| Tác giả |
|
minhtam Hội viên

Đă tham gia: 16 November 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 132
|
| Msg 1 of 13: Đă gửi: 09 August 2005 lúc 9:34am | Đă lưu IP
|
|
|
Nhân dịp Lễ Vu Lan , Minh tâm kính tặng các Phật Tử bài Năm Ấm .
1. SẮC ẤM :
Sắc ấm chính là thân thể với thịt xương, năm giác quan, các hệ thống thần kinh bên dưới... Với h́nh dáng cụ thể có thể nh́n thấy được. Từ Sắc (Rupà) được dùng để nhấn mạnh đến h́nh hài bên ngoài. Riêng hệ thống năo bộ, tuy cũng là vật chất, nhưng lại thuộc về bốn ấm kia (Thọ, Tưởng, Hành, Thức).
Các giác quan như mắt, tai, mũi, lưỡi, thân (xúc giác) cũng thuộc về Sắc ấm. Nhưng thần kinh giác quan lại thuộc về phần cạn của Thức ấm. Con mắt chỉ thấy được ngoại cảnh khi thần kinh thị giác trong năo bộ c̣n hoạt động tốt. Có người bị chấn thương năo bộ, thần kinh thị giác bị tê liệt, tuy đôi mắt c̣n tốt mà vẫn không thấy ǵ.
Hoặc có người bị mù, mắt bị hư, nhưng thần kinh thị giác chưa bị thương tổn, cũng không thấy ǵ ngoài khoảng tối đen mờ mịt.
Tương tự các giác quan kia cũng vậy đều phải có sự phối hợp giữa giác quan bên ngoài và thần kinh giác quan trong năo mới h́nh thành sự nhận biết ngoại cảnh. Như thế trong cơ cấu hoạt động của các căn, Sắc ấm và Thức ấm đă phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng chặt chẽ.
Do nhân quả đời trước mà mỗi người h́nh thành một Sắc ấm khác nhau, đẹp hay xấu, mạnh hay yếu, thọ hay yểu...
Sắc ấm hoạt động trong môi trường không gian vật lư b́nh thường này, chịu ảnh hưởng của trọng lực địa cầu và vô số nguyên lư khoa học khác. Môi trường không gian vật lư này c̣n gọi là Thế giới của thân.
Sắc ấm tồn tại bởi nhiều yếu tố như ăn uống, hít thở, vận động, nghỉ ngơi... C̣n những cảm giác khoái lạc hay khổ sở bắt đầu thuộc về Thọ ấm.
Do Sắc ấm có những nhu cầu để tồn tại nên nó h́nh thành một Bản Năng sinh tồn mănh liệt giao cho Hành ấm. Hành ấm hoạt động bí mật trong Vô thức, giữ ǵn Bản Năng sinh tồn cho Sắc ấm, và bản năng này chi phối con người một cách âm ỉ mạnh mẽ.
Bản năng sinh tồn đó là khuynh hướng làm bất cứ điều ǵ để có ăn, có uống, có mặc, có nghỉ ngơi... Ngoài ra, bên cạnh bản năng sinh tồn c̣n có Bản Năng hưởng thụ mà chúng ta sẽ nói sau khi đề cập đến Thọ ấm.
Do bản năng sinh tồn này mà chúng ta thấy con người phải chấp nhận mọi cực nhọc để t́m sinh kế, miếng ăn miếng uống. Cái bản năng sinh tồn này cũng tạo thành khuynh hướng "ham sống sợ chết" nơi tất cả mọi loài.
Sắc ấm giữ ǵn bộ năo, nuôi sống bộ năo. Nếu Sắc ấm hoại th́ bộ năo cũng tiêu hủy, nghĩa là Sắc ấm diệt th́ bốn ấm c̣n lại cũng diệt.
Trong Trường Bộ Kinh, Đức Phật làm sáng tỏ ư này bằng ví dụ :
" Ví như ngọn đèn tỏa ánh sáng.
Khi ngọn đèn tắt th́ ánh sáng mất.
Ví như thân cây in bóng
Khi cây đổ th́ bóng cũng ngă theo".
Đây là một quan điểm phù hợp với khoa học. Thân diệt th́ tâm diệt. Sắc ấm hoại th́ bốn ấm kia cũng hoại theo. Tuy nhiên, với những nhà khoa học duy vật th́ chết là hết. Đằng sau đời sống không c̣n ǵ nữa. Nhưng Đạo Phật không rơi vào tư tưởng đoạn diệt như thế. Một đời sống mới sẽ được tiếp tục h́nh thành ngay sau đời sống này. Đó là ư nghĩa của luân hồi tái sinh. Chúng ta sẽ diễn tả về hiện tượng luân hồi kỹ hơn ở phần sau.
2. THỌ ẤM
Thọ ấm là những hoạt động của cảm giác vui buồn. Đạo Phật chia các cảm giác đó (c̣n gọi là cảm thọ) thành ba
loại :
- Cảm thọ khổ
- Cảm thọ vui
- Cảm thọ trơ (không khổ không vui)
Đây chính là hệ thống thần kinh cảm xúc, ghi dấu nặng ở trái tim. Khi ta vui hay buồn, quả tim thường tăng nhịp đập. Hệ thống thần kinh cảm xúc này là gạch nối giữa thân và tâm, cũng không hẳn thuộc về tâm, cũng không hẳn thuộc về thân mà ở trung gian.
Khi nghe một lời khen, chúng ta cảm nghe vui vui ở trong ḷng. Cái cảm giác vui vui này gần với tâm hơn.
Khi nghe một bản nhạc hay, ḷng chúng ta cảm nghe rung động. Cái rung cảm nghệ sĩ này gần với tâm hơn.
Khi nếm một bữa ăn ngon, cảm giác thích thú xuất hiện. Cảm giác này gần với thân hơn.
Như thế Thọ ấm trải dài hoạt động từ hạ tiện (như khoái cảm t́nh dục) đến cao cả (như rung cảm nghệ thuật).
Một nhà tu hành ẩn dật nơi núi rừng hoang vắng. Chợt một hôm cảm thấy cô đơn trống trải, muốn gặp gỡ vài người để chuyện tṛ khuây khỏa. Chính Thọ ấm đă tạo nên cảm giác buồn tẻ và Hành ấm từ trong Vô thức thúc đẩy nhà ẩn sĩ rời am đi về xóm làng.
Ở đây chúng ta phân biệt giữa thần kinh giác quan của Sắc ấm và thần kinh cảm xúc của Thọ ấm.
Ví dụ như bị gai đâm vào da, thần kinh xúc giác biết rơ sự đau đớn đó. C̣n thần kinh cảm xúc th́ khởi lên sự khó chịu khổ sở. Có những người rất gan lỳ, làm chủ được Thọ ấm phần nào, dù bị gai đâm đạn bắn hay dao cắt vẫn tỉnh bơ không khó chịu dù vẫn đang đau đớn. Đó là Sắc ấm biết đau, nhưng Thọ ấm không khổ sở.
Tôi có quen một anh bạn thường hay vào rừng chặt tre. Một lần khi leo lên ngọn tre, anh bị sẩy chân rơi xuống đất, gai của tre rất nhọn và cứng đă cứa gần đứt ngón tay trỏ của anh. Anh b́nh thản dùng cây rựa chặt cho đứt luôn.
Những người lỳ như vậy có một thần kinh mạnh ức chế được Thọ ấm, khác với người thường Thọ ấm luôn luôn bị chi phối bởi các giác quan của Sắc ấm.
Có những học sinh bị Thầy giáo gọi tên lên bảng trả lời liền có cảm giác hồi hộp, tim đập mạnh, mặt xanh mét. ThọÏ ấm đang bị kích động !
Thọ ấm cũng bị ảnh hưởng bởi trí tưởng. Những mơ mộng về danh vọng, vật chất, t́nh yêu cũng làm khởi sinh cảm giác thích thú. Thế nên con người hay tưởng tượng mông lung về việc thành công của ḿnh trên đường đời, hoặc mơ tưởng đến những người thân yêu để t́m sự dễ chịu. Ít ai suy nghĩ đến những cái thất bại, v́ nó chỉ đem lại cảm giác khó chịu mà thôi.
Thọ ấm cũng h́nh thành một bản năng hưởng thụ giao cho Hành ấm. Tận trong Vô thức, con người luôn luôn khát khao khoái lạc. Sự khát khao đó được Đức Phật gọi là ÁI. Sức mạnh của ÁI rất dữ dội v́ nó nằm tận trong Hành ấm. Khi bàn về Hành ấm chúng ta sẽ thấy rơ sức mạnh ghê gớm của Hành ấm.
Hành ấm có hai bản năng mănh liệt là bản năng sinh tồn theo yêu cầu của Sắc ấm và bản năng hưởng thụ theo yêu cầu của Thọ ấm.
Con người luôn luôn thích hưởng thụ, v́ thế chúng ta không ngạc nhiên tại sao mọi người măi mê chạy theo miếng ăn ngon, ly rượu, ma túy và các tṛ giải trí khác. Và như thế những người can đảm t́m sự tu hành giải thoát dám đi ngược lại với Bản năng hưởng thụ thật là những người khả kính .
Trong Mười hai nhân duyên, Đức Phật không kết tội Bản năng sinh tồn mà đă kết tội Bản năng hưởng thụ của Thọ và Ái (hai mắc xích quan trọng trong Mười hai nhân duyên). Trong Tứ diệu đế, Đức Phật cũng kết tội Ái (bản năng hưởng thụ) là nguyên nhân gây ra đau khổ.
Cảm xúc của Thọ ấm rất là đa dạng. Khi ở địa vị cao, giàu sang, được mọi người tôn kính, chúng ta rất khoái chí. Cái khoái chí đó cũng thuộc về Hành ấm. Và để đi t́m cái cảm thọ thuộc loại này, con người phải lao đầu đi t́m danh vọng.
Rồi những nhà nghệ sĩ rung cảm trước những tác phẩm nghệ thuật đă say mê đêm ngày lao vào sáng tác.
Rồi chàng vơ sĩ mập bự vừa chiến thắng trên vơ đài được nhiều người hoan hô, giơ hai tay lên trời đắc thắng với niềm vui tràn ngập. Để đi t́m giây phút vinh quang đó, anh ta đă phải khổ công luyện tập lâu ngày.
Thọ ấm vô h́nh nhưng chi phối con người rất mạnh mẽ. Trong Kinh Pháp Hoa, phẩm Diệu Âm biểu tượng Thọ ấm vô h́nh bằng giai thoại Bồ Tát Diệu Âm đến mà không ai nh́n thấy. Phải đợi Bồ Tát Văn Thù (tượng trưng cho trí tuệ) mời gọi th́ Bồ Tát Diệu Âm mới hiện h́nh.
Cũng vậy, cái rung cảm vô h́nh của Thọ ấm lôi cuốn con người vào đam mê triền miên. Chỉ đến khi nào chúng ta thắp sáng được Chánh niệm tỉnh giác th́ Thọ ấm mới lộ nguyên bộ mặt và trở thành đối tượng bên ngoài không lừa gạt chúng ta nữa.
3. TƯỞNG ẤM :
Tưởng ấm, cũng như Hành và Thức ấm, đă thuộc hẳn về TÂM. Tuy nhiên, Tưởng ấm nằm cạn ở Ư thức bên ngoài, c̣n Hành và Thức ấm thuộc về Vô thức bên trong.
Tưởng, Hành và Thức ấm tuy chỉ là phần năo bộ nằm tựa vào thân thể nhưng lại phát ra một trường không gian riêng biệt. Trường không gian mới lạ này được giới khoa học hiện tại ḍ dẫm nghiên cứu và gọi là Trường của Sinh Học. C̣n chúng ta gọi là thế giới của tâm.
Nhà bác học trứ danh Einsteins nêu ra thuyết Tương Đối có nói đến tính cách tương đối có thể bị biến đổi của không gian và thời gian. Lư thuyết này giúp chúng ta dễ hiểu về không gian tâm linh kỳ lạ của Tưởng, Hành và Thức ấm.
Chúng ta có thể so sánh hoạt động của Tưởng, Hành và Thức ấm với một đài phát sóng vô tuyến truyền h́nh. Sóng vô tuyến tràn lan trong không gian mặc dù bắt nguồn từ hệ thống Antenna và máy móc của Đài phát nhỏ bé. Cũng vậy, mặc dù chỉ là bộ năo nhỏ bé, nhưng Tưởng, Hành và Thức ấm có thể tạo ra một Trường không gian riêng biệt trùm phủ cả không gian địa cầu và một khoảng thời gian mấy trăm năm.
Trường không gian Tâm linh này thay đổi theo từng người. Chung quanh con người, Trường không gian Tâm linh có mật độ đậm hơn và phát ra hào quang. Những người có sức khỏe tốt, có tinh thần mạnh, hào quang đó sáng hơn. Những người có tâm hồn đạo đức th́ hào quang đó đẹp hơn. Chúng ta sẽ trở lại ở phần sau.
Chính v́ phạm vi hoạt động của Tưởng, Hành, Thức ấm rất rộng lớn nên khả năng tâm linh của con người dường như vô hạn nhưng con người chưa biết và chưa khai thác hết. Có lẽ phải đợi đến một thời gian dài sau nữa khoa học mới chú trọng nhiều về không gian tâm linh và mở ra một chân trời mới mẻ trong lĩnh vực khoa học.
Hoạt động của Tưởng ấm gồm những sinh hoạt tâm lư có thể nhận biết được v́ nằm ở Ư thức bên ngoài (bề mặt của Bản ngă). Những sinh hoạt tâm lư đó được thể hiện bằng những h́nh ảnh và âm thanh hiện lên trong tâm, giống nhưng màn ảnh Xinê. Ví như người lái xe mắt nh́n trên đường nhưng đôi khi anh ta bị lôi cuốn chú ư bởi những h́nh ảnh âm thanh hiện ra trong tâm mà quên đi con đường thực tại trước mắt. Tai nạn có thể xảy ra trong trường hợp này. Ví như một cô gái ngồi tựa cửa sổ mơ mộng. Mắt cô lơ đăng nh́n cảnh trí dưới đường nhưng thực ra cô ta đang chiêm ngưỡng những h́nh ảnh đẹp trong tâm do ước mơ tạo nên.
Hoặc khi nghe một bài hát hay. Sau khi không c̣n nghe nữa mà bài hát vẫn vang vang trong tâm.
Tưởng ấm gồm những h́nh ảnh và âm thanh, và gồm cả những ǵ mà con người có thể h́nh dung được, ví như khi h́nh dung về mùi vị của một món ăn, sự xúc chạm êm ái nào đó...
Những thần kinh thị giác, thính giác, xúc giác... đều thuộc về Thức ấm. Khi một người nhập định vượt khỏi hành thức th́ sáu căn dừng hoạt động, không c̣n tiếp nhận ngoại cảnh bên ngoài. Nếu muốn quan sát ngoại cảnh, hành giả này sẽ nhận biết ngoại cảnh bằng TÂM VÔ THỨC Hành giả không c̣n nghe bằng tai, thấy bằng mắt nữa mà đă nghe bằng tâm, thấy bằng tâm - Tâm Vô thức. Nếu hành giả nào, dù không c̣n suy nghĩ, nhưng thấy bằng năm giác quan th́ có nghĩa là chưa vượt qua Ư thức, chưa nhập vào Vô thức của Hành và Thức ấm.
Ở bề mặt Ư thức, Tưởng ấm là sự biểu hiện một cách chậm chạp những cái biết của Thức ấm và những cái suy luận, tính toán, quyết định của Hành ấm. Ví dụ khi Thức ấm nhận biết một ngoại cảnh như gặp một người quen. Trong tức khắc khi mắt vừa thấy là Thức ấm đă nhận ra liền, rồi Tưởng ấm mới chậm chạp khởi lên câu nói trong đầu: "À, đây là anh Sơn" và cũng ngay đó Hành ấm đă quyết định một hành động chào hỏi tươi cười, rồi Tưởng ấm mới chậm chạp khởi lên câu nói trong đầu:" Ḿnh hăy đến chào hỏi anh ta."
Như vậy, Ư niệm xử lư của Hành ấm là không cần ngôn ngữ và cực nhanh. Người ta hiểu được nội tâm của nhau là hiểu được Ư-niệm-chưa-ngôn ngữ này. Và cái cảm nhận của Thức ấm c̣n nhanh hơn Ư niệm của Hành ấm bội lần nữa.
Tưởng ấm th́ rất chậm chạp v́ phải sử dụng đến h́nh ảnh và âm thanh để diễn tả một phần những hoạt động của Hành ấm và Thức ấm ra ngoài.Tưởng ấm hầu như chỉ là tay sai thụ động cho Hành và Thức ấm. Ta có thể so sánh Tưởng ấm như màn h́nh của máy Computer, c̣n Hành và Thức ấm là bộ máy xử lư gồm phần cứng và phần mềm nằm riêng ra. Những ǵ ta thấy trên màn h́nh không biểu lộ hết sự hoạt động phức tạp âm thầm của bộ xử lư .
Một người tu thiền diệt trừ vọng tưởng, xóa hết âm thanh và h́nh ảnh trong đầu, nhưng vẫn là một người sáng suốt, và c̣n sáng suốt nhiều hơn nữa. Tâm họ rỗng rang nhưng vẫn biết rơ và xử lư công việc chu đáo. Đó là do Thức ấm và Hành ấm vẫn được sử dụng. Dĩ nhiên đó mới chỉ là một phần nhỏ của Thức ấm, Hành ấm ở ngoài Ư thức. C̣n cả một khối lượng khổng lồ của Hành và Thức ấm dấu trong Vô thức th́ mới là khủng khiếp.
Hoặc hai vơ sĩ đánh nhau trên đài. Ở đây ta thấy họ không có th́ giờ để lải nhải trong đầu "Nó đánh như vậy th́ ḿnh sẽ phản đ̣n như kia..." Thức ấm nhận biết đ̣n của đối phương và Hành ấm quyết định phản công, tất cả đều chớp nhoáng!
Hoặc các thiền sư không có lư luận ngôn ngữ trong đầu, nhưng vẫn hiểu và trả lời lẹ làng những câu Thiền ngữ bí hiểm.
Vậy Tưởng ấm dùng để làm ǵ?
Công dụng của Tưởng ấm là thể hiện các Ư niệm của Hành ấm, các cảm nhận của Thức ấm ra ngoài một cách cụ thể để cho Ư thức chúng ta kiểm soát một phần xem Hành ấm làm ǵ, Thức ấm biết ǵ, chứ Ư thức không đủ sức biết vào trong Vô thức. Nhưng khổ nổi, Tưởng ấm quá siêng năng, dù không có chuyện cần làm vẫn hiện h́nh ảnh này, vẫn lải nhải nói cái kia suốt đêm suốt ngày khiến tâm chúng ta không thanh thản.
Chính Tưởng ấm làm tŕ trệ không cho Hành ấm và Thức ấm phát huy đại thần lực của ḿnh.
Tưởng ấm làm cho tâm thức ta có vẻ rơ ràng cụ thể hơn bởi h́nh ảnh và lời nói, nhưng cũng làm cho chúng ta chỉ là những phàm phu tầm thường. Chúng ta sẽ trở lại sau.
Như đă nói, Ư thức (conscious) là phần hoạt động của Tâm mà ta nhận biết được. C̣n Vô thức là phần hoạt động của Tâm mà ta chưa biết được. Chúng ta biết được Sắc ấm (h́nh hài) v́ thân là cái cụ thể dễ thấy. Tuy nhiên, không hẳn mọi hoạt động của Thân đều có thể bị nhận biết v́ có những hoạt động của bộ tiêu hóa, hệ tuần hoàn... vẫn khó được nhận biết trực tiếp. Như vậy, mỗi ấm đều cũng có những phần hoạt động khó nh́n thấy mặc dù chúng ta xếp Sắc ấm hay Thọ ấm thuộc về phần Ư thức bên ngoài.
Thọ ấm cũng vậy, với những cảm thọ mạnh dễ thấy như mừng, giận, sợ, vui... dễ được thấy. Nhưng cũng có những cảm thọ vi tế rất khó thấy. Rồi khi một người nhiếp tâm vào định, toàn thân xuất hiện cảm giác hỷ lạc rơ rệt. Cho đến bậc chứng những mức thiền khá cao th́ cái cảm giác an lạc vi diệu mênh mông vẫn là Thọ vi tế ch́m sâu trong Vô thức.
Chúng ta cũng định nghĩa Tưởng ấm như là màn h́nh hiện ra h́nh ảnh lời nói trong tâm, rất chậm chạp so với tốc độ xử lư của Hành ấm hay so với tốc độ nhận biết của Thức ấm. Tuy nhiên, khi ta tu tập thiền định giữ được Tâm rỗng rang thanh tịnh vẫn chưa phải đă tắt được hoạt động của Tưởng ấm. Những h́nh ảnh, âm thanh, lời nói vi tế vẫn lăng xăng mơ hồ không rơ ràng khiến cho ta tưởng Tâm ḿnh được thanh tịnh. Kỳ thực, tâm ta vẫn chưa hoàn toàn thanh tịnh v́ Hành ấm luôn luôn thúc đẩy Tưởng ấm khởi các biểu hiện của nó. Hành ấm c̣n hoạt động th́ Tưởng ấm vẫn chưa thật sự yên lắng .
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
minhtam Hội viên

Đă tham gia: 16 November 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 132
|
| Msg 2 of 13: Đă gửi: 09 August 2005 lúc 9:38am | Đă lưu IP
|
|
|
( tiếp theo )
4. HÀNH ẤM
Hành ấm đă thuộc về cơi tâm Vô thức, thế nên những hoạt động của Hành ấm không được Ư thức nhận biết. Hầu hết chúng ta sống bằng Ư thức bên ngoài nên sự hoạt động của Hành ấm quả thật rất bí mật đối với chúng ta. Chính v́ không vén mở được bức màn kỳ lạ của Hành ấm mà vô số tà kiến đă phát sinh, chúng ta đă giải thích nhiều hiện tượng lạ lùng của con người và vũ trụ một cách sai lạc. Nếu hiểu rơ sự hoạt động của Hành ấm, chúng ta sẽ không c̣n ngạc nhiên trước những hiện tượng kỳ quái liên quan đến con người như đồng cốt, mộng du, năng lực thần thông, bùa chú, ma quỷ.v.v...
Hành ấm là hang ổ của Bản ngă trong khi Tưởng ấm là bề mặt của Bản ngă. Hành ấm có một sức mạnh rất dữ dội, vượt khỏi những nguyên tắc vật lư b́nh thường. Chính v́ Hành ấm là gốc của Bản ngă ở tận trong Vô thức nên người nào cũng tiềm tàng một bản năng chấp ngă khủng khiếp mà chính họ cũng không ngờ được.
Theo giáo lư Vô ngă của Đạo Phật, Bản ngă là không có thật v́ nó là một hợp thể của Năm Ấm. Rồi từng Aám cũng không có thật v́ nó chỉ là sự dao động của sóng Tâm thức (mind wave). Khi Tâm dao động, thần kinh phát sóng th́ từng Aám hiện hữu. Chúng ta ví điều này giống như cái ṿng lửa hiện hữu khi ta quay tṛn cây đuốc. Khi ta ngừng quay th́ cái ṿng lửa biến mất. Cũng giống như khi nhiều h́nh ảnh nối tiếp lướt nhanh làm cho người trong phim như đang cử động. Nếu phim đứng lại th́ người trong đó không cử động nữa. Cũng vậy, ta nói Hành ấm là hang ổ của Bản ngă v́ Hành ấm là sự hoạt động cực nhanh của sự suy luận, sáng tạo, quyết định, cố gắng, chọn lựa, tổng hợp, phân tích... Chính những hoạt động của Hành ấm làm cho Bản ngă thành h́nh. Nếu Hành ấm dừng lại, Bản ngă chừng như cũng tan biến theo. Tuy nhiên, Thức ấm lúc đó chưa hết nên mầm mống của Bản ngă vẫn c̣n.
Một điều chúng ta cần nhắc lại là Hành ấm không sử dụng Ngôn ngữ khi hoạt động mà chỉ sử dụng ư niệm gốc.
Ưù niệm gốc là ǵ ?
Như khi một người Việt Nam nói :
"Ai gieo ǵ sẽ gặt cái đó."
Người Anh nói :
"Man reaps what he sowed"
Ngôn ngữ th́ khác nhau nhưng ư nghĩa th́ giống nhau. Cái ư nghĩa đó là Ư niệm gốc chung vượt lên trên mọi ngôn ngữ. Một bậc có Tha Tâm Thông có thể đoán biết được tâm người khác chính là vị đó nhận biết cái Ư niệm gốc của người kia từ trong Hành ấm, chứ không phải biết ḍng suy tư chậm chạp bằng lời nói của Tưởng ấm .
Hành ấm cũng là nơi xuất phát ư chí. Tất cả những sự cố gắng, nổ lực ráng sức, nhiệt tâm của chúng ta đều được phát khởi từ Hành ấm. V́ thế người sử dụng nhiều ư chí rất dễ bộc khởi ngă chấp theo sau như nóng nảy, cao mạn.
Hành ấm cũng là nơi xuất phát Ái Kiến. Có những mối t́nh ngang trái, bất hợp lư như một cô gái thuộc gia đ́nh sang trọng học thức lỡ yêu một chàng trai du thủ du thực. Gia đ́nh cô không chấp nhận. Chính cô (bề mặt Ư thức) cũng cảm thấy không hợp lư. Nhưng Ái Kiến thuộc về Hành ấm mà sức mạnh của Hành ấm th́ không ǵ ngăn nổi. Cuối cùng cô vẫn lao vào t́nh yêu bất chấp tất cả. Hoặc t́nh mẹ thương con đủ sức giúp bà vượt qua bao nhiêu gian khổ để nuôi con khôn lớn. Hoặc t́nh yêu Tổ Quốc đủ sức khiến cho người chiến sĩ xông pha chiến trường không kể làn tên mũi đạn. Tuy nhiên Ái Kiến gồm cả hai mặt Thương và Ghét. T́nh thương có sức mạnh thế nào th́ ḷng căm thù cũng có sức mạnh như vậy.
Khả năng của Hành ấm th́ dường như vô hạn mặc dù chúng ta không khai thác được hết. Mọi thần thông phép lạ của các đạo sĩ, Yoga, Thiền sư, ALaHán, đều thuộc về vai tṛ của Hành ấm. C̣n trên lĩnh vực tâm lư, Hành ấm là nhà đạo diễn bí mật chi phối Tưởng ấm thường xuyên.
Khi Ư thức của chúng ta đăm đăm đi t́m một giải pháp, một kế hoạch, chợt Hành ấm nhanh như chớp, đưa ra một giải pháp tài t́nh mà chúng ta hay bắt gặp và nói rằng"Tôi vừa lóe lên một sáng kiến".
Đó là dấu hiệu của Hành ấm.
Đôi khi chúng ta cố lục lại Kư ức để nhớ lại một con số, một sự kiện, một tên tuổi, nhưng nhớ không ra. Rồi chúng ta bỏ qua. Hôm sau, con số hay sự kiện đó chợt hiện ra trên bề mặt Ư thức mặc dù lúc ấy chúng ta không c̣n cố nhớ nữa. Chính Hành ấm đă lục lọi đi t́m trong kho Thức ấm một cách âm thầm mà chúng ta không hay biết.
Một nhạc sĩ ngồi đăm chiêu đi t́m sáng tác một ḍng nhạc mới, nhưng lúc đó nguồn sáng tạo đi đâu vắng. Ngồi thừ bên bàn phím đàn mấy giờ liền mà không t́m được ḍng nhạc nào ưng ư. Anh chán nản bỏ đi chơi, tuần sau vừa ngồi xuống phím đàn là ḍng nhạc từ đâu tuôn chảy ra ồ ạt. Anh lướt tay thoăn thoắt với những âm thanh réo rắt tuyệt vời. Chính Hành ấm đă sáng tác giùm cho Tưởng ấm một cách lặng lẽ.
Hai thiền sư gặp nhau. Một người hỏi một người đáp. Những câu hỏi đáp thật là rắc rối khó hiểu với người b́nh thường, nhưng các Thiền sư xuất chiêu nhanh như chớp với những ư nghĩ thật là sâu sắc. Khi tâm thanh tịnh, Hành ấm bộc lộ khả năng sáng tác lẹ làng mặc dù Tưởng ấm không suy nghĩ ǵ cả.
Thiên Y hỏi Viên Chiếu :
- Khi tức tâm tức Phật th́ thế nào ?
- Giết người đốt nhà có ǵ là khó ? Viên Chiếu đáp .
Những người thông minh là người có Hành ấm nhạy bén, dễ dàng sáng tạo, t́m ra giải pháp đặc biệt và nhanh chóng hơn người thường. Tuy nhiên giữa Ư thức và Vô thức cũng có ranh giới nhất định nào đó. Đôi khi những kết quả sáng tạo của Hành ấm không đưa ra Ư thức măi đến giấc ngủ, điều đó mới hiện trong chiêm bao.
Nhà Bác học Vật lư Bohr tốn nhiều công sức đi t́m cấu trúc của nguyên tử. Một lần trong giấc mơ, ông thấy một h́nh ảnh lạ lùng. Một đám mây gồm các hạt quay tít chung quanh một cái nhân lớn bên trong. Khi thức dậy, ông chợt hiểu đó là cấu trúc nguyên tử. Bây giờ th́ ai cũng biết rằng nguyên tử gồm 2 phần: nhân proton và các hạt electron quay quanh. Trong nhân cũng có nhiều hạt neutron không mang điện tích và nặng như proton.
Hành ấm cũng giống như nhà đạo diễn núp đằng sau bề mặt Ư thức và phóng hiện lên màn ảnh Tưởng ấm các h́nh ảnh và âm thanh. Khi xem Xinê (loại phim nhựa), chúng ta măi mê nh́n màn ảnh trước mặt mà ít khi để ư máy chiếu hoạt động ở sau lưng. Cũng vậy, chúng ta chỉ để ư đến h́nh ảnh và âm thanh hiện lên trên bề mặt Ư thức mà quên đi phần Hành ấm núp đằng sau chi phối, đạo diễn tất cả.
Nhà phân tâm học Freud cho rằng trong Vô thức chứa đựng sự đ̣i hỏi mănh liệt của tính dục.
Theo sự phân tích về Năm Ấm, đây gọi là Bản Năng hưởng thụ của Hành ấm.
Trước hết Hành ấm là năng lực chấp ngă. V́ chấp ngă nên ai cũng sợ mất ḿnh. V́ sợ mất ḿnh nên xuất hiện khuynh hướng bám víu vào sự sống. Khuynh hướng này là Bản năng sinh tồn, rất dữ dội, thuộc về Hành ấm.
Có những người tội phạm khi nghe ṭa tuyên án tử h́nh, đă quỵ xuống. Họ mất tinh thần cực độ khi Bản Năng sinh tồn bị xúc phạm không c̣n cứu văn.
Có những tù binh rơi vào tay địch chịu đựng vô số đày đọa mà vẫn kiên tŕ chấp nhận để đợi cơ hội tự do. Bản năng sinh tồn khiến họ bám víu vào sự sống một cách nhẫn nại.
Kế nữa Hành ấm là nguồn gốc của Ái Kiến, khát khao niềm vui. Khuynh hướng t́m kiếm sung sướng gọi là Bản Năng hưởng thụ. Con người chấp nhận cực khổ, đôi khi cả tội lỗi để t́m kiếm khoái lạc. Sự đ̣i hỏi của Bản Năng hưởng thụ rất mạnh mẽ nên con người bất chấp tất cả để đi t́m những cuộc vui. Freud chú ư nhiều đến Bản Năng hưởng thụ từ trong Vô thức của con người.
Thế c̣n những người tự tử, Bản Năng sinh tồn ở đâu? Những nhà tu hành từ bỏ khoái lạc cuộc đời, Bản Năng hưởng thụ ở đâu?
Tự tử có nhiều nguyên do. Tự tử v́ gặp phải sự đau khổ không c̣n lối thoát. Bản Năng hưởng thụ bị xúc phạm và với người này, sự sống không c̣n ư nghĩa khi không có niềm vui, Bản Năng sinh tồn kém hơn Bản Năng hưởng thụ.
Tự tử v́ hy sinh mạng sống để cứu lấy người khác. Đây không phải là Bản năng nữa mà đây là sức mạnh của một tâm hồn vị tha ít ngă chấp. V́ ít ngă chấp nên người này không c̣n trọng sự sống cho riêng ḿnh. Ở đây Bản Năng sinh tồn bị khuynh hướng đạo đức lấn áp.
Những nhà tu hành từ bỏ khoái lạc cuộc đời cũng vậy, khuynh hướng đạo đức của họ lấn áp được Bản Năng hưởng thụ. Và v́ thế họ là những người đáng kính.
Khuynh hướng đạo đức đó bắt nguồn từ đâu mà có thể lấn áp nổi Hành ấm trong khi sức mạnh của Hành ấm dường như không ǵ ngăn cản nổi ?
Trên bề mặt Ư thức mỗi con người đều có quyền chọn lựa Thiện hay Ác. Khi Ư thức đă chấp nhận điều thiện th́ khuynh hướng Thiện được Kư ức lưu trữ. Hành ấm tuy mạnh mẽ nhưng luôn luôn hoạt động theo khuynh hướng, theo thành kiến, theo niềm tin được giữ trong Kư ức.
Hành ấm chi phối Ư thức một cách âm thầm. Nhưng Ư thức cũng chi phối trở lại Hành ấm khi chúng ta huân tập một niềm tin, một thành kiến, một khuynh hướng sâu đậm vào Kư ức.
Do đó, mặc dù Hành ấm là ngă chấp, là thích hưởng thụ, nhưng nếu chúng ta thường huân tập tư tưởng đạo đức cao thượng th́ các khuynh hướng thấp hèn của Hành ấm cũng bị khống chế bớt.
5. THỨC ẤM
Cũng như Hành ấm. Thức ấm nằm ch́m sâu gần hết vào Vô thức và là lớp Tâm thức cuối cùng.
Thức ấm là cái biết .
Chúng ta có thể chia cái biết đó ra làm bốn phần như sau :
- Ở phần cạn nhất ngoài Ư thức Thức ấm tỏa ra thành cái Biết của năm giác quan. Thần kinh thị giác để biết h́nh ảnh bên ngoài nằm ở thùy chẩm sau năo; Thần kinh thính giác để nhận biết âm thanh bên ngoài ở thùy đỉnh; các Thần kinh xúc giác, vị giác, khứu giác ở thùy đỉnh.
- Ở phần sâu hơn nhưng vẫn c̣n ở ngoài Ư thức, là cái Biết được sự suy nghĩ của chính ḿnh. Người tu ban đầu tập kiểm soát Tâm đều phải dùng cái Biết thứ hai này của Thức ấm để theo dơi Tâm ḿnh có thanh tịnh hay không.
- Thứ ba là cái Biết cực kỳ sáng suốt nằm dấu trong Vô thức. Khi Tưởng ấm đă hết hoạt động, cái Biết ở ngoài Ư thức tự động lui dần vào Vô thức và sáng vô cùng. Lúc đó hành giả thấy rơ những hoạt động bí mật của Hành ấm và chấm dứt những tà kiến từ ngàn xưa.
- Thứ tư là cái Biết mới hoàn toàn khi nh́n vũ trụ vạn hữu. Đến tŕnh độ này hành giả nh́n vạn hữu và thấy rơ rằng tất cả chỉ là Tâm; những vật chất vô tri nào giờ đều được làm bằng chất liệu của Tâm. V́ thế một người vào định sâu trong Vô thức có thể điều khiển vật chất bằng ư muốn chủ quan của ḿnh, và ta gọi đó là thần thông. Vị này có thể phi hành, biến hóa làm nhiều phép thuật lạ lùng.
Thêm nữa, cái Biết ở mức độ thứ tư này là cái Biết trực giác. Hành giả có thể đoán biết chuyện quá khứ vị lai, đoán biết những chuyện từ xa, đoán biết những ư nghĩ của người khác...
Mặc dù siêu việt như vậy, nhưng Thức ấm vẫn c̣n là mầm mống của Bản ngă, vẫn c̣n là Vô minh. V́ thế người ta đến ngang đây mà tự măn sẽ không được giải thoát hoàn toàn.
Giống như T́nh cảm (Ái) nằm bên cạnh Hành ấm, chúng ta cũng có Kư ức (trí nhớ) nằm bên cạnh Thức ấm. Đôi khi chúng ta cũng ghép chung Kư ức (bộ nhớ lưu trữ) với Thức ấm giống như Tạng thức trong Duy thức học.
Một khi tiếp xúc với ngoại cảnh, Thức ấm nhận biết ngoại cảnh và Hành ấm đối chiếu ngoại cảnh đó với Kư ức để xử lư thích hợp.
Ví dụ khi gặp một người quen (Thần kinh thị giác của Thức ấm thấy), Hành ấm liền đối chiếu với Kư ức và biết rằng đây là ai, tên ǵ, quen nhiều hay ít, rồi đưa ra quyết định phải xử lư ra sao.
Ví dụ khi nghe một câu nói th́ Thức ấm nhận biết ư nghĩa, và Hành ấm đối chiếu với Kư ức để xem ư nghĩa này có trùng hợp với những ǵ đă được ghi nhớ từ trước hay chăng. Nếu phù hợp th́ chấp nhận, nếu không phù hợp th́ phân tích xem giữa hai cái mới cũ, cái nào đúng hơn. Chúng ta sẽ trở lại vấn đề Kư ức sau.
Nói lại, Thức ấm ở phần sâu là cái biết trực giác vượt ngoài không gian và thời gian. Như đă nói, Tưởng, Hành và Thức ấm tự tạo ra một trường không gian tâm linh trùm phủ cả địa cầu. Trường không gian này không bị chi phối bởi những quy luật vật lư thông thường. Do trường đặc biệt này nên Thức ấm có sự hoạt dụng rộng răi và BIẾT được nhiều chuyện dù chuyện đó bị ngăn cách bởi những khoảng cách xa xôi hoặc thời gian cách biệt. Tuy nhiên Ư thức bên ngoài không nắm bắt được trọn vẹn những ǵ Thức ấm đă biết. Ư thức ít khi nhận được tín hiệu từø Vô thức.
Ở trong đời, chúng ta vẫn thường gặp nhiều người có trực giác mạnh có thể đoán biết nhiều điều mà người khác không biết được, nhất là người nữ. Nơi những người này, cấu trúc của năo hơi đặc biệt, Ư thức dễ dàng nhận được cái biết của Vô thức. Ví dụ đang ở nhà, một cô gái chợt linh cảm sắp có người quen đến thăm. Quả thật lát sau điều đó xảy ra. Hoặc vừa nh́n một người, chúng ta chợt đoán được bản chất hiền dữ của họ. Những biểu hiện trực giác như vậy không do suy nghĩ của Ư thức mà do sự soi rọi của Vô thức. Tuy nhiên ở đây Ư thức bắt được các tín hiệu từ Vô thức và Biết theo, chứ riêng Ư thức không có trực giác.
Có những người rất thông minh, học hành giỏi giắn nhưng lại ít trực giác. Rời những sách vở của nhà trường họ bước vào đời một cách khập khiểng ngơ ngác v́ họ không lường hết những xảo trá gian dối của cuộc đời. Người như vậy Ư thức mạnh nhưng Vô thức yếu.
Lại có những người ít học và dường như học cũng không giỏi mấùy, nhưng khi bước vào trường đời, họ năng nỗ tháo vát linh hoạt và thành công dễ dàng. Chỉ v́ trực giác cung cấp cho họ nhiều tin tức quư giá để họ Biết tránh điều hại và chọn điều lợi. Nơi người này Ư thức yếu nhưng Vô thức mạnh.
Tuy nhiên, thông thường th́ người ta mạnh hoặc yếu cả hai. Người học giỏi cũng là người có trực giác mạnh. Có những người ngồi nghe giáo viên giảng bài. Họ đă biết trước những ǵ giáo viên nói chưa hết. Hoặc khi giải toán, Hành ấm từ Vô thức luôn luôn đưa ra cho Ư thức nhiều giải pháp độc đáo. Trong đầu họ lóe lên những sáng kiến mới lạ, dù trên bề mặt Ư thức, họ rất ít suy nghĩ.
Cách Phật nhập diệt khoảng hơn 900 năm, Ngài Thế Thân có nói nhiều về Duy Thức, trong đó chia thức ra làm 8 phần :
- Nhăn thức
- Nhĩ thức
- Tỉ thức
- Thiệt thức
- Thân thức
- Ư thức
- Mạt na thức (ư căn)
- Tạng thức (Alaya thức)
So sánh lại ta thấy Năm thức đầu là các Thần kinh giác quan thuộc về Thức ấm ở phần cạn của Tâm thức bên ngoài. Ư thức là cái Biết được sự suy nghĩ của chính ḿnh, là cái Biết đă xoay vào trong chứ không hướng ra ngoài như Năm thức trước . Cả sáu thức trên đều là Thức ấm nằm cạn bên ngoài Ư thức - Conscious (Ư thức định nghĩa theo luận bản này khác với Ư thức của Duy thức một chút).
Mạt na thức được định nghĩa là Ư căn, là năng lực chấp ngă. Có thể được xếp giống với Hành ấm trong Vô thức chăng, v́ Hành ấm là hang ổ của Bản ngă? Ở đây trong Duy thức học, chúng ta không nghe liệt kê cái Biết khủng khiếp của Thức ấm nằm ở phần sâu trong Vô thức, đó là trực giác siêu việt không gian thời gian, cái Biết trực giác siêu việt này nằm song song với Hành ấm và có tốc độ nhanh hơn Hành ấm bội lần.
C̣n Tạng thức có thể được xếp giống với Kư ức chăng?
Nam mô a di Đà Phật
TT Thich Minh Tam
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
Cobra_King Hội viên


Đă tham gia: 14 June 2005
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 48
|
| Msg 3 of 13: Đă gửi: 09 August 2005 lúc 8:17pm | Đă lưu IP
|
|
|
Hay wá, cám ơn TT Thich Minh Tam nghe nói trong kinh lăng nghiêm, đức Phật cũng có giảng về ngũ ấm ma, nhưng không biết trong đây có vị sư hay cư sĩ nào tu thiền đạt đến mức phá được sắc ấm hay thọ ấm v.v.. làm rung động đến chư Thiên Ma chưa vậy? nếu có xin nói ra những kinh nghiệm từng trăi của ḿnh để các PT như tui đây biết đường để khỏi bị lạc vào tà đạo không biết mỗi lần phá được ấm nào đó th́ cảm giác của ḿnh ra seo? làm seo ḿnh biết được là ḿnh đả phá xong ấm đó hỉ? nghe nói khi ḿnh phá được một phần vô minh th́ chứng được một phần pháp thân? ví dụ như chứng được thiên nhăn th́ cặp mắt của ḿnh sẽ bị hư? v́ chứng được thiên nhăn cũng giống như mắt của các vị chư thiên không bao giờ nháy?
__________________ Thiện tai! thiện tai! KaKaKa
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
minhthuan Hội viên


Đă tham gia: 08 April 2003 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 1101
|
| Msg 4 of 13: Đă gửi: 09 August 2005 lúc 8:51pm | Đă lưu IP
|
|
|
cảm ơn thương tọa thích minh tâm đă cung cấp kiến thức rất hay về năm ấm
chào bạn corba-king, xin cho phép MT trả lời câu hỏi của bạn theo hiểu biết của ḿnh trong khi chờ đợi TT. thích minh tâm trả lời
theo MT muốn tu thiền định vào các cảnh giới cao phá được sắc ấm hay thọ ấm th́ phải có đựoc thánh thai hay pháp thân, dùng pháp thân này tu thiền định mới vào được cảnh giới cao, nếu dùng thân xác phàm th́ vĩnh viễn không thành công, pháp thân có tầng giới của nó, càng tinh hoa th́ cảng cao siêu, thoạt đầu dùng âm dương của thân xác phàm kết thánh thai cấp 1 tại hạ đan điền,dùng thánh thai cấp 1 này thiền định đến mức âm dương lại gặp nhau tạo thành thánh thai cấp 2 tại trung đan điền, tiếp tục tương tự tạo thánh thai cấp 3 tại thương đan điền, quá tŕnh này diễn tiến liên tục, kết quả là tạo ra vô số thánh thai, pháp thân, số lượng càng nhiều th́ kết quả đạo pháp càng cao siêu, có thánh thai này tức là đă vượt khỏi âm dương không c̣n bị sinh tử chi phối nữa nhưng vẫn trong tam giới, thánh thai tạo được tại thương đan điền thuộc vô sắc giới, sau cấp thánh thai này th́ vượt qua khỏi tam giới tức đă bước vào phật quả và tiến măi đến vô cùng
__________________ minhthuan - thuanminh - thuần dương - lăo 9
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
Cobra_King Hội viên


Đă tham gia: 14 June 2005
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 48
|
| Msg 5 of 13: Đă gửi: 09 August 2005 lúc 9:13pm | Đă lưu IP
|
|
|
Chào bạn minhthuan! nghe bạn nói như vậy h́nh như giống đạo tiên th́ phải luyện tinh hóa khí, khí hóa thần cho tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên để kết thánh thai mấy cái chuyện thánh thai này h́nh như tui không nghe thấy nói trong đạo phật mà chỉ nghe nói về pháp thân thui tui cũng không nghĩ là thánh thai ngang bằng giống với pháp thân được? chắc phải chờ TT. thích minh tâm khai thị xem seo hỉ
__________________ Thiện tai! thiện tai! KaKaKa
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
|
|
vuidemnay Hội viên


Đă tham gia: 09 September 2005 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 31
|
| Msg 6 of 13: Đă gửi: 17 September 2005 lúc 11:22pm | Đă lưu IP
|
|
|
A di đa phat , thời bây giờ vàng thau lẫn lộn khó mà phân biệt được đừng nói chi là chánh hay tà , khó quá khó quá đừng nói chi là tu thiền đạt đến cảnh thập địa bồ tát , chỉ cần MINH TAM Kiến tánh thôi cũng đă khó như lên trời , ngày nay chỉ cần giữ được 10 giới trong nhà phật thôi nhưng ai đă giữ được trừ phi là nhà sư hay các vị muốn tu một pháp môn nhà phật. cho nên ai giữ được 350 giới như phật đă lập đó là chánh đạo hoặc ai đạt đến thân, khẩu , ư đều thanh tịnh đó mới là người hành chánh đạo , thân không làm việc đoan chánh , khẩu nói những lời đoan chánh , ư nghĩ những việc đoan chánh ấy mới là hành đạo phật.
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
vuidemnay Hội viên


Đă tham gia: 09 September 2005 Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 31
|
| Msg 7 of 13: Đă gửi: 17 September 2005 lúc 11:24pm | Đă lưu IP
|
|
|
viết sai , đính chính lại thân làm việc đoan chánh
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
nhoccon1412 Hội viên


Đă tham gia: 15 March 2005 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 329
|
| Msg 8 of 13: Đă gửi: 25 September 2005 lúc 10:53pm | Đă lưu IP
|
|
|
kính tri ân Minh Tâm đă post bài này _/|\_
_/|\_ Nam Mô A Di Đà Phật _/|\_
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
khachdatinh Hội viên

Đă tham gia: 14 May 2005
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 39
|
| Msg 9 of 13: Đă gửi: 30 September 2005 lúc 10:23am | Đă lưu IP
|
|
|
Xin hỏi thượng tọa Thich Minh Tâm tọa ở chùa nào ?
Sửa lại bởi khachdatinh : 30 September 2005 lúc 10:24am
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
minhtam Hội viên

Đă tham gia: 16 November 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 132
|
| Msg 10 of 13: Đă gửi: 02 October 2005 lúc 10:55am | Đă lưu IP
|
|
|
Minh Tâm kính tặng các Quư Phật Tử bài viết NĂM ẤM ( Tiếp theo )
7. KƯ ỨC ( Tạng thức ).
Gọi theo danh từ máy tính hiện nay là bộ nhớ. Kư ức vô cùng quan trọng cho việc hoạt động của Hành ấm. Hành ấm sẽ không làm được ǵ cả nếu không lấy được dữ kiện trong Kư ức để so sánh, đối chiếu, áp dụng, phân tích với những dữ kiện đang được các giác quan đưa vào từng lúc.
Khi đi xe đến ngă tư, nh́n thấy đèn đỏ, ta dừng xe lại. Đó là ǵ? Đó là nhăn thức nhận được tín hiệu đèn đỏ để đối chiếu với Kư ức và nhớ rằng đèn đỏ là cấm vượt qua, v́ vậy Hành ấm ra lệnh đạp thắng xe lại. Chuỗi hoạt động đó diễn ra rất nhanh mà ta không hay biết.
Trường hợp khi gặp một bài toán, trong khi nhăn thức đưa dữ kiện vào đề bài dần dần, đây là phương tŕnh bậc mấy, các hệ số a, b, c có làm thành một dạng đặc biệt nào hay không.... th́ Kư ức được Hành ấm lục lọi truy t́m mọi công thức, định lư đă học, truy t́m những bài toán tương tự đă từng được giải, sau đó hành ấm mới nối kết các sự kiện lại đi dần dần đến đáp số. Quá tŕnh này lâu hơn.
Ta thấy Kư ức có vẻ kha ùthụ động, hoàn toàn lệ thuộc vào sự truy t́m, lục lọi đối chiếu của Hành ấm. Do đó mà chúng ta cho rằng Kư ức có vẻ ít chấp ngă nhất.
Một điều cần lưu ư nữa là khi Thức ấm (qua các giác quan) đưa dữ kiện vào th́ luôn luôn đưa thẳng vào Kư ức. Hành ấm đă đối chiếu giữa các dữ kiện mới đưa vào và các dữ kiện cũ để xử lư. Với những dữ kiện không quan trọng, Hành ấm tự động xóa bỏ khỏi Kư ức.
Ví dụ, mắt ta vừa trông thấy một người, h́nh ảnh người đó vừa đưa vào vùng Kư ức tạm thời. Nếu Hành ấm sau khi đối chiếu với Kư ức cũ, nhận thấy đây là người quen mà ta dự định gặp gỡ để bàn chuyện cần thiết, Hành ấm sẽ đưa ra thái độ, lời chào tiếp theo. Nếu Hành ấm, sau khi đối chiếu với Kư ức cũ nhận thấy đây không phải người quen, chẳng thấy ǵ đặc biệt phải lưu ư, thế là Hành ấm xóa h́nh ảnh người đó khỏi bộ nhớ. Đó là lư do tại sao trong một đời người, mắt chúng ta nh́n thấy vô số người, nhưng chúng ta chỉ nhớ đến những người nào cần thiết liên hệ đến ḿnh mà thôi.
Kư ức cũng là nơi chứa các quan niệm, các thành kiến, các khuynh hướng, cá tính của mỗi người. Khi gặp dịp trái ư, một người nỗi giận, một người điềm tĩnh. Thái độ khác nhau bởi v́ các khuynh hướng chứa trong Kư ức khác nhau. Hành ấm là cơ quan xử lư mọi việc, nhưng luôn luôn dựa vào các quan niệm (giống như các chương tŕnh phần mềm của Computer) đă có trong Kư ức để xử lư.
Lần đầu vua Thành Thái tập lái xe hơi. Chợt có một ông lăo vác bó tre đi băng qua đường làm vua lính quưnh lủi xe vào gốc cây và tắt máy. Có ông quan hộ vệ đi theo quát tháo nạt nộ ông lăo, nhưng vua ngăn lại và nói rằng “ đường là của dân, th́ họ có quyền đi“ (thời đó chưa có luật lệ giao thông).
Và vua c̣n nói thêm :
“ Ḿnh dân không phải dân, vua không phải vua, quát tháo người khác làm ǵ !”
(thời đó người Pháp đang cai trị, vua bị họ khống chế)
Những lúc bất ngờ không chuẩn bị chính là lúc con người bộc lộ bản chất của ḿnh được dấu trong Kư ức (Duy thức gọi là Tạng thức). Vua Thành Thái được lịch sử kính trọng v́ tư cách và v́ sự âm thầm nuôi chí chống Pháp dù ông được người Pháp dựng lên.
Bây giờ chúng ta muốn ḿnh có một nhân cách mới, muốn Kư ức ḿnh chứa những quan niệm mới th́ chúng ta phải “soạn lại phần mềm”, “viết lại chương tŕnh” để ghi vào Kư ức của ḿnh. Chúng ta ngồi yên lặng tư duy về nhân cách cao cả của đức Phật, của các vị Thánh, các vĩ nhân trên thế giới. Đến khi nào chúng ta dâng lên niềm cảm xúc trước các nhân cách vĩ đại đó, th́ một phần nhân cách của các ngài đă được “Copy” vào trong Kư ức của chúng ta. Sau đó mỗi ngày chúng ta lễ Phật và phát nguyện sẽ đạt được các tâm hạnh trên. Huân tập như vậy lâu dần, trong Kư ức (Tạng thức) của chúng ta sẽ h́nh thành một nhân cách mới. Nhưng những nhân cách, những quan niệm, thành kiến, tính khí từ trước do đâu mà có sẵn ?
Có phải do một Tạng thức đă lưu trữ từ kiếp này sang kiếp khác chăng? Hoặc do di truyền từ cha mẹ?
Chúng ta sẽ thấy rằng trong một gia đ́nh, phong cách mọi người vẫn hao hao giống nhau về một số điểm nào đó. Đó là do một số gen di truyền giống nhau, mà đó cũng là do nhân duyên nhiều kiếp đă có các nghiệp giống nhau nên bây giờ quây quần lại với nhau. Nhưng họ cũng có những cái khác biệt rất rơ rệt. Ngay cả anh chị em song sinh cũng khác nhau rất xa. Người th́ có khuynh hướng âm nhạc, người th́ thích kỹ thuật, người chỉ thích chơi bời lêu lỏng.
Thuyết Tạng thức th́ cho rằng chúng sinh mang những chủng tử (hạt giống) của ư niệm chứa trong Tạng thức đi từ kiếp này sang kiếp khác. V́ thế, tuy họ thay đổi thân từ đời này sang đời khác mà tâm tính vẫn không thay đổi.
Thật ra, chúng ta dùng giáo lư Nghiệp báo sẽ giải thích bản chất cá tính của một người hoàn chỉnh hơn. Nhân cách, bản chất, cá tính của đời này là do cái “Nghiệp Nhân” nào đó của quá khứ tạo nên. Không phải riêng nhân cách mà cả trí thông minh, cả các năng khiếu, cả h́nh hài này đều do Nhân quả tạo tác. Nhân của đời trước tạo thành toàn bộ thân và tâm của đời này chứ không phải của Tạng thức mang theo. Có khi đời trước chúng ta là một người tầm thường, nhưng nếu biết ngưỡng mộ ca ngợi một vĩ nhân nào đó, kiếp sau tự nhiên nên ta sẽ xuất hiện một số tính chất của vĩ nhân đó. Có khi đời trước ta là một người trầm tĩnh, nhưng v́ hay chê bai những người nóng nảy nên đời này ta trở thành kẻ nóng nảy. Có khi một người đời trước là nông dân, nhưng biết lo cho con cháu ăn học, phụ xây cất trường học, nên đời này trở thành kẻ học giỏi.... Như vậy chính Nghiệp đă tạo nên tính cách của con người chứ không phải tính cách đó được mang theo bởi Tạng thức từ đời này sang đời khác.
Tuy nhiên, những khuynh hướng không bị Nghiệp làm biến đổi th́ sẽ lập lại. Một số người thích âm nhạc sẽ tiếp tục âm nhạc. Một số người lười biếng sẽ tiếp tục lười biếng và nghèo khổ (v́ không gây tạo phước). Chúng ta sẽ trở lại ở phần sau.
8. SỰ CHÚ Ư
Giống như máy tính, tuy màn h́nh hiện ra nhiều dữ kiện, nhưng chỉ có một cursor (dấu nhấp nháy) để làm nơi CHÚ Ư cần xử lư. Khi th́ chúng ta kéo cursor qua bên này, khi th́ qua bên kia để chọn đề mục. Cũng vậy, ư niệm tuôn trào trong Hành ấm nhiều như bọt nước sôi trong một cái nồi, và một ít ư niệm đó hiện lên Tưởng ấm thành lời nói và h́nh ảnh. Tuy nhiên, chúng ta chỉ CHÚ Ư đến một ư niệm, một đối tượng nào thôi.
Sự CHÚ Ư là một đặc trưng rơ nét của Bản ngă. Chúng ta đều biết Bản ngă là một hợp thể của Năm Ấm. Nhưng nếu không có cái Chú Ư th́ Năm Ấm kia sẽ trở nên rời rạc, vô nghĩa và không có ǵ gọi là TA nữa. Chính v́ có cái Chú Ư nên xuất hiện một cái TA để nối kết Năm Ấm lại với nhau. Dường như, cái TA chính là cái Chú Ư; Cái Chú Ư chính là cái điểm trung tâm nhất của cái TA.
Khi chúng ta nh́n một đóa hoa cái Chú Ư tập trung ở nhăn thức, (thần kinh thị giác), trong khi đó vẫn c̣n nhiều, tư tưởng lỡn vỡn song song mà không được chú ư.
Khi chúng ta lắng nghe một ḍng nhạc cái Chú Ư tập trung ở nhỉ thức (thần kinh thính giác).
Khi chúng ta nhắm mắt lại, lấy ta sờ một chiếc b́nh, cái Chú Ư tập trung ở xúc giác.
Tương tự như vậy với mũi và lưỡi.
Tư tưởng c̣n lỡn vỡn trong đầu, nhưng cái Chú Ư đă tùy lúc mà chạy ra ngoại cảnh. Trong lúc ta chú ư nh́n hay lắng nghe ngoại cảnh chúng ta không c̣n để ư đến cái tư tưởng trong đầu nữa. Chúng ta cần phân biệt hai khái niệm này THẤY (See) và NH̀N (Look)
THẤY th́ lúc nào mắt cũng thấy v́ ánh sáng từ ngoại cảnh luôn luôn chiếu vào mắt và làm thành tín hiệu đưa vào thần kinh thị giác (nhăn thức). Chỉ gọi là NH̀N khi chúng ta có CHÚ Ư đến ngoại cảnh sau khi thấy.
Ví dụ, chúng ta đang lắng nghe nhạc, mắt vẫn mở mà không chú ư nh́n vật ǵ mặc dù vẫn THẤY rơ tất cả. Chợt một người quen đi tới, chúng ta chuyển cái Chú Ư từ âm nhạc sang người quen đó, lúc đó ta mới gọi là NH̀N người ấy.
Cũng vậy đối với NGHE (Hear) và LẮNG NGHE (Listen).
NGHE th́ lúc nào tai cũng nghe v́ nếu có âm thanh th́ sóng âm đập vào màng nhĩ và từ đó truyền tín hiệu vào thần kinh thính giác (Nhĩ thức) nhưng chỉ gọi là LẮNG NGHE (Listen) khi chúng ta có chú ư vào âm thanh nào đó bên ngoài (qua trung gian nhĩ thức). Đủ thứ tiếng động vang vang ở bên ngoài, nhưng có khi chúng ta chỉ lắng nghe một vài âm thanh nào đó mà thôi.
Rồi bây giờ chúng ta xoay cái Chú Ư vào trong tâm ḿnh.
Khi một tư tưởng khởi lên, chúng ta sẽ CHÚ Ư vào cái vấn đề mà tư tưởng đó đang bày tỏ.
Ví dụ, khi tư tưởng đang khởi lên vấn đề mua bán nhà cửa, cái Chú Ư sẽ dồn vào nhà cửa, giá cả, bền tốt, vị trí ... nghĩa là cái Chú Ư làm cho tư tưởng đó mạnh lên, được đào sâu thêm cho đến khi một vấn đề khác dẫn cái Chú Ư theo nó.
Ví dụ, chúng ta đang chú ư vào vấn đề nhà cửa mua bán, thủ tục, thuế má. Chợt hai chữ thủ tục giấy tờ đă kích động Kư ức khởi lên chuyện kiện thưa năm ngoái, T́nh cảm tức giận khởi lên phụ theo, và thế là cái Chú Ư bây giờ lại bám theo ư tưởng kiện thưa hồi cũ, không c̣n là chuyện mua bán nhà cửa bây giờ nữa. Rồi trong chuyện kiện thưa này, nếu Kư ức lại bị kích động để khơi lên một vấn đế hấp dẫn nào khác để kéo cái Chú Ư dính vào th́ cái Chú Ư sẽ bám sang ư tưởng khác. Cứ thế mà suốt ngày chúng ta (tức là cái Chú Ư) cứ trôi miên man từ ư tưởng này sang ư tưởng khác.
Những tư tưởng nào có cái Chú Ư bám vào ta gọi là những “tư tưởng cố ư” .
Những tư tưởng nào không được chú ư ta gọi là những “tư tưởng vẫn vơ” (xem Thiền Định, Chơn Quang) Rồi bây giờ ta rút cái Chú Ư ra khỏi tư tưởng không bám theo tư tưởng nữa. Chuyện ǵ sẽ xảy ra?
Lúc đó Ư thức của Thức ấm sẽ biết rơ tư tưởng. Lúc đó tư tưởng trở thành cái bị biết và Ư thức là cái biết. Lúc đó, cái Chú Ư đă lui sát về với Ư thức, đă nhập chung với Ư thức để làm thành một trạng thái mà đức Phật gọi là CHÁNH NIỆM TỈNH GIÁC. Đây là một trạng thái căn bản của công phu tu tập Thiền Định. Chúng ta lập lại từng bước để dễ hiểu.
Từ cái CHÚ Ư chạy ra ngoại cảnh như chăm chú nh́n một h́nh ảnh, lắng nghe một âm thanh, chúng ta xoay vào trong. Ở bên trong cái CHÚ Ư trôi miên man từ ư tưởng này sang ư tưởng khác. Cuối cùng chúng ta rút cái Chú Ư ra khỏi ư tưởng để lui về nhập chung với Ư thức để cho Ư thức sáng hơn, mạnh hơn nhằm thấy rơ vọng tưởng đang khởi lên. Chúng ta cố gắng giữ cho cái Chú Ư không bám vào ư tưởng nữa, tách khỏi ư tưởng. Ư tưởng (vọng tưởng) v́ không được cái Chú Ư bám vào để thêm sức mạnh nên trở nên yếu ớt và tắt mất. Rồi ư tưởng khác khởi lên, ta vẫn cố gắng giữ không cho cái Chú Ư bám theo, vẫn giữ cho Ư thức sáng tỏ để tách rời các ư tưởng ra khỏi cái Chú Ư. Ư tưởng lại yếu đuối và tắt mất.
Chúng ta dùng từ “ lui lại” cũng phù hợp với thức tế. Muốn rút cái Chú Ư ra khỏi tư tưởng để quay về nhập chung với cái Ư thức làm thành trạng thái tỉnh giáùc, chúng ta nên nhẹ nhàng khéo léo để tâm ở “Vùng năo phía sau”
Nhiều người tu thiền chủ trương đểû tâm ở trước trán, như vậy sẽ khó nhiếp tâm, Bản ngă dễ tăng trưởng hơn là lui về để tâm ở “vùng năo phía sau “. Ta sẽ dễ tách khỏi tư tưởng, Ư thức dễ phát hiện tư tưởng khi c̣n mới manh nha. Quả vậy, để tâm lui về phía sau sẽ khiến cho ta dễ phát hiện những vọng tưởng đang c̣n trong vi tế và cũng khiến cho Bản ngă lắng dịu, đức hạnh dễ phát triển.
Tuy nhiên từ nhiều kiếp trôi qua, chúng ta đă quen để cho cái Chú Ư hướng ra ngoại cảnh hoặc bám vào tư tưởng, bây giờ không dễ ǵ một sớm một chiều giữ cái Chú Ư đứng yên với cái Ư THỨC để quan sát vọng tưởng như là một đối tượng bên ngoài.
Khi mà cái Chú Ư chạy theo ngoại cảnh - tức là bám vào nhăn thức, nhĩ thức - hoặc bám theo vọng tưởng, th́ Ư THỨC TỈNH GIÁC bị mờ mịt yếu ớt. Đạo Phật gọi đây là “Thất niệm”, là mất tỉnh giác, là mê theo vật quên ḿnh.v.v.. C̣n khi cái Chú Ư lui lại đứng nhập chung với Ư thức sẽ làm cho Ư thức sáng lên. Đạo Phật gọi là giữ được chánh niệm, là có tỉnh giác, là sống với ông chủ.v.v...
Như đă nói, cái Chú Ư do thói quen, thích chạy ra ngoài hơn là đứng một chỗ, thế nên việc giữ cái Chú Ư lại cũng rất vất vả, mất sức và hay thất bại, phải là người huân tập nhiều công đức lành,trải qua thời gian lâu giữ tâm th́ cái Chú Ư mới bớt hướng ra ngoài. Chúng ta sẽ trở lại vấn đề này sau.
B́nh thường th́ cái Chú Ư chỉ hướng về một đối tượng. Ví dụ như tuy cùng lúc làm nhiều việc như chân bước đi, mắt mở thấy cảnh vật , tai nghe tiếng xe cộ trên đường, tay tḥ vào túi xem c̣n đồng nào không, miệng nhai kẹo cao su nhóp nhép, tâm nghĩ ngợi lung tung, nhưng có lẽ cái Chú Ư chỉ dồn vào tay đang kiếm tiền, c̣n những việc khác th́ tự động mà làm. Đến khi nghe tiếng c̣i xe sát bên lưng th́ giật ḿnh quay lại, lúc đó cái Chú Ư dồn mạnh ở mắt để nh́n xem xe nào suưt đụng ḿnh.
Nhưng có trường hợp cái Chú Ư hướng về hai hay ba đối tượng một lúc như người nghệ sĩ đánh piano bằng hai tay, cái Chú Ư hướng về hai đối tượng (hai bàn tay) cùng một lúc. Nhưng nếu xét kỹ, ta sẽ thấy cái Chú Ư không hướng về hai tay bằng nhau. Lúc th́ để ư tay phải nhiều hơn, lúc th́ để ư tay tái nhiều hơn... Cái Chú Ư chạy qua chạy lại liên tục. Rồi người lái xe con, mắt nh́n đường (có chú ư), tay bẻ volant, tay bấm c̣i, bật đèn, gài số, chân đạp ambraya, chân đạp ga, đạp thắng. Không phải cái Chú Ư cùng lúc hướng về nhiều phần việc như vậy. Khi chú ư nh́n đường th́ các tay chân theo thói quen mà tự động hành xử; Khi gài số th́ cái Chú Ư chạy qua tay phải một chút; Khi đạp ambraya th́ cái Chú Ư chạy qua chân trái một chút. Cái Chú Ư chạy tới chạy lui liên tục.
Riêng bậc thánh nhập định sâu thẳm có thể chia ra làm nhiều cái Chú Ư, và nếu cần có thể phân ra nhiều thân, một thân làm chuyện này, một thân làm khác. Tôn giả Culla Panthaka sau khi chứng Alahán có thể phân ra 1000 thân đầy cả khu vườn xoài và mỗi thân làm mỗi chuyện khác nhau.
Trở lại, chúng ta đă biết rằng cái Chú Ư dồn về đâu th́ làm thành sức mạnh cho vùng đó, và cái Chú Ư tùy theo sự cần thiết mà đổi từ đối tượng này sang đối tượng khác liên tục. Tuy nhiên cái ǵ ở đằng sau điều khiển cái Chú Ư khi th́ đến chổ này, khi th́ đến chổ kia? Cái ǵ quyết định buộc cái Chú Ư lui lại ở chung với Ư thức?
Cái đó mới thực sự là chủ tể, là Bản ngă gốc đích thực của chúng sinh. Cái đó thuộc về Hành ấm. Cái Ư niệm chủ tể đó vô h́nh nằm khuất trong Vô thức và điều khiển cái Chú Ư rong ruỗi bên ngoài cái Ư thức (conscious) - Chúng ta dùng Ư thức conscious này để chỉ phần tâm thức nhận biết được, trái với Vô thức subconscious là dùng tâm thức không nhận biết được. Ư thức conscious này khác với Ư thức của 6 thức dùng để biết tư tưởng - Từ trùng nhau rất khó sử dụng.
Cái Ư niệm chủ tể đó lấy các dữ kiện từ trong Hành ấm sâu kín để điều khiển cái Chú Ư. Với người phàm phu b́nh thường, cái Ư-Niệm-Chủ-Tể đó cũng tầm thừờng là chỉ cho chú ư vào ngoại cảnh, vào cảm giác khoái lạc.... C̣n với người phát tâm tu hành giữ ǵn thân tâm th́ cái Ư niệm chủ tể đó luôn luôn kéo cái Chú Ư lui lại không cho bám theo vọng tưởng.
Chúng ta tách đôi cái Chú Ư bên ngoài và cái Ư niệm chủ tể nằm khuất phiá sau v́ đó là một sự thật. Trong thực tế cuộc sống, diễn tiến của tâm xảy ra quá nhanh nên chúng ta khó nh́n thấy vấn đề tường tận. Chúng ta chỉ nói “tôi chú ư việc này, tôi chú ư việc kia”, không ngờ cấu trúc tâm thức rất phức tạp.
Cái Ư-niệm-chủ-tể là chủ nhân ông tạo ra mọi nghiệp nhân.
Phần II
CẤU TRÚC SIÊU H̀NH
I/ Trường không gian tâm linh :
Như chúng ta đă nói, tâm thức đă tạo chung quanh cơ thể vùng không gian tâm linh. Bây giờ người ta gọi là trường của sinh học (Bio-field).
Mỗi tế bào sống của sinh vật đều tạo chung quanh nó một vùng không gian tâm linh, dù là thực vật hay động vật. Nếu cấu thể đó lớn, nghĩa là từng tế bào tâm linh cộng lại sẽ tạo thành một vùng tâm linh không gian chung bao phủ bao quanh cấu thể đó. Một cây cổ thụ có vùng tâm linh không gian riêng của ḿnh. Một con voi có vùng tâm linh không gian riêng của ḿnh. Dĩ nhiên cả cấu thể là tổng số các tế bào cộng lại, và cả vùng không gian tâm linh cũng là tổng số các điểm tâm linh tế bào cộng lại. Nhưng phép tính cộng trong thế giới tâm linh không giống phép tính cộng trong thế giới vật lư.
Ở thế giới vật lư 2 cộng 2 bằng 4.
Ở thế giới tâm linh 2 cộng 2 bằng 5 (ví dụ )
V́ sao lạ vậy? Bởi v́ sóng tâm linh có tính khuếch đại. Một điểm tâm linh của tế bào có giá trị là 1. Nhưng khi ghép chung với 1 tế bào khác, cả hai cộng lại giá trị tâm linh thành 2, 1 - không phải là 2 nữa.
V́ thế cả một cấu thể tạo thành một vùng không gian vi diệu đặc biệt không ngờ. Ngày nay do phát minh của kỹ sư Nga Kirlian, người ta chụp được cái hào quang của vùng tâm linh này. (Xem Nghiệp và kết quả, Chơn Quang).
Trên đây là một TIÊN ĐỀ về cấu trúc siêu h́nh của chúng sinh.
Bây giờ chúng ta so sánh hai phạm trù: THẦN NGĂ và LINH HỒN.
Quan niệm của các tôn giáo ấn độ cổ trước Phật th́ cho rằng mỗi chúng sinh đều có một THẦN NGĂ. THẦN NGĂ này không có h́nh dáng (Formless), bất biến thường tại (eternal), là chủ tể trung tâm của mỗi hành vi và ư nghĩ. Dù qua nhiều kiếp luân hồi, THẦN NGĂ vẫn luôn là duy nhất.
Đức Phật phủ nhận THẦN NGĂ trường tồn!
Đối với đạo Phật, Bản ngă chỉ là một ảo giác do vô minh tạo ra. Không có một cái TA chân thật và vĩnh cửu. Cái TA chỉ là tên gọi chung của hợp thể ngũ uẩn. Từ nơi hợp thể ngũ uẩn xuất hiện ảo giác có một cái TA trung tâm - Chính là cái Ư niệm Chủ Tể bí mật điều khiển cái Chú Ư - Chúng sinh v́ vô minh không biết điều này, chấp có thật TA, yêu quí TA, quan trọng TA. Phật gọi đó là CHẤP NGĂ. Người tu theo đạo Phật phải vượt khỏi cái chấp ngă này, không yêu quí TA, không quan trọng TA, và tu tập Thiền định để vượt khỏi cái Ư-niệm-chủ-tể TA trung tâm đó. Lập trường của đạo Phật trước sau như một, phủ nhận Thần ngă ! (spiritual sefl).
C̣n linh hồn theo quan niệm chung của mọi dân tộc trên thế giới đó là một cấu thể có h́nh dáng giống như thân xác, nhưng thuộc về siêu h́nh, nhẹ, có thể bay, có thể biết được ư nghĩ con người, có thể thấy con người dù không bị con người thấy. Linh hồn sẽ có ánh sáng, nếu đó là một chúng sinh có tâm hồn cao cả. Linh hồn sẽ là một bóng đen tối tăm nếu đó là một chúng sinh có tâm hồn xấu xa hèn hạ. Linh hồn gắn chặt với thân xác khi c̣n sống b́nh thường và sẽ tách ra khỏi thân xác khi chết hoặc khi nhập du hí tam muội ( thiền xuất hồn).
Trên lư thuyết, linh hồn (soul) là vô thường, bị thay đổi theo h́nh dáng của thể xác. Linh hồn lúc 3 tuổi sẽ khác với linh hồn lúc sáu mươi tuổi. Linh hồn chỉ tồn tại từ cơi sắc trở xuống. Ở định vô sắc, linh hồn biến mất. Như vậy khái niệm linh hồn có thể được xem là tồn tại v́ nó thỏa măn các nguyên lư của đạo Phật : cái ǵ có h́nh tướng, cái đó bị thay đổi, tạm bợ.
Ngoài ra chính đức Phật cũng nói rất nhiều về các cơi giới siêu h́nh như chúng sinh ở địa ngục, ngạ quỷ, thần ATuLa, Chư Thiên... Các chúng sinh đó đều có h́nh hài mà các h́nh hài đó đối với chúng ta là siêu h́nh. Một h́nh hài mà siêu h́nh th́ có thể được gọi là linh hồn.
Trên thực tế, các bác sĩ đă theo dơi các lời khai của những người có kinh nghiệm gần kề cái chết (Near Dead experiment - NDE) trên khắp thế giới và buộc phải chấp nhận rằng đă có một linh hồn rời khỏi thể xác sau khi chết. Trạng thái xuất hồn đó hoàn toàn khác với trạng thái nằm chiêm bao. Một số người kể lại khi họ (linh hồn) rời khỏi thân xác, họ thấy rơ những người thân và xác của họ, họ thấy rơ thế giới của chúng ta, nhưng họ không thể tiếp xúc được. Ngoài ra, họ có thể tiếp xúc với các linh hồn của các cơi giới khác.
Như vậy , trên quan điểm Vô Ngă, đạo Phật phủ nhận một THẦN NGĂ vĩnh cửu , nhưng có thể chấp nhận sự hiện diện của một linh hồn tạm bợ . Phật giáo nguyên thủy phủ nhận luôn linh hồn v́ tưởng rằng linh hồn cũng là THẦN NGĂ. Phật giáo phát triển chấp nhận có linh hồn sau khi chết nhưng ngại dùng chữ linh hồn nên đổi thành “Thần thức” hay “Thân trung ấm”
2. LINH HỒN
Bây giờ chúng ta nh́n linh hồn trên quan điểm của Năm Ấm.
Như đă nói, mỗi tế bào sinh vật đều tạo thành một điểm tâm linh của nó. Toàn thể cơ thể tạo thành một vùng không gian tâm linh bao phủ chung quanh nó. Nếu như vậy, chúng ta có thể nói rằng vật chất đă tạo nên tâm linh. Cứ cho là như vậy v́ sự t́nh cũng khá đúng. Nếu các nguyên tử sắp xếp b́nh thường sẽ tạo nên các vật chất vô cơ, không có tâm linh. Nhưng nếu, các nguyên tử vật chất nhưng được sắp xếp thành các phân tử hữu cơ phức tạp, và các chất hữu cơ phức tạp đó hợp thành một tế bào sống, th́ SÓNG TÂM LINH XUẤT HIỆN - hay Trường tâm linh, hay vùng không gian Tâm linh, tùy theo cách gọi.
Tại sao khi các phân tử hữu cơ có hợp lại thành tế bào th́ trường không gian tâm linh xuất hiện ?
Ta hăy so sánh với điện trường, từ trường và trọng trường để hiểu thêm.
Nào giờ chúng ta cứ nghĩ không gian là khoảng không, coi như không là ǵ cả. Và trong không gian đó chứa các vật thể, từ nguyên tử cho đến các thiên hà. C̣n bản thân không gian th́ chẳng là ǵ cả. Nhưng sự t́nh không đơn giản như vậy! Không gian là MỘT CÁI G̀ ĐÓ rất kỳ lạ.
Khi các electron chạy theo dây dẫn th́ chung quanh dây, không gian thay đổi theo cấu trúc để biến thành ĐIỆN TRƯỜNG.
Khi các phân tử Fe3O4 (oxid sắt từ) phân cực âm dương và nằm xếp thành một chiều th́ cả khối sắt đó trở thành nam châm và không gian chung quanh nó thay đổi cấu trúc để biến thành TỪ TRƯỜNG. Nhhững thanh sắt lọt vào trường này sẽ bị hút .
Khi các hạt neutron và proton hút chặt nhau và tạo thành nhân của nguyên tử, không gian chung quanh nó thay đổi cấu trúc để biến thành trọng trường.
Einsteins lừng danh v́ ông dám nói rằng chung quanh một thiên thể, không gian bị cong, ánh sáng qua gần thiên thể sẽ bị đổi hướng. Kết quả thực nghiệm hoàn toàn chính xác. Như vậy, không gian là một cái ǵ không phải không? Nó rất nhạy cảm theo cấu tạo của vật chất mà nó chứa đựng.
Einsteins bỏ bao nhiêu năm cuối đời để đi t́m sự đồng nhất của các loại trường, và ngày nay đề tài đó vẫn là sự thách đố lớn cho nhân loại (xin xem Nh́n vào vũ trụ, Chơn Quang)
Trở lại, khi các phân tử hữu cơ phức tạp hợp thành tế bào, không gian chung quanh nó trở thành một trường mới, đó là trường không gian tâm linh.
Để gọi là tâm linh, nó phải có tính chất HIỂU-BIẾT, CẢM ỨNG. Rồi vùng tâm linh này được củng cố theo sự phát triển của cơ thể và càng ngày càng rơ nét. Nó như là cái bóng của thể xác, giống với thể xác, nhưng tồn tại lâu hơn thể xác và vi diệu hơn thể xác. Dần dần nó có h́nh dáng in hệt như cái thể xác mà nó trùm phủ. Đồng thời, hay hơn thể xác, nó tỏa ra chung quanh một vầng hào quang vô h́nh. Người có tinh thần vững mạnh, hào quang đó sáng. Người có tinh thần yếu, hào quang mờ. Người có tâm hồn cao cả, hào quang đẹp. Người có tâm hồn hèn hạ, hào quang xấu .
Giống như ta đứng giữa núi rừng âm u và hét lên một tiếng. Những tiếng vang sẽ kéo dài thêm một quăng sau khi tiếng hét đă tắt. Cũng vậy, thể xác ta xuất hiện và linh hồn thành h́nh theo đó, nhưng linh hồn sẽ tiếp tục tồn tại sau khi thể xác đă chết .
Với người b́nh thường, linh hồn và thể xác là bất khả phân ly. Những tế bào thần kinh nhậy cảm và nhịp cầu mới giữa thể xác và linh hồn. Hệ thống kinh huyệt vô h́nh theo Ư thức học Đông phương là nhịp cầu mới giữa linh hồn với thể xác. Mỗi hoạt động của tế bào năo tương ứng với sóng rung động của linh hồn. Chính Tưởng ấm làm sợi dây buộc linh hồn và thể xác. Khi Tưởng ấm dừng hoạt động, linh hồn có thể tách ra độc lập với thể xác. Một người ngồi thiền dừng được vọng tưởng (tắt h́nh ảnh và lời nói) một cách vững chắc, cơ thể xuất hồn vân du nơi khác. Nhà thiền gọi là Du hí Tam muội.
Linh hồn có Sắc ấm (h́nh dáng); có Thọ ấm để chịu đau khổ địa ngục hay hửơng hạnh phúc cơi trời, nhưng ít bị ảnh hưởng bởi vật chất trần gian như mưa gió, lửa, tường vách... có Hành ấm để cho Bản ngă hoạt động bằng ư niệm gốc; có Thức ấm vi diệu biết nhiều chuyện vượt hơn b́nh thường.
3. SAU KHI CHẾT :
Đối với người chết, thời gian tồn tại của linh hồn không giống nhau. Có người tồn tại trong thoáng chốc rồi linh hồn sẽ tắt mất khi đă xuất hiện sự sống ở bào thai mới. Có người tồn tại vài tháng, có người vài năm, vài chục năm. Với người sinh về cơi trời th́ thời gian tồn tại ở thế giới siêu h́nh chư thiên là vô cùng lâu dài. Khi đă đến duyên chuyển thân vào thai mới, lúc tinh trùng của cha lọt vào trứng của mẹ th́ linh hồn cũ tan hoại v́ sự sống tiếp sau vừa h́nh thành nối tiếp. Linh hồn bị cuốn hút về phía cha mẹ và tắt biến ngay khi trứng thụ tinh. Thời gian này đồng thời làm ta tưởng như linh hồn nhập vào thai mới.
Đối với người lúc sống có tinh thần yếu đuối, sau khi chết, linh hồn họ dật dờ, không ảnh hưởng đến ai, và không bao lâu th́ tắt biến để qua kiếp sống mới.
Đối với người lúc sống có tinh thần mạnh mẽ, thường làm những việc lớn lao, sau khi chết, linh hồn họ có năng lực mạnh, có thể ảnh hưởng đến người sống bằng cách tác động vào tư tưởng người sống, họ tồn tại lâu trong thế giới siêu h́nh. Chúng ta nói linh hồn tác động vào người sống như sau.
Thứ nhất, do thoát khỏi sự tŕ kéo chậm chạp của Tưởng ấm nên Hành ấm của họ rất mạnh. Họ dùng ư niệm buộc người sống phải khởi ư nghĩ như thế này, phải làm như thế kia. Nhiều khi có những tư tưởng không phải do chính chúng ta khởi lên mà do sự tác động vô h́nh của một linh hồn nào đó. Có những lúc trong một gia đ́nh chợt trở nên gắt gỏng gây gỗ với nhau. Coi chừng không phải tại người sống.
Một người phụ nữ ra bến xe để đi miền Tây. Có một chiếc xe c̣n chổ trống và sắp rời bến. Đáng lẽ bà sẽ đi xe đó, nhưng không hiểu sao một ư nghĩ lạ khởi lên trong tâm là không nên đi xe đó. Ư nghĩ đó thôi thúc kỳ lạ khiến bà phải từ chối lời mời của các anh phụ xe. Bà chờ đi xe sau. Trên đường đi bà gặp chiếc xe kia bị tai nạn giữa đường. Đó là bà không có nghiệp bị tai nạn xe. Nói trên nguyên nhân xa, và cũng là do một tác động siêu h́nh của ai đó, nói theo nguyên nhân gần.
Thứ hai, với những linh hồn mạnh, họ có thể hiện thành một h́nh hài ra trước mắt người sống, hoặc họ tác động lên các vật thể của thế giới vật chất.
Tưởng ấm làm tŕ trệ tâm thức, làm Hành ấm và Thức ấm bị ngăn ngại không phát huy tác dụng siêu việt của nó. Linh hồn cũng giống như một thiền giả thoát được Tưởng ấm, có được Hành và Thức ấm vượt hẳn thường t́nh. Linh hồn luôn luôn biết rơ tâm tư ư nghĩ, việc làm của con người. Chúng ta chỉ dấu ư nghĩ và việc làm của ḿnh đối với người sống chứ không dấu các linh hồn trong thế giới siêu h́nh, cũng như không thể dấu những người đă đắc định sâu xa. V́ thế, hăy giữ tâm hồn ḿnh trong sạch v́ có nhiều linh hồn chung quanh biết rơ chúng ta lắm đấy.
Đối với người sống, chúng ta cho rằng thế giới này là thực hữu, c̣n thế giới siêu h́nh là cơi vật vờ, mờ mịt, tạm thời, chỉ khi linh hồn được đầu thai để làm người mới là hạnh phúc. Nhưng những linh hồn trong cơi thế giới siêu h́nh th́ ngược lại! Họ thấy rằng thế giới vật chất này là tạm bợ, nặng nề, khó chịu, c̣n sống chỉ bằng linh hồn mới sáng suốt và tự tại hơn. Nhất là những thiên tử cơi trời th́ càng thấy thế giới vật chất của con người là rác rưởi (xem Bát Nhă, Chơn Quang). Nhưng dù sao luật vô thường cũng chi phối tất cả. Đến lúc nào đó th́ linh hồn cũng tan biến để một kiếp sống khác ở thế giới vật chất được h́nh thành.
4. VÀO THAI MỚI :
Nhiều khi chúng ta nghĩ rằng đầu thai tức là linh hồn nhập vào thai mẹ. Sự thật không phải như vậy.
Thai mới được thành lập như sau:
Khi đang c̣n ở kiếp sống trước, chúng ta đă từng giờ từng phút tạo nên kiếp sau bởi ư nghĩ, lời nói và việc làm. Một nghiệp thiện tạo thành một niềm vui ở kiếp sau. Một nghiệp ác tạo thành một nỗi khổ ở kiếp sau. Một ân nghĩa với ai tạo thành một nhân duyên ở kiếp sau. Một ước mơ tạo thành một hành động ở kiếp sau. Vô số nghiệp đă vẽ nên dần dần nên h́nh ảnh của kiếp sau. (Xem Nghiệp và kết quả, Chơn Quang). Do đó, thân ở kiếp sau không c̣n là một sự lựa chọn sau khi chết nữa mà đă được qui định từ đời sống của kiếp trước.
Suốt kiếp sống bảy tám mươi năm, chúng ta đă tạo vô số nghiệp nhân thiện ác, thương người này, ghét người kia, ưa cái này, chán cái nọ... Những nghiệp nhân như thế đă quy định cho đời sống sau này, chúng ta sẽ sinh vào gia đ́nh nào, tên họ ra sau, giàu nghèo, khổ vui, học hành, bạn bè, quốc gia,...
Rồi chúng ta chết !
Sau đó, đời sống tâm linh (linh hồn) theo quán tính và theo tính chất kéo dài lâu hơn thể xác, đă tồn tại thêm một thời gian nữa. Có người thời gian tồn tại của linh hồn rất ngắn ngủi, vài giờ, hoặc vài ngày; Có người linh hồn tồn tại đến vài năm, vài mươi năm. Trong thế giới tâm linh đó, họ tạo thêm một số nghiệp thiện ác bằng cách âm thầm giúp đỡ hay phá phách người sống, âm thầm thanh lọc nội tâm niệm Phật tu hành hay tham sân, buồn giận tiếp tục... Đến khi đủ duyên đầu thai, cha mẹ ở kiếp sau gần nhau. Khi tinh trùng cha sắp sửa gặp noăn của mẹ, linh hồn họ bị cuốn hút về đó không ǵ cưỡng lại được. Rồi ngay khi tinh trùng lọt được vào noăn, lập tức linh hồn họ bị tan biến. Đời sống mới tạo xong với h́nh thức một phôi thai nhỏ mà mắt thường không nh́n thấy. Tất cả những Kư ức của linh hồn cũ hoàn toàn biến mất không đem theo được ǵ cho thân sau. Toàn bộ tâm thức ở thân sau hoàn toàn do luật nhân quả tạo thành. Giây phút đó, Abhidhamma gọi là “Tử tâm tối hậu chấm dứt và Kiết sinh thức tối sơ xuất hiện.”
Cái giây phút mà tinh trùng lọt vào noăn cũng chính là lúc linh hồn cũ tan biến.
Rồi bộ năo theo luật nhân quả mà h́nh thành dần dần. Điều chúng ta có thể lấy làm lạ khi thấy rằng từ một bộ năo trinh nguyên chưa được đưa một dữ kiện nào vào, vậy mà vừa mới lọt ḷng mẹ, mỗi đứa bé đă có tính khí, khuynh hướng khác hẳn nhau. Nếu chỉ là những tế bào năo (phần cứng) theo di truyền mà phát triển th́ lẽ ra nó chỉ phát triển khả năng (thông minh hay ngu dốt, Kư ức tốt hay kém,...) chứ chưa thể chứa đựng các khuynh hướng cá tính (phần mềm) được khi nó chưa tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Đứa th́ hiền, đứa th́ dữ, đứa th́ dễ bảo, đứa th́ bướng bỉnh... ngay từ lúc mới chào đời.
Chính luật nhân quả đă làm chuyện này!
Có những người được phước thông minh tài ba, học hành giỏi giắn, kiến thức uyên bác. Nếu nói theo thuyết “TẠNG THỨC”, người ta cho rằng người như vậy đă từng luyện tập học hỏi rất nhiều ở đời trước và Tạng thức đă lưu trữ đem theo sang đời này. Sự thật không phải như vậy.
Có thể một người đời trước rất tài giỏi, học cao, nhưng luôn luôn đố kỵ, ghét người hơn ḿnh, trù dập những nhân tài khác. Chắc chắn qua đời sau họ sẽ là những người ngu đần khờ khạo.
Có thể một người đời trước chỉ là nông phu, nhưng biết đầu tư cho con cái ăn học đàng hoàng, phụ xây cất trường học trong làng, tặng sách vở cho những học tṛ nghèo. Chắc chắn qua đời sau họ sẽ là những người thông minh học giỏi.
Ở đây chỉ có nhân quả chứ không có đem theo.
Cũng có thể một người nhiều đời liên tiếp luôn luôn tài giỏi bởi v́ họ biết truyền đạt hướng dẫn cho kẻ khác một cách chân thành trọn vẹn. Công đức đó khiến họ tài giỏi măi măi, và có thể đi đến vị trí của một thiên tài.
Tính t́nh ở hai đời sống có khi giống hệt nhau mà cũng có khi biến đổi.
Ví dụ, người có nhiều tâm từ ái, hay thương yêu giúp đỡ mọi người, Tâm từ ái đó qui định một khuynh hướng từ ái tiếp tục cho đời sau từ trong Kư ức.
Ví dụ, người có tính t́nh khô khan thô lỗ, họ cũng gây thành một loại nghiệp nhân khiến cho Kư ức đời sau xuất hiện tiếp khuynh hướng khô khan thô lỗ.
Đó là trường hợp giống nhau.
Trường hợp ngược lại. Ví dụ, một người có tính t́nh ôn ḥa nhă nhặn, nhưng hay chỉ trích chê bai những người nóng nảy. Đời sau Kư ức của họ có khuynh hướng nóng nảy. Thế là tính t́nh đời trước và đời sau này không giống nhau.
Ví dụ, một người có tính hẹp ḥi ích kỷ , nhưng biết chân thành ca ngợi những người có tâm hồn quảng đại. Đời sau trong họ xuất hiện tính quảng đại. Thế là tính t́nh đời trước và đời sau không giống nhau . Đa phần th́ tính t́nh ở hai đời rất giống nhau.
Một người thường xuyên tu thiền tập định, qua đời sau tâm hồn tự nhiên an tĩnh thoải mái nhẹ nhàng. Một người thích thơ văn th́ đời sau cũng thích thơ văn.
Không phải một Tạng thức nào đă đem theo khuynh hướng từ đời này sang đời khác, chính tâm niệm của họ đă xây đắp nên một cơ cấu Năm Ấm của đời sau thông qua luật nhân quả.
Người hay chăm lo sức khỏe người khác, hay dùng sức lực để giúp người, đời sau họ sẽ có một Sắc ấm (h́nh hài) mạnh khỏe.
Người hay đem khúc hát lời ca làm rung động tâm hồn mọi người, đời sau họ sẽ có một Thọ ấm nhạy cảm. Người hay làm bận tâm người khác, đời sau sẽ có một Tưởng ấm lăng xăng.
Người hay dùng ư chí, hay tập trung tinh thần, hay tự kỷ ám thị, đời sau sẽ có một Hành ấm mạnh mẽ. Những nhà ngoại cảm có năng khiếu bẩm sinh chính là những người đă tu tập rất nhiều từ đời trước. Người tạo phước nhiều, đời sau có trực giác mạnh (Thức ấm).
Người điên là do tạo nhiều nghiệp ác, hoặc do khinh thường người điên, do khinh khi mọi người, hoặc do xúc phạm bậc Thánh, hoặc do gây đau khổ cho nhiều người.
5. CƠI GIỚI SIÊU H̀NH
Đạo Phật cũng như các tôn giáo khác hay nói về các cơi siêu h́nh như thiên đường, địa ngục.... Đó là những cơi hiện hữu mà mắt chúng ta không nh́n thấy được.
Các nhà Vật lư vũ trụ hiện nay cũng nói nhiều về vật chất vô h́nh trong vũ trụ. Họ cho rằng trong vũ trụ c̣n tồn tại một khối lượng cực kỳ lớn các vật chất mà chúng ta không thể phát hiện được bằng các công cụ hiện nay. Chúng ta chỉ đoán qua tính toán lư thuyết.
Một số người có kinh nghiệm cận tử cũng thuật lại về các loại địa ngục, thiên đường mà họ đă đến được. Khi họ có cảm giác như rơi măi xuống phía dưới th́ lát sau họ đến một nơi mà có từng hầm lửa cháy và có nhiều người chen nhau dày đặc la khóc trong đó. Ngược lại khi họ có cảm giác bay lên cao th́ họ sẽ đến một nơi tràn đầy ánh sáng và an lạc. Người trong cơi đó có thâân thể bằng ánh sáng và họ biết được ư nghĩ của nhau chứ không cần ngôn ngữ.
Khi hoà thượng Hư Vân bị các tên lính đánh đến gần chết, ngài ngất đi gần sáu ngày. Đến khi Ngài tỉnh dậy nói rằng :
“Thần thức Thầy đi lên cung trời đao lợi nghe thuyết pháp. Thật là cảnh giới thiền định sâu xa, khổ vui đều xả ! Thuở xưa lúc ngài Hám Sơn Tử Bá thọ h́nh cũng tương tự cảnh giới này, những kẻ chưa chứùng ngộ không thể diễn tả thay được”
Trước đó cũng có lần bị bệnh Hoà thượng thiếp đi gần 8 ngày cũng thấy lên cơi trời Đâu Xuất nghe Bồ Tát Di Lặc thuyết pháp về định Duy Tâm Thức (t́m cái định nhờ biết rơ cấu trúc tâm lư).
Theo đức Phật, những người tạo nghiệp quá nặng phải đoạ địa ngục để chịu trừng phạt. Những người tạo phước quá nhiều sẽ lên cơi trên để hưởng vui. Chúng ta nên hiểu rằng các vị Thiên tử trên cơi trời đều có tâm hạnh đạo đức rất tuyệt vời, người ở thế giới vật chất này không thể bằng được. V́ xưa kia, khi c̣n là con người các vị đă sống cuộc đời rất vị tha, rất nghiêm túc. Không phải chư thiên trên cơi trời măi lo hưởng vui mà quên làm phước đâu. Họ vẫn thỉnh thoảng âm thầm giúp đỡ người trong thế giới này khi họ thấy ai xứng đáng. Có khi trong cơn quẩn bách, chúng ta đă cầu nguyện trời Phật gia hộ giúp đỡ . Nếu thấy chúng ta xứng đáng, Chư thiên sẽ dùng uy lực của ḿnh để gia bị. Nhất là những Phật tử cầu nguyện danh hiệu chư Phật, chư Bồ Tát, Hiền thánh tăng thường làm chư thiên cảm độïng đến giúp đỡ. Đức Phật đă nhập Niết bàn, trong Niết bàn Phật vẫn cảm ứng với tất cả chúng sinh. Tuy nhiên khi chúng ta hướng tâm niệm Phật, cầu nguyện chư Phật, sẽ khiến Chư thiên nhiệt t́nh giúp đỡ . Họ là những người quen nhiệt t́nh làm việc từ thiện một cách vô tư không cần chúng ta biết đến danh tánh. Thế nên hiểu được điều này, chúng ta sẽ thấy ḿnh không bị cô độc trong vũ trụ. Chung quanh chúng ta c̣n nhiều đấng vô h́nh cao cả vẫn hay nh́n chúng ta với ḷng ưu ái . Vấn đề c̣n lại là chúng ta sống làm sao cho xứng đáng với sự thương yêu của họ.
Tuy nhiên niềm tin về cơi giới siêu h́nh dễ tạo ra tâm lư mê tín, dễ tạo ra những cái “Đạo” quái gỡ . V́ thế nhiều nhà tôn gíáo chân chính ít nói đến cơi giới siêu h́nh. Hiện nay trên thế giới càng lúc càng có nhiều đạo mới. Đa số đều khai thác niềm tin về cơi trời. Họ tô vẻ đủ chuyện thần bí và tự cho ḿnh là người liên lạc được với thần thánh rồi kêu gọi mọi người phải quy phục họ để được thần thánh cứu giúp. Họ thích khai thác cái sợ hăi về ngày tận thế để chiêu dụ tín đồ.
Đạo Phật khác với các tôn giáo khác ở điểm này. Tuy có nói đến cơi giới siêu h́nh như cơi trời, cơi địa ngục, nhưng đạo Phật vẫn lấùy luật Nhân Quả Nghiệp báo là nền tảng, chứ không lấy một thần linh nào có quyền năng thưởng phạt. V́ thế, hăy kệ cơi trời và địa ngục, con người cứ phải thanh lọc nội tâm ḿnh và đối xử tốt với nhau rồi mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến.
Do đó nếu chúng ta thấy một tôn giáo nào quá chú trọng đến ân sủng của thần linh, chúng ta hiểu ngay tôn giáo này không giống với đạo Phật và dễ đưa con người đến với mê tín, thậm chí cuồng tín.
Biết có cơi giới siêu h́nh nhưng không bận tâm v́ cơi giới siêu h́nh, chỉ lấy luật Nghiệp báo làm chỗ dựa, đó là người Phật tử chân chính.
Nhất là người tu thiền mà quá hướng tâm về cơi giới siêu h́nh sẽ dễ bị ảo ảnh lừa gạt. Khi tâm họ được một chút thanh tịnh, niềm tin và mơ ước “bắt được liên lạc” với thần thánh từ trong Kư ức sẽ khởi lên. Màn ảnh Tưởng ấm sẽ hiện đủ thứ cảnh giới lạ lùng. Mà Tưởng ấm là sự ràng buộc. Nên Tưởng ấm hiện lên h́nh ảnh và lời nói tức là sự thốâi chuyển đă xuất hiện, thậm chí là sự nguy hiểm cũng gần kề. Nhiều người phát bệnh tâm thần v́ chạy theo Tưởng ấm như thế.
( c̣n tiếp )
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
minhtam Hội viên

Đă tham gia: 16 November 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 132
|
| Msg 11 of 13: Đă gửi: 02 October 2005 lúc 10:58am | Đă lưu IP
|
|
|
Tiếp theo
PHẦN III
NHỮNG HIỆN TƯỢNG
LIÊN QUAN GIỮA NĂM ẤM
I. MỘNG BÁO ĐIỀM
Rất nhiều người nằm mộng thấy báo những sự việc sắp xảy ra và rồi sự việc diễn tiến đúng như cơn mộng. Có lần em tôi, trước ngày đi thi, nằm mộng thấy cảnh tượng trong pḥng thi, cô giáo mặc áo ǵ viết lên bảng đề thi ra sao. Đến ngày thi, sự việc xảy ra không khác chút nào.
Ông thân tôi vốn là chuyên viên vô tuyến điện tử. Thuở nhỏ nơi vùng thôn quê hẻo lánh ở Tây Ninh, ông mơ thấy ḿnh đang loay hoay cầm món này gắn qua, món kia gắn lại, rồi cầm cả cái máy lên đưa vào tai nghe tiếng từ trong đó phát ra. Ông không thể giải thích giấc mơ kỳ lạ đó cho đến khi ông chọn nghề điện tử.
Rất nhiều và rất nhiều người có giấc mộng báo điềm như vậy. Lại có cả những trường hợp nhờ giấc mơ mà thủ phạm giết người bị khám phá nhanh chóng.
Một chiếc máy bay rớt, không ai t́m ra địa điểm. Một cô gái, qua giấc mơ mộng, đă biết và hướng dẫn đoàn người t́m đúng nơi máy bay đă rơi.
Ở đây, chính Thức ấm đă biết trước sự kiện mặc dù về mặt Ư thức chưa hay biết ǵ. Rồi, trong giấc ngủ, Hành ấm dựng lên một giấc mơ chiếu vào màn ảnh Tưởng ấm để thuật lại cho Tưởng ấm biết cái mà Thức ấm phát hiện.
Không phải một thần linh nào đă đến báo mộng cho chúng ta, chỉ là Vô thức của chúng ta phát hiện và báo lại cho Ư thức biết bằng h́nh thức một giấc mơ.
Trên đây là một loại giấc mơ báo điềm cụ thể. C̣n có những giấc mơ báo điềm một cách biểu tượng không rơ ràng, đ̣i hỏi chúng ta phải suy luận mới hiểu được.
Như có người nằm mơ thấy răng rụng th́ biết người thân quyến thuộc bị nạn. Có người nằm mộng thấy giẫm phải phân th́ sắp gặp tài lộc. (H́nh như Vô thức cho rằng tiền bạc th́ bẩn thỉu?). Có người nằm mơ thấy bơi trong nước, biểu tượng đắm đuối vào t́nh yêu. Có người mơ thấy mặt trời chói sáng, trí tuệ và vinh quang hiển lộ. Có người mơ thấy rắn, dục t́nh bị kích động.
Mẹ tôi có kể lại ngày trước ở Huế có một ông cụ chuyên giải thích những giấc mộng giùm cho mọi người. Một bà nằm mộng thấy heo kêu. Ông bảo sắp có ăn. Đúng là bà kia được người quen gửi tặng nhiều thức ăn. Bà lại nằm mơ thấy heo kêu. Ông bảo sắp có mặc. Đúng là bà kia nhận được nhiều vải vóc quần áo. Bà lại nằm mơ thấy heo kêu. Ông bảo sắp bị đánh. Quả nhiên chuyện gây gổ xảy ra và bị hàng xóm đánh. Mọi người hỏi ông v́ sao cũng thấy heo kêu mà ông giải thích ba lần khác nhau như vậy. Ông đáp th́ có ǵ lạ, cho ăn cho mặc mà c̣n kêu nữa th́ bị đ̣n!
Có người mộng thấy ông Địa đến mách rằng con ông ở xa bị bệnh nặng. Thức dậy, ông phân vân khăn gói đi thăm. Quả nhiên con ông bị bệnh. Ở đây không hề có ông Địa nào đó đến mách bảo trong giấc mơ. Chỉ là Hành ấm dựa vào niềm tin của ông ta, v́ ông rất tin có ông Địa, rồi dựng lên giấc mơ có ông Địa đến mách bảo.
Tương tự, có người thấy tổ phụ đă chết từ lâu về dạy việc trong nhà, v́ với người này, tổ tiên vẫn c̣n ngự trị ở một thế giới siêu h́nh nào đó mà vẫn thường chăm sóc con cháu. Hành ấm đă dựa vào niềm tin có trong Thức ấm để dàn cảnh trong chiêm bao.
2. LINH CẢM
Có rất nhiều người, nhất là phụ nữ thường linh cảm biết được những chuyện mà tai mắt không nghe thấy. Ở đây, họ không cần giấc mơ báo điềm mà biết thẳng tắt từ trong tâm. V́ thế khả năng linh cảm này c̣n được gọi là TRỰC GIÁC.
Người vợ chợt linh cảm rằng chồng đă phải ḷng với một cô gái khác. Bà bí mật theo dơi và bắt được quả tang.
Vừa nh́n thấy người khách lạ, ông Năm đă đoán được bản chất tính t́nh của anh. Đôi mắt tinh anh chứa đựng sự sắc sảo, nhưng vẻ khô khan trong đó nói lên sự thiếu thốn nghèo khổ.Khả năng đánh giá con người của ông Năm không do ai dạy, tự trực giác của ông nhận biết mà thôi.
Một lần, người sĩ quan công an tên Tuấn dẫn một cô gái tên Hồng đến Trường Đại Học Tổng Hợp Khoa Sinh Vật, nhờ các giảng viên giải thích giùm hiện tượng của cô gái tên Hồng. Cô Hồng có thể đoán được một cách chính xác người khác đang nghĩ ǵ. Bốn giảng viên trên bàn các vật dụng như : sách, viết, thước.... rồi yêu cầu cô sang pḥng khác. Họ yêu cầu nói lên trong tâm họ đang chọn món đồ ǵ. Cô đồng ư với điều kiện các giảng viên phải nghĩ đến món đồ đó trong đầu. Từng giảng viên thay nhau thí nghiệm. Ở bên đây, họ vừa nghĩ đến cuốn sách th́ bên kia tiếng cô gái vang lên "cuốn sách". Họ vừa nghĩ đến cây viết th́ tiếng cô gái vang lên "cây viết". Suốt cuộc thử nghiệm, cô gái không bị lầm lẫn lần nào.
Các giảng viên nói với người công an rằng vấn đề này đang được giới khoa học nghiên cứu và gọi đây là năng lực hoạt động của Trường Sinh học, một Trường mới c̣n gây nhiều tranh căi. Anh công an thú thực rằng chính anh cũng có khả năng tương tự dù không bằng cô gái. Các tội phạm không thể dấu anh điều ǵ. Trực giác mạnh là ǵ?
Như chúng ta đă biết, ở phần ngoài Ư thức (conscious), Thức ấm chia làm 6 thức. Sáu thức này biết bằng giác quan và biết bằng tư tưởng, đó là cái biết của người b́nh thường. Ở phần trong Vô thức ( subconscious), Thức ấm là cái Biết trực giác. Sở dĩ Trực giác của Thức ấm bên trong Vô thức không phát huy được năng lực của ḿnh v́ Tưởng ấm làm tŕ trệ ngăn ngại. Người nào mà h́nh ảnh và lời nói cứ hiện lên trong Tâm thường xuyên th́ Trực giác sẽ kém. C̣n người nào có Trực giác mạnh th́ hoặc do tu tập khắc phục Tưởng ấm, hoặc bẩm sinh Tưởng ấm đă yếu sẵn nên Trực giác dễ phát khởi.
Vụ chiếc tàu Titanic bị đắm năm 1912 đă được nhà văn Anh Morgan Robertson miêu tả tai nạn một cách tỉ mỉ trước đó 14 năm. Nhiều người khác cũng có linh cảm chiêm bao thấy tai họa xảy ra trước khi tàu rời Anh đi về phía Mỹ.
Các nhà chính trị thiên tài, khi c̣n phước, cũng có khả năng đoán được dụng ư của đối phương để rồi t́m ra cách chống đỡ. Lănh tụ *** c̣n để lại nhiều giai thoại về tài tiên tri các sự việc sắp xảy ra. Người nữ thường có trực giác mạnh hơn người nam. Nơi người nữ, khốí T́nh cảm và Thức ấm mạnh, trong khi nơi người nam khối Hành ấm suy luận mạnh,
Loài thú cũng vậy, Ư thức của chúng rất kém nhưng bản năng rất mạnh. Chúng có trực giác khác người. Cái thông minh lạ thường của cá heo là do trực giác hơn là do Ư thức suy luận. Có những con mèo già, khi người chủ vừa khởi ư muốn giết thịt, đă bỏ nhà đi biệt tăm. C̣n những con thú nào không có trực giác th́ ngu vô cùng v́ chúng vốn kém Ư thức suy luận.
3. ĐỒNG CỐT
Hiện tượng đồng cốt khá phổ biến từ Tây sang Đông, từ kim chí cổ. Một người chợt mất đi nhân cách của ḿnh, thay vào đó một nhân cách mới mẻ, tự xưng ḿnh là Thần Thánh từ trên trời xuống nhập xác, hoặc thân nhân đă chết trở về. Khi lên đồng như vậy họ có thể tiên tri và chữa bệnh tài t́nh. Một anh bạn họ Trần của tôi có để tâm t́m hiểu hiện tượng này. Anh đến gặp một người đồng xưng là Quan Thánh. Anh lại đến gặp một người khác cũng xưng là Quan Thánh. Tuy nhiên anh tự hỏi, nếu hai ông Quan Thánh chỉ là một th́ tại sao ông thứ hai không nhận ra anh khi ông đă gặp anh từ xác người đồng thứ nhất. Như vậy có Quan Thánh nào từ thế giới siêu h́nh trở về nhập xác hay đó chỉ là sản phẩm của mỗi người lên đồng? Sự nhận xét của anh rất đúng. Không hề có một ông Quan Thánh đến từ thế giới siêu h́nh, mặc dù ông diễn tả cơi trời rất hấp dẫn. Những người đồng cốt là người có cấu trúc năo bộ khác lạ, có thể gọi là hơi trục trặc. Hành ấm của họ trong những lúc phát tác mạnh, đă dựng lên một Bản ngă mới che lấp cái Bản ngă cũ (Ư thức cũ). Và cái Bản ngă mới này tự xưng đủ thứ theo sự ham muốn hoặc niềm tin... Nếu họ thường ấp ủ niềm tin về Thần Thánh, khi lên đồng cái ngă mới sẽ tự xưng là Thần Thánh. Nếu họ thường tin về sự tồn tại của thân nhân đă chết, khi lên đồng, cái ngă mới sẽ tự xưng là thân nhân cũ. Sức mạnh của Hành ấm rất dữ dội, nó hoàn toàn đủ sức dựng lên một cái ngă mới để che lấp Ư thức cũ. Khi đó, Hành ấm c̣n có thể tiên tri, chữa bệnh, đâm dao vào người, đi trên lửa đỏ.v.v... Hành ấm là nơi phát khởi thần thông nên những chuyện đó là b́nh thường khi nó khởi tác dụng.
Có lần tôi gặp một cô thầy thuốc khi lên đồng tự xưng là đứa con trai bị chết. Ngoài việc diễn tả cơi Phật rất đẹp đẽ khác lạ, c̣n những điều khác th́ hoàn toàn giống như cô mà thôi. Nghĩa là khả năng của cô cũng như lúc cô lên đồng không hơn kém là mấy. Cô biết xem mạch, th́ "đứa con" cũng biết xem mạch. Cô biết những việc trong thân tộc th́ "đứa con" cũng biết tương tự.
Một cô Phật tử trẻ thường lên đồng tự xưng là Thái Tử Long Cung. Khi lên đồng "Thái Tử" rất dung hữ bạo tợn, có khi cầm dao rượt cả nhà chạy vắt gị lên cổ. Cô Phật tử được gia đ́nh đưa đến gởi ở một ni viện. Sư cô giáo thọ tưởng thật, hết sức lấy lời khuyên nhủ bảo "Thái Tử" đừng về nhập làm khổ cô gái nữa. "Thái Tử" nghe lời, bỏ xác, chết để đầu thai làm người. Cô gái khỏi bệnh, ai cũng vui mừng. Nhưng thời gian sau cô lại lên đồng như cũ. Thật ra, tôi có dịp t́m hiểu th́ thấy rằng cô gái này vốn có tính khí như con trai. Cô học vơ Thiếu Lâm, luyện bát đoạn cầm, phóng xe Honda như bay, chỉ toàn mặc đồ con trai, hớt tóc ngắn. Khi Hành ấm phát tác, một Bản ngă mới xuất hiện, nó cũng chỉ lập lại khuynh hướng đàn ông tiềm tàng từ trước mà thôi. Không hiểu được điều này th́ dù cho "Thái Tử" có bỏ đi, hiện tượng đồng cốt vẫn chưa hết. Nhiều người lên đồng chuyên nghiệp để sinh sống th́ c̣n tệ hại hơn nữa. Họ bày vẽ cúng kiếng đủ thứ để moi tiền người dễ tin.
Rồi cũng có trường hợp Hành ấm dựng một Bản ngă mới nhưng không che lấp hết Ư thức cũ. Trường hợp này người lên đồng vẫn c̣n biết ḿnh đang nói ǵ, làm ǵ, nhưng không cưỡng nổi sức mạnh của Hành ấm. Họ biết miệng ḿnh lảm nhảm nói toàn chuyện thần bí, tay chân múa may kỳ cục, nhưng đành xuôi theo. Một anh sinh viên trẻ bỗng tự xưng là đấng Vô Thượng Tôn. Anh leo lên bàn thờ ngồi và bắt mọi người đảnh lễ ḿnh. Sau này anh b́nh thường trở lại, bạn bè hỏi anh lúc làm như vậy anh có biết không. Anh đáp biết nhưng không cưỡng lại được.
Đây là trường hợp từ lâu anh huân tập ước mơ thành Phật với những danh hiệu cao quư và những vinh quang của quả vị Phật. Khi Hành ấm phát tác nó chỉ thực hiện ước mơ ngủ ngầm của anh mà thôi. Nhiều người không hiểu điều này cứ cho là anh bị ác ma nhập.
Hành ấm vốn là nơi xuất phát thần lực thế nên khi lên đồng, người này có khả năng làm nhiều việc dị thường. Một anh thầy thuốc tâm sự mỗi khi bị "nhập" anh chữa bệnh hay hơn b́nh thường. Những người khác c̣n có thể nói chuyện quá khứ vị lai.
Cũng có những trường hợp một linh hồn khác đủ sức che lấp Tâm thức của người sống và nhập vào đấy để tiếp xúc với con người. Thường là những người có tinh thần yếu đuối mới dễ bị một linh hồn bên ngoài lấn ép như vậy. Nhưng nếu chúng ta không đủ con mắt để nh́n th́ rất khóbiết đâu là thật đâu là giả.
4. MỘNG DU
Mộng du hay c̣n gọi là miên hành là chứng bệnh người đang ngủ bỗng trỗi dậy đi lang thang hoặc làm một số công việc mà chính họ không hề hay biết.
Một lần, cơ quan Lâm nghiệp Liên Xô thả hai chuyên viên lâm học, một già một trẻ, vào khu rừng cần nghiên cứu. Họ dựng lên một căn nhà, mỗi ngày đi vào rừng để nghiên cứu cây cỏ. Hằng tháng có máy bay trực thăng từ cơ quan đến để tiếp tế lương thực cho họ, đồng thời lấy về những báo cáo của họ. Hai người bạn này rất thương mến nhau. Giữa khu rừng hoang vắng họ là niềm sưởi ấm cho nhau.
Chợt một hôm người bạn già ngă bệnh và mất đột ngột. Người bạn trẻ vô cùng đau đớn xót thương. Anh ôm xác người bạn già khóc măi. Nhưng cuối cùng vẫn phải đem chôn. Sáng hôm sau thức dậy anh kinh hăi nh́n thấy xác người bạn già nằm bên cạnh. Anh đem chôn lại kỹ hơn, dằn đá lên trên, khi ngủ anh gài cửa cẩn thận hơn. Nhưng sáng hôm sau, xác người bạn già vẫn nằm bên cạnh. Anh đem chôn trở lại, dằn đá nhiều hơn, vào nhà gài cửa thật kỹ. Suốt ngày hôm đó anh sống vật vờ, mờ mịt trong sợ hăi.
Sáng hôm sau thức dậy thấy xác người bạn già bên cạnh, anh đă đứng tim chết v́ kinh hoàng tột độ. Khi máy bay của cơ quan đến nh́n hai cái xác trong nhà, họ t́m thấy tập nhật kư của anh. Máy bay mang xác hai người về khám nghiệm. Các Bác sĩ t́m thấy nguyên nhân là cơn mộng du của anh chuyên viên trẻ. Trong giấc ngủ, chính anh đă trỗi dậy mở cửa, đào mồ, mang xác người bạn của ḿnh vào đặt bên cạnh.
Mộng Du là ǵ ?
Đó là bệnh lư trong năo bộ. Với người này có trục trặc trong cấu trúc năo khiến cho khi ngủ, Ư thức mê mờ, chợt Hành ấm trong Vô thức trực tiếp điều khiển thân thể trỗi dậy bước đi làm việc mà không báo cho Ư thức biết. Ư thức không hay biết ǵ v́ c̣n ch́m lắng trong giấc ngủ, nhưng Hành ấm trong Vô thức vẫn hoạt động mạnh và "qua mặt" Ư thức.
Với anh chuyên viên trẻ, t́nh thương đối với người bạn già quá mănh liệt (T́nh cảm thuộc về Hành ấm), sự đau đớn quá sức đă gây rối loạn thần kinh năo. Thế rồi khi ngủ, Hành ấm đă hành động theo T́nh cảm sâu kín của ḿnh là đào lấy xác bạn đặt lên nằm bên cạnh.
Ư thức của anh vô cùng sợ hăi hiện tượng kỳ là như là ma quỷ này nhưng Vô thức vẫn tỉnh bơ tái diễn hành vi cũ. Qua hiện tượng đồng cốt và mộng du, chúng ta thấy trong bản thân ḿnh giống như có hai con người khác biệt, một của Ư thức và một của Vô thức. B́nh thường th́ hai phần tâm thức này hỗ trợ nhau, nhưng khi trục trặc hai phần đó lại tương phản với nhau. Và như thế chúng ta càng thấm thía ư nghĩa Vô Ngă mà Đức Phật đă nói.
Có những người trong cơn mộng du đi lên vách tường như đi trên mặt đất, nghĩa là người của họ thẳng góc với vách tường và song song với mặt đất. Có người đi hẳn lên trần nhà hai bàn chân bước từng bước chặt chẽ trên trần trong khi đầu hướng về mặt đất.Có những người leo lên lầu bước ra đường dây điện và đi trên dây điện như những người hát xiệc đi dây.
Lúc này Hành ấm hoàn toàn điều khiển hành động của họ, và như đă nói, sức mạnh của Hành ấm thuộc về thế giới tâm, có thể phá vỡ những quy luật vật lư thông thường.
5. NỘI CÔNG
Hiện nay các báo chí thường đề cập đến Nội công (Inner Strength) của vơ thuật Trung Hoa. Người luyện nội công không có một bề ngoài vạm vỡ nhưng ẩn chứa bên trong một sức mạnh phi thường. Một ông lăo họ Phù ở Huế có dáng người nhỏ nhắn, đi xem hội chợ của Pháp tổ chức; thấy người Tây đen thách mọi người đấm vào cân đo sức mạnh. Cái cân đo sức quả đấm là dụng cụ dành cho các vơ sĩ Quyền Anh chuyên sử dụng quả đấm. Ông lăo bỗng nổi máu anh hùng đến xin dự. Nh́n dáng người mảnh khảnh của ông, gă Tây đen cười hô hố, cho rằng ông không thể thắng nổi cánh tay vạm vỡ của gă. Nhưng đến khi bị ông lăo vung quả đấm cái cân bị găy v́ quá tải trước đôi mắt kinh ngạc của gă Tây đen. Một lần ông lăo biểu diễn cho các cháu ḿnh xem công phu "cách không đả ngưu". Con trâu vừa đi ngang bên ngoài ông xỉa hai ngón tay về phía nó. Con trâu rống lêân một tiếng đau đớn rồi vùng chạy ra xa, trong khi bên hông hai lỗ lủng rỉ máu. Người cháu của ông, được truyền thụ khí công, đưa cánh tay mềm mại ra và sáu bảy lực sĩ không bẻ quặp lại được. Nếu chúng ta biết rơ phương pháp luyện nội công th́ chúng ta sẽ không ngạc nhiên về hiệu quả kỳ lạ của nó. Người luyện nội công phải có một sự an tĩnh cao độ của tâm hồn (điều kiện để phát huy sức mạnh của Vô thức). Tâm càng an tĩnh th́ nội lực càng thâm hậu. Kế đó họ hít thở nín thở rồi dùng ư chí dồn lực về ḷng bàn tay hoặc đầu ngón tay hoặc bất cứ chi phận nào. (Ư chí cũng là tính chất của Hành ấm). Tập như vậy lâu ngày th́ nội lực tích tụ tiềm tàng trong cơ thể. Khi cần sử dụng sức mạnh sẽ phát huy mănh liệt. Và như thế, sức mạnh của nội công chính là tác dụng của Hành ấm.
Người luyện nội công thâm hậu có thể truyền nội lực của ḿnh để chữa bệnh cho người khác. Thay v́ dùng sức mạnh ở đầu ngón tay hay ḷng bàn tay, họ dùng ư chí đưa luôn sức mạnh sang cơ thể người bệnh vào những huyệt đạo cần thiết. Sức của bắp thịt th́ không thể rời khỏi thân thể, nhưng sức của tinh thần th́ không bị hạn chế, có thể rời khỏi thân thể để truyền qua thân thể khác.
Người luyện nội công lâu ngày (khổ luyện) có thể dùng ư chí làm cho người ḿnh nhẹ bớt để nhảy cao hoặc chạy nhanh hơn người thường, mà người Trung Hoa gọi là thuật khinh công.
Tuy nhiên v́ sử dụng ư chí nhiều quá, Bản ngă sẽ bốc khởi dữ dội. Người này dễ phát sinh tật nóng nảy và tự cao. Những bậc đại sư về nội công luôn luôn là những người siêng năng rèn luyện định lực, nhờ định lực để hóa giải bớt ngă chấp. Thế nên, đỉnh cao của nội công cũng chính là Đạo, con đường siêu thoát.
6. HIỆN TƯỢNG DZUNA
Những năm gần đây báo chí cũng đưa tin về bà DZUNA, người Liên Xô, có đôi bàn tay kỳ diệu, có thể ḍ bệnh và chữa bệnh không cần đến phương tiện khác. Công cuộc đổi mới chính trị tại Liên Xô đă cho phép ngành Y tế của nước này sử dụng và nghiên cứu hiện tượng DZUNA một cách nghiêm túc. Rồi không riêng bà DZUNA, khắp nơi cũng nổi lên nhiều nhân vật khác cũng có đôi bàn tay kỳ diệu tương tự. Khác với người luyện nội công phải khổ công tu luyện mới có sức mạnh để chữa bệnh cho người khác, những nhà ngoại cảm này có khả năng bẩm sinh không cần luyện tập. Nếu luận theo luật nhân quả Nghiệp báo, có lẽ những nhà ngoại cảm như vậy đă từng tu tập ở nhiều đời trước và kết quả hiện ra ở đời này. Những nhà ngoại cảm đều giống nhau một điểm là rất dễ nhiếp tâm vào định để khắc phục sự hoạt động của Tưởng ấm. V́ không bị Tưởng ấm làm ngăn ngại nên Hành ấm phát huy năng lực phi thường vượt khỏi những qui luật vật lư . Chúng ta nên để ư điểm này , khi mà Tưởng ấm c̣n hoạt động làm tŕ trệ Hành ấm th́ những mệnh lệnh của Hành ấm chỉ điều khiển cơ thể theo các qui luật vật lư thông thường . Khi Tưởng ấm dừng hoạt động , phần Hành ấm ch́m sâu trong Vô thức sẽ trỗi dậy và phát huy năng lực rất đặc biệt mà chúng ta gọi là thần thông. Sức mạnh tinh thần của DZUNA tập trung nhiều ở đôi bàn tay. Họ có thể truyền sức mạnh tinh thần sang vùng thân thể bị trục trặc của người bệnh và điều kỳ diệu xuất hiện: cơn bệnh chấm dứt ! Những người có khả năng tinh thần đặc biệt như vậy có nghĩa là Tưởng ấm thanh thản nên Hành ấm mạnh hơn người thường. Người Hành ấm mạnh mà Tưởng ấm yếu dễ sinh bệnh đồng cốt hoặc mộng du.
7. THÔI MIÊN
Nhà thôi miên nh́n vào đôi mắt của người bệnh. Người bệnh bỗng từ từ ch́m vào giấc ngủ say sưa. Từ thôi miên có nghĩa là đẩy vào giấc ngủ. Nhưng khả năng của nhà thôi miên không chỉ có bấy nhiêu, họ c̣n có thể sai khiến người khác làm nhiều việc khác nữa. Một nhà thôi miên "gửi" vào Kư ức bệnh nhân một mệnh lệnh là phải ra giữa sân cười to ba tiếng vào trưa hôm sau. Trưa hôm sau người bệnh ra trước sân cười to ba tiếng rồi trở vào, ngạc nhiên tại sao ḿnh lại làm điều ngớ ngẩn như vậy. Một nhà thôi miên khác muốn ân ái với một nữ bệnh nhân, đă gửi một mệnh lệnh vào Vô thức của cô rằng cô phải đến thăm ông ta vào tối ngày mai. Tối ngày mai, cô rời khỏi nhà để đi về phía nhà ông ta. Chợt một người bạn, trong ánh đèn đường, thấy cô đi như ngây dại, đă chận lại hỏi thăm. Nhờ người bạn kích động, Ư thức cô bừng tỉnh và cảm thấy hành động đi về phía nhà thôi miên lúc đêm tối như vậy là vô lư. Nhà thôi miên từ lâu rèn luyện định lực, tâm không tán loạn vào những ư tưởng vẩn vơ, có được sức mạnh tinh thần lớn lao. Với sức mạnh tinh thần này (sức mạnh của Hành ấm) ông ta có thể uy hiếp tinh thần của người khác, buộc họ phải hành động theo ư muốn của ông. Sức mạnh tinh thần của những nhà ngoại cảm tập trung ở ḷng bàn tay, c̣n sức mạnh tinh thần của nhà thôi miên tập trung ở đôi mắt. Ở một tŕnh độ định lực cao hơn, các đạo sĩ Ấn Độ có thể "ra lệnh" cho người khác từ rất xa mà không cần nh́n vào mắt đối tượng. Như đă nói, thế giới tâm của mỗi người phủ trùm, thênh thang khắp nơi. Nhà đạo sĩ nhiếp tâm vào định thật sâu, vượt khỏi Ư thức, nhập vào Vô thức, và khống chế tinh thần đối tượng cách xa cả ngàn cây số. Người đệ tử bỗng sốt ruột khăn gói quày quả về gặp sư phụ mà không biết tại sao. Riêng những nhà thôi miên, v́ khởi mệnh lệnh quá nhiều (ư muốn của Hành ấm) nên Bản ngă bốc khởi theo và kéo theo thêm những bản năng khác. Tờ báo Pháp luật số ra ngày 4/9/1990 phỏng theo tờ tin "Nhidelia" (Liên Xô) đưa ra trường hợp một nhà thôi miên lợi dụng giấc ngủ của người bệnh để cưỡng hiếp. Những phần sau chúng ta sẽ thấy rơ khi một người lạm dụng năng lực của Hành ấm quá nhiều, Bản ngă sẽ bộc khởi với những bản năng thấp hèn của nó. Một nhà thuật sĩ có thần thông thường cũng là người nhiều nóng nảy và tham vọng. Có lẽ v́ thấy được sự nguy hiểm này mà các thiền sư Trung Hoa cảnh giác đệ tử không nên đùa với thần thông. Riêng Phật và các vị ALaHán có thể sử dụng thần thông một cách tự tại v́ cái Ngài đă hoàn toàn vượt khỏi Năm Ấm, ngă chấp đă sạch.
8. BÙA CHÚ
"Thưa thầy, cô và dượng của con bỏ nhau, mong thầy thương t́nh giúp đỡ". Ông thầy gật gù một lát rồi ra giá. Ông ghi tên họ của hai người đang bỏ nhau mà thân tộc muốn hàn gắn. Ông vẽ hai h́nh nhân, một nam một nữ, có kèm tên tuổi phía dưới. Ông thắp nhang đèn trước bàn thờ tổ, lầm rầm khấn vái. Người ông như xuất thần quên hết ngoại cảnh, mắt ông nhắm nghiền, tay ông bắt ấn, miệng ông th́ thầm những câu thần chú. Mỗi ngày ông làm phép như vậy hai lần.Tuần sau, cô và dượng gặp nhau chung sống trở lại.
Một gia đ́nh nọ có chuyện đi xa xin một lá bùa giữ nhà dán phía trong cánh cửa. Một đứa bé vô t́nh đùa giỡn đến đập vào cánh cửa, bỗng bị bệnh nặng, cha mẹ nó vô phương cứu chữa. Họ đem con đến ông thầy bùa khác. Ông xem qua và cho biết nó phạm phải bùa giữ nhà. Ông cũng dùng chú chữa và thằng bé khỏi bệnh.
Bùa chú là ǵ mà có năng lực ghê gớm như vậy ?
Thật ra tự lá bùa vẽ ngoằn ngoèo hay câu chú lâm râm không có một tác dụng ǵ cả. Ở đây tác dụng xuất phát từ tâm lực của ông thầy pháp. Những ông thầy pháp cũng phải trải qua một thời gian dài khổ luyện để tập trung tinh thần vào câu chú. Chính sự tập trung tinh thần của ông lâu ngày làm thành sức mạnh tâm linh, Hành ấm mạnh lên. Khi ông chú tâm cầu nguyện cho đôi vợ chồng đừng giận nhau nữa, chính tâm ông đă tự động vượt không gian tác động vào tâm của đôi vợ chồng kia. Đây cũng là một h́nh thức thôi miên từ xa. Tâm của đôi vợ chồng kia chịu sự tác động của tâm ông thầy và bị sai khiến, không thể giận nhau nữa, và trở nên thương nhớ nhau kỳ lạ, rồi t́m về với nhau.
Cũng vậy, lá bùa vẽ ngoằn ngoèo dán phía trong cánh cửa không có ǵ linh thiêng, không có ông thần nào đứng đó canh giữ. Chỉ là ông thầy vẽ lá bùa có tâm lực mạnh, chính sức mạnh từ Hành ấm của ông vượt không gian làm thành một năng lực vô h́nh canh giữ nơi cửa. Tuy nhiên sau khi trao lá bùa, hằng đêm ông cũng phải tụng chú, dậm chân, bắt ấn, cầu "vị thần" mà ông hằng tin tưởng đến chỗ lá bùa để giữ nhà cho ông. Chính niềm tin mănh liệt là có vị thần đầy uy lực đă khiến cho tâm ông tăng thêm sức mạnh bội phần. Mặc dù trên bề mặt Ư thức ông không thấy rơ tâm ông đă vượt không gian tự làm nhiệm vụ canh gác, nhưng Hành ấm từ trong Vô thức đă theo ư muốn của ông để bí mật làm nên tất cả.
Tất cả những thầy pháp đều như vậy, trên bề mặt Ư thức họ không hề hay biết chính Hành ấm của họ đă tạo nên sự linh thiêng cho lá bùa, họ cứ măi tin rằng chính vị tổ thần của họ đă ra tay theo sự cầu xin của họ. Không ngờ, bí mật trong Vô thức, Hành ấm đă vượt không gian làm nên mọi chuyện. Câu chuyện trích từ "Góp nhặt cát đá" đă nói lên sức mạnh của niềm tin. Định mệnh trong bàn tay.
Một đại chiến sĩ Nhật tên là Nobunaga quyết định tấn công phe địch mặc dù ông chỉ có một phần mười số người mà cuộc chiến đ̣i hỏi. Nobunaga biết ḿnh sẽ thắng nhưng những người lính của ông nghi ngờ. Trên đường chuyển quân, Nobunaga dừng lại nơi một đền thờ Thần đạo và bảo những người lính của ḿnh : "Sau khi tôi vào đền thờ, tôi sẽ dùng đồng tiền gieo quẻ. Nếu mặt có đầu ngửa lên, chúng ta sẽ thắng. Nếu mặt có đầu úp xuống, chúng ta sẽ bại. Chúng ta đi theo sự an bài của định mệnh".
Nobunaga vào đền thờ im lặng cầu nguyện. Rồi ông bước tới tung đồng tiền lên. Mặt đầu hiện ra. Lính ông hăng hái chiến đấu và họ thắng trận dễ dàng.
Sau trận chiến, một người hầu cận nói với Nobunaga :
"Không ai thay đổi được bàn tay của định mệnh".
Nobunaga đáp :
" Thật sự không phải thế".
Rồi ông đưa đồng tiền ra, hai mặt của đồng tiền đều có đầu.
Những ông thầy bùa đều tin tưởng mănh liệt vào vị tổ thần của họ. Chính niềm tin này tăng thêm sức mạnh cho bùa chú.
Chúa Jesus bảo :
"Nếu các người đủ niềm tin, các người bảo ngọn núi này dời ra biển, nó sẽ lập tức dời ra biển".
Tuy nhiên có trường hợp như sau. Một phụ nữ cất nhà với cửa chính nh́n về một ngọn đồi đá. Bỗng nhiên bà tin rằng ngọn núi đó sẽ phải biến mất. Một thời gian sau v́ nhu cầu lấy đá cho xây dựng các công tŕnh lớn, chính phủ ra lệnh phá ngọn núi đó.
Ở trường hợp này không phải niềm tin của bà làm cho ngọn núi biến mất, mà thực ra trực giác của bà bảo cho bà biết rằng ngọn núi đó sẽ bị phá hủy.
9. MA - PHI NHÂN - ATULA
Nhiều câu chuyện ma rùng rợn được lưu truyền từ đời này sang đời khác làm cho cái trần gian chật chội này đầy ắp những linh hồn vật vờ, lăng đăng. Trong Kinh Phật có nói đến hạng Ngạ quỷ, là loài cô hồn đói khát, vơ vẫn, không có một cảnh giới thanh b́nh như lâu đài của cơi Thần linh Atula hay cung điện lầu các của cơi trời. Loài Ngạ quỷ này sống lẫn trong thế giới loài người, chiếm lấy một hốc cây, một góc nhà...để ở đở. Có những loài Ngạ quỷ mang một h́nh thù (Sắc ấm) cực kỳ xấu xa, rùng rợn, như mắt lồi, cổ nhỏ, bụng ỏng, chân teo... Họ thường xuyên chịu đói khát v́ không có ǵ để ăn. Phước họ rất ít v́ lúc sống họ vừa hung dữ (sinh ra quả báo xấu xí) vừa bủn xỉn (sinh ra quả báo đói khát). Thừơng th́ loài Ngạ quỷ này không đủ uy lực để ảnh hưởng đến thế giới loài người. Các chùa hay cúng thí cho họ ăn, tụng kinh cho họ nghe để chuyển Tâm họ trước. Chừng nào giữa thế giới Ngạ quỷ đói kém đó mà họ khởi được Tâm từ bi với đồng loại th́ họ chuyển sinh làm người, loài người vô cùng nghèo khổ và xấu xí.
Một loại cô hồn khác là loại không đủ phước để làm Thần, làm Chư thiên, nhưng cũng không quá có tội như loại Ngạ quỷ trên, họ cũng chưa đủ duyên làm người, nên họ sống dật dờ lẫơn với loài người, khi đói khi no. H́nh dáng họ (Sắc ấm) thường giống như lúc họ chết. Nếu tinh thần họ rất mạnh, họ có thể hiện h́nh cho người thấy, nếu mạnh vừa vừa, họ tiếp xúc với con người bằng giấc mộng. Nếu quá yếu, họ không có ảnh hưởng ǵ đáng kể. Thường những người bị chết tức tưởi do tự tử , giết hại, hoặc đang c̣n ôm ấp những dự định quan trọng khi c̣n sống dễ trở thành những vong hồn mạnh v́ sự ray rứt, thù hận trong ḷng. Loại này là tác giả những câu chuyện ma trên thế giới.
Phi nhơn là ǵ ?
Đó không phải là loài người nhưng có thể hiện thành h́nh dáng con người. Một số loài vật giống như siêu h́nh nhưng có tâm linh cực mạnh như rồng,... tuy không phải người nhưng uy lực hơn người bội lần. Thường th́ loài vật có Tưởng ấm yếu ớt v́ chúng không có ngôn ngữ. Nếu Hành ấm và Thức ấm cũng yếu th́ chúng là những con vật ngu si. Nhưng nếu Hành ấm và Thức ấm mạnh như cá heo th́ chúng sẽ rất thông minh. Hoặc do sống lâu năm, Tưởng ấm yếu dần nhưng Hành ấm và Thức ấm mạnh lên, chúng sẽ trở nên những linh vật chẳng hạn như rùa, rắn, cọp, voi...
Một số cây (thực vật có tâm linh) quá lâu năm, Tâm linh phát triển dần đến một lúc nó có Tâm thức giống như động vật. Các cây đó rất linh mà Kinh Phật hay gọi là Thần Cây. Ai đến phá cây này thường hay bị tai họa. Thậm chí có Thần cây hiện h́nh người như cây Chương trước Chùa Nam hoa đă hiện làm tăng đến ở chùa xin thọ giới với Hư Vân ḥa thượng (1942).
Chuyện về danh nho Chu Văn An c̣n thuật lại sự việc một con thuồng luồng đă hiện h́nh người xin làm học tṛ. Khi trời hạn hán Chu Văn An kêu gọi người học tṛ làm mưa cho dân chúng nhờ. Người học tṛ nể Thầy làm nên một cơn mưa lớn rồi sau đó chết hiện nguyên h́nh là con thuồng luồng ở trong đầm Cung Hoàng (thuộc huyện Thanh tŕ) Nếu loài Phi Nhơn hung dữ hại người, ông bà ta gọi là yêu tinh. Khi những loài Phi Nhơn này chuyển thân đầu thai làm người sẽ là những người có năng lực Tâm linh phi thường bẩm sinh mà ta gọi là những nhà ngoại cảm đầy khắp nơi trên thế giới. Thần Atula
Những người lúc c̣n sống đă có một tinh thần mạnh mẽ, làm nên một sự nghiệp thiện ác lớn, nhưng dĩ nhiên là phần thiện phải nhiều hơn, khi chết vẫn c̣n cố chấp sự nghiệp của ḿnh, th́ sẽ trở thành những vị thần linh (Atula , Asura). Thường những vị tướng soái đánh Đông dẹp Bắc, giết khá nhiều người, lập nên công trạng giúp dân giúp nước (chớ không phải cướp nước), khi sắp chết c̣n tự hào v́ sự nghiệp của ḿnh, thích được mọi người nhớ ơn, th́ hay trở thành những vị thần trong cơi giới siêu h́nh. Chính cái tâm chấp công đă làm cho họ không đầu thai qua kiếp khác mà an trụ khá lâu trong thế giới siêu h́nh. Do có phước nên họ có chổ ở đàng hoàng và thường cũng có những linh hồn khác theo giúp việc. Họ cũng có uy lực để tác động vào thế giới loài người, v́ vậy nhiều người cầu xin chuyện này chuyện kia cũnG thỉnh thoảng có linh ứng. Đôi khi tức giận (họ nóng tính) họ cũng ra tay trừng phạt con người. Nhiều vị thần ở trong cơi giới siêu h́nh đă được cảm hóa và tu theo đạo Phật để tiến lên những vị trí tốt hơn. Họ cũng thích giúp đỡ con người để tạo thêm phước.
Thường th́ lúc ngủ, khi ư thức ch́m lắng, Vô thức dễ tiếp xúc với cơi tâm linh, nên những chúng sinh ở cơi vô h́nh thỉnh thoảng đến với con người trong giấc mộng. Có một số giấc mộng mà con người được thần nhân mách bảo, như vị trang chủ dưới núi được một thần thổ địa báo trước thiền sư Nam Tuyền sẽ đến thăm để chuẩn bị đón rước. Hoặc như Hoàng hậu vợ vua Lương Vơ Đế báo mộng để nhờ Vua giúp làm lẽ cầu siêu. Giấc mộng có nhiều loại. Loại giấc mộng vẫn vơ do tâm ḿnh hiện khởi không có ǵ đặc biệt khi thức dậy, giấc mộng này dễ bị quên. Loại giấc mộng báo điềm do Vô thức của ḿnh tạo nên. Loại này khá rơ nét và gây ấn tượng khiến ḿnh nhớ lâu. Loại giấc mộng tiếp xúc với người trong cơi siêu h́nh. Loại giấc mộng này rơ ràng gần giống như lúc thức, chỉ đến khi thức hẳn chúng ta mới biết đó là mộng, c̣n khi đang mộng, chúng ta cứ tưởng là thật v́ nó quá cụ thể, quá tỉnh táo như thật vậy.
Nếu chúng ta quá chú trọng về cơi giới siêu h́nh coi chừng sẽ bị ảo ảnh lừa gạt. Có một dạng bệnh tâm thần kinh thể tâm thần phân liệt, vùng Hành ấm nổi loạn, tạo thành những ảo ảnh về ma quỷ thần linh chiếu lên bề mặt Tưởng ấm khiến cho người bệnh cứ tưởng ḿnh tiếp xúc được với thế giới siêu h́nh và cứ lải nhải nói chuyện một ḿnh. Chúng ta nên bắt chước ngài Văn Hỷ (820-899, c̣n hiệu là Giải Thoát) như sau : Khi chưa ngộ đạo, Sư đến Ngũ Đài sơn gặp bồ tát Văn Thù thị hiện làm một ông già chăn trâu tiếp Sư. Đến khi đă đi khỏi rồi Sư mới biết đó là bồ tát Văn Thù. Sau này khi đă ngộ đạo với thiền sư Ngưỡng sơn, những lần đến phiên nấu cháo, Sư thường thấy bồ tát Văn Thù hiện ra trên nồi cháo. Sư lấy cây dầm quậy cháo đập và nói:
“Văn Thù kệ Văn Thù, Văn Hỷ kệ Văn Hỷ”
Bồ tát Văn Thù trước khi biến mất đọc lên bài kệ:
“Dưa đắng đắng tận gốc
Dưa ngọt ngọt tới ngọn
Đă tu ba đại kiếp
Lại bị tăng đánh đ̣n” (nghĩa là Bồ tát chấp nhận thái độ của Sư)
Thái độ của ngài Văn Hỷ nói lên lập trường của một người tu chân chính là chỉ một tâm thể vô tướng mới thật là chổ nương tựa chân thật, c̣n bất cứ cái ǵ hữu h́nh sẽ hữu hoại.
10. XUẤT HỒN
Một số người tu theo lối thiền xuất hồn của ông Lương Sĩ Hằng đă quả quyết rằng họ có thể ngồi thiền xuất hồn đi vân du các cơi.
Một bà lớn tuổi, không tin những chuyện thần bí, thích tập dưỡng sinh Yoga theo phong trào dưỡng sinh của bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng. Một lần ngồi điều ḥa hơi thở và giữ tâm thanh tịnh, bà chợt thấy ḿnh xuất hồn bay đi rất xa. Bà bay về quê nhà, thấy tấm phản đă được đem vào trong thay v́ kê ở trước sân như ngày xưa. Khi tỉnh dậy bà ngờ vực không biết có phải bà đă xuất hồn đi hay không. Bà t́m đến người anh trong Chợ Lớn hỏi về tấm phản. Người anh xác nhận là trong lần về quê vừa rồi, ông đă cho mang tấm phản vào trong nhà.
C̣n những người khác đạt tŕnh độ cao hơn, có thể xuất hồn lên các cơi trời gặp các vị Thiên Tử, các vị Bồ Tát, và gặp cả Phật Di Lặc ở nội viện Đâu Xuất thiên.
Tưởng ấm là mấu chốt ràng buộc sự sống Tâm linh và sự sống vật chất (linh hồn và thể xác). Khi Tưởng ấm dừng lắng, người ta có thể tách rời hai cấu thể đó. Thể xác ở lại, không chết hẳn, im lắng như đang ch́m trong giấc ngủ, được hệ thống thần kinh thực vật tự động duy tŕ sự sống tiềm sinh. Bản ngă thuộc về Tâm linh, tinh thần, nên theo linh hồn ra đi, v́ vậy lúc đó chúng ta sẽ thấy ḿnh là linh hồn, ở nơi linh hồn. Và đây là một Sắc ấm thứ hai, một Sắc ấm siêu h́nh của con người. Chúng ta sẽ thấy rằng trong mỗi Aám, Aám nào cũng có phần dễ thấy ở ngoài Ư thức và phần khó thấy ch́m trong Vô thức, thuộc về thế giới tâm linh vi diệu. Chỉ có Tưởng ấm là chốt chặn trung gian.
Linh hồn xuất ra cũng giống như vong hồn người chết, sẽ tiếp xúc với cơi giới siêu h́nh, cao thấp, tùy theo phước của ḿnh. Chỉ khác là thọ mạng c̣n nên thân xác c̣n hoạt động để chờ linh hồn quay lại. Việc xuất hồn vân du như vậy hấp dẫn nhiều người. Đạo Phật gọi trạng thái đó là Du hí Tam muội. Tuy nhiên, đó chỉ là một chút diệu dụng ở đầu đường. Nếu chúng ta đắm ch́m vào đó, phần Hành ấm và Thức ấm sẽ tiếp tục hoạt dộng khiến chúng ta không thể vào định sâu để hoàn toàn giải thoát. Hơn nữa, một trạng thái du hí tam muội thật sự với một ảo ảnh xuất hồn vân du cũng rất dễ bị lầm. Nhiều người do quá ước mơ xuất hồn lên trời nhưng chưa đủ sức định để xuất, đă hằng đêm nằm ( hay ngồi) thấy ḿnh lên trời để tiếp xúc với Chư Thiên. Đó là loại ảo ảnh cực kỳ nguy hiểm, dễ đưa đến bệnh Tâm thần. Có lần tôi gặp một ông Cư sĩ kể rằng đêm nào ông cũng lên trời, và ở trên đó ông được giao chức Chánh án. Nếu không dè dặt cẩn thận, chúng ta sẽ trở nên ngây ngô như trẻ con.
11. TIẾNG NÓI BÊN TAI
Nhiều người tu thiền, hoặc có người không tu thiền, thường nghe bên tai vang lên tiếng nói. Có khi tiếng nói đó báo trước việc xảy ra, có khi tiếng nói đó ra lệnh cho người này phải làm một số công việc. Tôi có lần gặp một vị sư tu thiền. V́ không có thầy hướng dẫn và v́ thích những ảo cảnh hiện ra trong cơn thiền định, cuối cùng vị sư ấy rơi vào t́nh trạng bất thường, không làm chủ được ḿnh và phải tuân theo mệnh lệnh của giọng nói lạ vang bên tai. Vài năm sau vị sư ấy qua đời.
Có người nghe thấy tiếng của Phật giảng dạy giáo lư. Có người nghe tiếng lảm nhảm măi phát bực cả ḿnh và không làm sao cho im được.
Hoàn toàn không có một khách thể nào bám theo ḿnh để nói chuyện. Đây chính là sản phẩm của Hành ấm. Trường hợp này gần giống như hiện tượng đồng cốt, Hành ấm dựng lên một cái ngă mới. Ở đây Hành ấm dựng lên một người khách lạ, không che lấp Ư thức của ḿnh, nhưng cứ bám theo Ư thức của ḿnh để lảm nhảm măi. Đây cũng là một dạng bệnh tâm thần kinh.
Muốn chữa bệnh này, phải dứt bỏ thành kiến nào giờ cho rằng có hồn ai bám theo ḿnh, biết rằng Vô thức của ḿnh bị trục trặc, và phải tự kỷ ám thị, ra lệnh cho Vô thức đừng nói nữa. Cứ tự nhủ:
" Tiếng nói này từ Vô thức lưu xuất
Vô thức hăy im lặng, Vô thức hăy im lặng".
Thường tự nhủ như vậy lâu ngày, tiếng nói sẽ tắt dần.
12. NGỦ LÀ G̀
Theo các bác sĩ tâm thần kinh, ngủ là quá tŕnh ức chế được lan tỏa khắp vỏ năo. Nói theo Năm Ấm, ngủ là sự ch́m lắng nghỉ ngơi của Ư thức (nghĩa là cả ba ấm Sắc, Thọ và Tưởng). V́ Ư thức ch́m lắng nên các giác quan cũng tạm dừng hoạt động, mắt không c̣n thấy, tai không c̣n nghe. (Các thần kinh giác quan thuộc về Ư thức Conscious). Tuy nhiên, Ư thức ch́m lắng không sâu nên rất dễ bị đánh thức khi có tiếng động mạnh, bị lay người.
Người có giấc ngủ tốt th́ không bị chiêm bao. Tưởng ấm ch́m lắng hẳn. Vô thức cũng không quậy phá bằng cách dựng nên những giấc mơ. Qua một giấc ngủ như vậy, cơ thể được cải thiện rất nhiều. Giấc ngủ không sâu nghĩa là Tưởng ấm c̣n quậy quọ hiện ra giấc mơ này nọ. Cơ thể cũng được cải thiện phần nào tuy không bằng giấc ngủ không chiêm bao.
Người xưa ít bị bệnh mất ngủ hơn người nay bởi v́ người xưa ít có tiếp nhận một lượng thông tin lớn lao như người nay. Báo chí, sách vở, Radio, truyền h́nh, phim ảnh... dồn dập mỗi ngày. Khi tiếp nhận thông tin, năo phải hoạt động căng thẳng. Sự căng thẳng lâu ngày làm cho Ư thức khó ch́m lắng để đi vào giấc ngủ. Rồi công việc thời đại hôm nay cũng phức tạp hơn ngày xưa với vô số kỹ thuật, lư thuyết cao cấp. Giải quyết công việc phức tạp cũng là một yếu tố làm cho năo bộ căng thẳng. Một số bệnh thần kinh như Basedow, suy nhược, tâm thần phân liệt, hoang tưởng... cũng làm cho Ư thức khó ch́m lắng để đi vào giấc ngủ. Hơn bao giờ hết, chúng ta đang chứng kiến chính nền văn minh của con người đang hủy diệt con người. Khí Fréon từ máy lạnh phá vỡ tầng Ozone, khí thải từ động cơ nổ làm ô nhiễm môi trường, sự phá rừng bừa băi, chất thải công nghiệp... đang đe dọa sinh thái địa cầu. Cũng vậy, đời sống văn minh với lư thuyết phức tạp, thông tin dồn dập cũng phá vỡ giấc ngủ thầàn tiên của con người. Có lẽ con người phải quay về với thiền định để t́m lại sự b́nh an cho ḿnh. Thiền định làm cho năo bộ êm dịu, Ư thức dễ ch́m lắng vào giấc ngủ. C̣n những viên thuốc an thần để lại nhiều tai hại về sau.
( c̣n tiếp )
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
minhtam Hội viên

Đă tham gia: 16 November 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 132
|
| Msg 12 of 13: Đă gửi: 02 October 2005 lúc 11:01am | Đă lưu IP
|
|
|
Tiếp theo
13. PHƯỚC , TRỰC GIÁC VÀ UY LỰC
Có những doanh nhân đánh giá được t́nh h́nh diễn biến của thị trường và mạo hiểm đầu tư một doanh vụ lớn. Rồi họ thành công để trở thành triệu phú.
Những doanh nhân này c̣n có thể có trực giác đoán được công việc của đối thủ cạnh tranh, đoán được tâm t́nh của nhân viên bên dưới, đoán được khả năng đặc biệt của người cộng sự cần được khai thác... Chính cái trực giác biết vượt hơn người thường này đưa đến sự thành công vẻ vang cho họ. Các nhà chính trị cũng vậy. Họ có trực giác rất mạnh đoán được ư nghĩ của người đối diện, đoán được mưu tính của đối phương từ xa, và sẵn sàng đối phó.
Cái ǵ sinh ra trực giác ?
Chính phước đă làm thành trực giác.
Thật vậy, do những thiện nghiệp trong quá khứ nên quả báo đời này dành cho họ là sự thành công trên doanh trường hoặc chính trường. Ở đây, trực giác đóng vai tṛ một cái DUYÊN trung gian để thúc đẩy họ đi đến thành công.
Đang lúc hưng thời, họ rất sáng suốt, đoán ǵ đúng nấy, vạch ra kế hoạch luôn luôn thành công. Đôi khi lúc nhỏ họ học hành rất dở. Đến khi phước hiện ra, họ trở nên khôn ngoan lạ lùng, biết tính toán đủ chuyện làm ăn, và tính đâu trúng đó. Nếu phước không bền, vận tốt đă qua, cũng cái đầu đó mà trực giác biến mất, Ư thức họ không phán đoán nổi t́nh thế phải đương đầu và rồi họ phải chịu sự lụn bại dần dần. Thế nên, người hiểu đạo th́ không tự cao bởi cái khôn ngoan của ḿnh v́ họ biết rằng sự khôn ngoan là kết quả của thiện nghiệp quá khứ. Dù đang thành công, họ vẫn cẩn thận tránh điều ác, làm điều thiện để giữ ǵn phước nghiệp bền bĩ.
Có một số người được phước tạo thành uy lực. Uy lực là một loại năng lực tâm linh vô h́nh, không thể nh́n thấy, nhưng sức tác dụng rất cụ thể. Đứng trước một người có uy lực, tự nhiên chúng ta bị buộc phải vâng lời không cưỡng lại nỗi, dù người đó không cố gắng ép buộc. Các lănh tụ quân sự, chính trị thường có uy lực khiến cho quần chúng bị cuốn hút theo. Hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ của Việt Nam là một tiêu biểu rơ nét cho loại uy lực này. Uy lực của ông thuộc loại siêu đẳng khủng khiếp nhất nh́ trong lịch sử . Nó không chỉ tác động trực tiếp vào những người chung quanh mà c̣n lan mạnh vào quần chúng khắp nơi. Khi ông đă hướng tâm dồn vào viêc nào, nó biến thành một sức mạnh thúc đẩy trong tâm mọi người phải quyết tâm theo. Những người chỉ huy ít uy lực thường phải dùng nhiều phương pháp vừa thuyết phục, vừa đe dọa mới khiến cho người khác vâng lời. Đôi khi bên ngoài họ vâng lời mà bên trong họ phản kháng. C̣n uy lực của vua Quang Trung mạnh mẽ như thôi miên khắp cả mọi người. Quyết tâm của ông trở thành quyết tâm của mọi người, do đó tạo thành sức mạnh băo tố quét sạch quân thù ra khỏi bờ cơi. Cái phước ǵ tạo thành uy lực ?
Chúng ta biết mỗi loại phước tạo thành một loại sức mạnh tinh thần khác nhau. Có loại phước tạo thành sự thông minh uyên bác như Mạc Đỉnh Chi, Lê Qúy Đôn; Có loại phước tạo thành trực giác thần thông như Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nostra Damus, Jean Dixon. Có loại phước tạo thành sự cuốn hút ḷng thương kính của mọi người như Đức Phật, Chúa Jesus, Gandhi. C̣n cái phước tạo thành uy lực th́ khiến mọi người phải vâng lời. Thường th́ cái nhân kính trọng các loại Thánh và ban ân cho mọi người rộng răi và sẽ tạo thành uy lực về sau. Do ḷng tôn kính bậc Thánh nên đời sau được mọi người kính trọng. Sự ban ân rộng răi khiến mọi người vâng lời.
Nếu chỉ ban ân, đời sau người đó sẽ được may mắn đưa lên địa vị chỉ huy và cũng khiến nhiều người phải tuân phục, nhưng chỉ là sự tuân phục theo cơ chế tổ chức luật lệ. C̣n có thêm ḷng tôn kính bậc Thánh trong quá khứ, nó mới xuất hiện thêm cái sức thôi miên của uy lực để khiến mọi người phải nghe theo ḿnh trong tận đáy ḷng.
Nhưng nếu đă có uy lực - Là một dạng năng lực tâm linh - th́ nó cũng hay kéo theo một số năng lực khác như trực giác phán đoán, sự thông minh trí tuệ... Vua Quang Trung cũng vậy, bên cạnh cái uy lực trùm phủ trời đất đó, ông c̣n có cái trí phán đoán sáng suốt phi thường. Ông nắm rơ mọi vấn đề của chiến trận chưa xảy ra như nắm rơ một trái xoài trên bàn tay. Trận đánh quân Xiêm ở Rạch Gầm, Xoài Mút lớn như vậy mà chưa khó bằng trận đánh 29 vạn quân Thanh ở phía Bắc. Kế hoạch ông vạch ra hoàn toàn đúng như diễn tiến. Hai mươi vạn quân Thanh được chuẩn bị rất kỹ nhưng chỉ một cuộc tấn công vài ngày là tan tành như tro bụi. Trong lịch sử nước ta, và có thể cả thế giới, không có một chiến công nào huy hoàng như vậy. Tiếc rằng, dân ta ít phước không được hưởng sự lănh đạo của một lănh tụ phi thường như thế. Vua Quang Trung qua đời vội vă!
C̣n các bậc Thánh như Đức Phật, Chúa Jesus, Thánh Gandhi... th́ do tâm từ bi nhiều kiếp nên cảm thành cái phước được chúng sinh thương kính tự nhiên.
Phong cách thân yêu gần gũi của lănh tụ *** cộng với đời sống vô cùng giản dị của ông cũng khiến mọi người quư mến. Ít có lănh tụ nào ở ngôi cao nhất nước mà sống đơn sơ như một ẩn sĩ tu hành như thế .
14. MA TÚY
Người sử dụng ma túy như cần sa, thuốc phiện và các phế phẩm từ thuốc phiện như Heroine, ice, crack... có được một khoái cảm mạnh mẽ. Những chất này xâm nhập vào cơ thể, vào hệ thống thần kinh và tác động mạnh lên thần kinh cảm giác (Thọ ấm), tác động lên năo bộ (Tưởng, Hành và Thức ấm). Trong cơn say thuốc, Tưởng ấm họ hiện ra đủ mọi điều lạc thú theo sự mong muốn. Họ sẽ cỡi mây bay cao trên ṿm trời muôn màu sắc. Các tiên nữ đẹp đẽ đón chào và múa hát cho họ xem. Những cảnh tượng đó hiện ra đồng thời với những cảm giác đê mê từ Thọ ấm bốc khởi ào ạt.
Để t́m kiếm những khoái lạc này, họ phải làm tất cả chuyện tội lỗi để có tiền mua thuốc. Nhưng luật công b́nh luôn luôn đúng. Những lạc thú sẽ đi đôi với sự suy tàn của cơ thể. Trong khi Thọ ấm và Tưởng ấm hưởng thụ th́ Sắc ấm bị đục phá dần dần, xương mục, mạch máu ḍn, thịt bủn, các khớp có thể rụng... trí nhớ kém, thiếu b́nh tĩnh.
Mặc dù Tưởng, Hành và Thức ấm có tự tạo ra một trường không gian riêng biệt nhưng gốc của chúng vẫn nằm ở năo bộ. Thuốc phiện vẫn xâm nhập năo bộ để kích thích nội tâm con người.
15. KINH HUYỆT
Tây Y vẫn c̣n ngạc nhiên về lối chữa bệnh bằng cách châm cứu của người Trung Hoa. Những cây kim nhỏ cắm vào các huyệt trên cơ thể có thể chữa lành rất nhiều bệnh tật. Khi giải phẫu, các bác sĩ không t́m thấy huyệt đạo ở đâu. Nó không phải mạch máu, không phải thần kinh. Nó có tác dụng đối với cơ thể, nhưng vô h́nh ! Các bác sĩ Pháp tiêm thuốc màu vào các vùng huyệt và thấy thuốc bị biến h́nh. Nếu thuốc không tiêm đúng huyệt sẽ không bị biến h́nh. Nhờ phương pháp này lần đầu tiên họ chụp được vị trí các huyệt. Nhưng kinh huyệt là ǵ th́ vẫn không có lời định nghĩa xác đáng. Như chúng ta đă biết, Tưởng, Hành và Thức ấm phát ra một trường không gian vô h́nh trùm phủ cả địa cầu. C̣n riêng đối với Sắc ấm (thân thể) tâm chúng ta cũng khéo léo sắp đặt một hệ thống đường tín hiệu vô h́nh.
Nếu năo bộ là h́nh ảnh vật chất của tâm th́ kinh huyệt là h́nh ảnh tinh thần của thân. Bắp thịt, mạch máu, gân, xương... là cấu trúc hữu h́nh của thân. Kinh huyệt sẽ là cấu trúc vô h́nh của thân. Năo bộ là cấu trúc hữu h́nh của tâm và Trường không gian sinh học sẽ là cấu trúc vô h́nh của tâm. Các chất liệu để cấu tạo nên Kinh huyệt cũng là chất liệu để cấu tạo nên Trường không gian của tâm. Đối với khoảng không gian bên ngoài, tâm tạo ra vùng không gian tỏa rộng. Đối với thân thể tâm tạo ra các kênh tín hiệu.
Thân chịu ảnh hưởng bởi mạch máu, hệ thần kinh, và cũng chịu ảnh hưởng của các kênh tín hiệu (kinh huyệt) này. Nếu có sự bế tắc huyệt đạo, thân thể sẽ bị bệnh. Châm cứu chính là phương pháp khai thông huyệt đạo giúp cho cơ thể trở lại b́nh thường.
Dù sao chúng ta cũng cảm phục các vị Y tổ Trung Hoa đă phát hiện ra hệ thống huyệt đạo kỳ lạ này. Trong cái cấu trúc siêu h́nh của thân này, có những luồng khí lực chạy lên chạy xuống theo những quy luật nhất định . Một quy luật quan trọng cho sự vận động vô h́nh đó là luật Âm Dương. Theo luật Âm Dương này, gốc của khí lực nằm ở phía dưới bụng và theo đường xương sống. Chính v́ khám phá điều này mà người Trung Hoa Ấn Độ, Tây Tạng lập thành môn khí công, Yoga nổi tiếng thế giới. Họ không chú trọng tập luyện cơ bắp như Tây phương. Họ chú trọng việc dùng tâm để củng cố cái gốc sức mạnh ở dưới bụng (Đan Điền), ở xương sống để tạo thành một ḱnh lực mới, khác hơn lực cơ bắp, và dữ dội hơn lực cơ bắp. Nhan nhản khắp Trung Hoa ngày nay, người ta thấy rất nhiều người luyện thành công môn khí công này với những năng lực đặc biệt như khinh thân, công phá, chữa bệnh... C̣n những Lạt Ma Tây tạng th́ được đánh giá cao hơn nữa .
Theo luật Âm Dương này th́ những ǵ khuất phía dưới, núp phía sau, tiềm ẩn vô h́nh mới là cái gốc phát sinh ra những cái bề mặt. Người Đông Phương khám phá luật này nên có phong cách sống trầm lặng sâu sắc hơn người Tây Phương (xem Triết lư về Âm Dương, Chơn Quang)
16. BỆNH TÂM THẦN KINH
Bàn về các hội chứng tâm thần kinh là công tŕnh nghiên cứu sâu dày của chuyên ngành Y khoa. Ở đây chúng ta đứng trên lập trường Năm Ấm để nói khái quát.
V́ thân và tâm là một hợp thể duy nhất nên chúng ảnh hưởng hỗ tương với nhau. Một số bệnh của thân như: thận, gan, bao tử... cũng làm thay đổi tâm tính của người bệnh. Nặng hơn là các bệnh thần kinh gần năo bộ như Basedon, bệnh lư ở cột sống cổ, suy nhược thần kinh... làm biến đổi tâm tính rơ rệt. Bệnh của Sắc ấm làm mất b́nh thường các ấm c̣n lại.
Bệnh lănh cảm hay bệnh cuồng dâm là bệnh của Thọ ấm, khi đó người bệnh hoặc dửng dưng trong việc giao cấu hoặc đam mê dữ dội.
C̣n chứng bệnh tâm thần có thể chia làm 3 loại :
- Tưởng ấm bệnh: Trường hợp này người bệnh luôn luôn bị những ảo ảnh hiện ra trong tâm, tiếng nói vang bên tai. Họ đứng ngồi lảm nhảm nói chuyện với ai mà người chung quanh không trông thấy. Tính t́nh họ vẫn b́nh thường, gặp chuyện vẫn phán đoán rành rẽ, nhưng họ thường xuyên quay lại sống với những cảnh vật do Tưởng ấm tạo ra. Đây là bệnh hoang tưởng. Họ tiếp xúc với một thế giới khác, với những người khác trong trí tưởng.
– Hành ấm bệnh: V́ Hành ấm là gốc của Bản ngă nên khi Hành ấm bị rối loạn, người này hay mất hết nhân cách có thái độ hoặc khờ khạo ngây ngô hoặc hung dữ cuồng bạo. Họ không c̣n biết phán đoán phải trái ǵ nữa. Bệnh này rất khó chữa. Người thân phải tạo phước rất lớn để hồi hướng cho họ th́ họ mới có thể thuyên giảm phần nào trong đời này. Cũng có trường hợp v́ bị một cú sốc quá nặng về hoàn cảnh như tiêu tan sự nghiệp, thất t́nh, bị cưỡng bức... Người này rơi vào tâm trạng tuyệt vọng đau khổ Thọ ấm bị kích động xấu đưa đến T́nh cảm bị rối loạn, căng thẳng (Thọ ấm luôn luôn tác động lên T́nh cảm). T́nh cảm ở gần Hành ấm nên kéo luôn Hành ấm vào sự quay cuồng náo nhiệt. Sự đau khổ quá mức làm cho tâm trí hỗn loạn và họ bị điên. Như vậy, Thọ ấm bị kích động xấu cũng phá vỡ thăng bằng của Hành ấm. Cũng có trường hợp do chấn thương sọ năo, cấu trúc của năo bị lệch lạc biến đổi, Hành ấm bị tổn thương và người này cũng bị điên, mất nhân cách b́nh thường trước đó.
– Kư ức bệnh: Hiện nay Y học vừa lên tiếng báo động về bệnh Alzheimer một bệnh mà người bệnh mất trí nhớ hoàn toàn. Họ không mất nhân cách, nhưng dần dần không c̣n nhớ ǵ nữa. Họ không c̣n nhớ người vợ bên cạnh là ai, họ quên cách tra ch́a khóa mở tủ, quên phải ăn như thế nào. Người ta gọi những người bệnh Alzheimer như vậy, dù c̣n sống, nhưng không tồn tại giữa cuộc đời.Đây là bệnh của Kư ức. Có thuyết cho một loại virus là nguyên nhân gây bệnh. Nhưng vấn đề c̣n đang nghiên cứu.
– Thức ấm bệnh :nhữmg người có Thức ấm tốt là những người nhận hiểu vấn đề nhanh chóng, những người Thức ấm kém là người chậm hiểu. C̣n khi Thức ấm bệnh th́ mất trí phán đoán. Nghe ai nói điều ǵ cũng không biết, phán xét chuyện ǵ cũng lệch lạc.
– Cái Chú Ư bệnh: có một loại bệnh của ư-niệm-chủ-tể điều khiển cái Chú Ư. Cái ư niệm chủ tể này luôn luôn đưa cái Chú Ư đến những đối tượng không cần thiết. Ví dụ một người đang đọc sách, đang nghe giảng nhưng cái Chú Ư lại bị đưa vào những vọng tưởng khiến cho người ấy bị xao lăng không tập trung, dù muốn tập trung vẫn không thành công. Họ đau khổ v́ sự xao lăng của ḿnh. Ngoại cảnh rất dễ kéo tâm họ theo đó. Một âm thanh, một h́nh ảnh bên ngoài vừa xuất hiện là cái CHÚ Ư chạy theo bám chặt. Với người này cái Chú Ư bị đẩy ra bên ngoài, không lui lại với Ư thức nội tại được. Họ trở nên khó ngủ, dễ gắt gỏng, gầy ốm. Bây giờ bác sĩ gọi họ là suy nhược thần kinh (depression). Ở Mỹ, người ta có nghiên cứu chế tạo thuốc prozac để chữa bệnh này. Công dụng của thuốc là ức chế sự trao đổi ion giữa các tế bào năo khiến cho năo không hoạt động căng thẳng nữa, làm người bệnh lắng dịu, dễ tập trung hơn. Tuy nhiên những tác dụng phụ của thuốc làm cho giới y học nghi ngại.
17 . NHỚ TIỀN KIẾP.
Một số người rải rác khắp nơi trên thế giới đă nhớ lại tiền kiếp của ḿnh. Có khi họ nhớ rất rơ một đoạn đời dài, có khi họ chỉ nhớ loáng thoáng một đoạn ngắn. Các nhà nghiên cứu như bác sĩ Ian Stevenson, tiến sĩ RayMond... đă t́m hiểu một cách nghiêm túc với những phương pháp kiểm tra đối chiếu cẩn thận. Kết luận của những nhà nghiên cứu đó là chuyện nhớ lại tiền kiếp là có thật, không phải bịa đặt, không phải tưởng tượng. Và như vậy, luân hồi tái sinh là điều có thật (xem Những bí ẩn của cuộc đời, Những chuyện luân hồi hiện đại, tác giả Tâm Quang).
Nếu có một Kư ức đem theo để nhớ tiền kiếp th́ tỉ lệ người nhớ lại tiền kiếp sẽ chiếm đa số trên thế giới. C̣n không có Kư ức đem theo th́ cái ǵ đă nhớ lại?
Cái năng lực tâm linh để nhớ lại tiền kiếp cũng là một loại năng lực đặc biệt do duyên nghiệp tạo thànhgiống như là Trực Giác, Uy Lực. Sức cuốn hút mà chúng ta đă bàn ở phần trước. Một cáiù nhân nào đó đă tạo thành khả năng nhớ lại tiền kiếp này. Trong một kiếp xa xưa, họ có tin vào tái sinh, họ có mơ ước nhớ lại tiền kiếp, có ca ngợi ai đó nhớ được tiền kiếp rồi qua kiếp mới gần đây họ chết khi mà mọi việc chưa sáng tỏ, c̣n nhiều điều uẩn khúc. Tâm họ c̣n bị tức tối hờn giận, ray rứt. Cái T́nh cảm âm ỉ này cộng với cái nhân đă gieo lâu xa trước kia khiến cho kiếp này họ nhớ được một vài đoạn trong tiền kiếp. Đó là chuyện của người b́nh thường.
C̣n những vị đắc định sâu thẳm có thể nhớ lại tiền kiếp là do năng lực của Thức ấm phát huy mạnh mẽ trong định. Khi bị Tưởng ấm làm ngăn ngại, Thức ấm trở nên tầm thường. Khi Tưởng ấm đă yên lắng, một phần lớn của Hành Ấm trong Vô thức cũng lắng dịu, lúc đó Thức ấm sẽ trở nên vô cùng siêu việt, có thể biết chuyện quá khứ, vị lai, có thể biết được ư nghĩ của người khác, có thể nhớ lại một vài kiếp gần. Nhưng khả năng này chưa phải là Túc Mạng Minh như các vị la hán đă thể nhập tuyệt đối. Túc mạng minh là diệu dụng của thể tánh tuyệt đối nhớ đến vô lượng kiếp quá khứ,chẳng những của ḿnh mà c̣n của bất cứ chúng sinh nào khác.
Có một số người không nhớ tiền kiếp trong đời sống b́nh thường mà thỉnh thoảng thấy được một ít đoạn tiền kiếp xa xưa trong giấc mộng. Một vài sự kiện đặc biệt trong đời sống đă kích động Thức ấm t́m thấy nhân duyên liên quan từ xa xưa. Một người đệ tử thấy ḿnh là người cháu ruột của sư phụ trong kiếp xưa và cùng theo chú đi đánh trận rồi đi tu .
Một người bạn Thiên Chúa giáo của tôi thấy ḿnh chính là thánh Thomas tông đồ của chúa Jesus từ xưa. Tân ước không chép được cái chết của thánh Thomas v́ ngài bỏ đi khỏi Do thái, nhưng anh bạn này biết rơ v́ đó là anh. Nhiều kiếp sinh qua đông phương, anh được gặp đạo Phật và có duyên với đạo Phật từ đó.
PHẦN IV
NĂM ẤM VỚI QUÁ TR̀NH TU TẬP
1. BỀ MẶT NGĂ CHẤP
Ư thức của con người thường trải rộng ra ba ấm đầu - Sắc, Thọ và Tưởng. Ư thức này chính là bề mặt của Bản ngă.
Con người luôn luôn chấp thân này là chính ḿnh, chấp cảm giác khổ vui là của ḿnh, chấp ư nghĩ là chính ḿnh.
Những kẻ phàm phu tục tử cái chấp thiên về thân. Họ thích chưng diện hào nhoáng bên ngoài; họ chú trọng đến những cảm giác khoái lạc hạ tiện như ăn nhậu, chơi bời, hút sách. Ai khen chê họ đẹp xấu, mập ốm là họ đổi thái độ lập tức.
Những hạng nghệ sĩ cái chấp thiên nhiều về cảm xúc nghệ thuật. Họ đi t́m lạc thú qua phong cảnh thiên nhiên, qua giai điệu lời thơ khúc nhạc, qua những sáng tác xuất thần... Họ cũng thích tư duy trừu tượng. Những nhà tư tưởng (triết gia, khoa học...) cái chấp thiên về ư nghĩ. Họ ít chú trọng về thân, về cảm xúc. Họ có sức điềm tĩnh lớn lao và xem trọng tư duy.
V́ khuynh hướng của ba hạng người này khác nhau nên chỗ thiên về mỗi ấm khác nhau. Tuy nhiên, Ư thức Bản ngă vẫn trải rộng ra cả ba ấm.
Có nhiều người học Phật thường xuyên tư duy về lư Bát Nhă. Họ cho rằng thân tâm đều là huyễn hóa, không thật, như trong chiêm bao, như trong ảo ảnh. Nói theo tinh thần Trung Quán Luận của Ngài Long Thọ, họ thấy rằng thân tâm này là sự kết hợp của nhiều yếu tố nên không có thực thể, không có một cái ngă chủ thể. Nhờ thường xuyên tự nhủ như vậy nên họ gột bỏ nhiều ngă chấp nằm trong Kư ức. Do kiến chấp mỏng nhẹ nên họ dễ dàng đạt được chánh niệm tỉnh giác.
Tuy nhiên, ở đây chúng ta cần phân biệt hai trạng thái khác nhau. Một, những kiến chấp nằm trong Thức ấm vơi nhẹ. Trạng thái này chưa có ǵ đặc biệt v́ Hành giả chưa vượt qua được ấm nào cả. Hai, vượt hẳn Thức ấm sau khi đă vượt qua bốn ấm trước xong rồi. Đây chính là giải thoát chân thật. Nhưng để đạt đến giai đoạn này cần phải đi qua quá tŕnh tu tập chánh định sâu thẳm. Nhiều người nông nổi, mới hiểu qua loa về tư tưởng Bát Nhă đă vội cho ḿnh chứng đạo. Đụng chuyện ǵ cũng đem lư Bát Nhă ra bài bác thiên hạ. Đây là sự hiểu lầm lớn, là bệnh hoạn của những người học Phật thiếu chín chắn. Kư ức ít chấp đâu có nghĩa là đă vượt qua Thức ấm. Dù cho Kư ức ít chấp mà Hành ấm c̣n nguyên th́ bản năng của Bản ngă vẫn chưa hết. Người học Phật cần dè dặt điểm này.
Chúng ta cũng nói qua về trạng thái ĐỐN NGỘ của một số hành giả tu thiền. Có nhiều người, cả tu sĩ lẫn cư sĩ, sau một thời gian dụng công tu tập, chợt xuất hiện trạng thái tỉnh giác thanh tịnh nơi tâm. Trạng thái này đến rất bất ngờ. Khi họ đang nhiếp tâm trong đời sống, bỗng nghe tiếng chuông, liền ngộ đạo, có khi nhờ một câu nói của ai, liền ngộ đạo, có khi đang ngồi thiền, được ngộ đạo... Đây là điểm then chốt của Thiền tông Trung Hoa. Tông phái này chủ trương rằng phải đốn ngộ rồi mới tiệm tu (chợt giác ngộ rồi sẽ tu lâu dài thêm).
Đọc qua các sử các Thiền sư Trung Hoa, chúng ta thấy rằng, thông thường trước khi đạt được trạng thái ngộ bất ngờ, họ phải có một thời gian dụng công từ lâu. Hoặc họ tu quán Bát Nhă; hoặc họ tu định theo hơi thở; hoặc họ được gợi ư về một cái thắc mắc trong giáo nghĩa, chính cái thắc mắc này cột tâm họ vào định. Sau một thời gian dụng công đắc lực, tâm được yên tĩnh. Một hôm nhân duyên đầy đủ, họ bừng ngộ. Trước khi ngộ họ cũng đă có sự thanh tịnh rồi. Sau khi ngộ họ cũng được sự thanh tịnh. Nhưng hai cái thanh tịnh đó có chỗ sai khác. Trước khi ngộ, tâm họ trụ vào đề mục để thanh tịnh. Họ phải để ư vào hơi thở, hoặc họ phải giữ lư Bát Nhă, hoặc họ phải chú ư vào công án chưa hiểu. Nhờ trụ vào đề mục nên Tâm được thanh tịnh. Nếu không giữ đề mục, tâm sẽ mất thanh tịnh.
C̣n sau khi ngộ, họ không cần phải trụ tâm vào đề mục nữa mà tâm vẫn tự nhiên rơ ràng, tỉnh giác, thanh tịnh. Những Thiền sư Trung Hoa rất đề cao cảnh giới đặc biệt này. Nhiều vị quá cường điệu đă tuyên bố "Kiến tánh thành Phật", được ngộ như vậy tức là thành Phật. Nhưng cũng có nhiều vị dè dặt, cẩn thận, thấy rằng dù có ngộ vẫn chưa được giải thoát nên chữa lại rằng "Đốn ngộ, tiệm tu". Quả thực, dù có ngộ, đường đến giải thoái viên măn vẫn c̣n rất xa. Thêm một điểm chúng ta cần lưu ư nữa là, tuy có ngộ, nhưng sức ngộ của mỗi người khác nhau.
Có người sau khi ngộ, tâm cực kỳ tỉnh giác và thanh tịnh, bước vào chánh định dễ dàng. Có người sau khi ngộ, vọng tưởng chưa hết c̣n phải chăn giữ vọng tưởng một thời gian khá dài, rồi mới bước vào chánh định. Như vậy, Ngộ có sâu có cạn sai khác, không phải ai cũng giống ai. Mà ngộ cũng chưa phải là đă vào được chánh định. Nếu so sánh với Bát Chánh Đạo th́ Ngộ tức là có được chánh niệm tỉnh giác. Nhờ chánh niệm tỉnh giác này mà hành giả dễ dàng tu tập chánh định tiếp theo.
Bây giờ chúng ta trở lại phân tích cái Chú Ư . Với người phàm phu b́nh thường, cái Chú Ư thường hướng về ngoại cảnh trong hiện tại để nh́n ngó, để lắng nghe, hoặc chạy theo tư tưởng để ch́m vào quá khứ tương lai... Khi được cái Chú Ư bám theo, tư tưởng có sức mạnh để kéo dài và ghi sâu vào Kư ức khó quên (hiện hành huân chủng tử). Rồi những ư niệm được ghi trong Ư thức, khi được kích động sẽ khởi ra thành tư tưởng (chủng tử khởi hiện hành). Kiếp này sang kiếp khác chúng ta bị vọng tưởng của Tưởng ấm ràng buộc không thoát ra được .
Ngày nay biết tu theo lời Phật dạy, giữ chánh niệm tỉnh giác, chúng ta phải lui cái Chú Ư về với Ư thức phía sau để tách ra khỏi tư tưởng, để nh́n thấy tư tưởng như là một đối tượng bên ngoài, làm tư tưởng không c̣n sức mạnh tương tục và phải tắt mất. Giai đoạn đầu, cái Chú Ư không quen lui lại đứng yên ở sau mà chỉ quen chạy bám theo ngoại cảnh và vọng tưỏng. Chúng ta cố gắng giữ (bằng ư niệm chủ tể) cái CHÚ Ư lui lại được một thời gian ngắn, chợt vọng tưởng nào hay hay khởi lên mời gọi, thế là cái Chú Ư chạy theo mất.
Sau nhiều ngày tháng nỗ lực phi thường, cái Chú Ư bắt đầu quen đứng yên phía sau, không chạy theo vọng tưởng nữa. Vọng tưởng yên lắng dần dần, tâm được thanh tịnh.
Rồi cái Chú Ư ch́m sâu dần vào Vô thức khiến ta quên dần ngoại cảnh bên ngoài khiến ta biết rơ dần hoạt động của tâm thức bên trong và đó gọi là nhập định.
2. VƯỢT SẮC ẤM
Người tu thiền đến giai đoạn khi dụng công không c̣n vọng tưởng. Có thể kéo dài trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn không vọng tưởng này suốt vài tiếng đồng hồ, lúc đó, Ư thức tự nhiên bỏ bớt Sắc ấm chỉ c̣n trụ vào Thọ ấm và Tưởng ấm.
C̣n cái Chú Ư đă bắt đầu lọt sâu một chút vào Vô thức. V́ Ư thức đă bỏ bớt Sắc ấm nên hành giả không c̣n thấy có thân nữa, chỉ nghe một sự thanh tịnh không h́nh không tướng mà thôi.
Và cũng v́ Ư thức bỏ bớt Sắc ấm trụ mạnh nơi Thọ và Tưởng ấm nên hai ấm này có sức mạnh hơn b́nh thường. Lúc đó, Thọ ấm khởi lên hỷ lạc mạnh mẽ tràn ngập cả tâm hồn. Tưởng ấm cũng dễ khởi lên những h́nh ảnh lạ như hoa sen, hào quang, Đức Phật, cơi trời, xuất hồn... Nếu hành giả đắm luyến nơi cảm giác hỷ lạc tức là kẹt lại Thọ ấm, ái kiến sẽ tăng trưởng (Thọ luôn luôn sinh ra ái), đường giải thoát bị ngăn chặn. Thế nên, tuy có cảm giác hỷ lạc khởi lên, hành giả không nên chú ư.
Nếu hành giả đắm luyến nơi h́nh ảnh lạ như hào quang, Đức Phật, cơi trời, xuất hồn... sẽ khởi sinh tà kiến, cho ḿnh chứng đắc, lấy những h́nh ảnh đó làm sở đắc, quên đi mục đích giải thoát cuối cùng. Khi vượt được Sắc ấm, trạng thái định này được gọi là Không Vô biên xứ định. Mức độ định này tương đương với sơ thiền. Tuy nhiên giữa Định và Thiền có khác nhau về cách dụng công. Ở phương pháp tu định, nhờ chánh niệm tỉnh giác thuần thục, vọng tưởng không khởi, hành giả tự nhiên bước vào Không Vô biên xứ định. Lúc đó cái Chú Ư ở trong Vô thức ,cái biết dường như không trụ vào đâu, nhưng thật ra đă theo cái Chú Ư để quay vào Vô thức.
C̣n nơi sơ thiền, hành giả nhiếp tâm trong hơi thở và CÁI BIẾT trụ vào hơi thở tại ống mũi. Nếu cái biết không trụ, gọi là tu định. Nếu cái biết có trụ vào hơi thở, gọi là tu thiền. Tuy nhiên hơi thở lúc này nhỏ nhiệm như một sợi chỉ, êm ái, sáng tỏ. Tâm thay v́ trải rộng, đă thu thật nhỏ vào hơi thở, giống như một mũi khoan xuyên qua từng ấm. Cái ưu điểm của phương pháp nhiếp tâm vào hơi thở là khống chế được sự quậy phá của Tưởng ấm, không cho Tưởng ấm hiện ra những ảo ảnh. C̣n tu định, tâm không trụ vào một điểm nào, trải rộng thênh thang, nhưng khó khống chế được sự quậy phá của Tưởng ấm.
Chúng ta gọi là Vượt Sắc ấm ở phần thô, c̣n cái Sắc ấm siêu h́nh (linh hồn) th́ vẫn c̣n tồn tại. Phải Vượt khỏi Hành ấm th́ linh hồn mới hết.
3. VƯỢT THỌ ẤM
Khi hành giả tiếp tục kéo dài ngồi bất động trong tư thế kiết già, không để ư vào hỷ lạc của Thọ ấm, không bị những ảo ảnh của Tưởng ấm hiện ra, cuối cùng Ư thức sẽ bỏ luôn Thọ ấm, chỉ c̣n trụ ở Tưởng ấm. V́ Ư thức đă bỏ Thọ ấm nên lúc này hỷ lạc biến mất, chỉ có cái an vui tế nhị của sự thanh tịnh. Cái an vui tế nhị này cũng là thuộc về Thọ ấm ở phần sâu. Hành giả được gọi là vượt Thọ ấm, thực ra chỉ là vượt Thọ ấm phần thô bên ngoài Ư thức conscious, c̣n cái Thọ ấm vi tế khuất sâu trong Vô thức vẫn chưa hết.
Ở đây, cái Chú Ư ch́m thêm một chút vào Vô thức, c̣n cái Ư thức vẫn trải rộng hơn, vẫn c̣n phủ Tưởng ấm. Chúng ta nên nhớ, cái Chú Ư tập trung vào một đối tượng hẹp, c̣n cái Ư thức th́ trải một vùng rộng chung quanh cái Chú Ư. Ví dụ khi cái CHÚ Ư c̣n chạy theo cảnh, theo vọng tưởng th́ Ư thức tỏa rộng ở Sắc ấm, Thọ ấm, Tưởng ấm, năm thức trước. Khi cái Chú Ư ch́m sâu một chút vào Vô thức của Sơ thiền th́ Ư thức cũng lui theo và bỏ bớt Sắc ấm. Khi cái Chú Ư ch́m sâu thêm một chút nữa th́ Ư thức lại đi theo mà bỏ bớt Thọ ấm để chỉ c̣n lại Tưởng ấm. Chúng ta nói là c̣n lại Tưởng ấm không có nghĩa là Tưởng ấm c̣n hoạt động. Tưởng ấm phải luôn luôn dừng hoạt động th́ cái Chú Ư mới ch́m vào Vô thức được. Nhưng dù Tưởng ấm dừng hoạt động, Ư thức vẫn c̣n bao phủ phạm vi của Tưởng ấm và bao phủ cả các thần kinh giác quan. Do đó, giai đoạn này, dù ở trong định, Hành giả vẫn c̣n nghe âm thanh bên ngoài (dù không CHÚ Ư theo), vẫn c̣n thấy cảnh sắc (dù không cố ư nh́n).
Do Tưởng ấm c̣n nên các ảo ảnh vẫn có thể c̣n xuất hiện. Nếu trong Kư ức của Hành giả c̣n chứa những ước mơ được thấy Phật, thánh, tiên th́ Tưởng ấm sẽ hiện ra những h́nh ảnh đó và kéo cái Chú Ư của Hành giả đi ra khỏi Vô thức trở lại.
Ở giai đoạn vượt Thọ ấm này, Hành giả đă khá tự tại, phong cách ung dung đĩnh đạc, tâm hồn rất thanh thản, ái kiến (T́nh cảm) lắng dịu v́ không có thọ để kích động ái; đạo đức tương đối hoàn chỉnh. Ngang đây, Hành giả đă tăng trưởng trực giác, có thể đoán biết một số chuyện quá khứ vị lai khái quát, nhưng không chi tiết lắm, có thể đoán biết một phần ư nghĩ thô của người khác, có thể dùng năng lực bằng tay chữa một số bệnh thông thường. Hành giả cũng có thể ngồi kiết già bất động chờ cái chết đến, nhưng chưa có thể chết theo ư muốn, chỉ thụ động chờ mà thôi, dĩ nhiên là biết trước lúc chết.
Đây là nhị thiền, thức vô biên xứ định. Nếu Hành giả dùng hơi thở làm phương tiện th́ lúc này cái Chú Ư dồn hết vào hơi thở; cả cái Chú Ư và hơi thở đều nhỏ như một sợi tơ và rất vi diệu, đó gọi là Nhị thiền. Nếu Hành giả không chú ư vào hơi thở, chỉ an trụ trong trạng thái rỗng rang thanh tịnh tự nhiên th́ sẽ thấy tâm ḿnh phủ trùm cả trời đất. Đó gọi là Thức Vô Biên Xứ Định . Khái niệm về thiền và định theo kinh Phật có thể được hiểu như sau: Thiền là xoay lại giữ sự thanh tịnh nơi chính ḿnh, thường là phải dùng thêm phương tiện hơi thở. Định là thả tâm phủ trùm pháp giới. Thiền chú trọng nơi phẩm, Định chú trọng nơi lượng.
Thường th́ đến những giai đoạn này, Hành giả cảơm thấy ḿnh không phải dụng công nữa mà tâm vẫn tự nhiên thanh tịnh nhẹ nhàng. V́ thế dễ phát sinh tâm tự măn thầm kín. Cần phải có thiện tri thức hướng dẫn để Hành giả biết ḿnh c̣n kém, bỏ tâm tự măn và cố gắng dụng công tiếp.
4. VƯỢT TƯỞNG ẤM
Ở Nhị Thiền, Ư thức c̣n hiện diện nơi Tưởng ấm. Nếu hành giả an trụ Nhị thiền thật lâu từ một ngày đến bảy ngày, Tưởng ấm sẽ được vượt qua. V́ các thần kinh giác quan thuộc về Ư thức, nên khi vượt khỏi Tưởng ấm, ra khỏi Ư thức Hành giả không c̣n nghe thấy ngoại cảnh bên ngoài. Đây là chỗ mà một đạo sĩ Ấn Độ khoe rằng : "Khi nhập định tôi không c̣n nghe thấy tiếng của năm trăm cỗ xe ḅ đi ngang". Khi vượt khỏi Tưởng ấm, Ư thức sẽ nhập vào cơi tâm Vô thức của Hành ấm ! Lúc này những hoạt động bí mật kỳ lạ của Hành ấm được khám phá rơ ràng Hành giả biết rơ mọi hiện tượng như mộng du, đồng cốt, giáng cơ... đều do Hành ấm đạo diễn. Do đó những tà kiến sai lầm bị phá vỡ rất nhiều. Ở giai đoạn này Hành ấm phát huy đại thần lực; Hành giả có thể đằng vân, phi hành, biến hóa, phân thân, ẩn thân, hóa ra lửa, hiện ra hào quang, làm thành mưa băo... Năng lực của Hành ấm phá vỡ những quy luật của vật lư thông thường.
Qua đây chúng ta có thể giả thuyết rằng phải chăng những người ngoài hành tinh với dĩa bay của họ đă áp dụng được nguyên tắc của tâm Vô thức nên họ có những phương pháp di chuyển vượt khỏi tầm hiểu biết của khoa học hiện nay. Những tài liệu gần đây cho thấy rằng trong các cuộc tiếp xúc với người ngoài trái đất (điển h́nh là họa sĩ Nga Malachev), họ đều có một khả năng tâm linh rất mạnh. Phải chăng nơi hành tinh của họ pháp môn thiền định đă phổ cập đến cao độ ? Phải chăng những tính chất siêu việt của Hành ấm được áp dụng vào kỹ thuật ? Phải chăng nền văn minh của họ là sự phát triển đồng bộ duy nhất của cả ba mặt: khoa học, thiền định và đạo đức ?
Trở lại vấn đề, khi mà Ư thức conscious đă vượt ra khỏi Tưởng ấm th́ có nghĩa là cái CHÚ Ư đă vào sâu trong Hành ấm ở Vô thức. Đến đây mới đáng gọi là nhập định thật sự v́ Hành giả không c̣n thấy, không c̣n nghe, không c̣n tiếp xúc vớâùi ngoại cảnh. Những ư niệm sâu kín của Hành ấm bị hóa giải nên tâm cực kỳ yên tĩnh.
Do hoàn toàn không c̣n bị Tưởng ấm làm ngăn ngại nên Hành ấm và Thức ấm phát huy đại thần lực tiềm tàng của ḿnh. Thức ấm có thể biết rất nhiều chuyện nếu muốn, có thể nhớ vài kiếp quá khứ và tiên tri chuyện cả trăm năm sau; có thể đoán biết tâm của chúng sinh dù ở cách xa; c̣n Hành ấm, tuy đă có thể khởi thần thông biến hóa, nhưng v́ cái Chú Ư đang trụ ở đây và có vẻ đang canh giữ nên Hành ấm vẫn c̣n thụ động. Hành giả thích ngồi nhập định bất động hơn là khởi dụng làm chuyện này chuyện nọ. Ở tŕnh độ này, Hành giả có thể dùng sức định để tự tử, nghĩa là muốn sống hay chết tùy ư. Ngoài ra, nếu có tác ư Hành giả có thể lưu lại nhục thân không hoại rất lâu, nhà sư Vũ Khắc Minh Việt Nam hoặc các vị sư Trung Hoa, Tây Tạng thường lưu lại nhục thân như thế.
Tŕnh độ này là Vô Sở Hữu Xứ Định hoặc tương đương với giai đoạn đầu của Tam Thiền . V́ Vô thức rất là dài nên rất khó vượt qua hết hẳn. Hành giả an trụ cái Chú Ư vào cuối Hành ấm nên Ư thức đă bỏ hẳn Tưởng ấm, nếu muốn, chúng ta có thể nói rằng ư thức đă nhập vào Vô thức. Lúc này, T́nh cảm đă bị kiểm soát hoàn toàn, những thương ghét của trần gian không c̣n tồn tại trong tâm nữa. Lúc này, Hành giả đă chuyển sang một nhăn quan mới, một “hệ” mới để nh́n vạn hữu. Hành giả thấy vạn hữu như là hư vô. Tâm tham đắm trần gian dường như đă hết. Chúng ta dùng chữ “dường như”, v́ ở trong Kư ức vẫn c̣n lưu lại những ư niệm tham đắm từ quá khứ và có thể khởi ra lại nếu gặp sự kích động nào đó.
c̣n tiếp
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
minhtam Hội viên

Đă tham gia: 16 November 2004 Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline Bài gửi: 132
|
| Msg 13 of 13: Đă gửi: 02 October 2005 lúc 11:04am | Đă lưu IP
|
|
|
Tiếp theo
5. VƯỢT HÀNH ẤM
Khi chưa vượt khỏi Hành ấm, hành giả vẫn c̣n biểu lộ nhiều h́nh thức chấp ngă v́ Hành ấm là gốc của Bản ngă.
Ví dụ, hành giả thích khoe khoang thần thông, c̣n những ước muốn thầm kín. Nhưng khi vượt khỏi Hành ấm, chỉ c̣n Thức ấm, hành giả là những người đạo đức tuyệt vời v́ gốc của Bản ngă đă bị vượt qua. Dĩ nhiên Thức ấm c̣n th́ nhân luân hồi chưa hết, nhưng đến đây, hành giả đă xứng đáng được xưng tụng là một vị Thánh cao cả giữa trần gian. Đây là một ẩn sĩ chân chính không c̣n khoe khoang phô trương, không c̣n một ham muốn nhỏ nhặt nào cho tự kỹ.
Lúc này Thức ấm phát huy đại dụng, trùm phủ cả không gian địa cầu hoặc cả một hệ tinh. Hành giả có thể nhớ lại một số kiếp quá khứ và thấy trước một số kiếp vị lai. Hành giả có thể t́m hiểu bất cứ chuyện ǵ xảy ra trên cuộc đời, bởi v́ Thức ấm là cái biết trực giác soi thấu mọi ngơ ngách của trần gian. V́ Hành ấm không c̣n bị cái Chú Ư canh giữ nên có thể tích cực khởi đại dụng. Hành giả có thể tự tại phi hành, biến hóa. Chúng ta gọi là vượt qua Hành ấm không có nghiă là không c̣n Hành ấm, mà có nghĩa là Hành ấm đă thuần hóa không khởi ư niệm nữa nên cái Chú Ư đă không c̣n cần thiết đứng ở đấy. Chúng ta nên nhớ rằng Hành ấm không phải khởi từng ư niệm một lúc mà khởi vài ngàn ư niệm đồng thời. Thế nên khi Hành ấm đă yên lắng th́ đó là một sự kiêän phi thường.
Nếu lúc này Hành giả buông bỏ cái CHÚ Ư khiến tâm trùm phủ thênh thang th́ gọi là Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ Định. Ngang cái định vĩ đại này, v́ cái Chú Ư không c̣n nên Hành giả không c̣n đường để đi tới nữa. Đó là chỗ dừng lại của ông Uất đầu lam Phất mà đức Phật đă đạt được và mơ hồ cảm nhận nó chưa phải cứu kính.
Nếu Hành giả tiếp tục giữ hơi thở, cái Chú Ư bám vào hơi thở th́ c̣n có thể tiến hơn nữa. Ở giai đoạn vượt khỏi Hành ấm này, Hành giả lại chuyển sang một nhăn quan khác, một “hệ” khác nữa. Hành giả thấy vạn hữu, dù là cây đá, cũng đều làm bằng chất liệu của tâm, tất cả đều là tâm. V́ thế, chỉ bằng tâm của ḿnh, hành giả có thể tác động vào thế giới vật chất bên ngoài, có thể bay lên cao, có thể tàng h́nh, di chuyển mọi vật từ xa, hiện mọi cái từ có thành không, từ không thành có. Hành giả không c̣n nhận biết vạn hữu bằng giác quan tai mắt nữa mà bằng tâm Vô thức vi diệu của ḿnh, ngồi ở đây mà biết cả mười phương tám hướng.
6. NHẬP BẢN THỂ TUYỆT ĐỐI (VƯỢT THỨC ẤM)
Ở Tam thiền, chưa vượt qua cơi tâm Vô thức, hơi thở hành giả nhỏ như một hạt bụi. Hành giả tiếp tục giữ kỹ hơi thở và an trụ tam thiền suốt bảy ngày, hoặc một tháng, hoặc ba tháng, tùy theo căn cơ sai biệt. Cuối cùng, dù luôn luôn giữ hơi thở, hơi thở biến mất.
Hơi thở biến mất, CÁI BIẾT biến mất và Bản ngă biến mất. Thức ấm đă bị vượt qua. Bản thể tuyệït đối hiện bày. Dùng ngôn ngữ để diễn tả Bản thể tuyệt đối là một việc làm vô cùng sai lầm. Sự thanh tịnh cực độ của Bản thể không thể diễn tả bằng ngôn ngữ. Tuy nhiên, v́ có quá nhiều người hiểu lầm Niết Bàn của Đạo Phật nên chúng ta gượng gạo diễn tả vài tính chất của Niết Bàn, mong quư độc giả thông cảm, dùng trực giác để thầm cảm thông.
Khi Thức ấm c̣n th́ CÁI BIẾT c̣n. Khi Thức ấm đă vượt qua được th́ CÁI BIẾT cũng biến mất. Tuy nhiên lúc này cái CẢM ỨNG của Bản thể sẽ xuất hiện. BIẾT là ǵ ? CẢM ỨNG là ǵ ? Có hai cái BIẾT khác nhau, cái BIẾT của Ư thức và cái BIẾT của Vô thức, dù cả hai đều thuộc về Thức ấm. Ư thức biết nhờ suy luận, phân biệt, học hỏi và giác quan tiếp xúc. Vô Thức biết nhờ trực giác, không cần suy luận, không cần giác quan. Tuy nhiên, gọi là BIẾT khi có người BIẾT và đối tượng BIẾT. Ở đây ngă và pháp được tồn tại song song. Có Ngă BIẾT và có cái Pháp bị BIẾT. Ngă và Pháp là hai mặt đối lập. Có Ngă tức là có Pháp, có Pháp tức là có Ngă.
C̣n Cảm Ứng, cũng tạm gọi như là tính chất nhận biết của Bản thể, nhưng ở đây không có người Biết và Đối tượng bị Biết. Nơi Bản thể, Ngă và Pháp không c̣n tồn tại. Tất cả vạn hữu đều chung đồng quy tụ nơi Bản thể Tuyệt Đối. Khi nhập Bản thể, vị đó đă trở thành vạn hữu. Vị đó cũng là trăng, là sao; vị đó cũng là mây, là gió, vị đó cũng là núi, là sông; vị đó cũng là con kiến ḅ, là chiếc lá rơi... Nghĩa là tất cả đều chung đồng không c̣n chia cách.
B́nh thường vị đó ở trong thể tịch lặng tuyệt đối, không một điều ǵ có thể lay động chánh định tối thượng này. V́ thế Đức Phật đă tuyên bố: "Khi ta nhập định, ta không nghe cả tiếng sét đánh chết con ḅ gần đấy!" Tuy nhiên, khi cần t́m hiểu điều ǵ, vị ấy hướng tâm đến đó, lập tức cái cảm ứng xuất hiện. Ví dụ, mộït bậc thầy chứng đạo, muốn t́m hiểu việc làm của một người đệ tử ở xa, vị đó nhập định vào Bản thể. Lập tức vị đó trở thành duy nhất với đệ tử, biết rơ mọi ư nghĩ việc làm của đệ tử. Cái Biết mà người Biết và đối tượng bị Biết đă trở thành duy nhất, gọi là CẢM ỨNG. Tuy vẫn biết mà Ngă và Pháp không c̣n.
Cái cảm ứng này không bị thời gian và không gian chia cách. Ví dụ, khi cần t́m hiểu đời sống của Đức Phậït, vị đạt đạo nhập định vào Bản thể, lập tức vị đó trở thành duy nhất với Đức Phật trong thời tại thế cách đây hơn hai ngàn năm trăm năm. Nơi sự duy nhất này, vị đó sống trở lại, cảm nhận trở lại những ǵ Đức Phật đă trải qua trong suốt kiếp sống cuối cùng của ḿnh. Từ khi đản sinh, trưởng thành, xuất gia, tu tập, thành đạo, độ sinh, nhập diệt. Và vị đó sẽ thấy rằng Đức Phật, trên bước đường hoằng hóa, gặp khó khăn chống đối gấp mười lần những ǵ kinh sách kể lại. Thực ra khi c̣n an trụ ở Thức ấm, nếu không có vị thầy kinh nghiệm hướng dẫn, Hành giả sẽ lầm tưởng đó là Niết Bàn v́ cảnh giới của Thức ấm và Niết Bàn Tuyệt Đối không có ranh giới rơ rệt. Nó giống như ḍng sông đă đổ về tới cửa biển chứ chưa phải là biển, cũng mênh mông hùng vĩ nhưng chưa phải là khơi xa.
Chúng ta ví dụ vọng tưởng như những mạch nước nhỏ, Sơ thiền như ḍng suối, nhiều ḍng suối dồn lại thành ḍng sông của Nhị thiền, nhiều ḍng sông dồn lại thành con sông lớn của Tam thiền, và sự an trụ Thức ấm cuối cùng chính là chỗ ḍng sông lớn đă về đến cửa biển .
Khi bỏ cửa biển để vào hẳn đại dương của Bản Thể Tuyệt Đối, Hành giả trở thành một Đấng Giác Ngộ ALaHán siêu việt cả tam giới, giải thoát sinh tử luân hồi. Thường th́ đức phật lấy Tam Minh hay Lục Thông để xác định sự giải thoát. Vị đó phải đủ khả năng nhớ lại vô lượng kiếp của ḿnh -Túc Mạng Minh- , quan sát được những kiếp luân hồi của mọi chúng sinh và thấy rơ sự chi phối rất chặt chẽ của luật Nghiệp báo lên tất cả vạn hữu - Thiên Nhăn Minh - có khả năng phi hành biến hoá tự tại như phân một thân thành ngàn thân, biến mất chỗ này hiện ra chỗ kia, hiện ra lửa ra nước...
Chúng ta xét lại quá tŕnh dài của sự tu hành và thấy rằng chính cái Chú Ư được đưa về đâu sẽ là đầu mối của mọi việc. Nếu cái Chú Ư chạy ra ngoài hoặc chạy theo vọng tưởng th́ đó là sự mê muội. Nếu cái Chú Ư bắt đầu lui lại để tách khỏi vọng tưởng th́ đó là bắt đầu sự tu hành. Tuy nhiên không phải cái Chú Ư luôn luôn dễ được điều khiển, hay nói đúng hơn, cái Ư Niệm Chủ Tể điều khiển cái CHÚ Ư không phải luôn luôn giữ vững lập trường ban đầu. Do sự hoạt động chằng chịt phức tạp bên trong Vô thức tác động khiến cho cái Ư Niệm-Chủ Tể khi muốn thế này khi muốn thế khác. Ví dụ, trong lúc hứng khởi phát tâm tu hành, Ư Niệm -Chủ tể đưa cái Chú Ư lui khỏi vọng tưởng, nhưng sau đó, Kư ức chứa đầy sự ham vui đă tác động đến và Ư Niệm -Chủ -Tể lại đưa cái Chú Ư chạy ra ngoại cảnh. Thế nên một người giữ được lập trường tu hành một cách vững vàng có nghĩa là Kư ức của người ấy đă nhiều lần ghi dấu sự cương quyết thoát khỏi cám dỗ, dể duôi, sân hận... Chúng ta phải tích lũy công hạnh giữ ǵn sự vô nhiễm lâu ngày để tạo thành những chủng tử tốt ghi trong Kư ức. Đó là một trong những yếu tố cực ḱ quan trọng trong việc tu hành.
Ngoài ra sự chi phối của nghiệp là vô cùng lớn với Ư Niệm-Chủ Tể. Sự kính trọng Bậc Thánh, sự giúp đỡ người chân tu, tâm từ bi thương yêu chúng sinh, ḷng khiêm hạ... chính là những cái nhân để tạo thành một Ư Niệm-Chủ Tể tốt đẹp và kiên tŕ trong việc giữ cái Chú Ư lui ra sau.
Chúng ta thấy có người dễ tu, có người khó tu chính là do nhiều yếu tố phức tạp bên trong Vô thức đă tạo nên một Ư-Niệm - Chủ -Tể như thế nào. Ví dụ như có một người tinh thần bạc nhược, làm cái ǵ cũng hay bỏ dở. Người đó cũng biết nhược điểm của ḿnh và muốn khắc phục, nhưng không thể làm được v́ không thể hiểu tại sao không thể cuơng quyết được. Hay nói đúng hơn là cái Ư Niệm - Chủ Tể không đưa cái Chú Ư vào việc ǵ lâu bền được. Người đó tự thấy hổ thẹn. Những người khác th́ chê trách. Nhưng không ai làm ǵ khác hơn được. Gặp trường hợp như vậy, chúng ta đừng ở đó mà chê trách, phải khuyên người đó gây nhân lành mới. Nhân mới là kiên tŕ từng chút làm việc thiện, kiên tŕ từng chút lễ phật mỗi ngày. Qua vài năm sau, sự kiên tŕ mới bắt đầu trở thành tính chất trong tâm.
Sự tu hành cũng thế, muốn thành tựu sự tinh tấn bền bĩ, biết bao nhiêu công hạnh phải được xây đắp lâu dài. Người chưa đủ phước tự nhiên thiếu sự tinh tấn, muốn tinh tấn lắm mà không cách nào làm được. Đừng trách họ, hăy giúp họ gây tạo nhân lành để sửa lại sự khiếm khuyết đó.
7. XUẤT NHẬP ĐỊNH LÀ G̀
Mỗi vị tu hành tùy theo tŕnh độ của ḿnh mà có sức định sâu cạn khác nhau. Có người vượt được Thọ ấm, có người vượt được Tưởng ấm. Cũng có vị đă vượt hẳn Năm Ấm và trở thành bậc Giác ngộ đồng với chư Phật.
Người đă vượt khỏi Năm Ấm có thể tùy ư nhập định bỏ Năm Ấm để an trụ Bản thể, hoặc từ Bản thể lui trở lại sống với Năm Ấm một cách tự tại.
Khi vượt Năm Ấm để an trụ Bản thể, chúng ta gọi là nhập định. C̣n từ Bản thể lui lại sử dụng Năm Ấm, chúng ta gọi là xuất định.
Có một số người tu thiền chủ trương không xuất không nhập. Đây là người đang tu chánh niệm tỉnh giác, cố gắng giữ sự tỉnh giác thường xuyên trong mọi oai nghi. Như vậy họ cảm thấy không có ǵ để nhập hay xuất. Tuy nhiên, nếu họ giữ được chánh niệm lâu ngày vọng tưởng không khởi, dần dần họ sẽ vượt qua từng ấm một cách rơ rệt. Họ sẽ có khả năng nhập định để vượt mộït vài ấm hoặc lui lại xuất định để sử dụng các ấm đó b́nh thường. Ví dụ, khi họ nhiếp tâm sâu thẳm, họ không c̣n thấy có thân (vượt Sắc ấm), chỉ c̣n một cái tâm thanh tịnh không h́nh không tướng. Nhưng họ có thể lui lại trải Ư thức ra Sắc ấm và thấy có thân như cũ. Đó cũng là nhập xuất định ở mức độ cạn. Ví dụ, một người nhiếp tâm sâu thẳm, vượt khỏi Tưởng ấm, không c̣n nghe thấy ngoại cảnh, nhập vào Vô thức. Và vị này cũng có thể lui lại, trải Ư thức ra ba ấm Sắc, Thọ, Tưởng để sống b́nh thường như mọi người.
Người chưa có kinh nghiệm vượt khỏi các ấm th́ không hề có khái niệm nhập xuất định. Họ cố gắng giữ được chánh niệm không nhập không xuất lâu ngày cũng tốt.
8. LẬU TẬN THÔNG
Lậu tận là một trong ba Minh, hoặc là một trong sáu thông. Tam Minh Lục Thông là tính chất đặc biệt của Phật cũng như của các vị ALaHán.
Nguyên nghĩa Lậu Tận có nghĩa là không c̣n sự ṛ rỉ. Ở đây nghĩa là không c̣n sự sơ hở về giới hạnh. Có người định nghĩa Lậu Tận có nghĩa là không c̣n mầm mống tái sinh. Nếu không c̣n mầm mống tái sinh th́ các vị chứng đạo không thể thị hiện trở lại thế gian sao?
Mặc dù khi xuất định sử dụng trở lại Năm Ấm, vị ALaHán vẫn có sức tỉnh giác tự chủ cao độ, thường xuyên kiểm soát được nội tâm của ḿnh rơ ràng không để một phiền năo nhỏ bé nào phát khởi. Vị đó không c̣n một ước vọng thầm kín nào cho tự kỷ, không c̣n một hạt bụi ganh ghét nào đối với chúng sinh, không c̣n một mảy may bực dọc dù gặp nghịch cảnh, không c̣n một chút thích thú khi được khen tặng... Dù trong đời sống b́nh thường với Năm Ấm, tâm vị đó chỉ có sự thanh thản an vui, chỉ có ḷng từ bi tự nhiêân lan toả khắp mọi loài.
Sức tự chủ kiểm soát được giới hạnh của ḿnh được hiểu là trí tuệ chân chính. Chúng ta đừng vội cho những người học nhiều, hiểu rộng, giảng hay là có trí tuệ. Hăy đánh giá trí tuệ của người đó qua khả năng làm chủ tâm hồn ḿnh không bị tham sân si chi phối. Hăy đánh giá trí tuệ người đó qua thái độ khiêm hạ vô biên, qua từ tâm vô hạn. Ở điểm này, Đức Phật tuyên bố trong bài kinh Sonadanda:
"Ở đâu có trí tuệ, ở đó có giới hạnh; ở đâu có giới hạnh, ở đó có trí tuệ". Một vài học giả đă đưa ra lập luận rằng đối với Đạo Phật, giới đức là chuyện nhỏ nhặt, chỉ có trí đức mới đáng đề cao! Lập luận này trái với tinh thần Đạo Phật. Người được gọi là chứng Lậu Tận Thông c̣n có nghĩa là người thấy rơ bản chất ràng buộc, đau khổ của cuộc đời.
B́nh thường chúng ta nghe nói cuộc đời là đau khổ th́ chỉ hiểu chung chung, thậm chí chúng ta c̣n thấy đôi khi cuộc đời cũng xuất hiện những niềm vui nào đó như được trúng số, được khen tặng, được thành công... Đối với bậc giác ngộ đă hoàn toàn vượt khỏi Năm Ấm, đă bước qua cái ranh giới cuối cùng của vô minh th́ mới cảm nhận sâu sắc sự ràng buộc, sự đau khổ mà chúng sinh phải chịu đựng, giống như một người bước ra khỏi trại tù, lúc đó mới chợt hiểu rằng trước kia, dù ăn ngon hay dở, đẹp hay xấu, được người thăm nuôi nhiều hay ít đều chỉ là thân phận tù đày. Cũng vậy, chúng sinh dù giàu hay nghèo, ngu hay trí thành công hay thất bại... đều là c̣n trong vô minh, c̣n trong sinh tử. Khi một bậc thánh bước qua khỏi cái ranh giới vô minh cưối cùng th́ chợt hiểu ra cái Nguyên nhân của Đau khổ cũng chính là cái Đau khổ. Cái nh́n minh triết sâu thẳm đó được gọi là Lậu Tận Minh.
9. LÀM CHỦ SINH TỬ
Chúng ta tán thán vị nào đă đưa ra từ ngữ "Làm chủ sinh tử". Làm chủ sinh tử có nghĩa là vị đạt đạo có thể từ bỏ thọ mạng bất cứ lúc nào; và sau khi từ bỏ đời sống này, vị đó có thể thị hiện qua đời sống kế tiếp, hoặc an trụ Niết Bàn vĩnh viễn.
Một vị đạt đạo chưa gọi là đă hết nhân duyên luân hồi, bởi v́ trước khi đạt đạo vị đó cũng có tạo nghiệp, và sau khi đạt đạo vị đó cũng c̣n tạo nhiều thiện nghiệp lớn lao. Chính những nghiệp thiện sắp sẵn cho vị ấy một đời sống tràn đầy vinh hiển kế tiếp. Tuy nhiên vị ấy tùy ư muốn tái sinh hay không muốn tái sinh mà thiện nghiệp không c̣n lôi kéo được nữa. Ví dụ, dù đă tích lũy rất nhiều thiện nghiệp do hóa độ chúng sinh, vị ALaHán cảm thấy không cần trở lại, đến lúc từ bỏ thọ mạng, vị ấy nhập định vượt khỏi Năm Ấm và an trụ Bản thể Niết Bàn vĩnh viễn. Do tác ư xả bỏ thọ mạng nên sau khi vị ấy nhập Niết Bàn, thân sẽ tan hoại. Trừ trường hợp vị ấy có tác ư giữ nhục thân th́ nhục thân sẽ tồn tại lâu dài.
Khi nhập Niết Bàn, vị ấy trở thành Duy Nhất với tất cả chúng sanh, cảm ứng với tất cả chúng sinh, và âm thầm gia bị cho những chúng sinh thành tâm hướng thiện. Sự gia bị của các vị Phật đă an trụ Niết Bàn rất b́nh đẳng và mầu nhiệm. Khi chúng ta niệm danh hiệu Bồ Tát Quan Âm, hoặc cầu nguyện Hộ Pháp Vi Đà, lập tức chúng ta có được sự cảm ứng mười phương chư Phật. Ngay cả những người thuộc tôn giáo khác cầu nguyện giáo chủ của họ, nếu thành tâm hướng thiện họ vẫn được sự cảm ứng gia bị của chư Phật.
Hoặc, một vị ALaHán cảm thấy duyên độ chúng sinh chưa măn cần phải tái sinh. Khi chấm dứt thọ mạng đời này, vị đó nhập Tam Thiền và Nhận Lấy đời sống mới trong một bào thai vừa thành h́nh. Ưu điểm của những vị Bồ Tát thị hiện là có thể trực tiếp giáo hóa chúng sinh; c̣n khuyết điểm là, v́ không an trụ Bản Thể thường xuyên nên không thể đồng thời gia bị cho tất cả chúng sinh. Ngược lại, những vị ALaHán không tái sinh, có ưu điểm là ở trong Bản Thể có thể đồng thời gia bị cho tất cả chúng sinh, nhưng nhược điểm là không thể trực tiếp giáo hóa chúng sinh.
PHẦN V
CHỈ CÓ MỘT ĐẠO PHẬT
Qua phần nghiên cứu về Năm Ấm vừa rồi chúng ta thấy rơ không có hai ba Đạo Phật khác nhau. Chỉ có những người đă vượt khỏi Năm Ấm hoặc những người chưa vượt khỏi Năm Ấm.
Bản Thể Niết Bàn chỉ là Duy Nhất, tất cả những vị đă an trụ Niết Bàn không có sự hơn kém, không có Tiểu Thừa hay Đại Thừa.
Sau khi Đức Phật kính yêu của chúng ta nhập diệt, những người sau v́ hăng hái đóng góp ư kiến của ḿnh vào văn hóa Đạo Phật, vô t́nh đă chia Đạo Phật ra thành hai ba loại. Thậm chí có những người quá sốt sắng, lấy cả những tà kiến của ngoại đạo để bổ sung cho Đạo Phật. Hoặc có những người lấy tŕnh độ tu tập c̣n lở dở của ḿnh và cho đó là tối thượng. Cuối cùng "lẽ phải" thuộc về những ai nói giỏi.
Thế gian có câu nói mỉa mai rằng : "Chân lư thuộc về kẻ có sức mạnh". C̣n trong cuộc tranh chấp của các phái Phật Giáo. Chân lư thuộc về những ai có tài hùng biện.
Đa số quần chúng b́nh thường không đủ sắc bén để t́m ra những sơ hở trong lư luận của những học giả uyên bác. Thế nên họ dễ dàng chấp nhận tư tưởng của những luận sư có khả năng thuyết phục. Và những luận sư tài giỏi này tiếp tục củng cố vị trí của ḿnh bằng lư luận. Thế là, từ một Đạo Phật nhiều tu ít nói bỗng biến thành một Đạo Phật nhiều nói ít tu.
Ngày hôm nay, muốn nghiên cứu lại toàn bộ di sản văn hóa Đạo Phật, chúng ta đành phải hy sinh th́ giờ tu tập thiền định của ḿnh. C̣n những người ham tu đành phải chịu thiếu hiểu biết về kinh sách Đạo Phật. Những lư luận Trường thiên bất tuyệt này đă chia cách Đạo Phật ra làm hai ba phần rơ rệt. Hiện nay những vị sư Theravađa (Nam tông) vẫn ác cảm với các vị sư Bắc tông. Họ thường cho rằng các vị sư Bắc tông là Bà La Môn ngoại đạo. V́ sao, v́ rất nhiều kinh điển Bắc tông được sáng chế sau khi Phật Niết Bàn rất lâu và có nhiều điểm giống Bà La Môn ngoại đạo.
Thật ra những tư tưởng tinh túy của Đạo Phật về luân hồi giải thoát đă được nói đến trong Áo Nghĩa Thư (Upanishad) trước Phật hơn trăm năm. Phương pháp thiền định đă được đề cập nhiều ở các giáo phái Ấn Độ trước khi có Phật. Thế nên việc mà Đạo Phật có vài điểm giống với ngoại đạo cũng là chuyện b́nh thường, miễn là những điểm đó nằm trong giới vức chánh kiến. Một vài tư tưởng của ngoại đạo vẫn hợp với chánh kiến. Điều chúng ta e ngại là trong thời kỳ Phật Giáo phát triển Đại thừa, một số tà kiến đă lọt vào Đạo Phật.
Việc các sư Theravada trách Bắc tông Phật Giáo là ngoại đạo cũng có điểm đúng nhưng hơi quá đáng, thiếu thông cảm. Nhiều tư tưởng trong Phật Giáo phát triển cũng rất hay cũng là những đóng góp đắc lực cho văn hóa Phật Giáo, ví dụ, tư tưởng về Tánh không của Ngài Long Thọ.
Ngược lại, phía Bắc tông th́ nh́n Nam tông một cách khinh miệt cho là Tiểu Thừa và tự nhận ḿnh Đại Thừa. Ḥa thượng Minh Châu thường hay dùng từ : "Các vị-tự-cho-là-Đại-Thừa..." để nhắc rằng từ trước Đạo Phật không hề có Tiểu Thừa hay Đại Thừa ǵ cả.
– Đại Thừa cho rằng các vị ALaHán thuộc Tiểu Thừa, tuy hết Chấp Ngă nhưng c̣n Chấp Pháp. Như đă nói, Ngă và Pháp là hai mặt đối lập, cái này có th́ cái kia có, cái này không th́ cái kia không. Nếu Ngă hết th́ Pháp làm sao c̣n ! Thế nên lời buộc tội các vị ALaHán là hoàn toàn sai lầm và tội lỗi.
– Đại Thừa cho rằng các vị ALaHán không có từ bi (trời đất!). Thật ra khi Bản ngă tan biến, tâm vị kỷ không c̣n th́ ngay đó tâm vị tha xuất hiện. Dù an trụ Niết Bàn vị ALaHán vẫn không ngăn cách với chúng sinh.
– C̣n nhiều lư luận công kích từ bên này với bên kia. Mong sao trong thời đại này, chúng ta xóa bỏ được sự hiểu lầm lẫn nhau để Đạo Phật không c̣n chia cách nữa. Hơn nữa, người có trí tuệ trong Đạo Phật là người thấy được sai lầm của ḿnh chứ không phải lo chỉ trích người khác. Nếu chúng ta xoay lại t́m ra những thiếu sót của ḿnh, lập tức chúng ta sẽ trở nên bao dung, ít độc đoán hơn và nhờ vậy Đạo Phật sẽ ḥa hợp hơn nữa.
Nào giờ chúng ta được thầy tổ dạy rằng Tông ḿnh là hoàn thiện nhất thiên hạ. Từ đó chúng ta trở nên tự tôn và chê bai các nơi. Nếu chúng ta b́nh tâm, đừng tự tôn, t́m lại những nhược điểm nơi ḿnh để hoàn thiện tông môn, tự nhiên chúng ta sẽ gặp gỡ lại với quan điểm của huynh đệ từ mọi bầu trời Phật Giáo.
Qua sự nghiên cứu về Năm Ấm, chúng ta thấy muốn thật sự giải thoát khỏûi Năm Ấm, hành giả phải nổ lực rất nhiều. Đạo Phật chỉ trường tồn khi tiếp tục có nhiều người chứng ngộ. Nếu không, Đạo Phật chỉ là cái xác không hồn, chỉ c̣n h́nh thức và lư luận là không có những h́nh ảnh giải thoát sống động từ bậc chân tu.
Quay về với việc tu tập nội tâm, chúng ta bớt bị ngôn ngữ lừa gạt. Ngôn ngữ tải được đạo lư, nhưng ngôn ngữ cũng làm hạn chế đạo lư bởi v́ cái Tương đối không thể thể hiện được cái Tuyệt đối. Chỉ có sự tu tập vượt ngoài ngôn ngữ khiến cho chúng ta cảm nhận được đạo lư chân thật. Nơi đạo lư chân thật này, Đạo Phật không c̣n bị chia cách nhiều mảnh.
Chúng ta cần nhiều vị chuyên tu để thắp sáng lại ngọn đuốc Phật Giáo giữa đêm dài sinh tử. Chúng ta cần nhiều tu viện chuyên tu để tạo điều kiện cho tu sĩ tu tập. Nơi tu viện này có đường lối tu hành đúng đắn, có thanh quy cụ thể, có nếp sống hợp với khoa học và có khung cảnh êm đềm thích hợp. Một khu rừng trồng rộng răi với những chiếc thất lá rải rác sẽ là h́nh ảnh đẹp đẽ không kém ǵ những ngôi chùa nguy nga tráng lệ. Trong khu rừng tĩnh mịch đó, các tu sĩ hoặc tọa thiền, hoặc kinh hành đều đặn tinh tấn. Họ sẽ dần dần vượt qua từng ấm. Họ sẽ là ánh sáng cho Phật Pháp mai sau.
Kính chúc các Quư Phật tử thân tâm thường lạc .
Nam mô a di đà Phật
TT Thích Minh Tâm cẩn bút
Sửa lại bởi minhtam : 02 October 2005 lúc 11:09am
|
| Quay trở về đầu |
|
| |
|
|