Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 148 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Căn nhà Thiện Duyên. xin mời bác Tuấn Kiệt và các bạn hiền. (Đă bị đóng Đă bị đóng) Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
Cu_ti
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 31 March 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 188
Msg 1101 of 2168: Đă gửi: 05 June 2006 lúc 8:44am | Đă lưu IP  

Chào Chị TS

CT cám ơn chị không hết, CT đă muốn vô đây để luyện lại tiến việt nữa mà.  Chị cứ tự nhiên sưả dùm CT để CT học thêm tiến việt. Hih́ bị caí nick của CT qua mặt rồi có phải kg, sự thật lấy cái nick đó là ví cho kiến thức về phật pháp và các môn khác giống như vậy đó chị TS ạ.  Chứ kg có ư làm cho mọi người nghỉ CT c̣n nhỏ nữa, nhưng mà nghỉ CT c̣n nhỏ cũng tốt thôi có sao đâu, có vậy CT sẽ nhũng nhễu với các anh chị được mà có phải không  hi hi.  CT nghỉ CT cũng kg lớn hơn bao nhiêu người trong nhà này đâu hỉ.  Vậy CT chúc lại, chúc cả nhà may mắn. 

ư quên, sản đây  xin hỏi các anh chị không biết CT làm ra nhiêù sinh mạng quá có nên hay không. 



Sửa lại bởi Cu_ti : 05 June 2006 lúc 9:32am


__________________
Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.     
Quay trở về đầu Xem Cu_ti's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Cu_ti
 
Cu_ti
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 31 March 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 188
Msg 1102 of 2168: Đă gửi: 05 June 2006 lúc 11:58am | Đă lưu IP  

 

Dạo chơi thấy có người viết bài thơ hồi âm cuả chị TT đăng đem về cho mọi người thưởng thức.

THƯ HỒI ÂM - BÀI THƠ ĐÔI DÉP

Thư anh gởi nhắn nhủ tôi về chuyện t́nh đôi dép.
Nhưng thưa anh. Tôi không đồng ư với anh.
Anh yêu tôi trong t́nh cảm chân thành.
Cùng trách nhiệm trong t́nh yêu tinh khiết.
Đáp lại t́nh anh với tấm ḷng tha thiết.
Khi yêu anh tôi lo lắng vô bờ.
Sáng, trưa, chiều, tôi hay nghĩ vẩn vơ.
Anh có khỏe, được b́nh an không nhỉ.
Đêm nay lạnh anh bôn ba xuôi đường vạn lư.
Nhớ, yêu anh trong giấc ngủ bất an.
Thương quá đi thôi, anh yêu quư muôn vàn.
Anh có biết đêm nay tôi bật khóc.
Khi biết t́nh ḿnh không như lời hẹn ước.
Anh đổi thay hay hoàn cảnh đẩy đưa.
Anh có bao giờ thương nhớ một chiều mưa.
Không nuối tiếc trao anh t́nh trong trắng.
Đọc thư anh nghe tim ḿnh buốt lạnh.
Anh tung hô, ca ngợi t́nh đôi dép vô tri.
Thư anh viết
"Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ."
" Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước."
Anh ạ ! Tôi nghe tim ḿnh nhức buốt.

Tự hỏi rằng :

" Có yêu nhau đâu " sao thành vợ thành chồng.
" Có yêu nhau đâu" Ai buộc phải thủy phải chung.
" Có yêu nhau đâu " Ai bắt phải chung vai trách nhiệm.

Và phân vân
Khi tôi không nh́n thấy ĐỨC HY SINH trong trang thư anh viết.
V́ đó là cỗi nguồn, mạch sống của t́nh yêu.
Không có HY SINH đừng đ̣i hỏi T̀NH YÊU.
Dù triệu triệu lời ca cũng trở thành rỡng tuếch.

Tôi hiểu:

Những ǵ anh ca tụng là mật đường bánh vẽ.
Anh muốn tôi làm những ǵ trong thư anh kể lể.
Là Phải âm thầm lặng lẽ sống bên anh.
Là phải tuân hành câm nín, lệ thuộc nơi anh.
Phải sống vui bên anh suốt đời... Khi tất cả trở thành bi đát.
Anh lư tưởng hóa... Thêu dệt một t́nh yêu chết.
Như " Đôi dép vô tri khắng khít song hành.
Như chiếc bóng suốt cuộc đời vô cảm lạnh băng.

Anh ao ước :
" Hai mảnh đời thầm lặng bước song song."
" Sẽ dừng lại khi chỉ c̣n một chiếc."
Của đời sống vô hồn, vô t́nh, vô tri, vô giác

Anh lầm tôi không phục tùng như anh tưởng.
Thưa anh!

T́nh tôi dâng tràn như sức sóng.
Sóng sô bờ quét sạch. . . dọn đường đi.

M̀NH VỚI TA
Ḿnh với Ta là người dưng nước lă.
Được mẹ cha cưới hỏi dựng nên duyên.
Sống bên nhau Ḿnh uất ức triền miên.
Ta cũng vậy một tâm hồn băng gía.

Ḿnh với Ta là người dưng nước lă.
Gắn đời nhau như "đôi dép vô tri"
Ta bên nhau phết sơn màu hạnh phúc.
Ḿnh với Ta ranh giới đă phân ly

Ḿnh với Ta là người dưng nước lă.
Ḿnh vô hồn sóng bước cạnh bên Ta.
Ta vô cảm nắm tay Ḿnh tiến bước.
Ḿnh với Ta là một khối oan gia.

Ḿnh với Ta là người dưng nước lă.
"Yêu nhau đâu mà cứ măi bên nhau "
Ḿnh diễn xuất lột trần vai kịch sĩ.
Ta nhiệt t́nh phụ hoạ những niềm đau.

Ḿnh với Ta là người dưng nước lă.
"Như đôi dép vô tri khắng khít song hành."
Hai đứa ḿnh là con vật tế thần
Rạng rỡ mẹ cha, họ hàng thơm tiếng.

Ḿnh với Ta là người dưng nước lă.
" Yêu nhau đâu" mà mỗi bước sóng đôi
Để nói lên rằng "vạn nẻo ngược xuôi "
Hạnh phúc, gian lao, Ta Ḿnh chia sẻ
Để cho đời ngắm nh́n , vẽ vời vô số kể.
Một chuyện t́nh tuyệt đẹp có một không hai
Ta với Ḿnh không biết khóc hay cười.
Thôi mặc kệ. . . . cũng là yên thân phận.

Và từ đó hàng triệu người ngưỡng mộ
Họ viết lên thiên t́nh sử hoang đường
Họ biết đâu Ḿnh chất ngất đau thương.
Ta cay đắng ḷng ngập tràn đau khổ.

Và từ đó một chuyện t́nh đôi dép
Được tung hô, như thần tượng tuyệt vởi
Truyện thần bí cuộc t́nh vô tri,vô cảm
Được mẹ cha ép gả dựng nên đôi



__________________
Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.     
Quay trở về đầu Xem Cu_ti's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Cu_ti
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1103 of 2168: Đă gửi: 05 June 2006 lúc 6:40pm | Đă lưu IP  

Hi Cu_Ti
Bài thơ phản hồi này gay gắt quá , làm như đang diễn tả hồi tảo hôn vậy. Khó làm ai rung động được, hih́ .
Chuyện Cu-Ti kể vụ câu cá làm TT nhớ hồi trước cũng thèm đi chơi câu cá lắm mà ôg xă khg chịu dắt đi v́ anh chàng nói là bị sát cá , câu hoài mà chẳng được con nào.
Măi cho đến bây giờ có bạn bè rủ đi th́ lại khg ham hố cho lắm v́ đă hiểu ít nhiều về phật pháp . TT nghĩ là nếu mấy đứa con của Ct mà thích đi quá th́ có thể cho nó đi câu nhưng nếu câu được th́ nên thả cá trở lại sông hồ , cho chúng nó 1 con đường sống. Coi như mấy con cá ngày hôm đó bị xui, phải bị đau răng đau nưóu mà thôi, hih́..     .

TT th́ khg có nuôi chim, v́ khg muốn nhốt chim vào lồng ,chỉ có làm mấy cái máng đồ ăn treo ở ngoài vườn , lâu lâu có cơm nguội th́ đem ra cho chim ăn. Thấy chúng nó tụ tập bu đen dành ăn mà cảm thấy vui vui. . Ông xă th́ có tay trồng cây trồng hoa lắm , trồng cây nào cũng ra hoa đẹp đẽ hết. Con chó nhà này cũng tṛn hin tṛn hĩn .

Chuyện cái bà làm thịt ếch th́ TT nghĩ nếu bà hiểu về luật Nhân Quả th́ chắc bà đă khg làm nghề này và đă chọn nghề khác rồi. Âu cũng là cái nghiệp đưa đẩy thôi, cũng là 1 trường hơp đáng thương cho bà và lũ ếch.

To Uớc Mi,

Hay quá . Uớc Mi đem con đi chơi cho khuây khoả cũng là 1 điều hay. Tuyết Sương nói đúng , U/M hỏi bác Tuấn Kiệt cũng đc hay chạy qua mục đặt tên của anh Hoàng thiện Minh mà hỏi ư kiến đi nghe. Chúc U/M mọi điều may mắn. .



Sửa lại bởi tamthuyen : 05 June 2006 lúc 6:43pm


__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1104 of 2168: Đă gửi: 05 June 2006 lúc 7:43pm | Đă lưu IP  


QUOTE=tuankiet101010]
Tuyet Suong đă viết:
Kính Bác Tuấn Kiệt101010,
Bác biến đâu rồi bác nhỉ...TS mong bác luôn mạnh khoẻ, thăm viếng ngôi nhà TD thường xuyên hơn và trả lời Phật Pháp cho bà con nhờ hén bác???


Kính bác Tuấn Kiệt,

Nếu bác rảnh xin bác về nhà chỉ dẫn thêm cho TT và các bạn nghe bác. TT xin chân thành cám ơn bác.

Chúc cả nhà luôn vui. Tối nay TT xin đăi cả nhà 1 nồi chè đâu ván nước ăn với đá cho mát.


   



Thân chào cô Tâm Thuyên , Tuyết Sương , Kim Phượng và các bạn trẻ .

Tuấn Kiệt tôi nghe các bạn trẻ kêu réo om ṣm ỏm tỏi , đáng phèng la ầm vang nên phi hành biến hóa , hổng phải mà gọi là đi bộ cho chắc ăn online đến DD nói chuyện với các bạn hihihi...



Các bạn trẻ cứ sinh họat b́nh thường với nhau , hể khi nào Tuấn Kiệt dỏm đời , già gân này rảnh hihi... th́ phúc đáp các câu hỏi cho các bạn hay viết các bài viết Phật Pháp . Bởi v́ thời gian là cực kỳ quư giá đối với Tuấn Kiệt này nên hể tùy duyên và thư thả đôi chút th́ tôi hồi âm đôi ḍng cho các bạn trẻ vậy nhé . V́ nói Phật Pháp phải lắng tâm , trang nghiêm nên khi viết bài TK này ít đùa là vậy .

Tôi lần lượt phúc đáp các câu hỏi của các bạn trẻ nhé .
_ Cô Tâm Thuyên đă hỏi câu 1 : "Thông thường khi 1 vị Bồ Tát mỗi khi ứng thân thường chọn nơi cao sang quyền quư , v́ là nơi mà thế gian pháp cho là đại phú quư ,mọi người ưa thích đắm nhiễm , khó ai thoát được ngoại trừ các Bồ Tát v́ lợi ích chung.
Các Bồ Tát từ địa vị cao tột của thề gian mà dám vứt bỏ th́ mới dễ đem ành sáng và niềm tin cho quần chúng. Ngươọc lại nếu ở địa vị thầp hèn chứng thành đạo quả th́ thế gian sẽ cho Qui Ngài có âm mưu lợi dương, như vậy sự ứng thân của Bồ Tát không đem lại lợi ích mà làm chúng sanh mất niềm tin. Do đó các Bồ Tát sắp bổ xứ thành Phật đều phải xem xét căn cơ của chúng sanh và hoàn cảnh thích hợp của xă hội mới thị hiện ."
( trích dẫn Hoa Nghiêm Phổ Hiền)
--------

Vậy Bác có thể giảng giải thêm về điểm này không hả bác ? v́ sống trong thuận cảnh mà rời bỏ th́ quả thật là khó lắm nhưng có sống trong nghịch cảnh th́ cũng dễ thông cảm chúng sanh hơn mà phải không bác ?

Trả lời : Chúng ta khi đọc kinh sách Phật Pháp phải sàng lọc như đăi vàng vậy , phải biết đối chiếu với thực tế nếu không sẽ bị bội thực . Bởi Đạo Phật là đạo thực tế như thật , phải đi xuyên qua thế gian bể khổ của kiếp người mới viên thành Phật Đạo . Chúng ta phải kiểm nghiệm qua thực tế những kết quả đạt được của hành giả là thướt đo cho đường lối tu của ḿnh . Theo Bồ Tát Đạo th́ một vị Bồ Tát quyết độ chúng sanh trong vô lượng kiếp do đó theo hạnh nguyện của ḿnh mà hóa thân cứu độ chúng sinh đến bến bờ giải thóat . Do đó một Vị Bồ Tát có thể thị hiện hóa thân là một Quốc Vương , một Đại Sư , một Trưởng lăo Ḥa Thượng ở nơi địa vị tột cao cho đến một con người áo vải tầm thường vô danh đơn sơ b́nh dị mộc mạc , thậm chí dốt nát không biết chữ nhưng đều là bậc Bồ Tát thị hiện để độ sinh khắp thế gian . Khái niệm địa vị Bồ Tát là phải ở vị trí cao sang th́ dễ mang niềm tin cho quần chúng hay địa vị thấp hèn th́ lợi dưỡng là do thế gian đặt ra , chứ không đến từ Phật Pháp . Theo Tứ Nhiếp Pháp th́ một bậc Bồ Tát th́ có t́nh thương yêu bao la vô bờ bến và gieo duyên lành trong vô lượng kiếp để độ sinh . Tất cả mọi việc bậc Bồ Tát làm đều v́ lợi ích của chúng sinh đặng an lạc giải thóat khỏi bể khổ trầm luân .
--------------------------------------------



Kính thưa bác Tuấn Kiệt,

Bác đă về nhà rồi !!!!( phèng la trỗi lên, xèng xèng xèng, hihiii). Và lại trả lời cho TT, TS và KP nữa , bác thật là dễ thương chi bảo quá xá quà xa. TT chân thành cám ơn bác.

Bác ơi,
Quyển sách Hoa Nghiêm Phổ Hiền yếu giảng này đă có từ lâu trong tủ sách nhà TT ( ai cho cũng khg biết nữa ) nhưng chưa bao giờ TT rờ tới đọc. Tự nhiên mấy hôm nay lôi ra đọc, cả về kinh Dược Sư,và kinh Pháp Hoa ( TT cũng hơi ngạc nhiên cho TT đó hih́..). Đọc tới phần này là TT thấy khúc mắc ngay v́ TT biết là khg hẳn là như vậy . Đúc chúa Giê Su xuất thân từ nhà nghèo, cha làm thợ mộc , Mẹ Teresa cũng là 1 vị Bồ Tát, xuất thân từ 1 gia đ́nh nghèo khó đông con . Và ngay cả Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng đă chọn 1 gia đ́nh tầm thường để tái sanh trong 1 hoàn cảnh đất nưóc lâm vào cảnh khó khăn.....

Cám ơn bác đă giảng giải tường tận cho TT. 1 ngày nào đó , khi bác đă giảng xong bài Đất, Tứ Diệu Đế, nếu có thời gian và điều kiện bác giảng cho TT nghe về 10 hạnh nguyện của Phổ Hiền Bồ Tát nghen bác...TT xin cám ơn bác trước .
---------------
Quote:

_ Câu hỏi thứ 2 của cô Tâm Thuyên : lư do ǵ khiến bác đi tu vậy hả bác ?
Trả lời : Đây là câu hỏi mang tính chất cá nhân nên khó trả lời ở chổ v́ sự tế nhị nên tôi nói đôi nét thôi để thỏa măn sự ṭ ṃ của các bạn trẻ . Ngày xưa Tuấn Kiệt tôi là đấng hào kiệt danh tiếng một thời , ngọai h́nh tuấn tú , cốt cách thanh cao quư phái bởi xuất thân trong một ḍng tộc nhiều đời khoa bảng, làm quan , có công mở mang đất phương Nam và cai quản các vùng lănh thổ miền Tây Nam bộ đến tận năm 1975 .
Tuấn Kiệt tôi đến với Phật Pháp từ năm 6 tuổi do bẩm sinh thiện căn chứ không do ḥan cảnh, đă đọc kinh sách nhà Phật rất sớm và sau này có duyên tiếp kiến với nhiều vị cao tăng , học giả . Không riêng Phật Pháp , Tuấn Kiệt tôi c̣n học và nghiên cứu các tôn giáo lớn khác trên thế giới một cách thuần thục , am hiểu một cách rất dễ dàng mau chóng. Do hiểu rất mau nên chỉ trong một thời gian ngắn tôi đă thâm nhập được các chân lư của Đạo giáo và có thể tṛ chuyện với các vị cao tăng hay các vị linh mục rất thỏai mái mọi vấn đề về giáo lư , Đạo Pháp . Sau nhiều năm tu tập , nghiên cứu giáo lư kinh điển, Tuấn Kiệt tôi nhận thấy tất cả các Pháp , tất cả các giáo lư trên thế giới đều là phương tiện và sẽ trở nên vô nghĩa khi một người đă chứng ngộ chân lư giải thóat . Người chứng ngộ thật sự th́ ngă chấp biến mất ḥan ṭan nên nh́n thấy tất cả các tôn giáo , các đạo trên thế gian có cùng một chân lư như nhau và t́nh thương yêu trăi rộng bao la khắp nhân lọai đặc biệt là ở những nơi c̣n con người c̣n khốn khổ , bệnh tật , thiên tai ...kể cả những chúng sanh hữu t́nh trong cơi vô h́nh . Vài ḍng cho cô Tâm Thuyên đọc cho vui , xem như tôi nói mà như chưa nói ǵ là vậy .

------------------------------------------

thưa bác Tuấn Kiệt ,
Hihi, TT biết là câu hỏi có tính cách cá nhân và có nhiều điều tế nhị lắm nhưng nghĩ là nếu bác nói sương sương như cha mẹ kể chuyện đời xưa cho con cái nghe chút đỉnh cho đỡ ghiền th́ chắc bác cũng khg nỡ từ chối nên mới mạnh dạn hỏi bác. Đưọc bác trả lời cho thoả chí ṭ ṃ th́ thiệt là vui quá xá quá xá .. .

Nghe bác kể mà TT thấy nhớ ba của TT quá. Hồi xưa ông già cũng khoe là đẹp trai và hát hay lắm. Khi ba hát th́ ông hàng xóm ng Tây chạy qua hỏi dĩa nhạc nào của ai mà hay quá vậy, hihihi . Mấy cụ bà khoái ông già lắm lắm v́ ông già tánh rất là galant và viết thơ , ôi thôi lời văn ư t́nh lai láng lắm, c̣n bọn TT viết th́ ui trời khô khan giống như là mấy con khô mực cháy đen thui, hahahah . Ba TT th́ tội nghiệp lắm , lúc nào cũng thèm đi học hết dù đă già hơn 90t rồi. Có lẽ v́ hồi xưa phải bỏ ngang khi c̣n là sinh viên Luật năm thứ 2 ( thời Tây là giỏi lắm đó bác )để đi làm nuôi người cháu ăn học ra làm kiến trúc sư ( anh của ng chị bà con làm Sơ đó ). Ba của TT khi c̣n trẻ và ngay cả khi lập gia đ́nh rồi vẫn rất thương anh chị của ḿnh và 1 ḷng hy sinh cho họ. ( bởi vậy má TT cứ bực ḿnh ông già hoài, hihí ).Khi nào rảnh TT sẽ kể cho bác và cả nhà nghe cho vui.

C̣n chuyện của bác th́ TT cũng dư biết bác là 1 đấng hào kiệt ngày xưa , hùng khí ngất trời rồi, hihi..
. Bac bây giờ chắc làm người Mẫu Senior cũng c̣n đường lắm chứ chẳng chơi hả bác .
Hhehe, Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng đă lên tŕnh diện ở Fashion show rồi đó bác ơi. .

Hy vọng sẽ có ngày`TT được diện kiến dung nhan của Bác .    . Chắc cả 2 sẽ cùng té xỉu quá, hahaha. phần TT th́ v́ bác c̣n đẹp lăo ,hào hùng quá mà phần bác th́ khg ngờ ,ô hô ai tai, TT lại có nhan sắc của 1 thị Nở,ngoài sức tưởng tượng của bác hihihi....


TT nghe bác nói là sẽ viết bài về Thiên Ma cũng như về Mật Tông mà mừng quá. Kỳ Duyên ơi, Kim Phượng ơi, thích chưa !!!!!!!!

Tt xin cám ơn bác trưóc và chúc bác cũng như cả nhà 1 ngày vui .

Phần TT hôm nay th́ khg đc vui lắm lắm v́ có tin 1 nguời câu bà con khá thân đă qua đời ngày hôm qua v́ bị cancer cỗ họng .Cậu tuổi Dần năm nay mới có 56t. Mấy tuần trước TT có nói chuyện với cậu , an ủi và gởi bài Vô Tâm, Thử thách và Luật nhân Quả cho cậu đọc mà bây giờ cậu đă đi rồi.
Cuộc đời thật là vô thường làm sao.    

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
Cu_ti
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 31 March 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 188
Msg 1105 of 2168: Đă gửi: 05 June 2006 lúc 10:06pm | Đă lưu IP  

CT xin chia buồn cùng chị TT, cầu mong cậu chị an nghỉ dưới suối vàng. Cầu chúc gia đ́nh chị vượt qua những ngày khó khăn.  Cu_ti

__________________
Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.     
Quay trở về đầu Xem Cu_ti's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Cu_ti
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1106 of 2168: Đă gửi: 05 June 2006 lúc 10:16pm | Đă lưu IP  

Cu_ti đă viết:
CT xin chia buồn cùng chị TT, cầu mong cậu chị an nghỉ dưới suối vàng. Cầu chúc gia đ́nh chị vượt qua những ngày khó khăn.  Cu_ti

-----------

Cám ơn CT . TT cũng hy vọng cậu sẽ văng sanh. Cậu là 1 người rất tốt bụng. đây là anh em bạn d́ của mẹ TT nhg cũng khá thân với TT , 2 cậu cháu hay tâm t́nh với nhau , thậm chí TT c̣n làm mai bạn của TT cho cậu mà tiếc là duyên khg thành, hay nói đúng ra số bạn TT khg phải là goá phụ . TT cũng có đi chơi riêng với bà vợ , 2 mợ cháu chịu chơi dung dăng dung dẻ đi nghe nhạc disco một ḿnh bỏ mấy ông chồng ở nhà ngắm trăng khóc bên bờ suối, hehehe....

Sửa lại bởi tamthuyen : 05 June 2006 lúc 10:23pm


__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
tuankiet101010
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 06 February 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 794
Msg 1107 of 2168: Đă gửi: 06 June 2006 lúc 9:28am | Đă lưu IP  

tamthuyen đă viết:


TT nghe bác nói là sẽ viết bài về Thiên Ma cũng như về Mật Tông mà mừng quá. Kỳ Duyên ơi, Kim Phượng ơi, thích chưa !!!!!!!!

Tt xin cám ơn bác trưóc và chúc bác cũng như cả nhà 1 ngày vui .

Phần TT hôm nay th́ khg đc vui lắm lắm v́ có tin 1 nguời câu bà con khá thân đă qua đời ngày hôm qua v́ bị cancer cỗ họng .Cậu tuổi Dần năm nay mới có 56t. Mấy tuần trước TT có nói chuyện với cậu , an ủi và gởi bài Vô Tâm, Thử thách và Luật nhân Quả cho cậu đọc mà bây giờ cậu đă đi rồi.
Cuộc đời thật là vô thường làm sao.    



Cô Tâm Thuyên thân mến ,

Kiếp sống con người vốn vô thường , đời người như bóng câu qua cửa sổ , sanh lăo bệnh tử luân hồi xoay ṿng bất tận . Tôi nguyện cầu thần lực chư Phật mười phương cho vong linh của người cậu tuổi dần của cô Tâm Thuyên về cơi siêu sanh tịnh độ an lạc.
Cái chết là lẽ vô thường nhưng không phải là một sự chấm dứt mà bắt đầu một sự sống ở cơi giới mới . Cô Tâm Thuyên buồn là v́ xa người thân quyến với bao kỷ niệm gia đ́nh nhưng cũng nên vui khi biết người thân sẽ bắt đầu một cuộc sống mới tốt đẹp hơn .
Mọi người đều có số mệnh cả , chưa ai vượt qua được định mệnh ,kể cả Đức Phật hay Thiên Chúa toàn năng . Sự ra đời của Đức Phật toàn giác và Thiên Chúa toàn năng đều được Tiên tri báo trước cả .


Kính chào cô Kim Phượng ,

Tôi thấy cô Tâm Thuyên có vẻ vui mừng về bài viết nên Tuấn Kiệt tôi có nhă ư khai bút đôi nét về Thiên Ma để hồi âm cho cô ,đồng thời để chúng ta nhận diện được chân tướng của chúng sanh này trên cơi Trời ngày đêm hay phá các nhà tu đồng thời chúng ta vững vàng trên đường tu tập của ḿnh .

                    THI£N MA

Một số người khi nghiên cứu về Đạo Phật thường hay rơi vào một trong hai cực đoan .
_ Cực đoan thứ nhất : là hay khai thác các khía cạnh thần bí , huyền thoại trong Đạo Phật để rồi đi vào trong mê tín . Khi chú trọng vào huyền bí quá th́ đời sống ḿnh không c̣n thực tế nữa . Họ sống mà mơ mộng ở các cơi trên , xa ĺa vạn hữu thế gian khiến cho những người thực tế họ chê trách Đạo Phật .
_ Cực đoan thứ hai : là nhiều người cho Đạo Phật không có huyền bí siêu h́nh so với các tôn giáo khác . Đạo Phật là thực tế hơn do đó họ t́m các giáo lư chỉ có ở các cơi người , chứ không t́m hiểu thế giới tâm linh siêu h́nh .

Chúng ta nhận thấy Đạo Phật thật sự không phải như vậy . Bởi Đạo Phật là đạo rất thực tế , ĐỨC PHẬT đă dạy cho mọi người từng điều cụ thể trong cuộc sống và nói lên những điều như thật . Đạo Phật là đạo như thật và trong cái như thật đó th́ cái ǵ có , cái ǵ đúng đều được ĐỨC PHẬT nêu lên v́ nó ảnh hưởng đến cuộc sống của kiếp người , đến sự tu tập của mọi người . Trong các vấn đề như thật đó th́ có vấn đề thế giới tâm linh siêu h́nh . Trong vũ trụ này ngoài thế giới quan vật chất c̣n có thế giới quan siêu h́nh , c̣n nhiều điều bí ẩn kỳ bí mà chúng ta không thấy , không biết . Tuy nhiên dù chúng ta không thấy , không biết nhưng thế giới quan siêu h́nh đó vẫn ảnh hưởng tác động đến chúng ta . Cái nh́n của ĐỨC PHẬT là cái nh́n khách quan của cả hai thế giới là vật chất và siêu h́nh .

Bây giờ chúng ta nói vài nét về thế giới siêu h́nh Thiên Ma ( hay Ác Ma , Ma Ra ) . Chúng ta nhận thấy ai cũng muốn ḿnh giác ngộ minh tâm kiến tánh thành Phật , vậy điều ǵ đă làm cho có người trở thành Ác Ma ?
Nếu có một Ác Ma hiện ra trước mặt chúng ta và chúng ta nói : " Ngươi là Ác Ma " th́ họ không chịu là Ác Ma mà nói : " Tôi là Phật , là Thần Thánh " . Họ nói nghiêm túc dù ḿnh quở họ vẫn không giận bởi họ là những người đă từng tu tập tạo Phước đức , Thiền Định , đắc được một ít thần thông , họ hiểu giáo lư Phật Pháp với sự thiện xảo .

Chúng ta thấy họ nói đúng v́ những điều họ làm chúng ta cũng đang làm . Chúng ta cũng là những người tin hiểu quả báo luân hồi , cũng đang từng bước huân tập giáo lư Phật Pháp , từng bước đi vào Thiền Định nhưng chúng ta đi trong thiện pháp mà họ lại trở thành Ác Ma . Tại sao như vậy ? Những điều mà chúng ta đang làm th́ họ đă làm rất thành công , thuần thục và hay hơn cả chúng ta rất nhiều nữa . Vậy mà họ thành Ác Ma , tại sao như vậy ? lư do là v́ TRONG TÂM HỌ KHÔNG MUỐN AI HƠN M̀NH , vậy mà thành Ác Ma .
Thí dụ : Trong một Thiền Viện mọi người đều học giáo lư như nhau , đều am hiểu kinh điển như nhau , đều tụng kinh , ngồi tọa Thiền mỗi ngày như nhau . Nhưng trong đó có một người không muốn ai hơn ḿnh , muốn ḿnh giỏi hơn tất cả mọi người , th́ người này đang có nhân Ác Ma . Khi cùng học , cùng tu tập thấy có người khác giỏi hơn ḿnh th́ sanh Tâm ganh tỵ và phá . Khi bắt đầu khởi Tâm ganh ghét và phá th́ có thể gọi người này là Ma Ra được rồi .Khi một người thấy người khác gỉoi hơn ḿnh , trí tuệ vượt bậc hơn ḿnh mà người này không chịu trao đổi , học hỏi mà sanh Tâm ghét không muốn cho người khác giỏi nữa và t́m mọi cách ngân chận , phá hoại sự tu học của người khác th́ hành vi đó là hành vi của Ác Ma .

Hành vi phá chẳng hạn như trong Thiền Viện , người này canh tới giờ nấu cơm th́ đi ngang bỏ chén muối vô phá cho bỏ ghét . Bài làm huynh đệ ḿnh làm xong hoàn chỉnh th́ lén đem giấu , bỏ thùng rác để người ta không có bài nộp mà mất điểm v.v...những hành vi phá hoại có chủ ư ác tâm đó là hành vi của Ác Ma . Có điều Ma Ra ở cơi Trời th́ sự phá hoại tinh vi ,rất trí tuệ thần thông vô cùng . C̣n đồng tu học như chúng ta phá là tiểu ma nhưng có lúc sám hối ăn năn, c̣n cái phá hoại của Ác Ma mới đáng sợ . Ác Ma có h́nh dạng cũng rất đẹp đẽ , văn phong lưu loát , kinh điển thuộc làu . Chúng ta là phàm phu nên không thể nh́n ra Ác Ma ngoại trừ những bậc tu chứng bằng thiên nhăn th́ nh́n ra chân tướng của họ . Ác Ma cũng là chúng sanh nhưng là chúng sanh ở cơi Trời do công năng tu tập qua nhiều thời gian nên phước họ khá lớn nên họ luôn nghĩ ḿnh là Phật , là Thánh . Nhưng khi nhân duyên bất chợt đến có những vị Thánh thật sự xuất hiện điềm đạm như hư vô , trầm tĩnh như núi đá , tâm hồn thánh thiện mênh mông bao la như biển cả , trí tuệ thâm sâu vi diệu tột cùng , uy đức phát ra rừng rực trong b́nh yên lặng lẽ đơn sơ b́nh dị th́ ÁcMa cảm thấy họ thua sút và họ t́m cách phá . Cách phá của Ma Ra th́ đầy trí tuệ và thần thông khác với người b́nh thường và khi đó chúng ta gọi họ thật sự là Ác Ma .

Chúng ta cần biết Ác Ma rất tinh quái , xảo ngôn sâu sắc chứ không đơn giản v́ họ thông hiểu kinh điển , trí tuệ hơn phàm phu b́nh thường . Sự tu tập của chúng ta nếu mà so sánh với Ma Ra th́ không bằng một cái móng chân của họ . Nếu chúng ta là phàm phu mà tranh luận với họ th́ họ quay chúng ta như một con dế . Sở dĩ Ma Ra không chú ư đến chúng ta là v́ chúng ta c̣n tầm thường , c̣n công đức hay một lư do nào đó mà Ma Ra chưa thèm phá . Nhưng đến ngày nào mà chúng ta tu tập đức độ lớn dần , từ bi trăi rộng bao la , Thiền Định sâu dần , có sức tự tại lớn ,Đạo Tâm vững vàng, được đại chúng nể nang th́ bắt đầu chúng ta bị Ác Ma ḍm ngó , đụng với Ác Ma .Họ nh́n thấy như vậy th́ bắt đầu bực bội và Ác Ma bắt đầu khiêu chiến với những người tu tập Phật Pháp .

Chúng ta những người tu tập giáo lư Phật Đà cần có phưong pháp giử ḿnh bởi Ma Ra ở cơi Trời thần thông tự tại ghê lắm . Thông thường trong Tâm có nhốm phát khởi sự kiêu mạn th́ Ma Ra thấy được có chổ mới đến thúc giục , tác động làm tăng trưởng ngă mạn lên . Khi ngă mạn lớn th́ tạo hành vi ác nghiệp mà gảy đổ công đức .Khi công đức cạn kiệt hết , quả báo trổ ra th́ họ làm những hành vi điên loạn , bậy bạ mà thành Ma Ra .
Ác Ma biết cách tác động vào Tâm làm sai lệch sự suy nghĩ của người tu để làm gảy đổ đường tu , để trên đời này không c̣n có những người thiện tâm tu hành tốt , để không c̣n ai cạnh tranh với vị trí của nó nữa .

Người mà Tâm kiêu mạng c̣n th́ họ hay tự xưng ḿnh là Phật , là Thánh tại thế một cách dễ dàng th́ chúng ta đang biết họ đang trong lưới của Ác Ma .
Thí dụ : Một ông Thầy nào đó có khả năng chữa bệnh , tiên tri , thâu nạp nhiều tín đồ rồi tự xưng ḿnh là Phật , là Thánh từ trên Trời xuống th́ chúng ta biết ngay đó là Ác Ma . Bởi những Vị Thánh thật sự th́ khiêm cung , kín đáo , ẩn mật từ đạo hạnh cho đến công năng tu hành .

Ma Ra biết cách dùng những phương tiện kích động tâm bất thiện của người tu khởi lên . Đây là cách chắc chắn nhất mà Ác Ma dùng để bẻ gảy thiện căn của một người tu . Ác Ma dùng nghịch cảnh xúi giục , tác động người đến lăng nhục , thoá mạ để người tu nổi sân lên mà nóng nảy phản ứng tạo nghiệp , có điểm này trong Tâm rồi Ác Ma mới bám được . Khi đă có điểm bám Ma Ra nhập trực tiếp vào Tâm chứ không c̣n xúi người bên ngoài nữa và khi Ác Ma nhập được vô trong tâm rồi th́ gây đủ chuyện xáo trộn , sa đọa ô nhiễm . Ác Ma c̣n dùng ngoại cảnh thuận duyên cho người đến cung kính , tán thán , cúng dường để dụ dỗ người tu có Tâm đắm nhiễm và kiêu mạn . Khi ngă mạn dấy khởi mạnh rồi th́ Ác Ma nhập trực tiếp vào Tâm , lúc đó vị Tu Sĩ này bắt đầu xưng ḿnh là Phật , là Thánh , xưng hùng , xưng tướng , nói là chứng này , chứng kia mà tổn đức , thoái tâm và rơi vào ác đạo .

Ác Ma dùng thuận cảnh , nghịch cảnh bên ngoài đánh phá Đạo Tâm , để các Tu sĩ , những người tu tập hở tâm bất thiện rồi nó sẽ tấn công . Nếu người tu tập vẫn giử Tâm bất động , thanh tịnh th́ Ma Ra không làm ǵ được và sẽ bỏ đi . Đây là chổ chiến đấu thầm lặng không h́nh ,không tướng mà một mất ,một c̣n giữa Ác Ma và những người tu tập trong thiện pháp Phật Đà .

Ở đây chúng ta nhận thấy ÁcMa cũng tu tập , cũng tạo công đức trong nhiều đời nhưng do Tâm c̣n ngă mạn , đố kỵ mà thành Ác Ma . Một Vị Thánh thật sự th́ Tâm rất thanh tịnh , ngập tràn niềm an vui bất tận , do không c̣n chấp ngă nên không c̣n phân biệt đúng sai , lỗi phải , hơn thua nữa . Như Ngài Mục Kiền Liên thời quá khứ đă có kiếp là Ác Ma sau gieo duyên lành với Phật Pháp mà chứng đắc viên ngộ . Qua đó chúng ta thấy thiện - ác không cố định , mà có hoán cải thay đổi theo thời gian , chúng ta hiểu điều này để THƯƠNG YÊU CON NGƯỜI NHIỀU HƠN . Chúng ta thấy họ xấu nhưng biết đâu họ có chút duyên với Phật Pháp , một ngày nào đó ở tương lai họ sám hối , huân tập vẫn giải thoát được .
Việc chúng ta nh́n thấy thiện ác không cố định mà có thay đổi đă làm cho chúng ta có tâm độ lượng và chính chắn . Độ lượng là ḿnh thấy họ ác nhưng không ác măi , c̣n sự chính chắn cho chúng ta cái nh́n sâu sa hơn , vượt thoát ra ngoài sự thiện ác mà hóa độ chúng sanh viên thành Phật Đạo .

Nam Mô A Di Đà Phật

Chào thân ái

Tuấn Kiệt 101010

       
              



Sửa lại bởi tuankiet101010 : 06 June 2006 lúc 10:46am
Quay trở về đầu Xem tuankiet101010's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tuankiet101010
 
Cu_ti
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 31 March 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 188
Msg 1108 of 2168: Đă gửi: 06 June 2006 lúc 3:03pm | Đă lưu IP  

Chào cả nhà

Chị của CT gởi cho CT mẩu chuyện này, CT thấy hay CT muốn đăng cho cả nhà xem.  Nếu thích th́ CT sẽ đăng mổi ngày vài trang, c̣n kg thích th́ cho CT hay CT sẽ kg đăng nữa.

TIỀN KIẾP VÀ LUÂN HỒI CÓ THẬT KHÔNG?
MANY LIVES, MANY MASTERS

Tác Giả : Bác Sĩ BRIAN L. WEISS
Dịch Giả: THÍCH TÂM QUANG

PHẬT LỊCH 2549 - DƯƠNG LỊCH 2006

Câu Chuyện Thật Của Một Bác Sĩ Chuyên Khoa Tâm Thần, Một Bệnh Nhân Trẻ Của Ông, và Cách Chữa Trị Tiền Kiếp Đă Thay Đổi hẳn Đời Sống của Cả Hai.

-ooOoo-

LỜI NGƯỜI DỊCH

Thời đại ngày nay là thời đại khoa học, nhưng có thể nói chính xác hơn là thời đại khoa học vật chất, c̣n khoa học tinh thần th́ có lẽ mới chỉ là những bước đi chập chững. Từ thượng cổ người ta đă suy nghĩ và t́m hiểu xem có tiền kiếp và luân hồi không, nhưng cho tới nay hầu như chưa có câu trả lời "khoa học". Những ư niệm, khái niệm, ư tưởng về điều đó vẫn là một vấn đề nhức nhối gây bán tín bán nghi. Th́ đây, tác phẩm này đích thực là một công tŕnh khoa học dưới dạng thức văn học về tiền kiếp và luân hồi, một vấn đề xuyên suốt quá tŕnh triết học, tôn giáo trong lịch sử loài người.

Đúng như tác giả, Bác Sĩ Brian L. Weiss viết "loài người đă chống lại những thay đổi và không chấp nhận những ư tưởng mới". Quả thật là như vậy. V́ đây là những vấn đề hết sức khó chứng minh một cách khoa học nhưng lại thật đơn giản trong khoa học tôn giáo đích thực. Bạn đọc hoàn toàn có thể tự do so sánh đối chiếu để t́m ra chân lư. Bạn có thể tin rằng có nhiều tiền kiếp và nhiều lần luân hồi hay không, điều đó cũng chẳng khác câu chuyện của Galileo xưa kia. Dù sao, trái đất vẫn cứ quay.

V́ đây là chuyện khoa học nên nó được viết rất chân thật, giản dị, trong sáng song rất hấp dẫn v́ xen lẫn hiện tại, quá khứ, những suy tư quí báu của tác giả. Tin chắc rằng bạn đọc sẽ rút ra được những kết luận bổ ích cho cuộc sống, và biết đâu nó cũng thay đổi hẳn cuộc sống của ḿnh.

Tự biết khả năng c̣n nhiều hạn chế, nhưng với tấm ḷng nhiệt thành chúng tôi cố gắng hoàn thành dịch phẩm này, mong mang được ít nhiều lợi lạc cho người đọc.

Chúng tôi xin chân thành cảm tạ chư Tôn Đức đă khích lệ và góp nhiều ư kiến bổ ích. Đặc biệt chúng tôi xin tri ân Đạo Hữu Trần Quốc Cường đă bỏ nhiều công phu để hiệu đính, sửa chữa những thiếu sót sai lầm, một đóng góp to lớn trong việc phát hành tác phẩm này. Chúng tôi cũng xin chân thành tri ân các Đạo Hữu Diệu Linh Phạm Bích Kiều - Bác Sĩ Richard J. Kochenburger, Kỳ Châu - Diệu Thức cùng các bạn đạo tại Houston Texas, Chơn Phổ Nguyễn Thị Phương, Trí Quang Nguyễn Thế Nhiệm, Bác Sĩ Hoàng Giang, Đạo Hữu Trần Minh Tài, Nguyên Khiêm Lương Thị Thanh Kiểm, Vơ Hiếu Liêm - Đặng Thị Hạnh, Minh Hỷ Phan Duyệt - Diệu Tâm Nguyễn Thị Thuyên, D.S Hoàng Trọng B́nh - D.S Nguyễn Thị Vân, Diệu Chơn Lương Thị Mai, Nguyễn Thị Thúy, Nguyễn Mạnh Cương, Nguyễn Thị Mai Hương, Nguyễn Hữu Tuấn, Nguyễn Thị Mai Trang, Nguyễn Thị Mai Trinh, Nguyễn Hữu Nhung, Nguyễn Cung Thị Hỷ đă phát tâm cúng dường ấn tống tác phẩm này.

Chúng tôi xin hồi hướng công đức hoằng pháp này lên Ngôi Tam Bảo thùy từ gia hộ Quư Đạo Hữu cùng bửu quyến thân tâm thường an lạc, hạnh phúc và các hương linh Ninh Viết Khánh, pháp danh Tuệ Trường, Bùi Kim Hạnh, pháp danh Diệu Ngôn, Châu Nguyệt Vân Thu, Nguyễn Mỹ Linh, Hoàng Văn Nhượng, Nguyễn Ngọc Hoạt và Phương Thị Tính, pháp danh Diệu Thủy, Nguyễn Thị Thái, Phan Thị Lộc văng sanh Cực Lạc Quốc.

Sau cùng chúng tôi kính mong Chư Tôn Thiền Đức, các bậc thức giả cao minh, các bậc thiện trí thức, các bạn đạo ân nhân hoan hỉ bổ chính những sai lầm thiếu sót để tác phẩm được hoàn chỉnh hơn trong kỳ tái bản.

Xuân Bính Tuất, Phật Lịch 2549, Dương Lịch 2006
Tỳ Kheo Thích Tâm Quang

-ooOoo-

Tặng Carole, Người Bạn Đường Của Tôi,

T́nh yêu của Carole đă nuôi dưỡng và nâng đỡ tôi khiến tôi không bao giờ quên

Chúng tôi luôn bên cạnh nhau, cho đến giây phút cuối cùng.

Lời cảm ơn và t́nh thương yêu của tôi gửi đến các con tôi Jordan và Amy, v́ đă thứ lỗi cho tôi làm cho các con mất nhiều th́ giờ để viết tác phẩm này.

Tôi cũng xin cảm ơn Nicole Paskow đă ghi âm những buổi trị liệu.

Cảm ơn Julie Rubin về những ư kiến biên tập quí báu sau khi đọc bản thảo đầu tiên của tác phẩm này.

Gửi lời cảm ơn chân thành tới Barbara Gess, biên tập viên, nhà xuất Bản Simon và Schuster, v́ tài năng chuyên môn và ḷng can đảm của bà.

Cảm kích sâu xa của tôi tới tất cả những người ở khắp nơi, đă khiến cho tác phẩm này được thành tựu.

-- Bác Sĩ BRIAN L. WEISS

LỜI TỰA

Tôi biết mọi chuyện đều có lư do. Có lẽ vào lúc một sự việc nào đó xẩy ra chúng ta không thấu hiểu hay biết nh́n xa trông rộng để nhận thức thấu đáo lư do đó, nhưng với thời gian và kiên nhẫn, nguyên nhân này sẽ được đưa ra ánh sáng.

Cũng như vậy với Catherine. Tôi gặp cô lần đầu vào năm 1980 khi cô hai mươi bẩy tuổi. Cô đến văn pḥng tôi để chữa bệnh trầm cảm, lên cơn sợ hăi, và ám ảnh sợ. Tuy cô đă có những triệu chứng này từ hồi c̣n thơ ấu, nhưng gần đây t́nh trạng càng ngày càng tồi tệ hơn. Hàng ngày cô cảm thấy tinh thần bị tê liệt và hoạt động kém. Cô sợ hăi và bị suy nhược.

Trái với sự chao đảo xẩy ra trong đời sống của cô vào lúc đó, đời sống của tôi trôi chẩy suông sẻ. Tôi có gia đ́nh khá vững vàng, hai con nhỏ, và một sự nghiệp đang phát triển.

Từ lúc đầu, đời sống của tôi dường như luôn luôn thăng tiến. Tôi lớn lên trong một gia đ́nh yêu thương. Thành công ở đại học đến với tôi dễ dàng, và ngay vào năm đại học thứ hai tôi đă có quyết tâm trở thành một bác sĩ tâm thần học.

Tôi được cấp bằng Phi Beta Kappa, Cấp II (Magna Cum Laude) tại Trường Đại Học Columbia ở Nữu Ước năm 1966. Rồi tôi vào Trường Đại Học Y Khoa Yale và nhận bằng Bác Sĩ Y khoa năm 1970. Sau khi thực tập nội trú tại Trung Tâm Đại Học Y Khoa Nữu Ước-Bellevue, tôi trở lại Đại Học Yale để hoàn tất chương tŕnh thực tập nội trú. Sau khi hoàn tất, tôi nhận một chức vụ của khoa tại Đại Học Pittsburg. Hai năm sau, tôi tham gia giảng dạy y khoa tại đại học Miami, trưởng ban dược lư trị liệu. Nơi đây tôi được nhà nước công nhận trong lănh vực tâm thần sinh học và lạm dụng vật chất. Sau bốn năm ở trường Đại học tôi được đề bạt làm Trợ Lư Giáo Sư ngành Tâm thần tại trường Y khoa, và được bổ nhiệm làm Trưởng Khoa Tâm Thần tại một bênh viện lớn đă sát nhập với Trường Đại Học Miami. Vào lúc này tôi đă công bố ba mươi bẩy tham luận khoa học và sách đề tài trong lĩnh vực của tôi.

Nhiều năm nghiên cứu khắt khe đă rèn luyện tâm trí tôi suy nghĩ với tư cách khoa học gia và thầy thuốc, hướng tôi đi theo con đường bảo thủ hẹp ḥi trong nghề nghiệp của tôi. Tôi không tin vào cái ǵ nếu không thể chứng minh được bằng phương pháp khoa học truyền thống. Tôi có ư thức về một số nghiên cứu trong khoa cận tâm lư được thực hiện tại các đại học lớn trong nước, nhưng những nghiên cứu này cũng không làm cho tôi chú ư. Tất cả điều đó dường như quá cường điệu đối với tôi.

Rồi tôi gặp Catherine. Trong mười tám tháng tôi đă sử dụng phương pháp trị liệu thông thường để giúp cô khắc phục những triệu chứng của cô. Khi thấy không có ǵ hiệu quả, tôi thử thôi miên. Trong trạng thái mơ màng từng đợt, Catherine nhớ lại tiền kiếp chứng minh những nhân tố đă gây ra những triệu chứng cho cô. Cô cũng có thể hành động như cáp thông tin từ " thực thể tinh thần" tiến hóa cao và qua họ, cô đă cho thấy nhiều bí mật về đời sống và cái chết. Chỉ vài tháng ngắn ngủi, những triệu chứng của cô biến mất, và cô đă tiếp tục cuộc sống, hạnh phúc và an lạc hơn trước nhiều.

Không có ǵ trong học vấn và kinh nghiệm của tôi đă sửa soạn cho tôi về việc này. Tôi tuyệt đối ngỡ ngàng khi những biến chuyển này bộc lộ.

Tôi không có lời giải thích khoa học nào về điều đă xẩy ra. Tâm trí con người có quá nhiều cái vượt khỏi tầm nhận thức của chúng ta. Có lẽ, do thôi miên, Catherine đă có thể tập trung vào phần tiềm thức chứa những kư ức thực sự về tiền kiếp hay có thể cô đă kết nối vào cái mà nhà phân tâm học Carl Jung gọi là tập hợp vô thức, nguồn gốc của năng lượng bao quanh chúng ta và chứa đựng những kư ức về toàn thể loài người.

Các khoa học gia đang bắt đầu t́m kiếm câu trả lời ấy. Chúng ta, là một xă hội, đạt được nhiều cái do khám phá ra những bí mật của tâm trí, linh hồn và sự tiếp tục sau khi chết, và ảnh hưởng của những kinh nghiệm của tiền kiếp đối với cách ứng xử hiện tại của chúng ta. Rơ ràng, những sự phân nhánh là vô hạn, đặc biệt trong lĩnh vực y học, tâm thần học , thần học, và triết học.

Tuy nhiên sự nghiên cứu khoa học mạnh mẽ trong lĩnh vực này chỉ ở trong trứng nước. Đă có những tiến bộ lớn trong việc khám phá ra kiến thức này, nhưng tiến tŕnh lại chậm và vấp phải sự phản kháng của các khoa học gia cũng như của dân chúng.

Suốt ḍng lịch sử, loài người luôn chống lại sự thay đổi và không chấp nhận những ư kiến mới. Toàn bộ hiểu biết và truyền thuyết lịch sử đầy những thí dụ. Khi Galileo khám phá ra những vệ tinh của Mộc Tinh, những nhà thiên văn học lúc đó đă từ chối, không chấp nhận và thâm chí không xem xét những vệ tinh này v́ sự hiện hữu của các vệ tinh này mâu thuẫn với niềm tin đă được chấp thuận của họ. Vậy nên ngày nay các nhà tâm thần học và các bác sĩ chuyên khoa khác cũng từ chối xem xét và đánh giá chứng tích được thâu thập về sự sống sót sau khi thân xác chết và về những kư ức về tiền kiếp. Họ đă nhắm mắt.

Tác phẩm này là sự đóng góp nhỏ nhoi của tôi vào tiến tŕnh nghiên cứu trong lĩnh vực cận tâm lư, nhất là ngành nghiên cứu những kinh nghiệm trước khi sinh và sau khi chết. Mỗi lời nói mà bạn đọc là sự thật. Tôi không thêm ǵ cả, và tôi chỉ bỏ những phần lặp đi lặp lại. Tôi đă thay đổi chút ít nhận dạng của Catherine để bảo đảm sự bảo mật.

Tôi đă mất bốn năm để viết về cái đă xẩy ra, bốn năm để có can đảm liều lĩnh trong nghề nghiệp tiết lộ những tin tức không truyền thống này.

Đột nhiên một đêm trong khi tôi đang tắm, tôi cảm thấy như bị ép buộc phải viết ra những ǵ đă kinh qua. Tôi có một cảm giác mạnh là đă đến lúc tôi không nên giữ tin tức này lâu hơn nữa. Những bài học mà tôi biết phải được chia sẻ với những người khác và không nên giữ riêng cho ḿnh. Kiến thức phát ra qua Catherine và nay phát qua tôi. Tôi biết rằng không có hậu quả nào có thể xảy ra nếu tôi phải đương đầu có thể chứng tỏ là tàn phá bằng việc không chia sẻ kiến thức mà tôi có được về sự bất tử và ư nghĩa thực sự của cuộc sống.

Tôi vội vàng ra khỏi pḥng tắm, ngồi vào bàn với chồng băng thâu trong những buổi làm việc với Catherine. Vào lúc gần sáng, tôi nghĩ đến ông nội, người Hung ga ri của tôi đă chết khi tôi hăy c̣n là một thiếu niên. Bất cứ khi nào tôi nói với ông là tôi sợ liều lĩnh, ông cũng khuyến khích tôi một cách thương yêu bằng cách nhắc lại câu thành ngữ tiếng Anh ưa thích của ông : "địa ngục ǵ mà sợ", ông sẽ nói. "địa ngục ǵ mà sợ".

-ooOoo-

CHƯƠNG MỘT

Lần đầu tôi gặp Catherine, cô mặc một bộ đồ đỏ tươi và bồn chồn dở trang tạp chí để tại pḥng đợi của tôi. Rơ ràng là cô thở hỗn hển. Hai mươi phút trước đó, cô đi tới đi lui trong hành lang bên ngoài Khoa Tâm Thần, cố gắng thuyết phục ḿnh giữ đúng hẹn gặp tôi mà không bỏ đi.

Tôi ra pḥng đợi và chào cô, và chúng tôi bắt tay nhau. Tôi nhận thấy tay cô lạnh và ẩm ướt, xác nhận có sự lo âu. Thực ra sau hai tháng trời thu thập can đảm để làm hẹn gặp tôi mặc dù hai thầy thuốc tư vấn mà cô tin tưởng khuyên cô t́m sự giúp đỡ nơi tôi. Cuối cùng cô đă ở đây.

Catherine là một phụ nữ quyến rũ lạ thường, với mái tóc vàng hoe dài vừa phải và cặp mắt mầu nâu nhạt. Lúc đó, cô là một chuyên viên pḥng thí nghiệm tại bệnh viện mà tôi là Trưởng Khoa Tâm Thần, và cô kiếm thêm tiền bằng cách làm nghề mặc áo tắm.

Tôi bảo cô vào pḥng tôi, đi qua chiếc đi văng tới chiếc ghế da lớn.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau, cái bàn bán nguyệt của tôi ngăn cách chúng tôi. Catherine ngả lưng trên ghế, im lặng không biết bắt đầu từ đâu. Tôi chờ đợi, muốn để cho cô khởi đầu, nhưng sau vài phút, tôi bắt đầu hỏi về quá khứ của cô. Trong lần khám bệnh đầu, chúng tôi bắt đầu làm sáng tỏ cô là ai và tại sao cô đến t́m gặp tôi.

Trả lời câu hỏi của tôi, Catherine cho biết câu chuyện về đời sống của cô. Cô là một đứa trẻ trung b́nh, sinh ra trong một gia đ́nh Cơ Đốc Giáo ôn ḥa tại một thành phố nhỏ ở Massachussetts. Người anh cô, sinh ra trước cô ba năm, rất khỏe mạnh, được hoàn toàn tự do mà cô th́ không được phép. Em gái của cô là đứa con được cưng chiều nhất của cả bố mẹ.

Khi cô bắt đầu nói về những triệu chứng của cô, cô trở nên căng thẳng và giao động nhiều. Cô nói thật nhanh và ngả người về phía trước, tựa khuỷu tay lên bàn. Đời cô luôn luôn bị đè nặng bởi sợ hăi. Cô sợ nước, sợ bị nghẹn đến mức không thể nuốt nổi viên thuốc, sợ máy bay, sợ bóng tối, và cô rất hăi hùng về cái chết. Trong thời gian vừa qua, sự sợ hăi của cô bắt đầu trở nên tồi tệ hơn. Để cảm thấy an toàn, cô thường ở pḥng nhỏ có lối đi trong căn hộ của cô. Cô phải mất hai hay ba giờ mới ngủ được. Khi ngủ, cô ngủ chập chờn không ngon giấc, chốc chốc lại thức. Những cơn ác mộng và những t́nh tiết mộng du gây tệ hai cho cô lúc c̣n nhỏ bắt đầu trở lại. Khi sợ hăi và những triệu chứng ngày càng làm cô tê liệt, cô càng trở nên phiền muộn.

Trong khi Catherine nói chuyện, tôi có thể cảm thấy cô đau khổ sâu xa đến nhường nào. Nhiều năm qua tôi đă giúp nhiều bệnh nhân như Catherine thoát khỏi những thống khổ của sợ hăi, và tôi cảm thấy tin tưởng cũng có thể giúp cô. Chúng tôi quyết định đào sâu thời ấu thơ của cô t́m ra căn nguyên phát sinh các khó khăn của cô. Thường thường kiểu nh́n vào bên trong giúp làm nhẹ đi lo âu. Nếu cần thiết, và nếu cô có thể uống thuốc, tôi sẽ cho cô một số thuốc chống lo âu loại nhẹ để cô được thoải mái hơn. Đó là cách chữa trị theo tiêu chuẩn sách vở cho các triệu chứng của Catherine, và tôi không bao giờ ngần ngại dùng thuốc an thần, hay thuốc chống suy nhược thần kinh, để chữa trị những chứng sợ hăi và lo âu nghiêm trọng và kinh niên. Bây giờ tôi ít khi dùng những thứ thuốc đó và chỉ dùng chúng tạm thời hay là không dùng nữa. Không có thứ thuốc nào có thể trừ được tuyệt căn những triệu chứng ấy. Những kinh nghiệm của tôi với Catherine và với những người khác như cô đă chứng minh điều đó với tôi. Bây giờ tôi biết có thể có những phương thuốc không chỉ ngăn chặn hay bao trùm những triệu chứng.

Trong buổi chữa bệnh đầu tiên, tôi cố gắng đánh nhẹ vào thời thơ ấu của cô. V́ lạ lùng là Catherine chỉ nhớ được một số ít biến cố hồi thơ ấu, để tiến nhanh đến việc khắc phục sự ức chế này, tôi đă để tâm xem xét đến cách chữa trị bằng thôi miên. Cô không thể nhớ tí ǵ đến những lần chấn thương đặc biệt nào trong lúc thơ ấu có thể giải thích được sự sợ hăi lan tràn trong đời cô.

V́ cô gắng sức căng tâm trí ra để mà nhớ lại, những mảng kư ức riêng biệt đă xuất hiện. Khi cô năm tuổi, cô đă kinh sợ khi một người nào đó đẩy cô từ cái cầu nhẩy xuống hồ bơi. Cô nói là ngay cả đến trước khi việc xẩy ra này, cô không bao giờ thấy thoải mái ở dưới nước. Khi Catherine mười một tuổi, mẹ cô bị suy nhược trầm trọng. Mẹ cô bỏ nhà một cách kỳ cục, đ̣i hỏi phải được khám bệnh bởi một bác sĩ tâm thần với sự điều trị bằng sốc điện. Cuộc điều trị này đă khiến cho mẹ cô rất khó nhớ lại các sự việc. Kinh qua việc này với mẹ cô làm Catherine sợ hăi, nhưng, v́ mẹ cô đă đỡ nhiều và trở lại như xưa, Catherine nói, những nỗi sợ hăi của cô tiêu tan. Cha cô là một người rượu chè và đôi khi người anh Catherine phải t́m đến quán rượu địa phương để đưa ông về. Cha cô càng ngày càng uống nhiều rượu dẫn đến đánh lộn thường xuyên. Mẹ cô, bà trở nên ủ rũ và thu ḿnh lại. Tuy nhiên Catherine thấy đó là mẫu h́nh gia đ́nh đă được chấp nhận.

Mọi sự tốt hơn bên ngoài gia đ́nh. Cô có ḥ hẹn ở trường trung học và ḥa đồng dễ dàng với bạn bè, đa số bạn cô, cô biết họ đă nhiều năm. Tuy nhiên cô thấy thật khó mà tin người, nhất là những người ở ngoài nhóm bè bạn nhỏ nhoi của cô.

Tôn giáo của cô th́ b́nh dị và không có vấn đề ǵ. Cô được nuôi dưỡng để tin vào hệ tư tưởng cách tu tập của Cơ Đốc Giáo truyền thống, và thực sự là chẳng bao giờ cô hoài nghi về tính đứng đắn và giá trị của Cơ Đốc Giáo. Cô tin rằng nếu bạn là một người Cơ Đốc ngoan đạo và sống đúng bằng cách tuân theo niềm tin và nghi thức, sẽ được lên thiên đàng, nếu không bạn sẽ phải chuộc tội hay địa ngục. Thượng Đế Cha và Con Ngài ban ra những quyết định cuối cùng. Sau này tôi được biết Catherine không tin luân hồi; thật ra cô biết rất ít về khái niệm này, tuy thỉnh thoảng cô có đọc về những người Ấn Giáo. Luân hồi là một ư niệm trái ngược với sự dạy dỗ và hiểu biết của cô. Cô không bao giờ đọc sách về siêu h́nh hay huyền bí, v́ chẳng bao giờ để ư đến chuyện ấy. Cô vững tin vào tín ngưỡng của ḿnh.

Sau trung học, cô hoàn tất hai năm kỹ thuật, trở thành một chuyên viên pḥng thí nghiệm. Có một nghề nghiệp và được khuyến khích bởi người anh, cô chuyển về Tampa, giành được chỗ làm ở Miami tại một bệnh viện huấn nghiệp lớn liên kết với Trường Đại Học Y Khoa Miami. Cô dọn về Miami vào mùa xuân năm 1974 lúc 21 tuổi.

Hóa ra là đời sống của Catherine ở Miami lại khó khăn hơn ở một thành phố nhỏ, tuy nhiên cô thấy sung sướng là đă thoát khỏi những vấn đề gia đ́nh.

Trong năm đầu tại Miami, Catherine gặp Stuart. Là người Do Thái hai con, Stuart khác hẳn với những người mà cô từng ḥ hẹn. Anh là một thầy thuốc thành công, mạnh mẽ và năng động. Có một quá tŕnh bí mật không cưỡng nổi giữa hai người, nhưng cuộc ngoại t́nh của họ không vững chắc và đầy băo tố. Một cái ǵ đó ở anh đă lôi cuốn t́nh cảm mạnh mẽ của cô và đă tỉnh thức cô, như thể cô bị anh mê hoặc. Vào lúc Catherine bắt đầu chữa bệnh, cuộc t́nh với Stuart đă được sáu năm, vẫn c̣n rất mặn nồng nếu không phải là sâu đậm. Catherine không thể cưỡng lại nổi Stuart tuy anh đối xử với cô không đẹp, và cô tức giận về những dối trá, không giữ lời hứa và những mánh khóe của anh.

Một vài tháng trước khi gặp tôi để khám bệnh, Catherine cần phải giải phẫu dây thanh v́ một khối u lành. Cô đă rất lo lắng trước khi giải phẫu và hết sức kinh hoàng lúc tỉnh lại tại pḥng hồi sức. Phải mất nhiều giờ ban trợ y mới làm cho cô b́nh tĩnh lại được. Sau khi b́nh phục ở bênh viện, cô bèn t́m đến Bác Sĩ Edward Poole. Bác sĩ Edward là một bác sĩ nhi khoa rất tốt bụng mà Catherine đă gặp trong khi làm việc tại bệnh viện. Hai người đều cảm thấy có ngay mối quan hệ và nảy nở t́nh bạn hữu thân thiết. Catherine bầy tỏ hết với Bác sĩ Edward, cho biết về những sợ hăi, quan hệ với Stuart, và cô cảm thấy mất tự chủ trong cuộc sống. Bác Sĩ Edward khăng khăng bảo cô gặp tôi, chỉ tôi chứ không bác sĩ tâm thần đồng nghiệp nào khác để chữa bệnh. Khi Edward điện thoại cho tôi để giới thiệu, ông giải thích, v́ lư do nào đó, ông nghĩ rằng chỉ có tôi mới có thể hiểu tường tận Catherine, dù cho các bác sĩ tâm thần khác cũng rất có tín nhiệm và là những bác sĩ chuyên khoa lành nghề. Tuy nhiên Catherine không gọi tôi.

Tám tuần lễ trôi qua. Là Viện Trưởng Khoa tâm thần, tôi rất bận với công việc nên đă quên bẵng cuộc điện đàm với Bác sĩ Edward. Sợ hăi và ám ảnh sợ hăi của Catherine trở nên tồi tệ. Bác Sĩ Frank Acker, trưởng Khu phẫu thuật, t́nh cờ biết Catherine từ nhiều năm, thường đùa vui với Catherine khi ông đến thăm pḥng thí nghiệm nơi Catherine làm việc. Ông cảm thấy cô không vui và bị căng thẳng. Mấy lần ông muốn nói với cô song lại lưỡng lự. Một buổi chiều, Frank lái xe trên một con đường nhỏ để ra khỏi bệnh viện để tới nơi thuyết tŕnh. Trên đường đi, ông thấy Catherine lái xe về nhà ở gần bệnh viện, ông vội vẫy cô vào lề đường, rồi nói to với Catherine, " Tôi muốn Catherine gặp ngay Bác Sĩ Weiss", ông la lên qua kính xe "Không được chậm trễ". Mặc dầu các bác sĩ giải phẫu thường thôi thúc hành động, nhưng ngay cả Frank cũng ngạc nhiên là làm sao ông đă nhấn mạnh đến nhường nào.

Những cơn sợ hăi và lo âu ngày càng hay xảy ra và kéo dài dài. Cô bắt đầu bị hai cơn ác mộng tái phát. Một ác mộng về một cây cầu sập khi cô đang lái xe qua cầu. Xe cô đâm xuống nước, cô bị mắc kẹt và chết đuối. Trong ác mộng thứ hai, cô bị kẹt ở trong căn pḥng quét hắc ín đen, trượt chân và vấp vào mọi thứ, không thể t́m thấy lối ra. Cuối cùng cô đă đến gặp tôi.

Lần chữa trị đầu tiên, tôi không h́nh dung là cuộc sống của tôi sắp đảo ngược mà người thiếu nữ sợ sệt bối rối ngồi bên kia bàn tôi, là chất xúc tác, và tôi không bao giờ c̣n như trước nữa.

-ooOoo-

CHƯƠNG HAI

Mười tám tháng tâm lư liệu pháp trôi qua, Catherine đến gặp tôi một hay hai lần một tuần. Cô là một bệnh nhân tốt, bộc lộ, có khả năng hiểu thấu, và muốn hồi phục nhanh chóng.

Trong thời gian này, chúng tôi khảo sát tỉ mỉ cảm nghĩ, tư tưởng và những giấc mộng của cô. Công nhận kiểu ứng xử hay tái diễn giúp cô có sự sáng suốt và hiểu biết. Cô đă nhớ được nhiều chi tiết có ư nghĩa về quá khứ của cô, chẳng hạn như cha cô buôn bán đường biển thường vắng nhà và thỉnh thoảng rất hung tợn sau khi uống nhiều rượu. Cô hiểu nhiều hơn về sự quan hệ của cô với Stuart, và cô bộc lộ cơn giận một cách thích đáng. Tôi cảm thấy lẽ ra cô khá hơn nhiều. Bệnh nhân hầu như thường khá hơn khi họ nhớ lại được những ảnh hưởng không mấy vui trong quá khứ, khi họ biết công nhận và sửa chữa kiểu ứng xử vụng dại và khi họ phát triển sự sáng suốt và xem những trở ngại của họ bằng cách nh́n rộng răi hơn và khách quan hơn. Nhưng Catherine không mấy khá lên.

Lo âu và kinh sợ vẫn hành hạ cô. Cơn ác mộng mạnh tái diễn tiếp tục và cô vẫn sợ bóng tối, sợ nước, và sợ bị vây. Giấc ngủ của cô vẫn chập chờn và không khoan khoái. Tim cô hồi hộp. Cô tiếp tục từ chối bất cứ thuốc ǵ, sợ bị nghẹn khi uống các viên thuốc. Tôi cảm thấy như thể tôi tiến tới trước một bức tường, và dù tôi đă làm ǵ đi nữa, bức tường ấy vẫn quá cao và chẳng ai trong chúng tôi có thể vượt qua được bức tường ấy. Mặc dầu cảm nghĩ thất vọng, một cảm giác quyết tâm đến với tôi. Dù thế nào, tôi vẫn giúp Catherine.

Và rồi một sự việc lạ lùng xẩy ra. Mặc dù cô rất sợ hăi phải đi máy bay và phải trấn an ḿnh bằng vài ly rượu trong khi đi máy bay, nhưng Catherine đă cùng Stuart đi dự một cuộc hội thảo y khoa vào mùa xuân năm 1982. Tại đây, cô thúc Stuart đi xem cuộc triển lăm Ai Cập tại viện bảo tàng nghệ thuật ở Chicago, nơi đây cô và Stuart đi theo một đoàn du khách.

Catherine luôn luôn quan tâm đến những đồ tạo tác cổ của Ai Cập và những phiên bản di vật ở thời kỳ đó. Cô không phải là một học giả và cũng chưa bao giờ nghiên cứu lịch sử thời kỳ ấy, nhưng không biết làm sao những vật ấy dường như rất quen thuộc với cô.

Khi người hướng dẫn miêu tả một số đồ tạo tác trong cuộc triển lăm, cô thấy người này nói sai, và cô đă sửa lại cho đúng, và cô nói đúng ! Người hướng dẫn ngạc nhiên và Catherine cũng ngỡ ngàng. Làm sao cô đă biết những thứ như vậy? Tại sao cô cảm thấy ḿnh rất đúng, chắc chắn và đến nỗi sửa sai cho người hướng dẫn trước công chúng? Có lẽ những kư ức bị lăng quên từ khi c̣n thơ ấu được nhớ lại.

Vào lần khám bệnh kế tiếp, cô kể cho tôi nghe điều đă xẩy ra. Mấy tháng trước đây, tôi có đề nghị dùng thôi miên, nhưng Catherine sợ hăi và từ chối. V́ việc xảy ra tại cuộc triển lăm Ai Cập, bây giờ cô miễn cưỡng đồng ư.

Thôi miên là một công cụ tuyệt hảo để giúp bệnh nhân nhớ lại những việc xẩy ra đă bị quên lăng từ lâu. Không có ǵ là huyền bí cả về việc này. Đó chỉ là một trạng thái thái tập trung. Theo chỉ dẫn của một nhà thôi miên thành thạo, cơ thể bệnh nhân thư giăn, làm cho kư ức nhậy bén. Tôi đă thôi miên cả trăm bệnh nhân và thấy rằng thôi miên giúp giảm bớt lo âu, loại bỏ được chứng sợ hăi, thay đổi được thói quen xấu, và giúp nhớ được dữ kiện bị ḱm nén. Có dịp tôi đă thành công trong việc giúp bệnh nhân hồi nhớ lại thời kỳ thơ ấu, thậm chí lúc họ mới hai hay ba tuổi, do đó gợi lại được những kư ức về những chấn thương bị lăng quên từ lâu đă ngăn trở cuộc sống của họ. Tôi tin thôi miên có thể giúp Catherine.

Tôi bảo Catherine nằm trên giường khám bệnh, mắt nhắm hờ và đầu nằm trên một gối nhỏ. Đầu tiên chúng tôi tập trung vào hơi thở của cô. Với mỗi lần thở ra cô giải thoát sự căng thẳng và lo âu chất chứa và mỗi lần hít thở cô thư giăn nhiều hơn nữa. Sau ít phút như vậy tôi bảo cô hăy tưởng tượng là cơ bắp từ từ thư giăn, bắt đầu từ cơ bắp mặt và hàm, rồi đến cổ và vai, cánh tay, lưng, cơ bắp bụng, và sau cùng là chân. Cô cảm thấy toàn ngày càng ch́m sâu vào giường khám bệnh.

Rồi tôi bảo cô hăy mường tượng một ánh sáng trắng chói lọi ở đỉnh đầu cô, trong thân thể cô. Sau đó khi tôi đem ánh sáng lan tỏa xuống cơ thễ cô, nó hoàn toàn làm giăn mọi cơ bắp, mọi dây thần kinh, mọi cơ quan - tất cả thân thể - đưa cô vào một trạng thái thư giăn sâu xa và an b́nh. Cô cảm thấy ngày càng buồn ngủ hơn, an ổn và b́nh tĩnh càng nhiều hơn. Cuối cùng theo chỉ dẫn của tôi, ánh sáng tràn ngập cơ thể cô cũng như bao quanh cô.

Tôi đếm ngược chậm răi từ số mười đến số một. Với mỗi số, cô tiến sâu vào mức độ thư giăn. Cô ch́m vào trạng thái hôn mê. Cô có thể tập trung vào giọng nói của tôi và loại trừ tất cả những tiếng ồn ào chung quanh. Khi đếm tới số một, cô đă ở t́nh trạng bị thôi miên trung b́nh. Toàn bộ tiến tŕnh mất khoảng 20 phút.

Sau một lúc tôi bắt đầu hướng cô về quá khứ, yêu cầu cô nhớ lại những kư ức về thời thơ ấu. Cô có thể nói chuyện và trả lời câu hỏi của tôi trong khi duy tŕ ở mức độ thôi miên sâu. Cô nhớ lại sự việc khó chịu tại pḥng nha sĩ khi cô sáu tuổi. Cô nhớ lại rơ ràng sự việc hăi hùng lúc 5 tuổi khị cô bị đẩy từ cầu nhẩy xuống hồ bơi. Cô bị tắc và nghẹn, bị uống nước, và trong khi nói chuyện về việc này, cô bắt đầu như nghẹn tại pḥng khám của tôi. Tôi nói với cô việc này đă qua rồi, và cô đă ra khỏi nước. Ngừng tắc nghẹn và cô thở lại b́nh thường.Cô vẫn ở trong trạng thái hôn mê sâu.

Vào năm ba tuổi, một sự cố xấu nhất đă xẩy ra. Cô nhớ cô tỉnh giấc trong pḥng ngủ tối tăm và thấy cha cô ở trong pḥng. Ông ta nồng nặc mùi rượu và lúc này cô vẫn c̣n ngửi thấy mùi đó. Ông ta sờ mó cô và xoa đến cả "phía dưới" của cô. Cô quá kinh hăi và bắt đầu khóc, ông ta bịt miệng cô bằng bàn tay thô bạo của ông. Cô không thở được. Trong pḥng mạch của tôi, hai mươi lăm năm sau, trên giường khám bệnh Catherine bắt đầu thổn thức. Tôi cảm thấy bây giờ chúng tôi đă có được tin tức, ch́a khóa để mở cửa. Tôi chắc chắn những triệu chứng sẽ được cải tiến nhanh và mạnh mẽ. Tôi nhẹ nhàng bảo cô, chuyện đó đă qua rồi, và cô không c̣n ở trong pḥng ngủ nữa, mà đang thanh thản và vẫn đang hôn mê. Cô hết thổn thức. Cuối cùng tôi đem cô về tuổi hiện thời. Tôi đánh thức cô sau khi đă bảo cô, bằng hậu thôi miên, hăy nhớ tất cả những ǵ cô đă nói với tôi. Chúng tôi đă dùng thời gian c̣n lại của buổi điều trị bàn luận về kư ức sống động đột xuất về chấn thương với cha cô. Tôi cố gắng giúp cô chấp nhận và bổ sung vào kiến thức "mới" của ḿnh. Bây giờ cô hiểu mối quan hệ với cha cô, phản ứng của ông ta với cô, sự cách biệt của người cha, và sự sợ hăi người cha của cô. Cô vẫn c̣n bàng hoàng khi rời pḥng mạch, nhưng tôi biết sự hiểu biết mà cô đạt được rất đáng giá với một chốc lát khó chịu.

Trong loạt sự việc khi phát hiện cô có kư ức bị kiềm chế sâu và đau đớn, tôi đă quên hẳn không xem xét đến việc cô có thể có liên quan tới kiến thức về đồ tạo tác Ai Cập. Nhưng ít nhất cô đă hiểu thêm về quá khứ của ḿnh. Cô đă nhớ được vài biến cố kinh hoàng, và tôi trông đợi một sự cải thiện đáng kể về những triệu chứng của cô.

Bất chấp sự hiểu biết này, tuần lễ sau đó cô thông báo là, những triệu chứng vẫn như cũ và có phần nặng hơn. Tôi rất ngạc nhiên. Tôi không thể hiểu nổi có điều ǵ không đúng. Có thể có điều ǵ xẩy ra trước lúc cô ba tuổi? Chúng tôi đă phát hiện quá đủ những lư do về sự sợ hăi bị nghẹn, sợ nước, sợ bóng tối, và sợ mắc bẫy, vậy mà sự sợ hăi nhức nhối và các triêu chứng, sự lo âu bất trị soát vẫn hoành hành lúc cô thức. Những cơn ác mộng vẫn khủng khiếp như trước. Tôi quyết định đưa cô về quá khứ xa hơn nữa.

 



__________________
Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.     
Quay trở về đầu Xem Cu_ti's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Cu_ti
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1109 of 2168: Đă gửi: 06 June 2006 lúc 4:10pm | Đă lưu IP  

Quote bác Tuấn Kiệt:

"Ác Ma dùng thuận cảnh , nghịch cảnh bên ngoài đánh phá Đạo Tâm , để các Tu sĩ , những người tu tập hở tâm bất thiện rồi nó sẽ tấn công . Nếu người tu tập vẫn giử Tâm bất động , thanh tịnh th́ Ma Ra không làm ǵ được và sẽ bỏ đi . Đây là chổ chiến đấu thầm lặng không h́nh ,không tướng mà một mất ,một c̣n giữa Ác Ma và những người tu tập trong thiện pháp Phật Đà .

Ở đây chúng ta nhận thấy ÁcMa cũng tu tập , cũng tạo công đức trong nhiều đời nhưng do Tâm c̣n ngă mạn , đố kỵ mà thành Ác Ma . Một Vị Thánh thật sự th́ Tâm rất thanh tịnh , ngập tràn niềm an vui bất tận , do không c̣n chấp ngă nên không c̣n phân biệt đúng sai , lỗi phải , hơn thua nữa . Như Ngài Mục Kiền Liên thời quá khứ đă có kiếp là Ác Ma sau gieo duyên lành với Phật Pháp mà chứng đắc viên ngộ . Qua đó chúng ta thấy thiện - ác không cố định , mà có hoán cải thay đổi theo thời gian , chúng ta hiểu điều này để THƯƠNG YÊU CON NGƯỜI NHIỀU HƠN . Chúng ta thấy họ xấu nhưng biết đâu họ có chút duyên với Phật Pháp , một ngày nào đó ở tương lai họ sám hối , huân tập vẫn giải thoát được .
Việc chúng ta nh́n thấy thiện ác không cố định mà có thay đổi đă làm cho chúng ta có tâm độ lượng và chính chắn . Độ lượng là ḿnh thấy họ ác nhưng không ác măi , c̣n sự chính chắn cho chúng ta cái nh́n sâu sa hơn , vượt thoát ra ngoài sự thiện ác mà hóa độ chúng sanh viên thành Phật Đạo .

Nam Mô A Di Đà Phật

Chào thân ái

Tuấn Kiệt 101010
---------------------------

Kính thưa bác Tuấn Kiệt,
Sáng nay TT có vào nhg thấy bài bác viết c̣n dang dở nên chưa dám trả lời liền, để đợi bác viết cho xong.

Bài viết bác hay quá , hay quá, đúng với thực tế vô cùng . Cái tâm ngă mạn thật là dễ sợ làm sao. Càng lên cao th́ quả thật ngă chấp lại càng tinh vi .
Hi hi, TT thấy nhà ḿnh cũng hay bị Ác Ma ḍm ngó lắm đó bác ơi , hih́ nhưng đâu có sao hả bác v́ TT biết nhà ḿnh đă đc ánh nắng b́nh an chiếu sáng rồi, rất dịu dàng và thân thiết. Như bác đă nhắn nhủ với Tt : chỉ cần chúng ta giữ vững niềm tin vào chân lư là sẽ đc Chư Phật độ tŕ và gia hộ cho . Và TT rất tin vào điều đó. nói cho cùng cũng nên thương xót cho họ , chỉ 1 lầm lỡ ngă chấp mà rơi rớt cả 1 đời tu.
Ngay cả trong mỗi ng chúng ta đây lúc nào cũng phải suy xét lại hoài hoài chứ chẳng chơi.
Cám ơn bác đă có nhă ư viết bài giảng giải cho cả nhà cùng học hỏi. Bài này thật có ư nghĩa quá đi thôi.


Thưa Bác ,


Bác đă viết :

'Cô Tâm Thuyên thân mến , kiếp sống con người vốn vô thường , đời người như bóng câu qua cửa sổ , sanh lăo bệnh tử luân hồi xoay ṿng bất tận . Tôi nguyện cầu thần lực chư Phật mười phương cho vong linh của người cậu tuổi dần của cô Tâm Thuyên về cơi siêu sanh tịnh độ an lạc.
Cái chết là lẽ vô thường nhưng không phải là một sự chấm dứt mà bắt đầu một sự sống ở cơi giới mới . Cô Tâm Thuyên buồn là v́ xa người thân quyến với bao kỷ niệm gia đ́nh nhưng cũng nên vui khi biết người thân sẽ bắt đầu một cuộc sống mới tốt đẹp hơn .
Mọi người đều có số mệnh cả , chưa ai vượt qua được định mệnh ,kể cả Đức Phật hay Thiên Chúa toàn năng . Sự ra đời của Đức Phật toàn giác và Thiên Chúa toàn năng đều được Tiên tri báo trước cả .
---------------------

Sự động viên an ủi của bác làm TT cảm thấy xúc động quá chừng chừng , ḷng rất cảm động v́ thấy bác luôn luôn chia sẻ với lũ nhỏ nhà TD dù có bận rộn đến đâu chăng nữa. TT rất cám ơn bác.

Dạ bác nói đúng hôm qua đc tin mà ḷng cũng buồn lâng lâng v́ thấy cuộc sống vô thường nhg cũng mừng cho cậu ḿnh đă trả đc 1 cái nghiệp và khg c̣n phải bị đau đớn xác thân đă hành hạ gần hơn năm nay. Mấy lúc nay Tt cũng hay hồi hướng cho cậu đc b́nh an nay th́ hồi hướng cho cậu đc văng sanh. TT xin cám ơn bác đă có lời cầu nguyện chư Phật cho ng cậu của TT. Chắc chắn cậu sẽ đc văng sanh an lạc....

Sẵn đây TT cũng xin đc kể 1 câu chuyện hầu bác và cả nhà nghe về 1 câu chuyện thương tâm của mẹ cậu ấy ( d́ của mẹ TT ). Hồi TT c̣n nhỏ , khi đi nghỉ hè th́ có ghé nhà bà chơi ,lúc nào cũng thấy bà ngồi tụng kinh niệm Phật. Tội cho bà bị bịnh Parkinson lúc c̣n trẻ khi chưa đầy 40 nên mỗi lần ăn uống tay run dữ lắm , cầm chén cầm đũa mà đồ ăn thức uống cứ rơi vung văi ướt áo mà thương lắm nhg bà khg bao giờ muốn ai giúp đỡ hết. Bà khg đẹp nhg lấy chồng rất đẹp và cốt cách thanh cao lắm, và con cái đều thành danh. âu cũng là phước của bà.
Khi cả nhà qua bên đây hết, ng th́ ở Mỹ, ở Đức v.vv. th́ 2 ông bà dọn về ở với con trai đầu. Cậu này lấy vợ theo đạo Tin Lành , v́ quá tin vào sự cứu rỗi nên một hai ép cha mẹ của ḿnh phải vào đạo l. Ông th́ ch́u con nên khg có ư kiến ǵ chỉ tội nghiệp bà nghe nói khóc quá trời quá đất ,nhg rồi cũng phải theo cho yên nhà yên cửa .( nghe nói tánh bà cũng khó nên chẳng ở đc với mấy ng con khác nên ai cũng đành chịu ??)
Sau khi ông mất đi, thiệt là tội cho bà quá v́ đă mất 1 điểm tựa rất lớn trong cuộc đời . Sau th́ có về VN ở với ng cậu Út này ( cậu vừa mới mất ) v́ Cậu công tác ở VN ,th́ bà cũng vui và cậu cũng vui nhg khg hiểu sao, mà phải đưa bà về Mỹ lại ở tiếp với ng con trai đầu , (có lẽ v́ khg thuận với dâu, TT chỉ biết đại khái chứ cũng khg dám hỏi sâu v́ có nhiều điều tế nhị ).
Đc 1 ít lâu sau th́ lại nghe bà mất rồi, thôi th́ cũng tót v́ cũng 80 mấy gần 90 rồi. Nhưng chỉ tội 1 cái là cái chết khg đc yên lành , chết khi đang tắm mà bị phỏng nước sôi v́ tay chân lọng cọng vặn lộn ṿi nước nóng . Khi ng con trai và vợ chờ lâu khg thấy ra ăn cơm, đi kiếm th́ bà đă chết phỏng trong bồn tắm rồi.

Thật là đáng thương vô cùng. Tt mỗi lần nghĩ tới thật là xót xa, sau nay nhờ hiểu thêm nên có cầu nguyện cho bà đc sớm văng sanh. Mà có ai ngờ đâu bà lại nặng nghiệp như vậy. Thiệt là đáng thương quá, bây giờ mới thấy là khi chưa nhắm mắt ĺa đời th́ chưa có thể nói là ḿnh đă trả nghiệp tới đâu.

Vài ḍng tâm sự với bác và cả nhà cho vui.

Tt thân chúc bác và cả nhà 1 ngày b́nh yên vui vẻ.


Sửa lại bởi tamthuyen : 06 June 2006 lúc 4:17pm


__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1110 of 2168: Đă gửi: 06 June 2006 lúc 4:20pm | Đă lưu IP  

hi Cu_Ti,

Bài CT post hay lắm . Ct cứ tiếp tục đi nghe. . Tt đọc say mê luôn . chắc bữa nào cũng phải đi kiếm bs thôi miên để coi tiền kiếp ḿnh là ǵ quá, heheheh .

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
Tuyet Suong
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 29 May 2005
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 385
Msg 1111 of 2168: Đă gửi: 07 June 2006 lúc 1:07am | Đă lưu IP  

tuankiet101010 đă viết:
Chào cô Tuyết Sương , thông thường các hiện tượng siêu h́nh các bậc tu hành cảm nhận được , nh́n thấy được đều im lặng , rất ít nói . Bởi cái thấy của một bậc tu sĩ chứng đắc và một phàm phu cách biệt nhau rất lớn , nếu nói phàm phu chỉ gây hiếu kỳ thần thông . Thông thường các vong rất đông ở chùa do vong ở nhà linh và vong đến từ các vùng xung quanh khi nghe kinh tụng . Người ta khi bỏ thân th́ c̣n phần Thần Thức ( hay c̣n gọi là Thân Trung Ấm hay dân gian gọi là Linh hồn ) . Thần Thức này nh́n , nghe , thấy tất cả mọi việc nhưng không nói mà cảm nhận bằng tâm . Họ chưa siêu thóat nên họ vẫn c̣n giận hờn , thưong ghét ...với nhiều cảm xúc khác nhau như người trần gian .
Kinh tụng là lời của Chư Phật , là những bậc đă giác ngộ tuyệt đối nên có công năng rất mạnh vô cùng tận khắp pháp giới , vi diệu bất khả luận bàn . Những lời kinh này khi được đọc tụng th́ đi vào tâm thức các vong khai mở dần chân linh , hóan chuyển dần nghiệp chướng đă gây tạo từ quá khứ và trong hiện kiếp đă qua và công năng của kinh điển đă đưa dần các vong đến sự giải thóat . Không chỉ các vong linh chúng sinh con người mà vong các con vật cầm thú có duyên Phật pháp cũng đến nghe tụng kinh mà đặng siêu thóat .
Đối với những người đă gieo nhiều nhân lành , huân tập ḷng từ bi , thanh lọc thân tâm trong sạch thánh thiện , làm nhiều điều thiện lành , tinh tấn tu tập th́ ngay trong cơi hiện tại dù chưa già chết bỏ thân nhưng đă h́nh thành dần một cơi an lành thanh tịnh đang chờ ḿnh rồi . Khi gần tịch diệt bỏ thân th́ Chư Thánh Bồ Tát đến rước đi về cơi an lành thường tịnh .
Vài ḍng san sẻ đến cô Tuyết Sương .

Kính bác TK3MƯỜI,
Không ngờ bác trả lời nhanh quá... TS cảm ơn bác nhiều lắm lắm. Thật là tuyệt diệu ngay cả thú vật nếu biết đến nghe Phật Pháp cũng được siêu thoát! Vậy từ nay TS sẽ ráng mà đi nghe cho thật nhiều để được bớt tội lỗi bác hén?!

Bác viết bài Thiên Ma hay quá! TS th́ chắc chắn Ác Ma với Thiên Ma hổng thèm ngó tới rồi bác ạ, vậy TS yên tâm không sợ chúng hihi.

Kính chúc bác luôn vui khoẻ, thêm nhiều bài vở hay giá trị để tất cả các bạn được hưởng sái cái thiện duyên của bác nhé. Kính tặng bác một ly cối bơ sầu riêng để bác thêm sức khoẻ sau một bài dài hao tổn công sức v́ liên tiếp gơ cọc cạch.   
Kính,
TS

To Cu_ti,
CT gởi bài hay lắm, nhưng chữ nhỏ quá, chị TS đọc thoáng qua nhức mắt quá...phải ngưng lại, hic! CT có biết cách cho size chữ lớn bằng chữ CT đang viết hông?
Cảm ơn CT nhiều nghen.

To Chị TamThuyen,
TS xin chia buồn cùng chị, lại mất thêm một người thân nữa
Chuyện chị kể bà cụ mất bị phỏng trong lúc đang tắm khiếp đảm và thương quá chị hả? Chết như vầy là nặng nghiệp hả chị? Làm TS nhớ tới bà ngoại lúc mất thọ 98 tuổi: mẹ TS đang tắm cho ngoại, như thường lệ, bảo ngoại ngồi trên ghế con rồi mẹ chạy vào lấy quần áo để thay cho ngoại. Vừa chạy ra th́ ngoại đă bị ngă ngửa ra đằng sau mất tiêu hồi nào. Có lẽ bị chấn thương sọ năo, sau đó ngoại bị mê man luôn mà người ta hay gọi là "cấm khẩu" đó chị. Cũng lâu rồi TS quên mất nhưng h́nh như là sau mấy tiếng đồng hồ hay mấy ngày ǵ đó th́ ngoại tắt thở. Vậy ngoại TS có bị nghiệp nặng không chị? hic, cảm ơn chị TT nhiều, nhỏ này lại thắc mắc nữa rồi!





    
Quay trở về đầu Xem Tuyet Suong's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Tuyet Suong
 
kimphuong
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 11 February 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 125
Msg 1112 of 2168: Đă gửi: 07 June 2006 lúc 8:53am | Đă lưu IP  

Kính thưa bác Tuấn Kiệt ,

KP gửi lời cám ơn bác TK thật nhiều , bác thật là tốt đă mau mắn hồi âm câu hỏi của KP . Bài viết về Thiên Ma thật là quá hay , quá hay . KP cũng học hỏi và biết thêm về dạng chúng sinh này trên Trời đồng thời cần kiểm sóat tâm ư ḿnh trong sạch thánh thiện thêm nữa để đề pḥng , pḥng xa dạng ác ma này và mở tâm từ bi đối với chúng nó .

Khi nào rảnh bác Tuấn Kiệt viết về Mật Tông cũng được , cám ơn bác trước nhé .

Kính bác

Chúc cả nhà TD vui vẻ an lạc !

Kim Phượng


Quay trở về đầu Xem kimphuong's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi kimphuong
 
Cu_ti
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 31 March 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 188
Msg 1113 of 2168: Đă gửi: 07 June 2006 lúc 10:10am | Đă lưu IP  

Chào cả nhà

Hôm qua đi làm về thấy 1 con cá koi nằm ở ngoài sân và đả chết khô, nh́n vạ chuồng gà thấy con mèo đang nằm ở trong đó, nó thấy CT mà kg sợ ǵ hết, cho nên CT biết con mèo này là của hàng xóm rùi kg phải mèo hoan.  CT liền nghỉ thủ phạm là nó rùi, nhưng cũng phải xét lại có nghỉ oan cho nó kg, th́ thấy đuôi con cá bị đức cho nên biết chắc là nó.  Cũng may cho nó là CT nghỉ lại bây giờ có làm ǵ đi nữa con cá yêu thương của ḿnh cũng kg sống lại, chứ hồi trước chắc nó cũng đi xuống âm tào địa phủ luôn hihi th́ coi như con cá đó trả nghiệp xong.  Nghỉ lại từ ngày vô đây đọc mấy bài của bác Tuấn mà vô t́nh cũng làm caí tánh sanh hận của ḿnh giảm được phần nào, cho nên thấy cũng vui mừng.  CT cũng hy vọnh mổi một lần có chuyện xảy ra mà CT có thể ngây trong lúc đó ráng nh́n lại cái tâm của ḿnh để mà đưa ra một cách giải đáp tốt. Có một hôm trên đường đi làm về với chị của CT, CT nói với chị mấy bài cuả bác TK viết thiệt là dể hiểu và thực tế làm CT rất thích đọc, nhưng mà đọc xong th́ lại kg nhớ ǵ hết, chị CT mới hỏi CT đọc xong có thấy ḷng ḿnh vui kg, CT nói vui chứ, chị CT mới nói vui là được rồi cần chi phải lo tới vấn đề nhớ, sau đó chị kể cho CT nghe một câu chuyện.  Có cái bà đó lấy cái rổ đi ra ao múc nước mổi ngày, người hàng xóm đi ngang qua cho bả làm chuyện khùng.  Bả cứ mổi ngày vẩn làm như vậy, rồi một hôm bả để cái rổ lên thành đá, th́ người hàng xóm đó đi ngang qua và hỏi uả bà có cái rổ mới hả.  Bả nói kg nhờ tôi múc nước bằng cái rổ cho nên nó sạch đó. Chị của CT nói CT nên tiếp tục đọc các bài cuả bác TK đi, những bài đó sẽ dần dần rưă cái tâm của CT đó.  CT già chuyện chút cho vui nhà nghe các anh chị.  Chúc cả nhà an lạc

To chị Tuyet Suong

CT kg cách nào sưả được phần đă đăng rồi chị ráng chịu khó dướng con mắc lên đọc nghe, như vậy cũng tốt tập thể dục cho con mắc luôn hihi, phần sau CT sẽ làm cho lớn theo yêu cầu của chị nghe

To chị Tam Thuyen

CT cũng mong có một ngày có duyên có thể biết tiền kiếp của ḿnh. Câu chuyện đó cũng làm cho CT nghỉ những người thân, bạn bè cuả ḿnh hiện tại kg biết kiếp trước có quan hệ như thế nào với ḿnh nhỉ.



Sửa lại bởi Cu_ti : 07 June 2006 lúc 10:26am


__________________
Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.     
Quay trở về đầu Xem Cu_ti's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Cu_ti
 
Cu_ti
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 31 March 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 188
Msg 1114 of 2168: Đă gửi: 07 June 2006 lúc 1:58pm | Đă lưu IP  

Tiếp tục chuyện Tiền kiếp

Trong khi thôi miên, Catherine đă th́ thầm nói chậm và thong thả. Do đó tôi đă có thể viết xuống từng lời cô và đă trích dẫn trực tiếp những lời cô nói. (Hiện tượng thiếu mạch lạc rơ ràng những lúc nghỉ trong câu nói, không phải là xóa bỏ hay là sự biên tập của tôi. Tuy nhiên một số dữ kiện lặp đi lặp lại không được bao gồm ở đây).

Từ từ, tôi đưa Catherine quay về lúc hai tuổi, nhưng cô không nhớ được những kư ức có ư nghĩa. Tôi chỉ dẫn minh bạch và dứt khoát :" Hăy quay về lúc các triệu chứng phát sinh". Tôi hoàn toàn không chuẩn bị ǵ cho việc sắp xẩy ra.

"Tôi nh́n thấy những bậc thềm mầu trắng dẫn đến một ṭa nhà, một ṭa nhà trắng lớn với những cột nhà to, phía trước trống trải. Không có ô cửa nào. Tôi mặc y phục dài..... cái áo choàng làm bằng vật liệu thô sơ. Tóc tôi bện lại, mớ tóc màu vàng hoe dài"

Tôi bối rối. Tôi không biết chắc điều đang xẩy ra. Tôi hỏi cô, đó là năm nào , và tên là ǵ . "Aronda... , tôi mười tám tuổi. Tôi thấy một cái chợ trước ṭa nhà. Có những cái thúng.....họ mang những cái thúng trên vai. Chúng tôi sống ở một thung lũng ..... Không có nước. Năm 1863 trước Công Nguyên. Vùng này trơ trụi, nóng và có cát. Có một cái giếng, không có sông. Nước từ núi chảy vào thung lũng".

Sau khi kể lại nhiều chi tiết về địa h́nh, tôi bảo cô hăy đi tới một vài năm xa hơn và nói cho tôi biết cô thấy ǵ.

"Có cây cối và một con đường đá. Tôi thấy bếp lửa để nấu nướng. Tóc tôi màu vàng hoe. Tôi đang mặc y phục dài mầu nâu sồng và đi dép. Tôi 25 tuổi. Tôi có một đứa con gái, tên nó là Cleatra... Cleatra là Rachel (Rachel hiện là cháu của cô, cô và Rachel quan hệ với nhau rất mật thiết). Trời rất nóng."

Tôi giật ḿnh. Dạ dày tôi thắt lại, và căn pḥng lạnh lẽo. Những tưởng tượng và hồi tưởng của cô dường như qúa rơ ràng. Cô không một chút do dự ǵ. Tên, ngày tháng, quần áo, cây cối, tất cả được thấy một cách sống động ! Cái ǵ đă diễn ra nơi đây? Làm sao một đứa con của cô có bây giờ lại là cháu cô? Tôi bối rối hơn. Tôi đă khám nghiệm cả ngàn người bệnh tâm thần, rất nhiều người bằng thôi miên, nhưng chưa bao giờ gặp trường hợp như thế này - ngay cả trong mơ. Tôi chỉ dẫn cho cô đi xa hơn lúc cô chết. Tôi không biết chắc cách phỏng vấn người nào đó đang ở trong một hiện tượng kỳ quặc rơ ràng ( hay kư ức) , nhưng tôi đang t́m kiếm những biến cố gây chấn thương có thể nằm dưới những sợ hăi và triệu chứng hiên nay. Những biến cố lúc gần chết có thể đặc biệt gây chấn thương. H́nh như, lũ lụt hay sóng thủy triều đang tàn phá làng này.

"Có những cơn sóng lớn quật đổ cây cối. Không có chỗ nào mà chạy đến. Trời lạnh; nước lạnh. Tôi phải cứu con tôi, nhưng tôi không thể ... . . chỉ ôm con thật chặt. Tôi chết đuối. Nước làm tôi bị nghẹt. Tôi không thể thở được, không thể nuốt được... nước mặn. Con tôi bị giằng ra khỏi tay tôi".

Catherine hổn hển và khó thở. Đột nhiên cơ thể của cô thư giăn hoàn toàn, và hơi thở của cô trở nên sâu và điều ḥa.

"Tôi nh́n thấy những đám mây ... Con tôi nay với tôi. Và những người khác trong làng tôi. Tôi thấy anh tôi"

Cô đang nghỉ ngơi; cuộc sống này đă chấm dứt. Cô vẫn ở trong hôn mê sâu. Tôi ngỡ ngàng ! Những kiếp trước? Luân hồi? Năng lực trí lực trị liệu bảo tôi rằng cô không bịa đặt ra chuyện này, cô không dựng chuyện. Tư tưởng, cách tŕnh bày của cô, sự chú ư đến những chi tiết đặc biệt, tất cả đều khác với trạng thái có ư thức của cô. Toàn bộ cung bậc khả năng chẩn bệnh tâm thần lóe lên trong tâm trí tôi, nhưng trạng thái tâm thần và cấu trúc cá tính của cô không giải thích nổi những khám phá này. Loạn tinh thần? Không, cô chưa bao giờ có chứng cớ nào bị rối loạn suy nghĩ hay nhận thức. Cô chưa bao giờ mắc chứng ảo giác về việc nghe tiếng, về thị giác hay ảo ảnh khi thức, hay bất cứ loại nào khác trong các giai đoạn thần kinh. Cô không ảo tưởng cũng chẳng xa rời thực tế. Cô không có nhiều cá tính hay chứng tâm thần phân lập. Chỉ có một Catherine, và tâm thức của cô hoàn toàn biết việc này. Cô không mỵ dân và không có khuynh hướng xa lánh hay chống xă hội. Cô cũng không phải là một nữ tài tử. Cô không dùng ma túy và cũng không ăn các chất gây ảo giác. Cô rất ít uống rượu. Cô không có bệnh thần kinh hay tâm lư có thể giải thích kinh nghiệm trực tiếp rơ ràng này trong khi thôi miên.

Có những kư ức nào đó nhưng từ đâu? Phản ứng chính của tôi là tôi đă vấp phải cái ǵ đó mà tôi biết rất ít - luân hồi và những kư ức tiền kiếp. Tôi nhủ thầm không phải là tâm trí được đào tạo một cách khoa học của tôi chống lại việc đó. Nhưng ở đây nó đang xẩy ra ngay trước mắt tôi. Tôi không thể giải thích nổi, mà cũng không thể phủ nhận sự thật của nó.

Tôi nói, "tiếp tục", một chút nản ḷng nhưng bị quyến rũ về cái đang xẩy ra. " Cô c̣n nhớ ǵ nữa không?" Cô nhớ lại một vài phần của hai kiếp khác.

"Tôi mặc y phục dài có dải áo đen, có một dải đen trên đầu tôi. Mái tóc đen của tôi đă ngả muối tiêu. Đó là năm 1756 sau công nguyên. Tôi là người Tây Ban Nha. Tên tôi là Louisa và tôi 56 tuổi. Tôi đang khiêu vũ, và những người khác cũng đang khiêu vũ. (ngừng lại lâu) Tôi bị ốm. tôi bị sốt, cảm lạnh. Rất nhiều người bị bệnh; nhiều người đang bị chết... Các bác sĩ không biết là do nước."

Tôi bảo cô nói về thời gian sau đó. "Tôi b́nh phục, nhưng đầu tôi vẫn đau; mắt tôi và đầu tôi vẫn đau do sốt , do nước... Nhiều người chết.

Sau này cô nói với tôi cô là gái măi dâm trong kiếp đó nhưng cô không tiếp tục tin tức này v́ cô bị bối rối bởi tin ấy. Hiển nhiên, trong khi bị thôi miên, cô đă có thể kiểm duyệt những kư ức truyền cho tôi.

V́ Catherine công nhận cháu gái của cô trong một tiền kiếp, tôi bốc đồng hỏi cô có bao giờ tôi hiện diện trong kiếp sống nào của cô không. Tôi ṭ ṃ về vai tṛ của tôi nếu có trong những kư ức của cô. Cô trả lời ngay, trái với sự chậm răi và thong thả trước đây.

"Ông là thầy giáo của tôi, ngồi trên bục giảng. Ông dạy chúng tôi từ những cuốn sách. Ông già và tóc muối tiêu. Ông mặc áo dài có viền vàng... . Tên ông là Diogenes. Ông dạy chúng tôi kư hiệu, tam giác. Ông rất khôn ngoan, nhưng tôi không hiểu. Đó là năm 1568 trước Công nguyên. ( Xấp xỉ một ngh́n hai trăm năm trước nhà triết học khuyến nho nổi tiếng Diogenes. Tên này không phải là một cái tên khác thường)

Buổi đầu tiên kết thúc. Những buổi lạ lùng hơn c̣n tiếp theo.

Sau khi Catherine đi khỏi, và tiếp theo vài ngày sau đó, tôi cân nhắc những chi tiết về thôi miên lùi về dĩ văng. Cân nhắc là điều tự nhiên với tôi. Có ngay cả đến trong việc điều trị "b́nh thường" ít chi tiết xuất hiện thoát khỏi sự phân tích tinh thần ám ảnh của tôi, và buổi điều trị này hầu như không "b́nh thường". Hơn nữa, tôi rất hoài nghi về đời sống sau khi chết, luân hồi, xuất hồn, và những hiện tượng liên quan. Tóm lại, phần lo gic của tôi suy gẫm đây có thể là sự tưởng tượng của cô ta. Thực tế là tôi không thể chứng minh bất cứ những khẳng định hay sự mường tượng của cô ta. Nhưng tôi cũng nhận thức một tư tưởng ít nhiều xúc động hơn và sâu xa hơn tuy không mấy rơ ràng. Giữ tâm trí mở rộng, tư tưởng nói, khoa học thực sự bắt đầu bằng khảo sát. "Những kư ức" của cô có thể không phải là quái dị hay tưởng tượng. Có thể là một thứ ǵ đó nhiều hơn được trông thấy - hay bất cứ giác quan nào khác. Hăy giữ tâm mở rộng. Hăy t́m nhiều dữ kiện hơn.

Tôi có một tư tưởng dai dẳng khác. Có nên để Catherine bắt đầu lo âu và sợ hăi, bị quá kinh hoàng lại trải qua thôi miên nữa không? Tôi quyết định không gọi cô. Hăy để cho cô hiểu thấu kinh nghiệm này đi đă. Tôi sẽ đợi cô đến tuần lễ tới.

-ooOoo-

CHƯƠNG BA

Một tuần lễ sau, Catherine nhún nhẩy đến pḥng mạch tôi cho buổi thôi miên kế tiếp. Mở đầu rất đẹp, cô trông rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô sung sướng báo rằng nỗi sợ suốt đời bị chết đuối đă biến mất. Nỗi sợ bị nghẹn cũng được giảm bớt một chút. Giấc ngủ của cô không c̣n bị gián đoạn bởi ác mộng về cầu gẫy. Mặc dù cô nhớ những chi tiết về tiền kiếp, nhưng cô chưa thực sự thâm nhập vào thực chất.

Quan niệm về tiền kiếp và luân hồi xa lạ với vũ trụ học của cô, và tuy những kư ức quá sống động, quang cảnh, âm thanh và mùi vị quá rơ ràng, sự nhận biết rằng cô đă ở đấy quá mạnh và trực tiếp, cô cảm thấy hẳn là cô đă thực sự ở đấy. Cô không nghi ngờ ǵ cả; việc xẩy ra quá mạnh. Tuy cô quan tâm đến việc làm sao điều đó lại thích hợp với sự nuôi nấng và niềm tin của cô.

Trong tuần đó tôi có xem lại sách giáo khoa từ một khóa dạy về sự so sánh các tôn giáo trong năm đại học đầu tiên của tôi tại Columbia. Quả thật có nhắc đến luân hồi trong Cựu và Tân Ước. Vào năm 325 sau Công nguyên, Hoàng Đế La Mă Constantine Đại Đế, cùng với người mẹ, Hellena, đă hủy bỏ những trang đề cập đến luân hồi ghi trong Tân Ước. Đại Hội Đồng Đệ Nhị

tại Constantinople họp vào năm 553 sau Công nguyên, xác nhận việc làm này, và tuyên bố quan niệm luân hồi là một dị giáo. Hiển nhiên, họ nghĩ quan niệm này sẽ làm suy yếu sức mạnh đang lên của Giáo Hội bởi nó cho con người quá nhiều thời gian để t́m sự cứu rỗi. Tuy vậy những dẫn chứng gốc đă là điểm đó, các cha cố trong Giáo Hội cổ đă chấp nhận quan niệm về luân hồi. Những người Ngộ Đạo thời cổ - Clement ở Alexandria, Origen, Saint Jerome, và nhiều khác nữa - tin rằng họ đă sống trước đó và sẽ sống lại nữa.

Tuy nhiên, tôi không bao giờ tin vào luân hồi. Thực tế là tôi chưa bao giờ bỏ nhiều th́ giờ suy nghĩ về việc này. Mặc dù việc dạy dỗ về tôn giáo trước đây của tôi có dạy tôi một loại hiện hữu mập mờ nào đó về "linh hồn" sau khi chết, nhưng quan niệm ấy không thuyết phục được tôi.

Tôi là anh cả của bốn anh em, tất cả cách nhau ba tuổi. Chúng tôi là thành viên của Giáo đường bảo thủ Do Thái ở Red Bank, một thành phố nhỏ gần bờ biển ở New Jersey. Tôi là người ḥa giải và chính khách trong gia đ́nh. Cha chúng tôi dính líu vào tôn giáo nhiều hơn tất cả chúng tôi. Ông theo tôn giáo rất nghiêm túc, ông theo tôn giáo suốt cả đời. Thành tích học hành của các con là niềm vui lớn lao nhất trong đời ông. Ông dễ bị bối rối trước sự bất ḥa trong gia đ́nh và rút lui để tôi ḥa giải. Mặc dầu hóa ra điều đó là sự rèn luyện tuyệt vời cho một sự nghiệp trong tâm thần học, nhưng hồi tưởng lại thời thơ ấu của tôi nặng nề hơn và trách nhiệm nhiều hơn tôi muốn. Tôi nổi bật từ đó là một thanh niên nghiêm nghị, là người quen chịu nhiều trách nhiệm.

Mẹ tôi luôn luôn biểu lộ ḷng thương yêu của bà. Không có giới hạn nào ngăn cản bà. Một người b́nh dị hơn cha tôi, bà lợi dụng tội lỗi, nỗi thống khổ, sự bối rối cùng cực, và sự đồng cảm chung với các con làm công cụ lôi kéo, hoàn toàn không đắn đo. Tuy nhiên bà ít khi buồn rầu, và lúc nào chúng tôi cũng có thể tin chắc vào t́nh yêu và sự hỗ trợ của bà.

Cha tôi có một công việc tốt, nhiếp ảnh công nghệ, và tuy chúng tôi luôn có nhiều thực phẩm, nhưng tiền bạc rất eo hẹp. Người em út của tôi, Peter, sinh ra năm tôi 9 tuổi. Sáu người gia đ́nh chúng tôi chia nhau trong hai căn pḥng ngủ nhỏ.

Sinh hoạt trong căn pḥng nhỏ này thật là bề bộn và ồn ào, và tôi t́m nơi nương tựa ở sách vở. Tôi không ngừng đọc sách khi không chơi bóng chày hay bóng rổ, những đam mê khác ở thời thơ ấu của tôi. Tôi biết học hành là con đường ra khỏi thành phổ nhỏ này, yên tâm với ư nghĩ đó, tôi luôn luôn đứng thứ nhất nh́ trong lớp học.

Vào lúc tôi được học bổng toàn phần của trường Đại Học Columbia, tôi là một thanh niên đứng đắn và chăm chỉ. Thành công đại học đến với tôi dễ dàng. Tôi theo ngành hóa học và tốt nghiệp với bằng danh dự. Tôi quyết định trở thành bác sĩ tâm thần v́ lĩnh vực này gồm cả sự quan tâm đến khoa học và thích thú của tôi với nhiều công việc về tâm con người. Hơn nữa, nghề y khoa sẽ cho phép tôi bày tỏ sự quan tâm và ḷng trắc ẩn với người khác. Trong lúc đó tôi gặp Carole trong kỳ nghỉ hè tại khách sạn Catskill Mountain, nơi tôi đang là hầu bàn phụ và Carole là chiêu đăi viên. Chúng tôi nếm mùi lôi cuốn lẫn nhau ngay và cảm giác thân t́nh và thoải mái mạnh mẽ. Chúng tôi thư từ, hẹn ḥ, yêu nhau, đính hôn vào năm tôi ở năm thứ hai trường Đại Học Columbia. Nàng vừa thông minh vừa đẹp. Mọi sự dường như rơi vào đúng chỗ. Một số ít có người trẻ tuổi lo về đời sống và cái chết và đời sống sau cái chết, nhất là khi mọi thứ trôi chẩy êm đềm, và tôi cũng không phải là ngoại lệ. Tôi đang trở thành một khoa học gia, và đang học cách suy nghĩ theo kiểu cách lô gic, vô tư, "chứng minh đúng".

Hơn nữa, trường y khoa và khu nội trú ở Đại Học Yale đă kết tinh phương pháp khoa học này. Luận án nghiên cứu của tôi là về năo bộ hóa chất và vai tṛ của thần kinh truyền tin là những thông tin hóa chất trong mô năo.

Tôi theo ngành mới về tâm sinh lư, ngành hợp nhất những lư thuyết và kỹ thuật tâm thần truyền thống mới về hóa chất bộ năo. Tôi viết nhiều bài về khoa học, thuyết giảng tại các hội nghị địa phương và toàn quốc, và trở thành một người năng động thành công trong lĩnh vực của tôi. Tôi hơi bị ám ảnh, sôi nổi và cứng rắn, nhưng đó là những điểm hữu ích cho một thầy thuốc. Tôi cảm thấy hoàn toàn sẵn sàng để chữa trị cho bất cứ ai bước vào pḥng mạch tôi để chữa bệnh.

Rồi Catherine trở thành Aronda, một cô gái trẻ sống vào năm 1863 trước Công nguyên. Hay đó là một cách nào khác? Và nơi đây tôi chứng kiến cô lại vui vẻ hơn bao giờ hết.

Tôi lại lo là Catherine sẽ tiếp tục sợ hăi. Tuy nhiên, cô nhiệt t́nh sửa soạn cho buổi thôi miên và đắm ch́m ngay.

"Tôi đang ném những ṿng hoa xuống nước. Đó là một nghi lễ. Tóc tôi vàng hoe và được tết lại. Tôi mặc một bộ nâu viền vàng, và mang dép. Một người nào đó chết, một người nào đó trong Hoàng gia ... người mẹ. Tôi là một người hầu trong Hoàng Gia, và tôi giúp làm đồ ăn. Chúng tôi để thi hài vào trong nước muối ba mươi ngày. Người ta làm khô và các bộ phận được lấy đi. Tôi có thể ngửi thấy, mùi của các xác."

Tự nhiên cô quay về kiếp sống Aronda, nhưng ở một giai đoạn khác, vào lúc nhiệm vụ của Aronda là phải sửa soạn các xác sau khi họ chết.

Catherine tiếp tục, "trong một ṭa nhà riêng biệt, tôi có thể nh́n thấy những xác chết. Chúng tôi bọc những xác ấy lại. Linh hồn đi qua. Hăy mang theo đồ đạc và hăy sửa soạn cho kiếp tới, một kiếp vĩ đại hơn". Cô đang bầy tỏ cái dường như giống quan niệm về cái chết và kiếp mới sau khi chết của một người Ai Cập, khác hẳn bất cứ niềm tin nào của chúng ta. Theo tôn giáo đó, bạn có thể mang theo đồ đạc.

Cô rời bỏ kiếp sống này và yên nghỉ. Cô ngưng lại vài phút trước khi đi vào thời cổ đại.

"Tôi thấy đá đóng băng, lủng lẳng trong hầm ... vách đá ... " Cô mơ hồ miêu tả một chỗ tối tăm khổ sở, và trông cô lúc này rất khó chịu. Sau này cô đă miêu tả cô nh́n thấy chính cô. "Tôi rất xấu xí, bẩn thỉu và hôi hám". Cô rời bỏ đi vào một thời gian khác.

"Có một số ṭa nhà và một cái xe ngựa có bánh xe bằng đá. Tóc tôi nâu hoe với một cái nơ trên tóc. Xe ngựa chất đầy rơm. Tôi rất sung sướng. Cha tôi ở đấy ... Ông ôm hôn tôi. Đó là ... đó là Edward (bác sĩ khoa nhi nài nỉ cô đến gặp tôi). Ông ấy là cha tôi. Chúng tôi sống trong một thung lũng có nhiều cây. Có những cây ô liu và cây vả trong sân. Người ta viết trên giấy. Có những dấu vết buồn cười trên giấy, giống như chữ. Người ta viết cả ngày, làm thành một thư viện. Đó là năm 1536 trước Công nguyên. Đất đai cằn cỗi. Cha tôi tên là Perseus."

Năm không đúng lắm, nhưng tôi chắc chắn cô ở trong cùng một kiếp mà cô đă thuật lại trong buổi thôi miên tuần trước. Tôi bảo cô giữ kiếp này nhưng đi ngược thời gian.

"Cha tôi biết ông (nghĩa là tôi). Ông và cha tôi nói về mùa màng, luật lệ, và chính phủ. Cha tôi nói ông rất thông minh và tôi phải nghe lời ông". Tôi đưa cô đi xa hơn nữa. "Ông nằm trong một pḥng tối. Ông già và ốm đau. Trời lạnh ... Tôi cảm thấy trống rỗng ". Cô tiếp tục đến lúc chết.

"Bây giờ tôi già và yếu đuối. Con gái tôi ở đấy, gần giường tôi. Chồng tôi đă chết. Chồng con gái tôi cũng ở đấy cùng với các con của chúng. Có nhiều người chung quanh".

Lần này cái chết của cô an b́nh. Cô đang trôi nổi. Trôi nổi? Việc này khiến tôi nhớ đến những sự nghiên cứu của Bác Sĩ Raymond Moody về kinh nghiệm của những người sắp chết. Những đối tượng của ông cũng nhớ đến sự trôi nổi, rồi lại nhập vào xác thân. Trước đây mấy năm tôi đă có đọc cuốn sách của ông và bây giờ tôi quyết tâm sẽ đọc lại nữa. Tôi không biết Catherine có thể nhớ ǵ nữa sau khi chết, nhưng cô chỉ nói "tôi đang bay lơ lửng" Tôi đánh thức cô và chấm dứt buổi thôi miên.

Với niềm mong muốn khát khao t́m bất cứ tài liệu khoa học nào đă được xuất bản về luân hồi, tôi bèn đi lùng tại những thư viện y khoa. Tôi đă nghiên cứu công tŕnh của Bác Sĩ Ian Stevenson, một vị giáo sư được kính nể về tâm thần học của Đại Học Virginia, người đă xuất bản nhiều tài liệu tâm thần học. Bác Sĩ Ian Stevenson đă thu thập hơn hai ngàn trường hợp về trẻ em có những kư ức và kinh nghiệm kiểu luân hồi. Nhiều trường hợp biểu lộ ngoại ngữ, khả năng nói tiếng ngoại quốc mà chúng chưa bao giờ bộc lộ. Những báo cáo về các trường hợp của ông được hoàn tất rất cẩn thận, được nghiên cứu kỹ, và rất xuất sắc.

Tôi đă đọc bài cái nh́n khái quát khoa học tuyệt vời của Edhar Mitchell. Với sự quan tâm lớn lao, tôi khảo sát dữ kiện ESP (tri giác ngoại cảm) của Trường Đại Học Duke, và những bài viết của Giáo sư C.J. Ducasse tại Đại Học Brown, và tôi đă phân tích kỹ lưỡng những công tŕnh nghiên cứu của Bác Sĩ Martin Ebon, Bác sĩ Helen Wambach, Bác sĩ Gertrude Schmeidler, Bác sĩ Frederick Lenz, và Bác sĩ Edith Fiore. Càng đọc tôi càng muốn đọc thêm. Tôi bắt đầu hiểu rằng dù cho tôi đă coi ḿnh là có học vấn về mọi phương diện của tâm trí, vốn học hành của tôi c̣n rất hạn chế. Nhiều thư viện tràn đầy những nghiên cứu t́m hiểu và tài liệu nhưng ít người biết đến nó. Nhiều các cuộc nghiên cứu đă được tiến hành, kiểm tra và tái tạo bởi những nhà trị liệu và khoa học tiếng tăm. Liệu tất cả những người đó có bị lầm lẫn hay bị lừa gạt không? Bằng chứng dường như hỗ trợ quá mạnh, tuy tôi vẫn nghi ngờ. Quá mạnh hay không, tôi thấy rất khó tin.

Catherine và tôi cả hai, bằng những con đường riêng, đă bị ảnh hưởng sâu xa bởi thí nghiệm này. Catherine đang khá hơn về cảm tính, và tôi đang mở rộng tầm nhận thức của tôi. Catherine đă bị hành hạ nhiều năm bởi sợ hăi, và cuối cùng đang cảm thấy đỡ. Dù đó là những kư ức có thật hay những tưởng tượng sống động, tôi đă t́m ra được cách để giúp cô, và bây giờ tôi sẽ không ngưng lại.

Trong một lúc ngắn ngủi, tôi nghĩ về tất cả điều đó khi Catherine trôi dạt vào hôn mê lúc bắt đầu buổi thôi miên tiếp theo. Trước khi đi vào thôi miên, cô có nói đến một giấc mơ về một tṛ chơi trên những bậc thềm đá cổ, một tṛ chơi với một bàn cờ có lỗ. Giấc mơ dường như thật sống động nơi cô. Bấy giờ tôi bảo cô hăy quay trở về vượt qua giới hạn không gian và thời gian và xem có phải giấc mơ có nguồn gốc ở một hiện thân trước không.

"Tôi nh́n thấy những bậc thềm dẫn đến một tháp canh ... trông ra núi và biển. Tôi là một đứa con trai ... Tóc tôi vàng hoe ... , mái tóc lạ. Quần áo của tôi ngắn ngủn, màu nâu và trắng, làm bằng da thú. Một số người đứng trên đỉnh tháp, đang nh́n ra ... những lính gác. Họ rất bẩn thỉu. Họ chơi tṛ chơi giống như chơi cờ, nhưng không phải. Bàn cờ tṛn không phải vuông. Họ chơi bằng những con cờ giống như dao găm sắc cắm vào lỗ. Những con cờ này có đầu thú. Địa hạt Kirustan (đánh vần theo âm) Địa hạt? Từ Ḥa Lan, vào khoảng 1473.

Tôi hỏi tên chỗ cô ở và liệu cô có thể đến xem hay nghe một năm. " Bây giờ tôi đang ở một hải cảng; đất trải dài tới biển. Có một pháo đài ... và nước. Tôi thấy một cài cḥi ... mẹ tôi đang nấu ăn trong cái nồi bằng đất sét. Tên tôi là Johan".

Cô tiến tới cái chết của cô. Vào lúc này trong buổi thôi miên, tôi vẫn t́m kiếm một biến cố chấn thương mạnh có thể gây ra hay giải thích những triệu chứng trong đời sống hiện tại của cô. Dù cho những tưởng tượng rơ ràng là khác thường này, và tôi không chắc chắn về điều đó, cái mà cô tin hay nghĩ ngợi vẫn có thể nằm dưới những triệu chứng. Tóm lại, tôi đă thấy nhiều người bị chấn thương bởi những giấc mơ của họ. Một số người không thể nhớ được liệu một chấn thương hồi thơ ấu thực sự đă xẩy ra hay xuất hiện trong giấc mơ, tuy kư ức về chấn thương này vẫn ám ảnh đời sống họ lúc trưởng thành.

Điều mà tôi chưa hoàn toàn cảm nhận là những ảnh hưởng gây tác hại hoành hành ngày lại ngày, cũng như những lời công kích cay nghiệt của cha mẹ, có thể gây chấn thương tâm lư nhiều hơn chỉ một biến cố chấn thương. Những ảnh hưởng tai hại này là do chúng pha trộn vào bối cảnh sống hàng ngày của chúng ta, rất khó để nhớ lại và xua đuổi chúng. Một đứa trẻ luôn luôn bị chỉ trích có thể mất nhiều ḷng tin tưởng và ḷng tự trọng như một người nhớ lại bị làm nhục vào một ngày đặc biệt hăi hùng nào đó. Một đứa trẻ ở trong một gia đ́nh nghèo khổ chỉ có ít thực phẩm cho mỗi ngày có thể bị cùng những vấn đề tâm lư như một đứa trẻ đă trải qua nhiều ngày gần bị chết đói. Tôi hiểu ngay rằng những ảnh hưởng tiêu cực hoành hành ngày lại ngày phải được nh́n nhận và phải được giải quyết bằng nhiều lưu ư như đối với một biến cố chấn thương nặng.

Catherine bắt đầu nói.

"Có những chiếc thuyền, giống như ca nô, sơn sáng chói. Vùng Providence. Chúng tôi có súng ống, giáo, ná bắn đá, cung và tên, nhưng lớn hơn. Có những mái chèo lớn lạ lùng trên những con thuyền ... ai cũng phải chèo thuyền. Chúng tôi có thể bị lạc, trời tối. Không có đèn đuốc. Tôi sợ hăi. Có những con thuyền khác cũng như chúng tôi (h́nh như của phe tấn công). Tôi sợ những con thú. Chúng tôi ngủ trên bộ da thú bẩn thỉu. Chúng tôi đang đi thám sát. Giầy của tôi trông thật ngộ nghĩnh, giống như bao tải ... buộc dây ở mắt cá ... bằng da thú. (ngừng lâu) Mặt tôi nóng lên v́ lửa. Người của tôi đang giết những người kia, nhưng tôi không. Tôi không muốn giết. Con dao ở trong tay tôi"

Đột nhiên cô bắt đầu nói ríu rít và thở hỗn hển. Cô thuật lại là một kẻ địch đă chộp được cô từ phía sau cô, nắm lấy cổ và cắt họng cô bằng con dao của nó. Cô nh́n thấy mặt kẻ thù trước khi chết. Đó là Stuart (Bác sĩ, người t́nh nhân Do Thái của cô). Trông nó khác nhưng cô biết là chính nó. Johan chết vào lúc 21 tuổi.

Tiếp đến cô thấy cô bay lơ lửng trên xác chết của ḿnh, quan sát quang cảnh phía dưới. Cô dạt lên tận mây, cảm thấy lúng túng và bối rối. Một lúc sau cô cảm thấy bị kéo vào một không gian "nhỏ bé ấm áp". Cô sắp sửa được sinh ra.

"Người nào đó đang ẵm tôi", cô th́ thầm nhè nhẹ và mơ màng, "người nào đó giúp tôi ra đời. Bà đang mặc bộ đồ xanh với một cái tạp dề trắng. Bà đội một cái mũ trắng, gấp lại ở các góc. Căn pḥng có những cửa sổ ngộ nghĩnh, nhiều ngăn. Ṭa nhà bằng đá. Mẹ tôi có mớ tóc đen dài. Bà muốn ẵm tôi. Bà mặc một cái áo ngủ vải thô thật nực cười... Áo đó sẽ bị hư khi chà sát lên nó. Thật dễ chịu ở dưới ánh mặt trời và lại được ấm áp ... Đúng là ... đúng là cùng người mẹ của tôi hiện nay!".

Trong những buổi thôi miên trước, tôi bảo cô quan sát kỹ những người đáng chú ư trong những kiếp sống ấy để xem liệu cô có thể nhận ra họ là những người đáng chú ư trong kiếp sống hiện nay của Catherine không. Theo đa số các tác giả, các nhóm linh hồn hay cùng nhau luân hồn lại nhiều lần, giải quyết nghiệp của họ (thiếu nợ người khác và của chính ḿnh, những bài học phải học) trên khoảng thời gian của nhiều kiếp sống.

Trong hoài băo muốn hiểu biết màn kịch ngoạn mục lạ lùng đang được trải ra chưa được biết đến đối với phần c̣n lại của thế giới, trong pḥng mạch lặng lẽ với ánh sáng lờ mờ, tôi muốn kiểm tra lại kiến thức này. Tôi cảm thấy cần phải áp dụng phương pháp khoa học mà tôi đă sử dụng mạnh mẽ trên 15 năm qua trong việc nghiên cứu của tôi để đánh giá thông tin hết sức bất thường này nảy sinh từ miệng Catherine.

Trong những buổi thôi miên chính Catherine càng ngày càng trở nên tâm linh. Cô có trực giác về con người và các sự kiện đă chứng minh là đúng. Trong lúc thôi miên, cô bắt đầu đoán trước được những câu hỏi của tôi trước khi tôi có dịp hỏi những câu hỏi. Nhiều giấc mơ của cô có xu hướng biết trước hay tiên đoán.

Có lần, khi cha mẹ cô đến thăm cô, cha của cô đă bầy tỏ sự nghi ngờ khủng khiếp về việc đang xẩy ra. Để chứng minh cho ông đó là sự thực, cô đưa ông đến trường đua ngựa. Ở đó ngay trước mắt ông, cô đă đoán trúng ngựa nào thắng trong mỗi cuộc đua. Ông hết sức ngỡ ngàng. Một lần cô biết chắc là đă chứng minh được điểm đó, cô đă đem tất cả tiền thắng trong cuộc đua cho người vô gia cư khổ sở đầu tiên cô gặp trên đường lúc ra khỏi trường đua. Cô trực giác cảm thấy quyền năng mới mà cô vừa đạt được không nên dùng để kiếm tiền. Đối với cô, những quyền năng này có ư nghĩa cao cả hơn nhiều. Cô nói với tôi kinh nghiệm này làm cho cô hơi sợ hăi, nhưng cô rất vui với tiến bộ cô đạt được và cô mong muốn tiếp tục lùi về dĩ văng. Tôi vừa bị choáng váng vừa bị cuốn hút trước khả năng tâm linh của cô, nhất là t́nh tiết ở trường đua ngựa. Đó là chứng cớ hiển nhiên. Cô đă có vé trúng ở mỗi cuộc đua. Không có sự trùng hợp ngẫu nhiên nào. Điều ǵ đó kỳ quặc đă xẩy ra trong mấy tuần lễ vừa qua, và tôi đă vật lộn để bảo vệ cách nh́n của tôi. Tôi không thể phủ nhận khả năng tâm linh của cô. Và nếu những khả năng này là thật và có thể đưa ra những chứng cớ hiển nhiên, th́ việc đọc lại những sự kiện ở tiền kiếp của cô cũng có thể là thật không?

Bây giờ cô trở lại về kiếp sống mà cô mới vừa sinh ra. Hóa thân này dường như gần đây hơn nhưng cô không nhận ra được năm nào. Tên cô là Elizabeth.

"Bây giờ tôi lớn hơn, có một anh và hai chị gái. Tôi nh́n thấy cái bàn ăn ... Cha tôi ở đấy ... Ông là Edward (bác sĩ nhi khoa một lần nữa trở lại làm cha). Mẹ tôi và cha tôi lại đánh nhau. Thức ăn là khoai tây và đậu. Cha tôi giận dữ v́ đồ ăn nguội. Họ đánh nhau nhiều. Ông lúc nào cũng uống rượu... Ông đánh mẹ tôi (Giọng của Catherine sợ hăi và cô run lên rơ ràng). Ông đẩy những đứa con. Ông không giống ông như trước đây, không phải cùng một người. Tôi không thích ông. Tôi muốn ông đi đi" Cô nói như một đứa trẻ nói.

Câu hỏi của tôi trong buổi này khác hẳn câu mà tôi thường dùng trong việc trị liệu tâm lư thông thường. Tôi hành động như một hướng dẫn viên cho Catherine, cố gắng xem lại toàn bộ một kiếp sống trong một hay hai tiếng, t́m kiếm những sự kiện gây chấn thương và những loại có hại có thể giải thích những triệu chứng hiện tại của cô. Trị liệu thông thường được tiến hành với nhịp độ thong thả và chi tiết hơn. Mỗi lời nói do bệnh nhân lựa chọn đều được phân tích về sắc thái và nghĩa bóng. Mỗi nét mặt, mỗi cử chỉ, mỗi biến đổi giọng nói đều được xem xét và đánh giá. Mỗi phản ứng của cảm xúc đều được xem xét tỷ mỷ. Các kiểu ứng xử được cẩn thận lắp ráp vào với nhau. Tuy nhiên với Catherine, những năm tháng qua đi vù vù trong một phút. Các buổi thôi miên của Catherine giống như lái xe trong cuộc đua xe hơi Indy 500 dậm đạp hết ga ... cố gắng nhận ra các bộ mặt trong đám đông khán giả.

Tôi chuyển sự chú ư tới Catherine và yêu cầu cô hăy tiến xa hơn nữa.

"Bây giờ tôi có chồng. Nhà tôi có một pḥng lớn. Chồng tôi có tóc vàng hoe. Tôi không biết anh (tức là chồng không xuất hiện trong hiện kiếp của Catherine) . Chúng tôi chưa có con. Anh rất tử tế với tôi. Chúng tôi yêu nhau và rất hạnh phúc". Hiển nhiên cô đă thoát khỏi sự áp chế ở nhà cha mẹ. Tôi hỏi liệu cô có thể nhận ra khu vực mà cô đă ở không.

"Brennington" Catherine ngập ngừng th́ thầm. " Tôi nh́n thấy những cuốn sách có những b́a cũ ngộ nghĩnh. Cuốn to nhất đóng lại bằng một cái dây. Đó là cuốn Kinh Thánh. Có những chữ to lạ lùng ... tiếng Gaelic" (tiếng Xen-tơ).

Cô nói ở đây một số tiếng cô không nhận ra được. Không biết có phải là tiếng Gaelic hay không, tôi không biết.

"Chúng tôi sống trong vùng nội địa không gần biển. Xứ đó ... . Brennington? Tôi thấy một nông trại có lợn và cừu. Đó là trại của chúng tôi". Cuối cùng cô tiếp tục. "Chúng tôi có hai con trai ... Đứa lớn đă lấy vợ. Tôi có thể nh́n thấy gác chuông nhà thờ... . một ṭa nhà bằng đá rất cổ.". Đột nhiên cô đau đầu, và Catherine trong cơn đau đớn, ôm lấy thái dương bên trái. Cô kể là bị ngă trên bậc thềm đá, nhưng đă b́nh phục. Cô chết lúc tuổi già trên giường ở nhà với gia đ́nh xung quanh.

Cô lại lơ lửng ra khỏi xác thân sau khi chết, nhưng lần nay cô không hoang mang hay bối rối.

"Tôi nhận thấy một ánh sáng chói lọi. Thật là tuyệt vời; bạn có năng lượng từ ánh sáng ấy." Cô đang nghỉ ngơi, sau khi chết giữa những kiếp sống. Ít phút trôi qua lặng lẽ. Đột nhiên cô nói, không phải nói th́ thầm chậm răi như thường lệ trước đó, bây giờ cô nói to và khàn, không chút ngập ngừng.

"Nhiệm vụ của chúng tôi là học để trở thành như thần thánh qua kiến thức. Chúng tôi biết quá ít. Ông ở đây làm thầy tôi. Tôi phải học nhiều. Bằng kiến thức chúng ta gần Thượng



__________________
Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.     
Quay trở về đầu Xem Cu_ti's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Cu_ti
 
ytot
Học Viên Lớp Tử Vi
Học Viên Lớp Tử Vi


Đă tham gia: 04 December 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 90
Msg 1115 of 2168: Đă gửi: 07 June 2006 lúc 8:20pm | Đă lưu IP  

Kính anh Cu_Ti,

Nh́n nick của anh cứ nghĩ anh c̣n nhỏ tuổi lắm, ai dè anh đă có gia đ́nh riêng rồi. Hihi, hoá ra cảm giác của Ytot là sai.
Ytot thực hiện theo lời của bác TK và làm cho Ytot vui vẻ lắm. Cũng giống như Cu_Ti, cứ một thời gian sau là lại cảm thấy quên bài viết của bác. Nếu có thể xin bác TK giải đáp giúp cho Ytot rằng làm sao luôn nhớ bài viết để cho ḿnh luôn có hành động đúng.

Kính chúc sức khoẻ bác TK, anh CuTi và mọi người!
Ytot
Quay trở về đầu Xem ytot's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi ytot
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1116 of 2168: Đă gửi: 07 June 2006 lúc 9:29pm | Đă lưu IP  

To Cu_Ti,

cha chả ,Cái con mèo nào mà dám hỗn dữ vậy , hết chuyện ăn cá lại chơi cá quư của CT .
Chị của CT coi bộ cũng là 1 thiện tri thức đó nghe. Ct rủ chị đó vô DĐ này luôn cho vui. .

Cám ơn bài viết sưu tầm của CT. Ct à, con mắt chứ khg phải con mắc đâu nghe. ( sửa tiếng Việt chút đỉnh , hehehe).

To ytot,
Long time no see. Mọi chuyện ổn định và vui vẻ hết hả ytot?    .

Uyên ơi, cuối tuần này rảnh mới kể chuyện ma cho cả nhà nghe.



To Tuyết Sương,


quote ;
To Chị TamThuyen,
TS xin chia buồn cùng chị, lại mất thêm một người thân nữa
Chuyện chị kể bà cụ mất bị phỏng trong lúc đang tắm khiếp đảm và thương quá chị hả? Chết như vầy là nặng nghiệp hả chị? Làm TS nhớ tới bà ngoại lúc mất thọ 98 tuổi: mẹ TS đang tắm cho ngoại, như thường lệ, bảo ngoại ngồi trên ghế con rồi mẹ chạy vào lấy quần áo để thay cho ngoại. Vừa chạy ra th́ ngoại đă bị ngă ngửa ra đằng sau mất tiêu hồi nào. Có lẽ bị chấn thương sọ năo, sau đó ngoại bị mê man luôn mà người ta hay gọi là "cấm khẩu" đó chị. Cũng lâu rồi TS quên mất nhưng h́nh như là sau mấy tiếng đồng hồ hay mấy ngày ǵ đó th́ ngoại tắt thở. Vậy ngoại TS có bị nghiệp nặng không chị? hic, cảm ơn chị TT nhiều, nhỏ này lại thắc mắc nữa rồi!
---------------------

TS có thắc mắc ǵ th́ cứ việc tự nhiên mà hỏi, có ǵ đâu mà ngại phải khg ? Các bạn ḿnh cũng vậy. bởi v́ biết đâu ng khác cũng có cùng 1 thắc mắc giống ḿnh , có đặt vấn đề ra th́ mới học hỏi lẫn nhau đc chứ. c̣n bí lối th́ có bác Tuấn Kiệt mà. Ng thầy nào cũng trông mong học tṛ ḿnh đặt câu hỏi hết v́ có như vậy mới đánh giá đc tŕnh độ lắng nghe học hiểu của học tṛ ḿnh đến đâu để mà c̣n gia giảm giáo án, nên TT biết bác sẽ khg phiền đâu. .

TT khg biết mẹ của TS có ân hận chuyện bà ngoại khg , nếu có th́ TS nên nói bác đừng lo lắng ái ngại chuyện đó nữa. Ng già th́ phải có xảy ra chuyện này chuyện kia mới đi đc. khg đau ốm nằm la nằm liệt th́ cũng bị đút mạch máu năo đi cho mau. Ng già mà hễ té nhập thổ th́ khg bao lâu sẽ đi. mà như vậy th́ đỡ bị hành hạ xác thân. May mà có mẹ của TS ở đó chứ nếu khg th́ sao?
Mới cách đây 1 tuần , TT nghe có 1 ng bác quen cũng bị té nhập thổ chết 1 ḿnh trong nhà tới mấy ngày sau con cái mới biết , v́ bà ở 1 ḿnh ( khg chịu ở với con )... Sau này TT cũng trông ḿnh nếu phải đi th́ cũng đi cho mau cho rồi , chỉ sợ cancer này cancer kia lê lết cả mấy năm trời , con cháu khổ sở th́ thảm lắm.
Bởi vậy mà tụi ḿnh nên ráng tu hén , hih́    .

Thu Hà ơi, TH mấy hôm nay đi đâu vậy ?

Sửa lại bởi tamthuyen : 07 June 2006 lúc 10:33pm


__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1117 of 2168: Đă gửi: 07 June 2006 lúc 11:55pm | Đă lưu IP  

To Uớc Mi,

Hay quá . Uớc Mi đem con đi chơi cho khuây khoả cũng là 1 điều haỵ Tuyết Sương nói đúng , U/M hỏi bác Tuấn Kiệt cũng đc hay chạy qua mục đặt tên của anh Hoàng thiện Minh mà hỏi ư kiến đi nghẹ Chúc U/M mọi điều may mắn. .

[/QUOTE]

Tuyêt'sương & Chị cả TT: Cam' Ơn 2 chị nhé... Nêú đươc. Bac' Tuân'Kiêt. coi qua xem giup' th́ hay quá. Nhưng cac' chị cung~ biêt' Bac' bân. đên' là dương` nạ rố... Ẹ mỡ miêng. cung~ thâư ngaị á, v́ chinh' Ẹ đây bân. tuí buị nhiêù khi vô maư cung~ kh^ng đươc. binh` tâm mà suy nghĩ cac' anh chị trao đôĩ tranh luân. vơí nhau .. hay chiêm nghiêm. nhưng~ bá hay mà chĩ có thể đoc. lươc' qua có khi nhiêù bá quá phaĩ skip cho lẹ để mơí theo kip. cả nhà ( Ḷ ṭ chaỵ loc' coc' theo sau muôn' hut. hơi    Nhiêù khi bân. quá kh^ng về nhà chưng` vạ là.....    men` ơi Ẹ thât. sự kh^ng có thớ gian cho riêng minh` nưă ...

Thôi Ẹ phaĩ chaỵ ra rố.... Chạ că nhà ...

Mên' Nhớ
U/m
   
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
thuha469
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 03 February 2005
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 274
Msg 1118 of 2168: Đă gửi: 08 June 2006 lúc 12:23pm | Đă lưu IP  

Hi chị TT, chào cả nhà,

Cám ơn chị TT dă lo lắng cho em, h́h́... Em vẫn b́nh thường chị à. Nhưng mà mấy hôm nay em tạm thời tịnh khẩu một chút dể chiêm nghiệm những ǵ ḿnh dă học dược từ bác Tuấn Kiệt 101010, từ tất cả mọi người . Với lại công việc duổi em chạy như cờ lông công nên không có thời gian lên web.

Thú thật với cả nhà, em có dọc qua các bài của nhân vật Only_One post lên về Phật Giáo, dọc lại những bài của nhân vật KMM về những tranh luận Phật Giáo . Càng dọc, em càng rối mù v́ chữ nghiă trong dó . Có những diều em thấy cũng có cái hay, nhưng cũng có những diều em thấy chỉ là một rừng chữ mà em không tài nào hiểu nổi (h́...chắc chắn là tại cái dầu tối ṃ ṃ của em gây ra chứ không sai! ) .
Mấy hôm nay, em dang dọc một quyển sách rất hay của Dức Dạt Lai Lạt Ma về chuyển biến tâm . Em thấy quyển sách dó hay quá, rất dơn giản và di thẳng vào suy nghĩ của con người . Cách nói và viết của ngài rất dơn giản và có sức thuyết phục cao lắm . Có những câu hỏi về Mật tông, về các nhánh khác của Phật giáo, nhưng nói chung th́ tất cả dều qui vào chữ "Tâm" và "Từ Bi", bởi lẽ trong Từ Bi dă bao gồm Hỉ Xă rồi .
Thật sự, em chưa dọc hết nên không dám nhiều lời về vấn dề này . Dể em dọc xong, em sẽ xin nói những suy nghĩ của em về những ǵ em thâu lượm dược trong quyển sách (hehehe...chỉ là của riêng em thôi nghen, nhiều khi cũng sai bét bè be dối với người khác ) .

Thú thật em cũng dang muốn suy nghĩ nhiều về những diều ḿnh thâu lượm dược nên tạm tị nh khẩu mấy hôm nay . Em nghĩ ra một diều là : mọi thứ trong cuộc dời giống như môt. ṿng tṛn không dứt ( giống như thuyết luân hồi vậy !), cả tâm thức con người dường như cũng vậy ! Di dến cơi tận cùng của sự phức tạp th́ sẽ thấy rằng sự dơn giản mới là chià khoá của b́nh an . Thiệt khó nói quá với những ǵ em cảm nhận dược, nhưng em cảm thấy b́nh an h́...h́...

Chúc chị và cả nhà vui trong ngàỵ

P.S: anh CT post lại quyển sách hay quá . Mong anh tiếp tục viết .
Quay trở về đầu Xem thuha469's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi thuha469
 
uyen
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 03 August 2003
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 197
Msg 1119 of 2168: Đă gửi: 08 June 2006 lúc 6:41pm | Đă lưu IP  

Chào Bác Tuấn Kiệt, Chị TamThuyen và cả nhà,

Đúng như Cu_Ti và ytot nói ở trên,
các bài của Bác TK, uyen cũng đọc rồi quên rồi,không biết tại sao ? chỉ có những đoạn Bác trả lời riêng cho chị TS, hay những đoạn it' danh từ Phật học thi` uyen c̣n hiểu đôi chút, ...

Chi TT thân,
uyen cùng xin có lời chia buồn cùng chị, số phận con người thật mỏng manh, thấy đó rồi mất đó, mọi việc chẳng ǵ vĩnh cữu hết, uyen cũng có 1 người bạn , trong tháng này chị ấy đă đi phúng điếu 4 nơi, tính luôn 1 người thân !
uyen cũng chẳng cầu mong sống thọ đâu, nhiều khi tuổi già bệnh hoạn, th́ thọ cũng chẳng phải là phước mà cực xác ḿnh, phiền ḷng con cháu !
Cám ơn chị c̣n nhớ đến yêu cầu " kể chuyện ma" của uyen, mong đọc chuyện của chị, nhưng chắc chỉ dám đọc ban ngày thôi,   
Xin chúc cả nhà 1 ngày thứ sáu và một cuối tuần đầy vui vẻ, hạnh phúc !

Sửa lại bởi uyen : 08 June 2006 lúc 6:41pm
Quay trở về đầu Xem uyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi uyen
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1120 of 2168: Đă gửi: 08 June 2006 lúc 10:14pm | Đă lưu IP  

To Thu Hà,

Ok ít ra con nhỏ này cũng biết lon ton về nhà viết vài chữ . chị tưởng TH ôm mền gối đi vacation rồi, hih́ .

BÁc TK có nói là đọc bài pháp phải cẩn thận sàng lọc kẻo bị bội thực.
Ḿnh đọc bài nào mà thấy tâm tư an lạc , giảm bớt sân hận chấp ngă , phát thiện tâm, muốn hy sinh làm điều lợi ích cho tha nhân mới là đi đúng đường. C̣n ai giảng cho nhiều mà làm cho tâm tư ḿnh rối mù th́ thôi tốt nhất đừng đọc tới để khỏi vướng mắc.
Ngay trong thực tế cũng vậy, ḿnh vào 1 lớp học, ng thầy cô nào mà đă nắm đc cốt lơi của bài học và có phương pháp th́ sẽ giảng rất khúc chiết rơ ràng . C̣n ng thầy cô nào mà giảng tùm lum tà la mà rốt cuộc học tṛ như bị vướng vào sa mù th́ chẳng có đem đến kết quả nào tốt đẹp hết cho cả 2 bên.
Chúc TH luôn vui vẻ b́nh an. Bận ǵ th́ bận , Đừng quên tiết mục nấu ăn nghe.
Thân ái.

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 

<< Trước Trang of 109 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 3.4453 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO