Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 54 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Truyện ngắn huyền bí - hiendde Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2521 of 2534: Đă gửi: 08 May 2010 lúc 9:26pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

OAN HỒN Ở BẢO THÁP CHÙA VĨNH NGHIÊM

 

Bảo tháp chùa Vĩnh Nghiêm, đường Công Lư cũ, quận Ba mở cửa đón khách từ chín giờ sáng cho đến sáu giờ chiều. Đă không đủ đất cho người sống, người chết cũng phải chen nhau từng “mi li mét” của ngôi bảo tháp bốn tầng. Đa số khách đến viếng là thân nhân của hàng ngàn người quá cố, nay chỉ c̣n là tro bụi chứa đựng trong các hũ sành.

Người giữ ngôi bảo tháp, ông Trần Q.H. cho biết, đang trông coi khoảng hai mươi mấy ngàn hũ cốt. Ông nói:

- Diện tích ở đây ngày càng hiếm v́ người vô th́ nhiều, người ra th́ ít.

Ông không xác nhận nhưng chúng tôi biết, tin nói các hũ cốt không người viếng thăm, một thời gian dài sẽ bị đưa đến một nơi khác “biệt vô âm tín” không phải là tin đồn vô căn cứ.

Những Câu Chuyện Oan khuất.

Đầu giờ chiều một ngày giữa tháng Tư, năm 2010, trong vai người có bà ngoại đang nằm tại ngôi bảo tháp này, chúng tôi đến t́m gặp ông Trần Q. H. Ông niềm nở mở cửa mời chúng tôi vào ngôi bảo tháp h́nh trôn ốc, chính giữa là bàn thờ, chung quanh là mấy ṿng kệ chứa đầy hũ cốt.

Bàn thờ nhang đèn sáng choang, khói hương nghi ngút. Một chiếc máy nhỏ liên tục phát lời tụng niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” vang vang cùng chuông mỏ. Chúng tôi ṭ ṃ đọc những hàng chữ khắc trên những bảng nhựa, tên tuổi phía dưới di ảnh của các hũ sành chen chúc, la liệt. Có người qua đời khá lâu, từ bốn mươi năm về trước, nhưng cũng có người hóa thân thành tro bụi chỉ mới vài tuần lễ.

Có khoảng năm hũ cốt được đặt trang trọng trên bàn thờ. Chúng tôi đoán đó là những người “đặc biệt” được người giữ tháp để nằm ở vị trí “ngon lành” nhất. Tiếp đến là hũ cốt chiếm phần “mặt tiền”, khác hẳn những hũ cốt nằm tận trong sâu của ngăn kệ, không ai nh́n thấy mặt, thấy tên.

Ông H. cho biết ngày nào cũng thắp nhang hai lần vào buổi sáng và buổi chiều. Ông cầm bó nhang nghi ngút khói, đi một ṿng để cắm đều mọi nơi. Tôi bỗng nói:

- Anh tin có một thế giới tâm linh không?

Ông H. tỏ vẻ bối rối trước câu hỏi bất ngờ mà có lẽ trước đó chưa ai đặt ra cho ông. Ông ra chiều suy nghĩ đăm chiêu rồi trả lời:

- Có chứ. Tôi tin.

Âm khí trong ngôi bảo tháp h́nh như thêm nặng nề khi câu chuyện bắt đầu. Giọng của ông trầm đều và nhỏ lại hẳn. Tôi phải cố gắng lắm mới nghe được từng tiếng nói của ông.

Ông kể chậm răi nhưng liền lạc, như có một sức cuốn hút vô h́nh:

- Một hôm gần đây, tôi thắp nhang xong th́ cũng vào giữa trưa. Chung quanh thật vắng vẻ, yên tĩnh. Tôi ngồi trên ghế, nhắm nghiền mắt lại… Bỗng dưng, tôi cảm thấy như có bóng người lảng vảng quanh ḿnh, đi lại, đi qua… Tôi mở mắt ra và nghĩ có khách vào bảo tháp, đi tới đi lui nh́n kiếm hũ cốt người thân của họ v́ không biết chỗ.

Như thường lệ, tôi đứng dậy đi ṿng phía bên kia định chận đầu để hỏi. Tôi đi một ṿng tṛn, ṿng qua, ṿng lại, ṿng trong ṿng ngoài không thấy ai hết. Tôi thừ người ra, định tâm một hồi và chợt hiểu, người ở cơi âm lảng vảng đâu đây cho tôi thấy, chứ không phải là người ta.

Một đêm khác, trong giấc mộng, tôi thấy ḿnh bưng b́nh bông từ trên lầu một đi xuống cầu thang, vô tầng trệt để bỏ bông cũ thay bông mới, chợt thấy một cô gái mặc áo dài trắng từ cầu thang tầng dưới đi lên. Cô thấy tôi liền nhoẽn miệng cười chào.

Thay bông xong, tôi bước lên cầu thang lại đụng mặt cô lần nữa. Và tới ba bốn lần như vậy, hễ tôi đi lên th́ gặp cô đi xuống, tôi đi xuống th́ chạm mặt cô đi lên. Tôi thấy lạ liền hỏi:

- Chào cô, cô là ai sao tôi không biết?

Trong giấc mộng, tôi vẫn nghe tiếng cô trả lời rơ mồn một:

- Dạ, anh không biết em, nhưng em biết anh.

- Ủa, cô là ai sao biết tôi?

- Mai mốt, chừng ba bữa nữa, anh sẽ thấy em, anh biết.

Tỉnh giấc mộng, tôi vẫn chưa hết bàng hoàng. Vài hôm sau, có một người đàn ông đến bảo tháp trong giờ làm việc hỏi thăm hũ cốt mang tên P. Thị D. Tôi lật sổ ra thấy tên đó, dẫn người đàn ông đến, ôm b́nh cốt đặt lên bàn thờ để ông thắp hương khấn vái. Khi nh́n di ảnh gắn trên hũ cốt, tôi nhận ra ngay cô gái đă gặp trong giấc mơ, cũng mặc chiếc áo trắng, gương mặt cười cười y hệt trong h́nh.

Tôi kể lại giấc mơ cho người đàn ông này nghe. Ông nói:

- Tội nghiệp, chúng tôi bận bịu làm ăn, lâu quá không đến thăm nên cô hiện ra trong giấc mơ cho ông thấy.

Thấy cô hiển linh, tôi thường thắp nhang khấn vái cô pḥ hộ cho chúng tôi. Khoảng tám năm trước, tức vào năm 2001–2002, có thêm câu chuyện ly kỳ:

Một ông cụ đă quá văng, nhập hồn vào xác đứa cháu ngoại của ông, nằng nặc đ̣i rời bảo tháp chùa Vĩnh Nghiêm để sang Mỹ. Tính đến ngày xảy ra câu chuyện, ông cụ ấy mất mới chừng ba, bốn tháng.

Tôi c̣n nhớ khoảng ba giờ chiều, một cô gái, cháu ngoại của ông ở Mỹ về thăm nhà, được gia đ́nh dẫn đến bảo tháp viếng thăm hài cốt của ông, trong lúc tôi đang làm việc. Người nhà của ông cụ kể cho tôi biết, trước đây cô cháu ngoại ở với ông, được ông săn sóc, nuôi dưỡng cho đến khi cô bé theo mẹ sang Mỹ đoàn tụ gia đ́nh. Ông ngoại ở lại Sài G̣n, sau đó qua đời v́ bạo bệnh, cô cháu ngoại không về được, măi cho tới ngày cô về thăm.

Trong buổi tiếp xúc với chúng tôi khoảng ba giờ chiều, cô thấy hũ cốt của ông cụ đặt ở cao quá, nên ngỏ lời xin thầy trụ tŕ chùa Vĩnh Nghiêm dời xuống chỗ thấp. Ḥa thượng trụ tŕ đồng ư và cô Việt kiều yên tâm ra về.

Bỗng nhiên đến nửa đêm, khoảng một giờ sáng hôm đó, người nhà của cô gọi điện thoại đến chùa gặp ḥa thượng cho biết, cô cháu ngoại không chịu ngủ mà cứ nói lảm nhảm suốt đêm:

- Cho tôi đi theo cháu tôi. Cho tôi đi theo cháu của tôi.

Người nhà của cô c̣n hỏi thầy:

- T́nh trạng vậy giờ phải làm sao?

Thầy nói:

- Để sáng mai tính, chứ bây giờ khuya rồi không làm ǵ được. Hồn của ông cụ nhập vào cô cháu ngoại rồi.

Sáng hôm sau, ba, bốn người trong gia đ́nh đưa cô bé đến. Cô bị hồn ông cụ nhập vào cứ nói lảm nhảm:

- Tôi đă dưỡng nuôi cháu, xin cho tôi theo cháu tôi.

Chính tại ngôi bảo tháp này, câu chuyện giữa tôi và cô bé bị nhập hồn diễn ra kỳ dị. Tôi nói với hồn ma của ông đă nhập vào cháu ngoại:

- Ông muốn đi th́ cho ông đi. Tôi sẽ làm thủ tục hồ sơ để cô bé bưng hũ cốt qua Mỹ nhé.

Tôi làm hồ sơ, bảo cô gái kư tên. Rồi tôi hỏi họ tên, địa chỉ và số điện thoại bên Mỹ. Cô nói liền họ tên của ông ngoại. Nhưng địa chỉ và số điện thoại của cô ở Mỹ th́ cô không trả lời được. Tôi hỏi đi hỏi lại, cô vẫn lắc đầu nói không biết.

Tôi thừa biết trong giấy tờ tùy thân của cô có sẵn địa chỉ và số điện thoại của cô. Nhưng cái hồn nhập xác của cô là ông già chưa từng đến Mỹ, nên không thể nào biết được. Tôi bảo ông:

- Ông nói địa chỉ để tôi ghi vào hồ sơ rồi cho ông đi liền.

Mặt của cô cháu ngoại ngớ ra, rồi tiếp tục trả lời:

- Không biết.

- Ông biết không? Nếu không biết th́ không cho đi.

- Không biết. Xin cho tôi theo cháu tôi.

Tuy nói vậy nhưng tôi cũng làm thủ tục cho cô bé mang cái hũ cốt của ông cụ ra đi.

Đoàn Tăng Sĩ Đài Loan Làm Lễ Rước Vong Linh Bổn Sư.

Ông Trần Q. H. đă giữ bảo tháp ở chùa Vĩnh Nghiêm hai mươi năm nay, c̣n kể một câu chuyện ly kỳ khác như sau:

- Vào năm 1998, khoảng chín giờ sáng, tôi bỗng thấy hai chiếc xe ca loại lớn, chở trên trăm người vượt cầu Công Lư, dừng lại dưới chân cầu, cách cổng chùa năm mươi thước. Từ trên xe, cả đoàn tăng sĩ Đài Loan bước xuống, áo cà sa chỉnh tề.

Họ xếp thành hàng dài, vừa đi chậm răi vừa tụng kinh, cứ đi ba bước quỳ xuống lạy một lạy "tam bộ nhất bái".

Đoàn người mặc áo cà sa vàng thắm dẫn dài đến trước cổng chùa, vào trong sân. Không ai hiểu việc ǵ cho đến khi anh hướng dẫn viên du lịch, cùng với một người tự xưng là thân nhân của vị bổn sư Đài Loan, đă viên tịch tại đảo quốc này bốn, năm mươi năm trước tŕnh bày rằng, đoàn tu sĩ Đài Loan đến viếng bổn sư của họ đang… tu tại chùa Vĩnh Nghiêm.

Họ kể cho biết, vị bổn sư viên tịch bốn, năm mươi năm nay, cứ đến ngày giỗ của bổn sư th́ các đệ tử kéo về dự lễ rất đông tại Đài Loan. Thế nhưng, vào năm 1998, khoảng năm đệ tử của ông ở các chùa khác nhau tại Đài Loan, cùng nằm chiêm bao cùng một giờ thấy sư phụ nhắn nhủ rằng, ông "đang tu tại chùa Vĩnh Nghiêm, Việt Nam".

Liên lạc với nhau, họ giật ḿnh kể lại điềm vị bổn sư về báo mộng y hệt nhau cho nhiều người. Hôm sau trong ngày giỗ cụ, các tăng sĩ bàn kế hỏi địa chỉ chùa Vĩnh Nghiêm và xin t́m đến để rước linh vị của ông.

Thầy trụ tŕ chùa Vĩnh Nghiêm là thầy Kiểm không hề biết tên tuổi bổn sư của họ, nhưng vẫn đồng ư để đoàn tăng sĩ Đài Loan làm lễ rước vong linh. Mỗi sáng họ đến chùa tụng kinh, chiều nghỉ cho đến sáng hôm sau tụng tiếp, suốt một tuần lễ để gọi là rước vong linh của bổn sư họ về Đài Loan.

Lời kinh kệ và chuông mỏ rền vang cả khu vực quanh chùa. Câu chuyện chấm dứt ngay sau khi đoàn tăng sĩ an ḷng rời Việt Nam. Từ đó đến nay, chúng tôi không nghe ai nhắc đến vong linh của vị bổn sư người Đài Loan đó nữa.

Chuyện Bóng Trắng Cản Đường

Từ những câu chuyện kỳ lạ xảy ra tại ngôi bảo tháp, ông Trần Q. H. c̣n thân t́nh kể lại chuyện có thật xảy ra với chính ông. Ông kể:

- Năm 1969, tôi từ nhà bà nội của tôi ở Bạc Liêu về Long An vào lúc nửa đêm, một ḿnh trên chiếc xe gắn máy. Khi chỉ c̣n cách nhà khoảng năm cây số, trước mặt tôi là một cây cầu, đoạn đường đang đổ đá lởm chởm.

Trời mưa lắc rắc như phủ một làn sương mờ… Tôi đang chạy xe, bỗng thấy một bóng trắng xuất hiện giữa đường trước mặt. Tôi chạy một hồi nữa, lại vẫn cái bóng treo đàng trước như đùa giỡn. Tôi nghĩ chắc ḿnh bị hoa mắt v́ hồi ban chiều cũng đă “cụng” vài ly.

Bóng trắng cứ lởn vởn phía trước. Tôi bỗng giật ḿnh khi biết ḿnh vừa băng qua nghĩa địa. Tôi vừa lo, vừa sợ, vừa giận, nghĩ có lẽ bị ai đó trêu chọc. Tôi nhất định tông xe vào cái bóng, đụng đại, nếu không đụng th́ biết ngay là… ma.

Tôi kềm chặt tay lái, rú ga, phóng xe chạy thật nhanh nhắm ngay cái bóng nhào tới, th́ thấy ḿnh đang chạy vào khoảng không. Tôi thắng xe lại, người run lẩy bẩy. Tôi đứng ở dưới chân cầu định thần lại chừng mười lăm phút, cách dốc cầu khoảng trăm thước.

Bỗng nhiên, tôi nghe một tiếng nổ ầm vang làm tôi bay nhào xuống ruộng. Chiếc xe của tôi ngă lăn, vẫn c̣n nổ máy, đèn sáng chói. Một hồi sau, mấy người lính Bảo An giữ đồn chạy tới rọi đèn la lối:

- Ai đây, ai làm ǵ đây?’

Khi rọi đèn thấy tôi, họ la lên:

- Ủa H. hả? Đi đâu đây?

Tôi thều thào:

- Tôi đi chơi khuya về.

Đó là đồng đội của tôi nh́n ra tôi mặt đầy bùn đất. Tôi chỉ bị xây xát v́ sức nổ đánh té xuống ruộng.

Họ hỏi tôi:

- Ông say rượu hả?

Tôi cười mếu:

- Có chút chút.

Mấy ổng dựng xe lên, đạp máy cho tôi chạy đi. Th́ ra, VC đặt ḿn phá cầu. Nếu không nhờ bóng trắng đó chặn đường th́ tôi tiêu tùng. Ông Q. H nói thêm:

- Khi tuổi ngoài năm mươi tuổi, những đêm khó ngủ, nằm nhớ lại chuyện đă xảy ra, tôi mới hiểu phần nào sự huyền bí của thế giới vô h́nh. Tôi nhớ hồi c̣n nhỏ, thường đón xe lam đến trường. Có một bữa trưa, tôi ngồi cạnh một bà lăo. Tôi nhường chỗ cho bà cụ vô ghế trong.

Da của bà đă trổ đồi mồi, răng rụng chỉ c̣n trơ vài cái. Tới lúc bà cụ xuống xe, tôi tội nghiệp dành trả tiền xe cho bà. Khoảng nửa tháng sau, cũng trên đường đi học, cũng ngồi xe lam, cạnh một quân nhân Việt Nam Cộng Ḥa mặc sắc phục rằn ri, mà tôi không nhớ binh chủng nào. Ông bảo tôi:

- Lên đây ngồi đi em.

Tới trường, tôi xuống. Ông lính bảo:

- Em đi học đi, anh trả tiền cho.

Bây giờ nhân quả báo liền. Ḿnh giúp người này th́ người khác giúp ḿnh. Nhân quả trong đời này rất nhanh. Nếu mọi người đều làm việc tốt, nghĩ chuyện tốt th́ xă hội yên ổn, tốt đẹp.

Ông Q. H. tâm sự:

- Tôi làm đây hơn hai mươi năm. Trước đó, tôi làm nhân viên Sở Giao Thông Vận Tải, nhậu quá lâm bệnh, có lần xỉu tại chỗ. Tôi bị sưng gan, vô bệnh viện điều trị, chỉ bị tổn thương chứ chưa tới nỗi chai gan.

Có ông bác sĩ nằm kia, đă điều trị bệnh cho tôi, la rầy tôi dữ lắm nhưng lại chết v́ ung thư gan, v́ nhậu rượu quá nhiều. Khi ḿnh ở nhà, bạn đến rủ đi nhậu, c̣n ḿnh nằm bệnh th́ không ai tới t́m, cuối cùng chỉ có vợ con ở bên giường bệnh. Tôi nghĩ buồn sự đời mà bỏ đứt rượu luôn mười năm nay.

Ông Q. H. tin vào nhân duyên, mạng số. Không phải t́nh cờ, mà nhờ nhân duyên, ông trở thành người săn sóc bảo tháp, an ủi những linh hồn vất vưởng ở chùa Vĩnh Nghiêm đă hai mươi năm nay.

 

Click the image to open in full size.

Bảo tháp chùa Vĩnh Nghiêm tháng Tư, năm 2010

 

 
Phụng Linh
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
daibi1956
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 13 February 2008
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 656
Msg 2522 of 2534: Đă gửi: 09 May 2010 lúc 10:37am | Đă lưu IP Trích dẫn daibi1956

Bài viết ở trên thật là tuyệt vời.

__________________
Khi nào Có (1) = Không (0)?
Quay trở về đầu Xem daibi1956's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi daibi1956
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2523 of 2534: Đă gửi: 12 May 2010 lúc 4:29am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

THẦN MẮT VUA THÀNH THÁI TRỊ CỌP

 TRẮNG TRONG BÁCH THÚ

 

Bài này trích tập hồi kư “Sejour enchenteur en Annam” của Jean Fauriel, đại tá, chánh vơ pḥng toàn quyền Paul Doumer trong đoạn về Hội Cầu 7-1902,khi vua Thành Thái ngự giá Bắc Tuần, đặc biệt là vụ nhà vua một ḿnh vào chuồng hổ Bách Thú. Đây là một chuyện thật rất lạ.

 

Tháng 7-1902 tức tháng sáu năm Nhâm Dần, Pháp mở hội Cầu linh đ́nh mời vua Thành Thái ra Hà Nội, chủ tọa danh dự lễ khánh thành cầu sắt Du-me dài nhất Á Châu hồi đó, gần hai cây số, khởi công từ 1898 đến 1902. Sau cuộc lễ tại khán đài dài một trăm mét, dựng dưới bệ chân cầu phía đầu dốc Hàng Khoai, vua Thành Thái được viên toàn quyền Đông Dương P.Doumer, hộ giá đi ngự khán các thắng cảnh cố đô, thăm các đền Hai Bà, Bạch Mă, Ngọc Sơn, Đền Giám, Quan Thánh.

 

Tại đây dân làng dàn đầy nghi trượng, nhang án bái mạng: các hương hào bô lăo áo thụng xanh xếp hàng trước đền nghênh giá, rồi rước vua vào đền giữa tiếng nhă nhạc, chuông trống nổi lên. Vua không bước vào chính điện, tiến thẳng vào trong cung theo sau là đoàn quan khách Pháp Nam tùy giá.

 

Đến trước bệ tượng thần Trấn Vũ khổng lồ đồng đen cao bốn thước gần đụng nóc, vua Thành Thái khựng lại đứng ngó thần tượng nghiêm giọng quở phán:


- Từ Lê triều đến bản triều, thần tướng được sắc phong hàng Tứ thần Bắc thành, tri nhậm Bắc môn, vậy uy vũ thần thông đâu, mà để ngọai quân xâm lấn thành đến hai lần năm Dậu, Ngọ (1873–1882) khiến đất nước lệ thuộc há chẳng phải làm nhục mạng Triều đ́nh sao?


Vua dứt lời bổng gió lớn nổi lên, làm đứt rơi tấm rèm đỏ từ trên mái rủ xuống sàn che trước tượng, đồng thời trên toàn khối đồng đen tượng, hiện lên lấm tấm những hạt nước óng ánh như giọt sương trên cỏ. Thoáng sau, các giọt nước lớn mọng lên bằng hột bắp, rồi ṛng ṛng chảy xuống như mồ hôi vă trên da.

 

Thấy vậy các hương lăo kỳ mục và viên thủ từ quỳ xuống chắp tay vái lạy vua liên hồi, miệng kêu xin trả tội cho thần tướng (cũng là Thần Hoàng của họ). Không nỡ, vua bỏ ra ngoài. Lúc đó, tôi (J.Fauriel) đứng cách sau vua vài bước, bên toàn quyền Doumer, thấy vậy làm lạ, bèn hỏi con trai Cựu Kinh Lược Sứ (Hoàng Cao khải) là Ngự Tiền thông sự Hoàng Trọng Phu.

 

Sau khi được Phu giải thích hiện tượng kỳ bí vừa xảy ra, tôi rút khăn tay, lau miết khô chổ mặt tượng ư muốn phối kiểm hiện tượng mà tôi cho là hơi ẩm ướt, không khí đọng lại chứ không phải mồ hôi ông thần thoát ra như người sống.

 

Nhưng rồi tôi sửng sốt khi toàn quyền Doumer cũng ngạc nhiên như tôi, trước hiện tượng khó lư giải này. Dù chẳng muốn tin là hiện tượng thần bí cũng không được, v́ tôi đă lặp lại hai lần việc lau khô một chổ khác trên vạt áo tượng. Nước lại đọng nữa như người toát dương lau ráo mồ hôi lại toát ra.


Doumer Khích Khéo Vua Vào Chuồng Hổ


Đoàn tùy giá theo vua ra khỏi đền Quan Thánh, lên xe tới vườn Bách thú gần đó. Vua Thành Thái được hướng dẫn đi coi các chuồng thú và đi thuyền thăm cù lao Bách Cầm, giữa hồ Bán Nguyệt nuôi các loại chim lạ, công, trĩ, phụng đầy trong đó đủ màu sắc.

 

Vua chợt nghe tiếng cọp gầm, đ̣i tới coi. Viên giám thị Tây trong đoàn tùy giá tâu:

 

- Từ hơn mười ngày nay có một chuồng mănh thú không được quét rửa, v́ một cọp lớn vừa bắt nhốt tại đây quá hung dữ, phá chuồng không ai dám đến coi. Cọp này rất hiếm như voi trắng, khó bẫy, nên nấn ná không nỡ bắn bỏ, hy vọng ít ngày nó sẽ thuần hiền. Nhưng đến hôm nay nó vẫn hung hăn như ngày mới đưa từ rừng về.

 

Hể cứ thấy bóng người kể cả phu chuồng đem đồ ăn thịt sống đến, là nó từ trong nhảy vọt ra coi như không có trấn song sắt ngăn cản. Bị dội trở lại, nó cứ phóng tới phía người hoài như không biết đau đớn…cho tới khi không thấy ai đứng trước chuồng mới thôi.

 

Thoạt đầu cho nó ăn ba kư một ngày, sau hai kư v́ muốn cho nó đói sẽ bớt hung hăng. Nhưng cũng chẳng thấy bớt phần nào định rút c̣n một kỳ rưỡi lại sợ nó đuối sức chết, đành để vậy. T́nh trạng khiến chuồng nó quá nhơ nhớp, e ngài ngự tới coi sẽ không chịu nổi?


Thủ hiến Đông Dương mỉm cười nói:

 

- Lúc này, ước ǵ có cặp mắt Nă Phá Luân (Napoleon) đại đế chế phục cọp dữ để phu vào quét dọn sạch sẽ trước khi bệ hạ tới ngự khán.

 

Vua Thành Thái hỏi:

 

- Chẳng hiểu long nhỡn đại đế như thế nào, chứ trẫm thấy cặp mắt chớp điện của ngài Toàn quyền cọp thấy chắc cũng phải kinh oai.

 

Doumer lắc đầu mỉm cười:


- Làm sao bản chức có được cặp nhỡn sấm sét như của đại đế Nă Phá Luân? Chỉ có những bậc chân mạng thiên tử như Bệ hạ, mới có thần nhỡn chế ngự mănh thú mà có lẽ Bệ hạ cũng không ngờ.


Câu nói của Doumer đă mơn trớn mặc cảm tự tôn của nhà vua, ngài phán:


- Trẩm nghe tâu có bạch hổ bất trị, muốn tới coi cho biết cọp lạ này. Thực ra như ngài thủ hiến vừa nói, trẫm đă có vài lần chế phục thú dữ. Năm mười tuổi sắp làm vua đă cứu phu nhân (mẹ để vua, tức phu nhân Thụy Quốc Công Dục Đức hồi đó) suưt bị con khuyển điên trong hưu mạc xúc phạm.

 

Khuyển này của ngục quan rượt cắn một cung nhân, rồi nhào tới chổ sập phu nhân ngồi. Lúc đó c̣n nhỏ, hầu bên mẹ, thấy nguy. Trẫm vùng đứng lên không sợ sệt, nhảy xuống cản trước ác khuyển, lớn tiếng quát nạt. Con vật khựng lại nhe nanh gầm gừ rồi cúp đuôi lủi mất.

 

Mấy năm sau, bên trại cấm binh, Thương vệ úy có một thớt tượng già trên trăm tuổi, ngà sút lung lay muốn rụng. Quá đau nhức, voi ngày đêm rống la làm náo động kinh thành, phá chuống sút đứt ḷi tói xiềng sắt. Vệ úy chạy sang Cung Hiển Thánh tâu xin phép bắn hạ, nhưng trẫm không cho, v́ cấm lệ từ Cao Hoàng triều không được giết voi ngựa trận già, trừ phi chúng nổi điên hại người.

 

Rồi trẩm tới đó coi, thấy trẫm tiến đến trước chuồng, voi gục gặc đầu ngồi xuống nghênh giá. Trẫm vuốt ve trán, ṿi nó, vỗ về cho nó biết trẫm không cho phép bắn nó. Voi đứng im nghe, hai tai phe phẩy, co cẳng đu đưa, gật đầu liên hồi ra dấu tạ ơn trẫm, khi nghe trẫm biểu nó sắp tới cơi về chầu tiên đế, hăy giữ trọn lành, chớ tạo ác nghiệp.

 

Voi nhỏ lệ, cúi đầu nghe mệnh. Từ đó nó thôi gầm rống, hết phá chuồng; lúc quá đau nhức chỉ thở ph́ pḥ như kéo bể rồi nghếch đầu trên đống cỏ, nước mắt ràn rụa, hơn tháng sau mới chết.


Doumer tâng bốc:


- Bệ hạ quả là bậc chân mạng mới đủ thần oai cảm hóa được mănh thú!


Như không để ư đến lời xưng tụng của viên toàn quyền, vua tới giám thị Pháp đứng bên:

 

- Trẫm tới coi bạch hổ ông hăy hối phu đến dọn chuồng đỡ dơ!


Viên giám thị có vẽ phân vân nghi ngại; vua phán tiếp:

 

- Hăy cho phu tới dọn dẹp! Có trẫm, cọp không dám hỗn.


Doumer đưa mắt ra dấu cho giám thị mau thi hành lệnh vua. Lát lâu sau, ba phu vườn tề tựu đồ nghề sẵn sàng bắt tay vào việc. Một gă leo lên móc, điều khiển ṿng xoay răng cưa kéo cánh cửa sắt lên để dưới đất, trước chuồng, một gă khác lùa sao cho cọp vào căn trong trước khi khởi sự quét rửa.


Một Ḿnh Vua Với Cọp Trắng Trong Chuồng.


Lúc đó vua Thành Thái c̣n trẻ, hai mươi bốn tuổi. Quan Chưởng Phủ tùy giá Ưng Thân, hiểu ư Doumer muốn khích vua vào chuồng hổ, hồi đó Pháp không ưa vua Thành Thái, v́ ngài tỏ ra không ưng thuận như Khâm Sứ Rheinard đă trông chờ, nên trên đường đi tới chuồng thú, quan tùy giá thấp giọng tâu can vua chớ để mắc mưu Pháp, vào chuồng cọp dữ. Ngài mỉm cười:


- Biết lắm chứ! Nhưng trẫm cần cho họ thấy vua Nam chẳng thua đại đế họ.

 

Quan Chưởng sự có sắc lo ngại, v́ cọp bạch quá hung hăn và không lường trước được chuyện bất ngờ, có thể làm tṛ cười cho họ. Nhưng vua đầy tự tin, phán:

 

- Cũng như bạch tượng, bạch hổ là giống giác linh, ắt không dám phạm giá, khanh chớ bận tâm!


Vua dứt lời th́ đoàn tùy giá cũng vừa tới khu chuồng mănh thú h́nh móng ngựa. Con bạch hổ lớn như ḅ mộng, lông đă ngả mầu xám lợt, đang vờn qua vờn lại trước hàng trấn song sắt lớn hơn ngón tay cái. Bỗng nó khựng lại, vểnh tai, dớn dác rồi gầm như sấm nổ, chồm dựng hai cẳng lên bám song sắt khi thấy có bóng người và tiếng chân bước đến gần.

 

Nó lồng lộng hầm hang thêm dữ hơn, khi tấm cửa sắt ken két kéo lên chờ nó chun qua, nhất là lúc gă phu xuất hiện trước chuồng, tay cầm sào dài lùa qua trấn song dồn cọp vào căn trong. Bạch hổ hầm hè nhe nanh dựng đứng râu ria dễ sợ, lừ mắt không rời cây sào rồi, lẹ như chớp nó..cắn, dập cây tre hóp cứng hơn gỗ.

 

Chưa hết, nó cong ḿnh nhảy trái, phóng bàn móng sắc qua khe trấn song, tát vào tay gă phu. Hoảng hồn, gă buông vội cây sào găy co gị dông mất. Vua thấy phu không dồn được cọp, ngài nhất quyết vào chuồng làm việc đó cho họ. Cả đoàn tùy giá nhất tề can vua v́ cọp quá dữ.

 

Viên toàn quyền tỏ ư với vua là y hối tiếc, đă vô t́nh nêu câu chuyện mắt đại đế Nă Phá Luân, khiến vua muốn vào chuồng cọp để cho thấy đế mạng của ngài. Vua mỉm cười phán:

 

- Ngài Thủ hiến và các khanh sợ cọp dữ nên can trẫm, nhưng trẫm không sợ cọp nên không nghe can. Chẳng qua cọp cũng là thần tử như chư khanh. Trẫm không hại nó, làm sao nó dám phạm giá?

 

Dứt lời, vua phán biểu giám thị Pháp dẫn ngài đến cửa chuồng. Đoàn ngự giá đi ṿng ra phía sau khu chuồng móng ngựa. Không thấy bóng người nữa, cọp bớt lồng lộn phá chuồng, vờn qua vờn lại, trán măi miết trấn song như muốn t́m lối thoát một cách vô vọng. Th́nh ĺnh, nó khựng lại gầm như sấm, dáo dác đôi mắt rực lửa ngó về sau chuồng.

 

Nó vừa thoáng thấy bóng người và tiếng bước đoàn ngự giá, đi đầu là vua Thành Thái, uy nghi trong bộ bào vàng thọ đóa, đầu đội khăn hoàng đoạn thêu kim tuyến, quần vóc vàng chít ống bỏ trong đôi hia vàng thêu tản vân. Hông trái đeo bội kiếm ngắn, vua tiến đến trước cửa sắt, có giám thị theo sau.

 

Viên này xách ṿng ch́a khóa, sẵn sàng để mở cửa chuồng. Sau giám thị là hai thị vệ vua mang kiếm tuốt trần, cùng hai cận vệ của toàn quyền tay cầm súng sáu. Chót cùng là Chưởng phủ sự Ung Thân lăm lăm trong tay thanh quất lưỡi cong.

 

Kỳ dư đoàn tùy giá c̣n bảy, tám người đứng ngoài xa nh́n vào. Viên thủ hiến và chánh vơ pḥng Fauriel không có trong số này, đứng cả phía trước chuồng, thập tḥ chờ coi màn đối đầu có thể là hy hữu nhất đời họ, giữa vua nước Nam và “ông Bạch” bách thú như người ta gọi hồi đó.


Vua tiến đến cánh cửa sắt chừng một thước, dừng lại khoác tay cho giám thị bước lên mở cửa. Trong chuồng, cọp thấy người lồng lộn hầm hang, cào bàn móng sột soạt trên nền gỗ, nghe hết hồn. Có điều kỳ lạ nó không nhảy vọt tới cửa, nhưng vẫn nhào vào trấn song trước chuồng khi thấy bóng người lấp ló.

 

Viên giám thị xoay hai ṿng ch́a trong ồ khóa, đọan lui lại vài bước, nhường chổ vua tiến lên tự tay mở vào. Ngài đưa tay nắm trấn song cửa, nhưng chưa kéo ra, day đầu về đoàn tùy giá, vua xua tay ra hiệu hăy lùi ra thật xa, đừng thấp thoáng đứng gần cửa chuồng. Mặc dù có lệnh vua họ đều băn khoăn do dự v́ sứ mạng bảo giá, không đành để vua một ḿnh với cọp dữ. Vua hiều ư nghiêm sắc phán rằng:

 

- Cọp thấy nhiều người, súng gươm nai nịch có thể kinh tâm làm hỗn. Ngài muốn vào chuồng để dụ cọp chứ không dọa cọp. Và ngài nhủ mọi người hăy vững tin nơi ngài, sẽ không có chuyện chi cũng như ngài tin nơi ngài, nên không sợ hăi và khỏi cần sự trợ oai, hộ vệ.

 

Khi đoàn tùy giá đă lùi xa khuất sau tường đá, vua Thành Thái mới ung dung đưa tay kéo mở cửa sắt. Cánh cửa ken két xoay gần nửa ṿng, vua co cẳng bước vô, lại đặt xuống v́ trên sàn chuồng, tràn ngập phân tiểu cọp lênh láng không có chổ ngài đặt hia, trong khi xú uế xông lên nồng nặc. Tuy nhiên vua vẫn không lộ vẽ ghê tởm nhăn mày bưng mặt, như viên giám thị đứng sau luôn miệng nhổ x́ xoẹt, chờ vua mở cửa là lật đật tháo lui như bị ma đuổi.

 

Không chùn bước trước cảnh dơ dáy, vua đóng cửa sắt lại, đứng trấn phía trước, ra lệnh cho hai phu vườn lùa ṿi nước qua trấn song, xối mạnh rửa một góc chuồng lấy chổ ngài xê dịch dễ dàng. Đoạn vua mở cửa bước vào trong chuồng đứng xọac chân trấn ngang bực thềm, hai tay chống nạnh thủ thế quan sát phản ứng mănh hổ.

 

Thật không ngờ! Cọp chỉ gầm lên một tiếng, nhe nanh cào móng rồi chồm lên hạ xuống, đảo qua vờn lại trong góc chuồng như bị thần oai vua chế phục. Nó không hầm hang thu ḿnh chụp móng nhào tới chụp vua, như nó vẫn làm khi thấy có người.

 

Toàn quyền paul Doumer, viên quan năm vơ pḥng và giám thị đứng nín thở trước họat cảnh, đă ngó nhau sững sờ… Trong chuồng vua nhích bước lần đến gần cọp, mắt ngài vẫn đăm đăm như thôi miên không rời mắt ác thú. C̣n cách ba thước, bạch hổ bỗng chồm dựng hai cẳng lên vịn vào trấn song, dường như muốn tránh né thần mắt áp đảo của nhà vua, nhưng nó vẫn hầm hang nhe nanh ngoái cổ ngó chừng.

 

Vua rút lên thanh bội kiếm chiếu mũi nhọn vào trán mănh thú, nạt lớn như một lệnh truyền:

 

- Quỳ! Bạch Hổ Quỳ!

 

Cùng lúc ngài chỏ mũi kiếm xuống sàn, ra dấu bắt nó quỳ. Khi vua lập lại lệnh này lần thứ ba, cọp gầm lên, buông hai cẳng trên trấn song xuống, rồi vươn ḿnh về phía vua, đầu cúi xuống trong điệu bộ quỳ bái. Vua gật đầu khen:

 

- Hảo a! hảo! Trẩm miễn lễ! Miễn lễ!

 

Cọp bạch vẫn rạp đầu trên hai cẳng ruỗi song song như vươn vai. Đến câu “miễn lễ” thứ ba dứt, nó đứng thẳng lên, mắt lấm lét vẫn ngó chừng thỉnh thoảng gầm gừ nhẹ, rồi vờn qua vờn lại hướng về phía vua với dáng rụt rè, bớt hung hăn. Vua lại chĩa kiếm vào cọp, tay trái chỏ vào khung cửa sắt đă kéo lên, ra dấu cho nó chun qua; ngài lại hạ lệnh:

 

- Nhập! bạch hổ cấp nhập!

 

Cọp hầm hè ngó vua rồi lại ngó về phía cửa sắt, đuôi ngoe nguẩy. Vua nạt lệnh lần nữa gắt hơn, mănh hổ rống lên một tiếng, riu ríu bước đến khuôn cửa sắt, nhưng c̣n hơn thước, hai cẳng nó bỗng chùn lại. Vua lại nạt nữa; cọp chần chừ e ngại, định chui vô lại thôi, cứ như thế hai. ba lần…

 

Vua quát một tiếng thật lớn, đập nằm lưỡi kiếm xuống sàn xi măng vang lên tiếng thép chát chúa. Không cưỡng được nghiêm lệnh, cọp rống lên rồi thấp ḿnh, cúp đuôi chui tọt qua. Cánh cửa lập tức hạ xuống. Thế là xong!


Bên ngoài, ba viên chức Pháp tận mắt thấy từ đầu đến chót, màn nghẹt thở giác đấu không đổ máu và mồ hôi này, cũng vổ tay hoan hô nhà vua, đă dũng cảm phi thường dùng thần mắt, thần oai chế ngự được cọp dữ bách thú, một thành tích mà suốt năm mươi lăm năm, từ năm Canh Tư 1900, khai lập sở thú Hà Nội đến 9-10-54 ngày Pháp rút khỏi Bắc hà, chưa có người thứ hai làm được như vua Thành Thái.


So Sánh Với Thần Mắt Nă Phá Luân


Chiều hôm đó, trong bữa dạ tiệc tại biệt điện, toàn quyền lại một lần nữa tán dương thành tích xuất chúng của vua. Khiêm nhượng, ngài cho rằng đó không có ǵ đáng ca tụng.


- Người ta sợ cọp, thấy ai sai khiến được cọp th́ cho là can trường táo bạo. Cũng như kẽ dạy thú không sợ thú mới dám vào chuồng biểu diễn sai khiến thú. Tất cả do “Tâm” mà ra, do “Tâm” có định hay không. Kẻ dạy thú tâm định vững tin nơi ḿnh nên không sợ, khán giả tâm không định nên hoảng kinh.

 

Các nhà tu đạo ở rừng núi một ḿnh, không sợ thú dữ v́ họ tâm định tin nên vô úy vô ngại. Chính tâm định đó tạo nên cái oai, khiến ác thú phải kiêng nể. Trẫm cũng do tâm định tin nơi ḿnh mà dám vào chuồng cọp. Chắc đại đế Nă Phá Luân xưa vào chuồng sư tử cũng vậy.


Rồi vua yêu cầu viên toàn quyền thuật lại thành tích của đại đế Pháp, Doumer kể:


- Nước Pháp gần hai trăm năm lịch sử, chỉ có Nă Phá Luân đệ nhất, tay không vào chuồng sư tử một gánh xiếc Ư lớn nhất Âu châu ngày đó. Gánh này treo bảng thách thức bất cứ ai không khí giới, vào lồng sư tử đang tŕnh diễn, hôn tay cô dạy thú, rời khỏi chuồng an lành sẽ lănh năm ngàn Ư kim, bằng ba triệu lires ngày nay.

 

Hoặc lănh một cặp vợ chồng sư tử. Trong bốn năm gánh xiếc trở lại Ba Lê hai lần, vẫn duy tŕ bảng thách đố mà chưa ai dán thi thố liều mạng. Ít lâu sau lễ đăng quang, đại đế nghe tâu về gách xiệc này và hay tin sờ thú Vincennes có hai sư tử bị sét đánh chết.

 

Vài ngày sau ngày cùng hai cận vệ và trùm mật vụ Vidocq, vi hành đến coi vào cuối chương tŕnh, đúng lúc lồng sắt dựng lên chuẩn bị màn mănh thú. V́ vận thường phục đội cát-két kín trán không ai nhận ra, đại đế đến gỡ bảng móc ờ lồng sắt, giữa tiếng vỗ tay hoan hô vang rền của khán giả.

 

Sau thủ tục kư tờ cam đoan dưới tên Batholomes, chủ gánh dẫn ngài ra diễn trường giời thiệu với cử tọa và sau đó ngài mở cửa lồng, vào lúc nữ nghệ sĩ bắt đầu cầm chĩa điều khiển mảnh sư, đi trên trái cầu khổng lồ lăn ṿng quanh diễn trường.

 

Từng chập nó nhảy bổng lên cao..rớt xuống, bốn móng vẫn ôm lăn trái cầu, không mất thăng bằng, không té. Cánh cửa sắt chợt két mở, sư tử day lại thấy đại đế đóng cửa, tiến vào, mắt đăm đăm nh́n nó như thôi miên. Bờm cổ nó xù lên, râu dựng ngược, nhe nanh ph́ phè dễ sợ như sắp phóng tới chụp người lạ.

 

Nhưng đại đế không sợ sệt, vẫn bước đến bên nữ nghệ sĩ, vừa chăm chăm ngó nó bằng cặp mắt như phóng ra những tia điện chế ngự ác tính sư tử. Rồi bờm nó từ từ hạ xuống, thôi ngoe nguẩy trong khi ngài cười chào cầm tay cô dạy thú hôn. Mănh sư bổng gầm nổ, nhe nanh xù bờm.

 

Đại đế cũng thét nạt một tiếng lớn cướp tinh thần sư tử muốn làm dữ. Ngài buông tay nữ nghệ sĩ mắt vẫn thôi miên nó, vừa bước trở lui về phía cửa, ra khỏi lồng giữa những tràng pháo tay rào rào hoan hô nồng nhiệt cửa cử tọa. Sau đó, hoàng đế bỏ mũ nghiêng chào, khán giả mới nhận ra ngài, lại vang lên vỗ tay hoan hô:

 

- Muôn năm đại đế!


Nghe đến đây, vua Thành Thái thắc mắc nêu câu hỏi, tại sao gánh xiệc không đặt điều kiện, đ̣i người nhận thách đố phải sai khiến sư tử thực hiện một động tác nào đó, ví dụ nhảy qua một ghế cao chẳng hạn, hoặc phải vuốt bờm vuốt lưng hay đuôi nó, hơn là đ̣i hôn tay người nữ dạy thú, chẳng có ǵ là khó khăn nguy hiểm cả.

 

Viên toàn quyền đáp:

 

- Cuộc thách đố đó có vẻ không có ǵ là khó khăn nguy hiểm, nghĩa là chỉ cần đủ can đảm khơi khơi đi vào chuồng sư tử.. đến hôn tay cô dạy thú rồi trở ra là ăn giải, nếu ác thù không làm "khó dễ" đương sự trong chuồng.

 

Thực ra, điều kiện hôn tay c̣n nguy hiểm hơn việc vuốt bờm, vuốt lưng hay đuôi sư tử. Chính điều kiện này đă làm toi mạng và mang tật trọn đời, cho tất cả chín người tại Âu Châu, Trung Đông và Bắc Phi, trong đó có năm người chuyên nghề dạy thú và biểu diễn thú.


Vua Thành Thái chưa kịp phản hồi, Doumer lại tiếp:

 

- Thoạt tiên gánh xiệc đặt điều kiện "hôn hai má nữ nghệ sĩ". Do điều kiện "hôn má" này, mà vua dạy thú Hồng Mao gánh Harmley nổi tiếng của Anh Quốc, với gần ba chục tuổi nghề đă bị cắn đứt ĺa cổ, đầu nát ngướu nằm gọn trong hàm sư tử. V́ tai nạn nghề nghiệp này mà chủ gánh đă phải hủy bỏ điều kiện ôm "hôn má” bằng “hôn tay”.


Vua cười phán:

 

- Sư tử cũng cả ghen như người sao?

 

- Đúng vậy. Chủ gách xiệc đă khai thác máu ghen bệnh họan của sư tử mà đặt ra cuộc thách đố. Mănh thú ghen luôn cả với vị hôn phu nữ nghệ sĩ. Tôi nhớ tên chàng này là Montebello, cũng là tay dạy thú tên tuổi Tây Ban Nha, hồi đó cộng tác với một gánh lớn lưu diễn khắp thế giới. T́nh cờ hai gánh gặp nhau tại Ba lê, Montebello tới thăm cô vợ sắp cưới.

 

Con sư tử của nàng lại không chịu bất cứ ai bắt tay, chuyện tṛ cô thầy nó. Một hôm Montebello vô ư đứng quay lưng vào chuồng thú nói chuyện với nữ nghệ sĩ, không để ư đến con sư tử đang xù bờm trong chuồng. Đến lúc chia tay chàng nắm tay nàng. Bỗng một tiếng gầm vang. Montebello bị mănh sư tát qua khe song sắt trúng vai rách trong năm lần áo, cáo nát da thịt thấu xương máu ra lênh láng, phải đưa đi nhà thương, nằm hai tháng chưa lành.

 

Vua Thành Thái khen:

 

- Thực đáng bậc đại đế! Ngài đă tay không đương đầu với mănh sư chúa sơn lâm, một chúa sơn lâm biết hờn ghen như người c̣n khủng khiếp nguy hiểm hơn. Trẫm xin bội phục và coi việc vào chuồng cọp sáng nay chẳng đáng kể ǵ. Lời vua thành thực nhưng Doumer lại cho là lời khen mát mẻ, đáp:

 

- Nếu phân tách tỉ mỉ th́ không có sự hơn kém và cả hai thành tích đều phi thường. Mỗi bên có những ưu điểm riêng mà bên kia không có. Bệ hạ đi đối đầu với cọp rừng mới bắt về, chắc chắn là hung dữ. Nếu không hơn cũng bằng sư tử thuần nhưng cả ghen.

 

Bệ hạ có bảo kiếm để trợ oai sai khiến cọp, c̣n Nă Phá Luân tay không, lại có cặp mắt bất khả kham chế ngự sư tử. Một bên bức cọp điên tuân lệnh, một bên khiêu khích lửa ghen mănh sư. Vậy khó mà phân biệt bên nào hơn kém!


Hai tháng sau vụ này, toian quyền Beau sang thay Doumer. Sau khi vua Thành Thái hồi loan, quan phụ chánh Trương Quang Đản có phàn nàn với khâm sứ Rheinard, về chuyện toàn quyền Doumer khích khéo vua vào chuồng hồ.

 

Và kế đó, trên tờ Lục Tỉnh Tân Văn tại Sài G̣n, do Phủ Chiếu chủ biên cũng khui lên vụ này, đă gây xúc động trong quần chúng Miền Nam hồi đó. Giám đốc chủ nhiệm tờ bào Pierre Jeantet, một Pháp kiều thân Việt, cũng biên thư cho anh là Paul Jeantet, chủ tịch Hạ Viện Pháp, chỉ trích thái độ Doumer đă giảm uy tín nước Pháp bất lợi, cho đường lối cai trị ờ Đông Dương ngày đó.


 

                                                      

 

 

                                                               Cao Hữu Bang

                                                                     

                                                             

                                                                 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2524 of 2534: Đă gửi: 12 May 2010 lúc 4:38am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

G̉ MỐI HUYỀN BÍ

 

Câu chuyện có thật và được kể lại cách đây cũng khá lâu, nay tôi xin mạo muội ghi lại toàn bộ những ǵ mà người trong cuộc kể lại, trong đây tôi xin đổi tên nhân vật.

Cách đây gần mười lăm năm, anh Hùng có kể lại cho tôi nghe một câu chuyện hết sức ghê rợn mà anh đă trải qua. Trong một buổi đi ṃ tôm tại đùng gần cầu Cỏ mây, lúc đó anh cùng anh trai là anh Tám, lần ṃ vào những đùng đă xổ từ sáng, để ṃ những ǵ c̣n sót lại bán kiếm tiền.

Len lỏi trong những lùm đước um tùm, hai bóng người nhỏ thoăn thoắt lội xuống đùng, v́ đùng đă xổ hồi sáng nên bây giờ tôm cá chẳng c̣n nhiều, hai anh em cố ṃ những ǵ c̣n sót lại, một giờ sau khi ṃ tôm cá, hai anh em đă được chút ít cá rô phi, vài mớ tôm, hai con cá lóc.

Mệt lừ cả hai anh em leo lên bờ rồi ngồi châm thuốc lá hút, anh Tám lấy trong giỏ ra ít cơm nguội vo cục ăn cho đỡ đói, c̣n Hùng th́ buồn tiểu nên t́m một góc nào đó, thấy cái mô đất nhô cao cao, Hùng liền lên đó rồi quay lại chỗ anh trai ḿnh, nghĩ ngơi một hồi hai anh em lại xuống ṃ lần nữa rồi về.

Sáng hôm sau, anh Tám đưa mớ tôm của ḿnh gộp với mớ của Hùng cho Hùng đi bán c̣n mớ cá để ăn, Hùng ra chợ bán được một trăm ngàn tiền tôm rồi đem về chia ra, rồi v́ mệt Hùng ngủ một giấc đến trưa. Sau khi thức dậy Hùng đói bụng nên lục lọi đồ ăn trong bếp, ăn xong Hùng đi tắm khi đó anh phát hiện ở gần bụng dưới nổi lên một cục to đùng, lo sợ nhưng chẳng dám nói với ai cả Hùng cứ để vậy.

Qua hôm sau khi ngủ dậy th́ hầu như Hùng không tài nào ngồi dậy nổi, động một chút là Hùng cảm thấy đau nhức vô cùng, khi nghe tiếng la toáng lên mẹ Hùng mới chạy vào rồi phát hiện chân cẳng Hùng đă phù như chân voi vậy, người nhà mới đưa Hùng đi bệnh viện, các bác sĩ sau khi khám đă đoán rằng Hùng bị hạch, các bác sĩ kê toa uống thuốc rồi hẹn tái khám.

Về nhà uống thuốc Hùng chẳng thấy đỡ tí nào mà c̣n nặng hơn, thậm chí lúc này sưng vù lên cả cơ thể nóng sốt li b́, lúc này gia đ́nh phát hoảng mới đưa anh lên bệnh viện Sài G̣n chữa, nhưng các y bác sĩ sau khi xem xong bệnh đều lắc đầu và cho anh về nhà nằm chờ chết.

Ba má, anh Tám cùng chị em Hùng đều buồn khóc nức nỡ, v́ Hùng là đứa hiếu thảo siêng năng, vă lại Hùng hiền lành từ đó đến nay không làm mít ḷng chọc phá ǵ ai, mà sao ông trời là nghiệt ngă với con trai tôi thế này, lực bất ṭng tâm gia đ́nh chỉ biết ngồi cạnh nơi Hùng nằm mà an ủi anh ta.

Hùng cũng nằm bất động đôi lúc nước mắt Hùng cứ tuôn trào ra, lúc đó bên nhà vợ anh Tám có người chú nghe tin liền sang nhà để xem thử, sau khi coi xong bệnh t́nh Hùng, ông Huy là chú vợ anh Tám, mới nói:

- Cái này không phải bệnh đâu, chắc Hùng có làm ǵ đó nên bị người khuất mặt quở quang thôi.

Nghe vậy anh Tám liền nói:

- Dạ đúng rồi hôm qua nó với con có đi ṃ tôm cá, sau khi lên bờ nó đi tiểu không biết nó có tiểu bậy lên mồ mả ai không?

Nghe anh Tám nói vậy ông Huy liền hỏi lại anh Tám một lần nữa:

- Con có chắc không?

Anh Tám cũng chỉ nghe nó nói thôi, chứ không biết rơ ràng Hùng đi lên đâu, vào đâu? Anh Tám liền nói:

- Để con hỏi nó cho chắc ăn, chứ đoán già đoán non mất th́ giờ quá!

Thế là anh Tám tiến gần lại chỗ Hùng nằm rồi tra hỏi nó, mọi ánh mắt của gia đ́nh lúc này chỉ chăm chú vào cuộc trao đổi giữa Hùng và anh Tám, anh Tám lay lay Hùng hỏi:

- Nè Hùng hôm qua em có làm ǵ lên mồ mả ai không?

Hùng như người mất hồn cứ đơ hai con mắt như trời trồng nằm ngay đon ra đó, bực quá anh Tám mới hét lên:

- Em có nói không th́ bảo, không thôi mọi người bỏ liều em chết đó.

Cùng lúc đó chợt Hùng giật ḿnh dậy, nh́n sang anh Tám rồi nói nhỏ:

- A.n.h..Tá..m.. sao anh la hét làm ǵ vậy?

Ông Huy cùng Anh Tám và mẹ Hùng mới xáp lại, anh Tám nói:

- Hôm qua lúc đi đùng em có làm bậy lên mồ mả, g̣ mối, g̣ đất ǵ không?

Nh́n anh Tám, Hùng ngẫm nghĩ một hồi rồi trả lời ngập ngừng:

- Dạ hôm qua em có đi, nhưng em chỉ tiểu lên một g̣ đất nhỏ.

Nghe xong Ông Huy liền vỗ vai anh Tám một cái thật mạnh và nói:

- Thấy không tôi nói có sai đâu, tôi từng biết rành chuyện này lắm.

Câu nói của ông Huy, đă làm mọi người chỉ chăm chú những ǵ ông Huy nói sau đó:

- Bây giờ mọi người nghe tôi đi chợ mua trái cây, một con gà, bông, nhang đèn, giấy tiền vàng mă đem về đây lẹ lên!

Thế là mẹ Hùng cùng em gái Hùng vội vă lấy xe tiến thẳng ra chợ, cùng lúc đó ông Huy về nhà lấy xe đasu qua để chở Hùng đến nơi mà nó đă trút họa vào thân. Khoảng nửa tiếng sau mẹ và em gái Hùng đi chợ về, những ǵ mà ông Huy dặn mua cũng đă được mua đầy đủ.

Xe đasu cũng đă đậu trước cửa rào, lúc này anh Tám, ba của Hùng, ông Huy và anh thanh niên hàng xóm tên Chí vào nhà để đèo Hùng ra xe, hàng xóm tụ tập bàn tán inh ỏi, mấy người đi ngang thấy đông đông cũng hiếu kỳ xáp lại hỏi này nọ và từ trong nhà bốn người đàn ông khiêng Hùng ra xe.

Nh́n Hùng lúc này không ít bà con c̣n nh́n ra nó nữa, da dẻ vàng bệt như người bệnh gan thời kỳ cuối, hai mắt thâm quầng như nghiện lâu năm và nhất là cả người nó bây giờ sưng phù, đặc biệt từ phần bụng trở xuống, trên xe cũng đă được ông Huy bố trí một tấm bạt cùng với một cái gối để Hùng nằm.

Nh́n khuôn mặt Hùng nhăn nhó v́ đau đớn, không ít người đă nhỏ lệ, sau khi thằng Hùng yên tọa trên xe, anh Chí và ba Hùng leo lên ngồi cạnh Hùng, anh Tám ngồi trước chỉ đường cho ông Huy, xe nổ máy từ từ lăn trên hẻm nhỏ, mẹ và em gái Hùng cùng với một số bà con trong xóm đi xe máy riêng, cũng lủi đủi chạy theo sau.

Đoạn đường từ nhà Hùng ra đến đùng cũng chỉ mất vài chục phút, nghe thoang thoảng mùi śnh non cùng với mùi nước hắt lên từ những cái đùng, biết đă đến nơi. Ông Huy cho xe dừng lại và đậu ở ngoài đường lộ, một số người trong xóm đi theo cũng tắt máy theo, mẹ và em gái Hùng gửi xe vào nhà người d́ của Hùng.

Lúc này ông Huy cùng ba người đàn ông là anh Tám, ba và anh Chí khiêng Hùng xuống xe, v́ đường vào trong khu g̣ đất trong đùng rất khó đi, vă lại Hùng bây giờ phù lên nặng lắm, nên khó mà khiêng tay không vào được. Anh Tám mới chạy vào nhà d́, hỏi có cán khiêng không mượn đỡ để đèo Hùng.

Bất tử quá nên nhà d́ anh Tám chỉ có cán khiêng bê tông cũ kỹ, vội vă nên không mang theo cán chuyên dùng khiêng người bệnh, nên đành dùng tạm vậy, ông Huy lót cái gối rồi cả bốn người khiêng Hùng đặt lên cán, bắt đầu ́ ạch khiêng Hùng tiến thẳng vào con đường ṃn, dẫn vào khu đùng có cái g̣ đất rất huyền bí.

Mẹ và em gái Hùng xách theo đồ cúng kiến cùng vài người trong xóm đi theo. Bỗng ông Huy dừng lại ngoáy cổ ra sau nói lớn:

- Nè có phải đi chơi đâu mà kéo nhau rần rần thế, làm sao mà cúng kiến ǵ được?

Nghe ông Huy la, mẹ Hùng xin lỗi bà con rồi khuyên họ ở ngoài đây chờ đợi có ǵ tí nữa hẵn hay, thế là sáu người họ lầm lũi đi sâu vào khu đùng, tới nơi hai anh em Tám và Hùng bữa trước ṃ tôm cá, anh Tám hỏi:

- Nè em chỉ cái g̣ đất cho mọi người đi!

Mặc dầu rất mệt nhưng Hùng vẫn cố ngẫng cao đầu rồi chỉ lối cho mọi người đi, thế là cuối cùng cái g̣ đất cũng xuất hiện, đặt cán và Hùng xuống, ông Huy lại gần coi xem g̣ đất như thế nào, sau khi xem xong ỗng tặc lưỡi vài tiếng rồi nói:

- Cái g̣ đất như thế này mà hại thằng nhỏ vật vă thế này, tội thiệt!

Ông Huy cho bày đồ cúng nào là bông hoa, trái cây, trà, nhang, đèn, vàng mă, gà luộc... sau đó kêu mọi người cùng lại trước g̣ đất, chấp tay khấn vái cùng ông, ông Huy đốt năm cây nhang, khói nhang bay toả mùi trầm thơm d́u dịu, ông quỳ xuống rồi nhắm mắt cầu khẩn.

Theo Hùng kể th́ trong những lời cầu khẩn của ông Huy, th́ ỗng nói thế này:

- Hỡi anh em cô bác khuất mặt khuất mày, hồn ma bóng quế...nay cháu tôi có lỗi ǵ, xin mọi người hăy tha thứ và hưởng những ǵ mà chúng tôi cúng, nay cháu nó đă gánh chịu những ǵ đau đớn nhất, mặc dù nó có lỗi nhưng nay chúng tôi đến đây với ḷng thành khẩn, mong mọi anh em cô hồn vất vưỡng phương nào, hăy về và vuốt ve cho cháu tôi là nguyễn danh hùng cho nó được khỏi bệnh...

C̣n nhiều câu sau đó nữa, nhưng Hùng chỉ biết thế thôi! sau khi khấn xong ông Huy cắm năm cây nhang vào g̣ đất, rồi cùng mọi người ngồi nghĩ một tí, đợi nhang tàn rồi đốt giấy tiền vàng mă, ông Huy rót trà mời mọi người uống rồi lắc đầu, ông nói:

- Đây là hy vọng cuối nếu mà được th́ tốt c̣n không phải chịu dài dài.

Nghe ông Huy nói thế mẹ Hùng khóc nức nỡ, riêng anh Tám và ba Hùng cũng rươm rướm nước mắt. Một lát sau nhang tàn phân nữa, ông Huy cùng ba Hùng lấy giấy vàng mă đốt, ông Huy lầm bầm khấn vái:

- Sau khi ăn uống, anh em cô bác lănh lương rồi hăy buông tha cho cháu tôi, rồi hăy về nơi khác mà trú ngụ...

Sau khi lập bàn khấn đă xong, mọi người khiêng Hùng ra xe cùng với những bà con thấp thỏm bên ngoài về nhà. Khoảng hơn năm ngày sau Hùng bắt đầu thấy đói bụng, và kêu mọi người trong nhà đi nấu cơm cho ăn, thế là mẹ Hùng đi nấu cơm. Sau khi ăn xong mà thật lạ là gần một tuần lễ, Hùng ăn uống được ǵ đâu, chỉ ăn toàn cháo, uống sữa... nay lại ăn như một người đói đâu cả tháng vậy!

Điềm lạ bắt đầu lại đến tới tấp, khi ăn xong Hùng thấy khát và kêu người nhà lấy nước uống, thậm chí uống rất nhiều nước, rồi sau đó Hùng bắt đầu trợn trắng cả hai mắt, mồ hôi hột tuôn ra, cả gia đ́nh tá hoả và gọi điện cho xe cấp cứu đến, lúc này bà con gia đ́nh cùng những người trong xóm kéo đến đầy cả gian pḥng nhà Hùng, trong đó có cả ông Huy.

Mẹ Hùng khóc đến sưng cả hai mắt và tựa vào người anh Tám, ông Huy lại bên cạnh Hùng vuốt ngực cho Hùng, bỗng Hùng nôn ra đầy cả sàn nhà, trước sự chứng kiến của gia đ́nh, trong đám hỗn hợp mà từ Hùng cho ra nào là gián, côn trùng cùng một lượng dịch xanh lè từ trong miệng Hùng cứ tuôn ra như nước, sợ quá mấy đứa nhỏ cùng em gái Hùng núp sau lưng mấy người lớn, xe cứu thương cũng đă đến. Hùng nằm gục ra giường.

Các bác sĩ cũng vào và đưa Hùng ra xe vào bệnh viện, sau khi được cấp cứu Hùng đă hoàn toàn khỏi bệnh trong mọi ánh mắt ngạc nhiên và khó tin của những người trong gia đ́nh, lẫn các bác sĩ đă từng chữa cho Hùng, mặc dù đă hỏi nhưng gia đ́nh Hùng vẫn không hề nói ǵ cho các bác sĩ biết, sau đó Hùng lại được về nhà và sống thật đầm ấm, vui vẻ bên gia đ́nh. Hiện nay anh đă có vợ và ba con.

Sau này ông Huy có ra thăm lại g̣ đất sau nhiều năm biền biệt, ông muốn biết dưới g̣ đất này có ǵ mà sao linh đến vậy, ông được một ông lăo xấp xỉ tứ tuần ở đây lâu năm kể là hồi đời Ngụy, nơi đây từng là căn cứ địa của VC, sau đợt truy quét có mười người trong gia đ́nh ông Thành Tâm bị nạn, cả gia đ́nh được chôn dưới một hố đào sẵn tại đây.

Sau khi giải phóng người ta đắp thêm đất cho cao lên để biết đây là nơi chôn người chết, sau đó những người này đều đă mất, giờ đây chỉ c̣n lại một g̣ đất nhỏ, hoang tàn nơi sông nước lạnh lẽo, sắp tới nhà nước cho giải tỏa lấp đất để xây trạm biến thế...có lẽ hài cốt sẽ cho giải tỏa lấp đất để xây trạm biến thế...có lẽ hài cốt sẽ được đào lên cho vào hủ vào đem vào chùa.

 

Phi Long

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2525 of 2534: Đă gửi: 12 May 2010 lúc 4:54am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 
ITALY: TƯỢNG ĐỨC MẸ MARIA BIẾT DI CHUYỂN
 
 
 
Italy Tuong Duc me Maria biet di chuyen

Hàng ngàn người Ư đă đổ về thị trấn nhỏ Naples với ĐTDĐ chụp h́nh lăm lăm trong tay. Tất cả đều hy vọng kịp ghi lại khoảnh khắc kỳ diệu của Đức mẹ Đồng trinh Maria tại đây.

Theo lời các cư dân địa phương thường xuyên lui tới nhà thờ Thánh Peter, họ đă thấy đôi chân của Đức mẹ chuyển màu và di chuyển "như thể đang bước tới".

Một người đàn ông c̣n tuyên bố với giới báo chí hồi tuần trước, là đă quay phim được những h́nh ảnh "mầu nhiệm" nói trên trong ĐTDĐ của ḿnh.

Kể từ sau đó, mỗi ngày lại có thêm hàng trăm khách hành hương, lũ lượt đổ về thành phố bốn mươi ngàn  dân ở miền Nam Italy này, với hy vọng có thể tự ḿnh ghi lại khoảnh khắc kỳ diệu ấy.

Người phát ngôn của Hội đồng Giám mục địa phương cho biết, các chuyên gia của Nhà thờ đang tiến hành xác minh hiện tượng này. Hiện vẫn chưa rơ đây có phải "một hiện tượng siêu nhiên" hay không, hay chỉ v́ một nguyên nhân tự nhiên, mà con người chưa thể giải thích.

 

 

                                                                     Châu Anh

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2526 of 2534: Đă gửi: 12 May 2010 lúc 5:10am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NGƯỜI KHÔNG ĂN SUỐT BẢY MƯƠI NĂM VẪN SỐNG

 

Các nhà khoa học Ấn Độ nghiên cứu một cụ ông tám mươi hai tuổi, sau khi cụ tuyên bố không ăn hay uống bất kỳ thứ ǵ trong suốt bảy mươi năm qua.

Prahlad Jani tám mươi hai tuổi, nói với Telegraph rằng, cụ rời khỏi nhà khi mới lên bảy tuổi và lang thang khắp bang Rajasthan, Ấn Độ. Jani tin cụ được một nữ thần phù trợ, nên không cần ăn hay uống mà vẫn sống b́nh thường.

Nữ thần rót thuốc tiên qua một lỗ trong ṿm miệng của cụ. Theo lời kể của Jani th́ trong suốt bảy thập kỷ qua, cụ không ăn, uống và cũng chẳng thải thứ ǵ ra khỏi cơ thể.

Bác sĩ Sudhir Shah, một người chuyên nghiên cứu khả năng siêu nhiên, từng theo dơi cụ Janin vào năm 2003. Shah nói cụ không ăn và uống trong mười ngày. Cơ thể cụ hấp thụ nước tiểu ngay sau khi nó h́nh thành trong bàng quang. Trọng lượng cơ thể của cụ giảm chút ít sau thử nghiệm.

Dù bác sĩ Shah công nhận khả năng của cụ Jani, nhiều người vẫn cho rằng câu chuyện đó chỉ là tṛ bịp bợm. Giờ đây các nhà khoa học thuộc Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển quân sự của Ấn Độ (DRDO) quyết định t́m hiểu khả năng của Prahlad Jani.

Họ đưa cụ vào một pḥng biệt lập trong bệnh viện Sterling tại thành phố Ahmedabad, bang Gurjarat. Tại đây người ta theo dơi chặt chẽ Jani. Từ ngày 22-4-2010 tới nay cụ không ăn và uống bất kỳ thứ ǵ, song các bác sĩ chưa phát hiện bất kỳ tác động tiêu cực nào, như đói, mệt mỏi, mất nước, kiệt sức, hôn mê. Cũng trong khoảng thời gian đó cụ không hề tiểu tiện hay đại tiện.

Telegraph cho biết, các bác sĩ sẽ tiếp tục theo dơi cụ Jani trong mười lăm ngày nữa. Họ dự đoán trong khoảng thời gian đó cơ thể cụ sẽ có những triệu chứng tiêu cực như teo cơ, mất nước, giảm cân, mệt mỏi, các cơ quan nội tạng ngừng hoạt động.

DRDO cho rằng cụ Jani có thể dạy các binh sĩ cách kéo dài thời gian sống sót mà không cần thức ăn. Những bí mật của cụ cũng có thể giúp những nạn nhân của thảm họa, tăng khả năng sống sót trong lúc chờ lực lượng cứu hộ.

- Nếu những lời khẳng định của cụ Jani được chứng minh, th́ đây sẽ là một bước đột phá trong y khoa. Chúng ta sẽ có thể cứu nhiều mạng người trong các thảm họa thiên nhiên, những cuộc hành tŕnh trên biển và các điều kiện khắc nghiệt. Chúng ta có thể dạy người dân những kỹ thuật sinh tồn với rất ít thức ăn và nước trong các điều kiện bất lợi.

Tiến sĩ G Ilavazhagan, giám đốc Viện Sinh lư học và Khoa học ứng dụng, thuộc Bộ Quốc pḥng Ấn Độ, phát biểu.

Nhiều tín đồ đạo Jain và Hindu tại Ấn Độ có thể nhịn ăn và uống tới tám ngày, mà cơ thể vẫn hoàn toàn b́nh thường. Trên thực tế nhịn ăn là một phần trong các nghi lễ tôn giáo của họ. Theo Telegraph, phần lớn loài người không thể sống, nếu không ăn trong năm mươi ngày.

 

Ảnh chụp cụ Prahlad Jani trong bệnh viện Sterling, thành phố Ahmedabad vào ngày 26/4.

Ảnh chụp cụ Prahlad Jani trong bệnh viện

 Sterling, thành phố Ahmedabad vào ngày

 26-4-2010. Ảnh: AFP.

 

Minh Long

 

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2527 of 2534: Đă gửi: 12 May 2010 lúc 10:34pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CHUYỆN MA CỦA VIỆT THẢO

 

Theo như những người sống cạnh đường ray cho biết, khi xưa có một chiếc xe bus chở học sinh từ trường về nhà, phải băng qua đoạn đường ray, ở đó không đèn tín hiệu, có rất nhiều cây cối che không thể thấy xe lửa. Một lần chiếc xe bus dừng ngay giữa đường tàu, đă bị xe lửa đụng phải.

Hiện nay theo như lời những người qua đường bằng ôtô, khi xe họ đột ngột bị tắt máy dừng lại ngay đường ray, đột nhiên chiếc xe chạy ra khỏi đường ray. Có những người nói đó là do những người mất trong vụ tai nạn xe bus, đă đẩy chiếc xe ra khỏi đường ray.

Vào ban đêm có người thấy bóng ma của những người trên xe bus bằng cách chụp ảnh. Có nguời đă thử chứng minh có người đẩy xe đi không? bằng cách:

1. Trước tiên phải lau sạch những dấu tay hàng ngày bạn mở cốp xe hoặc cửa xe.

2. Hăy rắc bột thoa rôm sải cho em bé lên xe. Tất cả mọi chỗ, từ cửa xe đến cốp xe.

3. Hăy đứng cách xa đường ray khoảng vài mét nhưng đừng quá xa, lúc đó bạn ngồi trên xe và tắt máy, từ từ bạn sẽ có cảm giác như chiếc xe đang chạy qua khỏi đường ray.

4. Lúc đó hăy kiểm tra lại chiếc xe, bạn sẽ thấy những dấu vân tay của những bạn học sinh và của bác tài xế.

 

 

                                                                             ST

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2528 of 2534: Đă gửi: 15 May 2010 lúc 4:53pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

CÂU CHUYỆN VỀ MA TẠI KHÁCH SẠN DALLAS

 

Thành Phố Dallas được biết đến là một trong những địa danh nổi tiếng, có những khách sạn bị ma ám đứng trong Top năm ở nước Mỹ.

Sau khi được nghỉ hè, cô tôi mới dắt nguyên cả nhà đi chơi tại Dallas vùng Texas. Trong chuyến đi tôi đă được chiêm ngưỡng những cảnh đẹp xung quanh vùng Dallas và đi thăm những nơi giải trí tại Dallas.

Vào buổi tối khoảng bảy giờ, cô mới mướn pḥng ở một khách sạn, nếu các bạn có coi cuốn Vân Sơn In Dallas th́ cô tôi mướn ngay chỗ ấy. Tôi không có ư định khoe khoang, nhưng tại v́ tôi với hai đứa anh em họ đ̣i mướn Hotel ấy nên cô mới mướn.

Sau khi mướn pḥng xong thi chia ra mỗi hai người một pḥng, gồm ba má tôi, ba má anh em họ, hai anh em họ, hai bà cô, c̣n tôi ngủ riêng một ḿnh v́ thấy ngủ riêng mới thoải mái. Khoảng mười một giờ đêm ai cũng ngủ hết, chỉ c̣n ba đứa tôi chưa đi ngủ, th́ thằng anh họ nói:

- Ê, đi ṿng ṿng coi có ma không tụi bây?

Thằng em nói:

- Anh coi Vân Sơn riết nhảm theo rồi, làm ǵ mà có ma, chẳng qua người ta làm ra cho ḿnh tưởng có thiệt thôi.

Tôi mới nói:

- Cũng không phải là bịa, nhưng ông Việt Thảo có khi nào nói dối đâu, vả lại nh́n chung quanh tối thui chả thấy ai cả, lỡ có thiệt th́ sao.

Thằng em nói:

- Hai anh sợ ma quá, em không tin đâu, trừ khi gặp mới tin.

Lúc nó vừa nói xong chợt có những ngọn gió nhẹ thổi lướt qua hai đứa, thằng anh họ th́ cũng không tin vào ma cho lắm, nhưng cũng muốn t́m hiểu về ma. Ba thằng xuống dưới lầu nhin chung quanh, th́ cũng thấy cái h́nh người phụ nữ y chang trong VS40.

Thằng em vừa định mở cửa th́ cái cửa tự động mở ra từ từ, ba đứa vào xem th́ không thấy ai hết, nhưng lại có cảm giác ai đang sờ lên vai và cổ. Tôi mới nói:

- Thôi đi ra đi, tao có cảm giác như ai đó đang theo dơi ḿnh đó.

Thằng anh cũng đồng ư và thằng em th́ bắt đầu sợ dần. Cả ba mới lên lầu lại, nhưng vừa bước lên bậc thang th́ cái thang máy nó lại mở ra và tự đóng lại liên tục năm, sáu lần, không thằng nào đi được hết v́ sợ quá nên chân tê cứng lại.

Cái cửa đóng và mở ra th́ có một cái bóng mờ đi ra, ba thằng la lớn chạy nhanh lên lầu và nằm chung đắp mền hết. Thằng em sợ quá và tôi với thằng anh th́ vẫn tiếp tục đi ŕnh tiếp, nhưng nhóc cứ muốn đi theo v́ sợ ở trong pḥng một ḿnh.

Tiếp tục hành tŕnh ba đứa đi xuống lại và thấy thang máy hết mở ra mở vô rồi, nhưng vẫn có cảm giác như ai đó vẫn c̣n ở ngoải. Tôi mới kêu thằng anh:

- Ê, mày lấy điện thoại quay thử coi có thấy nó không?

Nó vừa lấy phone ra th́ ba đứa nghe có tiếng chân đâu đó ở ngoài, thằng em sợ quá nên ôm nó làm nó rớt điện thoại xuống ra ngoài. Thằng anh la:

- Rớt cái điện thoại rồi tao không dám ra ngoải mày ơi, mày ra lấy giùm tao đi.

Tôi mới nói:

- Sợ quá...

Mà nó cứ kêu tôi lấy hoài nên cũng đành giúp nó, tôi đi t́m mấy cái cây dài dài rồi rướn người vớt cái điện thoại, nhưng lại có ai đó đạp cái cây làm tôi không thể nhúc nhích được, không những thế nó c̣n kéo tôi nữa, thằng anh ôm tôi kéo lại.

Hai đứa đành đợi tới sáng c̣n thằng em th́ ngủ, khoảng sáu giờ th́ tôi dậy thấy trời đă sáng, cái điện thoại c̣n đó tôi tới lấy về, nhưng tôi có cảm giác là có người bóp cổ tôi, tôi gồng mạnh cỡ nào cũng vô ích, tôi hét to lên. 

May thay thằng anh dậy nên nó bỏ chạy, ba đứa vào pḥng ngủ cho tới trưa. Lúc dậy nghe ai cũng bàn tán về ma hết, người này bị ma đè, người kia bị ma sờ người. Sau cùng là dọn pḥng và về lại Cali.

Tôi biết rằng các bạn sẽ không tin câu chuyện này, nhưng có lẽ những bạn nào đă từng đi Dallas th́ sẽ tin, đối với những bạn chưa đi th́ tin hay không tùy vào các bạn.

 

 

                                                                             ST


 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2529 of 2534: Đă gửi: 15 May 2010 lúc 10:07pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NHỮNG CHUYỆN MA Ở QUÊ (1)

 

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn miền Trung. Ngày đó, hầu hết người trong làng đều là nông dân, ban ngày th́ sáng sớm tinh mơ đă ra thăm ruộng, nào tát nước, cắt cỏ…thời bấy giờ cắt cỏ phải cắt bằng tay chứ không có máy như bây giờ, thế là cả ngày cứ ở ngoài ruộng, trưa th́ về kiếm miếng cơm, bữa cháo lót bụng rồi lại ra ruộng tiếp tục công việc đồng áng.

Bọn trẻ chúng tôi th́ có đứa đi chăn trâu, những đứa nhỏ hơn th́ tụm năm, tụm bảy lại có khi th́ xuống mấy khúc sông, bắt con cua con cá về để giúp đỡ cho gia đ́nh trong những bữa cơm hằng ngày, tôi nhớ hoài câu hát của thằng Tèo, một thằng bạn cùng trang lứa với tôi:

- Chiều nay em đi câu cá, về cho má mày nấu canh chua...

Thế là cả ngày cả bọn cứ ở dưới sông, ngoài những buổi học th́ thi nhau bắt cá, đến chiều về đứa nào tệ nhất th́ cũng được chục con, với số lượng như vậy th́ cũng làm được một tộ canh cá rồi…

Cuộc sống của người dân quê là vậy, ban ngày ai cũng có công việc của ḿnh, được cái khi đêm về, thỉnh thoảng hai ba hôm một lần, hầu hết mọi người trong làng tôi, sau khi đă ăn cơm chiều xong th́ thường có thói quen là tụ tập đến nhà nào đó để chơi, nói chuyện, tán gẫu, bàn chuyện thế sự…

V́ hồi đó c̣n nghèo lắm, chưa có nhà nào có tivi để giải trí cả, thế nên bà con thường tụ tập đến một nơi để nói chuyện với nhau, sau những giờ làm công việc đồng áng mệt nhọc, vừa là để t́m niềm vui, vừa là để gắn kết t́nh làng nghĩa xóm với nhau.

Bây giờ nghĩ lại thấy cuộc sống thôn quê của người dân ḿnh ngày xưa mộc mạc, b́nh dị nhưng có một nét ǵ đó rất hay, rất đáng quư mà không thể t́m thấy được cái thói quen ấy, vào cái thời công nghệ thông tin và phương tiện giải trí hiện đại như bây giờ.

Tụ điểm thường xuyên của “khán giả” trong làng chính là mảnh sân trước nhà của tôi, tôi c̣n nhớ, khi ấy, các thành viên trong gia đ́nh tôi đều rất hiếu khách, khi thấy có người nào trong làng ghé tới chơi th́ rất là mừng, đôi khi có công việc ǵ dở dang cũng bỏ hết mà ngay lập tức sau màn chào hỏi tay bắt mặt mừng, là ấm chè xanh mới pha c̣n nóng hổi.

Tôi thường được giao nhiệm vụ trải chiếu, v́ đáp ứng theo yêu cầu của bà con trong làng:

- Trải chiếu dưới đất ngồi cho nó mát anh Năm, ḿnh là dân quê cả mà, khách sáo làm ǵ?

Câu nói của chú Thiêm hàng xóm với ba tôi làm tôi nhớ măi đến bây giờ. Và cũng v́ thế mà bây giờ tôi mới có được một số câu chuyện thú vị về ma quỷ, để chia xẻ cùng các bạn.

Khi ấy là vào một đêm trăng sáng, sau khi cơm nước đă xong, như thường lệ bà con trong làng kéo đến nhà tôi ngồi chơi. Hớp một ngụm nước chè tươi, bà hai Châu buột miệng:

- Đêm nay là đêm mười bốn, gần đến rằm rồi trăng sáng quá, mà sao từ chạng vạng đến giờ trời không có một ngọn gió, nóng quá chị ba nhỉ?

Ngồi từ phía góc nhà, cô ba Len (người dân ở địa phương tôi thường gọi tên theo sau thứ tự trong gia đ́nh) đang cầm chiếc quạt tre phe phẩy:

- Ừ từ chiều đến giờ không biết sao trời nóng quá, mà chú hai nhà thím đă đỡ chút nào chưa thím hai?

Bà Châu chưa kịp trả lời th́ chú Thiêm xen vào:

- Uả anh hai bị làm sao vậy chị hai, mới chiều hôm kia tôi c̣n thấy ảnh vác cuốc đi xới đất, ảnh c̣n nói là định sửa sang lại miếng đất của nhà chị đă để không mấy năm nay, giờ định trồng bắp để kiếm thêm thu nhập mà?

- Th́ mới hôm qua ổng c̣n đi cuốc đất tới chạng vạng mới về.

Bà hai Châu chậm răi thở dài

- Sau khi ăn cơm chiều xong, ổng nói với tôi là sang nhà chú bảy có việc ǵ đó quan trọng lắm. Tới khoảng mười giờ đêm ổng mới về tới nhà, khi về tới nhà th́ người ổng nồng nặc men rượu, sắc mặt th́ không c̣n một giọt máu, tôi thấy lo bèn hỏi có chuyện ǵ đă xảy ra với ổng, th́ ổng không một lời đáp lại mà thân thể cứ run lên bần bật, mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

Sau khi uống hết một ly nước chanh mà tôi pha, ổng liền nhảy lên giường trùm kín từ đầu tới chân. Thấy vậy tôi cũng không tiện hỏi nữa, tôi vớ lấy cây đèn thổi phụt tắt rồi cũng đi ngủ một giấc cho tới sáng.

Bà hai Châu kể đến đây ngừng lại một lát, vớ lấy tách trà hớp một ngụm chậm răi như để lấy giọng, thấy vậy chú Thiêm sốt ruột:

- Rồi sao nữa chị hai?

Bà hai Châu đặt tách trà xuống chiếu, sắc mặt bỗng thay đổi, đổi luôn cả giọng nói, bà thỏ thẻ:

- Ông nhà tôi tối hôm qua đă gặp… ma, đến sáng khi ngủ dậy, sau khi ăn sáng xong xuôi, tôi bèn gặng hỏi hôm qua ông gặp chuyện ǵ mà như người mất hồn vậy, tôi lo quá. Bấy giờ ổng mới chịu kể ra.

Nghe nói đến chuyện ma, tức th́ không khí thay đổi hẳn, bà con năy giờ có người th́ trầm ngâm, có người th́ suy tư, bây giờ nhốn nháo hẳn lên:

- Câu chuyện thế nào hả chị Hai, chú Hai gặp ma à, mà gặp ở đâu chứ?

Th́ ở ngay chính làng ḿnh chứ ở đâu nữa, theo lời ông nhà tôi kể th́ tối hôm qua, sau khi nhậu ở nhà chú bảy về, lúc đó ổng đă ngà ngà hơi men rồi, chú bảy bèn sai thằng con lấy xe đạp để đưa về, nhưng ổng không chịu.

Thế là cuốc bộ từ nhà chú bảy về đến làng ḿnh th́ đă gần mười giờ đêm. Lúc đó, khi đi ngang bụi chuối nhà ông tư Chai, th́ ổng thấy có một con gà cứ đi qua, đi lại trước mặt, ổng thấy làm lạ, không biết con gà này là của nhà ai mà lạ quá, giờ này sao không t́m chỗ ngủ mà c̣n ở đây, lại đi qua, đi lại như là muốn t́m một thứ ǵ đó…Lạ thật, ổng tự nhủ như vậy rồi bước đi.

- Rồi thế nào nữa hả chị Hai, rồi con gà đó làm sao, mà cũng lạ thiệt chứ, gà vịt ǵ đến giờ đó c̣n chưa lên chuồng mà đi lung tung vậy?

Tiếng của bà con xen lẫn vào làm tăng thêm phần sinh động cho câu chuyện của bà hai.

- Sau khi bước đi được vài bước, ông nhà tôi quay đầu nh́n lại, vẫn thấy con gà cứ đi qua đi lại như muốn trêu người. Bực ḿnh, ổng vác cục đá thật to ném vào con gà, định bụng là coi thử nó có sợ mà chạy đi không.

Ai ngờ sau khi ném đá vào nó th́ không thấy con gà nào đâu nữa, mà chỉ thấy từ dưới đất một người từ từ ngồi dậy, rồi đứng lên, thân cao như cây sào, không thấy mặt mũi đâu, chỉ thấy toàn một màu đen đang từ từ tiến về phía ổng. Hoảng quá, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng một mạch về tới nhà mà không dám nói một lời nào cho đến sáng.

Kể tới đây, cô ba Len năy giờ ngồi im hơi lặng tiếng theo dơi câu chuyện, góp lời:

- Đúng rồi, chính ngay cái bụi chuối nhà ông Tư Chai, tôi cũng đă từng nghe nhiều người đồn là ở đó có ma, nhưng mà tôi không tin, ngay chính thằng con của tôi cũng đă có lần thấy ở đó, nhưng không phải là một con gà mà là một cảnh tượng rất hăi hùng, không biết ở đây mọi người đă nghe qua chưa?

Nghe cô ba Len lên tiếng lập tức bà con lại một dịp nhao nhao:

- Con chị thấy như thế nào hả chị ba, có rùng rợn như chuyện của thằng cháu tôi hồi mấy năm nó c̣n đi đơm cá không? D́ Út tôi buột miệng.

 

 

 

 

 

 

 


 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2530 of 2534: Đă gửi: 15 May 2010 lúc 10:22pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

NHỮNG CHUYỆN MA Ở QUÊ (2)

 

Nghe vậy, cô ba Len tiếp:

- Thế thằng cháu chị thấy ma ở đâu, câu chuyện ra sao, chị kể trước đi rồi đến lượt tôi sẽ kể cho mọi người nghe về câu chuyện của thằng con tui.

Thế là D́ Út của tôi bắt đầu câu chuyện:

- Chuyện là vầy, bên phía chồng tôi có thằng cháu, nó tên Miễn, hằng ngày đi đơm cá rồi đem ra chợ bán. Bữa đó, sau khi đi đơm cá về th́ trời mưa tầm tă, mà cũng lạ thiệt, thường ngày vào giấc bốn, năm giờ chiều là nó đi đơm về, trời hẵng c̣n sáng lắm v́ mới hoàng hôn mà.

Nhưng hôm đó v́ trời mưa suốt cả buổi chiều hay sao ấy, nên trời u ám, thế nên mới có năm giờ mà trời đă tối sầm như bảy, tám giờ tối vậy, trên đường về nó đi ngang qua cây mận nhà bà sáu Hạ ở làng dưới, th́ thấy thấp thoáng có cái ǵ đó là lạ trên cây, lúc đó nó chỉ chăm chú mắt hướng về phía trước, để mong về nhà cho nhanh kiếm cái ǵ đó để lót dạ, chứ từ trưa đến giờ có chưa cơm nước ǵ cả.

Nhưng h́nh như có cái ǵ đó xui khiến làm cho nó ṭ ṃ, đi được một quăng khá xa, thằng Miễn nghĩ thầm trong bụng, không biết là cái ǵ ở trên cây mận mà thấy lạ quá, thế là nó quyết định quay lại để t́m hiểu.

Đi được vài bước, nó rón rén, nhè nhẹ vạch từng cành lá để xem, nhưng không thấy ǵ cả ngoài những đám lá um tùm đang vươn ra trước gió như những cánh tay khẳng khiu, đang phất phơ theo chiều gió thổi trong cơn mưa. Thế là thằng Miễn quay đi, nhưng khi quay mặt bước đi, th́ nó lại thấy có cái ǵ đó trăng trắng đung đưa trên cây mận.

Lúc này cảnh tượng hiện ra hơi rơ ràng hơn lúc đầu một chút, thế là thằng Miễn lại lùi bước, v́ tính nó là thằng ṭ ṃ mà, không chịu bỏ qua, quyết quay lại cây mận để t́m hểu cho ra lẽ…

Kể đến đây, D́ Út tôi ngừng lại, tiện tay vớ lấy tách trà nốc một hơi, như người mới đi làm về mệt khát nước mà uống vậy. Thế là bà con lại nhao nhao, cái không khí im ắng theo dơi câu chuyện năy giờ biến mất, thay vào đó là những lời bàn tán x́ xầm:

- Trời, nghe hồi hộp quá, không biết thằng Miễn đă thấy cái ǵ ở trên cây mận đây, mà thằng này cũng lạ thiệt, trời đă chạng vạng tối c̣n không lo mà về nhà để c̣n cơm nước, cứ đi thiêng thung thiêng mang, đúng là bọn thanh niên, hừ. Bà Hai Châu lên tiếng.

- Vâng, th́ bọn thanh niên mà chị, tụi nó có sợ cái giống ǵ đâu. Tụi ḿnh th́ tám, chín giờ tối đă đi ngủ, c̣n bọn nó th́ nhiều khi đêm nào gặp bạn, gặp bè là nhậu nhẹt rồi ca hát cả đêm đến mười một, mười hai giờ mới ngủ, có đêm tụi nó rủ rê tới cái quán của bà bảy sát cạnh nhà tôi, thôi th́ cái đêm đó nhà tôi bất đắc dĩ phải thức cùng bọn nó tới nửa đêm luôn. Chú Thiêm đáp lại.

Đến đây, D́ Út tôi kể tiếp:

 Thế rồi, lần thứ hai quay lại, thằng Miễn cũng không thấy ǵ cả, bực ḿnh nó chui vào bụi tre ở gần đó rồi ngồi quan sát, ngóng cặp mắt lên cây mận, ngồi chờ được một lúc, nó ngủ quên lúc nào không hay, bỗng có một cơn gió thổi đến, làm bụi tre vặn ḿnh và rít lên những tiếng lanh lảnh làm thằng Miễn giật ḿnh.

Nó tỉnh dậy và hướng cặp mắt lên cây mận, thế th́ một cảnh tượng hiện ra trước mắt, nó thấy một người ngồi trên cây mận, bận toàn là màu trắng không thấy mặt mũi đâu, chỉ thấy người đó ngồi trên một cành cây và cứ ngồi im, không làm ǵ cả.

Ban đầu, thằng Miễn tưởng là đứa nào đi ăn trộm mận, nên nó len lén kḥm xuống đất nhặt cục đá lên, định bụng là sẽ ném cho thằng này một cục để nó sợ mà bỏ chạy. Thế là với ư định tinh nghịch đó, nó vận sức chuẩn bị ném cục đá về hướng người kia, nhưng chưa kịp ném th́ thằng Miễn bỗng thấy người đó từ từ chuyển động.

Đang ngồi tự nhiên cái bóng trắng ấy từ từ nhấc khỏi cành cây, như có một lực nâng nào đó mà người thường không thể nào làm được, rồi một cánh tay đang vươn ra, vươn ra xa đến nổi từ cây mận, mà có thể hái mấy trái xoài ở cây xoài mọc tít đằng xa kia.

Thấy vậy thằng Miễn dường như không c̣n một chút sức lực, ḥn đá đang cầm trên tay bỗng rơi xuống cái phịch, nó há hốc mồm, cái đơm cá cũng rơi xuống đất tự bao giờ. Thế là ba chân, bốn cẳng nó chạy một mạch về đến nhà, mặt mày xanh lét như tàu lá chuối, ngoài trời đang mưa lâm râm mà mồ hôi nó đổ như tắm.

Thế là từ đó, nó không dám về muộn nữa, buổi sáng khoảng tám giờ nó đi th́ chiều ba giờ nó về, chứ quyết không về giấc năm giờ nữa, và cũng đợt đó mà nó phải nghỉ ở nhà ba ngày, chứ chưa dám đi đơm cá liền, giờ nghĩ lại thấy vừa sợ mà vừa vui.

Quả thật, cái cây mận chỗ nhà bà sáu Hạ xóm dưới mỗi khi trời mưa lâm râm, nhất là lúc chạng vạng đi ngang qua đó, th́ y như rằng cứ có cảm giác lành lạnh sao ấy, mặc dù tôi chưa thấy ǵ cả, hay là tôi yếu bóng vía nên ma không cho thấy nhỉ?

Câu nói của D́ Út làm cho bà con trong lối xóm bật cười, quả thật đêm nay là một đêm thú vị cho cả nhà tôi nói chung và tôi nói riêng. Lúc ấy tôi c̣n nhỏ lắm, nhưng không biết là v́ thích nghe những câu chuyện ma, hay là v́ trí nhớ tốt mà bây giờ mỗi lần nhắc lại, trong tâm trí tôi vẫn c̣n hiện lên rất rơ cái khoảng thời gian đó, quả thật bây giờ có muốn t́m lại cũng không được.

 

                                                               khuyetdanh

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
zer0
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 28 September 2005
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2560
Msg 2531 of 2534: Đă gửi: 15 May 2010 lúc 10:47pm | Đă lưu IP Trích dẫn zer0

daibi1956 đă viết:
Bài viết ở trên thật là tuyệt vời.

Tôi biết về ông kể chuyện ở trên rơ lắm, làm việc ở Bảo Tháp nhiều tiền gấp mấy lần là làm nhân viên ở sở GTVT. Dưới tầng hầm (nơi để các hủ cốt) chính giữa là bàn thờ Phật Quan Âm, cạnh đó có cái dĩa để đựng tiền. Thân nhân đến thăm viếng thắp nhang người quá cố đại đa số ai cũng bỏ tiền vào cái dĩa đó. Mấy năm về trước (khoảng 3-4 năm), người ta bỏ ít nhất là 20 ngàn, có người bỏ nguyên tấm 50 ngàn. Mà tiền đó ông Từ (là người kể chuyện ở trên)Ông ta có đưa lại cho nhà chùa hay không đố ai biết được chỉ ngoại trừ Trời Phật

Quay trở về đầu Xem zer0's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi zer0
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2532 of 2534: Đă gửi: 16 May 2010 lúc 3:21pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

Tôi xin cám ơn bác daibi1956 và bác zer0 góp ư kiến hay. Kính.
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
daibi1956
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 13 February 2008
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 656
Msg 2533 of 2534: Đă gửi: 16 May 2010 lúc 4:07pm | Đă lưu IP Trích dẫn daibi1956

Cám ơn Zero cho biết.  Con người thường man trá v́ lợi lộc .

__________________
Khi nào Có (1) = Không (0)?
Quay trở về đầu Xem daibi1956's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi daibi1956
 
hiendde
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 07 November 2006
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2516
Msg 2534 of 2534: Đă gửi: 17 May 2010 lúc 10:53am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

 

MƯỜI BA OAN HỒN

 

Dọn về ngôi nhà mới mua được hai tháng, nhưng hầu như chẳng đêm nào vợ chồng chị Lành ngủ được yên giấc. Nhất là chị Lành, hễ chợp mắt được một vài giờ th́ vào lúc nửa đêm, y như là chị phải giật bắn người, ngồi bật dậy ngơ ngác t́m quanh, bởi cảm giác như có ai đó đang có mặt trong nhà. Có lần anh Lành hỏi, th́ chị nói:

- Vừa rồi có ai nắm chân em lay thật mạnh, mà cái tay ấy lạnh như nước đá!

Anh Lành cũng nói:

- Th́ tui cũng vậy, hồi năy như có ai đó ngồi chận lên bụng tôi, tức thở muốn chết mà kêu không được!

Thế là hai vợ chồng lại thức. Mà thức th́ không sao, hễ ngủ lại th́ thế nào cũng gặp những chuyện kỳ lạ như vậy. Suốt mấy đêm liền như vậy, cuối cùng chịu không nổi anh Lành mới đi t́m một người lớn tuổi trong xóm để hỏi thăm. Sau khi nghe anh kể đầu đuôi, chú Tư Ấn trầm ngâm một lúc rồi mới nói:

- Tao nói thiệt, không riêng vợ chồng tụi bây. Ngôi nhà đó từ lúc mới cất từ ba năm trước, chưa ai về ở được quá sáu tháng!

Hai Lành nghe lạnh cả người. Anh lo sợ hỏi:

- Chuyện ra sao chú Tư?

Chú Tư Ấn kể rành rọt:

- Tụi bây không hỏi nên người ta không nói, sợ tụi bây nói là dân ở đây nhiều chuyện. Nhưng nay đă như vậy rồi th́ tao kể hết cho nghe. Ngôi nhà đó ngay từ lúc mới cất th́ đă gặp chuyện như vậy rồi. Nói thẳng ra, nhà đó có ma!

Hai Lành càng lạnh lưng hơn:

- Trời ơi, nói vậy đó là... ma sao! Thảo nào tay chân nó lạnh như… xác chết!

Chú Tư Ấn kể tiếp:

- Hồi năm ngoái cả gia đ́nh sáu người trong một đêm khi đang nằm ngủ trên giường, đă giật ḿnh tỉnh dậy và thấy ḿnh đang nằm phía sau nhà, như có ai khiêng ra lúc họ ngủ!

Mà không phải một lần, mấy đêm sau cũng y như vậy. Đến ngày thứ ba th́ không ai c̣n dám ngủ trong nhà nữa, phải đi ngủ nhờ nơi khác th́ không có ǵ xảy ra nữa. Chịu không nổi họ treo bảng bán nhà. Gần cả năm không ai dám mua. Xui rủi thế nào tụi bây lại về đây mua.

- Nhưng có ai biết tại sao lại có ma như vậy không chú?

Chú Tư Ấn cười khà khà:

- Nếu biết th́ c̣n nói ǵ nữa!

Tuy vậy, lúc Hai Lành sắp ra về th́ chú Tư kéo lại, nói khẽ:

- Điều này tao chỉ nói riêng với mày thôi, đừng kể lại với ai chuyện là vầy…

Chú ngừng lại, nh́n quanh như sợ có người nghe:

- Nghe nói dưới nền nhà, chỗ pḥng ngủ của tụi bây ngày trước có mấy nấm mồ…

Vừa nghe kể tới đó Hai Lành đă đứng bật dậy lên:

- Hèn chi có lần con nghe có tiếng người kêu vọng lên từ dưới đất!

Chú Tư đứng lên và ra dấu cho Lành theo ḿnh:

- Mày muốn biết thêm th́ đi theo tao.

Hai Lành bước theo mà trong ḷng ngổn ngang những câu hỏi. Tới chỗ b́a rừng, nơi có con suối cạn chảy qua, chú chỉ tay và hỏi:

- Đă lần nào mày xuống dưới ḷng suối này chưa?

Hai Lành lắc đầu:

- Từ ngày về đây, ngoài khu vườn nhà con, con chưa từng đi tới đâu cả. Vả lại, thấy ḍng suối cạn nước, con đâu có hứng thú mà xuống đó.

Nghe Lành đáp thế, chú Tư Ấn muốn nói điều ǵ đó, nhưng chợt có người gọi ơi ới phía sau:

- Anh Lành! Anh Lành!

Hai Lành hốt hoảng:

- Con vợ con. Chẳng hiểu nhà có chuyện ǵ?

Lúc ấy vợ Hai Lành chạy tới, chị ta mặt mày tái mét:

- Về nhà mau lên, má... má có chuyện rồi...

- Má sao rồi?

Chị Lành vẫn c̣n chưa b́nh tĩnh:

- Má... bị... bị ma bắt đi rồi!

Chú Tư Ấn cũng ngạc nhiên:

- Ma bắt thế nào?

Lúc ấy vợ Lành mới nói rơ hơn:

- Tui đi chợ về tới th́ nghe mấy đứa nhỏ nói bà nội ngủ từ sáng tới giờ chưa dậy. Đoán là có chuyện không lành, tui gơ cửa pḥng bà già th́ không nghe trả lời, cửa lại cài then bên trong. Hoảng quá tui kêu ông Lành th́ chẳng thấy đâu, phải nhờ mấy đứa ở nhà bên phá cửa pḥng vô, chẳng thấy bà già đâu, trên giường chăn màn c̣n nguyên!

Hai Lành nắm tay vợ chạy bay về nhà. Đúng như lời vợ kể. Hai Lành t́m khắp pḥng chẳng phát hiện điều ǵ khả nghi. C̣n đang hoang mang th́ từ bên ngoài có tiếng của ai đó gọi:

- Ra mà khiêng bà Tám vô ngay!

Cả nhà chạy ra th́ thấy hai người hàng xóm khiêng một người trong t́nh trạng giống như xác chết. Vừa nh́n thấy, Hai Lành đă kêu lên:

- Má!

Hai người hàng xóm kể:

- Lúc đi hái cà phê về, ngang khu rừng lồ ô th́ tụi tui thấy bà Tám nằm trong bụi gai, h́nh như đă mê man từ lâu rồi.

Cả nhà lay gọi thật lâu bà mới tỉnh lại, vừa nh́n thấy người chung quanh bà la hoảng lên, rồi ḅ lê, lùi vào vách nhà như đang sợ hăi tột độ. Hai Lành phải lên tiếng:

- Con đây mà. Má sao vậy?

Nghe tiếng con, bà Tám càng sợ hơn, bà đưa hai tay lên lạy lia lịa, vừa van xin:

- Đừng... đừng hại tui! Tha cho tui...

Chú Tư Ấn đứng bên ngoài quan sát năy giờ, nhẹ lắc đầu rồi đi thẳng về nhà. Chừng như có điều ǵ đó chú chưa nói ra…

Nghe Hai Lành báo tin sắp dọn nhà đi, chú Tư trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Hôm qua tao muốn kể cho mày nghe chuyện này, nhưng chưa kịp. Bây giờ tao hỏi thiệt, mày sợ hồn ma rồi phải không?

Hai Lành nh́n ông, ngạc nhiên:

- Sao chú hỏi vậy? Ma th́ ai không sợ. Nhất là những chuyện vừa xảy ra đó, theo chú chẳng lẽ không đáng sợ sao?

- Đáng sợ, nhưng tao thấy chưa đến đỗi phải dọn nhà đi. Bởi để ư điều này hầu hết những người ở trong nhà mày trước đây, rồi tới mày nữa, đă có ai bị ma hại chưa?

Hai Lành chau mày:

- H́nh như là chưa. Nhưng không có nghĩa là sẽ không bị. Như chuyện má con hồi chiều, theo bà kể lại th́ lúc đang ngủ th́ dường như có ai đó khiêng lên, chạy như bay trong không trung rồi ném vào nơi nào đó. Họ đông lắm, có đến hơn chục người, đứng vây quanh má con như chực ăn tươi nuốt sống, nói là má con chiếm nhà của họ, phải dời đi ngay, nếu không th́...

Kể đến đây Hai Lành chợt rùng ḿnh, người ớn lạnh và không dám kể nữa. Hỏi th́ anh ta giọng run run nói:

- Như có ai đó muốn bóp cổ con!

Chú Tư Ấn cũng chợt rùng ḿnh, chú bảo:

- Chuyện không đơn giản như tao nghĩ. Thôi, mày về lập mâm nhang đèn bày ra ở giữa nhà, để tao cúng vái cho.

Tối đó đích thân chú Tư Ấn khấn vái. Hai Lành nghe được trong những câu khấn có nhắc tới vong hồn ai đó gọi là Cậu Ba, mợ Ba, th́ kinh ngạc lắm, đợi sau buổi cúng Hai Lành liền hỏi:

- Cậu mợ Ba nào vậy chú Tư?

Tư Ấn chờ cho những người hiếu kỳ về bớt, lúc ấy mới hạ giọng kể:

- Cách đây trên mười năm, xóm này c̣n là một băi đất hoang, đă xảy ra một câu chuyện mà tới giờ nhắc lại tao c̣n rùng ḿnh…

Chú vừa nói đến đó th́ bỗng đèn đóm trong nhà vụt tắt hết, cả mâm đồ cúng cũng như có ai đó xô ngă, đổ tung tóe! Khi đốt được đèn lên th́ Hai Lành kinh hoàng khi thấy chú Tư Ấn ngă lăn ra, miệng trào máu tươi! Tuy vậy tính mạng chú không sao. Lúc b́nh tĩnh lại, chú lẳng lặng bước ra khỏi nhà, ai hỏi ǵ cũng không nói.

Đêm đó chẳng một ai trong gia đ́nh Hai Lành dám ngủ. Bỗng đến hơn canh ba th́ bỗng nghe có tiếng khóc của ai đó văng vẳng bên tai. Càng lúc tiếng khóc càng rơ hơn, nhưng không phải phát ra từ bên ngoài, mà h́nh như ở ngay trong nhà. Người này nh́n người nọ, chẳng ai khóc mà hầu hết đều sợ hăi. Nghe kỹ lại, bỗng vợ Hai Lành chỉ xuống đất, thều thào:

- Ở… ở dưới đó!

Hai Lành cũng nghe vậy. Sợ nói ra bà mẹ và mấy đứa con sợ, nên anh kề tai vợ nói khẽ:

- Có khi nào... ở dưới có mộ không?

- Dưới… mộ?

Cả hai đều rùng ḿnh, nhưng họ không có th́ giờ để nghĩ ngợi thêm nữa, bởi vừa khi ấy chiếc giường ngủ của họ bỗng rung lắc dữ dội và rồi chúng đổ sụp xuống làm vợ chồng con cái đều bị bắn tung ra nền nhà.

Mấy đứa bé khóc thét lên v́ sợ. Và cũng từ lúc đó tiếng khóc lạ từ dưới đất cũng im bặt. Vợ chồng Hai Lành ḅ dậy, vừa định kéo các con ḿnh ra th́ chợt tiếng khóc lại vang lên, mà lần này nhiều giọng cùng cất lên một lượt, nghe rùng rợn lạ thường!

Hai Lành b́nh tĩnh hơn vợ, anh nói khẽ:

- Em ở đây với mấy đứa nhỏ, đừng làm ǵ kinh động, để tôi ra ngoài này…

Chạy thẳng tới nhà chú Tư Ấn, vừa gặp chú từ trong nhà ra, Lành nói liền với chú ư định của ḿnh. Nghe xong chú Tư có vẻ tán thành, nhưng vẫn c̣n ngại:

- Tao là người không biết sợ, nhưng hôm qua tự nhiên bị hộc máu rồi về nhà tao bị sốt suốt đêm, làm cho tao lo... Nhưng mà được, tao sẽ cùng làm với mày.

Chú đi huy động thêm năm sáu người nữa rồi cùng kéo tới nhà Hai Lành. Theo ư chú, Hai Lành bảo vợ thịt ngay con gà trống cồ, dọn một mâm hoa quả thịnh soạn, đồng thời đi mời khá nhiều bà con gần đó tới cùng chứng kiến.

Lời khấn của chú Tư Ấn, bà con ai cũng nghe rơ:

- Tôi, Nguyễn Văn Ấn, thường gọi Tư Ấn, nay đứng trong nhà của Hai Lành, có mặt cả bà con cḥm xóm chứng kiến, tôi xin thành kính dâng chút lễ mọn, cùng tấm ḷng thành, kính xin các vong hồn uổng tử, những vị đă thác và chôn thân ở chốn này, xin hăy về đây chứng giám cho sự biết lỗi của gia đ́nh Hai Lành và cả thôn chúng tôi, mà rộng ḷng hỉ xả, đừng hiển linh ra oai nữa.

Hăy cho phép chúng tôi khai quật và đem hài cốt quư vị lên, để chúng tôi mai táng một nơi khác đàng hoàng hơn, trang nghiêm hơn. Nếu quư vị bằng ḷng th́ xin thể hiện bằng cách thổi tắt ngọn đèn chính giữa ba ngọn đèn cầy đang cháy. Được vậy chúng tôi xin một lần nữa dâng lên quư vị ba lạy.

Chú và cả nhà Hai Lành đều cúi lạy rất thành kính. Những người đứng xem gần đó cũng đồng lạy theo. Và... thật lạ lùng, ngọn đèn ở chính giữa tự dưng tắt phụt, trong khi hai ngọn kia vẫn cháy!

Chú Tư Ấn reo lên:

- Được phép rồi!

Chú ta hiệu cho hơn chục người dùng cuốc xuổng bắt đầu đào bới ngay chỗ giường ngủ của Hai Lành. Lúc đầu có lẽ c̣n e ngại, nên một số người chưa dám đào bới thẳng tay, sau vài phút, khi thấy không có chuyện ǵ xảy ra, họ mới bắt đầu đào cật lực.

Đào xuống khoảng hơn nửa thước th́ một người kêu lên:

- Có cái ǵ giống như... nắp quan tài!

Đích thân chú Tư Ấn soi đèn nh́n kỹ rồi nói:

- Anh em nhẹ tay thôi, đừng làm kinh động người đă khuất.

Sau vài phút nữa th́ chính người phát hiện lúc năy lại nói:

- H́nh như không phải nắp ḥm... chỉ là một miếng ván lót ngang thôi.

Họ kéo được tấm ván đó lên th́ lộ rơ cả một đống xương trắng toát, phản chiếu dưới ánh đèn!

Hai Lành nói to:

- Xương người!

Chú Tư Ấn nh́n cảnh tượng trước mắt, ông lẩm bẩm:

- Đúng là cảnh ngày xưa rồi...

Từ đó đến mười giờ sáng, họ đưa lên mặt đất gần trọn vẹn mười bộ xương người. Nhiều người đă mệt nên muốn ngưng đào, mà theo họ như thế chắc là đủ rồi, nhưng Tư Ấn chưa chịu:

- Nếu tôi nhớ không lầm th́ tới mười ba bộ xương mới đủ!

Ai cũng ngạc nhiên:

- Sao ông biết?

Tư Ấn nghiêm giọng:

- Vụ thảm sát mười ba người trong một gia đ́nh tại chốn này cách đây mười một năm, nhưng do ngày đó, trong số bà con đây không ai có ở đây, nên không biết. C̣n tôi, là người duy nhất che cḥi giữ rẫy nên đă vô t́nh chứng kiến từ đầu đến cuối… Đúng là phải mười ba mạng người!

Các tay đào đất lại tiếp tục đào và quả nhiên, đến hơn mười hai giờ trưa hôm đó th́ họ đă lấy lên được mười ba bộ xương hài cốt không thiếu một lóng xương.

Vợ chồng Hai Lành do không dư dả, nên chú Tư Ấn vận động bà con góp thêm vô được một số tiền để đi mua quan, quách về khâm liệm, đem mai táng ở đỉnh đồi trọc gần đó. Đến chiều tối đó th́ mọi việc hoàn thành. Một buổi cúng mả mới diễn ra, tuy không linh đ́nh lắm, nhưng cũng rất trang nghiêm.

Chú Tư Ấn kể lại:

- Ban đầu tôi không biết họ là ai. Chỉ biết lúc đó là nhá nhem tối, sau khi đi rẫy về, tui đang lui cui nhóm lửa định nấu cơm, th́ chợt thấy có ánh đèn pha từ ngoài đường cái rọi thẳng vào, ánh sáng đó báo cho tôi điều chẳng lành, nên nhanh tay tôi dụi tắt bếp lửa núp trong cḥi xem động tĩnh.

Một lát sau th́ một chiếc xe tải lớn bám đầy bùn đất, chứng tỏ nó từ xa đến từ từ chạy vào phía rẫy. Cũng may là nó không cán phải cái cḥi lá của tôi và cũng nhờ vậy, họ không phát hiện có người ŕnh thấy mọi việc.

Chiếc xe tải sau đó tắt hết đèn, rồi từ trên xe nhảy xuống bốn người đàn ông. Trên tay những người này đều có súng, ngoài ra có hai người c̣n cầm theo nào xuổng, cuốc, búa, dao. Người thứ năm, tới sau đó chừng mười phút, xem ra mới là người cầm đầu của nhóm kia. Tên này nói ǵ đó, h́nh như là ra lệnh.

Lập tức bốn tên trước đó mở bửng sau của thùng xe và lôi từ trong đó ra nhiều cái bao cột kín miệng. Ban đầu tôi tưởng đó là bao hàng hóa, nhưng sau đó th́ nhận thấy nhiều bao tải đó nhúc nhích, cựa quậy và c̣n phát ra những tiếng kêu như kêu cứu! Lúc này th́ tôi đă hiểu. Nhưng khi hiểu, tôi lại càng run khi nghĩ tới số phận ḿnh.

Đằng kia, bốn tên cầm súng nhưng thay v́ bắn, chúng trở báng súng đập mạnh vào từng bao. Cứ mỗi lần đập th́ có những tiếng rú không phát ra được, do bị nhốt chặt trong bao, nên âm thanh kỳ dị thê thảm lắm! Cứ thế lần lượt mười ba chiếc bao tải đều chịu chung một số phận.

Chứng kiến tới phút đó th́ người tôi lạnh toát mồ hôi thần khí biến đi tự lúc nào, rồi vừa hoang mang th́ chợt có đứa trong bọn chúng la lên:

- H́nh như có cái cḥi đàng kia!

Dù gần như đă kiệt sức v́ sợ, nhưng bản năng sinh tồn đă khiến tôi ḅ lết được ra khỏi cḥi, rồi cứ thế tôi thoát chạy, chạy và chạy...Cho đến lúc nào đó tôi ngất đi.

Khi tỉnh lại th́ tôi thấy ḿnh nằm bên một ḍng suối. Có lẽ nhờ nước suối mát đă giúp tôi tỉnh lại. Chẳng biết t́nh h́nh ở chỗ cḥi ra sao, tôi thắc mắc, nhưng với sức lực lúc ấy tôi đành nằm đó chờ. Ngày hôm sau khỏe lại tôi định ṃ về, nhưng khi đi tới vạt rừng gần rẫy th́ tôi phát hiện ra chiếc xe tải vẫn c̣n đậu ở đó, nên không dám về, tôi quay lại cánh rừng già và ở đó đến ba, bốn ngày sau.

Lúc tôi quay lại lần nữa th́ hỡi ôi, cả một vùng rừng rộng lớn, trong đó có cái cḥi và rẫy của tôi đă bị ai đó đốt sạch. Lần t́m măi tôi cũng chẳng tài nào nhận ra chỗ cũ là chỗ nào. H́nh như bọn người gây án xong đă đốt để phi tang!

Như thế là ư định định báo làng chuyện đă chứng kiến tôi đành để trong ḷng. Muốn bỏ đi để không bị ám ảnh, nhưng tứ cố vô thân, lại không có tiền bạc, nên cuối cùng tôi đành phải ở lại đây. Dựng một cái cḥi khác ở tạm. Rồi lần lần những năm sau bà con ḿnh tới định cư càng lúc càng đông. Tôi cũng không biết những cái xác người bị chết ngày ấy được chôn ở đâu và bọn người gây án là ai.

Măi mấy năm gần đây t́nh cờ khi đi qua làng bên, tôi nghe có người kể rằng, khoảng thời gian đó có một vụ tranh chấp hàng hóa buôn lậu, mà nguyên đoàn người đi từ thành phố lên đă bị chận lại, bởi một chiếc xe tải của bọn côn đồ và sau đó chúng đă bắt hơn chục người trong đoàn mang đi biệt tích.

Nghe vậy tôi nghi có liên quan tới vụ ḿnh chứng kiến, nhưng cũng không dám nói ra. Cho đến khi ngôi nhà này xảy ra nhiều hiện tượng kỳ lạ, khiến những gia đ́nh trước đây phải bỏ đi th́ tôi mới nghi ngờ. Không ngờ nó lại đúng. Chính những người bị hại ấy đă được chôn chung trong một nấm mồ ở đây!

Nghe chú kể xong ai nấy đều rùng ḿnh, bất giác có người khóc ngất lên! Những ngày sau đó, gia đ́nh Hai Lành ngủ được yên giấc, không hề thấy bất cứ hiện tượng nào nữa. Ban đầu sau khi khai quật hài cốt xong, vợ Hai Lành cũng c̣n lo, nên bàn với chồng là nên bán nhà, đi chỗ khác để làm ăn hơn. Nhưng Hai Lành nói:

- Ḿnh đă được người khuất mày khuất mặt chấp nhận cho ở lại rồi, th́ c̣n lo ǵ nữa. Theo tui, biết đâu chính ngôi nhà này sẽ giúp cuộc đời ḿnh đi lên không chừng.

Đúng như ước mơ của Hai Lành, mấy mùa rẫy liên tiếp nhà anh trúng vụ, hết cà chua rồi đậu leo và mới nhất là vụ cà phê trúng chưa từng thấy. Chỉ ba năm sau ngôi nhà cũ đó được thay bằng ngôi nhà đúc hai tấm thật khang trang. Nếu ai để ư sẽ thấy ngay trong nhà, ngoài bàn thờ tổ tiên, Hai Lành c̣n có một bàn thờ khác, trên đó có mười ba bát nhang mà lúc nào cũng ngát hương thơm.


 

                                                                     khuyetdanh

 

 

 

 

 

 

 

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 

Xin lỗi, bạn không thể gửi bài trả lời.
Diễn đàn đă bị khoá bởi quản trị viên.

<< Trước Trang of 127
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 1.7109 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO