt ở nơi ông ấy ngă xuống trên quả đồi 467. Trước lời đề nghị chân t́nh ấy, các em của liệt sĩ đều đồng ư.

Ba mươi phút sau, mọi người có mặt ở khu đồi 467. Đạo diễn Minh Chuyên và quay phim Điện Biên đang bê đá kê chỗ bày hương hoa và ḥm hài cốt, Homer và Wayne đốt hương xếp hoa quả th́ chẳng hiểu sao, trời đang quang mây tạnh bỗng chốc sấm sét và giông gió nổi lên, ngay lập tức quật vỡ chiếc máy quay trị giá bạc tỉ.

Rồi cả sáu chiếc máy ảnh mang theo đều hỏng, không sử dụng được. Khi điện cho nhà ngoại cảm Bích Hằng th́ được trả lời vong hồn anh Đảm không đồng ư.

Thực t́nh, chẳng biết tại sao lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến như vậy. Cơn lốc ào qua trong chớp mắt, sau giây phút hoảng hồn, trấn tĩnh lại mọi người tiếp tục làm lễ cầu vong. Buổi lễ chiêu hồn liệt sĩ trên quả đồi 467 diễn ra rất xúc động, nhưng không có phương tiện nào để ghi h́nh, chụp ảnh...

Những chuyện xảy ra chính đạo diễn Minh Chuyên được tận mắt chứng kiến, ông chợt nghĩ:

Cuộc đụng đầu nảy lửa giữa hai bên, một sống một chết, anh Đảm đă không may nhưng lại rất may. Có sự sám hối và lặn lội của người cựu binh Mỹ, linh hồn anh Đảm đă trở về với mảnh đất quê hương. Với riêng cựu binh Mỹ, tới giờ phút này chắc rằng ông đă cũng t́m lại được sự thanh thản, b́nh yên trong tâm hồn. 



 KNTT

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1599 of 2534: Đă gửi: 03 May 2009 lúc 6:41pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CÂU CHUYỆN CÓ THẬT CHƯA ĐƯỢC

 GIẢI ĐÁP BẰNG KHOA HỌC

 

Từ đầu tháng 3-2007 đến nay, trong khoảng 150m2 nền nhà của bà Phạm Thị Rược ở thôn Thạnh Nghĩa, thị trấn Thạnh Mỹ, huyện Đơn Dương Lâm Đồng, đă phát hiện và đào bới được hơn hai mươi bộ hài cốt.

Từ khung xương người chết và những vật dụng chôn theo như đạn, áo đầm, mắt kính...gia đ́nh bà Rược tin rằng đây là hài cốt của người Pháp. Ngoài số hài cốt đă đào bới được, khả năng c̣n rất nhiều bộ hài cốt nữa. Đây là phát hiện gắn với một câu chuyện ly kỳ hơn sáu mươi năm qua.

CHUYỆN KHÓ TIN QUA LỜI KỂ CỦA CÁC “NẠN NHÂN”

Nhà bà Rược ở ngay Quốc lộ 27B. Năm 1958, vợ chồng bà đến đây mua lại mảnh đất này làm nhà sinh sống. Lần lượt sau đó mười người con ra đời. Ba thế hệ sống trong ngôi nhà này luôn có cảm giác lành lạnh, nhờn nhợn, phảng phất âm khí.

Con cháu và những người thân của bà Rược từ Đồng Nai, Hải Dương... đến ở nhờ trong nhà đều nói rằng nhà này có ma. Những người đó sau này đều ăn nên làm ra, cuộc sống sung túc.

Trong khi đó nhà bà Rược ngày một sa sút, tính toán làm ăn ǵ cũng thất bại. Chị Vũ Thị Kim Tháp khá xinh đẹp nhưng thường xuyên ốm đau, ba mươi hai tuổi, cũng chừng ấy lần chị phải đi bệnh viện chữa đủ thứ chứng bệnh.

Khi th́ uể oải, tím tái như người đau gan, khi th́ quặn như đau ruột thừa... lần nào chị cũng phải gấp rút đến bệnh viện điều trị. Nhưng rốt cuộc bác sĩ không chẩn đoán được chị bị bệnh ǵ. Mấy năm gần đây, đường t́nh duyên của chị có phần lận đận. Đă vài ba lần dợm bước lên xe hoa nhưng đều không thành.

Vào năm 2001 gia đ́nh bà Rược đă đào dưới nền nhà một bộ hài cốt c̣n cả quai hàm và bộ râu quăn. Gia đ́nh họ đă xây cất cho bộ hài cốt này một ngôi mộ khá khang trang tại nghĩa trang Thạnh Nghĩa.

Hai năm sau năm 2003 ông Năng bị bệnh mất. Nhiều đêm mẹ con bà Rược mất ngủ v́ mơ hồ nghe thấy những âm thanh đập phá vào những vật dụng bằng gỗ trong nhà nghe rơ mồn một.

Từ chỗ sợ hăi chị Tháp dạn dĩ hẳn lên. Bị mất ngủ chị thức dậy bật điện la lối, một lúc sau những âm thanh đó mới chịu im.

Khoảng đầu tháng 3-2007 chị Tháp đang ngủ chợt nghe tiếng người gọi chị dậy, chỉ chỗ và nói chị đào họ lên.

Hố này có năm, bảy xác người nằm chồng chất lên nhau. Nhiều hố huyệt ở bốn góc ước độ chu vi một chiếc quan tài, có bốn cái đinh to bẻ quặp xuống như đóng nắp quan tài. Có khi một chỗ là cả vốc bốn, năm cái đinh găy.

Khi mọi người đào lên phát hiện một hài cốt có mái tóc dài. Trong bộ hài cốt đó có một chiếc áo c̣n nguyên h́nh dáng được làm bằng chất liệu cotton đặc biệt. Trước đó chị Tháp nằm mơ thấy một đôi thanh niên nam nữ đi chơi ở bên một hồ nước. Cô gái da trắng tóc vàng, tay cầm đôi dép khỏa nước.

Ít bữa sau một đêm chị Tháp đang ngủ th́ mơ thấy một đôi nam nữ chỉ chỗ góc cầu thang nhà chị. Quả nhiên, khi đào lên thấy hài cốt của một cặp nam nữ nằm cạnh nhau, phía dưới toàn nước khiến anh em chị Tháp vừa đào vừa phải múc nước.

Có chuyện lạ kỳ nữa là có lần vào nửa đêm, các con bà Rược đào bới măi, khoét hầm hàm ếch mà vẫn chẳng thấy hài cốt như chị Tháp chỉ, nên bắt đầu thấy nản. Lần lượt từng người leo lên khỏi miệng hầm không đào nữa, chỉ c̣n lại một ḿnh anh Tịnh, con rể bà Rược.

Thấy vậy, anh Tịnh cũng vứt cuốc xẻng leo lên rồi qua nhà người em vợ liền vách ngồi hút thuốc lá. Bất ngờ chiếc hầm đó đổ sập xuống. Sợ quá mấy anh em họ giăng điện thắp sáng, tiếp tục đào th́ phát hiện ba bộ hài cốt.

Mùa lễ Phục sinh tháng tư vừa qua, nửa đêm gia đ́nh bà Rược thường bị đánh thức dậy bởi những tiếng đập bàn, đập tủ trong nhà. Dù mọi người thức dậy hẳn, nhưng phải lâu sau đó tiếng đập này mới chịu ngưng.

Hơn bốn mươi ngày nay, gia đ́nh chị Tháp tạm gác hết mọi công việc đồng áng, bán hàng, đóng cửa lại mấy mẹ con chị tập trung, kiên tâm vào việc đào bới t́m hài cốt c̣n sót dưới nền nhà, với ư nguyện đưa họ lên, mang ra nghĩa trang chôn cất tử tế, gia đ́nh cũng được yên.

Trong nhà họ hơn chục hầm hố được đào bới trông như một góc băi vàng. Đến nay họ đă đào được tổng cộng trên hai mươi bộ hài cốt, đem chôn thành mười sáu nấm mộ ở nghĩa trang Thạnh Nghĩa và vẫn đang tiếp tục đào bới t́m kiếm...

Chúng tôi được bà Rôda Nai Chuông sáu mươi lăm tuổi, người dân tộc K.Ho ở đây cho biết:

- Bà sinh năm 1942 sống ở đây từ bé. Khi bà độ chừng bốn, năm tuổi thường được ông cậu của ḿnh sau đó làm già làng ở đây kể rằng:

- Có một đoàn người Pháp ăn tiệc trưa trong một vườn cây rất đẹp nằm ở phía bên kia đường, con đường này khi đó là đường ṃn, sau đó bị ngộ độc, được chuyển đến trạm y tế của người Pháp, cách nhà bà Rược bây giờ chừng năm trăm mét để sơ cứu, nhưng hầu hết đă chết.

Theo t́m hiểu của chúng tôi, thị trấn Thạnh Mỹ này xưa có tên là thôn M, Lon, trung tâm quận Đran cách Đà Lạt một quả núi. Giữa đỉnh núi có một suối nước rất đẹp c̣n gọi là suối Lauria hay hồ Tiên.

Thay v́ đi theo đường ṿng qua núi, người Pháp tính “thiết kế” một con đường băng qua đỉnh núi và đặt một đồn lính ở ngay gần hồ Tiên. Thôn M, Lon khi đó chỉ toàn là người dân tộc ít người, thời điểm này trước năm 1945 có thêm người Pháp sinh sống.

Trong số các huyệt hố đào lên, có cả đạn của Pháp. Chiếc áo bền cỡ đó chắc chắn phải là phụ nữ châu Âu thời đó dùng, chứ đồng bào dân tộc làm sao có. Nắp hộp sữa hiệu Guigo bằng nhôm vẫn c̣n sáng loáng. Đây là loại sữa chỉ có giới tư sản thời đó dùng. Mắt kính tuy chỉ c̣n gọng, nhưng cũng nói lên chủ nhân của nó phải là giới thượng lưu.

Gia đ́nh bà Rược theo đạo Thiên Chúa. Họ làm việc này dựa trên tâm linh, t́nh cảm của con người với con người. Bà Rược bảo rằng:

- Chúng tôi chẳng tin chuyện ma quái, cứ coi như làm phước đưa họ đi, xây mồ mả cho họ yên nghỉ.

Gia đ́nh bà Rược chỉ thuộc diện đủ ăn, vậy mà lâu nay họ đă phải bỏ ra nhiều công sức để đào bới. Có đồng nào họ lại dành dụm gom góp mua áo quan, thuê xe đưa hơn hai mươi người xấu số đến nghĩa trang chôn cất.

Đường từ nhà bà Rược đến nghĩa trang gần một cây số, sợ nhầm, sót xương của người đă khuất, họ xúc hết đất trong các huyệt hố lên bỏ vào hàng mấy chục bao tải chở lên theo.

Nh́n các anh Thông, Diệm, Tịnh... đào bới một cách cẩn thận say sưa, thỉnh thoảng họ lại thắp hương cầu nguyện, nói chuyện với người đă khuất, xin họ mau chóng hiện ra bỗng thấy thương đến lạ.

Các anh kể rằng:

- khổ nỗi là cứ phải đào đêm mới linh, mới dễ thấy hài cốt. Nhiều người được thuê đến đào bới đă lần lượt bỏ đi hết, trả tiền nhiều họ cũng không dám làm.

Vậy nên hàng bao đêm nay, mẹ con bà Rược phải dùng đèn điện, nấu thêm bữa ăn đêm để tiếp tục công việc đào bới. Chị Tháp nói rằng, cứ sau một lần t́m được một bộ hài cốt, chị thấy người ḿnh như nhẹ hẳn ra, cuộc sống gia đ́nh cũng dễ chịu hơn.

Từ chỗ sợ hăi nhờn nhợn họ dần thấy quen thuộc. Mặc ai đàm tiếu nghi ngờ, mẹ con bà Rược vẫn âm thầm miệt mài đào bới, cầu mong t́m kiếm được hết hài cốt để đưa đi một lượt.

Sở dĩ chúng tôi biết câu chuyện này là nhờ anh Phạm Thành Trung Tổng Giám đốc Công ty DRI, tập đoàn Accor của Pháp chuyên quản lư khách sạn bốn, năm sao trên thế giới, nhà điều hành quản lư sân golf Đà Lạt và Novotel Phan Thiết.

Anh Trung đă lớn lên ở đất Đơn Dương, anh đă giúp gia đ́nh bà Rược một số tiền nhỏ để họ làm công việc này. Có cách nào đó để những hài cốt người Pháp này được trở về cố quốc, mồ yên mả đẹp, đó là ư nguyện của mẹ con bà Rược.

Tuy nhiên việc làm rơ gốc gác những bộ hài cốt nghi là của người Pháp này, chắc chắn phải cần đến những nhà nghiên cứu và cơ quan chức năng. Tất cả phán đoán của người dân được phản ánh trong bài viết này, đang cần một kết luận thuyết phục hơn từ những bằng chứng lịch sử và khoa học.

 

Hà Ngọc

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 1600 of 2534: Đă gửi: 03 May 2009 lúc 7:07pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGƯỜI CÂU XÁC TRÊN D̉NG ĐÀ GIANG

 

Thường th́ khi có hợp đồng do người nhà nạn nhân thuê, với giá từ mấy trăm ngàn đến cả vài triệu bạc, hoặc là thấy có người chết đuối, muốn giúp họ không phải gửi thân nơi đáy sông lạnh lẽo, hoặc làm mồi cho cá, dăm bảy thuyền câu sẽ được huy động để triển khai công việc.

Xác định vị trí lúc xảy ra tai nạn, điều nghiên hướng của ḍng chảy, rồi đưa ra phán đoán xác người đang nằm ở đoạn nào, trước khi cả đội dàn thành một hàng ngang, buông câu.

Ông già tám mươi tuổi, khỏe mạnh, nước da bánh mật và một giọng nói sang sảng ngồi trước mặt chúng tôi đă có thâm niên bảy mươi năm làm nghề câu xác chết trên sông Đà.

Trong quăng thời gian đó, ông không nhớ ḿnh đă "cướp" lại từ tay "Hà Bá" bao nhiêu xác chết, giúp những người xấu số được mồ yên mả đẹp mà chỉ biết ḿnh bắt đầu sống với cái nghề này từ lúc lên mười..

Tên ông là Ngô Văn Tám. Một buổi trưa đầu hè nắng gắt, ngồi trong khoang thuyền đang neo đậu dưới chân cầu Ḥa B́nh, tỉnh Ḥa B́nh, ông Tám kể lại cho chúng tôi nghe những câu chuyện... sặc mùi chết chóc.

- Muốn sung vào đội quân câu xác th́ phải biết bơi, càng giỏi càng tốt và quan trọng hơn là phải bạo gan, càng to gan càng tốt.

Ông Tám nói. Nghe th́ có vẻ đơn giản, nhưng để làm được cái nghề này, dân thuyền chài như ông Tám phải vượt qua lời nguyền sông nước vốn tồn tại từ bao đời nay: "Cướp" người của Hà Bá th́ phải đền mạng cho ḍng nước!

Mười tuổi, bơi lội như một con rái cá, thấy xác người chết trôi, thậm chí xác bị ngâm nước lâu ngày trương phềnh thối rữa và bốc mùi cũng chẳng sợ, nên cậu bé Tám vẫn thường theo các chú, các anh hôm th́ đi quăng lưới kiếm con cá, bữa th́ dong ruổi trên ḍng Đà giang... câu xác người chết trôi.

Đồ nghề của một "thợ" câu xác người là dàn lưỡi câu với khoảng trăm rưỡi, hai trăm "lưỡi câu thông minh" được buộc chặt vào sợi dây dài trên trăm mét. Gọi là "lưỡi câu thông minh" bởi một dàn lưỡi câu sắc lẹm được kẹp ch́ khi quăng xuống nước sẽ nhanh chóng "lặn" sâu xuống đáy sông, chạm phải bất cứ vật ǵ đều tự động quặp chặt lại.

Lấy bộ đồ câu ra, người thợ lăo luyện này dùng bàn tay to, bè và thô ráp đưa những lưỡi câu vào sát người ḿnh rồi bảo thằng cháu kéo hai đầu sợi dây. Ngay lập tức những "lưỡi câu thông minh" bấu chặt vào quần áo của ông.

- Đấy! Các chú nh́n xem, lưỡi câu đang bám vào xác chết đó!

 Thực ra khi thấy tay nằng nặng kéo lưỡi câu lên, th́ lúc là một thanh củi, khi là một mớ bùng nhùng không thể gọi tên, nhưng trong rất nhiều trường hợp ông Tám đă gặp xác người.

Theo ông Tám, làm nghề này cần phải có bạn. Sông nước mênh mông, ḷng sông lại khó ḍ, chỗ lồi, chỗ lơm, chỗ có ghềnh đá... nên một thuyền không thể buông câu thành công.

Thường th́ khi có hợp đồng do người nhà nạn nhân thuê với giá từ mấy trăm ngàn đến cả vài triệu bạc hoặc là thấy có người chết đuối, muốn giúp họ không phải gửi thân nơi đáy sông lạnh lẽo, hoặc làm mồi cho cá, dăm bảy thuyền câu sẽ được huy động để triển khai công việc.

Xác định vị trí lúc xảy ra tai nạn, điều nghiên hướng của ḍng chảy, rồi đưa ra phán đoán xác người đang nằm ở đoạn nào trước khi cả đội dàn thành một hàng ngang, buông câu. Gặp vận hên, chỉ vài chục phút đă t́m thấy xác, những lúc không may, t́m kiếm ba, bốn ngày cũng chẳng thấy tăm hơi đành ra về tay trắng.

Bao năm lặn ngụp cùng ḍng Đà giang, ông Tám bị ám ảnh bởi những cái chết thương tâm và bao cảnh tang tóc. Ông Tám vẫn c̣n rùng ḿnh mỗi khi nhắc lại chuyện câu xác trong tai nạn lật thuyền tại băi Thầy hơn chục năm về trước. Chiếc thuyền chở mười hai người gặp sự cố, lật úp xuống ḍng sông làm sáu người chết đuối.

Hai mươi trai tráng khỏe mạnh, ngồi trên mười chiếc thuyền dàn hàng ngang, dùng dàn câu quần thảo nát một khúc sông. Trên bờ tiếng khóc thê thảm.

Đến quá Ngọ, tay câu gh́ nặng, cả nhóm hô nhau kéo câu, hai cái xác được đưa lên bờ. Chưa đủ! Lại quăng câu. Sau hàng ngh́n lần kéo lên, quăng câu xuống, bốn người nữa được t́m thấy.

Tiếng khóc ỉ ôi vẫn vẳng trên bờ. Gia đ́nh những người xấu số đều nghèo khó, chẳng có tiền trả công cho đám thợ. Ông Tám an ủi mọi người:

- Nghĩa tử là nghĩa tận. Làm ơn cho người ta để phúc cho cháu con!

Có tiếng của ai đó:

- Mất đứt bộ lưỡi câu!

Thấy chúng tôi không hiểu, ông Tám nói:

- Người ta chỉ dùng bộ lưỡi câu cho một lần câu xác thành công. Đó là nguyên tắc. Bao đời nay người đi câu xác vẫn làm vậy. Hiềm một nỗi, mỗi bộ lưỡi câu giá tṛm trèm 300 ngàn đồng.

Một lần khác, ông Tám tham gia câu xác đôi nam nữ nhảy cầu tự vẫn. Bị gia đ́nh phản đối kịch liệt t́nh yêu của ḿnh, họ đă dùng dây thừng trói nhau lại, buộc thêm ḥn đá nặng vào rồi trầm ḿnh xuống ḍng nước những mong sang thế giới bên kia sẽ được làm vợ làm chồng của nhau.

Ông Tám và những bạn nghề của ḿnh buông "lưỡi câu thông minh" sục sạo từng centimet đáy sông mới t́m thấy họ.

- Tội nghiệp hai cái xác vẫn ôm chặt nhau. Không thấy thân nhân đến nhận con em, chúng tôi quyên tiền mua quan tài, chôn đôi bạn trẻ dưới cùng một nấm mộ để họ được ở bên nhau măi măi!

Ông Tám kể chuyện mà không nén được những tiếng thở dài thườn thượt nghe đến năo nề. Nhấp chén nước trà đặc pha bằng... nước sông đun sôi, ông Tám tiếp tục kể:

- Hăi nhất là câu xác người bị mắc kẹt dưới ḷng sông lâu ngày. Thi thể người xấu số đă thối rữa, trương ph́nh, nặng mùi, phần da thịt đă mủn, chỉ cần mạnh tay thịt rơi ra từng mảng. Trong trường hợp này, thợ câu không dám đụng tay vào, sợ thịt da sẽ ră ra hết nên buộc tḥng lọng cột vào chân cái xác, từ từ kéo vào bờ.

Việc nâng xác khỏi mặt nước phải thật cẩn trọng nếu không từng mảng thịt sẽ rơi lă chă xuống sông. Người nhà của nạn nhân không dám tới gần xác chết nhưng ông Tám và những người bạn của ḿnh với đôi tay trần, không khẩu trang vẫn lau chùi sạch sẽ trước khi nhập quan cho người xấu số.

V́ thế, có những hôm, sau khi hoàn thành công việc, tắm giặt sạch sẽ, lên giường đi ngủ, ông Tám trằn trọc măi mà không chợp mắt được.

Câu xác chết dưới đáy sông chỉ là công việc bất đắc dĩ khi "Hà Bá" đă cướp đi sinh mạng của con người. Điều ông Tám cùng những người thuyền chài tốt bụng và dũng cảm vẫn thường tâm niệm và quyết tâm làm cho bằng được, là cứu những người hoặc là bị tai nạn sông nước, hoặc buồn chuyện nhân t́nh thế thái mà t́m tới cái chết thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Và xung quanh việc cứu người, ông Tám đă chứng kiến những chuyện cười ra nước mắt. Một lần, đang ngồi ăn cơm trên thuyền, ông Tám nghe thấy tiếng kêu thất thanh của ai đó:

- Làng nước ơi! Tôi nhảy sông tự tử đây! Làng nước ơi!

Nh́n về phía bờ sông, ông Tám thấy cậu thanh niên miệng la làng, chân chạy tới mép nước rồi nhảy xuống sông, vừa lóp ngóp dưới nước để chiến đấu với thần chết, vừa la lên:

- Cứu với! Cứu...

Bỏ vội bát cơm, ông Tám lao xuống ḍng nước, đưa được người thanh niên nọ vào bờ. Cậu thanh niên bỗng chửi như té nước vào mặt ân nhân của ḿnh:

- Ai bảo ông cứu tôi...Tại sao không để tôi chết đi! Làm sao để tôi chết được đây hả trời.. .Rồi bỏ đi.

Lần khác, đang buông câu dưới chân cầu Ḥa B́nh, nghe một tiếng "ùm", ông Tám biết có người chán đời nhảy cầu tự tử. Lại lao vội xuống ḍng nước, lặn ngụp một lúc, ông cũng túm tóc lôi được kẻ dại dột vào bờ.

Mặt mũi tái mét cắt không c̣n giọt máu, giọng người nhảy cầu run run:

- Cảm ơn chú! Chú đă cứu sống cháu! Cháu chỉ định dọa bố mẹ thôi. Suưt nữa th́...

Ông Tám rất vui mỗi khi cứu được một mạng người và vẫn thường tự hào khoe với mọi người rằng, ông là người có nhiều con nuôi nhất vạn chài này. Nhiều người khi được ông Tám cứu sống đă nhận ân nhân của ḿnh làm bố nuôi.

Anh Nguyễn Văn Ngân người Hưng Yên lên Ḥa B́nh công tác, trong lần ra sông Đà tắm, do bị cảm, ngất ch́m dưới ḷng sông. Đám người đi tắm cùng không một ai dám cứu, nghe tiếng người tri hô, ông Tám nhảy khỏi thuyền và "cướp" lại được Ngân từ tay “Hà Bá”.

B́nh phục, anh Ngân sắm lễ vật là một con gà trống thiến, vài chai rượu t́m đến nhà ân nhân, xin được làm con ông Tám. Và không một dịp lễ tết nào, trên thuyền của ông Tám lại thiếu sự thăm nom củanhững đứa con nuôi tên Ngân, Tích, Hải...

Trên thuyền tràn ngập tiếng nói cười nhưng "báo hại" ông Tám, thường th́ mỗi lần gặp mặt vui vẻ như vậy, con lợn trên năm mươi kg cùng với mấy can rượu đă không cánh mà bay!

Nhưng lời nguyền oan nghiệt từ bao đời nay, đă ba lần linh ứng với những người thuyền chài tốt bụng và dũng cảm như ông Tám. Ba người con của xóm chài này, trong đó có hai người ruột thịt với ông Tám đă bị “Hà Bá” cướp mất xác, trong những tai nạn lật thuyền mùa nước lũ.

Dẫu vậy khi tṛ chuyện với chúng tôi, ông Tám vẫn bảo rằng ông và những người vạn chài này không ân hậ,n khi đă "cướp" lại bao mạng người, xác chết từ tay Hà Bá.

Chỉ tay vào đứa cháu nội năm nay hai mươi tuổi, ông Tám nói:

- Tôi đă già, rồi tôi cũng sẽ chết đi. Thằng này sẽ làm tiếp cái việc mà ông nó, bố nó đă làm trong mấy mươi năm nay. Chúng tôi tin như thế sẽ có nhiều người được cứu sống từ ḍng nước xoáy, sẽ có nhiều người xấu số không phải nằm lại nơi đáy sông lạnh lẽo...

 

                                                                           ST

 

 

 

 

 

 

 

                

 

 

 

 

 

 

      

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 

<< Trước Trang of 127 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 3.6992 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO