Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 69 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Giải Trí (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Giải Trí
Tựa đề Chủ đề: Đắc nhân tâm_thú vị lắm, đă ai đọc chưa ạ? Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 21 of 63: Đă gửi: 07 March 2006 lúc 11:41pm | Đă lưu IP Trích dẫn tamthuyen

To Mèo yêu,

Cắm ơn MY đă post nhg bài rất hữu ích cho mọi người.
Ḿnh rất thưởng thức nhg bài này.   

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 22 of 63: Đă gửi: 09 March 2006 lúc 9:31am | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Phần Mười

Làm Sao Cho Người Ta Ưa Ḿnh Liền

     Hôm Nọ tôi lại sở Bưu điện. Khi đợi tới lượt tôi để thư bảo đảm, tôi Để ư tới bộ mặt chán chường của thầy thư kư. Một cuộc đời ngày ngày Cân thư, bán c̣, biên chép như vậy tất nhiên là không thú ǵ hết. Tôi tự nhủ: "Rán làm vui anh chàng này một chút, làm cho y nở một Nụ cười... Muốn vậy, phải khen y cái ǵ mới được. Thử kiếm xem y có Cái ǵ thật đáng khen không?" . Không phải dễ, v́ ḿnh không quen người Ta. Nhưng trường hợp hôm đó rất dễ thầy thư kư ấy có bộ tóc rất đẹp.

      Vậy, trong khi thầy cân thư của tôi, tôi nói: "Tôi ước ao có được bộ Tóc như thầy!".

      Thầy ấy ngửng đầu Lên hơi ngạc nhiên, nét mặt tươi cười và nhũn nhặn trả lời: "Bây giờ Nó đă kém trước rồi". Tôi nói rằng trước ra sao không biết, chứ bây Giờ tóc thầy c̣n đẹp lắm. Thầy rất hoan hỉ. Chúng tôi nói chuyện vui Vẻ một lúc. Khi tôi ra về, thầy ấy nói thêm: "Thưa ông, quả đă có Nhiều người khen tóc tôi".

      Tôi dám Cuộc với bạn rằng bữa đó thầy về nhà, vui như sáo, kể chuyện cho vợ Nghe và buổi tối, khi rửa mặt ngắm bộ tóc trong gương, tự nhủ "Kể ra Tóc ḿnh đẹp thật".

      Khi tôi kể lại Chuyện đó, một người học tṛ tôi hỏi: "Nhưng ôn muốn cầu người đó Điều chi?" .

      Tôi muốn cầu người đó Điều chi ư? Trời cao đất dầy! Nếu chúng ta ích kỷ một cách ti tiện đến Nỗi không phân phát được một chút hạnh phúc cho người chung quanh, đến Nỗi hễ khen ai là cũng để hy vọng rút của người ta các lợi ǵ, nếu Tim ta không lớn hơn trái ổi rừng, th́ chúng ta có thất bại cũng là Đáng kiếp.

      Nhưng quả tôi có cầu anh Chàng đó cho tôi một vật vô cùng quư báu: là sự hài ḷng cao thượng V́ đă có một hành vi hoàn toàn không vị lợi, một hành vi nhân từ mà Ta sẽ vui vẻ nhớ tới hoài.

      Có một Định luật quan trọng nhất mà chúng ta phải theo khi giao thiệp. Theo nó Th́ việc ǵ cũng hóa dễ, trở ngại ǵ cũng thắng được, ta sẽ có vô Số người thương, sẽ thành công và vui sướng.

      Nếu làm trái luật đó tức th́ những nỗi khó khăn sẽ hiện ra. Luật Đó là: "Luôn luôn phải làm cho người cảm thấy sự quan trọng của họ". Như trên kia tôi đă nói, giáo sư John Dewey cho rằng thị dục huyễn ngă Là thị dục mạnh nhất của loài người. Chính thị dục đó làm cho người Khác loài vật.

      Trong mấy chục thế Kỷ, các triết nhân t́m kiếm các định luật chi phối sự giao thiệp giữa Người với người và tất cả những sự t́m ṭi đó đều đưa đến mỗi một Quy tắc không mới mẻ ǵ, một quy tắc đă có từ hồi nhân loại mới có Sử. Ba ngàn năm trước, Zoroastre đă dạy quy tắc đó cho dân Ba Tư thờ Thần lửa. Hai mươi bốn thế kỷ trước, Khổng Tử đă giảng tới nó. Lăo Tử cũng đă đem ra dạy học tṛ.

      Năm Thế kỷ trước Thiên chúa giáng sinh, Đức Thích Ca đă tuyên bố nó trên Bờ sông Hằng Hà, mà quy tắc đó đă được chép trong sách đạo Bà La Môn, 1.000 năm trước khi Đức Thích Ca ra đời.

      Sau này, Đức Ki Tô đem nó ra giảng trên những đồi đá ở xứ Judée. Tư Tưởng đó tóm tắc trong một câu này, có lẽ là định luật quan trọng Nhất trong thế giới:

      "Con muốn được Người ta cư xử với con ra sao th́ con cư xử với người ta như vậy".

      Bạn muốn những người bạn gặp gỡ đồng ư với bạn. Bạn muốn người ta Thừa nhận tài năng của bạn. Tự thấy ḿnh quan trọng trong khu vực của Bạn, bạn thấy thích. Bạn ghét những lời tán dương giả dối thô lỗ, Nhưng bạn cũng thèm khát những lời khen thành thật. Bạn muốn bạn thân Giao và bạn đồng nghiệp cực lực tán thành, không tiếc lời ca tụng Bạn. Hết thảy chúng ta ai cũng muốn như vậy.

      Vậy chúng ta hăy tuân lời Thánh kinh: "Muốn nhận của người ta cái ǵ Th́ cho người ta cái đó".

      Ta cần phải Xử sự như vậy khi nào? Bằng cách nào? ... Ở đâu? ... Xin đáp: Bất kỳ Lúc nào và bất kỳ ở đâu.

      Một hôm, Tới một sở Thông tin, tôi hỏi một thầy kư chuyên môn tiếp khách, Chỉ cho tôi pḥng làm việc của bạn tôi, ông Henri Souvaine. Bận một Chế phục sạch sẽ, thầy ta có vẻ tự đắc giữ việc chỉ dẫn đó lắm. Thầy trả lời tôi rơ ràng từng tiếng một: "Henri Souvaine lầu 18. Pḥng 1816".

      Tôi sắp chạy lại thang máy. Nhưng tôi ngừng lại và quay lại nói: "Tôi khen thầy. Thầy đă chỉ đường Cho tôi một cách rơ ràng, thông minh lắm. Thầy có giọng nói của một Tài tử. Cái đó hiếm lắm".

      Tươi như Hoa, thầy giảng cho tôi nghe tại sao mỗi lần thầy ngừng lại và nói Rơ ràng từng tiếng.

      Những lời tôi Khen làm cho thầy cao lên được vài phân. Và trong khi bay lên tầng lầu Thứ 8, tôi cảm thấy rằng chiều hôm đó tôi đă làm tăng được đôi chút Cái tổng lượng hạnh phúc của nhân loại.

      Đừng bảo phải là một vương quốc trên ngai vàng hay là một đại sứ của Mỹ ở Pháp mới cần thi hành triết lư đó. Bạn có thể dùng thuật đó Mỗi ngày.

      Chẳng hạn, bạn đ̣i món Khoai tây chiên mà chị bồi đưa lên món khoai tâu nghiền, bạn chỉ cần Nói ngọt ngào: "Tôi ân hận v́ làm phiền chị, nhưng tôi thích món khoai Tây chiên hơn", th́ chị đó vui vẻ trả lời ngay: "Không sao, thưa ông, Để tôi đổi hầu ông", và chị ấy cảm động khi thấy được bạn kính trọng.

      Những câu ngăn ngắn như: "Xin lỗi đă làm phiền ông... xin ông có ḷng Tốt... ông làm ơn..." và sau cùng không quên hai chữ "cám ơn" là một Thứ dầu làm trơn tru bộ máy sinh hoạt hằng ngày của ta mà lại là dấu Hiệu của một sự giáo dục tốt nữa.

      Xin bạn nghe chuyện nhà viết tiểu thuyết Hall Caine. Ông thân ông làm Thợ rèn và hồi nhỏ ông học ít lắm. Vậy mà khi qua đời, ông là một Nhà văn giàu nhất thế giới.


1 2 3 4


------------------------------------------------------------ --------------------
Đắc Nhân Tâm Nguyễn Hiến Lê dịch



      Chuyện đời ông như vầy: Ông thích thơ của Dante Gabriel Rossetti lắm. Ông Diễn thuyết ca tụng tác phẩm của thi nhân đó, rồi chép bài diễn văn Gởi biếu thi nhân. Ông này thích lắm và chắc tự nghĩ: "Người này trẻ Tuổi mà biết trọng tài ta như vậy, tất phải là người thông minh". Rồi Rossetti mời người con một anh thợ rèn đó lại làm thư kư cho ông. Nhờ Địa vị mối đó, Caine gặp được nhiều đàn anh trong văn đàn, được họ khuyên Bảo khuyến khích, bắt đầu viết văn và sau nổi danh tới nỗi lâu đài ông ở tại cù lao Man đă trở nên nơi chiêm bái của các nhà du lịch, Và ông để lại một gia tài là hai triệu năm trăm ngàn đồng. Nếu ông không Viết bài khen ông Rossetti th́ biết đâu ông đă chẳng chết trong nghèo Nàn và không một ai biết tới.

      Đó Cái mănh lực phi thường của lời khen là như vậy, khi nó tự đáy ḷng Phát ra.

      Thi nhân Rossetti tự cho là Một nhân vật quan trọng. Cái đó có chi lạ? Ai trong chúng ta mà không Tự cho là quan trọng, tối quan trọng?

      Dân tộc cũng không khác chi cá nhân hết.

      Bạn tự thấy ḿnh hơn người Nhật ư? Sự thật th́ người Nhật tự cho họ Hơn bạn vô cùng. Một người trong phái cổ chẳng hạn, tức giận lắm khi Thấy một người đàn bà Nhật khiêu vũ với một người da trắng.

      Bạn có tự cho rằng ḿnh hơn người Ấn Độ không? Đó là quyền của bạn. Nhưng có tới một triệu người Ấn Độ khinh bạn tới nỗi không chịu mó Tới thức ăn mà bóng nhơ nhớp của bạn đă phớt qua, v́ sợ lây nhơ nhớp.

      Bạn tự cho là hơn những thổ dân miền Bắc cực nhiều lần ư? Bạn được Hoàn toàn tự do nghĩ như vậy. Nhưng sự thật thổ dân đó khinh bạn vô Cùng. Bạn muốn biết ḷng khinh đó tới bực nào? Th́ đây: Trong bọn họ, Có kẻ khốn nạn nào đần độn đến nỗi không làm nổi một việc chi hết Th́ họ gọi là "Đồ da trắng".

      Đó là Lời chửi thậm tệ nhất của họ.

      Dân Tộc nào cũng tự cho ḿnh hơn các dân tộc khác. Do đó mà có ḷng ái Quốc, và chiến tranh!

      Chúng ta can đảm Nhận kỹ chân lư này: Mỗi người mà chúng ta gặp đều coi có một hỗ Nào hơn ta.

      Nếu bạn muốn được ḷng Người đó, hăy khéo léo tỏ cho họ thấy rằng ta thành thật nhận sự Quan trọng của họ, trọng địa vị của họ.

      Xin bạn nhớ lời này của Emerson: "Mỗi người đều có chỗ hơn tôi; cho Nên ở gần họ, tôi học họ được".

      Điều đau ḷng là nhiều khi những kẻ không có chút chi đáng tự kiêu Hết lại khoe khoang rầm rộ để che lấp những thiếu sót của họ, khoe Khoang tới nỗi chướng tai gai mắt người khác.

      Như Shakespeare đă nói: "Người đời! Ôi người đời kêu căng khoác được Chút uy quyền, người đó liền diễn trước Hóa công những hài kịch lố Lăng tới nỗi các vị thiên thần phải sa lệ".

      Và bây giờ, tôi xin kể ba thí dụ mà sự áp dụng những phương pháp trên Kia đă mang lại những kết quả rất khả quan.

      Thí dụ thứ nhất: Một ông đại tụng mà ta gọi là R... v́ ông ta muốn Giấu tên. Ít lâu sau khi bắt đầu theo lớp giảng của tôi, ông với vợ Đi xe hơi về quê bà để thăm họ hàng. Bà mắc đi thăm những nơi khác, Cho nên một ḿnh ông hầu chuyện một bà cô bên nhà vợ. Ông quyết thực Hành ngay những lư thuyết đă học được và kiếm chung quanh ông xem có Cái ǵ có thể chân thàn khen được không.

      Ông hỏi bà cô:

      Thưa cô, nhà cô cất Năm 1890?

      Phải, chính năm đó.

      Ông R. tiếp:

      Coi nhà này cháu nhớ Lại những nơi cháu sanh trưởng.

      Nhà Đẹp quá!... rộng... kiểu rất khéo... Bây giờ người ta không biết xây Nhà đẹp như vậy nữa.

      Bà già nói:

      Cháu nói có lư. Thanh niên bây giờ không biết thế nào là một ngôi Nhà đẹp. Họ chỉ muốn có một căn phố nhỏ, một máy lạnh, rồi lái xe Hơi, đi chơi phiếm.


1 2 3 4


------------------------------------------------------------ --------------------
Đắc Nhân Tâm Nguyễn Hiến Lê dịch



      Bằng một giọng cảm động, bà ôn lại những kỷ niệm êm đềm hồi xưa:

      "Nhà này là kết tinh của biết bao nhiêu năm mơ tưởng. Dượng và cô Đă âu yếm mà xây dựng nó, sau khi đă ấp ủ nó trong ḷng gần nửa Đời người. Chính dượng và cô là kiến trúc sư đó..".

      Rồi bà dắt ông R. đi thăm các pḥng, chỉ cho coi từng bảo vật bà đă Góp nhặt được trong các cuộc du lịch và đă nâng niu suốt đời: Khăn Quàng bằng hàng Cachemire, đồ sứ cổ, giường ghế đóng ở Pháp, bức tranh Của họa sĩ Ư Đại Lợi và những tấm màn bằng tơ, di tích của một lâu Đài bên Pháp... Nhất nhất ông R. đều tán thưởng.

      Sau khi coi hết các pḥng rồi, bà đưa tôi đi coi nhà để xe. Tại đó, Có kê một chiếc xe hơi hiệu Packard, gần như mới nguyên.

      Bằng một giọng êm đềm bà nói: Dượng cháu mua chiếc xe này được ít Lâu th́ mất, từ hồi đó cô chưa đi nó lần nào hết...

      Cháu sành và có óc thẩm mỹ... Cô muốn cho cháu chiếc xe đấy.

      Tôi ngạc nhiên đáp:

      Thưa cô, cô thương Cháu quá. Cô rộng răi quá, cháu cảm động lắm, nhưng thật t́nh cháu Không thể nào nhận được. Cháu là cháu rể xa. Vả lại cô c̣n nhiều Cháu ruột, cô để cho các anh ấy các anh ấy sẽ mừng lắm.

      Bà la lên: "Cháu ruột! Phải, cái thứ cháu nó chỉ mong già này chết Để chiếm xe hơi của già! Không khi nào cô để xe Packard này về tay chúng Nó đâu!".

      Vậy th́ có thể đem bán cho Hăng xe được.

      Bà lớn tiếng: "Bán ư? Cháu tưởng cô bán xe này sao? Chịu thấy những người lạ ngự trong chiếc Xe này sao? Một chiếc xe dượng cháu mua cho cô, mà đem bán nó? Không Khi nào! Cô cho cháu đấy, v́ cháu biết yêu những đồ đẹp".

      Từ chối th́ sợ phật ư bà cô, cho nên ông R. phải nhận.

      Bà già đó sống một ḿnh trong dinh cơ rộng như vậy giữa đống khăn quàng, Đồ cổ và kỷ niệm, nên khát khao chút t́nh âu yếm. Hồi xưa bà trẻ Đẹp, được nhiều người tâng bốc. Bà cất ngôi nhà ấy, yêu mến trang Hoàng nó bằng tất cả những bảo vật thu thập được ở châu Âu và bây Giờ trong cảnh về già buồn tẻ cô độc, bà khát khao chút ḷng thương, Chút ấm áp trong ḷng và ít lời thán phục mà không có kẻ nào biết Lam vừa ḷng bà hết. Khi gặp được những cái ao ước từ lâu đó, khác Nào đi giữa sa mạc mà gặp ḍng suối, bà tất nhiên cảm tấm ḷng người Cháu rể lắm và cho ngay một chiếc xe hơi lộng lẫy.

      Một người học tṛ khác của tôi, vẽ vườn cho một ông trưởng ṭa có Danh, thấy bầy chó của ông này đẹp, khen: "Thưa ông, bầy chó của ông Ngộ lắm, chắc ông được nhiều giải thưởng trong các cuộc thi chó đẹp".

      Ông trưởng ṭa vui ḷng lắm, dắt họa sĩ đi coi bầy chó ông nuôi và Những giải thưởng chúng đă kiếm được, nói chuyện rất lâu về gịng Giống các con chó đó và sau cùng hỏi:

      Ông có em trai nhỏ không?

      Thưa, tôi Có một cháu trai.

      Chắc nó thích một Con chó nhỏ?

      Nói chi nữa, chắc nó Mê đi.

      Được! Để tôi cho cháu một con.

      Rồi ông trưởng ṭa chỉ cho họa sĩ cách nuôi chó, lại cẩn thận đánh Máy lên giấy, sợ ông này không nhớ.

      Thành thử ông trưởng ṭa đó cho họa sĩ một con chó đáng một trăm Mỹ Kim Và bỏ ra một giờ quư báu của ông chỉ v́ họa sĩ đă thành thật khen Tài nuôi chó va bầy chó của ông.

      George Eastman vua phim Kodak, đă chế ra thứ phim trong suốt để chiếu bóng Được và kiếm được cả 100 triệu mỹ kim, nổi tiếng khắp hoàn cầu. Mặc Dầu vậy, ông ấy cũng như bạn và tôi, cảm động trước những lời khen Tầm thường nhất.

      Hồi đó, ông Eastman Xây một trường âm nhạc và một nhà hát để báo hiếu cho mẹ. Ông Adamson, Giám đốc một hăng đóng ghế quan trọng, muốn được ông Eastman mua ghế Giúp để bày trong hai ngôi nhà đó. Ông Adamson bèn dùng điện thoại Gọi viên kiến trúc sư của ông Eastman để xin được hầu chuyện ông Eastman.


1 2 3 4


------------------------------------------------------------ --------------------
Đắc Nhân Tâm Nguyễn Hiến Lê dịch



      Khi ông Adamson tới, viên kiến trúc sư dặn: "Ông Eastman bận việc lắm. Ông có muốn nói ǵ th́ nói mau đi rồi ra. Nếu ngồi lâu quá năm phút th́ Đừng hy vọng ǵ thành công hết".

      Viên Kiến trúc sư dắt ông Adamson vô pḥng ông Eastman, ông này đương cặm Cụi trên bàn giấy, một hồi lâu mới ngửng đầu lên, tiến lại gần hai ông kia, nói: "Chào hai ông, các ông có việc chi?" .

      Viên kiến trúc sư giới thiệu ông Adamson rồi ông này nói:

      Thưa ông Eatman, trong khi đứng đợi, tôi ngắm pḥng giấy ông. Làm việc Trong một pḥng như pḥng này thực là một cái thú. Hăng tôi cũng có Làm những ván lót tường. Nhưng tôi chưa thấy pḥng làm việc nào lót Ván đẹp bằng pḥng này.

      Ông Eatman:

      "Ông làm tôi nhớ lại một điều mà cơ hồ tôi quên mất. Phải, pḥng Này đẹp thật. Hồi mới đầu tôi thích nó lắm. Nhưng bây giờ tôi quen Rồi; với lại bận việc nhiều quá, có khi hàng tuần không để ư tới Những trang hoàng đó".

      Adamson đi thẳng Lại những tấm ván, lấy tay sờ.

      Thứ Này bằng cây sồi mọc bên Anh, phải không ông? Hơi khác thứ sồi mọc Bên Ư.

      Đúng vậy, ông Eatman trả lời. Tôi chở nó từ bên Anh về. Một ông bạn sành về các loài danh mộc Đă lựa giùm tôi.

      Rồi ông Eatman chỉ Cho ông Adamson tất cả những đồ trang hoàng trong pḥng, chính do ông Chỉ bảo, sắp đặt. Hai người lại đứng trước cửa sổ, ông Eatman nhũn Nhặn và kín đáo như thường lệ, lấy tay chỉ những công cuộc ông đă gầy Dựng để cứu giúp nhân loại. Ông Adamson nhiệt liệt khen ông đă biết Dùng tiền. Một lúc sau, ông Eatman mở một tủ kính, lấy ra một máy chụp H́nh cái máy thứ nhất của ông, do một người Anh bán cho ông.

      Ông Adamson hỏi ông về những nỗi khó khăn buổi đầu và ông cảm động, Kể lể về cảnh nghèo khổ của ông hồi nhỏ: bà mẹ góa, nấu cơm cho Khách trọ, c̣n ông th́ làm thư kư, sao khế ước cho một sở bảo hiểm Để kiếm mỗi ngày năm cắc. Cảnh nghèo khổ ám ảnh ông ngày đêm, làm ông lo sợ lắm và nhất quyết kiếm sao cho đủ số tiền để bà cụ khỏi Cảnh vất vả không kể chết đó.

      Thấy ông Adamson chăm chú nghe, ông hăng hái tả những đêm thí nghiệm các Tấm kính chụp h́nh, sau khi đă vất vả ngày ở pḥng giấy, chỉ chợp mắt Được một chút trong khi đợi các chất hóa học ngấm. Thành thử có lần Luôn hai mươi bảy giờ đồng hồ, ông không có dịp thay quần áo.

      Sau cùng ông nói:

      "Lần du lịch cuối Cùng qua Nhật Bản, tôi có mua về một bộ ghế bày trong hành lang nhà Tôi. Nhưng nắng giọi làm lở sơn, nên chính tay tôi phải sơn lại. Ông Có muốn biết tài sơn ghế của tôi không? Trưa nay ông lại dùng bữa Với tôi, tôi chỉ cho ông coi".

      Sau bữa ăn, ông Eatman dắt khách đi xem ghế. Ghế xấu chỉ đáng một đồng một Ghế, nhưng ông Eatman là người đă kiếm được cả trăm triệu bạc, vinh Hạnh khoe những chiếc ghế đó lắm, v́ chính tay ông đă sơn nó.

      Rốt cuộc, cái com măng ghế chín vạn mỹ kim đó ai được lănh, chắc bạn Đă hiểu. Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới ông Eastman mất.

      Cái ảo thuật của lời khen đó có nên dùng trong gia đ́nh không? Tôi Tưởng không có nơi nào người ta cần dùng nó mà cũng xao nhăng nó bằng Trong gia đ́nh.

      Bà ở nhà chắc có ít Nhiều tánh tốt, ít nhất hồi xưa ông cũng chỉ như vậy, nếu không, sao ông cười bà? Nhưng đă bao lâu rồi ông chưa hề khen bà một lời? Từ Hồi nào ư?

      Bà Dorothy Dix, nổi danh Về những câu chuyện hằng ngày, nói:

      Chưa học nghệ thuật khen th́ xin ông đừng lập gia đ́nh. Trước khi cưới Bà, ông làm vui bà là một sự lịch thiệp, sau khi cưới rồi, nó là một Sự cần thiết và một bảo đảm cho hạnh phúc trong gia đ́nh. T́nh vợ chồng Không cần ḷng thẳng thắn bằng sự khôn khéo ngoại giao.

      Nếu ông muốn mỗi bữa ăn thường là một bữa tiệc th́ xin ông đừng bao Giờ chê bà nhà là nấu nướng vụng, đừng bao giờ bực ḿnh mà so sánh Những món của bà làm với những món của cụ bà làm hồi xưa. Trái lại, Cứ khen không ngớt tài quản gia của bà, cứ khen thẳng ngay rằng bà Hoàn toàn, đă duyên dáng mặn mà, đủ công ngôn dung hạnh lại c̣n là Một nội trợ kiểu mẫu nữa. Cả những khi cơm khê, canh mặn, ông cũng Không nên phàn nàn. Chỉ nên nói rằng bữa cơm lần đó không được nhận Lời khen đó, bà sẽ chẳng quản công trong việc bếp nước. Phải khéo Léo, đừng khen bất ngờ quá cho bà khỏi nghi.

      Nhưng chiều nay hay chiều mai, ông nên mau ít bông về biếu bà. Đừng nói Suông: "Phải, việc đó nên làm", rồi để đó. Phải làm ngay đi. Và xin ông nhớ kèm thêm một nụ cười với vài lời âu yếm. Nếu người chồng Nào cũng đối đăi với vợ cách đó th́ đâu có nhiều vụ ly dị như vậy?.

      Bạn có muốn biết làm sao cho một người đàn bà mê bạn không? Cái đó Mới tài! Không phải bí quyết của tôi đâu, mà của bà Dorothy Dix. Một Lần bà phỏng vấn một anh chàng nổi tiếng có nhiều vợ, đă chiếm được Trái tim và cả vốn liếng nữa của hai mươi ba người đàn bà. Tôi phải nói rằng Bà phỏng vấn anh chàng ấy ở trong khám. Khi bà hỏi anh ta làm sao mà Dụ dỗ được nhiều đàn bà như vậy th́ anh ta đáp: "Thằng khờ nào mà Chẳng làm được... Th́ cứ khen họ cho họ nghe".

      Thuật đó dùng đối với đàn ông cũng có kết quả mỹ măn. Disareli, một Trong những nhà chính trị khôn khéo nhất đă nắm vận mạng cả đế quốc Anh, có lần nói: "Gặp một người cứ nói với họ về chính thân họ, họ Sẽ nghe bạn hằng giờ".

      Vậy muốn được Thiện cảm của người khác, xin bạn theo quy tắc thứ sáu:

      Làm sao cho họ thấy cái quan trọng của họ.

      Các bạn đọc tới đây đă nhiều rồi. Xin gấp sách lại. Gạt tàn thuốc Trong ống điếu đi. Và ngay từ bây giờ người đầu tiên lại gần bạn cũng Đem thí nghiệm vào họ thuật khen đó đi. Bạn sẽ thấy thật là thần hiệu.

--------------------------------------------

Today when I was walking with my mother in Dinh Liet Street, a handsome Japanese stopped me and asked me the way to Thang Long Water-puppet. If my mum hadn't been there, I would have asked him to follow me----> what a pity!!!
Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
Evergreen333
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 27 October 2005
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 224
Msg 23 of 63: Đă gửi: 09 March 2006 lúc 11:20pm | Đă lưu IP Trích dẫn Evergreen333

To chị Mèo yêu:

Evergreen phải khâm phục chị mèoyêu sát đât' v́ tài nghệ sưu tầm ra cả một kho tàng nhữ ng bài đọc vô giá và hưũ ích này . Evergreen có đọc qua một số, nhưng không ngờ là c̣n quá nhiều cái hay để phaỉ học hoỉ và biết. May lại được chị mèo yêu post lên trên nàỵ Thật là Tiện lơịlắm chị mèo yêu ạ Evergreen thích mê đọc nó quên cả giờ đi ngủ luôn rồi nè. :)

Cám ơn chị mèo yêu thật là nhiều đă chia sẽ những bài viết hay nàỵ Nhân tiện xin chúc chị lúc nào cũng có và biết nhiều điêu hay như vầy để Evergreen được đọc "ké" vơí :) :) :) . Chúc chị thật là nhiều hạnh phúc và dễ thương như cái nick "mèo yêu" đáng yêu này nhé.

Evergreen
Quay trở về đầu Xem Evergreen333's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Evergreen333
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 24 of 63: Đă gửi: 10 March 2006 lúc 2:46am | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Úi úi úi, bạn làm ḿnh fổng hết cả mũi lên rồi nè Thấy mọi ng` thích thú, hưởng ứng ḿnh là ḿnh vui lắm rồi

Phần Mười Một

Trong Một Cuộc Tranh Biện
Không Có Người Thắng Kẻ Bại

     Trong Một bữa tiệc, ông khách ngồi bên tay mặt tôi quả quyết rằng câu "Có Một vị thần nắm vận mạng của ta, ta cưỡng lại không được" ở trong Thánh Kinh. Ông ta lầm. Tôi biết vậy. Tôi chắc chắn vậy, không ngờ vực ǵ Nữa. Cho nên, để tỏ sự hơn người của tôi, sự quan trọng của tôi, tôi Tự nhận việc cải chính. Mà có ai cầu tôi cải chính đâu! Tôi bảo ông Ta rằng câu đó của thi hào Shakespeare. Ôn ta không chịu nhận ḿnh lầm, Căi! "Sao? Câu đó mà của Shakespear sao? Không thể được, thật vô lư! Rơ ràng trong Thánh kinh mà! Tôi biết". Ngồi bên trái tôi là ông Grammond, Bạn cũ của tôi, ông này đă nhiều năm nghiên cứu Shakespear. Cho nên Chúng tôi quay lại cùng xin ông Grammond phân giải xem ai phải ai trái. Ông Grammond đá mạnh vào chân tôi ở dưới bàn làm hiệu rồi tuyên bố: "Anh Dale anh lầm rồi: ông nói đúng. Câu đó ở trong Thánh kinh".

      Khi đi về cùng với ông Grammond, tôi nói:

      "Anh biết câu đó của Shakespear mà!"

      Ông Grammond trả lời: "Dĩ nhiên. Nó ở trong kịch Hamlet, hồi V, màn II. Nhưng, này anh, chúng ta là khách trong một cuộc hội họp vui vẻ, tại Sao muốn chứng minh rằng ông ấy lầm? Có phải làm như vậy mà người Ta có thiện cảm với ḿnh đâu? Sao không để ông ta giữ thể diện một Chút? Ông ta không hỏi ư kiến của anh mà. Tại sao quả quyết tranh biện Với ông ấy? Đừng gây với ai hết".

      "Đừng gây với ai hết". Ông bạn già của tôi nói câu ấy, nay đă khuất, Nhưng lời khuyên đó, bây giờ vẫn c̣n giúp cho tôi nhiều.

      Mà hồi ấy tôi cần có bài học đó vô cùng. Thuở thiếu thời, tôi ham Mê tranh biện với anh tôi. Ở trường, không có cuộc tranh biện nào mà Tôi không có mặt. Tôi học phép luận lư, phép lập luận, sau này tôi Dạy môn biện chứng pháp và tôi phải thú rằng: Ôi! Mắc cỡ thay! Có Lần tôi tính viết một cuốn sách về môn đó nữa. Tôi đă có mặt trong Hàng ngàn cuộc tranh biện và có khi dự cuộc bàn căi nữa. Và sau vô Số kinh nghiệm, tôi nhận thấy rằng cách hay nhất để thắng một cuộc Tranh biện là tránh hẳn nó đi. Hăy trốn nó như trốn rắn hổ, hoặc trốn Động đất vậy.

      Mười lần th́ có tới Chín lần các đối thủ, sau cuộc tranh biện, vẫn tin chắc rằng ḿnh có Lư.

      Trong các cuộc tranh biện không Ai thắng hết. Thực vậy, v́ nếu bạn thua... th́ là thua rồi. Và nếu bạn Thắng th́... bạn cũng thua nữa. Tại sao ư? Th́ đây! Ví dụ bạn thắng đối Thủ của bạn một cách rực rỡ và tỏ cho người đó thấy rằng y là một Thằng ngu. Phải, rồi sao nữa? Bạn đă làm thương tổn ḷng tự ái, ḷng Kiêu căng của người ta. Người ta tức giận lắm v́ đă thua bạn. Rồi th́:

      Kẻ nào bắt buộc nghe ai, luôn luôn vẫn giữ ư sai của ḿnh.

      Bạn biết điều đó chứ?

      Trong một công Ty lớn bảo hiểm, tất cả nhân viên phải theo lệnh này: "Không bao giờ Được tranh biện". Không phải tranh biện mà làm cho người ta tin được. Hai sự đó không có chút liên lạc ǵ với nhau hết. Muốn dẫn dụ người, Không phải tranh biện mà được.

      Chẳng Hạn, đă lâu rồi, tôi có một người học tṛ hiếu thắng lắm, trung hậu Giản dị, nhưng trời! Thích căi nhau làm sao! Anh ta làm đại lư cho một Hăng bán cam nhông, nhưng không thành công, chỉ v́ anh thích căi lại những Người anh mời mua xe và làm cho họ phát giận. Anh tranh biện, la ó, không Tự chủ được nữa. Có khách nào dám chỉ trích xe của anh ư, anh đỏ mặt Tía tai lên, chỉ muốn nhào vào bóp cổ người ta. Cái thời đó, bao giờ Anh cũng thắng trong các cuộc tranh biện. Nhưng về sau, anh thú với tôi: Than ôi! Biết bao lần ở nhà một khách hàng ra, tôi khoan khoái tự nhủ: "Ta đă làm cho thằng cha đó phải ngậm câm"... Tôi làm cho họ ngậm câm, Phải, nhưng tôi chẳng bán cho họ được chút chi hết.

      Công việc thứ nhất của tôi không phải là dạy anh ta ăn nói, mà dạy Anh ta giữ mồm miệng. Và bây giờ anh ta là một người bán hàng quan Trọng nhất trong công ty Bạch xa ở Nữu Ước. Bây giờ anh làm sao? Xin Nghe anh ta nói:

      Bây giờ, khi tôi lại Nhà một khách hàng và nếu người đó bảo tôi: "Cái ǵ? Xe cam nhông Hăng Bạch xa? Tôi xin chịu. Xe đó dở quá. Cho không tôi, tôi cũng không Nhận. Tôi, tôi mua xe cam nhông hăng X", th́ tôi ngọt ngào trả lời người ấy rằng:

      "Thưa ông, xe hăng X tốt lắm. Nếu ông mua xe hăng đó, ông không lầm đâu. Hăng đó tin cậy được và Chế tạo đồ thật tốt".

      Như vậy ông Ta hết nói ǵ nữa, không c̣n lư lẽ ǵ để tranh biện được nữa. Ông ấy bảo xe hăng X cừ lắm. Tôi đáp: "Chắc chắn vậy". Th́ ông phải im Liền. Ông ấy không thể lặp đi lặp lại suốt cả buổi chiều câu: "Xe Hăng X rất tốt". Thế là chúng tôi bỏ câu chuyện đó và chúng tôi Bắt đầu tả những cái tốt, khéo của xe cam nhông Bạch xa của tôi.

      Có một hồi mà một mối hàng chỉ trích hăng tôi như trên kia th́ tôi Đă phát điên rồi. Tôi đă đập nhiều vố vào hăng X của ông ấy rồi Và càng đập th́ ông ấy lại càng binh vực nó. Càng binh vực th́ ông ấy lại càng tin chắc rằng xe hăng X tốt hơn các xe khác.

      Nghĩ tới quá khứ của tôi, tôi tự hỏi, với tính t́nh như vậy, làm sao Tôi có thể bán được món hàng ǵ chứ. Đă phí nhiều năm để tranh biện, Gây lộn, và tạo ra sự phản kháng lại ḿnh. Bây giờ tôi quyết làm Thinh. Như vậy lợi hơn nhiều".

      Ông Franklin Đă là khôn khéo, ông nói:

      "Ḿnh tranh Biện và cái lẽ, có thể làm cho người khác ngượng được, nhưng thẳng Như vậy có ích ǵ đâu, v́ không khi nào làm cho người ta thành thật đồng ư với ḿnh hết".

      Vậy xin bạn tự ư Lựa lấy: Một đàng th́ rực rỡ thắng người ta, nhưng về phương diện lư Luận, một đàng th́ được người ta thành thật đồng ư với ḿnh. Xin lựa Lấy một v́ được cả hai là điều hiếm thấy lắm.

      Một tờ báo ở Boston chép lại mộ chí ngộ nghĩnh sau này:

      Đây là nơi an nghĩ ngàn thu của William Joy.

      Y suốt đời hăng hái bênh vực ư kiến của y.


1 2


------------------------------------------------------------ --------------------
Đắc Nhân Tâm Nguyễn Hiến Lê dịch



      Y có lư trong đời y.

      Nhưng có lư hay Vô lư.

      Y cũng vẫn chết không hơn, Chẳng kém".

      Phải, bạn có lư lắm, Ngàn lần có lư trong khi bạn hăng hái chứng minh đề nghị của bạn. Nhưng Bạn luống công vô ích v́ không thể thay đổi ư kiến người khác. Vậy Bạn có lư hay vô lư rốt cuộc cũng vậy!

      Sau nhiều năm hoạt động chính trị, William Mc. Adoo, tổng trưởng thời Tổng Thống Wilson tuyên bố: "Lư luận không thể nào thắng được một người Ngu hết".

      "Một người ngu!" Ông nhũn Nhặn quá, ông Mc. Adoo.

      Nhiều năm kinh Nghiệm đă dạy cho tôi rằng không thể nào làm đổi ư kiến của bất Kỳ một người nào, dù người đó thông minh học thứ tới đâu đi nữa! Xin các bạn nghe chuyện ông F. Parsons, một nhà buôn, tới pḥng giấy Một viên chức thu thuế để kêu nài về một sự tính lộn trong số thuế Của ông. Nguyên do là người ta đă đánh thuế vào một số tiền chín ngàn Đồng mà ông chưa thâu được và cũng bao giờ thâu được v́ con nợ không Trả nổi. Viên thu thuế lạnh lùng đáp: "Cái đó tôi không biết. Đă Khai số tiền đó th́ phải đóng thuế".

      Hai bên căi lư trong một giờ đồng hồ: Viên thu thuế th́ lạnh lùng, Ngạo nghễ và cố chấp. Ông Parsons dẫn chứng ra cũng vô ích. Càng tranh Biện th́ viên thu thuế càng lỳ. Sau cùng, ông Parsons thay đổi chiến Thuật và kiếm cách thỏa ḷng tự ái của viên thu thuế, ông nói: "Tất Nhiên tôi cũng cho rằng việc của tôi không quan trọng bằng những việc Khác, gai góc hơn nhiều mà ông thường phải giải quyết. Chính tôi cũng Đă học chút ít về thuế má, quốc khố. Tôi thích môn đó lắm... Nhưng Tất nhiên là tôi chỉ học trong sách, c̣n ông, ông học một cách trực Tiếp, họ bằng kinh nghiệm. Có lúc tôi muốn làm nghề của ông. Tôi Sẽ học thêm được biết bao nhiêu điều".

      Xin các bạn nhớ rằng ông Parsons thực t́nh nghĩ như vậy.

      Viên thu thuế tức thời thẳng người lên, dựa lưng vào ghế, kể cho ông Parsons nghe những chuyện về nghề của ông, những vụ gian lận xảo quyệt Mà ông đă khám phá được. Lần lần lời lẽ, cử chỉ hóa ra thân mật, Rồi ông ta kể chuyện về con cái ông ta. Khi ông Parsons ra về, ông ấy Nói để xét lại yêu cầu và sẽ cho hay kết quả ra sao. Ba ngày sau, ông Cho ông Parsons hay là ông miễn cho số thuế đó, như lời ông Parsons xin.

      Câu chuyện đó chứng tỏ rơ ràng cái nhược điểm thông thường nhất của Loài người là muốn tỏ sự quan trọng của ḿnh ra. Mới đầu viên thu thuế Tỏ uy quyền của ông một cách ồn ào. Nhưng khi uy quyền đó đă được ông Parsons công nhận rồi khi ông này không tranh biện nữa th́ ông ta Tươi tỉnh ra, hóa ra nhân từ, dễ cảm và tốt bụng như những người khác.

      Constant, người bồi pḥng thân cận nhất của Hoàng Đế Nă Phá Luân thường Hầu bi da Hoàng Hậu Joséphine. Trong cuốn kư ức về đời tư của Nă Phá Luân, ông viết: "Tuy tôi chơi bi da rất giỏi nhưng tôi cũng cố ư nhường Cho Hoàng Hậu thắng tôi, mà được vậy, Hoàng Hậu rất vui ḷng".

      Ta nên luôn luôn nhớ bài học đó:

      Ta hăy để cho khách hàng, bè bạn, người yêu và bạn trăm năm của ta Thắng ta trong những cuộc tranh biện nho nhỏ mà không tránh được.

      Đức Thích Ca nói "Oán không bao giờ diệt được oán, chỉ có t́nh thương Mới diệt nó được thôi" Tranh biện không phá tan được sự hiểu lầm. Phải thiệp thế, biết khéo léo, có ḷng ḥa giải và khoan hồng, tự Đặt ḿnh vào địa vị đối thủ của ta mới có thể thu phục họ được.

      Một lần Lincoln khiển trách một sĩ quan nhỏ tuổi đă tranh biện với bạn. Ông nói "Người nào đă muốn tu thân tự tiến th́ không phí th́ giờ căi Vă nhau. Những cuộc gây lộn đó làm cho tính t́nh hóa ra khó chịu và Làm mất sự tự chủ đi. Thỉnh thoảng phải biết nhịn người. Thà nhường Lối cho một con chó c̣n hơn là tranh nhau với nó để nó cắn cho. V́ dù Có giết được nó th́ vết cắn cũng không lành ngay được".

      Vậy muốn dẫn dụ người khác cho họ nghĩ như ḿnh, bạn phải theo quy tắc Thứ nhất này:

      Cách hay hơn hết để Thắng một cuộc tranh biện là tránh hẳn nó đi.

------------------------------

Iu nhau thoải mái đi bạn trẻ ơi, nhưng đừng nghĩ tới chuyện lấy nhau sớm là đc! Fí 1 đời...
Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 25 of 63: Đă gửi: 11 March 2006 lúc 9:09am | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Phần Mười Hai

Một Cách Chắc Chắn Để Gây Oán Thù Tránh Nó Cách Nào?

     Hồi ông Thoedore Roosevelt c̣n làm Tổng Thống, ông thú rằng trong trăm lần ông chỉ chắc xét đoán đúng được bảy mươi lăm lần là nhiều, khả năng Của ông không thể hơn được nữa.

      Một Trong những vị có tài danh nhất của thế kỷ hai mươi mà kỷ lục tối cao chỉ Được có bấy nhiêu, th́ bọn dung phàm như bạn và tôi, c̣n hy vọng ǵ Nữa?

      Nếu bạn chắc chắn rằng trăm Lần bạn chỉ lầm lỡ bốn mươi lăm lần thôi, th́ bạn c̣n đợi ǵ mà không Lại đóng đô ở Wall Street, kiếm hằng triệu bạc mỗi ngày, sắm một chiếc Du thuyền và cưới một ngôi sao hát bóng? Nhưng nếu bạn lầm lỡ nhiều Hơn th́ tại sao lại tự cho cái quyền chê người khác là lầm lỡ?

      Bạn có nhiều cách cho người ta hiểu rằng người ta lầm: ví dụ một vẻ Nh́n, một giọng nói, một cử chỉ những cái đó cũng hùng hồn như lời Nói vậy. Nhưng người ta có đồng ư với bạn không? Người ta có vui ḷng Chịu nhận người ta lầm không? Không! V́ bạn đă đập một vố ngay vào Trí khôn, vào óc xét đoán, ḷng tự ái của người ta. Như vậy là bạn Xúi người ta phản kháng lại, chớ không phải giúp người ta đổi ư kiến. Bạn đă xúc phạm người ta, th́ dù có đem cả khoa lư luận của Platon Hay Emmanuel Kant đổ lên đầu người ta bạn cũng chẳng thế nào thay đổi ư kiến của người ta được.

      Đừng bao Giờ mở đầu câu chuyện như vầy: Tôi sẽ chứng minh cho ông điều đó... Tôi sẽ chứng rơ rằng... Như vậy tức là nói: "Tôi khôn hơn ông. Tôi Sẽ làm cho ông đổi ư".

      Bạn đă thách Đố người ta. Bạn gây ra sức phản kháng và xúi giục người ta tranh đấu Với bạn trước khi bạn bày tỏ quan niệm của bạn.

      Trong những trường hợp thuận tiện nhất, cũng đă khó mà sửa được ư Kiến của người khác. Vậy th́ tại sao lại c̣n dựng thêm trở ngại nữa? Tại sao lại mua lấy cái bất lợi cho ḿnh?

      Muốn chứng minh điều ǵ, phải lập luận một cách kín đáo, đừng cho người Nhận thấy chủ ư của ta. Phải khéo léo lắm, tế nhị lắm, đừng cho ai Đoán được bạn muốn đưa người ta đến đâu.

      Bạn nên theo lời khuyên sau này của một thi nhân:

      Dạy bảo mà đừng có vẻ dạy bảo.

      "Giảng Một mới mà như nhắc lại một điều đă quên rồi".

      Lord Chesterfiel nói với con:

      "Con nên Khôn hơn những trẻ khác, nếu có thể được nhưng đừng cho chúng biết Con hơn chúng".

      Bây giờ tôi gần như Không tin một chút nào những điều mà hai mươi năm trước tôi tin, trừ bảng Cửu chương ra. Mà chưa chắc. Khi đọc những thuyết của Einstein, tôi sinh Ngờ cả bảng cửu chương là không đúng nữa. Trong hai mươi năm nữa, có Lẽ tôi không c̣n tin tới nửa lời tôi đă nói trong cuốn sách này. Ư kiến của tôi không c̣n vững vàng như hồi trước nữa. Socrate xưa thường Nhắc đi nhắc lại cho đệ tử ở Athènes: "Thầy chỉ biết chắc có một điều Này là thầy không biết chi hết".

      Làm Sao bây giờ? Tôi không dám khoe rằng tôi giỏi hơn Socrate, cho nên tôi Đă chừa, không dám chê ai là lầm nữa. Và như vậy tôi thấy lợi vô Cùng.

      Nếu một người cho một điều là Đúng trong khi bạn cho nó là sai, dù bạn có biết chắc rằng nó sai đi Nữa, th́ bạn cứ nói như vầy:

      Tôi không Đồng ư với ông, nhưng tôi có thể lầm được. Tôi vẫn thường lầm... Nếu Tôi lầm, tôi sẽ đổi ư kiến... Vậy chúng ta cùng xét lại xem sao nhé?. Như vậy chẳng hơn ư?

      Những câu như Vầy thật là thần diệu:

      "Tôi có thể Lầm được... Chúng ta cùng xét lại xem..". Không có một người nào nghe Những lời đó mà giận dữ được!

      Xét Lại sự kiện, là một phương pháp khoa học. Tôi đă có một lần phỏng Vấn Stefanson, nhà thám hiểm mười một năm ở gần địa cực, trong sáu năm ăn toàn Thịt ḅ và uống nước lạnh. Ông ấy tả cho tôi nghe một cuộc thí nghiệm Mà ông đă làm. Tôi hỏi thí nghiệm như vậy để chứng minh điều chi. Không Khi nào tôi quên được câu trả lời này của ông: "Một nhà khoa học Không bao giờ dám chứng minh một điều chi hết. Chỉ gắng sức t́m kiếm Những sự kiện đă xảy ra thôi".

      Ai Cấm các bạn bắt chước các nhà thông thái? Nếu bạn saÜn sàng nhận Rằng bạn có thể lầm được th́ khỏi lo ǵ hết. V́ tuyên bố như vậy là Tránh trước được các cuộc tranh biện, và làm cho đối phương nảy ḷng Công bằng, vô tư, rộng răi cũng như bạn, nghĩa là tự nhận rằng cũng Có thể lầm lỡ như bạn được.

      Nếu bạn Biết chắc rằng người ta lầm mà bạn nói thẳng ngay ra, th́ sẽ ra sao? Đây, thí dụ dưới này cho bạn thấy.

      Ông S, một luật sư c̣n nhỏ tuổi ở Nữu Ước, mới căi tại ṭa Thượng Thẩm Nữu Ước trong một vụ kiện lớn. Trong phiên nhóm, một thẩm phán Hỏi ông S.: "Trong luật hàng hải, thời hạn tiêu diệt thẩm quyền là Sáu năm phải không?" .

      Ông S. đương Căi, ngừng lại, ngó trân trân vị thẩm phán rồi buột miệng: "Kính Ngài, Trong luật hàng hải không có thời hạn tiêu diệt thẩm quyền".


1 2


------------------------------------------------------------ --------------------
Đắc Nhân Tâm Nguyễn Hiến Lê dịch



      Sau ông S. kể lại: "Lúc đó, trong pḥng im lặng như tờ, không khí lạnh Ngắt như băng. Ông thẩm phán lầm. Tôi đă chứng tỏ rằng ông ấy lầm. Như vậy đâu phải cách lấy ḷng ông và làm cho ông nghe theo lư luận Của tôi. Tôi chắc chắn cứ đúng luật th́ tôi phải thắng trong vụ kiện Đó và lần đó tôi căi hùng hồn hơn bao giờ hết. Vậy mà tôi thua. Tôi Đă mắc phải một lỗi không sao tha thứ được là đă chỉ cho một vị rất Có danh và học rất rộng rằng ông ta lầm".

      Rất ít người xét đoán một cách hoàn toàn khách quan và sáng suốt. Phần đông chúng ta đầy thành kiến và thiên vị. Phần đông chúng ta bị Ḷng ghen tuông, nghi ngờ, sợ sệt, ghanh ghét va kiêu căng làm mù quáng. Lại thêm người ta phần nhiều không muốn thay đổi ư kiến, dù là ư Kiến về tôn giáo, về chính trị hay về một hiệu xe, một tài tử hát Bóng. Cho nên trong khi nói chuyện, nếu bạn có tánh hay nhắc đi nhắc Lại cho một người nghe rằng họ lầm, th́ xin bạn mỗi buổi sáng, quỳ Gối tụng đoạn sau này, rồi hăy điểm tâm. Đoạn đó trích trong cuốn "Luyện Tinh thần" của giáo sư James Harvey Robinson:

      Chúng ta thường tự nhiên thay đổi ư kiến dễ dàng mà không cảm động Chút chi hết. Nhưng nếu ai chỉ trích rằng ư kiến ta lầm, th́ chúng ta Sẽ thấy bẽ và phản kháng lại liền. Thật chúng ta nhẹ dạ vô cùng Khi tin chắc một điều ǵ, nhưng có ai tỏ ư muốn bắt ta rời bỏ điều Tin tưởng đó đi, là ta binh vực nó một cách giận dữ, tàn bạo. Tất Nhiên là ta hành động như vậy, không phải v́ quư báu ǵ những ư tưởng Đó đâu, mà chỉ v́ ḷng tự ái của ta bị đe dọa. Hai tiếng "của tôi" Trong công việc sinh nhai của loài người, là những tiếng quan trọng nhất, Và khi biết suy tính đến hai tiếng đó, là biết khôn vậy. Dù là bữa ăn "của tôi", con chó "của tôi" hay nhà "của tôi", cha "của tôi", nước "của tôi". Trời "của tôi", cái "của tôi" nào cũng có mănh lực như Nhau hết.

      Chúng ta giận khi người ta Bảo đồng hồ của chúng ta chậm, xe chúng ta cổ, điều đó đă đành, mà Chúng ta c̣n giận khi người ta cho rằng những quan niệm của ta về ngôi Hỏa tinh, về công dụng của một vị thuốc, hoặc về văn minh Ai Cập là Sai nữa... Chúng ta thích sống trong những tin tưởng mà chúng ta đă quen Nhận là đúng rồi. Có ai chỉ trích những quan niệm đó, tức th́ ta phản Động lại, kiếm đủ lư lẽ để bênh vực chúng. Tóm lại, gọi là lư luận, Chứ kỳ thực chúng ta chỉ tưởng tượng ra những lư lẽ để giúp ta cố Giữ những thành kiến cũ của ta thôi.

      Tôi nhớ có lần đặt làm những tấm màn ren để trang hoàng trong nhà. Làm rồi, ít lâu sau mới tính tiền, tôi phải trả một giá cứa cổ.

      Sau đó vài bữa, một bà bạn lại chơi, tôi chỉ những tấm màn, vô t́nh Nói giá nữa. Bà ta lên giọng đắc thắng: "Giá đó sao? Họ lừa ông rồi. Ǵ mà dữ tợn vậy?" .

      Quả có vậy. Nhưng Sự thực đó tôi không thích nghe chút nào cả. Tôi rán tự bào chữa. Tôi bảo bà bạn tôi rằng đồ tốt không bao giờ đắt hết, và muốn có Những đồ thượng hạng, có mỹ thuật mà trả giá như giá "bán sôn" th́ Được đâu, vân vân...

      Hôm sau, một bà Khác lại coi những tấm màn đó, ngắm nghía, tấm tắc khen và tiếc không Có tiền sắm nổi. Tức th́ sự phản động của tôi trái ngược lại hẳn, Chắc các bạn đoán được. Tôi đáp: "Nói thật ra tôi cũng vậy, không Đủ tiền dùng thứ xa xỉ phẩm đó, nó đắt quá. Đáng lẽ không nên mua Th́ phải".

      Khi ta có lỗi, ta có thể Nhận lỗi riêng với ta. Chúng ta có thể nhận lỗi với người khác nữa, Nếu họ biết ngọt ngào khôn khéo nghe ta nói. Tại sao vậy? Tại ta được Tự đắc rằng đă thành thật và can đảm tự thú. Nhưng nếu người ta bắt Chúng ta nuốt cay mà nhận lỗi th́ lại khác hẳn.

      Horace Greely, một nhà xuất bản có danh trong thời Nam Bắc chiến tranh, Phản kháng kịch liệt chính sách của Lincoln. Ông dùng đủ cách chỉ trích, Dọa dẫm, trào phúng, hằng tháng, hằng năm như vậy, hy vọng ông Lincoln Sẽ phải đổi chính sách... Nhưng đă phí công công kích và đă hoàn toàn Thất bại. Những lời phúng thích, chửi mắng không làm cho người khác Đổi ư họ mà theo ư ḿnh bao giờ.

      Nếu Bạn muốn tu thân, tập tự chủ và làm cho người khác tin theo ḿnh th́ Hăy đọc cuốn tự thuật của Benjamin Franklin, một cuốn sách đọc rất Mê và được liệt vào những tác phẩm cổ điển bực nhất của Mỹ. Trong Cuốn đó, Franklin kể chuyện ông thắng được tính khả ố thích chỉ trích Tranh biện chuyện của ông ra sao, để thành một nhà ngoại giao dịu dàng Nhất, hoàn toàn nhất trong lịch sử nước Mỹ.

      Hồi ông Franklin c̣n nhỏ, thô lỗ và vụng về, một ông bạn già dạy Cho ông những chân lư nghiêm khắc này:

      "Ben mầy thiệt khó chịu. Ai không đồng ư với mày th́ mày có giọng cứng Cỏi với ta. Mầy phản đối người ta như tát nước vào mặt người ta vậy. Cho nên người ta trốn mầy hết; không ai chỉ bảo chi cho mầy hết, v́ vô ích. Vậy th́ làm sao kiến thức hẹp ḥi của mày có cơ hội mở mang được".

      Tuy bị mắng như tát nước vào mặt, nhưng ông Franklin óc đă già giặn Và khôn, hiểu rằng như vậy là đáng, và ông nghe lời, tự sửa tính ngay Để tránh những thất bại tai hại sau này.

      Ông nhất định từ đó không chống lại ư kiến ngựi nữa. Không dùng Cả những chữ có ư nghĩa quá quyết như "chắc chắn", "không ngờ ǵ cả", V.v.. mà dùng những chữ mềm mỏng hơn như "tôi thấy" "tôi tưởng", "tôi Hiểu rằng"... Có ai xét đoán lầm lộn trước mặt ông th́ ông tự ḱm chế, Để đừng hăng hái chỉ trích người đó nữa, và ông bắt đầu nói với người Đó rằng trong những trường hợp khác th́ ư kiến người đó đúng, trong Trường hợp này theo ông, có lẽ hơi khác v.v...

      Ông thấy liền những lợi của thái độ như vậy: nói chuyện với người Khác thấy vui hơn, ư kiến của ông được người khác công nhận ngay, và Khi ông lầm lỗi th́ không ân hận nhiều nữa, đối thủ của ông chịu bỏ Quan niệm của họ để theo quan niệm của ông.

      Phương pháp đó mới đầu trái hẳn với bẩm tính của ông, vậy mà tập Luyện lâu thành thói quen. Nhờ nó và cũng nhờ sự thanh liêm, nghiêm Chính của ông mà ông được quốc dân ủng hộ, khi ông đề nghị đặt những Chế độ mới, thay thế chế độ cu, lại được uy tín lớn trong cuộc hội Họp trước công chúng, tuy ông diễn thuyết rất dở, lúng túng, không Hùng hồn chút nào. Rốt cuộc người ta tin theo ông hết.

      Trong những sự giao thiệp về thương mại, phương pháp của Benjamin Franklin Có kết quả tốt không? Đọc chuyện sau này bạn sẽ biết:

      Ông S. cậy ông Mahoniey chế tạo một kiểu máy mới, dùng trong kỹ nghệ Dầu lửa. Ông Mahoniey vẽ bản đồ án, đưa ông S. coi, ông này bằng ḷng. Ông Mahoniey bèn cho thợ khởi công. Nhưng rầy rà thay, ông S. lại đưa Đồ án đó cho bạn bè coi. Họ chê bai đủ thứ: cái này rộng quá cái Kia ngắn quá... quá thế này, quá thế khác. Họ giày ṿ ông S, tới nỗi ông này hoảng lên, gọi điện thoại bảo ông Mahoniey rằng không chịu Nhận kiểu máy đó đâu.

      Ông Mahoniey Xem xét lại kỹ lưỡng kiểu máy, tin chắc rằng nó hoàn toàn, và ông S, cùng bạn bè ông ta chẳng biết chút ǵ hết, chỉ trích bậy. Nhưng ông Mahoniey không nói ra vậy, sợ mất ḷng, mà lại thăm ông S.

      Mới trông thấy tôi, ông Mahoniey nói, ông S nhảy chồm chồm lên, vừa Chạy lại tôi vừa giơ quả đám vừa la, mạt sát máy của tôi rồi kết Luận:

      "Bây giờ ông tính ra sao đây?"

      Tôi rất b́nh tĩnh đáp rằng ông ấy muốn ra sao th́ tôi sẽ làm như vậy. "Ông trả công tôi, vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ư ông. Nhưng phải Có người chịu trách nhiệm trong vụ này chứ? Nếu ư của ông hay th́ xin ông vẽ bản đồ án khác đi, tuy tôi đă bỏ ra hai ngàn đồng để bắt đầu Làm máy của tôi rồi, tôi bằng ḷng bỏ số tiền đó đi, làm lại máy Khác cho ông, để được vừa ư ông. Nhưng tôi xin nhắc lại, nếu ông nhất Định đ̣i thay đổi th́ ông phải chịu trách nhiệm trong sự rủi ro, máy Hư chạy không được. C̣n như tôi, tôi vẫn nghĩ rằng kiểu tôi tốt, nếu ông để cho tôi làm theo kiểu đó, th́ tất nhiên tôi phải gánh lấy hết Cả trách nhiệm".

      Trong khi tôi nói ông S. b́nh tĩnh lại lần lần và khi tôi ngưng, ông bảo tôi "Được. Thôi Cứ theo ư ông. Nhưng nếu hư hỏng th́ mặc ông!".

      Chẳng những máy không hư hỏng chút chi hết mà lại c̣n tốt lắm... và ông S. hứa mùa sau sẽ đặt làm hai cái máy như vậy nữa.

      Khi ông ta chạy lại cự tôi, đưa quả đấm trước mặt tôi bảo rằng tôi Chẳng biết chút chi về máy hết, tôi dằn ḷng lắm mới khỏi gây lộn Với ông và tự bênh vực. Nhưng sự nén ḷng đó đă có kết quả tốt. Nếu không như vậy chúng tôi sẽ kiện nhau, tôi sẽ mất tiền và làm Cho một khách hàng tốt hóa ra kẻ thù của tôi. Tôi quả quyết rằng Không khi nào được bảo người khác lầm hết. Phương pháp đó nguy hiểm Lắm.

      Lời khuyên đó không mới mẻ ǵ. Mười chín thế kỷ trước, Đức Ki Tô nói: "Con hăy mau mau theo ư kiến Đối thủ của con đi".

      Nghĩa là: Đừng Tranh biện với người khác, dù người đó là khách hàng, hay là bạn trăm Năm, là kẻ thù của ḿnh. Đừng chỉ cho người ta thấy rằng người ta lầm Lẫn, đừng làm cho người khác tức giận, trái lại phải biết khôn khéo.

      Hai năm trước Thiên Chúa giáng sinh, một ông vua Ai Cập nói nhỏ với Con ông như vầy "Phải khôn khéo, biết ngoại giao, con như vậy đạt được Mục đích dễ dàng hơn".

      Chúng ta bây Giờ cần lời khuyên đó lắm.

      Vậy muốn Cho người khác theo ư ḿnh, xin bạn nhớ quy tắc thứ hai sau này:

      Phải trọng ư kiến của người khác

      Đừng bao giờ chê ai là lầm hết.

Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 26 of 63: Đă gửi: 13 March 2006 lúc 8:27pm | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Xin lỗi mọi ng` v́ chưa post đc bài mới. Meoyeu sẽ bù ngay 2 bài trong hôm nay
Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 27 of 63: Đă gửi: 14 March 2006 lúc 9:36am | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Phần Mười Ba

Quá Tắc Quy Cung

     Tôi ở tại một vùng ngoại ô kế cận Nữu Ước. Nhưng gần ngay nhà tôi có Một khu rừng hoang, cứ mùa xuân tới th́ các bụi cây trổ đầy bông trắng, Loài sóc sanh sản trong đó và có loại cúc dại mọc cao hơn đầu ngựa. Nơi đó kêu là lâm viên. Tôi thích dắt con chó nhỏ của tôi lại nơi Đó dạo chơi. Con Rex hiền và dễ thương. V́ nơi đó vắng người nên tôi Cho nó chạy nhảy tự do, không bị xích, cũng không bị đai mơm.

      Một hôm tôi gặp một người hiến binh cưỡi ngựa, có vẻ muốn làm oai Lắm. Người ấy hỏi tôi bằng một giọng xaÜng:

      Tại sao để chó chạy như vậy, không có xích, cũng không có đai mơm ǵ Hết? Không biết rằng điều đó cấm sao?

      Tôi ngọt ngào đáp lại:

      Có, tôi biết, Nhưng ở chỗ vắng người này tôi tưởng vô hại.

      A thầy tướng! Thầy tướng! Luật pháp không cần biết thầy tướng ra sao Hết. Con vật đó có thể giết một con sóc hay cắn một đứa nhỏ! Lần Này tôi bỏ qua cho, lần sau tôi bắt được nữa th́ tôi bắt buộc phải Làm biên bản đưa thầy ra ṭa".

      Tôi Ngoan ngoăn hứa sẽ vâng lời.

      Và tôi Giữ lời được... trong vài ngày. Con Rex không chịu đeo đai mơm. Tôi tính Thử làm càn một lần nữa xem sao. Êm được trong một thời gian. Rồi một Buổi chiều, mới leo lên ngọn một g̣ nhỏ, tôi hoảng lên, v́ th́nh ĺnh Thấy tượng trưng của luật pháp nghiêm khắc là chú hiến binh bữa nọ, Lần này cưỡi ngựa hồng, mà con Rex của tôi chạy thẳng tới chú ta.

      Lần này th́ "bị" rồi. Tôi biết vậy. Cho nên không đợi chú ta gọi tôi Lại, tôi vội vàng xin lỗi trước.

      "Dạ, Lần này tôi bị bắt tại trận. Tôi không có ǵ để chữa lỗi hết. Tuần Trước thầy đă giao hẹn rồi, hễ bắt gặp lần nữa th́ thầy phạt".

      Người hiến binh đáp bằng một giọng từ tốn:

      Phải... chắc chắn rồi... Nhưng tôi cũng hiểu thầy. Ở chỗ vắng người ai Mà không muốn thả chó như con chó nhỏ này cho nó tự do chạy một chút.

      Dạ, ai cũng muốn như vậy... nhưng dù sao th́ cũng là điều cấm.

      Ồ;! Con vật nhỏ này mà làm hại ai được?

      Dạ, nhưng nó có thể cắn chết các con sóc được!

      Thôi thầy, đừng làm lớn chuyện! Bây giờ tôi chỉ cho thầy. Cho con nhỏ Này chạy lại đàng xa kia đi, cho khuất mắt tôi... Rồi th́ thôi, không Sao hết!

      Chú hiến binh đó chỉ là người Như những người khác: muốn tỏ cho người ta thấy sự quan trọng của ḿnh. Cho nên khi tôi buộc tội tôi rồi th́ chú chỉ c̣n mỗi một cách giữ Ḷng tự trọng là tỏ một thái độ khoan hồng.

      Ví thử tôi đă kiếm cách tự bào chữa th́ sẽ xảy ra sao? Sẽ tranh biện Và rồi rốt cuộc ra sao, bạn đă biết. Đằng này, tôi không gây sự ǵ Hết. Tôi nhận ngay rằng chú ấy hoàn toàn có lư mà tôi th́ hoàn toàn Có lỗi. Tôi vui vẻ và thẳng thắn nhận ngay như vậy. Cho nên câu chuyện êm thấm. Tôi bênh vực quan điểm của chú ấy th́ tất chú ấy bênh vực Quan điểm của tôi. Thành thử lần trước chú ấy dọa phạt tôi, mà lần Này thật là tử tế với tôi.

      Khi chúng Ta biết rằng chúng ta đáng bị phạt, th́ can đảm nhận lỗi trước ngay đi, Chẳng hơn ư? Ḿnh tự khiển trách ḿnh chẳng hơn để người khác mắng ḿnh ư?

      Vậy biết trước người khác thế Nào cũng nói những lời khó chịu với ḿnh, th́ ḿnh tự đem lời đó trách Ḿnh đi, và người ta sẽ không làm ǵ ḿnh được nữa. Như vậy th́ 100 lần, Có tới 99 lần, người ta sẽ đại lượng, khoan hồng với ḿnh, nhắm mắt Bỏ qua hết như chú hiến binh ở Lâm viên trên kia.

      Ferdinand E Warren, chuyên về quảng cáo cũng dùng phương pháp đó để được Ḷng một khách hàng khó tính. Ông ấy nói:

      Làm nghề của tôi phải đứng đắn, đúng hẹn. Một vài nhà xuất bản muốn Rằng những bức quảng cáo họ đặt phải làm liền. Như vậy có lầm lẫn Một chút cũng không sao. Nhưng tôi biết một nhà xuất bản nọ t́m được Một tiểu tiết nào để chỉ trích th́ thích lắm. Tôi nhiều khi ở pḥng ông ấy ra về, ngán v́ những lời chỉ trích của ông th́ ít, mà ngán v́ Điệu bộ của ông th́ nhiều. Mới rồi, làm xong một công việc gấp, tôi Gởi ông ấy coi. Ông kêu điện thoại mời tôi lại v́ có chỗ hỏng. Tôi Chạy lại. Nỗi lo âu của tôi quả không sai: Trong cái vẻ của ông nghịch Tôi, tôi c̣n thấy cái vẻ khoái chí, v́ gặp được dịp chỉ trích tôi. Ông Hầm hầm hỏi tôi sao lại làm như vầy, như vầy...

      Đây là dịp thực hành những quy tắc tôi đă học được. Tôi đáp: "Thưa ông, ông trách rất đúng, tôi có lỗi và không có ǵ tự bào chữa hết. Tôi làm việc với ông đă lâu, đáng lẽ phải biết làm vừa ư ông mới Phải. Tôi tự thấy xấu hổ".

      Tức th́ ông tự kiếm những lẽ để bênh vực tôi:


1 2


------------------------------------------------------------ --------------------
Đắc Nhân Tâm Nguyễn Hiến Lê dịch



      Phải... nhưng, nghĩ kỹ, lỗi đó cũng không nặng ǵ, chỉ là...

      Tôi ngắt lời: "Bất kỳ lỗi lớn hay nhỏ cũng có thể đưa tới những kết Quả tai hại nhất. Vả lại trông thấy những lầm lỡ, khó chịu lắm".

      Ông ấy muốn nói mà tôi không để ông nói. Tôi thấy thích lắm. Lần Đầu tiên trong đời tôi, tôi tự buộc tội tôi mà thú vị chứ! Tôi tiếp:

      Đáng lẽ tôi phải c̣ ư tứ một chút. Ông giao việc cho tôi đă nhiều Lần, tôi không làm vừa ḷng ông được th́ lỗi về tôi. Để tôi mang Về vẽ lại hết.

      Đừng! Đừng! Không Bao giờ tôi bắt buộc ông như vậy.

      Rồi ông ấy khen công việc của tôi, chỉ muốn sửa đổi lại chút xíu thôi, Và cái lỗi nhỏ đó cũng chẳng làm tốn công tốn của ǵ, xét kỹ nó Chỉ là một chi tiết... một chi tiết không quan trọng.

      Sự vội vàng tự buộc tội của tôi đă làm cho ông chưng hửng, hết giận. Sau cùng ông mời tôi ở lại dùng bữa, đưa cho tôi một tấm chi phiếu Và đặt tôi là một bức vẽ khác nữa".

      Bất kỳ thằng khùng nào cũng tự bào chữa cho ḿnh được mà những thằng Khùng đều làm như vậy hết. Nhưng biết nhận lỗi của ḿnh là biết vượt Lên trên bọn người thường và biết một nỗi vui cao thượng hiếm có. Cho nên một kư sự đẹp nhất trong lịch sử là hồi đại tướng Lee, trong Cuộc Nam Bắc chiến tranh, tự nhận lỗi v́ ông mà đạo kị binh của tướng Pickett phải thất bại trong cuộc tấn công tại Gettysburg.

      Cuộc tấn công đó là một lỗi lầm đă làm đỗ máu nhiều nhất trong đời Cầm quân rất anh hùng và rực rỡ của Lee. Ông biết rằng sự thất bại Đó sẽ làm cho quân phương Nam do ông chỉ huy không sao thắng được quân Phương Bắc nữa và sẽ phải hoàn toàn tan nát. Ông thất vọng tới nỗi ông xin từ chức và xin cho "một người khác trẻ hơn, tài giỏi hơn" thay ông. Nếu ông trút trách nhiệm cuộc chiến bại đó th́ ông thiếu ǵ lư Lẽ: như vài người đoàn trưởng đă bỏ ông... kỵ binh tới trễ quá v.v.

      Nhưng Lee, rất cao thượng, không chịu đổ lỗi cho kẻ khác. Trong khi quân Của Pickett bại trận, và bị thương nặng trở về, ông phi ngựa đi đón Và thú: "mọi sự đều do lỗi của tôi cả... Chỉ một ḿnh tôi chịu trách Nhiệmvề cuộc chiến bại này thôi". Thật là cao thượng.

      Trong lịch sử ít thấy những đại tướng có can đảm và đại lượng để tự Nhận lỗi như vậy.

      Elbert Hubbard, một Trong những nhà viết chuyện hằng ngày đặc sắc nhất đă làm cho người Ta say mê, thường bị người ta oán dữ v́ những bài chỉ trích của ông nhưng Nhờ ông khéo léo cho nên thường khi kẻ thù của ông lại thành bạn Thân của ông.

      Có lần một đọc giả Nóng tính viết thư cho ông rằng không đồng ư với ông về bài ông viết Ḱ trước, và dùng những danh trừ không đẹp đẽ ǵ để tặng ông. Ông Trả lời bằng mấy ḍng sau này:

      Nghĩ Kỹ, tôi cũng không đồng ư với tôi về bài đó. Có lẽ hôm nay tôi Không thích những bài tôi đă viết ngày hôm qua nữa. Tôi sung sướng Được ông cho biết ư kiến. Lần sau, nếu ông đi ngang, xin mời ông vô Chơi, chúng ta bàn luận về chuyện đó.

      Chân thành kính chúc...

      C̣n có cách Ǵ chê bai một người có giọng mềm mỏng như vậy nữa?

      Học viên theo lớp giảng của tôi phải thi một bài kỳ dị. Mỗi người Phải để cho các bạn xét đoán ḿnh. Những bạn này phải thành thực nói Cho người đó biết có chỗ nào đáng ưa, chỗ nào đáng ghét: Những lời Nhận xét đó phải viết lên giấy và không kư tên, như vậy tự do tỏ Hết những ư nghĩ thầm kín nhất của ḿnh được.

      Sau khi dự thi kỳ đó, một thanh niên lại kiếm tôi, thất vọng. Các bạn Anh ta chỉ trích anh ta không tiếc lời: nào là tự đắc quá, hách dịch, ích kỷ, xấu bạn, có óc phản động, đáng tống cổ ra khỏi lớp.

      Buổi học sau, "tội nhân" đó đứng dậy, nh́n thẳng vào các bạn, đọc Lớn tiếng những lời chửi đó của họ. Nhưng anh dằn ḷng, không mạt Sát lại những kẻ đă xử tội anh, mà nói:

      "Các bạn, tôi biết rằng tôi không dễ thương chút nào hết, tôi không C̣n ngờ ǵ về điều đó. Đọc những lời chỉ trích của anh em, tôi buồn Lắm, nhưng nó có ích cho tôi. Nó đă làm cho tôi bớt tự phụ, đă cho Tôi một bài học tốt. Xét cho cùng, tôi chỉ là một người cần được T́nh thương yêu cũng như mọi người khác. Các bạn chịu giúp tôi không? Chiều nay các bạn có chịu viết cho tôi ít hàng thành thật chỉ cho tôi Cách phải làm sao để sửa ḿnh không? Tôi sẽ hết sức tu tỉnh lại".

      Không phải anh ấy diễn kịch đâu. Ḷng anh thành thật cho nên làm cảm Động tất cả thính giả. Tất cả những người mà 8 ngày trước muốn đem "hành h́nh" anh th́ bây giờ bênh vực anh nhiệt liệt, khen ḷng chân thành, Khiêm nhượng của anh, sự hăng hái sửa ḿnh của anh. Họ khuyến khích Anh, khuyên anh và thú rằng đă có nhiều thiện cảm với anh.

      Như trong Thánh kinh đă nói: "Câu trả lời nhă nhặn của anh đă làm cho Nguôi mọi sự giận dữ".

      Khi biết chắc Rằng chúng ta có lư, chúng ta phải rán ngọt ngào và khéo léo tỏ ư Kiến của ta với người khác. Nhưng khi chúng ta lầm mà sự đó thường Có lắm, nếu ta thành thật với ta th́ chúng ta phải vui vẻ nhận lỗi Liền. Chẳng những sẽ có kết quả bất ngờ mà như vậy lại c̣n vui hơn Là kiếm cách tự bào chữa cho ḿnh.

      Xin bạn nhớ kỹ phương ngôn say này: "Nếu phản kháng lại th́ có được Cũng không bỏ vào đâu. C̣n cứ nhận đi th́ được nhiều hơn cái ḿnh muốn Nữa".

      Vậy muốn cho người khác theo ư kiến ḿnh, xin bạn nhớ quy tắc thứ ba sau này:

      Khi bạn lầm lỡ, hăy vui ḷng nhận lỗi ngay đi.

Phần Mười Bốn

Do Trái Tim Sẽ Thắng Được Lư Trí

     Khi Bạn giận dữ ai, trút được cơn thịnh nộ lên đầu người đó, bạn thấy Hả dạ lắm... nhưng người ấy cảm thấy ǵ lúc đó? Hài ḷng như bạn không? Và cái giọng gây gổ, thái độ cừu thị của bạn có làm cho người ấy Muốn ḥa giải với bạn không?

      Woodrow Wilson nói: Nếu bạn đưa hai quả đấm ra nói chuyện với tôi, th́ bạn có Thể tin chắc rằng tôi cũng đưa ngay hai quả đấm ra với bạn liền. Nhưng Nếu bạn nói: Chúng ta hăy ngồi xuống đây và ôn tồn nói chuyện với Nhau. V́ ư kiến chúng ta khác nhau, cho nên phải rán t́m nguyên nhân Chỗ bất đồng đó, nếu bạn nói như vậy, th́ chúng ta sẽ thấy ngay rằng ư kiến của chúng ta rốt cuộc không khác xa nhau lắm, những chỗ bất Đồng ư rất ít, c̣n những chỗ đồng ư th́ nhiều, và nếu chúng ta thật T́nh và kiên tâm muốn ḥa giải với nhau th́ cũng dễ.

      Không ai hiểu rơ sự xác đáng của những lời nói đó bằng John D. Rockefeller. Năm 1915, Rockefeller là người bị nhiều người oán nhất ở miền mỏ Colorado. Từ hai năm rồi, xứ đó bị tàn phá v́ một vụ đ́nh công làm đổ máu nhiều Nhất trong nền kỹ nghệ của Mỹ. Những thợ mỏ trong Công ty Nhiên liệu Và Kim thuộc ở xứ Colorado do ông Rockefeller giám đốc quyết liệt đ̣i Tăng lương. Dụng cụ và nhà máy bị phá phách, người ta kêu lính tới, Sinh ra một cuộc đổ máu, và nhiều thợ đ́nh công ngă gục dưới lằn đạn. Trong t́nh h́nh khẩn trương như vậy, trong không khí bừng bừng thù oán Đó, Rockefeller quyết lấy ḷng những kẻ phản động và giải ḥa với Họ. Ông làm cách nào mà thành công? Th́ đây, giải pháp của ông:

      Sau khi mất hàng tuần cổ động ráo riết trong bọn thợ để mở saÜn con Đường ḥa giải, ông diễn thuyết trước đám thợ đ́nh công. Bài diễn Văn đó là một trứ tác có kết quả lạ lùng. Nó dẹp được những làn Sóng thù nghịch bao vây ông, đang muốn nhận ông xuống và làm cho một Số đông thợ theo ông. Ông giảng giải với họ một cách thân mật, khéo Léo đến nỗi thợ đ́nh công trở lại làm việc mà không hề nhắc tới Sự xin tăng lương nữa, mặc dầu trước kai họ chiến đấu dữ tợn như thế.

      Dưới đây, tôi sẽ chép lại đoạn đầu bài diễn vào tuyệt đó. Bạn sẽ Thấy thiện cảm, nhiệt tâm và hảo ư chói lọi trong đoạn đó.

      Xin bạn nhớ rằng Rockefeller nói với những người mà mấy hôm trước đ̣i Treo cổ ông cho kỳ được. Vậy mà giọng của ông dịu dàng, nhỏ nhẹ, thân Mật hơn là nói với các nhà truyền giáo nữa. Trong bài đầy những câu Tươi tựa hoa, như những câu này:

      Tôi Lấy làm vinh dự được ở trong nhóm anh em, tôi đă lại thăm gia đ́nh anh Em, chúng ta gặp nhau ở đây như những bạn thân... tinh thần hiểu biết Lẫn nhau... quyền lợi chung... tôi được tới đây là nhờ thịnh t́nh của Anh em...

      Bài diễn văn bắt đầu như Vầy:

      Ngày hôm nay là một ngày vinh Dự trong đời tôi. Lần này là lần thứ nhất tôi được cái vui và cái May mắn gặp hết thảy những người thay mặt nhân viên trong công ty lớn Của chúng ta, các vị quản lư, các vị chỉ huy, và xin anh em tin chắc rằng Tôi lấy làm hân hạnh được có mặt ở đây và sẽ nhớ cuộc hội họp Này suốt đời tôi. Nếu cuộc hội họp này xảy ra hai tuần lễ trước th́ Tôi đối với phần nhiều anh em cũng như một người dưng thôi. Nhưng v́ Mới một vài ngày nay, tôi đă đi thăm hết các mỏ ở phương Nam, tṛ Chuyện với các người thay mặt anh em, cho nên chúng ta hôm nay gặp nhau ở đây, không phải như thù nghịch nhau, mà như chỗ bạn thân và chính Nhờ cái tinh thần thân mến nhau đó mà tôi thấy sung sướng được bàn Với anh em về quyền lợi chung của chúng ta.

      "Thật chỉ nhờ thịnh t́nh của anh em mà tôi được có mặt trong cuộc họp Giữa các vị giám đốc của công ty và các vị thay mặt cho nhân viên, V́ tôi không có cái may được ở trên nhóm trên hay nhóm dưới. Vậy mà Tôi thấy tôi liên kết mật thiết với anh em, v́, tuy đại diện cho chủ Nhân, tôi c̣n thay mặt tất cả những người làm công nữa".

      Nghệ thuật làm cho kẻ thù trở nên bạn thân, đến như vậy là tuyệt Khéo.

      Ví thử Rockefeller đă lựa một Chiến thuật khác, đă công kích các thợ mỏ, quát vào tai họ tất cả Những sự thật làm cho họ mất ḷng, dùng một giọng khó chịu như bảo Họ là khờ, th́ hỏi họ có chịu nhận lỗi của họ hay không, dù lư luận Của ông cực kỳ xác đáng? Và lúc đó sẽ ra sao? Ḷng giận, thù và Phản động tất nhiên sẽ tăng lên!

      Nếu một người đối với bạn chỉ có ḷng thù và ác cảm, th́ có dùng Đủ các lư luận, bạn cũng không thể nào dẫn dụ người đó theo quan Điểm của bạn được. Những cha mẹ gắt gỏng, những ông chủ và ông chồng Chuyên đoán, những bà vợ hay gây gổ phải hiểu rằng ai cũng muốn khư Khư giữ lấy ư kiến của ḿnh, không bao giờ dùng vơ lực mà bắt buộc Được họ đồng ư kiến với ta. Trái lại phải dùng lời lẽ ngọt ngào Và tấm ḷng thương mến, rất ngọt ngào và rất thân mến.

      Cách đây gần một thế kỷ Lincoln bảo:

      Một câu châm ngôn cổ nói: "Ruồi ưa mật". Chẳng những ruồi mà người Cũng vậy. Muốn cho một người theo ư ta th́ trước hết phải làm cho người ấy tin rằng ta là bạn thân thiết thành thật của họ đă. Lời ngọt ngào Sẽ chiếm nổi trái tim họ và do trái tim, ta sẽ thắng được lư trí họ.

      Các ông chủ xí nghiệp biết rằng tỏ đại độ với thợ đ́nh công là có Lợi cho ḿnh. Cho nên khi hai ngàn năm trăm người thợ công ty "Bạch xa" Đ́nh công để đ̣i tăng lương và quyền lập nghiệp đoàn, ông hội trưởng Công ty đó là ông A. F. Black đă không giận dữ, chửi, dọa, áp chế, Mắng họ là cộng sản, mà lại c̣n nịnh họ nữa, khen họ trên mặt báo Rằng họ thái độ ôn ḥa. Thấy đoàn đ́nh công tự vệ không có việc Làm, ông biếu họ găng bao tay và những trái cầu để họ tiêu khiển.

      Ḷng tốt của ông có kết quả là khuyến khích những người có hảo ư. Rồi th́ thợ đ́nh công mượn chổi, leng, xe ḅ, quét tước chung quanh xưởng, Lượm giấy vụn, tàn thuốc, tàn quẹt trên đất. Các bạn thử tưởng tượng Điều đó! Thợ vừa quét xưởng vừa chiến đấu để đ̣i hỏi này nọ. Trong Lịch sử dông tố của kỹ nghệ Mỹ, suốt mấy trăm năm chưa hề thấy lần Nào như vậy. Được một tuần, chủ và thợ ḥa giải với nhau và vụ đ́nh Công chấm dứt trong một không khí êm đềm và thân mật.

      Vừa đẹp trai, vừa hùng hồn, Daniel Webster là một trong những luật sư Nổi danh nhất thời ông. Nhưng dù lư lẽ của ông diễn ra mạnh mẽ tới Đâu, ông cũng không quên nói thêm những lời lịch sự êm dịu này: "Quyền Định đoạt về ngài Bồi thẩm", "Thưa các ngài điều này có lẽ đáng cho Ta suy nghĩ...", "Đây là vài việc xảy ra mà tôi mong rằng các ngài đừng Bỏ qua...", "Hiểu rơ ḷng người như các ngài, chắc các ngài sẽ dễ Dàng thấy ư nghĩa của những hành vi đó...!".

      Cứ ngọt ngào, không tốn sức mà làm cho các ông ṭa phải theo ư kiến ông. Ông giàu có nhờ giọng êm ái, ôn tồn, thân mật của ông.

      Chúng ta có lẽ không bao giờ có cơ hội ḥa giải một vụ đ́nh công, Hoặc hùng biện ở ṭa, nhưng có nhiều trường hợp khác mà phương pháp Trên kia giúp ích cho ta được. Biết đâu một ngày kia ta chẳng ở trong Trường hợp ông Straub, xin người chủ nhà tham lam của ông hạ tiền mướn Nhà của ông xuống.

      Ông Straub, theo Học lớp giảng của chúng tôi, kể chuyện: Tôi viết thư cho người chủ Nhà, báo trước rằng hết hạn cho giao kèo, tôi sẽ dọn đi nơi khác. Thật Ra tôi không có ư đi đâu hết, nhưng tôi mong rằng lời dọa đó có lẽ Làm cho ông ta chịu hạ tiền mướn nhà của tôi xuống. Nhưng ít hy vọng Thành công, nhiều người khác mướn nhà cũng đă làm thử như tôi và Đều thất bại hết, họ nói con người đó ráo riết lắm. Tôi tự nhủ: Bây giờ là lúc đem thi hành khoa mà ta đương học đây.

      Nhận được thư của tôi, ông ta lại nhà tôi liền, theo sau có người thư Kư. Tôi ra tận cửa đón ông, vô cùng niềm nở. Tôi không đá động ǵ Tới tiền mướn nhà hết. Tôi bắt đầu khoe căn tôi ở đẹp, tôi thích ở đó lắm, tôi không tiếc lời khen. Tôi khen ông ta khéo quản lư căn Phố đó và kết luận rằng: Tôi muốn ở thêm một năm nữa, nhưng không Đỉ tiền trả.

      Rơ ràng tôi thấy ông Ta chưa hề được người mướn nhà nào nói với ông bằng cái giọng đó. Ông ta không biết nghĩ làm sao hết. Ông ta bèn kể nổi lo phiền của ông. Người mướn nhà luôn luôn kêu nài. Có một người gởi cho ông mười Bốn bức thư mà nhiều bức chửi ông hẳn hoi, một người khác lại dọa Trả lại phố, nếu ông không có cách nào cấm người mướn từng trên Ngáy ban đêm! Ông ấy nói: Gặp được người như tôi, vui làm sao! Rồi Không cầu xin ông, ông cũng tự hạ tiền mướn xuống một chút. Tôi xin Hạ xuống nhiều hơn nữa... Ông ta bằng ḷng liền.

      "Nếu tôi dùng phương pháp của những người mướn phố khác, chắc chắn Tôi đă thất bại như họ. Tôi thành công nhờ thái độ nhũn nhặn, thân Mật, hiểu biết của tôi".


1 2


------------------------------------------------------------ --------------------
Đắc Nhân Tâm Nguyễn Hiến Lê dịch



      Đây là một thí dụ khác. Bà Dorothy Fay thuộc phái thượng lưu ở Long Island kể rằng:

      Mới rồi, tôi mời vài Người bạn lại dùng bữa trưa với tôi. Cuộc hội họp đó đối với tôi Quan trọng lắm và tất nhiên tôi muốn sự tiếp đăi được hoàn toàn chu Đáo. Thường thường trong những dịp long trọng như vậy, tôi mướn anh hầu Bàn Emile lo toan giúp tôi. Nhưng hôm ấy anh Emile tới không được, mặc Dầu tôi có dặn trước. Anh cho một người giúp việc lại thế. Thật là Tai hại! Anh phụ việc đó chẳng biết chút chi về khoa hần bàn cả. Bà Khách quư nhất của tôi, đáng lẽ phải đưa món ăn mời trước, th́ anh Nhất định mời sau cùng. Có một lúc, anh dâng bà ta món rau cần, rau Chỉ có chút xíu mà dọn trong một cái đĩa đại hải. Thịt th́ dai, khoai Th́ nát. Thật là nhụ nhă, tôi giận lắm. Rán sức lắm mới giữ được Nụ cười trong cả buổi tiệc mà tôi đau khổ như bị hành h́nh vậy.

      Nhưng tôi tự nhủ: "Anh Emile, anh đợi khi nào gặp anh, tôi sẽ cho anh Một trận".

      Nhưng ngay tối hôm đáng Ghi nhớ đó, tôi được dự thính một buổi diễn thuyết về nghệ thuật dẫn Dụ người và tôi hiểu rằng có rầy anh Emile cũng vô ích, chỉ làm cho Anh ấy giận oán tôi và không muốn hầu tiệc giúp tôi nữa. Tôi rán Tự đặt tôi vào địa vị anh và thấy rằng anh không chịu trách nhiệm trong Bữa tiệc đó, v́ không phải anh đi chợ, cũng không phải anh nấu món ăn. Người phụ của anh vụng dại, đâu phải lỗi của anh. Có lẽ v́ giận Dữ mà tôi đă xét anh vội vàng quá, nghiêm khắc quá. Cho nên đáng Lẽ buộc tội anh, tôi định thay đổi thái độ mà khoan hồng với anh và Tôi đă thành công rực rỡ. Hôm sau tôi gặp anh, mặt anh buồn thiu nhưng Có vẻ saÜn sàng để tự bào chữa. Tôi bảo: "Nầy, anh Emile... tôi muốn Anh hiểu rằng khi tôi đăi khách, tôi rất cần có anh giúp tay tôi. Anh Là người hầu bàn khéo nhất tỉnh Nữu Ước nầy... Tôi hiểu, hôm trước Không phải anh trông nom bữa tiệc. Anh không có lỗi chi hết..".

      Mây mù tan hết. Anh Emile mỉm cười, đáp:

      Thưa bà, quả vậy. Bữa tiệc đó hỏng là lỗi tại đầu bếp chứ không Tại tôi.

      Tôi tiếp:

      Anh Emile, tôi tính thết vài bữa tiệc nữa. Tôi muốn hỏi ư kiến anh. Anh nghĩ tôi có nên giữ chị đầu bếp không?

      Thưa bà, nên lắm chứ. Sự đáng tiếc lần trước chắc chắn không xảy Ra nữa đâu.

      Tuần sau, tôi đăi khách Bữa trưa. Anh Emile và tôi định thực đơn.

      Khi khách khứa tới th́ trên bàn chưng đầy bông hồng rực rỡ. Anh Emile Săn sóc đủ mọi bề. Giá tôi có thiết tiệc một vị Hoàng Hậu th́ anh Cũng tận tâm đến vậy là cùng. Món ăn nấu rất khéo và dâng lên c̣n Nóng hổi. Công việc hầu khách thật là hoàn toàn. Anh dắt bốn người Phụ lại hầu khách chứ không phải một người như thường lệ. Cuối bữa, Đích thân anh dâng khách một món tráng miệng thật ngon; khi ra về, bà Khách quư nhất của tôi hỏi:

      Bà có Thuật ǵ mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?. Bà ấy nói đúng. Tôi có thuật lạ là biết dùng lời lẽ ôn tồn và những lời khen thành Thật.

      Đă lâu lắm, khi tôi c̣n là Một đứa nhỏ chạy chân không qua những khu rừng để tới trường làng Tại miền Missouri, một hôm, tôi đọc một bài ngụ ngôn về mặt trời Và gió. Gió khoe gió mạnh mặt trời khoe mặt trời mạnh. Gió nói: "Tôi Sẽ làm cho anh thấy rằng tôi mạnh hơn anh. Anh thấy ông ǵ ở dưới trần Kia không? Tôi cá với anh, xem hai ta, ai sẽ làm cho lăo đó phải tốc áo ra trước hết". Tức th́ mặt trời biến sau đám mây và gió bắt đầu Thổi mạnh như băo. Nhưng càng thổi mạnh th́ lăo càng bó chặt áo vào Ḿnh.

      Sau cùng, gió mệt phải ngừng. Lúc đó, mặt trời ở sau đám mây ló ra, tươi tỉnh cười với khách bộ Hành. Một lát, thấy nóng quá, lăo già lau mồ hôi trán và cởi áo. Mặt trời mới nói cho gió hiểu rằng: "Dịu dàng và thân yêu bao giờ Cũng mạnh hơn vũ lực và giận dữ".

      Trong khi cậu học tṛ đọc bài ngụ ngôn đó tại một nơi rất xa làng Cậu ở, th́ tại tỉnh Boston mà hồi đó tôi chứng minh chân lư dạy trong Bài ấy. Câu chuyện đó, ba chục năm sau, nghĩa là mới đây, Bác sĩ A. H. B. theo học lớp giảng của tôi, kể lại cho tôi nghe như sau này:

      Hồi đó, những tờ báo ở Boston đăng đầy những quảng cáo của bọn lang Băm và của bọn cô mụ vườn mà môn thuốc và cách đỡ đẻ của họ đă Làm cho nhiều người nguy tánh mạng. Vài cô mụ đó bị bắt, nhưng nhờ Vận động với vài chính khách, họ chỉ bị phạt một số tiền nhỏ thôi.

      Mối phẫn uất dữ dội tới nổi những người lương thiện ở Boston nổi cả Dậy, la ó, c̣n các vị mục sư đăng đàn mạt sát các báo, cầu Chúa trừng Trị những con buôn nhớp nhúa đó đi.

      Dân gian kêu nài đủ cách mà vô hiệu. Vụ ấy đưa tới nghị viện, bàn Căi sôi nổi, nhưng rốt cuộc cũng v́ sự thối nát trong chính giới mà Bị ém nhẹm.

      Bác sĩ B. là hội trưởng "Công giáo" của châu thành Boston, được bè bạn giúp đỡ, ông dùng đủ Cách bài trừ, nhưng than ôi! Không có kết quả chi hết, không hy vọng Ǵ trừ được bọn đó hết.

      Rồi một đêm, ông nảy ra một ư. Ông nghĩ tới cách mà người ta chưa từng nghĩ tới. Là dùng lời lẽ ngọt ngào thân mật và khen khôn khéo.

      Ông viết một bức thư cho ông chủ nhiệm tờ báo Boston Herald tỏ ḷng Hâm mộ. Ông nói ngày nào ông cũng đọc nó, v́ tin tức đầy đủ rơ ràng, V́ báo không lợi dụng những bản tính đê tiện của quần chúng, và v́ Những bài xă thuyết rất giá trị. Thực là một tờ báo rất quư cho các Gia đ́nh và một trong những tờ báo ấn loát đẹp nhất tại Mỹ.

      Nhưng, Bác sĩ B. tiếp, một ông bạn thân của tôi nói với tôi rằng, Một buổi tối nọ, con gái của ông ấy đọc lớn tiếng một bài quảng Cáo của một tên chuyên môn phá thai và hỏi ông ấy nghĩa vài chữ lạ: ông bạn tôi thật lúng túng, không biết lời ra sao. Tờ báo của ngài Được các gia đ́nh sang trọng nhất ở Boston đọc. Chắc trong nhiều gia đ́nh Khác đă xảy ra việc ư ngoại như trong gia đ́nh ông bạn tôi đó. Nếu Ngài có một vài cô em, chắc hẳn cũng không muốn cho các cô đọc những Bài quảng cáo đó. Và nếu các cô hỏi ngài những câu hỏi về chuyện Đó th́ ngài sẽ trả lời ra sao?

      "Tôi Tiếc rằng một tờ báo rất có giá trị như báo của ngài gần hoàn toàn Về mọi phương diện lại có cái lỗi đó làm cho cha mẹ không dám cho Con cái đọc nó nữa. Chắc cả ngàn độc giả cũng đồng ư với tôi".

      Hai ngày sau, ông chủ nhiệm tờ Boston Herald viết thư trả lời ông B. Bức thư đó, ông giữ trên ba mươi năm và đưa tôi coi khi ông lại nghe Lớp giảng của tôi.

      Bức thư ấy, tôi Chép lại đây. Thư đề ngày mười ba tháng mười năm 1904.

      Kính Ông, Nhận được thư ngày mười một tháng này của Ông, tôi đội ơn Ông lắm. Kể từ thứ hai, tôi nhất định tẩy tờ báo Herald cho hết những bài quảng Cáo có hại. Những thuốc đọa thai sẽ hoàn toàn bị trừ tiệt. C̣n những Quảng cáo y dược có ích lợi chung, không thể nào từ chối hết được, Tôi sẽ kiểm duyệt gắt gao cho nó thành ra hoàn toàn vô hại.

      Tôi đă có ư đó từ hồi tôi bắt đầu làm chủ nhiệm tờ báo Boston Herald Và bức thư của Ông làm cho tôi quả quyết thi hành.

      Tôi xin cám ơn Ông và cầu chúc Ông...

      Esope, một nô lệ Hy Lạp, viết những ngụ ngôn bất hủ sáu trăm năm Trước Thiên Chúa giáng sanh. Nhưng những lời khuyên bảo của ông tới Bây giờ vẫn c̣n quư không kém hồi hai mươi lăm thế kỷ trước. Ánh nắng mặt Trời làm cho bạn phải cởi áo ra mau hơn là một trận cuồng phong, nhưng Lời ngọt ngào, êm đềm đi sâu vào ḷng người ta hơn là cơn thịnh nộ, Đập bàn quát tháo.

      Xin bạn nhớ câu Này của Lincoln: "Ruồi ưa mật". Vậy bạn muốn cho người khác theo ư bạn, Xin bạn đừng quên quy tắc thứ bốn:

      Nên ôn tồn, ngọt ngào, không nên xaÜng.

Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 28 of 63: Đă gửi: 14 March 2006 lúc 11:10pm | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Phần Mười Lăm

Bí Quyết Của Socrate

     Khi Bạn muốn cho một thính giả tin theo bạn th́ ngay từ đầu câu chuyện, bạn Phải tránh đừng nêu lên những quan điểm mà bạn và người đó bất đồng ư. Trái lại, bạn nên cố tâm gợi lên những vấn đề mà cả hai bên Đồng ư. Phải rán hết sức để chứng minh rằng mục đích mà cả hai bên Đều muốn đạt giống in nhau, nhưng chỉ có phương tiện đưa đến mục đích Là hơi khác nhau thôi.

      Bạn rán làm Cho người đó nói: "Phải, phải" càng sớm càng hay. Đừng bao giờ để người Đó trả lời "không" hết.

      Trong cuốn "Thuật dẫn dụ cách cư xư xử của loài người", giáo sư Qverstreet nói: Một câu trả lời "không", là một trở ngại khó vượt nổi. Khi một người Nói "không", tất cả ḷng tự phụ của người đó bắt buộc họ giữ hoài Thái độ ấy và tiếp tục nói "không" hoài. Sau này người đó có hiểu Rằng câu trả lời "không" đó là vô lư, cũng mặc! Người đó không thể Đổi ư được, v́ ḷng tự ái của họ. Cho nên ngay đầu câu chuyện bạn Phải đưa người đó vào con đường có lợi cho bạn: con đường đồng ư với Bạn. Điều đó tối cần.

      Những câu trả Lời "có" một khi đă phát ra rồi, th́ cứ theo đà đó mà tiến cũng như Những viên bi da khi đă chạy theo hướng nào, phải gặp một trở lực mạnh Lắm mới chịu lăn trở về hoặc đổi hướng.

      Khi một người nói "không" một cách thành thật và quả quyết th́ tiếng Đó không phải chỉ phát ở ngoài môi mà thôi đâu. Cả cơ thể người đó, Những hạch, những gân, những bắp thịt, đều co cả lại trong một thái Độ từ chối. Có khi thấy được sự phản động hiện ra ngoài nữa, tất Cả cơ thể chống cự lại, không chịu có thái độ "bằng ḷng".

      Trái lại, khi một người nói "có", cả cơ thể người đó đều thẳng duỗi Ra một thái độ saÜn sàng tiếp đón. Cho nên, ta càng làm cho nhiều người Nói nhiều tiếng "có" bao nhiêu th́ người đó càng dễ thuận ư theo đề Nghị ta bấy nhiêu.

      Đặt những câu hỏi Bắt người ta phải trả lời "có" là một điều rất dễ. Vậy mà biết bao Người không chịu làm theo như vậy! Người ta tưởng rằng làm cho kẻ khác Nổi giận lên là sự quan trọng của người ta tăng lên. Bạn thử coi một Nghị sĩ phe cực tả: trong cuộc hội nghị nào mà gặp những ông bạn bảo Thủ th́ ông ta làm cho những ông này nổi khùng lên. Nếu ông ta thích Như vậy, th́ c̣n có thể tha thứ được. Nhưng nếu ông ta hy vọng dùng Cách đó để được kết quả hay một cái lợi ǵ, th́ quả thực ông rất Ngu dốt về khoa tâm lư.

      Nếu chẳng May, bắt đầu câu chuyện với một người bạn đă làm cho người đó nói "không", th́ sau này muốn làm cho người đó đổi ư mà nói "có", bạn Phải dùng không biết bao nhiêu là khôn khéo và kiên tâm mới được.

      Chính nhờ phương pháp làm cho người ta "gật đầu" đó, mà ông James Emerson, Thủ quỹ tại một ngân hàng, làm cho ngân hàng đó khỏi mất một thân Chủ. Ông ấy nói:

      Tôi đưa cho một ông Muốn gởi tiền tại ngân hàng, một tờ giấy có in saÜn những câu hỏi Để ông trả lời. Ông trả lời một vài câu thôi, rồi nhất định không Trả lời những câu khác.

      Nếu không Được học khoa tâm lư, th́ chắc tôi đă nói với ông ta rằng: "Ông không Chịu trả lời th́ không thể nào chúng tôi nhận tiền của ông được". Tôi lấy làm mắc cỡ, mà nhớ lại hồi trước đă có lần lỗi lầm như Vậy, hồi đó, tôi rất hài ḷng mà đưa tối hậu thư đó ra để tỏ rằng Tôi là chủ, mà điều lệ của ngân hàng không phải là chuyện giỡn! Tôi đă không cần biết thân chủ của tôi nghĩ sao và quên rằng họ có Quyền được tôi tiếp đón một cách niềm nở nhất, chiều chuộng nhất V́ họ mang tiền lại gởi tôi.

      Nhưng Ngày hôm đó, tôi quyết hành động có lư trí hơn; tôi tránh không nghĩ Tới điều tôi muốn mà để hết tâm tư vào những ư muốn của thân chủ, Và trước hết, phải làm sao cho họ nói "Phải, phải" ngay từ đầu. Cho Nên tôi nói rằng những chi tiết mà ông ấy không chịu cho biết, không Cần thiết ǵ hết.

      Nhưng, tôi tiếp, Ví thử chẳng may ông th́nh ĺnh quy tiên, th́ chắc ông ấy cũng muốn cho Số tiền ông giữ chúng tôi sẽ về một người bà con thân nhất chứ?

      Chắc chắn vậy, ông ta đáp.

      Vậy ông nghĩ có nên cho chúng tôi biên tên người bà con đó để chẳng May có chuyện chi, chúng tôi sẽ làm đúng ư ông và không trễ không?

      Điểm đó, ông ta cũng trả lời "có" Nữa.

      Rồi lần ông dịu giọng v́ thấy Rằng chúng tôi hỏi những điều đó không phải v́ ṭ ṃ mà v́ cái lợi Của ông. Không những ông bằng ḷng cho chúng tôi những chi tiết ông Muốn biết mà c̣n nghe lời khuyên của tôi, giao phiếu khoán của ông Cho ngân hàng chúng tôi quản lư nữa.

      Tôi làm cho ông ấy: "Phải, phải" ngay từ lúc đầu và quên mục đích Cuối cùng của câu chuyện. Rốt cuộc, tôi xin ông ấy cho biết điều ǵ, ông cũng vui ḷng cho biết hết".

      Ông Joesph Allison, đại lư cho công ty Westinghouse nói với chúng tôi:

      Đă từ lâu, chúng tôi rán làm cho một hăng lớn nọ mua máy của chúng Tôi. Nhưng công toi. Sau cùng, sau mười ba năm gắng sức, đi lại mời mọc, Tôi làm chuyển ḷng được ông giám đốc kỹ thuật hăng đó và ông mua Giùm cho tôi được vài cái máy.

      Tôi Biết rằng nếu những cái máy đó làm cho ông vừa ḷng, th́ ông sẽ đặt 700 máy khác.

      Mà tôi chắc chắn rằng Máy của chúng tôi hoàn toàn. Cho nên ba tuần sau, tôi lại thăm ông, Với nụ cười trên môi...

      Nhưng nụ cười Đó phải tan ngay, v́ ông giám đốc tiếp tôi bằng lời "bật ngửa" này:

      Allison, tôi không thể mua số máy c̣n lại được.


1 2


------------------------------------------------------------ --------------------
Đắc Nhân Tâm Nguyễn Hiến Lê dịch



      Tôi ngạc nhiên lắm, hỏi:

      Tại sao? Tại sao vậy?

      V́ nó nóng quá, rờ vào, Cháy tay đi.

      Tôi biết rằng căi lư Cũng vô ích, phương pháp đó chỉ có hại thôi. Tôi rán dùng phương pháp: "Phải, phải"

      Tôi nói:

      Thưa ông Smith, tôi hoàn toàn đồng ư với ông; nếu những máy đó nóng Quá th́ ông không nên đặt mua thêm nữa. Phải dùng những máy mà nhiệt Độ không cao quá giới hạn mà "Hội chế tạo điện cụ" đă định phải không ông?

      Ông ấy nhận như vậy. Thế là Tôi đă nhận được một tiếng "Phải" rồi.

      Điều lệ của hội đó định rằng một cái máy chế tạo theo phép không Được có một nhiệt độ cao hơn nhiệt độ trong xưởng quá hai mươi hai độ.

      Phải, điều đó đúng, ông ta công nhận. Nhưng máy của ông nóng hơn như Vậy nhiều.

      Tôi không căi lời ông, Chỉ hỏi xem nhiệt độ trong xưởng là bao nhiêu.

      Nhiệt độ trong xưởng ư? Khoảng chừng hai mươi bốn độ chứ ǵ?

      Dạ, ông cộng hai mươi hai độ với hai mươi bốn độ, ông sẽ được là bốn mươi sáu độ. Nếu ông để tay Vô nước nóng bốn mươi sáu độ, ông có thấy tay muốn bỏng không?

      Một lần nữa, ông bắt buộc phải đáp: "Phải"

      Tôi ngọt ngào kết luận:

      Vậy, có lẽ Đừng nên rờ.

      Ông ấy chịu nhận:

      Ông nói có lư.

      Chúng tôi tiếp tục Nói chuyện trong một lúc. Rồi ông gọi cô thư kư của ông, và đưa tôi Một cái giấy đặt hàng 35.000 mỹ kim!

      Phải mất nhiều năm, không kể cả ngàn mỹ kim vào những vụ thất bại, Tôi mới hiểu được rằng tranh biện hoàn toàn vô ích. Nên đứng vào lập Trường của người khác mà dẫn dụ cho người ta trả lời: "Phải, phải". Như vậy ích lợi hơn nhiều...

      Socrate đă Làm một việc mà ích người làm được từ xưa tới nay: Ông đă lập ra một Triết lư mới, và ngày nay, hai mươi ba thế kỷ sau khi ông mất, ông c̣n được Sùng bái là một nhà tâm lư sâu sắc nhất đă có ảnh hưởng lớn đến Thế giới điên đảo của chúng ta này.

      Phương pháp của ông ra sao? Ông có bao giờ nói với người láng giềng Của ông rằng họ lầm không? Không, kẻ khác kia chứ ông tuyệt nhiên Không, ông không vụng dại như vậy. Tất cả thuật của ông mà bây giờ Người ta gọi là "phương pháp của Socrate" là đặt những câu vấn làm Sao cho kẻ đối thủ chỉ có thể đáp "có" được thôi. Lần lần, những câu Đáp của người đó thành một chuỗi "có". Như vậy từ một câu vấn bắt Buộc phải đáp "có" ông dẫn dụ người đó đến một kết luận mà nếu Đưa ra ít phút trước, người đó đă cương quyết kích bác.

      Lần sau, nếu ta có ngứa miệng muốn đắc chí tuyên bố rằng người hàng Xóm của ta lầm th́ ta hăy nhớ tới lăo sư Socrate và khiêm tốn t́m một Câu vấn một câu vấn nó kéo về cho ta một câu đáp "có".

      Người Trung Hoa có một câu phương ngôn chứa tất cả cái khôn ngoan của Phương Đông: Muốn đi xa, phải đi từ từ.

      Vậy muốn cho người khác theo ư kiến của bạn, xin bạn theo quy tắc thứ Năm sau này:

      Dẫn dụ cho kẻ đối thủ Của bạn đáp "Phải" ngay từ đầu câu chuyện.

Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 29 of 63: Đă gửi: 14 March 2006 lúc 11:12pm | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Một bài nữa trong ngaỳ hôm nay:

Phần Thứ Mười Sáu

Xả Hơi

     Nhiều Người mắc cái tật nói nhiều quá, khi muốn kẻ khác tin theo ḿnh. Nhất Là những người bán hàng thường mắc cái tật đó hơn cả. Phải để cho Người khác trút bầu tâm sự của họ ra. Họ biết rơ hơn bạn công việc Của họ, vấn đề của họ. Hỏi họ vài câu rồi để họ mặc ư "diễn thuyết".

      Nếu bạn không đồng ư với họ, tất cả bạn muốn ngắt lời họ. Nhưng Xin đừng. Nguy hiểm lắm. Khi họ chưa được thỏa ḷng bày tỏ kỹ hết những ư của họ, th́ họ không nghe bạn đâu! Bạn hăy kiên tâm và không thiên Vị, chịu khó chú hết ư nghe họ cùng khuyến khích cho họ bày tỏ hết Tư tưởng sâu kín của họ ra.

      Thuật đó Có kết quả mỹ măn trong công việc làm ăn không? Xin bạn hăy nghe chuyện Một người vô ích mà bắt buộc phải dùng thuật ấy.

      Một trong những hăng sản xuất xe hơi lớn nhất ở Mỹ yêu cầu các nhà Sản xuất da cho mẫu để làm niệm xe. Vụ làm ăn đó lớn lắm, v́ giao Kèo sẽ thi hành trong một năm. Mỗi nhà bán da đều cho người thay mặt Mang mẫu hàng lại. Hội đồng quản trị hăng xe hơi xem xét kỹ các mẫu Hàng rồi, mời các người thay mặt đó lại một lần cuối cùng để bênh Vực thứ hàng của họ. Đó là cơ hội tối hậu để được mối hàng hay không.

      Tới phiên ông G. B. R., một trong ba người bán hàng. Nhưng buổi sáng Hôm đó, ông thức dậy, thấy cuống họng đau lắm.

      Ông ta kể lại: Tôi mất hẳn tiếng. Chỉ có thể nói khàn khàn, nho nhỏ Không ai nghe rơ được cả.

      Tôi được Đưa vào một pḥng. Tại đó đă có viên kỹ sư coi xưởng dệt, viên chủ Sự coi việc mua, viện chủ sự coi việc bán va ông hội trường công ty. Tôi giắng hết sức để nói, nhưng chỉ phát ra được một tiếng khàn khàn.

      Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tṛn. Tôi liền viết lên tờ Giấy câu nầy: "Thưa các Ngài, tôi xin lỗi các Ngài: tôi đau cuống họng Nói không ra tiếng".

      Ông hội trường Nói: "Tôi sẽ nói thay ông". Mà thật vậy, ông ta nói thay tôi. Ông Đưa những mẫu hàng của tôi ra, và khoe nó tốt. Một cuộc bàn căi hăng Hái nổi lên v́ ông hội trường thay lời cho tôi, cho nên ông bênh vực Hàng của tôi. Tôi chỉ dự vào cuộc thảo luận đó bằng cách mĩm cười, Nhún vai và làm vài điệu bộ.

      Kết Quả cuộc tranh luận lạ lùng đó, là hăng xe kư giao kèo với hăng của Tôi và xin cho bạn hay rằng, giao kèo kư kết mua tới một triệu thước Da, đáng giá 1.600.000 mỹ kim. Chưa bao giờ tôi lănh được một mối hàng Quan trọng như vậy.

      Tôi biết rằng nếu Tôi nói được như thường th́ tôi đă mất mối hàng đó, v́ tôi có một Quan niệm hoàn toàn lầm lẫn về cách mời hàng. Nhờ trường hợp bất Ngờ đó mà tôi thấy rằng im đi, để người khác nói, lại lợi nhiều cho Ta.

      Ông Joseph S. Webb, thanh tra công Ty điện khí ở Philadelphie, cũng t́m thấy chân lư đó khi ông thanh tra Tại Pensylvanie. Ông cùng viên đại lư tại miền đó đi thăm một khu có Nhiều người Hoa Lan làm chủ trại.

      Khi Đi qua một gian nhà sạch sẽ, ông hỏi: "Tại sao bọn này không dùng điện?" Viên đại lư trả lời bằng giọng chán nản: "Họ keo bẩn lắm, vô phương Kế. Mà họ lại c̣n ghét công ty của ta nữa. Tôi đă thử đúng cách... Vô hy vọng".

      Ông Webb nói: Mặc dầu Vậy, ta cứ thử xem.

      Ông gơ cửa. Cửa He hé mở, để tḥ cái mũi của một bà già ra. Bà ấy tên là Drukenbrod.

      Ông Webb sau này kể lại: Khi trông thấy chúng tôi, ba ta đóng mạnh cánh Cửa lại một cái rầm! Ngay trước mũi chúng tôi. Tôi lại gơ cửa nữa: Bà ta lại hiện ra, nhưng lần này để mạt sát chúng tôi và công ty chúng Tôi...

      Tôi bèn cho ấy hay rằng: Thưa Bà, tôi ân hận đă làm phiền bà. Tôi lại đây không phải v́ điện đâu, Mà chỉ v́ muốn mua của bà vái cái trứng gà thôi.

      Bà ta hé mở cánh cửa rộng thêm chút nữa rồi nh́n chúng tôi từ đầu Đến chân, với một vẻ nghi ngờ.

      Vâng, Tôi thấy những con gà ấp của bà tốt quá, giống gà Tàu phải không, Thưa bà? ... Tôi muốn xin bà bán cho tôi một chục trứng mới.

      Tánh ṭ ṃ của bà bị kích thích. Lần nầy bà mở toang cửa ra hỏi: Sao ông biết là gà Tàu? . Chính tôi cũng nuôi gà, và chưa từng thấy gà Nào tốt như gà bà.

      Bà ta hỏi tôi, Có vẻ ngờ vực: Nếu vậy, ông đă có trứng rồi, sao c̣n hỏi mua? V́ Gà của tôi là gà ta, đẻ trứng trắng. Mà bà biết rằng trứng gà ta Làm bánh không tốt bằng trứng gà Tàu. Vả lại nhà tôi nhất định làm Bánh cho thật ngon kia.

      Bà Druckenbrod Tiến hẳn ra ngoài cửa, vẻ mặt dễ chịu hơn. Trong lúc đó, tôi ngó chung Quanh và thấy một gian nhà làm bơ, pho mát, bề ngoài có vẻ sạch sẽ. Tôi liền tiếp: Mà tôi dám cá với bà rằng bầy gà của bà có lời Nhiều hơn là số sữa của ông nhà.

      Trúng rồi đấy! Cá cắn câu rồi. Bà ta vinh hạnh tuyên bố rằng trứng Lời hơn là bơ, sữa. Nhưng không thế nào nói cho lăo gia cứng cổ và Xuẩn đó nghe được hết.

      Bà ta mời chứng Tôi đi coi chuồng gà. Tôi thấy bà chế ra được đồ vật tài t́nh và tôi Tỏ lời khen. Tôi chỉ cho bà vài món trộn cho gà ăn và những nhiệt Độ không khí có lợi nhất cho gà. Tôi lại nhờ bà chỉ bảo tôi nhiều Điều. Rồi chúng tôi thành đôi bạn tri kỷ, kể lể tâm sự với nhau.

      Được một lúc, bà ta nói rằng vài người hàng xóm đă cho mắc điện vào Chuồng gà và thấy kết quả mỹ măn. Bà xin tôi thành thực cho biết ư kiến nên bắt chước họ không.

      Hai Tuần sau, đàn gà Tàu của bà Druckenbrod vui vẻ cúc cúc và bớt đất Dưới ánh sáng đèn điện.

      Tôi được Thêm một khách hàng nữa bà ta được nhiều trứng thêm v́ gà đẻ nhiều Hơn. Cả hai chúng tôi đều hài ḷng.

      Nhưng nếu tôi không để cho bà ta nói trước, nói cho thỏa thích, rồi Tự ư tin rằng mắc điện vào nhà là lợi, th́ tôi có được kết quả đó Không?

      Có những kẻ như vậy: để ư Họ mua chứ không mời ép được. Mới rồi, trong tờ báo New york Herald Tribune, một hăng nọ có đăng quảng cáo cần một người vó tài năng Và kinh nghiệm đặc biệt. Ông Charles T. Cubellis viết thư xin việc và Vài ngày sau nhận được giấy mời. Không để mất một phút, ông lại ngay Đường Wall Street thu hết thảy những tài liệu về người sáng lập và ông chủ hăng hiện tại., Trong khi nói chuyện với ông chủ đó, ông Cubellis Nói: "Tôi sẽ lấy làm hân hạnh lắm, nếu được giúp việc một hăng có Quá khứ rực rỡ như hăng ông... H́nh như ông bắt đầu ganh đua trên trường Thương mại từ hồi hai mươi tám tuổi, và vốn chỉ vỏn vẹn có một pḥng giấy nhỏ Và người giúp việc chỉ có mỗi một thư kư đánh máy. Phải như vậy không, Thưa ông?"

      Phần nhiều những người Đă thành công thích nhớ lại những khó khăn buổi đầu. Ông nầy cũng Không ra ngoài lệ đó. Ông đă mở hăng với cái vốn 450 mỹ kim và một ư mới trong đầu. Ông đă thắng được hết những nổi thất vọng, những Lời phúng thích cay chua, làm việc 12 giờ tới 16 giờ một ngày, chủ nhật Hay ngày lễ cũng vậy. Mà thật t́nh ông đắc chí là phải. Kể lại những Chuyện đó, ông hoan hỉ vô cùng.

      Sau Cùng, ông hỏi qua loa về lư lịch ông Cubellis rồi mời ông phó hội trưởng Lại nói: "Tôi tưởng ông này giúp việc cho chúng ta được".

      Ông Cubellis đă chịu khó kiếm tài liệu về ông chủ mà ông muốn được Giúp việc. Như vậy ông tỏ rằng ông quan tâm tới chủ và xí nghiệp của ông ta. Ông lại khuyến khích cho ông chủ nói. V́ vậy mà gây được thiện Cảm rất dễ dàng.

      Chúng ta nên nhớ Rằng bạn thân của chúng ta thích nói về những tài năng của họ hơn Là thích nghe ta kể những tài năng của ta. La Rochefoucauld nói: "Ta tỏ Ra hơn bạn th́ bạn sẽ thành kẻ thù của ta, chịu nhường bạn th́ bạn sẽ Liên kết với ta.

      Thực vậy, khi họ Hơn ta, họ muốn tỏ sự quan trọng của họ ra; nếu trái lại, họ thấy Kém ta th́ họ sẽ ganh ghét ta.

      Một Câu phương ngôn Đức nói: "Không có nỗi vui nào hoàn toàn đầy đủ bắng Cái vui hiểm ác được thấy kẻ trước kia ḿnh thèm muốn địa vị, nay bị Sa cơ lỡ bước".

      Thật vậy, chắc có Nhiều bạn thân của ta thấy chúng ta lỡ làng vui hơn là thấy chúng ta Sung sường.

      Cho nên phải kín đáo: Đừng Nói tới sự thành công của ta; như vậy người chung quanh chắn chắc sẽ Vui ḷng. Văn sĩ Irwin Cobb hiểu điều ấy. Một hôm tại ṭa án, khi đứng Làm chứng cho một người bạn, một ông luật sư nói với ông: "Thưa ông, Tôi biết rằng ông là một trong những văn sĩ nổi danh ở Mỹ, có phải Không ạ?" Ông Cobb trả lời: "Thưa ông, có lẽ tôi chỉ là người gặp Nhiều may mắn nhất mà thôi".

      Chúng Ta phải nhũn nhặn v́ chúng ta là phàm nhân. Trăm năm nữa, bạn và tôi Đều không c̣n nữa và chẳng ai c̣n nhớ tới chúng ta cả. Đời thật ngắn Ngủi. Có biết bao việc nên làm, hơi đâu bắt kẻ chung quanh ta phải nghe Ta kể lể những đức tính, những thành công của ta. Nên để cho họ nói. Mà nghĩ cho kỹ, chúng ta có ǵ đáng tự phụ đâu? Bạn có biết ngu xuẩn Với thông minh khác nhau ra sao không? Rất ít: chỉ hơn kém nhau một chút Xíu chất i ốt trong hạch giáp trạng tuyến của ta. Nếu một y sĩ mổ hạch, Lấy chất i ốt trong đó ra th́ bạn sẽ thành ra ngu xuẩn. Chỉ vài giọt I ốt mà tiệm bào chế nào cũng có bán, nên bạn khỏi phải sống trong Các dưỡng đường dành cho những kẻ bất thành nhân. Chỉ nhờ có bấy nhiêu Đó thôi: vài giọt i ốt! Thật chẳng có chi đáng khoe khoang hết!

      Vậy, muốn cho người khác theo ư bạn, th́...Bạn cứ để cho người đó nói Cho thỏa thích

Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
ToanTam
Học Viên Lớp Phong Thủy
Học Viên Lớp Phong Thủy
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 September 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 230
Msg 30 of 63: Đă gửi: 17 March 2006 lúc 2:09am | Đă lưu IP Trích dẫn ToanTam


Chỉ thêm vài tuổi nữa là MY nh́n cuốn này dửng dưng như không. Iam sure

__________________
Trước một trí tuệ lớn tôi cúi đầu.Trước một trái tim lớn tôi quỳ gối!
Quay trở về đầu Xem ToanTam's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi ToanTam
 
Meo Luoi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 09 October 2005
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 759
Msg 31 of 63: Đă gửi: 17 March 2006 lúc 2:45am | Đă lưu IP Trích dẫn Meo Luoi

TT nói có lư!!!

__________________
Hạnh phúc đâu xa... Là một thoáng yên b́nh trong trái tim ta...
Quay trở về đầu Xem Meo Luoi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Meo Luoi
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 32 of 63: Đă gửi: 17 March 2006 lúc 9:28am | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Meoyeu cũng thấy thế rồi mà, ko fải dợi mấy nwm nữa đâu ạ.

Mọi ng` có công nhận với meoyeu ko, rằng cuốn sách này mới đọc mấy chương đầu th́ thấy hay nhưng càng đọc càng thấy sáo rỗng!!! hết sức sáo chứ ko fải thường, thế nên meoyeu mới chán ko thèm post thêm chương nào nữa chứ!

Thời đại ngày nay mà ng` cứ tâng ng` dưới quyền lên tận mây xanh, dù họ làm sao điều ǵ cũng khen lấy khen để như cái ông này viết th́... chỉ có ra đê mà ở

Sở dĩ trong mấy cái ví dụ của ông ấy, mấy cái ông tổng thống Mỹ lên đc chức vụ ấy ko fải là do qtâm đến ng` dưới quyền, đối tác công việc làm ăn, mà là do... CÁI SỐ CỦA CÁC ÔNG ẤY ĐC LÀM TỔNG THỐNG! Đơn giản thế thôi!

Do you agree?
Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
7669
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 09 January 2006
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 111
Msg 33 of 63: Đă gửi: 19 March 2006 lúc 9:23am | Đă lưu IP Trích dẫn 7669

7669 cũng chia xẻ với Toantam và ư sau của Meoyeu.

Sách Đắc Nhân tâm thuộc dạng self-help hay self-improvement, hồi đầu mới ra, v́ hồi đó dạng sách này chưa có, nên rất nổi tiếng.

Nhược điểm lớn nhất của Đắc Nhân tâm, và những sách tương tự, là không practical. Hết chương này đến chương khác đều khuyên người ta sống đẹp hơn, vị tha hơn, quan tâm hơn...(như Đức Phật vậy) đó là cách thu phục nhân tâm. Ưu điểm là sách viết truyền cảm, ví nó rất đẹp. Những ai mạnh về critical thinking sẽ không thấy thích sách này. Nhưng sách Đắc Nhân tâm thuộc loại dễ đọc. Xin lưu ư là ở Đắc Nhân tâm là sách best seller cách đây hơn 40 năm, và bây giờ, chẳng hạn như ở Mỹ, không mấy người đọc nữa.

Hiện nay có những cuốn sách nổi tiếng hơn, nhưng khó đọc hơn như: 7 thói quen của những người thành đạt/7 habits of highly effective people, unlimited power, etc... những sách này thiên về management nhiều hơn: từ quản lư cá nhân cho đến quản lư tổ chức. 7669 thích những loại sách này hơn, v́ ḿnh phải ngẫm nghĩ, và trải nghiệm nhiều.

Một lưu ư là xuất phát từ nhân tướng học (chà, lại về học thuật), th́ cách để thu phục nhân tâm là hiểu về tâm tướng của họ và đưa ra những đề nghị, đối sách, xử lư phù hợp với style, đặc điểm, nature, mức độ của họ, chứ không phải lúc nào cũng cứ hy sinh ḿnh, hết ḿnh v́ họ (như kiểu Đắc Nhân tâm).

Vài ḍng chưa xẻ. Mong mọi người góp ư thêm nhiều nhiều.


__________________
7669
Quay trở về đầu Xem 7669's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi 7669
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 34 of 63: Đă gửi: 20 March 2006 lúc 9:30am | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

         
Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 35 of 63: Đă gửi: 20 March 2006 lúc 11:55am | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Cứ hy sinh ḿnh, hết ḿnh v́ họ như trong đắc nhân tâm chỉ tổ làm khổ ḿnh thôi, mà điều này lại trái với mục tiêu cao cả mà cuốn sách đặt ra ngay lúc đầu tiên: làm cho con ng` đc hạnh phúc.

Hơn nữa, con ng` thời nay có rất nh́u ng` sống thật chẳng biết điều, ta càng nhân nhượng, nhường nhịn th́ họ lại càng muốn trèo lên đầu ta, trèo măi, đong đưa, nhún nhảy trên đó măi... Hạng ng` kiểu như thế ko xứng để chúng ta fải hy sinh bản thân.

Từ trc' đến nay, meoyeu xem fim nào , thấy có nhân vật nào mà nhân hậu wá là ghét cả nhân vật đó luôn.Ví dụ như ng` đẹp Tây Đô, cô Tú Xảo trong fim "sau cơn mưa trời lại sáng" v.v... Tại sao lại fải chịu để cho bắt nạt ḿnh trong khi họ chả ra ǵ, c̣n ḿnh th́ đúng đc!!! Bức xúc wá!!! Như meoyeu mà ở trong những trường hợp đó th́ fải cho đối fương tơi bời hoa lá, lá hoa tơi bời rồi .

Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
maithon
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 11 May 2005
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 741
Msg 36 of 63: Đă gửi: 20 March 2006 lúc 3:27pm | Đă lưu IP Trích dẫn maithon

meoyeu đă viết:
    mục tiêu cao cả mà cuốn sách đặt ra ngay lúc đầu tiên: làm cho con ng` đc hạnh phúc.

Hơn nữa, con ng` thời nay có rất nh́u ng` sống thật chẳng biết điều, ta càng nhân nhượng, nhường nhịn th́ họ lại càng muốn trèo lên đầu ta, trèo măi, đong đưa, nhún nhảy trên đó măi... Hạng ng` kiểu như thế ko xứng để chúng ta fải hy sinh bản thân.



Đắc Nhân Tâm là tự nhiên, khi viết thành sách dạy th́ thành Thuật Đắc Nhân Tâm.

Con người trong thời buổi muốn sống phải chụp phải giật th́ phải vậy rồi. Cách đối xử tốt nhất là càng phải cư xử lịch sự hơn với họ. Nếu gặp những người đó, meoyeu cứ việc lịch sự và nhún nhường hơn nữa. Hôm nào đẹp trời mời họ đến chổ nào sang trọng ăn buffet 1 lần, sau đó bảo đảm từ rày về sau họ sẽ c̣n biết cách đối xử đắc nhân tâm hơn ḿnh nữa .

Vài ḍng tán dóc

mt


Sửa lại bởi maithon : 20 March 2006 lúc 3:37pm


__________________

mt
Quay trở về đầu Xem maithon's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi maithon
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 37 of 63: Đă gửi: 21 March 2006 lúc 8:19pm | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

Với những ng` như thế liệu có xứng để ḿnh tốn xiền tốn thời gian vậy ko chú?

Với lại cháu cũng chỉ nói vậy thôi, cháu làm ǵ có enermy. Cháu ghê lắm, chẳng để ai bắt nạt đâu B́nh thường th́ cũng hiền thôi, nhưng mà ai thử động đến cháu xem, cháu cho bít thế nào là ngoan hiền, dịu dàng, nữ tính của Thiên Lương ngay
Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 
7669
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 09 January 2006
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 111
Msg 38 of 63: Đă gửi: 22 March 2006 lúc 6:14am | Đă lưu IP Trích dẫn 7669

Gửi maithon và meoyeu,

Thực ra tốt quá cũng không hẳn xấu. Những người mêoyeu nói có thể thuộc loại "đần" - không có khả năng ǵ ngoài ḷng nhân hậu, nên nhiều lúc áp dụng không đúng chỗ một cách lố bịch. Những người như Phật tổ và Chúa Giê su là biểu hiện cao cả của ḷng nhân từ (và cũng giỏi cả những cái khác). Chúa Giê-su nói rằng: nếu kẻ thù tát ta vào má phải th́ ta hăy ch́a má trái ra. Trong một số trường hợp, phải dùng ḷng nhân từ để cảm hoá cái xấu, nhưng phải áp dụng đúng cách.

7669 lại nhớ truyện "Những người khối khổ". Nếu đức cha không rộng ḷng nhân hậu một cách tuyệt với như thế với Jăng Văn Giăng th́ làm ǵ có một câu chuyện đẹp như thế về Jăng Văn Giăng. Cũng như làm sao tên mật thám (tự nhiên quên rồi) lại phải tự tử (v́ thấy thấp hèn so với tấm ḷng cao cả của Jăng Văn Giăng).

Hơn nữa, suy cho cùng th́ những người sống chụp giật th́ họ cũng chính là nạn nhân của chính họ.

Xin lỗi hơi đi quá xa, nhưng liên quan đến nhân tướng học (và nhiều học thuật khác), th́ đó là ứng dụng "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng". Thắng đây không phải là thắng cho mục đích cá nhân của ai đó, mà thắng cho cái thiện, cái chân.

Giá có ai b́nh luận tiếp về cách sách thu phục nhân tâm của phương Tây, và so sánh với quan điểm phương Đông th́ hay quá nhỉ. Khi đó th́ 7669 mới xin dám góp đôi lời nữa.

To meoyeu: trán meoyeu cao thế th́ bướng và nóng tính là phải. Meoyeu là người cương trực, nhưng có những môi trường phù hợp với tính đó và có môi trường không. Vấn đề đôi khi không phải là người trêu meoyeu bị "trừng trị" thế nào, mà đôi khi là meoyeu đă bị xáo trộn như thế nào (đang hiền trở nên dữ), và đôi khi điều này không có lợi. Vài lời trao đổi về tâm tướng, chứ không phải là góp ư ǵ cả.

__________________
7669
Quay trở về đầu Xem 7669's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi 7669
 
maithon
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 11 May 2005
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 741
Msg 39 of 63: Đă gửi: 22 March 2006 lúc 6:33am | Đă lưu IP Trích dẫn maithon

Chào meoyeu và 7669,

Ư của tôi trên đó cũng không phải tốt đẹp ǵ đâu. Mời đi ăn buffet là để họ (những người quen nếp sống tranh thủ, chụp giật) vào đó tranh giành xếp hàng, giành đồ ăn, hai tay cầm 3 dĩa c̣n kèm theo 1 ly nước. Gặp cái ǵ, ăn được hay không, thích hay không đều gắp đầy 1 dĩa. Chen lấn, người ta đang đứng cũng xọt tay vào khe hở gấp cho được miếng thịt. Sau đó ăn không hết, xả 1 đống rác trên bàn.

Để mà từ bồi bàn cho đến khách ăn, ai cũng nh́n ái ngại...và ḿnh th́ chắc đi kiếm bàn khác ngồi.

Họ sẽ tự nh́n lại ḿnh xem coi có giống ai hay không? Và tại sao cái thiên hạ trong nhà hàng này không cần tranh giành từng chút một, không cần tranh thủ kiểu ma đói như cái thiên hạ trong giới của ḿnh mà ngày nào người ta cũng có buffet ăn!!! Từ đó phải biết cách mà tự lột xác đi! Nếu tự lột xác được th́ thành bạn bè thật v́ có chí tiến thủ, c̣n không th́ quên luôn.

Ư tôi nếu viết cho đầy đủ là vậy đó



Sửa lại bởi maithon : 22 March 2006 lúc 6:36am
Quay trở về đầu Xem maithon's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi maithon
 
meoyeu
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 08 October 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 321
Msg 40 of 63: Đă gửi: 22 March 2006 lúc 9:54am | Đă lưu IP Trích dẫn meoyeu

À ra là thế, ư chú thật sâu xa, thoạt đầu đọc cháu chưa hiểu nổi nên nhầm lẫn

Nhắc đến Buffet cháu mới nhớ, số 9 Tô Hiến Thành HN có Buffet cũng khá là ngon. Ở đó có 1 loại sữa chua ăn tráng miệng rất là ngon, có vị chua thật đặc biệt mà hiếm chỗ có. Giá mà ngày nào cũng ăn 1 chén.
Quay trở về đầu Xem meoyeu's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi meoyeu lần thăm meoyeu's Homepage
 

<< Trước Trang of 4 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 3.6328 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO