Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 94 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Căn nhà Thiện Duyên. xin mời bác Tuấn Kiệt và các bạn hiền. (Đă bị đóng Đă bị đóng) Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
tuankiet101010
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 06 February 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 794
Msg 1601 of 2168: Đă gửi: 18 December 2006 lúc 7:53am | Đă lưu IP  

tamthuyen đă viết:
Kính thưa bác Tuán Kiệt và cả nhà,

Cả tuàn lễ nay, cứ mỗi lần muốn ngồi xuống để hầu chuyện với bác TK sau khi bác viết bá về mục Khổ th́ lúc nào cũng bị bận rộn tùm lum, khg tập trung đc. Hôm nay TT cũng cố gắng thức khuya 1 chút để già chuyện và cũng có đôi điều théc méc với bác ..... .

Bác oi, đọc bài của bác về cái phần Oán Tánh Hội Khổ th́ nhiều khi TT cũng chạnh ḷng suy nghĩ về nhg chuyện đă xảy ra cho đất nước của ḿnh và cũng của nước ngườ́ nưả. Sao có nhg nghịch cảnh trớ trêu xaỷ ra cho chúng ta mà nhiều khi cả dời ḿnh cũng khg thoát đc thậm chí cả 1 thế hệ . Nghiệt duyên nào đă xui khiến để cho có nhg tội đồ của dân tộc làm nghiêng ngă cả 1 đất nước, dân chúng phải lầm than mà nhg ng đó vẫn nhởn nhơ hút máu vui sướng trên sự đau khổ của bao kẻ khốn khó?

Chúng ta thử nh́n chế độ Taliban chảng hạn , sự khắc nghiệt của nhg bọn cuồng tín đă gây nên biết bao chuyện chết chóc đau thương cho ng dân của họ mà nhg kẻ cầm quyền vẫn phởn phơ ? Ng dân Kampuchia vốn là 1 dân tộc rất hiền lành mà sao phải bị nạn Pol Pot ..... Hitler đă giết biết bao ng Do Thái 1 cách rất tàn nhẫn chảng hạn. 1 ng có tâm địa độc ác như vậy làm sao laị có thể có 1 "phước duyên " làm " vua" thống trị đất nước đc ?
Và nghiệp duyên của các nước lận cận tại sao lại xấu đến cỡ nào mà laị có 1 Satan hiện h́nh để phá rối như vậy ?
Ng Tậy Tạng rất hiền lành , thấm nhuàn Phật Pháp mà cũng bị Trung Quốc đô hộ rất là ác nghiệt. Thôi th́ cứ cho rằng nhờ họ phải bị di cư mà Phật pháp Mật Tông đc phổ truyền lan rộng khắp thế giới . Nhg dù ǵ th́ ng dân luôn luôn là nhg nạn nhân đau khổ nhất.

Phải chi ông Trời chỉ cho chúng ta trả nghiêp bằng nạn thiên tai là cũng đủ đau khổ rối , cần chi phaỉ chiến tranh để càng gia tăng ḷng thù hận và chia rẻ bác nhỉ.

TT nghĩ tới đâu th́ viết tới đó, nhiều khi khg đầu khg đuôi nhg nếu đơị sắp xếp ư tưởng cho có tổ chức 1 chút , hihi, th́ laị sợ lu bu chuyện khác tiếp rồi sẽ bỏ ngang tư tưởng như 1 cung đàn lỡ nhịp..

Xin chúc bác TK và cả nhà ḿnh luôn đc vui khoẻ..



Kính chào cô Tâm Thuyên ,

Oán tánh hội khổ là nỗi khổ do nghiệp tác tạo ra từ quá khứ . Nếu liên hệ thực tế th́ quả là rất đúng với nguyên lư công bằng của Đạo Phật .

Về lịch sử VN th́ có lẽ không cần minh chứng qua lịch sử v́ đây là vấn đề nhạy cảm . Tổ tiên VN thời Trịnh - Nguyễn khi lập quốc mở mang bờ cơi về Phương Nam đă xóa mất ḥan ṭan trên bản đồ 2 dân tộc là Chân Lạp & Chiêm Thành . Nhà Nguyễn chủ trương diệt tận gốc , tàn sát trong quá tŕnh mở rộng lănh thổ . Điều này tạo nghiệp quá nặng nên VN phải chịu chiến tranh triền miên kéo dài . Điều này cũng đă được các tiên tri báo trước chính xác qua các cột mốc lịch sử của Sấm Trạng Tŕnh .

Kampuchia cũng vậy kinh điển đă báo trước sau này làn sóng đỏ vào cả dân tộc không c̣n đủ người mà ôm nỗi một gốc cây bồ đề .

Đất nước Nam Tư cũng vậy khi xảy ra nội chiến , các nhà Sử học phương Tây rất kinh ngạc khi biết dân tộc serbi ra tay tàn sát đẩm máu người anh em Mongtonego . Nhưng thật ra tổ tiên người Mongtonego ở quá khứ đă dẫn quân phát xít về tàn sát người serbi . Luật nhân quả vận hành tuần ḥan thật là lạ lùng kỳ diệu công bằng .

Hítle đă ra tay tàn sát 6 triệu người dân Do Thái hầu tiêu diệt tận gốc dân tộc này với lư do là người Do Thái được xem là thông minh nhất thế giới . Với sự thông minh của người Do Thái th́ dân tộc Đức sẽ không thể thống trị được thế giới . Ai cũng biết hầu hết các nhà Bác học nổi tiếng nhất thế giới đều xuất phát từ người Do Thái .Căn nguyên điều này cũng đă được tiên tri nói đến trong Kinh Thánh là do người Do Thái chối Chúa , treo Chúa lên Thập tự giá hành h́nh nên thọ lănh quả báo theo tự nhiên .

Đất nước Tây Tạng cũng tương tự , trước thời Đạo Phật được truyền bá vào Tây Tạng th́ đất nước này rất man di , tàn bạo tàn sát đẫm máu các bộ tộc khác kéo dài nhiều thế kỷ theo lịch sử . Sau này Đạo Phật du nhập vào Tây Tạng th́ lập tức đất nước Tây Tạng trở nên thái b́nh , an lạc và người dân hiền ḥa . Nhưng nghiệp cũ vẫn phải trả theo sự vận hành công bằng của Tạo hóa . Và các nhà Sử học , Đạo học không ai ngạc nhiên ǵ về t́nh h́nh Tây Tạng hiện nay . Các dân tộc khác cũng tương tự mà thôi .

Trong vũ trụ này , trong thế giới này không có ǵ là tự nhiên mà tất cả đều có căn nguyên cả và mọi việc đều vận hành theo sự công bằng . Đa phần người thế gian chỉ nh́n gần không thấy được ḍng lưu chuyển của nghiệp . Các bậc đạt Đạo th́ chỉ im lặng nh́n ḍng chuyển vận này của nghiệp .

Tôi phúc đáp cho cô Tâm Thuyên đại khái là như vậy bởi đây là điều khó nói với người đời , dùng lời mà bỏ lời vậy .

Chào thân ái

Tuấn Kiệt 101010                 


Quay trở về đầu Xem tuankiet101010's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tuankiet101010
 
kimphuong
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 11 February 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 125
Msg 1602 of 2168: Đă gửi: 19 December 2006 lúc 6:35am | Đă lưu IP  

babeo đă viết:
Chị Tâm Thuyên ơi,

Hèn ǵ mà từ sáng tới giờ, Babeo ách x́ lia lịa. Vô đây mới biết bà chị ḿnh nhắc tới ḿnh từ tám kiếp trong khi ḿnh c̣n chưa nhớ lại ḿnh đang ở đâu ...

Nói giỡn chứ lúc này BB đang bị mấy cái món nợ tồn đọng làm cho điên cái đầu . Cho nên thỉnh thoảng có ghé về nhà, nhưng về trễ quá nên mọi người đă đi ngủ hết, sau khi Kim Phượng, Tuyết Sương, Thu Hà, Kỳ Duyên, Ướt Mi, Cu Tí đă chia nhau làm láng cả mấy cái nồi dưới bếp và cả mấy chén chè chị Hai để dành cho Babeo trong tủ lạnh. Chỉ có bác Tuấn Kiệt là dành cho BB nửa ấm trà của bác nhưng BB chỉ đành hít hít cho biết mùi trà thế nào mà hổng dám làm ǵ hơn v́ sợ mất ngủ.

Thôi th́ mọi người trong nhà ḿnh hăy cứ tận hưởng một mùa ăn chơi cuối năm cho tưng bừng đi nhe . Khi nào nhớ BB th́ nấu chè, làm bánh , rồi ăn chè, ăn bánh. Khi nào mọi người vui th́ BB cũng vui.

BB





Chào cả nhà TD ,

KP nghe BB nhắc tên nên hắt x́ dầu quá chừng nè . Gần cuối năm KP bị các số liệu quay cuồng quá chừng nên thi thỏang mới vào đây đọc bài .

KP làm hết chén chè đậu đỏ của chị TT rồi , ngon quá hén . Thi Sĩ Thu Hà hổng biết đang vui vẻ ở đâu rồi hổng thấy tăm hơi

KP đọc bài về Khổ Đế th́ thấy thế này , có lẽ đứng ở góc độ tuyệt đối Niết bàn th́ thấy đời là bể khổ huhuhu.... nhưng nếu ở cơi địa ngục th́ nh́n lên thấy cơi trần gian hay cơi trời Chư Thiên th́ đúng là thiên đàng rồi . Nhưng dù 3 cơi , 6 đường ǵ , sướng khổ ǵ th́ cứ luân hồi sanh tử ḥai , phải hông nè .Cám ơn bác TK viết bài Tứ Diệu Đế này .

Lúc này không khí rộn rịp ng̣ai đường phố , mọi người chuẩn bị đón Noel rất vui vẻ . Chúc chị TT và các bạn một mùa giáng sinh ấm cúng, vui vẻ , an lành nhe .

Kim Phượng




    
Quay trở về đầu Xem kimphuong's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi kimphuong
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1603 of 2168: Đă gửi: 19 December 2006 lúc 10:15am | Đă lưu IP  

tuankiet101010 đă viết:
   


Kính chào cô Tâm Thuyên ,

Oán tánh hội khổ là nỗi khổ do nghiệp tác tạo ra từ quá khứ . Nếu liên hệ thực tế th́ quả là rất đúng với nguyên lư công bằng của Đạo Phật .

Về lịch sử VN th́ có lẽ không cần minh chứng qua lịch sử v́ đây là vấn đề nhạy cảm . Tổ tiên VN thời Trịnh - Nguyễn khi lập quốc mở mang bờ cơi về Phương Nam đă xóa mất ḥan ṭan trên bản đồ 2 dân tộc là Chân Lạp & Chiêm Thành . Nhà Nguyễn chủ trương diệt tận gốc , tàn sát trong quá tŕnh mở rộng lănh thổ . Điều này tạo nghiệp quá nặng nên VN phải chịu chiến tranh triền miên kéo dài . Điều này cũng đă được các tiên tri báo trước chính xác qua các cột mốc lịch sử của Sấm Trạng Tŕnh .

Kampuchia cũng vậy kinh điển đă báo trước sau này làn sóng đỏ vào cả dân tộc không c̣n đủ người mà ôm nỗi một gốc cây bồ đề .

Đất nước Nam Tư cũng vậy khi xảy ra nội chiến , các nhà Sử học phương Tây rất kinh ngạc khi biết dân tộc serbi ra tay tàn sát đẩm máu người anh em Mongtonego . Nhưng thật ra tổ tiên người Mongtonego ở quá khứ đă dẫn quân phát xít về tàn sát người serbi . Luật nhân quả vận hành tuần ḥan thật là lạ lùng kỳ diệu công bằng .

Hítle đă ra tay tàn sát 6 triệu người dân Do Thái hầu tiêu diệt tận gốc dân tộc này với lư do là người Do Thái được xem là thông minh nhất thế giới . Với sự thông minh của người Do Thái th́ dân tộc Đức sẽ không thể thống trị được thế giới . Ai cũng biết hầu hết các nhà Bác học nổi tiếng nhất thế giới đều xuất phát từ người Do Thái .Căn nguyên điều này cũng đă được tiên tri nói đến trong Kinh Thánh là do người Do Thái chối Chúa , treo Chúa lên Thập tự giá hành h́nh nên thọ lănh quả báo theo tự nhiên .

Đất nước Tây Tạng cũng tương tự , trước thời Đạo Phật được truyền bá vào Tây Tạng th́ đất nước này rất man di , tàn bạo tàn sát đẫm máu các bộ tộc khác kéo dài nhiều thế kỷ theo lịch sử . Sau này Đạo Phật du nhập vào Tây Tạng th́ lập tức đất nước Tây Tạng trở nên thái b́nh , an lạc và người dân hiền ḥa . Nhưng nghiệp cũ vẫn phải trả theo sự vận hành công bằng của Tạo hóa . Và các nhà Sử học , Đạo học không ai ngạc nhiên ǵ về t́nh h́nh Tây Tạng hiện nay . Các dân tộc khác cũng tương tự mà thôi .

Trong vũ trụ này , trong thế giới này không có ǵ là tự nhiên mà tất cả đều có căn nguyên cả và mọi việc đều vận hành theo sự công bằng . Đa phần người thế gian chỉ nh́n gần không thấy được ḍng lưu chuyển của nghiệp . Các bậc đạt Đạo th́ chỉ im lặng nh́n ḍng chuyển vận này của nghiệp .

Tôi phúc đáp cho cô Tâm Thuyên đại khái là như vậy bởi đây là điều khó nói với người đời , dùng lời mà bỏ lời vậy .

Chào thân ái

Tuấn Kiệt 101010                 





Kính thưa bác Tuấn Kiệt,

TT rất cám ơn bác đă giảng giải cho TT và c̣n cho biết thêm nhg chi tiết về lịch sử nhất là về Nam Tư.

Thật ra th́ khi đă học về Luật nhân quả rồi th́ chúng ta ai cũng hiểu là gieo quả th́ phaỉ trả quả thôi, và sự vận hành rất công bằng. Ng có phước lớn th́ sẽ an nhiên tự taị nhờ vạ nhg thành quả tốt đẹp ḿnh đă gieo từ bao kiếp trước c̣n ng kém phước th́ đành phaỉ hứng chiụ cay đắng để trả nghiệp , nên có muốn thoát khoỉ hoàn cảnh khổ đau th́ cũng khó mà thoát ra đc .

Noí chuyện về lịch sử nước ta trước cũng như nay th́ quả thật là 1 vấn đề nhaỵ cảm lắm nên TT cũng khg muốn đào sâu làm ǵ chỉ âm thầm nguyện cầu cho ng dân đc bớt khổ , bớt tăm tối lầm than mà thôi.

Về chuyện thế giới th́ mỗi ngaỳ đọc tin tức thấy nhg h́nh ảnh đau ḷng chết chóc của các trẻ em vô tội th́ nhiều khi cũng thấy buồn lắm bác à.   . Ng lớn cứ
maĩ tranh giành quyền lực mà chẳng bao giờ thực tâm nghĩ đến ng dân hèn cả.

Nói cho cùng th́ ḿnh nh́n laị 1 số bản sắc cuả từng dân tộc , điển h́nh như ng Ả Rập và ng Do Thái th́ chuyện chiến tranh cũng khg tránh khoỉ v́ dận tộc nào cũng hiếu chiến ngang tàng như nhau , có ai chiụ nhường ai đâu.
Ng Do Thaí tuy rất thông minh nhg cũng rất kiêu ngạo và cũng khg phaỉ ai cũng hiền lành ngoan đaọ cả . Ở bên naỳ họ nắm rất nhiều quyền lực trên moị lănh vực nhất là về kinh tế và đi tơí đâu cũng muốn thao túng ng khác hết.
Ng Ả Rập cũng thế thôi, muốn đạt đc ư muốn bằng moị cách , moị phương tiện ,moị thủ đoạn th́ làm sao có đc hoà b́nh trong khoảnh khắc đc ?

TT nghĩ World War 3 cũng khó mà tránh khoỉ quá với ba caí chuyện rầm rĩ về tôn giaó bây giờ....

Thôi th́ chỉ cầu xin sao tơí ngày đó th́ gia đ́nh ḿnh vẫn c̣n cơ hội ngồi đây noí chuyện đời , chuyện đạo vơí nhau là hạnh phúc rồi.hihi .


Ba Beo, KP ui,

Long time no talk. Ăn chè dừng vét nồi cạn quá hư nồi hết . TT th́ ít thích ăn ngọt nên ăn vô 1 miếng là lon ton t́m đồ mặn ngay.

KP noí cũng đúng từ dươí điạ ngục nh́n lện th́ cơị Người cũng c̣n sướng chán hỉ    .

Vài bưă nưă tới Noel rồi , bọn tuị ḿnh tính làm món ǵ nhậu nhẹt đi chứ hả. .

Thân chúc moị ng luôn vui.

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
Cu_ti
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 31 March 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 188
Msg 1604 of 2168: Đă gửi: 19 December 2006 lúc 3:12pm | Đă lưu IP  

Kính chào cả nhà

CT thân chúc tất cả mọi người cùng gia đ́nh vui vẽ, hạnh phúc trong mùa noel và gặp nhiều may mắn trong năm 2007.

 
Chị Kỳ Duyên đă viết:
Bạn Cu Ti tí t́ ti hổng biết ngồi Thiền hỷ lạc tới đâu rồi hén , kể cho KD và các bạn nghe với nhe .

Chị KD ui, ng̣ai việt thấy chân khí quánh lộn trong người ra ăn được, ngủ được và thấy tinh thần thỏai mái ra th́ dạo này không c̣n thấy những ấn chứng ǵ mới lạ nữa cả, cho nên kg biết có tiến triễn hay là đang đi lùi bước mà kg biết nữa, hihi  ,  CT đang cảm thấy ḿnh đang dậm chân tại chổ buồn ơi là buồn

Thân chào

CT



__________________
Vọng t́nh khiên dẫn hà thời liễu.
Cô phụ Linh Đài nhất điểm quang.     
Quay trở về đầu Xem Cu_ti's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Cu_ti
 
tuankiet101010
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 06 February 2004
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 794
Msg 1605 of 2168: Đă gửi: 20 December 2006 lúc 9:21am | Đă lưu IP  

Kính chào cô Tâm Thuyên và các bạn trẻ ,

" Bong binh bong, bong binh bong chuông giáo đường vang lên ..." hihihi... đi tới đâu các bạn trẻ cũng thấy một không khí náo nức , nhộn nhịp đón chào Noel đang tới , một sự kiện trọng đại của hành tinh . Về đêm ḍng người đi như trẩy hội ra đường mua sắm , vui chơi lễ hội với không khí se lạnh mùa Đông hihihi...

Ở căn nhà TD này nghe nói chuyện về đề tài KHỔ ĐẾ sao mà buồn ngủ quá , chán đời quá nhưng các bạn trẻ hăy yên tâm , cố gắng chờ khi sang đến phần ĐẠO ĐẾ sẽ thấy tâm linh bừng sáng như ánh mặt trời , cuộc đời như nở hoa thơm ngát vậy , một sự hỷ lạc bất tận tuôn tràn từ nội tâm thanh tịnh vô bờ bến .

ĐỨC PHẬT đă nói :

" Không bệnh là tối thắng
Niết Bàn là an vui hơn cả
Bát chánh đường duy nhất
Đến b́nh an bất tử "

Hôm nay chúng ta hoan hỷ trao đổi tiếp với nhau về cái khổ thứ 8 của KHỔ ĐẾ trong bài TỨ THÁNH ĐẾ là Ngũ Ấm Xí Thạnh Khổ .

        TỨ DIỆU ĐẾ ( Tiếp theo )

8 / Ngũ ấm xí thạnh khổ :
Ngũ ấm là ǵ ? như chúng ta đă biết trong các bài trước đây th́ Ngũ ấm là : Sắc - Thọ - Tưởng - Hành - Thức .
( Sắc thuộc về thân , c̣n Thọ , Tưởng , Hành , Thức thuộc về Tâm )
ĐỨC PHẬT nói: " Ngũ ấm xí thạnh khổ có nghĩa là thân & tâm này là một khối khổ " . Chúng ta mới nghe qua ĐỨC PHẬT nói như vậy th́ thấy Đạo Phật có vẻ bi quan yếm thế v́ rơ ràng chúng ta thấy ḿnh có thân tâm để sống có vui , có buồn mà v́ sao ĐỨC PHẬT nói thân tâm là một khối khổ ? nhưng sau khi quán xét thật kỷ bằng trí tuệ soi sáng chúng ta thấy lời ĐỨC PHẬT nói rất đúng , rất chính xác dù cho qua bao nhiêu thời đại .

* Bây giờ chúng ta cùng nhau phân tích về cái thân :
Nếu chúng ta không cho thân này ăn 1 ngày , bịt mũi ngưng thở 5 phút th́ lập tức có sự cố xảy ra ngay . Nếu ngưng không cho thân này tắm 10 ngày hoặc ngưng không cho bài tiết th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra ? Chúng ta thấy thân với các nhu cầu rất căn bản của con người . Chúng ta phải nuôi cái thân này cho nó ăn không phải dễ , để làm được việc này chúng ta phải làm việc quần quật cả một đời .Mỗi ngày chúng ta phải làm việc 8 giờ đồng hồ hay hơn nữa cũng v́ lo cho cái thân này .
Cái thân này của chúng ta phải bắt buộc cho quần áo để nó mặc mà phải theo thời trang nữa , chứ không quá lỗi thời được .Chúng ta nhận thấy mang thân là mắc nợ nó , cả đời ḿnh phải lo cho thân từng chút một .

Trong các nhu cầu cơ bản của con người như : ăn , mặc , tắm rửa , bài tiết v.v...thiếu một yếu tố nào cũng gây khổ sở , thậm chí dẫn đến tử vong . Thân nó có nhu cầu mănh liệt của nó và ḿnh bắt buộc phải phục vụ cho nhu cầu của nó .Nếu chúng ta có công đức , có phước th́ làm việc 1 hưởng được 2 , 3 c̣n đỡ cực . Nếu nghiệp nặng th́ làm 10 hưởng 1 th́ rất vả , cực nhọc để nuôi tấm thân này .

Cái thân h́nh hài này mong manh dễ bệnh họan khi thời tiết thay đổi . Nếu ăn nhằm rau quả mà phun thuốc trừ sâu nhiều quá th́ dễ ngộ độc thực phẩm , làm hư hại nội tạng dần ṃn . Lỡ ăn nhầm thịt ḅ điên hay gà cúm gia cầm cũng ngă bệnh hay tử vong .

Cái thân chúng ta th́ nặng nề lắm ,muốn di chuyển cũng vất vă .Bây giờ có phương tiện xe cộ di chuyển nhanh chóng , c̣n ngày xưa ṭan đi bộ . Thí sinh mà muốn đi thi phải đi bộ hàng tháng trời , lều chơng , lương thực để lên kinh thành lai kinh ứng thí . Chư Thiên trên Trời th́ không khổ về thân v́ họ có phước rất lớn di chuyển bằng ư nghĩ , thần thông .

Thân này đứng ḥai cũng không được , phải có ghế cho nó ngồi . Ngồi ḥai cũng không được , lúc nghỉ ngơi phải mua cho nó một cái giường cho nó nằm . Thân này để ngàoi đường cũng không được , phải mua cho nó căn nhà để che nắng , che mưa , có chỗ trú ngụ . Nhà th́ càng ngày càng cao giá , phải mua được một căn nhà vừa ư cho nó th́ cũng tích lũy ,dành dụm cực ghê lắm .

Thân này khi ra ng̣ai nắng th́ phải đội nón , mua giày dép cho nó mang . Thời tiết nóng quá th́ phải mua cho nó một cái quạt hay máy lạnh , Trời lạnh th́ phải mặc cho nó áo ấm . Chúng ta thấy suốt đời chúng ta phải phục vụ cho cái thân này và v́ mang cái thân này nên ḿnh khổ . Để bảo vệ cái thân này khi ra đường phải đội nón bảo hiểm , khi Trời mưa phải cho thân này mặc áo mưa . Thời tiết nắng gắt , bụi bặm quá th́ phải mang kiếng đen để bảo vệ đôi mắt ,nhất là mấy cô gái phải trùm khăn , bịt mặt kín mít như Ninya để bảo vệ da mặt của ḿnh .

Đôi khi chúng ta cũng có một số niềm vui nho nhỏ từ thân này chẳng hạn ḿnh có một khuôn mặt đẹp, một ngọai h́nh đẹp th́ ḿnh dễ được môi người quư mến . Sắc đẹp là một sự thể hiện của Phước báu , người nào có sắc đẹp th́ dễ được mọi người xung quanh quư mến , giúp đỡ . Người khỏe mạnh th́ thường có cảm giác sảng khóai , tự tin th́ cũng là một hạnh phúc . Ḿnh bận một bộ quần áo hợp thời trang sang trọng được mọi người khen ngợi cũng làm ḿnh có chút xíu hănh diện .

Khi nghe ĐỨC PHẬT thuyết giảng Tứ Thánh Đế và Ngài phân tích < Đời là bể khổ > th́ mới đầu nhiều người hiểu không tới đă vội vàng nói Đạo Phật là bi quan . Nhưng khi chúng ta hiểu sâu Đạo lư , giác ngộ nương về bến bờ an lạc mới thấy rơ mang thân này là khổ .

Chúng ta nhận thấy kiếp người mang thân do nghiệp nên dễ đau khổ . Thân ḿnh khổ th́ thân đồng lọai ḿnh cũng vậy cũng khổ , chứ chă sướng ích ǵ . Những cái mà chúng ta cứ tưởng là sướng nhưng kỳ thực phải đánh đổi bằng cực khổ mới có , và cái hưởng thụ sung sướng đó rất phù du chóng qua . Do biết được điều này thân ḿnh đă khổ rồi th́ chịu khổ hy sinh thêm chút nữa cho người khác bớt khổ , an vui . Có nghĩa là từ đây khi thấm nhuần giáo lư Phật Pháp rồi th́ chúng ta chấp nhận vất vả hơn để thương yêu , giúp đỡ đồng lọai ḿnh .
Chúng ta đă biết chân lư < Đời là bể khổ > v́ vậy trên sự đau khổ đó , chúng ta dẫm lên đó để sử dụng cái thân này một cách tràn đầy lợi ích , chỉ mang yêu thương , lợi ích , hạnh phúc đến cho tha nhân .

Sau khi phân tích về thân , kế đến chúng ta phân tích về tâm .
* Tâm là một khối khổ : Trong Tâm chúng ta có vô minh , chấp ngă và cũng v́ có vô minh , chấp ngă này mà trong Tâm tạo ra vô số tâm niệm xấu ác như : ngu si , phiền năo , ích kỷ , tự kiêu , đố kỵ , ganh ghét , tham lam , óan hờn sân hận v.v...để thúc đẩy chúng ta tạo nghiệp và nghiệp này ràng buộc chúng ta trở lại không thóat được .

Hể Tâm tham trổi lên th́ thúc đẩy ḿnh chiếm đọat , hể kiêu ngạo th́ phát sinh khinh bỉ người khác , kẻ đố kỵ , ganh ghét th́ muốn hăm hại người khác v́ không muốn ai giỏi hơn ḿnh v.v... . Tâm xấu này thúc đẩy chúng ta tạo nghiệp xấu ác và cũng chính Tâm này làm chúng ta bất an . Bây giờ chúng ta xét chúng ta nh́n 1 người hàng xóm với tâm từ ai yêu thương hay nh́n người này với tâm bực bội , ganh ghét . Nếu chúng ta nh́n người hàng xóm với tâm từ ái yêu thương th́ ngay đó tâm chúng ta an vui , nhẹ nhàng . Tại sao như vậy ? V́ sự an vui nhẹ nhàng từ ái thuộc Bát Chánh Đạo . Hể chúng ta đi trong Bát Chánh Đạo th́ làm chúng ta an vui , mà ng̣ai Bát Chánh Đạo th́ làm chúng ta đau khổ . Do đó hể chúng ta nghĩ về người khác với tâm tham lam , ganh ghét , đố kỵ , óan hờn th́ ngay đó chúng ta bất an , đau khổ . Đó là chưa nói đến sau này nếu có hành vi bất thiện th́ quả báo do nghiệp quật lại ḿnh , ràng buộc ḿnh rất khổ sở mà không thóat ra được .

Gíao lư Phật Pháp cũng cho chúng ta những đức tính tốt như : bác ái , từ bi thương yêu , khiêm hạ , nhường nhịn , hoan hỷ v.v...những đức tính này mang lại cho chúng ta sự an vui . Khi chúng ta thấy ḿnh nhỏ bé trước mặt mọi người th́ ngay đó Tâm chúng ta tự động đi vào an vui . C̣n nếu Tâm ḿnh nổi lên sự kiêu ngạo , khinh bỉ coi thường người khác th́ Tâm ḿnh xáo động lên gây bất an ngay . Nếu khinh miệt người quá mức , nhiều quá th́ bị tổn phước đức mà sau này lănh quả báo điên lọan .

Chúng ta nhận biết những Tâm như : hiền lành , từ bi , khiêm nhường , hoan hỷ , bố thí , thiền định v.v...đều xuất phát từ Bát Chánh Đạo , đều do chúng ta biết tu tập lời dạy của ĐỨC PHẬT . Những tâm tốt đẹp này phá bỏ chấp ngă v́ chấp ngă làm chúng ta tham lam , sân hận , ích kỷ , ganh ghét , đố kỵ , hăm hại người và hậu quả là đưa đến quả báo đau khổ .

Chúng ta lưu ư là thân chúng ta th́ đói những nhu cầu bản năng sống , c̣n tâm chúng ta luôn đói những cảm giác vui . Tâm chúng ta luôn có khuynh hướng đi t́m một sự phấn khích họat động nên nếu bắt chúng ta ở 1 ḿnh trong pḥng th́ không chịu nỗi , nếu ḿnh chưa biết tu . Có những người đói cảm giác vui này quá sức đến nỗi trở thành bệnh họan và tội lỗi . Họ đi t́m những cảm giác mạnh ở vũ trường thuốc lắc ma túy sa đọa hay rú ga đua xe bất chấp mạng sống của ḿnh và người khác để thơa măn cảm giác này .

Tâm chúng ta luôn luôn đói kiến thức , luôn muốn t́m hiểu , muốn biết chuyện này chuyện kia không bao giờ dừng là do Thức Ấm điều khiển . Điều này có 2 mặt : nếu những điều chúng ta biết là tốt th́ tâm ḿnh từ từ sáng lên ( như thấp nhập nguồn đạo lư từ bên ng̣ai vào ) và nếu những điều ḿnh biết là xấu ác th́ tâm ḿnh từ từ xấu đi . Cái biết này là thuộc về CHÁNH KIẾN trong BÁT CHÁNH ĐẠO thuộc phần ĐẠO ĐẾ của TỨ THÁNH ĐẾ . Sự biết đúng chánh kiến làm chúng ta thăng hoa , thánh thiện , triển nở dần về mặt tâm linh sáng ngời . Cái biết sai tà kiến làm chúng ta hư hỏng cả một đời và phải trả nghiệp .

Tâm chúng ta luôn muốn suy nghĩ , t́m ṭi, sáng tạo , muốn làm một cái ǵ đó . Đây là khuynh hướng của Hành Ấm . Sự sáng tạo t́m ṭi có cái tốt , có cái xấu . Chẳng hạn chúng ta làm việc phước thiện với ư nghĩ thiện lành th́ chấp ngă nhẹ , c̣n ḿnh làm phước thiện với sự ích kỷ cá nhân th́ chấp ngă nặng .

Khi Tâm Thức quay cuồng nhộn nhịp sôi động th́ làm bản ngă tồn tại . Tâm thức chúng ta luôn luôn suy nghĩ bên trong quay cuồng làm bản ngă phát triển ḥai . Mà bản ngă phát triển ḥai th́ luân hồi mờ mịt không có đường ra . Chỉ đến khi có ánh sáng chân lư ánh Đạo vàng từ bên ng̣ai chiếu sáng thấm nhập vào th́ bản ngă mới được giảm nhẹ . Nếu thân tâm này nó muốn vui mà ḿnh vội vă đi t́m niềm vui khóai lạc , hưởng thụ theo bản năng th́ lâu dần Tâm Thức trở thành ḷai thú . Nhưng nếu có Đạo lư truyền vào th́ chúng ta biết kiểm sóat , không thơa măn nó bằng những tṛ vui của thế gian , mà sẽ thơa măn nó bằng những niềm vui an lạc cao thượng , thánh thiện .
Nếu chung ta chỉ biết thơa măn bản năng th́ sẽ đi dần về phía con , chứ không phải người . C̣n nếu sống theo Đạo lư cao cả thánh thiện v́ sự an vui , lợi ích hạnh phúc cho người khác th́ đó là con đường của Thánh . Trong bản thể con người chúng ta có phân nữa Thánh , phân nữa thú . Nếu chỉ biết thuần sống theo thơa măn bản năng th́ là thú , c̣n biết kiểm sóat Tâm , sống theo Đạo lư thánh thiện th́ từ từ thành Thánh .

Tâm Thức càng động th́ con người càng xao động , nặng nề , khó chịu . Đó là lư do tại sao Thiền Định làm giải tỏa bớt sự căng thẳng này của tâm Thức . Trong Tâm quay cuồng lọan đó nếu người nào tạo ác nghiệp mà dẫn tới điên lọan th́ thật là bi đát , v́ làm người mà không khác ḷai thú , thật đáng thương . V́ vậy chúng ta phải biết giử Tâm Hạnh , tạo công đức vô lượng cho bá tánh .

Chư Thánh do công đức rất lớn trong vô lượng kiếp và có Thiền Định sâu nên Tâm Thức yên lắng , thóat được cái khổ của Ngũ Ấm ( Sắc Thọ Tưởng Hành Thức ) nên biết được Ngũ Ấm này là một khối khổ hay nói cách khác là thân tâm này là một khối khổ .

Tóm lại : Chúng ta kết thúc ở đây về chân lư KHỔ ĐẾ mà ĐỨC PHẬT đă tuyên thuyết . Chúng ta nhận thấy đúng là < Đời là bể khổ > ở góc độ Niết Bàn an lạc hạnh phúc tuyệt đối của ĐỨC PHẬT .

Nhà thơ Đ̣an Như Khuê đă nói :
" Biển khổ mênh mông sóng lụt Trời
    Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi
    Thuyền ai ngược gió , ai suôi gió
    Xem lại cùng trong bể khổ thôi "
Do chúng ta chạy theo những mục tiêu gần và thuyền suôi gió nên không thấy khổ , nhưng người mà đă vượt qua khỏi biển khổ rồi đến được bến bờ an lạc mới nh́n lại mới thấy là dù ai ngược hay suôi gió đều ở trong bể khổ mà thôi .

Khi chúng ta hiểu được cảnh khổ đồng lọai là như nhau th́ không nên ghét nhau mà càng phải thương nhau nhiều hơn v́ cùng thân phận kiếp người . Những điều ǵ có bực bội trong ḷng cũng tan biến , cũng hỷ xả qua hết cùng chung tay xây dựng cuộc đời này , thế giới này thành một cơi thiên đàng hạnh phúc . Ḿnh chấp nhận dấn thân gian khổ hơn cho người khác được an vui hơn một chút , cho Đạo lư Phật Pháp tỏa sáng ở trần thế .

( Kỳ sau chúng ta nói chuyện về phần TẬP ĐẾ của TỨ THÁNH ĐẾ của ĐỨC PHẬT )

Chúc cô Tâm Thuyên ,Kỳ Duyên , Kim Phượng , Ba beo ,Uyên , Ướt mi, Ytot , Cuti v.v... và các bạn trẻ khắp nơi xa gần một mùa mùa Gíang Sinh an lành , vui tươi , hạnh phúc ! hihihi...

Chào thân ái

Tuấn Kiệt 101010

               
                    


Quay trở về đầu Xem tuankiet101010's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tuankiet101010
 
vun_vo
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 02 September 2005
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 1149
Msg 1606 of 2168: Đă gửi: 20 December 2006 lúc 4:43pm | Đă lưu IP  

Kính chúc bác TuanKiet một mùa giáng sinh an lành và phúc thọ !

__________________
hạnh phúc từ đôi tay
tương lai từ tri thức
góp vào, vun vô, ǵn giữ
Quay trở về đầu Xem vun_vo's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi vun_vo
 
tamthuyen
Học Viên Lớp Dịch Lư
Học Viên Lớp Dịch Lư


Đă tham gia: 01 June 2005
Nơi cư ngụ: Canada
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 880
Msg 1607 of 2168: Đă gửi: 21 December 2006 lúc 9:45pm | Đă lưu IP  

Kính thưa bác Tuấn kiệt và cả nhà thân thương,

TT xin cám ơn bài viết về Khổ Đế thật là quá ư nghĩă của bác. .

con ng đúng là khổ thiệt đó bác. Mà cũng khổ 1 caí là biết khổ mà cũng cứ đam mê đủ thứ khg chưà đc cái tánh tham lam bác à. . Khi trẻ th́ ham đẹp ham chơi, toí già rồi th́ ham giaù ham sang rồi cũng laị ham trẻ laị , già thêm 1 chút nưă th́ laị ham sống sợ chết    . tơí khi gần chết th́ laị ham đc mau mau siêu thoát , hic , thật là con ng khg thiếu 1 cái ham muốn nào hết !!!!!!.

TT biết nhiều ng noí đúng ra rất là hạnh phúc tiền bạc phủ phê, chồng hiền con ngoan mà sao lúc nào cũng cau có than thở, rầy chồng mắng con , tiền bạc thấy bao nhiêu cũng khg đủ. Lại có nhg ng chồng mà vợ đẹp ngoan hiền , con cái hiếu thaỏ mà laị sanh tật gái gung rươụ chè về nhà hành hạ vợ con , thật là quá quắt lắm. Đúng là càng nhiều ham muốn càng thêm phiền hà. .

Mấy hôm nay TT đọc báo thấy ở Canada có 1 nhà hảo tâm đă tự động tới 1 cơ quan từ thiện viết 1 tấm chi phiếu 24 triệu CAD mà khg cần tỏ lộ danh tánh    .
Thấy cũng ấm áp t́nh ng khg ít khi thấy trên đớ cũng c̣n nhg tấm ḷng vàng đáng quư như vậy.

Song song vơí việc đó th́ laị thấy bên Mă Lai đang xôn xao việc mấy cô gái Việt Nam thản nhiện đi rao bán thân ḿnh 1 cách công khai nơi thị trường vơí giá từ $6500-$9700. Ngă giá xong là nhg ng đàn ông Mă Lai cứ việc dắt đi về như gà như vịt vậy. Thiật là buồn quá bác . Đúng là mỗi ng 1 kiếp 1 cuộc đới, khg ai giống ai , tuỳ theo phước nghiệp mà trả trả vay vay.

Cả nhà thân mến,

CuTi ơi, cái th́ệp của CT dễ thương quá. .
Nhà naỳ khg có CT th́ rơ ràng là thiếu cái chữ dễ thương rồi đó. .
Hi bạn VụnVỡ, lâu ngaỳ quá hén. .

Bây giờ là sắp qua 22/12 rồi, TT đang vắt chân lên trán
xem phaỉ nấu món ǵ đây. Ngaỳ mai party ở đoàn thể, TT cũng phaỉ lăn lưng ra nấu 1 món cho bà con kẻo ai cũng kêu réo, ḿnh đă bận bịu lu bu, trong ngoá đều níu aó mà tớí khi ăn tiệc cũng khg cho ḿnh đc ngồi nghỉ xă hơi nưă chứ . H́h́ Than thở cho dzui thôi chứ TT đều cam tâm làm việc vui vẻ cả, bà con vui là ḿnh vui rồi.

Bưă hổm TT có đọc bài ở đâu đó nghe noí chú Hổ Về rừng mê bún ḅ huế lắm . Vậy th́ Noêl naỳ TT lấy ḷng chú
Bằng cách chăm chút 1 nồi bún ḅ Huế vưà cay vưà ngọt cho cả nhà thưởng thức đc khg ? Chú HVR à, Nghe chú noí là ai mà có sao Thiên Trù ở cung Mệnh th́ nấu ăn khg tệ phaỉ khg chú , vậy th́ TT hy vọng sẽ khg làm chú và cả nhà thất vọng, hihi. TT nêm nếm th́ khg tệ nhg nếu đó phaỉ kheó leó thất bông vẽ cành , làm bánh tây kiểu naỳ kiểu kia th́ TT đành xách dép bỏ của chaỵ lấy ngướ ....
Rồi đó nghe mấy nhỏ, TT ra tay nồi bún ḅ , tới KP, Ước Mi, Kỳ Duyên , TS, TH ,.... a c̣n QP nữa , ra tay tiếp đi nghe. .

Thân chúc cả nhà ḿnh luôn vui.

__________________
tt
Quay trở về đầu Xem tamthuyen's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi tamthuyen
 
Hoverung
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 05 November 2004
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 638
Msg 1608 of 2168: Đă gửi: 22 December 2006 lúc 5:12pm | Đă lưu IP  

- Lâu quá mới trở lại "Căn nhà thiện duyên" này đọc mấy bài đạo pháp của lăo phật gia Tuấn Kiệt101010 đă quá !!! Anh Tuấn Kiệt101010 viết như thế này:

tuankiet101010 đă viết:
Đôi khi chúng ta cũng có một số niềm vui nho nhỏ từ thân này chẳng hạn ḿnh có một khuôn mặt đẹp, một ngọai h́nh đẹp th́ ḿnh dễ được môi người quư mến . Sắc đẹp là một sự thể hiện của Phước báu , người nào có sắc đẹp th́ dễ được mọi người xung quanh quư mến , giúp đỡ...


- Điều này coi bộ không mấy ǵ "ứng hợp" vào số phận của Hổ Về Rừng này à nha !!! h́h́h́    Tôi ngoài đời đẹp trai mà phong độ lắm, ai cũng khen ngoại diện của tôi giống cầu thủ nổi tiếng Marco Van Basten và ca sĩ Elvis Presley !!!

Tuy có cái ngoại diện "tài tử nghệ sĩ" như thế mà không hiểu tại sao đi đến đâu tôi cũng cảm thấy như bị cô lập hoá hết, và cũng không có ai quư mến giúp đỡ ǵ tôi cả ..h́h́h́ . Ngẫm lại thấy tư cách và đạo đức của ḿnh đâu có tệ đến nỗi bị đời "ruồng rẫy" như thế đâu cà ...h́h́.

Nói chớ làm người ai cũng phải có phần số ... Số của tôi là loại số cực kỳ cô quạnh nên dù ngoại diện có đẹp đẽ cũng khó ḷng mà kết thân lâu dài được với ai. Rơ khổ chán, lăo "Hổ thành tinh" này có cái số đi tu bà con ơi ... hehehe

Chắc là nay mai tui phải đi vô chùa tu với ông Tuấn Kiệt101010 quá ..hihi

- Rồi tại sao kể từ trang băm mấy trở đi th́ không c̣n thấy mấy ông Vũ Hoàng Nguyên, Diệp Tấn Dũng và MinhMinh nữa ???

Vài ḍng tán phét cho dzui ....

Trân trọng,
Hổ đă thành tinh

__________________
MĂNH HỔ VỀ RỪNG (Hùm Thiêng Hổ Dữ)

Rỡ ḿnh lạ vẻ cân đai
Hăy c̣n hàm én mày ngài như xưa....

Quay trở về đầu Xem Hoverung's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Hoverung
 
Hoverung
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 05 November 2004
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 638
Msg 1609 of 2168: Đă gửi: 22 December 2006 lúc 5:32pm | Đă lưu IP  

tamthuyen đă viết:
.. Bữa hổm TT có đọc bài ở đâu đó nghe noí chú Hổ Về rừng mê bún ḅ huế lắm . Vậy th́ Noêl naỳ TT lấy ḷng chú
Bằng cách chăm chút 1 nồi bún ḅ Huế vưà cay vưà ngọt cho cả nhà thưởng thức đc khg ? Chú HVR à, Nghe chú noí là ai mà có sao Thiên Trù ở cung Mệnh th́ nấu ăn khg tệ phaỉ khg chú , vậy th́ TT hy vọng sẽ khg làm chú và cả nhà thất vọng, hihi. ...


Tâm Thuyên và các bạn thân mến,

Dạo này bận quá nên tôi ít vào "Căn Nhà" này, ngay cả thời gian đọc bài trên diễn đàn này để học hỏi thêm mà cũng không có nữa...hihi.

Hồi trưa này t́nh cờ ghé vào "Căn Nhà Thiện Duyên" th́ thấy lời kêu réo của cô Tâm Thuyên, chắc cũng là Duyên. Hơn nữa th́ mùa lễ Noel đến rồi, chúc các cô Tâm Thuyên, ThuHa469, Tuyết Sương, Kỳ Duyên, anh Tuấn Kiệt3Mười và các bạn trẻ một mùa Giáng sinh hạnh phúc và một năm mới 2007 may mắn an lành.

Thân,
Hổ Về Rừng



__________________
MĂNH HỔ VỀ RỪNG (Hùm Thiêng Hổ Dữ)

Rỡ ḿnh lạ vẻ cân đai
Hăy c̣n hàm én mày ngài như xưa....

Quay trở về đầu Xem Hoverung's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Hoverung
 
Hoverung
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 05 November 2004
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 638
Msg 1610 of 2168: Đă gửi: 22 December 2006 lúc 5:44pm | Đă lưu IP  

Lúc trước tôi có hứa viết một bài về "T́nh Yêu" xoay vần chung quanh hai chữ Duyên Nợ của nhà Phật, hiềm nỗi viết xong rồi th́ đọc những bài "T́nh Yêu" tương tự của các tác giả khác th́ thấy sao mà giống quá, đồng ư là "những tư tưởng lớn trong thiên hạ thường gặp nhau" th́ nếu có viết trúng ư nhau cũng không lạ ǵ, hiềm nỗi tôi đang trong vận thời thị phi rắc rối nên không muốn bị thiên hạ chửi chê là "tên Đạo Văn"...h́h́h́    Bởi thế nên tôi cứ chần chờ măi mà không dám đăng bài, mong các bạn tha thứ.

Hôm nay nhân dịp lễ Noel tôi xin chuộc lại lỗi lầm xưa bằng cách đăng nguyên văn những bài liên quan tới những chủ đề "Yêu Thương" trong tác phẩm "Đạo Đức" của Thượng Toạ Thích Chân Quang. Tôi thấy những bài viết này của Thầy Chân Quang chẳng những giống y chang như "bản thảo" của HVR tôi mà c̣n sâu sắc uyên áo chí lư hơn nhiều nữa. Vậy hôm nay tôi mạn phép ngài mà đăng cho các bạn trong Căn Nhà Thiện Duyên này đọc chơi để enjoy dịp lễ này nhé.

Thượng Toạ Thích Chân Quang là một vị nhục thân Bồ Tát thị hiện vào cơi ta bà này để giáo hóa chúng sanh thời mạt pháp, dân tộc Việt Nam quả là rất may mắn khi được ngài thị hiện giáo hoá trực tiếp trong mấy thập niên vừa qua. Và sau đây tôi xin trích dẫn toàn bộ các bài về chủ đề "Thương Yêu" của ngài. Nếu thầy Chân Quang có đọc được những ḍng này của con th́ cũng mong thầy cho con được xin phép về việc trích dẫn này nhé ! Nam Mô A Di Đà Phật ...

Trân trọng,
Hổ Về Rừng

Và sau đây tôi xin trích dẫn bài viết của Ngài Chân Quang:


Thượng Toạ Thích Chân Quang đă viết:


    TÂM TỪ

1. Định nghĩa

Tâm từ, hay thường được gọi chung là từ bi, là t́nh thương không điều kiện, không đ̣i hỏi phải được đáp trả trở lại.

Thật sự th́ chữ bi có nghĩa là thương xót khi thấy chúng sinh đau khổ. Chỉ khi nào có thương yêu ai, ta mới thấy xót xa khi người đó đau khổ. Bi là dấu hiệu chứng minh có sự hiện hữu của từ nên chúng ta hay ghép chung thành từ bi. Nhưng nếu cẩn thận th́ ta chỉ dùng chữ từ cho đúng bài bản chữ nghĩa.

V́ tâm từ là t́nh thương không điều kiện nên cũng không hạn cuộc nơi một số ít người mà luông có khuynh hướng trải rộng vô tận. Để hiểu rơ hơn về tâm từ, ta nên so sánh với tâm luyến ái của thế gian.

Tâm luyến ái cũng là t́nh thương yêu của chúng sinh này với chúng sinh kia, nhưng bắt buộc phải có một trong những điều kiện sau đây:

Thứ nhất, do duyên nghiệp ân nghĩa đời trước tạo thành. Chúng ta thương người nào v́ trong kiếp trước ta có nợ có duyên với người đó. Ví dụ như giữa cha mẹ và con cái với nhau cũng là duyên nợ qua lại mới tạo thành. Trong đó, cha mẹ mắc nợ người con nào nhiều sẽ cảm thấy thương yêu người con đó hơn. Trong số những bạn bè huynh đệ mà ta gặp gỡ trong cuộc đời cũng vậy, không phải ai ta cũng có thiện cảm đều như nhau mà là người th́ ta thương nhiều, người th́ ta thương ít. Đó là v́ duyên giữa mọi người với chúng ta không đồng.

Ân nghĩa đời trước sẽ tạo thành t́nh thương yêu đời này rất rơ rệt. Ví dụ như ta chịu ơn ai nhiều từ kiếp trước v́ người đó đă ưu ái ta, giúp đỡ ta nhiều. Đời này gặp lại, tự nhiên ta thấy thương mến người đó một cách không giải thích được và cứ muốn giúp đỡ ân cần. Người kia th́ thấy b́nh thản v́ họ thi ân chứ không chịu ơn. Chúng ta chịu ơn th́ cứ bị một t́nh cảm thúc đẩy trong tâm để phải muốn làm cho người đó vui. Cho nên ta thấy rằng t́nh cảm thế gian chỉ là hư ảo, chỉ là trung gian làm chất xúc tác để chúng sinh trả nợ lẫn nhau chứ không có thật. T́nh thương yêu thế gian rất mong manh, nợ trả hết rồi th́ thương yêu cũng hết. Khi thương nhau, ta cứ tưởng t́nh thương đó sẽ bền vững lâu dài, nhưng rồi “ thế rồi cuộc đời là, những cuộc t́nh chia xa, đi lạc vào những phía không đường về…”

T́nh thương yêu nam nữ là đại biểu mănh liệt nhất cho loại t́nh thương thế gian này. T́nh yêu nam nữ là mănh liệt nhất nên cũng ích kỷ nhất. Trước hết khi yêu, ai cũng nghĩ rằng t́nh yêu đem lại cho ta hạnh phúc v́ cảm xúc của t́nh yêu rất cháy bỏng. Xưa nay không biết bao nhiêu thơ, văn, nhạc, tranh, tượng ca ngợi t́nh yêu. T́nh yêu nam nữ và sáng tác nghệ thuật gần như bất khả phân ly v́ những cảm xúc t́nh yêu giúp nghệ sĩ cảm hứng để sáng tác. Nhưng đến khi t́nh yêu tan vỡ th́ người ta mới biết đó là đau khổ nhất. V́ sao, bởi v́ bản chất của t́nh yêu là ích kỷ nhất nên nó cũng gây ra đau khổ nhất.

Triết gia Schopenhauer nói: “Chỉ có những triết gia mới có thể sống hạnh phúc trong hôn nhân, nhưng tiếc rằng một triết gia thật sự th́ không chịu lấy vợ.”

Cuộc sống gia đ́nh rất phức tạp, vợ chồng đ̣i hỏi sự săn sóc ân cần từng li từng tí. Yêu cầu của t́nh yêu rất cao nên hầu hết không ai đáp ứng được đầy đủ. Chỉ có những người rất thông minh và rất đạo đức mới đáp ứng nỗi. Người vừa thông minh vừa đạo đức đó, Schopenhauer gọi là triết gia.

Người ta gặp nhau rồi có t́nh cảm với nhau, rồi thích nhau ǵ đó chứ không thật là có t́nh yêu. T́nh yêu thật sự rất mạnh và đ̣i hỏi sự ứng xử khéo léo để được bền vững lâu dài, để kềm chế sự ích kỷ của ḿnh lại. Sự ích kỷ trong t́nh yêu rất dữ dội mà bộc lộ rơ nhất là sự ghen tuông. Khi ghen tuông, người ta có thể đánh, giết, tạt acid… đủ màn ác độc. V́ ích kỷ nên người ta cũng đ̣i hỏi lẫn nhau, trói buộc lẫn nhau, ghen tuông với nhau, hành hạ lẫn nhau.

Để sống êm ấm hạnh phúc trong gia đ́nh phải là những triết gia thông minh và đạo đức. Nhưng như Schopenhauer nói, triết gia th́ không chịu lấy vợ. Đa phần người ta sống không hạnh phúc trong hôn nhân. Trong một cuộc thăm ḍ ư kiến, nhiều cụ già đă lắc đầu ngao ngán về cuộc sống hôn nhân đă qua của ḿnh. T́nh yêu quả thật là một cái ǵ hư ảo mong manh!.

Giai đoạn đầu ở tuổi c̣n xuân , do bản năng của tuổi trẻ nên người ta bồng bột hăm hở và tưởng rằng t́nh yêu là hạnh phúc nên t́m đến với nhau với hy vọng rằng cuộc đời c̣n lại ở bên nhau sẽ tràn đầy hạnh phúc. Nhưng khi đến với nhau được rồi th́ những chuổi ngày c̣n lại từ từ chỉ là hành hạ, là nỗi khổ, giận hờn, bất măn cho nhau .

Người có phước xuất gia là người thoát được cảnh ngục tù trá h́nh của hạnh phúc hôn nhân. T́nh yêu và hạnh phúc hôn nhân làm tăng dần sự ích kỷ trong ḷng con người. V́ ích kỷ, người ta lại làm khổ nhau. Do đó, muốn cho hôn nhân bớt đi phiền toái rắc rối, người ta nên bớt đi sự ích kỷ đ̣i hỏi lẫn nhau mà nên cùng có chung một mục đích cao cả nào đó để hướng về. Ví dụ như nếu hai vợ chồng cùng có chung ḷng mến mộ Phật Pháp th́ tự nhiên sẽ thấy đầm ấm nhẹ nhàng hơn. Nhiều cặp vợ chồng đă t́m lại được sự hàn gắn khi cả hai cùng t́m đến với Phật Pháp.

Hạnh phúc chỉ đến từ ḷng vị tha chứ không đến từ sự ích kỷ. Khi đến với Phật Pháp, hai người cùng tu tập tâm vị tha và tự nhiên mọi chuyện tốt đẹp dần.

T́nh thương yêu là hệ quả của ân nghĩa đời trước. T́nh yêu nam nữ là biểu hiện rơ nét nhất cho điều này.

Khi gặp gỡ thương mến người nào, chỉ bởi v́ chúng ta có duyên nợ đời trước. Đến khi trả xong nợ cũ, t́nh yêu cũng biến mất mà không ai biết tại sao.

Ngay như các tu sĩ cũng vậy, được các tín đồ ưu ái quư mến, cũng đừng nghĩ rằng bởi v́ ḿnh có ưu điểm nào đó như giảng hay, đạo cao đức trọng, hay ngoại h́nh khả kính. Tất cả cũng v́ có duyên nợ ân nghĩa kiếp trước với nhau. Nếu ân nghĩa sâu dày th́ gắn bó với nhau bền chặt; nếu ân nghĩa ít th́ sẽ v́ một lư do lăng nhách nào đó để xa nhau.

Hiểu được điều này, chúng ta b́nh thản trước thương ghét của cuộc đời, v́ nó không thật, chỉ là duyên nợ đời trước. Điều mà ta phải bận tâm chính là kết duyên lành với mọi người để cùng tiến tu.

Thứ hai, chúng ta thương v́ huyết thống, như cha mẹ, anh chị em… Nói là huyết thống, thật ra cũng là duyên của những đời xưa bây giờ mới thành gia đ́nh ruột thịt. T́nh gia đ́nh được kết thành do những tháng ngày chung sống đỡ đần lo lắng tương trợ nhau mà thành. Nếu sống chung trong một gia đ́nh mà không lo lắng cho nhau th́ t́nh nghĩa cũng không có.

Thứ ba, chúng ta thương v́ người kia đem đến cho ta cảm giác hạnh phúc.

Một lần trong lúc vui đùa, vua Pasenadi hỏi hoàng hậu Malika:

-           ; Ái khanh thương ai nhất?
-           ; Dĩ nhiên thần thiếp thương hoàng thượng nhất trên đời.

Vua đang vui thích th́ hoàng hậu lại nói tiếp:

-Nhưng nếu hoàng thượng cho phép nói thật mà đừng giận th́ thần thiếp xin nói lại cho đúng hơn.

- Cứ nói thật.
- Thật ra thần thiếp thương thần thiếp nhất.
- Sao kỳ vậy, ḿnh mà thương ḿnh?
- Đó là sự thật, trên cuộc đời này, người ta chỉ thương chính ḿnh. Nếu có thương ai cũng chỉ v́ người đó mang lại hạnh phúc cho ḿnh. Cũng vậy, v́ hoàng thượng đem cho thiếp vinh quang, giàu sang, hạnh phúc nên thiếp mới yêu hoàng thượng. Chứ nếu hoàng thượng là kẻ ăn mày th́ thần thiếp đâu có thương.

Vua nghe cũng có lư nhưng thấy phủ phàng kỳ cục quá nên đến đức Phật hỏi lại. Phật đă xác nhận lời của hoàng hậu Malika là chính xác, thực ra, con người chỉ thương chính ḿnh.

Trên cuộc đời này, không có t́nh thương yêu chân thật, người ta chỉ thương ai v́ người đó đem lại hạnh phúc cho ḿnh. Ví dụ ḿnh thương một huynh đệ nào đó v́ cảm thấy người đó có thể tốt được với ḿnh. Sau này ḿnh thương một người Phật tử nào đó v́ thấy rằng người Phật tử đó ủng hộ ḿn. Bản chất của t́nh thương chỉ là như vậy. Rồi vợ chồng cũng vậy, khi nào người chồng cảm thấy người vợ đem lại nguồn hạnh phúc cho ḿnh là tốt. Đến lúc nào thấy vợ ḿnh già xấu th́ người chồng sẽ bắt đầu lạc ḷng ,đi t́m những cô gái khác. T́nh thương yêu thế gian là vậy , không thiêng liêng, cho nên chúng ta đừng bao giờ hy vọng một cái ǵ trong t́nh cảm thế gian.

Người đệ tử Phật suốt đời đi t́m ḷng từ bi là chính v́ đi t́m một t́nh thương vượt lên trên cái thường t́nh của cuộc đời. T́nh thương đó không ích kỷ, thiêng liêng hơn, cao cả hơn.

Thứ tư, chúng ta thương ai v́ người đó có ưu điểm đặc biệt nỗi bật giữa nhiều người. Chúng ta muốn chiếm hữu để có được cảm giác ḿnh cũng đặc biệt theo. Đây là quy luật tâm lư b́nh thường. Ví dụ như những cô gái đăng quang hoa hậu liền trở thành đối tượng theo đuổi của nhiều người đàn ông. Rồi những ngôi sao ca nhạc, ngôi sao sân khấu điện ảnh cũng là mục tiêu cho biết bao người nhắm đến. Có lần một ca sĩ nhạc rock ở Nhật chết, lập tức có 3 cô gái tự tử chết theo. Khi nghe tin diễn viên Thành Long lấy vợ, một cô gái cũng tự tử liền.

Sự hâm mộ cuồng nhiệt đến gần như điên loạn của quần chúng đối với các ngôi sao cũng là một thứ bệnh hoạn của tâm lư. Tâm lư đó cũng phiền toái ích kỷ và đầy xao động. Hiện nay trên thế giới chưa quan tâm chữa trị bệnh hoạn này, mà ngược lại, nhiều h́nh thức quảng cáo c̣n thúc đẩy sự cuồng nhiệt đó cao hơn. Những đoạn phim chiếu rừng khán giả đang quơ tay nhảy nhót kích động theo bài hát của một ca sĩ. Nhiều trẻ em xem đó là điều hay nên nối nhau bắt chướt. Thế giới như là đang rối tung lên.   

Chúng ta biết rằng tâm từ ngược với tâm luyến ái nên không bị duyên nghiệp thúc đẩy, không được tâm ích kỷ tạo nên, không được sự ham muốn phát sinh. Chính v́ không có ǵ thúc đẩy tạo thành nên Tâm Từ rất khó xuất hiện. Tâm luyến ái tràn ngập trên cơi đời này v́ có được nhiều điều kiện hỗ trợ. C̣n Tâm Từ rất cô đơn, không có ǵ trợ giúp cả.

Chỉ những người cực kỳ đạo đức, cực kỳ trí tuệ, cực kỳ khát khao chân lư mới đi t́m loại t́nh thương không điều kiện như thế. Ngay cả nhiều người là đệ tử Phật mà c̣n thờ ơ với việc huân tu ḷng từ, huống hồ những người chưa bao giờ nghe đến tứ vô lượng tâm !

T́nh thương bao la rộng lớn là giá trị căn bản của các tôn giáo. Tôn giáo nào không nói đến t́nh thương rộng lớn th́ không phải là tôn giáo chân chính. Nhưng mỗi tôn giáo vẫn có đôi chút khác nhau khi nói về loại t́nh thương này. Hồi giáo kêu gọi thương yêu giữa những người đồng đạo với nhau, và cho phép giết người ngoài đạo. Kitô giáo theo lời Jésus thương cả kẻ thù của ḿnh. Khổng tử cũng đề cao ḷng Nhân. Chỉ đức Phật mới nói về một ḷng Từ Bi thương yêu tất cả chúng sinh, đến tận cỏ cây chim thú.

T́nh thương rộng lớn mà đạo Phật nhắm đến gần như tuyệt đối. Đức Phật đă đạt được t́nh thương như thế. C̣n những ai tu theo Phật cũng sẽ phải đi theo hướng đó, về một t́nh thương phủ trùm tuyệt đối đến tất cả muôn loài, kể cả cỏ cây.

Nói theo logic, t́nh luyến ái thuộc về tâm ích kỷ; ḷng từ bi thuộc về tâm vị tha. Ích kỷ thuộc về chấp ngă; vị tha thuộc về vô ngă.

Chấp ngă sinh ra ích kỷ và luyến ái; vô ngă sinh ra vị tha và từ bi.

V́ có chấp ngă nên ta có ích kỷ. Nếu tu tập vô ngă ta sẽ được từ bi. Càng tu tập từ bi th́ chúng ta càng gần với vô ngă; càng tu tập vô ngă, chúng ta càng thành tựu từ bi. V́ vậy một vị Alahán đă chứng đạt vô ngă hoàn toàn cũng là thành tựu tâm từ bi vô hạn.

Đó là một logic hết sức chặt chẽ và không thể đảo ngược. Ai hiểu rằng một vị Alahán chưa có ḷng từ, người đó là tà kiến, và có thể đọa địa ngục.

Có một thời gian khi giáo lư Bắc tông phát triển mạnh ở miền Bắc Ấn độ, nhiều người đă nghĩ rằng Alahán chưa có ḷng đại bi như Bồtát. Quan điểm đó nên được điều chỉnh lại cho đúng với lời Phật dạy, và đúng với logic học hiện đại.

Từ bi và vô ngă là một, cái này hỗ trợ cái kia, cái này là bóng phản chiếu của cái kia. Nếu ta tu tập vô ngă mà chưa thấy ḷng từ bi xuất hiện tức là chưa được vô ngă. Nếu ta tu từ bi mà chưa nhẹ ngă chấp tức là từ bi chưa có mặt.

Chúng ta tu tập từ bi tức là cũng đi trên con đường đến vô ngă, giống như thiền định. V́ vậy người tu tập thiền định mà không tu kèm theo từ bi th́ không có kết quả lớn trong thiền định được. Tâm từ bi trợ giúp cho thiền tiến nhanh hơn. Phật dạy rằng ai đi tận cùng con đường của từ bi cũng thành tựu giải thoát (Kinh TỪ, Tăng Chi).

Ngược lại, chánh định cũng khơi mở ḷng từ bi. Chúng ta nhấn mạnh chữ chánh định, v́ nếu tuy có sức định mà không chánh, ḷng từ bi cũng không mở ra. Khi tâm ta vào được một chút định th́ ḷng từ bi cũng mở ra thêm một chút. Ví dụ b́nh thường chúng ta nh́n mọi người chung quanh một cách hờ hững. Nhưng lúc nào đó mà tâm ta lắng yên rỗng rang, tự nhiên ta nh́n mọi người với tâm thương yêu nhẹ nhàng lập tức. Khi tâm yên lắng, tự nhiên tâm đó lan ra, bao phủ rộng răi đến mọi người mọi vật chung quanh, đến cả cỏ cây sông núi. T́nh thương cũng theo đó trùm lấy muôn loài.

Đó là lư do tại sao một vị Thánh yêu cả cỏ cây một cách tự nhiên là vậy. Chúng ta chưa bằng các vị thánh, nhưng nếu tâm có chút thiền định cũng khiến t́nh thương bắt đầu có mặt.

Có người nói: “một thiền sư luôn luôn là một nghệ sĩ, nhưng một nghệ sĩ th́ không phải là thiền sư”.

Sở dĩ một thiền sư luôn là một nghệ sĩ v́ vị đó có t́nh thương rộng lớn, cảm được đến cả đất trời cây cỏ, có thể biến thành cảm hứng sáng tác ra những bài thơ tuyệt đẹp. Các ngài cũng có một đời sống phóng khoáng nhẹ nhàng rất hay. C̣n nghệ sĩ có nhiều t́nh cảm lăng mạn lai láng, rất khác với t́nh thương rộng lớn của thiền sư. Lối sống của nghệ sĩ cũng phóng túng chứ không phải phóng khoáng. Những sắc thái đó tuy na ná gần nhau nhưng khác nhau. Người nghệ sĩ đi theo hướng cảm tính nên đến gần ích kỷ dần dần. Chỉ khi nào họ đi theo Phật Pháp để thanh lọc những cảm tính xao động và phóng túng th́ đời họ mới bớt khổ.

Tôn giáo nào cũng đề cao t́nh thương rộng lớn, như chỉ trong đạo Phật mới có con đường đi rất rơ, là quán từ bi, kết hợp với thiền định phá trừ ngă chấp, rồi từ bi xuất hiện. Đức Phật và các vị Alahán chứng được vô ngă tuyệt đối rồi th́ ḷng từ bi phủ trùm cả vũ trụ.

Ḷng từ bi của Phật luôn luôn phủ trùm chúng ta trong từng giây từng phút. Chúng ta không cảm nhận được v́ cánh cửa ḷng ḿnh đóng kín quá. Chúng ta đóng cửa ḷng bởi vô số ích kỷ, chấp trước, xao động, và ghê gớm nhất chính là chấp ngă nên không biết được ḿnh luôn luôn sống trong t́nh thương của Phật. Chúng ta hăy nghe bài tụng quán tưởng khi tụng kinh theo nghi thức Bắc tông của Việt Nam và Trung Hoa:

             Năng lễ, sở lễ tánh không tịch
             Cảm ứng đạo giao nan tư ngh́…

Năng lễ là người quỳ lạy, tức là đệ tử Phật chúng ta; sở lễ là người được lạy, tức là Phật. Cả hai đều cùng một bản chất huyễn hóa hư vô. Tuy là hư vô nhưng không phải là hoàn toàn không có ǵ, mà tất cả vẫn vận hành theo luật Nghiệp báo công bằng. Phật đă chứng đạt được vô ngă tịch lặng. Nếu chúng ta cũng thâm nhập nghĩa lư vô ngă đó, tự nhiên sự cảm ứng kỳ diệu sẽ hiện bày, chúng ta sẽ cảm nhận được t́nh thương của Phật đang trùm phủ ôm ấp chúng ta cũng như mọi chúng sinh khác. Ngược lại, nếu chấp ngă, ích kỷ, xao động, tự đứng riêng một góc trời, tự khép cửa tâm hồn lại, chúng ta sẽ không cảm nhận được t́nh thương của Phật cho chúng ta.

Ví như chúng ta ngồi nh́n nhau, nếu mỗi người bận tâm chạy theo cái xao động của ḿnh, chấp giữ bản ngă của ḿnh, chúng ta sẽ không có được niềm thông cảm quư mến nhau, sẽ cảm nghe ngăn cách xa lạ với nhau. Ngược lại nếu mỗi người lắng tâm yên tĩnh, buông bỏ bớt ngă chấp của ḿnh, tự nhiên sẽ nghe gần gũi thông cảm quư mến nhau hơn.

Đức Phật chứng đạt vô ngă hoàn toàn nên ḷng từ bi của Ngài phủ trùm đến tất cả chúng sinh. Nhưng về phần chúng ta, nếu chúng ta chấp ngă, không thấy cái ta này là hư ảo, đóng cửa ḷng của ḿnh lại, chúng ta sẽ không thấy được t́nh thương yêu của Phật hiện diện nơi ḿnh từng giờ từng phút.

Trong cuốn Tự truyện Hư Vân niên phổ, ngài Hư Vân có thuật một lần bị bệnh, ngài thấy ḿnh lên cơi trời Đẩu suất nghe Phật Di Lặc thuyết pháp. Trong hội chúng cực kỳ đông đảo đó, Ngài gặp lại nhiều vị cao tăng lúc trước, kể cả thầy của ngài là ḥa thượng Kính Dung. Nói chung là những vị tu hành chân chính khi mất đều lên cơi trời Đẩu suất.

Ḥa thượng Kính Dung chỉ Ngài ngồi vào một cái ṭa c̣n trống, bên cạnh tôn giả Anan. Điều lạ là ngài Anan từ thời đức Phật bây giờ vẫn c̣n theo pḥ Phật Di Lặc trên cung trời Đẩu suất.

Chợt Phật Di Lặc dừng giảng chỉ ngài Hư Vân bảo: “Con c̣n nghiệp, phải quay về.”

Ngài Hư Vân thưa: “Con nghiệp nặng nên không muốn về nữa. Con muốn ở đây học pháp.”

Phật Di Lặc nói: “Không, con phải về v́ c̣n nhiều việc phải làm.” Rồi Phật Di Lặc giải thích thêm cho Ngài hiểu.

Câu chuyện trên làm chúng ta cảm động về ḷng thương yêu của chư Phật Bồtát đối với chúng sinh. Cách nói chuyện của Phật Di Lặc biểu lộ một ḷng từ bi nhưng cũng rất nghiêm khắc, và không bỏ sót chúng sinh nào.

Chúng ta là đệ tử Phật cũng phải học theo tâm từ bi của Phật, dù chưa thể thành tựu hoàn toàn. Mỗi ngày ta phải tu tập sao cho ḷng thương yêu chúng sinh càng lúc càng lan rộng; mỗi ngày ta phải tu sao cho t́nh thương riêng tư giảm bớt dần dần. Trong cuộc sống đúng là chúng ta có duyên với mọi người khác nhau khiến cho ta thường hay thương người này nhiều hơn người kia. Bây giờ tu tập từ bi, chúng ta cố gắng đừng để thiên vị quá đáng. Trường hợp người xuất gia ở trong đại chúng cộng đồng càng phải cẩn thận không nên kết thân riêng với vài ba người, phải trải ḷng chan ḥa chung đến với tất cả huynh đệ. Cưỡng lại duyên xưa để tránh kết thân riêng là cả một sự kềm chế lớn để cho ḷng từ bi có cơ hội phát triển.

Nhà thơ Goethe có câu nói nỗi tiếng: ”Đứng trước một bộ óc vĩ đại, tôi cúi đầu; nhưng đứng trước một trái tim vĩ đại, tôi quỳ xuống.”

Goethe đă đại diện cho cả nhân loại để bày tỏ một nguyên lư, là đối với tài năng lớn, người ta sẽ rất nể phục; nhưng người ta chỉ thật sự tôn kính, ngưỡng mộ, thương quư đối với người có tấm ḷng thương yêu rộng lớn. Thái độ quỳ xuống nói lên mức độ bị khuất phục vạn lần so với cúi đầu. Thật vậy, đứng trước người mà ta biết rơ là khoan dung độ lượng, ta cảm thấy có thể đem cả cuộc đời ḿnh để nương tựa, bước theo, dâng hiến.

Người đệ tử Phật, nhất là người xuất gia, càng phải tu làm sao để trở thành suối nguồn yêu thương cho mọi người chung quanh, trở thành cây cao bóng cả cho chúng sinh nương tựa. Người thế gian mệt mơi v́ đủ thứ phiền toái khổ đau, nên muốn t́m chỗ dựa tinh thần cho khuây khỏa. Bổn phận của người đệ tử Phật là làm vơi đi nỗi khổ của cuộc đời này bằng t́nh thương yêu bao la như lời Phật dạy. Đến với người có tấm ḷng nhân ái, ai cũng cảm thấy tươi mát dễ chịu.

Điều chúng ta cần phải chuẩn bị tinh thần trước là việc tu tập tâm từ bi sẽ rất vất vả chứ không phải nhàn rỗi dễ chịu. Ví dụ một điều rất nhỏ là phải chịu khó nghe chúng sinh kể lể nổi niềm riêng tư đau khổ để họ được nhẹ ḷng và muốn xin một lời khuyên từ người khách quan bên ngoài. Nhiều khi những chuyện rất chán như chuyện t́nh cảm thương ghét giữa người này người kia, chuyện người này nói xấu, người kia phân trần. Hơn nữa là họ biết chúng ta có ḷng từ ái độ lượng. Trong những trường hợp như vậy, chúng ta phải quên bản thân ḿnh để có sự đồng cảm với họ; rồi chúng ta dùng đạo lư để đánh giá vấn đề, và t́m ra một cách giải quyết tốt đẹp giùm họ. Chúng ta phải dựa trên luật Nhân quả và những Tâm lư Đạo đức để khuyên bảo họ hành xử đúng hơn và mọi chuyện sẽ ổn thỏa.

Chưa cần phải là một giảng sư thao thao bất tuyệt trên pháp ṭa, chỉ cần sao cho bất cứ ai trên đời gặp chúng ta đều t́m thấy được sự an ổn, đó cũng là công đức tu hành của một người đệ tử Phật rồi. Muốn như vậy, tất cả đệ tử Phật chúng ta phải có lư tưởng v́ Phật Pháp, v́ chúng sinh, chứ không thể tu hành hời hợt được. Chúng ta phải phát triển ḷng từ bi thật vững chắc, mà Phật nói trong kinh Tăng Chi là phải làm cho ḷng Từ trở thành căn cứ địa của tâm hồn.

Nếu tâm từ không được thiết lập, củng cố, phát triển, tâm luyến ái sẽ có cơ hội nẩy nở để thế chỗ, và thế là chúng ta sẽ trở lại cách sống tầm thường như cũ nghĩa là cũng thương ghét rộn ràng, hơn thua phải quấy, bên nặng bên nhẹ… Cuộc đời chúng ta không có ǵ sáng sủa mà những người chung quanh ta cũng mệt mơi ră rời. Dĩ nhiên là chúng ta đă không chứng tỏ được sự tuyệt vời của Phật Pháp cho mọi người thấy, cũng có nghĩa là chúng ta làm mất niềm tin nơi họ.

Dù chưa chứng Thánh, chỉ cần chúng ta có ḷng từ bi thôi cũng đủ để sống một đời đầy lợi ích cho mọi người, và bản thân ta cũng bớt nhiều phiền toái v́ thương ghét rộn ràng của thế gian, hay chính những nhược điểm của ḿnh. V́ sao, bởi v́ muốn khắc phục khuyết điểm, ngoài sự hiểu biết, chúng ta cũng cần phải có phước. Thiếu phước, chúng ta thường vấp ngă trở lại những thói hư tật xấu như xưa. Ơû đây ḷng từ bi sẽ cho chúng ta cái phước đó để chúng ta vượt qua những lầm lỗi của ḿnh.

Ví dụ như một người xuất gia, kiếp này xuất gia chứ đâu phải tất cả những kiếp trước đều xuất gia. Do đó chắc chắn rằng trong nhiều kiếp người này cũng đă từng sống đời sống gia đ́nh có vợ chồng con cái. Biết đâu kiếp này đang tu gặp lại vợ chồng kiếp xưa. Lúc đó khó ai tránh khỏi những cảm xúc thương mến không giải thích được. Nếu không tu tập từ tâm, chúng ta sẽ bị luyến ái cũ khuấy phá mạnh mẽ. Nếu thường xuyên răi ḷng thương yêu chúng sinh, tự nhiên cảm xúc cũ sẽ dễ dàng vượt qua hơn. Đó là nhân quả rất chính xác.

Phước đến với chúng ta bởi công hạnh lễ kính Phật và từ tâm. Phước này giúp chúng ta hóa giải nghiệp duyên xưa để cùng giúp nhau tu hành, và không bị luyến ái cũ lập lại. Phước đó cũng giúp ta nhiếp tâm trong thiền được dễ dàng hơn v́ tâm ích kỷ bị tâm từ bi hóa giải, mà ích kỷ bớt nghĩa là phiền năo bớt, an vui thêm.

V́ lư tưởng Phật pháp ,v́ chúng sinh ,v́ đạo đức cao đẹp của Phật pháp, chúng ta không cho phép ḿnh sống đời ích kỷ giải đăi, mà phải hết sức tu hành, nhất ḷng thương yêu chúng sinh vạn loài.



2.Tu tập từ tâm

             a. Khi lễ Phật

Tâm từ bi rất khó phát khởi tự nhiên v́ không có điều ǵ thúc đẩy. Chỉ những người có trí tuệ mới chịu cực khổ dựng lập tâm từ bi trong ḷng ḿnh v́ biết rằng phải có tâm từ bi để ta thoát khỏi sự tầm thường của kiếp người, và để ta đủ sức mạnh sống đời vị tha.

Đối với những người xuất gia th́ việc tu tập từ bi c̣n bức thiết hơn nữa v́ có công phu thực hành, chúng ta mới có sức mạnh thuyết phục mọi người cùng tu tập từ tâm. Hơn nữa, nhờ có thực hành nên chúng ta hiểu kỹ mọi ngơ ngách để có thể hướng dẫn cặn kẽ lại người sau. Nếu chúng ta chỉ nghe sao rồi nói lại như vậy, người nghe cũng chỉ nghe phơn phớt, và không quyết tâm thực hành theo.

Trước hết chúng ta phải chân thành quỳ trước Phật, lễ Phật, tha thiết cầu Phật gia hộ cho ḿnh phát khởi được ḷng thương yêu vô hạn đến tất cả chúng sinh. Sau đó, chúng ta tiếp tục quỳ đó mà quán tưởng trải ḷng thương yêu khắp muôn loài. Ban đầu là cầu Phật, kế đó là tự ḿnh làm lấy.

Tại sao việc tu hành âm thầm trong tâm cũng phải cần sự gia hộ của Phật? Tại sao chúng ta vẫn nghe đạo Phật chủ trương tự ḿnh thắp đuốc lên mà đi, hăy thắp lên với Chánh pháp, tự ḿnh là chỗ nương tựa cho chính ḿnh, đừng nương tựa với một ai cả…?

Có 2 cực đoan mà người tu hành nên tránh:

Cực đoan thứ nhất là chấp ngă, là xem ḿnh có thật, nên chủ trương cái ǵ cũng phải do ḿnh, tự ḿnh, bởi ḿnh, không cần ai hết. Nếu nhờ vả ai th́ giống như ḿnh bị giảm giá trị. Đây vừa là chấp ngă, vừa là tự kiêu.

Cực đoan thứ hai là nhu nhược, là ỷ lại vào thần thánh, không chịu nhận trách nhiệm về ḿnh. Người này trở thành nô lệ của thần linh nào đó và chỉ cầu xin sự hỗ trợ. Đây vừa là yếu đuối, vừa là lười biếng. Các tôn giáo thần quyền hầu hết bị điều này.

Để tránh 2 cực đoan đó, chúng ta có Trung đạo như sau:

Thứ nhất, hiểu rằng cái ta này không thật nên sự gia hộ giúp đỡ của chư Phật khiến ta nhanh chóng thành tựu Tâm từ là ưu thế cần khai thác. Ta không giống kẻ tự ái sợ mất giá trị khi phải nhờ vả; ở đây ta nhờ vả Phật để thành tựu ḷng Từ bi mới là giá trị cao quư thật sự.

Thứ hai, chúng ta hiểu rằng nếu không có nỗ lực bản thân th́ không có điều ǵ thành tựu, nghĩa là mỗi người cũng phải chịu trách nhiệm về việc làm của ḿnh; do đó chúng ta phải cố gắng quán tưởng trải ḷng thương yêu đến tất cả chúng sinh.

Trung đạo có cả hai tính chất, vừa khiêm tốn nhờ sự giúp đỡ của Phật, vừa tinh cần nỗ lực bản thân.

Sự cầu nguyện ở đây không bị xem là mê tín v́ chúng ta cầu gia hộ để gieo nhân chứ không phải cầu hưởng quả. Cái khác nhau giữa mê tín và chánh tín trong sự cầu nguyện là như vậy. Người mê tín cầu nguyện để được giàu sang thành đạt ngay mà không màng tới việc làm phước. Người chánh tín cầu nguyện để có cơ hội làm nhiều phước lành trước đă rồi sự giàu sang sẽ tự t́m đến.

Trong việc cầu Phật để gieo nhân lành th́ nhân lành đầu tiên quan trọng nhất chính là tâm từ bi.

Chúng ta cũng nhắc lại, ư chí có 2 loại, một loại phát sinh từ công đức, và loại thứ hai phát sinh từ bản ngă. Ư chí đến từ công đức th́ nhẹ nhàng và không làm phát sinh kiêu mạn; ư chí đến từ nỗ lực bản thân th́ nhanh chóng tạo thành kiêu mạn.

Tâm từ bi cũng vậy, có 2 loại, đến từ công đức, và đến từ nỗ lực bản thân đơn thuần.

Ví dụ một người không tin thần thánh trời Phật ǵ cả, nhưng có suy nghĩ tốt rằng sống trên đời phải biết thương người, và người này hằng ngày tự nhũ riết rằng phải thương người, phải thương người… Dần dần họ cũng bắt đầu xuất hiện từ bi bác ái trong tâm. Tuy nhiên, một hệ quả phụ nguy hiểm cũng xảy ra đồng thời, đó là tâm kiêu mạn. Thật vậy, khi nghĩ rằng thương người, ta đă tự cho ḿnh cao hơn người một bậc! Vừa thương người, vừa nghĩ ḿnh hơn người, thật là oái oăm!

C̣n nếu ở đây, ta lấy công đức lễ Phật để làm nhân lành giúp phát khởi Từ tâm, hệ quả phụ nguy hiểm kia sẽ không xuất hiện kèm theo, tuy thương người mà vẫn tôn trọng con người, vẫn không thấy ḿnh hơn người.



b. Lúc tọa thiền

Tu tập thiền định là chánh đạo thứ 8 trong Bát chánh đạo, nhưng Bát chánh đạo phải được tu tập đồng thời. Nhờ có thiền định giúp nội tâm yên tĩnh, chúng ta sẽ thông suốt đạo lư. Thiếu thiền định, chúng ta sẽ thiếu gần hết mọi công đức trong Phật Pháp v́ tất cả giáo lư đạo Phật đều liên quan đến thiền định.

Chúng ta tu tập Từ bi trong thiền định như sau:

Trước hết, chúng ta bắt chân kiết già ngồi đúng tư thế, chắp tay niệm Phật 3 lần; nguyện ḷng tôn kính Phật vô biên.

Kế đó, nguyện ḷng thương yêu tất cả chúng sinh một cách tổng quát.

Rồi chúng ta trải ḷng thương đến những người gần gũi chung quanh ḿnh, như cha mẹ, anh chị em, huynh đệ, láng giềng, bạn bè, đồng nghiệp… Người xuất gia th́ thương huynh đệ đồng liêu, đồng đạo. Khi quán tưởng như thế ta mới giật ḿnh vỡ lẽ rằng nào giờ ḿnh chưa hề thương yêu ai chung quanh. Tuy sống chung mái chùa mà mọi người chưa hề thương yêu chăm sóc đỡ đần cho nhau, vẫn ngăn cách xa lạ thờ ơ với nhau. Chúng ta đă bỏ gia đ́nh nhỏ bé để về đây làm thành một gia đ́nh lớn lao hơn, cao quư hơn, nhưng cuối cùng th́ t́nh thương không hiện hữu. Bây giờ bù lại, chúng ta phải thương yêu huynh đệ thật nhiều.

Rồi trải ḷng thương yêu những người chung quanh vẫn chạm mặt mà ta không quan tâm thương mến, đơi khi lạnh nhạt thờ ơ, bây giờ phải biết thương thật sự; nhất là hàng xóm. Phải làm sao sau này, những người láng giềng nhận xét rằng người tu theo đạo Phật càng lúc càng ḥa ái dễ thương, v́ họ cảm nhận được tấm ḷng của chúng ta đố với họ.

Tiếp theo, chúng ta nghĩ đến những người mưu hại, nói xấu, xúc phạm ḿnh và tác ư thương yêu họ.

Sống trên đời, không ai tránh khỏi bị chỉ trích, nói xấu, xúc phạm, hăm hại… Giới tu sĩ thường hại nhau bằng lời nói công kích qua lại; người thế gian có thể hại nhau đến thân tàn ma dại, cùng đường tuyệt lộ, tù tội chết chóc… Khi bị như vậy, thói thường người ta sẽ mang tâm oán hờn thù hận. Nhưng v́ chúng ta là đệ tử Phật, chúng ta phải buông xả sự thù giận đó, và hơn thế nữa, phải trải ḷng thương yêu kẻ đă hại chúng ta. Nói th́ dễ, nhưng khi thực hành sẽ rất khó khăn.

Có một người đă từng bị mưu hại cho tù tội do bị ganh tị trong học tập, nhưng may mắn không bị. Người này không để tâm giận hờn và bỏ qua cho vào quên lăng. Đến khi tu tập Từ tâm, nhớ lại kẻ đă hại ḿnh, liền tác ư thương yêu, nhưng không thể nào thương yêu được. Lúc đó, người này mới biết rằng tưởng đă quên nhưng cái giận vẫn c̣n ch́m sâu trong ḷng chưa hết. Phải quyết tâm tác ư thương kẻ đó suốt mấy ngày, người này mới vượt qua được cái giận tiềm ẩn.

Vượt qua sự thù hận để thương yêu được kẻ đă hại ḿnh là một công đức lớn v́ chúng ta tránh được ư niệm trả thù trong tương lai. C̣n một người nào đó để ḿnh phải ghét th́ ḿnh chưa phải là một đệ tử ngoan của Phật. V́ vậy chúng ta phải thương yêu cho được kẻ đă ganh ghét mưu hại công kích ḿnh.

Kế đến, chúng ta nghĩ đến vô số vong linh trong cơi giới siêu h́nh để tác ư thương yêu họ. Đây là một tồn tại mà thế giới phải công nhận.

Trước hết các nhà khoa học tin rằng c̣n nhiều hành tinh khác có sự sống trong vũ trụ này. Các phương tiện quan sát hiện nay chưa đủ để t́m thấy một cách rơ ràng một hành tinh có sự sống, nhất là sự sống thông minh nào khác trong vũ trụ. Đôi lúc họ đă bi quan cho rằng Trái đất là sự sống cô độc của Vũ trụ. Nhưng rồi những tính toán và tiến bộ kỹ thuật cho phép họ hy vọng vẫn c̣n nhiều hành tinh khác có sự sống, kể cả sự sống thông minh.

Trong cuốn “Mối t́nh bất diệt của vua Seti” kể lại câu chuyện của một ông vua Ai cập dan díu với một nữ tu sĩ. Để bảo vệ cho vua, khi bị các trưởng lăo tra vấn, người nữ tu này đă tự tử. Sau này nhà vua biết chuyện nên vô cùng cảm thương. Đến khi chết, linh hồn ông mải miết đi t́m người con gái đó. Ông lang thang đi từ cơi này sang cơi khác suốt gần ba ngàn năm như vậy. Cô bị các vị thần bắt giam trong một nơi bí mật khiến ông không thể nào t́m ra. Về sau, các vị thần cảm động trước tấm ḷng của vua Seti nên đă cho cô gái đầu thai trở lại vào nước Anh. Lúc đó, vua Seti mới t́m thấy và tiếp xúc với cô dần dần. Ông có kể với cô rằng ông đă bay qua nhiều hành tinh khác; có những hành tinh chỉ có cây xanh mà không có động vật, không có người có thú nào hết. Một lần ông đến một hành tinh đă từng có sự sống văn minh, thấy nhà cửa, xe cộ, những loại xe không có bánh cũng không có cánh –nghĩa là giống như dĩa bay UFO. Nhưng tất cả đều chết khô sạch sẽ v́ không c̣n một chút không khí nào cả. Xác người vẫn c̣n nằm yên tại chỗ trên xe, trên đường, trong nhà… khô héo. Ông cho rằng một vị thần nào đó đă lấy hết không khí để tiêu diệt sự sống nơi đó v́ một lỗi lầm nghiêm trọng nào đó của loài người tại đấy.

Từ câu chuyện trên ta thấy Vũ trụ này đa dạng vô cùng, và thế giới này phức tạp vô cùng.

Thế giới vô h́nh cũng rất là phức tạp. Có những chúng sinh sau khi chết sinh lên cơi trời v́ lúc sống đă làm nhiều việc thiện và biết tu dưỡng tâm hồn thánh thiện.

Có những chúng sinh tội phước lẫn lộn, chưa đủ để lên cơi trời, nhưng cũng không đọa vào ác đạo, cũng chưa đủ duyên đầu thai, sẽ có một đời sống khá giống người ở trần thế này. Đôi khi họ vào chùa tu và được nhiều tiến bộ về tâm hạnh, đến khi đầu thai trở lại sẽ là người có nhiều thiện duyên. Thời gian họ tồn tại ở cơi âm như thế có khi kéo dài cả trăm năm.

Có những chúng sinh tội nặng th́ h́nh tướng biến đổi trở nên xấu xí ghê rợn, đọa vào địa ngục hoặc làm thân quỷ đói. Thường th́ đến tuổi già gần chết, nếu gương mặt ai trở nên đẹp đẽ phúc hậu là có dấu hiệu sau khi chết về cơi lành, nếu gương mặt ai trở nên xấu xí hung dữ là có dấu hiệu sai khi chết về cơi đọa.

Ma có nhiều loại. Có loại vong yếu ớt, không có tác động ǵ tới người sống được. Họ sống chung lẫn với ḿnh mà ḿnh không hay biết, nhưng họ thấy biết được ḿnh. Họ cô đơn buồn bă, thiếu thốn, đói khổ v́ quá thiếu phước. Có khi họ cũng biết đến chùa nghe thuyết pháp để tu hành từ từ.

Loại thứ hai có tâm lực mạnh hơn một chút, có thể tác động vào tư tưởng người sống, xúi ḿnh làm chuyện này chuyện kia. Có khi trong gia đ́nh căi cọ nhau um sùm mà thật ra không phải tại người sống, mà tại ma xúi. Có khi chúng ta đi ngang qua một cửa hàng tự nhiên muốn vào mua hàng, chỉ bởi v́ cô hồn nào đó xúi để giúp cho người chủ buôn bán đắt khách. Người chủ này biết thường xuyên cúng thí thực cho vong ăn đều đặn.

Rồi có loại ma tâm lực mạnh hơn co thể tác động vào vật chất như làm cho cái ly trên bàn rớt xuống đất vỡ toang; hoặc không có gió mà làm cho cánh cửa đóng rầm rầm; hoặc ban đêm ở trong nhà bếp dỡ nồi khua chén rổn rảng.

Rồi có loại ma có thể hiện h́nh cho ḿnh thấy luôn.

Có nhiều loại chúng sinh trong cơi giới vô h́nh như thế mà ta phải quán từ bi thương yêu họ không bỏ sót. Nếu chúng ta chỉ rải t́nh thương cho thế giới cơi người th́ tâm từ bi của ḿnh chưa bung vỡ vô hạn, vẫn c̣n lấn cấn khập khiểng. Nếu chúng ta thương yêu cả cơi âm, tự nhiên ta sẽ nghe tâm ḿnh rộng răi, an lạc, thoải mái, tràn đầy.

Thỉnh thoảng có người thấy ma hiện ra, hoặc nghe tiếng ma nói ǵ gần đâu đấy, hoặc bị rờ tay đụng chân. Cảm giác của mọi người hầu hết là run sợ v́ không biết ǵ về đối phương cả. Chính v́ bị cảm giác sợ này mà mọi người dùng từ ma nhát. V́ nghĩ rằng ma nhát nên xem ma là kẻ xấu, kẻ thù và t́m cách chống trả, ếm trấn, tiêu diệt. Thật ra ít có trường hợp người âm cố ư hù dọa ai. Họ chỉ muốn tiếp xúc xin ăn và kết bạn. Nhưng v́ họ có h́nh dạng ghê rợn do tội lỗi đời trước nên không thể có sự tiếp xúc b́nh thường. Chúng ta hăy nghĩ như thế này, nếu chúng ta thương yêu được người tật nguyền xấu xí ăn xin trên đường phố th́ cũng nên độ lượng thương yêu người cơi âm như thế. Nhất là bây giờ chúng ta tu tập Từ tâm vô lượng th́ càng không được quyền có giới hạn trong t́nh thương của chúng ta.

Kế đến chúng ta tác ư thương yêu các loài súc sinh khắp cả trời đầy cả đất, chim thú trong rừng, cá tôm dưới nước…

Kế nữa chúng ta tác ư thương yêu chúng sinh dưới địa ngục.

Thông thường th́ ai ác độc sẽ đọa địa ngục; bỏn xẻn sẽ đọa ngạ quỷ; si mê tà kiến sẽ đoạ súc sinh. Đó là nguyên tắc căn bản. Nhưng thật ra sự t́nh phức tạp hơn nhiều. V́ có người phỉ báng Thần thánh bị đọa súc sinh; có người phỉ báng thần thánh bị điên loạn; có người phỉ báng thần thánh lại đọa luôn xuống địa ngục. Tuy nhiên căn bản là ai ác độc sẽ đọa địa ngục.

Thế nào là người ác độc?

Người ác độc là người đủ tàn nhẫn để hoặc là dùng nhục h́nh làm người khác đau khổ, hoặc là dùng mưu mô hiểm độc hại người khác rơi vào đường cùng tuyệt vọng đau khổ. Nói chung là làm chúng sinh đau khổ với tâm tàn nhẫn. Đó là người không động ḷng xót xa trước nỗi đau của người khác, có khi c̣n thích thú khi thấy kẻ khác đau khổ. Người đó có thể đánh đập, cắt chém, thiêu đốt, giết hại kẻ khác.

Chúng ta đánh giá người có thiện tâm hay không bằng cách xem họ có thái độ trước nỗi đau của kẻ khác như thế nào. Nếu người này biết xót xa trước nỗi đau của người khác, tức là người có thiện tâm; nếu người này tỉnh bơ, thậm chí khoái chí trước nỗi đau của người khác, tức là người có ác tâm. Có những tay bợm nhậu xúm nhau dùng cây đập vỡ đầu một con chó mà c̣n cười hăng hắc, ta biết những người này có nhân của địa ngục.

Khi xuống địa ngục, những ǵ họ đă làm cho chúng sinh đau đớn, họ sẽ phải đền trả ṣng phẳng. Những ngọn lửa không tắt, những lưỡi dao cắt không dừng sẽ thiêu đốt đâm chém họ trở lại.

Vậy th́ có cách nào để những chúng sinh đó thoát được nghiệp địa ngục?

V́ ác tâm nên họ bị đọa địa ngục, bây giờ chỉ có tâm Từ bi giúp họ thoát địa ngục.

Có câu chuyện tiền thân đức Phật làm minh họa cho đạo lư này, dù rằng chúng ta có thể không tin. Nhưng câu chuyện cũng rất hay. Một lần trong kiếp rất xưa, Ngài bị đọa địa ngục. Chúng ta không tin Ngài tạo một tội ǵ ghê gớm đến nỗi bị đoạ địa ngục, nhưng chúng ta cứ để ư khía cạnh đạo lư. Ngài phải chịu nhiều cực h́nh đau đớn giống như các tội nhân khác. Khi phát hiện ra chung quanh ḿnh cũng đang có vô số chúng sinh đang rên la v́ bị trừng phạt, Ngài chợt động tâm thương xót nên phát một lời nguyện rằng xin được gánh hết sự trừng phạt của mọi người trong địa ngục này. Ngay khi tâm Ngài dơng mănh chấp nhận đau đớn giùm cho tất cả như thế th́ địa ngục tan biến lập tức.

Về nguyên tắc th́ câu chuyện đó đúng với đạo lư, nhưng về tính chân thật th́ khó thuyết phục chúng ta tin rằng Phật đă từng bị đọa địa ngục như vậy.

Về nguyên tắc, nếu chúng sinh nào đang bị đọa địa ngục mà có thể khởi tâm từ bi th́ thật sự có thể thoát khỏi kiếp địa ngục. V́ vậy, nếu có thương xót chúng sinh nơi địa ngục, chúng ta cũng không thể giúp ǵ cho họ, chỉ có cách cầu nguyện cho họ khởi được tâm từ bi đề tự họ thoát khổ mà thôi.

             Xin cho nơi địa ngục

             Chúng sinh đang đọa đày

             Khởi được tâm từ bi

             Để xa ĺa cảnh khổ.

Nhưng thực tế th́ rất khó. Hăy tưởng tượng một người đang bị nhức đầu, nhức răng, đau bụng rên la oằn oại, người đó dường như quên hết Phật pháp Đạo lư v́ tâm bị cơn đau bức bách rối loạn. Cũng vậy, chúng sinh đang bị thiêu đốt ở điạ ngục, vốn từ trước không biết điều thiện ǵ nhiều, bây giờ lại đang bị dày ṿ hành hạ, rất khó khởi được tâm thương yêu người khác. Thường th́ họ phải chịu đày đọa cho đến khi hết tội mới thoát khổ chứ không dễ b́nh tỉnh tác ư theo điều lành. Giống như người điên không thể làm phước để tự cứu lấy ḿnh, cũng vậy, chúng sinh dưới địa ngục cũng khó thể khởi tâm lành.



Cuối cùng, chúng ta rải tâm Từ bi phủ trùm mênh mông khắp trong pháp giới, và duy tŕ như vậy lâu lâu một chút.

Khi quán Từ bi, chúng ta chịu khó đi qua từng giai đoạn một cách kỹ lưỡng như vậy rồi hăy rải tâm Từ bi phủ trùm, khiến cho tâm Từ bi sâu sắc lớn lao mạnh mẽ. Nếu không, tâm Từ bi sẽ hời hợt sơ sài. Mỗi lần tu tập quán tưởng từ bi như vậy mất chừng 10 phút, nhưng công đức cho nhiều kiếp sau thật là vô lượng. Nhất là người xuất gia lại càng phải huân tu Từ tâm nhiều hơn để làm chỗ nương tựa cho Phật tử, làm những trụ cột vững chắc cho Phật Pháp.

Người nào tác ư thương yêu chúng sinh, tự nhiên tâm người đó có hào quang sáng lên mà chư thiên có thể nh́n thấy được. Chư thiên tử nh́n xuống trần gian chỉ thấy dường như tối đen bởi hận thù bạo lực. Nhưng trong bóng tối đó, tâm hồn ai có từ tâm thương yêu sẽ sáng lên rơ rệt khiến chư thiên chú ư. Nếu ai thường xuyên tu tập từ tâm, hào quang sẽ hiện dần trên gương mặt mà người thường cũng cảm nhận được.

c. Trong cuộc sống

Tu tập Từ tâm trong cuộc sống là biết khởi tâm thương yêu khi mắt vừa chạm đến bất cứ người nào trong cuộc sống này. Ban đầu chúng ta không quen tác ư như thế nên sẽ rất khó khăn, nhưng tập quen rồi sẽ cảm thấy tâm hồn chuyển biến rất lạ.

Những khi bước ra đường trông thấy người này người kia, xa lạ có, quen biết có, chúng ta cũng tự nhũ rằng “con nguyện thương yêu những người này”.

Sau này thuần thục rồi, chúng ta không cần khởi lên câu đó nữa, mà mắt vừa chạm ai là ḷng từ bi gửi đến đó liền.

Tập như vậy lâu ngày, đôi mắt ta sẽ rất từ ái. Trong tiểu Kinh Rừng Sừng Ḅ diễn tả các vị thánh sống ḥa hợp với nhau và luôn nh́n nhau bằng ánh mắt từ ái thiện cảm. Ánh mắt nh́n nhau thiện cảm v́ khi nh́n nhau, chúng ta luôn gửi theo đó ḷng thương quư. Các vị Thánh như vậy, chúng ta cũng phải như vậy, là luôn gửi t́nh thương yêu theo ánh mắt mỗi khi nh́n nhau.

Rồi khi chúng ta cưỡi xe chạy trên đường phố đông người chen chúc, xe cộ chạy ngược chạy xuôi, mới chợt hay rằng nào giờ chúng ta vẫn hờ hững lạnh nhạt khô khan cằn cỗi với biết bao người trong cuộc sống này. Bây giờ chúng ta phải chuộc lại bằng cách âm thần lặng lẽ tự nhũ con thương yêu tất cả mọi người như thế này, con thương yêu tất cả mọi người như thế này.

Khi chưa biết tu, có thể chúng ta đă thương lén một hai người nào đó, bây giờ biết tu, chúng ta lặng lẽ thương lén tất cả mọi người. Không cần họ biết. Tập được như thế, ta sẽ thấy đạo lực tăng tiến từng ngày.

Đối với huynh đệ đồng tu, chúng ta càng phải thương yêu nhiều hơn nữa. Nếu không thương yêu được huynh đệ chung quanh ḿnh, th́ nói thương yêu chúng sinh chỉ là giả dối. Thương yêu được huynh đệ là dấu hiệu chân chính của Từ tâm. Huynh đệ trong chùa thực chất chỉ là những người dưng xa lạ không máu mủ ruột rà, chỉ v́ duyên xưa, v́ cùng chí hướng tu hành nên gặp nhau chung một thầy. Chính v́ quư mến đạo tâm mà chúng ta yêu thương nhau được, đó là t́nh thương cao đẹp.

Trước đây, chưa thương ai, chúng ta chỉ thấy có nhu cầu của riêng ḿnh như quần áo, giáy dép, thuốc thang, sách vở… Bây giờ thương yêu huynh đệ, chúng ta sẽ thấy nhu cầu của huynh đệ hiện ra trước mắt ḿnh rơ ràng và sẽ ngạc nhiên tại sao nào giờ ḿnh không thấy như thế. Chúng ta sẽ thấy huynh đệ khỏe hay yếu, buồn hay vui, thoải mái hay khó chịu… và luôn muốn giúp huynh đệ rất nhiều. Dù chúng ta chưa đủ khả năng để giải quyết hết mọi nhu cầu của huynh đệ, nhưng cũng cố gắng san sẻ được chừng nào hay chừng ấy.

Đôi khi tập khí bỏn xẻn cũ khiến chúng ta do dự trong việc san sẽ những cái ḿnh có cho huynh đệ, nhưng nếu công phu quán Từ bi có chiều sâu, ta sẽ đủ sức vượt qua tâm bỏn xẻn để mở đôi bàn tay.

Phải biết thương yêu tử tế với huynh đệ trước khi chúng ta bước ra thương yêu hóa độ vô số chúng sinh khác. Nếu chưa từng biết đối xử tốt với huynh đệ, người này chưa được quyền nói rằng sẽ thương yêu tất cả chúng sinh. Chúng ta tâm nguyện thương yêu tất cả chúng sinh, phải biết bắt đầu thực hành với huynh đệ chung quanh ḿnh. Người nào có thể sống tốt với huynh đệ, chúng ta tin người đó có thể sống tốt với chúng sinh về sau.

Rồi sẽ có lúc chúng ta đối diện với những người mưu hại, chống đối, chỉ trích ḿnh trong thực tế. Hiện nay quán Từ bi, chúng ta có khởi tâm thương yêu đến với những người đă đối xử tệ bạc với ḿnh trong quá khứ, nhưng tương lai, chúng ta sẽ c̣n đối diện với t́nh huống tương tự. Đó là lúc chúng ta có dịp đánh giá đạo lực của ḿnh. Chúng ta hăy xem lúc đó ḿnh có thể giữ vững lời nói “con nguyện thương yêu người này” trong tâm hay không?

Đây là điều khó thực hành v́ lúc đó chúng ta dễ nỗi sân. Nhưng phải quyết tâm làm cho bằng được, v́ chỉ khi nào chúng ta thật sự thương yêu được người xúc phạm mưu hại ḿnh, sau này chúng ta mới vững vàng bước ra gánh vác trách nhiệm với đạo pháp. Trên bước đường làm việc đạo, biết bao chông gai gian khổ sẽ chờ đón chúng ta. Nếu không trang bị tâm Từ bi vững chắc, chúng ta sẽ ngă quỵ.

3.DẤU HIỆU TỪ TÂM HIỆN DIỆN

Có bốn 4 dấu hiệu để biết Từ tâm đă hiện diện trong tâm hồn của ḿnh.

a.        Muốn giúp đỡ

Như đă nói, quy luật tâm lư thông thường là khi thương ai, ta luôn muốn giúp đỡ người đó. T́nh thương đó là ân nghĩa quá khứ hiện lại.

Bây giờ với tâm Từ bi thương yêu hết tất cả chúng sinh, đương nhiên chúng ta cũng bị một tâm lư thôi thúc là làm cái ǵ đó cho chúng sinh được an vui hạnh phúc. Tâm Từ bi càng nhiều th́ sự thôi thúc càng lớn. Càng hiểu Đạo, chúng ta càng hiểu rơ bản chất cuộc đời thật là đau khổ. Chung quanh ta, mọi người không khổ v́ điều này th́ cũng khổ v́ điều khác. Không ai thực sự trọn vẹn sung sướng.

Huynh đệ ta bệnh yếu, đạo tâm c̣n sơ cơ… vẫn là điều khiến ta lo lắng. Nhiều ngôi chùa chưa có sức giáo hóa người dân quanh vùng… vẫn là điều khiến ta lo lắng.

Tất cả những sự thôi thúc đó đều chứng tỏ tâm từ bi đă thực sự hiện diện nơi chính ḿnh.

Ngược lại, nếu chúng ta quan niệm về một đời sống tu hành nhàn nhă, không bận tâm về nỗi khổ của ai, chỉ muốn chiều chiều phe phẩy cái quạt bước dạo trên lối cỏ ướt sương, ngắm trăng lên từ đỉnh đồi lộng gió, hoặc ngồi nhấp một ngụm trà ngát hương xem hoa quỳnh chầm chậm nở…, chúng ta đă đi sai lời Phật dạy! Thiếu tâm Từ bi, chúng ta đang nuôi dưỡng sự ích kỷ trong ḷng ḿnh. Mà sự ích kỷ nào rồi cuối cùng cũng đưa đến đau khổ.

Người tu đúng sẽ là người rất bận rộn vất vả cực khổ v́ tha nhân, nhưng niềm vui trong tâm th́ tràn đầy. Đây là điều rất lạ. Chúng ta cứ tưởng rằng lo cho người khác sẽ làm ḿnh cực khổ, nhưng không, ngược lại, chính v́ đem niềm vui đến cho người khác mà tâm ta tự nhiên có niềm vui và sức mạnh. Niềm vui này không mong cầu mà được.   

b.        Xót xa trước nỗi khổ của tha nhân

Dấu hiệu thứ hai khi có Từ tâm hiện diện là biết xót xa trước nỗi khổ của tha nhân. Tâm xót xa đó gọi là Bi.

Người tu đúng là người bất động khi nghịch cảnh đến với ḿnh, nhưng lại xót xa khi thấy chúng sinh đau khổ. Người tu sai là thích giữ tâm bất động, kể cả khi đứng trước nỗi đau của người khác.

Chúng ta sẽ thắc mắc, chẳng lẽ chư Thánh cũng động tâm xót xa sao?

Xin thưa, chư Thánh cũng thương xót chúng sinh đau khổ, và thương xót rất sâu sắc, chỉ khác với chúng ta là sự thương xót đó không xao động sôi bỏng như chúng ta, v́ các Ngài có định lực vững vàng.

Chúng ta thương xót chúng sinh có kèm theo sự ray rứt, xao động, v́ chưa có định, nhưng vẫn là đúng. Chỉ v́ sợ xao động mà chúng ta không thương xót nỗi khổ của chúng sinh tức là chúng ta đă đi sai đường của Phật Pháp. Nếu chúng ta không bận ḷng v́ nổi khổ của tha nhân, tức là chúng ta đang đi dần vào trạng thái thờ ơ lănh đạm vô t́nh. Mọi người đều như thế th́ đạo Phật sẽ trở nên thụ động và suy yếu dần dần.

Chúng ta chỉ được quyền bất động với nghịch cảnh của chính ḿnh, chứ không được thản nhiên trước nỗi đau của người khác.

Trong Tứ vô lượng tâm, Phật dạy đệ tử phải có Bi tâm vô lượng, tức là phải có ḷng thương xót không c̣n giới hạn, chỉ v́ nổi khổ trên đời là vô hạn.   

c.        Vui mừng trước hạnh phúc của người

Vui mừng khi thấy người khác hạnh phúc là Hỷ tâm trong bốn tâm Từ Bi Hỷ Xả.

Thông thường th́ khi thương yêu ai ta mới vui mừng v́ hạnh phúc của người đó. Đối với người ta không thương, hạnh phúc của người đó lại làm cho ta bực tức ganh tị. Con ḿnh thi đậu th́ mừng, con hàng xóm thi đậu th́ tức. Thói đời là như vậy.

Nhưng bây giờ là đệ tử Phật, t́nh thương chúng ta trải đều với tất cả mọi người, như vậy bất cứ hạnh phúc của ai cũng khiến ta vui mừng cả. Rồi khi thấy người làm được nhiều việc công đức tốt lành, chúng ta cũng phải biết vui mừng như chính ḿnh làm được. Với Hỷ tâm như thế, tâm đố kỵ sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. V́ chúng sinh là vô lượng nên công đức làm được cũng vô cùng, và Hỷ tâm chúng ta cũng là vô biên vô lượng.   

d.        Biết tha thứ

Dấu hiệu thứ tư của Từ tâm hiện diện là biết tha thứ, tức là Xả tâm.

Chữ Xả có nhiều nghĩa tùy theo category, nhóm. Xả có nghĩa là buông bỏ, không dính mắc vào thế gian; xả cũng có nghĩa là vượt qua được tâm Tự hào bí mật trong thiền định. C̣n trong Tứ vô lượng tâm, Xả có nghĩa là tha thứ.

Sống ở trên đời này, nếu chưa thành Phật th́ ai cũng c̣n có lỗi cả. Ḿnh cũng c̣n khuyết điểm và người chung quanh cũng vậy. Điều quan trọng là phải biết tha thứ nhau để tiếp tục thương yêu nhau.

Nguyên tắc của tâm lư là khi thương ai, ta dễ tha thứ khi người đó có lỗi. Có nhiều đứa con ngỗ nghịch bất hiếu, vậy mà cha mẹ vẫn kiên tâm chịu đựng tha thứ măi để mong con có ngày hối hận quay về. Biết tha thứ là đức độ lớn của những bậc chân sư thánh triết.

Tuy nhiên , có 2 cực đoan mà người đệ tử Phật nên tránh khi thấy người khác có lỗi:

-           ; thứ nhất, thấy người có lỗi, ta liền đem ra công kích, chê bai, rêu rao, khinh bỉ, với tâm ác độc.

-           ; Thứ hai, thấy người có lỗi, ta bỏ mặc cho họ tiếp tục phạm lỗi, xem như không dính dáng ǵ tới ḿnh cả.

Cả hai đều là sai lầm, và có tội.

Khi thấy lỗi của người, nếu ta đem ra chê bai, sau này ta sẽ mắc đúng lỗi lầm đó. Ngược lại, nếu ta bỏ mặc, sau này ta cũng mắc đúng lỗi lầm đó. Ngoài ra, ta c̣n có thể bị quả báo mù hay điếc v́ ta đă làm ngơ giống như không nghe không thấy trước sai lầm của người khác. Đúng ra, ta phải có bổn phận t́m cách giúp người sửa chữa để họ tiến lên, chứ không được bỏ mặc.

Nếu có duyên, ta có thể góp ư trực tiếp; nếu ít duyên, ta có thể nhờ người đức độ nói giùm. Phật Pháp mỗi ngày sẽ được hoàn thiện phát triển nếu chúng ta biết giúp nhau vượt qua lỗi lầm như thế. Dĩ nhiên là chỉ bởi ḷng thương yêu chúng ta mới được phép nói về lỗi lầm của huynh đệ. Nếu không có ḷng thương yêu, chúng ta không đủ sức thuyết phục, mà chỉ đem lại giận hờn tự ái nhiều thêm.

Nhờ có ḷng tha thứ nên ta mới đủ chịu khó khuyên người vượt qua lầm lỗi.

V́ chúng sinh vô lượng, lỗi lầm chúng sinh cũng là vô lượng, nên Xả tâm chúng ta cũng phải vô biên vô lượng như thế.   

4. TÂM TỪ ĐEM LẠI THẮNG PHƯỚC

             a. Tám ích lợi theo kinh bộ Tăng Chi

trong kinh bộ Tăng Chi, Phật nói người tu tập thuần thục Từ tâm sẽ được 8 lợi ích như sau:

-           ; Được yên lành trong đời sống, lúc thức. Sở dĩ tâm trí ta được yên lành trong đời sống v́ ta không bận tâm lo cho ḿnh nữa. Chỉ những người ích kỷ bận tâm lo cho ḿnh quá đáng th́ mới bị dằn vặt bất an.

-           ; Được yên lành trong giấc ngủ. Trong đời sống ta b́nh an th́ tự nhiên giấc ngủ cũng yên lành. Tuy nhiên Phật không nói nguyên nhân tâm lư đơn thuần mà nói về phước. Người có Từ tâm, tự nhiên được phước rơi vào nội tâm khiến tâm rất b́nh an. Ngược lại, nếu ta bị những bệnh lư về thần kinh năo như căng thẳng, mất ngủ, hỗn loạn, ảo giác… nên hiểu ngay đó là do một lỗi lầm nào đó. Ta nên khởi tâm Từ bi với chúng sinh sẽ thấy thuyên giảm rơ rệt.

-           ; Được chư Thiên độ tŕ. Như đă nói, khi ta tác ư thương yêu chúng sinh th́ hào quang phát ra liền, và chư Thiên nh́n thấy. Chư Thiên cũng là những người đă từng tu tập Từ bi nên rất yêu quư người tu tập từ bi như vậy. Chư thiên sẽ thường xuyên âm thầm gia hộ độ tŕ cho ta trong cuộc sống và công việc.

-           ; Yêu tinh quỷ ma không xâm phạm. Ngoài khả năng cảm hóa, ḷng Từ bi c̣n có kết quả là tạo thành uy lực. Nh́n thấy một người có tâm Từ, phi nhân vừa quư mến vừa nể sợ nên không có ư định xâm phạm. Nhiều người bị các vong linh quấy phá, đă khéo léo quán Từ bi liền thoát nạn. Quán Từ bi hiệu quả hơn dùng chú thuật trấn ếm. Chú thuật chỉ trấn ếm tạm thời, và dễ gây thù oán. Năng lực của Từ tâm vượt lên cao để cảm hóa các chúng sinh trong cơi vô h́nh đó.

-           ; Độc trùng đao kiếm không xâm phạm. Chúng ta bất ngờ khi nghe Phật ấn chứng điều này đối với người tu tập Từ tâm thuần thục. Do nghiệp quá khứ, chúng ta có thể bị những tai họa phiền toái của cơi giới này là trúng độc, hoặc bị gươm đâm, súng bắn… Những tai nạn này rất dễ xảy ra với mọi người. Vậy mà Phật cả quyết ai tu tập Từ tâm thuần thục sẽ không bị các tai họa đó. Như thế ta thấy rằng năng lực của Từ tâm rất vĩ đại.

-           ; Được mọi người chung quanh yêu mến. Điều này dễ hiểu v́ người đầy ắp yêu thương sẽ khiến cho người chung quanh yêu mến một cách tự nhiên. Những khi có dịp ở chốn đông người, ta hăy thực tập rải tâm từ với mọi người, sẽ thấy những kết quả thú vị.

-           ; Khi chết sinh về cơi trời. Chúng ta hoàn toàn không nghi ngờ khi cho rằng một người thuần thục Từ tâm sẽ sinh về cơi trời sau khi chết. Cơi trời là nơi trú ngụ của những chúng sinh hết sức thánh thiện, trong đó, tâm Từ bi là một thuộc tính chiếm vị trí hàng đầu.

-           ; Và cuối cùng là sẽ được Giải thoát. Muốn giải thoát phải hết hẳn Ngă chấp. Tâm Từ bi chính là sức mạnh quan trọng khiến ta xa ĺa Ngă chấp dần dần. Khi thương yêu chúng sinh, chúng ta dễ dàng quên ḿnh để sống đời vị tha. Từng hành động cụ thể giúp đỡ chúng sinh là từng nhát búa đốn phá Ngă chấp. Nếu chỉ suy nghĩ về việc giúp đỡ mọi người mà không có hành động cụ thể, Ngă chấp vẫn không lung lay bao nhiêu. V́ vậy phải thực sự bắt tay làm nên những điều lợi ích cụ thể cho chúng sinh, đó là con đường đi đến công đức và giải thoát.


Trong tâm chúng ta luôn tồn tại một Bản Ngă nguy hiểm. Chính Bản ngă này đă tạo nên ích kỷ, tham lam, thù hận và trôi lăn sinh tử. Nhưng cũng chính trong tâm này mới có một con đường đưa đến Niết bàn giải thoát tuyệt đối. Chúng ta phải bắt đầu tu tập nơi chính nội tâm này, nhưng chúng ta không được dừng lại nơi nội tâm này. Tâm là con đường, nhưng con đường này có giặc, đó là Bản ngă.

Chúng ta phải đi trên con đường tâm này bằng thiền định, nhưng dù đạt mức độ định như thế nào, chúng ta cũng không được dừng lại ở tâm để ca ngợi tâm, tôn vinh tâm, v́ như vậy là chưa thoát được hang ổ của Bản ngă. Khi đạt được định, tâm sẽ rất vi diệu, sáng tỏ, rỗng rang, thanh tịnh, dễ làm ta hiểu lầm rằng đó là mục đích cuối cùng đă đến. Nhưng hoàn toàn không phải vậy. Dù vi diệu đến như thế nào, Bản ngă vẫn bí mật tồn tại.

Khi tu với các bậc đạo sư trứ danh đương thời là Alara Kalama, hoặc Uddukka Ramaputta, Phật đă chứng được những trạng thái thiền định cực kỳ cao siêu vi diệu. Nhưng Phật đă nhanh chóng nghi ngờ về sự tồn tại của Bản ngă nên đă từ giă ra đi. Đến khi nhập định suốt 49 ngày dưới cội cây Bồđề, Phật mới thật sự thoát ra khỏi tâm thức để chấm dứt Ngă chấp, và trở thành toàn thể vũ trụ, thành tựu Chánh đẳng Chánh giác.

Chúng ta phải lấy tấm gương đó cho cuộc đời tu tập của ḿnh, nghĩa là măi măi cảnh giác với Bản Ngă. Dù chúng ta có thành tựu đạo đức sâu sắc, dù chúng ta có thành tựu thiền định cao siêu, hăy tự nhũ rằng vẫn chưa phăi thoát được Ngă chấp sâu kín. Biết như vậy để chúng ta không chủ quan tự măn.

Niết bàn mà Phật t́m được không phải ỡ trong tâm, mà là bản thể của toàn vũ trụ. Nhưng muốn t́m được Niết bàn đó, chúng ta phải đi hết con đường tâm này, bằng thiền định. Tâm Từ bi sẽ là một trong những phương tiện đưa ta đi trên con đường tâm này.




__________________
MĂNH HỔ VỀ RỪNG (Hùm Thiêng Hổ Dữ)

Rỡ ḿnh lạ vẻ cân đai
Hăy c̣n hàm én mày ngài như xưa....

Quay trở về đầu Xem Hoverung's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Hoverung
 
Hoverung
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 05 November 2004
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 638
Msg 1611 of 2168: Đă gửi: 22 December 2006 lúc 5:51pm | Đă lưu IP  

- Trên kia là "Tâm Từ", và sau đây xin mời các bạn thưởng thức tiếp phần "Tham Ái":

Thượng Toạ Thích Chân Quang đă viết:


THAM ÁI

1. ĐỊNH NGHĨA.

Tham ái là t́nh cảm thương yêu giữa Nam và Nữ, thường khiến người ta tiến đến hôn nhân và t́nh dục. Đây là bản năng mạnh thứ hai so với bản năng sinh tồn của con người.

Sống trên đời này, chúng ta bị nghiệp quá khứ cũng như bản năng nơi chính ḿnh thúc đẩy t́m đến t́nh yêu đôi lứa với người khác phái để rồi từ t́nh yêu đôi lứa đó, chúng ta tiến đến hôn nhân và tính dục. Tạo hóa đă sắp đặt điều này để cho con người duy tŕ ṇi giống của ḿnh. Không chỉ riêng loài người, các loài vật khác cũng đều như vậy. Tuy nhiên, người tu không được phép nhiễm vào tham ái v́ đây là vấn đề thuộc về giới cấm. Vừa thuộc giới cấm vừa do những khía cạnh tế nhị khác nên vấn đề tham ái cũng ít được nói đến.

T́nh yêu nam nữ hay tham ái (gọi theo danh từ trong đạo Phật) là khái niệm thuộc về t́nh cảm. Chúng ta đă biết, t́nh cảm là điều không thể định nghĩa được. Trong bài Từ bi, chúng ta cũng đă khẳng định Tâm từ là ḷng thương yêu, là cái ǵ không thể định nghĩa được. T́nh cảm nằm ở mức độ sâu hơn ư thức. Ở ư thức, chúng ta có ngôn ngữ gọi tên, có suy luận, có sự diễn đạt. C̣n những trạng thái của t́nh cảm lại nằm ở cấp độ sâu hơn nên ngôn ngữ của ư thức không thể định nghĩa được. Con người chỉ có thể nhận thấy biểu hiện của nó và dựa vào đó biết rằng ḿnh đă yêu. Đối với những lớp t́nh cảm c̣n nằm sâu trong vô thức, chúng ta lại càng không thể dùng tâm để điễn tả được.

Ví dụ, trong nhà Thiền, chúng ta thường nghe nói đến trạng thái thiền định, tam muội, đại định…, nhưng những trạng thái ấy không thể suy tư được và ngôn ngữ cũng không bàn đến được. Càng vào sâu, càng ch́m sâu vào lớp tâm thức ở phía dưới, ngôn ngữ càng không với tới được. So với những trạng thái này, t́nh cảm vẫn cạn hơn nhưng lại sâu hơn ư thức. Do đó, ngôn ngữ cũng không định nghĩa được. Đó là lư do v́ sao khi nhắc đến t́nh yêu, người ta đă than:

Làm sao định nghĩa được t́nh yêu.

Có nghĩa ǵ đâu một buổi chiều.

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt.

Bằng mây nhè nhẹ gió nhẹ hiu hiu.”

(Xuân Diệu)

T́nh yêu muôn đời vẫn là cái ǵ đó vô cùng bí ẩn mà con người không thể cắt nghĩa được, không thể hiểu hết được. Tagore - ông hoàng của thơ t́nh thế giới - cũng từng nói đến cái vô biên, vô tận của t́nh yêu:

     Nhưng em ơi, đời anh là một trái tim

     Nào ai biết được chiều sâu và bến bờ của nó

     Em là nữ hoàng của vương quốc đó

     Ấy thế mà em có hiểu ǵ về biên giới của nó đâu.

Cũng như bao nhiêu người khác, Xuân Quỳnh - nữ thi sĩ viết về t́nh yêu hay nhất trong văn học Việt Nam - cũng đi t́m nguồn gốc của t́nh yêu nhưng cuối cùng đành bất lực và thú nhận:

Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau.

T́nh cảm là như vậy, phức tạp và bí ẩn. Tuy nhiên, một điều lạ là tuy không định nghĩa được, chỉ cảm nhận thôi nhưng nó lại mạnh hơn ư thức. Phải chăng, cái ǵ càng hướng về chiều sâu, càng có sức mạnh hơn những cái xuất hiện trên bề mặt ? Ư thức vốn là cái xuất hiện trên bề mặt nên những suy luận của ư thức (chúng ta gọi là lư trí ) thường không chiến thắng được t́nh cảm.

Trong thực tế, có những mối t́nh ngang trái, thậm chí vô lư mà người ta vẫn lao vào, bất chấp danh dự, bất chấp sự nghiệp, bất chấp tương lai, bất chấp cả cái chết. Chẳng hạn, một cô gái xinh đẹp, con nhà giàu có lại đi thương một anh chàng “du thủ, du thực”, không đạo đức, không nghề nghiệp, chỉ biết chơi bời lêu lỏng. Mặc dù gia đ́nh ngăn cấm, t́nh yêu của họ vẫn ngày càng cháy bỏng. Khi người bố hỏi: “Con thấy người ấy có ưu điểm ǵ?”, cô gái không thể nào trả lời được. Không phải cô gái kia không nh́n thấy những điểm xấu của người yêu ḿnh nhưng lúc này, lư trí đă làm theo sự sai bảo của con tim. Nếu hỏi tại sao lại đi yêu người đó, cô gái cũng không lư giải được. Hoặc có trường hợp, một người phụ nữ đă ở vào tuổi “ngũ thập” vẫn yêu một chàng trai hai mươi tuổi đến say đắm như thời c̣n vàng son con gái. Đó là t́nh yêu rất kỳ khôi, b́nh thường không thể chấp nhận được nhưng họ vẫn cứ yêu, không lư lẽ nào có thể giải thích được.

Tại sao như vậy? V́ t́nh yêu luôn luôn mạnh hơn lư trí. Người ta vẫn thường nói: “Con tim có những lư lẽ mà lư trí không hiểu nổi”. Đúng như vậy. Sức mạnh của t́nh yêu vượt lên những lư lẽ thường t́nh. Chính v́ t́nh cảm có sức mạnh đáng sợ như vậy nên người tu chúng ta phải biết đề pḥng. Bây giờ, sống trong môi trường với đại chúng, với giới luật, được quư Thầy lớn và huynh đệ bảo bọc, chúng ta cảm thấy b́nh yên. Nhưng đây chỉ là sự b́nh yên tạm thời. Một ngày nào đó, khi ra làm Phật sự, chúng ta sẽ đối diện với không ít những thử thách, có khi có cả sự thử thách của tham ái. Nếu không đề pḥng, không cẩn thận, nó sẵn sàng đẩy chúng ta vượt ra ngoài khuôn phép. Do đó, chúng ta phải có sự hiểu biết về t́nh yêu, hiểu được sức mạnh cũng như nguyên nhân của nó để có phương pháp hoá giải và vượt qua.

Sở dĩ t́nh cảm có sức mạnh ghê gớm như vậy v́ nó thuộc bản năng của con người. Như đă nói ở trên, đây là bản năng mạnh thứ hai so với bản năng sinh tồn của con người. Bản năng sinh tồn là sức mạnh tiềm tàng, thâm sâu trong con người, buộc con người phải duy tŕ sự sống. Bản năng mạnh thứ hai là bản năng hưởng thụ, là khuynh hướng thôi thúc con người đi t́m hạnh phúc. Và trong những vấn đề mà con người gọi là hạnh phúc ấy, có t́nh yêu. T́nh yêu cũng là một loại hạnh phúc v́ trong cuộc sống, con người luôn khao khát yêu thương và khao khát được thương yêu. Sống trên cuộc đời này, nếu không hề thương yêu ai cũng không được ai yêu thương, con người sẽ vô cùng đau khổ. Những người rơi vào hoàn cảnh như vậy thật đáng thương. Thậm chí, có người không chịu đựng nổi sự cô đơn, đau khổ ấy đă muốn t́m đến cái chết.

V́ là bản năng mạnh thứ hai của con người nên t́nh cảm, nếu không được thỏa măn, cũng gây nên những hậu quả đáng sợ. B́nh thường, con người phải ưu tiên cho bản năng sinh tồn (duy tŕ sự sống) trước, sau đó mới đi t́m t́nh yêu, hạnh phúc. Nhưng có những lúc, t́nh yêu đă lấn át bản năng thứ nhất, đă tranh giành với bản năng thứ nhất. Nghĩa là đôi khi v́ t́nh yêu mà con người phải tự tử, phải hủy hoại sự sống của ḿnh. Thực tế đă cho thấy điều này. Không ít những chàng trai, cô gái v́ thất vọng trong t́nh yêu đă uống thuốc độc hoặc nhảy xuống sông tự tử. Lịch sử văn học thế giới c̣n truyền tụng, ngợi ca mối t́nh bất hủ của chàng Rômêô và nàng Juliet. Bất chấp sự mâu thuẫn, thù địch giữa hai ḍng họ, đôi trai tài gái sắc ấy vẫn yêu nhau say đắm. Khi bị người lớn phát hiện và t́m cách chia rẽ, họ đă t́m đến cái chết để được măi măi bên nhau. Chính cái chết của họ đă xóa đi ranh giới hận thù giữa hai ḍng họ. Câu chuyện về mối t́nh trong sáng, thủy chung, mănh liệt của Rômêô và Juliet đă trở thành kiệt tác của văn chương thế giới.

T́nh yêu có sức mạnh thật khủng khiếp. T́nh yêu mạnh hơn cả cái chết. Với không ít người, t́nh yêu chính là sự sống. V́ vậy, khi đă thất bại trong t́nh yêu, họ sẽ vô cùng đau khổ và sự sống với họ lúc ấy không c̣n ư nghĩa nữa. Nói điều ấy để chúng ta thấy được sức mạnh khủng khiếp của t́nh yêu và luôn có ư thức giữ ḿnh. V́ thuộc về bản năng nên tham ái luôn tiềm tàng trong mỗi con người. Trong đó có cả nguyên nhân của sinh lư là nội tiết tố sinh dục. Ở người nam có nội tiết tố nam là Testosterone. Người nữ có nội tiết tố nữ là Estrogen. Khi đến tuổi trưởng thành, những tuyến nội tiết của người nam và người nữ sẽ tiết ra hai nội tiết tố này tạo thành trạng thái tâm lư đặc biệt để người nam đi t́m người nữ và người nữ chờ đợi người nam. Đó là lư do v́ sao khi lớn lên, con người lại phải yêu thương nhau. Theo các tài liệu y khoa, chính nội tiết tố nam là Testoterone đă thúc đẩy người nam yêu thích người nữ đă phát triển giới tính. V́ vậy, đứng trước một đứa trẻ khác giới, người đàn ông cảm thấy b́nh thường. Nhưng khi bé gái ấy đến tuổi dậy th́, tự nhiên người đàn ông sẽ nảy sinh t́nh cảm khi nh́n nó. Điều ấy diễn ra rất tự nhiên. Với người nam, không có thời điểm đặt dấu chấm hết cho t́nh yêu, cho sự rung động v́ nội tiết tố vẫn c̣n hoạt động nên họ luôn bị thúc đẩy và vẫn cảm thấy thương yêu khi đứng trước người phụ nữ.

Trong bộ phim Những con chim ẩn ḿnh chờ chết có một nhân vật nữ rất thương vị linh mục trong khi bà ta đă lớn tuổi mà vị linh mục c̣n quá trẻ. Tất nhiên, vị linh mục đă từ chối t́nh yêu của người đàn bà ấy. Ông nói rằng: “Bà đă già rồi”. Bà ta trả lời: “ Tuy tôi già nhưng trái tim tôi không già”. Đó là câu nói rất nghiêm túc, rất chân thật. Đây cũng là điều mà tất cả chúng ta phải cảnh giác. Một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ già nhưng trái tim chúng ta sẽ không bao giờ già đi cùng tuổi tác. Nội tiết tố sinh dục chưa bao giờ chịu ngừng chảy trong máu mỗi người kể cả phụ nữ lẫn nam giới. Và v́ thế, chúng ta không bao giờ chấm dứt được t́nh thương yêu.

Vậy, làm sao con người biết được ḿnh đang yêu hay đang rung động v́ t́nh yêu?

T́nh yêu là loại t́nh cảm đặc biệt mà chúng ta chỉ có thể gọi tên chứ không định nghĩa được. Nhưng dựa vào bốn biểu hiện của t́nh cảm, con người có thể biết được ḿnh đă và đang yêu.

Thứ nhất, khi gặp người ấy, chúng ta cảm thấy ḷng vui sướng .

Thứ hai, khi xa người ấy, chúng ta thấy buồn nhớ và luôn nghĩ về họ.

Thứ ba, chúng ta luôn muốn giúp đỡ người ấy (v́ có t́nh yêu là do nợ quá khứ, chúng ta muốn giúp đỡ là để trả nợ).

Thứ tư, do khuynh hướng ích kỷ, chúng ta chỉ muốn người đó thuộc về ḿnh.

Nếu thấy trong tim xuất hiện bốn hiện tượng này, chúng ta biết rằng ḿnh đă yêu và ráng mà t́m cách vượt qua.

Trong t́nh yêu, ngoài nguyên nhân thuộc về sinh lư c̣n do nghiệp duyên từ quá khứ. V́ duyên nợ ân nghĩa quá khứ, tham ái đă khiến con người sống kết đôi trong đời sống hôn nhân. Khi thương yêu ai, chúng ta phải hiểu rằng giữa ḿnh và người ấy đă có mối quan hệ từ quá khứ xa xăm. Nếu mạnh mẽ, sự tương quan đó sẽ thúc đẩy chúng ta t́m đến với “người ta” để nên vợ, thành chồng. Chỉ với đời sống vợ chồng, con người mới lo lắng, chăm sóc, giúp đỡ nhau suốt năm này qua năm khác để trả nợ nhau. Nếu nợ quá khứ không nhiều, ơn nghĩa quá khứ không nhiều nhưng có duyên, con người vẫn có t́nh thương yêu trong một thời gian ngắn. Trong t́nh yêu, nếu để ư chúng ta sẽ thấy, ai mắc nợ nhiều sẽ thương người kia nhiều hơn.

2. T̀NH YÊU NAM NỮ ĐEM LẠI CẢM GIÁC HẠNH PHÚC CHO CON NGƯỜI.

Với con người, thương yêu và được yêu thương là một niềm hạnh phúc. Tất nhiên, hạnh phúc chỉ đến trong buổi ban đầu, về lâu dài t́nh yêu sẽ làm cho con người đau khổ. Nhưng tại sao t́nh yêu nam nữ làm cho con người có cảm giác rất hạnh phúc? Điều này không thể lư giải được một cách rơ ràng. Nhiều khi chúng ta có cảm giác như đây là một cái bẫy mà tạo hoá đă giăng ra để con người vướng vào. Và một khi đă vướng phải, con người thật khó t́m được lối ra. Trong bài Ta yêu em lầm lỡ, một nhà thơ - nhạc sĩ đă thốt lên:

Ôi chông gai đầy lối,

Cất bước đi về đâu?

Bản chất của t́nh yêu là vậy. Do Nhân Quả quá khứ nên chúng ta bị thúc đẩy, bị hướng về, bị dồn tâm vào một đối tượng nào đó và tạo thành t́nh yêu. Trừ trường hợp những người mắc bệnh “đa t́nh”, hoặc bị đổ vỡ về nhân cách, họ có thể hướng tâm về nhiều người nhưng không theo duyên nghiệp quá khứ mà theo sự thúc đẩy của nội tiết tố. Gặp bất cứ người con gái nào, người đàn ông cũng tán tỉnh, cũng dụ dỗ, cũng muốn chiếm đoạt. Họ chọc ghẹo tán tỉnh, nói lời yêu thương với người khác nhưng đó không phải là t́nh yêu nghiêm túc. Họ chỉ theo bản năng của nội tiết tố đi t́m niềm vui cho ḿnh để thỏa măn sự háo thắng, thỏa măn khuynh hướng chiếm đoạt của một người đàn ông. Đó là những người không có đạo đức.

Chính nội tiết tố đă tạo ra hai khuynh hướng khác nhau giữa người nam và người nữ. Người đàn ông thích chinh phục hay t́m đến, c̣n người phụ nữ lại chờ đợi sự chinh phục và rất dễ xiêu ḷng. Ở các nước phát triển, xă hội ngày càng văn minh, người ta bắt đầu đ̣i quyền b́nh đẳng cho người phụ nữ. Nữ giới không chỉ biết chờ đợi mà c̣n có thể chinh phục nam giới.

Cảm xúc hạnh phúc trong t́nh yêu rất mănh liệt đă tạo nên niềm hứng khởi, nguồn cảm xúc tràn đầy trong các tác phẩm nghệ thuật của thế giới, của nhân loại. Từ xưa đến nay, chúng ta có vô số những thi phẩm, nhạc phẩm nói về t́nh yêu. Nghệ thuật là sự sáng tạo trên cơ sở của cảm xúc. T́nh yêu đă cho người nghệ sĩ cảm xúc và thúc đẩy sự sáng tạo. Tuy nhiên, nhiều nghệ sĩ chưa vượt khỏi t́nh cảm thường t́nh của con người để t́m đến và có cảm xúc mạnh mẽ đối với những t́nh cảm cao thượng hơn. Đây là điều đáng tiếc. Thỉnh thoảng, bắt gặp một vài nhạc sĩ, thi sĩ ca ngợi những t́nh cảm khác ngoài t́nh yêu, chúng ta trân trọng, quư giá vô cùng. Đó có thể là những bài thơ ca ngơiï quê hương:

Quê hương là chùm khế ngọt.

Cho con trèo hái mỗi ngày…

Quê hương là con đ̣ nhỏ.

Êm đềm khua nước ven sông…

           (Đỗ Trung Quân)

Hoặc tự hào về đất nước: “Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời…”. Rồi những bài ca thời kháng chiến dạt dào cảm xúc như: Nương chiều

Chiều ơi!
Lúc chiều về ngập ánh trăng phai.

Hoặc:

Chiều ơi!
Biết chiều nào c̣n đứng trên nương,
Phố phường nhiều chiều vắng quê hương.

Những câu hát ca ngợi nét đẹp buổi chiều, ca ngợi thiên nhiên, ca ngợi cánh đồng quê thật tuyệt vời. Trước cảnh đẹp ấy, con người bỗng lo sợ một ngày nào đó khi phố phường mọc lên đầy, người ta không c̣n nh́n thấy quê hương qua h́nh ảnh nương dâu, rẫy mía… nữa. Nghe những bài thơ, bài hát ấy, tâm hồn chúng ta như được thư giăn, cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản hơn.

Sau một thời gian Nhà nước ngăn cấm không cho phép hát những bài hát t́nh yêu uỷ mị, trong thời kỳ đổi mới, người ta bắt đầu quay lại sáng tác những bản nhạc t́nh yêu. Những năm gần đây, một số ca khúc viết về t́nh yêu cũng được giới trẻ ưa chuộng.

Khuynh hướng của t́nh yêu nam nữ luôn tiềm tàng trong con người như một lẽ tự nhiên và người ta xem đó là cái đẹp. V́ vậy, nhiều khi chưa có người yêu, người ta vẫn có thể đưa vào thơ ḿnh những lời bay bướm chỉ dành cho t́nh yêu. Đây là lời “tự thú” của một Thầy khi nói về thời trai trẻ của ḿnh. Vào năm mười bảy, mười tám tuổi, nhân dịp Tết khi sống một ḿnh trong rẫy, xung quanh chỉ có ḍng suối trong uốn lượn, chim hót véo von và sương rơi rơi trên lá, người ấy đă cảm xúc và làm một bài thơ về Tết. Trong bài thơ mùa xuân ấy có đoạn:

Này cô bé có yêu tôi sẽ biết

Trong ḷng tôi vui vẻ biết bao nhiêu.

Khi thấy cô đôi má thắm đỏ nhiều

Theo tuổi lớn t́nh xuân nồng phơi phới.

Thực ra, lúc bấy giờ người ấy vẫn chưa yêu ai. Điều này chứng tỏ rằng, t́nh yêu nam nữ luôn tiềm tàng, luôn chờ đợi đâu đó trong mỗi con người. Nhưng niềm hạnh phúc cũng như nỗi đau khổ của t́nh yêu luôn dằn vặt nhân loại qua nhiều thời đại. Sự hưởng thụ hạnh phúc luôn làm phát triển khuynh huớng ích kỷ. Đây là công thức tuyệt đối đúng. Trong bài Ư nghĩa của hạnh phúc, chúng ta đă nói đến vấn đề này. Ở đây, chúng ta không bàn kỹ nhưng nói một cách tổng quát, tâm ích kỷ sẽ làm con người đổ vỡ đạo đức và tạo nghiệp. Khi đă tạo nghiệp, chúng ta sẽ chịu nhiều đau khổ. Mà nguyên nhân tạo thành ích kỷ là sự thụ hưởng hạnh phúc. Tất nhiên, bản thân hạnh phúc không có lỗi nhưng khởi tâm hưởng nó là trong chúng ta bắt đầu phát triển tâm ích kỷ.

Thực ra, khi biết đạo, chúng ta sẽ sống tốt, thương yêu con người, làm được nhiều việc phước giúp đỡ mọi người. Theo luật Nhân Quả, những điều đó sẽ đem đến cho chúng ta một cuộc sống hạnh phúc vào ngày mai. Nhưng khi hạnh phúc đến, nếu tận hưởng, dần dần chúng ta sẽ trở thành con người ích kỷ. Ngược lại, nếu không hưởng, chúng ta sẽ không rơi vào ích kỷ. Nhưng hạnh phúc đến mà không hưởng là điều rất khó. Điều này đ̣i hỏi rất nhiềâu ở bản lĩnh tu tập của chúng ta.

Ví dụ, một cư sĩ do kiếp trước bố thí rộng răi nên đời này được giàu sang. Khi giàu sang, họ có trong tay tiền muôn bạc vạn, nhà cao cửa rộng, xe cộ xênh xang. Nếu tận hưởng sự giàu sang ấy, họ cảm thấy thích thú v́ ḿnh hơn những người khác và đâm ra kiêu ngạo. Rồi họ sẽ trở thành người ích kỷ. Đây là lư do tại sao có những người giàu lại rất ích kỷ. Trong khi đó, những Phật tử có căn lành sâu dày hơn, đời trước làm phước đời này được giàu sang nhưng vẫn biết tu giữ tâm ḿnh. Khi thấy tiền bạc đến, họ không xem đó là vinh quang, không tận hưởng, vẫn biết dùng tiền bạc đó tiếp tục bố thí. Những người như vậy tuy giàu sang vẫn không ích kỷ.

Hoặc do đời trước trồng nhiều căn lành, làm được nhiều việc phước thiện, bây giờ thành công và được nhiều người ca ngợi, xưng tụng, chúng ta cảm thấy sung sướng, hạnh phúc. Đó là quả báo đời trước. Nhưng nếu chúng ta tận hưởng, khởi thích thú tận hưởng th́ dần dần sự ích kỷ sẽ xuất hiện. Nếu trước những sự xưng tụng của người khác, ḷng chúng ta vẫn b́nh thản th́ ích kỷ sẽ không xuất hiện. Tuy nhiên, phải có bản lĩnh chúng ta mới làm được điều này.

Tương tự như vậy, hạnh phúc trong t́nh yêu buổi ban đầu luôn làm tăng khuynh hướng ích kỷ của con người v́ t́nh yêu đem lại cảm giác hạnh phúc rất mạnh. Hạnh phúc càng lớn, ích kỷ càng dữ dội. V́ vậy, trong thực tế, chúng ta từng chứng kiến nhiều trường hợp người ta giành giật, ghen tuông với nhau một cách gay gắt và khốc liệt.

Như vậy, t́nh yêu nam nữ (tham ái) luôn luôn tạo thành sự ích kỷ. Theo Tứ Diệu Đế, ích kỷ là nguyên nhân của đau khổ. Ích kỷ làm đổ vỡ dần Đạo đức, đưa con người đến tham lam, tranh giành, sân hận…Và nghiệp bất thiện cũng được h́nh thành từ sự ích kỷ đó. V́ vậy, theo giới luật, tu sĩ không được phép yêu thương, luyến ái riêng tư . Và không riêng ǵ t́nh yêu, tất cả những ǵ đưa đến khoái cảm của hạnh phúc, người tu cũng bị cấm. Nếu vướng vào t́nh yêu, vào những khoái cảm hạnh phúc, người tu sẽ rơi vào ích kỷ, tạo nghiệp rồi đau khổ. Điều này đi ngược lại với mục tiêu Giải thoát của đạo Phật.

3. THAM ÁI KHÔNG ỔN ĐỊNH.

Một điều chúng ta thường thấy là t́nh yêu thường không bền vững, dễ thay đổi mặc dù khi yêu, người ta luôn thề non hẹn biển, nguyện yêu nhau đến suốt đời. Sở dĩ như vậy v́ bản chất của t́nh yêu là trả nợ quá khứ và t́m hạnh phúc cho riêng ḿnh.

Xét theo Nhân Quả, chúng ta thương yêu người nào là có duyên với người đó ở quá khứ. Chính duyên nợ quá khứ thúc đẩy chúng ta phải thương yêu. Xét theo khía cạnh tâm lư, chúng ta thương yêu người khác v́ nghĩ rằng khi gắn bó với họ chúng ta sẽ được hạnh phúc. Mỗi người có cách đánh giá, chọn lựa người bạn đời cho ḿnh theo tiêu chuẩn riêng. Thông thường, người nam thích chọn người phụ nữ đẹp. Có thể ban đầu, đẹp là tiêu chuẩn đầu tiên nhưng sống với nhau lâu ngày, người ta lại thích người có tính tốt. Đây là kinh nghiệm chung của không ít người nam. Trong khi đó, người nữ lại thích người có tài, khâm phục người có tài. Tâm lư của người phụ nữ là chỉ thương yêu khi có sự kính phục. Như vậy, xét đến cùng, bản chất của t́nh yêu vẫn là sự ích kỷ. Dựa trên hai yếu tố đó, chúng ta có thể kết luận t́nh yêu không có sự bền vững.

V́ bản chất của t́nh yêu là trả nợ cũ nên người ta thương nhau khi c̣n nợ, và khi đă hết nợ, t́nh thương cũng không c̣n. Có những cặp vợ chồng yêu nhau say đắm nhưng ở với nhau được bốn, năm năm, tự nhiên t́nh cảm lạnh như băng không sao hiểu nổi. Điều này chỉ có thể giải thích bằng nguyên nhân do đă trả hết nợ quá khứ. Ví dụ, trong hai người, người vợ là người mắc nợ nên tự nhiên yêu thương say đắm người đàn ông kia và làm quần quật để nuôi ông ta. Người chồng v́ có người nuôi nên ỷ lại, sống phè phỡn, suốt ngày chỉ lo ăn nhậu. Người vợ v́ c̣n nợ nên cố gắng làm việc cực khổ nuôi chồng. Nhưng bốn, năm năm sau, khi đă hết nợ, tự nhiên cô ta trở nên lạnh băng băng. T́nh yêu của bốn năm trước đă biến mất, không c̣n một chút nào. Sau đó có thể là một cuộc chia tay. Như vậy, t́nh yêu không ổn định v́ lệ thuộc vào nợ nhiều hay ít của quá khứ.

Ngoài ra, sự ích kỷ cũng là nguyên nhân khiến cho t́nh yêu không bền vững. Ví dụ, ngày xưa, khi c̣n yêu nhau, người đàn ông cảm thấy người bạn đời có thể đem đến cho ḿnh hạnh phúc v́ người này vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang. Nhưng sống với nhau một thời gian, ông ta mới phát hiện ra người vợ có những tật xấu như: lười biếng, ích kỷ, hay cằn nhằn, không quư mến gia đ́nh chồng vv… Người chồng cảm thấy chán nản v́ người vợ không đem đến cho ḿnh hạnh phúc. T́nh yêu trong ḷng ông ta cũng biến mất.

T́nh yêu vốn không ổn định và không có ǵ có thể bảo đảm sự lâu dài, bền vững cho t́nh yêu kể cả hôn nhân, giá thú. Một khi không c̣n yêu thương nhau, tờ hôn thú vốn được coi là sự ràng buộc kia cũng chẳng có ư nghĩa ǵ. Người ta có thể xé bỏ nó hoặc ra ṭa xin ly hôn. Đó cũng là lư do v́ sao chúng ta thấy sự đời hay vô thường, thay đổi.

Một yếu tố khác làm nên sự không bền vững của t́nh yêu là do thiên hướng của người nam và người nữ. Người nam thích chinh phục và cho rằng càng chinh phục được nhiều người càng chứng tỏ ḿnh tài giỏi, đào hoa. Có người c̣n quan niệm: “Yêu hai mươi, chọn mười, lấy một”. Hoặc chơi với nhau một nhóm, người nào cũng thi nhau có nhiều người yêu để có thành tích bằng nhau. Như vậy, đó chỉ là bản năng, sự háo thắng của người đàn ông chứ không phải là t́nh yêu. Trong khi đó, thiên hướng của người nữ là dễ xiêu ḷng. Người ta thường nói: “ Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai”. Nghĩa là người đàn ông thường bị chinh phục bởi sắc đẹp, c̣n phụ nữ dễ bị xiêu ḷng bởi những lời đường mật. Nhiều người thấy ḿnh tương đối đẹp trai, ăn nói khéo léo nên gặp ai cũng chọc ghẹo và nói lời yêu thương. Những lời nói ấy không chân thật nhưng phụ nữ vốn dễ xiêu ḷng nên chấp nhận t́nh yêu. Cuối cùng, những mối t́nh ấy nhanh chóng tan thành mây khói.

Mặt khác, tâm lư thích thú với cái mới cũng ảnh hưởng đến t́nh yêu và hôn nhân, khiến cho t́nh yêu, hôn nhân không bền vững. Tâm lư con người là vậy, thích một bản nhạc hay nhưng nghe hoài lại chán; thích một món ăn ngon nhưng ăn liên tục nhiều lần lại cảm thấy sợ. Trong t́nh yêu cũng vậy, người ta thường hay thích cái mới. Điều này thường gặp ở người nam hơn người nữ. Người phụ nữ thường chung thủy hơn người nam. Người đàn ông dù có vợ con đề huề nhưng ra đường gặp cô nào xinh đẹp cũng để ư, làm quen. Nhiều phụ nữ cho rằng đàn ông mang bản chất của loài bướm, thấy bông hoa nào xinh đẹp, thơm tho cũng sà vào. Đây cũng là vấn đề tế nhị nhưng quả thật, càng ngày người ta càng không tin vào đàn ông. Chính sự không chung thủy, ham thích cái mới, cái lạ ấy của con người đă khiến không ít cuộc hôn nhân bị tan vỡ. Tâm lư ấy cũng do yếu tố nội tiết tố quy định.

V́ vậy, khi bước vào con đường t́nh yêu, chúng ta phải hiểu đó là bước vào con đường chông gai, bước vào biển đời sóng gió. Chúng ta đừng nghĩ đơn giản, khi trưởng thành, kết duyên đôi lứa là yên thân, là có cuộc sống ổn định. Tuy nhiên, trong cuộc sống cũng có những người yêu chân thật và đem lại cho t́nh yêu sự bền vững. Đó là những người có đạo đức và rất thông minh.

V́ t́nh yêu thuộc về bản năng, có cảm xúc mănh liệt và ích kỷ mạnh mẽ nên để có một t́nh yêu chân chính, bền vững, những người yêu nhau phải đạt những tiêu chuẩn nhất định. Ông Schopenhower từng nói: “ Chỉ có những triết nhân mới có thể sống hạnh phúc trong t́nh yêu hôn nhân nhưng chỉ tiếc hễ là triết nhân th́ không lập gia đ́nh và không yêu ai”. Theo ông, triết nhân có nghĩa là người có đạo đức và rất thông minh. Chỉ những người có đạo đức cao và rất thông minh mới yêu một cách đúng nghĩa.

Trong cuộc sống, để có một gia đ́nh hạnh phúc, khi bước vào cuộc sống hôn nhân gia đ́nh, người ta phải tế nhị, phải chiều chuộng nhau, phải biết hy sinh bản thân ḿnh, biết sống vị tha, quan tâm đến người khác, phải nhận ra những điều c̣n sâu kín chưa biểu hiện ra bên ngoài, phải biết chịu đựng cực khổ… Tiêu chuẩn cho con người trong đời sống gia đ́nh khó và mệt mỏi như vậy. Cho nên, những người chưa bước vào cuộc sống hôn nhân tốt hơn hết là đem sự thông minh, đạo đức của ḿnh thương yêu tất cả mọi người.

4. TU SĨ PHẢI VƯỢT KHỎI THAM ÁI.

V́ tham ái ràng buộc con người trong sự ích kỷ và tạo nghiệp nên người tu phải có bổn phận vượt ra khỏi tham ái. Trên nguyên tắc, Tu sĩ phải giữ tâm không bị tham ái chi phối để khuynh hướng ích kỷ không phát triển và dành trọn tâm hồn thương yêu tất cả chúng sinh, dành trọn cuộc đời lo cho Phật pháp. Chưa nói đến lư tưởng giải thoát đ̣i hỏi sự trong sạch tuyệt đối, nếu phải bận tâm, yêu thương một người, chúng ta không thể nào mở ḷng thương yêu tất cả chúng sinh. Nhưng trên thực tế, Nghiệp tham ái chi phối tất cả mọi người v́ đó là bản năng bên trong và nghiệp từ quá khứ. Có thể trong vô lượng kiếp trước, chúng ta đă từng sống đời sống vợ chồng với người này hoặc người kia và bây giờ không biết người đó là ai. Nhân Quả luyến ái ấy vẫn c̣n ràng buộc, kéo dài đến kiếp này.

Ví dụ, đời trước, khi là vợ chồng, nếu đối xử với nhau tốt, bây giờ gặp lại, hai người sẽ cảm thấy như bị tiếng sét ái t́nh làm cho say đắm: “Phút đầu gặp em tinh tú quay cuồng, ḷng đang giá băng bỗng rộn ràng muôn tia nắng”. Nhưng nếu đời trước không đối xử tốt với nhau, trong đời sống hôn nhân thường bực bội, chán chê, gây gổ, cứ muốn bỏ nhau, qua kiếp sau gặp lại có thể hai người có một chút tương quan nhưng rồi sẽ chán chường và chia tay nhau. Nghiệp tham ái trải nhiều đời như vậy nên chúng ta không biết những ai đă từng là vợ là chồng của ḿnh trong những kiếp xưa. Có khi người ấy đang ở đâu đây, rất gần chúng ta và một ngày nào đó bỗng xuất hiện, làm cho chúng ta điên đảo. Đây là điều rất nguy hiểm, người tu chúng ta phải cẩn thận.

Ngoài nghiệp từ quá khứ, con người c̣n bị nội tiết tố chi phối nên khó thoát ra được khỏi tham ái. Đừng bao giờ nghĩ rằng ḿnh đă già và không c̣n tham ái. Người ta kể rằng, có trường hợp một cụ già đă bảy mươi tuổi, khi gần chết bỗng nhiên đ̣i hỏi tham ái mănh liệt rồi mới trút hơi thở cuối cùng. Đó là những cái nghiệp nằm sâu trong con người, chờ cơ hội thuận tiện sẽ khởi lên trong khi chúng ta lại luôn bị động trước nghiệp do chính ḿnh tạo nên. Một khi nghiệp quá khứ nào đó đă khởi lên, chúng ta sẽ không tránh khỏi vướng vào tham ái. Có thể bây giờ chúng ta không tạo nghiệp nữa nhưng thực ra ḿnh đă bị động v́ nghiệp quá khứ. V́ vậy, tuy ngày hôm nay rất trong sạch trước đại chúng nhưng chúng ta vẫn chưa yên tâm tin rằng suốt quăng đời c̣n lại ḿnh sẽ trong sạch nếu không biết phương pháp. Rơ ràng, trên nguyên tắc chúng ta không được tham ái, nhưng trên thực tế, nghiệp tham ái vẫn luôn luôn chi phối chúng ta.

Trong đời, chỉ có hai hạng người không bị tham ái chi phối. Đó là người chưa bị nghiệp khởi và người đă chứng Thánh quả. Đối với người đă chứng Thánh quả, nội tiết tố vẫn hoạt động nhưng không tạo thành tâm lư thích thú, yêu thương người khác phái nữa v́ sức định của họ rất vững vàng. Người chưa chứng Thánh quả, dù đă có được một phần định, nội tiết tố vẫn tạo thành tâm lư t́nh yêu.

Đối với chúng ta, những tu sĩ, nếu nghiệp chưa khởi, đừng để khởi. Chúng ta đừng bao giờ chủ quan v́ tham ái rất mạnh. Mỗi người phải biết phương pháp, biết đường đi nước bước của nó để ngăn chặn, không cho nó khởi. Khi đă khởi, chúng ta phải biết phương pháp để vượt qua. Ở đây, v́ học về tâm lư đạo đức nên chúng ta không kết tội những người phạm vào tham ái như theo quan điểm của giới luật. Chúng ta thương yêu và luôn mong con người vượt qua lầm lỗi.

Điều ǵ có thể giúp chúng ta vượt qua tham ái ? Không phải tài năng mà chính công đức là yếu tố quan trọng giúp con người vượt qua tham ái. Ba công đức căn bản mà chúng ta đă học là: Siêng lễ Phật (hoặc niệm Phật) với ḷng tôn kính tuyệt đối; Từ bi - trải tâm thương yêu chúng sinh, và Khiêm hạ - lúc nào cũng thấy ḿnh kém cỏi. Đó là ba công hạnh căn bản cũng là ba tiêu chuẩn quan trọng.

Theo Nhân Quả, tôn kính những bậc Thánh, chúng ta sẽ dần dần xuất hiện những tính chất của bậc Thánh đó. Đức Phật là một bậc Thánh tuyệt đối. Nếu tôn kính Ngài, sự trong sạch, sự vô nhiễm, sự cao thượng của Ngài sẽ dần dần xuất hiện và ngự trị trong tâm hồn chúng ta. Dù trong quá khứ, chúng ta có những nghiệp ǵ đó nhưng trong hiện tại, nếu thường xuyên lễ Phật, niệm Phật với ḷng tôn kính th́ những nghiệp ô nhiễm của thế gian trong chúng ta sẽ dần dần được xoá đi.

Công hạnh thứ hai - ḷng Từ bi - cũng giúp chúng ta vượt qua tham ái. Ḷng từ bi thương yêu chúng sinh sẽ hóa giải được t́nh thương yêu chỉ dành cho một người. Đây là điều rất hay. Có Thầy thú nhận, một lần bị dao động trước một người nữ, Thầy liền khởi quán Từ bi và xóa được sự dao động đó.

Công hạnh thứ ba - tâm Khiêm hạ- có thể giúp con người vượt lên tham ái v́ kiêu mạn làm tham ái khởi rất nhanh. Nếu giữ được tâm Khiêm hạ th́ kiêu mạn không khởi và không có điều kiện cho tham ái khởi lên.

Đó ba công hạnh quan trọng mà chúng ta phải tích lũy suốt đời để giữ không cho tham ái khởi. Nếu một ngày nào đó, tham ái trong ḷng ḿnh phát khởi, chúng ta phải hiểu rằng ḿnh đă thiếu ba công hạnh quan trọng này.

Để tránh được tham ái, chúng ta phải hiểu những yếu tố nào có thể làm cho tham ái khởi lên. Trước hết, kiêu mạn, hơn thua làm tham ái khởi nhanh nhất. Một người chưa biết giỏi hay không nhưng nếu vẫn c̣n kiêu mạn, lúc nào cũng thấy ḿnh hơn người khác, chắc chắn sẽ có lúc người ấy rơi vào tham ái. Trong thực tế, trường hợp này xảy ra rất nhiều. Chẳng hạn, một người lúc đầu là cư sĩ sau đó xuất gia, có công phu tu hành rất tốt. Ai cũng phải công nhận người ấy có sở đắc trong ngộ thiền rất cao, hiểu sâu sắc Thiền ngữ. Tuy nhiên, người ấy hơi có chút hơn thua trong khi đối đáp Thiền ngữ. Lúc nào anh ta cũng muốn hơn người khác. Nhiều người thấy vậy cũng tỏ ra lo lắng và hy vọng nhờ sở đắc tâm linh, người ấy có thể giữ tâm yên ổn, tu hành chân chính một đời. Nhưng sau mười mấy năm tu tập, người đó đă vấp ngă. Mặc dù công phu vững vàng nhưng theo hệ thống tâm lư nội tiết tố th́ sức định chưa cắt được sự chi phối của nội tiết tố nên người ấy đă rơi vào nghiệp tham ái.

V́ vậy, chúng ta phải cố gắng giữ ǵn. Sau này, dù giỏi bao nhiêu, dù thành công bao nhiêu, lúc nào chúng ta cũng t́m một lư luận nào đó để giữ cho ḿnh được khiêm hạ. Có thể chúng ta quán thấy ḿnh là cỏ rác, cát bụi để không khởi tâm kiêu mạn. Không ít người đời này không kiêu mạn nhưng vẫn sụp đổ v́ đời trước đă lỡ kiêu mạn. Có thể đời trước họ không cố ư kiêu mạn, tu hành rất tốt, nhưng giáo lư nào đó khiến cho họ kiêu mạn. Nhân Quả là vậy. Nhân Quả khiến cho con người kiêu mạn đời trước đến đời này vẫn bị vấp ngă.

Một yếu tố khác cũng làm cho tham ái bộc khởi là khi tu thiền được định, chúng ta cho rằng mức thiền định ḿnh chứng được là cao. Nhiều người đă mắc phải điều này. Chúng ta nên nhớ, khi tu thiền, tâm bắt đầu vào định, vô số những điều vi diệu sẽ xuất hiện không thể dùng lời diễn tả được. Lúc đó, chúng ta sẽ rất thích thú v́ những điều có được quá mới mẻ. Bao nhiêu năm sống làm người, một người rất b́nh thường, hôm nay nhiếp được tâm vào định, một chân trời mới mở ra, một cuộc sống mới mở ra vô cùng vi diệu, tự tại, trí tuệ, b́nh an, hạnh phúc…, chúng ta cảm thấy bị choáng ngợp. V́ bị choáng ngợp trước kết quả mới mẻ đó, chúng ta cứ ngỡ điều ḿnh đạt được quá cao nên tự hào ḿnh đă tự tại, đă chứng được Thánh. Nếu chỉ nói với chính ḿnh thôi, sau này chúng ta sẽ bị tham ái khởi lên. Nếu đem điều này nói cho người khác nghe, sự tu hành của chúng ta sẽ bị sụp đổ hoàn toàn. Đây là điều mà những người tinh tấn tu thiền cần phải cảnh giác.

Sống không lư tưởng cũng là yếu tố làm cho tham ái bộc khởi. Chúng ta đă biết, mục tiêu lớn của lư tưởng là sống v́ người khác, v́ lợi ích cho xă hội, cho đất nước, quê hương, cho nhân loại. Nếu một người sống không có lư tưởng, chỉ nghĩ đến bản thân ḿnh, tâm ích kỷ sẽ phát triển và tham ái cũng phát triển theo. Người tu hành cũng vậy. Do nhân duyên đời trước, một người được vào chùa xuất gia tu tập nhưng cứ sống một cách nhàn nhă, không nghĩ ǵ đến Phật pháp, đến chúng sinh, không nghĩ đến lư tưởng vĩ đại của Phật pháp là sự giác ngộ, giải thoát vô biên, vô lượng... th́ tâm ích kỷ sẽ dần dần phát triển và tham ái sẽ đến, không thể tránh khỏi. Đây là điều có thật. Nếu để ư, tiếp xúc với một người tu không có lư tưởng, không có mục tiêu lớn với Phật pháp, không thiết tha tu hành chỉ làm bổn phận hằng ngày của ḿnh một cách b́nh thường, chúng ta sẽ chứng kiến cảnh một ngày nào đó người ấy bị một “nàng thơ” xuất hiện và “êm ái trao cho một vết thương”(Thơ TTKH).

Lư tưởng và tham vọng đều là những mục tiêu lớn trong cuộc đời con người. Nhưng mục tiêu lớn của tham vọng là v́ chính ḿnh, để được vinh quang cá nhân. Tham vọng, ích kỷ cũng làm tham ái phát triển. Tham vọng của người đời là luôn mong ḿnh có chức vụ cao, giàu có hơn người. Tham vọng của người trong đạo là sẽ trở thành Chánh đại diện tỉnh, Trưởng ban trị sự tỉnh hoặc là Hiệu trưởng, giảng sư nổi tiếng… Đó là những tham vọng cá nhân. Dù là người đời hay người tu, nếu sống v́ tham vọng th́ không bao lâu tham ái sẽ bộc khởi. Thực tế cho thấy, những vị lănh tụ chính trị thật sự v́ dân v́ nước, sống có lư tưởng, không tham vọng, cuộc đời sẽ không vướng vào tham ái, rất nhẹ nhàng, thanh thản. Ngược lại, những vị lănh tụ có lắm vụ “x́căngđan”, bê bối trong chuyện t́nh ái lăng nhăng thường là những người có tham vọng, có mục tiêu phấn đấu để giành quyền lực. Nhờ có phước, họ đă đạt được mục tiêu lớn, bản thân được vinh quang nhưng khi vinh quang đến th́ tham ái cũng xuất hiện. Nó chinh phục, chiếm hết tâm hồn khiến họ bị đổ vỡ.

V́ vậy, sống trên đời, chúng ta phải có mục tiêu lớn nhưng mục tiêu lớn đó phải v́ chúng sinh, v́ Phật pháp, không được v́ bản thân ḿnh. Chúng ta không bao giờ được phép mơ ước một ngày kia ḿnh đắc đạo để mọi người phải cúi đầu bái phục hay mơ ước một ngày kia được trụ tŕ ngôi chùa lớn nhất thế giới để được nhiều người biết đến v́ tham vọng sẽ kéo theo tham ái hủy hoại cuộc đời tu hành của ḿnh.

Có người chỉ một vài lần thoát được cám dỗ đă vội tưởng ḿnh vững vàng. Điều này cũng làm cho tham ái xuất hiện. Ví dụ, Lúc đầu, một người nào đó xinh đẹp, giàu có đến mời gọi tha thiết, người ấy từ chối được v́ nghĩ việc đạo quan trọng hơn. Thời gian sau, một người khác đến cũng tha thiết không kém nhưng người ấy lại khước từ được. Khoảng vài ba lần như thế, họ cảm thấy tự hào là tâm đạo ḿnh đă vững vàng, không bao giờ thối chuyển. Nhưng t́nh cờ người thứ tư xuất hiện, họ lại không vượt qua được. Đây là điều chúng ta phải cẩn thận. Nếu một ngày đẹp trời nào đó, ánh nắng vàng rải nhẹ trên ngàn hoa cỏ nội; mây trắng nhè nhẹ vờn bay; chim đầu cành hót ríu rít…, chúng ta phát hiện ra trái tim ḿnh đă thuộc về một người nào đó th́ phải hiểu nguyên nhân là do sự chủ quan tưởng rằng ḿnh đă vững. Rơ ràng, điều bất ngờ ấy xuất hiện không phải v́ cô gái kia gộïi đầu bằng Pantein V hay tắm bằng Lux tím của các ngôi sao mà v́ chúng ta tham vọng, kiêu mạn, chủ quan, tưởng ḿnh đă vững vàng trước mọi cám dỗ. Chúng ta không nên đổ lỗi cho hoàn cảnh mà phải tự chất vấn để thấy được những lỗi lầm của ḿnh về đạo đức. V́ đó mới chính là nguyên nhân khiến cho tham ái khởi lên.

Sau những thành công, được người khác ngưỡng mộ, tâm tự hào xuất hiện cũng làm cho tham ái phát khởi. Khi ra ngoài làm việc Phật pháp và gặt hái được nhiều thành công, chúng ta sẽ được nhiều người ngưỡng mộ. Đây là cũng là điều dễ ảnh hưởng đến quá tŕnh tu hành của ḿnh, chúng ta phải cẩn thận. V́ lúc ấy, tâm tự hào dễ xuất hiện và tham ái cũng theo đó mà đến với chúng ta. Đó là lư do v́ sao chúng ta thường thấy nhiều người khi thành công, lên đến tột đỉnh vinh quang lại bị sụp đổ. Nh́n những người đạt đến thành công mà vẫn giữ được lâu bền, chúng ta biết ngay họ là người có đạo đức sâu dày, có tâm khiêm hạ bền vững. Những người ấy thường có khuôn mặt hiền lành, b́nh thản. Họ sẽ c̣n tiếp tục thành công hơn nữa trong cuộc đời. Tất nhiên, giữ cho tâm tự hào không xuất hiện khi được người khác ngưỡng mộ là việc khó vô cùng. Điều này đ̣i hỏi bản lĩnh tu hành của chúng ta qua nhiều năm tháng trước khi đi đến thành công. V́ vậy, ngay từ bây giờ chúng ta phải tu dưỡng đạo đức, tinh tấn thiền định.

Một yếu tố khác cũng làm cho tham ái khởi là chê bai người bị vấp ngă. Khi thấy người khác bị vấp ngă, chúng ta phải hiểu nguyên nhân là do nhiều nghiệp trước chi phối, đến lúc họ không cưỡng lại nổi v́ tham ái có sức mạnh rất mănh liệt. Tham ái đă khởi lên rồi sẽ dồn người ta vào chỗ không thể thoát ra được. Thậm chí nó khả năng chiến thắng bản năng sinh tồn (như đă nói ở phần trước). V́ vậy, khi thấy một người bị nghiệp tham ái khởi, trở nên mất tự chủ, chúng ta phải có biện pháp giúp họ vượt qua. Chúng ta không nên chê trách v́: “dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời cũng đă muộn rồi” (nhạc Ngô Thụy Miên). Nghĩa là khi thấy người ta vấp ngă, chúng ta phải hiểu đó là Nhân quả, chỉ xót xa và t́m cách giúp đỡ họ. Nếu chê bai họ, chúng ta cũng sẽ bị vấp ngă. Trong bài Khấn nguyện, chúng ta đă từng tha thiết:

Cho con biết im lặng,

Không nói lỗi của người,

Chỉ lặng lẽ dùng lời,

Cầu cho người hết lỗi.

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta gặp những người bên ngoài có vẻ cứng rắn, mạnh mẽ nhưng bên trong lại yếu đuối. Đó cũng là một nguyên nhân làm cho con người vấp ngă. Bên ngoài phải nhu ḥa, hiền lành, bên trong phải cương quyết mới có thể giúp con người vững vàng. Điều này rất phù hợp với tính chất của đạo Phật. Thông thường, người nữ vốn mềm mại, dịu dàng; người nam th́ cứng rắn. Nhưng nếu tu đúng, hai tính chất này sẽ được dung ḥa. Dần dần, người nữ từ nhu ḥa trở nên cứng rắn và người nam từ chỗ cứng rắn bên ngoài trở nên nhu ḥa hơn. Lúc ấy, cả người nam và người nữ đều có điểm giống nhau: thái độ bên ngoài hiền lành, nhẹ nhàng, dịu dàng nhưng bên trong cứng như sắt đá. Nếu người nào bên ngoài mềm mỏng, bên trong cũng yếu đuối là tu chưa đúng với tiêu chuẩn của đạo Phật. Những người như vậy rất dễ bị vấp ngă. Chúng ta cũng gặp không ít người làm ra vẻ cứng cỏi, nói năng mạnh bạo, thấy phụ nữ là quay đi có vẻ bất cần nhưng thực chất, bên trong rất mềm yếu. Chỉ cần bị đối tượng “tấn công” là người ấy ngă gục ngay.

Bởi vậy, sự cứng cỏi bên ngoài hay sự thể hiện ư chí bên ngoài thật nguy hiểm. Người thật sự có ư chí là người cứng rắn ngầm ở bên trong nhưng bên ngoài vẫn mềm mỏng. Không riêng ǵ nam giới, phụ nữ cũng vậy. Có khi chúng ta gặp một cô gái gương mặt trông rất hiền, nói năng nhỏ nhẹ, có vẻ rất biết chịu đựng. Nhưng nếu để ư chúng ta sẽ thấy, trước một công việc nào đó, cô gái tỏ ra rất cương quyết. Nếu để công việc đem lại hiệu quả, đỡ phí phạm, cô sẵn sàng chấp nhận cực khổ làm theo cách của ḿnh, không dễ dàng xuôi theo ư người khác.

Một điều nữa cũng cần lưu ư là khi chịu ơn ai nhiều quá mà không đem giáo pháp đền bù được, chúng ta cũng bị tham ái ràng buộc. Ví dụ, một nữ thí chủ thường xuyên đến cúng dường thầy nào đó. Một hôm, người ấy nói: “Con đă mua một miếng đất rất lớn, con sẽ cất ngôi chùa và xin thỉnh Thầy về. Thầy cứ yên tâm tu hành, những việc khác con sẽ lo hết”. Nhưng sự thực, Thầy không bao giờ yên tâm tu được v́ đă chịu ơn người ấy quá nhiều. Nếu không đem được giáo pháp tương xứng để đền bù lại ơn nghĩa ấy th́ người chịu ơn phải trả bằng tham ái. Điều này đă xảy ra trong thực tế. Có người kể rằng: Một Thầy đang làm trụ tŕ rất tốt bỗng hoàn tục với một nữ cư sĩ. Khi được hỏi lư do tại sao, ông ta đă trả lời v́ ḿnh chịu ơn người đó quá nhiều. Khi tiếp xúc lâu ngày, tham ái khởi lên quá mạnh cùng với ơn nghĩa quá nhiều, vị thầy kia đă không cưỡng lại được. Đây là điều chúng ta nên cẩn thận. Sau này, trong cuộc đời tu hành, chúng ta đừng để phải chịu ơn người nào đó quá nhiều. Nghĩa là, lúc nào chúng ta cũng phải cố gắng siêng năng tu học để gặp ai, ḿnh cũng có giáo pháp đền trả cho họ. Nếu không tự nói được, chúng ta có thể t́m băng, sách độ cho họ. Đừng bao giờ chịu ơn mà không đền trả, cũng đừng bao giờ chịu ơn một người nhiều quá.

Tạo điều kiện gần gũi măi cũng là nguyên nhân để tham ái bộc khởi. Chúng ta thường nghe một câu rất hay: “ Rong đóng đầu cầu (cầu tiêu), nh́n lâu cũng đẹp”. Bởi vậy, những người thường xuyên gặp gỡ nhau, nh́n thấy mặt nhau, dần dần sẽ nảy sinh t́nh cảm. Có thể trước đây, gặp người ấy, chúng ta cảm thấy b́nh thường. Nhưng sau một thời gian gần gũi, chúng ta bắt đầu nhận thấy nụ cười người ấy cũng có duyên, nói năng lại nhỏ nhẹ, lễ phép và ḷng cảm thấy xao xuyến. Cho nên, trong giao tiếp, chúng ta nên tránh những cuộc tiếp xúc quá dài hoặc quá thường xuyên.

Nếu quan sát, chúng ta sẽ thấy trong những nguyên nhân khiến tham ái khởi c̣n có nguyên nhân thuộc về phước. Người bị tổn phước nặng, khi nghiệp tham ái khởi, họ không c̣n nghĩ đến chuyện thoát ra mà chỉ hướng thẳng tới. Những người như vậy sẽ bị đọa rất lâu, không biết khi nào thoát khỏi. C̣n người bị tổn phước nhẹ, khi nghiệp tham ái khởi, họ thường ray rứt, bất an và muốn t́m cách thoát ra. Lúc này, họ bị giằng xé giữa một bên là lư tưởng tu hành với một bên là t́nh yêu. Nếu biết phương pháp, những người như vậy vẫn thoát ra được khỏi ṿng tham ái.

Điều ǵ có thể giúp con người thoát khỏi tham ái? Như trên đă nói, ư chí không đủ giúp chúng ta thoát ra tham ái. Phải có thật nhiều công đức lễ Phật, sám hối, công quả một cách âm thầm, chúng ta mới dần dần thoát ra từ nội tâm đến hoàn cảnh. Nói về tham ái, ngoài đời thường xảy ra rất nhiều chuyện đau ḷng. Ví dụ, một cư sĩ bao nhiêu năm ăn chay trường và lo việc Phật pháp rất nhiệt t́nh. Bao nhiêu tài sản, tiền bạc làm ra anh đều dành cho Phật pháp. Anh ta đă có vợ và hai con nhưng vẫn có ư định đi tu. Không ngờ, đúng vào năm anh định xuất gia, tai họa đă ập đến. Anh đă bị người khác trao cho một vết thương ḷng. Không c̣n cách nào khác, anh ta về thú thật với vợ con là bao nhiêu năm nay anh chưa biết yêu. Đây là lần đầu tiên trong đời anh biết thế nào là t́nh yêu, thế nào là hạnh phúc và sự say nồng của nó. Anh xin phép được ly dị vợ và chia gia tài một cách ṣng phẳng. Sau đó, anh ta sống với cô gái kia nhỏ hơn ḿnh hai mươi lăm tuổi. Mặc dù quư Thầy khuyên rất nhiều (v́ anh có duyên với các chùa và làm Phật sự rất nhiều) nhưng anh bỏ ngoài tai tất cả những lời khuyên ấy. Anh cho rằng, bao nhiêu năm nay anh không t́m thấy lẽ sống và hạnh phúc và đây mới là lẽ sống của cuộc đời anh. V́ vậy, anh đă bất chấp tất cả để chạy theo tiếng gọi của t́nh yêu, chạy theo lẽ sống của ḿnh, bỏ lại sau lưng những kỷ niệm vui buồn của một thời.

Tham ái có sức mạnh thật kinh khủng như vậy! Một người bao nhiêu năm ăn chay, khắc kỷ làm công đức, có giáo lư rất vững, có thể thuyết về Bát Nhă thao thao bất tuyệt như vậy cuối cùng cũng bị tham ái làm cho ngă gục. Có lẽ anh ta đă tạo nghiệp ǵ quá nặng. Nhưng chúng ta hy vọng, những việc phước đă làm đối với Phật pháp sẽ có ngày giúp anh thức tỉnh, quay lại với gia đ́nh. Như vậy, muốn thoát khỏi tham ái, chúng ta phải tích lũy thật nhiều công đức. Nhiều người chỉ lo học, không chịu tích lũy công đức sẽ dễ bị tham ái chi phối và khi tham ái đă khởi, họ không thoát ra được.

Song song với các công đức đó, chúng ta phải tọa thiền đều đặn để t́m cái Định sâu đủ phá được tham ái nằm sâu trong Hành Ấm. Lúc nào đạt được Định có thể cắt được đường nối giữa nội tiết tố và tâm lư, lúc đó chúng ta mới yên tâm rằng ḿnh đă vững vàng, có thể thoát được tham ái thật sự. Nếu chưa có sức Định như vậy, chúng ta phải hiểu kiêu mạn và tham ái trong tâm ḿnh vẫn chưa hết và phải luôn luôn cẩn thận.

Điều cuối cùng là chúng ta phải kiểm soát tâm vị kỷ thầm kín của ḿnh, đừng bao giờ để tâm vị kỷ lường gạt một cách vi tế. Muốn được như vậy, chúng ta phải dành trọn cuộc đời cho Phật pháp, cố gắng sống hoàn toàn vị tha. V́ nếu sống v́ cá nhân ḿnh, tham ái sẽ theo đó mà khởi phát.

5. NHỮNG TRƯỜNG HỢP KHÔNG B̀NH THƯỜNG.

Đồng tính luyến ái là một hiện tượng không b́nh thường. Đây là trường hợp người cùng phái thương yêu nhau. Hiện nay, hiện tượng này xảy ra rất nhiều trong xă hội Việt Nam cũng như các nước phương Tây. Ở một số nước, người ta lên án v́ cho rằng điều này không hợp với đạo lư, không có đạo đức. Nhưng bản thân những người trong cuộc lại cảm thấy rất b́nh thường. Họ vẫn yêu nhau say đắm, vẫn ghen tuông, hờn giận mà không cảm thấy có ǵ tội lỗi. Gần đây, khoa học phát hiện ra đây là một loại tật nằm trong năo. V́ là tật nằm trong năo nên thương một người cùng giới tính, người ta vẫn thấy b́nh thường.

Trong đạo Phật, chúng ta gọi đó là người có nghiệp rất nặng. V́ tham ái đă vượt ra khỏi khuôn phép b́nh thường. Những người bị bệnh đồng tính luyến ái không được phép xuất gia, trừ những người đă tu tập rất lâu và đă vượt qua điều đó. Thực ra, trong cộng đồng tu sĩ nữ cũng như nam, hiện tượng này đă xuất hiện một cách thầm kín nhưng ít bị phát hiện. Tuy nhiên, những người bị bệnh này phải hiểu là nghiệp rất nặng và không được duy tŕ, phải sám hối rất nhiều để vượt qua.

Hiện nay, có những giáo phái cho phép tu sĩ có gia đ́nh. V́ họ nghĩ rằng, việc có gia đ́nh không ảnh hưởng ǵ đến việc tu, thậm chí c̣n giúp tu sĩ yên tâm tu hành. Sự thực, điều này không đơn giản như vậy. Nếu bị tổn phước nặng, nghiệp tham ái vẫn khiến người ta vượt khỏi giới hạn cho phép. Có khi họ không chấp nhận cuộc sống một vợ mà c̣n cưới thêm hai, ba nguời nữa. Nh́n vào cuộc sống của người thế gian, chúng ta cũng thấy rơ điều đó. Nhà nước cho phép một vợ một chồng nhưng khi đă tổn phước, bị nghiệp tham ái khởi, người ta vẫn vượt ra ngoài khuôn phép, đi t́m thêm người khác nữa. Thậm chí, có cụ già bảy mươi tuổi vẫn đ̣i cưới vợ lần thứ ba. Đây là nghiệp do làm điều ǵ đó tổn phước, cũng là một sự trừng phạt chứ không phải là điều hạnh phúc như nhiều người vẫn nghĩ.

Trong cuộc sống, những yếu tố như văn hoá phẩm uỷ mỵ, đồi trụy cũng là một tác nhân đáng sợ. Hiện nay, nhiều cuốn phim “sex” vẫn được lén lút truyền cho nhau xem khiến con người bị kích động, đạo đức sụp đổ, ḷng tham muốn t́nh dục trỗi dậy. Đó là nguyên nhân dẫn đến những vụ tội phạm tính dục như cưỡng dâm, mại dâm, lạm dụng t́nh dục ở trẻ em… Theo quy luật t́nh cảm, tham ái xuất hiện trước, tham dục mới đến sau nghĩa là có t́nh yêu thương mới dẫn đến tính dục. Nhưng với một số người, tham dục nặng đến nổi không cần t́nh cảm, không cần t́nh yêu, người ta chỉ dùng sức mạnh bạo lực để thỏa măn tham dục. Những người như vậy, phước đă tổn rất nặng.

Nếu những hiện tượng đó lan tràn nghĩa là Đạo đức xă hội đang xuống dốc nghiêm trọng. Là người tu, chúng ta phải thấy trách nhiệm của ḿnh. Nghĩa là phải cố gắng tu hành, không để tham ái chi phối. Mặt khác, chúng ta cố gắng xây dựng Đạo đức cho xă hội. Sở dĩ người ta cứ trôi măi, trôi măi trong ṿng tham ái, tham dục làm cho xă hội bị xáo trộn v́ họ không biết cách tu dưỡng đạo đức, không biết cách nâng cao công đức của ḿnh. Chúng ta phải giúp họ biết lạy Phật, biết thương yêu mọi người, biết sống khiêm tốn, không ích kỷ… Có như vậy, Đạo đức xă hội mới được nâng cao và tránh được những chuyện đau ḷng.


__________________
MĂNH HỔ VỀ RỪNG (Hùm Thiêng Hổ Dữ)

Rỡ ḿnh lạ vẻ cân đai
Hăy c̣n hàm én mày ngài như xưa....

Quay trở về đầu Xem Hoverung's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Hoverung
 
Hoverung
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 05 November 2004
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 638
Msg 1612 of 2168: Đă gửi: 22 December 2006 lúc 5:57pm | Đă lưu IP  

Kể như là tôi cũng có "CÔNG" dâng hiến cho Tâm Thuyên và các bạn hữu những bài viết xuất sắc uyên áo về "T́nh Yêu" rồi đấy nhé ..hihi    

Chúc các bạn một dịp lễ Noel dzui dzẽ ... Lăo Hổ đă thành tinh này phải về Rừng đây !

Thân,
HVR

__________________
MĂNH HỔ VỀ RỪNG (Hùm Thiêng Hổ Dữ)

Rỡ ḿnh lạ vẻ cân đai
Hăy c̣n hàm én mày ngài như xưa....

Quay trở về đầu Xem Hoverung's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Hoverung
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1613 of 2168: Đă gửi: 23 December 2006 lúc 8:34am | Đă lưu IP  

Hoverung đă viết:
- Lâu quá mới trở lại "Căn nhà thiện duyên" này đọc mấy bài đạo pháp của lăo phật gia Tuấn Kiệt101010 đă quá !!! Anh Tuấn Kiệt101010 viết như thế này:

tuankiet101010 đă viết:
Đôi khi chúng ta cũng có một số niềm vui nho nhỏ từ thân này chẳng hạn ḿnh có một khuôn mặt đẹp, một ngọai h́nh đẹp th́ ḿnh dễ được môi người quư mến . Sắc đẹp là một sự thể hiện của Phước báu , người nào có sắc đẹp th́ dễ được mọi người xung quanh quư mến , giúp đỡ...


- Điều này coi bộ không mấy ǵ "ứng hợp" vào số phận của Hổ Về Rừng này à nha !!! h́h́h́    Tôi ngoài đời đẹp trai mà phong độ lắm, ai cũng khen ngoại diện của tôi giống cầu thủ nổi tiếng Marco Van Basten và ca sĩ Elvis Presley !!!

Tuy có cái ngoại diện "tài tử nghệ sĩ" như thế mà không hiểu tại sao đi đến đâu tôi cũng cảm thấy như bị cô lập hoá hết, và cũng không có ai quư mến giúp đỡ ǵ tôi cả ..h́h́h́ . Ngẫm lại thấy tư cách và đạo đức của ḿnh đâu có tệ đến nỗi bị đời "ruồng rẫy" như thế đâu cà ...h́h́.

Nói chớ làm người ai cũng phải có phần số ... Số của tôi là loại số cực kỳ cô quạnh nên dù ngoại diện có đẹp đẽ cũng khó ḷng mà kết thân lâu dài được với aị Rơ khổ chán, lăo "Hổ thành tinh" này có cái số đi tu bà con ơi ... hehehe

Chắc là nay mai tui phải đi vô chùa tu với ông Tuấn Kiệt101010 quá ..hihi

- Rồi tại sao kể từ trang băm mấy trở đi th́ không c̣n thấy mấy ông Vũ Hoàng Nguyên, Diệp Tấn Dũng và MinhMinh nữa ???

Vài ḍng tán phét cho dzui ....

Trân trọng,
Hổ đă thành tinh


To Hoverung: U/m rât' đông` ư vơí Bac' Hoverung; và cam? thông hiêủ đươc. caí cam? giac' cuả Bac' rât' nhiêù ... Có lẽ Bac' & U/m có săc' nhưng kh^ng có duyên nên găp. ai cung~ sa lanh' chan' ghet' nên .... haỹ châp' nhân. sự thât. và vui sông'..

To All: Chuc' cả nhà, cac' Bac' cac' AnhChị thanh` viên môt. Christmass luôn vui vẽ như ư....

Mên'
U/m
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
vun_vo
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 02 September 2005
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 1149
Msg 1614 of 2168: Đă gửi: 23 December 2006 lúc 6:33pm | Đă lưu IP  

2 người này có 2 "nổi cô đơn" hoàn toàn khác nhau như 2 thái cực c̣n gọi là 2 trạng đối lập hoàn toàn
U/M th́ cô đơn để tră oan nghiệp của chính ḿnh

HVR th́ cô đơn v́ ....phượng hoàng bay cao ....phượng hoàng lẽ bạn

2 trạng thái tâm hồn khác biệt ,người đau khổ v́ cô đơn ,kẽ th́ điềm nhiên   cô đơn an lạc v́ không vướng bận đễ thong dong răi bươc trên cuộc đời(Cưỡi ngựa xem hoa)

*****
Chào bá TuanKiet, chị TT và chú HVR cùng các bạn,được đọc bài của bác TK bằng tiếng mẹ đẻ ở chốn xa xôi ,như dạy bảo nhắn nhủ cách làm người ,được các chị em trăi tâm bày tơ nỗi ḷng để hiểu thêm về cuộc sống ở khắp nơi xa gần trên toàn thế giới ,được chú HVR dạy bài học về tâm" gánh nặng nghiệp oan gia" v́ làm người "luyến ái" hăy bỏ thân ta để t́m vui trong an lạc của bái ái,của sự hy sinh quên ḿnh v́ người khác sẽ thấy hạnh phúc tận đáy ḷng trong tận cùng sâu thẫm của con tim khi bắt gặp nụ cười ,ánh mắt chứa chan hạnh phúc của người đang đau khổ dù chĩ là 1 chút ân t́nh người với người trong lúc khốn khổ ,khó khăn...ha.nh phúc thay khi bàn tay ḿnh mang niềm vui đến được cho người khác.

Cái lạnh Noel đang tràn xuống khắp mọi nơi ,như lời nhắn nhũ thánh thiện trong không gian "Trên thế gian lạnh lẽo này một niềm tin vừa chớm nở, đức chúa nhân từ bác ái đă ra đời" hỡi mọi người hăy yêu thương nhau trong cái lạnh của vũ trụ mênh mông hăy lấy ngọn lửa của chính trái tim ḿnh mà trao cho nhau như những món qùa thân ái

Kính chúc cả nhà TD ngày Noel tràn đầy hạnh phúc và đầm ấm

vun_vo



__________________
hạnh phúc từ đôi tay
tương lai từ tri thức
góp vào, vun vô, ǵn giữ
Quay trở về đầu Xem vun_vo's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi vun_vo
 
Tuyet Suong
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 29 May 2005
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 385
Msg 1615 of 2168: Đă gửi: 24 December 2006 lúc 3:38am | Đă lưu IP  

     Lại một mùa Giáng Sinh nữa lại về với tất cả chúng ta...năm mới gần kề...thế là chúng ta lại sắp già đi một tuổi. TS xin kính chúc bác Tuấn Kiệt Ba Mười, Chú Hổ Về Rừng, chị Tâm Thuyền, chị Kỳ Duyên, chị Thu Hà, chị Kim Phượng, chị Bà Béo, Mèo Lười, chị Uyên, chị Vịt Trời, bạn Cu_Ti, Ướt Mi, Diệu Uyên, anh Hoàng Đạt, bạn Kyos ǵ đó(tên Nhật khó nhớ quá) chị/anh Vun Vô cùng toàn thể các anh chị em chú bác đă từng thăm viếng ngôi nhà Thiện Duyên mà lâu quá TS không c̣n nhớ hết tên (cho TS xin lỗi) một mùa Giáng Sinh thật hạnh phúc và ấm áp bên cạnh người thân và bè bạn.

TS xin kính gởi Thiep Giang Sinh đến tất cả.

Cảm ơn Bác Tuấn Kiệt với những bài viết về Tứ Diệu Đế thật hay, cũng như chú Hổ với một bài viết thật dài đầy ư nghĩa về "YÊU" như chú đă từng hứa...đặc biệt cảm ơn bạn Cu_Ti,Ước Mi, và chị Tâm Thuyền luôn cống hiến nhiều bài vở thật cảm động đă làm cho ngôi nhà TD ngày thêm phong phú.

Nhân tiện TS xin hỏi chú Hổ một câu: làm cách nào mà các bạn gái có thể "cưa" đổ mấy anh chàng vừa thông minh lại vừa rất đạo đức chú nhỉ? Mấy ông ấy hổng chịu lấy dzợ uổng phí quá chú nhỉ?   

Kính,
TS

T.B. TS đang bị "stomach flu" đọc mấy trang sau thôi mà đuối cả sức, chóng cả mặt...

__________________
Giận càng giận, mà thương càng thương,
Anh sai đường em không chịu nổi!
Quay trở về đầu Xem Tuyet Suong's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Tuyet Suong
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1616 of 2168: Đă gửi: 24 December 2006 lúc 4:05am | Đă lưu IP  

12 Tháng Mười Hai
Thế Giới Sẽ Hết Nghèo Đói

Mẹ Têrêxa thành Cacutta, người được giải thưởng Nobel Ḥa B́nh năm 1979 đă kể lại câu chuyện sau đây: ngày nọ, có một thiếu phụ và 8 đứa con dại đến gơ cửa xin gạo. Từ nhiều ngày qua, bà và các con của bà không có được một hạt cơm trong bao tử. Mẹ Têrêxa đă trao cho bà một túi gạo. Người đàn bà nhận gạo, cám ơn và chia ra làm hai phần... Ngạc nhiên về cử chỉ ấy, Mẹ Têrêxa hỏi bà tại sao lại phân làm hai. Người đàn bà nghèo khổ ấy trả lời: "Tôi dành lại một phần cho gia đ́nh người Hồi Giáo bên cạnh nhà, v́ đă mấy ngày qua họ cũng không có ǵ để ăn".
Mẹ Têrêxa kết luận như sau: Thế giới này sẽ hết nghèo đói nếu người ta biết chia sẻ cho nhau. Càng giàu có, chúng ta càng muốn tích lũy thêm, nhưng càng nghèo khổ, chúng ta càng dễ chia sẻ hơn.
Nghèo không là một điều xấu, giàu cũng không là một cái tội. Xấu hay không, tội hay không đó là ḷng tham lam và ích kỷ của con người mà thôi. Giá trị và danh dự của con người tùy thuộc ở ḷng quảng đại của ḿnh.
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1617 of 2168: Đă gửi: 24 December 2006 lúc 4:09am | Đă lưu IP  

13 Tháng Mười Hai

Danh Hiệu Của Ánh Sáng

Không những ở Việt Nam, nhưng trên toàn thế giới, nhiều thánh nữ mang tên thánh bổn mạng Lucia, như nữ tu Lucia, một trong ba trẻ đă được thấy Đức Mẹ hiện ra ở Fatima.
Những người thiếu nữ mang tên Lucia này không khỏi thất vọng khi t́m hiểu về đời sống và sự nghiệp của thánh nhân. V́ những sách cũ đă viết tiểu sử của các thánh nhân đă ghi lại nhiều câu chuyện về thánh Lucia, để rồi các tác giả viết về đời sống của các thánh nhân thời đại chúng ta lại phê b́nh những câu chuyện ấy không có tính cách lịch sử. Chúng ta chỉ có thể tóm lại những chứng tích lịch sử để viết về cuộc đời, nhất là cái chết v́ niềm tin của thánh Lucia như sau:
Một chàng thanh niên không Công Giáo thất vọng v́ không được Lucia đáp trả lại t́nh yêu của ḿnh đă tố cáo với nhà cầm quyền Lucia là người Công Giáo. Và nàng đă bị xử tử vào năm 304 tại thành Syracuse vùng Sicilia, mạn Nam nước Italia. Di tích lịch sử thứ hai là tên Lucia được ghi trong danh sách những thánh tử đạo trong lời nguyện thánh lễ Roma, nay là lời nguyện Thánh Thể thứ nhất trong phụng vụ mới.
Những di tích bên lề cũng nên nói đến là nhiều địa danh, nhiều làng mạc, thành phố bên Âu Châu mang tên nàng, cũng như có những bằng chứng lịch sử về sự tôn kính nàng từ trước thế kỷ thứ 5.
Chữ "Lucia" có nghĩa là ánh sáng. Và gương can đảm chết v́ ḷng tin của nàng vẫn tiếp tục chiếu sáng trong tâm hồn những người đang bị thử thách và đau khổ v́ ḷng tin, cũng như làm rạng rỡ những khuôn mặt của những thiếu nữ mang tên thánh bổn mạng Lucia.
Muốn hiểu sự can đảm của thánh Lucia Giáo Hội mừng kính hôm nay với tước hiệu đồng trinh, tử đạo, chúng ta có thể tưởng tượng một thiếu nữ Công Giáo sống giữa những người không Công Giáo vào thời kỳ tôn giáo này bị bách hại. Để sống trọn niềm tin Công Giáo, nàng cũng gặp nhiều khó khăn như đại đa số những tín hữu Kitô trong thời đại chúng ta phải sống chung với những người vô thần, không tin tưởng.
Lạ lùng hơn là niềm tin của Lucia. Nàng tin vào một người sáng lập tôn giáo với thân thế và sự nghiệp không mấy được rơ ràng ở một nước thuộc địa xa xôi với thủ đô Jerusalem bị quân đội Roma phá hủy cách đó 200 năm. Trước khi truyền đạo, ông này làm nghề thợ mộc và sau một thời giảng đạo ngắn ngủi, ông bị quân lính Roma đóng đinh vào thập tự, một h́nh phạt dành cho dân thuộc địa phạm những trọng tội sát nhân hay nổi loạn. Nay Lucia tin tưởng với tất cả tâm hồn là ông ấy đă Phục Sinh, như một dấu chỉ cho thấy Thiên Chúa đă chấp nhận những ǵ ông truuyền dạy và đă làm.
Để biểu lộ ḷng tin của ḿnh, Lucia đă thề hứa giữ sự trinh khiết, không lập gia đ́nh.
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1618 of 2168: Đă gửi: 24 December 2006 lúc 4:10am | Đă lưu IP  

14 Tháng Mười Hai

Cánh Tay Của Người Ganh Tị Và Tham Lam

Câu chuyện có tính cách ngụ ngôn sau đây đă xảy ra tại thế kỷ thứ 16 tại Ấn Độ. Trong triều đ́nh có hai viên sĩ quan nổi tiếng v́ những đam mê của ḿnh. Một người th́ ganh tị, một người th́ tham lam.
Để chữa trị những tính xấu ấy, vua cho triệu tập hai viên sĩ quan vào giữa triều đ́nh. Vua thông báo sẽ tưởng thưởng hai viên sĩ quan v́ những phục vụ của họ trong thời gian qua. Họ có thể xin ǵ được nấy, tuy nhiên, người mở miệng xin đầu tiên chỉ được những ǵ ḿnh muốn, c̣n người thứ hai sẽ được gấp đôi.
Cả hai viên sĩ quan đều đứng thinh lặng trước mặt mọi người. Người tham lam nghĩ trong ḷng: nếu tôi nói trước, tôi sẽ được ít hơn người kia. C̣n người ganh tị th́ lư luận: thà tôi không được ǵ c̣n hơn là mở miệng nói trước để tên kia được gấp đôi... Cứ thế, cả hai đều suy nghĩ trong ḷng và không ai muốn lên tiếng trước. Cuối cùng, vua mới quyết định yêu cầu người ganh tị nói trước. Người này lại tiếp tục suy nghĩ: thà không được ǵ c̣n hơn để tên tham lam kia được gấp đôi. Nghĩ như thế, hắn mới dơng dạc tuyên bố: "Tôi xin được chặt đứt một cánh tay...". Hắn cảm thấy sung sướng với ư nghĩ là người tham lam sẽ bị chặt hai cánh tay.
Lắm khi chúng ta không hài ḷng về cái ḿnh có và chúng ta cũng không sung sướng khi người khác gặp nhiều may mắn hơn chúng ta. Không bằng ḷng về chính ḿnh, chúng ta không được hạnh phúc, mà bất măn về người khác, chúng ta lại càng đau khổ hơn.
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1619 of 2168: Đă gửi: 24 December 2006 lúc 4:12am | Đă lưu IP  

17 Tháng Mười Hai

Đôi Vai Của Người Cha

Tháng 11 năm 1958, ngay chính ngày đăng quang, khi nói chuyện với khách hành hương, Đức cố Giáo Hoàng Gioan 23 đă kể lại một giai thoại trong cuộc đời của ngài như sau:
"Khi tôi lên 7, một hôm cha tôi đưa tôi đến một làng bên cạnh, nơi đang tổ chức một buổi lễ của Công Giáo tiến hành trong giáo phận. Phải đi bộ nhiều cây số, tôi cảm thấy mệt mỏi. Cha tôi đă phải đặt tôi trên vai của người. Đến nơi, tôi cảm thấy thất vọng, bởi v́ dân chúng qúa đông, mà tôi th́ bé nhỏ. Mất hút trong chợ người, tôi không thể nh́n đoàn người đang diễn hành... Thế là một lần nữa, cha tôi lại bồng tôi trên vai của người. Từ trên cao, tôi có thể xem thấy tất cả mọi sự".
Và vị Giáo Hoàng được mệnh danh "nhân lành" đă kết luận như sau: "70 năm qua, nhưng tôi vẫn c̣n ghi nhớ trong tâm trí tôi cử chỉ của cha tôi. Nó đă trở thành một biểu trưng kỳ diệu. Ngày nay, mỗi khi mệt mỏi, mỗi khi tôi không c̣n thấy ǵ nữa, tôi nài xin vị Cha trên trời nâng tôi lên đôi cánh của Người".
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 
UocMi
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 February 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 234
Msg 1620 of 2168: Đă gửi: 24 December 2006 lúc 4:13am | Đă lưu IP  

18 Tháng Mười Hai

Cái Nh́n Của Một Tướng Lănh

Đại tướng Marbot, trong tập kư sự, có kể lại một hôm, khi c̣n là thiếu úy, vua Nă Phá Luân sai ông làm một việc cực kỳ nguy hiểm. Đó là giữa đêm khuya, luồn qua bọn lính tuần tiễu đối phương, bắt một người lính Áo đứng canh bên kia bờ sông Danube, tra khảo để xem t́nh thế của địch quân. Sau bao nhiêu cố gắng không thể tưởng tượng được, toán quân của thiếu úy vượt qua được khúc sông và bắt được ba người lính Áo. Sau khi đă hoàn thành công tác, họ đẩy thuyền ra xa, chèo về. Bỗng ḍng nước cuốn mạnh đẩy một gốc cây lớn xô mạnh vào thuyền. Tiếng động đó đă báo động bọn lính tuần tiễu Áo. Họ vùng lên bắn xối xả.
Trong cơn nguy biến cùng cực ấy, viên thiếu úy bỗng nh́n thấy một ánh lửa tỏa ra từ sườn núi chỗ đóng quân bên kia bờ. Viên thiếu úy đă hiểu rằng, Nă Phá Luân đă theo dơi cuộc xô xát và đang chăm chú nh́n từ cửa sổ của ông.
Đôi mắt phượng hoàng của Nă Phá Luân đă xé tan bóng tối để gửi đến cho những người lính trẻ sự cổ vũ khuyến khích. Viên thiếu úy có cảm tưởng như nhà vua đă quên hết cả một đạo binh để chỉ nh́n về phía anh. Sự chăm chú theo dơi của nhà vua đă đem lại cho những người lính trẻ sự phấn khởi để giúp họ vượt qua được khó khăn và trở về an toàn.
Quay trở về đầu Xem UocMi's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi UocMi
 

<< Trước Trang of 109 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 3.9941 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO