Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lý
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 113 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
4/2025
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7
 
 
 
 
1
4/3
2
5
3
6
4
7
5
8
6
9
7
10
8
11
9
12
10
13
11
14
12
15
13
16
14
17
15
18
16
19
17
20
18
21
19
22
20
23
21
24
22
25
23
26
24
27
25
28
26
29
27
30
28
1/4
29
2
30
3
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem
64534330
lượt kể từ ngày 05/18/2010
Bát Tự Hà Lạc (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Bát Tự Hà Lạc
Tựa đề Chủ đề: Bàn về số mệnh và các phương pháp đoán số Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
Simon
Hội viên
 Hội viên


Đã tham gia: 10 September 2005
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 114
Msg 41 of 43: Đã gửi: 30 October 2009 lúc 3:37am | Đã lưu IP Trích dẫn Simon

Lý trong tướng số
Khi học lý số, một số người thích sưu tầm những công thức ngắn gọn, rõ ràng và ghi nhớ như là bí kiếp. Thật ra, việc giải đoán không thể quá đơn giản và dể dàng công thức hóa khi mà ta mong đợi nó đoán chính xác cuộc sống thiên hình vạn trạng và vốn cũng không mấy khi rỏ ràng dứt khoát .

Tất cả đều là gián tiếp
Có người thắc mắc tại sao có sách nói cung phụ mẫu ở tai, sách khác lại nói ở đỉnh trán và sách khác nữa lại nói nằm ở 2 phần thái dương và thái âm trên trán.
Thật ra thì, tai (nhất là phần trên – tướng thuật chia tai chia làm 3 phần) cho ta biết về sự chăm sóc về vật chất trong thời thơ ấu mà đương số được hưởng. Ví dụ như có được cho ăn đầy đủ không, đau ốm có được chạy chữa không, lạnh có được ủ ấm không … v v. Trong khi đó, phần đỉnh trán là vùng biểu thị chất lượng tình cảm và tinh thần mà đương số được hưởng trong khoảng thời gian khoảng từ 2 cho tới 9 tuổi. Phần thái âm và thái dương thì cũng tương tự vậy nhưng từ khoảng 9 tuổi tới 14 tuổi. Vùng âm và dương và phần phụ cận nói lên thanh thế và truyền thống gia đình. Dĩ nhiên, những dấu hiệu của tai giúp ta, một cách gián tiếp, phần nào đoán được về cha mẹ của đương số và trán cũng vậy. Tuy nhiên, nếu hiểu rỏ bản chất vấn đề như trên, ta có thể phối hợp để, chẳng những hiểu chi tiết hơn về tình trạng cha mẹ của đương số mà còn cả cái cách đương số được nuôi nấng và lớn lên – một mảng thông tin hữu ích cho cho việc tìm hiểu những mặt khác của cá nhân này.
Có nhiều vấn đề mà thông tin gián tiếp rất không chắc chắn nếu chỉ xem 1 bộ vị như khi xem quan vận hay tài vận. Có sách nói rằng quan vận ở giữa trán, sách khác lại nói quan vận ở mũi. Nhưng chắc chắn là 2 bộ vị này không đủ để xác quyết vấn đề.
Vào khoảng từ 14 đến đến 28 tháng tuổi, trẻ sơ sinh bắt đầu biết phân biệt “ta” và “người”. Khả năng xử lý với các cảm xúc khi tương tác với người xung quanh, chúng học ở những người nuôi dưỡng chúng trước tiên, sau qua bạn bè thầy cô. Khả năng này thể hiện ở trán. Ngoài ra, trí năng và các xu hướng tư duy cũng thể hiện ở đây vì sau khi nhận thức thấy mình tồn tại, tư duy phân biệt được, thua, hơn, thiệt bắt đầu phát triển mạnh (mà các rắc rối của cuộc đời cũng theo đó mà tới. ). Thế nên xem trán cho ta ước đoán khả năng thành công của một người.
Thế nhưng đấy chỉ là ước đoán thôi, đầu óc không chưa đủ, người đó cần có một nền tản khí lực dồi dào nữa. Trong tướng số, mũi tượng trưng cho 2 cơ quan hết sức quan trọng, đó là phổi và tim. Về tổng quát, nó biểu trưng cho khí lực tiềm tàng, tức khả năng thực hiện tới cùng một việc khi người ta muốn. Mũi như là ngọn núi trung tâm, khí luân chuyển trên mặt người đều đi qua mũi giống như khí luân chuyển trong cơ thể qua cột sống. Vì vậy mà phải kiểm tra mũi như là một điều kiện cần nữa cho sự thành đạt.
Ngoài ra, người ta muốn gì cũng là một điều quan trọng. Nếu chỉ mong muốn những thứ quá điên rồ hay vượt quá xa khả năng thì khó có thể thành công. Ta lại phải nhìn qua vùng lông mày và mắt, đặc biệt là mi cốt cơ quan biểu trưng cho những xu hướng cảm xúc của chúng ta. Hầu hết các sách đều cho rằng cái hay của mũi chỉ được phát huy khi phần mắt không ám hảm.
Mà như tôi đã từng viết ở đây, có tài năng thì cũng phải đổ mồ hôi, tức muốn nên chuyện thì kiểu gì cũng phải vất vả lắm, điều mà nhiều người không mấy sẵn lòng chịu đựng. Ta cũng thường thấy trong đời những người không thiếu khả năng nhưng ngại làm việc, thích vui chơi, lè phè hơn. Người ta chỉ có thể chịu đựng hết các nỗi cực khổ, nhọc nhằn trong công việc khi người ta có đam mê mạnh mẽ. Năng lực tinh thần này thể hiện ở quyền. Bộ quyền cho ta biết năng lực đam mê, sự cuồng nhiệt của một người có kéo dài và mạnh mẽ không, có dám xả thân cho mục đích của mình không. Quyền ăn theo mũi, nếu quyền to mà mũi kém thì có thể có lắm chuyện không hay (Kháng quyền bất như kháng tị - xem quyền rất khó, sai một tí đi xa lắc).
Người mà có hết những điều kiện trên cũng khá chắc là thành công nhưng để sự nghiệp to tác còn 2 điều nữa, đó là: họ sống có thọ không và có đủ nhẫn tâm không. Vì rằng “nhất tướng danh thành vạn cốt khô”, để thành công, đôi khi người ta phải rất nhẫn tâm để làm việc phải làm. Thế nên, chúng ta cũng phải xét xem hàm họ có đủ to không, răng của họ có mạnh mẽ đủ uy hiếp người khác không.
Cách xem khác là bắt đầu từ mũi rồi xem rộng ra quyền, tráng, mắt và hạ đình. Trình tự và lập luận có khác nhưng những bộ vị cần xem thì cũng như nhau. Cách xem như vậy có sách gọi là “Hỗn lưu cục”. Có sách không gọi tên nhưng có chỉ cách phối hợp, có điều là có lẻ để tránh đi việc quá rườm rà, phức tạp làm hoa mắt người đọc, họ chỉ nói qua loa và không hề giải thích tại sao khi xem cái này lại phải phối hợp cái kia và phối hợp ra sao.

Những sai lầm và vài nhận xét.
Hồi mới học tướng, có lần trà dư tửu hậu, tôi khoác lác rằng muốn biết cha mẹ thế nào thì phải xem trán. Có ông khoảng gần 50 mỉm cười hỏi tôi thấy cha mẹ ông ra sao. Tôi nhìn và thấy đỉnh trán hơi hãm, chỉ hơi thôi, nhưng vì không biết cân phân nên tôi bèn nói đại chung chung là “anh xa cha mẹ từ nhỏ nhưng không rỏ vì sao”. Ông này nói “tôi sống với cha mẹ từ nhỏ cho tới trưởng thành” nhưng cũng công nhận cha mẹ ông không bình thường. Số là, cha ông tới năm ngoài 60 mới quan hệ với mẹ ông, lúc đó là một người ở trong nhà mà sinh ra ông. Có ông thì cha ông mừng lắm nhưng tuổi đã cao, không có chuyện bế ông đi quanh nhà mỗi khi ông nóng sốt hay khóc quấy không chịu ngủ, càng không có hành động giáo huấn nghiêm khắc mỗi khi ông có lỗi lầm như kiểu những người cha thường làm đối với con trai. Còn mẹ ông, là thân phận người làm, việc săn sóc gần gũi ông hết sức hạn chế và chịu sự giám sát chặt chẽ của các bà chị lớn tuổi và khó tính của ông. Câu chuyện này cho ta thấy một kiểu sai lầm không tránh khỏi khi xem qua sơ sài theo công thức và cũng là hậu quả của sự không hiểu rõ những chỉ dấu đó, về bản chất nói lên điều gì.
Có lần tôi đọc đâu đó, có người nói, 2 tai mà ép sát đầu thì là quan chức nhà nước. Cái này cũng là một công thức rút gọn đốt cháy hết các bước trung gian. Thật ra, những người có tai vểnh ra (nghinh phong nhỉ) thường không nhẫn nại, hay phản kháng lại hoàn cảnh nên có khả năng(chỉ là có khả năng thôi) dẫn đến số phận lênh đênh, thăng trầm, vô định. Ngược lại, những người có tai ép sát đầu, dung nạp hoàn cảnh tốt hơn, nhẫn nại và có khả năng điều chỉnh bản thân mình theo thời thế. Chính vì lý do này, trong một hoàn cảnh xã hội nhất định, loại người này dễ thăng tiến trong các cơ quan công quyền. Tuy nhiên, không phải ai có tai ép sát đầu cũng thành quan chức. Tôi có người bạn hiện buôn bán máy vi tính ở Bùi Thị Xuân, tai cũng ép sát đầu. Anh này cho rằng bí quyết để mình tồn tại cạnh những cửa hàng to lớn, rực rỡ là khả năng phục vụ tận tụy và chiều theo những ý muốn quái đảng hay khó chịu nhất của khách hàng. Điều ngược lại cũng vậy, hãy thử tìm trên mạng và nhìn ảnh chụp ông Huỳnh Ngọc Sĩ, nhân vật chính trong vụ hối lộ PCI, 2 tai ông này không hề ép sát đầu nếu không muốn nói là hơi vểnh.
Hiểu rỏ và đi vào thực chất hơn cho phép chúng ta phối họp chữ THỜI vào trong luận đoán. Trong thời thái bình, người tài không cần máu lửa lắm cũng có thể được khuyến khích phát triển và thành đạt, nghĩa là trán đẹp mũi đẹp là khá đủ; Còn trong thời loạn lạc, không cần tài nhiều mà chỉ cần quan hệ tốt, thì một cái trán tốt, tai tốt cũng làm được quá nhiều điều.

Nhân đây cũng nói qua 2 khuynh hướng trong tướng số. Một khuynh hướng chú trọng hình xương, còn khuynh hướng kia chú trọng những biểu hiện bên ngoài như da thịt, nốt ruồi … Xem xương tất nhiên khó hơn vì nó nằm ẩn bên dưới nhưng có phần chắc chắn và đỡ gián tiếp hơn, còn phần thịt và da thì gián tiếp của hình xương và có thể dễ có nhiều sai lệch do mập ốm, nắng mưa … và thẩm mỹ viện. Có điều, da thịt nằm ngoài nên dễ xem hơn. Trong những ví dụ ở trên, xu hướng xem hình xương coi cung quan và phụ mẫu đều ở trán, còn xu hướng thứ 2 cho là phụ mẫu ở tai còn quan lộc ở mũi. Trán là nơi nhìn được xương rõ nhất trên mặt, sau đó là quyền và hàm (kể cả răng).
Xu hướng xem xương thì chú trọng nhiều tới quan sát chuyển động của đương số như đi đứng nằm ngồi, quang sát toàn thân (long hổ cốt, bàn tay, bàn chân, lưng, cổ chân, đầu gối ..) , ít chia hình cách và luận ngũ hành nhưng xem kỹ âm dương (thịt là âm; xương là dương; cong, mềm, tròn là âm; thẳng, cứng góc cạnh là dương … âm dương phải tương xứng và đúng vị), phương vị (tướng nam, tướng bắc …). Xu hướng kia thì ngược lại, chú trọng cục cách (như kiểu tướng cọp, tướng khỉ, ngũ đoản, ngũ lộ …), ngủ hành (chia hành các phủ và độc, định hành tướng người … ) và rất quan trọng nốt ruồi. Vì dễ xem hơn, các kiến thức về tướng phổ biến thường thuộc xu hướng này.
Khi học sâu hơn, cũng như những môn khác, người ta sẽ thấy sự hội tụ của các xu hướng và biết áp dụng các kỹ thuật đúng lúc, đúng chỗ. Ví dụ như nếu quá chú ý nốt ruồi, gặp giống dân Bắc Á, nội đếm nốt ruồi thôi cũng đủ mệt chứ đừng nói chi luận giải ý nghĩa. Còn như quá chú ý tới chuyển động, có thể sẽ cảm thấy khó khăn khi phải xem qua hình (rất mốt hiện nay, có người còn xem tướng qua lời mô tả nữa!?). Dù sao, phải nhớ rằng, những nhân vật hàng đầu thiên hạ thường có một khung xương mỹ tú dù da thịt có thể tầm thường.


__________________
Simon
Quay trở về đầu Xem Simon's Thông tin sơ lược Tìm các bài viết đã gửi bởi Simon
 
Simon
Hội viên
 Hội viên


Đã tham gia: 10 September 2005
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 114
Msg 42 of 43: Đã gửi: 26 November 2009 lúc 8:45am | Đã lưu IP Trích dẫn Simon

Lý trong tướng số (tiếp theo)


CÁC LỚP Ý NGHĨA CỦA NHÂN DIỆN
Có 3 lớp ý nghĩa chính cho cùng một vị trí trên mặt người. Đó là:
-     Các bộ vị, sách gọi là ngũ nhạc, ngủ độc, lục phủ …
-     Các cung, giống tử vi như mệnh, tài, quan …
-     Các niên vận, như từ đỉnh tráng đếm xuống là 15, 16, 19, 22, 25 tới ấn đường là 28…
Còn nhiều lớp ý nghĩa khác như y tướng học dùng trong đông y, phương vị trong địa lý … nhưng không bàn ở đây.
Vấn đề là khi xem và luận cát hung của từng lớp, cách đánh giá khác nhau. Ví dụ: không thể nói nam nhạc đẹp thì là cung phụ mẩu đẹp, các hạn trên đó đẹp. Nói chung là cái mệnh đề “Cái trán này đẹp” là chưa đủ và tối nghĩa. Để cho dể hiểu, lấy cái trán làm ví dụ:
Lớp thứ nhất 1: Tráng là nam nhạc thuộc ly, chủ văn minh. Thường người ta xem trán để đoán trí tuệ và xu hướng tiềm tàng của đương số. Ví dụ tráng phẳng dựng đứng là người thông minh, mạnh về logic (tư duy hội tụ), trong khi người có trán cong, rộng thì mạnh về trực giác và sáng tạo (tư duy phân kỳ). Tùy vào hình thể rộng hẹp, ta có thể có manh mối về nghề nghiệp phù hợp với đương số … đại khái vậy, thật ra thì đây là lớp khó nhất và phức tạp nhất, cũng là lớp thuần tướng số nhất.
Lớp thứ 2: Khi xem cung phụ mẫu, chỉ có phần đỉnh trán và phần thái Âm, thái Dương là liên quan mà thôi. Cái cần nhìn trước tiên là độ cong từ đỉnh đầu xuống của phần đỉnh trán và độ rộng của nó. Đường cong này phải tự nhiên không móp hảm thì cha mẹ mới ổn. Nếu không có đường cong này, tức từ chân tóc ra, tráng hầu như thẳng xuống, có thể đoán là không gần cha mẹ lúc nhỏ (được gửi nuôi).
Lớp thứ 3: Các hạn vận thì chủ yếu xem hình dạng hình học của vùng cục bộ đó và màu sắc của nó. Nếu chỉ có một phần của hạn bị khuyết hảm hoặc có màu sắc bất thường, phải nghĩ là người thân của đương số có nạn chứ không phải bản thân đương số. Nhấn mạnh về màu sắc: Màu là màu của phần da thịt ẩn dưới lớp da ngoài, đừng lầm với màu da mà xoay ra tính luôn lang beng và mụn nhọt vào luận đoán.
Nhân đây cũng nói thêm là theo truyền thống, đầu tiên phải học xem lớp thứ nhất cho thuần thục rồi mới tới các lớp kia nhưng tôi thấy có người viết cuốn sách, tiếp cận theo hướng nhào vô coi hạn liền. Theo tôi, đây cũng là một ý hay vì nói cho cùng xem bói là xem năm nào có chuyện gì xảy ra, khi nào đụng chuyện thì tra cứu ngược lại các cung và bộ vị để kiểm chứng cũng được.


VĂN, LÔNG MÀY VÀ NỐT RUỒI
1. Văn - các nếp nhăn trên mặt.
Trán thường có 3 nếp nhăn, theo thứ tự là Thiên, tượng cha mẹ, người trên; Nhân, tượng trưng bản thân và Địa, kẻ dưới, vợ con bạn bè. Theo những phái coi trọng văn, thì những đường này hết sức quan trọng, họ chia làm nhiều hình tướng như cô quả văn, độc hạc văn … Nói chung, văn rõ vừa phải, thẳng không đứt đoạn là tốt, thiếu văn hay chỉ có một nữa đường thì xấu.
Như có thể đoán, việc hình thành các văn này được tạo ra từ tính tương họp âm dương của trán, tức độ cong, phẳng, thịt, xương …. Ví dụ: văn trên cùng tượng cha mẹ, nếu 2 phần Nhật Nguyệt giác tương hòa, văn này sẽ thẳng, còn nếu một trong 2 hảm khuyết, văn này sẽ đứt đoạn.
Về văn ở ấn đường, chỉ có mỗi trường hợp là có 2 đường song song là ngon thôi, bát tự văn (hình chữ bát) hay huyền châm phá ấn (một đường xuyên ngang ấn đường) đều xấu. Cũng tương tự trán, văn này ra sao cũng bị quyết định bởi độ nhô của mi cốt và độ rộng của ấn đường.
Số nếp nhăn của đuôi mắt, nhiều người khoái chuyện giật gân, cho là số cuộc tình. Thật ra những cơ quanh mắt có 2 nhóm. Nhóm cơ phía trong, sát mắt thì người ta có thể điều khiển theo ý mình (để mhắm, ở mắt). Nhóm cơ phía ngoài thì chỉ co giật theo cảm xúc của chúng ta và phần lớn chúng ta không thể điều khiển được (theo Paul Ekman). Nhìn vùng cơ này, ta có thể đoán được các xu hướng xúc cảm của đương số. Khi nhóm cơ ngoài co, nhóm cơ phía trong sẽ bị nhăn bất thường, chính vì vậy, dò tìm các xúc cảm đã qua thì nên nhìn những nếp nhăn sát mắt chứ không phải đuôi mắt.
Kết luận cho chuyện văn trên mặt: nếu đã xem kỹ được hình cốt và da thịt thì văn không còn mấy ý nghĩa nữa. Vấn đề là, văn dễ xem hơn nhiều, không cần khả năng quan sát hình 3 chiều (mà nhiều người rất kém) nên phủ nhận toàn bộ giá trị của nó thì cũng không đúng, nhưng tin hoàn toàn thì cũng không nên. Tốt nhất là xem đó như là một gợi ý.
2. Lông mày: Có người nói “vấn danh tại mi” - nếu muốn biết anh là loại người gì thì hảy nhìn lông mày. Có người thì cho là lông mày chẳng qua là chi tiết ngoại vi, không đáng kể.
Thật ra lông mày đánh dấu mi cốt. Thế của lông mày cho ta biết hình của mi cốt.
Thử khảo sát vài vấn đề lùng bùng xung quanh lông mày.
Lông mày giao nhau thì sao: Nếu lông mài giao nhau, trong nhiều trường họp, là do 2 mi cốt quá gần, tất nhiên làm cung mệnh hẹp lại, nếu mi cốt mà nhô cao, cung mệnh sẽ tối đi. Nếu là vậy, tất nhiên khả năng thích ứng và giải quyết các xung đột trong cuộc đời của đương số kém dẫn đến đời sống nhiều điều bất toại ý. Nếu cạo đi thì cũng chẳng thay đổi được gì vì phần mi cốt bên dưới vẫn thế.
Trường họp ngược lại, lông mày lấn vào ấn đường chỉ vì tốt râu, tốt tóc quá, 2 mi cốt vẫn đủ xa và phẳng thì không có vấn đề gì nghiêm trọng cho bản mệnh, hơi có vấn đề chút cho người phối ngẩu thôi. Mà đã thế cũng chẳng đáng để cạo.
Có người luận là lông mày giao nhau là anh em xung khắc là hoàn toàn sai. Cung huynh đệ không nằm ở đầu mày. Đuôi mày cũng chỉ là một phần của cung huynh đệ thôi. Thế nên, những người có đoản mi, la hán mi, vĩ tán mi cũng chưa chắc là xung khắc anh em. Mà đâu cứ xung khắc mới xấu.
Thế của lông mày, như trên đã nói, phản ánh hình dạng của mi cốt và hố mắt; độ xanh tươi, rậm rạp của mày tùy thuộc vào độ nhô của mi cốt.
Sách nói mi trường quá mục thì chung thân phú quí: thật ra sau câu trên, người ta cũng nhấn mạnh là quang mắt phải tốt thì mới ăn được cách này. Chẳng cần mi trường quá mục, quang mắt mà đẹp thì mọi hình tướng xấu của mắt sẽ giảm nhẹ đi gần hết (trừ qủy nhãn).
Cũng tương tự như văn, mày thì dễ xem hơn mi cốt và những vùng phụ cận nhưng cũng dễ nhầm lẫn.
3. Nốt ruồi:
Tôi có thấy khoảng 5 hay 6 cái sơ đồ nốt ruồi trên mặt kèm theo chú giải cho từng vị trí trong các sách khác nhau. Đáng buồn là không cái nào giống cái nào.
Như đã từng nói trong phần viết về các phương pháp đoán số, nền tảng của con người là khung xương, kế tới da thịt và cuối cùng là khí vận chuyển trong hệ thống kinh lạc trong cơ thể (các thầy châm cứu nghiên cứu hệ thống này rất kỹ). Nếu dòng sinh lực này bị nghẽn hay phát động bất thường, nốt ruồi được sinh ra.
Như vậy, nốt ruồi chỉ là dấu ấn hay là tiềm ẩn báo trước một sự việc. Điều này là dỉ nhiên thôi vì một nốt ruồi ngoài da, có khi lúc ẩn lúc hiện không thể phủ định cái căn bản xâu xa của con người là xương cốt, tức không có thể có nốt ruồi sát phu như kiểu mũi hay quyền sát phu được.
Để cho dễ định hướng và tự kiểm tra, người học tướng nên luận nốt ruồi theo kiểu dấu tích của quá khứ hay báo trước một sự kiện. Ví dụ: nốt ruồi ẩn trong đuôi lông mày là dấu tích của tai nạn sông nước hay hỏa hoạn trong quá khứ. Nếu đương số chưa từng bị nạn này, thì nạn có thể xảy ra ở khoảng ngoài 40 tuổi. Ví dụ khác là nốt ruồi trên chóp mủi. Nó có thể chỉ tính hay cờ bạc của nam, tình chồng nhạt nhẻo ở nữ nhưng không chắc đúng 100%, cái chắc chắn là nó chỉ ra một sự chia cắt tài sản hay nặng hơn là phá sản, trắng tay vào tầm ngoài 30 tuổi.


__________________
Simon
Quay trở về đầu Xem Simon's Thông tin sơ lược Tìm các bài viết đã gửi bởi Simon
 
Simon
Hội viên
 Hội viên


Đã tham gia: 10 September 2005
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 114
Msg 43 of 43: Đã gửi: 12 January 2010 lúc 9:16pm | Đã lưu IP Trích dẫn Simon

Linh hồn là gì?

Trong quyển “Thiền – Nghệ thuật của nhập định” có một câu hỏi dành cho Osho là “Thầy gọi linh hồn là gì? Có phải linh hồn chính là sự thức tỉnh hoặc là cái gì đó như là cá thể?”

Osho đã có câu trả lời khá hay, tôi xin trích đoạn và tóm lược như sau:

Phẩn thứ nhất là về linh hồn.
“Đã có 3 thái độ về vấn đề này:
Đâu tiên là những nhà huyền môn, nhưng người biết, họ đang hoàn toàn giữ im lặng về vấn đề này. Họ sẽ không đưa ra bất kỳ định nghĩa nào; họ nói định nghĩa là vô tích sự. Có nhóm huyền môn khác – nhóm lớn hơn – họ nói rằng, thậm chí, nỗ lực phù phiếm cũng trở nên hữu ích. Đôi khi lý thuyết sai cũng dẫn đến sự thật, đôi khi những điều sai trái cũng trở thành đúng, đôi khi những bước đi giả tạo cũng dẫn bạn đến kết cục có lý. Ở thời điểm nào đó nó có vẻ sai, nhưng phương kế sai lại có thể trở nên hữu ích.
Nhóm thứ 2 cảm nhận rằng, với việc giữ nguyên sự im lặng bạn vẫn tiếp tục nói một điều gì đó mà nó không thể nói lên điều gì. Và nhóm huyền môn thứ 2 đã có lý. Các định nghĩa đều phụ thuộc vào họ.
Và có nhóm thứ ba, họ là những người không im lặng mà cũng không định nghĩa. Họ chỉ định nghĩa toàn bộ vấn đề để bạn không bị ám ảnh với nó.
Đức phật thuộc nhóm thứ 3. Nếu bạn hỏi người rằng có hay không linh hồn, có hay không thượng đế, có hay không sự tồn tại bên ngoài cuộc sống, người sẽ từ chối.
….
Ba nhóm này luôn trong tình trạng tranh cãi, bởi vì người nói buộc phải cảm nhận rằng, những người giữ im lặng không có đủ lòng trắc ẩn, rằng họ phải nói một cái gì đó với những người không hiểu sự im lặng. Và những người định nghĩa thì họ đã định nghĩa bằng rất nhiều cách đến mức có nhiều sự tranh cãi về điều đó: sự tranh cãi buộc phải có đó”


Nhiều người có thể hiểu dễ dàng những dòng trên nhưng cũng có thể nhiều người khác thấy bối rối. Tôi xin giải thích thêm:
Chuyện linh hồn không thể giải thích rốt ráo bằng lời nhưng con người thì không ngừng thắc mắc. Một số hiểu rằng, người bình thường không sao hiểu cho đúng được, có giải thích thì người ta cũng hiểu sai lệch và có khi còn sinh ra lắm chuyện nguy hiểm, nên họ im lặng. Nhóm thứ 2 cũng hiểu như vậy, nhưng họ thấy là im lặng làm ngơ trước sự tìm kiếm, thắc mắc của mọi người là không đủ lòng trắc ẩn. Họ bèn đưa ra những định nghĩa dù biết là nó không hoàn toàn đúng. Thảng hoặc, họ đưa ra những lập luận mà thực chất là chẳng nói lên điều gì. Vì rằng không hoàn toàn đúng hoặc chẳng nói lên điều gì nên các thầy khác nhau đưa ra những định nghĩa khác nhau và các môn đồ sau này, tha hồ tranh cãi không dứt!

Giải pháp thứ 3 là làm như đức phật. Người không trả lời thẳng các câu hỏi này mà hướng dẫn người ta đi theo đường đạo để đến ngày nào đó, tự trả lời cho chính mình.

Phần thứ 2 của câu hỏi là về tính cá thể của linh hồn.

Đầu tiên phải giải thích tại sao lại có câu hỏi như vậy: theo Hindu, sau khi qua vô số kiếp mài dủa cho hoàn hảo hơn, người ta có thể hòa vào đại ngã, nghĩa là cá thể không còn nữa; theo phật, sau khi chứng đắc sẽ không còn chấp và phân biệt “ta” và “không ta” nữa. Chính vì lẻ này vấn đề cá thể của linh hồn được đặt ra.

Câu trả lời của Osho như sau:
“Bạn hỏi linh hồn có phải là cá thể. Đó là câu hỏi vô nghĩa, nhưng nó thích họp với bạn. Đó giống như câu hỏi của người mù (trong câu chuyện sau) hẳn muốn hỏi:
Người mù di chuyển với cây gậy. Anh ta không thể di chuyển mà không có nó: anh ta tìm kiếm và mò mẫm trong bóng tối bởi nó. Nếu chúng ta nói với anh ta về việc phẩu thuật mắt để mắt có thể nhìn thấy thì người mù sẽ hỏi một cách rất đúng chỗ rằng: “khi mắt tôi bình thường, liệu tôi có khả năng mò mẫm trong bóng tối với cây gậy này không?”
Nếu chúng ta nói “bạn sẽ KHÔNG CẦN cây gậy nữa”, anh ta sẽ không tin điều đó. Anh ta sẽ nói: “không có cây gậy này tôi không thể tồn tại, tôi không thể sống. Những gì bạn nói là không thể chấp nhận. Tôi không thể tưởng tượng chuyện đó, không có gậy, tôi không thể là tôi. Cái gì sẽ trở thành cây gậy của tôi? Đầu tiên hãy cho tôi điều đó đã!”
Thật sự, tính cách này giống như tính cách của cây gậy. Bạn đang mò mẫm trong bóng đêm cùng bản ngã, bởi vì bạn không có linh hồn; bản ngã này, “cái tôi” này đang mò mẫm bởi vì bạn không có đôi mắt sáng. Tại thời điểm bạn trở nên hoàn toàn sống động, bản ngã sẽ biến mất. Đó là một phần sự đui mù của bạn, một phần sự không sống động, một phần vô thức của bạn, một phần ngu dốt của bạn. Nó phải thực sự được bỏ rơi.”


Cho phép tôi được giải thích thêm là, nhiều người cảm thấy khó chịu với ý nghĩ không có bản ngã, không có một cá thể nào mang tên “tôi”. Họ tự hỏi “nếu tôi tan biến đi, bản ngã tan biến đi, thì có khác gì chết hoặc là biến mất vĩnh viễn”. Chú ý là nhiều người tìm đến tôn giáo vì không chịu nỗi ý nghĩ mình sẽ tan biến hoàn toàn khi chết; họ mong mỏi “trở thành” gì đó sau khi chết.

Ý kiến khác
Trong cuốn “Huyền thuật và các đạo sĩ Tây tạng” của bà Alexandra David Neel, vấn đề này cũng được đề cập tới nhưng có vẻ dịu dàng và dễ chịu hơn. Xin chép lại đoạn sau, bắt đầu từ trang 29 (bản in của nhà xuất bản Phương đông):
“Vì lý do nào đó, tôn giáo Tây tạng chú ý rất nhiều về cõi giới bên kia cửa tử, hầu như câu chuyện nào cũng đề cập đến cõi giới này. Quan niệm thông thường cho rằng linh hồn con người vốn bất tử và di chuyển qua muôn ngàn kiếp sống luân hồi để học hỏi và thay đổi. Điều này thật ra không đúng lắm vì phật giáo không hề chủ trương có một cái gì trường tồn, bất biến như linh hồn. Nói cho đúng hơn thì họ tin rằng cái “sinh lực” hay “sự sống” tạo ra bởi trạng thái tâm và sinh lý của một sinh vật đều do nhân duyên tạo thành và do nghiệp dẫn dắt đi trong sáu nẻo luân hồi.
….
Có nhiều lối giải thích khác nhau và nhiều lý thuyết về sự hiện diện của bản ngã nhưng tại Tây tạng cũng như mọi nơi khác, chỉ những bậc đạo sư hay giới trí thức mới có thể hiểu rõ và giải thích tường tận các điều này. Phần lớn dân chúng tin tưởng giản dị rằng con người sau khi chết sẽ đầu thai trở lại dưới một hình thức nào đó tùy theo hành động của đời sống hiện tại. Cái “năng lực di chuyển từ kiếp này qua kiếp khác” được diễn tả bằng danh từ “Yid Kyi Mampar Shespa” có phần đúng hơn là danh từ “linh hồn” (spirit) vì nó không đề cập đến một thực thể có tính cách trường tồn bất biến”


Theo tôi thì một số dịch giả Việt nam cũng đã dùng từ “Thần thức” để thay cho từ “linh hồn”.

Có một hiện tượng liên quan tời chuyện linh hồn là ma quỷ. Tây tạng là xứ sở của các huyền thuật. Các cao tăng Tây tạng cho rằng đó chỉ là phóng ảnh của tâm thức. Do đó, một người không tin có ma quỷ sẽ không nhìn thấy ma quỷ bao giờ. Tuy nhiên, họ cũng lưu ý rằng nếu như bạn đang đi trong rừng mà có con cọp nhảy xổ ra thì liệu đó là phóng ảnh hay là hiện hữu? Nó đang gầm rú kia và sắp xơi tái ta kìa!?
Thế nên, dù là phóng ảnh thì cái tư tưởng được tạo ra kia cũng có một sức mạnh riêng của nó và biết đâu, có thể nó cũng có đời sống riêng. Kết luận cho đoạn này, bà Alexandra Neel đã viết “Nói một cách khác, không những người ta phải đề phòng những con cọp mà họ đã phóng chiếu lên trong tâm thức mình mà còn phải cẩn thận đối với những con cọp tạo bởi những tư tưởng của người khác nữa.”
Cuối cuốn sách, bà Alexandra Neel đã kết luận về những huyền thuật siêu đẳng mà mình đã chứng kiến và kể lại trong cuốn sách, có đoạn như sau:
“Sức mạnh của tư tưởng có thể tạo ra “hình tư tưởng” hay một thực thể có sự sống riêng biệt, có thể hành động tùy theo mệnh lệnh của người tạo ra chúng, đó là căn bản của các phương pháp luyện âm binh. Vì việc tạo một hình tư tưởng trừu tượng không dễ dàng nên nhiều người đã phải xử dụng một vật hữu hình nào đó làm trung gian, đó là căn bản các bùa phép, linh đơn, nước thánh hay những linh vật phù hộ. …”

Để minh họa cho sức mạnh tạo ra bởi tinh thần, người Tây tạng thường truyền kể câu chuyện sau:
Một người lái buôn thường đi lại giữa Ấn độ và Tây tạng. Mẹ ông ta muốn con mình xin một viên xá lợi của thánh tăng mang về cho mình. Ông ta sau nhiều lần quên bẳng, khi về tới gần nhà nhớ ra và sợ mẹ mắng nên nhặt đại một mảnh xương nhỏ dọc đường gói lại cẩn thận đem về cho mẹ nói là xá lợi. Người mẹ hết sức mừng rỡ cho vào một bảo tháp vàng và đem lên hiến cho chùa. Dân trong vùng tin tưởng hàng ngày kéo tới cúng bái. Kỳ lạ thay, sau thời gian, viên xương đó cũng chiếu hào quang rực rỡ và tạo ra nhiều hiện tượng hết sức mầu nhiệm.



__________________
Simon
Quay trở về đầu Xem Simon's Thông tin sơ lược Tìm các bài viết đã gửi bởi Simon
 

Xin lỗi, bạn không thể gửi bài trả lời.
Diễn đàn đã bị khoá bởi quản trị viên.

<< Trước Trang of 3
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm dò ý kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm dò



Trang này đã được tạo ra trong 2.5469 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐÃ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO