| Tác giả |
|
Cu_ti Hội viên


Đă tham gia: 31 March 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 188
|
| Msg 1581 of 2168: Đă gửi: 30 November 2006 lúc 9:40am | Đă lưu IP
|
|
|
Có bà mẹ đi t́m con... - Hy vọng “con đường sống” và những sự thật đau ḷng
Vũ Đ́nh Trọng/Người Việt
LTS.- Số báo Người Việt ra ngày 23 Tháng Mười Một, 2006 đă khép lại cuộc hành tŕnh của bà Nguyễn Thị Hải, từ Việt Nam sang Hoa Kỳ đi t́m con trai. Sau nhiều tháng, chống chọi với căn bệnh tim và ung thư, bà Hải đă t́m ra con ḿnh trong t́nh trạng vô gia cư và tâm thần. Đă có quá nhiều những ân nhân thầm lặng phía sau cuộc hành tŕnh này; những người đă giúp bà mẹ già làm được một việc tưởng như không thể. Một ngày trước lễ Tạ Ơn, bà Hải t́m ra con trai, đă thốt lên: “Tôi xin tạ ơn tất cả!” Trong loạt bài phóng sự do phóng viên Vũ Đ́nh Trọng, người đă theo sát bà Hải trong những ngày gần đây, Người Việt xin kể lại toàn bộ câu chuyện cũng như những ân nhân đă âm thầm giúp đỡ bà Nguyễn Thị Hải trong thời gian vừa qua. Bài đầu tiên được đăng trên Người Việt Trẻ, 25 Tháng Mười Một. Tiếp diễn của câu chuyện sẽ được đăng nhiều kỳ trên trang Địa Phương, kể từ số báo Thứ Hai, 26 Tháng Mười Một, 2006.
WESTMINSTER, California - Ngày xưa, đă có một bà mẹ đi t́m con. Nỗi đau riêng của mẹ đă đi vào thi ca và tôn giáo, thể hiện nỗi đau chung của nhân loại.
“Có bà mẹ đi t́m con
Trên đỉnh đồi lan trắng
Có bà mẹ đi t́m con
Trong động hoa lan vàng
...
T́m con ḷa đôi mắt
Gọi con lời đá vang
Khóc con lệ đă tàn
Thương con ḷng vắng hoang
Nhớ con sầu đă ngất
Đợi con đă mấy trăng
...
Tay mẹ đang quờ quạng
Như một cành khô khan
Nhớ con t́m khắp chốn
Rời ră cả thời gian
Khi c̣n là thiếu phụ
Thơm như nhành Ngọc Lan
Đến nay già tóc trắng
T́m con đă mấy trăng (*)
...
Lời ca như hóa thân vào cuộc đời bà Nguyễn Thị Hải, một bà mẹ xa cách con hai mươi năm, nay lặn lội nửa ṿng trái đất mong gặp lại con ḿnh. Bà đâu ngờ chuyến du lịch sang nước Mỹ rộng lớn lại là một cuộc hành tŕnh t́m con đầy nước mắt; khi “thời gian” của bà đă cạn, khi căn bệnh tim và ung thư đẩy bà vào cái thế “chạy đua” cùng thời gian để kịp gặp lại con trai “trước khi nhắm mắt.”
Tấm giấy thông hành
Bà Hải không ngờ ḿnh vượt qua được cuộc phỏng vấn của Lănh Sự Quán Mỹ tại Sài G̣n dễ dàng đến thế. Bà ra về với một tâm trạng phấn khích tột độ. Người bà như đang đi trên mây, bà điện thoại báo tin vui cho hai người con, gia đ́nh ngoài Quảng Ngăi, và bạn bè. Mọi người chung vui cùng bà và chúc bà sớm gặp lại con.
Lần cuối cùng bà nghe được giọng nói của anh là vào Mùng Sáu Tết năm 2003. Anh điện thoại về chúc Tết mẹ và các em. Anh nói: “Mẹ cứ yên tâm, con sẽ về thăm mẹ.”
“Cái thằng đến tệ, suốt bốn năm nay chẳng hề hỏi han mẹ một tiếng”, bà mỉm cười khi nghĩ về người con, anh Bảo Quốc Tuấn đang định cư tại Hoa Kỳ, như thế.
“Chắc nó sẽ ngạc nhiên và mừng rỡ lắm.”
Bà chuẩn bị sang Mỹ thăm con với hành lư gọn nhẹ, v́ nghĩ ḿnh chỉ đi một tháng rồi về, chứ đi lâu th́ “...nhớ hai đứa cháu nội lắm.”
Chồng bà, ông Vĩnh Thành, tử trận năm 1972, lúc bà mới 25 tuổi, khi đang mang thai đứa con gái út. Cùng hai con trai dắt díu về Quảng Ngăi nương tựa người mẹ già. Sau năm 1975, bốn mẹ con lưu lạc khắp nơi. Từ Quảng Ngăi, vào Quy Nhơn, Sài G̣n hay xuống tận Bạc Liêu, bà chẳng hề nghĩ đến hạnh phúc riêng cho ḿnh, một ḿnh bươn chải đủ đường, làm đủ mọi nghề từ buôn bán chợ trời, bán dạo, thêu thùa, may vá... Năm 1986, bà Hải quyết định cho Tuấn vượt biên để “đi t́m đường thoát.” Hai em của Tuấn đi không lọt, ở lại và trưởng thành cùng nỗi nhọc nhằn của mẹ.
Từ đó, bà Hải cố gắng làm việc, nuôi con. Gia đ́nh khá hơn, bà để dành được đôi chút tài sản. Thế rồi, căn bệnh ung thư năm 2001 đă cướp đi gần hết tài sản dành dụm.
Bà sống được đến hôm nay là “nhờ phép màu của Bồ Tát,” như bà tâm sự.
Bước đầu cuộc hành tŕnh t́m con
Ngày 12 Tháng Bảy, 2006, bà đặt chân xuống nước Mỹ. Ở chơi với người bạn tại Virginia vài tuần, bà t́m gặp người anh ở Colorado rồi bay xuống miền Nam California t́m con. Gia đ́nh chị Trần Mỹ Trinh, một người bạn cũ, tiếp đón bà và giúp bà mọi việc cần thiết lúc ban đầu để t́m con.
Anh diễn viên Đặng Hùng Sơn bày cách đăng báo t́m con, bà nghe lời và trên trang báo Người Việt xuất hiện một mẩu tin nhỏ với những ḍng chữ t́m con b́nh thường: Mẹ là Nguyễn Thị Hải từ Việt Nam qua t́m con là Bảo Quốc Tuấn, con ở đâu xin liên lạc...
Bà nhớ lại: “Lúc tôi c̣n ở Denver, tôi đă nhờ Sư Cô Tuệ Từ đăng tin t́m con trên Radio VNCR, nhưng không có kết quả. Anh Sơn tốt lắm, cùng hôm đăng báo đầu tiên, anh dẫn tôi qua đài Sài G̣n TV của ông Phan Ngọc Tiếu nhờ giúp đỡ. Tôi tŕnh bày hoàn cảnh của tôi và hỏi bao nhiêu tiền th́ ông Tiếu nói rằng nếu tính tiền th́ tôi trả không nổi đâu, ông ta sẽ giúp nhắn tin free.”
Bà nghĩ chắc khoảng một hai tuần th́ con bà sẽ biết, nhưng những cú điện thoại của những người từng biết Tuấn đă cho bà biết một điều c̣n đau đớn hơn cái chết v́ bệnh ung thư mà bà đang chờ đợi.
“Ông Chung Đức ở San Gabriel, người đă cho Tuấn ở nhờ, biết tin tôi t́m con qua TV đă điện thoại mời tôi lên nhà ông rồi đưa cho tôi một tập hồ sơ bệnh tâm thần của Tuấn. Ông nói Tuấn bị tâm thần từ năm 2004, theo ông nghĩ hiện nay Tuấn chỉ lẩn quẩn ở đâu đây thôi, tôi ráng đi t́m vài ngày là thấy. Thế là tôi khởi công đi t́m ở San Gabriel.”
“Người ta kể với tôi là năm 2004, không biết v́ lư do ǵ Tuấn bị đánh vào đầu nên lúc tỉnh lúc mê, không làm việc được nên đi homeless. Khi lên cơn th́ cứ ôm bọc quần áo đứng giữa đường, không nói ǵ với ai. Có lúc th́ ngồi một chỗ bất động hoặc nói lảm nhảm một ḿnh, không quậy phá hay làm phiền người khác. Nhiều người thương t́nh cho tiền, cho đồ ăn nhưng Tuấn không nhận, lúc đói th́ đi lục thức ăn thừa ở thùng rác mà ăn.”
Nói tới đây th́ bà nghẹn lời.
“Khi tôi lo cho Tuấn đi vượt biên, tôi nghĩ là tôi đă t́m cho con một con đường sống tốt đẹp, không ngờ ngày nay đó là con đường chết của nó...” Bà Hải tâm sự.
Thất vọng ở San Gabriel, bà tiếp tục đăng báo. Thời gian càng trôi nhanh th́ bà càng lo sợ. Số tiền ít ỏi mang theo cứ cạn dần trong những lần đăng báo và chi phí đi t́m con.
“Rồi có anh Kevin Trần bán hàng trên China Town, Los Angeles, được tin t́m con của tôi qua báo Người Việt, cho biết là trước đó Tuấn có làm việc cho anh. Tôi lên China Town gặp anh, anh cho biết mới gặp Tuấn cách đây mười ngày thôi. Thế là tôi lại bắt đầu cuộc t́m kiếm trên vùng China Town. Tôi nhờ đánh máy và in những tờ flyer rồi dán khắp các cột điện, trên tường. Dán hôm trước th́ hôm sau người ta xé mất. Tôi không nản ḷng, đi khắp vùng vào từng nhà phát giấy, hỏi thăm. Có người nói gặp Tuấn hồi tháng trước, tóc tai, râu ria dài, đen đủi, dơ dáy bẩn thỉu lắm, chân th́ không mang dép guốc ǵ cả, hỏi tên cũng không biết ḿnh tên ǵ. Anh Kevin th́ nói Tuấn bây giờ cắt tóc ngắn rồi. Tôi chẳng biết h́nh dạng con tôi khốn khổ đến cỡ nào?”
“Tôi cứ lên xuống Los Angeles hàng ngày, hết người này, đến người kia chở đi, những lúc họ bận việc th́ tôi mướn xe đi, rồi bị lợi dụng làm tiền. Hầu như ngày nào cũng lẩn thẩn phát giấy và hỏi han khắp vùng trên đó. Tôi cũng phát giấy này cho cảnh sát nhờ họ nếu có gặp th́ giữ Tuấn lại giùm nhưng họ nói nếu Tuấn không phá phách, hoặc làm phiền người khác th́ họ không có quyền bắt giữ.”
“Lúc đó tôi đă kiệt sức rồi, đôi chân có lúc không c̣n nhấc lên được, tiền bạc ngày một cạn kiệt nhưng tôi sẽ ráng ở đây cho đến ngày Mùng Chín Tháng Giêng, 2007 là ngày hết hạn visa tôi mới về. Bệnh của tôi không biết bộc phát lúc nào v́ đă hơn bốn tháng tôi không tái khám, tôi chỉ sợ sẽ không c̣n kịp gặp mặt con. Ông anh tôi từ Colorado cũng tới California phụ tôi. Là một thương phế binh Việt Nam Cộng Ḥa, với chiếc nạng gỗ, anh tôi thay tôi lê lết theo những người homeless trên Los Angeles để hỏi thăm tin tức nhưng cũng vô vọng.”
Mặc cho nhịp tim ngày càng yếu v́ bệnh tật, mặc cho đôi chân bà nhức buốt v́ viêm khớp, nỗi nhớ con và nỗi xót xa đă cho bà một sức mạnh để có thể đi đến những nơi mà người ta đă từng gặp con bà dù với hy vọng hết sức mong manh. Thậm chí bà c̣n đến những khu homeless của người Mỹ tại phía Đông Los Angeles, phát giấy t́m con và ra dấu nhờ họ giúp đỡ v́ bà không biết tiếng Mỹ. Hơn một ngàn tờ giấy đă được bà phân phát, hơn một ngàn niềm hy vọng đă trở thành một nỗi thất vọng năo nề.
Anh Kevin đề nghị bà nên nhờ sự giúp đỡ của các hội đoàn ở Little Saigon. Lời đề nghị của anh như một cái phao cho một người đang chơi vơi giữa biển cả. Bà bám víu vào đó như cứu cánh cuối cùng trong cuộc hành tŕnh t́m con vô vọng. Bà nhờ bác Vũ Lê Đàm, một cụ già gần 80 tuổi không thân thích, chở đến Hội Cộng Đồng Người Việt Quận Cam (trên đường First) cùng với một hy vọng được sự tương trợ của người Việt với nhau.
Bà hải nhớ lại: “Tôi hỏi những người ở đó là tôi có thể nói chuyện với ai, họ chỉ tôi một ông trung niên, thấp người. Tôi tŕnh bày hoàn cảnh và nhờ ông chỉ dẫn cách t́m con. Ông ta nói ở đó chỉ lo cho người già thôi chứ không lo giúp đi t́m người homeless. Xong câu trả lời rất hời hợt, ông ta bỏ đi.
Tôi thất vọng quá, ra hỏi ư kiến bác Đàm, bác nói sẽ chở tôi đến văn pḥng một hội khác, góc đường Brookhurst và Hazard để nhờ họ giúp đỡ, chắc là ở đó sẵn ḷng giúp tôi. Tôi nói với bác Đàm chắc đây là cơ hội cuối cùng của tôi rồi.
“Tôi mang toàn bộ hồ sơ của Tuấn lên văn pḥng hội. Ở đó, tôi được một người đàn ông và một người đàn bà mà tôi không biết tên tiếp chuyện. Tôi tŕnh bày với họ hoàn cảnh và nói người ta chỉ tôi lên đây nhờ cộng đồng giúp đỡ phương tiện hoặc chỉ cho tôi một cách ǵ đó để tôi t́m được con tôi. Họ nói việc đó ngoài khả năng của họ. Tôi nói không phải tôi xin tiền hội, tôi chỉ muốn hội có cách nào giúp cho tôi điều kiện đi t́m con không, chẳng hạn như chỉ cho tôi đi xe bus như thế nào, bến xe điện chạy lên Los Angeles ở đâu... Người đàn bà tiếp tôi nói là ở đây không làm chuyện đó, ở đây không làm được ǵ hết.”
Bà tủi thân khi nhắc lại cuộc gặp gỡ tại Hội Cộng Đồng Người Việt Quận Cam, nước mắt bà mặn chát khi nghĩ đến t́nh người: “Tôi nghe chị ấy nói như vậy th́ tôi không biết nói ǵ hơn nữa. Tôi nghĩ tôi không tới đây để nhờ mấy người t́m giúp con tôi. Tôi đến đây để cầu cứu, để xin giúp tôi điều kiện ǵ trong khả năng, chỉ vẽ cho tôi phải làm như thế nào để tôi t́m con thôi.”
“Khi người ta trả lời như vậy th́ tôi mang hồ sơ đi xuống, mà ḷng th́ tan nát hết, đau đớn lắm. Tôi nói với con tôi trong bụng: ‘họ không làm ǵ giúp được con hết con ơi!... ’ ’ Mà nước mắt cứ tuôn rơi.”
“Tôi kể cho bác Đàm nghe, bác đề nghị hay là ḿnh trở lại báo Người Việt đi, nói với người ta đăng tiếp giúp đừng tính tiền nữa.”
Thế là bà lại đi, ḷng ngổn ngang thất vọng. Bà đi, mà chẳng biết đến bao giờ mới được gặp lại người con.
Trở lại Nhật Báo Người Việt, sau khi hội ư, ban quản trị Người Việt, thông qua ông Nguyễn Khả Lộc, quyết định đăng thông báo hoàn toàn miễn phí, gia hạn dần cho đến khi bà Hải t́m ra con ḿnh. Phía biên tập quyết định viết bài chi tiết, đăng h́nh ảnh Tuấn, với hy vọng độc giả khắp nơi đọc thấy sẽ cùng nhau giúp đỡ bà Hải.
Bài báo được đăng, vài ngày sau, độc giả liên tiếp gọi vào ṭa soạn. Có người gọi thẳng cho bà Hải, đề nghị giúp đỡ nhiều mặt.
Đến lúc này, hành tŕnh t́m con của bà Hải vẫn c̣n mênh mông; nhưng, cũng kể từ lúc này, bà Hải không c̣n đơn độc.
Bà có cả một cộng đồng đứng phía sau. Và chính những cá nhân thầm lặng của cộng đồng này cuối cùng đă giúp bà t́m ra con ḿnh.
(*) Bài thơ và tựa đề chính của loạt bài này được trích từ tác phẩm Đạo Ca 4, “Hóa Thân,” thơ của Phạm Thiên Thư, Phạm Duy phổ nhạc.
Bạn bè mang nặng t́nh thâm
Trong câu chuyện của bà Hải, bà luôn nhắc đến gia đ́nh người bạn ở California. Anh chị Đặng Hùng Minh và Trần Mỹ Trinh, cô Phương Trần cùng diễn viên Đặng Hùng Sơn, anh ruột của anh Minh.
Rất tiếc chúng tôi không liên lạc được với gia đ́nh anh Minh và chị Mỹ Trinh để t́m hiểu thêm, nhưng qua những cuộc tiếp xúc với anh Đặng Hùng Sơn và bà Hải, chúng tôi cảm nhận được tấm chân t́nh của họ dành cho bà Hải, và bà Hải luôn nhắc đến gia đ́nh người bạn ḿnh một cách trân trọng và biết ơn.
Bà Hải kể:
“Khi biết tin con tôi bị bệnh tâm thần và mất tích, gia đ́nh cô Mỹ Trinh lo lắng cho tôi nhiều lắm. Khi có tin tức về con tôi, xa th́ anh Minh chở giúp, phụ tôi dán flyer khắp chốn, cô Mỹ Trinh th́ chở đi gần thôi v́ cô phải đưa đón hai đứa con c̣n nhỏ. Họ an ủi cũng khiến tôi nguôi ngoa nỗi buồn và hy vọng phần nào. Một hôm, anh diễn viên Đặng Hùng Sơn lại chơi, thấy tôi buồn, anh hỏi thăm và chỉ vẽ cho tôi nên đến những nơi nào.”
Anh Sơn cho biết:
“Khi biết được hoàn cảnh của bà Hải, tôi bảo với bà rằng ḿnh cần phải có một kế hoạch cụ thể cho từng bước, chứ không thể cứ đi như thế này được.
Tôi chở bà tới báo Người Việt, vào gặp anh Vĩnh, Sale Manager, tŕnh bày câu chuyện và nhờ anh giảm giá v́ bà không có nhiều tiền. Anh Vĩnh vui vẻ nhận lời. Thế là mẫu nhắn tin t́m con xuất hiện trên báo Người Việt vào đầu Tháng Mười. Ngay sau đó, tôi dẫn bà sang Saigon TV của ông Tiếu, ông Tiếu nhận giúp nhắn tin không lấy tiền.”
Nhờ đó, bà có được một số thông tin qua những người trước đây đă từng gặp Tuấn. Anh Sơn lại t́nh nguyện chở bà đi, từ San Gabriel, Alhambra, Los Angeles, China Town. Mới 4 giờ sáng, hai người với hai ổ bánh ḿ và hai ly cà phê đă lên đường. Họ đi ngang qua những gầm cầu, nơi những người homeless hay ngủ qua đêm từ tờ mờ sáng để nh́n mặt từng người. Đôi chân họ lê khắp những con đường số 4, 5, 6, 7 hay những shelter đang cấp thức ăn sáng cho homeless để t́m kiếm. T́m không thấy th́ họ dán flyer khắp các cột điện, nhà hàng. Anh Sơn kể tiếp: “Do Tuấn ở China Town một thời gian dài nên chúng tôi có nhiều thông tin về những nơi Tuấn đă đi qua nhưng khi đến th́ quá muộn. Tôi dẫn bà Hải hỏi thăm khắp nơi, từ chợ đến các nhà hàng, chùa, nhà thờ, Trung Tâm Xă Hội, nhờ cảnh sát China Town, đến các bang hội của người Hoa như Triều Châu, Quảng Đông, Phúc Kiến nhờ họ giúp
__________________ Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
Cu_ti Hội viên


Đă tham gia: 31 March 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 188
|
| Msg 1582 of 2168: Đă gửi: 30 November 2006 lúc 9:41am | Đă lưu IP
|
|
|
đỡ. Một hôm, chúng tôi nó chuyện với người security Mỹ đen, nhờ ông ta thông báo với các đồng nghiệp đang làm việc tại các khu vực gần đó để ư giúp, th́ nhận được tin do đồng nghiệp ông ta báo lại là thấy một người giống như mô tả xuất hiện cách đó 4 block đường. Ông ta vội vă chạy đến, tôi chạy theo, bà Hải run lên, vội vă theo sau, một hoạt cảnh rượt đuổi y như phim hành động của Mỹ. Nhưng rồi cũng không phải.”
Mặc cho nhịp tim ngày càng yếu v́ bệnh tật, mặc cho đôi chân bà nhức buốt v́ viêm khớp, nỗi nhớ con và nỗi xót xa đă cho bà một sức mạnh để có thể đi đến những nơi mà người ta đă từng gặp con bà dù với hy vọng hết sức mong manh. Thậm chí bà c̣n đến những khu người Mỹ đen trên vùng Los Angeles, nơi mà ban ngày cũng ít có người lạ lui tới, phát giấy t́m con và ra dấu nhờ họ giúp đỡ v́ bà không biết tiếng Mỹ. Hơn một ngàn tờ giấy đă được bà phân phát, hơn một ngàn niềm hy vọng đă trở thành một nỗi thất vọng năo nề.
Những tấm ḷng nơi xứ lạ quê người
Sau khi Người Việt đăng bài người mẹ đi t́m con và đài Radio VNCR phát những h́nh ảnh cảm động về một bà mẹ đáng thương, bà Hải nhận được rất nhiều sự giúp đỡ của đồng hương. Những cú điện thoại thăm hỏi, chia sẻ nỗi đau, cùng với những số tiền dành dụm gởi đến bà như gởi thêm một niềm hy vọng, và ngọn nến hy vọng trong bà sáng hơn trước những tấm ḷng rộng mở.
Rồi đài SBTN phỏng vấn bà, nhờ đó câu chuyện của bà được những người ở xa biết tới, từ San José, đến San Diego, tậm chí có người ở tận Hawaii cũng điện thoại hỏi thăm.
Cá hội đoàn thiện nguyện cũng t́m tới hỗ trợ. Hội Help The Poor lên kế hoạch giúp đỡ tiền bạc, cùng những phương cách t́m kiếm hữu hiệu hơn.
Hội Bưu Điện Việt Nam - Hoa Kỳ cũng lên kế hoạch t́m kiếm. Tiếp xúc với Người Việt, anh Anthony Le cho biết:
“Sau khi nhận được tin, tôi thông báo cho Ban Chấp Hành Hội, Leader các vùng phụ cận và ngay cả các manager ở các tiểu bang khác nhờ giúp đỡ. In h́nh anh Tuấn và cung cấp thông tin cho các hội viên, trong lúc công tác phải để ư những người homeless gốc Á Châu, nếu thấy giống th́ phải thông báo ngay cho cấp trên trực tiếp.”
Qua ông Nam Lộc, Hội Cứu Trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Ḥa cũng đến thăm hỏi và cho quà.
Luật sư Nguyễn Quốc Lân, trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại, đă nói với chúng tôi:
“Anh Nam Lộc và Nguyễn Ngọc Chấn đă nói cho tôi biết hoàn cảnh của bà Hải. Tôi đă nhờ Nghị Viên Andy Quách liên hệ với Sở Cảnh Sát Westminster để t́m tung tích của anh Tuấn. Kết quả rất khả quan, sự phối hợp của các sở cảnh sát địa phương đă cho biết những nơi anh Tuấn đă ở qua từng thời gian, và họ cũng cung cấp cho tôi tấm h́nh mới nhất của anh Tuấn. Những thông tin đó đă được chuyển tận tay bà Hải.
Bà Hải có nhờ tôi làm thủ tục gia hạn visa cho bà. Chuyện đó không khó. Vấn đề chính là t́m lại anh Tuấn. Chúng tôi đang làm việc đó giúp bà, kết quả cũng gần rồi.”
Bác Vũ Lê Đàm, 82 tuổi, biết hoàn cảnh của bà Hải do người quen nhờ chuyển tiền giúp, bộc bạch với chúng tôi:
“Tôi nói với bà Hải là bà ở nhà chị Trinh đă mấy tháng rồi, gia đ́nh chị Trinh quá tốt đi, tôi muốn phụ họ một tay để chở bà đi những nơi bà muốn.”
Thế là cụ chở bà đi khắp vùng San Gabriel, lên lại China Town, ṿng về Irvine, đi các Shelter, vào những ngôi chùa người Việt, nhà thờ người Mễ. Đi tới đâu họ cũng thấy dấu chân Tuấn đă đi qua. Bà cảm thấy Tuấn ở đâu đó rất gần nhưng cũng rất xa.
Bà Công Tôn Kim Chi, người trong Hoàng Tộc Nguyễn Phúc với chồng bà đến nhận họ hàng làm mọi điều trong khả năng của ḿnh. Bà Kim Chi nói với Người Việt:
“Ḿnh đă nhận đại phước rồi khi được sống trên đất nước này, nên khi gặp người cần giúp là tôi giúp thôi.”
Cô H.K. (cô xin được dấu tên), người hàng xóm cũ của bà Hải cũng t́m đến. Cô tâm sự:
“Hai gia đ́nh chúng tôi là hàng xóm mười mấy năm về trước. Ngày đó, mẹ tôi vượt biên, chúng tôi ở lại vừa đi học, vừa buôn bán nhỏ sống qua ngày. Cuộc sống thật khó khăn cho chị em chúng tôi. Cô Hải thấy bọn này cực quá nên thường hốt hụi non rồi đưa toàn bộ số tiền đó cho chúng tôi mượn làm vốn. hàng tháng, chúng tôi có ít trả ít, có nhiều trả nhiều, cô chẳng hề lấy tiền lời và tính toán thiệt hơn ǵ với chúng tôi cả. Chúng tôi mang ơn cô nhiều lắm, nay thấy cô gặp nạn, chúng tôi muốn giúp một phần nhỏ gọi là chút ơn báo đền, vậy thôi.”
C̣n rất nhiều, rất nhiều những người khác giúp bà mà không nêu danh tánh. Trái tim của đồng hương không vô cảm trước nỗi đau của một bà mẹ. Ḷng thương cảm của họ không phải là tội nghiệp, mà là sự chia sẻ nỗi mất mát, tiếp cho bà mẹ thêm sức mạnh trước nỗi đau của bệnh tật trên hành tŕnh t́m con.
Nỗi đau không chỉ riêng ḿnh
Nhưng nỗi đau mất con không phải chỉ riêng bà, nỗi nhớ nhà và thèm khát mái ấm gia đ́nh không phải chỉ riêng anh Tuấn. Trong những ngày lặn lội t́m con, bà đă thấy rất nhiều nỗi đau như thế. Và bà lại chia sẻ những đồng tiền nhận được từ bá tánh cho những mảnh đời bất hạnh, bà tâm nguyện rằng dù chỉ c̣n một hơi thở mong manh, bà cũng sẽ tiếp tục cuộc hành tŕnh t́m con, cho dù bà biết, cuộc h́nh tŕnh vẫn c̣n vô vọng. Bà kể:
“Một tối, có người gọi điện thoại báo cho tôi biết có một thằng bé đang trên đường Bolsa với dáng vóc hơi giống con tôi. Cô Mỹ Trinh chở tôi ra, nh́n kỹ th́ nó cao hơn con tôi một chút, nhưng cũng giống lắm. Nó thấy tôi đi tới, sợ nên bỏ chạy, tôi chạy theo nói với nó:
“Thôi con đừng chạy nữa, cô chạy không nổi đâu.”
Nó đứng lại và nói:
“Cô ơi cô, cô đừng bắt con uống thuốc nữa, con không uống đâu.”
Cô Mỹ Trinh cho nó $20, nhưng nó chỉ xin $2 và một chiếc áo ấm. Cô Mỹ Trinh liền chạy về nhà lấy áo cho nó.
Tôi ôm nó vào ḷng và hỏi:
“Cha mẹ con đâu.”
Nó trả lời:
“Gia đ́nh con ở Thủ Đức. Nhưng cô ơi cô, cô đừng nói ǵ với gia đ́nh con hết, ông ngoại con già rồi, con sợ ông ngoại con buồn.”
Nghe nó nói như vậy mà ḷng tôi quặt thắt khi nghĩ đến con ḿnh cũng đang ở ngoài trời giá lạnh. Tôi ôm nó khóc, và ḷng tôi như bị xát muối khi nó nói với tôi:
“Cô ơi cô, con thèm gia đ́nh lắm cô ơi!”
Tôi đứng lên giữa trời mà la rằng:
“Trời ơi trời, Phật bà Quan Âm ơi! Ngài có thấu rơ nỗi ḷng của con và thằng bé này không?”
Nó thấy tôi khóc, nó cũng khóc. Rồi cứ nói trong tiếng nấc:
“Cô ơi cô! Con thèm gia đ́nh lắm cô ơi...”
Mùa Lễ Tạ Ơn tuyệt diệu trên Thung Lũng Hoa Vàng - San José
Thứ Bảy, 18 Tháng Mười Một, 2006
Tôi đang chuẩn bị tài liệu để viết tiếp câu chuyện của bà Hải, một bà mẹ từ Việt Nam qua Mỹ t́m con. Mấy ngày qua, có rất nhiều độc giả gọi vào hoặc e-mail, hoặc trực tiếp đến ṭa soạn chia sẻ t́nh cảm của họ với bà Hải và muốn nhờ báo Người Việt đứng ra nhận giúp tiền của họ để chuyển tới bà Hải. Tôi đă từ chối chuyển giúp tiền theo quy định của báo, đồng thời cung cấp số điện thoại của bà Hải để độc giả trực tiếp nói chuyện và giúp đỡ. Và tôi đang muốn viết về những tấm ḷng như thế. Những cuộc tiếp chuyện với độc giả cho tôi cái nh́n đúng hơn về cộng đồng chúng ta. Cho dù vẫn c̣n đâu đó những trái tim vô cảm, cho dù đâu đó vẫn có những hội đoàn chỉ thích làm việc lớn (h́nh như họ thích làm từ thiện bằng những con số), th́ vẫn c̣n đây những trái tim nhân ái, chắt chiu từng đồng giúp chỉ một người khốn cùng. Chỉ một người cần giúp thôi mà bao nhiêu ṿng tay rộng mở. Khoảng 6 giờ chiều, tôi nhận được điện thoại của bà Hải. Bà cho biết, trưa nay cùng một lúc bà nhận được ba nguồn tin khác nhau báo cho bà biết tung tích con bà. Cả ba nguồn tin cùng xuất phát từ San José, trong đó có một nguồn tin có vẻ như chính xác khi họ nói người thanh niên homeless họ gặp, những lúc tỉnh táo cho biết anh tên Tuấn, quê ở Quảng Ngăi, nhà ở Ngă Ba Hàng Xanh. Bà có vẻ xúc động mạnh khi biết được tin này và quyết định sẽ đi San José một chuyến cho dù có nhận lầm người. Sau khi hội ư, ban biên tập quyết định cử tôi cùng đi với bà Hải để giúp bà ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Chủ Nhật, 19 Tháng Mười Một, 2006
Gia đ́nh cô H.K. (hàng xóm của bà Hải ở Việt Nam mười mấy năm trước) đến đón chúng tôi lúc 4:30 sáng. Trên đường đi, những câu chuyện xưa được gợi mở giữa những người hàng xóm, tôi càng hiểu rơ cuộc đời của bà hơn. Trong thâm tâm, tôi cảm phục bà, một bà mẹ đă bỏ cả tuổi xuân để lo cho con khôn lớn, bà đă thắng thần chết một lần khi bị comma hàng tháng trời, và lần này tôi cầu mong bà sẽ thắng. Ngoài những lúc tṛ chuyện, bà lần tràng hạt đọc kinh cứu khổ. Đă có nhiều người giúp bà, dấu chân bà đă in khắp các con đường ở China Town, San Gabriel, Irvine... càng đi bà càng thấy vô vọng. Tôi biết bà đang cần một phép màu của Phật Bà Quán Thế Âm mà bà đang cầu nguyện. Chúng tôi đến San José lúc 11 giờ trưa, và đi thẳng đến quán cơm tấm Thuận Kiều nằm trong khu Lion Plaza trên đường King. Ở đây, chúng tôi may mắn gặp được chị Hương, người báo tin cho bà Hải và một số chị khác làm cho Quán Huế bên cạnh. Các chị cho biết, hai tuần trước người thanh niên tên Tuấn thường ngủ ở đằng sau quán, mỗi bữa các chị đều cho ăn, lúc trời lạnh Tuấn có xin 2 tấm mền. Sau đó do chủ đất không cho homesless lưu lại nên Tuấn ngủ đâu không rơ nhưng cũng hay lảng vảng ở khu này. Chúng tôi cám ơn và chia nhau đi t́m. Khoảng 1 giờ trưa có thêm chị Vinh-Hoa, Phạm, cư dân San José, người cũng từng gặp người giống như Tuấn đến t́m giúp. Chúng tôi khi khắp khu Lion Plaza, hỏi thăm những người thường đến đây đánh cờ tướng, hỏi ông security khu vực này... Tất cả đều xác nhận có thấy người giống tấm h́nh hay xuất hiện tại khu vực này, nhưng ốm hơn rất nhiều. Họ chỉ nên kiếm thêm ở khu bánh ḿ Lee's Sanwiches bên kia đường. Thế là chúng tôi chia ra hai hướng t́m kiếm. Qua những thông tin thâu nhặt được, h́nh như Tuấn ở rất gần đâu đây. Cảm giác đó hiện rơ trên khuôn mặt bà Hải, bà vội vă, bồn chồn và cứ lẩm bẩm cầu kinh. Đến 2:30 giờ chiều, quán cơm tấm Thuận Kiều bắt đầu bớt khách, chị Hương xin phép được dắt bà Hải đi t́m những nơi chị cho rằng những người homeless thường hay ngủ qua đêm. Khoảng 3 giờ chiều, tôi nhận được điện thoại của chị Hải, cô Hương cho biết đă t́m được Tuấn trong khu “M Café” sau lưng Lee's Sanwiches, gần bến xe Xe Đ̣ Hoàng. Tôi và chị Vinh-Hoa chạy đến với một tâm trạng vui mừng lẫn hoang mang, hy vọng đúng là Tuấn. Điều kỳ diệu đă xảy ra, và chúng tôi đă chứng kiến cuộc gặp mặt thật cảm động và đau ḷng. Bà Hải đă t́m được người thanh niên đang ngủ trong một góc parking, bà ôm chầm lấy anh, làm anh hoảng sợ. Anh nhất định không nhận bà là mẹ, mặc cho bà nhắc lại chuyện quá khứ, mặc cho bà khóc lóc kêu gào. Anh chỉ nhắc đi nhắc lại một câu: “D́ nhận lầm người rồi”, nhưng đôi lúc, trên gương mặt u ẩn của anh, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Anh khóc về điều ǵ th́ không ai biết, và cũng không ai biết người thanh niên này có biết là ḿnh khóc không? Chúng tôi chỉ cảm nhận một điều là trên gương mặt gầy yếu và đen sạm v́ nắng gió, đôi mắt anh mang nhiều u uất, hoang mang. Bà Hải khẳng định, người thanh niên này là con của bà, bà cho biết:
“Tôi đă lật mấy chục tấm đắp của người homeless để t́m con. Ngay sau khi tôi lật tấm mền của Tuấn, tôi đă biết nó là con của tôi. Bằng linh cảm của một người mẹ, tôi không thể lầm được, cho dù bây giờ nó vẫn không nhận tôi là mẹ. Tôi không thể lầm được dù gương mặt nó ốm hơn trước rất nhiều, nhưng giọng nói của con tôi, tôi làm sao có thể quên được.”
Những lời độc thoại của bà mẹ
Mặc cho người thanh niên không thừa nhận ḿnh là mẹ, bà Hải vẫn nói. Bà nói tiếng nói chung của tất cả các bà mẹ, người thanh niên có cảm nhận được ǵ không th́ chẳng ai biết, nhưng sao anh lại khóc? Những giọt nước mắt thỉnh thoảng lăn dài trên má chứng tỏ anh có nghe, có hiểu nỗi ḷng của một bà mẹ. “Mạ không nhận lầm người, mạ biết con là con của mạ...”
“Niềm hy vọng lớn lao của mạ là được gặp lại con, mạ sẽ đưa con về, mạ sẽ ấp ủ con trong những ngày cuối đời của mạ.”
“Con đừng đi nữa.”
“Bây giờ con đi đâu, mạ theo đó.”
“Xă hội ruồng bỏ con chứ mạ không ruồng bỏ con. Con khóc là v́ mạ, mà sao con không nhận mạ. Con đừng v́ tội lỗi của con hay con làm cái ǵ sai lầm với gia đ́nh mà con trốn mạ...”
“...Con đừng đi nữa, cho mạ đứng nghỉ một chút xíu chứ mạ lên cơn đau tim mạ chết mất. Mạ mệt lắm rồi con ơi!”
Bà dang hai tay như muốn ôm người thanh niên vào ḷng.
“Cho mạ ôm con một cái đi con. Mạ lạy con. Con đừng v́ một lư do ǵ mà không nhận mạ. Mạ không chấp nê, trách cứ ǵ con hết. Lúc nào mạ cũng ṃn mỏi chờ đợi tin tức của con. Hai em con nói mạ mang anh Đa về đi, ḿnh sống với nhau, ăn mắm ăn muối ǵ cũng được. Con có hiểu không, mạ chỉ sống có mấy tháng nữa thôi con ơi.”
Bà quỳ xuống khóc tức tưởi trước mặt người mà bà nhận là con.
Đoạn kết
Trời Mùa Thu trên San José khá lạnh và tối rất nhanh. Tôi phải tính chuyện đưa người thanh niên này về một nơi an toàn, nếu không, bà Hải sẽ ở lại đây và tôi cũng sẽ ở lại theo bà. Tôi không ngại nhưng phải lo cho câu chuyện này có đoạn kết.
5 giờ chiều tôi điện thoại cho Luật Sư Nguyễn Quốc Lân báo tin vui cho anh và nhờ anh hỗ trợ. Anh bảo cứ yên tâm, anh sẽ liên hệ những người trên San José đến giúp tôi. Khoảng 15 phút sau th́ anh Lê Minh Chiêu (chủ nhân Lee's Sanwishes) điện thoại cho tôi hỏi thăm t́nh h́nh. Tôi tŕnh bày tóm tắt sự việc và nhờ anh giúp. Lát sau anh điện lại và cho biết sẽ có anh cảnh sát người Việt Nam tên Ḥa cùng đồng đội đến giúp tôi. Tôi thở ra nhẹ nhơm. Khoảng 6 giờ chiều th́ trời đă tối hẳn. Anh Ḥa đến, một lần nữa tôi tŕnh bày lại sự việc và nhờ anh trợ giúp. Anh đến hỏi chuyện người thanh niên, anh ta chỉ nói tên ḿnh là Tuấn, 36 tuổi rồi không nói ǵ thêm. 6:30 chiều đồng đội của anh Ḥa đến phối hợp làm việc, cùng lúc anh chị Lê Minh Chiêu cũng vừa tới. Cảnh sát quyết định đưa người thanh niên vô bệnh viện tâm thần để theo dơi v́ những biểu hiện của anh có thể gây nguy hại cho chính anh. Sau khi cảnh sát đưa anh thanh niên đi cũng là lúc bà Hải kiệt sức. Bà quỵ xuống chân tôi mà khóc. Tôi cúi xuống ôm bà đứng dậy, bà nói trong tiếng nấc:
“Tôi xin tạ ơn tất cả!”
Bà khóc như đă khóc từ bao tháng nay, nhưng hôm nay bà khóc v́ sung sướng.
Bà khẳng định:
“Tôi đă lật mấy chục tấm đắp của người homeless để t́m con. Ngay sau khi tôi lật tấm mền của Tuấn, tôi đă biết nó là con của tôi. Bằng linh cảm của một người mẹ, tôi không thể lầm được, cho dù bây giờ nó vẫn không nhận tôi là mẹ. Tôi không thể lầm được dù gương mặt nó ốm hơn trước rất nhiều, nhưng giọng nói của con tôi, tôi làm sao có thể quên được.”
Hiện nay, Tuấn đang được điều trị tại Valley Medical Center - San José. Được bác sĩ chăm sóc, ăn uống và uống thuốc đầy đủ, Tuấn đă tỉnh lại nhiều. Vẫn c̣n những cơn co giật nhưng ít hơn, và mỗi khi mẹ đến thăm, Tuấn đă nói chuyện và nhớ khá nhiều chuyện xưa trong gia đ́nh. Bà hải được ông Thành Trương, cư dân San José cho ở tạm, và t́nh nguyện chở bà đi thăm con. Qua cuộc tiếp xúc với tôi, ông nói:
“Ông bà Lê Văn Chiêu tính mướn motel cho bà Hải ở, nhưng tôi thấy bất tiện v́ bà Hải không biết tiếng Mỹ, rồi không ai đưa đón.”
“Tôi muốn giúp bà một chút trong khả năng của ḿnh.”
Anh chị Lê Minh Chiêu vẫn tiếp tục theo dơi để giúp đỡ bà Hải.
Anh Chiêu cho biết:
“Đọc qua bài báo, ai cũng phải xúc động về hoàn cảnh người mẹ này. Ai cũng vậy, có một đứa con đi Mỹ để t́m tương lai nhưng không ngờ lại gặp cảnh như vậy. Ḿnh nghĩ bất cứ giá nào cũng phải giúp. Yến (vợ anh Chiêu) là người đầu tiên nói chuyện với Tuấn trong bệnh viện. Kết quả tốt làm ḿnh vui lây.”
Trên San José, chúng tôi cũng được sự tiếp tay của anh Nguyễn Hoàng Lân, phó chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Học khu Eastside.
Anh Lân cho biết:
“Do anh Chiêu cho biết có người cần giúp đỡ, nên tôi mới t́m một số anh em, bạn bè chuyên môn để nhờ. Anh Minh Tạ, giám đốc Mekong Center (nơi điều trị bệnh tâm trí cho người Việt), đă nhận lời. Hiện nay chúng tôi đang theo dơi kết quả chuẩn bệnh và điều trị từ bác sĩ nơi Valley Medical Center. Nếu bệnh của anh Tuấn thuyên giảm, họ sẽ đưa anh về một trong những Board & Care hoặc Shelter để điều trị tiếp. Anh Minh sẽ liên lạc với bệnh viện thường xuyên và sẽ nhận anh Tuấn về trung tâm ḿnh chữa trị.”
Cuối cùng, sau 4 tháng từ Việt Nam sang Hoa Kỳ, lang thang khắp hang cùng ngơ hẹp miền Nam California, câu chuyện người mẹ đi t́m con sau 20 năm xa cách, đă khép lại với một kết thúc có hậu: Người mẹ đă t́m được con trai ḿnh; người con trai đă nhận mẹ là mẹ ḿnh.
__________________ Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
Cu_ti Hội viên


Đă tham gia: 31 March 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 188
|
| Msg 1583 of 2168: Đă gửi: 30 November 2006 lúc 11:07am | Đă lưu IP
|
|
|
Xin chào bác Tuấn Kiệt, chị Tam thuyen và mọi người
Chúc mừng chị TT đă mua được nhà mới , CT cũng thấy có nhiều khi những ǵ ḿnh làm đều nằm trong chữ duyên lắm. Trong mấy năm nay CT nghiên cứu vào nghành điạ ốc lúc đó CT khg có kinh nghiệm ǵ hết và căn nhà đấu giá lần đầu tiên CT mua được hoàn toàn là chữ duyên, CT xin kể cho mọi người nghe, trước đó CT có nghe người bạn nói cho CT biết ở gần nhà anh ta có người sắp sữa bị nhà bank kéo v́ làm ăn thất bại, CT mới noí khg biết họ có đăng bản ra bán khg nếu có th́ CT sẽ tới nói chuyện với họ để mà coi ḿnh có thể cho họ một số tiền rồi take over their payment, nhưng bạn CT nói họ kg có để ra số nợ họ nhiều quá họ thà khai phá sản, sau khi CT nghe vậy th́ mới nói với anh ta rằng CT tin vào chử duyên lắm nếu nó thuộc về cuả ḿnh th́ trước sau CT sẽ mua được, rồi CT tiếp tục đi t́m kiếm các căn khác, CT đấu giá vô số căn nhà, nhưng lúc nào cũng thua, rồi có một lần CT thấy được căn nhà CT thích vô cùng cũng đúng vào lúc labor day, CT biết phần thắng sẽ được nhiều, CT bỏ vô với cái giá hơn với cái giá đăng $5000 và tin chắc kỳ này sẽ được, nhưng khi kết quả ra th́ thấy người mua được kg phải là ḿnh mà c̣n mua được với giá thấp hơn ḿnh, CT mới thấy sao lạ vậy khg phải đấu giá ai mua giá cao là được hay sao, CT mới đi hỏi người chịu trách nhiệm đấu giá cho CT, anh ta nói là tại có cái ǵ kg đúng với credit cuả CT, CT biết CT credit rất tốt, CT mới thất mắc chẳng lẻ mổi lần như vậy th́ cứ cho CT câu trả lời như vậy là xong sao, CT tức quá phải đi t́m cho ra manh mối, CT gọi thẳng tới chổ chính cuả đấu giá và mắng dốn nói họ khg công bằng trong chuyện đấu giá và hỏi họ tại sao CT là người ra giá cao nhứt mà kg được trúng, họ mới coi lại và cho CT biết là người chịu trách mhiệm của CT khg có bỏ vô cho CT, CT mới biết là ông nói sạo, kg biết v́ lư do ǵ mà kg bỏ vô, mà cứ viện cớ đổ lổi cho credit cuả CT, sau đó CT t́m hiểu ra là ông ta chưa có renew caí bằng đại diện cho đấu giá cuả ông ta lại, ổng nhờ qua người khác, nếu ông ta thẳng thắng daỉ thích rơ th́ CT nghỉ đâu có ǵ, từ đó CT kg tin tưởng ổng nữa và đi kiếm người khác, sau vài tháng đi từ nam xuống bắc coi biết bao căn nhà, CT cũng bất đầu biết định giá căn nhà, và sau đó căn nhà cuả caí người lúc mà bạn CT nói sẽ bị nhà băng kéo được đăng lên để đấu giá, lúc đó bạn CT cho CT biết nhưng cũng ngay tuần đó có căn khác mới hơn đẹp hơn cho nên CT quyết định đấu căn đó, nhưng cũng bị thua, rồi CT coi lại thấy căn mà người bạn nói chưa có ai mua, CT mới bỏ đaị với cái giá rất thấp hơn với giá đăng, kết quả họ cũng kg chịu bán cho ai hết, CT mới thấy lạ, cho nên quyết định đi vô trong coi căn nhà, lúc đầu tại kg muốn ǵ mấy cho nên kg đi coi nhà và bỏ vô chơi cho vui thôi, khi CT vừa bức vô thấy căn nhà c̣n mới quá và sạch sẽ nữa và thấy kg cần tu sữa ǵ và giá cả rất lư tưởng với tuí tiền của ḿnh, rồi gọi lại cho người agent cuả CT và tăng giá lên cho đợt tới nhưng vẫn thấp hơn dưới giá đăng 10%, CT nói cho bạn CT nghe, bạn CT nói CT kg mua được với cái giá đó đâu, CT nói CT biết nếu mua được với giá này th́ coi như trúng số, bởi v́ vừa rồi CT hụt căn nhà CT thích cho nên mất đi hứng thú với căn nhà này v́ lẽ đó CT mới kg có ḷng vào căn này nhiều. Qua hôm sau CT thấy kết quả CT mua được căn đó, và sau khi coi lại kết quả là chỉ có 2 người đấu giá, lần đầu tiên người kia bỏ hơn CT 3000 nhưng v́ giá c̣n thấp cho nên họ chưa chịu bán, lần thứ hai CT hơn người kia chỉ có 1000 thôi, coi lại quá là may mắng và kg phải chữ duyên hay sao. Bạn và CT cũng vô cùng ngạc nhiên là ḿnh mua được với cái giá thấp hơn thị trường như vậy, thường giá đăng đă thấp hơn th́ trường khoản 20% rồi vậy mà CT c̣n mua được thấp hơn giá đăng 10% nữa, CT nói 7 tháng trước lúa nào CT cũng bỏ vô với giá cao hơn giá đăng nhưng kg trúng cái nào c̣n lần này th́ bỏ vô với cái giá thấp hơn và ḷng cũng nghỉ sẽ bị thua th́ lại thắng. Vài hàng chia sẽ, chúc tất cả luôn vui vẽ an lac.
Thân chào
CT
P.S tặng ước mi bài thơ kg biết ai biên
Tâm b́nh yên
Tâm nh́n thông suốt, tâm b́nh yên Đựơc, mất, hơn, thua, chẳng ưu phiền Khai môn , sinh tử nào đâu ngại Tất cả thuận theo...một chữ...duyên
Sửa lại bởi Cu_ti : 30 November 2006 lúc 11:12am
__________________ Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
UocMi Hội viên


Đă tham gia: 02 February 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 234
|
| Msg 1584 of 2168: Đă gửi: 01 December 2006 lúc 8:11pm | Đă lưu IP
|
|
|
To Cu-ti: Thankx
U/m
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
tuankiet101010 Hội viên

Đă tham gia: 06 February 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 794
|
| Msg 1585 of 2168: Đă gửi: 02 December 2006 lúc 9:06am | Đă lưu IP
|
|
|
UocMi đă viết:
To Bac'TuanKiet10101010: Cam' o*n Bac' Khen ta(ng. Tie^n. -da^y U/m muo^n' nho*` Bac' 1 vie^c. nhu*ng tha^y' Bac' ba^n. qua' ne^n cung~ ho*i ngai. mo*~ lo*i`... Ne^n Bac' sa(n? long` sa(n? ti' tho*i` gian cho U/m mo*i' dam' a. va` Chuc' Bac' luo^n vui khoe? an lac.
Me^n'
U/m |
|
|
Thân chào cô Ướt Mi ,
Tháng này mọi người chuẩn bị rộn rịp bước vào mùa Gíang Sinh rồi , sự kiện đặc biệt này như một thông điệp Ḥa B́nh , Bác Ái , An lành gửi đến nhân lọai ṭan cầu , là con người phải biết thương yêu & san sẻ cho nhau mọi điều tốt lành !
Vinh danh Thiên Chúa trên Trời
B́nh an dưới thế cho người thiện tâm !
Thiên Chúa hiền từ , nhân hậu & từ bi !
Các bài cô post trích từ sách Lẽ Sống rất có giá trị bổ ích . Trong cuộc sống nếu ḿnh có bị người ta ghen ghét , hiểu lầm làm ḿnh tổn thương là việc b́nh thường của thế gian . Điều quan trọng là ḿnh sống sao cho có ích với gia đ́nh , cộng đồng xă hội , với đại chúng tha nhân . Nếu người ta bảo ḿnh bỏ qua th́ ḿnh cũng nên biết rộng lượng và tha thứ . Sự ghen ghét , hiểu lầm , phương hại người khác là những thuộc tính thuộc về thế gian chứ không thuộc về Thiên Chúa .Thiên Chúa là t́nh yêu ! Vậy điều ǵ tội lỗi của thế gian hăy trả về thế gian , c̣n t́nh yêu th́ thuộc về Thiên Chúa vĩnh cữu .
Cô Ướt Mi có việc ǵ cần hỏi th́ hăy tŕnh bày , nếu không tiện th́ hăy gửi qua tin nhắn cho tôi nhé .
Chào thân ái
Tuấn Kiệt 101010
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
tamthuyen Học Viên Lớp Dịch Lư

Đă tham gia: 01 June 2005 Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 880
|
| Msg 1586 of 2168: Đă gửi: 03 December 2006 lúc 12:02am | Đă lưu IP
|
|
|
Hi Cu_Ti,
Cám ơn Ct đă post 1 bài viết cảm động về t́nh mẹ con. . Anh Tuấn là 1 ng con rất may mắn.
Chuyện CT về mua nhà cũng thật là hi hữu quá. Đúng là cái ǵ của ḿnh sẽ là của ḿnh thôi, Ct há.
TT có tay mua bán nhà cưả mau lẹ lắm, v́ 1 khi thích rồi th́ tánh ít kèn cưạ. TT cách đây 6 năm mua 1 cái nhà cũng chỉ 1 đêm thôi. Sau khi xem nhà rối , liến cho ng agent tới trả giá rồi đem giấy tờ về kư 1 cái rột trong buổi tối đó thôi. Sau naỳ bán nhà đó cũng vậy, khi nó chưa muốn đội nón ra đi th́ bán hoài khg đc , mà khi cái nhà nó thực sự muốn đi rồi th́ tự nhiên cũng bán đc trong 1 đêm 1 cách rất t́nh cờ,và rất thuận lợi mà cho tới bây giờ vẫn khg ngờ tới đc .
Bạn bè của TT hay chọc nói là TT mua bán nhà như là đi mua thịt cá vậy hahaha.
Cách đây 1 tháng TT cũng xém mua đc 2 caí , 1 caí là 2 bên đă thỏa thuận xong xuôi rồi mà khi TT cho ng tói inspection th́ tự nhiên có 1 caí ǵ thôi thúc TT phải bỏ cái nhà đó bằng moị giá dù rằng khg có ǵ phải quan ngại nhiều hết, nhg tự nhiện khg c̣n ham thích nưă.
C̣n 1 cái khác th́ rốt cuộc khg thành là v́ cũng khg hiểu sao khi trả giá nhà , có 1 cái ǵ ngăn giũ TT lại khg cho TT lên tới mức mà trong ḷng đă định trước từ đầu. Ngộ vậy đó.
C̣n cái căn naỳ mua đc là cũng chỉ 1 đêm thôi, vô coi 1 cái là tự nhiên phải ngồi xuống kư ngay mà thôi, khg suy nghĩ tới lui ǵ hết, và cái giá ḿnh đua ra cũng là cái giá họ đă dự trù , rốt cuộc ra lại rẻ hơn cái giá trong đầu ḿnh dự định Cho nên ở đời nhiều cái cũng tức cướ lắm , khg tin khg đc.!!!!
Thôi cũng khuya rồi, TT cũng xin khép băng tần già chuyện và chúc bác TK và mọi ng đc 1 cuối tuần thật là tuơi vui an mạnh.
__________________ tt
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
tuankiet101010 Hội viên

Đă tham gia: 06 February 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 794
|
| Msg 1587 of 2168: Đă gửi: 03 December 2006 lúc 9:43am | Đă lưu IP
|
|
|
Kính chào cô Tâm Thuyên và các bạn trẻ ,
Hôm nay chúng ta nói chuyện , trao đổi tiếp với nhau về Ái biệt ly khổ hihihi.... .Chủ đề nhỏ này Tuấn Kiệt già nua xấu xí hom hem đă viết phúc đáp cho cô Tuyết Sương năm ngóai khi đang gặp chuyện không vui trong t́nh cổm . Cô Tuyết Sương bị chó rượt đuổi quá mạng hehehe...chạy thụt x́ dầu , mất dép luôn phải trèo vào căn nhà TD tá túc được mọi người động viên an ủi đó . V́ thế hôm nay tôi viết triển khai thêm về chủ đề nhỏ này để thấy lời ĐỨC PHẬT nói rất chính xác về chân lư KHỔ ĐẾ .
TỨ THÁNH ĐẾ ( Tiếp theo )
5 / ÁI BIỆT LY KHỔ :
ÁI có nghĩa là yêu . ÁI này có nhiều nghĩa với các mức độ sức mạnh khác nhau như : yêu thương ,mến , quư , ưa thích , ham muốn v.v...
Thí dụ : Chúng ta thương một vật nuôi trong nhà là một con chó với t́nh thương vừa phải th́ mức độ đó nhẹ . Nhưng nếu ái ở mức độ mạnh quá th́ khi mất đi sẽ gây đau khổ . Tùy theo mức độ thương yêu của chúng ta đối với đối tượng đó nhiều hay ít mà khi mất đi chúng ta sẽ đau khổ .
Một món đồ có giá trị mà chúng ta yêu thích nếu mất đi cũng làm chúng bực dọc , buồn phiền vài ngày . Nếu có một người nào đó mà ḿnh thương yêu bằng cả trái tim , rồi người đó không c̣n ở với ḿnh nữa mà bỏ ḿnh ra đi hoặc người đó chết v.v... th́ nổi đau đó rất là ghê gớm , rất là mạnh có thể đánh sụp đổ cả tinh thần .
Theo quy luật Tạo hóa tự nhiên th́ ÁI trong t́nh yêu nam nữ được xem là mạnh nhất trong các lọai ÁI . Chúng ta thương yêu cha mẹ ḿnh , hiếu kính cha mẹ ḿnh coi vậy mà không bằng ḿnh thương người yêu của ḿnh , người chồng , người vợ của ḿnh . Chỉ có một bản năng t́nh yêu khác cũng mạnh như vậy là t́nh mẹ thương con bởi v́ đứa con là máu thịt trong bụng mẹ lớn dần theo năm tháng . Đứa con chính là h́nh ảnh của ḿnh , là máu thịt của ḿnh , giống như một cái ḿnh thứ hai nên người mẹ thương con với t́nh thương yêu bao la . Do đó sau này nếu đứa con lớn lên mà có hiếu th́ đó là một diễm phúc , c̣n nếu gặp đứa con bất hiếu hay chết non th́ người mẹ đau khổ dữ dội lắm có khi hóa ra điên lọan luôn .
ĐỨC PHẬT đă nói lời chân lư rất đúng qua mọi thời đại là cái ǵ mà chúng ta thương yêu mà phải chia xa , ngăn cách th́ rất là đau khổ . Càng thương mến nhiều th́ khi mất đi sự đau khổ càng lớn .
Chúng ta nhận thấy ng̣ai t́nh yêu nam nữ là mạnh nhất , kế đến là t́nh thương yêu gia đ́nh ruột thịt th́ tài sản , địa vị , danh vọng cũng là cái mà con người khát khao , ham muốn . Ai mà có được rồi th́ cố giử cho kỷ .
Thí dụ : Người mà lên đến chức Gíam Đốc , Chủ Tịch th́ họ không muốn mất những quyền hạn , đặc quyền của ḿnh . Nhưng có muốn giử măi cũng không được v́ nhiều lư do khác nhau như : mất chức , về hưu v.v...do đó hầu hết các vị Gíam Đốc khi nghỉ hưu hay ngưng chức đều mang một tâm trạng buồn , hụt hẩng . Đây là tâm lư chắc chắn phải gặp không thể tránh khỏi điều đó .
Cái ÁI danh vọng hầu hết là do ích kỷ . Cũng là một người giử chức Gíam Đốc nhưng nếu xem chức GĐ đó là vinh quang của ḿnh th́ cái ham muốn chức GĐ đó là Tâm ích kỷ tiềm tàng . Theo nguyên lư ích kỷ là nguyên nhân của đau khổ , chúng ta sẽ phân tích nguyên lư này trong các phần tới . Người mà dùng chức Gíam Đốc , Chủ Tịch đó lo cho dân , cho nước th́ họ không bị đau khổ khi bị ngưng chức hay về hưu .
Tổ ấm gia đ́nh gồm cha mẹ , anh chị em nên t́nh thưong yêu sâu nặng .V́ vậy người nào mà phải ĺa xa mái ấm gia đ́nh , ĺa xa làng quê đă cho họ những kỷ niệm đẹp thuở nhỏ ban đầu để đi nơi khác , thị thành để học hành, làm việc th́ thường cũng rất là buồn .Người nào mà phải ĺa xa bứt luôn ra khỏi mái ấm gia đ́nh không c̣n về thăm viếng nữa th́ nổi đau sẽ rất lớn . Cuộc đời là vậy những ǵ mà chúng ta hạnh phúc thương yêu , những ǵ mà chúng ta có được th́ phải hiểu đó là những mầm mống sẽ làm chúng ta đau khổ khi phải rời ĺa .
Trong Sinh - Lăo - bệnh - Tử mà ĐỨC PHẬT của chúng ta đă tuyên thuyết về chân lư KHỔ ĐẾ th́ cái khổ về bệnh tật , tai nạn là thuộc về thân .Cái khổ về Ái biệt ly là cái khổ về tâm hồn , tâm lư . Cái khổ về Tâm có sự chi phối của nhân quả do ḿnh có nợ duyên từ đời xưa khiến ḿnh thương nhớ nhiều , mà thương nhớ nhiều sẽ gây đau khổ nhiều . Nếu ḿnh thương nhớ một người nào đó là do nợ duyên trong quá khứ , khi mất người đó sẽ gây đau khổ nhiều . Chúng ta thấy suy cho cùng những mất mát , đau khổ ngày hôm nay là do nhân từ một kiếp quá khứ nào đó . Do đó tuy nói là tâm lư nhưng thực chất là do nhân quả nghiệp báo chi phối mà ra .
Túm lại : ÁI BIỆT LY KHỔ là những điều làm chúng ta thương yêu th́ sẽ làm ḿnh đau khổ khi mất mát do đó chúng ta kiểm sóat Tâm của ḿnh với những điều ḿnh quá thương yêu , quá ưa thích , với những người mà ḿnh quá thương yêu , quá ưa thích , với những tài sản danh vọng địa vị mà ḿnh quá ham muốn , quá ưa thích đều là những mầm mống của đau khổ .
( C̣n tiếp )
Chào thân ái
Tuấn Kiệt 101010
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
UocMi Hội viên


Đă tham gia: 02 February 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 234
|
| Msg 1588 of 2168: Đă gửi: 03 December 2006 lúc 9:50am | Đă lưu IP
|
|
|
03 Tháng Mười Hai
Giác Ngộ
"Lời lăi cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích ǵ?"... Lời thách thức này của Tin Mừng đă khiến cho một vị giáo sư trẻ tuổi bỏ tương lai đầy hứa hẹn, bỏ tất cả để chỉ c̣n đeo đuổi một mục đích duy nhất trong cuộc đời: sự sống đời đời của chính ḿnh và của người đồng loại.
Vị giáo sư trẻ tuổi đó chính là Thánh Phanxicô Xaviê, bổn mạng của các xứ truyền giáo, mà hôm nay Giáo Hội kính nhớ... Chưa tṛn 25 tuổi, Phanxicô đă nổi tiếng như một giáo sư triết học tài ba tại đại học Paris. Giữa lúc danh vọng đang đến, Phanxicô Xaviê đă nhận được những lời thách thức trên đây từ người bạn thân Inhaxiô Loyola.
Không c̣n chống cưỡng lại với lời Chúa, Phanxicô Xaviê đă đến Montmartre để cùng với Inhaxiô sống đời khó nghèo, khuyết tịnh và phục vụ tông đồ, theo những chỉ dẫn của Đức Thánh Cha.
Năm 1537, nghĩa là 3 năm sau khi đă tuyên khấn, Phanxicô lănh chức linh mục. Từ Italia, ngài sang Lisboa của Bồ Đào Nha để lên đường đi truyền giáo tại Ấn Độ. Trong 10 năm ngắn ngủi, Phanxicô Xaviê đả rảo bước đi khắp nơi để đem Tin Mừng đến cho dân tộc Nhật Bản, Mă Lai và Ấn Độ. Cuộc sống của ngài là một chia sẻ cảm thông sâu xa với những người nghèo khổ nhất... Chưa đạt được giấc mơ đặt chân đến Trung Hoa và Việt Nam, thánh nhân đă qua đời trong kiệt sức, tại một hải đảo cách Hồng Kông 100 cây số. Bị những người lái buôn Bồ Đào Nha bỏ rơi trên băi cát, thánh nhân đă qua đời trong sự trơ trụi nghèo nàn.
Danh vọng, tiền tài, ngay cả sức khỏe... tất cả đều được đốt cháy để t́m được niềm vui đích thực cho tâm hồn và mang niềm vui đó đến với mọi người: đó là sứ điệp mà thánh Phanxicô Xaviê đă để lại cho tất cả chúng ta...
"Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột"... Có lẽ người ta thường dùng câu nói trên đây không những để nói lên tính cách tương đới của đau khổ, mà c̣n để nói lên ngay cả sự tương đới của hạnh phúc.
Sau những tháng năm ăn độn, ăn rau, những người nghèo có thể hớn hở reo vui khi được bữa cơm trắng với chút thịt cá. Sau những tháng năm tù đày, một người vừa mới được phóng thích sẽ reo ḥ sung sướng khi được đi lại tự do, khi được thở không khí trong lành...
Những người giàu có, ngày nào cũng yến tiệc linh đ́nh sẽ thèm khát đôi chút cá kho, mắm cà của người nghèo khổ... Những đứa trẻ giàu có ở đô thị có lẽ sẽ thèm khát những giây phút được cưỡi trâu hay tắm ao của những chú bé nghèo ở nhà quê...
Tựu trung, vấn đề cơ bản nhất của con người vẫn là đi t́m hạnh phúc. Và cuối cùng, sau những miệt mài t́m kiếm, ai cũng nhận thấy rằng ḿnh sẽ không bao giờ đạt được hạnh phúc đích thực và trường cửu trên trần gian này. Kẻ đứng ở núi này sẽ luôn nh́n sang núi nọ...
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
MaiPhuongThuy1 Học Viên Lớp Dịch Trung Cấp


Đă tham gia: 31 August 2006 Nơi cư ngụ: Virgin Islands
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 88
|
| Msg 1589 of 2168: Đă gửi: 03 December 2006 lúc 11:15am | Đă lưu IP
|
|
|
Bravo !  
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
UocMi Hội viên


Đă tham gia: 02 February 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 234
|
| Msg 1590 of 2168: Đă gửi: 04 December 2006 lúc 7:15am | Đă lưu IP
|
|
|
04 Tháng Mười Hai
Bức Của Gia Đ́nh
Trong thời kỳ khai phá bên Mỹ Châu, có năm thanh niên Mỹ tới vùng Ohio t́m vàng. Đây là một vùng hoang vu nguy hiểm không thể lường trước được... Sau một thời gian sống giữa rừng thiêng nước độc, khi trở về nhà, bốn người trong đám đă trở nên cộc cằn dữ tợn. Chỉ có một người c̣n giữ được tinh thần minh mẫn như trước. Người ta hỏi anh: làm thế nào để tránh được những lỗi lầm của những người kia, anh trả lời như sau:
"V́ một bức h́nh tôi đă mang theo. Không phải là một bức h́nh của một người bạn gái, nhưng là của chính gia đ́nh tôi... Buổi sáng trước khi tôi lên đường, chúng tôi đă ngồi ăn sáng chung với nhau. Mọi người đều nghẹn ngào v́ tôi là người thứ nhất ĺa xa gia đ́nh... Cha tôi nhắn nhủ đôi lời van cả gia đ́nh đều quỳ gối cầu nguyện cho tôi. Chính h́nh ảnh đó đă theo tôi trong suốt chuyến đi và đă nâng đỡ tôi".
Sống ở đời, ai cũng cần phải có một lư tưởng. Lư tưởng đó nuôi dưỡng và hướng dẫn chúng ta cũng như đem lại cho chúng ta sự kiên tŕ trong cuộc sống. Lư tưởng của bạn là ǵ? Tiền tài, danh vọng hay lạc thú? Tất cả những điều đó rồi cũng sẽ đưa chúng ta đến thất vọng
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
tamthuyen Học Viên Lớp Dịch Lư

Đă tham gia: 01 June 2005 Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 880
|
| Msg 1591 of 2168: Đă gửi: 04 December 2006 lúc 6:51pm | Đă lưu IP
|
|
|
kính chào bác Tuấn Kiệt và cả nhà,
Quote :
"Hôm nay chúng ta nói chuyện , trao đổi tiếp với nhau về Ái biệt ly khổ hihihi.... .Chủ đề nhỏ này Tuấn Kiệt già nua xấu xí hom hem đă viết phúc đáp cho cô Tuyết Sương năm ngóai khi đang gặp chuyện không vui trong t́nh cổm . Cô Tuyết Sương bị chó rượt đuổi quá mạng hehehe...chạy thụt x́ dầu , mất dép luôn phải trèo vào căn nhà TD tá túc được mọi người động viên an ủi đó . V́ thế hôm nay tôi viết triển khai thêm về chủ đề nhỏ này để thấy lời ĐỨC PHẬT nói rất chính xác về chân lư KHỔ ĐẾ . "
-----------
Chà,Bác Tuấn Kiệt viết về đề tài Aí biệt Ly khổ naỳ th́ thế nào nhỏ TS , Ba Beo, v..v cũng lục tục chaỵ về cho mà coi. Nghĩ lại hồi trước vui quá bác , hễ nghe nói chuyện t́nh duyên gia đaọ cạo da đầu là bà con cứ nô nức râm ran . Bác nói đúng đó, t́nh yêu nam nữ quả là mănh liệt lắm lắm ..Bản thân TT ngày xưa cũng bị hành hạ chẳng kém ǵ ai , hic hic...
TS ú ù mấy hôm nay t́nh duyên tới đâu rồi, làm ơn báo cáo dùm caí đi chớ. Đi choi lâu quá rồi đó nghe.
.
Kỳ Duyên à, bưă hôm TT có coi cuộn băng video của Asia , khi Leyna Nguyễn hỏi Trịnh Hội làm ǵ ở nhà th́ TH có trả lời là ở nhà cho con bú , h́h́, làm TT giật ḿnh khg biết là giỡn chơi hay là thật đây để TT c̣n chúc mừng cho KD nữa chứ, hihi..
C̣n nhỏ Thu Hà khg biết có giận ǵ ai khg hay là khg biết có chuyện ǵ mà vắng mặt biệt tăm. .
TT xin cám ơn bác TK đă giảng dạy tiếp.
Xin chúc cả nhà ḿnh luôn vui .
P.S : Xin chào Mai Phương Thúư 1 , TT có đọc bài viết của bạn về phong thủy , hay và có ư nghĩa lắm.
Sửa lại bởi tamthuyen : 04 December 2006 lúc 6:53pm
__________________ tt
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kyduyen Hội viên


Đă tham gia: 19 December 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 187
|
| Msg 1592 of 2168: Đă gửi: 05 December 2006 lúc 7:58am | Đă lưu IP
|
|
|
tamthuyen đă viết:
Kỳ Duyên à, bưă hôm TT có coi cuộn băng video của Asia , khi Leyna Nguyễn hỏi Trịnh Hội làm ǵ ở nhà th́ TH có trả lời là ở nhà cho con bú , h́h́, làm TT giật ḿnh khg biết là giỡn chơi hay là thật đây để TT c̣n chúc mừng cho KD nữa chứ, hihi..
Xin chúc cả nhà ḿnh luôn vui .
|
|
|
Chị Tâm Thuyên ơi , nhỏ Leyna Nguyễn hỏi anh Trịnh Hội làm ǵ ở nhà ? Anh TH nói là cho con bú là nói cho vui á v́ ảnh bận lắm thường xuyên đi về VN làm các thiên phóng sự về các bậc tiền bối trụ cột của nền âm nhạc VN đó mà .
Như KD nè nội việc chạy show cũng xịt khói bở hơi tay rồi hihihi.... nên lúc này ít tán dóc xí xọn bà tám nhiều nữa hehehe...
KD quan niệm rằng mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống do đó phải tận hưởng nó tận cùng với các hương vị của nó , phải hông chị TT ? Đối với KD cuộc sống thôi đă là một món quà thiêng liêng và sống sao cho có ư nghĩa là một điều kỳ diệu v́ thế KD ráng sống sao cho được trọn vẹn nhất và không bao giờ lăng phí một giây phút nào cả hihi..... . Với KD cuộc sống phải luôn vui vẻ hạnh phúc và có ích chứ không như vậy th́ sắc đẹp sẽ mau phai tàn lắm làm ḿnh xấu xí . Rất nhiều thứ mà KD muốn làm , muốn khám phá nhưng e là không đủ thời gian bởi bây giờ cũng bắt đầu già rồi hihihi....nhưng trái tim th́ vẫn c̣n trẻ trung , vẫn chưa ngủ yên hihi... họat động trong ngành nghệ thuật th́ không có tuổi chị TT à .
Về hạnh phúc th́ KD nghĩ rằng hạnh phúc đối với ḿnh là những điều bé nhỏ trong cuộc sống: một ngày nắng đẹp, tiếng mưa rơi gơ vào cửa sổ, dạo chơi trên băi biển, một ngôi nhà đầm ấm để trở về, tiếng cười của lũ trẻ, một cuốn sách hay, một tách cà phê nóng vào buổi sáng...hihi... KD nh́n thấy vẻ đẹp ở mọi nơi quanh ḿnh. KD nghĩ khi mà ḿnh c̣n có đầy đủ đồ ăn thức uống và một mái nhà che đầu th́ cuộc sống vẫn là cái hộp chứa đầy những điều ngạc nhiên lư thú mà ḿnh không thể ḱm nén ḿnh mở tung ra, khi mỗi ngày đang hiển hiện trước mắt hihi...
Theo KD t́nh yêu vĩ đại nhất , hạnh phúc gia đ́nh lớn nhất là biết sống có trách nhiệm , chia sẻ đối với những ngừoi xung quanh ḿnh từ trong gia đ́nh cho đến họat động nghệ thuật ng̣ai xă hội , chia sẻ một t́nh yêu tự do và vô điều kiện . Phải biết quên ḿnh sống v́ người khác , khi quên ḿnh th́ ḿnh lại t́m lại được con người đích thực của ḿnh chị TT à .
Vài ḍng tâm sự bà tám nói dóc với chị TT nè .
Bye , bye nhe .
Kỳ Duyên
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
tamthuyen Học Viên Lớp Dịch Lư

Đă tham gia: 01 June 2005 Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 880
|
| Msg 1593 of 2168: Đă gửi: 06 December 2006 lúc 1:57pm | Đă lưu IP
|
|
|
Hi nhỏ Kỳ Duyên thợ lặn dễ thưong của nhà TD,
Haha, vậy là chuyện cho con bú chắc là chuyện xa vời lắm lắm rồi phaỉ khg ? Cũng phải thôi, bây giờ 2 vợ cḥng đều bận rộn với nghệ thuật, cũng như là 1 đưá con tinh thần vậy. Sống như vậy cũng là hạnh phúc rồi
, KD nói cũng đúng lắm , hạnh phúc là 1 cái ǵ nhiều khi rất là đơn giản nằm trong tầm tay của ḿnh mà ḿnh khg ngờ tới đc , 1 ánh nắng ban mai ,1 ly cà phê ngon , 1 tô hũ tiếu Nam Vang háp dẫn mê ly , hihi (lại nói chuyện ăn uống nữa rồi.) hay 1 nụ cười nho nhỏ ,1 lời khuyến khích chân thành....
Chỉ khi nào mất nó đi rồi mớí thấy tiếc.
Tuy nhiện, nói về vật chất th́ cũng nhờ ḿnh may mắn qua đc bên naỳ, dù cho có nghẹ rớt mồng tơi th́ chính phủ cũng ngó ngàng tới , chứ ng dân bên quê nhà , làm quần quật, kiếm ăn ngày 2 bưă c̣n chưa xong th́ nhiều khi chắc cũng quên mất ư nghĩa thật sự của hạnh phúc là ǵ nưă....
Nói chuyện con cái th́ TT hồi nào cứ mơ có đưá con gái nhỏ mà khg đc, thôi th́ để đơị thàng con lấy vợ rồi th́ sẽ có ,khoỉ mất công nuôi mà nó nhiều khi c̣n lo ngược lại cho thàng con ḿnh th́ cũng đỡ vả. . có lẽ tại hồi đó ḿnh th́ch con gái quá nên khi đẻ thằng nhóc naỳ anh hai cũng mít ướt lắm, mới lên giọng câu trước câu sau là đă nước mắt giọt ngắn giọt dài rồi. LOL] . Cho anh đi học vơ , th́ lại sợ đánh ng ta đau, hihi...
Thấy con lớn rồi là ḿnh cũng tự biết ḿnh già , KD trái tim chưa ngủ yên chứ c̣n TT tuy khg vào con đường nghệ thuật , nhg trái tim cũng gan ĺ khg kém có chịu ngủ yên đâu. Vẫn c̣n ca bá Beat it của Micheal Jackson như thường ....
Chúc KD luôn duyên dáng và thành công. . Mấy hôm nay khg nghe KD kể chuyện trên trời dưới biển nưă đó nghe.
__________________ tt
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
UocMi Hội viên


Đă tham gia: 02 February 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 234
|
| Msg 1594 of 2168: Đă gửi: 09 December 2006 lúc 8:32am | Đă lưu IP
|
|
|
09 Tháng Mười Hai
Thế Nào Là Cầu Nguyện?
Một chàng thanh niên nọ khao khát sống đời tận hiến và cầu nguyện, đến nỗi anh đă xa lánh tất cả mọi người và mọi sự, để đến gơ cửa một đan viện nọ... Anh được vị tu viện trưởng chấp nhận tức khắc.
Trong những ngày đầu, anh quan sát cách sống của các tu sĩ: Sau những giờ cầu nguyện lâu dài, tất cả mọi người đều bắt tay vào công việc: người th́ cày cuốc, người th́ gặt hái, người th́ miệt mài trong công tác dịch thuật. Thấy thế, chàng thanh niên đâm ra thất vọng. Anh đến tŕnh bày ư nghĩ của ḿnh với đan viện phụ như sau: "Thưa cha bề trên, con cứ tưởng ở đây chúng ta chỉ có một sinh hoạt duy nhất đó là cầu nguyện. Đằng này, con lại thấy các thầy phải vất vả lo cho những nhu cầu vật chất quá nhiều". Vị tu viện trưởng mỉm cười gật đầu và nói với anh: "Có lẽ con có lư... Nếu con cảm thấy việc làm tay chân không cần thiết, th́ con cứ vào pḥng đóng cửa lại và tiếp tục cầu nguyện".
Nghe thế, chàng thanh niên hớn hở trở về pḥng đóng cửa lại và cầu nguyện. Chỉ sau vài giờ cầu nguyện, anh cảm thấy mệt mỏi, bụng anh cũng cảm thấy cồn cào v́ đă đến giờ ăn trưa. Nhưng chờ măi mà vẫn không thấy ai đến gọi anh vào nhà cơm, người thanh niên mới đến hỏi vị đan viện phụ: "Thưa bề trên, h́nh như hôm nay các thầy không dùng bữa?". Cha bề trên mỉm cười đáp: "Các thầy đă ăn cả rồi". "Thế sao không ai đến gọi con đi ăn cả?", người thanh niên hỏi. Cha bề trên mới trả lời: "Sáng nay con đă chẳng đến nói với cha là chúng ta chỉ có một sinh hoạt duy nhất là cầu nguyện đó sao? Cha nghĩ rằng các thầy khác lao động nhiều cho nên cần phải có ăn uống, ngủ nghỉ. C̣n con, con muốn sống như các thiên thần, nghĩa là không làm việc, không ăn uống mà chỉ biết suốt ngày cầu nguyện, cho nên cha đă dặn các thầy là đừng đến gọi con dùng bữa".
Nghe thế, người thanh niên chợt hiểu được thế nào là sống tận hiến, thế nào là cầu nguyện. Con người không chỉ cầu nguyện bằng nhữg giây phút ưu biệt dành cho Chúa, mà c̣n bằng cả những sinh hoạt từng ngày như làm việc, ăn uống, ngủ nghỉ, giải trí... Cầu nguyện chính là t́m thấy Thánh ư Chúa và Nước Ngài trong cuộc sống mỗi ngày.
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
UocMi Hội viên


Đă tham gia: 02 February 2006 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 234
|
| Msg 1595 of 2168: Đă gửi: 11 December 2006 lúc 8:48am | Đă lưu IP
|
|
|
11 Tháng Mười Hai
Tiếng Khóc Của Sa Mạc
Một mẩu chuyện của người Phi Châu kể lại rằng: một người Ả Rập sống ở sa mạc có thói quen nằm sát xuống đất, úp tai trên cát từng giờ lâu. Có người hỏi tại sao làm thế, anh ta giải thích như sau: "Tôi nghe sa mạc khóc v́ nó rất muốn được làm một ngôi vườn xinh tươi".
Sa mạc mong mỏi được trở thành ngôi vườn, cũng thế tâm hồn con người luôn hướng về điều thiện. Khoảng cách giữa sa mạc và ngôi vườn xinh tươi đó là nước non, điều kiện thời tiết và nhất là công lao của con người. Không có sự chăm sóc của con người, sa mạc vẫn tiếp tục là băi cát khô cằn. Cơi ḷng con người sẽ măi măi là một sa mạc cằn cỗi nếu nó không được vun xới và tưới bằng cố gắng, phấn đấu, hy sinh và t́nh yêu. Phải tốn biết bao là kiên nhẫn, biết bao chống đỡ, biết bao nghị lực, biết bao mồ hôi... để biến sa mạc của tâm hồn thành một khu vườn tươi tốt... Sa mạc tâm hồn của chúng ta sẽ khóc măi nếu chúng ta không ra tay cày xới và vun trồng mỗi ngày.
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
tuankiet101010 Hội viên

Đă tham gia: 06 February 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 794
|
| Msg 1596 of 2168: Đă gửi: 11 December 2006 lúc 8:59am | Đă lưu IP
|
|
|
Kính chào cô Tâm Thuyên và các bạn trẻ ,
Hôm nay chúng ta trao đổi tiếp với nhau về chân lư Khổ Đế trong Tứ Thánh Đế của ĐỨC PHẬT . Cũng v́ nỗi đau nhân thế này mà biết bao triết thuyết , biết bao bậc Thánh cao cả từ xưa đến nay đă dấn thân t́m ra con đường sống vĩnh hằng an lạc cho chúng sinh .Ở tôn giáo bạn là cái chết bất tử của Chúa Giê su trên thập giá để gánh nghiệp tội lỗi của chúng sinh và sống lại trong vinh quang . Biết bao Chư Thánh , bậc Bồ Tát cao cả đă ngày đêm âm thầm hóa thân thị hiện để giáo hóa độ sinh trong 3 đường , 6 cơi , dẫn dắt chúng sinh về cơi an lạc .
TỨ THÁNH ĐẾ ( Tiếp theo )
6 / OÁN TÁNH HỘI KHỔ :
Là điều mà ḿnh không ưa , ghét mà cứ phải sống chung ở gần một bên rất bực ḿnh .
Thí dụ : Ḿnh sống ở trong một khu xóm ở gần nhà ḿnh có một bà lăo cứ mở miệng ra là chưởi mắng la lối đinh tai điếc óc , suốt ngày ngồi lê đôi mách . Ngày nào cũng nghe bà ta ca một khúc bi hùng ca muốn bể nhà , bể cửa , thiệt là phiền phức , chẳng lẽ bây giờ phải bán nhà dọn đi nơi khác .
Trên đời c̣n nhiều chuyện c̣n hơn cả sự bực ḿnh nữa , rất là khốn khổ chán ghét mà cứ phải ở chung hoài là do ḿnh bị nghiệp ràng buộc khiến ḿnh cứ bị kẹt trong hoàn cảnh không như ư , rất là khó chịu vô cùng . Điều này ngược lại với Ái biệt ly khổ . Ở đây sự ghét càng nhiều th́ càng làm chúng ta đau khổ v́ bị hoàn cảnh ràng buộc mà không thoát ra được .
Chúng ta thường hay gặp trong cảnh đời thường là cảnh mẹ ghẻ , con chồng và thảm cảnh này thật là đau khổ . Có những người sinh ra đă bị tật nguyền bẩm sinh hay do nhiễm chất độc da cam nên có dị tật không tay hoặc không chân thật là khổ mà cứ phải sống suốt đời như vậy .
Có những nổi khổ mà chúng ta phải chịu đựng như sống trong một địa phương mà có quan lại tham nhũng , áp bức làm khổ dân . Hoặc sống trong một làng xóm , địa phương có xă hội đen lộng hành , thao túng bắt phải nộp thuế , cho vay nặng lăi cắt cổ , xiết nhà cầm cố th́ thật là khổ sở.
Trong Đạo Phật cũng vậy có những giai đoạn mà Giáo Hội bị lănh đạo bởi những người không tốt . Họ trà trộn leo lên các chức vụ cao trong Giáo Hội làm cho Đạo Phật tụt dốc , Tăng Ni mất niềm tin do giảng dạy sai giáo lư , tự xưng ḿnh đang là Phật , là Bồ Tát nhằm phá vỡ dần Đạo Phật .
Chúng ta nói là do không thích , v́ ghét mà phải ở chung nên đau khổ . Có người sẽ đặt ngay vấn đề th́ muốn hết khổ th́ đừng ghét nữa . Lư luận này nghe dễ nhưng không bao giờ đúng v́ nếu dễ thực hiện th́ ĐỨC PHẬT đă không đề ra một hệ thống Bát Chánh Đạo trong Tứ Diệu Đế .
Bát Chánh Đạo là con đường , là phương pháp để thoát khổ đau nhân thế , t́m về bến bờ an lạc giải thoát viên măn .
Chúng ta càng hiểu sâu giáo lư , càng có kinh nghiệm tu tập th́ chúng ta càng tôn kính ĐỨC PHẬT với trí tuệ quá sâu sắc . Người nào mà đă từng chịu cảnh khổ bủa vây tứ phía, quá sức đau khổ mà không thoát ra được mới thấy gía trị vô biên của con đường Bát Chánh Đạo mà ĐỨC PHẬT đă đề ra . Ngài đă giải quyết bứng tận gốc rễ của nỗi khổ nhân thế .
Ở đây chúng ta nhận thấy yếu tố Phúc Đức rất quan trọng . Khi ḿnh có phúc báu lớn th́ ḿnh sẽ không ở trong nghịch cảnh , tai họa không chạm đến ḿnh được . Do đó làm Phước là một trong tám bước của Bát Chánh Đạo mà ĐỨC PHẬT đă dạy . Tại sao một người có Phước th́ ít khổ ? xin thưa v́ làm Phước là làm đúng theo Bát Chánh Đạo . Làm Phước là giúp ích cho bá tánh trong thiện Pháp .
Chúng ta nghe giáo lư nói : Đừng ghét nữa mà phải nhẫn nhục , từ bi . Người có trí tuệ , hiểu Đạo th́ biết cách vận dụng giáo lư vào cuộc sống hàng ngày . Nếu chúng ta đang sống trong một xóm có xă hội đen thao túng , bắt đóng tiền , chèn ép , bứt hại người thiện lương . Khi áp dụng giáo lư trên là đừng ghét xă hội đen đó , hăy nhẫn nhục từ bi thương xă hội đen đó đi . Khi thực hành như vậy là không đúng v́ chúng ta đă rơi vào thụ động , đồng thuận với tội ác . Chúng ta phải có trí tuệ sáng suốt , có dũng khí và cẩn trọng khi áp dụng các giáo lư Phật Pháp vào cuộc sống .
Oán tánh hội khổ với nhiều nổi khổ khác như dân t́nh khốn khổ mất nhà cửa , tài sản , nhân mạng trong băo lụt , thiên tai , hoặc do chiến tranh lâu dài ngày tháng . Không ai ưa chiến tranh cả nhưng v́ nghiệp nên khiến chiến tranh cứ kéo dài gây tổn thất nhân mạng , tài sản thật là điêu linh khốn khổ .
Nói chung lại là Oán tánh hội khổ là chúng ta bị vây quanh bởi những điều xấu , điều ác , điều trái ngang nghịch cảnh mà do nghiệp ràng buộc mà không thoát ra được . Đây là nổi đau khổ do nghiệp xấu tác tạo ra .
7/ CẦU BẤT ĐẮC KHỔ :
Là điều mà chúng ta mong ước nhưng không đạt được nên đau khổ . Trên đời này có nhiều điều mà chúng ta mơ ước .
Thí dụ : Ḿnh mơ ước người ḿnh thương yêu đừng có chia tay nhưng mà không được , v́ một lư do nào đó cuối cùng phải chia tay nên gây đau khổ .
_ Ḿnh chỉ cầu mong những điều tốt đẹp và mong những điều xấu ác đừng đến với ḿnh nhưng không được v́ những điều xấu ác , những tai họa vẫn đến với ḿnh nên đau khổ .
_ Có những cái ḿnh chưa có nên mong ước cho có mà mong chờ hoài không được nên cũng khổ . Thí dụ như ḿnh đang nghèo mà mong được giàu đổi đời mà mong hoài không được nên thất vọng vô cùng .
Sự mong cầu của con người có nhiều mức độ , có những mức độ nho nhỏ th́ khi ḿnh không đạt được ḿnh cũng không khổ lắm . Nhưng nếu đó là những mong cầu quá lớn biến thành khát vọng , tham vọng th́ khi ḿnh không đạt được sẽ cực kỳ đau khổ , có khi dẫn đến điên loạn .
Chúng ta thấy có những người mong cầu nhưng không được nên đau khổ . Tại sao có những người mong cầu th́ lại được như ư ? là do Phước Đức mà có được , mà Phước là một trong Bát Chánh Đạo mà ĐỨC PHẬT đă dạy . Bất cứ ai thực hiện làm Phước theo Bát Chánh Đạo th́ người đó đều có chút niềm vui , bớt một chút nổi khổ . C̣n người nào mà thực hiện hoàn hảo hệ thống Bát Chánh Đạo th́ vĩnh viễn chấm dứt nổi khổ luân hồi sanh tử mà đạt giải thoát an lạc viên măn .
Ngày xưa nhà chí sĩ Đặng Dung t́m cách khôi phục giang sơn nhưng thất bại . Ông lên núi mài gươm , làm thơ như sau :
" Thời lai đồ điếu thành công dị
Vận khứ anh hùng ẫm hận đan "
nghĩa là khi thời vận đến th́ câu cá như Khương Tử Nha , bán thịt như Lưu Bang cũng thành công một cách dễ dàng . C̣n vận khứ đi rồi th́ có là anh hùng cũng không làm được ǵ .
( c̣n tiếp )
Chào thân ái
Tuấn Kiệt 101010
Sửa lại bởi tuankiet101010 : 11 December 2006 lúc 9:03am
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
tamthuyen Học Viên Lớp Dịch Lư

Đă tham gia: 01 June 2005 Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 880
|
| Msg 1597 of 2168: Đă gửi: 11 December 2006 lúc 10:06pm | Đă lưu IP
|
|
|
kính chào bác Tuán Kiệt và cả nhà,
TT xin cám ơn bác đă khai bút tiếp bá Tứ Thánh Đế.
.
TT xin mời bác và cả nhà môĩ người 1 ly chè đậu đỏ ṇng .
__________________ tt
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kyduyen Hội viên


Đă tham gia: 19 December 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 187
|
| Msg 1598 of 2168: Đă gửi: 16 December 2006 lúc 7:41am | Đă lưu IP
|
|
|
Chào chị TT & cả nhà ,
Chị Tâm Thuyên ui cả nhà đi đâu vắng hết rồi hén .
Tỷ Tuyết Sương bị mũi tên t́nh ái bắn xuyên qua con tim rỉ máu nay hổng biết đă nguôi ngoai chưa hén hihi... hay là đi tu như chuyện t́nh Lan & Điệp chăng ?
Muội Thu Hà có lẽ quay về t́nh iêu cũ hạnh phúc , vui vẻ quá rồi nên hổng có thời gian ghé thăm diễn đàn hihi....
Nghe nói chị TT mua được căn nhà vừa ư nên em cũng mừng . An cư lạc nghiệp mà , phải hông chị TT ?
Bạn Cu Ti tí t́ ti hổng biết ngồi Thiền hỷ lạc tới đâu rồi hén , kể cho KD và các bạn nghe với nhe .
Kính bác Tuấn Kiệt Tam Thập ,
Kỳ Duyên mong bác tiếp tục bài viết Tứ Diệu Đế để KD thọ giáo Đạo Pháp . Bài viết thật xuất sắc , thật hay đă lột tả nổi đau của kiếp người, đă đi xuyên qua nỗi khổ nhân thế mà đến bến bờ an lạc hạnh phúc . Kính bác ly trà sen thơm phức .
Chúc chị Tâm Thuyên và cả nhà TD một mùa Gíang Sinh vui vẻ , an lành & hạnh phúc hén ! hihihi...
Kỳ Duyên
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
tamthuyen Học Viên Lớp Dịch Lư

Đă tham gia: 01 June 2005 Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 880
|
| Msg 1599 of 2168: Đă gửi: 16 December 2006 lúc 11:25pm | Đă lưu IP
|
|
|
Kính thưa bác Tuán Kiệt và cả nhà,
Cả tuàn lễ nay, cứ mỗi lần muốn ngồi xuống để hầu chuyện với bác TK sau khi bác viết bá về mục Khổ th́ lúc nào cũng bị bận rộn tùm lum, khg tập trung đc. Hôm nay TT cũng cố gắng thức khuya 1 chút để già chuyện và cũng có đôi điều théc méc với bác ..... .
Bác oi, đọc bài của bác về cái phần Oán Tánh Hội Khổ th́ nhiều khi TT cũng chạnh ḷng suy nghĩ về nhg chuyện đă xảy ra cho đất nước của ḿnh và cũng của nước ngườ́ nưả. Sao có nhg nghịch cảnh trớ trêu xaỷ ra cho chúng ta mà nhiều khi cả dời ḿnh cũng khg thoát đc thậm chí cả 1 thế hệ . Nghiệt duyên nào đă xui khiến để cho có nhg tội đồ của dân tộc làm nghiêng ngă cả 1 đất nước, dân chúng phải lầm than mà nhg ng đó vẫn nhởn nhơ hút máu vui sướng trên sự đau khổ của bao kẻ khốn khó?
Chúng ta thử nh́n chế độ Taliban chảng hạn , sự khắc nghiệt của nhg bọn cuồng tín đă gây nên biết bao chuyện chết chóc đau thương cho ng dân của họ mà nhg kẻ cầm quyền vẫn phởn phơ ? Ng dân Kampuchia vốn là 1 dân tộc rất hiền lành mà sao phải bị nạn Pol Pot ..... Hitler đă giết biết bao ng Do Thái 1 cách rất tàn nhẫn chảng hạn. 1 ng có tâm địa độc ác như vậy làm sao laị có thể có 1 "phước duyên " làm " vua" thống trị đất nước đc ?
Và nghiệp duyên của các nước lận cận tại sao lại xấu đến cỡ nào mà laị có 1 Satan hiện h́nh để phá rối như vậy ?
Ng Tậy Tạng rất hiền lành , thấm nhuàn Phật Pháp mà cũng bị Trung Quốc đô hộ rất là ác nghiệt. Thôi th́ cứ cho rằng nhờ họ phải bị di cư mà Phật pháp Mật Tông đc phổ truyền lan rộng khắp thế giới . Nhg dù ǵ th́ ng dân luôn luôn là nhg nạn nhân đau khổ nhất.
Phải chi ông Trời chỉ cho chúng ta trả nghiêp bằng nạn thiên tai là cũng đủ đau khổ rối , cần chi phaỉ chiến tranh để càng gia tăng ḷng thù hận và chia rẻ bác nhỉ.
TT nghĩ tới đâu th́ viết tới đó, nhiều khi khg đầu khg đuôi nhg nếu đơị sắp xếp ư tưởng cho có tổ chức 1 chút , hihi, th́ laị sợ lu bu chuyện khác tiếp rồi sẽ bỏ ngang tư tưởng như 1 cung đàn lỡ nhịp..
Kỳ Duyên ui,
Nhà ḿnh bây giờ ai cũng sanh cái tật làm biếng và thợ lặn giống như KD vậy, haha... Chác đọc tói phàn Khổ của bác TK lại thấy sao ḿnh khổ quá rồi chạnh ḷng kiếm góc nào "hóc" cho đỡ tủi .
Ừ, KD đóán nhỏ TH trốn biệt là chắc có t́nh yệu mới là dám trúng lắm à nghen. CT gieo quẻ thử xem coi có phải khg, hihi, TT học c̣n bết quá chắc khg dám đóán quẻ đâu.
Thường thường khi đau khổ th́ hay t́m học đạo chứ đang hạnh phúc th́ lại mắc bận hẹn ḥ rồi làm sao có th́ giờ lên net mà chat hén, haha....
Thôi TT xin phép chẩu đi t́m mộng đẹp ....
Xin chúc bác TK và cả nhà ḿnh luôn đc vui khoẻ..
Sửa lại bởi tamthuyen : 16 December 2006 lúc 11:32pm
__________________ tt
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
babeo Hội viên


Đă tham gia: 27 May 2005 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 791
|
| Msg 1600 of 2168: Đă gửi: 17 December 2006 lúc 3:17am | Đă lưu IP
|
|
|
Chị Tâm Thuyên ơi,
Hèn ǵ mà từ sáng tới giờ, Babeo ách x́ lia lịa. Vô đây mới biết bà chị ḿnh nhắc tới ḿnh từ tám kiếp trong khi ḿnh c̣n chưa nhớ lại ḿnh đang ở đâu ...
Nói giỡn chứ lúc này BB đang bị mấy cái món nợ tồn đọng làm cho điên cái đầu . Cho nên thỉnh thoảng có ghé về nhà, nhưng về trễ quá nên mọi người đă đi ngủ hết, sau khi Kim Phượng, Tuyết Sương, Thu Hà, Kỳ Duyên, Ướt Mi, Cu Tí đă chia nhau làm láng cả mấy cái nồi dưới bếp và cả mấy chén chè chị Hai để dành cho Babeo trong tủ lạnh. Chỉ có bác Tuấn Kiệt là dành cho BB nửa ấm trà của bác nhưng BB chỉ đành hít hít cho biết mùi trà thế nào mà hổng dám làm ǵ hơn v́ sợ mất ngủ.
Thôi th́ mọi người trong nhà ḿnh hăy cứ tận hưởng một mùa ăn chơi cuối năm cho tưng bừng đi nhe . Khi nào nhớ BB th́ nấu chè, làm bánh , rồi ăn chè, ăn bánh. Khi nào mọi người vui th́ BB cũng vui.
BB
__________________ Xin lỗi, em chỉ là một con Beo lười
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
|
|