Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 113 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Căn nhà Thiện Duyên. xin mời bác Tuấn Kiệt và các bạn hiền. (Đă bị đóng Đă bị đóng) Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1501 of 2168: Đă gửi: 04 October 2006 lúc 9:06am | Đă lưu IP  

Cu_ti đă viết:

Xin chào cả nhà


Chị TT ơi, CT cũng có coi cuốn băng số 83, thích nhứt là cô ca sĩ đóng trong vai tṛ kịch, cổ quả thật là đa tài, làm CT cười lăn cười ḅ trên sàng nhà luôn, quả thật ai mà cưới cổ chắc vui nhà vui cữa hỷ CT thấy trương kỳ này rất hay, ít nhứt CT cũng biết được nhạt của những bài CT thích là do ai viết, cái ông nhạt sĩ ǵ mà biên toàn là nhạt buồn mà CT thấy ổng t́nh thâm nghĩa nặng ghê, lúc mà người ta tặng hoa cho ổng, ổng liền đem xuống tặng lại vợ ổng liền làm CT hổ thẹn quá, già như vậy mà c̣n lảng mạng quá, cái này đáng nên học tập có phải kg chị. Điều kính phục nhứt là tinh thần nghệ sĩ của ổng cao thượng ghê CT rất khăm phục. CT ghé ngang xí xọn vài lời với chị cả. Xin chúc tất cả một ngày vui vẽ




Xin chào cả nhà,

Phải rồi đó CT , TT cũng có coi phần hài kich do Kiều Oanh và Lê Tín (th́ phải) diễn . Thiệt t́nh
cả nhà cũng cười lăn cười lóc . Cô đó rất có duyên . Tuy nhiên TT khg biết gia đ́nh cô đó sẽ hạnh phúc hay khg v́ nhiều khi thực tế cuộc đời của họ chưa hẳn đă là nhg trận cướ như trên sân khấu đâu.
Chúng ta nh́n nhg danh hài nổi tiếng , cuộc đời của họ cũng khg phải là vui ḥan ṭan đâu.

TT biết 1 ng bạn rất tiếu lâm và có duyên , mỗi lần họp bạn, hễ nói ra câu ǵ tưng tửng là cả bọn cười lăn, nhg ở ngoá đời th́ tánh t́nh rất nóng naỷ bộp chộp ,trong gia đ́nh với con cái th́ rất nghiệm khắc, hở 1 chút là la hét con. thậm chí với chồng cũng hay bắt khoan bắt nhặt, giận tới giận lui hoài. Cũng may là chồng con rất hiền,ng chồng biết nhịn vợ,nên gia đaọ cũng c̣n êm ấm .

Mấy ông nhạc sĩ c̣n thương vợ quá th́ thật là cảm động
. Ba của TT cũng rất là gallant với mẹ của TT, ngày sinh nhật của nàng th́ đi mua 1 bó hoa hồng về tặng vợ dù đă hơn 90t rồi. Khg biết sau này ḿnh già háp rồi, chồng ḿnh có c̣n nhớ gallant với ḿnh khg, tuy nhiên TT cũng có "thằng con tiểu đồng " biết nhắc nhở ba nó , h́h́. Tội nghiệp mấy hôm nay anh hai lăng xăng lít xít lén lút đi mua qùa cho sn mẹ nó ( lâư tiền túi riêng ), làm như là bí mật quốc gia vậy đó , rồi ngày nào cũng hỏi ba nó đă biết ngày nào chưa và đă chuản bị chưa.
Thiệt là dễ thương hết sức. . Bác TK lúc trước có nói là thằng con này là phước về sau của TT , TT cũng hy vọng là như vậy v́ tánh t́nh nó rất dễ thương, rất có t́nh vơí cha mẹ và nhg ng xung quanh, nhiều khi buồn cái ǵ nh́n con th́ ḷng ấm lại rất nhiều. ...

Vài ḍng tản mạn cho vui. Bác TK ơi, bác rảnh chưa vậy , TT mong đọc bá bác viết lắm.

Kính chúc bác và gia đ́nh ḿnh luôn đc vui vẻ.

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1502 of 2168: Đă gửi: 05 October 2006 lúc 10:38pm | Đă lưu IP  

Xin chào cả nhà,

Mâư hôm nay nhà ḿnh có vẻ êm ả quá. Moị ng chắc đang ôn luyện bài cuả bác TK rồi. TT th́ lu bu hơi nhiều , công tác xă hội th́ cũng làm ḿnh tương đôí bận tâm bận trí khg ít v́ trách nhiệm th́ nhiêù. Tháng vưà rồi th́ cũng có đôi điều áp lực , th́ thôi coi như là thử thách vậy mà. Ḿnh làm việc thiện nguyện nhiều bao nhiêu th́ thử thách càng lớn bấy nhiêu. V́ thói thường ai làm việc khg công th́ sẽ dễ phát tâm kiêu mạn , thiếu kiên nhẫn đễ tiếp thu ư kiến ng khác. Ai cũng thấy công lao ḿnh khg nhỏ, hay là hay tự ái tủi thân th́ đó mới là điều nguy hiểm...cho nên lúc nào cũng phải phát huy tinh thàn hy sinh , hỉ xă hết ai khg hiểu cho ḿnh th́ cũng phải biết nhăn răng ra cười trừ.......

Bác TK ơi, bác đi xe ôm về cho mau mau mà khai but tiếp cho căn nhà này đc bừng sàng ành nắng như ngày nạ đi bác. Mâư hôm nay toàn là tin bụn khg thôi bác ơi, hết chuyện kẻ này xách súng vô trường giết học tṛ vô tội bên Canada/Montreal , lại đén ng điên khác bên Mỹ xách súng hành quyết 14 học tṛ nữ bên Pensylvania . Sao cuộc đời nhiêù chuyện kỳ lạ qúa đi thôi. đă vậy rồi nhg cuộc chiến tranh phi lư khủng bố cứ tiếp diễn triền miên chẳng giống ai.
Tt thiệt là mong nhớ nhg lời khuyên răn đầy minh triết của bác lắm. .

Hôm nay là sinh nhật của TT. Hồi sáng thằng con lon ton dậy sớm làm bánh ḿ trứng ốp la , bày biện dao nĩa ,ly tách thậm chí cả đèn cầy trên bàn nưă .
An xong rồi th́ cu cậu mới đem quà ra, mấy cây kẹp tóc , 1 cái gối nhỏ và 1 caí card trong đó chàng ta làm 1 bài thơ bằng tiếng Anh cho mẹ nó. Thiệt là romantic hết sức . Sau này lớn lện cua gái chắc là thuộc loaị pro rồi quá, hehehe...
Nó c̣n tâm sự với mẹ nó là tốn cho mẹ nó hết $3 ( mua 3 món ỏ tiệm 1 đồng/món ) . Thành ra tối nay phaỉ dắt cây kẹp trên tóc cho cu cậu vui ḷng, hihi, trời, sến hết biết luôn .....

TT xin đem 1 b́nh bông thật đẹp để chưng ỏ pḥng khách và 1 ổ bánh sinh nhật kem vơí dâu tươi to tổ bố ra ṃi cả nhà . Xin kính bác TK 1 ly rươụ trái cây và cả nhà ḿnh môĩ ng 1 ly champagne, coi như mừng TT đc thêm 1 nếp nhăn vậy   
Nào xin mời tất cả dzô....dzô...!!!!

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1503 of 2168: Đă gửi: 06 October 2006 lúc 7:34am | Đă lưu IP  

To: Sis Ta^mThuye^n

http://www.riversongs.com/greetings/bprayer.html

fr: U/m
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1504 of 2168: Đă gửi: 06 October 2006 lúc 7:38am | Đă lưu IP  

5 Tháng Mười
Sứ Điệp Của Một Người Tàn Tật


Hằng năm tổ chức có tên là "Tự nguyện chịu đau khổ" hành hương đến Lộ Đức để chia sẻ kinh nghiệm của họ khi đối đầu với đau khổ. Năm 1982, khách hành hương đă chú ư đến lời chia sẻ của Jacques Lebreton, một phó tế vĩnh viễn không tay, mù mắt. Chúng ta hăy lắng nghe chứng từ của ông:
Sau trận đánh ở El Alamem, tôi và các bạn của tôi đang lo gỡ ḿn. Một anh bạn tôi cầm một quả lựu đạn và vô t́nh mở chốt. Trong cơn hốt hoảng, anh trao cho tôi. Tôi cứ tự nhiên cầm lấy quả lựu đạn. Nó đă nổ tung trong tay tôi. Tôi tối tăm mặt mũi, không nói được nữa. Tôi cảm thấy ḿnh đang chết. Tôi chỉ c̣n là một người không tay, không mắt... Tôi toan tự tử.
Trên giường bệnh ở nhà thương, tôi, một người đă không giữ đạo từ lâu, tôi bắt đầu cầu nguyện. Tôi xin được rước lễ. Tôi đă hiểu nguyên do sự đau khổ của tôi là tội lỗi nhân loại: đó là thù oán, kiêu căng, chiến tranh... Và tôi đă t́m lại được sự an vui và trông cậy.
Tôi cảm thấy một cái ǵ tương tự như Chúa Giêsu trong vườn Giêtsêmani. Ngài cũng không muốn chịu đau khổ. Ngài đă van xin: "Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi uống chén này", nhưng liền sau đó, Ngài lại thưa: "Lạy Cha, xin vâng theo ư Cha". Sau thảm kịch Golgotha, Ngài đă sống lại. Chính nhờ mầu nhiệm chết và sống lại mà Chúa Kitô muốn cho chúng ta cùng sống. Tôi đă đạt đến mức độ không phải là chịu đựng mà là chấp nhận. Chịu đựng là một thất bại. Chấp nhận là một chiến thắng. Trên giường bệnh, tôi đă khóc, khóc v́ sung sướng với ư nghĩ ấy. Điều mà tự nhiên tôi cũng không thể chịu được, nay nhờ ơn Chúa tôi đă chịu được.
Như lời văn hào Mauriac nói: "Chúa Giêsu không đến để xóa bỏ đau khổ, nhưng để cùng hiện diện với những người đau khổ". Tôi đă cảm nghiệm được lời Chúa phán: "Phúc cho những kẻ khóc lóc, phúc cho những kẻ đau khổ".
Tại Evreux, tôi được gặp một người đàn bà hoàn toàn bất toại, đến nỗi không thể nói được. Nhưng nhờ ngón chân cái của bà, bà có thể máy động bàn chữ cái trên một miếng ván và bà đă tặng cho tôi một bài thơ có tựa đề "Nụ cười".
Tôi liên tưởng đến một người đàn ông khác, bị điếc lúc 14 tuổi, mù từ lúc lên 16 tuổi. Trên giường bệnh, lúc hấp hối, người đàn ông 87 tuổi này đă thốt lên như sau: "Tôi đă trải qua một cuộc đời tốt đẹp".
Ông Jacques Lebreton kết luận như sau: "Tôi, một người không tay, không mắt, tôi cũng thấy đời tươi đẹp. Cuối cùng, sự tàn tật lớn lao nhất là bị chia ĺa với Thiên Chúa. Tôi không thể nói như vậy, nếu tôi lành lặn với đôi mắt và đôi tay. Nhưng tôi có thể nói như vậy v́ tôi biết thế nào là sống xa Chúa. Và hôm nay, sau một chặng đường dài, tôi lớn tiếng kêu lên với tất cả các người anh em của tôi rằng: Thiên Chúa hằng sống. Đức Kitô đă sống lại".
Đă có khoảng 6,000 vụ lành bệnh lạ lùng được ghi nhận tại Lộ Đức, trong số này chỉ có 64 vụ được Giáo Hội công nhận là phép lạ. Nhưng phép lạ cả thể nhất của Lộ Đức cũng như của những trung tâm Thánh Mẫu khác: chính là phép lạ của ḷng tin. Và trong những phép lạ của ḷng tin ấy, kỳ diệu hơn cả vẫn là niềm tin, sự chấp nhận, tinh thần lạc quan của chính những người đau khổ. Trong niềm đau tột cùng trong thân xác cũng như tâm hồn, những con người ấy vẫn c̣n thấy được ư nghĩa của cuộc sống, t́nh yêu cao cả của Chúa. Đó chính là phép lạ mà Chúa vẫn tiếp tục thực hiện qua những người có ḷng tin. Và đó cũng là phép lạ mà chúng ta không ngừng kêu cầu Chúa thực hiện.
chúng ta hăy cầu xin Chúa ban cho chúng ta được tiếp tục tin yêu, được tiếp tục nh́n thấy ánh sáng phục sinh giữa những đêm tối của khổ đau, thử thách. Chúng ta cũng hăy cầu nguyện cho không biết bao nhiêu người đang quằn quại trong đau đớn của thể xác, trong cô đơn của tâm hồn. Xin cho họ được nâng đỡ, ủi an và t́m được niềm tin.

Trích sách Lẽ Sống
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1505 of 2168: Đă gửi: 06 October 2006 lúc 7:43am | Đă lưu IP  

6 Tháng Mười
Chờ Đợi

Theo tâm lư thông thường, ai cũng sợ phải chờ đợi, ai cũng sợ phải xếp hàng cả ngày. Ít hay nhiều, sự chờ đợi nào cũng là một cực h́nh. Nhưng mâu thuẫn thay, chúng ta lại thường biến cuộc đời thành một thứ đợi chờ, thành những pḥng đợi triền miên...
Cả tuần lễ, ai cũng mong được đến ngày thứ Bảy, Chúa Nhật để được nghỉ ngơi. Chúa Nhật này đến, chúng ta lại chờ đợi Chúa Nhật khác đến. Tháng này đến, chúng ta lại chờ tháng sau. Năm này đến, chúng ta lại chờ năm sau...
Lên xe, chúng ta mong đến đích điểm. Khi đến nơi, chúng ta lại thấp thỏm mong ra về. Vào rạp chiếu bóng, nhiều người thường vội vàng đứng dậy trước khi cuốn phim chấm dứt: họ làm như thể vào rạp chiếu bóng là chỉ để mau đến giây phút ra về. Đi dự thánh lễ, dù lễ chưa xong, đă có kẻ muốn vội vàng đứng lên ra về: họ làm như thể chỉ đến nhà thờ để mong cho đến giây phút tan lễ. Vừa ra khỏi nhà, đă chờ mong để quay trở lại, nhưng khi vào nhà th́ lại đợi đến lúc đi ra.
Với sự nóng ḷng chờ đợi giây phút sẽ tới này, chúng ta sống như thể cuộc đời không có sự liên hệ với những giây phút hiện tại. Chúng ta biến cuộc đời thành một thứ pḥng đợi, đợi hết cái này đến điều kia, đợi cả những điều sẽ không bao giờ xảy đến.

Trích sách Lẽ Sống
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1506 of 2168: Đă gửi: 08 October 2006 lúc 11:27am | Đă lưu IP  

UocMi đă viết:
To: Sis Ta^mThuye^n

http://www.riversongs.com/greetings/bprayer.html

fr: U/m


Cám ơn U/M rất nhiều. Mấy hôm nay TT phải họp hành lung tung rồi c̣n lo tổ chức để đón chào 1 số ng đại diện ỏ xa sang thăm, nên khg rảnh nhiều để già chuyện với nhà ḿnh.
Thậm chí c̣n tới trễ lớp học dịch lư nưă    .
ở nhà ḿnh h́nh như cũng có mấy ng dăng kư đi học giống TT hả ? hihi, có ǵ tụi ḿnh khảo bài chung mí nhau cho vui hỉ. .
TH biến đi đâu mà bài chuyện vui chưa lên khuôn vây hén?


Sửa lại bởi tamthuyen : 08 October 2006 lúc 11:30am


__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1507 of 2168: Đă gửi: 10 October 2006 lúc 8:10pm | Đă lưu IP  

10 Tháng Mười
Trần Như Nhộng

Trần B́nh vốn là một mưu thần đời nhà Hán, thời Hán Sở tranh hùng. Một hôm, khi trốn Sở về đầu Hán, Trần B́nh phải đi qua một con sông lớn. Người lái đ̣ đưa khách qua lại vốn là một tay cướp giật, giết người khét tiếng. Hắn nghĩ Trần B́nh là một người giàu có, định ra tay hăm hại để thâu đoạt tiền của. Biết ư định của tên lái đ̣, trước khi xuống đ̣, Trần B́nh đă cởi bỏ hết quần áo. Ḿnh trần như nhộng, Trần B́nh lại đến xin tên lái đ̣ cho chèo phụ giúp hắn. Nghĩ rằng một người trần truồng như thế không phải là một người giàu có, tên lái đ̣ đă để yên cho Trần B́nh. Thế là ông thoát nạn.
Đôi khi phải chấp nhận một vài nhục nhă, cắt bỏ đi một phần của cải hay cả một phần thân thể, chúng ta mới có thể thoát khỏi hiểm nguy đe dọa đến tính mạng. Trong bất cứ một cuộc di tản nào, để bảo đảm cho mạng sống, đôi khi người ta phải bỏ lại đằng sau nhà cửa, ruộng vườn, tài sản và ngay cả bà con thân thuộc của ḿnh. Chúng ta có một sự sống giá trị gấp bội phần sự sống trên trần gian này. Sự sống ấy đ̣i hỏi chúng ta phải hy sinh tất cả mọi sự trong cuộc sống tạm bợ này. Lời sau đây của Chúa Giêsu đă đánh động không biết bao nhiêu người trong lịch sử nhân loại: "Lời lăi cả thế gian để được ích ǵ nếu mất linh hồn ḿnh?"

Trích sách Lẽ Sống
Trần Như Nhộng
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1508 of 2168: Đă gửi: 11 October 2006 lúc 2:13pm | Đă lưu IP  

kính chào bác Tuấn Kiệt và các bạn,

Tt dù bận rộn đến đâu cũng phải về nhà săn sóc nó, cắt vài bông hoa đẹp trong vườn để chưng cho sáng sủa, để chờ bác và các bạn về nhà. Cám ơn UM luôn quan tâm .
Bác TK chưa khai bút có lẽ là thâư chúng ta chưa đủ tha thiết học hỏi hay là thấy nhân duyên chưa đủ.
TT cũng tự cảm thấy có lỗi phàn nào v́ mâư lúc nay thật t́nh TT có bận rộn lu bu qúa, tâm cũng lăng xăng lít xít khg ít . V́ vậy TT mâư ngày nay cũng cố gắng thu xếp mỗi tối trước khi đi ngủ ôn lại bài của bác, tâm niệm là dù thế nào chăng nưă th́ đây là kim chỉ nam cho cuộc dời ḿnh. Ḿnh đă biết hướng đi của ḿnh th́ cứ vững vàng buớc tiến v́ làm ǵ th́ làm, nêú nhg công việc , suy nghĩ và hành động của ḿnh đều cố gắng hướng về mặt đem lại lọi ích đến cho quần chúng th́ ở đâu cũng sẽ có Ơn Trên chư Phật độ tŕ chúng ta.
TT đọc lại nhg bài Vô Tâm , Vui Vẻ và Đất th́ thâư vẫn xúc động như xưa nhg có 1 điều lạ kỳ lạ nhg cảm xúc có phàn khác hơn trước, giống như ḿnh đang băt đầu qua 1 ngưỡng cưả khác, có phần sâu lắng hơn. Có nhg đoạn mà trước đây ḿnh đọc chưa thấm nhiều hay tâm trạng khi đó như có vẻ mới t́m ra mà nay th́ có vẻ xác quyết hơn khẳng định hơn. Nhg bài bác viết thật là cả 1 kho tàng , TT thật là trân quư lắm. .

TT sẽ luôn chờ đợi nhg bài giảng tiếp của bác và mong các bạn cũng sẽ như vậy.

Chúc cả nhà luôn vui

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1509 of 2168: Đă gửi: 11 October 2006 lúc 2:18pm | Đă lưu IP  


TT xin copy 1 bài viết hay , xem như là 1 bông hoa đẹp thân tặng cho nhà ḿnh.

CAU HAT TIM NHAU



Tôi gặp lăo lần đầu trong quán thịt chó của bà Tư béo, nơi tôi đến bỏ rượu gạo hàng chiều sau giờ đi làm. Lăo xuất hiện với bộ dạng một người lỡ đường, tay bị, tay mũ cối, gương mặt rỗ hoa lấm tấm bụi đường và mồ hôi. Tưởng lăo là người ăn xin, bà Tư đuổi như đuổi tà:

- Đi ra! Để người ta bán, đừng có hăm tài.

- Thưa bà, tôi không xin. Tôi tận Hà Bắc vào đây t́m người quen. Bà cho tôi hỏi... bà có biết người này.

Lăo ch́a ra mảnh giấy bọc ép nylon như thẻ căn cước, ghi ḍng chữ: Hai Xuân, người Bắc Ninh, có chồng tên Tuất. Sau 1975 có người gặp sinh sống ở Đà Nẵng.

- Mơ hồ thế có trời biết! Không đường, không số nhà... Già rồi lẩm cẩm. Con cháu sáng suốt không sai đi t́m. Thôi đi chỗ khác. Đây cũng là dân ngụ cư thôi! Không biết!

Bà chủ quay ngoắt, dềnh ngang bộ mông núng nính đi vào bếp. Lăo lẩm bẩm:

- Cả tuần nay... hỏi ai cũng trả lời chừng đó!

Thương hại lăo, tôi gợi chuyện:

- Thế bà Xuân người như thế nào?

- Cô ấy người dong dỏng. Trắng tươi. Hát hay. Xinh đẹp.

Bàn thịt chó bên cạnh lập tức nhao lên:

- ồ ! Cháu lăo hả? Bao nhiêu tuổi? Để tụi này t́m giúp coi có “xơ múi” chi không?

- Cô ấy thua tui một tuổi?

Cái quán ven đường bỗng ̣a vỡ tiếng cười. Tiếng đập bàn, la ó, huưt gió, hô hố... náo loạn.

- Thế th́ "cố" chứ "cô" ǵ! Làm tụi này tưởng bở bố ạ! Cỡ ấy ra nghĩa địa t́m dễ hơn.

- Mà cố Xuân là ǵ của lăo? - Gă để râu xồm xoàm vừa nhai vừa hỏi.

- Xưa cô ấy là bạn hát quan họ của tôi.

- Lăo vượt đường dài ở tuổi này để t́m một bạn hát xưa già khú đế à?

- Vâng.

- Trời ơi... là trời... ở mô rớt xuống ông ngố đa t́nh như ri hở trời! - Gă giọng Huế cùng bàn cúi gập người rên giữa một tràng cười. C̣n lăo điềm tĩnh, kiên định hỏi tiếp:

- Mua bản đồ thành phố ở đâu mấy chú?

- Thôi lăo ơi, có khát tợp ít ngụm rồi mua vé về nhà nằm nghỉ. Kiếp sau yêu cho dài ngày rộng tháng.

Rồi để thưởng câu nói mà gă tự cho là ư vị ấy, gă để râu ngửa mặt lên trời, ném điệu nghệ một miếng dồi chó vào miệng, nhai nghiến ngấu, tợp một ngụm rượu, khà một tiếng khoái trá.

- Ngoài tôi, chỉ có món xào và rựa mận là để bát đĩa. C̣n các món khác đựng trong lá tất... Ăn bốc mới đúng điệu. - Đột ngột lăo góp ư.

- Coi bộ cũng là dân nghiện mộc tồn.

- Phải thật thoải mái, không cần giữ ư tứ. Bữa ăn phải đượm mùi hoang sơ của những người lục lâm tứ chiếng.

- Mở đầu được đấy ! Mần ly rượu nói tiếp đi!

Câu chuyện xoay quanh chó: cách chọn chó, nấu chó, ăn chó... Lăo sành đến nỗi những cái mặt đỏ gay, những cái miệng bóng nhẫy đều quay về phía lăo hóng chuyện. Cái mông núng nính của bà Tư cũng yên vị trên chiếc ghế dựa hồi nào. Bà chủ đang há hốc miệng nghe lăo bày cách chế biến từ bảy món cầy cơ bản thành mười món hoặc hơn nữa. Lạ là lăo sành món “hương nhục” đến thế lại từ chối động đũa vào đĩa chó. bà Tư đích thân bưng đến đặt trước mặt lăo để mong thụ giáo. Lăo giải thích hễ lăo cầm đũa là phải ăn no mới thôi. Cái thứ này hễ ăn là say, ăn măi... ăn th́ phải đúng điệu với bạn tri ân để say c̣n khóc cười cho hả...

- Khách của tui đủ giới, ở khắp thành phố này - bà chủ lên tiếng - Ḍ t́m một cố Xuân nói giọng Bắc, vấn khăn, cao dong dỏng, biết hát quan họ không phải là khó. Tui sẽ nhờ anh em... sẽ để lăo ăn thịt chó thỏa thuê không lấy tiền... với điều kiện lăo giúp tôi tiếp khí sắc cho quán. Dăy này bốn quán... phải có ngón nghề đặc biệt mới kéo khách về ḿnh...

Quán thịt cầy của bà Tư béo từ độ có lăo bỗng đông khách hẳn. Thịt bao giờ cũng lớn bùi, bé mềm, cả tơ cả cứng cho đủ vị cuộc đời. Lá sen, lá dong riềng, lá chuối được thay đĩa men. Quán có đến mười hai món “hương nhục”, thơm điếc mũi. Buổi tối quán tắt đèn điện thắp đèn cầy ăn thịt cầy... âm âm u u thế mà gọi mời đáo để. Những câu chuyện về đời, về chó của lăo dưới ánh nến bao giờ cũng khiến khách ăn cảm thấy bữa rượu thịt đậm đà. Bữa nào lăo không tới, họ lại ăn uể oải đ̣i lăo có mặt. Bọn họ gọi lăo là "lăo Tầm Xuân". Cái quán ven đường rôm rả hẳn lên khi ông lăo mặt rỗ hoa, ăn mặc nhếch nhác bước vào. Họ hát ong ỏng đón lăo:

“Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc. Em đi lấy chồng anh tiếc lắm thay. Già rồi tiếc vẫn chưa nguôi. Xắn quần anh lội suối, kḥm lưng anh vượt đèo...”.

Có hôm, men rượu không giải được nỗi sầu vô vị, họ lại đem lăo ra giải buồn. Họ đổi những tin “dỏm” về cố Xuân bằng những câu chuyện của lăo hoặc một cú tẩm quất sướng ê người. Nếu quán vắng khách, họ nằm ườn ngay trên nền quán, ưỡn tấm thân trẻ trung ră rời cho lăo tẩm. Xương bật gịn tan, c̣n bọn họ lè lưỡi: “Hồi trẻ, lăo phải vật trâu!”

- Hồi trẻ, tôi giật đến hai giải thi vật - Hứng chí lăo khoe.

- Thế mà không vật nổi cô Xuân dong dỏng, trắng tươi, hát hay xinh đẹp.

Cả bọn cười ồ c̣n lăo bỗng tiu nghỉu. Lăo ngừng đấm hỏi:

- Lần này "dỏm" không đó?

- Dỏm 50%. 50% có thể thật. Đứa nào nói dối 100% hộc bia ra ngay.

Chân dung cố Xuân thay đổi xoành xoạch. Khi th́ cố Xuân ở tận bên làng biển An Hải, mù v́ khóc lăo. Khi th́ ở trên Ḥa Khánh, điếc đặc. Khi th́ ở tận Ḥa Cường, suốt ngày ho sù sụ...

Có lúc bọn trẻ kéo vào quán một bà già nghễnh ngăng, ré lên: "Lăo Tầm Xuân ơi, cố Xuân đây nè!". Bà già chửi te tua c̣n bọn chúng cười hô hố. Chỉ có lăo không nói một lời. Tôi có cảm tưởng có cái ǵ nặng hơn chiếc lá khô vỡ tan tành trong ḷng lăo. Ôi lăo Tầm Xuân! Lăo t́m trong cuộc đời nước chảy mây trôi như một h́nh bóng của kư ức th́ t́m sao đặng? Những cuộc "gặp" ấy để lại trong ḷng lăo dư vị cay đắng. Lăo ngồi uống rượu suông, mắt mờ đục như có khói và lăo hát. Dĩ nhiên không phải để cho chúng tôi nghe! Lăo hát hay lắm. Hay đến nỗi có lần tôi phải chở vợ đến nghe. Nàng đứng ở ngưỡng cửa nghe lăo hát bài ruột: "Khi tương phùng, khi tương ngộ. Xuôi lên bộ, văng vẳng tơ t́nh. Chiêm bao lần chẵn năm canh. Bao lần anh ngồi tựa trăng thanh. Thương nhớ sâu oanh. Lẻ loi chim nhạn. Bạn t́nh ơi! Em biết đến bao giờ gặp mặt sánh đôi. Suốt năm họa là. Duyên bén ngăn, văng vẳng tơ t́nh. Trước không phải, sau đền duyên ba sinh".

Khó tưởng tượng một giọng hát say đắm ngọt ngào dường kia lại thoát ra từ một lồng ngực hom hem phô những giẻ sườn. Vợ tôi bảo không phải lăo hát mà t́nh yêu lăo hát. Nàng có đôi chút học vấn để nhận xét: đằng sau vẻ ngù ngờ, xấu xí, già nua kia là một trái tim thực có một cô Xuân dong dỏng, trắng tươi, hát hay, xinh đẹp trên đời. Cô Xuân ấy không bao giờ già, không bao giờ xấu, không bao giờ chết trong lăo!

Sau lần nghe lăo hát và những câu chuyện tôi kể về lăo, vợ tôi bỗng trở nên “ái mộ” lăo. Nàng bảo tôi chở lăo đến nhà chơi rồi lăo trở thành khách quen thuộc của cả nhà. Họ cũng bị lăo “mê hoặc” như cả quán cầy tơ của bà béo. Lũ con tôi quư lăo vô cùng. Lăo bày chúng hát nghêu ngao những bài quan họ. “Sớm đi chơi hội, tối về quay tơ. Dải yếm phất phơ. Miếng trầu, mồi mốc. Miếng ăn, miếng buộc. Miếng gối đầu giường. Muốn t́m người thương. T́m đâu cho thấy?”... Lăo cho chúng những đồ chơi thật ngộ - những con vật bằng lá dừa biết ngúc ngắc, con gà trống bằng đất sét ḷe loẹt xanh đỏ tím vàng kẹp chiếc kèn lá có thể cất tiếng gáy... Bếp nhà ấm áp khi có lăo. Lăo nếm rượu chính xác như đo, hàn giúp cái xoong, cái nồi rất khéo. Lăo mơ màng kể cho chúng tôi nghe những ngày hội Lim, những liền anh áo the khăn xếp, liền chị thắt lưng hoa lư, yếm đào con nhạn, mắt lá răm lúng liến hát thâu đêm. Tôi ngồi nghe lăo tả những làn điệu quan họ đắm say miên man d́u dặt và yêu cầu lăo hát nhưng thường lăo lắc đầu. Lăo bảo hát quan họ phải có đôi, có bạn, có chỗ. Kư ức lăo c̣n giữ nguyên vẹn những ngày hội quê lăo: Hội làng, Hội Xuân, Hội mùa... Trai thi mạnh, gái thi mềm. Thi hoa, thi vật, kéo co, hát chèo, nấu cơm, đánh đu, cờ người...

- Lăo gặp cố Xuân ở những ngày hội đó à?

- Vâng. Đó cũng là ngày hội quan họ, cả vùng như ngấm men say, phát cuồng v́ hội lễ. Năm ấy anh cu Rỗ là tôi tṛn 18 tuổi, được cử vào bọn quan họ làng để luyện giọng thi hát với bọn quan họ làng bên kia sông. Nhà tôi ba đời hát quan họ. Tôi luyện trên dưới 200 giọng, thế mà khi hát đôi với cô ấy tôi run. Tâm hồn tôi lơ lửng không đặt hết vào lời. Cô ấy là tiên quan họ. Ngày xưa cô Tấm cũng đẹp thế là cùng! Giọng hát sóng sánh. Mắt đen lóng lánh. Môi cắn chỉ đỏ thắm. Cần cổ như cuống hoa huệ... Tôi say, say lời hát, say cô ấy, quên cả ngón ruột phải tung ra vào phút chót để thắng dứt điểm. Cuộc thi kéo dài đến ba ngày. Tiếng trống dứt mới giật ḿnh ngơ ngẩn. Dĩ nhiên tôi thua...

- Đa t́nh thế sao không lấy?

- Lệ quan họ những đôi trai gái đă kết bạn quan họ không lấy nhau. T́nh yêu có nảy sinh th́ cũng gửi thương gửi nhớ qua lời hát. Kết nghĩa quan họ như kết nghĩa anh em, được cha mẹ hai bên, dân hai làng chấp nhận. T́nh bạn ấy chân thành, thủy chung, thắm thiết không chỉ đời ḿnh mà có khi c̣n đến đời sau. Làng tôi có nhiều cặp quan họ khi đầu bạc răng long, t́nh yêu trong câu hát xưa vẫn không tàn. Có dịp gặp nhau trên chiếu quan họ, họ lại sống lại thời xuân sắc. Anh em kết nghĩa quan họ gặp nhau “xuân thu nhị kỳ”, đến thăm nhau, ăn uống, vui chơi, ca hát với nhau. Mỗi bên có chuyện vui buồn đều tổ chức đi lại thăm viếng. Tôi nhận ra một điều: người ta có thể cho nhau niềm hạnh phúc to lớn biết dường nào và chẳng lần nào giống lần nào... Rồi cô ấy cũng phải đi lấy chồng. Bọn quan họ chúng tôi đến chia vui. Tôi đau ḷng hát miên man...

Mắt lăo bỗng mơ màng xa vắng. Rồi một giọng hát trẻ trung đằm thắm da diết cất lên: "Ăn quả nhăn lồng. Ước sao người ấy tôi bồng trên tay...”. Không phải lăo Tầm Xuân tóc bạc da mồi hát mà anh cu Rỗ tóc đen như mun, da mầu đồng, có giọng hát Trương Chi hát! Cô ấy hiểu ḷng tôi, chú ạ! -

Lăo lại ngưng hát, kể: Tôi hát bài "Khi tương phùng, khi tương ngộ" ngang nửa bài th́ cô ấy xen ngang, hát tiếp: "Bạn t́nh ơi! Em biết đến bao giờ họp mặt sánh đôi... Trước không phải, sau đền duyên ba sinh". Chúng tôi cắt câu quan họ làm đôi, mỗi đứa giữ một nửa. Hẹn kiếp sau chắp lại.

Sau đó là chiến tranh... nạn đói... Câu quan họ tan tác trăm phương. Tôi vào Vệ quốc quân, tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, khi ḥa b́nh lập lại, tôi về làng th́ nghe cô ấy đă theo chồng... nghe nói vào Nam .

Rồi tuổi già đến. Già buồn lắm chú ạ! Cô đơn và bất lực. Chết không đáng sợ bằng tuổi già. Sống đến đó, người ta mới nếm tận cùng chén đắng cay của đời. Tôi sợ h́nh ảnh ông hàng xóm ngày nắng được bế cả người lẫn chăn ra hong nắng. Nắng rực rỡ đọng thành từng vũng quanh ông ấy, c̣n ông ấy nhăn nhúm trong cái chăn rách... Tôi có cảm tưởng ông được đem phơi cho chết vi trùng. Có bà, được mua cho một cỗ hậu sự thật tốt. Lâu không chết, áo quan bị mọt đục. Ngày nắng con cháu đem ra phơi, trở qua lật lại rửa ráy càu nhàu... Luật đời chú ạ! Già th́ lụi tàn, phải chết. Sống lâu thành nợ của mọi người ngay con cái cũng chán... Một lần tôi ốm, trận ấy ốm thương hàn, thập tử nhất sinh. Trong những cơn mê, tôi cứ nghe một giọng hát lảnh lót níu tôi lại trần thế: "Người về bỏ bạn sao đành. Người về em vẫn đinh ninh tấm ḷng...". Giọng cô ấy! Chỉ có cô ấy mới có cái giọng la đà sát ngọn cỏ, cao vút chạm mây xanh, thầm th́ luồn lách trong da trong thịt. Tôi tỉnh lại đang mơ màng th́ nghe giọng dâu con thở than gần hết ngày tốt mà cha chưa chịu đi. Tôi mở mắt, chúng nó lại ríu rít hỏi han, làm ra vẻ vui mừng... Sau lần ốm ấy, tôi nghĩ đến chuyện đi t́m cô ấy. Chính cô ấy níu tôi lại cuộc đời này. Tôi phải đi t́m nửa câu quan họ cắt đôi. Trẻ không lấy nhau được, già ở bên nhau, hát với nhau cho đỡ côi cút. Trước sau vẫn là bạn có ǵ sai trái đâu?

Lăo im bặt. Đôi mắt già nua ch́m trong cơi vắng. Thời gian với lăo chỉ là lớp bụi mờ. Gió thổi, bụi bay, dĩ văng lại hiện ra nguyên vẹn trước mắt lăo. Đêm ấy, lăo hát miên man bên bếp lửa tàn. Một ḿnh hát, một ḿnh nghe, một ḿnh mở hội đồi Lim, lúng liến, đắm say, chân t́nh lai láng.

Thế mà sau một tuần đi công tác xa về, con tôi đă mếu máo níu áo ngoài cửa đ̣i tôi đi t́m lăo Tầm Xuân. Th́ ra lăo đă bỏ đi... Tự nguyện theo lăo là con chó mập ú của bà Tư cầy. Dường như chán gặm xương đồng loại, nó bỏ theo lăo Tầm Xuân.

Tôi cũng vô t́nh quên lăo nếu không có lần gặp lại ở Hàng Xanh, Sài G̣n cách đó hai năm.

Đó là một buổi trưa nắng chang chang. Con hẻm em gái tôi ở vang lên tiếng rao lạc lơng: “Ai hàn xoong hàn nồi, mài dao mài kéo không...? - Tiếp liền sau một giọng hát cất lên :"Khi tương phùng khi tương ngộ, xuôi lên bộ văng vẳng tơ t́nh... thương nhớ sầu oanh, lẻ loi chim nhạn. Bạn t́nh ơi...”. "Ôi!". Lăo. Lăo chứ c̣n ai nữa. Không kịp xỏ dép, tôi chạy nhào ra hẻm gọi ơi ới: “Lăo mài dao... lăo Tầm Xuân". Lăo quay phắt lại rồi ôm chầm lấy tôi mừng rỡ. Mới hai năm mà lăo già thêm nhiều. Lăo đă thực sự già thêm nhiều. Lăo đă thực sự già! Gương mặt chằng chịt nếp nhăn lỗ chỗ nốt rỗ như tấm gỗ mọt. Đôi mắt mờ đục, giọng hát khào khào. Lăo mang lỉnh kỉnh dụng cụ hàm mài. Câu quan họ lầm lũi lạc theo, lạc lơng trong thành phố hoa lệ. Con chó vàng của bà Tư cầy lẽo đẽo theo bên. Chỉ khác là nó không c̣n mập ú nữa, nó xơ xác gầy nhom như chủ.

Chúng tôi tấp vào quán nước bên đường. ở đó tôi được biết v́ sao lăo bỏ đi đột ngột. Bà chủ quán thịt cầy cùng dăy với bà Tư béo bảo có gặp một bà người Bắc đi xin ở Gia Định biết hát quan họ và y hệt cô Xuân của lăo. Thế là họ đi!... Quán bà Tư mất hấp lực, đâu lại vào đấỵ Tôi nghĩ thế nhưng không nói ra, sợ lăo buồn. Tôi định bụng khuyên lăo trở về quê. Không ngờ lăo cũng nói:

- May gặp nhau lần cuối... Tuần sau tôi về chú ạ. Tiền tàu xe đủ rồi... Tôi về để mười ba tháng Giêng tới dự hội Lim lần cuối. Hội Lim giờ đâu như xưa nữa... Nhưng tôi vẫn nghe tiếng trống vào hội giục giă ḷng tôi. Tôi yếu rồi! Tôi đă nghe đất gọi Quê gọi Đành hẹn kiếp sau vậy...

Tôi nh́n lăo, c̣n lăo nh́n ḍng xe cộ nườm nượp đến chóng mặt. Chiều tà dần trong đôi mắt mầu hoàng hôn.

- Lâu ngày gặp lại, tui với lăo mần đích đáng một bữa thịt chó đi! ở đây có Bồng Lai quán nghe nói khá lắm, ăn hoài không đă miệng. Tui mời lăo.

- Cảm ơn chú! Nhưng năm rồi tôi không đụng thứ đó. Tôi sẽ không đụng cho đến ngày cuối đời...

Lăo cúi xuống vỗ về vào lưng con vàng. Con chó ngước đôi mắt nặng trĩu yêu thương nh́n lăo rồi không dằn ḷng nổi, nó đứng trên hai chân sau, vừa kêu ư ử hài ḷng vừa liếm khắp người lăo.

- Chú thấy đấy! Cứ tưởng tượng nó thành những đĩa dồi, đĩa luộc, đĩa xào, xáo... là tôi lợm giọng rồi... Không có nó tôi không sống nổi ở đây đến hai năm... Nó sưởi ấm tôi, kéo tôi đứng dậy, nó bị đánh què cẳng v́ ăn cắp của người ta để cho tôi ăn những ngày tôi ốm... Nó từng sung sướng... theo tôi nó mới cực thế này... Nó...

Lăo nghẹn ngào, mắt hấp háỵ Giọt lệ tuổi già chắt măi mới thành dành cho kẻ đồng hành bốn chân!

Khoảng mươi hôm sau, con dao chặt thịt bị mẻ, em tôi nhắc:

- Không thấy lăo mài dao kéo vào xóm... cái lăo thật lạ, không lo kiếm khách chỉ lo hát... Có đồng nào mua đồ ăn lại chia đôi cho chó một nửa. Con chó cũng đáo để, không bao giờ ăn trước chủ dù có đặt trước miệng... Người già cũng lạ! Trại dưỡng lăo em làm có một bà già... nhập trại ba năm không nói một lời, tưởng câm, khi gần chết hóa ra biết hát. Cái giọng cái điệu, cái lời na ná như lăo mài dao.

- Đâu? Bà ấy ở đâu? - Tôi chụp tay nó.

- ở trong, sắp chết rồi. Mà anh hỏi làm ǵ?

Tôi kéo áo nó, bắt nó chở đi rồi tôi sẽ giải thích. Dọc đường tôi kể vắn tắt chuyện lăo Tầm Xuân đi t́m nửa câu quan họ. Tôi linh cảm đó là cố Xuân.

- Ba năm trước, một người đàn ông sang trọng, gương mặt tràn trề nhân ái dẫn bà ấy vào trại. Ông ta bảo với Ban quản đốc ông ta thấy bà già cơ nhỡ, ngủ trước hiên nhà nên thương xót dẫn giúp vào đây. Ba năm ở đây, bà ấy sống lặng lẽ như bóng không hề nói, nằm quay mặt vào vách. Nhưng cách đây một tháng, dường như không nén được nỗi đau đớn, bà ta khóc rống lên: "Hắn là con tôi, cái thằng dẫn tôi vào đây chính là con tôi". Mấy hôm nay bà ta hát... không ăn, không uống... chỉ phều phào hát... -Em tôi kể.

Bây giờ nằm trước mặt tôi, trên chiếc chiếu tỏa mùi khai thối trải trên nền gạch loang lổ là bà cụ tóc trắng như bông vấn vành khăn nhung đă sờn, mỏng như giấy, mặt vàng, hơi thở dốc...

"Dong dỏng, trắng tươi, hát hay, xinh đẹp..."

H́nh hài ấy không c̣n nét nào giống lăo Tầm Xuân tả. Thời gian cho, thời gian lấy hay tôi đă lầm? Tôi định lui ra nhưng chiếc lá khô ấy bỗng khẽ khàng động đậy. Rồi từ lồng ngực thoi thóp hơi tàn, phều phào những tiếng, lời rời rạc. "Bạn t́nh ơi! Duyên bén ngăi, trước không phải... sau đền... duyên... ba sinh".

-Đúng rồi! Cố Xuân đây rồi! Tôi reo to giữa những gương mặt già nua ngơ ngác - Lăo Tầm Xuân ơi! Nửa câu quan họ đây rồi.

Lăo t́m ba năm, nay biết t́m lăo ở đâu.

Bà cụ mấp máy môi hát, âm sắc yếu dần... yếu dần... Nhanh trí, tôi nắm lấy bàn tay c̣n xương với da ấy và tôi lập lại lời hát của lăo Tầm Xuân: "Khi tương phùng, khi tương ngộ, xuôi lên bộ văng vẳng tơ t́nh..." Giọng hát vụng về thô ráp như đọc của tôi cất lên, và lạ lùng thay, nó tựa những giọt nước cành dương diệu kỳ... Mí mắt bà lăo động đậy, ngực phập phồng rồi giọng hát yếu ớt cứ rơ dần ḥa với cái giọng vịt đực ồ ồ của tôi. Những bà già trên nền nhà lập tức ngồi dậy. Họ không hiểu nhưng họ vỗ tay như những đứa trẻ. Họ reo, họ ḥ, họ hát ru... Những đôi mắt mờ mờ đục chất ngất nỗi buồn và bất hạnh bỗng háo hức như mắt trẻ con. Một bà lăo lục đục trong hai ba lần áo một cái gói nhỏ mở hai ba lớp nylon bày một nhúm thịt chà bông, chần chừ ngắm rồi nhón tay bốc hai sợi thịt đem tới đút vào miệng tôi một sợi, miệng cố Xuân, bị lời hát đẩy ra, c̣n trong miệng tôi, trào thành nước mắt!

Tôi lập tức đạp xe đi quanh vùng Gia Định t́m lăo Tầm Xuân nhưng bóng lăo bặt tăm... H́nh như lăo đă về quê rồi. Em gái tôi góp ư nhắn lăo trên tivi. Mẩu tin kỳ quái được nhắc lại hai hôm: “Lăo Tầm Xuân! Đă t́m ra nửa câu quan họ. Đến gấp trại dưỡng lăo số 3, đường... Mau lên kẻo không kịp".

Không kịp thật. Cố Xuân hắt ra hơi thở cuối cùng, lăo vẫn bặt tăm. Chiếc xe tang của trại đưa cố đến ḷ thiêu. Không một vành khăn, không ḍng nước mắt.

Có lẽ giờ này lăo Tầm Xuân đang lê bước trở về. Nửa câu quan họ lầm lũi theo lăo... Chơi vơi... Chơi vơi...


__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
uyen
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 03 August 2003
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 197
Msg 1510 of 2168: Đă gửi: 11 October 2006 lúc 6:40pm | Đă lưu IP  


Cảm ơn chị Tamthuyen đă cho cả nhà một câu chuyện t́nh hay, cảm động, buồn, ....
Vậy là cuối cùng Ông cũng chẳng được gặp Bà, chị nhỉ ?
Có lẽ tác giả không muốn cho gặp để h́nh dáng " dong dỏng, trắng tươi, hát hay, xinh đẹp ..." c̣n măi ...

Thân chúc cả nhà vui !


Sửa lại bởi uyen : 11 October 2006 lúc 6:41pm
Quay trở về đầu Xem uyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi uyen
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1511 of 2168: Đă gửi: 13 October 2006 lúc 6:00am | Đă lưu IP  

Xin chào cả nhà,

Nhỏ Uyên khoẻ chứ ? Thừờng t́nh chỉ đẹp khi c̣n dang dở, đời mất vui khi đă vẹn câu thề mừ lỵ.
Noí vậy th́ nói chứ dang dở th́ buồn chết đi đc chứ đẹp chỗ nào đâu, chỉ có điều sau đó nh́n lại th́ mới biết đánh giá đc hay dở mà thôi.


TT xin tặng cả nhà 1 bài viết hay nưă . Đọc bài này TT thấy có tiếng thở dài cuả chính ḿnh đang vọng đâu đây.






Tôi là ai?
    Tôi là ai?     Trần Mộng Tú - Tháng 4 / 2006

                "Tôi là ai mà yêu quá cuộc đời này" TCS


Có phải nếu ḿnh ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm th́ ḿnh là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đă biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nh́n vào lịch thấy con số ghi năm đă bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn. Bây giờ có ai mới quen gặp tôi, hỏi: Bà ở đâu đến vậy? Th́ chắc tôi sẽ trả lời rất tự nhiên là Tôi ở Seattle hay khi đang đi du lịch th́ sẽ trả lời Tôi từ Mỹ đến. Tôi sẽ không trả lời là tôi ở Việt Nam đến nữa, chỉ trừ khi người ta hỏi Bà là người nước nào? Th́ lúc đó tôi chắc chắn nói Tôi là người Việt Nam. Để cho họ không nhầm với người Trung Hoa, người Nhật, hay người Phị

Đúng, tôi ở Mỹ trên, dưới ba mươi năm rồi, tôi là một người Mỹ. Bây giờ thử xem lại con người Mỹ của tôi. Trước tiên mặt mũi, chân tay tôi chẳng có ǵ thay đổi cả. Vẫn khuôn mặt cấu trúc ít góc cạnh của người Á Đông, cái mũi khiêm tốn, tóc sợi to và đen, khi có tóc bạc th́ nh́n thấy ngay, muốn giấu th́ phải nhuộm. Đối với người Á Đông th́ tôi được gọi là người có nước da trắng, nhưng mầu trắng này thực ra là mầu ngà, và đứng cạnh một ông Tây, bà Mỹ nào th́ nó vẫn cho cái căn cước da vàng rất rơ rệt. Khi tôi nói tiếng Anh th́ cách phát âm có vấn đề, nếu nói nhanh quá th́ sẽ vấp phải lỗi nói tiếng Anh theo cách dịch tiếng Việt trong đầu. Như thế bị chê là nói Tiếng Anh bể (Broken English) Về cách phục sức, nhà ở, xe cộ bên ngoài tôi có thể không kém một người Mỹ chính gốc. Nhưng khi bước vào nhà tôi th́ hoàn toàn khác: từ những bức tranh treo ở pḥng khách, bát đũa bầy ở bàn ăn, chai nước mắm, hũ dưa cải trong bếp và nhất là sách, báo tiếng Việt ở khắp nơi trong nhà, th́ chắc ai cũng sẽ nhận ra ngay đó là một gia đ́nh Việt Nam. Như thế th́ tôi là người Seattle hay người Hà Nội, người Mỹ hay người Việt? Tôi ở đất này đến ba mươi năm rồi cơ mà.

Người ở Lạng Sơn, Thanh Hóa ra Hà Nội ở trên dưới ba mươi năm th́ tự nhận ḿnh là người Hà Nội; Người ở Hải Pḥng; người ở Hải Dương vào Sài G̣n lập nghiệp từ năm 75, 76 tự nhận ḿnh là người trong Nam.

Tôi ở Mỹ t́m về Việt Nam không ai chịu nhận tôi là người Việt nữa, dù tôi có yêu quê hương đến quặn thắt cả ruột gan. Có khi gặp lại họ hàng thăm viếng, hỏi han, nước mắt khôn cầm thế mà thỉnh thoảng họ vẫn nói rất tự nhiên: Chị đâu có phải là người Việt nữa. Bây giờ Chị là người Mỹ rồi, hay Chắc cái này không hạp với chị hay Cái kia chị không ăn được, cái nọ chị không biết đâu. Những lúc đó tôi chẳng biết ḿnh phải phản ứng thế nào cho đúng. Cứ căi tôi vẫn Việt hay nhận đúng rồi tôi là Mỹ? Không, cả hai cùng sai cả. Những khi cần quyên tiền đóng góp vào việc công ích nào ở Việt Nam th́ ai ai cũng nhắc lại cho tôi đến ngàn lần tôi là một người Việt Nam chính gốc. Tôi phải có bổn phận và t́nh thương với đất nước, đồng bào. T́nh thương th́ nhất định lúc nào tôi cũng đầy ắp trong ngực rồi, tôi chẳng cần ai nhắc nữa, nhưng bổn phận th́ cho tôi nghĩ lại. Tôi đă đóng góp bổn phận của tôi cho đất nước đó rồi. Một mối t́nh chết tức tưởi trong chiến tranh hơn ba mươi năm về trước - xương thịt của người tôi yêu nằm trong ḷng đất, rồi lại phải đào lên, đốt thành tro than, bị đuổi mộ như đuổi nhà - đă trả bổn phận đó thay tôi rồi. Chừng đó chưa đủ hay sao? Bây giờ tôi phải có bổn phận đóng thuế hàng năm ở đất nước tôi đang sống để phụ với chính phủ sửa đường, xây trường học và nuôi di dân những người ở khắp nơi mới tới, như trước kia đất nước này đă nuôi người Việt, v́ giấy tờ cá nhân hiện tại xác định tôi là người Mỹ. Tôi phải làm bổn phận công dân.

Có những ngày tôi lái xe bị kẹt ở xa lộ vào một buổi chiều mưa mùa thu hay một buổi sáng mùa xuân vắng lặng, êm ả đứng trong nhà nh́n ra mặt hồ, tôi mới cảm nhận được nơi ḿnh đang hiện diện không phải là quê ḿnh, không phải nước ḿnh. Chẳng có một lí do ǵ cụ thể, chỉ là những giọt mưa đập vào kính xe, chỉ là mặt nước hồ gờn gợn sóng. Mưa trên xa lô. Mỹ nhắc nhớ đến những cơn mưa tháng Năm ở Thị Nghè, nhà ḿnh hay ở Trần quư Cáp, nhà anh hay ở trước rạp ciné Eden đúng trú mưa với nhau. Nước ở hồ Sammamish trước nhà nhắc đến nước sông ở bến Bạch Đằng mỗi lần qua phà sang bên kia Thủ Thiêm chơi với bạn, hay sóng nước ở bắc Mỹ Thuận những lần qua phà đi thăm họ hàng ở tận Bạc Liêu. Những lúc đó tôi chợt bắt gặp ḿnh Việt Nam quá, v́ những cái bóng Việt Nam thật mờ, thật xa lại chồng lên h́nh ảnh rơ rệt ngay trước mặt ḿnh. Và kỳ diệu làm sao những cái bóng đó nó mạnh đến nỗi ḿnh quên mất là ḿnh đang ở Mỹ. Th́ đúng tôi là người Việt Nam.

Lại có những lần tôi ở Việt Nam, bị muỗi đốt kín cả hai ống chân, bị đau bụng liên miên cả tuần lễ. Đi đâu cũng phải hỏi đường, ai nh́n ḿnh cũng biết ḿnh từ đâu đến và đang đi lạc, tiền bạc tính hoài vẫn sai. Nhiều khi đứng chênh vênh trên đường phố Sài G̣n, biết đất nước này vẫn là quê hương ḿnh, những người đi lại chung quanh là đồng bào ḿnh, nhưng sao không giống Việt Nam của ḿnh ngày trước, h́nh như đă có điều ǵ rất lạ. Ngôn ngữ Việt th́ thay đổi rất nhiều, pha trộân nửa Hán nửa Ta, chắp đầu của chữ này với cuối chữ của chữ kia, làm nên một chữ mới thật là "ấn tượng" , nói theo cách dùng chữ khá phổ biến bây giờ ở Việt Nam. Cách phát âm của người Hà Nội bây giờ không giống cách phát âm cũ của ông bà, cha mẹ tôi ngày trước, đă thếụ họ nói nhanh quá, tôi nghe không kịp. Cái tiếng nói trầm bổng, thanh lịch, chậm răi, rơ ràng từng chữ của thời xa xưa bây giờ chỉ c̣n là cổ tích.

Ngửng mặt lên nh́n bầu trời, vẫn bầu trời xanh biếc của thời tuổi trẻ, cúi xuống nh́n mặt đất, vẫn mặt đất thân quen, nhưng sao ḷng hoang mang quá đỗi, và thấy đă có một khoảng cách ngh́n trùng vô h́nh giữa ḿnh và quê hương đất Việt. Chắc tôi là người Mỹ.
So sánh thời gian tôi sinh ra, sống ở Việt Nam và thời gian tôi bo? Việt Nam ra đi, sống ở Mỹ hai con số đó đă gần ngang nhau. Tôi được học từ nhỏ rằng quê hương là nơi tổ tiên lập nghiệp, là nơi chôn nhau cắt rốn. Một bài hát phổ thơ nổi tiếng trong nước, có câu: Quê hương mỗi người có một, như là chỉ một mẹ thôi. Nhưngcó người lại nói: Nơi nào ḿnh sống ở đó suốt một quăng đời dài, có những người thân chung quanh ḿnh, hưởng những ân huệ của phần đất cưu mang ḿnh, th́ nơi đó cũng được gọi là quê hương ḿnh. Như vậy th́ tôi có một hay hai quê?

Sống ở Mỹ th́ bạn bè gặp nhau thường nói: Cái này người Việt ḿnh không hạp, hoặc người Mỹ họ mới thích nghi được việc này, người Việt ḿnh không quen. Khi đi dự buổi tiệc cuối năm của một công ty lớn ở Mỹ, toàn là những người Mỹ sang trọng th́ thấy rơ ngay ḿnh là người Việt đi lạc, dù ḿnh có sang trọng, lịch sự như họ. Hóa ra ở Mỹ hay về Việt Nam ḿnh đều lạc chỗ cả.
Tôi nhớ mấy năm trước có lần tṛ chuyện với Mẹ của một người bạn, lúc đó cụ ngoài 80 hăy c̣n minh mẫn, cụ theo đạo Phật. Trưởng nam của cụ và con dâu cụ tự nhiên rủ nhau theo đạo Công Giáo. Găĩp tôi cụ hỏi: Không biết anh B́nh nhà tôi khi chết th́ đi đâu? Phật giận anh ấy, v́ anh ấy bỏ đi, Chúa chắc ǵ cho anh ấy vào, v́ anh ấy mới quá! Năm nay cụ ngoài 90 tuổi rồi và may quá, cụ bi. Alzheimer, cụ không c̣n minh mẫn để lo con ḿnh không có chỗ dung thân cho phần hồn.

Bây giờ thỉnh thoảng nghĩ lại những lời cụ nói, thấy ḿnh ngay ở đời sống này cũng đă là một vạt nắng phất phơ bay. Quê nhà, quê người, quê Mỹ, quê Việt. Chao ôi! Cái thân cỏ bồng.

Nhưng lạ lắm, tôi biết chắc ḿnh là người Việt nhất là khi tôi nằm mơ. Trong giấc ngủ tôi thường gặp cha mẹ, gặp ngay trong những ngôi nhà cũ ở Việt Nam, gặp bạn bè cũng gặp trên đường phố Việt Nam từ ngày rất xa xưa, và bao giờ trong mơ cũng đối thoại bằng tiếng Việt. Tỉnh dậy đôi khi vẫn ứa nước mắt, dù là một giấc mơ vui. Thấy nhớ quê nhà quá đỗi!

Tôi nhớ lại trong những truyện ngắn, những bài thơ Đường tôi đọc thời rất xa xưa nói về những người bỏ làng đi xa lâu năm trở về không ai nhận ra nữa v́ đă già. Hồi đó sao mà ḿnh thương những người già đó thế! Bây giờ nghĩ lại th́ người trong sách đó c̣n may mắn hơn ḿnh, họ đâu có đi đến tận một nước khác như ḿnh. Họ chỉ bỏ làng, chứ không bỏ nước. Thế mà khi về c̣n ngơ ngác, bùi ngùi, tủi thân v́ lạc chỗ ngay trong làng ḿnh.
So sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó th́ hoàn cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đă bỏ làng, bỏ nước đi, c̣n nhận quốc tịch của một nước khác.

Khi về đổi họ thay tên.
Núi chùng bóng tủi sông ghen cạn ḍng.

Tôi là ai?

Trần Mộng Tú



__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1512 of 2168: Đă gửi: 16 October 2006 lúc 3:22pm | Đă lưu IP  

13 Tháng Mười
Mặt Trời Múa

Hôm nay 13 tháng 10, là kỷ niệm Đức Mẹ hiện ra lần thứ sáu cho ba em Lucia, Phanxicô và Giacinta tại làng Fatima bên Bồ Đào Nha.
Đây là lần hiện ra có đông đảo dân chúng chứng kiến nhất. Mặc dù thời tiết xấu, ngay từ ngày 12, có trên mười ngàn người Bồ Đào Nha từ khắp nơi trong nước đổ xô về Fatima để chờ đợi phép lạ như Đức Mẹ đă hứa trong các lần hiện ra trước. Người lo lắng nhất trong suốt mấy ngày hôm đó chính là bà mẹ của Lucia. Bà khuyên cô con gái hăy đi xưng tội để nhỡ nếu không có phép lạ xảy ra, th́ khi bị giết chết, họ cũng an tâm v́ đă xưng tội. Cô Lucia trả lời: con sẽ đi xưng tội, nhưng không phải v́ sợ phép lạ không xảy ra... Đức Mẹ sẽ giữ lời hứa.
Buổi sáng sớm ngày 13/10, người ta đă thấy đám đông đứng phủ đầy ngọn đồi Cova da Iria, nơi Đức Mẹ hứa sẽ hiện đến. Dưới cơn mưa lất phất của những ngày đầu mùa thu, ai cũng cảm thấy lạnh cóng, nhưng đều hiệp ư với nhau trong lời kinh Mân Côi kính Mẹ. Mọi người đều chăm chú hướng nh́n về ba em bé mục đồng, trong y phục rách rưới và bê bết những bùn.
Lucia bắt đầu đọc kinh Mân Côi, bỗng cô hô lớn: "Xin mọi người hăy xếp dù lại". Với hai em Phanxicô và Giacinta, cô ra lệnh: "Hai em hăy quỳ xuống, v́ Đức Mẹ đang hiện đến".
Cùng với ba em, nhiều người đă nh́n thấy vệt sáng trên nền trời. Trong một cái nh́n vừa cảm thông và u buồn, Đức Mẹ nói với ba em bé: "Ta là Đức Mẹ Mân Côi... Ta muốn người ta xây một nhà nguyện tại đây để kính nhớ Ta. Các con hăy tiếp tục lần hạt mỗi ngày". Và Đức Mẹ đă hứa sẽ nhận lời cầu xin của một số người mà Lucia đại diện tŕnh lên Mẹ. Nhưng Mẹ cảnh cáo: "Đừng xúc phạm đến Chúa nữa, người ta đă xúc phạm quá đỗi rồi". Nói xong những điều đó, Đức Mẹ chỉ tay về hướng mặt trời... Trong cơn ngây ngất, Lucia đă thốt lên: "Xin mọi người hăy nh́n về mặt trời".
Lạ lùng thay, ai cũng có thể nh́n về mặt trời mà không bị lóa mắt. Như một bánh xe cuồn cuộn lửa đỏ, ánh thái dương bỗng quay lượn, nhảy múa và toát ra những tia sáng muôn màu sắc. Rồi th́nh ĺnh, từ trời cao, mặt trời bỗng đổ xuống như một trái bóng da khổng lồ. Trong cơn hốt hoảng, mọi người cảm thấy như mặt trời sắp rơi xuống, ai ai cũng nằm rạp xuống trên băi cỏ và đấm ngực ăn năn như để chờ đợi giây phút cuối cùng của vũ trụ... Hiện tượng mặt trời nhảy múa và sa xuống mặt đất kéo dài trong ṿng hai phút. Khi mặt trời đă trở lại trạng thái b́nh thường, mọi người đều nhận thấy rằng, băi cỏ ướt đẫm trong cơn mưa bỗng trở nên khô ráo.
Việc Đức Mẹ hiện ra và hiện tượng mặt trời nhảy múa đi kèm như được mô tả trên đây, mang nhiều ư nghĩa.
Chính phủ cách mạng tại Bồ Đào Nha vào năm 1917 muốn đánh đổ những thứ mà họ gọi là huyền thoại tôn giáo, cũng như dẹp bỏ mọi thứ cuồng tín. Buổi sáng ngày 13/10 hôm đó, cả một lực lượng vũ trang hùng hậu đă được gửi đến đồi Cova da Iria để ngăn cản mọi cuộc tập họp của dân chúng. Báo chí th́ tung ra lời tuyên đoán rằng phép lạ sẽ không bao giờ xảy ra và huyền thoại tôn giáo sẽ cáo chung từ hôm đó.
Thế nhưng tất cả những sức ép trên đây đă không đánh đổ được ḷng tin của người tín hữu.
Phép lạ mặt trời múa vừa là một thể hiện của quyền năng của Thiên Chúa vừa là một lời mời gọi sám hối. Đệ nhất chiến tranh đă phát sinh nhiều làn sóng vô thần chủ trương tiêu diệt tôn giáo bằng bạo lực. Bên cạnh những chế độ độc tài chối bỏ quyền sống của con người, nhiều người cũng buông thả trong đời sống luân lư.
Thế giới chỉ có thể cứu văn được nếu con người biết hoán cải: đó là sứ điệp mà Đức Maria đă không ngừng lặp đi lặp lại tai Fatima. Và phương tiện để giúp con người hoán cải trước tiên đó là cầu nguyện. Cầu nguyện không những là quay trở lại với Chúa, nhưng c̣n là một cải đổi tương quan đối với người anh em.
Lịch sử đang lập lại không ngừng. Quyền sống của con người đang bị chối bỏ nhiều nơi trên thế giới. Con người cũng chối bỏ và chà đạp chính Thiên Chúa trong những sa đọa về luân lư. Đức Maria đang tha thiết kêu mời chúng ta hăy sám hối, siêng năng cầu nguyện với kinh Mân Côi... Đó là phương thế duy nhất để cứu văn thế giới của chúng ta.
Trích sách Lẽ Sống
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
kimphuong
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 11 February 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 125
Msg 1513 of 2168: Đă gửi: 17 October 2006 lúc 11:05am | Đă lưu IP  

Lâu quá sao không thấy bác Tuấn Kiệt sinh hoạt trên Diễn đàn , ghé thăm căn nhà Thiện Duyên ? Thật là nhớ bác vô cùng .











Quay trở về đầu Xem kimphuong's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi kimphuong
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1514 of 2168: Đă gửi: 17 October 2006 lúc 11:10am | Đă lưu IP  

17 Tháng Mười
Ḷng Nhân Từ Cảm Hóa

Dưới tựa đề "Ḷng nhân từ cảm hóa", người ta thuật lại một câu chuyện như sau:
Một bà mẹ kia lo lắng nhiều v́ đứa con trai không đi nhà thờ nữa, mà lại đi theo những bạn bè xấu và c̣n tỏ ra bất măn mọi chuyện. Bà mẹ đau khổ này đă t́m mọi cách để đưa con về con đường tốt, nhưng tất cả đều vô ích. Một ngày Chúa Nhật nọ, bà nảy ra một ư tưởng. Gọi đứa con trai lại, bà nói: "Con làm ơn giúp mẹ một chuyện. hăy đem gói đồ này đến cho gia đ́nh ở căn nhà trong khu phố dối diện với chúng ta. Nếu con làm dùm mẹ việc này, mẹ hứa sẽ không bao giờ quấy rầy con nữa".
Có lẽ để khỏi nghe tiếng mẹ giảng dạy, la rầy, chàng thanh niên đă nhận làm điều mà mẹ anh ta yêu cầu. Anh đi đến địa chỉ như mẹ dặn, bước vào một căn nhà nghèo nàn và bỡ ngỡ đến tột điểm, anh đă khám phá thấy một người đàn bà đau ốm chỉ c̣n da bọc xương với ba đứa con nhỏ, rách rưới, lem luốc, đang than khóc, kêu la v́ đói.
Chàng thanh niên trao vội gói đồ và muốn nhanh bước rút lui. Nhưng người đàn bà đă gọi giật anh trở lại, và qua giọng yếu ớt bà thều thào: "Cậu ơi! Cậu không thể đi ngay được khi tôi chưa kịp cám ơn cậu. Cậu là ơn quan pḥng Chúa gửi đến cho chúng tôi. Xin Ngài trả ơn cho cậu".
Chàng thanh niên ra về với tấm ḷng bị cảm xúc mạnh. Ngày hôm sau, anh trở lại nhà bà mẹ đang bị đau ốm với đàn con nheo nhóc hôm qua với một gói quà khác, mà anh đă mua với chính tiền của anh. Và sau khi trao quà, anh c̣n ở lại chơi với mấy đứa nhỏ.
Chàng thanh niên đă thay đổi cuộc đời, v́ ḷng nhân hậu đă làm anh mỗi ngày hiểu được ư nghĩa của cuộc sống và nhờ đó anh cảm thấy hạnh phúc hơn.
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1515 of 2168: Đă gửi: 17 October 2006 lúc 11:33am | Đă lưu IP  

Cám ơn Ước Mi đă khg để nhà ḿnh lăn trôi. .

Kính chào bác Tuấn kiệt và cả nhà,

TT hôm nay có 1 tin vui. .Mâư tháng trước ông anh TT bị chẩn bịnh gan , ai cũng lo nhg giấu ông bà già khg cho biết , chàng ta rất là u uản và bi quan, nhiều khi nói như trăn trối v́ đi chích thuóc cả hơn nưả năm nay mà lúc nạ bác sĩ cũng nói khg thấy thuyên giảm. Hôm qua ông anh về nhà báo cho TT biết là đă lành bịnh rồi v́ đi thử maú kết quả negative, khg c̣n bị virus nữa, chấm dứt chích thuốc và chỉ đi taí khám lại 6 tháng sau.     . Thiệt t́nh mâư lúc nay TT cũng lo dùm cho ông anh này lắm , v́ thâư anh ḿnh cũng đáng thương nhất nhà, nhg ǵ khg tốt th́ làm như chàng phải gành lâư: xâú cũng nhất nhà , hihi, hay bịnh hoạn yếu đuối cũng nhât nhà, mà lo cho gia đ́nh cũng nhất nhà . (Chỉ có caí tội hoang phí cũng đứng đầu luôn.    ).

Bây giờ thâư ông lành bịnh , TT cũng thâư mùng húm.
TT có tụng chú Đại Bi và chú Dược Sư ,cầu nguyện với Đức Quan Thế âm Bồ tát cho anh ḿnh đc thoát khỏi tai kiếp này . Hy vọng cũng đă giúp ǵ đc cho anh ḿnh phằn nào , v́ TT rất tin vào Quan Thế Âm.
đă vậy rồi chàng c̣n báo tin là đc lên chức nưă      . Thôi cũng an uỉ cho nhg tháng ngày tăm tối.

Mà nhiều cái khg tin cũng khg đc. Năm ngoái ông ở 1 caí loft, trên trần nhà toàn là xà ngang khg. Mốt mà lỵ.
Khi TT đến thăm có nói theo sách phong thủy th́ là khg tôt coi chừng bịnh hoạn xui xẻo th́ quả như rằng ông như bị sao quả tạ nó chiếu, tùm lum chuyện xui trên trời dươí biển. Cách đây mấy tháng th́ chàng ta dọn nhà ở chỗ khác th́ làm như moị chuyên sáng suả hơn, bằng chứng là bây giờ hết bịnh mà c̣n dc thăng chức nưă.

    .

TT mâư lúc nay cũng lu bu lo toan đủ thứ. Về nhà thây vắng vẻ cũng hơi buồn, khg biết ḿnh có làm ǵ mà bà con xách dép chạy hết trơn vậy    .
Nhà ḿnh đâu có chính sách thử bom hỏa tiễn như Bắc Hàn đâu, mà cũng khg thâư cảm tử quân nào ôm bom vô đây đ̣i chêt xong dông mà sao bà con như bỏ cuả chạy lâư ngướ vây đó.    . Hêt sinh tố măng câù cuả TS ( khát quá ) đến mâư chuyện trên trớ dưới biển Đông Châu Liệt quốc cuả KD cũng biến tuốt luốt, hichic. Có ai buồn ǵ TT khg th́ làm ơn cho biết với .

Bác TK à, nhà thiêú ánh nắng quá, bác nhủ ḷng từ bi rọi chút xiú cho nhà TD ḿnh đc tươi tĩnh 1 chút đi bác.
TT có sơ suất ǵ th́ bác bỏ qua dùm nghe. Chứ khg có bác th́ mọi ng như mất sinh lực vậy đó, khg có ai hướng dẫn về mặt tinh thần th́ cũng tội nghiệp lắm bác à.

Tội nghiệp Ước Mi luôn về thăm chừng nhà, quét bụi dùm TT. TH hố nào cũng hay về nhà mà sao khg thâư nuă, khg biết có bịnh ǵ hay khg ?

TT xin thân chúc tất cả luôn đc vui vẻ và mạnh khoẻ.


__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1516 of 2168: Đă gửi: 19 October 2006 lúc 7:22am | Đă lưu IP  

19 Tháng Mười
Ôi Giêsu, Ôi Giêsu!
Jeanne D'Arc, một cô gái quê, đă nghe theo tiếng gọi từ trời cao để cầm quân đánh đuổi người Anh ra khỏi đất Pháp. Nhờ chiến thắng này, hoàng tử Charles đă được đăng quang làm vua nước Pháp.
Nhưng sau đó trong một trận chiến khác, Jeanne D'Arc bị bại trận, cô bị người Anh bắt giữ và kết án hỏa thiêu. Trong những giờ phút cuối cùng cô chỉ c̣n trơ trọi một ḿnh: người mẹ thân yêu ở cách xa ngàn dặm, vua Charles không muốn bỏ tiền ra để chuộc cô, các tướng lănh và binh lính đă từng sát cánh bên cô cũng đă bỏ chạy trốn hết. Chỉ c̣n lại âm thanh lúc nào cũng trung thành với cô: đó chính là tiếng kêu của cô.
Trong cơn đau đớn cùng cực, người thiếu nữ đă kêu lớn: "Ôi Giêsu, ôi Giêsu!". Quả thật, dù ḷng người có bội bạc phôi pha, Chúa Giêsu vẫn luôn ở với cô và luôn an ủi đỡ nâng cô.
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
tuankiet101010
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 06 February 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 794
Msg 1517 of 2168: Đă gửi: 19 October 2006 lúc 8:47am | Đă lưu IP  

Kính chào cô Tâm Thuyên và các bạn trẻ thân mến !

Tuấn Kiệt tôi thời gian qua thật là bận rộn quá thể , nếu có đôi phút rảnh rỗi th́ quả thật là quư hơn tất cả mọi vật chất của thế gian . Tôi dự tính sang đầu năm mới 2007 mới viết bài Tứ Thánh Đế , bởi viết bài này mất rất nhiều tâm lực và thời gian . Nhưng đă hứa với các bạn trẻ và cô Tâm Thuyên nhiều lần kêu nài quá sức nên nay tôi khai bút viết tới đâu th́ tùy duyên vậy . Bởi bài viết này rất quư bất khả luận ,lời lăi cả thế gian cũng không sánh bằng giá trị vô giá của bài Tứ Diệu Đế của ĐỨC PHẬT này về mặt tâm linh đạo học giải thóat .

             TỨ DIỆU ĐẾ ( TỨ THÁNH ĐẾ )

Các bạn trẻ thân mến ! Hôm nay chúng ta bắt đầu nói chuyện , trao đổi với nhau về đề tài Tứ Diệu Đế ( c̣n gọi là Tứ Thánh Đế ) . Chúng ta đă biết rằng bài giáo pháp đầu tiên mà ĐỨC PHẬT thuyết cho 5 anh em Thánh Tăng Kiều Trần Như là bài Tứ Diệu Đế . Bài Pháp Tứ Diệu Đế thể hiện trí tuệ siêu việt sâu sắc của ĐỨC PHẬT , là bản Tuyên ngôn của Đạo Phật , là vấn đề cốt tủy của Đạo Phật , là chân lư tối thượng muôn đời cho nhân lọai về sau . Tất cả mọi giáo lư của ĐỨC PHẬT đều xuất phát từ gốc Tứ Diệu Đế .

Khi ĐỨC PHẬT đến gặp 5 anh em Kiều Trần Như th́ lời đầu tiên ĐỨC PHẬT nói là để gở sự giận của 5 anh em đă bỏ đi khi thấy ĐỨC PHẬT không tu khổ hạnh nữa .ĐỨC PHẬT đă ôn tồn giải thích lư do v́ sao Ngài không chấp nhận lối tu khổ hạnh nữa . ĐỨC PHẬT nói con đường đi hay nhất là con đường TRUNG ĐẠO . Sự hưởng thụ quá mức ích kỷ là một lối sống sai lầm và sự khổ hạnh khắc nghiệt cũng là một lối sống sai lầm khác . Chỉ có lối sống vừa chừng thích hợp để có đầy đủ sức khỏe mới tu tập tiến Đạo được .Nhờ sự giải thích ôn tồn của ĐỨC PHẬT mà 5 anh em Kiều Trần Như mới lắng dịu để nghe một bài Pháp cực kỳ quan trọng cho nhân lọai muôn đời về sau , đó là bài Tứ Diệu Đế .

Trong căn nhà Thiện duyên này chúng ta nói về Tứ Diệu Đế th́ ở các nơi khác trên khắp thế giới Chư Tăng cũng nói về Tứ Diệu Đế nhưng cũng không bao giờ nói được hết ư của ĐỨC PHẬT . Đây là vấn đề cốt lơi , vấn đề sinh tử của tất cả phàm nhân chúng ta . Từ từ khi chúng ta triển khai sẽ thấy Tứ Diệu Đế mà Đức Phật nói ra chỉ trong 4 chữ : KHỔ - TẬP - DIỆT - ĐẠO nhưng triển khai ḥai vô tận vô biên . Chúng ta mới kinh ngạc , hết sức ngạc nhiên không ngờ rằng chân lư của cuộc đời , chân lư của vũ trụ đều nằm hết trong Tứ Diệu Đế . Không có bất cứ ai dù phàm hay Thánh ra khỏi Tứ Diệu Đế . Sau này chúng ta có phát triển thêm lư luận mới , kinh sách tràn đầy thiên kinh vạn ức quyển cũng không ra khỏi lưới Tứ Diệu Đế thiên la địa vơng của ĐỨC PHẬT . Chúng ta chỉ sợ một điều là chúng ta do trí phàm hiểu không hết , hiểu không tới rồi tưởng rằng có một chân lư nào đó đi ra khỏi Tứ Diệu Đế . Nếu có một lúc nào đó chúng ta có một lư luận mới và cho rằng lư luận này là chân lư nằm ng̣ai Tứ Diệu Đế là chúng ta đă nghĩ lầm . Không có một chân lư nào đem đến lẻ phải , cái đẹp , hạnh phúc an vui an lạc cho con người ng̣ai Tứ Diệu Đế được nữa . Chúng ta có thể ḥan ṭan yên tâm một cách chắc chắn về điều này .

Chúng ta định nghĩa sơ nét về Tứ Diệu Đế :

* KHỔ : là sự đau khổ của nhân thế chúng sinh trong kiếp người .
* TẬP : nguyên nhân của đau khổ .
* DIỆT : Không phải là một động từ mà là một danh từ , là một trạng thái không c̣n đau khổ .
* ĐẠO : là con đường đưa đến giải thóat viên măn an lạc .
Tứ Diệu Đế là 4 chân lư mầu nhiệm cao quư để đưa chúng sinh đến bến bờ giác ngộ giải thóat .

Trong Tứ Diệu Đế th́ chân lư đầu tiên mà ĐỨC PHẬT buộc chúng ta phải sáng suốt nh́n cho ra là Khổ Đế , tức là chân lư về sự khổ đau . Nếu mà thóang nghe qua chúng ta sẽ ngạc nhiên nói Đạo Phật có nhiều điều tốt đẹp sao không nói mà ĐỨC PHẬT lại đưa vấn đề khổ ra để nói đầu tiên . Ngay cả các Triết gia lỗi lạc nhất thế giới cũng không ngờ cái khổ là chân lư đầu tiên mà tất cả chúng ta phải đối diện , phải nh́n cho ra , phải biết cho hết một cách dũng cảm .

Bài thuyết Pháp đầu tiên mà ĐỨC PHẬT thuyết cho 5 anh em Kiều Trần Như mà 5 người này là ai ? là những người căn cơ nào mà ĐỨC PHẬT đứa ra Tuyên ngôn ban đầu . 5 anh em Kiều Trần Như xuất thân từ Ḥang tộc và được học hành tinh thông uyên bác rất giỏi .
Khi ĐỨC PHẬT từ giă Ḥang cung đi tu t́m chân lư cho nhân lọai th́ lực lượng Quan quân của nhà Vua Tịnh Phạn đều báo cáo về cho nhà Vua từng bước chân của Thái tử . Lúc đó như có một sức mạnh nào đó Vua cha không t́m bắt lại dù trong ḷng cũng thương tiếc , buồn buồn nhưng v́ nhân duyên nên chấp nhận . Vua cha trước kia đă nghe Ông Tiên A Tư Đà tiên tri báo trước là Thái Tử sẽ là một Vị Thánh cứu độ trần gian . Do lời tiên tri của Ông A Tư Đà nên khi Thái Tử bỏ cung thành đi tu mặc dù Vua cha hơi buồn nhưng không quyết tâm đem quân lính mang về . Những lực lượng thám báo , Quan chức địa phương đều báo cáo về Vua Cha những bước chân của Thái Tử Sĩ Đạt Ta đi truyền Đạo .

ĐỨC PHẬT thuyết cho 5 anh em Thánh Tăng Kiều Trần Như là những người thông tuệ rất giỏi v́ vậy chúng ta có thể khiêm tốn mà nói rằng nghe và hiểu được Tứ Diệu Đế chúng ta phải biết rằng đó không phải là những người tầm thường . Ngày hôm nay khi chúng ta nhắc lại bài nói chuyện về Tứ Diệu Đế mà ĐỨC PHẬT cao cả của chúng ta đă hùng hồn tuyên bố trong bài thuyết Pháp đầu tiên cao quư nhất cho nhân lọai , trở thành Tuyên ngôn muôn đời của Đạo Phật th́ chúng ta cũng phải hết sức tập trung , hết sức lắng ḷng để chúng ta nhận ra chân lư tối thượng này .

Tại sao ĐỨC PHẬT nêu ra vấn đề KHỔ đầu tiên là một vấn đề buộc chúng ta phải nhận định .Khi chúng ta hiểu rơ chúng ta sẽ ngạc nhiên vô cùng là ĐỨC PHẬT đă đưa ra điều cốt lơi nhất mà cả nhân lọai thờ ơ hoặc có khi nói đến rồi lại bỏ quên . Không ngờ vấn đề KHỔ - VUI là vấn đề sinh tử , là vấn đề cốt lơi của ṭan bộ cuộc sống của chúng ta . Vấn đề ĐAU KHỔ hay HẠNH PHÚC luôn luôn là vấn đề mà chúng ta trăn trở , chúng ta đi t́m phấn đấu suốt cả một cuộc đời của ḿnh . Tất cả mọi điều mà chúng ta loay hoay trong cuộc sống này đều là bận tâm giữa KHỔ & VUI . Hăy suy nghĩ thật kỷ điều này chúng ta sẽ thấy . Tất cả giây phút chúng ta sống trên cuộc đời này , xét cho kỷ lại đều lệ thuộc vào 2 chữ KHỔ & VUI mà thôi .

Thí dụ : Hôm nay tại sao chúng ta lại tập hợp có mặt ở căn nhà Thiện Duyên để nghe Tứ Diệu Đế mà không đi chơi ? bởi nghe Pháp được lợi ích hơn , cao cả hơn , hạnh phúc hơn , quư giá hơn , mang lại cho chúng ta một Đạo lư sống an lạc giữa cuộc đời . Người khác chọn đi chơi Karaoke chẳng hạn th́ do tŕnh độ , căn cơ họ cỡ đó nên họ chọn đi chơi . C̣n chúng ta các bạn trẻ , tŕnh độ căn cơ chúng ta như vậy , chúng ta đă chọn nghe Pháp như vậy được lợi ích hơn , hạnh phúc hơn . Sự chọn lực đó cũng chính là chọn lực giữa KHỔ & VUI .
Thí dụ khác như chúng ta đi tham dự một buổi Party , chúng ta sẽ nghĩ ngay là mặc bộ đồ nào ? khi chúng ta mở tủ quần áo lấy bộ đồ đi dự tiệc , chúng ta có sự chọn lựa chứ không lấy đại . Tại sao như vậy ? v́ bộ đồ đẹp , dễ chịu thích hợp mang lại chúng ta tâm trạng vui . Đó cũng là vấn đề KHỔ & VUI trong đó .

Chúng ta thấy tất cả mọi hành động của ḿnh đều quay quanh trục KHỔ & VUI . V́ sao có những cặp lập gia đ́nh v́ họ yêu thương và mong muốn là sẽ có hạnh phúc . V́ sao có những cặp vợ chồng ly dị là do họ đau khổ và muốn tránh khổ . Chúng ta thấy mọi hành động từng chút , từng chút một thật sự là chúng ta quay quanh trục KHỔ & VUI và suốt cuộc đời chúng ta đều như vậy .

Chúng ta hăy xét cho kỷ ? hôm nay chúng ta nói chuyện , trao đổi với nhau một cách thẳng thắn th́ chúng ta mới thấy ĐỨC PHẬT cực kỳ trí tuệ là đưa chân lư về sự khổ ra đầu tiên . Chúng ta giật ḿnh nh́n lại cuộc sống nhân sinh thế gian và kinh ngạc quả là đúng như vậy , thật chính xác . Chúng ta nhận thấy mọi hành động nhỏ , mọi suy nghỉ nhỏ trong cuộc đời chúng ta đều quay quanh trục KHỔ & VUI và cả cuộc đời chúng ta là đi t́m niềm vui ,hạnh phúc và tránh xa nổi đau khổ . Thông thường chúng ta không biết , nh́n không tới cái cốt lơi đó , chúng ta thường chỉ nh́n cạn hơn .
Thí dụ : Sao bạn chọn quán ăn này v́ quán ngon rẻ . Sao bạn chọn bộ đồ này v́ bộ đồ đẹp làm ḿnh vui vẻ , nếu là bộ đồ bị chê xấu sẽ làm ḿnh buồn khó chịu . Thông thường th́ chúng ta chỉ suy nghĩ dừng đến đó là món ăn này ngon , bộ đồ này đẹp nhưng ĐỨC PHẬT th́ nh́n tận gốc cốt lơi của nó là vấn đề KHỔ & VUI . Do chúng ta Tâm Thức cạn hơn ĐỨC PHẬT vài bậc , nói như thế là nói hơi cao chứ khỏang cách cỡ vài triệu bậc . V́ vậy chúng ta không nh́n thấy vấn đề KHỔ & VUI mà phân tích thấu đáo , mà mổ xẽ đến tận cùng .

Khi nêu ra vấn đề KHỔ & VUI ra th́ ĐỨC PHẬT của chúng ta đă thiết lập ra một hệ thống triết học , Đạo học . ĐỨC PHẬT xem vấn đề KHỔ là chính để giải quyết , đó là những vấn đề : Sống hay chết , giàu hay nghèo , mạnh khỏe hay bệnh tật , người giàu sang quư phái hay người nghèo hèn hạ tiện v.v... tất cả những điều đó là hạnh phúc hay đau khổ mà nhân lọai phải trực diện đối đầu , t́m kiếm để giải quyết .
( C̣n tiếp )

Chúc cô Tâm Thuyên và các bạn trẻ niềm hoan hỷ an lạc hạnh phúc tuôn tràn !

Chào thân ái

Tuấn Kiệt 101010                    




Sửa lại bởi tuankiet101010 : 19 October 2006 lúc 9:11am
Quay trở về đầu Xem tuankiet101010's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tuankiet101010
 
Cu_ti
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 31 March 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 188
Msg 1518 of 2168: Đă gửi: 19 October 2006 lúc 9:54am | Đă lưu IP  

Xin chào Bác Tuấn Kiệt, chị Tam Thuyen và tất cả

CT cám ơn bác khai bút cho chúng con được học hỏi. 

Chị TT ơi CT thấy được nhà ḿnh mấy tuần nay vắng lặng nhưng lại kg có sức giúp đóng góp, một phần tâm t́nh bị một chuyện ảo ảnh đă làm CT mất đi motivation già chuyện và hơn nữa lớp dịch khó quá CT đang h́ hục ráng chạy theo, mấy hôm nay CT vào thư viện hoa sen đọc các bài giảng trong đó và bây giờ thấy tinh thần được thoả mái hơn. CT xin giới thiệu đến các anh chị web site paltalk.com, ở trong này có nhiều forum của người việt tạo ra cho mọi người vào chơi và học hỏi, ở trong đó có hai forum một là " sinh hoạt phật pháp online" thường có các thầy ở Việt Nam vào giảng pháp và trả lời những thắc mắc, và sau đó moị người sinh hoạt trao đổi ư kiến rất thân mật.  C̣n một forum nữa là "thaỏ luận phật pháp online" cũng dành cho mọi người vào t́m hiểu phật pháp.  Vài hàng chia sẽ, chúc tất cả luôn vui vẽ. 



__________________
Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.     
Quay trở về đầu Xem Cu_ti's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Cu_ti
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1519 of 2168: Đă gửi: 19 October 2006 lúc 10:31am | Đă lưu IP  

Kính chào bác Tuấn Kiệt,


Bác đă về nhà !!!!

Ḷng TT thật là vui sướng và cảm động lắm. Mâư hôm nay khg có bác nhà cửa lạnh lẽo quá, có bác về th́ quả là có ánh náng tung tăng ngoài song cửa và toả sang rực rỡ trong nhà..

TT vưà hân hoan mà cũng vưà cảm thâư áy náy v́ đọc nhg lời của bác mà sao thâư ḿnh ích kỷ quá. Chỉ v́ ḿnh dốt nát, kém phước phần mà phải làm nhọc công tới bác phải hy sinh th́ giờ quư báu của ḿnh th́ TT thấy ḿnh có tội nhiều quá , hic.….
Khổ 1 cái là cái tội này khg chịu chưà ,cứ “ lăng xăng " mà tái phạm , hihi , nên TT đành xin bác thông cảm và mở ḷng từ bi với đàn con nhỏ, cứ khg thấy bác về là cứ la ó om ṣm , kêu la thảm thiết….

Đúng là KHỔ , cuộc đời này quả là chỉ xoay quanh caí trục Khổ & Vui. mà thôi. Thôi th́ xin có điều kiện học tập để có thể rút tỉa từ nhg nôĩ khổ cá nhân để làm nèn tảng cho niềm vui cho moị ng trong đó cũng có phần ḿnh là đỡ lám rồi.

Tối hôm qua , thằng con của TT tự vô pḥng thờ Phật, mở sách Kinh Dược Sư ráng đọc kinh 1 ḿnh ,( anh chàng đọc sai dâú tức cưó quá, , nhg thấy rât là mừng v́ thâư con nhỏ đă có ḷng tôn kính Phật ). Sau đó th́ nó đ̣i TT vô đọc chung , khi 2 mẹ con đọc chú Đại Bi th́ TT có nghĩ đến bác và có xin với Đức Quan Thế Âm độ tŕ cho bác luôn đc mạnh khỏe. b́nh an. TT nghĩ là có sự linh ứng kỳ diệu v́ sáng nay th́ bác lại về nhà khai bút tiếp.

1 làn nưă TT xin chân thành cám ơn bác và thân chúc bác luôn đc vui mạnh. TT xin mời bác ly chè hột sen nhăn nhục.

TT cũng xin chúc tất cả gia đ́nh ḿnh đc nhiều điều vui trong ngày.

To Cu_Ti,

Ct khg nên áy náy v́ TT cũng biết là học dịch khó lám, đ̣i hỏi rất nhiều th́ giờ . Tt cũng là con ruà đang bơi bơi nhg v́ có có chút trách nhiệm với nhà TD nên lâu lâu phải về chăm nom kẻo để nó vắng vẻ quá th́ cũng tôị. Làm ǵ th́ làm cũng có chỗ cho mọi ng trú chân khi cần vậy mà.

chúc CT mọi việc thành công.

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1520 of 2168: Đă gửi: 20 October 2006 lúc 7:02am | Đă lưu IP  

20 Tháng Mười
Làm Trai Nên Chết Ở Biên Thùy

Gần một nửa thế kỷ trước Chúa Giáng Sinh, một danh tướng nhà Đông Hán là Mă Viện đă nói một câu bất hủ: "Làm trai nên chết ở chốn biên thùy, lấy da ngựa bọc thân mà chôn, chứ nằm xó giường mà chết trong tay người nâng đỡ th́ c̣n xứng ǵ".
Tại thành Sparte thuộc Cổ Hy Lạp, mỗi khi tiễn con ra trận, người mẹ thường đưa cho con một cái mộc và bảo con rằng: cùng với nó hay nằm trên nó. Cùng với nó, con đắc thắng trở về. Nằm trên nó, xác con được mọi người kính nể khiêng vác trên vai.
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 

<< Trước Trang of 109 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 2.8389 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO