| Tác giả |
|
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 1 of 58: Đă gửi: 26 October 2004 lúc 6:21pm | Đă lưu IP
|
|
|
XIN PHÉP BCH tvls cho kimsơn , đem bộ sách phong thuỷ nầy lên trang web ǵ thấy hay... nếu có lỗi lầm ǵ xin tất că tha thứ cho...nhưng nếu ai có 1 bộ sách nầy mong rằng giúp đỡ ghi thêm tiếp ǵ dài tới 2000 trang ...
nguyên tác từ trung văn cũa TIÊU HIỂN, bản dịch do ANH VŨ trong SƯ ĐỒ THẦN TOÁN PHONG THUỶ KƯ. xuất băn ở thanh hăi,TRUNG QUỐC.
MỘT LẦN NỮA NẾU CÓ LỖI LẦM G̀ ... XIN THA THỨ CHO NHÉ.
CHƯƠNG MỘT.
BÀNG ĐỨC CÔNG ĐANG ĐÊM XEM THIÊN TƯỢNG
DỰ ĐOÁN THIÊN HẠ SẼ CHIA BA...
ba ngôi sao bay lên bầu trời.
Những ngôi sao trăi dài trên bầu trời đêm mênh mông.
trên đỉnh HIỆN SƠN,cách thành tương dương kinh châu ba mươi dậm về phía bắc, có một ông lảo râu tóc bạc trắng, đứng ngước mặt nh́n vào xa xăm.tinh đẩu bố trí dày đặc trên ṿm trời, có sao nhấp nháy bất định,có sao treo lơ lững bất động,có sao mờ nhạt không sáng, có sao như bật ra những tia lữa dử dội.chợt ở ba góc trời đông,nam, tây, có những vệt sáng chói loà lên như tia chớp, vượt qua chân trời bắn thẵng vào hướng chính bắc. ngôi sao lớn màu tím ở chính bắc bị ba vệt sáng xâm phạm,dao động mănh liệt. ánh sáng của nó vốn đă mờ nhạt, nay bị dao động lại càng thêm u ám, như muốn tắt lịm trên bầu trời..
ông lảo râu bạc nh́n thấy hiện tượng lạ này bất giác căm thấy lạnh, nói thầm:
- sao tử vi ở chính bắc vốn là chũ quốc vận của nhà HÁN.sao chu tước màu đơ ở phía nam, sao thanh long màu xanh ở phía đông,sao bạch hổ màu trắng ở phía tây,ba sao hợp lại đúng điềm rất hung hiểm,ắt có binh biến, thiên hạ sinh linh đồ thán. ôi, đất nước từ đây có lẻ sẻ phân chia!
ông lảo râu bạc nh́n thấy điềm trời kinh động như vậy,
không ngăn được phải ngữa mặt lên trời than:
- ôi, ta theo lời dạy cũa cha, nhớ ơn tri ngộ cũa QUANG VŨ ĐẾ, khuông pḥ huyết mạch hán đế ḍng họ LƯU.
nhưng nay hậu nhân con cháu, vua chẵng ra vua , thần chẵng ra thần, khiến cho trời giận người oán, cuối cùng cũng đả hiện ra hung tượng, xem ra quốc vận nhà HÁN đả đến hồi nguy khó! thời thế như thế nầy, thật là tiến thoái lưởng nan! trời ơi, ta BÀNG ĐỨC CÔNG biết phải làm như thế nào cho phải đây?
đang lúc tâm trạng cũa BÀNG ĐỨC CÔNG rối bời, th́ chân trời vùng đất hướng chính tây đột nhiên xuất hiện một tinh đẩu trắng lớn,ánh sáng rực rỡ, kéo một vệt dài làm dao động càn khôn, khí thế như xoay chuyễn trời đất.
BÀNG ĐỨC CÔNG là người tinh thônghọc thuật thiên cơ,thiên văn địa lư tướng thuật đều am tường. ông thấy vậy,tâm thần đương nhiên chấn động,phải thất thanh la lớn:-- thôi nguy rồi,tượng trời hiện ra như vậy,thiên tử ắt phải mất ngôi,đúng là điềm thiên hạ hào kiệt khởi binh làm loạn rồi! ánh sáng của ba sao bao vây ĐẾ TINH , thiên hạ phải chia làm ba thôi.chẳng lẻ ta khoanh tay đứng nh́n ,không lư đến hay sao? tuy là thiên cơ đại thế không thể xoay chuyển, nhưng khó mà nói là không thêtrỉ hoăn được.hà hà ! mưu sự của người cải được mệnh trời chăng?
BÀNG ĐỨC CÔNG rú lên một hơn dài,rồi không chút do dự,
triển khai khinh công tuyệt đĩnh rời núi HIỆN, nơi ông đả ẩn cư mười năm.
ông nhắm hướng đông mà đi,v́ ông thầm biết trong ba sao phạm vào ĐẾ TINH , sao thanhlong phương đông ánh sáng rất mạnh, mà khí thế cũng rất thịnh. đây là sự uy hiếp rất nguy hại đối với HÁN đế,nếu ông muốn khuông pḥ ḍng họ LƯU, tất phải t́m một kỳ nhân dị sỷ khắc tinhh hay có khí vận nganh hàng với sao thanh long.
sau nhiều ngày đi theo hướng đông, BÀNG ĐỨC CÔNG đến khu vực tiều quận ( nay là huyện hào, tỉnh an huy)
mắt ông nh́n khoăng trời phía trước , thấy trên vùng sông nước chợt hiện ra một dảy núi hùng vỉ, kéo dài như rắn lượn từ hướng đông đến đông bắc, dáng núi thât đẹp,
như thế nằm của một con rồng xanh đang chờ vùng vẫy.ông biết dảy núi này gọi là thanh long sơn, là vùng đất danh thắng cũa tiều quận,tuy nhiên đối với người ờ địa phương,mặc dầu biết đây là một vùng thắng cănh, nhưng chưa một ai từng thám hiểm qua, đối với họ bên trong vùng đất này thật là vô cùng huyền bí.nhưng trong mắt cũa BÀNG ĐỨC CÔNG , giống như một người khát nước lâu ngày, đột nhiên gặp nguồn suối ngọt, ông không chút hoài nghi,nhắm thẳng núi thanh long mà vượt lên.công lực cũa ông đả đạt tới cảnh giới thông huyền, đỉnh thanh long tuy hùng vỉ nhưng không hung hiểm ,đều này không thể gây khó dể cho ông.chưa tới nửa canh giờ, BÀNG ĐỨC CÔNG đả thơ phào nhẹ nhỏm trên đỉnh thanh long sơn,ông phóng tầm mắt nh́n bốn phía, không tự chủ được phải thốt lên:
- không ngờ ở tiều quận này lại ẩn chứa một đại long mạch!điểm chân long tiềm phục này, nếu ai được chôn cất ắt con cháu huyết mạch ngày sau phải là vương là bá!
nh́n bao trùm vi trí chính yếu cũa ngọn thanh long trong dăy thanh long sơn, trước sau phải trái đều có những ngọn núi che chở.bên trái là thanh long, bên phải là bạch hỗ, phía trước như có b́nh phong dựng đứng, phái sau như tấm màn che chắn, mặt chánh tây có chín đường sông nước chăy vào,giống như chín cái đuôi cũa con rồng đang vẩy vùng, đúng là mười phần huyền diệu.
BÀNG ĐỨC CÔNG thầm nghỉ:-bên trái có thanh long, bên phải có bạch hổ, khí thế thật tốt. trước có b́nh phong, sau có màn trướng... lại có chín con sông quy tụ về, địa mạch thật hay. đây đúng là đại long mạch vương giă ngàn năm mới có ...ái da, không được rồi...(c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
soida Hội viên


Đă tham gia: 29 August 2002 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 321
|
| Msg 2 of 58: Đă gửi: 26 October 2004 lúc 7:27pm | Đă lưu IP
|
|
|
Gửi Anh KimSon
Chúng tôi rất chân trọng tấm ḷng của anh - Và cám ơn anh rất nhiều trong việc giới thiệu bộ sách trên tới mọi người.
SD
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 3 of 58: Đă gửi: 26 October 2004 lúc 8:46pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp..
ông đội nhiên la lên một tiếng.
nguyên bàng đức công bị cảnh tượng đại long mạch làm mê mẩn,mà quên ḿnh đang đứng trong một đám cỏ cao rậm, v́ vậy chân phải của ông không biết bị con ǵ cắn một cái, đau thấu tâm can.ông vội vàng nhăy lên chạy đến một tảng đá, cúi người nh́n xem, chỉ thấy bàn chân phải có một vết đơ bầm,h́nh như nọc độc của con rắn nhơ.ông cảm thấy bàn chân tê rần, thầm biết độc tính đang dần dần phát tác,chỉ cần nhập vào tim là ông sẻ mất mạng không c̣n nghi ngờ ǵ nửa,ông liền điểm nhất chitrển chổ bị cắn nhằm phong toă huyệt mạch,sau đó tức tốc phóng người đi,định trong bụng phải hạ sơn gấp để t́m lương y điều trị. nhưng không ngờ ông cảm thấy choáng váng, nội lực gần như mất hẳn. thân không nhảy lên được, ngược lại c̣n té xuống tảng đá. phóng mắt nh́n bốn phía, sơn lâm hoang vu, gió núi kêu gào, không một bóng người, bàng đức công trong ḷng không kềm chế được, ngữa mặt lên trời than:
- ư trời!đúng là ư trời! gịng họ LƯU nhà HÁN thật sự tận cùng rồi sao? cục thế thiên hạ chia ba không thể xoay chuyễn được sao?
lúc này trời đả gần xế, bốn bề thê lương, gió lạnh của rừng sâu thổi vi vút, bàng đức công cảm thấy thần trí của ḿnh đang dần dần hôn mê, cảnh vật trước mắt bắt đầu mơ hồ. nhưng trông mơ hồ ông thấy h́nh như có mọt tiều phu đang đi tới. bàng đức công muốn mở miệng kêu cứu, nhưng chỉ ú ớ không thốt nên lời.ông cảm thấy người tiều phu đang đi gần đến ḿnh, cúi người xuống quan sát cẩn thận,sau đó không chút do dự, đưa miệng hút chổ ông bị rắn cắn,nhổ ra một cụm máu đen, tiếp đó lấy một ít thuốc bột rắc vào vết thương. bàng đức công trong bụng nghi nghi ngờ ngờ, ông thật không thể tưỡng tượng trong phút ngàn cân treo sợi chỉ lại được vị tiều phu sơn dả cứu mạng.qua một hồi , bàng đức công căm thấy thần trí bắt đầu khôi phục, máu huyết lưu thông. ông thử vận chân khí th́ thấy rất thuận lợi , không khỏi mừng trong bụng. ông đứng dậy,hướng người tiều phu chắp tay bái, nói:
- vị đại ca này,ơn cứu mạng không dám nói lời căm tạ , nhưng xin cho ta biết , ông có tâm nguyện ǵ? ta nhất định giúp ông đạt được!
tiều phu là một người đàn ông khoăng năm mươi, khuôn mặt
dầy dạn phong trần, nhưng thân thể vẩn c̣n mười phần tráng kiện. ông ta nghe , liền cười thật thà nói :
- ông lăo, sao lại khách sáo vậy? thật ra một nữa nguyên nhân cứu ông, cũng do tại hạ có mục đích riêng của ḿnh!
bàng đức công lấy làm kinh ngạc:
-huynh đệ có mục đích ǵ?
tiều phu nói: -ông lảo không biết sao ? vùng đất nầy có một loài rắn gọi là xích luyện xà, nó màu đỏ, dài như sợi dây quấn lưng, nọc của nó kịch độc. nếu bị cắn phài th́ không quá bảy bước là đă mạng vong,v́ vậy nó c̣n được gọi là ( thất bộ xà ) , ai nghe cũng phải sợ hải. tại hạ sinh sống gần đây, lấy núi này làm kế sinh nhai nên không ngại nguy hiểm. nữa năm trước gặp một vị đi hái thuốc, không may té trên núi bị gảy chân. tại hạ đă cơng ông ta xuống núi. ông ấy đáp tạ tại hạ bằng cách tặng cho một hoàn thuốc giải độc thất bộ xà, tại hạ được thuốc đả lâu,bây giờ có cơ hội đem ra thử xem hiệu nghiệm như thế nào , quă thật thuốc này là khắc tinh của thất bộ xà ,v́ vậy tại hạ cứu ông chẳng có mục đích hay sao?
bàng đức công thấy tiều phu có ḷng thẳng thắn, không có ư ỷ ḿnh là ân nhân, lại vô dục vô cầu, lấy làm cảm phục phẩm cách của ông. bàng đức công cười nói:
-tuy là vậy, nhưng mạng của lảo phu vẩn là do huynh đệ cứu, huynh đệ không cầu báo đáp nhưng lăo vẩn có lư do báo đáp! bàng đức công chăm chú nh́n tiều phu một hồi,
đột nhiên mỉm cười nói :
-oái, người anh em này, nếu ta đoán không sai, th́ nay đả năm mươi tuổi, nhưng có một tâm sự rất lớn là vẩn chưa có con nối dơi, phải không?
tiều phu nghe nói, trợn mắt há mồm giống như thấy yêu quái,nhảy lùi ra phái sau một bước, nói lớn rằng:
-lảo nhân gia, tại sao ông biết? ông là thần tiên chăng?
bàng đức công mỉm cười nói:
-vị lảo đệ này,mệnh cung của lảo đệ là sơn lâm vị, có thanh khí trực phạm thiên trung,phụ giác, thái âm, thiếu dương,chuẩn đầu, tử tự, cũng tức là điềm báo năm ông hai mươi lăm tuổi th́ lấy vợ, đến năm ông năm mươi tuổi vẩn không có con cháu nối dỏi, đây là ứng điềm khí của thanh sát trực phạm cung tử tôn,nhưng may mắn cho ông là sau năm mươi tuổi , mệnh của ông vào cung đ́nh uư, đột nhiên gặp đạm tử, ông gặp được quư nhân, người này sẻ giúp ông hoá giải điều phạm vào vận mệnh.
tiều phu nghe xong im lặng một hồi,trong ḷng nghi hoặc bất định ,sau khi qua cơn xúc động , nói :
-không sai, không sai ! ngàn lần chính xác! á, đúng rồi,
lảo nhân gia, ông có phải là vị quư nhân đó không?
bàng đức công cười nhẹ nói :- không biết ta có phải là vị quư nhân đó không, nhưng huynh đệ có ơn cứu mạng, ta rất vui nếu giúp được huynh 9ệ giăi nỗi lo này , hoặc giả đây là duyên phận chăng!
tiều phu nghe , liền hướng bàng đức công chắp tay bái, nói:
-tiểu đệ tên gọi là HẠ HẦU HĂI , trước tiên phải cảm tạ đại ơn đại đức của lăo ca ca ! nhưng tiểu đệ xin lổi chưa biết cao tính đại danh của lảo ca ca ? v́ sao lảo ca ca lại lâm vào cănh nguy hiểm như vậy, hay đây chính là phước phần cũa tiễu đệ, nhờ vậy mà tiễu đệ mới giải được tâm sự giấu kín trong ḷng đă mười năm nay?
bàng đức công rất vui khi nghe những lời bộc trực trung hậu của người tiều phu, ông lại mỉm cười nói:
-hạ hầu lảo đệ có điều không biết,ta nguyên ở HIỆN SƠN,KINH CHÂU tên bàng đức công. v́ có việc lên ngọn núi này mà gặp hung hiểm,cơ hồ tính mạnh không giử được, may nhờ gặp hạ hầu lảo đệ có linh đan diệu dược mới bảo toàn được tính mạng...hà...nếu không, ta một bụng càn khôn đại kế củng uổng phí mà thôi!
hạ hầu hải chưa kịp nghe bàng đức công nói dứt lời,đột nhiên đưa tay ôm mặt, thất thanh nói lớn:
-vạn hạnh! thật là vạn hạnh! không ngờ hạ hầu hải ta quơ đại làm đại ,lại may mắn gặp được tuyệt thế cao nhân!
ông ta vừa nói vừa chắp tay bái bàng đức công, sắc mặt mừng rở, nói tiếp:-
-tiếng tăm của bàng tiên sinh,tiểu đệ đả sớm nghe từ lâu!thiên hạ nói rằng,bàng đức công ở núi HIỆN là nhân vật giống như thần long, thấy đầu mà không thấy đuôi,thần thông quảng đại,người trong nhân gian đều xưng tụng tiên sinh là một đời tuyệt thế ẩn hiệp ,ai lâm vào cảnh khổ mà gặp được tiên sinh đều được hoá giải! hâ hầu hăi tinh thần phấn chấn, nói thao thao không ngừng, bàng đức công chỉ mĩm cười nhạt:
-hạ hầu lảo đệ không cần khách sáo , ta làm sao đương nổi bốn chữ tuyệt thế ẩn hiệp? bất quá ta chỉ là một người luôn cầu cho thiên hạ thái b́nh mà thôi!
đột nhiên bàng đức công nói nhanh:
-hạ hầu lảo đệ , đi thôi!
hạ hầu hải nghiêm trang hơi:-bàng tiên sinh,bây giờ đi đâu?
bàng đức công thản nhiên nói:đương nhiên là đến nơi chôn cất tổ tiên của lảo đệ,phải quan sát thực địa mới có thể cải sửa vận mệnh được.
hạ hầu hải thấy bàng đức công nói là làm ngay,mừng rở không tự chủ được, liền nói lớn :
-đúng, đúng! đa tạ ,đa tạ tấm ḷng cũa tiên sinh!nhưng nhà hạ hầu cũa tiễu đệ từ đời nội tổ cho đến nay thăy đều nghèo nàn, không đủ sức mời thầy địa lư, chỉ t́m hang động trong núi rừng chôn cất qua loa, không biết như vậy có xem là tỗ phần không?
bàng đức công mỉm cười nói :
-phàm nơi chôn cất hài cốt của tỗ tông đều gọi là tổ phần
, hạ hầu lăo đệ hảy dẩn ta đến mộ huyệt tổ tiên của lảo đệ đi!
hạ hầu hải nghe nói,trong ḷng vừa mừng vừa kinh ngạc,v́ ông không dám tin nơi chôn cất tỗ tiên lại có thể khiến thay đổi vận mệnh tuyệt tữ tuyệt tôn! nhưng đây là tâm nguyện lớn nhất đời của ḿnh, nay có chút cơ hội,làm sao ông bỏ qua cho được, ? cho nên không dám do dự, ông hướng về bàng đức công , nói :
-dạ ,dạ , xin mời bàng tiên sinh đi cùng tiễu đệ,theo con đường núi này!
hạ hầu hải nói xong liền đi trước dẩn đường, đi được ài bước lại quay người nh́n bàng đức công, nói:
bàng tiên sinh bị thương chưa khơi,chĩ sợ đường núi khó đi, hay là tiểu đệ cơng tiên sinh!
bàng đức công là người tu luyện khí công giáp tư, nội ngoại công đều đả tới cảnh giới tinh thông huyền diệu.đường núi gập ghềnh trong mắt ông có ra ǵ, bèn cười hả hả nói:
-yên tâm, yên tâm!hạ hầu lảo đệ chĩ cần bỏ sức đi trước dẩn đường, ta có thể theo được mà.hạ hầu hải nghe nói , nghỉ thầm:
- ḿnh b́nh sinh sống trong rừng núi , mang vác nặng nề đi đường núi đả quen, bàng tiên sinh tuy có học vấn uyên thâm, nhưng nói về chuyện đi đường núi th́ sao bằng tiều phu như ta được?
trong ḷng ông lấy làm không phục, không kềm được chân liền gia tăng tốc độ, bước lẹ như bay, nhắm một đường theo hướng tây của ngọn núi mà đi.
ông đi được một đoạn đường dài,phía sau không c̣n nghe thấy hơi thở và bước chân của bàng đức công,mới giựt ḿnh hoảng sợ nghỉ ḿnh sao lại tranh cường háo thắng với một người tuổi già như vậy, làm khó ông ta làm ǵ? liền đi chậm chậm lại, chờ bàng đức công theo.
nhưng mải vẩn không nghe thấy tiếng chân, hạ hầu hải quay đầu lại nh́n , lập tức la lên một tiếng kinh hải, phái sau không thấy bóng dáng của bàng đức công đâu, bèn hốt hoảng t́m kiếm, không ngờ nhinsuốt sườn núi dài, vẩn hoàn toàn không một bóng người, bàng đức công không biết đi dâu.
hạ hầu hải cuống cuồng sợ hải, vừa tự giận ḿnh nói:
-trời ơi, sao ḿnh lại có ư ngh́ ngu xuẩn tranh hơn thua như vậy... bây giờ làm cho vị tuyệt thế cao nhân đi đâu mất rồi.( c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 4 of 58: Đă gửi: 26 October 2004 lúc 10:51pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
hạ hầu hải đang lúc hối hận tự trách ḿnh, chợt nghe một tiếng nói nhơ lọt vào tai:
-hạ hầu lảo đệ cứ việc đi trước , ta theo sau , v́ thuận tiện đang điểm thay cho nhà lảo đệ một toà long mạch.
hạ hầu hải vừa nghe xong nhảy dựng lên một cái, căng mắt nh́n tứ phía, chu vi mười dặm vẩn không thấy bóng dáng của bàng đức công, hiển nhiên ông ta đang ở ngoài mười dặm. hạ hầu hải chấn động tâm thần, la thất thanh:
- trời đất, phát ra tiếng nói ngoài mười dặm mà nghe như đang đối diện, lại c̣n biết rỏ nhất cử nhất động của ḿnh... có laọi pháp thuật thần thông này sao?
hạ hầu hải sống trong rừng núi thôn dă, căn bản không biết ǵ về đạo cũa vơ học, tự nhiên là không ngờ được, điều mà bàng đức công đang thi triển chính là nội công tâm pháp huyền môn cũa đạo gia chính tông, chỉ cần tu luyện thành công th́ có thể (thiên lư truyền âm) và ( thiên lư biện vật) , cách nhau ngàn dăm cũng có thể nghe thấy rỏ ràng.hạ hầu hải ngờ bàng đức công là nhân vật hiệp khách kiếm tiên, cho nên không dám do dự, liền cất bước đi tới nơi chôn cất hài cốt cũa tỗ phụ.
hạ hầu hải đi theo hướng tây thêm hai mươi dặm th́ đến trước một huyệt động thiên nhiên dưới chân núi, miệng động rộng khoảng ba thước(bằng 1 thước ngày nay) . hài cốt tỗ tiên nhà họ hạ hầu được đặt ở trong động, phong kín bên ngoài biến thành nơi chôn cất , quă nhiên mười phần đơn sơ giản tiện.tảng đá lấp bên ngoài nay rêu phong đă phủ đầy, hiển nhiên động này táng hài cốt ḍng họ hạ hầu đă lâu ngày,ngoài miệng động tiêu chí danh hiệu củng đă bị che mất.nếu không phải đích thân hạ hầu hải đến, th́ e rằng thiên hạ không ai biết sơn động này nguyên là một ngôi mộ thiên nhiên.chung quanh bốn bề, vết tích nhang đèn thăm viếng một chút cũng không có, rỏ ràng hạ hầu hải từ sau khi chôn cất hài cốt tổ tông xong, đă không đến đây một lần nào, ông tuyệt nhiên không có ḷng thành kính của con hiếu cháu hiền.
lúc này hạ hầu hải đang đứng run run trước tảng đá ở cữa động, trong ḷng vừa lấy làm kỳ quái vừa run sợ, nói thầm:-ḿnh đă y theo lời dặn cũa bàng tiên sinh, đến nơi chôn cất tỗ tông, nhưng sao vẫn chưa thấy ông ta xuất hiện? ông cảm thấy bồn chồn trong ḷng, lầm bầm tự trấn an:- liệt tồ liệt tông nhà họ hạ hầu, xin đừng quở trách con cháu, thực đúng là con cháu vô lực không thể chôn cất tỗ tông được đàng hoàng,nếu ǵ lỗi lầm này mà tuyệt tử tuyệt tôn th́ tội nghiệp cho con cháu quá!
- hà! lảo đệ làm ǵ mà than thở như vậy, có than thở một đời e rằng cũng chẵng ích ǵ!
chợt hạ hầu hải quay ḿnh lại nh́n,th́ thấy bàng đức công đă đứng sau lưng cách không quá ba thước. ông giật ḿnh không ngăn được liền hơi:
- tại sao vậy? bàng tiên sinh, ông cho rằng tỗ tông ḍng họ hạ hầu cũng không muốn có con cháu thừa tự hương hoả sao?
bàng đức công nghe nói không kèm được cười ha hă, nói:
-huyệt động dưới chân núi là chổ âm hàn, bên trên có đá núi đè nặng ngàn cân, lảo đệ đem hài cốt tỗ tông táng vào,năm dài tháng rộng,linh khí tỗ tông cũa ông chịu biết bao sát khí xâm phạm. nếu người đời mà bị như vậy, th́ ông nghỉ xem có giử được tính mạng hay không. linh khí tổ tông cũa ông bị tàn phá th́ ḍng họ hạ hầu làm sao mà không dứt đoạn cho được?
hạ hầu hải quá sợ nói:
-v́ thiếu học vấn nên tiểu đệ mới làm như vậy, hèn ǵ khó trách sau khi chôn cất hài cốt tỗ tông vào động này,suốt ngày ḷng không được yên.tuy cố gắng độ nhật,nhưng không bao giờ có dư,ngày nào có làm th́ ngày ấy có ăn, mười ăm nay cứ như vậy mà trôi qua,đến như chuyện con cháu nối dơi, muốn nghỉ cũng không dám nghĩ tới,chĩ sợ lúc sinh con, không biết lấy ǵ mà nuôi sống nó!mười năm nay,hai vợ chồng tiểu đệ mang gánh nặng trong ḷng ,buồn rầu mà không nói được,bàng tiên sinh, hoàn cảnh như vầy phải làm sao đây?
bàng đức công thở nhẹ nói:
-tiền nhân chịu ngàn cân đè nặng , âm hàn tàn phá, th́ hậu nhân con cháu làm sao có thễ yên vui cho được? hạ hầu lảo đệ chôn cất tổ tiên sơ sài như vậy, tuy là v́ t́nh thế bắt buộc, nhưng đă đem lại sự dày ṿ xâm phạm linh khí tiền nhân, cho nên không có cách nào tránh được tai hoạ.
hạ hầu hăi sắc mặt biến đỗi, sợ hải nói:
-bàng tiên sinh, như ... như vậy phải làm sao cho tốt?
bàng đức công mỉm cười nói:
-hạ hầu lăo đệ yên tâm, mệnh vận cũa lảo đệ đă vào cung đ́nh uư, chủ về già có duyên may kỳ lạ,ta vừa rồi trên đường đi củng đă gặp được chỗ tốt đễ cải táng hài cốt tỗ tông cũa ông.hạ hầu hải nghe nói, vừa mừng vừa kinh ngạc,hoang mang nói:
-đa tạ bàng tiên sinh đă giúp cho huyết mạch ḍng họ hạ hầu cũa tiểu đệ, nhưng thưc sự nhà cũa tiễu đệ không có dư dả, làm sao đũ sức phong quang đại táng như các nhà giàu? chĩ sợ uổng phí tâm huyết của bàng tiên sinh.
bàng đức công nói:
-hạ hầu lảo đệ, hoàn cănh của lăo đệ ta đâu phải không biết? người đời giàu có thường làm phong quang đại táng tỗ tông, phô trương h́nh thức, đễ cho con cháu được ám trợ, nhưng họ không biết căn cơ cũa vận mệnh không phải ở chổ h́nh thức to lớn, v́ vậy sự tốt xấu của vùng đất mộ huyệt mới quan trọng, ta cũng không tính làm phong quang đại táng, lăo đệ chĩ cần y theo lời dặn của ta, thành tâm thành ư trong khi cải táng, chỉ cần như vậy là đũ làm cho vận mệnh huyết mạch ḍng họ hạ hầu từ xấu chuyển thành tốt. hạ hầu hải nghe xong mới yên tâm,vui vẽ nói:- dạ ,dạ, tất că mọi việc xin nghe theo lời dặn của bàng tiên sinh.
bàng đức công cũng không chút do dự , liền kêu hạ hầu khai quật tăng đá ở miệng hang, cẩn thận thu gom hài cốt tổ tiên bỏ vào một cái ḥm. sau đó giúp ông ta vác ḥm quay trở về con đường củ, đi thêm ba mươi dặm.tại phái bắc ngọn núi bàn long, bàng đức công nguyên đả dùng các khối đá xếp thành chữ"phẫm" lớn , ông ta lại cẫn thận thắp một nén nhang , rồi quay lại nói với hạ hầu hăi:
-hạ hầu lảo đệ, hảy đào ở giữa chử "phẫm" một cái huyệt sâu bảy thước(thước tàu) rồi đặt hài cốt tỗ tông vào,đấp thành mộ. hạ hầu hải y theo lời, đào ch́nh giửa chử "phẫm" một cái huyệt , ông rất sung sức, không bao lâu một cái huyệt sâu bảy thước xuất hiện,ông lấy ḥm đựng hài cốt tỗ tiên bỏ vào huyệt, và vun đắp cẫn thận, một ngôi mộ bằng đất được h́nh thành, nhưng c̣n điều quang trọng nhất là tấm mộ bia.lúc này chỉ thấy bàng đức công đem tới một miếng đá dài ba thước, cắm vào hướng chính bắc cũa ngôi mộ, sau đó ông đột nhiênngầm vận chân khí, tập trung khí lực vào ngón tay giữa,viết lên tăng đá . không bao lâu hạ hầu hải thấy trên tảng đá hàng chử như rồng bay phượng múa. đó là mười chử" tiều quận,hạ hầu liệt tỗ liệt tông chi mộ" hạ hầu hải nh́n thấy , thầm nghỉ:-chĩ lực thật là kinh khũng,e rằng trên thế gian không có người thứ hai.
nhưng ông ta bồn chồn không yên được,quay lại hỏi bàng đức công:
-bàng tiên sinh, đây...đây là cái mà người đời gọi là mộ phong thuỹ của tỗ tông hay sao?không biết chỗ này có tốt không?
bàng đức công không cười ,trầm giọng nói:
-nhanh lên, hạ hầu lảo đệ mau bái lạy linh khí tỗ tông!
hạ hầu hải nghe nói , không dám chậm trể,liền tập trung tinh thần , y theo lời nói quỳ xuống trước mộ bái lạy thành tâm. diầu kỳ quái là, bàng đức công không hé miệng nói bái lạy như vậy là đă xong, v́ vậy hạ hầu hải cứ bái lạy một mạch không dám dừng lại,mặc dầu trời đả bắt đầu tối đen.bàng đức công lúc này tuyệt nhiên không lơi lơng, v́ ông thầm biết tỗ tông ḍng họ hạ hầu đă được dựa vào " bàn long địa mạch", linh khí cũng đă phục hồi, tất có căm ứng với hậu nhân con cháu, v́ vậy trong lúc hạ hầu hải bái lạy, ông nghiêm trang chú mục nh́n ngôi mộ
lúc hạ hầu hải lạy đến cái thứ mười , hai chử" hạ hầu" khắc trên bia mộ dựng trước ngôi mộ đất đột nhiên từ từ mờ nhạt, tiếp theo giống như chử"tào" mà không phải "tào", giống như chữ "hạ hầu" mà không phải "hạ hầu" , thật quái dị vô cùng...(c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
Tieu Bao Hội viên


Đă tham gia: 01 October 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 48
|
| Msg 5 of 58: Đă gửi: 27 October 2004 lúc 3:48am | Đă lưu IP
|
|
|
Oh ! lần trước Tôi có đi nhà sách có gặp bộ Sách này ,có rất nhiều bộ sách Phong Thủy về các nhân vật nổi tiếng thời Tam Quốc.
__________________ Mong có thể gặp được thầy Phong Thuỷ để bái làm gia sư .
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
|
|
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 6 of 58: Đă gửi: 27 October 2004 lúc 5:28pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
bàng đức công chấn động, giống như đă hiễu được điều ǵ, nhưng không nói ra,tiếp tục quan sát động tịnh trên bia mộ,ông im lặng không nói lời nào,và cũng không ra dấu biễu dừng lại nên hạ hầu hải cứ tiếp tục bái lạy.
đột nhiên trong ngôi mộ,bốc lên một làn khói màu tím mờ nhạt,tụ lại chính giữa ,rồi đậm dần như biến thành đám mây sương màu tím,bay hướng về tấm bia mộ,nói ra thật là kỳ lạ,đám mây sương này dài giống như mắt người,bay đến tấm bia mộ cũng không dừng lại,rồi chạm vào chử giống như "tào" mà không phăi "tào",giống như "hạ hầu" mà không phải "hạ hầu" ,tụ lại hơi lâu mà không tan đi, đến khi hạ hầu hăi bái lạy đến lần thứ bốn mươi tám, th́ đám mây sương màu tím mới nhạt dần mà biến mất,bàng đức công trong ḷng thót một cái, nhíu cặp lông mày, tợ hồ ông cũng có điều ǵ nan giăi mà chưa hiễu thấu được,ông đột nhiên nói với hạ hầu hăi:
-hạ hầu lăo đệ,đứng lên đi,không cần bái lạy nữa.
hạ hầu hăi gân cốt run run đứng dậy, cũng không biết trong lúc bái lạy trời đă tối mù mịt, ông đầu mắt choáng váng, khẫn trương hơi:
-bàng tiên sinh, bây giờ thế nào?
bàng đức công mĩm cười nói:
-cũng không có ǵ, nhưng đúng là nguyên khí tỗ tông ḍng họ hạ hầu đă được long khí địa mạch pḥ trợ, giúp cho uy lực, bây giờ lảo đệ đă được thừa tiếp long mạch. không lâu đâu, sẽ thấy ứng nghiệm.
hạ hầu hăi ngạc nhiên hơi: bàng tiên sinh, là như vậy sao? tại hạ thấy tỗ mộ trơ ra như chết , đâu có khác ǵ đâu? bàng đức công đưa tay chĩ tấm mộ bia nói:
- hạ hầu lăo đệ, lảo đệ nh́n tấm mộ bia xem có ǵ khác không?
hạ hầu hăi theo lời nh́n tấm mộ bia, thấy hai chử" hạ hầu" khắc trên bia mộ đă biến thành mờ nhạt,giống như một chữ ǵ cỗ quái không biết được,ông sợ hải thất thanh nói:-không xong rồi,bàng tiên sinh, hai chữ " hạ hầu" trên bia mộ giống như biến mất mà không phăi biến mất,đúng là mười phần mơ hồ!đây không phăi ám thị cho biết là ḍng họ hạ hầu phăi tiêu vong sao? bây giờ phải làm sao? bàng đức công không kèm được cười ha hă , nói:
-không sao đâu, chữ trên bia mộ biến đổi là ám chĩ ḍng họ hạ hầu sau này sẽ căi họ mà quư hiễn. chuyện này mười năm sau sẽ phát sinh, ông không cần phăi lo lắng.
bàng đức công đột nhiên ngưng không nói nữa, trong ḷng ông nghi hoặc không ngừng, thầm nói:
-dựa theo điềm biến đỗi trên bia mộ th́ nhà hạ hầu sẽ có một người cực quư xuất hiện, nhưng tại sao lại phát sinh chuyện đỗi họ khác? đám mây sương màu tím chạm vào hai chử "hạ hầu" , đúng vào lúc hạ hầu bái lạy lần thứ bốn mươi tám th́ mờ nhạt mà biến đi,đây là điềm ám chĩ điều ǵ? bàng đức công tuy tinh thâm thuật phong thuỹ tầm long mạch, nhưng rốt cục cũng không phải thần tiên, v́ vậy đối với huyền cơ rất lâu dài về sau, nhất thời ông cũng không sao hiễu thấu được.ông quyết định không đễ chuyện này quấy nhiễu nữa, v́ lần này ông xuống núi là đễ t́m kỳ nhân dị sỹ khuông pḥ cho nhà HÁN,tạm giữ thái b́nh cho thiên hạ tránh cănh can qua. đại kế kinh thiên động địa cũa ông, trước mắt là một con đường dài, cũng chưa biết phăi trải qua bao nhiêu gian khó.
ông suy nghĩ một hồi, rồi quay lại nói với hạ hầu hăi:
-hạ hầu lảo đệ,hài cốt tỗ tiên lảo đệ nay đă cải táng xong, không bao lâu sau sẽ ứng nghiệm,tuy có điều hơi khó hiễu nhưng bát luận như thế nào ḍng họ hạ hầu cũng được kế tục,ta có việc bên ḿnh,không thể ở đây lâu được.
bây giờ phải cáo từ , mọi việc xin tự ḿnh trân trọng.
bàng đức công nói lời chưa dứt,hạ hầu hăi cũng không kịp hơi lại, th́ thân h́nh của bàng đức công như một tia chớp , biến mất trên đĩnh bàn long của quận tiêu.
hạ hầu hải rùng ḿnh ,run run đứng trước tỗ mộ,một hồi sau ông mới dậm chân la lên:
-đă là cao nhân,có muốn giữ cũng không giữ được...
thôi,không nghĩ đến ông ta nữa.bây giờ trước tiên phải ra chợ mua lương thực, vợ ta đang chờ ở nhà!
hạ hầu hăi xá xá mộ tỗ tiên, rồi nhanh chóng quay ḿnh xuống núi, ra thị trấn mua lương thực để lấp đầy bao tử.
hạ hầu hải bây giờ tính lại, thầm biết tù nay trở đi phăi giử mạnh sống đễ sinh con đẽ cái, kế tục huyết mạch ḍng họ hạ hầu.
HẠ HẦU THẾ GIA
(c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 7 of 58: Đă gửi: 27 October 2004 lúc 7:53pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...( xin lỗi ǵ...nhiều doạn không liên hoan trong đề tài phong thuỹ nên tạm ngưng..)tóm tắc...
hạ hầu hăi sau 30 ngày có con, sau 10năm làm tiều phu,con hạ hầu tung cứu tào đằng ,được làm nghỉa tử... sau vài năm vợ chồng hạ hầu hải chết,tào đằng chết...tất că tài săn tào tung thừa hưởng...lấy vợ chương thị ..sinh ra TÀO THÁO...tự A MAN.
lại nói về bàng đức công , sau khi từ biệt hạ hầu hăi xuống núi,ông đỗi lại đi theo hướng tây bắc,suốt hành ông khảo sát sông núi địa mạch không biết mệt mơi.mười năm sau , ông đến một chân núi cũa quận huyện nọ.
núi bao phũ tuyết trắng, h́nh dáng giống con thơ nằm,bàng đức công hơi người địa phương mới biết ngọn núi này gọi là " bạch thố sơn" h́nh dáng núi giống như tên gọi thật kỳ lạ. bàng đức công thoạt nh́n ḷng đă tự nhiên máy động ,thầm nghĩ:-ngọn núi ẫn hiện trong một màu trắng xoá, khắp nơi từ ruộng đồng đến núi non toă lên một màu tím nhạt, cực kỳ chân quư. đúng là cách cuộc đặc biệt " hoă dục phượng hoàng" , trong màu trắng hiện lên màu tím. phải chăng trong núi ẫn tàng toà long mạch?đă đến đây sao không xem một lần cho kỹ lưỡng!
bàng đức công xoay chuyễn ư niệm trong đầu,liền triễn khai khinh công phóng lên ngọn bạch thố sơn.
ông ta lên đến đĩnh núi, định thần quan sát , chợt thấy hướng chính tây cũa ngọn núi có một dảy sơn mạch liên tiếp . ông là người tinh thông sơn xuyên địa mạch , biết được ngọn núi côn lôn cực xa ở hướng tây là nơi phát nguyên long mạch, mạch kéo dài qua bắc nhạc hằng sơn, rồi hằng sơn lại chạy về hướng đông , cao chót vót là thái hằng sơn. sơn mạch thái hằng kéo dài một đường về hướng đông,trầm phục rồi cất cao lên,đó là bạch thố sơn, do vậy đũ chứng tỏ rằng bạch thố sơn thuộc về mạch mẩu côn lôn ,rất tôn quư, trong núi phải ẩn tàng long mạch hiếm có trên đời,không thể nghi ngờ được.
bàng đức công nghĩ thầm trong đầu như vậy bèn không chần chừ , liền chạy ṿng lên núi bạch thố tra xét cẫn thận.
thoáng cái mặt trời đă về tây, tiếp theo là một màn đen bao phũ,qua một lát,vầng trăng sáng như cái mâm bạc nỗi lên ở mé đông bầu trời, toă ánh sáng nhạt xuống núi rừng, ngọn bạch thố sơn như ẩn như hiện,giống h́nh dáng con thơ trắng đang chạy nhăy.bàng đức công quên că mệt nhọc ,sấn bước dưói trăng đi theo bờ núi,quan sát t́m kiếm .v́ theo phán đoán cũa ông, ở đây tất phải có ẩn phục long mạch kinh đời.lúc bàng đức công đi đến mặt tây cũa bạch thố sơn, xa trước mặt chừng mười trượng là một vách đá cao thấu trời, ông chợt cảm thấy từ dưới chân bốc lên đầu một luồng khí nóng, chấn động că tâm thần , bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến..bàng đức công th́nh ĺnh dừng chân, ngầm vận chân khí rồi vung tay lên bốn phía ,tức th́ ba tảng đá bay đến,bịch bịch ba tiếng, rơi xuống chung quanh bàng đức công, giống như chử phẩm, ngưng thần lặng lẽ , lát sau cảm thấy luồng khí nóng dưới chân dần dần tan biến .ông nói thấm trong bụng:
-ta sơ ư đánh động, một chân vô t́nh đạp lên mắt cũa long mạch,làm cho long khí tiết ra ngoài. nếu không kịp thời thi triển đại pháp trấn định th́ e rằng long mạch bạch thố hiếm có này đă lặn mất.trong lúc bàng đức công ngẫm nghĩ đắn đo, chợt ông cảm thấy có con vật ǵ cắn chân, không do dự ông nhăy ra khỏi chử phẫm, chú mục quan sát th́ thấy từ giữa chử phẫm bắn ra một đạo bạch quang,rơi xuống trước mặt cách chừng ba trượng, ông nh́n cẩn thận th́ thấy một con thơ trắng như tuyết ở chổ đạo bạch quang rơi xuống,nó nằm yên bất động,đưa cặp mắt đỏ nh́n bàng đức công như có ư chờ đợi.bàng đức công dao động thân h́nh như điện chớp lướt nhẹ về hướng con thơ trắng, không ngờ thỏ trắng lại nhanh hơn, nhảy lùi ra phía sau một cái vẩn cách bàng đức công ba trượng ,lại nằm yên bất động.bàng đức công giật ḿnh,chấp tay hướng về con thỏ trắng nói :
-tại hạ là bàng đức công ở hiện sơn,kinh châu, nhân v́ mắt thấy thiên cơ đại thế chia ba,nên muốn t́m người chấn hưng HÁN thất, tôn giá nếu là hoá thân cũa long mạch bạch thố, xin chớ tiếc mà chỉ bảo cho!
bàng đức công nói chưa dứt lời,con thơ trắng đả nhảy nhót lăn lộn lung tung một chỗ, giống như muốn nói:
- lảo đoán đúng lắm! ta rất vui!
bàng đức công lănh ngộ được ư con thơ trắng,liền chấp tay nói:
-như vậy xin đi trước dẩn đường, tai hạ sẻ theo sau!
thỏ trắng nghe nói,đảo cặp mắt đơ một ṿng, rồi gật đầu ba cái,sau đó chạy xuống núi . bàng đức công theo sau , chớp mắt đă xuống chân núi, lúc đó mặt đông chân núi chợt nghe loáng thoáng tiếng khóc thảm thiết của nử nhân đưa lại,bàng đức công trong ḷng như có kim đâm, v́ b́nh sinh ông rất sợ tiếng khóc cũa nử nhân, cũng chính v́ vậy mà cho tới bây giờ ông vẩn một ḿnh một bóng.thơ trắng chạy theo hướng phát ra tiếng khóc,bàng đức công nhíu cặp lông mày, cảm thấy khó chịu ,nhưng v́ đại kế khuông pḥ nhà HÁN ,ông chĩ c̣n cách ngoan ngoăn đi theo.
(c̣n tiếp..)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 8 of 58: Đă gửi: 27 October 2004 lúc 10:19pm | Đă lưu IP
|
|
|
...(phong thuỹ kư mới đoạn đầu vài chục trang không ǵ hào hứng ...nhưng sau khi bàng đức công chọn được gia cát lượng làm đệ tử... th́ lúc đó thầy truyền nghề phong thuỹ...cách điễm huyệt... mới thấy hào hứng,thầy tṛ chu du thiên hạ...)
tiếp...
chỗ phát ra tiếng khóc nguyên là một thôn trấn,ánh trăng bạc chiếu xuống thấy toạ lạc chừng mười nóc nhà cũ. khi thơ trắng vào tới thôn trấn,chợt chạy theo mặt đông cũa thôn,thẵng đến một gian nhà củ,th́ ra tiếng khóc cũa nử nhân phát ra tử gian nhà này.bàng đức công lấy làm kỳ lạ,tuy khó chịu trong ḷng, nhưng củng theo thơ trắng đi về hướng gian nhà ấy.lúc ông đến gần,thơ trắng đứng trước nhachợt nhảy một cái mất dạng.trong nhà vọng tiếng kêu khóc cũa phụ nhân:
-chàng ơi! sao nhẫn tâm bơ vợ con mà đi?chàng bảo mẹ con thiếp ngày sau sống thế nào đây?
tiếng khóc thăm thiết như xé ḷng người. bàng đức công tuy rất khó chịu, không muốn nghe tiếng kêu than này,nhưng v́ thơ trắng dẫn tới đây nên không thể không vào xem xét. ông gọi lớn một tiếng rồi bước vào nhà.
t́nh cănh trong nhà khiến cho bàng đức công quên mất sự khó chịu trong ḷng,ông thấy giữa nhà có một thi thễ đàn ông được bó bằng chiếu cơ,ánh đèn bên thi thễ leo lét, chớp chớp không yên,kế là thiếu phụ nữa quỳ nửa ngồi, khuông mặt thật là sầu thảm,nhưng tợ hồ khóc đă lâu nên nước mắt khô cạn .bên người thiếu phụ có một bé trai chừng năm sáu tuỗi,sắc mặt nghiêm trang giống như người lớn,không khóc la, chĩ thấy nó nắm chặt hai nắm tay nhỏ, quỳ bất động.bàng đức công mắt thấy t́nh cảnh như vậy, trong ḷng không ngăn được xao xuyến , lẩm bẫm nói:
-a!tiếc rằng ta không phải thần tiên,không thể làm cho người chết sống lại được,đễ tránh những cănh đau ḷng này!bàng đức công đứng sau lưng than thở,người thiếu phụ vẩn không hay biết,khuôn mặt vẩn sầu thảm,trong ḷng nàng h́nh như cả thế gian này không c̣n tồn tại.
bé trai quỳ bên đột nhiên mỡ miệng nói:
-bá bá nói không sai,cha cháu nằm đả một ngày một đêm không thức dậy,mẹ cháu cũng đả khóc một ngày một đêm,cháu nói mẹ cháu đừng khóc nửa mà mẹ cháu không nghe, cháu....cháu cũng đă quỳ một ngày một đêm,cầu cho cha cháu mau thức dậy!
bàng đức công nghe nói cảm thấy đau nhói trong ḷng,không dằn được,bước tới ôm đứa bé vào ḷng ,rồi nói:
-bé trai ngoan,con có quỳ một tháng một năm th́ cha con cũng không dậy được! con đă ăn ǵ chưa?
đứa bé lắc đầu nói:
-không, các vị thúc bá trong thôn đem cơm đến nhưng mẹ không ăn nên con cũng không ăn.
bàng đức công căm thấy bội phục, thầm nói:
-đứa bé này tuỗi c̣n nhơ mà có ḷng hiếu thăo như vậy trời cũng phăi động ḷng. chĩ một điễm này đủ chứng tỏ nhân phẩm cũa nó không phăi tầm thường!
ông lại nh́n kỹ tướng mạo cũa đứa bé, thấy nó người cao, tai to, hai tay dài thỏng xuống quá gối, mắt có thễ nh́n thấy lỗ tai, nên không kềm được kinh ngạc ,thầm nghĩ:
-đây là quư tướng cũa bậc vương giă mà! thơ trắng dẩn ta đến đây ắt phải có thâm ư!
ông suy nghỉ rồi hướng về đứa bé hơi:
-cháu bé tên họ là ǵ?có thể nói cho bá bá biết được không?
đứa bé nghe hơi ,trả lời không chút do dự:
-cháu họ lưu tên bị,đây là cha cháu lúc c̣n sống thay cháu đặt tên tự!
bàng đức công hơi trầm ngâm một hồi rồi lại hơi:
-ủa? lưu bị này, cháu nói cha cháu thay cháu đặt tên tự là "bị" à?
đứa bé trai chính là lưu bị, nó nghe hỏi vậy,mở to đôi mắt nh́n, v́ nó không thể tră lời vấn đề này,lúc này người thiếu phụ có khuông mặt bi thương, mẹ của lưu bị, đột nhiên buông hai bàn tay đang ôm mặt rồi nh́n bàng đức công thoáng một cái,thấy ông lăo tóc râu bạc trắng,dáng vẽ nhân từ ,mới nhẹ giọng nói:
-thưa lảo trượng,hai mẹ con tôi đang có tang sự , không thể tiếp đải lăo trượng chu đáo,xin rộng lượng bỏ qua cho, tên của cháu bị, tiên phu thường ngày vẫn gọi như vậy.theo lời của tiên phu nói th́ cháu sinh ra trong ḍng họ lưu, trước mắt tuy gặp khó khăn,nhưng có ư hữu dụng sau này, bị sẽ làm quang đại tông môn,v́ vậy chĩ đặt tên cho cháu một chữ BỊ.
bàng đức công nghe nói vẫn chú mục nh́n lưu bị, đột nhiên ông nói:
- vị đại tẩu này, nếu ta đoán không sai th́ phu quân cũa đại tẩu chắc không phăi là b́nh dân tẩm thường ỡ đây,tỗ tông phải là nhà đại phú đại quư! đúng không?
người đàn bà trẽ, mẹ của lưu bị,nghe nói thần sắc liền biến đổi, thất thanh nói:
-lăo trượng ,sao ông biết?
(c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 9 of 58: Đă gửi: 28 October 2004 lúc 7:31pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
bàng đức công hơi thở dài, nói:
-ta xem mệnh cung cũa lệnh lang vị ở sơn lâm,nhưng lại ẫn hiện sắc tía, đây là điễm ba đời tỗ tiên đại phú đại quư,v́ vậy có thể đoán cha cũa nó tất không phăi là hạng nông phu quê mùa b́nh thường.
mẹ cũa lưu bị nghe nói, giật ḿnh lẫm bẫm nói:
-nh́n đứa bé sáu tuỗi mà biết chuyện ba đời tỗ tiên !trời đất! chuyện này thật là kỳ lạ, nếu không phăi là thần th́ cũng là tiên! rồi thiếu phụ, mẹ của lưu bị lớn tiếng nói:
-lảo nhân gia chắc là nhân vật thần tiên,tôi cũng không dám che giấu,trước kia có nghe tiên phu nói, tỗ tiên cũa chàng là con cũa CĂNH ĐẾ,ḍng dơi TRUNG SƠN,tĩnh vương, đến lưu bị là con cháu đời thứ năm.nhưng từ đời tỗ phụ cũa tiên phu trở về sau, gia cảnh đă suy sụp.tiên phu lúc sinh tiền làm sử thư ở huyện trác, miển cưỡng sống qua ngày.bây giờ tiên phu mất đi , nhà lại không dành dụm được ǵ , hai mẹ con tôi sau này không biết lấy ǵ mà sống! mẹ cũa lưu bị nói đến chỗ thương tâm, lại oà khóc không ngừng được. lúc này đứa bé đột nhiên nắm chặt bàn tay lại, nói rất kiên quyết:
-mẹ yên tâm đi!cha đă dạy hài nhi đan chiếu, chỉ cần hài nhi đan chiếu giơi đem ra chợ bán, chắc củng có người mua! như vậy là có ngân lượng mua gạo, phải không mẹ?
mẹ lưu bị nghe, không biết nói sao,trong ḷng có chút an ủi, mới sáu tuổi đầu đă có dũng khí t́m cách mưu sinh. bàng đức công nghe xong không kềm được mỉm cười, nói thầm:-đứa bé này tuy c̣n nhỏ đă ở vào hoàn cảnh khó khăn nhưng lại có chí khí kiên cường , so với người lớn e rằng cũng khó có ai b́ kịp,mà nó lại là huyết mạch của nhà HÁN , xem ra ta không thể bỏ rơi đứa bé này được.
bàng đức công trong long đă quyết,ông không chút do dự phán đoán lưu bị là nhân tuyển tốt nhất trong công cuộc khuông pḥ HÁN thất. thế là bàng đức công không quăn mệt nhọc, thay mẹ con lưu bị lo chuyện chôn cất, ông xuất tiền mua một cỗ quan tài rổi liệm thi thể cha của lưu bị ,sau đó mang lên BẠCH THỐ SƠN, hạ táng ỡ chính giữa ba khối đá , nơi đạo bạch quang bắn ra.công việc mai táng xong xuôi, tuy bàng đức công trong người không có nhiều tiền bạc, chĩ c̣n ba mươi lạng bạc,cũng trích ra hai mươi lượng cho mẹ con lưu bị, vừa động viên tinh thần nàng,khuyên bớt đau buồn để lo chuyện sinh kế, ba ngày sau , bàng đức công từ biệt nhà họ lưu ra đi.
bàng đức công vừa rời khỏi cữa nhà họ kưu, mới chợt phát hiện,nguyên ở góc đông nam trước cữa nhà họ lưu có một cây dâu không biết lớn lên từ lúc nào, cây dâu cao tuy chưa tới một trượng,giống như thời kỳ niên ấu của con người, nhưng mầm sống thật là sung măn, sinh cơ cực vượng.bàng đức công nh́n cây dâu chợt mỉm cười, như nghỉ ra được điều ǵ, ông bước đi không do dự. mẹ con lưu bị từ sau khi được bàng đức công giúp đở, nhờ vào hai mươi lượng bạc mua vật liệu về đan chiếu làm kế sinh nhai,tuy có phần cực khỗ nhưng củng sống được qua ngày.qua một thời gian lưu bị đă thành một thiếu niên mười lăm tuổi. nói ra thật là kỳ quái, từ sau khi cha của lưu bị chôn cất ở bạch thố sơn th́ cây dâu ở góc đông nam cửa nhà họ lưu. vươn lên thật vượng, bảy tám năm sau đă thành một cây dâu lớn,cao hơn một trượng, cánh lá sum suê, bóng che đầy đất. những người có học qua đường thấy đều khen:- nhà này cây lạ tất xuất quư nhân!
lúc này dáng của lưu bị cũng giống như cây dâu rất kỳ vỉ, người cao bảy thước rưỡi, tay buông quá gối,tai lớn tḥng xuống vai,mắt có thể nh́n thấy tai,chàng thường ngày ít nói,mừng giận không lộ ra mặt, nhưng đối đải với người rất ôn hoà,thích giao tiếp bằng hửu. bất quá v́ gia cảnh nghèo, mổi ngày phải đan chiếu đi bán,cùng mẹ cực khỗ sống qua ngày nên không có tiền đễ đi học, mười lăm tuổi rồi vẩn chưa biết chữ nào.ngày nọ , ông đem chiếu ra chợ bán , có một vị văn sỉ muốn mua mười bó chiếu của chàng đem về trường cho học sinh ngồi nghe giăng sách,mười ḅ chiếu củng khá nặng,vị văn sỉ vác không nổi, lưu bị từ nhỏ cực nhọc đả quen nên có chút sức mạnh, mạnh dạn nói với vị văn sỉ:
- tiên sinh, đễ tôi giúp ông mang về trường học cho! ông là người dạy học, công việc khuân vác nặng nề này không hợp với ông đâu.vị văn sỷ họ lư tên thực,nguyên là môn sinh của đại học giă MĂ DUNG đương thời, một bụng kinh luân,rất có học vấn,ông ta ban đầu không lưu ư đến lưu bị mấy. xem lưu bị bất quá chĩ là một người bán chiếu quê mùa,đến lúc này mới nh́n kỹ, mắt ông chợt loé lên tia sáng, thầm nghĩ:
-cậu bé này ấn đường hiện lên sắc tía, đây là tướng cực quư , sao lại phải đi bán chiếu mưu sinh khốn cùng như vậy ḱa?
nguyên LƯ THỰC tinh thông học vấn kinh luân, cũng giơi các môn tướng số phong thuỹ. ông dạy học không phân biệt giàu nghèo, chỉ bằng vào nhận xét tiềm chất tài năng mà thu nhận.lúc này LƯ THỰC có ư dốc hết sức ra giúp cho lưu bị.quả nhiên, chờ lưu bị mang chiếu vào trường học xong đang muốn cáo từ ông mới giữ chàng lại,sau khi hơi han,mới biết gia cảnh nghèo khó cũa lưu bị,ông quyết định dạy cho lưu bị mà không thu học phí. lại c̣n cho lưu bị thêm ngân lượng đễ ổn định chi phí trong nhà mà chuyên tâm học tập.lưu bị không chối từ, cũng không nói nhiều lời. lập tức quỳ xuống hành đại lể bái sư, nói:
-ân đức tiên sinh đăi lưu bị. lưu bị măi măi không dám quên, xin cho đồ nhi ngày sau báo đáp!
LƯ THỰC cười ,đưa tay đở lưu bị lên, nói:
-lưu bị bất tất phải đa lể nhnư vậy, chĩ cần con cố gắng học hành thành tài th́ đối với thầy cũng là báo đáp rồi!
(c̣n tiếp)
Sửa lại bởi kimson14 : 28 October 2004 lúc 8:57pm
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 10 of 58: Đă gửi: 28 October 2004 lúc 11:11pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
lưu bị trở về nhà sắp xếp cho mẹ xong, từ đó đến trường của lu thực học tập kinh luân. ngộ tính cũa lưu bị rất cao,học được một năm th́ chàng ngang bằng bạn đồng học đă được năm năm.lư thực rất lấy làm kinh ngạc , bấy giờ mới xác tín vào dự đoán tướng thuật của ḿnh là không sai lầm,v́ vậy ông rất thích dạy cho lưu bị, ngoại trừ học vấn kinh luân ra,ông c̣n đem "bí thuật phong giám"(thuật xem tướng) ra dạy cho lưu bị. lúc bấy giờ lưu bị không biết được ân sư đặt biệt truyền thụ môn này cho ḿnh,đối với đại nghiệp cũa chàng ngày sau là trợ giúp rất lớn.lưu bị ngoài việc nghiên cứu học vắn, c̣n rất thích âm nhạc,cung tên săn bắn,trong trường có một học sinh họ là công tôn,tên là toăn,nguyên xuất thân từ gia đ́nh vỏ tướng, chuyên về vơ học,công tôn toăn cùng với lưu bị chí thú tương đồng,tuỗi tác lại lớn hơn lưu bị
v́ vậy lưu bị coi công tôn toăn như huynh trưỡng,công tôn toăn coi lưu bị như em,văn tài của công tôn toăn không hơn lưu bị,lưu bị thường giúp công tôn toản làm văn bài,để đáp tạ công tôn toăn lại đem băn lănh vơ học ra truyền lại cho lưu bị không chút giấu diếm.lưu bị học với lư thực thấm thoát được năm năm, trong năm năm nhờ nhân duyên lưu bị từ một đứa bé bán chiếu nhăy một cái thành cậu thanh niên văn vỏ toàn tài.rồi lại được ân sư truyền dạy cho phong giám thuật,lưu bị tiếp thu được hoă hầu sơ bộ.đến lúc này , lưu bị mới hốt nhiên tĩnh ngộ,chàng nhớ lại buỗi tối chôn cha lúc c̣n nhơ,gặp một lảo nhân râu tóc bạc phơ,nhờ ông mà hai mẹ con chàng mới chôn được cha,lại c̣n tiềm phục huyền cơ trong mộ huyệt của cha,thâm sâu không thể lường...điều huyền bí này ,v́ sở học phong giám thuật của lưu bị căn băn hoă hầu c̣n chưa sâu,nên không tham thấu được.nhưng lưu bị cũng xác tín rằng vị bá bá râu tóc bạc phơ tự xưng đến từ HIỆN SƠN ,kinh châu là cao nhân tuyệt thế! không biết năm tháng nào mới có thể gặp lại ông,đây là tâm nguyện mà lưu bị ấp ũ trong ḷng đă lâu.
LẦN ĐẦU GẶP NGOẠ LONG
CÀN KHÔN VẬN CHUYỄN , THIÊN CƠ BIẾN ĂO.
trong lúc lưu bị hồi tưỡng lại thời ấu thơ và thời gian
kỳ ngộ vị tuyệt thế cao nhân râu tóc bạc phơ,chính là lúc vị tuyệt thế cao nhân này đang ở một nơi cao chót vót cũa CỖ LẢO SƠN THÀNH.mười lăm năm trôi qua,bàng đức công chu du khắp núi non sông nước trong thiên hạ,nhưng ông đi không phải đễ du sơn ngoạn thuỹ mà là thực hiện một tâm nguyện,t́m hiểu huyền cơ kỳ cuộc thiên hạ tam phân để khuông pḥ nhà HÁN.bàng đức công đoán trước cuộc thế sẽ thay đổi, thiên cơ đại thế đang ở giai đoạn tiềm phục mà người đời không mảy may hay biết ,thậm chí ngay cả nhửng người liên quan đến cuộc thế sau này như TÀO THÁO, ở quận tiêu,LƯU BỊ ở quận trác cũng không hề biết ǵ.bấy giờ, bàng đức công lại xông lên một ngọn núi cao thuộc ngoại thành cũa SƠN THÀNH.kia là một ḍng sông chăy về hướng sơn thành, nước trong xanh và yên thịnh như gương,bờ đá phía trên có một người đàn ông tuỗi khoăng bốn mươi,đang ngồi buông câu bên bờ sông.người đàn ông trung niên ngồi như thế đả lâu,mới giở cần câu lên xem,lưởi câu lại thẵng,cong một chút cũng không.ông ta ngồi đó tựa hồ đă rất lâu,nh́n thần khí của ông chắc cũng đă bảy ngày bảy đêm không rời chổ này.bàng đức công đứng xa xa nh́n,không kềm được phải cười nói:
-người đời câu cá bằng lưởi câu cong,c̣n ông th́ câu bằng lưởi câu thẵng...lưỡi câu thẵng mà cũng câu được cá ư?hán tử trung niên nghe nói, đột nhiên ngâm nga những câu kỳ lạ:...thà hướng về cái thẵng mà t́m,chớ không hướng về cái cong mà được.đúng sai tự có phán xét,chớ có hỏi ta là ai...bàng đức công nghe nói giật ḿnh ,thầm nghĩ:-lời của người này có ẩn ư ǵ đây?h́nh như muốn ám chỉ ḿnh...bàng đức công thắc mắc trong ḷng ,liền hướng về hán tử trung niên ỡ phía trước ,chấp tay nói:
-xin hơi huynh đệ, huynh đệ câu ǵ ở sông này?
quả nhiên hán tử trung niên quay người lại, hướng về bàng đức công xá một cái mới nói:
-lăo nhân gia không biết đến từ phương nào vậy?
bàng đức công không tră lời ,hơi lại:
-huynh đài xin nói trước,v́ sao lại dùng lưỡi thẵng mà câu?
hán tử trung niên đưa mắt nh́n bàng đức công châm chú ,rồi mới thăn nhiên tră lời:
-tại hạ họ là GIA CÁT, tên là KHUÊ,ỡ huyện dương đô làm quận thừa,năm ngày trước nhân nằm mộng thấy tiên thánh KHƯƠNG TỬ NHA câu cá ở bờ sông,lại nghe ngâm nga bốn câu
tại hạ nghĩ nhất định khương tữ nha muốn dạy cho điều ǵ , nên mới bắt chước tới bờ sông này câu cá .kỳ thực cũng không tính câu ǵ, chỉ muốn xem ứng điềm mộng ra sao thôi!
bàng đức công nghe nói, hướng hán tử trung niên ,gia cát khuê, nh́n một hồi ,chợt cười lên rồi nói:
-xin chúc mừng, mừng huynh đệ trong nhà có thêm con trai chưa tới một tuổi,
gia cát khuê , nghe nói , giật ḿnh hỏi:
-lảo nhân gia, ...lăo... làm sao biết được?
bàng đức công mĩm cười ,nói:
-cũng không khó ǵ ,v́ cung tử tự của gia cát huynh đệ hiện lên vầng khí đỏ tía thứ hai, đây là điềm có thêm con trai thứ
gia cát khuê nửa mừng nửa kinh ngạc,nh́n chăm chú bàng đức công một hồi,rồi lầm bầm nói:
-câu cá ở đây ba ngày,quă nhiên gặp cao nhân đến! mộng thấy khương tử nha có phải là ứng...lảo tiền bối, xin hơi quư tánh đại danh?
bàng đức công cười nhẹ ,nói:
-lảo hủ là bàng đức công ỡ núi hiện kinh châu.
gia cát khuê nghe vậy , lại hoang mang nói tiếp:
-trong nhân gian tương truyền có vị tiền bối là nhất đại tông sư thiên cơ ẩn hiệp bàng đức công, tại hạ thật ngưỡng mộ vô cùng,mong gặp biết bao! ôi thật là vạn hạnh,vạn hạnh,thật không dám dấu,tám tháng trước tại hạ có thêm một con trai ,đặt tên là LƯỢNG. LƯỢNG nhi có một đứa anh tên là CẪN ,năm nay mười tuỗi,tiền bối đoán quă không sai thần thông khiến cho người ta phải kinh sợ!
bàng đức công cười nhẹ một tiếng rồi nói:
-gia cát huynh đệ, theo ta quan sát , lệnh lang lúc sinh ra có điềm lạ ,phải không?
gia cát khuê nghe nói , muốn nghỉ cũng không dám nghỉ,quả quyết nói:
-không có, có điềm ǵ lạ đâu.
bàng đức công giật ḿnh nhẹ một cái , thầm nói:
-theo ta quan sát cung tữ tự của gia cát khuê mới thêm một luồng khí đơ tía, chủ xuất tuyệt thế kỳ nhân,sao lại có thể như vậy được?
ông lấy làm hiếu kỳ,lại hơi gia cát khuê:
-gia cát huynh đệ có thể dẫn ta về nhà nh́n lệnh lang một chút không?
gia cát khuê că mừng,nói:-bàng tiền bối giáng lâm hàn xá ,muốn c̣n không được nữa! xin mời, xin mời theo tại hạ vào thành.
gia cát khuê dẩn bàng đức công vào thành,nơi đây nh́n xa xa mây khí mịt mù,nguyên thuộc sơn thành,quận lang nha,từ châu,gọi là thành dương đô, đă có gần một ngàn năm nay.bàng đức công vào thành,chỉ thấy một khung cảnh hoang tàn, giống nơi hoang dă.trong thành bá tánh áo quần xơ xác người người gầy ốm da vàng,thật là tội nghiệp,ông không ngừng suy nghỉ thầm nói:
-đây là vùng đất tàng long ngoạ hỗ mà sao khung cănh phá bại hoang tàn như vậy?...trừ phi đại thế tam phân quả thực không thể thay đỗi được ?nhưng những điều này quyết không thể tiết lộ được.ông lại trầm ngâm. gia cát khuê dẫn bàng đức công đến một trang viên cỗ,ở góc thành nam,đó là nhà cũa gia cát khuê,lúc gia cát khuê nhậm chức quận thừa ở dương đô, gia cảnh cũng tạm sống được.bàng đức công theo gia cát khuê bước vào pḥng khách th́ thấy một đứa bé đang ngồi đọc sách.gai cát khuê nói:-cẫn nhi,mau đến bái kiến bàng tiên sinh lăo tiền bối! bé trai nguyên là gia cát cẩn con lớn cũa gia cát khuê,đă được mười tuỗi,rất thích đọc sách,gia cát cẫn yêu quư lắm,v́ vậy rất muốn bàng đức công dạy dỗ.bàng đức công mỉm cười gật đầu, đưa mắt nh́n gia cát cẫn,thấy thần thái già dặn, thầm nghĩ:đứa bé này tính t́nh nghiêm trang th́ có dư,nhưng linh hoạt không đũ,ngày sau thành tựu cũng chĩ ỡ bậc trung mà thôi.nhưng ông không nói ra,chĩ hướng gia cát khuê mỉm cười, nói:-
-gia cát huynh đệ có thể cho nh́n lệnh lang gia cát lượng một chút không?.....(c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 11 of 58: Đă gửi: 29 October 2004 lúc 11:09am | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
gia cát khuê liến nói:
- cẫn nhi,mau vào mời mẹ mang em lượng ra đây bái kiến bàng tiên sinh!
gia cát cẫn vâng một tiếng,chạy vào nhà trong,không bao lâu,một người đàn bà chừng bốn mươi tay bồng đứa bé trai từ trong đi ra, hướng bàng đức công nói:
-xin bái kiến bàng tiên sinh ,và cũng thay mặt con trẽ bái kiến tiên sinh.
người đàn bàn nguyên là TỪ THỊ ,vợ của gia cát khuê,con nhà khá giă ở từ châu,bàng đức công mĩm cười đáp lễ, nh́n từ thị ,thấy mệnh cung thọ thượng vị cũa bà có một làn khí ám đen xông thẵng lên lưỡng quyền,tụ lại mà không tán ra,bàng đức công chợt trầm ngâm , nghĩ thầm:
-đây là điềm mất mạng , từ thị nhất định không qua được huyền quan bốn mươi đến bốn mươi băy! con cháu của họ gia cát e rằng phăi trải qua một thời gian nan!biết làm sao bây giờ? bàng đức công suy nghỉ trong đầu,nhưng lúc này cũng không tiện nói rơ, chĩ chăm chú quan sát đứa bé bà đang bồng ,đó là gia cát lượng. đứa bé gia cát lượng cực kỳ linh hoạt,lúc này la lên mấy tiếng , lại quay nh́n bàng đức công liền năm sáu lần, như mừng rỡ.bàng đức công trong ḷng máy động ,hướng từ thị nói:
-gia cát phu nhân không cần khách sáo,đây là lệnh lang gia cát lượng phải không?
gia cát phu nhân chưa kịp tră lời ,gia cát khuê sợ bàng đức công lạnh nhạt với con lớn là gia cát cẫn, liền nói:
-bàng tiên sinh, nó là lượng, chưa đầy năm,cũng không có ǵ đặt biệt.
bàng đức cônglúc này đưa tay tiếp đứa bé , ông quan sát cẫn thận, thấy đứa bé có đôi mắt sáng như sao, cái nh́n thâm viển vô cùng ,giống như có thễ biết rơ thiên địa càn khôn, thế gian vạn vật ,ông xem xét ḷng bàn tay th́ không thấy có ǵ lạ, lại lật ḷng bàn chân đứa bé lên xem, nhăn thần của bàng đức công chợt loé sáng.ông thấy dưới ḷng bàn chân cũa nó có băy nốt ruồi đen sáng sũa rơ ràng ,đúng là điềm kỳ tài tuyệt thế.bàng đức công bất giác cười và củng không quan sát nửa,giao đứa bé lại cho gia cát phu nhân .ông hướng gia cát khuê mỉm cười ,nói:-chúc mừng ! lệnh lang quă nhiên nhất đại kỳ tài ,ḍng họ gia cát từ đây có thễ vang danh bốn biễn, đại thế thiên hạ cũng sẻ do nó mà sóng nỗi ba đào.
gia cát khuê nghe nói ,nữa mừng nửa sợ , hoang mang nói;
-bàng tiên sinh sao lại phán đoán như vậy?
bàng đức công thăn nhiên nói:
-vận cách cũa lệnh lang là một mệnh số đặt biệt , thâm tàng bất lộ! lăo hủ quan sát thấy mắt cũa lệnh lang sáng như sao,sâu xa khôn lường ,đây là tượng tham thấu được thiên địa càn khôn . giữa ḷng bàn chân đạp thất tinh,chủ về nhất đại kỳ tài.
gia cát khuê xem lại ḷng bàn chân phăi của con trai ḿnh, quă nhiên có bảy nốt ruồi đen sáng bóng và rất minh bạch,bấy giờ ông mới như vừa tĩnh mộng,la lên:
-kỳ lạ thật! từ sau khi sinh gia cát lượng ,tại hạ nằm mộng liên tiếp ba lần,thấy khương tử nha câu cá bên bờ sông!tôi lấy làm kỳ lạ nên cũng ra bờ sông câu cá, quă nhiên bàng tiên sinh đại giá dẫn đến cuộc tương ngộ ngày hôm nay! không ngờ lượng nhi lại có thiên đại phúc duyên như vậy, ha!
bàng đức công thăn nhiên nói:
- lệnh lang quă nhiên có duyên với ta ,lảo hũ muốn đem hết sức giúp nó thành tài ,không biết ư cũa gia cát huynh đệ thế nào? (c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 12 of 58: Đă gửi: 29 October 2004 lúc 2:42pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
gia cát khuê nghe nói,tuy bàng đức công không phải giúp cho đứa con lớn mà ông yêu thích,nhưng dù sao gia cát lượng cũng là huyết mạch cũa ḍng họ gia cát ,lư nào ông lại khước từ? ông liền nói:
-lượng nhi được bàng tiên sinh dạy dỗ ,đúng là đại phước duyên của ḍng họ gia cát,muốn c̣n không được sao dám có lời dị nghị! bàng đức công gật đầu nhẹ thầm nói:
-nhà gia cát đă sinh ra kỳ tài , chắc địa lực phong thuỹ tỗ tông rất hùng hậu,không cần bơ ra tâm huyết để sữa đổi,chỉ xem qua thực địa để biết cách cuộc thế nào thôi.ông liền hướng gia cát khuê hơi:
-gia cát huynh đệ, tỗ mộ ở đâu vậy? có thể dẫn tôi xem qua được không? gia cát khuê ,nói:
--mấy đời tổ tông cũa tại hạ đều táng ở vùng đất giữa núi ngân tước ngoại thành, cách đây chĩ chường hai ba chục dặm , bàng tiên sinh muốn xem, bây giờ đi th́ quay về vẩn c̣n kịp! bàng đức công,nói:
-như vậy rất tốt,nhưng cần phải mang theo lệnh lang gia cát lượng, không biết gia cát phu nhân có đồng ư không?
từ thị vợ gia cát khuê vội vàng nói:
-bàng tiên sinh là nhất đại cao nhân,muốn an bài cho lượng nhi là một điều quá tốt ,thiếp thân làm sao dám cự tuyệt,mọi chuyện xin tiên sinh chĩ dạy nhiều cho!
bàng đức công mỉm cười gật đầu, cũng không chần chờ liền đưa tay tiếp gia cát lượng ôm trong ḷng ,cùng đi ra với gia cát khuê.
cước lực cũa gia cát khuê khá mạnh,bàng đức công th́ khinh cong thông huyền, họ đi hai ba mươi dặm đường chẵng bao lâu đă tới núi ngân tước.mộ tỗ cũa ḍng họ gia cát nguyên ở chân núi phía bắc núi ngân tước ,bàng đức công nh́n bốn phía,thấy g̣ núi ở mặt nam mở rộng ra, xa là ḍng sông nghi rộng lớn,c̣n ở hai mặt đông tây đều có ngọn núi cao đứng sừng sững ,mặt bắc là ḍng sông êm ă mênh mông bát ngát,...bàng đức công không kềm được gật gật đầu ,thầm nghỉ:
-g̣ ở mặt nam mỡ rộng lại có sông lớn chăy về ,hợp với tượng long mạch có minh đường rộng rải ,lại nửa ,đông tây đều có núi cao ,đúng là cách cuộc" tă thanh long hửu bạch hỗ"mộ phần cũa ḍng họ gia cát có long mạch kết tụ ở bụng núi, đúng là cách cục đặt biệt gọi là "ngoạ long"
,rồng lặn dưới vực,một khi cơ duyên tới th́ rồng bay lên trời cao!đây chẳng phải mạng cách của đứa bé gia cát lượng sao? bàng đức công phán đoán xong,hướng gia cát khuê nói:
-gia cát huynh đệ mau bồng lệnh lang khấu bái tỗ tông.
gia cát khuê y theo lời ,bồng gia cát lượng ,quỳ lạy trước mộ tổ tông, trên mộ bia liệt danh hiệu lịch đại tỗ tông ḍng họ gia cát , sớm nhất là gia cát phong,tính đến gia cát khuê cũng vừa đến đời thứ năm. bàng đức công máy động trong ḷng ,thầm nói:
-gia cát phong làm quan có tiếng chánh trực thanh liêm đời tây hán,gia cát lượng là cháu đời thứ sáu ,thừa tiếp huyết mạch,nối chí cũa tỗ tông khuông pḥ nhà hán là điều không nghi ngờ ǵ nữa.trong lúc bàng đức công trầm ngâm suy nghĩ ,gia cát khuê bồng gia cát lượng bái lạy tới lần thứ năm mươi bốn,đến đây gia cát lượng đột nhiên khóc lớn khiến gia cát khuê tâm ư rối loạn không sao bái lạy tiếp được. bàng đức công thấy vậy bất chợt suy nghỉ:--điềm tượng như vậy đă báo trước vận số ngày sau của gia cát lượng,năm nó năm mươi bốn tuỗi th́ thực thương ở vào vị trí mệnh cung,phăi trải qua hung quan,nếu vượt qua được th́ có thể trực nhập huyền quan đại đạo,nếu không,có thễ yểu mạng,bàng đức công suy nghĩ đến đây cũng không biết làm sao , ông thầm quyết định phải dạy cho gia cát lượng sau này tự cứu mà vượt qua hung quan.lúc này gia cát khuê đă bồng gia cát lượng đứng dậy,nói ra thật kỳ quái,khi ông đứng lên th́ gia cát lượng tự nhiên dừng khóc.gia cát khuê trong ḷng căm thấy kỳ lạ ,vội vàng hướng bàng đức công hỏi:
-bàng tiên sinh, không biết sao lượng nhi không để cho tại hạ bái lạy nữa,chuyện này có quan hệ đến địa lực cũa tỗ tông hay không?
bàng đức công trầm ngâm một hồi rồi chỉ nói đơn giăn:
-đó là ám chỉ vận số của lệnh lang, ngày sau nó sẽ tốt thôi,chuyện này không liên quan ǵ đến địa lực cũa tỗ tông. gia cát khuê lại vội vàng nói:
- bàng tiên sinh , địa mạch tỗ tông nhà tại hạ có làm cho con cháu ngày sau phát dương quang đại không?
bàng đức công nghe vậy bất giác cười ha hả ,hơi tiết lộ một chút đầu mối, ông nói:
-địa mạch của ḍng họ gia cát là "long mạch ngoạ long"
năm đời tiềm phục dưới vực ,từ đây vượng phát có thể bay lên trời cao , chuyện này ngày sau sẻ ứng nghiệm,gia cát huynh đệ không cần phải đễ bụng lám ǵ. gia cát khuê nghe vậy giật ḿnh kinh hải ,thầm nói:
-theo lời phán đoán của bàng tiên sinh ,"năm đời tiềm phục dưới vực" từ thái tỗ về sau cho đến ta đúng là đă năm đời ,như vậy gia cát khuê ta cũng là người tiềm phục dưới vực sao? nhung ông lại xoay chuyễn ư niệm tự an ũi ḿnh , nói trong bụng:
-nói như vậy th́ đời thứ sáu là rồng có thể bay lên trời cao ,không phải cẩn nhi th́ cũng là lượng nhi.ta có con làm quang đại tỗ tông th́ cũng yên ḷng rồi. gia cát khuê suy nghĩ rồi tự bằng ḷng ,nên không có ǵ để nói ra, ông cùng bàng đức công lưu lại một lát rồi xuống núi về nhà. trên đường về bàng đức công im lặng không nói lời ǵ , giống như có nhiều tâm sự.sau khi bàng đức công trở về nhà họ gia cát ở dương đô, ông mượn thư pḥng của gia cát khuê ,ngày đêm bên án sách ,cũng không biết ông làm điều huyền bí ǵ trong ấy.
đến sáng sớm ngày thứ băy ,bàng đức công lấy ra ba phong cẫm nang,tất că đều dán kín cẩn thận, trên có đề ba chử " giáp, ất, bính" ông trịnh trọng giao tận tay gia cát khuê ,dặn ḍ rằng:
-lệnh lang gia cát lượng nhất định có phẩm chất phi phàm ,xin phải hết ḷng tài bồi cho cháu ,trước tiên gia cát huynh đệ hảy dạy chử ,đợi đến khi cháu nó năm tuỗi. mờ phong thư chử giáp đưa cho cháu, tự nó có thể học tập .đến khi lượng nhi tám tuỗi ,có thể giao cho nó hai phong thư ất bính ,dặn nó chờ đến năm mười bảy tuỗi th́ hảy được mỡ cẩm nang chử ất.sau cùng năm năm mươi bốn tuỗi mới được mỡ cẩm nang chữ bính,trước sau phăi theo thứ tự thời gian cẩn thận,nhớ kỹ ,nhớ kỹ, xin thân trọng ,thận trọng.
gia cát khuê thấy thần sắc bàng đức công trang nghiêm. không dám lơ là ,liền vội vàng đưa hai tay tiếp ba phong cẩm nang,cẫn thận cất giử xong mới thắc mắc hơi:
-đại ân ,đại đức của bàng tiên sinh đối với nhà họ cát ,tại hạ cùng các con vĩnh viển không quên, nhưng tại hạ có điểm không hiểu,tại sau hai phong cẩm nang thứ hai và thứ ba lại phải giao cho lượng nhi năm tám tuỗi, chờ lượng nhi tới mười bảy tuỗi đích thân tại hạ mở ra giao nó không được sao?bàng đức công đưa mắt nh́n gia cát khuê, thầm nghỉ trên mễnh cung chuẩn đầu và hai vị trí gián đài (hai cánh mũi) cũa ông ta có làn khí xanh đen tụ lại không tan,đúng là tượng không sống thọ được,bàng đưc công không kềm được thỡ dài ,tâm đạo chuẩn đầu và gián đài là chủ về tuỗi thô bốn mươi tám ,bốn mươi chín,màu xanh đen là khí táng sát,tính từ bây giờ th́ chĩ c̣n tám năm , chờ tới mười bảy tuỗi th́ e rằng ông ta đă vào trong mạch " ngoạ long" rồi ,đó là số " năm đời tiềm phục dưới vực" c̣n nói ǵ chuyện giao cho lượng nhi?bàng đức công suy nghỉ trong ḷng, căm thấy bất nhẫn ,chĩ cười nhạt nói:
-đây là vận thế địa mạch tỗ tông của ḍng họ gia cát,không thể cải lại được, gia cát huynh đệ không cần phải canh cánh trong ḷng. gia cát khuê chưa hiểu nhưng thấy bàng đức công có ư khước từ không nói , biết là không c̣n cách nào gượng ép, đành thở dài ,nói:
-bàng tiên sinh đối với nhà gia cát ân trọng như núi , hôm nay chia tay không biết chừng nào mới gặp lại. bàng đức công nghe nói cũng không kềm được hơi thỡ dài , thầm nghĩ:-ta cũng muốn tự tay dạy dỗ gia cát lượng ,v́ nó với ta có duyên phận, nhưng trước mắt thiên hạ đại thế rối loạn không rơ ràng,định thế vận hành như thế nào ta cũng chưa nắm vững,làm sao c̣ thể đem toàn bộ tinh lực thời gian ở lại đây được.ta cần phải chu du thiên hạ ,một mặt để phục thiên cơ,một mặt đễ t́m hiểu đại thiên hạ mơ hồ mù mịt này,hà!
ông suy nghĩ đến đây, bèn hướng gia cát khuê nói:
-gia cát huynh đệ ,có duyên th́ ngàn dặm cũng gặp lại mà .ta cùng với ḍng họ gia cát ,ngày sau nhất định có dịp trùng phùng.bàng đức công nói xong ,quyết định từ biệt ra đi.gia cát khuê trước sau cũng không hiễu được ǵ ,cũng không xác định được ông với bàng đức công có dịp gặp lại nhau hay không , v́ trong lời từ biệt của bàng đức công nói sẽ trùng phùng với ḍng họ gia cát .nhưng ông biết rằng đối với những cao nhân tuyệt thế th́ khó mà miển cưỡng, chỉ đành thở dài lẩm bẩm nói:
-xong rồi, bất kể vận mệnh cũa ta ngày sau như thế nào ,chỉ cần có con cháu làm quang đại ḍng họ gia cát th́ cũng không thẹn với tỗ tông ,cũng không uổng công khương thái công báo mộng ra bờ sông câu cá, gặp được kỳ duyên.(c̣n tiếp)
từ đó về sau gia cát khuê quă nhiên dành toàn bộ sức lực dạy dổ cho gia cát cẫn và gia cát lượng. đặt biệt là gia cát lượng , năm lên hai tuỗi ,gia cát khuê bắt đầu dạy học chữ. đến khi gia cát lượng được năm tuỗi ,quă nhiên gia cát khuê y theo lời dặn của bàng đức công, mỡ cẩm nang có chử giáp, cẩm nang nguyên có hai phần , một phân chĩ thị gia cát khuê dạy gia cát lượng học vấn kinh luân,
tam kinh ngư điển,một phần ghi chép những khẩu quyết cỗ quái cho gia cát lượng học thuộc ḷng , để ngày sau khi gia cát lượng lănh ngộ có thể nghiên tập thêm.gia cát lượng là đứa bé làm cho gia cát khuê kinh ngạc và vui mừng khôn xiết, năm lượng lên sáu tuỗi là đả có thể tiếp thu toàn bộ tri thức học vấn bằng mười năm cũa gia cát khuê, trên thiên văn ,dưới địa lư,cho đến bách gia chu tử,toàn bộ những điều gia cát khuê truyền dạy gia cát lượng đều làu thông, lại có thể học một biết ba,dần dần những nghi vấn mà gia cát lượng hơi, băn thân ông thầy gia cát khuê cũng không giải đáp nổi. đặt biệt đối với các khẩu quyết cổ quái cũa bàng đức công truyền dạy, hàm nghỉa rất khó suy nghỉ,gia cát khuê càng xem xét càng thấy cực kỳ thâm áo, không cách ǵ hiễu được. nhưng lúc gia cát lượng tới sáu tuỗi ,không những đă thuộc hết mà c̣n có thể lảnh ngộ ,tự ḿnh từ từ nghiên cứu học tập.tinh thần và thể chất của gia cát lượng càng lớn càng tráng kiện,so với anh là gia cát cẫn th́ khoẽ mạnh hơn nhiều.nguyên khẩu quyết cũa bàng đức công truyền thụ là tâm pháp "vô vi thần công" của lảo tổ đắc đạo lư nhỉ,
thâm áo vô cùng,chỉ có bậc kỳ nhân dị trí như gia cát lượng mới hiễu được. gia cát lượng từ nhỏ đă học theo tâm pháp nội công "vô vi thần công" diều này làm cho đại nghiệp ngày sau có được căn cơ vửng chắc. gia cát lượng,người mà ngày sau thành một bậc kỳ tài, cũng là người đầy bí hiểm cũa nhân gian, dần dần lớn lên trong cổ lảo sơn thành đầy sương khói mịt mù.
Sửa lại bởi kimson14 : 29 October 2004 lúc 4:28pm
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 13 of 58: Đă gửi: 29 October 2004 lúc 6:02pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
thiên cổ (trống trời) âm thanh như sấm sét mà không phải sấm sét, tiếng thấu xuống ḷng đất mà nỗi trên mặt đất, trống trời một khi phát ra tiếng kêu là có chiến tranh. thiên cẩu, là tinh tú giống như con chó, nh́n xuống đất th́ lửa toé đầy trời , phạm vi rất lớn .khi hiện ra là điềm chủ về phá quân sát tướng.cờ xi vưu, là loại sao chổi đuôi nó gảy khúc giống như lá cờ, nh́n thấy nó là tượng có bậc vương giả chinh phạt bốn phương.trường canh, giống như binh luyện đầy trời,thấy sao này tức có chinh chiến binh đao.tinh đẩu chuyễn dời ,nhật nguyệt phù trầm,kiền khôn biến đỗi...
( lược bỏ từ trang 49--169) không liên hoan phong thuỹ, tướng pháp,mệnh pháp... chỉ nhắc lại trong tam quốc..ai củng biết...vườn đào...tào tháo...viên thiệu....v v...
THIÊN CƠ ĐẠI THẾ
TRONG THỜI GIAN NÀY LẠI PHÁT SINH MỘT CHUYỆN KỲ LẠ.
từ sau ngày ẩn hiệp bàng đức công chia tay tào tháo, ông rời lạc dương , đi về phía đông, không bao lâu th́ vào khu vực thành ngô quận,nhưng không lưu lại lâu, tiếp tục đi về phía nam, sau một ngày một đêm , cuối cùng ông tới một chổ thuộc huyện phú xuân.lúc này thời tiết vào thu,mặt trời lặn phía tây, gió lạnh căm căm , không gian một màu xám mờ mịt, bàng đức công đứng giữa đất trời mà ḷng xao động như sóng vổ,thân trôi nỗi không yên trong thời loạn thế,mắt chứng kiến thiên hạ chia năm xẽ bảy bụng xót xa từng hồi,nhưng lại căm thấy bất lực.đúng lúc đó,bàng đức công chợt thấy phía bắc khoảng mười dặm có một ngọn núi xanh , đột nhiên bốc lên một đám mây khói ngủ sắc thật đẹp mắt.bàng đức công giật ḿnh thầm nói:
-màu đơ chủ sát phạt,màu trắng chủ hung vong,màu xanh chủ kiếp sát,màu vàng chủ tài phú,màu tía chủ quư khí,ngủ sắt tương sinh tương khắc,sao lại nổi lên ở núi này?thật cực kỳ quái lạ?
ông suy nghỉ ư nghỉ nhanh như chớp,không chút do dự, triển khai thân pháp nhắm hướng ngọn núi xanh phóng tới,công lực của ông thông huyền,thân h́nh di chuyễn như điện không bao lâu đă tới chân núi,rồi chỉ chốc lát đả lên đỉnh núi.bàng đức công đứng sừng sửng ở phía bắc ngọn núi xanh,nh́n ra xa ,tâm thần ông chấn động . một dảy núi nằm ngang ,kéo dài hàng trăm dặm ,phần đầu cất cao phần đuôi cuộn khúc,móng vuốt uyển chuyển có màu đỏ hồng, giống như một con rồng lớn màu đỏ,nằm khoanh lại trong càn khôn,phần đầu của xích long sơn,xuôi về hướng tây ch́m xuống dần,giống như cách cuộc" xích long tiềm uyên"nằm phục hàng trăm dặm thẵng tới đây lại cất cao thành núi.bàng đức công kinh hăi than thầm:
-ngọn núi xanh này là nỗi lên từ xích long sơn, nhận được long khí tiềm phục của xích long sơn, quái lạ thật!không được rồi , chỉ mới thấy hai màu xanh và đơ tụ hội c̣n...ông suy nghỉ rồi lại thầm nói:
-long khí của ngọn núi này cực vượng.hai màu vàng tía phú quư phải hiện ra!không đũ mới là lạ.ngay că khí trắng vong hung cũng không biết bắt nguồn từ đâu?
bàng đức công nghỉ vậy bèn từc tốc chạy qua phía đông ngọn núi ,thấy các con sông uốn khúc theo cục thế " cữu khúc hồi hoàn" chỉ tiếc đều là sông lạch nhỏ,khí thế thiếu bàng bạc,ông nói thầm trong ḷng:
-cửu khúc hồi hoàn cũng là tượng phú quư ,tức là nguồn của hai màu tía,chắc chắn không phăi uyên nguyên cũa khí trắng hung vong.bàng đức công không ngại khó nhọc lại chạy qua phía tây nam ngọn núi đễ truy t́m nguyên do,ông nh́n xa xa xuống núi,thở dài một tiếng,vẽ mặt tơ ra tiếc nuối vô cùng,ông thấy một ḍng sông,sóng bạc đầy trời,từ phía tây cũa ngọn núi cuồn cuồn theo hướng đông đổ vào biển...bàng đức công lắc đầu lại thở dài , lẩm bẫm nói:
-đáng tiếc, đáng tiếc! long khí cũa ngọn núi này,nguồn từ xích long sơn, trầm phục rồi lại ngẩng cao, tuy mang theo xích long sát phạt, nhưng trăi qua tiềm uyên nên hoá đi,trầm rồi lại nổi lên,long khí phú quư rất thịnh vượng,khí sát phạt của xích long cũng không thể ảnh hưỡng.nhưng đại giang phía tây nam lại sóng bạc đầy trời,
dồn dập mà qua, v́ vậy long khí của núi này bị tiết ra,
tiêu hao quá lớn,đây đúng là nguồn căn của khí trắng hung vong! bây giờ , bàng đức công đă biết lai lịch nguồn căn của đám mây khói ngủ sắc,ông lại thở dài,suy đoán tiếp:-dựa theo thế cũa núi này,th́ đúng là thiên long kỳ mạch,được phú quư kinh thiên động địa,thậm chicó thể thành đế vương một đời, chĩ tiếc bên trong ẩn phục khí đỏ chủ sát phạt,lại kèm thêm khí trắng cường liệt hung vong,người được long mạch nay tất con cháu hậu duệ có đủ năm thứ là sát phạt,hung vong,giàu có kỳ lạ,cực sang quư, kiếp sát, thực không biết là hoạ hay là phước. trong lúc suy nghĩ ,bàng đức công chợt thấy phía tây nam , chỗ dưới sườn núi nỗi lên đám mây khói ngủ sắc,cũng những màu đơ,trắng,xanh,vàng,tía như vậy. nhưng ỡ đây nh́n so với dưới núi th́ rỏ hơn nhiều.
bàng đức công đột nhiên nhăy lên , thầm nói:
-đám mây khói ngủ sắc hiện ra rơ ràng như vậy , hiển nhiên là nơi tiềm phục long mạch của núi này , chỗ vách đá bốc lên mây khói...ông vội vàng lướt tới hướng vách núi để xem xét thí thấy một tấm bia mộ mộc mạc, liền vạch cỏ ra xem th́ thấy một tấm bia vàng củ , trên có khắc chử c̣n nh́n thấy rơ .đúng là đám mây khói ngủ sắc bay lên từ ngôi mộ này.
bàng đức công bước tới trước mộ bia ,đưa tay phủi lớp bụi bặm lâu ngày ,xem xét tĩ mĩ ,thấy có khắc hai hàng chử , một hàng là " tề hầu tôn tẩn chi mộ"hàng khác khắc là "tôn thị liệt tỗ liệt tông chi mộ" phía dưới lại có dấu triện một danh hiệu ,hai chử " tôn phù" bàng đức công học thức uyên bác , ông biết " tôn tẩn" tức đích tôn cũa binh pháp đại sư tôn vỏ, c̣n " tôn phù" là cha của tôn kiên, thài thú trường sa , một trong mười tám chư hầu gia nhập minh ước thảo phạt đỗng trác,mắt thấy như vậy,bàng đức công hơi sững sốt,nói thầm:
-không ngờ thái thú trường sa tôn kiên lại là hậu nhân của tôn vơ...( bỏ một phần điều tra lai lịch tôn kiên)
chương ba
mười bảy năm sau,bàng đức công thu nhận gia cát lượng làm đồ đệ.
TÍA KHÍ ĐÔNG LẠI (c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 14 of 58: Đă gửi: 31 October 2004 lúc 3:00pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp....
trời u ám,đất mờ mịt, đêm khuya thâm trầm ,phố xá thăm đạm. thiên cơ ẩn hiệp bàng đức công đứng giữa nhửng vách tường thành đỗ nát của cố đô lạc dương, trầm mặc không nói một lời,thần sắt thương căm thê lương.một hồi sau ,bàng đức công mới ngữa mặt lên trời than:
-đại thế thiên hạ hợp lâu th́ tan,tan lâu th́ hợp, mưu sự của ta khó mà nói được có đủ sức thay đỗi cơn sóng dử, khuông pḥ nhà hán sắp nghiêng đỗ hay không? thiên cơ mù mịt, biến ảo khó lường ,thật không thể dùng mưu người đễ đỗi thay cuộc thế hay sao? bàng đức công đứng giữa đống tro tàn , tới lui suy nghĩ ,mà ḷng như lữa đốt ,mười phần phân vân.cuối cùng ,ông thở dài quyết định,xoay người đi về hướng đông như gió cuốn điện chớp. thần sắc của bàng đức công vô cùng kiên định,giống như đă có quyết đoán trong ḷng.lảo nhân tóc bạc râu bạc , nội lực và khinh công phi thường trác việt, bất khả tư nghi, ngày đêm không ngừng, đi về hướng đông.sau ba ngày ba đêm ,đă đi tới khu vực thành của lang nha quận,cách lạc dương ngàn dặm.thiên cơ ẫn hiệp bàng đức công đi thẵng đến dương đô,sơn thành,nơi tiềm ẩn một nhân tuyển rất tốt cho công cuộc khuông pḥ nhà hán.dương đô sơn thành vị trí ở góc đôngnam ,lộ tŕnh khoảng vài trăm dặm ,trên đường phải đi qua không ít núi non sông nước.trước mắt là con sông lớn rộng ước khoăng vài trăm trượng ,muốn đi về phía đông mà không qua con sông này th́ không được. bàng đức công tới bến sông bờ tây,hướng mắt nh́n con sông lớn chăm chú một hồi,không phải ông sợ bề rợng của con sông ,cũng không phải sợ những cơn sóng lớn ngập trời,mà là màu sắc của nước khiến cho ông kinh hăi bồi hồi,bàng đức công đi khắp trời đất, trải qua không biết bao sông hồ, bây giờ mới biết, trước mặt là đại hoàng hà, mẹ của các con sông hoa hạ,hoàng hà phát nguyên từ núi côn lôn,trải qua không biết bao nhiêu sông hồ, rồi xuyên qua cao nguyên đất vàng kéo đi một lượng lớn phù sa,khiến cho nước sông đổi màu ,khí thế bàng bạc như một con rồng lớn màu vàng tung hoành trong khoảng càn khôn,tên hoàng hà là cũng do vậy mà được.hoành hà chăy về phía đông ,cuối cùng tới đại b́nh nguyên tề lỗ, chảy vào bột hải.hoàng hà v́ màu nước có sắc vàng mà được gọi tên nhưng lúc này bàng đức công mắt thấy được hoàng hà trong xanh một màu,sóng bạc bắn lên thật là kỳ lạ,bến sông không một thuyền bè ,chẵng biết đă chốn đi đâu,bàng đức công cũng chẳng để ư,tuy ông muốn đi về phía đông,tất nhiên phải qua con sông này,lúc này ông đứng trên bến,chú mục nh́n nước sông,im lặng không nói lời nào,thần sắc cực kỳ kinh ngaạc.đúng lúc đó, hướng tây nam phía thượng du, có một chiếc thuyền nhơ đang lướt tới trong những cơn gió gấp sóng cao, thật là nguy hiểm.trên chiếc thuyền nhơ ,có một lảo nhân,không biết niên kỷ bao nhiêu nhưng thần thái rất là an nhiên,ngổi giữa đôi thuyền ,hai tay khoát dưới nước, chiếc thuyền nhơ lướt như tên bắn.bàng đức công nh́n chiếc thuyền nhơ và lảo nhân cỗ quái trên thuyền , ḷng hơi kinh ngạc ,v́ ông phát hiện lảo nhân tóc bạc có khuông mặt như trẽ thơ này,toàn thân được một làn khí tía nhạt bao phủ, bàng đức công biết cuồng " tiên linh quư khí" này tất phải bậc địa tiên,người mà thế nhân ngưỡng mộ.oái! lảo huynh ,ông muốn qua sông ư?
lảo nhân mặt như trẽ con trên thuyền cười ha hả hỏi.
bàng đức công trong ḷng căm thấy kỳ lạ,thầm nói:
-nước hoàng hà đổi màu xanh đả là chuyện cực kỳ quái lạ, tại sao bây giờ trên sông lại xuất hiện một nhân vật hiếm hoi như vậy? há chẵng phải là thiên đạo sắp có biến đỗi ,nên chuyện lạ theo đó mà sinh ra chăng?
ông suy nghĩ chưa dứt, cũng chưa đắp lời lảo nhân trên thuyền, th́ lúc này mé nam của bờ tây lại có một vị hán tử khoăng năm mươi ,mặc áo bào đen trắng lẩn lộn ,phất phơ đi xuống như mây bay nước chăy. hàn tử mặc hắc bạch bào chưa tới nơi đả cười hắc hắc một hơi rồi nói vọng lại:- hay a! ta đă đoán đúng, ngày hôm nay giờ ngọ , ỡ bến đ̣ hoàng hà tất phải gặp nhị vị đại kỳ nhân đương thế quả nhiên không sai, không sai! nhị vị đại kỳ nhân đương thế đă xuất hiện một lượt.bàng đức công nghe tiếng,quay nh́n người đang đi tới một cái,ḷng hơi chấn động,thấy ánh mắt của người này sáng như điện chớp ,tướng cách thật thần kỳ,lời cũa người này tuyệt không phải hư giă ,thầm nghĩ:ta trước mắt đang bị đại thế thiên cơ mê hoặc,không ngờ mới đạp chân vào đất tề lỗ ,lại thấy nước sông hoàng hà đổi màu, rồi xuất hiện hai vị kỳ nhân,điềm triệu kỳ lạ liên tiếp xảy ra ,chẳng lẻ đễ báo trước cho biết có điều ǵ sao? bàng đức công nghĩ trong bụng như vậy ,bèn dùng công phu bức âm thành tuyến nói với lảo nhân trên chiếc thuyền nhơ:
-vị lảo ca này,sông này là thiên hà rất nguy hiểm ,mà chiếc thuyền nhỏ chĩ chứa được một người th́ làm sao đưa người qua sông? lảo nhân trên chiếc thuyền nhỏ cười ha hă ,nói:-chiếc thuyền nhỏ của ta ,chĩ độ người có duyên,nếu lảo huynh có duyên th́ tự nhiên có thể qua sông an toàn.người đàn ông với dáng phiêu hốt đi tới ,không chờ bàng đức công tră lời,đă cướp lời cười nói trước:-xin thỉnh giáo lảo ca ca ,quăn lộ tôi có duyên với chiếc thuyền của lảo ca ca không?
lảo nhân trên chiếc thuyền nhỏ lại cười ha hă ,nói:
-thuyền nhỏ của ta tức nhiên chỉ độ người có duyên,nếu đă có duyên th́ càng nhiều càng tốt,không hạn chế số lượng ,ha ha! quăn lộ ,hán tử có dáng phiêu hốt đi tới ,nghe vậy cũng cười ha hả ,nói:
-vậy xin hỏi lăo ca ca ,thế nào là hửu duyên?khó mà nói rằng người thấy được không phăi là người hửu phận?
lảo nhân trên chiếc thuyền nhỏ ,cười nói:
-thấy được thuyền nhỏ của ta ,tự nhiên phải là người có duyên mới thấy được , đă vậy ,đương nhiên người thấy được là hữu phận ,ha ha !
quản lộ nghe , củng không do dự, từ bờ sông nhảy ra chiếc thuyền nhơ,chiếc thuyền nhỏ cách bến chừng ba trượng ,quản lộ nhăy một cái tuy đă đứng vững trên đầu thuyền ,nhưng lại đẫy chiếc thuyền nhỏ ra xa thêm vài trượng,chớp mắt chiếc thuyền nhơ đả xa mười trượng.quản lộ đứng ờ đầu thuyền,chiếc thuyền nhơ quả nhiên là kỳ lạ,thêm một người mà vẩn không bị chao đảo ,b́nh ổn như thuyền lớn,quản lộ chấp tay hướng bàng đức công trên bờ , nói:-c̣n vị loă ca này, muốn qua sông sao không nhảy lên thuyền cùng lượt với tại hạ,bây giờ đă xa mười trượng ,muốn lên cũng khó nhiều đó.
lảo nhân trên chiếc thuyền nhơ cười ha hả ,nói:
-cách bờ ba trượng có thể nhăy lên thuyền,nhưng nếu quă hửu duyên th́ mười trượng cũng không sao căn trở được,ta xem vị lăo ca trên bờ , công lực cũng không phăi hạng tầm thường.đừng nói mười trượng , chĩ sợ hơn mười trượng cũng chẵng làm khó được! lào nhân trên chiếc thuyền nhỏ nói chưa dứt câu bàng đức công trên bờ bỗng nhiên cởi chiếc hài vải chân trái ,vung tay ra sông, chiếc hài rơi xuống nước cách bờ chừng năm trượng , bàng đức công đạp chân phăi xuống mặt đất một cái, thân như gió hốt tung lên, đă cách bờ năm trượng, rơi xuống đúng trên chiếc hài đang nổi trên mặt nước.thân bàng đức công vừa rơi xuống,mủi bàn chân trái của ông điểm một cái trên chiếc hài nỗi trên mặt nước,mượn phăn lực cũa cái điễm này ,thân người lại bắn lên phía trước thêm năm trượng ,chiếc hài củng đă mang vào chân trái, ông rơi xuống đầu thuyền nhơ ,chiếc thuyền chĩ hơi chao nhẹ một cái ,rồi lập tức b́nh ổn.quản lộ le lưỡi nói:
-công phu " nhất hài độ giang" của lăo ca quă nhiên tiền vô cỗ nhân ,hậu vô lai giă! lảo nhân tóc trắng mặt trẽ con cười ha hả ! TĂ TỪ ta thân mang công phu "tiên linh thần công " trùm thiên hạ ,nhưng so với công phu " nhất hài độ giang"này e rằng cũng khó phân cao hạ!th́ ra lảo nhân tóc trắng như trẽ con là tă từ ,quăn lộ, bàng đức công hai người nghe nói , đều không kềm được kinh ngạc, thở nhẹ một tiếng.bàng đức công hướng tă từ chắp tay bái, nói:-công phu " thiên tiên thần công"của tă từ tiền bối có thể nói là tuyệt thế vô song, chĩ một chiếc thuyền nhỏ như vầy mà cũng có thể chở ba người qua con sông dử này!quản lộ nghe nói, vẽ mặt rạng rở , h́nh như cuộc hội ngộ này khiến cho ông rất vui,vội nghiêng ḿnh hướng bàng đức công bái một cái, nói:
-trời giúp ta rồi,tại hạ đang lúc bị nhựng điềm lạ mê hoặc, biết băn lảnh cũa thiên cơ ẩn hiệp tiên sinh ,trên có thể quan sát thiên văn, dưới có thể tính toán địa khí,đă lâu mong muốn bái hội,chĩ tiếc chưa một lần có duyên, ngày hôm nay may mà gặp ở đây.
bàng đức công hơi mỉm cười nói:-
-quăn lảo đệ bất tất quá khiêm tốn, ta cũng biết lảo đệ là nhất đại thần tướng,đôi mắt thần của lảo đệ có thể biết được bí mật đời người mà!
quản lộ vội nói:
-không phải dâu,so với bản lảnh kinh thiên động địa của bàng tiên sinh, tại hạ biết thuật xem tướng của ḿnh bất quá chỉ là nghề mọn mà thôi.tiên sinh lảo nhân tă từ không nhịn được ,cười ha hả nói:
-các ông cứ khiêm tốn nhường nhịn qua lại, vẩn chưa nói ra điềm lạ ǵ khiến cho già khó mà nhịn được ,thật phí công già đưa các ông qua sông! bàng đức công mĩm cười ,nói:- tă lảo tiền bối đả nhập cảnh giới tiên th́ c̣n bí mật ǵ đễ nói nửa chứ? tă từ liền phủ nhận nói:
-không phải đâu, điều ta tinh tường không ngoài các loại thần thông của đạo gia như thở hít, trường sinh, hô phong hoán vủ, tuy được thế nhân xưng là tiên,nhưng cũng khó sánh với hai vị sành sơi ba môn đại kỳ học thiên văn, địa lư,nhân tướng.bàng đức công hơi trầm ngâm ,bèn nói:- tức nhiên hai vị đều cũng cùng một tâm tưỡng với tại hạ, vừa qua sông vứa so đo ḿnh với người.tă từ ngồi ở đuôi thuyền,nghe nói hơi cười một cái,đưa tay khoát dưới nước , chiếc thuyền nhơ xoay một cái, nhắm hướng đông ngạn lướt đi, nói th́ cũng kỳ quái,chiếc thuyền nhỏ như vậy, chở ba người mà chẳng chao đảo , đúng như lời của tiên linh lảo nhân tă từ,càng nhiều càng tốt, không hạn chế phải ít ít.bàng đức công thấy quăn lộ lúc này bổng nhiên trầm mặc không nói lời nào, chú mục nh́n nước sông trân trân một cách xuất thần , biết y đả phát hiện nước sông hoàng hà biến đỗi kỳ lạ,cũng cảm thấy ưu tư trong ḷng.thuyền lướt như tên bắn trên mặt nước hoàng hà phóng về phía đông ngạn.(c̣n tiếp..)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 15 of 58: Đă gửi: 31 October 2004 lúc 7:36pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp....
qua một hồi lâu,quăn lộ chợt nói với bàng đức công:
-bàng lảo tiên sinh,tại hạ biết trời tuy không nói,nhưng cũng lấy điềm tượng đễ báo cho người đời,mấy năm gần đây tại hạ xem thiên văn,thấy kim tinh ,hoă tinh xâm nhập thái vi tinh cung,điềm thật quái dị,không biết chủ về chuyện ǵ,xin tiên sinh chĩ giáo cho! bàng đức công biết quăn lộ tuy tinh thông tướng thuật, nhưng đối với hai đại kỳ học thiên cơ,địa mạch th́ chỉ biết chút ít. lại thấy ông có vẽ thành tâm ,bàn thăn nhiên nói:
-thái vi là đế cung tinh toạ,kim, hoă tinh là chủ về chinh chiến sát phạt, nếu xâm phạm thái vi là điềm chủ về bậc đế vương nhân gian đang có nguy hiễm.quăn lộ nghe vậy nhíu mày ,lại nói:
-tại hạ thấy hai sai kim, hoă xâm phạm hai sao pḥng,tâm.không biết dự báo điều ǵ.?bàng đức công nói:
-hai sao pḥng, tâm là chũ về nhật ,nguyệt vận hành cũa thiên đạo,nếu hai sao kim, hoă xâm phạm th́ chủ về ḍng dỏi đế thất về sau đứt đoạn không có người nối tiếp,là điềm vận nước sắp đỗ, điềm thiên tượng thực ra vẩn không dừng lại ở đây đâu! quăn lộ gấp rút hỏi:
-năm trước tại hạ thấy các nơi xuất hiện nhiều điềm lạ, ngày đông tiết đại hàn làm cho trúc và tùng bá lạnh chết,xuân hạ năm nay , lại thấy sương lạnh, băng đống thành khối, trời giáng mưa lớn ,sấm sét kinh hoàng làm cho người người chấn động ,đây là điềm triệu ǵ?
bàng đức công hơi thở dài, nói:
-tùng bá bị lạnh mà tổn thương ,rừng trúc khô vàng th́ không quá ba năm thiên tữ gặp nạn! trời giáng tai hoạ là điềm chủ về người đời phạm luật, thiên tượng phẩn nộ có ư răn đe,. quăn lộ nghe vậy lại vội vàng nói:
-tức nhiên những điều tại hạ quan sát được đều là điềm thiên tữ bị hung nguy, nhưng tại hạ biết chu dịch có quẻ nói : hoàng hà nước trong xanh th́ thiên hạ thái b́nh, nay nước dưới thuyền, trong vắt một màu ,tại sao điềm trời lại tương phản như vậy?
bàng đức công nghe nói hơi mĩm cười,v́ ông củng đả sớm thấy điều lạ này rồi, ông trầm ngâm một chút rồi nói suy nghĩ của ḿnh:
-nước hoàng hà đỗi thành trong xanh là một điềm rất kỳ lạ, không thể không quan sát kỷ lưỡng ,từ thời xuân thu tới nay, hoàng hà chưa bao giờ có nước trong xanh, mạch núi côn lôn là tỗ cũa các long mạch hoa hạ, v́ vậy hoàng hà là điềm triệu về vận khí của các lộ chư hầu,nau nước hoàng hà trong xanh so với ư của thiên triệu th́ ngược lại ,chĩ sợ không phải là điềm cát tường.
quản lộ nghe nói ,sắc mặt biến đỗi, tiên linh lăo nhân tả từ ngồi ở đuôi thuyền lúc này cũng không nhịn được xen vào hỏi:
-bàng lảo ca, quẽ xưa có luận rằng:" hoàng hà nước trong xanh th́ thiên hạ thái b́nh "tại sao ông lại đoán là điềm bất tường? bàng đức công trầm ngâm một hồi rồi nói:
-hoàng hà là sông mẹ, nuôi nấng vạn vật, cũng chĩ khí số vận mệnh cũa chư hầu thiên hạ. mà "trong" th́ thuộc dương khí, "đục" th́ thuộc âm khí. hoàng hà đang đục mà đỗi thành trong, há chẵng phải âm mà muốn biến thành dương, thần tử mà muốn làm đế vương sao? chư hầu thiên hạ bùng nỗ dă tâm, tất gây chiến hoạ, th́ bá tính vạn dân sao được yên ổn,như vậy đâu phải là điềm cát tường!
quản lộ thần sắc tái mét,lầm bầm nói:
điềm lạ hoàng hà nước xanh,tại hạ đă quan sát kỹ lưởng nhiều ngày,tưởng rằng điềm thiên hạ thái b́nh , không ngờ là điềm thần tử mưu phản.bàng đức công cũng hơi thở dài nói:-thời tiết khác thường, điềm hung xảy ra ,người có chiến tranh, că ba đều là điều xấu,hoàng hà đục thành trong giống như thời xuân thu , cuộc thế đại loạn, khỗng tữ phán là thiên đạo đă cùng,tóm lại ,đất hoa hạ chỉ sợ nay mai các chư hầu cát cứ, tranh hùng xưng bá , chiến hoạ liên miên làm cho bá tính lầm than.
quản lộ thở dài nói:
-phàm chiến loạn th́ chỉ khổ cho bá tính lê dân! ư trời như vậy, khó nói trong chúng ta có thể ngồi yên xem mà không lư tới , chỉ nghe trời theo mệnh thôi ư?
lúc quản lộ nói, mắt nh́n chăm chăm bàng đức công giống như muốn t́m một đáp án.
bàng đức công nghe vậy lại chú mục nh́n quăn lộ,thấy vẽ mặt của ông đầy chính khí ,đúng là kẽ sỹ lo cho nước cho dân , rồi thăn nhiên nói:
-trước mắt đại thế có nguy cơ chia ba thiên hạ ,người trong chúng ta cần suy nghĩ xem có xoay chuyển t́nh thế được hay không! bàng đức công nh́n lảo nhân tă từ , ánh mắt loé tinh quang, đang muốn nói thêm th́ lăo nhân tă từ đả cười ha hả nói:
-người đời điều nói ta , lảo già tă từ có thể xoay chuyển càn khôn,đoạt quyền tạo hoá , cộng thêm băn lănh của hai vị, th́ đúng là tam nhân hợp bích,không biết có thể ngăn trở vận chuyễn cũa đại thế thiên cơ hay không?ha ha.. bàng đức công nghe nói không kềm được mỉm cười, nói :-tă lảo tiền bối là thế ngoại cao nhân,sao lại chấp trước bụi trần như vậy? lảo tă từ cười nói:
-ta tuy đă đắc tiên đạo , nhưng vẩn cần đứng chân trên mặt đất, đại thế thiên cơ diển biến trên đời , lảo già như ta sao lại cuốn vào ? đă là thế không tránh được, th́ tại sao không đi trước một bước ,tự nhào vào lưới một lần xem sao?quản lộ cũng khẳng khái nói:
-không sai, lưới trời lồng lộng , tránh cũng không thoát, chi bằng dũng căm nhảy vào c̣n hơn là ngồi chờ chết! bàng đức công nói:
-hai vị đả có ư như vậy th́ xin cùng đi lang nha dương sơn thành một chuyến!
quản lộ lấy làm kinh ngạc nói:
-bàng lảo tiên sinh, theo chỗ tai hạ biết , lang nha dương sơn thành không có điềm ǵ lạ xảy ra,tại sao tiên sinh không tiếc thiên lư ngàn dặm lại bôn ba tới đó?
bàng đức công mĩm cười nói:
-đất này tuy không có điềm ǵ lạ,nhưng tiềm ẩn kỳ nhân dị sỷ, nếu lảo hủ đoán không sai, e rằng chỉ có người này mới có thể xoay chuyễn thiên cơ , là nhân tuyển rất tốt đễ khuông pḥ nhà hán sắp nghiêng đỗ.
quản lộ nghe nói, sắc mặt biến đổi nói:
-không ngờ ở lang nha dương sơn thành lại tiềm ẫn một vị thiên tài như vậy!đúng là quản lộ ta kiến thức ít ỏi! không biết người này lai lịch thế nào? bao nhiêu niên kỹ?
bàng đức công mĩm cười như có ư ǵ ,nói:
-người này họ gia cát, nhiều đời ở lang nha dương sơn thành, nhưng trước mắt mới mười lăm tuỗi.
quản lộ vừa cảm thấy kinh ngạc vừa cảm thấy kỳ lạ, không nhịn được, nói:
tại hạ nay tuỗi gần năm mươi, cũng được cái hư danh là thần tướng, nhưng cũng không phải nhân tuyễn duy nhất có thể nghịch chuyển thiên cơ, khuông pḥ nhà hán,vậy mà bàng lảo tiên sinh phán đoán một cậu bé mới mươi lăm tuỗi có thần thông kinh người như vậy sao? tiên linh lảo nhân tă từ củng cười ha hă , xen vào nói:
-nếu quả thật như vậy,lảo già này củng muốn mở rộng tầm mắt!bàng đức công hơi mỉm cười , biết lảo tă từ và quăn lộ đều ṭ ṃ về con người này,ông quyết định t́m cách cho họ tin điều ông nói , bèn cười nhạt ,nói:
-qua bờ này, đi thẳng về hướng đông là khu vực lang nha dương đô, theo lảo hủ phán đoán ,đứa bé náy nhất định ở đó , phải là kỳ nhân hay không th́ hai vị có thề tự ḿnh khảo chứng!tiên linh lảo nhân tă từ nghe vậy cả mừng,nói:
-hay a! già tă từ này mấy ngày gần đây đang buồn phát điên,nếu có một đứa bé thiên tài như vậy bầu bạn th́ ta vui chết được!
ông vừa nói , vừa khoát tay nhanh dưới nước, chiếc thuyền quái lạ này giống như cơn gió mạnh lướt như bay về hướng bờ đó.thoáng một cái, chiếc thuyền nhơ đả tới đông ngạn,ba vị kỳ nhân bàng đức công, lăo tă từ ,quăn lộ, hướng theo phía đông đi như bay, công lực của ba người bây giờ mới có dịp phân cao thấp. quă nhiên lảo tả từ không uổng thân mang " tiên linh thần công"chân cũa ông cách mặt đất gần một gang tay, giống như có làn khói nhẹ nâng lên,lướt đi như nước chăy mây bay, phong thái thật an nhàn nhả dật, c̣n thân của bàng đức công th́ như tùng cổ,đón gió mà dao động,theo t́nh h́nh th́ quản lộ tay chân có chút rối loạn, ông dốt toàn lực thi triển " thần tướng công" mới miển cưỡng theo được.
tuy hơi phân cao thấp, nhưng nói theo thế nhân th́ công lực của ba người cũng đă liệt vào hạng siêu phàm nhập thánh , đi được vài trăm dặm, trời cũng hơi xế,ba người tới ngoại thành lang nha dương đô bàng đức công không vào thành mà theo đường nhỏ rẽ đi hướng nam, không bao lâu th́ tới một bờ suối,gần mười lăm năm trước cũng ngay trên tảng đá trắng lớn nơi bờ suối này,ông đă từng gặp một người ngồi câu cá .giờ đây trên tảng đá trống vắng,có lẽ gia cát khuê đả vĩnh viển ngủ yên. bàng đức công nh́n tàng đá trắng, trong ḷng bồi hồi thương cảm , ngày ấy ông đả phán đoán niên thọ của gia cát khuê không dài , chỉ c̣n sống thêm chừng mười lăm năm.nếu ông phán đoán không sai, th́ giờ đây gia cát khuê đả không c̣n trên đời,(c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 16 of 58: Đă gửi: 31 October 2004 lúc 9:47pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
lảo tă từ thấy bàng đức công đứng bất động trên tảng đá trắng bên bờ suối như mất hồn, thần sắc đầy thương căm, không kềm được cười ha hă ,ṇi:
-bàng lảo ca, ông đứng trên đá đó làm ǵ vậy? có chuyện bí ẩn kinh thiên không nói được sao?bàng đức công hơi thở dài , lầm bầm, nói:
-nước vẩn chăy như xưa, táng đá này vẩn c̣n đó, nhưng chỉ sợ người đă thành thiên cỗ! quản lộ nghe nói, giật ḿnh , vội hỏi:
-không hay rồi! bàng lảo tiên sinh vừa nói ǵ, mới mười lăm tuổi đă yểu mạng ư?
già tă từ thất vọng kêu lên:
-cái ǵ? đứa bé thiên tài đă chết rồi ư?
bàng đức công không kềm được cười nhẹ, nói:
-người này thân mang trọng trách xoay chuyển càn khôn , đảo nghịch thiên cơ, khuông pḥ nhà hán, sao lại yễu mạng được? lảo hủ chỉ ngờ rằng cố nhân,cha của đứa bé đă thành người thiên cổ,tại hạ với ông ta từ biệt đă mười lăm năm , đứa bé này ngày nay công phu chắc cũng đả thành tựu được chút ít.không cần phải lo lắng,ngôi nhà cỗ phía trước là chỗ ở của tỗ tiên đứa bé , chúng ta tới đó xem sao...
bàng đức công nói chưa dứt lời,chợt thấy nơi ngôi nhà cỗ,cách chừng mười trượng, có hai đứa bé trai gái đuổi bắt nhau chạy ra,đứa bé trai chừng mười hai tuỗi .hai đứa bé nô đùa cười giởn ,chạy một mạch ra mặt tây bờ suối.bé gái thấy trước mắt không c̣n đường chạy,phía sau truy binh đuỗi tới, đảo mắt một ṿng rồi chợt chảy lên một khối đá , cười khách khách ,nói:
-tam ca, ca ca chứ đuỗi nửa,nếu không muội thi triễn diệu kế của nhị ca dạy đễ đối phó à nha!
đứa bé trai cười lớn,hai tay chống nạnh,nói:
-ca ca sợ muội à , tứ muội ,ba mươi sáu kế của nhị ca truyền, bây giờ muội chĩ c̣n có thể thi triễn " bối thuỹ nhất chiến"mà thôi.bé gái bị đoán trúng tâm tư nhưng cũng không phục ,lại đăo mắt một ṿng , rồi có vẽ quă quyết, cười, nói:
-sai rồi, diệu kế cũa gia cát tuệ ta, làm sao nhà ngươi phá được? muội nhường ca ca đó, xem có phá được diệu kế của muội không? bé gái nói chưa dứt, đă không chút do dự ,tung người lên nhăy xuống ḍng suối, nếu như bị quân địch truy bức không c̣n đường thoát buộc phăi nhăy xuống sông tự tận !đứa bé trai thấy t́nh trạng cực kỳ kinh hăi, thất thanh la lớn:
-tứ muội , muội không biết bơi, sao lại nhảy xuống nước? trời đất , đây là diệu kế lui địch đó à!bé gái gia cát tuệ, lúc này thân đă rơi xuống ḍng suối,nước suối sâu, thân nửa nỗi nửa ch́m, tay chân quơ loạn xạ, nhưng vẫn không chút tỏ ra yếu đuối,vừa ặc ặc ,vừa nói không ra hơi: a, đây là..ặc ặc... diệu kế nhảy vào chỗ chết để ..ặc ặc.. t́m đường sống, cũa nhị ca truyền! ặc ặc ...tam ca c̣n không chịu lui? ặc ặc!
lúc bé gái nói,miệng bị sặc nước, không nói tiếp được,bé trau trên bờ ,sắt mặt trắng nhợt, bán mạng la lớn:-
tứ muội! mau lên đi, tam ca đả bị muội đẩy lui rồi, muội mau lên đi. lúc này bàng đức công , lảo tả từ ,quăn lộ ba người cách hai đứa bé gần trăm trượng, thấy t́nh trạng như vậy muốn cứu đứa bé cũng không kịp,nhưng không biết làm sao,bàng đức công lại rất ung dung,cười thầm không nói,quản lộ bị đứa bé làm cho hoảng sợ đến không nói được, lảo tă từ th́ cực kỳ khẩn trương , gấp rút vừa phóng tới vừa nói:
-trời đất! con bé này thật là ...diệu kế cái ǵ kỳ vậy?diệu kế nhảy vào chỗ chết để thấy diêm vương th́ có .ông bất chấp tất cả chĩ muốn cứu đứa bé lên , rồi làm ǵ th́ làm.ngay lúc đó , chợt một bóng trắng xuất hiện như vệt khói, như cơn trốt cuộn xuống ḍng suối rồi cuốn lên, khi bóng trắng hiện ra th́ trên tay đả bồng đứa bé gái, nửa sống nửa chết,bóng trắng từ dưới ḍng suối vút lên, đặt đứa bé gái lên bờ suối,rồi thấp giọng xoay qua nói:- tứ muội, sao lại đùa giởn như vậy? ba mươi sáu kế cũa huynh, sao lại đem ra đùa giỡn được?
nguyên bóng trắng khi nảy là một thiếu niên lớn độ khoảng mười lăm mười sáu ,nghe khẩu khí của nó ,rỏ ràng là nhị ca cũa đứa bé gái gia cát tuệ,nhưng vỏ công của nó cao cường hơn tuệ muội nhiều,nên mới thi triển được công phu tuyệt đỉnh" như yên tợ vân" để cứu người ,đủ thấy có thể liệt vào hàng vỏ lâm cao thũ . lảo tă từ, quản lộ hai người thấy giật ḿnh, c̣n bàng đức công thấy vậy mắt sáng lên,v́ ông khám phá công phu vừa mới cứu người cũa bóng trắng nọ chính là chiêu thức xuất phát từ tâm pháp " vô tàng nhi hữu dư , vô vi nhi chí đại xảo "của " vô vi thần công"tâm pháp này năm nọ ông đă ghi trong cẩm nang thứ nhất giao cho gia cát khuê đễ truyền lại cho gia cát lượng.dựa theo sự an bài của ông, th́ đứa bé đặc biệt gia cát lượng năm xưa,nếu nghiên cứu luyện tập th́ nay cũng đă được mười năm công phu, v́ vậy ông liền biết bóng trắng nọ là ai. bàng đức công rất vui trong bụng ,cùng không kịp nói cho tả từ,và quăn lộ biết,chân phăi đập xuống đất,thân như điện chớp bắn tới phía bóng trắng nọ.-ngươi là gia cát lượng phăi không?
bàng đức công mứng quá vừa nói , vừa hạ xuống trước cậu bé áo trắng.cậu bé áo trắng tay phải vẩn ôm bé gái áo tím , thấy bàng đức công , hơi sửng sốt , giống như để nhớ lại, rồi lập tức mặt sáng ra, vẻ mừng rở vạn phần, tră lời:dạ! con là gia cát lượng, lượng nhi bái kiến ân sư bàng đức công! rốt cuộc hôm nay cũng dược ân sư tương phùng ,ha!
GIA CÁT KỲ NGỘ (c̣n tiếp)
Sửa lại bởi kimson14 : 01 November 2004 lúc 11:28am
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 17 of 58: Đă gửi: 01 November 2004 lúc 12:01pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
quả nhiên đứa bé trai là gia cát lượng của mười lăm năm trước! nhưng lúc bàng đức công lại hơi ngạc nhiên , ông đưa tay bắt mạch của gai cát lượng ,tập trung tunh thần xem xét, đúng là mạch tượng" vô tàng nhi hửu dư, vô vi nhi chí đại xảo" của dộc môn" vô vi thần công" do ông truyền thụ , ông nh́n gia cát lượng ,nói:
-hà! bây giờ lượng nhi cao lớn quá! nhưng năm đó con mới mấy tháng tuỗi làm sao nhận biết được ta là bàng đức công ? đứa bé áo trắng tức gia cát lượng cười cười nói:
-đương nhiên là nhận ra được, lượng nhi không biết tại sao , từ ngày luyện nội công tâm pháp của sư phụ, trong ḷng giống như có khoăng trống linh căm,có thể chứa vạn vật, chuyện dù lớn bé ,chỉ cần tập trung tinh thần suy nghĩ, th́ có thể nhớ lại giống như cảnh vật đă thấy qua vậy, v́ vậy khi lượng nhi thấy sư phụ tóc bạc râu bạc , trong ḷng chấn động liền biết là ân sư bàng đức công , người năm xưa đả truyền cẫm nang cho lượng nhi!
khi gia cát lượng mĩm cười th́ lảo tả từ và quăn ộ đả tới đứng bên cạnh, hai người quan sát gia cát lượng cẫn thận, nghe họ đối đáp ,đều kinh ngạc, nghĩ thầm:
-quă nhiên là đương thế tuyệt đỉnh kỳ tài!
bàng đức công trong ḷng rất hân hoan, ông củng quên t́m hiểu , bèn hướng về ngôi nhà cỗ nh́n một cái , giống như chờ đợi điều ǵ,nhưng lại sợ điều ấy đúng như ḿnh đả nghĩ,trong ḷng do dự, tinh thần bàng đức công rơi vào mắt của gia cát lượng , y hơi thỗn thức , chợt thở ra . lảo tă từ thấy vậy , cười nói:
-gia cát lượng , ngươi c̣n nhỏ sao lại học theo lảo già cỗ quái này, củng bày đặt thờ người ra như vậy?
gia cát lượng nói:- lượng nhi thấy tinh thần sư phụ chợt nhớ tới t́nh cố nhân, tiên phụ đă qua đời , mười lăm năm trước khi sư phụ giáng lâm tệ xá , tiên phụ vẩn c̣n mạnh,không ngờ hôm nay sau mười lăm năm, tiên phụ đă thành người thiên cỗ tṛn một năm rồi, lượng nhi v́ vậy mà thỡ dài. lảo tả từ nghe nói, xoay qua bàng đức công nói:- oái! bàng lảo huynh, có phăi vậy không?
bàng đức công hơi thở dài ,nói:
- quả nhiên là như vậy, mười lăm năm trước ta cùng cha của lượng nhi tương ngộ ở bờ suối, mới phát hiện nhà của gia cát mới sinh một đứa bé kư tài, đáng tiếc mười lăm năm sau, gia cát khuê đă không c̣n...
bàng đức công chưa dứt câu,lảo tă từ nhảy dựng lên ,nói:
-không xong rồi, tiểu từ gia cát lượng này chỉ động trong ḷng một cái là biết được tân tư của người đời,chẳng phải có thể so với huyền công đạo gia " tâm huyết lai triều" của già này sao? tiểu tử này ngày sau đúng là thanh xuất ư lam mà thắng lam, bọn chúng ta cũng không so được!(c̣n tiếp ...khách tới)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 18 of 58: Đă gửi: 01 November 2004 lúc 9:54pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
bàng đức công chưa tỏ ư ǵ th́ gia cát lượng vẽ mặt hài ḷng ,cung kính nói:
-lảo tiền bối, lời này không sai, màu xanh xuất từ màu lam, không có màu lam th́ làm sao có màu xanh ? người đời chỉ thấy thanh thắng lam, bất quá chĩ là bề ngoài ,mà không biết sự ảo diệu bên trong. lảo tă từ cười nói:- thanh xuất ư lamvới lại thanh thắng lam th́ có ǵ mà ảo bí? gia cát lượng,nói:
-màu xanh đả xuất từ màu lam, tức màu xanh lấy màu lam làm gốc ,tuy màu có đẹp hơn lam ,nhưng cũng không rời cái gốc được, bất quá cũng chỉ là phát dương quang đại cho màu lam mà thôi.như ân sư truyền thụ tyuệt học cho lượng nhhi, tức ân sư là gốc của lượng nhi,ngày mà lượng nhi thành tựu,cũng chĩ là hoàng dương sư môn, chứ cũng chẳng phải hơn sư phụ à!
lăo tă từ nghe nói, không biện bác được với tiễu tữ mới mười lăm tuỗi này. quản lộ không nhịn được liền nói:
-hay lắm! tṛ học thành tựu mà không quên nguồn gốc , tâm tư linh tuệ thông minh tuyệt đĩnh , có tài hùng biện , đúng là nhất đại kỳ tài có thễ khuông pḥ nhà hán , hèn ǵ lảo quái bàng đức công một đời là thiên cơ ẫn hiệp , đối với tiễu tữ này lại xem trọng như vậy!
lúc này con bé mặc áo tím ,gia cát tuệ do gia cát lượng cứu đả hồi tĩnh,tuy trải qua sống chết hung hiễm nhưng chẵng tơ vẽ sợ sệt ǵ , hướng lảo tả từ cười khanh khách ,nói:
-lảo bá bá , ông có muốn thu tuệ nhi làm đồ đệ không? gia cát tuệ nói ra lời này , bàng đức công cũng hơi hơi chưng hững, nh́n chăm chú gia cát tuệ , quan sát kỹ lưỡng , không lâu chợt vui vẽ cười, thầm nghĩ con bé gái xuất thân nhà họ gia cát này, ấn đường có ḍng khí tiên linh, quả nhiên là truyền nhân tốt của lảo tả từ thuộc tiên linh môn! trong lúc bàng đức công trầm ngâm , gia cát lượng vội nói:
-tứ muội không được đùa giỡn, vị lảo bá bá này củng là cao nhân như ân sư đó, mau theo tam đệ vào nhà thay y phục đi! gia cát tuệ không phục, một tay chống nạnh, cười khanh khách nói:
-nhị ca, huynh thiên vị, huynh đă có cao nhân làm sư phụ, sao lại không nghỉ cách dùm muội bái vị cao nhân này làm sư phụ?
gia cát lượng nghe nói , không tră lời được ,tuy thông minh tuyệt đĩnh nhưng đối với em gái , cơ hồ không thi triển được ǵ ,gia cát lượng nghĩ trong ḷng:
-hạng người như sư phụ thuộc loại cao nhân dị sỹ ,thấy đầu mà không thấy đuôi,dể ǵ thu nhận người trong phàm trần tục thế làm đồ đệ,huống hồ em gái ta mới có mười tuỗi ?chẳng phải là làm khó người hay sao?
trong lúc y đang suy nghỉ ,không ngờ lảo tả từ cười ha hả ,nói:
-oái ,bé gái! tại sao ngươi muốn bái già này làm thầy?
gia cát tuệ không sợ sệt, cười nói:
-lảo tă từ bá bá ... nhưng lảo bá bá hơi đễ làm ǵ?
lảo tă từ nói:- xem ngươi tră lời sao! nếu hợp ư già ,th́ già nhận ngươi làm đồ đệ. gia cát tuệ cười ,nói:
-nếu nói không hợp ư lảo bá bá th́ sao?
( sau 3 trang dài cuối cùng cũng nhận gia cát tuệ làm đồ đệ...c̣n gia cát quân tam ca,cũng được quản lộ thần tướng nhận luôn ... tóm tắt)
gia cát lượng nói :
sau khi cha tạ thế , đại ca gia cát cẩn tới huyện nha làm thư sứ, kiếm tiền nuôi dưỡng ba anh em con, con th́ phụ trách lo cho hai em ở nhà ... những ngày qua tuy rất cực khỗ, nhưng cũng sống được.
quản lộ bổng nhiên nh́n gia cát quân nói:
-quân nhi, con muồn theo lảo phu học nghệ không?
gia cát quân mới mười hai tuổi ,chưa nói chuyện với người bên ngoài bao giờ, nghe quản lộ hỏi ,bối rối không biết tră lời như thế nào?
bàng đức công thấy vậy ,liền dùng mật âm nói thầm với gia cát lượng:- lượng nhi , ông ta là thần tướng quăn lộ , tướng pháp cùa ông độc bộ thiên hạ , ta cũng không b́ kịp, ông đă có ư nhận quân nhi làm đồ đệ, đó là phước lớn của nó ,mau nói nó bái sư phụ đi!
gia cát lượng nghe nói, vội nói gia cát quân:
-tam đệ, mau tới bái kiến sư phụ quản lộ tiền bối đi!
gia cát quân đối với nhị ca vô cùng tin phục, nghe nói liền bước tới ,quỳ xuống khấu đầu ,nói:
-đồ nhi gia cát quân bái kiến sư phụ.quản lộ vui vẽ đở gia cát quân dậy, nghỉ thầm trong ḷng:-
-đứa bé này tuy không linh hoạt bằng gia cát lượng và em gái gia cát tuệ, hơi có vẻ cục mịch, nhưng đạo của ta cần tân tư trầm ổn, quân nhi đúng là người thích hợp ,
lảo tă từ thấy vậy th́ cười ha hả nói:
-oái , quản lộ lảo đệ, ông thu được đồ đệ tốt,sao không ban lễ vật cho đệ tử bảo bối?
quản lộ cười nói:
-tại hạ đả thu quân nhi làm đồ đệ,tự nhiên là có lễ vật!
trong lúc nói ,ông rút ra một quyển sách trao cho gia cát quân nói:
-bàng lảo tiên sinh ban cho nhị ca của ngươi ba cẩm nang làm lễ kiến diện,c̣n ta lấy quyển chu dịch bí pháp truyền cho ngươi, ngươi chớ coi thường bộ kỳ thư này, chĩ cần nghiên cứu tinh thông th́ sau này đủ sức hành tẩu giang hồ.gia cát quân kính cẩn tiếp nhận, nói:
-dạ ,sư phụ quân nhi xin nghe lời dạy bảo cũa sư phụ .
lảo tă từ rất thông cảm cănh ngộ của anh em gia cát ,muốn èp quản lộ thi triển diệu pháp đễ giải khốn khó cho huynh muội gia cát , không ngờ quản lộ phớt lờ.trong lúc tă từ suy nghỉ ,gia cát tuệ đă ôm chầm ông cười khanh khách nói:
-sư phụ gia gia ơi! nhị ca ,tam ca bái sư đều có ban lễ vật, chỉ có tuệ nhi là hai tay không ,sư phụ gia gia không ban cho tuệ nhi chút ǵ sao?
lảo tă từ nghe nói, cười cười ,đang muốn tră lời ,quăn ộ đă cười ha hả ,nói:
-tă lảo ca muốn làm khó tại hạ , bây giờ tới phiên ông hại ngưởi không được ,ngược lại hại ḿnh.
lảo tả từ đang muốn phản bác , đăo mắt nh́n quanh ,thấy cảnh nghèo khổ cũa anh em gia cát,lại không lên tiếng,ông trầm ngâm một hồi,bổng nhiên hạ quyết tâm,đứng lên nói:
-được tuệ nhi con chờ một chút, ta sẽ ban cho con một lễ vật...
nói chưa dứt lời ,thân người ông như tia chớp bay ra ngoài nhà, làm mọi người sững sốt, líu lưởi không nói được . gia cát tuệ thất thanh la lớn:
-không xong rồi, sư phụ bị tuệ nhi hối thúc ,đă dùng công phu tuyệt đỉnh chuồn mất rồi a !
gia cát lượng thấy lảo tă từ mất hút ngoài nhà, nghỉ thầm chắc ông có ư riêng ,nói:
-tứ muội chứ nói bậy,theo huynh đoán ,tă từ lảo tiền bối tính t́nh cực kỳ nhân hậu , ông v́ thấy hoàn cảnh khốn khó của anh em chúng ta mà động ḷng trắc ẩn , muốn đem về cho tứ muội một lễ vật kinh người...
gia cát lượng nói chưa hết câu th́ lảo tả từ đả như gió cuốn trở vào ,trong tay ông cầm một vật ǵ, nh́n kỹ th́ ra là một khối đá lấp lánh vàng.
gia cát tuệ thấy ,cười khanh khách nói:
-sư phụ gia gia , tuệ nhi không cần lể vật đâu...
lăo tă từ cười nói:-lể vật ta đả mang về,tuệ nhi sao lại nói không cần? gia cát tuệ cười nói:
-sư phụ gia gia con biết trên ḿnh ông không mang theo lễ vật , bị tuệ nhi thúc hối mới lật đật chay đi vơ đại khối đá mang về , nếu tuệ nhi cứ đ̣i hoài ,làm cho ông bối rối không yên, rồi bỏ đi mất làm sao?tuệ nhi không muốn nất sư phụ gia gia ,v́ vậy không cần lể vật đâu.
lăo tă từ cười ha hă ,nói:
-tuệ nhi niên kỹ c̣n nhỏ ,mà đả biết khó xử cũa sư phụ gia gia , rất đáng quư ...nhưng làm sao con biết khối đá này là khối đá tầm thường.?
-đương nhiên là biết ,khối đá trong tay sư phụ gia gia ,tuệ nhi chơi đùa ở ḍng suối có thể t́m chín mười cục như vậy? đâu có hiếm hoi ǵ, sư phụ gia gia ?
lảo tă từ nghe liền cười rất cổ quái, sau đó thấy ông hít một hơi chân khí, khoanh chân ngồi xuống , hai tay cầm khối đá che kín trên dưới , một hồi sau , sắc mặt của ông đơ hồng lên, trên đầu bốc lên luồng khói trắng , hai tay ông cũng biến thành màu đỏ rực như lữa.
khối đá trong tay ông dần dần thu nhơ lại ,luồng khói bốc từ khối đá toă ra, cuối cùng khối đá trong tay cũa lăo tă từ biến mất ,chĩ c̣n thấy lấp lánh ánh sáng vàng .lăo tă từ thở ra một hơi dài , xoè bàn tay ra ,hướng về gia cát tuệ cười, nói:
-tuệ nhi, đây là lễ vật cũa sư phụ gia gia ,con thích không?
mọi người nh́n ,thấy khối đá trong tay lảo tă từ đả không c̣n h́nh tích , biến thành một thứ màu vàng vàng chớp chớp lấp lánh rất đẹp, cũng không biết là vật ǵ.
gia cát tuệ ngạc nhiên cười nói:
-hay quá ! sư phụ gia gia, công phu biến khối đá thành cục đá vàng hay quá ta! thích thú quá , con cũng không cần lễ vật đâu, chĩ cần sư phụ gia gia truyền thụ công phu cho, đó mới là lễ vật quư nhất hà.
gia cát tuệ nói chưa xong, lảo tă từ đả cười ha hă ,nói:
-tuệ nhi, con tưỡng công phu này dể học lắm sao? trong đạo thuật của ta có một quy luật nhất định,được càng lớn th́ tră lại càng nhiều, khối đá vàng này tuy nhỏ ,nhưng có thể biến hoá nó thành một thứ ǵ th́ phải mất rất nhiều khí lực đó!
gia cát tuệ mới mười tuỗi đầu, tuy thông minh tuyệt đĩnh ,nhưng cũng không thể hiễu hết những điều lảo tă từ nói, nó hỏi lại:
-sư phụ gia gia , thật là có thể biến nó thành nhiều thứ sao?có thể làm cho đại ca không phải cực khỗ kiếm tiền đem về nuôi ba chúng con, có thể cho nhị ca ,tam ca và tuệ nhi đi học đọc sách không?
(điểm thạch thành kim là môn thần thông đạo gia...)
lảo tă từ căm thấy rất vui và an ḷng , cuối cùng ông củng t́m được người tốt đễ truyền y bát , ông giao miếng vàng cho gia cát lượng ,dặn ḍ vào thành dương đô đổi bạc trắng ,đễ tiện sinh hoạt về sau.
gia cát lượng vảo thành dương đô ,lấy miếng vàng đỗi , quă nhiên dổi được năm trăm lượng bạc , rồi xuôi theo đường vào huyện nha , báo cáo cho đại ca gia cát cẩn biết.
gia cát cẩn ǵ phải nuôi dưỡng ba em nên đến huyện nha làm một tên thư sữ ,nay biết các em gặp được kỳ ngộ rất lấy làm vui mừng , gia cát cẩn quyết định từ chức thư sữ ,tiếp tục du học trong thiên hạ ,dặn ḍ gia cát lượng ở lại nhà tạm thời dùng số ngân lượng này sống qua ngày , băn thân không lấy một đồng. gia cát lượng cùng huynh trưỡng gia cát cẩn mang số ngân lượng về nhà , nói cho các em biết ư định đi du học của ḿnh , gia cát quân và gia cát tuệ đều vui mừng.sinh hoạt ngày sau của ba anh em cũng tạm ổn, không phăi lo.
bàng đức công ,lảo tă từ, quản lộ ba người , v́ đả thu ba anh em gia cát lượng làm đồ đệ, nên cũng lưu lại nhà họ gia cát bắt đầu truyền thụ công phu nhập môn cho chúng
gia cát tuệ quă nhiên đúng là người có thiên phú môn tiên linh , qua một thời gian ngắn nửa năm , đả học thành thục diệu pháp công phu làm sạch và khô áo quần ,nhưng ngày xưa lảo tă từ phải học mất ba năm mới lănh ngộ được công phu này,lảo tă từ kinh ngạc vừa vui mừng, phát giác gia cát tuệ đối với tiên linh thần công có ngộ tính rất cao, so với băn thân ông th́ thông tuệ hơn gấp mấy lần ,ông không kềm được sung sướng bất chợt cười lớn, bây giờ trong ḷng ông, gia cát tuệ thật sự là đứa cháu gái băo bối.gai cát quân học với quăn lộ môn thần tướng công ngộ tính của nó quă nhhiên không bằng gia cát tuệ ,quăn lộ truyền dạy chu dịch kỳ thư ,gia cát quân phăi học kỹ lưỡng ba lần mới miển cưỡng lảnh ngộ được yếu quyết bên trong.tuy vậy, gia cát quân không chút năn ḷng ,mổi ngày đều siêng năng học tâpkhộng chút lười biếng,quản lộ cũng căm thấy an ũi,không v́ gia cát quân chậm lụt mà bỏ phế, ngược lại ông c̣n chuyên tâm dạy dỗ cho nó hơn,trong thời gian này bàng đức công không khẫn trương ǵ,đối với gia cát lượng ông chĩ dặn ḍ tiếp tục tập luyện nội công tâm pháp và nghiên cứu hoc hơi các loại học thức khác như thiên văn, đại lư trong cẩm nang thứ nhất .c̣n ông th́ nhàn tăn đi khắp nơi xem xét h́nh thế sơn xuyên địa mạch , thường nhửng lúc này ông dẫn theo gia cát lượng ,tuỳ cơ hội mà hướng dẫn thêm về phong thuỹ địa mạch.
nháy mắt đă qua một năm, đúng vào ngày sinh của gia ccát lượng ,từ khi mẩu thân tạ thế ,ngày sinh cũa bốn anh em ít ai nhắc tới ,v́ vậy đối với ngày sinh của băn thân gia cát lượng cũng không đễ ư lắm.nhưng sáng sớm hôm đó, bàng đức công dậy rất sớm ông củng chẵng làm ǵ ,chỉ gọi gia cát lượng tới bên ḿnh ,mỉm cười nói:
-lượng nhi, con biết hôm nay là ngày sinh thứ mười băy của con không?
gia cát lượng gật đầu nói:
-dạ, sư phụ con biết, nhưng mấy năm nay ngày sinh của con không ai đề cập tới, nên củng quen như vậy rồi, bàng đức công thở ra , thầm nghĩ:-nói chung cô nhi trong thiên hạ đều khỗ nhhư vậy ! ông củng không nói thêm ǵ , nghiêm trang nói:
-lượng nhi có nhớ phụ thân con lúc lâm chung dặn ḍ ǵ không?
gia cát lượng chợt hiểu ra ,mừng nói:
-dạ nhớ, lúc phụ thân lâm chung dặn ḍ lượng nhi lúc mười băy tuổi th́ có thể mở cẩm nang thứ hai ra. bây giờ lượng nhi mở trước mặt sư phụ được không?
bàng đức công mĩm cười nói:
-lượng nhi cứ mở không hề ǵ,
gia cát lượng nghe nói, vội vhạy vào thư pḥng ,lấy ra một cẩm nang ,mở ra trước mặt bàng đức công, chĩ thấy trong cẩm nang có một mật hàm, trong mật hàm chỉ viết tám chử rằng:" ngày mở ra là đến lúc tương hội"
ngoài ra chẵng có đề tên hay ngày thnág ǵ.gia cát lượng đọc thấy , h::7ô6:: sửng sốt, nhưng liền hiểu ra, hướng bàng đức công quỳ xuống , khấu đầu bái:
-học tṛ gia cát lượng ,bái kiến ân sư!
lúc này , gia cát lượng mới chính thức hành lể bái sư. bàng đức công trong ḷng căm thấy rất an ũi ,ông đưa hai tay đở gia cát lượng đứng lên ,vui vẻ nói:
-lượng nhi ,sao bỗng nhiên con hành lể bái sư?
gia cát lượng nói:
-suy từ cẩm nang sư phụ lưu lại ban cho th́ mười lăm mười sáu năm trước, sư phụ đả đoán biết cha mẹ của lượng nhi không sống được lâu, v́ vậy mới lưu lại cầm nang ,an bài mọi chuyện ,tới năm lượng nhi mười bảy tuỗi ,củng là ngày tương phùng với sư phụ, lượng nhi ngu muội được ân sư tài bồi ,đả hơn mười năm, ngày hôm nay mới được kính cẩn hành đại lể bái sư.bàng đức công vui vẽ cười ,nhẹ nhàng nói:
-tốt lắm, lượng nhi tâm tư cũa thầy ,con đă hiểu hết, trước mắt tâm pháp " vô vi thần công" con đả luyện căn bản ,thiên cơ ,địa mạch con cũng đă học sơ bộ ,bây giờ cần phải bước thêm một bước khá dài.gia cát lượng nghiêm trang nói:
-dạ, sư phụ , lượng nhi kính cẩn tuântheo lời dạy của sư phụ, giờ ngọ ngày hôm đó, bàng đức công bắt đầu truyền công phu huyền môn thiên cơ địa mạch cho gia cát lượng .mười năm qua gia cát lượng đả có một căn cơ vững chắc,v́ vậy lănh hội rất nhanh , khiến cho bàng đức công cũng thầm kinh ngạc.sau ba ngày trong biển tinh tú rộng lớn vô số ,gia cát lượng đă có thể phân biệt cửu cung thập nhhị bát tú ,tinh tượng thiên cơ phân bố cữu châu, cho đến các thứ cách cuộc " tă thanh long hữu bạch hổ" tiền b́nh hậu chướng phương vị "minh đường" trong tuyệt học kham dư t́m long mạch.
NGHỊCH CHUYỄN THIÊN CƠ (C̉N TIẾP..)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 19 of 58: Đă gửi: 02 November 2004 lúc 4:12pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
Bàng đức công trong ḷng rất vui mừng ,lúc này ông không c̣n nghi ngờ ,gia cát lượng đả thừa hưỡng được long khí cũa mạch " ngoạ long" năm đời ẫn sâu dưới vực.khi cha của gia cát lượng được chôn vào huyệt củ tỗ tông th́ mới là đời thứ năm, gia cát lượng thừa hưởng đúng vào thời kỳ vượng phát long khí cũa mạch "ngoạ long" cũng chính v́ dựa theo điều này mà bàng đức công phải chờ tới sinh thần mười băy tuổi cũa gia cát lượng mới chính thức thu nhận y làm đồ đệ.lúc này bàng đức công đă không c̣n chút do dự ,quyết tâm đem tuyệt học một đời của ḿnh ra truyền thụ hết cho gia cát lượng, không giử lại điều ǵ ,đễ gia cát lượng thay ông hoàn thành đại kế kinh thiên " nghịch chuyển thiên cơ, khuông pḥ nhà hán" lại qua nữa tháng ,sáng sớm ngày nọ ,bàng đức công bổng lấy ra một cái quạt làm bằng lông chim , cùng gia cát lượng lên một ngọn núi gần đó,gia cát lượng thấy bàng đức công có vẽ thần thần bí bí ,không biết thầy sẻ làm ǵ , nhưng cũng không hơi, chĩ khẩn trương đi theo, gia cát lượng thầm biết năng lực của sư phụ an bài khéo léo, sự hiễu biết của chàng lúc này há chẵng thấu rỏ điều này sao? ngọn núi tuy không cao quá, nhưng rất nguy hiểm ,vách núi dựng đứng không đường giao thông, phăi có công phu thượng thặng mới miển cưỡng lên được, bàng đức công nhảy một cái phía trước, chĩ thoáng thấy dáng tóc râu trắng phất phơ th́ ông đă lên lưng chừng núi .gia cát lượng không chút sợ sệt, gấp rút theo sau, may mà mười năm trước chàng đă luyện thành căn cơ " vô vi nội công"ngọn núi tuy hung hiểm nhưng củng không làm khó được chàng, thậm chí gia cát lượng có thể đuổi kịp bàng đức công .hai thầy tṛ lúc này đả lên lưng chừng núi, bàng đức công nh́n lên thấy vách núi hiểm hóc, cố ư nói với gia cát lượng :
-lượng nhi, có muốn lên nữa không?mục đích của ta là lên đỉnh ,nhưng trước mặt cực kỳ nguy hiểm ,xẩy chân rơi xuống th́ tan xương nát thịt, thôi miển cưỡng nửa chừng cũng được! gia cát lượng chẵng chút suy nghĩ ,không do dự nói:
-mục tiêu của sư phụ là đĩnh núi th́ lên tiếp ,dừng lại làm ǵ? bàng đức công nói:
-thế nào, lượng nhi ,con không sợ nguy hiểm ,gian khổ sao? gia cát lượng nói:
-dù nguy hiểm ,gian khỗ gấp trăn lần, nhưng lượng nhi biết rằng học tập giống như lên núi ,muốn mắt nh́n thấy ngàn dặm th́ phăi lên núi cao thôi!
bàng đức công nghe vậy vui vẽ cười nói:
-rất hay, vậy th́ lên ngọn núi cao đi!
hai thầy tṛ cuối cùng đă lên đỉnh núi .phóng mắt nh́n xa, thấy thái sơn ở phía tây xanh ŕ hùng vỉ, chân núi có ḍng hoàng hà uốn lượn như đai ngọc ,xa xa sông núi mờ ảo thật đẹp.bàng đức công đưa tay chĩ phía tây ,nói:
-lượng nhi, con thấy ǵ?
gia cát lượng hướng nh́n xa phía tây, thấy sương khói mờ ảo, cănh quan bao la, khí thế cực kỳ hung hăn ,trong ḷng chấn động ,chàng tră lời theo đều ḿnh nghỉ :
-trước mắt chiến loạn sẻ lan rộng ,ứng với mây khói che phũ một vùng đất rộng lớn,
bàng đức công hơi gật đầu nói:
-không sai, đây là do diển biến cũa thiên cơ đại thế mà nỗi lên gió mây trên một vùng đất lớn như vậy, lương con đă học được sơ bộ về thiên cơ ,chĩ cần về sau khỗ công nghiên cứu thêm th́ có thể tham thấu bí mật bên trong không khó, trước mắt đúng là khói lữa nổi lên tứ bề , thiết tưởng để ngày sau lượng nhi thực hiện được đại kế sách, hôm nay ta trao truyền cho con tinh yếu vỏ công và sách lược binh pháp.
bàng đức công nói xong,lấy ra hai vật, một vật là cái quạt bằng lông chim, vật khác là một quyển sách ,đưa tận tay gia cát lượng.
gia cát lượng đưa hai tay ra tiếp nhận,trưóc tiên y nh́n quyển sách một cái ,thấy trên mặt viết bốn chử "binh lược đại diển" sau đó nh́n cái quạt trong tay, mới phát giác quạt được làm bằng lông chim,tuy cực kỳ tinh xảo nhưng rất nhẹ, không có giá trị thưc dụng như một cái quạt.
gia cát lượng vừa mừng vừa ngạc nhiên cầm" binh lược đại diển" trong tay, từ nhỏ chàng đă thích đọc binh thư cỗ đại truyền lại, thường gĩang cho hai em nghe về "tam thập lục kế" một tổng kết quy nạp từ binh thư cổ truyền, nhưng vận dụng thi triễn như thế nào th́ gia cát lượng vẩn c̣n hoang mang, bàng đức công truyền băn binh lược đại diển này, là muốn dạy cho chàng yếu quyết vận dụng binh lược trong thực tế ,v́ vậy gia cát lượng giống như được bảo bối.c̣n cái quạt lông chim, gia cát lượng không hiễu dụng ư của bàng đức công.bàng đức công sớm đă hiễu tâm ư của gia cát lượng .chỉ thấy ông hơi hơi mỉm cười ,nói:
-lượng nhi, con rất vui có được "binh lược đại diễn" nhưng không hiểu công dụng của cái quạt phăi không?
tâm ư gia cát lượng bị bàng đức công khám phá ,không kềm được mỉm cười nói:
-dạ, sư phụ, cái quạt này nhẹ như lông hồng, không có chút sức ,dùng để quạt th́ quá nhẹ,dùng làm binh khí th́ quá yếu mềm, lượng nhi quă thật không biết cái quạt này dùng để làm ǵ?
bàng đức công hơi cười không trả lời , chợt hỏi gia cát lượng:- lượng nhi, yếu chỉ của vô vi nội công tâm pháp là ǵ?
gia cát lượng không cần suy nghỉ ,liền tră lời:
-yếu quyết của vô vi nội công tâm pháp là " vô tàng nhi hửu dư,vô vi nhi chí đại xảo, kiên tắc huỷ, nhuệ tắc toă"
bàng đức công cười nói:
-không sai,đó là yếu chỉ của vô vi nội công tâm pháp ,lượng nhi, con không thấy đặc điểm cũa cái quạt lông và yếu chỉ của vô vi nội công tâm pháp có điểm liên quan sao?hảy từ từ suy nghỉ ,xem có ngộ ra không?
gia cát lượng nghe nói, nh́n cái quạt nhe nhhư lông hồng ,trầm mặc suy nghĩ...
trên đỉnh núi gió thổi mạnh ,bốn bề là rừng tùng cành lá bị sức thỗi ngả nghiêng ,lao xao rầm ŕ ,nhưng không gảy đỗ,sau trận gió ,cành lá vẩn bật lại.bàng đức công thấy gia cát lượng chưa ngộ được ,biết nó đang cố gắng t́m hiễu ,nên cũng chẵng làm phiền ,chỉ tự ḿnh thưỡng thức cảnh mặt trời chiếu rọi rừng tùng trên đĩnh núi.một hồi sau,gia cát lượng chợt ngẩng đầu lên ,rơ giọng nói:
-sư phụ, lượng nhi đă hiểu công dụng của cái quạt...
bàng đức công mĩm cười nói:- con đă hiễu rồi sao?
gia cát lượng nói:
-quạt lông chim nhẹ như lông hồng ,v́ vậy mới là "tri kỳ khinh,hoá kỳ vi trọng"! đó không phải là nguyên lư " vô tàng nhi hửu dư, vô vi nhi chí đại xảo " sao? bàng đức công nghe vậy rất vui trong ḷng ,cười một cái, nhưng vẫn không dể dăi ,hỏi tiếp:
-ủa! tức nhiên là như vậy,lượng nhi ,nhưng con làm thế nào để biến cái quạt nhẹ như lông hồng này thành nặng được?
gia cát lượng suy nghĩ lại cặn kẻ, mới căm thấy quán thông ,nói:-sư phụ, lượng nhi diển cho sư phụ xem nhé...
chàng nói chưa dứt lời ,cái quạt trong tay chợt phất ra một cái ,vẽ thành một ṿng tṛn quanh người, y sử dụng " vô vi chân khí" bắn ra từ đầu lông chim. cuộn bốn mặt như một làn sóng bao quanh, nhưng chỗ gia cát lượng đứng vẩn tịch nhiên bất động ! luồng khí cuộn phía như ḱnh phong,linh khí của cây cỏ đất đai đều như bị cuốn hút vào , v́ vậy càng cuộn càng dử dội,càng cuộn càng mạnh ,thế như thiên binh vạn mả ồ ạt, thật kinh người.
đứng giửa cơn lốc khí, gia cát lượng nói truyền ra:
-sư phụ, lượng nhi trước tiên đặt ḿnh vào cảnh giới "vô tàng",rồi vận dụng đặc điểm nhẹ như lông hồng của cái quạt đễ hấp dẩn ḱnh lực của sông núi đất đai vào, vô cực vô hạn, đó chẵng phăi là " vô tàng nhi hữu dư" sao ...bàng đức công thấy gia cát lượng thi triển uy lực của chiêu thức "vô tàng nhi hữu dư" trong ḷng vừa kinh ngạc vừa mừng thầm ,ông nghĩ:
-lượng nhi, quă đúng là kỳ tài trong thiên hạ,có một không hai trên đời,chĩ cần nó dụng tâm nghiên cứu học hỏi th́ lập tức có thể quán thông, tiến tới sáng tạo cho riêng ḿnh ,ngộ tính này trăm năm khó gặp một người ... nhưng ông không khen một lời,ngược lại c̣n cười nhạt nói:- lượng nhi, cách này tuy có thể băo vệ băn thân ,nhưng không thể phá địch ,hà .
gia cát lượng nghe nói , chợt hú lên một tiếng dài, kéo mạnh cái quạt trong tay về thu lại trước bụng,rồi lại phất ra phía trước một cái, luồng sóng khí lớn mạnh biến thành trăm ngàn ḱnh lực như tên bắn ra bốn phía, chợt trước chợt sau,chợt trái chợt phải ,vừa lớn vừa nhỏ, biến ảo vô cùng ,cây cối đá cát trước mặt bị gảy đỗ văng tứ tung, thật là kinh người ,cũng cực kỳ xăo diệu...
bàng đức công thấy că mừng nói:
-lượng nhi ,chiêu thức này gốc ỡ đâu?gia cát lượng trả lời:-sư phụ, chiêu thức này xem giống như "vô vi" nhưng đủ sức phá địch, vốn xuất phát từ chiêu thức "vô vi nhi chí đại xăo" hà...
bàng đức công cũng không vừa ư ,lại gợi ư nói:
-lượng nhi, hai chiêu thức này nếu biến hoá thâm sâu hơn th́ có thể đạt tới cảnh giới nào?
gia cát lượng nói:
-hai thức này vốn có gốc từ "vô tàng hửu dư,vô vi đại xảo"ḱnh lực nạp từ núi sông đất đai,nên vô cùng vô tận,rất xảo diêu vị không có quy tắc nhất định,có thể tuỳ tâm sỡ dục,thiên biến vạn hoá tự nhiên,tức nhiên như vậy th́ có thể đạt tới" vô kiên bất tồi,vô nhuệ bất phá"của cảnh giới "kiên tắc huỷ,nhuệ tắc toă" (c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
kimson14 Hội viên

Đă tham gia: 06 May 2004 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 241
|
| Msg 20 of 58: Đă gửi: 03 November 2004 lúc 7:47pm | Đă lưu IP
|
|
|
tiếp...
lời của gia cát lượng vửa dứt, tức th́ t́nh cănh nghiêng trời lật đất kinh người chung quanh dừng lại. bốn bề yên tĩnh trở lại, chĩ thấy gia cát lượng tay cầm quạt lông chim,đứng sừng sững trên ngọn núi, thần sắc ung dung phơi phới như lá cây đón gió.bàng đức công că mừng nói:-lượng nhi, pho vơ công này của con cộng lại có bao nhiêu chiêu thức?
gia cát lượng trầm ngâm một chút ,rồi nói:
-pho công phu này của lượng nhi,nguyên là tinh yếu cũa vô vi nội công tâm pháp, do sư phụ truyền dạy,công că thăy có bốn câu, v́ vậy định làm bốn đại thức là "vô tàng hữu dư,vô vi đại xảo,kiên tắc huỹ, nhuệ tắc toă" trong mỗi một thức lại biến hoá vô số chiêu,chỉ có điều chưa có tên .xin sư phụ ban cho!
bàng đức côngvui vẽ cười, ông hơi suy nghĩ một chút rồi mỉm cười,nói:
-lượng nhi,bốn thức do con sáng tạo ra, bắt nguồn từ vô vi thần công tâm pháp, lại quán thông với cái quạt lông chim này,thôi th́ gọi là "vô vi vủ phiến tứ thức thần công" đi! giang hồ tuy lớn ,nhưng với bốn thức này th́ củng đũ tung hoành rồi! gia cát lượng không chút tự đắc ,nghiêm trang nói:dạ, sư phụ ,pho công phu này gọi là " vô vi vũ phiến tứ thức thần công" nhưng bốn tuyệt học lớn của sư môn là thiên cơ, địa mạch,binh lược ,trận pháp . lượng nhi vẩn hiểu ngoài da, tự biết chưa đủ sức hành tẫu giang hồ, xin sư phụ dạy dỗ nghiêm khắc cho!
bàng đức công thấy gia cát lượng ḷng trống như hang ,chí cầu học kiên định như núi, ông cảm thấy vui vẽ an ũi mười phần ,mĩm cười nói:
-lượng nhni, sỡ của sư phụ đă truyền hết cho con , chỉ có điều con c̣n thiếu kinh nghiệm từng trăi mà thôi, nếu con cảm thấy chưa hài ḷng th́ ta lưu lại thêm nữa năm, giúp con tiến thêm một bước nữa!
hai thầy tṛ ỡ trên đĩnh núi nghiên cứu năm đại huyền môn kỳ công, bất giác đă qua một ngày , mặt trời chiều đă lặn xuống sau núi, lúc hai thầy tṛ xuống núi trở về tới khu rừng trước nhà th́ trăng sáng đă treo lên bầu trời . vành trăng trong như nước chiếu sáng cả một vùng sơn dă rộng lớn.từ ngày gia cát lượng đắc ngộ sáng tạo"vô vi vủ phiến" quă nhiên bàng đức công ngày đêm bên ḿnh gia cát lượng giảng giải bốn đại tuyệt học " thiên cơ, địa mạch, binh lược, trận pháp" v́ ông thấy gia cát lượng đă nhập vào cảnh giới hội thông độc sáng vơ công, nên trong thời gian này chĩ chuyên chú truyền thụ thêm kinh nghiệm về bốn đại tuyệt học c̣n lại mà thôi...
thời gian qua 1 nhanh, thấm thoát đă một năm .màn đên buông xuống ,vành trăng như mặt nước ,chiếu sáng nguyên một vùng dất trời sơn dă yên tịnh, bàng đức công ,lảo tă từ ,quăn lộ ba vị đại kỳ nhân đang cùng với ba đồ đệ tề tụ nơi bờ suối trước nhà, thưỡng thức trăng thu.
ngay lúc đó, ở chân trời cực xa về hướng tây, chợt xẹt lên tia sáng màu đơ như máu, nhuộm hồng khắp chân trời tây.quản lộ thấy, thần sắc biến đỗi ,vội nói với bàng đức công :
-bàng lảo tiên sinh, tại hạ biết ánh sáng đơ là điềm chủ về sát phạt,vùng đất bị phũ chiếu tất phải có thảm sát huyết lưu...ánh sáng đỏ này khởi lên từ chân trời xa hướng tây, không biết là diềm hung ǵ?
bàng đức công nh́n chăm chú ánh sáng đỏ, trầm ngâm không nói, giống như suy nghĩ điều ǵ ,một hồi sau chợt lầm bầm than, nói:
-ôi! ...ánh sáng đỏ khởi lên từ chân trời thuộc về " tĩnh.quỹ" nhị tú, hai sao này chủ về đất ung châu, củng tức là vị trí xứ trường an...ánh sáng màu đơ như máu là chủ về trường an lại có thảm sát. quản lộ nghe vậy că kinh, nói :
-trường an là đất bàn cứ của quốc tặc đỗng trắc đang hiếp hiến đế, nếu có thảm sát ,không biết vận mạng thiên tữ nhà hán thế nào?
ánh sáng đó quá mạnh, ánh sáng cũa tữ vi đế tinh hơi lu mờ là chũ về tặc thần xâm hại chúa,thiên hạ nguy rồi... do đó mà thấy nếu không trừ quốc tặc đỗng trắc th́ thế của nhà hán khó giử ,bá tánh vỉnh viển không có ngày yên thân... quản lộ nghe biết bàng đức công có ư thanh trừ đỗng trắc ,ông tuy cũng đồng cảm nhưng chĩ biết thở dài ,nói:
-quốc tặc đổng trắc,người trong thiên hạ ai mà không thống hận, muốn giết quách cho rồi,nhưng tại hạ có duyên gặp đổng trắc một lần, từng quan sát tường tận.phát hiện mệnh cung người này có xích khí nằm ngang hai vị trí quư hiển là " thuỹ tinh" và " thừa tương" kéo dài tới cung vị " đại khố" cung vị "thuỹ tinh" chủ yếu về thọ sáu mươi tuỗi," thừa tương" th́ chũ thọ sáu mươi mốt tuỗi, c̣n "địa khố" lại chủ về thọ sáu mươi ba tuỗi , trước mắt đỗng trắc chỉ mới năm mươi ba tuỗi, mệnh cung như vậy th́ năm tháng tác ác cũa y c̣n dài tới mười năm...trong thời gian này chĩ sợ rất khó mà trừ hắn,ngay cả bọn chúng ta e rằng củng chẵng làm ǵ được.hà!
bàng đức công nói:
-đỗng trắc tác ác v́ có lử bố trợ giúp,nếu như diệt được lữ bố ,th́ sự hung hăn của đỗngtrắc cũng giảm sút nhiều...vậy trừ lử bố trước có được không?
quản lộ hơi thở dài,nói:
-nếu có thể trừ được lữ bố th́ quă nhiên sự hung hản của đổng trắc cũng giảm sút nhiều,tiếc rằng vận mệnh cũa lử bố ,mễnh cung ỡ nhân trung ,củng tức là số thọ được năm mươi mốt tuỗi,lử bố nay hai mươi lăm tuỗi y c̣n thọ hai mươi sáu năm nữa,như vậy làm sao có thể dể dàng trừ khử được?
trầm ngâm một hồi ,bàng đức công bổng nhiên hỏi quản lộ:
-xin thỉnh giáo quản lăo đệ,đỗng trắc và lữ bố ,về mặt tướng pháp có t́m được nhược điểm nào không?
quản lộ nghe hơi ,im lặng không nói , giống như đang lao tâm tứ suy nghĩ, một hồi mới nói:
-đổng trắc và lử bố, h́nh thể thần sắc đều đầy đũ,rất có uy nghi, trong mệnh cách không t́m được chổ nào yếu. v́ vậy hai người cho đến ngày hôm nay vẩn có thể b́nh an thuận lợi, yên ổn bước lên mây, nhưng hai người này trên mặt ánh phấn hồng phát ra, đây là điềm háo sắc, nếu luận về khuyết điểm e rằng chỉ một điểm háo sắc này mà thôi.
bàng đức công nghe vậy trầm ngâm rồi nói:
- đỗng ,lữ tuy có nhược điễm háo sắc, nhưng như hiện nay bọn chúng quyền cao chức trọng, trong cung mỷ nử như mây, có thể tuỳ ư hoành hành th́ cũng chẳng c̣n là nhược điểm chí mạng nữa?
quản lộ cũng trẩm ngâm rồi nói:
-đúng như vậy,thật khó lợi dụng ,sự háo sắc của hai người này không phăi là tầm thường, trừ phi gặp được một người con gái cực âm đũ sức khắc chế khí dương cương cũa bọn chúng , khiến cho thần hồn chúng điên đăo ,quên hết mọi thứ, tại hạ tự vấn, ngoài cách này ra, chắc chẳng c̣n diệu sách nào khác có thễ lợi dụng.lúc này gia cát lượng đang ngồi kế bên bàng đức công ,bổng nhiên xen vào, nói:
-tại sao không dùng mỷ nhân kế để đối phó đỗng ,lử ,giống như nước việt hiến tây thi đánh bại phù sai của nước ngô?
bảng đức công nghe nói, giật ḿnh một cái,mắt loé lên tia sáng.nhưng quản lộ lắc đầu nói:
-cách này tuy có thể thực hiện,nhưng khí số của bọn chúng vận cách đang thịnh, khí dương cương cực mạnh. nếu dùng mỷ nhân kế th́ dùng phương pháp âm khắc chế dương, như vậy âm cần phăi cực mạnh, người con gái như vậy biết t́m đâu ra?nếu như người con gái âm không đủ mà mang trọng trách này th́ không những không khắc chế được dương khí ,âm dương tương bỗ,long hỗ giao hoán ,khí vận lại càng tăng mạnh,thế phăi phá lại không thế phá được! gai cát lượng nghe nói, ồ một tiếng,tuy các môn học thức gia cát lượng đều tiến một cách thần tốc ,nhưng v́ thiếu lịch lăm, hoă hầu chưa đũ,nên ỡ trước mặt quản lộ một vị nhất đại thần tướng ,tự nhiên củng không dám nhiều lời.
nhưng bàng đức công hơi nghiến răng ,quyết liệt nói:
-một người con gái chí âm có thể khắc chế hai người này tuy khó t́m, nhưng nếu ta dùng tầm long đại pháp để t́m th́ cũng không phăi là không có thể....v́ giảm nhẹ khổ nạn cho thiên hạ sinh linh ,tuy khó khăn bằng trời ta cũng quyết làm cho bằng được. ngày hôm sau. bàng đức công cùng với gia cát lượng lên đường.hai thầy tṛ đi về hướng tây, nhưng không đi đường lớn chỉ theo đường ṃn sơn dă mà đi,trên đường có núi th́ vượt núi,có s6ng th́ qua sông, bàng đức công gặp núi th́ luận về tinh khí cũa núi, gặp sông th́ giảng về huyết mạch cũa sông, trên đường đi gia cát lượng lảnh ngộ được nhiều kinh nghiệm môn phong thuỹ địa mạch, tiến bộ thêm một tầng.không bao lâu đả qua chân núi đông nhạc thái sơn, nhưng không dừng lại ,tiếp tục đi về hướng tây. gia cát lượng dựa theo sở học về địa mạch do bàng đức công truyền thụ, suy tính tinh khí của thái sơn là độc bộ thiên hạ, có điều lạ là sư phụ không lên núi quan sát ,bèn hỏi:
-sư phụ, linh khí của thái sơn bao trùm thiên hạ,ngay thiên tữ nhà chu củng lên núi phong thiền,sao không thừa cơ hội này lên núi quan sát?
bàng đức công hơi mỉm cười nói:
-không sai, lonh khí của thái sơn bao trùm thiên hạ,nhưng người xuất từ núi này là người dương cương,v́ tinh khí của thái sơn thuộc chí dương chí cương, việc trước mắt của chúng ta là khắc chế đổng ,lử . cần phải t́m một người con gái chí âm chí nhu,vậy th́ lên thái sơn làm ǵ? núi thuộc dương, nước thuộc âm,chúng ta đi chuyến này là t́m ḍng nước cực âm.
gia cát lượng hơi suy nghĩ liển hiễu ra,bàng đức công ư muốn đi chuyến này là khảo sát ḍng nước ,không xét tới núi, v́ vậy không hỏi tiếp ,chĩ thầm lưu ư quan sát động thái của sông nước. hai thầy tṛ đi hướng tây năm mươi dặm, trước mặt đă ŕ rào tiếng nước chảy vọng tới, bàng đức công nói với gia cát lượng:
-trước mặt là hoàng hà ,mẹ cũa các ḍng sông hoa hạ,mục đích của chúng ta đă gần kề, cần phải chú ư kỷ lưỡng .hai người lại đi theo hướng tây một đoạn về phía tiếng nước róc rách,chợt thấy một hồ nu8óc lớn nằm ngay trước mắt, nước hồ trong xanh biếc,cực âm hàn , hoa hồng đơ thắm mọc khắp bờ hồ,thật hoa lệ vô cùng.gia cát lượng thầm nghĩ:
-hồ này lớn thật, lại rất âm hàn, há chẵng phải là tượng của âm khí cực nặng sao? hoa hồng lại mọc khắp nơi thật là đẹp , đất này mà sinh ra con gái không phải cực âm cực đẹp hay sao?
chàng suy nghỉ như vậy bèn chú tâm quan sát.lúc này nội lực của gia cát lượng thậo phần thâm hậu,mục lực do vậy cũng hơn người rất nhiều, cơ hồ ngang với sư phụ bàng đức công. chàng ngưng thần nh́n ra toà sơn ở ḷng hồ, chợt giựt ḿnh ,bèn gọi bàng đức công:
-sư phụ, toà sơn giửa hồ ,h́nh như có tượng lạ.
bàng đức công lúc này đang quan sát hoa hồng phân bố quanh bờ hồ , trong ḷng miên man suy nghĩ, nghe gia cát lượng gọi, mới xoay qua nh́n, vừa thấy ,ông củng không kềm được giật ḿnh ,thầm nghỉ:
-toà sơn giữa hồ quă nhiên lộ tông tích long mạch.
nguyên toà sơn ở ḷng hồ, phía trên một màu hồng hồng thật đẹp, xen lẩn trong màu hồng lại xuất hiện màu xám tro bay bay như đám mây dầy đặc, quan sát cẩn thận th́ ra màu xám tro bay bay là đàn ve sầu lượn ṿng quanh các khóm hoa hồng đỏ thắm diểm lệ. nhản thần của bàng đức công loé lên tia sáng, ông đă biết đây là tượng cũa long mạch ,không bỏ lở cơ hội ,nhân dịp này giảng giải cho gia cát lượng: lượng nhi, con biết tượng này có điều ǵ lạ không? gia cát lượng y theo hiểu biết cũa ḿnh về địa mạch học ,liền nói:
-hồ này có mặt hồ lớn rộng, nước cực âm hàn , đây là tượng chủ về cực âm, ṿng quanh hồ lại có hoa hồng mọc khắp, hoa hồng thuộc âm, là chủ về sinh ra nữ nhân diễm lệ, giữa hồ lại có một toà sơn ,không những có hoa hồng mọc, mà c̣n có ve sầu hội tụ lại càng khác thường. bàng đức công rợi ư:
ấy, khác thường như thế nào? (c̣n tiếp)
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
|
|