Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
  H́nh Ảnh Từ Thiện
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Thông Tin
  Thông Báo
  Báo Tin
  Liên Lạc Ban Điều Hành
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Nhờ Coi Quẻ
  Nhờ Coi Ngày
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Tử Vi
  Tử Bình
  Kinh Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Bói Bài
  Đoán Điềm Giải Mộng
  Khoa Học Huyền Bí
  Thái Ất - Độn Giáp
  Y Dược
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch và Phong Thủy 3
Kỹ Thuật
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
Thư Viện
  Tủ Sách
  Bài Viết Chọn Lọc
Linh Tinh
  Linh Tinh
  Giải Trí
  Vườn Thơ
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 57 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
chindonco (3250)
hiendde (2589)
HoaCai01 (2277)
vothienkhong (1807)
dinhvantan (934)
ryan88 (805)
Vovitu (713)
ruavang (691)
lancongtu (667)
TranNhatThanh (644)
Hội viên mới
redlee (0)
dautranhsinhton (0)
Chieu Tim1234 (1)
huyent.nguyen (0)
tamsuhocdao (0)
henytran2708 (0)
thuanhai_bgm (0)
Longthienson (0)
thuyenktc (0)
liemnhi (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Truyện ngắn huyền bí - hiendde Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 101 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:04pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde


T̀M KẺ TRỪ TÀ


Giă từ xứ đất thần linh và quê hương của những Thầy Bà La Môn, tôi dừng lại Việt Nam trước khi về Mỹ. Bốn rưỡi sáng từ Sài G̣n tôi lấy taxi đi Bến Tre.

Nơi tôi sắp đến là họ đạo Cái Bông thị xă Ba Tri. Nơi đây hơn hai mươi năm về trước đă xôn xao một thời.

Nơi xảy ra câu chuyện quỷ nhập vào một thiếu nữ. Hơn hai mươi năm sau tôi đến đây phỏng vấn, t́m hiểu và ghi lại chứng tích của những người c̣n sống, về câu chuyện mà tôi tin có thật. Hiện tượng quỷ nhập.

Trong nhà thờ trưa thứ Bảy ngày 14, tháng 7, tôi ngồi hỏi chuyện cha quản nhiệm, về những hiện tượng quỷ dữ phá phách trong nhà thờ này.

Đặt máy video thu h́nh xong câu chuyện bắt đầu, tôi bấm máy, băng video bắt đầu chuyển. Sau mấy phút kiểm soát lại xem h́nh đă thu, tất cả trắng xóa. H́nh không thu được vào máy.

Tôi kiểm soát lại pin đường dây, băng video tất cả không có ǵ trục trặc. Xin lỗi cha quản nhiệm để bắt đầu lại cuộc phỏng vấn. Quay xong một đoạn tôi soát lại xem đoạn vừa quay, tất cả vẫn là trắng xóa trên màn h́nh. Tôi soát lại lần nữa không có ǵ trục trặc.

Trên khung h́nh máy video phần đèn ghi record cháy sáng, báo hiệu máy đang thu h́nh không có ǵ trục trặc. Nhưng khi chiếu lại màn ảnh cứ trắng xóa h́nh không thu vào máy được. Đây là sự kiện xảy ra lần đầu kể từ khi tôi mua và xử dụng chiếc máy này đă hai năm rồi. Sau gần một tiếng không làm sao thâu h́nh được, tôi bắt đầu lo.

Tôi muốn ghi lại bằng h́nh ảnh các chứng nhân c̣n sống. Một khi họ qua đời rồi câu chuyện sẽ trở nên mất ư nghĩa, v́ bấy giờ chỉ c̣n chuyện kể truyền miệng, không c̣n nhân chứng nữa. Nếu máy không làm việc chuyến đi của tôi sẽ vô ích. Cha quản nhiệm kiên nhẫn ngồi đợi gần một tiếng đồng hồ. Tôi ái ngại quá.

Bắt đầu lo tôi nghĩ bụng :

- Này Satan, hay là mày muốn phá cuộc phỏng vấn này? Nhất định cách này hay cách khác, ta phải thực hiện cuộc phỏng vấn này.

Nếu máy không làm việc th́ sao? Cả chuyến đi của tôi vô ích. Và rồi ngày trở về Mỹ của tôi sắp đến. Bao giờ tôi mới có cơ hội như hôm nay. Biết đâu có ngày trở lại th́ những nhân chứng quan trọng này đă chết mất rồi.

Trong tôi hỗn mang nhiều tâm tư khó tả. Tôi bắt đầu nghĩ xin cha quản nhiệm cầu nguyện với Đức Mẹ, cho công việc trôi chảy v́ sự kiện hơi lạ, tôi chưa bao giờ gặp máy không thâu được h́nh như thế này.

Trong ư nghĩ cầu nguyện ấy tôi thu lại h́nh thử xem thế nào. Lạ lùng thay màn ảnh có h́nh ! Máy làm việc như thường lệ. Tôi cầu xin cho máy đừng trục trặc. Hồi hộp tôi bắt đầu cuộc phỏng vấn :

- Thưa cha tại sao cha tin rằng đây là trường hợp mà quỷ nhập thật, chứ không phải cô ta bị bệnh tâm thần?

Khi phỏng vấn tôi thường đứng về phía chống lại câu chuyện quỷ nhập, tôi viện lẽ này lẽ kia để bào chữa cho hiện tượng kỳ lạ ấy, chỉ là hậu quả của tâm trí rối loạn mà thôi. Cha quản nhiệm trả lời :

- Tôi xin hỏi cha nhé, cha nh́n những chiếc ghế quỳ trong nhà thờ này xem. Nó thấp như thế kia cô ta nằm ngửa bất động, tay dang ra mà nó cứ trôi từ từ qua dưới các ghế quỳ này như có kẻ đẩy đi. Người nó to ghế quỳ thấp thế kia, làm sao người qua lọt, thế mà nó cứ trôi từ từ qua mười mấy, hai mươi dẫy ghế.

Tôi nh́n rồi lấy tay xem lại khoảng cách các ghế quỳ. Quả thật từ mặt nền nhà thờ đến chiếc ghế quá thấp. Không tài nào có thể đút đầu qua được. Nghe cha quản nhiệm kể thật khủng khiếp. Ngài tiếp tục:

- Nó cứ trôi như thế giống như có người đẩy. Thật ghê quá. Nó trôi gần đến cuối ra phía giữa nhà thờ, th́ tôi đến trước chặn đầu nó tôi hô lớn :

- Nhân danh Chúa ta truyền cho mày ra khỏi người này.

Nói thế xong nó bỏ mà ra khỏi. Cô ta trở lại b́nh thường. Đấy, như thế mà cha bảo là bệnh tâm thần à? Tâm thần làm sao chui qua lọt dưới hàng ghế quỳ này?

Trong nhà thờ vắng nghe cha kể chuyện, ngài chỉ cho tôi chỗ cô ta trôi trên mặt sàn nhà thờ. Tôi thấy rợn người. Tiếng sửa nhà đập tường ầm ầm ngoài cuối, phía bên nhà xứ vọng vào. Trời tháng bảy đang mùa hè nhà thờ rộng mênh mông, mang chút gió miệt vườn buông qua cửa sổ nên không nóng lắm.

Tôi đứng nh́n ḷng nhà thờ sâu thẳm lên gian cung thánh. Nhờ chiếc bóng đèn cực mạnh trên trần chiếu xuống, tượng Chúa chịu nạn trên thánh giá sáng rơ. Ṛng ră mấy tháng trời linh mục bảy mươi bốn tuổi đang ngồi trước mặt tôi kia, đă vất vả thách thức với Satan trong ngôi nhà thờ này.

Bất chợt tôi nhớ đến một truyện ngắn đă viết gần chục năm về trước, in trong tập truyện ngắn Đường Về Thượng Trí, câu chuyện mang tựa đề “Đêm Satan, Đêm Đức Tin.”

Ngày đó tôi viết truyện ngắn này xảy ra như một thách thức giữa quyền phép Satan, và đức tin của linh mục. Hai bên chiến đấu với nhau trong một ngôi nhà thờ. Truyện chỉ là tiểu thuyết giả tưởng. Không ngờ hôm nay tôi đang đứng trước một cha già 74 tuổi, người đă thực sự đương đầu với Satan.

Chuyện đă thật sự xảy ra trong ngôi thánh đường này. Và cha đă cho tôi biết ngài toát mồ hôi trong cuộc đương đầu với quỷ, sau cùng cha đă chiến thắng bằng đức tin mà thôi.

Nhớ lại câu chuyện ngắn ḿnh đă sáng tác, tôi càng thú vị khi quay phim và phỏng vấn cha già về chuyện thật đă xảy ra nơi tôi đang đứng đây. Trong truyện ngắn tôi mô tả Satan có một quyền năng không nhỏ.

Trong chuyện thật xảyra ở đây cha già kể tôi nghe, quỷ nhập nơi người con gái này cũng thế. Cha nói:

- " Mới đầu tôi rẩy nước phép, nó sợ. Tôi dí thánh giá vào nó, nó thụt lùi. Tôi lấy dây Stola, dây các phép truyền nó phải ra, nó hốt hoảng. Nhưng mà cha biết không? Sau một thời gian nó không sợ nữa. Có đời nào tôi đưa dây các phép, nó lấy đặt xuống đầu làm gối ngủ. Tôi kinh hoàng không biết làm cách nào trừ nó. Mấy tháng trời ṛng ră, trừ được nó ra rồi nó lại nhập vào cô ta, cứ như thế không chịu đi. Tôi lo quá không biết làm thế nào, nhà nước công an, dân chúng cứ xô tới theo dơi câu chuyện, tôi bảo với Chúa :

- Chết con mất, người ta đang chờ đợi nơi con trong cuộc trừ quỷ này. Tôi toát mồ hôi cũng sợ chứ, tôi không biết làm sao "

Trong truyện ngắn tôi viết, tôi kết một cách bỏ ngỏ, tôi không để cho Satan thắng, v́ nếu thắng th́ c̣n đâu niềm tin nơi linh mục và ơn Chúa. Nhưng tôi cũng không kết là linh mục thắng một cách trọn vẹn vinh quang.

Tôi muốn kết là Satan chưa bỏ cuộc nó sẽ trở lại. Và cuôc chiến c̣n dài, nghĩa là linh mục trong truyện ngắn đó, nếu muốn thắng quỷ, đời ngài phải là một cuộc chiến không ngừng và phải bám vào Chúa liên ly. Điều ấy cũng đơn giản mà đúng thôi. V́ đức tin dạy tôi rằng, có khi nào ma quỷ buông tay đâu, có khi nào tôi không bám vào Chúa đâu.

Câu chuyện quỷ nhập xảy ra ở nhà thờ Cái Bông, thị xă Ba Tri này cũng thế quỷ không muốn ra. Không phải cứ linh mục nhân danh Chúa mà truyền lệnh được đâu.

Tôi thay một cuốn video mới, sáu mươi phút nữa vào máy để tiếp tục phỏng vấn. Tôi xin cha già cho tôi hỏi chi tiết kỹ lưỡng v́ tôi muốn có tài liệu thật. Tôi nghĩ những tài liệu này có ích cho tôi.

Nh́n tuổi già của cha năm nay ngài đă bảy mươi bốn rồi. Tôi lại ở xa đâu có nhiều cơ hội gặp gỡ. Nếu Chúa gọi ngài ra đi, tất cả bí mật sẽ mang theo xuống ḷng đất.

Sau này tôi được một người giáo dân ở đấy cho biết, cha già chịu khó cho tôi quay phim như thế là chuyện lạ lùng đấy. Ngài không muốn ai chụp h́nh như thế bao giờ.

Trong truyện ngắn “Đêm Satan, Đêm Đức Tin” tôi viết chục năm về trước, tôi tả chân dung vị linh mục vất vả với Satan trong nhà thờ. Không ngờ chuyện thật xảy ra ở đây, cha quản nhiệm cũng gian nan trong nhà thờ với nó. Trong truyện sau cùng cũng chỉ dựa vào đức tin mà vị linh mục chống trả lại được Satan.

Chuyện thật ở đây cha quản nhiệm đă nhiều lần trừ quỷ, nó ra rồi lại nhập trở lại. Nếu rửa tội nó không hết th́ sao? Đó thật là thách đố lớn.

Sau này cha quản nhiệm bảo ngài lo sợ toát mồ hôi trong nghi thức Rửa Tội. Ngài bảo đă trừ nhiều lần là không hết. Nếu bây giờ Rửa Tội mà cũng không hết th́ ăn nói làm sao với những người đang nh́n thách đố vào đạo, biết trả lẽ thế nào về niềm tin nơi giáo dân.

Cuộc phỏng vấn này với tôi mang thú vị rất riêng tư, v́ chính chuyện ḿnh giả tưởng ngày xưa hôm nay t́m được những nét đồng chung. Tôi đă t́m được kẻ trừ tà trong chuyện thực của đời sống.

                                                                   

                                                                    Nguyễn Tầm Thường












Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 102 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:20pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



T̀M KẺ TRỪ TÀ


Giă từ xứ đất thần linh và quê hương của những Thầy Bà La Môn, tôi dừng lại Việt Nam trước khi về Mỹ. Bốn rưỡi sáng từ Sài G̣n tôi lấy taxi đi Bến Tre.

Nơi tôi sắp đến là họ đạo Cái Bông thị xă Ba Tri. Nơi đây hơn hai mươi năm về trước đă xôn xao một thời.

Nơi xảy ra câu chuyện quỷ nhập vào một thiếu nữ. Hơn hai mươi năm sau tôi đến đây phỏng vấn, t́m hiểu và ghi lại chứng tích của những người c̣n sống, về câu chuyện mà tôi tin có thật. Hiện tượng quỷ nhập.

Trong nhà thờ trưa thứ Bảy ngày 14, tháng 7, tôi ngồi hỏi chuyện cha quản nhiệm, về những hiện tượng quỷ dữ phá phách trong nhà thờ này.

Đặt máy video thu h́nh xong câu chuyện bắt đầu, tôi bấm máy, băng video bắt đầu chuyển. Sau mấy phút kiểm soát lại xem h́nh đă thu, tất cả trắng xóa. H́nh không thu được vào máy.

Tôi kiểm soát lại pin đường dây, băng video tất cả không có ǵ trục trặc. Xin lỗi cha quản nhiệm để bắt đầu lại cuộc phỏng vấn. Quay xong một đoạn tôi soát lại xem đoạn vừa quay, tất cả vẫn là trắng xóa trên màn h́nh. Tôi soát lại lần nữa không có ǵ trục trặc.

Trên khung h́nh máy video phần đèn ghi record cháy sáng, báo hiệu máy đang thu h́nh không có ǵ trục trặc. Nhưng khi chiếu lại màn ảnh cứ trắng xóa h́nh không thu vào máy được. Đây là sự kiện xảy ra lần đầu kể từ khi tôi mua và xử dụng chiếc máy này đă hai năm rồi. Sau gần một tiếng không làm sao thâu h́nh được, tôi bắt đầu lo.

Tôi muốn ghi lại bằng h́nh ảnh các chứng nhân c̣n sống. Một khi họ qua đời rồi câu chuyện sẽ trở nên mất ư nghĩa, v́ bấy giờ chỉ c̣n chuyện kể truyền miệng, không c̣n nhân chứng nữa. Nếu máy không làm việc chuyến đi của tôi sẽ vô ích. Cha quản nhiệm kiên nhẫn ngồi đợi gần một tiếng đồng hồ. Tôi ái ngại quá.

Bắt đầu lo tôi nghĩ bụng :

- Này Satan, hay là mày muốn phá cuộc phỏng vấn này? Nhất định cách này hay cách khác, ta phải thực hiện cuộc phỏng vấn này.

Nếu máy không làm việc th́ sao? Cả chuyến đi của tôi vô ích. Và rồi ngày trở về Mỹ của tôi sắp đến. Bao giờ tôi mới có cơ hội như hôm nay. Biết đâu có ngày trở lại th́ những nhân chứng quan trọng này đă chết mất rồi.

Trong tôi hỗn mang nhiều tâm tư khó tả. Tôi bắt đầu nghĩ xin cha quản nhiệm cầu nguyện với Đức Mẹ, cho công việc trôi chảy v́ sự kiện hơi lạ, tôi chưa bao giờ gặp máy không thâu được h́nh như thế này.

Trong ư nghĩ cầu nguyện ấy tôi thu lại h́nh thử xem thế nào. Lạ lùng thay màn ảnh có h́nh ! Máy làm việc như thường lệ. Tôi cầu xin cho máy đừng trục trặc. Hồi hộp tôi bắt đầu cuộc phỏng vấn :

- Thưa cha tại sao cha tin rằng đây là trường hợp mà quỷ nhập thật, chứ không phải cô ta bị bệnh tâm thần?

Khi phỏng vấn tôi thường đứng về phía chống lại câu chuyện quỷ nhập, tôi viện lẽ này lẽ kia để bào chữa cho hiện tượng kỳ lạ ấy, chỉ là hậu quả của tâm trí rối loạn mà thôi. Cha quản nhiệm trả lời :

- Tôi xin hỏi cha nhé, cha nh́n những chiếc ghế quỳ trong nhà thờ này xem. Nó thấp như thế kia cô ta nằm ngửa bất động, tay dang ra mà nó cứ trôi từ từ qua dưới các ghế quỳ này như có kẻ đẩy đi. Người nó to ghế quỳ thấp thế kia, làm sao người qua lọt, thế mà nó cứ trôi từ từ qua mười mấy, hai mươi dẫy ghế.

Tôi nh́n rồi lấy tay xem lại khoảng cách các ghế quỳ. Quả thật từ mặt nền nhà thờ đến chiếc ghế quá thấp. Không tài nào có thể đút đầu qua được. Nghe cha quản nhiệm kể thật khủng khiếp. Ngài tiếp tục:

- Nó cứ trôi như thế giống như có người đẩy. Thật ghê quá. Nó trôi gần đến cuối ra phía giữa nhà thờ, th́ tôi đến trước chặn đầu nó tôi hô lớn :

- Nhân danh Chúa ta truyền cho mày ra khỏi người này.

Nói thế xong nó bỏ mà ra khỏi. Cô ta trở lại b́nh thường. Đấy, như thế mà cha bảo là bệnh tâm thần à? Tâm thần làm sao chui qua lọt dưới hàng ghế quỳ này?

Trong nhà thờ vắng nghe cha kể chuyện, ngài chỉ cho tôi chỗ cô ta trôi trên mặt sàn nhà thờ. Tôi thấy rợn người. Tiếng sửa nhà đập tường ầm ầm ngoài cuối, phía bên nhà xứ vọng vào. Trời tháng bảy đang mùa hè nhà thờ rộng mênh mông, mang chút gió miệt vườn buông qua cửa sổ nên không nóng lắm.

Tôi đứng nh́n ḷng nhà thờ sâu thẳm lên gian cung thánh. Nhờ chiếc bóng đèn cực mạnh trên trần chiếu xuống, tượng Chúa chịu nạn trên thánh giá sáng rơ. Ṛng ră mấy tháng trời linh mục bảy mươi bốn tuổi đang ngồi trước mặt tôi kia, đă vất vả thách thức với Satan trong ngôi nhà thờ này.

Bất chợt tôi nhớ đến một truyện ngắn đă viết gần chục năm về trước, in trong tập truyện ngắn Đường Về Thượng Trí, câu chuyện mang tựa đề “Đêm Satan, Đêm Đức Tin.”

Ngày đó tôi viết truyện ngắn này xảy ra như một thách thức giữa quyền phép Satan, và đức tin của linh mục. Hai bên chiến đấu với nhau trong một ngôi nhà thờ. Truyện chỉ là tiểu thuyết giả tưởng. Không ngờ hôm nay tôi đang đứng trước một cha già 74 tuổi, người đă thực sự đương đầu với Satan.

Chuyện đă thật sự xảy ra trong ngôi thánh đường này. Và cha đă cho tôi biết ngài toát mồ hôi trong cuộc đương đầu với quỷ, sau cùng cha đă chiến thắng bằng đức tin mà thôi.

Nhớ lại câu chuyện ngắn ḿnh đă sáng tác, tôi càng thú vị khi quay phim và phỏng vấn cha già về chuyện thật đă xảy ra nơi tôi đang đứng đây. Trong truyện ngắn tôi mô tả Satan có một quyền năng không nhỏ.

Trong chuyện thật xảyra ở đây cha già kể tôi nghe, quỷ nhập nơi người con gái này cũng thế. Cha nói:

- " Mới đầu tôi rẩy nước phép, nó sợ. Tôi dí thánh giá vào nó, nó thụt lùi. Tôi lấy dây Stola, dây các phép truyền nó phải ra, nó hốt hoảng. Nhưng mà cha biết không? Sau một thời gian nó không sợ nữa. Có đời nào tôi đưa dây các phép, nó lấy đặt xuống đầu làm gối ngủ. Tôi kinh hoàng không biết làm cách nào trừ nó. Mấy tháng trời ṛng ră, trừ được nó ra rồi nó lại nhập vào cô ta, cứ như thế không chịu đi. Tôi lo quá không biết làm thế nào, nhà nước công an, dân chúng cứ xô tới theo dơi câu chuyện, tôi bảo với Chúa :

- Chết con mất, người ta đang chờ đợi nơi con trong cuộc trừ quỷ này. Tôi toát mồ hôi cũng sợ chứ, tôi không biết làm sao "

Trong truyện ngắn tôi viết, tôi kết một cách bỏ ngỏ, tôi không để cho Satan thắng, v́ nếu thắng th́ c̣n đâu niềm tin nơi linh mục và ơn Chúa. Nhưng tôi cũng không kết là linh mục thắng một cách trọn vẹn vinh quang.

Tôi muốn kết là Satan chưa bỏ cuộc nó sẽ trở lại. Và cuôc chiến c̣n dài, nghĩa là linh mục trong truyện ngắn đó, nếu muốn thắng quỷ, đời ngài phải là một cuộc chiến không ngừng và phải bám vào Chúa liên ly. Điều ấy cũng đơn giản mà đúng thôi. V́ đức tin dạy tôi rằng, có khi nào ma quỷ buông tay đâu, có khi nào tôi không bám vào Chúa đâu.

Câu chuyện quỷ nhập xảy ra ở nhà thờ Cái Bông, thị xă Ba Tri này cũng thế quỷ không muốn ra. Không phải cứ linh mục nhân danh Chúa mà truyền lệnh được đâu.

Tôi thay một cuốn video mới, sáu mươi phút nữa vào máy để tiếp tục phỏng vấn. Tôi xin cha già cho tôi hỏi chi tiết kỹ lưỡng v́ tôi muốn có tài liệu thật. Tôi nghĩ những tài liệu này có ích cho tôi.

Nh́n tuổi già của cha năm nay ngài đă bảy mươi bốn rồi. Tôi lại ở xa đâu có nhiều cơ hội gặp gỡ. Nếu Chúa gọi ngài ra đi, tất cả bí mật sẽ mang theo xuống ḷng đất.

Sau này tôi được một người giáo dân ở đấy cho biết, cha già chịu khó cho tôi quay phim như thế là chuyện lạ lùng đấy. Ngài không muốn ai chụp h́nh như thế bao giờ.

Trong truyện ngắn “Đêm Satan, Đêm Đức Tin” tôi viết chục năm về trước, tôi tả chân dung vị linh mục vất vả với Satan trong nhà thờ. Không ngờ chuyện thật xảy ra ở đây, cha quản nhiệm cũng gian nan trong nhà thờ với nó. Trong truyện sau cùng cũng chỉ dựa vào đức tin mà vị linh mục chống trả lại được Satan.

Chuyện thật ở đây cha quản nhiệm đă nhiều lần trừ quỷ, nó ra rồi lại nhập trở lại. Nếu rửa tội nó không hết th́ sao? Đó thật là thách đố lớn.

Sau này cha quản nhiệm bảo ngài lo sợ toát mồ hôi trong nghi thức Rửa Tội. Ngài bảo đă trừ nhiều lần là không hết. Nếu bây giờ Rửa Tội mà cũng không hết th́ ăn nói làm sao với những người đang nh́n thách đố vào đạo, biết trả lẽ thế nào về niềm tin nơi giáo dân.

Cuộc phỏng vấn này với tôi mang thú vị rất riêng tư, v́ chính chuyện ḿnh giả tưởng ngày xưa hôm nay t́m được những nét đồng chung. Tôi đă t́m được kẻ trừ tà trong chuyện thực của đời sống.





                                       LM.NGUYỄN TẦM THƯỜNG
                                                                                               


















Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 103 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:22pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



MỒ MẢ: MỘT NGƯỜI CHẾT HAY TÂM HỒN NGƯỜI SỐNG?



Quỷ nhập là điều có thật. Giáo hội xác tín điều đó, Giáo Hội đă có mục vụ đặc biệt cho những trường hợp này.

Các Giám Mục trong địa phận phải chỉ định cách riêng một linh mục nào đó, để khi chuyện xảy ra có kẻ trừ tà.

Không ǵ rơ bằng trong Kinh Thánh. Phúc Âm xác nhận quỷ nhập vào người ta, Kinh Thánh cũng nói đến trừ quỷ. Chúa Kitô trừ quỷ. Các môn đệ trừ quỷ.

Hiện tượng quỷ nhập rất phức tạp, có thể lẫn lộn với bệnh tâm thần. Phức tạp không có nghĩa là không có quỷ thật sự nhập vào người ta. V́ thế phải rất cẩn thận khi đề cập đến. Tôi không dễ tin những chuyện này. Không dễ tin nhưng có những chuyện tôi phải tin.

Tôi bắt đầu để ư về những hiện tượng quỷ nhập, khi đọc tờ báo National Catholic Reporter số ra ngày 1 tháng 9 năm 2000. Tờ National Catholic Reporter dành nguyên một số báo, đề cập đến hiện tượng quỷ nhập.

Theo điều tra của tờ National Catholic Reporter, trong ṿng hai trăm năm vừa qua, Giáo Hội khá lặng im về vấn đề này. Bỗng dưng đầu thế kỷ này hiện tượng quỷ nhập xảy ra nhiều nơi.

Theo thống kê cha Gabriel Amorth người được bổ nhiệm trừ quỷ của địa phận Roma, cũng là một trong những người sáng lập International Association of Exorcists. Vào trung tuần tháng bảy năm 1993, trong đại hội những người trừ quỷ tại Roma, chỉ có sáu người tham dự.

Vào năm 2000 con số tăng lên hai trăm. Vẫn theo tờ National Catholic Reporter tại Roma vào năm 1986, chỉ có hai mươi người làm mục vụ trừ quỷ.

Hiện nay ṭan nước Ư con số lên tới ba trăm người. Theo kinh nghiệm mục vụ, cha Gabriele Amorth viết cuốn sách mang tên "An Exorcist Tells His Stories" dịch là "Câu Chuyện Của Kẻ Trừ Tà".

Ngài cho biết quỷ có thể làm cho người nó nhập mửa ra những đụn tóc người, ta cũng có thể khám phá ra quỷ nhập bằng cách trộn Nước Phép vào đồ ăn rồi xem nó phản ứng ra sao.

Cũng trong số báo này cho biết cha James LaBar, được Đức Hồng Y John J. O’conner bổ nhiệm làm kẻ trừ quỷ của địa phận New York cho hay, trong năm 1999 ủy ban của ngài đă phải đương đầu với hai mươi lăm trường hợp quỷ nhập.

Theo ngài nhu cầu mỗi ngày một gia tăng. Ngài nổi tiếng là “kẻ trừ quỷ” sau vụ trừ tà ở Florida năm 1991 và được chương tŕnh 20/20 của đài truyền h́nh Mỹ ABC phát h́nh.

Tờ Atlanta Journal Constitution 1999 làm một cuộc điều tra, cho biết 50% người Mỹ tin rằng trong cuộc sống ít nhiều cũng có lúc bị quỷ nhập vào.

Chính Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đă trừ quỷ cho người đàn bà Ư tên Francesca Fabrizzi, ngài gọi nó là kẻ sát nhân và là vua gian dối của vũ trụ. Theo cha Amorth, Đức Giáo Hoàng đương kim đă trừ quỷ ba lần trong triều đại của ngài.

Theo tờ National Catholic Reporter, nhiều thần học gia tại Hoa Kỳ cho rằng, quỷ nhập là một sự kiện phải nh́n nhận một cách nghiêm chỉnh.

Với những sự kiện trên tôi đặt câu hỏi cho những ṭ ṃ của tôi, tại sao thời đại này lại có nhiều hiện tượng quỷ nhập như thế ? Đời sống con người trong thời đại này thế nào ? Niềm tin tôn giáo ? Sự công b́nh xă hội ? Giá trị luân lư ? Giá trị gia đ́nh ?.

Đang lúc tôi muốn t́m hiểu vấn đề này, tôi bắt gặp câu chuyện quỷ nhập một người ở Ba Tri, thuộc tỉnh Bến Tre Việt Nam.

Tôi không dễ tin nên tôi muốn gặp tất cả đương sự, kẻ làm chứng, nhất là giáo quyền, linh mục trừ tà để kiểm điểm sự kiện, điều tôi mong muốn đă xảy ra.

Câu chuyện xảy ra đă hơn hai mươi năm về trước, trong số những chứng nhân chỉ có thân sinh của nạn nhân là qua đời.

Tôi gặp chính cô Hồng người bị quỷ nhập. Ngày đó mới hai mươi hai tuổi, hôm nay cô bốn mươi bảy.

Tôi gặp cô Kim Chi người sống bên cạnh cô Hồng mấy tháng trời nuôi cô, người giảng viên giáo lư tên Chi này là nhân chứng biết nhiều chuyện về cô Hồng nhất.

Tôi gặp mẹ cô Hồng bà cụ cũng già yếu rồi.

Tôi gặp các giáo dân những người trong ca đoàn, cùng tuổi với cô Hồng của nhà thờ Cái Bông.

Tôi gặp cha phó nhà thờ Cái Bông lúc đó là thầy giúp xứ.

Tôi gặp chính chaquản nhiệm Nguyễn Văn Quang, người đă trừ quỷ cho cô Hồng.

Một trong những điều làm tôi ṭ ṃ là tại sao quỷ hay chọn mồ mả làm nơi cư trú. Tôi có thể chia ra ba lọai mồ mả sau đây:

- Quỷ thường sống ở mồ mả.

- Chúa phục sinh từ mồ mả, trong những thứ mồ mả trên, chỉ có mộ của Chúa Kitô có sự sống.

Về câu chuyện cô Hồng vào những đêm cô trốn nhà thờ, người ta thường bắt gặp cô ở nghĩa địa gần đó. Cách nhà thờ không xa có một nghĩa địa lâu đời.

Chị Kim Chi đă dẫn tôi đến nghĩa trang này chụp h́nh, chị cho tôi biết nhiều đêm cô ta biến mất, đổ đi t́m th́ thấy cô đang nằm ngoài nghĩa địa, trên các mồ mả cỏ rậm um tùm.

Ma quỷ gần với sự chết, nó yêu thích sự chết, căn nhà cư trú của nó là sự chết, không phải những người nằm dưới đó là bạn bè nó. Nhưng nghĩa trang là nơi dành cho sự chết. Ngoài nghĩa trang chỉ c̣n một nơi nữa nó có thể cư ngụ là ḷng con người.

Như Đức Kitô đă nói ḷng con người có thể là một "mồ mả tô vôi” trong ư nghĩa ấy có biết bao ngôi mộ đang đi ngoài đường, đi trong chợ, ngồi ở tiệm ăn.

Theo lời Đức Kitô nói có biết bao mồ mả tô vôi, bên ngoài đẹp đẻ mà bên trong toàn là xương người. Có thể ngôi mộ ấy là người bạn của chính ḿnh. Họ ở cạnh nhau.

Bà mẹ của cô Hồng kể cho tôi biết, cô ta có dấu hiệu khác người từ hồi lên năm tuổi, tính đến ngày cô được trừ quỷ vào năm hai mươi hai tuổi, nghĩa là ṛng ră mười bảy năm trời.

Bà cụ cho biết trong gia đ́nh không người con nào mắc bệnh tâm trí, riêng cô Hồng lúc năm tuổi th́ bắt đầu đau yếu, khoảng mười tuổi th́ bỏ nhà đi làm nhiều điều phi thường ai cũng sợ.

Bà kể cô ta ăn hết một chiếc nồi đất để luộc bánh tét, một chiếc nồi đất to thế mà cô cứ ngồi nhai rau ráu, ăn chỉ chừa có cái vành nồi. Rồi bà tự hỏi:

- Ông cha coi đó nó ăn như vậy mà không sao, bụng đâu mà chứa hết cái nồi đất to như vậy?

Tôi nghe bà kể rợn người, bên cạnh bà trước mặt ống kính máy thu h́nh, chị Hồng cũng ngồi bên cạnh, tôi giả bộ lại bào chữa cho hành động phi thường ấy. Tôi bảo bà:

- Thưa cụ, người bị bệnh tâm thần cũng có thể làm như thế.

Chưa để bà cụ trả lời cô Hồng lên tiếng ngay:

- Thưa cha không mà, con bị quỷ nhập thật mà cha ơi!

Chị Kim Chi cũng đang trước ống kính thu h́nh kể thêm:

- Thưa cha người tâm thần ǵ mà treo lơ lửng trên trần nhà, lúc con nhân danh Chúa truyền cho nó ra, nó thả cô ta rơi đánh bịch cái xuống mà không hề bị ǵ.

Cô kim Chi lúc ấy là giảng viên giáo lư, gặp cô Hồng ngoài đường dẫn về nhà thờ, theo cô Kim Chi thuật lại, lúc tới cổng nhà thờ cô Hồng bỏ chạy.

- Nó sợ nhà thờ.

Cô Chi nói vậy, sau này đem cô Hồng về nhốt trong căn nhà thuộc đất nhà xứ, đó là pḥng họp dành cho hội Legio Mariae, bên cạnh nhà có một giếng nước khá to. Khi quỷ nhập vào cô nhảy xuống giếng nằm nổi trên mặt nước hằng giờ.

Những cô trong ca đoàn lúc bấy giờ cũng chỉ độ hai mươi, bây giờ đă mấy mặt con rồi họ là chứng nhân c̣n sống, tôi gặp một nhóm sáu người phỏng vấn họ:

- Tại sao các chị cho rằng cô Hồng bị quỷ nhập mà không phải bệnh thần kinh?

- "Thưa cha thần kinh làm sao biết được những chuyện kín? Một hôm chúng con đang ngồi xem cô ấy lên cơn. Nó bảo:

- Đấy, thằng Quang vừa đi t́m cách để chống lại ta.

Không ai hiểu nó nói ǵ sau này mới biết khi nó nói thế, chính là lúc cha Quang ở nhà thờ lái xe lên ṭa giám mục, xin đức cha làm phép dây Stola trừ quỷ đem về. Thần kinh ǵ mà khi hú nghe rợn người, nó hú nghe ghê lắm cha ơi, bây giờ mà con c̣n rởn da gà lên đây nè, lúc lên cơn trốn chạy nó chỉ về ngủ ở nghĩa trang"

Lúc tôi phỏng vấn mấy chị này trời đă xế trưa. Tôi sẽ ra nghĩa trang chụp mấy tấm h́nh. Tôi lại liên tưởng đến Phúc Âm hay nói về quỷ và mồ mả. Nếu đời sống mà linh hồn là ngôi mộ tô vôi, bên trong chất chứa sự dữ, chỉ giả h́nh bên ngoài thôi th́ đấy chính là quê hương của nó trú ngụ.

Phải chăng nếu sống mà linh hồn là nơi cư trú, th́ khi chết chôn xuống ḷng đất nó sẽ t́m về ngôi mộ đó.



                                                     
LM. Nguyễn Tầm Thường














Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 104 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:24pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



QUỶ NHẬP VÀ QUỶ ÁM


Đứng bên bờ giếng tôi hỏi cả hai người, chị Kim Chi và cô Hồng:

- Đây là cái giếng khi quỷ nhập cô thường nhảy xuống phải không?

- Thưa cha đúng vậy.

Giếng đầy nước bờ giếng xây cao đến đầu gối. Chung quanh giếng có vài cây xoài, mấy gốc chuối rậm um tùm. Tôi t́m cách chống chế trả lời cô Kim Chi:

- Nhảy xuống nước mà không ch́m cũng không phải là khác thường, v́ người biết bơi đâu có ch́m?

- Thưa cha nhưng đằng này khác cô ta không bơi. Không phải ở giếng mà thôi cả ngoài sông ngoài đ́a nữa. Cô ta xuống đ́a nằm hằng giờ mà cứ nổi bềnh bềnh à không ch́m. Cô ta phá quá cả công an xă chịu không nổi, họ muốn thảy xuống sông cho chết mà cô ta cứ nổi hàng giờ.

Tôi nh́n chị Hồng đứng cạnh bờ giếng, bóng tầu lá chuối lúc lắc, để rớt một khoảng nắng loang lổ xuống mặt. Mặt trời xế trưa.

Năm nay chị bốn mươi bảy tuổi. Ngày đó là cô gái hai mươi hai. Một thiếu nữ đang tuổi xuân th́. Suốt ngày thơ thẩn bên nghĩa trang nằm đường ngủ bụi, tru tréo la hét trôi trên sông. Con người bây giờ đang đứng trước mặt tôi. Tôi hỏi chị Hồng:

- Khi xảy ra như thế chị có biết ǵ không?

- Thưa cha không.

Trưa nay tôi quay phim h́nh cánh tay chị ta. Chính cô Kim Chi kể:

- Thưa cha đây là vết tích hăy c̣n. Con lấy lửa đốt cánh tay chị. Nếu là người th́ phải biết đau chứ? Con đốt cháy như thế này mà nó cười khà khà.

Một khúc dài độ nửa tấc trên tay cô Hồng c̣n mang sẹo. Một vết sẹo do bị cháy rất nặng vẫn c̣n. Nhân chứng về vết sẹo này, một ông nghe thấy quỷ nói:

- Không ai làm ǵ được ta, ta chỉ khóa giải một cái sẽ không có sẹo, nhưng ta để lại cho có vết tích mà thôi.
Lời này do chị Hồng kể. Trong khi bị đốt chị không biết ǵ. Quỷ nói câu trên và người kia nghe được, sau này ông ta kể lại cho cô Hồng lúc cô đă tỉnh.

Mẹ chị Hồng v́ tuổi cao tự nhiên th́ không nhớ nhiều, nhưng khi nhắc tới th́ nhớ. Cô Hồng làm cho gia đ́nh những điều kinh hăi. Lối xóm đàm tiếu nhà đó có quỷ nhập nên ông bà khổ sở.

Một tay công an lực lưỡng dí điện xem cái ǵ xảy ra. Thay v́ cô Hồng bị giật th́ chính tay công an bị điện giật té ngửa. Cô ngồi cười khà khà. Ai cũng sợ hăi thất kinh.

Nếu là ma quỷ th́ không ai giết được nó. Họ nghĩ vậy. Ban đêm công an khênh cô ta để ngoài đường cho xe cán xem sao. Tôi nghe kể mấy chiếc xe vận tải chạy qua mà cô ta không chết.

Cô Hồng kể lại, cửa sông lớn như thế làm sao một cô gái bơi qua sông với một bao gạo? Qua sông mà gạo không ướt. Nhưng chuyện sau đây thật không hiểu nổi. Dĩ nhiên khi xảy ra th́ chính cô Hồng không biết ǵ. Một thế lực huyền bí nào đó hoạt động trong cô mà thôi.

Một hôm có người ra sông mở đáy lấy cá. Đáy là một cái bẫy đan tre dưới nước vây lại cho cá sông vào. Khi người ta mở đáy th́ thấy cô Hồng ngồi trong đó. Không biết cô đă ngồi trong bẫy ngâm dưới nước từ bao giờ. Người cứng lạnh xám xanh thế mà không chết.

Theo bà cụ kể th́ từ khoảng mười tuổi cô Hồng phát chứng những hiện tượng lạ. Những chuyện phi thường tăng dần cho đến ngày được trừ tà.

Chị Kim Chi đem cô Hồng về nhà thờ, đó là chuyện chẳng đặng đừng đối với cha quản nhiệm. Lúc nói chuyện cha già tâm sự với tôi:

- Khó xử quá về vụ này. Tôi cũng chỉ cho là bệnh tâm lư. Nhưng dần dần tôi thấy ghê quá. Ngay nhà nước đâu có tin chuyện ma quỷ, mà cũng không cắt nghĩa được những hiện tượng quái gở của cô ta. Tôi nghĩ Chúa để xảy ra cho người ta biết có tôn giáo, thần thánh, có ma quỷ, có đời sống tâm linh.

Cô Kim Chi th́ cho rằng hiện tượng này xảy ra để chúng ta biết vinh quang của Chúa. Ngay quỷ có nhập vào người ta cũng là làm cho Chúa được vinh quang mà thôi. Nó chẳng có quyền phép ǵ.

Trong căn nhà ngày xưa “nhốt” cô Hồng, hôm nay các sơ đang ở. Có lớp giáo lư cho các em. Giữa căn nhà ngay lối cửa chính bước vào, c̣n bàn thờ có tượng trái tim Chúa Giêsu.

Cứ đêm bỏ nhà đi, cô Hồng ra nghĩa trang nằm ngủ với mồ mả. Nên lúc phỏng vấn tôi hỏi cô Kim Chi:

- Ra nghĩa trang một ḿnh t́m người quỷ nhập như thế cô có sợ không? Nhất là nghĩa trang heo hút vào ban đêm.

Cô Kim Chi trả lời tôi bằng một câu không ngờ:

- Thưa cha nó là quỷ th́ làm ǵ mà phải sợ.

Có lẽ thấy tôi ngạc nhiên với câu trả lời ấy. Cô nói tiếp:

- Nếu là trộm cướp th́ sợ v́ nó có thể giết ḿnh, chứ là quỷ nó làm ǵ được ḿnh mà sợ, ḿnh có Chúa mà.
Trong giây phút mà tôi gọi là câu trả lời, làm cho thời gian ấy đọng lại thành linh thiêng. Tôi xác tín điều đó quá đúng.

Người ta thường lấy ma quỷ để dọa nạt. Có người tối đến không dám ở nhà một ḿnh. Họ sợ bóng sợ vía. Nói đến người chết là nói đến ma.

Họ sợ nghĩa địa. Khi gia đ́nh có người qua đời, tôi thấy chúng ta thường nói là nhà có “đám ma”. Tại sao tự động gán h́nh ảnh người chết là “ma”.

Tôi thấy lối nói này phải được thay đổi. Và tôi đề nghị, người Kitô hữu hăy thay đổi kiểu nói này. Ta nên nói là nhà có tang lễ thay v́ nhà có “đám ma”.

Tôi đang nghĩ về câu trả lời của người giảng viên giáo lư, đă thực sự sống giáo lư này, th́ cô ta nói tiếp:

- Quỷ nhập th́ không sợ. Quỷ ám mới sợ cha à.

Tôi không hiểu rơ chị muốn nói ǵ. Thấy tôi nhíu mày im lặng chị nói:

- Quỷ nhập ḿnh biết ngay là nó. Quỷ nhập chỉ làm những điều kinh thiên động địa, nhưng đâu làm ǵ được ta. Biết nó nhập ta có thể trừ được. C̣n người quỷ ám là ḷng họ gian ác thù oán, gian dối lường gạt. Họ vẫn đi nhà thờ rước lễ mà tâm hồn không có b́nh an.

Quỷ ám mới đáng sợ. Ai sống trong tội là sống trong t́nh trạng quỷ ám. Họ làm những chuyện kinh thiên động địa không ai biết, nhiều khi họ cũng không biết chính ḿnh. Quỷ ám mới đáng sợ.

Tôi không ngờ một người giáo dân b́nh thường, một người giảng viên giáo lư có cái nh́n chính xác về thần học như thế. Nhất là cô đă sống đời giảng viên giáo lư với ư nghĩa đẹp trọn vẹn, của danh từ giảng viên giáo lư.

Gặp người giảng viên giáo lư này cũng là một chuyến phỏng vấn có ư nghĩa đối với tôi. Ư nghĩa trong tài liệu tôi đang thu thập, và ư nghĩa nhất cho cuộc sống của chính ḿnh.



                                                         LM.Nguyễn Tầm Thường








Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 105 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:26pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



SỨC MẠNH CỦA BÍ TÍCH



Đă hai mươi lăm năm thế mà lúc cha già kể lại giây phút rửa tội, ngài như đang sống chính giây phút ấy. Mặt ngài trầm ngâm nhăn lại:

- Tôi thú thật với cha, chưa bao giờ trong đời tôi sợ như lúc đó. Tôi toát mồ hôi. Giây phút vô cùng quan trọng quyết định số phận của tôi và danh tiếng Giáo Hội.

Sau năm tháng, tôi quyết định rửa tội cho nó. Cha thử nghĩ coi, nếu rửa tội xong mà quỷ không ra th́ tính sao? Lúc ấy nhà nước đang để ư tôi. Họ đâu có tin chuyện tôn giáo đâu tin thần thánh ǵ. C̣n tôi th́ lo mất mặt. Nếu là quỷ nhập th́ phải trừ được. Nếu không trừ được th́ c̣n đâu là Chúa, Mẹ nữa. Tôi lo chứ.

Tôi hỏi các nhân chứng về ngày rửa tội ai cũng nói thế. Họ bảo chưa bao giờ thấy cha xứ toát mồ hôi như vậy:

- Thưa cha cả chúng con nữa. Nhà thờ đầy người ai cũng sợ. Chúng con chỉ sợ rửa tội không xong. Trước giây phút rửa tội, cả nhà thờ phải đọc kinh sám hối, chúng con quỳ hôn đất xin Chúa thương.

Chúng con lúc đó mới mười mấy, hai mươi tuổi, c̣n trong ca đoàn mà. Chúng con đứng đằng sau nó. Lúc cha sắp làm phép rửa tội, nó lùi lại phía sau muốn chạy. Chúng con giữ lại đẩy nó lên phía trước.

Trong giây phút rửa tội chị Kim Chi quả quyết nghe thấy, v́ khi cô Hồng quỳ xuống mọi người đứng, th́ chị Chi quỳ ngay bên cạnh sát cô Hồng. Lúc ấy có giọng nói từ phía cô Hồng:

- Ta trả lại thân xác mày ta đi đây.

Trong buổi phỏng vấn khuôn mặt cha già lúc nào cũng trầm ngâm. Ngài nói với tôi:

- Cha biết ǵ xảy ra không? Sau lễ rửa tội đó nó khỏi hẳn cho đến bây giờ đă hơn hai mươi năm. Nếu là bệnh thần kinh th́ tại sao sau rửa tội lại hết? Cha thấy ghê không.

Tôi im lặng cha già cũng thế. Hai chúng tôi cố h́nh dung một sự kiện không giải thích được. Tôi quan sát chung quanh tường nhà xứ. Lúc này tôi không phỏng vấn cha trong nhà thờ nữa, đang trong pḥng khách nhà xứ rồi.

Căn nhà xây dở dang v́ chiến cuộc. Góc tường cha treo một tấm bản đồ rất lạ. Đó là bản đồ giáo dân trong trong họ đạo. Bản đồ vẽ từng nhà, mỗi nhà là một khuông nhỏ với tên gia trưởng, nhà nào nằm góc đường nào, rơ chi tiết. Tôi hỏi ngài:

- Tại sao trước đó cha nhân danh Chúa trừ nó nhiều lần. Nó ra rồi lại nhập vào. Tại sao sau khi rửa tội xong nó không nhập vào nữa?

Vẫn dáng điệu trầm ngâm bên tách trà, ngài nói nhỏ:

- Tôi nghĩ như thế này, lúc trước tôi truyền cho nó ra. Nó ra nhưng rồi lại nhập v́ lúc ấy chưa có Chúa nơi cô ta. Rửa tội là đóng ấn tích th́ khác chứ. Sau khi rửa tội xong nó là con Chúa rồi. Có Chúa trong linh hồn cô ta rồi. Khác chứ. Làm sao nó dám nhập vào nữa.

Lời giải thích của cha già như ánh sáng lóe lên trong tâm trí tôi. Phải đúng như thế. Đấy là mầu nhiệm của các bí tích.

Phải chăng Chúa cho tôi nghe lời giải thích này để xác tín quyền năng các bí tích Chúa thiết lập. Những bí tích vô cùng cao quư mang ơn cứu rỗi linh hồn.

Phải chăng đây là một ơn cho tôi. V́ là linh mục, tôi cử hành các bí tích quá thường. Nếu linh mục không c̣n tinh thần khi cử hành bí tích, dâng lễ chóng qua, giải tội chóng qua, không chuẩn bị cử hành các bí tích th́ đời sống linh mục quá buồn. Tất cả cuộc sống thành cử hành những nghi thức vô vị, th́ cuộc đời cũng vô vị.

Lời cha già giải thích đơn sơ nhưng tôi thích lối giải thích ấy. Sau lời giải thích đơn sơ ấy, tôi thấy ḿnh quư các bí tích hơn. Tôi sẽ trân trọng hết tâm hồn khi cử hành các bí tích Chúa ban.

Nắng chiều đang xuống. Tôi sắp ra về. Tôi không biết có ngày nào trở lại nơi này nữa hay đây là lần cuối.

Cuộc đời rất nhiều khi là vĩnh biệt. Tôi chụp chung tấm h́nh với cha. Không ngờ nơi đây hơn hai mươi năm trước đă xôn xao một thời quỷ dữ về nhà thờ.

Không ngờ hai mươi năm sau tôi đến đây nh́n lại dấu chứng. Cuộc sống thật đẹp v́ luôn luôn có những bất ngờ. Nh́n tuổi tác cha tôi lại nghĩ, cuộc đời đẹp nhưng quá ngắn. Tuổi già rồi từ giă cuộc đời. Ai cũng thế.

Nghĩ tới đó h́nh ảnh nấm mộ ngoài nghĩa trang lại hiện về. Mộ hoang nghĩa địa là chỗ quỷ hay lui tới. Mồ mả tô vôi đẹp bên ngoài và xương người chết bên trong. Những h́nh ảnh ấy hiện lên như một phản xạ tự nhiên. Tôi thấy bâng khuâng một thoáng buồn. Tôi cũng nghĩ ngay đến các bí tích. Bí tích ban cho người sống, bí tích ban cho người chết.

Lạy Chúa, con cần những bí tích này cho cuộc sống của con trên đường về với Chúa. Và như một linh mục, xin cho con cử hành các bí tích với hết cả tâm hồn.




LM. Nguyễn Tầm Thường












                              

Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 106 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:27pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



ĐỨC MẸ MARIA


Trên trán cha quản nhiệm lấm tấm một chút mồ hôi. Trưa bắt đầu tỏa nóng. Trong nhà thờ vẫn rộng mênh mông yên tĩnh chỉ có hai người. Ngài nói với tôi:

- Có điều này rất lạ. Một hôm con nhân danh Chúa trừ nó.

Cha già nói tới đó tôi ngắt lời cha:

- Thưa cha mấy tháng trời từ lúc cô Kim Chi đem cô Hồng về nhà thờ, cha trừ nó nhiều lần hay sao?

- Nhiều chứ nó cứ ra được vài ba bữa rồi lại nhập vào. Như con đă nói với cha, ban đầu nó c̣n sợ nước phép, sợ thánh giá, sợ giây Stola. Sau cùng nó không sợ ǵ cả. Con rất lo. Rồi một hôm con trừ nó...

Có tiếng kẽo kẹt mở cửa phía cuối nhà thờ. Có lẽ mấy bà tốt lành đi đọc kinh trưa. Tôi nh́n cha già trong chiếc áo ḍng mầu đen. Nét mặt cha như đang sống lại câu chuyện của hai mươi lăm năm về trước.

Cha nói tiếp câu chuyện dở dang:

- Một hôm con nhân danh Chúa trừ nó, nó không ra. Con lại nhân danh Thiên Chúa Ba Ngôi truyền cho nó ra, nó cũng không ra. Lúc ấy không biết làm thế nào. Con nhân danh Đức Mẹ truyền th́ nó ra.

Nói tới đó cha già nh́n tôi, trên vầng trán nhăn lại đăm chiêu. Tôi hỏi ngài:

- Thưa cha, cha c̣n nhớ hôm ấy cha nói như thế nào?

- Con nói: Nhân danh Đức Mẹ là Đấng vô nhiễm nguyên tội, là Mẹ Thiên Chúa ta truyền cho mày phải ra. Nói thế xong nó quật cô ta xuống rồi ra khỏi cha ạ.

Nhà thờ hun hút sâu xuống phía cuối. Chỗ chúng tôi đang đứng là bậc thềm ngày bàn thờ Đức Mẹ. Cha già chỉ cho tôi rồi nói:

- Đó, ngay chỗ đó hôm ấy xảy ra ngay chổ này.

Tôi hỏi cha:

- Thưa cha ngày xưa cha là giáo sư chủng viện. Xét về thần học th́ không có lư nào nhân danh Chúa mà không truyền nó ra được, mà nhân danh Đức Mẹ lại được. Về tín lư thần học th́ Mẹ Maria không quyền năng hơn Chúa. Vậy cha nghĩ sao?

- Thú thật với cha con cũng không biết cắt nghĩa làm sao. Nhưng đó là sự thật. Xảy ra ở ngay chỗ này.

Nghe cha già nói xong, tôi nhớ đến câu chuyện một thanh niên ở trại tỵ nạn ngày xưa xin vào đạo, v́ nh́n thấy con rắn bên hang đá Đức Mẹ. Tôi liên tưởng đến h́nh ảnh Đức Mẹ đạp đầu con rắn và câu kinh Thánh trong sách Sáng Thế Kư, nói về mối thù giữa miêu duệ người nữ và Satan. Tôi nói với cha già:

- Thưa cha có thể Thiên Chúa để xảy ra như thế cho ta ḷng sùng kính Đức Mẹ. V́ cha nói nhân danh Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, là Mẹ Thiên Chúa mà truyền cho nó phải ra. Mẹ Maria vô nhiễm nguyên tội, Mẹ đạp đầu nó. Nó không có quyền năng ǵ trên Mẹ. Nó thấy tủi nhục. Mẹ chiến thắng nó ngay từ khi Mẹ thụ thai. Cha nghĩ sao?

- Rất có thể như thế cha ạ. Chứ con không c̣n biết cắt nghĩa ra sao. Rơ ràng khi nhân danh Đức Mẹ con truyền th́ nó ra ngay.
âu chuyện trên cha già nói với tôi ban sáng, đến chiều tôi phỏng vấn chị Hồng. Trong lúc kể lại những ǵ chị nhớ. Chị nói:

- Đêm hôm trước con thấy một người đàn bà bảo con là, ngày mai có người dẫn con đến nhà thờ. Đúng hôm sau th́ chị Kim Chi gặp con rồi dẫn con về nhà thờ. Con nghĩ rằng đấy là Đức Mẹ báo cho con biết.

Trong cuộc phỏng vấn tôi không nói ǵ đến Đức Mẹ. Bổng dưng cô ta đề cập đến câu chuyện hai mươi lăm năm về trước.

Tôi t́m hỏi chị Kim Chi xem ngày chị dẫn cô Hồng về nhà thờ là hôm nào. Chị Chi cho biết đó là ngày 13 tháng 10.

Tôi giật ḿnh, v́ 13 tháng 10 là ngày Đức Mẹ hiện ra ở Fatima...




      LM. Nguyễn Tầm Thường











Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 107 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:28pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



NGẢI HỜI


Hơn một tháng nay mành Thường cứ đi không về không. Lưới khô, trong khi ấy th́ các mành trong xóm ai nấy đều khẳm.

Mành Si th́ trúng cá cơm "Nậu" đong cá mỏi tay phải kể hằng ngàn "kiệu". Bán ra chợ không hết phải kêu "nhà thùng" Xă Thanh bán " trụm" để muối mắm.

Mành Bông, mành Diệu th́ cũng trúng cá nục. Rổi gánh cá chạy sạt đùi lên các chợ Đầm Xóm Mới, Phường Củi, Mă Vồng bán không kịp đếm tiền.

Rổi nhà quê xuống chở cá về đầy ứ các xe, ngựa phải quất mấy roi, người xà ích phải nhẩy xuống đẩy phụ xe mới lăn bánh được.

Mành Giỏi trúng cá sơn lút be. Cá sơn đỏ tươi roi rói nấu canh chua bạc hà lá me non, kho khô keo ăn cháo ai cũng thèm. Rổi bán chạy c̣n hơn tôm tươi.

Cả chợ đỏ au màu cá sơn. Ai ai cũng chen mua sớm một mớ cho tươi thấy bắt ham. Chiều lại, lái phụ, bạn nghề, qua lồ tụ lại trước sân nhà "nậu" chờ chia tiền, cười nói ồn ào vui vẻ.

Đối diện với nhà Bác Hai Si, là nhà Sáu Thường. Mành Si náo nhiệt bấy nhiêu th́ mành Thường tiêu điều buồn bă bấy nhiêu. Cả tháng hơn chục con người đi, mành Thường không có gạo nấu cho vợ con. Thậm chí ra khơi kéo lưới cả buổi cũng không đủ cá cho một nồi canh để bạn ăn. Đành ăn dặm muối ớt. Chưa lần nào đi biển mà phải ăn cơm với muối thê thảm như vậy.

Sáu Thường buồn lắm hận lắm. Ngày nào cũng phải chứng kiến cảnh mấy mành kia về bến, ghe nào cũng khẳm mà mành ḿnh th́ nhẹ tênh. Tại làm sao vậy?

Tại "lái phụ" ḿnh dở không đón được con nước? Hay tại mấy thằng bạn nghề bơi đi coi cá không rành? Sáu Thường nghĩ lung lắm. Câu hỏi nào vừa đặt ra đều bị gạt đi hết. Bởi đổ thừa cho " lái phụ" hay bạn nghề th́ oan cho họ.

V́ mành Si, mành Diệu cũng giăng lưới cách đó chừng năm trăm thước sao lại trúng? Mà ngày nào cũng trúng, c̣n chà ḿnh cũng thả gần chà mành Giỏi, sao chà mành Giỏi cá bu đen cả nước, mà chà ḿnh th́ trống trơn.

Suy đi nghĩ lại Sáu Thường loé lên trong đầu một nghi ngờ ghê gớm. Tối đó Sáu Thường thầm th́ với vợ :

- Mành ḿnh bị người ta mướn Thầy Hời ếm ngải rồi, chắc chắn không chạy đàng trời.

- Sao ông dám chắc, vợ Sáu Thường dớn dác hỏi lại.

- Để tui thử th́ biết liền hà.

Tối hôm đó Sáu Thường huy động người trong mành đi xuống ghe ngủ sớm để lấy sức. Mới ba giờ khuya Sáu Thường đánh thức mọi người dậy, nhẹ nhàng chèo ghe ra cửa biển. Thường lệ th́ sao mai sắp mọc thuyền mới ra khơi.

Thuyền ra đến cửa gặp gió đất liền thổi ra pheo pheo, lái phụ cho dong hết buồm chính buồm phụ.

Thuyền lướt vun vút trên mặt biển phẳng như tờ không một gợn sóng. Chưa tới năm giờ trời c̣n đầy sao thuyền đă tới nơi thả chà.

Hai bạn nghề ôm hai ống tre bơi quanh chà coi cá. Chà im ru không một tiếng cá reo. Ban đêm biển đen như mực. Chỉ thấy ánh lân tinh dưới nước lấp loáng to hay nhỏ, nghe tiếng cá reo lách tách ồn ả bên dưới, có thể đoán được số lượng đàn cá nhiều ít bao nhiêu.

Hai người bạn nghề bơi quanh một ṿng chà rồi trở lại ghe. Cả hai c̣n nằm dưới nước đều giơ cánh tay lên, năm ngón tay quay qua quay lại ra dấu không có cá. Sáu Thường ra hiệu hai người lên ghe. Ghe trực chỉ tới chà mành Giỏi. Sáu Thường quyết định đánh trộm chà mành Giỏi.

Làm nghề biển đánh trộm chà của người khác là điều tối kỵ. Chà thả cá, mành nào cũng đều làm giống nhau. Cũng lá dừa nước, cũng dây rừng, thêm dây mây, đá dằn... Kích thước có thể to nhỏ nhích hơn nhau đôi chút.

Nhưng khi thả giữa biển mênh mông th́ làm sao có thể phân biệt được cái nào là của ai? Để tránh lầm lẫn, mỗi chà đều có dấu hiệu riêng của ḿnh để nhận dạng.

Mành Si th́ có lá cờ đuôi nheo nhỏ màu trắng phất phơ ở trên. Mành Thường th́ cờ màu đỏ. Mành Bông th́ cờ màu vàng... Nhưng khi chà bị mành khác đánh trộm th́ làm sao mà biết được? Dĩ nhiên mỗi chà đều có ám hiệu riêng của ḿnh. Đó là điều bí mật chỉ có "lái phụ" biết mà thôi.

Sáu Thường quyết định đánh trộm chà của mành Giỏi mục đích không phải để trộm cá, mà là để thử bài toán cuối cùng cho sự nghi ngờ của ḿnh có đúng một trăm phần trăm không.

Ráng trời vừa ưng ửng th́ ghe cách chà mành Giỏi chừng trăm thước. Sáu Thường cho ghe dừng lại hạ lệnh hai người đi ḍ cá. Cá đứng hóng bóng chà đen đặc.

Một mặt Sáu Thường ra lệnh "nhổ đỏi" chà, một mặt hối bạn vừa chèo ghe, vừa giăng lưới bao chà. Tất cả mọi người đều ra tay nhanh nhẹn gọn gàng. Mọi người trên ghe đều biết đi ăn trộm, phải đánh nhanh rút lẹ để phi tang.

Chà vừa di chuyển ra khỏi ṿng lưới bao là Sáu Thường hô to:

- Nhổ.

Mười bạn nghề lực lưỡng ra sức tóm lưới nhổ đảy. Đảy được kéo lên ghe nhẹ tênh. Đổ ra khoang cá lớn, cá bé chưa đầy một kiệu.

Ai nấy đều ngạc nhiên ngơ ngác nh́n nhau. Rơ ràng hồi năy đang lúc kéo lưới ai cũng trông rơ cá chạy đặc lềnh nước mà. Sao bây giờ lại lưới không. Vậy cá chạy đi đâu? Làm thế nào mà chúng có thể biến mất một cách lạ lùng như vậy? Đúng là mành bị bùa Hời ếm rồi.

Sáu Thường đổ người thụp xuống sàn ghe thở hắt ra. Bài toán thử đă chứng nghiệm sự hoài nghi cả tháng nay là đúng. Nhưng ai là kẻ mướn Hời ếm ghe ḿnh? H́nh ảnh những kẻ t́nh nghi chạy lướt qua đầu Sáu Thường.

Ai cũng có thể là kẻ đáng ngờ cả. Nhưng phải t́m cho ra chính kẻ này mới là điều khó. Hồi lâu Sáu Thường mới chán nản bảo người đem chà cột lại y như cũ. Rồi quay ghe về bến. Ghe chạy chừng nửa cây số th́ gặp mành Giỏi đang phăng phăng chạy ngược ra.

- Thế nào cũng có phong ba băo táp nổi lên rồi đây.

Sáu Thường lẩm bẩm một ḿnh.

Ngày hôm sau mọi người trên bến cá chứng kiến cảnh nhà Sáu Thường và nhà Ba Giỏi, bốn người đàn bà thi nhau chửi bới nguyền rủa bâng quơ, không chỉ đích danh ai nhưng ai cũng biết là họ đang nguyền rủa lẫn nhau.

Chị Thường mẹ và con Thường con, mỗi người cầm một cái rổ cảo, trong đựng đầy mảnh chai bể, vừa xóc, vừa sàng, vừa kêu tên hết thảy các vị thần linh dưới nước từ Hà Bá, Long Vương, Ngũ Vị Chàng Năm cho chí cá xà, cá mập, cá Đao hầu Ông, cá ép hộ vệ Ông hiển hiện lên, mà bẻ họng, bóp hầu quân nào đă ác tâm mướn Thầy Hời ếm ghe ḿnh.

Phía bên kia mẹ con bà Ba Giỏi, mỗi người cầm một con dao bầu chặt cá và một tấm thớt, tay bằm dao vào thớt, miệng cũng rủa nộp quân nào, thứ nào đă đánh chà trộm của tao sáng hôm qua, cho ghe nó ch́m, cho cá xà, cá mập đản nó làm ba làm bảy khúc.

Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt bán mua trên bến cá, kẻ lên người xuống bến kẻ gánh người bưng, hối hả vội vàng bương bương ra chợ, tiếng con nít ơi ới gọi nhau ăn hàng quà vặt trên mấy chục gánh hàng quà ngồi dàn hàng ngang dọc theo bến, vẫn không át nổi tiếng oang oang chửi bới nguyền rủa cuả hai nhà Sáu Thường và Ba Giỏi.

Họ đứng đó cùng nhau hợp ca bài "tẩu mă" hàng giờ mà không thấy khản giọng hụt hơi. Càng ca càng khoẻ người tuy hai bè không ăn ư với nhau và không cùng chung một điệu. Cuộc chiến kéo dài suốt một tuần bất phân thắng bại. Chỉ có người chung quanh là bị thiệt tḥi.

Họ bị nghe cả hai bên chửi. Ban đầu cũng thấy gây cấn vui vui. Cũng ngóng cổ lên nghe. Cũng chu mỏ ra phê phán x́ bên này xịt bên kia.

- Không có lửa sao có khói.

- Không bắt được tay vây được cánh mà rủa nộp người ta th́ cũng mang tội...

Đến ngày thứ ba th́ hầu hết mọi người không chú ư nữa. Họ lo chuyện mua bán cho xong rồi về nhà. Hai đạo quân chửi nhau đến khi nắng lên cao, mồ hôi mồ kê đổ ra đầy mặt, nh́n quanh không thấy thính giả và cổ động viên, hoan hô đả đảo theo ḿnh như mọi bữa nữa cũng đâm ra chán, cũng rút lui về nhà nghỉ ngơi chờ hôm sau tái chiến.

Trong khi ấy Sáu Thường lẳng lặng tuốt vô Phan Rí cửa, hỏi thăm kiếm cho được một Thầy Hời cao tay ấn, rước về bằng mọi giá để xở bùa cho ghe ḿnh.

Ba hôm sau người ta thấy Sáu Thường về với một ông Thầy Hời. Ăn ở nhà Sáu Thường ba ngày mỗi ngày ba lần, Thầy Hời xuống mành của Sáu Thường làm phép trấn bùa thiêng, đuổi con ma đă ám ghe đi chỗ khác.

Trong lúc Thầy Hời "cúng giàn" trên ghe Sáu Thường th́ các ghe khác dạt ra xa, không dám đậu gần và cắt người canh giử. Kẻo không Thầy Hời sẽ ném bùa hay đẩy con ma qua ghe ḿnh để trả thù cho Sáu Thường th́ cũng chết.

Không biết Thầy cao đạo hay đến hồi vận may trở lại, mành Sáu Thường sau đó cũng trúng liên tiếp như các mành khác. Vợ con Sáu Thường hễ hả ra mặt. Bạn mành, qua lồ ghe Sáu Thường cũng vui mừng hớn hở, đă có rủng rỉnh tiền cho vợ con gia đ́nh tiêu xài như mọi nhà.

Tiếng Thầy Hời ếm bùa rồi xở bùa linh nghiệm đồn râm ran khắp nơi. Từ đó trong làng ai ai cũng e dè tiếp xúc với người Chàm, bất kể người đó đi bán đồ gốm hay bán thuốc Nam.

Dưới mắt dân xóm tôi người Hời ai cũng có thể là Thầy Mo có phép ếm chết người được. Những người Chàm khi đi xuống xóm tôi mua bán, mỗi khi đến ghe nào mua cá th́ chưa kịp nói hết câu, "lái phụ" đă lật đật sai bạn mành đưa biếu họ vài con để lấy ḷng, và mong họ đi mau mau cho rồi, tránh khỏi vướng vào cái "đồ hung của dử".

Vô t́nh người Chàm mang tiếng là ác nhơn thất đức. Oan thay cho họ. Ai sẽ là người giải oan cho họ đây?
Và câu hỏi tôi cứ thắc mắc hơn nửa thế kỷ nay vẫn chưa có lời giải đáp:

- Quả thật có chuyện bùa ngải ếm ghe, thư người không?

Chỉ biết chắc một điều: tháng tư năm bảy lăm, một đạo bùa viết bằng chữ quốc ngữ trên giấy trắng, phía dưới có đóng con dấu đỏ đă thổi bay cả người lẫn ghe mành, ghe câu, thuyền chài. Và cả cái xóm nhỏ của tôi đă tồn tại hơn trăm năm, nay cũng bị mất hút trong bản đồ thành phố.

Chỉ c̣n vẳng lại tiếng khóc áo năo, thê lương phảng phất đâu đây.

                                                     

                                                           Nguyễn Thanh Ty











Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 108 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:29pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



CĂN PH̉NG LÚC NÀO CŨNG KHÓA


Tôi có người cậu lúc trước làm trong ban bảo quản nhà thương được vài năm, trước khi sự việc xảy ra. Một câu chuyện đáng ghi nhớ nhất vào thời thơ ấu của tôi, khi cậu tôi kể về sự kinh hoàng mà ông ấy gặp phải vào một đêm, để rồi sau đó ông xin nghỉ việc luôn.

Tôi nhớ câu chuyện này rất kỹ v́ đó là dịp hiếm có, chúng tôi đă năn nỉ ông ấy kể, lúc kể ông có vẻ như đang đi vào một trạng thái xuất thần. Giọng của ông trở nên đều đều và ông cố gắng tránh bất cứ sự xúc động nào.

Khi mới làm việc tại bệnh viện ông để ư có một căn pḥng đặc biệt, trong khu bệnh thần kinh mà không bao giờ dùng đến, vă lại cửa pḥng luôn luôn khóa chặt.

Lúc nào ông hỏi th́ người Giám Đốc hoặc là những người làm chung đều nói rằng "đừng thắc mắc" và họ nhanh chóng đổi sang chuyện khác. Đôi khi họ c̣n giả bộ không nghe ông hỏi và lờ đi.

Vào một đêm khuya ông thay bóng đèn điện trên trần nhà, ở hành lang cách căn pḥng này không xa. Gắn bóng đèn mới xong ông vừa leo xuống thang, th́ bóng đèn mới thay bỗng chớp chớp mấy cái rồi tắt.
Ngay lúc này ông để ư thấy nhiệt độ bỗng nhiên xuống thấp, và một mùi kỳ lạ từ đâu tỏa ra khắp cả hành lang, như một làn khói vô h́nh.

Ông phải đi ngang qua cái pḥng đó về khu vực chính của bệnh viện, để lấy một bóng đèn khác, khi gần đến cửa pḥng lúc nào cũng khóa, mùi hôi bắt đầu nồng nặc, rồi ông nghe những tiếng lạ lùng quái gỡ phát ra từ chung quanh cánh cửa đó.

Lúc đầu th́ có tiếng giống như ai đang hát, nhưng rồi nó trầm xuống với một giọng lầm bầm lạ lùng. Những tiếng kế tiếp ông nghe, được mang một nỗi xúc động sầu thương: có lúc như là giận dữ có lúc th́ sợ sệt. Mặc dù không nhận ra được ǵ, nhưng nó nghe như tiếng bà nội đă qua đời của ông vậy.

- Mike.

Tiếng thân yêu quen thuộc khóc lớn.

- Cứu bà Mike, chỉ có con mới cứu được bà. Bà ở đây nè nhanh lên Mike. Hăy nhanh lên.

Lúc đó cả người đều lạnh ngắt ông thấy thật bối rối, chuyện này làm sao mà xảy ra được? Bà nội đă chết hơn hai mươi năm rồi mà. Lúc đó người cậu lớn tuổi của tôi tự nhiên sụt sùi khóc như một đứa trẻ thơ.

Đằng sau giọng nói cầu cứu của bà nội, ông c̣n nghe được một tiếng kỳ quặc giống như tiếng cười giễu cợt từ một âm thanh... không thuộc thế giới này.

Như là có lực lượng nào thúc đẩy ông đi đến định mở cửa pḥng, nhưng khi vừa cầm cái nắm cửa, ông ngửi thấy mùi cháy khét rất khó chịu nơi bàn tay của ông, và nó đă để lại một vết thẹo lưỡi liềm mà ông phải mang theo cả cuộc đời, như là một sự nhắc nhở đau ḷng.

Sau đó cái nắm cửa bắt đầu tự động vặn tới vặn lui, rồi đến cả cánh cửa đều rung rinh thật mạnh, tiếp theo là tiếng đập và đá trên cánh cửa rất dữ dội như có ai, hay cái ǵ đó bên kia cửa đang cố gắng phá tung cửa để đi ra.

Dưới sự việc như vậy ông biết rằng ḿnh phải rời khỏi chỗ này ngay lập tức, nên ông chạy nhanh như bay xuống hành lang không thèm quay đầu lại, ở sau lưng tiếng cười kỳ quặc càng ngày càng vang lớn hơn. Ông chạy ra khỏi đến được bàn làm việc của nhân viên y tá th́ ngă quỵ xuống đất ngất xỉu.

Khi tỉnh dậy mọi người đứng xung quanh đều ngạc nhiên không hiểu chuyện ǵ đă xảy ra cho ông, người y tá đến săn sóc vết phỏng, ông đă kể lại những ǵ ông mới vừa chứng kiến.

Không ai dám đi một ḿnh đến hành lang đó để ḍ xét, nên người Giám Đốc đă phái hai người làm việc đến đó để xem t́nh h́nh ra sao. Khi trở lại một trong hai người được phái đi không nói ǵ hết, anh ta chỉ đi thẳng đến nơi máng áo, chụp lấy chiếc áo khoác và lặng thinh đi thẳng ra cửa.

C̣n người thứ hai nói rằng không có chuyện ǵ lạ xảy ra hết, chiếc thang vẫn c̣n để ở hành lang như cậu tôi đă để, và bóng đèn th́ vẫn cháy sáng như thường.

Vài hôm sau người được phái đi xem xét để rồi phải nghỉ việc luôn, gọi điện thoại cho cậu tôi và nói với cậu tôi rằng, ông ta cũng có một kinh nghiệm giống như vậy, nhưng chỉ khác rằng tiếng của người nói bên kia cửa là tiếng của người anh của ông đă chết từ lâu.

Và ông cũng nghe được những nỗi xúc động ào ạt không sao diễn tả được từ bên kia cánh cửa. Sau khi nghe xong cậu của tôi quyết định xin nghỉ việc luôn.

Khi đến gặp người Giám Đốc để đưa đơn thôi việc, th́ cậu mới biết là ḿnh đă bị đuổi ngay đêm hôm đó, và ông c̣n bị cảnh cáo rằng không được nói chuyện này với bất cứ một ai.


                                                                      Truyện Ma












Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 109 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:31pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



MẤY VỤ QUẬT MỒ BÍ MẬT


Mặc dầu mang một cái tên hào nháng, làng Phú Thạnh không phú và không thạnh chút nào hết.

Không ai c̣n nhớ làng nầy lập ra đă mấy trăm năm rồi, những người thông minh hoặc có óc khoa học có thể suy luận rằng, ngày xưa có lẽ nó là một cái ấp của làng kế cận là một làng trù mật, rồi một họ nào đó trong làng ấy, v́ bất măn với chánh quyền thôn ổ địa phương chạy chọt để xin tách ra, thà làm đầu gà hơn là làm đuôi trâu.

Có lẽ họ dẫn theo một số gia đ́nh nghèo khổ của làng chánh, để khẩn hoang nơi đồng khô cỏ cháy này. Đất làng là đất g̣ mà lại là g̣ trọc không cây cối để giữ phân lại, bao nhiêu lớp đất tốt trên mặt đều trôi xuống làng ph́ nhiêu dưới kia. Dân làng vẫn làm ruộng nhưng năm nào mưa hơi ít một chút là đói, c̣n mất mùa là sự kiện thường xuyên xảy ra ở đây từ thuở cố lư cổ lai nào ấy.

Làng chỉ có ba nhà ngói mà cả ba đều không phải của dân: công sở, đ́nh và chùa.

Tất cả những nếp nhà khác toàn là nhà tranh nát, lắm nhà không thèm làm vách làm phên làm cửa nẻo ǵ cả, bởi họ không có cái ǵ để mà mất trộm hoặc mất cắp. Dân làng vẫn làm ruộng như đă nói trên, nhưng họ chỉ không chết đói nhờ phụ thu do lâm sản của khu rừng gần đó: họ bứt mây và bán lậu thuế ra những vựa của những làng trù mật nói trên.

Vị lănh tụ địa phương của ngày xa xưa đă xui dại họ mở rộng bờ cơi, chắc đă tuyệt tự rồi, hay c̣n con cháu mà con cháu hắn cũng mạt rệp, như bao nhiêu dân làng v́ hoàn cảnh bất thuận lợi. Thế nghĩa là không c̣n ai để cầm chân bằng áp lực nào cả.

Vậy mà cái làng nghèo khổ nầy vẫn cứ tồn tại, và dân làng cứ nhẫn nại chịu đựng nghèo khổ đói rách, từ thế hệ nầy qua thế hệ khác, mặc dầu thấy mức sống của làng lân cận, họ không thể không ư thức về cảnh khổ của họ.

Hôm ấy một chị đàn bà vào rừng bẻ măng hồi tang tảng sáng, hớt hơ hớt hăi chạy về xóm đầu trong của làng để báo một tin dữ:

lúc chị ta đi qua g̣ Cát cái nghĩa địa của làng, th́ thấy một nấm mồ đă bị quật đâu hồi nào không rơ, chị ta sợ quá không dám lại gần, để nh́n xuống dưới ấy xem sự thể ra sao. Những kẻ hiếu kỳ của cái xóm trong ấy ùn ùn kéo nhau vào g̣ Cát để xem chuyện lạ.

Làng nầy không hề thấy chuyện lạ bao giờ. Dân làng nghèo khổ quá, không có tiền đâu để rượu chè rồi căi lẫy sanh đâm chém nhau. Họ bận chạy gạo suốt ngày nên cũng không ai có th́ giờ yêu đương lăng nhăng, cho những cuộc đánh ghen có thể xảy ra.

Cho đến đỗi dịch thiên thời thổ tả họ cũng không bao giờ mắc phải, v́ họ chỉ ăn cơm với mắm kho là hai thứ được nấu chín, vi trùng chết hết ráo và họ uống ṛng nước giếng làng, các giếng nầy sâu quá nước giếng không làm sao mà nhiễm độc được cả.

Thật ra băi tha ma kia không hẳn là một cái g̣ toàn cát. Đó là một cuộc đất với cát pha lẫn nhau, không trồng trọt ǵ được, mà chôn xác th́ tốt v́ người ḿnh tin rằng đất xốp ít tác hại tới gỗ ḥm và hài cốt.

Đất đen pha với cát trắng mang màu xám tro, được đào từng đống cao xung quanh lỗ huyệt. Không có gỗ ḥm quanh đó, mà cả dưới đáy huyệt cũng trống trơn. Làng khổ, dân nghèo họ chôn ông, chôn cha toàn bằng ḥm chơn ngang, đóng bằng gỗ dầu là thứ gỗ tạp, th́ làm sao mà c̣n được sau hằng trăm năm?

Cứ theo trí nhớ của người cao niên nhứt làng, một ông lăo bảy mươi th́ trước khi dân cư tới đây, nơi này là hoang địa, nghĩa là không có ngôi mả cũ nào cả. Đó là trí nhớ theo lời kể của tiền nhơn, chớ làng được lập ra mấy trăm năm rồi. Cũng cứ theo trí nhớ ấy th́ làng cũng không hề phát quan.

Chín ngôi mộ đá ong và đá xanh là những ngôi mộ đáng kể nhứt trong làng, đều là mộ của cái họ lănh tụ đă lập ra làng này, họ giàu có duy nhứt ở đây c̣n th́ mộ đất cả. Mà chín ngôi mộ ấy đều c̣n nguyên vẹn. Cái giả thiết kẻ gian manh quật mồ quan xưa, quật mồ nhà giàu cũ để cướp vàng không đứng vững được.

Đất ở đây khô cằn cho đến đỗi không có ǵ để dân làng tranh giành nhau mà sanh thù hận. Họ đă thương mến nhau từ nhiều đời, v́ không hề có dịp xung đột quyền lợi với nhau. Như vậy giả thiết báo thù cũng không đứng vững nốt.

Hài cốt không thấy đâu. Nhưng nếu xương tàn cốt rụi thành tro và kẻ trả thù muốn cho đă nư giận, ắt đă hốt tro ấy rải cùng mặt đất, mà tro với cốt dễ phân biệt với đất nếu có là thấy ngay, nhưng vẫn không ai t́m được dấu vết nhúm tro mảnh xương nào.

Nhà chức trách trong làng đến trưa mới hay sự việc. Họ phái hương quản đến xem xét để làm phúc bẩm lên quan trên cho lấy lệ, chớ không ai thưa kiện ǵ ai, bởi đó là một nấm mồ dường như vô chủ.

Có kẻ nhớ rằng mỗi năm, vào ngày hăm ba tháng chạp theo tục lệ đia phương, ngôi mả nầy vẫn được dẫy cỏ thắp nhang, nhưng không hề thấy tận mắt ai săn sóc nó, họ đoán đó là hành động từ thiện của một người nhơn đức trong làng, có mộ ông bà ở gần đâu đó, sẵn tay săn sóc luôn nấm mồ vô chủ láng giềng của mồ ông cha họ.

Người b́nh dân ưa bàn tán lâu ngày về những biến cố loại đó. Thế mà làng Phú Thạnh vẫn quên vụ này sau ba ngày, v́ cái nghèo sát đất đă hủy diệt thói tửu hậu trà dư.

Nhưng năm hôm sau, một vụ y hệt như vậy lại xảy ra nữa, và cũng do một chị bẻ măng chạy về báo tin. Dân làng Phú Thạnh bắt đầu sợ, họ không rơ họ sợ cái ǵ, có lẽ sợ chính cái không biết, sợ một hành động nào của kẻ khuất mặt, ma quỷ hoặc thần thánh ǵ, để báo trước một tai họa cho cả làng.

Nhưng rồi họ cũng quên được lâu hơn bận trước thật đó, nghĩa là sau đến năm ngày. Phúc bẩm của hội tề làng Phú Thạnh bị thầy cai tổng dẹp vào một xó, chớ cũng không buồn phúc bẩm lại với ông chủ quận nữa.

Lần thứ ba vụ đào mồ khác nổ bùng như một trái bom. Cho đến đỗi thằng Ḥn một tên cứng đầu và gan ĺ nhứt làng, không biết sợ ma quỷ thần thánh ǵ cả cũng phải nổi da gà.

Lần này câu chuyện do một chị hái củi phát giác. Gỗ ḥm đă mục nát, nhưng c̣n vết tích của cái nắp v́ nắp ḥm ta làm bằng nửa thân cây nguyên, tương đối bền hơn các tấm ván khác ghép thành chiếc ḥm ấy.

Nếu nắp ḥm c̣n th́ hài cốt cũng phải c̣n, ít lắm là xương sọ, xương cốt bàn, các ông già bà cả bảo thế, nhưng vẫn không ai t́m được lấy một mảnh xương vụn nào. Cũng cứ là mồ vô chủ họ tin là thế v́ không ai thưa kiện ǵ ai. Lần nầy làng không thèm phúc bẩm lên thầy cai tổng nữa.

Dân làng đă sợ mất mật. Họ bận chạy gạo nên không ngồi lê đôi mách để bàn tán với nhau, nhưng không ai quên được. Trong gia đ́nh họ có dịp nói với nhau, nhưng ai cũng câm miệng cả v́ không dám nói.

Người ta có thể rỉ tai nhau để rủa một chánh thể, chớ không ai bạo gan đá động đến quỷ thần là cái quyền có tai mắt mọi nơi, cả trong bóng tối cả trong buồng kín, hàng vạn thám tử của một chế độ độc tài cũng không b́ kịp.

Chớ vụ này lại không do kẻ khuất mặt gây ra à? Không có người sống nào trên đời này lại có lư do để hành động vô mục đích như vậy cả. Dân làng họ nín nhưng không quên.

Và vụ quật mả thứ tư lại xảy ra mười ngày sau đó. Vụ nầy giúp họ hết sợ, nhưng lại khiến họ kinh ngạc vô cùng. Đây là hai nấm mồ bị quật một lượt, mả có chủ họ biết rơ điều này.

Nhưng “chủ mồ” tức là con cháu người chết lờ đi đă không thưa kiện ai, cho đến đi vào g̣ Cát để xem sự t́nh ra sao họ cũng không buồn đi, làm như họ phủ nhận dây liên hệ họ hàng với người dưới mộ.

Hay là chính con cháu của kẻ dưới mộ cũng quá sợ nên làm lơ? Hai ngôi mộ này cũng không cũ quá hai mươi năm, và cho đến những cặp vợ chồng mới có một hai con, cũng c̣n nhớ mang máng gương mặt của ông cụ, bà cụ chôn dưới đó, mà thuở c̣n bé họ rất mến v́ cặp vợ chồng già ấy vui tính lắm. Nếu c̣n sống th́ hai cụ bây giờ đă chín mươi rồi, và đứa cháu đích tôn của hai cụ năm nay đă gần tứ tuần.

Đó là người dân nghèo nhứt của cái làng nghèo nhứt nước này. Hắn là con một và cha hắn cũng là con một của hai cụ vừa bị quật mồ. Thế nhưng hắn lại đông con không thể tưởng tượng; những tám đứa, đứa lớn mới mười ba thôi. Gia đ́nh nhà ấy buổi sáng nhịn đói, buổi trưa ăn cháo môn, chiều lại mới dám ăn cơm nấu trộn với khoai nêm muối.

Người cha làm thợ mộc nhưng trong làng không ai cất nhà, đóng bàn đóng kệ ǵ hết ráo, nên anh ta chỉ c̣n dùng được có cái cưa, để cưa sọ dừa làm gáo múc nước bán hai xu một cái.

Mà sọ dừa cũng không kiếm được v́ đất làng là đất g̣ không thể trồng dừa, dân làng cũng không có tiền để mua dừa làng khác về ăn. Chị vợ theo cái nghề không vốn không cần kiến thức chuyên môn, là hốt phân ḅ trâu ngoài đồng, hoặc trên con thôn lộ chạy ngang làng mang về chứa trong hầm, tới mùa lúa mà bán nhưng cũng không được bao nhiêu, v́ làng không có hơn hai con trâu bốn con ḅ.

Hai vợ chồng anh này không có làm ǵ ác cả, kể cả mấy đời ông cha đều nhơn đức. Như thế nếu quỷ thần mà muốn gieo họa cho anh ta th́ đó là một sự bất công to lớn mà vô ích, v́ anh ta không thể gặp họa nào nặng hơn cái nghèo của anh ta.

Nói xin lỗi chớ nếu con anh ta mà chúng có cao hứng bỏ nhà đi đâu biệt tích biệt tăm vài đứa, th́ là phước lớn cho anh ta vậy chớ không phải họa đâu. Cái thằng nghèo sát đất th́ không c̣n trừng phạt nào áp dụng hữu hiệu đối với nó cả, v́ cỡ phải lăn ra mà chết nó cũng không ngán kia mà.

Làng Phú Thạnh nghèo nhưng yên ổn được nhờ chính sự nghèo nàn quá mức của làng. Nhưng từ đây làng đă hết yên ổn nữa, v́ ḷng dân xôn xao trước những sự việc kỳ bí, mà họ tin là điềm bất tường hay lời hăm dọa gieo tai nạn của kẻ khuất mặt, trên số phận của người dân.

Hai ngôi mộ nầy bị quật có hai hôm, là một ngôi mộ khác bị quật nữa. Đó là mả của mẹ anh thợ mộc. Cha anh ta ngày xưa đi rừng rồi mất tích luôn, bị cọp tha hay sa xuống hố không rơ.

Anh ta chôn mẹ cách đây chín năm và nấm mồ này th́ cho đến lũ con nít cũng biết là mả của ai, v́ gần cái mả ấy mọc lên một cây đào lộn hột, mà chúng tranh nhau hái trái qua mùa đào chơi giỡn nơi đó, và có dịp để nói tới mả của bà nội thằng Kẹo hoài.

Như bao nhiêu lần khác không ai lượm được mảnh xương nào, và anh thợ làm gáo cũng không héo lánh đến g̣ Cát khi cái tin này dội xuống tới làng. Có người tức ḿnh quá cho anh ta là thằng con bất hiếu, đi t́m anh ta để mắng anh ba tiếng, th́ thấy nhà anh đă trống trơn.

Có người bỗngsực nhớ ra rằng hồi khuya lúc gà gáy chập đầu, họ gặp cả nhà anh gồng gánh đi đâu đó không rơ, và họ nhớ h́nh như là nhà anh ấy lớn bé ǵ cũng gánh toàn một món là những cái khạp như khạp đường hạ vậy, nghĩa là có nắp bằng đất nung hẳn ḥi nhưng họ gánh đi coi nhẹ hều chớ không nặng như khạp đường.

Lần này th́ có kẻ dính líu trực tiếp với vụ quật mồ, nên làng phải chạy tờ lên thầy cai tổng, và thầy cai tổng lại phúc bẩm lên ông chủ quận.

Đọc xong tờ phúc bẩm của cai tổng, thầy kư Hội vừa toan để nó vào xấp công văn tŕnh cho ông chủ quận khán, th́ bỗng sực nhớ lại điều ǵ. Thầy mở hộc tủ ra bươi giấy t́m một lá đơn, so tên của người đứng đơn và tên của anh thợ mộc bỏ làng sau khi đào mồ mả ông cha, rồi châu mày.

Đơn như vầy:

" Bẫm lạy Quan Lớn đặng rơ.

Nguyên tôi tên là Nguyễn văn Mun làm nghề thợ mộc, dân đinh của làng Phú Thạnh, tổng Ḥa Phước, quận … Cúi xin Quan Lớn mở lượng hải hà cho phép tôi lấy cốt sáu nấm mộ của ông bà và mẹ tôi, để tôi mang đi theo xứ khác làm ăn.

Bẫm lạy Quan Lớn thương xót v́ tôi nghèo quá nên mới bỏ làng, mà tính từ lâu không nỡ bỏ cũng v́ mồ ông mả cha c̣n đó đi làm sao cho đành.

Nay tôi quyết định chỉ lấy cốt những ông bà gần gần đây thôi, c̣n lớp trước xa quá xin để lại làng, và tổng số mà tôi xin lấy cốt là sáu cái, cả sáu đều chôn đă lâu rồi không c̣n độc nữa. Cúi xin Quan Lớn nhận lời tôi đội ơn Quan Lớn ngàn năm.

Kính đơn

Kư tên

NGUYỄN VĂN MUN "

Bên lề lá đơn có viết mấy hàng chữ như sau bằng bút ch́, tuồng chữ chính là chữ của thầy kư Hội:

“ Nhớ bắt đương sự phải lo năm đồng mới chuyển đơn lên quan Quận ”

Thầy Hội vội nhét lá đơn ấy vào túi áo để phi tang, rồi tiếp tục làm việc, như không hề biết bí mật của anh thợ mộc tên Mun.

              



                                         B́nh Nguyên Lộc









Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 110 of 1439: Đă gửi: 24 May 2010 lúc 9:56am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



NHỮNG "BAN NHẠC SỐNG" CỦA CƠI ÂM


Bốn người đàn ông hờ hững đi trong bóng chiều nhập nhoạng trùm xuống nghĩa địa hoang. Họ không buồn không vui bên những chiếc kèn, cây dùi trống, quả chũm choẹ và cặp thanh la… sau những ngày biểu diễn phục vụ cho cả dương gian và nơi âm thế.

Nghề kèn trống đám ma quê tôi gọi là "Bản ty". Nhưng tôi gọi họ là "ban nhạc sống của cơi âm" bởi họ cũng phải có khả năng âm nhạc, có tâm hồn sống bằng biểu diễn và sáng tác. Chỉ có điều tác phẩm của họ, là những khúc bi ai của chốn dương gian tiễn biệt người đă chết...

Gần hai mươi năm tha hương, măi đến khi nhận được điện ông chú cuối cùng mất, tôi mới có dịp về quê. Chú tôi thượng thọ, con cháu trưởng thành, nợ nần dương gian không vướng. Nay tạ thế gia quyến gần xa về đủ. Con cháu quyết định mời một đội "Bản ty" danh tiếng nhất vùng về khóc.

Ba chiếc xe ba-bét-ta rè rè rẽ đám đi vào. Bốn người đàn ông gầy g̣ cổ dài gân guốc, môi thâm mắt quầng, khoác trên người những chiếc túi du lịch lớn đi vào.

Chủ nhà cung kính đưa họ vào chiếc chiếu trải trước linh cữu, bày sẵn ấm chén, điếu bát, trầu cau và một dàn trống đủ cỡ.

Bốn người xếp ra hai chiếc kèn, một ống sáo một cây nhị. Qua tuần trà điếu thuốc và miếng trầu ngoe ngoét đỏ, đám "Bản ty" ngất ngư lim dim nửa say nửa tỉnh.

   Đến giờ phát tang, người ngồi bên trái xưng là phó cả, trưởng đoàn Thắng, vung cây dùi gỗ vụt xuống mặt trống một mạch ba hồi chín tiếng.

Ngừng trống, Thắng ưỡn ngực hít hơi dài, nâng kèn lên miệng. Ba người kia lập tức nâng sáo, nhị cùng hoà theo ai oán nức nở. Họ ngất ngư, nghiêng ngả lúc chụm vào, khi đổ ra theo nhịp điệu.

Dứt khúc lâm khốc (bài khóc đầu), Thắng ngân nga bi thiết:

- Bước lên con cả chủ tang. Hăy qú lên trước linh sàng dâng khăn.

Chủ nhà mặc áo xô trắng qú mọp trước linh cữu, nâng dải khăn trắng thắt lên đầu. Tiếng kèn trống, sáo nhị lại vang lên bi ai thống thiết. Đám con cháu trong nhà, ngoài sân oà khóc nức nở, đồng loạt thắt khăn trắng.

Từ đây tiếng kèn, nhị, sáo, trống cùng tiếng khóc của người nhà vang lên
không dứt. Đám tang được dự báo là xuông sẻ, anh em con cháu thuận hoà v́ khúc kèn lâm khốc ngọt, sâu không trục trặc.

Theo lời Thắng, hầu hết vùng quê thuộc đồng bằng Bắc Bộ, đám tang nào cũng có một đội kèn trống khóc mướn gọi là đội "Bản ty". Riêng đất Kim Sơn Ninh B́nh cũng đă có tám đội, phụ trách hơn hai chục xă trong huyện suốt quanh năm.

Đêm xuống đám tang chuyển sang phần ai văn, cũng là lúc thân bằng quyến thuộc "trả nghĩa", thuê thợ kèn thay ḿnh khóc cho người đă khuất. Đây cũng là phần chính của đám tang.

Chủ nhà đi bằng đầu gối dâng lên "Bản ty" một chiếc đĩa sứ cổ, trong đựng tờ tiền mưới ngàn đồng.

Phó cả xướng to:

- Trưởng nam trả nghĩa mẹ…

Anh ngậm kèn. Đám tang lặng đi đắm ḿnh vào khúc "mẫu tầm tử".

Thắng như ch́m vào cơi mê. Mắt khép hờ, những ngón tay anh khi khoan, khi nhặt lướt dọc thân kèn. Gương mặt anh xa xăm, hai má chỉ hơi hóp. Hơi kèn vẫn sâu, ngọt và kéo dài không ngắt.

Sau hơi kèn dài gần một giờ đồng hồ anh cất giọng:

- Đĩa trầu thơm, chén trà ngon dâng lên thành kính như c̣n cha xưa.

Người con cả nâng đầu khăn tang bịt miệng, nén tiếng nức nở. Thêm một tờ hai chục ngàn đồng được đặt vào đĩa.

Một đồng nghiệp bên cạnh th́ thầm:

- Phó cả Thắng không hổ danh là truyền nhân năm đời kèn Nam.

Nghề "Bản ty" cần phải có năng khiếu âm nhạc. Không sách vở học qua truyền miệng ghi nhớ bằng óc. Thường người được gia truyền theo học từ tấm bé mới thành tài. Tính phải ôn ḥa kiên nhẫn nhu ḿ.

Đám tang ngắn th́ một ngày một đêm, dài th́ ba ngày ba đêm. Con cháu lúc thức lúc ngủ, "Bản ty" th́ luôn phải tỉnh táo.

Điều quan trọng hơn "Bản ty" luôn là người ở giữa ranh giới sống chết, gần cơi âm và đồng cảm với gia đ́nh có người vừa mất.

Phó cả Cầu xóm hai, Ân Hoà, Kim Sơn, bốn mươi năm làm nghề, mà đám nào cũng khóc thật như chính người thân ḿnh vừa chết. Nhiều người xin theo học nghề, qua ba đám không thấy khóc lần nào, ông khuyên họ làm nghề khác cho khỏi nhọc công.

Phó cả là trưởng đoàn, là nhạc trưởng, phải chơi được tất cả các nhạc cụ và
xuất sắc môn kèn Nam. Kèn Nam phải sâu hơi dài, ngọt khi thổi phải biết phá cách sáng tạo và đương nhiên phải dùng đến nút thứ bảy trên thân kèn (tiêu chí phân đẳng cấp).

Dưới phó cả là phó hai, sau nữa là phó ba. Người học nghề ít nhất ba năm mới được xét thăng một cấp. Phó hai Khánh xă Như Hoà, Kim Sơn thổi kèn hay đến mức, làm người nhà thương tiếc ngă ra chết tại chỗ, nhưng chơi nhị kém nên không thành được phó cả.

Giỏi các môn nhưng phó cả c̣n phải ca hay, đúng tâm trạng hoàn cảnh, t́nh cảm người sống và người chết. Năm hai mươi tuổi đi thổi đám, gặp người con dâu có chồng chết trước mẹ mười năm. Thắng thổi một khúc rồi ca:

- Khóc mẹ con nhớ đến chồng, đi hôm về sớm con trông có mẹ hiền. Người con dâu phục xuống đất khóc ngất.

Từ đó làng kèn nghiễm nhiên công nhận Thắng là phó cả. Thắng bảo muốn ca hay trước khi vào đám, phải hỏi gia chủ cặn kẽ về tiểu sử người đă chết, gia đ́nh con cháu. Rồi tuỳ trường hợp mà ca và chỉ đạo cả đội chơi cho phù hợp.

Phó cả bắt buộc phải có kèn hay. Chỉ là kèn Nam trong nhạc cụ dân tộc, nhưng để thổi hay th́ phải đặt thợ làm, và có phần tự tay làm lấy.

Thân kèn bằng gỗ tiện thành. Bên trong lơi bằng đồng, đục bảy lỗ dọc thân. Điểm quyết định là ở dăm kèn, nơi ngậm thổi. Dăm hay phải tự tay làm từ sậy. Không dùng dao mà phải lấy sợi cước cứa đi cứa lại cho ṃn thành h́nh. Sau đó kẹp một đầu cho dẹp lại, rồi đem luộc nhiều lần và gác bếp hàng tháng.

Thường một trăm chiếc may mới được một. Công thức là vậy nhưng c̣n phải có kỹ thuật gia truyền mới hay, và có giọng điệu riêng.

"Bản ty" luôn được tổ chức theo đoàn. Khi một người được mời th́ triệu tập những người c̣n lại. Lúc ít việc th́ sáu, bảy người cùng đi. Khi nhiều việc th́ phải chia tách thành nhiều đội và gọi thêm những phó ba mới vào nghề đi theo.

Mỗi phó cả chỉ đạo d́u dắt một đội. Dù ít việc cũng không thể bỏ đoàn của ḿnh đi theo đoàn khác được. Vả lại phó cả muốn đi cùng với những phó hai phó ba v́ quyền lợi, thu nhập bao giờ cũng phân chia theo đẳng cấp thứ bậc.

Thu nhập của "Bản ty" gồm ba khoản. Thứ nhất là tiền công, tiền này đă hợp đồng trước với gia chủ. Thường mỗi đám một ngày một đêm giá bốn trăm đến sau trăm ngàn đồng. Hai khoản c̣n lại là tiền "trả nghĩa" và "lỡi", đây mới là tấm ḷng hậu bạc (dày mỏng) của gia chủ.

Tiền trả nghĩa là tiền thưởng của gia quyến khi từng người nhờ thợ kèn khóc riêng cho ḿnh trong đêm ai văn. Người năm ngh́n, người vài chục, mỗi đêm cũng được một hai trăm ngàn. Khóc hay, có thưởng thêm.

Thắng kéo một khúc nhị ngâm đùa:

- Tiền nhiều khóc khúc trường ca, xe loan chuyển bánh nhịp sầu réo vang.

Nhưng đă có tiền nhiều, ít th́ phải có nhạc hay dở. Tuỳ tiền mà biện lễ. Tiền trả nghĩa nhiều th́ thợ chơi những khúc nhạc cổ phức tạp, bi ai và đương nhiên là hay như: Mẫu tầm tử, Thu hồ, b́nh bán, Xuân nữ…

Lời ca th́ dùng Phật thuyết, chương Báo hiếu phụ mẫu ân kinh, thơ Nguyễn Bính, Tú Xương khóc vợ… Đoàn "Bản ty" Nam Dân c̣n có thể diễn tuồng trong đêm ai văn.

Tiền ít th́ chỉ chơi nhạc mới cho đơn giản. Nhiều khi thợ kèn c̣n giả tiếng chim kêu, vượn hú, gà gáy, chó sủa để thể hiện sự bất b́nh v́ gia chủ giàu có mà bất hiếu, lễ bạc.

Trống phách cũng chơi theo nhịp: "quản chắc, chuối lép, gà gầy" hay "bưng bưng gắp" (tiếng lóng dựa theo âm thanh nhạc cụ).

"Lỡi" là món quà chủ nhà tạ "Bản ty" khi ra về. Hậu th́ cả con gà c̣n sống, chân gị tươi nguyên, cây thuốc lá, chai rượu… Bạc th́ có khi chỉ gói thịt thái sẵn là gom từ cỗ thừa.

Gặp lúc chủ nhà muốn chơi sang mời hai ba đoàn trong một đám th́ phải lựa. Nếu hoà nhịp được với nhau th́ chơi chung, lỗi nhịp th́ phân ca chơi theo giờ. Tiền trả nghĩa thuộc ca nào th́ đội đó tự hưởng.

Tiền nhận về "Bản ty" lại phân chia theo thứ bậc. Phó cả ba phần, phó hai hai phần, phó ba chỉ được một.

Thu nhập th́ tuỳ theo mùa. Mùa nóng ít việc tháng chỉ có mười, đến mười lăm đám. Mùa lạnh việc nhiều, đi gần như kín tháng. Tháng nọ bù tháng kia thu nhập như Thắng cũng được ngót hai triệu. Phó hai, ba cũng được ngót triệu một tháng.Thực ra người theo nghề, cơ bản vẫn là để có thu nhập, chống nông nhàn mà hoá nên nghiệp.

Nghiệp chướng th́ nhiều. Như chuyện phó cả Cầu, hơn bốn mươi năm thổi kèn, nay đổ bệnh ung thư ṿm họng, ngày ngày phải đổ nước cháo. Ông thều thào:

- Nghề "Bản ty" như con ve sầu, hát cho đến chết mới hết nợ… Ngày đêm ăn, uống, ngủ bên người chết, nhiễm tử khí đủ sinh bách bệnh. Mai đến lượt tôi chết, chỉ mong hai đứa con thổi tiễn cha bằng khúc kèn thật hay thật thảm.

Truyền thống dân ta là vậy nghĩa tử là nghĩa tận, sống dầu đèn chết kèn trống. Đó cũng là nét văn hoá đậm chất nhân văn. Tuy nhiên có nơi nay đă biến thành hủ tục.

Hôm rời một đám tang ở Kim Sơn, tôi được nghe ông Lê Quang Định, trưởng xóm sáu, xă Ân Hoà tâm sự:

- Là một sinh hoạt văn hoá truyền thống nên lưu giữ, nhưng theo Qui chế mới về việc tang, cưới th́ chúng tôi sẽ hướng dẫn bà con rút gọn những nghi lễ rườm rà. Kèn trống không nên thâu đêm mà chỉ đến hai mươi giờ là đủ.

Người mất không nên để trong nhà quá lâu, tục trả nghĩa phải nghiên cứu thay đổi. Lễ cần trọng nhưng cũng cần phải sáng.

                                                                    

                                                                   Trấn Vũ





Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 111 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:05pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



Hồn Ma Trong Biệt Thự


Tân một người bạn học cũ của Khôi, mời Khôi tới toà biệt thự tráng lệ của Tân tại Đà Lạt nghỉ ngơi trong dịp cuối tuần.

Tại đây Khôi gặp một số bè bạn của Tân và h́nh như có một cái ǵ rất bất thường, đang xẩy ra trong ngôi biệt thự khi mọi người thảo luận về hồn ma của một nữ tu.

Trong bữa ăn chiều Khôi thấy mọi người đặc biệt theo dơi chàng và nói về chàng, h́nh như cho rằng chàng là đối tượng của một cái ǵ bí mật. Và những ǵ xẩy ra sau đó theo lời kể lại của Khôi....

...Tới mười một giờ th́ tất cả khách khứa của Tân đều về pḥng hết, chỉ c̣n lại hai vợ chồng Tân và tôi ngồi trong pḥng khách. Vợ Tân nói chuyện về mấy người hàng xóm trước khi che miệng ngáp dài, và xin phép về pḥng trước. Rơ rệt nàng cảm thấy hài ḷng khi rời khỏi pḥng khách.

Không hiểu tại sao tôi có ư nghĩ rằng h́nh như mọi việc tại đây không được b́nh thường, và chợt cảm thấy hối hận khi đă bỏ bao nhiêu công việc tại Sài G̣n, lên đây theo lời mời của vợ chồng Tân để không làm ǵ hết. Vợ Tân đi rồi Tân không nói nhiều lắm mà dường như chỉ cố t́m cách. nói về việc căn biệt thự của anh bị ma ám. Bắt mạch được việc này tôi hỏi ngay:

- Có phải ông muốn nói rằng căn biệt thự của ông có ma phải không?

Vừa dứt lời, tôi nhận thấy ngay một nét kinh hoàng thoáng hiện trên mặt người bạn cũ. Tôi bèn bảo Tân:

- Thôi được. Ông không muốn nói th́ thôi, tôi đi ngủ để sáng mai c̣n dậy sớm.

Không nói một lời Tân đứng dậy bước lên lầu. Tôi đi theo anh. Đi hết dẫy hành lang tới trước cửa pḥng ngủ của tôi, Tân dừng lại hỏi tôi bằng một giọng run run:

- Nếu gặp ma ông có dám nói chuyện với nó, như ông từng tuyên bố trong bữa ăn chiều hay không?

Trong bữa ăn chiều khi thảo luận về hồn ma của một nữ tu, một người bạn của Tân hỏi tôi:

- Nghe Tân nói rằng ông là người cứng bóng vía, không tin những chuyện ma quỉ. Nhưng... nếu gặp ma, ông có dám nói chuyện với nó hay không?

Tôi mỉm cười từ tốn đáp lời người bạn mới:

- Nếu đă không có ma th́ ma ở đâu cho tôi gặp! C̣n chuyện gặp gỡ chuyện tṛ th́ tôi sẵn sàng tṛ chuyện với bất cứ ai.

Bây giờ nghe câu hỏi của Tân tôi không trả lời. Tân đứng im khoảng một phút trước khi chúc tôi “bonne nuit” rồi quay đi. Khi tới cửa pḥng ngủ của anh, Tân quay lại nh́n tôi:

- Nếu cần ǵ ông cứ gọi tôi.

Rồi Tân đóng cửa.

Tôi bước vào pḥng thay đồ ngủ, bật ngọn đèn nhỏ ở đầu giường đọc một hai tờ báo. Chưa đầy nửa tiếng mắt tôi đă díu lại, tôi tắt đèn và ngủ ngay lập tức. Khoảng nửa đêm tôi thức giấc. Bên ngoài trời lặng gió. Bên trong căn biệt thự nguy nga của Tân cũng im ĺm.

Đột nhiên một tiếng cú gào lên khiến tôi rợn tóc gáy. Tôi không ngủ được nữa và quyết định đọc báo cho tới khi gục. Tôi ṃ t́m quả nắm ở đầu giường và nhấn nút. Ánh sáng đột ngột tỏa ra khiến tôi chói mắt. Tôi cầm tờ báo lên toan đọc, nhưng không hiểu tại sao tôi lại liếc nh́n xuống phía chân giường.

Tôi không thể nào tả lại được cho bạn nghe những ǵ xẩy ra, cũng như không thể diễn tả được những ǵ tôi cảm thấy lúc đó. Tôi chỉ nhớ rằng tim tôi như ngưng đập, cổ tôi khô cứng và bị thúc đẩy bởi sự kinh hoàng, tôi ngồi bật dậy co rút ở đầu giường.

Có lẽ hành động bất chợt đó khiến tim tôi đập lại, và mồ hôi của tôi vă ra như tắm. Tôi không phải là người tin tưởng ở bất kỳ tôn giáo nào, và tôi không bao giờ tin là có ma. Nhưng tôi c̣n nhớ rơ trong giây phút đó, định kiến của tôi hầu như thay đổi hoàn toàn, v́ ở phía chân giường, một h́nh người quấn những mảnh vải liệm tả tơi trắng xóa từ đầu đến chân, đang đứng nh́n cḥng chọc vào mặt tôi.

Cái đầu chỉ c̣n cái sọ với hai lỗ mắt đen ng̣m, sâu hoắm đang nh́n thẳng vào mặt tôi. Ngoại trừ hai bàn tay xương xẩu đang chờn vờn, có vẻ như muốn chụp lấy tôi, cái sọ người và toàn thân hồn ma hoàn toàn bất động.

Tôi nh́n thẳng vào đôi mắt của cái sọ người và đôi mắt sâu hoắm cũng trừng trừng nh́n tôi, hai hàm răng trắng nhởn nhe ra mà tôi không biết là cười hay dọa.

Tôi vẫn cầm quả nắm trong tay. Ư tưởng tắt đèn vụt đến nhưng tôi không dám, sợ trong bóng tối lỡ hồn ma nhào tới vuốt nhẹ vào mặt tôi một cái, th́ chắc là tôi chết ngay tại chỗ quá. Quá căng thẳng tôi nhắm mắt lại nhưng lai vội vă mở ra ngay.

Hồn ma vẫn ở đó. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, và mồ hôi khiến tôi run lên v́ lạnh. Đầu óc tôi hoàn toàn tê liệt trong hai mươi giây, hoặc hai mươi phút tôi không biết.

Đột nhiên tôi nhớ tới cảnh các bạn bè của Tân nói về chuyện hồn ma người nữ tu, và những đôi mắt nh́n tôi xoi mói. Tôi cũng nhớ câu nói của Tân

- Nếu gặp ma ông có dám nói chuyện với nó như ông từng tuyên bố trong bữa ăn chiều hay không?.

Đầu óc tôi chợt loé lên một tia sáng:

- Tụi nó dám dàn cảnh phá ḿnh lắm à.

Chỉ nghĩ tới đó mặt tôi chợt nóng bừng, tim tôi đập huỳnh huỵch, không phải v́ sợ mà v́ giận. Hừ! Nếu tụi nó muốn chọc phá tôi, tôi phải cho bọn chúng một bài học mới được.

Vừa nghĩ xong tôi lao vụt về phía chân giường, thẳng tay đấm thật mạnh vào “hồn ma”. Cú đấm của tôi khiến bộ xương bật ngửa ra đất, và tay tôi không hiểu đấm trúng vào chỗ nào máu chảy đầm đ́a.

Chỗ tay bị cắt khiến tôi giận điên lên phóng xuống giường, đứng nh́n bộ xương nằm bất động trên mặt đất. Rơ rệt đây là một tṛ bịp, có thể đă được dàn cảnh và “tŕnh diễn” nhiều lần, để Tân và lũ bạn có dịp giải trí hoặc đánh cá với nhau, về phản ứng của các “nạn nhân” khi đối diện với hồn ma, do chúng dựng lên.

Cơn giận khiến tôi không c̣n suy nghĩ ǵ hơn được nữa, Tôi cúi xuống chụp lấy tấm vải liệm giựt mạnh, rồi xé tan xé nát khiến bụi bay mù mịt.

Rồi tôi giở cái sọ lên dộng mạnh xuống sàn nhà trước khi giựt cái sọ bị nứt nẻ ra khỏi bộ xương, đập mạnh xuống đất mấy cái nữa khiến cái sọ bể thành nhiều mảnh.

Chưa đă giận tôi lượm hai cái xương cánh tay lên phang mạnh vào thành giường khiến chúng gẫy đôi. Liệng mấy khúc xương vụn vào một góc nhà, tôi tiếp tục thanh toán hai cái xương ống quyển. Những cái xương sườn bị tôi lượm từng cái lên, kéo ngăn bàn ra đút vào một nửa, khép ngăn bàn lại và... rắc rắc...

Càng “làm việc” tôi càng hăng say và chẳng bao lâu cuộc “tàn phá” của tôi đă hoàn tất. Bây giờ trong pḥng ngổn ngang những mảnh xương vụn, những khúc xương gẫy và một màn bụi mịt mù.

Lượm một mảnh xương sọ nằm sát chân lên, mảnh xương má bên trái tôi xô cửa bước ra, huỳnh huỵch tiến thẳng tới pḥng ngủ của Tân. Tôi c̣n nhớ rơ như mới ngày hôm qua, những giọt mồ hôi của tôi, thi nhau rơi lă chă trên mặt hành lang.

Tới trước cửa pḥng Tân tôi ngưng lại, giơ chân đá thật mạnh khiến cánh cửa bật tung ra. Đèn trong pḥng vẫn bật sáng tự lúc nào, và tôi thấy Tân đang ngồi trên giường co rúm cả người lại, có lẽ v́ kinh hoàng. Thấy tôi cầm miếng xương bước vào với vẻ giận dữ, mặt mày Tân tái ngắt người anh run lẩy bẩy.

Tôi bắt đầu lên tiếng. Tôi không nhớ lúc đó tôi nói những ǵ mà chỉ biết đại khái là những lời giận dữ, sỉ vả Tân v́ cái tṛ ma quái rẻ tiền của anh, v́ việc dàn cảnh để biến tôi thành một tṛ hề. Tôi không biết tôi đă nói trong bao lâu, mà chỉ nhớ rằng lúc đó tôi chợt cảm thấy phục tài hùng biện của chính ḿnh.

Với bàn tay máu c̣n đang nhỏ giọt, với mái tóc đẫm mồ hôi phủ xuống khuôn mặt giận dữ đến cực độ, lúc đó coi tôi chắc không giống ai.

Trong khi đó Tân thu ḿnh ở đầu giường, có lẽ giống như tôi khi vừa nh́n thấy “hồn ma”. Anh ngồi run rẩy không nói được một lời, tuy một hai lần tôi thấy anh liếm môi như toan lên tiếng.

H́nh như Tân đang bận suy nghĩ cái ǵ, v́ hai tay anh đưa lên đưa xuống, đôi môi anh thỉnh thoảng lại mấp máy nhưng không một âm thanh nào thoát ra. Đột nhiên có tiếng chân chạy huỳnh hụych bên ngoài hành lang, rồi vợ Tân lao vào mặt mày tái ngắt run lẩy bẩy:

- Có chuyện ǵ đó? Trời ơi! Chắc nó lại hiện lên nữa phải không?

Thấy Tân đang ngồi co rúm run rẩy trên đầu giường, nàng chạy tới ngồi sát bên chồng và cả hai cùng nh́n tôi chờ đợi. Tôi cho nàng biết những ǵ xẩy ra trong pḥng ngủ của tôi. Tôi nói rằng tôi đă làm hỏng việc dàn cảnh tṛ ma quái láo lếu của họ, để biến tôi thành tṛ cười... Trong khi tôi nói Tân có vẻ ngơ ngác, làm như không hiểu tôi đang nói ǵ. Thấy thế tôi bèn gằn giọng:

- Tôi đă đập nát món đồ chơi quái gở của ông bà thành hàng trăm mảnh rồi! Về Sài G̣n tôi sẽ cho tất cả bạn bè hay cái tṛ chơi hèn hạ này. Rồi tôi ném miếng xương trên tay xuống sát cái chân giường, gần chỗ hai vợ chồng Tân đang ngồi:

- Đó hăy giữ lại món quà kỷ niệm tṛ chơi đốn mạt của ông bà đi!

Tân nh́n thấy mảnh xương và trong một thoáng, anh khiến tôi sợ hăi. Anh la hét thất thanh như con heo bị thọc huyết. Anh la hét, la hét tới độ vợ anh, có lẽ vừa sợ hăi vừa kinh ngạc như tôi, ôm lấy anh vỗ về như vỗ về một đứa trẻ.

Rồi Tân xô vợ ra bước xuống đất, vừa la hét vừa ngồi thụp xuống, run rẩy lượm mảnh xương dính đầy máu lên. Khi anh đứng lên t́nh h́nh chợt biến đổi, mở đầu cho sự hăi hùng thực sự đêm hôm đó. Cầm mảnh xương trong tay Tân đột nhiên nín bặt, có vẻ như đang lắng nghe một cái ǵ.

Rồi anh lẩm bẩm:

- Tới giờ rồi, tới giờ rồi...

Trước khi té xuống đập đầu vào cạnh giường chảy máu. Mảnh xương trong tay anh văng vào một góc pḥng. Không suy nghĩ tôi bước tới nâng Tân dậy. Mặt mũi anh bơ phờ hốc hác và đầy máu. Tuy nhiên anh vẫn lẩm bẩm:

- Nghe ḱa... nghe ḱa...

Vợ Tân và tôi nh́n nhau và lắng tai nghe.

Khoảng mười giây sau tôi nghĩ rằng tôi nghe thấy một cái ǵ. Tôi không chắc lắm nhưng tôi không thể lầm được. H́nh như có tiếng chân di chuyển thật êm, thật nhẹ ngoài hành lang. Rồi những bước chân nghe rơ hơn trên sàn gỗ, đang tiến về phía chúng tôi.

Tân bước tới chỗ vợ đang ngồi run rẩy trên giường mặt mày tái ngắt, kéo mặt vợ úp vào vai anh. Rồi Tân tắt đèn kéo vợ xuống và cả hai nằm úp mặt lên một cái gối trên giường, như cố tránh né hoặc không muốn nh́n thấy một cái ǵ.

Bây giờ chỉ c̣n lại ḿnh tôi đối diện với cánh cửa mở toang và tiếng chân mỗi lúc một gần. Tôi đưa tay vỗ vai vợ Tân để t́m đồng minh, nhưng người đàn bà không phản ứng. Sự sợ hăi sự hèn nhát của họ có lẽ đă kéo tôi về phe với họ. Hai chân tôi tự nhiên khuỵu xuống và tôi thấy ḿnh cũng úp mặt xuống giường. Cả ba chúng tôi nằm yên hầu như nín thở, lắng nghe.

Bây giờ tiếng chân đă dừng lại ngay trước cửa pḥng. Tôi cố gắng ngước đầu lên nhưng thần kinh tôi h́nh như tê liệt, khiến tôi không c̣n điều khiển nổi một phần thân thể của ḿnh nữa.

Rồi chúng tôi nghe như có tiếng áo quần xào xạc, tiếng thở x́ x́ và biết rơ “nó” đă bước vào pḥng. Tôi cố gắng ngóc đầu lên nhưng h́nh như bị một sức mạnh vô h́nh đè xuống.

Tôi thầm sỉ vả sự hèn nhát của ḿnh trong khi tai vẫn lắng nghe tiếng “nó” di chuyển trong pḥng. Rồi những bước chân dừng lại ở góc pḥng, nơi có mảnh xương sọ mà Tân vừa đánh rơi. Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân ḥa lẫn những tiếng loạt xoạt, tiến về phía cửa pḥng, bước ra ngoài và từ từ đi xa.

Trong một phút sự can đảm đột nhiên trở lại, tôi đứng bật dậy lao ḿnh ra cửa nh́n theo về cuối hành lang, nơi tôi nghĩ rằng tôi nh́n thấy một cái ǵ mờ nhạt mỗi lúc một xa. Rồi chỉ một giây sau tất cả hoàn toàn trống vắng.

Tôi thẫn thờ quay vào pḥng nói với Tân:

- Ông bật đèn lên đi.

Ánh đèn vừa bật sáng tôi nhận thấy ngay mảnh xương ở góc pḥng đă biến mất, và vợ Tân đang bất tỉnh. Tân hoàn toàn như kẻ mất hồn và phải mất tới gần mười phút, tôi mới khiến vợ Tân tỉnh lại.

Trong khi Tân lẩm bẩm, mà tôi không hiểu anh muốn nói ǵ hoặc đang cầu nguyện, tôi chỉ nghe được một câu đáng nhớ, khi Tân nói với tôi bằng giọng của kẻ mơ ngủ :

- Ông không nói chuyện với cô ta phải không?

Sau đó ba chúng tôi ngồi bên nhau trên giường cho tới sáng. Thực ra vợ Tân đă ngủ gục sau một hai tiếng đồng hồ. Trong giấc ngủ này chắc chắn nàng chỉ nằm mơ toàn ác mộng nên thỉnh thoảng lại run rẩy, giẫy giụa và la ú ớ khiến tôi phải đánh thức nàng dậy mấy lần.

Tân th́ hoàn toàn không nhờ cậy được ǵ khi anh ngồi yên lặng như một pho tượng không hồn, tuy có đôi ba lần anh nói với anh những ǵ tôi không nghe rơ.

Trong đời tôi chưa bao giờ đêm dài đến thế! Thành thực mà nói, cứ mỗi phút trôi qua tôi lại cảm thấy thêm khổ sở, nhưng không dám làm ǵ khác hơn là tiếp tục ngồi bó gối trên giường.

Hai biến cố khủng khiếp trong cùng một đêm, hồn ma ngồi dưới chân giường và những tiếng chân vô h́nh tiến vào pḥng lượm mảnh xương rơi, khiến quan điểm vô thần của tôi hầu như hoàn toàn xụp đổ.

Trong khi ngồi co rúm trên giường, tôi không biết làm ǵ khác hơn là lấy khăn tay quấn chặt chỗ máu chảy. Những tiếng gà gáy đầu tiên vọng lại từ phía xa xa, chẳng khác ǵ những liều thuốc hồi sinh đối với chúng tôi. Và khi những tiếng chim ríu rít trên cành ḥa lẫn với giữa những vạt sáng đầu tiên trong ngày, chúng tôi biết ngay sẽ phải làm ǵ. Tuy nhiên cả ba chúng tôi vẫn ngồi bất động, cho tới khi bác quản gia già bước vào. Tân lên tiếng với giọng khàn khàn mệt mỏi:

- Bác Tư nói bà bếp chuẩn bị điểm tâm. Sáng nay tôi muốn ăn ở nhà.

Bác Tư là quản gia trung thành của vợ chồng Tân, và chắc chắn bác sẽ không hở môi với bất cứ ai, về cảnh tượng lạ lùng mà bác nh́n thấy. Bác Tư đi rồi nhưng sự xuất hiện của bác khiến chúng tôi sực tỉnh. Tôi nói với Tân là tôi phải về pḥng.

Tuy nói như vậy nhưng thực ra tôi chỉ muốn bước ra pḥng khách, ngồi chờ tới khi trời sáng hẳn chứ không đủ can đảm trở về pḥng ngủ, dù rất muốn biết bộ xương bị tôi đập nát, có c̣n ở đó hay không, v́ tôi mường tượng một sự liên hệ nào đó giữa bộ xương bị tôi đập nát, và những bước chân vô h́nh trong pḥng ngủ của Tân.

Tưởng tôi nói thật Tân có vẻ ngại ngùng nhưng cũng bước xuống giường, nói là anh sẽ đi với tôi. Vợ Tân đồng ư ở lại trong pḥng, sau khi yêu cầu Tân kéo hết màn cửa ra và đừng đóng cửa ra vào.

Khi tôi và Tân bước ra khỏi pḥng th́ trời đă sáng hẳn khiến chúng tôi thêm hăng hái. Tới trước cửa pḥng ngủ của tôi, hai đứa chúng tôi hơi ngần ngại trước khi bước vào. Trong pḥng vẫn hơi mờ mờ v́ mành cửa sổ được buông xuống vào buổi tối trước khi tôi đi ngủ.

Không ai bảo ai tôi và Tân chia nhau bước tới hai cánh cửa sổ kéo màn cửa lên. Ánh sáng dịu dàng của buổi ban mai rọi sáng căn pḥng. Tôi nh́n quanh pḥng nhưng không thấy một mảnh xương nào hết. Căn pḥng vẫn ngăn nắp như khi tôi lên giường vào tối hôm trước, ngoại trừ cái mền nằm bừa băi.

Một điều khác nữa là chúng tôi thấy rất rơ những vết máu nhểu đầy phía chân giường, nơi tôi tung cú đấm vào hồn ma. Máu cũng dính đầy những ngăn kéo, nơi tôi bẻ gẫy những khúc xương, và trên mặt thảm nơi tôi xé nát tấm vải liệm ra thành từng mảnh vụn, và cũng là nơi tôi hăng say làm công việc tàn phá bộ xương.

Tôi quay nh́n Tân và thấy mặt anh lộ vẻ hăi hùng. Trên tay Tân là một mảnh vải trắng nhỏ tả tơi trông như một mảnh vải liệm bị xé nát.

                                                                    

                                                                   Truyện Ma











Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 112 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:10pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



PHO TƯỢNG SỐNG


Đă một ngày rồi tôi đi gần khắp Sài G̣n t́m mướn phố. Nhưng muốn được một phố yên lặng đến hôm nay, đi mỏi cả chân mà vẫn chưa thấy. Một người quen chỉ ở đường T. có một căn lầu rộng giá hạ có vườn chung quanh.

Tôi đến nơi cùng một lúc có một người đàn ông có vẻ nghệ sĩ cũng hỏi thuê. Bà chủ phố đă hơi già kể lể thành thật:

- Cái lầu tuy đă hơi cũ nhưng tầng trên c̣n tốt, chồng tôi chết nên nghèo không có tiền sửa sang lại mới. Ai đến thuê cũng bảo là rộng quá và xa thành phố, nhưng tôi chắc rằng hai ông được vui ḷng v́ ở đây yên tĩnh lắm.

Chúng tôi đi xem qua. Phía dưới lầu đă hư hao ít nhiều bà chủ phố ở, c̣n bốn pḥng tầng trên thông với nhau có cửa khóa. Nếu một người mướn th́ rộng lắm và phải trả nhiều tiền vô ích. Người cùng hỏi thuê với tôi nói:

- Hay là ông với tôi cùng thuê chung, tiền phố chia hai trả mỗi người hai mươi đồng. Tôi xin lấy hai căn pḥng ở trong và sẽ vui ḷng trả thêm nếu ông muốn.

- Nhưng mỗi lúc đi đâu ông phải ngang qua chỗ ở của tôi hẳn không tiện lắm, với lại...

-... Tôi và ông chưa quen nhưng sẽ biết nhau. Tôi chỉ ở một ḿnh thôi.

Tôi nhận lời và ngay hôm đó đă dọn đến ở, cùng một lúc với người kia đưa đồ đạc lại tự giới thiệu.

- Nguyễn Thư.

Ngày hôm sau tôi ngủ dậy hơi trưa như thường lệ, khi bà chủ phố vào pḥng quét dọn, tôi hỏi xem ông Thư đă dậy chưa.

- Lúc bảy giờ.

Tôi thấy dễ chịu v́ hôm nào ông cũng dậy sớm như thế th́ không làm phiền đến tôi. Và một độ lâu tôi không thấy mặt Nguyễn Thư. Tôi ở tại đây đă được nửa tháng và gần như quên người cùng trọ.

Một đêm vào lúc mười hai giờ, có tiếng gơ cửa pḥng rồi Nguyễn Thư vào.

- Chào ông. Hẳn tôi làm phiền ông ?

- Không đâu. Tôi vừa viết xong.

- Vậy tôi có thể ngồi đây trong chốc lát cùng ông ?

- Ông cứ tự nhiên.

Lấy một cái píp ở trong túi nhét thuốc vào, ông c̣n hỏi tôi:

- Thật tôi không làm phiền ông đấy chứ ?

- Tôi vừa đến chỗ trắc trở của nguồn văn. Tôi đang nghĩ về trạng thái tâm hồn những người điên.

Nguyễn Thư mỉm cười.

- Có lẽ tôi giúp được ông một phần.

Rồi Thư nói rành mạch về vấn đề ấy.

- Hẳn trước đây ông có học ở trường thuốc ?

- Tôi chỉ đọc trong sách.

Từ hôm ấy trở đi thỉnh thoảng tôi mới gặp ông. Có đêm khuya ông Thư mời tôi đi uống rượu hay tôi mời lại ông. Chúng tôi bàn căi rất hợp ư về các vấn đề. Thư tỏ ra thông thái và sâu sắc, nhưng tránh nói đến ḿnh.

Người có vẻ hơi bí mật. ở cửa sang pḥng tôi ông treo một tấm màn dầy, ngăn không để lọt một tiếng động ở trong. Khi đi đâu ông khóa cửa lại rất kỹ và bà chủ phố chỉ được vào quét chùi trong pḥng lúc sáng sớm, trong khi Thư ngồi đọc sách đợi.

Căn pḥng không có vẻ ǵ đáng chú ư. Nhưng cái buồng phía sau ông có thể để được lắm đồ đạc. ở cửa treo tấm màn dầy kín, ông lại đặt thêm hai thanh sắt với ch́a khóa chữ.

Lẽ tất nhiên là bà chủ phố ṭ ṃ muốn biết đến cái buồng bí mật này. Một hôm bà trèo lên một cây cách xa cửa sổ cái buồng độ mươi thước để nh́n vào. Nhưng không thấy ǵ hết. Ngoài cửa sổ có treo một tấm vải xanh.

Sau đó bà chủ phố kiếm chuyện hỏi ông Thư:

- Ông che kín cái cửa sổ làm ǵ vậy?

- Tôi không muốn ai ṭ ṃ nh́n vào pḥng tôi.

- Nhưng ở phía dưới có ai nh́n lên được đâu?

- Nếu có kẻ trèo lên cây trong vườn th́ sao ?

Bà chủ phố kể lại câu chuyện này với tôi và kết luận rằng, chỉ có một người làm việc ǵ bí mật mới như thế.

- Có lẽ ông ấy làm bạc giả chăng ?

Từ đó mỗi cắc hay bạc giấy ở tay Thư đưa ra bà chủ phố xem xét rất kỹ, nhưng không có vẻ ǵ nghi ngờ được.

Không có người đi lại với ông Thư, thỉnh thoảng ông nhận những hộp, thùng gỗ to hay nhỏ, nhiều kiểu khác nhau do mấy người cu li đưa đến. Cái ǵ đựng ở trong bà chủ phố rất muốn biết đến, nhưng cũng không làm sao rơ được. Ông Thư đóng cửa pḥng lại, lấy đồ đựng ở trong ra, rồi đưa các thùng không cho bà.

Nếu có hỏi ông lạnh lùng trả lời:

- Tôi không muốn ai để ư đến.

Một buổi chiều một người bạn gái đến với tôi. Tôi ngồi ở bàn viết c̣n nàng đọc báo. Trong lúc ấy có tiếng gọi cửa ở ngoài nhưng không thấy ai mở.

Thơ bảo tôi:

- Để em xuống mở cho nếu người ta hỏi anh th́ sao ?

Thơ xuống lầu vài phút sau trở lên.

- Có một cái hộp gửi đến cho anh.

Tôi đứng dậy ngắm nghía cái hộp không đề tên ai.

- Anh chẳng hiểu cái này gửi cho ai. Có lẽ người ta lầm chăng ?

- Người cu li mang đến tay cầm một miếng giấy đề đường và số nhà này th́ của anh chớ ai ?

Trong lúc ấy tôi quên không nghĩ đến Nguyễn Thư. Thơ nói:

- Anh mở ra xem cái ǵ trong ấy ?

Tôi lấy một con dao nhọn cạy nắp ra nhưng mũi dao găy. T́m chung quanh không thấy có một vật ǵ để dùng vào đây được.

- Chịu thôi.

Thơ cười:

- Anh tầm thường lắm.

Rồi nàng chạy xuống phía dưới đem lên một con dao lớn, lấy ở trong bếp bà chủ phố. Thơ ngồi xuống cố mở một cách khó khăn v́ nắp hộp cứng. Đôi má nhợt thành đỏ, và tôi nghe tiếng trái tim đập trong làn áo mỏng. Thơ đưa tay lên ngực.

- Anh làm thế cho em! Lại đau tim rồi.

Thơ đẹp như mùa thu tươi trẻ nhưng yếu. Nàng đau tim đă lâu.

Tôi rút mấy cái đinh và cạy nắp mở ra. Trong hộp thấy bọc giấy láng, Thơ thọc hai bàn tay xinh trắng vào. Tôi xây lưng để con dao trên bàn.

- Anh cái chi mềm mềm.

Th́nh ĺnh nàng hét lên một tiếng khủng khiếp rồi ngă lui. Tôi vực nàng đặt lên đi văng; Thơ bất tỉnh. Tôi vội vàng lấy dầu măng xát vào màng tai và hai cánh tay một lúc, mới nghe tiếng đập nhẹ nhàng của trái tim thoi thóp.

Lúc ấy có tiếng gơ cửa:

- Ai ?

- Tôi.

- Cứ vào.

Nguyễn Thư bước vào hỏi:

- Ǵ thế ?

Tôi kể lại chuyện vừa xảy ra.

- Cái hộp này của tôi.

- Của ông ? Mà trong đựng cái ǵ làm cho em tôi đến khiếp đảm như thế ?

- Chẳng có ǵ lạ.

- Mèo chết.

Thơ đă tỉnh nói.

- Cái hộp đựng toàn mèo chết.

Ông Thư lấy cái nắp định đậy lên hộp, tôi đến nh́n kỹ vào trong. Thật thế cái hộp đầy cả mèo chết, và trên hết con mèo đen lớn.

- Ồ ông định để làm ǵ thế ?

Nguyễn Thư mỉm cười tự nhiên rồi thong thả nói:

- Chắc ông cũng biết người ta nói rằng da mèo trị bệnh đau nhức xương cốt rất hay. Tôi có một người bị bệnh ấy khá nặng nên tính gửi cho những da mèo này.

Nói thế rồi ông lễ phép chào, lấy cái hộp đi qua pḥng ḿnh.

Một tuần lễ sau một cái hộp khác gửi đến cho ông Thư, lần này bằng dây thép, ở Pháp qua. Tôi nhận thấy ở ngoài đề của một nhà hàng bán sáp thơm.

Thật vậy ông Thư là một người lạ lùng.

Một lần khác bà chủ phố hốt hoảng đến nói với tôi, khi tôi vừa bước về nhà.

- Hôm nay có đến một cái thùng lớn bề dài tới hai thước tây, bề cao cũng gần nửa thước. Chắc là xác người ở trong.

Nhưng vài giờ sau ông Thư đưa cái thùng ra cho bà chủ phố, và luôn mấy ngày bà lục soạn khắp nơi trong lúc quét chùi, cũng không t́m ra được dấu vết ǵ hợp với sự nghi ngờ.

Lần lần chúng tôi cũng không để ư đến những hành động của ông Thư nữa. Tuy thỉnh thoảng ông ta vẫn nhận được thùng, hộp bí mật, phần nhiều nhỏ như cái đựng mèo chết, có khi một cái dài.

Tôi không muốn ḍ xét nữa, v́ ông Thư chẳng có vẻ ǵ đáng chú ư hơn. Ban đêm khuya có khi ông đến vài giờ với tôi, mà tôi phải thú thật rằng nói chuyện với ông Thư là một cái thú.

Mỗi khi Thơ đến, nếu ông Thư vào pḥng tôi vài phút th́ thế nào cũng có một chuyện xảy ra, rồi nàng phải chết giấc. Tim nàng đă đến thời kỳ đau nặng nên chết bất kỳ lúc nào rất thường lắm, không duyên cớ nữa. Thơ bị chết giấc như người ta ngủ.

Và những cơn chết giấc mỗi lúc kéo dài thêm đáng lo ngại. Tôi vẫn sợ sẽ phải thấy nàng chết trên tay.

Một buổi chiều Thơ đến tươi cười khác thường.

- Cô em đi vắng, em có thể ở lại với anh cho đến mười giờ.

Nàng gọt cam mang đến cho tôi rồi ngồi dựa đầu vào vai.

- Để em đọc bài của anh viết.

Hôm nay nàng vui lắm và thấy được khỏe.

- Em chắc trái tim đă bớt nhiều đập đều như thường.

Tối lại Thơ gọi bà chủ phố nhờ đi mua đồ ăn, để ở lại dùng cơm với tôi.

- Hôm nay ở với anh thích ghê. Miễn là ông Thư kỳ dị không đến.

Bỗng có tiếng gơ cửa.

- Vào đi.

- Hẳn tôi làm phiền...

- Phải lẽ tất nhiên ông làm phiền.

Thơ nói lớn.

- Ông không thấy sao ?

- Tôi xin đi ngay.

- Ông đă làm phiền chúng tôi. Chỉ có mặt ông ở đây cũng đă khó chịu rồi. Vậy ông c̣n đợi ǵ nữa ?

Thơ nói xong th́ giọng nói tắt, hai mắt nhắm lại hai bàn tay run rồi ngă trên đi văng.

- Lại chết giấc nữa. Ông Thư xin lỗi ông, em tôi đau nhiều lắm chỉ đáng thương hại.

Tôi bắt đầu xát với dầu măng như mỗi lần trước nhưng không kết quả. Nàng nằm cứng đờ. Tôi nhờ ông Thư xuống bếp kiếm chai dấm mang lên, nhưng cũng vô công hiệu.

Ông Thư vào pḥng ḿnh đem ra một cái hộp, bảo tôi lấy cái khăn để trước mũi, rồi lấy một miếng long năo trong hộp để dưới mũi Thơ. Hơi rất nồng làm cho tôi phải hắt hơi.

Thấy Thơ có vẻ dễ chịu, một phút sau thân thể nàng rung động dữ dội. Tôi nói:

- Cảm ơn thế là được.

Thơ uốn nghiêng ḿnh hai mắt mở ra.

Nhưng mà nàng gặp mặt ông Thư. Một tiếng hét hăi hùng từ đôi môi ngậm cứng đưa ra và nàng lại chết giấc. Chúng tôi thử qua đủ các phương pháp cấp cứu nhưng Thơ vẫn như một pho tượng không cử động.

Tôi để tai lên ngực nàng nhưng không nghe một tiếng đập nhỏ. Phổi cũng ngừng thở. Tôi lấy một cái gương đặt trên mũi nàng nhưng không có hơi làm mờ.

Ông Thư nói:

- Tôi tưởng rằng...

Rồi ngắt lời:

- Chúng ta đi t́m một viên thầy thuốc.

Tôi đứng thẳng người lên:

- Phải rồi trước mặt nhà có một người nhờ ông đến đấy. Tôi chạy lại cuối đường có bác sĩ Nam bạn tôi.

Chúng tôi nhảy xuống tầng cấp lầu. Tôi chạy mau đến nhà bác sĩ Nam bấm chuông ngoài cổng. Một lúc thấy bác sĩ Nam mặc quần áo mát và đi dép ra.

- Xin lỗi tên bồi đi khỏi, chỉ có một ḿnh tôi ở nhà. Nhưng việc ǵ thế ?

- Đi với tôi ngay bây giờ! Lập tức !

- Để tôi mặc quần áo đă. Vào đây tôi sửa soạn gấp và anh kể việc ǵ đă xảy ra ?

Tôi theo vào nhà.

- Anh biết Thơ chớ, tôi tưởng anh đă gặp một lần ở nhà tôi rồi. Thơ...

Rồi tôi kể lại việc đă xảy ra. Bác sĩ Nam đă sẵn sàng. Ra đường ông Thư đến gặp chúng tôi. Tôi hỏi:

- Thầy thuốc ông kêu có đến không ?

- Không ! Ông ta đi vắng.

Chúng tôi hối hả về nhà bước lên thang lầu. Bác sĩ Nam vào pḥng trước hỏi:

- Người bệnh ở đâu ?

- Trên đi văng.

- Trên đi văng? Không có ai hết.

Tôi đến gần... Thơ không c̣n nằm ở đây nữa. Tôi kinh ngạc không nói ǵ được hết.

Bác sĩ Nam bảo:

- Có lẽ nàng đă tỉnh dậy đi vào nằm giường trong.

Chúng tôi vào pḥng ngủ không thấy có một người nào. Trên giường vẫn y nguyên. Đến trong pḥng ông Thư cũng không có ai hết. Rồi t́m trong nhà bếp, buồng của bà chủ phố khắp cả. Thơ đă đâu mất.

Bác sĩ Nam cười:

- Chắc nàng tỉnh dậy rồi về một cách b́nh thường trong lúc các ông tưởng đến những câu chuyện dị kỳ.

- Nhưng, vậy th́ lẽ tất nhiên ông Thư đă thấy nàng, v́ ông ở măi dưới đường.

- Tôi đi lại trước nhà nên có lẽ khi trở ra, nàng đă lẻn đi phía sau lưng tôi chăng ?

Tôi nói lớn:

- Không có thể như thế được. Nàng đă nằm thẳng cứng người trái tim không đập nữa, hơi thở cũng ngừng. Trong trường hợp này không một người nào có thể đứng dậy và đi một cách tự nhiên như thế được.

- Nàng đă gạt ông bạn tôi và cười ngặt nghẽo, khi ông bạn hấp tấp đi xuống lầu.

Bác sĩ cười chào chúng tôi, vừa lúc bà chủ phố đi mua thức ăn trở về.

- Cô ấy đă đi rồi sao ?

- Phải. Tối nay ông Thư dùng cơm với tôi nhé ?

- Cám ơn tôi xin nhận lời.

Chúng tôi ăn, uống rượu nói chuyện vui vẻ.

- Tôi thật buồn cười về câu chuyện vừa rồi. Có lẽ nàng đă giận tôi.

Ông Thư hỏi:

- Ông sẽ viết thư cho nàng ?

- Có. Ngày mai đây tôi sẽ đến tận nhà nếu biết được chỗ của nàng.

- Vậy ông không biết nàng ở đâu sao ?

- Không. Tôi chỉ biết nàng ở Gia Định, không c̣n cha mẹ, ở với một người cô, mà h́nh như chẳng được tử tế cùng nàng.

Thấy ông Thư có vẻ suy nghĩ tôi nâng ly rượu nói:

- Chúng ta uống đi. Nếu em tôi không chịu được ông th́ cũng đă nhường chỗ lại cho ông bạn tối nay.
Chúng tôi uống nhiều rượu nói chuyện đến khuya.

Tôi vào pḥng ngủ đến gần cửa sổ. Dưới vườn lá cây rung động lấp lánh ánh trăng. Tôi bỗng nghe văng vẳng như có tiếng ai gọi tên ḿnh. Tôi chăm chú lắng nghe một lần nữa... th́ ra giọng của Thơ.

Tôi kêu trong đêm lặng:

- Thơ..Thơ.

Không có tiếng trả lời. Tôi ngờ ḿnh uống rượu say nghe lầm lạc. Tại sao nàng lại đi trong vườn giờ này ?

Vào giường vừa đặt ḿnh xuống, tôi đă say ngủ thiếp đi. Tôi lại nghe tiếng Thơ gọi tên tôi một lần nữa.

Tôi thức giấc lau mồ hôi ở trán và lắng tai nghe. Bây giờ nữa thật yếu ớt nhưng rơ ràng tôi nghe tiếng nàng kêu. Nhảy xuống giường tôi chạy lại cửa sổ.

- Thơ.. Thơ.

Có ǵ đâu ? Tất cả đều yên lặng. Tiếng tôi gọi rung trong bóng tối rồi tan mất. Tôi muốn đi ngủ lại nhưng một tiếng kêu, một tiếng cuối cùng rơ ràng hơn hết, như từ một chuyện ghê gớm trong cơn mê hoặc đưa ra.

Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa chính là tiếng của Thơ. Nhưng lần này tiếng không từ ở vườn đưa lên, mà tôi nghe như ở trong một căn pḥng bên đây.

Tôi đốt đèn nến lên t́m dưới giường, sau màn trong tủ. Không ai có thể ẩn núp ở đây được. Tôi ra bàn giấy. Chẳng có một ai.

Nếu Nguyễn Thư... mà sao tôi có ư nghĩ đen tối như thế! Nhưng biết đâu có cái ǵ là không thể có ? Không nghĩ ǵ nữa, tôi chạy lại cửa pḥng Thư vặn quả nắm. Cái cửa đă sét hư tôi lấy hết sức đẩy, ống khóa găy, và cửa mở toang ra. Tôi cầm đèn đâm sầm vào.

- Cái ǵ thế ?

Thư nằm thẳng trên giường đưa hai tay dụi mắt hỏi. ư nghĩ của tôi hẳn vô lư quá. Tôi nói:

- Xin lỗi ông bạn về sự quấy rầy này. Một cơn mê hoặc làm cho tôi mất cả lư trí.

Nói thế rồi tôi trở về pḥng. Ngày mai lại, tôi viết một bức thư dài cho Thơ. Ông Thư vào ngay lúc tôi đề b́, nh́n qua trên vai tôi rồi nói:

- Mong rằng ông bạn nhận được sớm bức thư trả lời.

Nhưng tôi không nhận được ǵ hết. Bốn ngày sau tôi viết một bức thư nữa, và lần thứ ba, nửa tháng sau.

Cuối cùng tôi nhận được một bức thư ngắn, nhưng với một tuồng chữ khác hẳn:

Anh,

Tôi đọc những ḍng này cho một người bạn viết hộ.
Chắc anh cũng đoán ra một cách dễ dàng v́ sao tôi lại chẳng muốn biết đến anh nữa. Anh đưa người bạn quái gở của anh đến một bên tôi, nên tôi muốn xa anh vả lại tôi cũng sắp lấy chồng.

Thơ.

Theo bức thư này kèm ba cái thư trước của tôi đă gửi đi chưa mở, đề trả lại. Tôi viết cho Thơ một lần nữa, nhưng vài ngày sau th́ cũng được trả lại.

Hai tháng sau, một hôm ông Thư cho tôi hay rằng ông ta sắp thôi ở đây.

- Ông bạn định xa Sài G̣n ?

- Phải tôi lên Đà Lạt.

- Bao giờ th́ đi ?

- Thật ra th́ tôi đă tính đi rồi, nhưng có người bạn ăn lễ lục tuần tôi đă lỡ hứa đến dự. Nếu ông bạn cùng đi với tôi th́ vui lắm.

- Đến nhà ông bạn ?

- Phải. Trong bảy tháng chúng ta tử tế chung sống một nhà, vậy ông bạn không nên từ chối một đêm cuối cùng với tôi. Chỗ ấy ông bạn không phải ngại ngùng chi.

- Được, cám ơn.

Tối lại ông Thư đến rủ tôi đi. Ông Thư đă mướn sẵn một cái xe hơi. Khi xe mở máy chạy tôi không để ư đến các con đường đi qua, và nửa giờ sau xe ngừng.

Thư xuống trước bảo người sốp phơ ở đợi, rồi cùng tôi đi vào cái cửa trắng, đưa đến một khu vườn tăm tối. Rồi đến cái sân rộng vào một căn nhà ngói, phía sau là một khoảng tối rộng.

Tôi theo Thư bước vào nhà. Một gian pḥng đầy cả tràng hoa. Hẳn người bạn già của ông Thư là một kẻ có danh vọng. Tôi chưa thấy ở đâu trong một buổi lễ mừng lại có tràng bằng cườm, bằng vải nhiều như thế, từ vách lên đến trần nhà treo khắp nơi.

Thư giới thiệu tôi.

- Đây là bạn của tôi. Ông Đa, và những người thân thuộc.

Người gọi là ông Đa đưa hai tay bắt lấy tay tôi mà dặt, nói:

- Rất hân hạnh cho chúng tôi.

Người thấp ốm vẻ mặt ông Đa khô khan. Một ít râu trên mép hai môi thâm, có lẽ v́ ghiền ả phiện khi cười để lộ hàm răng thưa.

Bốn người mặc quần áo bịt khăn toàn màu đen, đứng dậy chào chúng tôi. Ông Đa nói:

- Đây là con tôi.

- Vừa trỏ người chỉ có một mắt.

- C̣n là mấy người giúp việc.

Người giúp việc ? Và ông Đa làm ǵ mà có những tràng hoa quư đẹp khen tặng như thế ?

" Kính tặng đồng nghiệp yêu quư của chúng tôi. Hội ái hữu Đồng Nai ".

Đây là một người có địa vị khá ? ở một tràng hoa khác:

" Kính tặng một vị quan thanh liêm ".

Ông Đa là một quan chức hưu trí ?.

" Tặng một người bạn tận tụy với nghề thuốc ".

Hội y sỹ Pháp Nam. Thế nào ? Ông Đa là một vị danh y nữa sao ? Một người như thế mà chưa bao giờ tôi được nghe nói đến. Một hàng chữ khác:

" Kính tặng một vị ân nhân. Hội Phúc thiện Nam kỳ ".

C̣n ở một tràng hoa tím:

" Tặng một đồng nghiệp tài hoa. Kịch đoàn Sài G̣n "

Người lạ lùng này thuộc vào hạng nào mà ai cũng trọng như thế ? Bắt đầu bữa tiệc ông Thư mở cái gói đem theo, lấy ra một cái sọ người trắng tinh:

- Tôi xin tặng ông bạn già một vật làm kỷ niệm, t́nh giao hảo trong bao lâu của chúng ta.

Rồi Thư lấy chai rượu đỏ thẫm rót vào sọ dừa, cưa ở trên đầu lâu như miệng ly uống một hơi. Đến ông Đa, rồi chuyển qua cho mỗi người. Nửa chừng bữa tiệc ông Thư nh́n đồng hồ ở tay nói:

- Xin lỗi các ông tôi phải đi ngay, kẻo trễ chuyến xe lửa chín giờ. C̣n ông bạn tôi xin vui ḷng ngồi lại nói chuyện rồi về sau.

Ông Đa ân cần giữ tôi lại. Nguyễn Thư chào mọi người hấp tấp ra đi. Một lần nữa, ông Đa rót rượu đầy cái sọ dừa mời tôi.

- Ông uống đi cho. Ông là bạn của ông Thư th́ đối với tôi rồi cũng thân mật như vậy.

Ông Đa lại nói với một giọng đầy rượu:

- Khi nào ông có cần ǵ xin mời ông lại đây. Tôi sẽ làm vui ḷng ông. Ông hỏi ông Thư th́ biết chỉ toàn những đồ tốt.

Th́ ra ông này là một người buôn bán.

- Lẽ tất nhiên nếu cần dùng ǵ, tôi nghĩ ngay đến ông. Hiện thời tôi đă có đủ rồi.

- Sao ? Vậy ông mua ở đâu ? Ông Đa hấp tấp hỏi tôi với sự kinh ngạc.

Thật ra tôi cũng không hiểu rơ là ông ta muốn bán ǵ, nhưng giữ phép lịch sự, nói qua cho rồi chuyện:

- Ở một người bạn hàng quen. Mà ông có giá nhất định không ?

Th́ ông Đa ngạc nhiên vô cùng:

- Giá nhất định ? Người quen ông bán giá nhất định.

- Phải giá nhất định, phải chăng, đồ lại tốt tươi, sống cả.

Ông Đa hốt hoảng lên rồi ngă trong tay con người một mắt, rền rĩ:

- Ông nói ǵ vậy ? Người quen ông bán đồ sống à ?

Thừa lúc lộn xộn tôi lẻn ḿnh chạy thẳng ra đường, gọi một chiếc xe ngựa đi về ngay.

Người đánh xe nói với tôi:

- Đó là nhà của kẻ đào huyệt chôn người.

Cách một tháng sau khi Thư đi tôi cũng đổi chỗ ở. Bà chủ phố giúp tôi dọn đồ đạc. Tôi ràng buộc mấy bức tranh lớn nhưng thiếu dây gai. Bà chủ phố vừa xếp dọn sách báo cho vào rương thấy thế nói:

- Tôi có sẵn trong hộc bàn buồng sau.

- Được để tôi đi lấy.

Tôi vào sục soạn bất ngờ t́m thấy tấm h́nh mẹ Thơ trong mảnh kính tṛn đă mờ, mà trước đây Thơ vẫn thường đeo với dây chuyền ở cổ, và có nói cùng tôi:

- Em giữ tấm h́nh này cho đến lúc chết.

Tôi đem ra hỏi bà chủ phố:

- Bà được vật này ở đâu ?

- Nơi góc buồng của ông Thư, trong lúc quét dọn sau khi ông ấy đi. Tôi định nếu ông ấy có trở lại th́ đưa trả.

Tôi giữ lấy vật ấy và nghĩ rồi đây gặp Thơ tôi sẽ đưa lại cho nàng, có lẽ đă làm rơi đứt khi bị chết giấc.

Nửa tháng sau tôi nhận được giấy mời đến dự cuộc triển lăm Mỹ thuật, của hội "Nghệ sĩ Việt Nam". Tôi đến gặp lúc ông hội trưởng đă đọc quá nửa bài diễn văn. Người rất đông tôi chen đứng gần sau cùng. Tôi hỏi phóng viên một tờ báo hàng ngày, ông ta đưa ra mấy lời ghi tóm tắt trong cuốn sổ tay:

- Hội "Nghệ sĩ Việt Nam" do một nhóm họa sĩ, điêu khắc đi du học ở Âu Mỹ về, bày ra một cuộc triển lăm đồ sộ có lần thứ nhất ở Đông Dương.

Ông hội trưởng kết cấu đoạn diễn văn:

- Và bây giờ xin mời các ngài đến gần xem những công tŕnh quư báu, mà các nhà nghệ sĩ tài hoa đă đặt hết tâm hồn ḿnh vào đấy.

Rồi ông kéo tấm màn che những tranh tượng lên. Giữa những lời bàn tán khen ngợi và kinh ngạc của mọi người, ông hội trưởng tiếp:

- Đây là một tác phẩm rất thần t́nh mới lạ, nặn bằng sáp.. "Nàng Thơ".

Nói xong ông đỡ tấm vải phủ sau cùng lên. Mọi người đều tấm tắc.

- Ô... ồ...

Ở phía giữa trong cùng, pho tượng thân ngà phủ qua làn suối tóc dài. Hai mắt xanh biếc mơ màng, lông mi đen dài in bóng lên đôi má hồng tươi, thoáng trông như người sống thật.

Tôi đến gần theo những người tới trước, thật gần để trông rơ hơn...

- Trời ơi..Thơ.. Em Thơ !...

Tôi kêu lên nhưng tiếng mất hẳn trong lớp sóng người ồn ào. Tôi muốn la nhưng không thể uốn được lưỡi, chăm chú nh́n pho tượng với sự hăi hùng.

Máu đập mạnh óc rung động, tôi phải dựa vào một cái ghế cho khỏi ngă, th́ một bàn tay đặt lên vai tôi.
Tôi quay lại thấy một cái mặt lạnh lùng... Nguyễn Thư. Thư nắm tay tôi đưa ra khỏi đám đông. Tôi theo hắn như một kẻ không hồn.

- Tôi đi báo cáo ông với nhà chức trách.

- Ông bạn không nên làm thế v́ vô ích. Ông không thể bắt được tôi v́ tôi không là ai, không phải ai hết.

Ông hội trưởng "Nghệ sĩ Việt Nam" cũng không rơ tôi là ai nữa, v́ tôi lấy một tên khác. "Nàng Thơ" cũng như các pho tượng khác tôi đă bán cho hội.

Rồi hắn lại th́ thầm bên tai tôi:

- Vả lại như thế có hơn không ? Ông là thi sĩ có phải ông muốn người yêu đẹp đời đời, hơn là bị sâu bọ rúc rỉa dưới mồ không ?

Tôi hét lên:

- Đồ Sa tăng..

Nghe tiếng bước nhẹ tôi nh́n lại thấy Nguyễn Thư đi ra ngoài theo một cánh cửa khép lại. Ông hội trưởng đang tỏ lời cảm ơn giữa những tiếng hoan hô ồn ào, và nhận những lời khen ngợi những bắt tay.

Tôi đến gần " Nàng Thơ " mà không ai để ư, chăm chú nh́n nàng:

- Thơ ơi ! Thơ ơi !


                                                                     TXHH












Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 113 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:11pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



CHUYỆN MA ĐẤT MĂ LAI


Tôi tin thế giới chúng ta đang sống, đang đi đang thở không chỉ có một không gian ba chiều, mà c̣n những chiều kích khác, chứa đựng nhiều huyền bí mà cặp mắt thịt ta không dễ ǵ thấy được.

Từ ngàn xưa đă có nhiều chuyện ma chuyện quỷ được ghi chép lại, ai mà không biết đến chử " MA ".

Thế nhưng khoa học thực nghiệm của ngày hôm nay bao gồm trong câu " thấy mới tin " làm nhiều người khẳng định “ làm ǵ có ma ”.

Tôi xin kể các bạn nghe một trong những chuyện có thật của gia đ́nh tôi.

Cuối tháng năm, năm bảy mươi chín cả gia đ́nh tôi bầu đoàn thê tữ rời trại tỵ nạn Cherating Camp Mă Lai, lên trại chuyển tiếp Belfield Kuala Lumpur chuẩn bị sang Úc.

Xe bus thả gia đ́nh tôi xuống trại Belfield, cả gia đ́nh được chỉ định ở chung một túp lều quân đội cất tạm bên hông cái building cũ kỹ.

Cái lều vải lính không lớn lắm nhưng cũng đủ cho cả nhà tôi cha mẹ anh em, gồm mười một người chen chúc nhau ở chung với ba cô độc thân khá dễ thương, dĩ nhiên mùng ai nấy ngủ.

Ngày ba bửa cơm có nhà bếp nấu không phải lo, chỉ việc cầm thố xếp hàng đem về ăn, chờ đi khám sức khỏe v́ định cư.

Thời gian rộng răi tôi tạt qua bên này ghé sang bên kia nghe người kể chuyện. Buồn buồn kiếm được điếu thuốc thơm rủ ông anh leo lên bồn nước nằm chia nhau hút.

Ở được vài ngày tôi để ư thấy cái trại chuyển tiếp này được xây cất hơi lạ, dĩ nhiên là trại này không phải cất lên cho tỵ nạn, nhưng được thay đổi cho tỵ nạn ở tạm.

Nó lạ lắm trường học không ra trường học, trại lính cũng không phải. Ṭ ṃ đi hỏi ḷng ṿng th́ mới biết trại này trước đây là một bịnh viện cũ.

Thời khóa biểu ngày nào cũng như nhau, sáng bảy giờ lên nhà bếp lấy điểm tâm, ngồi tán gẫu đến mười một giờ, nghe pḥng thông tin gọi tên những người may mắn được đi định cư.

Ngày hôm sau mười hai giờ xếp hàng lấy cơm trưa, tán gẫu tiếp chờ cho đến bốn giờ, nghe pḥng thông tin gọi loa nếu có tin ǵ mới, và chiều sáu giờ lănh cơm tối.

Gia đ́nh nào được gọi tên đi định cư sáng hôm ấy, th́ chắc mẫm là nôn lắm, chỉ lo sắp xếp quần áo và bịn rịn chia tay chia của cũng hết giờ.

Độc thân có chút tiền th́ làm tiệc nhậu, tệ lắm cũng lén nhà bếp nấu một nồi chè ăn mừng... và chắc rằng đêm ấy rất là khó ngủ, cứ nơm nớp sợ ngủ quên trể chuyến bay, kẹt lại đất Mă là bỏ công cóc bao ngày nếm mật nằm gai.

B́nh thường như mọi ngày, sáng hôm ấy ngày sáu tháng sáu, năm bảy mươi chín, cả nhà quây quần bữa cơm sáng, bà chị kế tên Thủy vừa ăn vừa kể cho mấy đứa em :

- Tối qua chị chui vô mùng nằm chút xíu là thiu thiu ngủ, hỏng biết được bao lâu chị bổng giật ḿnh v́ có ai vén mùng chui vô.

Đang ăn dở, mấy đứa em bỏ muỗng há miệng trợn mắt nghe chị Thủy kể tiếp :

- Chị nh́n kỷ lại th́ là bà già nào ấy lạ hoắc, không có ở trại này v́ chưa gặp bả bao giờ.

Mấy đứa nhỏ bắt đầu nhao nhao lên hỏi, chị Thủy ra dấu cho tụi nó ngồi yên để chị kể tiếp :

- Có chứ chị hỏi bả là ai, sao lại chui vô mùng của chị .

Có đứa năy giờ ngồi nghe quên ăn gục gặc đầu đồng ư với câu hỏi của chị. Chị nói tiếp :

- Mấy em biết bả trả lời sao không ?.

Tụi nhỏ trố mắt nh́n chị lắc đầu. Chị nói :

- Chị vừa hỏi xong bả nh́n chị rồi nói :

- Tao vô đây nhát mày chứ làm chi.

Tụi nhỏ nhao nháo lên :

- Bộ ma hả chị... bộ ma hả...

Chị Thủy gật đầu :

- Ừ th́ lúc đầu chị cũng tưởng là chiêm bao, ai dè.

Chị kể tiếp :

- Nhỏ lớn giờ chị có sợ ai, nghe bả nói bả chui vô đây nhát chị, chị nh́n bả rồi khi dễ nói :

- Bà muốn nhát th́ nhát thử coi chứ tôi hỏng có sợ, mà mắc mớ ǵ bà lại đi nhát tôi.

Nghe chị Thủy nói mấy đứa nhỏ phục ngầm là bà chị ḿnh gan, dám trả lời với ma nhưng chưa đứa nào lên tiếng th́ chị kể tiếp :

- Chị hỏi xong bả trả lời :

- Tao nhát mày v́ mai mày đi rồi.

Nói xong bả chui ra rồi mất biệt luôn.

Tôi nghe xong phải buột miệng lên tiếng :

- Chị nói sao chứ hôm qua văn pḥng đâu có gọi tên tụi ḿnh đâu mà hôm nay đi.

Tụi nhỏ cũng gật đầu đồng ư với lời phát biểu của tôi. Chị Thủy nói :

- Th́ chị cũng biết vậy.

Anh em tôi mỗi đứa một tay dọn dẹp bữa ăn sáng, và tiếp tục rong chơi coi như chuyện chị Thủy kể, chỉ là chuyện giúp vui cho bữa ăn nhạt nhẽo thêm phần hào hứng.

Nhưng trái với thông lệ hàng ngày mười một giờ, hôm ấy khoảng mười giờ, loa phóng thanh đă bắt đầu lên tiếng :

- Thông báo khẩn ! thông báo khẩn ! Những người có tên sau đây chuẩn bị lên đường đi Sydney Australia chiều nay bốn giờ...Xin lặp lại bốn giờ chiều nay...

Cả trại lúc đó hầu như mọi sinh hoạt ǵ cũng đều ngưng hẳn lại, ai đứng đâu đứng đó im lặng ngóng tai nghe thông báo.

Như các bạn đoán, tên hai bà chị, một ông anh và tôi “ bị ” gọi chuẩn bị chiều nay lên đường. Vui buồn lẫn lộn, vui v́ ngày định cư bất chợt đến như một món quà bất ngờ, buồn v́ cha mẹ, em út phải ở lại đi sau không ai phụ giúp. Nhưng thôi sẽ gặp lại trên đất Úc, bây giờ c̣n phải chuẩn bị lên đường.

Hai đứa em út mặt buồn so ngồi nh́n tôi gom mấy bộ quần áo cũ bỏ vào túi vải, làm tôi cũng rơm rớm nước mắt nh́n chúng, rồi chợt nhớ lại chuyện chị Thủy kể lúc ăn sáng. Tôi rùng ḿnh tưởng tượng bà già ấy chắc đang ngồi đâu đây trong cái lều này, nh́n tôi cười đắc thắng.



                                                                     Sưu tầm







Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 114 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:12pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



CON MA DƯỚI HẦM NHÀ


Toàn mới xin được việc ở Dorchester và tính mang cả gia đ́nh về thành phố này cho gần chổ làm việc, điều trước nhất là t́m chổ ở.

Toàn đọc báo và đến coi một căn nhà ở đường Dorchester Ave. Toàn rất lấy làm vừa ḷng v́ nhà cũng rộng răi mà giá cả lại rất hời. Ba pḥng ngủ rộng răi và có cả một living room to rộng dưới basement, thật là tiện để bỏ cả dàn máy hát tivi và các thứ máy móc khác xuống đó cho đỡ chật nhà cửa.

Khi dọn vào vợ Toàn và hai đứa con đều hài ḷng v́ mỗi đứa con đều có pḥng riêng. Đứa gái lên mười hai c̣n thằng bé út th́ đă bảy tuổi đầu. Ở nhà cũ chúng chí chóe tị nạnh lẫn nhau suốt ngày, làm vợ chồng Toàn muốn điên cả đầu v́ chúng. Gần nhà lại có các tiệm ăn và chợ của người Việt Nam nên không phải lái xe đi xa như xưa nữa, thật là một chổ ở lư tưởng.

Nhưng không phải mọi chuyện đều êm thấm như Toàn mong muốn. Mới về ở được hôm đầu là đă nghe có sự lạ rồi. Đêm hôm đó khoảng một giờ sáng có tiếng cọt kẹt như đưa vơng ở dưới basement vọng lên, rồi th́ tiếng người ú ớ như bị bóp cổ. Một hồi sau th́ nghe tiếng khóc nảo nề rồi th́ tiếng lịch kịch vang lên.

Mọi người mệt mỏi v́ dọn nhà nên ngủ mê mệt, chỉ có thằng bé là tỉnh ngủ nên nghe hết mọi tiếng động. Nhưng v́ c̣n bé lại hay coi phim ma, nên nó sợ co rúm người không dám hó hé tiếng nào.

Chiều hôm sau khi đi học về, nó mới nói chuyện nó nghe các tiếng động từ basement, vọng lên đêm qua cho mọi người nghe. Bố nó gạt phăng đi cho là nó coi phim ma nhiều quá, rồi đâm ra sợ và tưởng tượng ra đủ thứ.

Vợ Toàn biết tính con không nói dối bao giờ, nên có vẻ tin thằng bé hơn. Nhưng rồi vẫn c̣n nhiều chuyện phải dọn dẹp, nên mọi người quên khuấy đi cái chuyện thằng bé kể.

Tối đến mọi người trong nhà xuống living room để xem tivi, th́ thằng bé nhất định không xuống. Nó sợ và tin là những ǵ nó nghe đêm qua là thật, chứ không phải do nó sợ ma mà ra.

Đến khuya đó các tiếng động lại nổi lên như hôm trước. Thằng bé trùm kín mền và co rúm cả người lại mà run. Mọi người vẫn chưa hết mệt mỏi nên vẫn ngủ như chết, chỉ có mỗi thằng bé con không phải làm ǵ nên tỉnh ngủ hơn và nằm mà run sợ.

Hôm sau nó lại kể cho cả nhà nghe, là nó vẫn nghe thấy các tiếng động, ở dưới pḥng living room vọng lên. Chị nó tuy cũng sợ nhưng làm bộ quắc mắt quát:

- Mày chỉ tổ hù người ta thôi, tao không có sợ đâu ma hù, có giỏi th́ kêu con ma tới hù tao đi.

Thằng bé tức lắm gân cổ nói:

- Có bữa nó cũng lên gặp chị cho coi.

- Có giỏi th́ gặp tao đi tao hổng có sợ đâu.

Toàn và vợ phải lôi mỗi đứa ra một chổ cho êm chuyện. Nhưng có nói thế nào đi nữa th́ thằng bé cũng chẳng chịu xuống living để xem phim. Nó nói mẹ nó mang lên cho nó cái video game, để chơi trong pḥng ḿnh. Mẹ nó hơi ngạc nhiên v́ thằng con dám bỏ các chương tŕnh mà nó thích, th́ chắc cũng có ǵ làm cho nó sợ lắm đây.

Nhưng mẹ nó hy vọng là vài bữa quen nhà rồi, mọi việc sẽ đâu vào đấy thôi. Chắc là nó lạ nhà không ngủ được rồi nghe tiếng động do chuột hay mèo hoang, rồi tưởng tượng ra ma quái.

Khoảng nửa đêm đó tiếng động tiếng rên khóc lại nổi lên như mấy hôm trước. Rồi th́ im lặng và rồi tiếng thét vang lên từ pḥng của chị nó.

Toàn và vợ chạy vội sang th́ thấy con bé mặt tái xanh, mắt thất sắc nh́n ra cửa pḥng. Vợ Toàn lại ôm con hỏi rối rít việc ǵ đă xảy ra vậy. Một lúc sau con bé mới nói ra lời:

- Con ma với cái tḥng lọng đứng ở cửa pḥng con đó.

Thằng bé đă có mặt ở đó từ lúc nào nói chen vào:

- Thấy chưa c̣n bảo người ta hù nữa không.

Toàn và vợ hơi hoang mang nhưng cố dỗ cho các con yên tâm. Khi đi trở về pḥng th́ cả hai đứa bám theo, chứ nhất định không chịu ngủ một ḿnh trong pḥng của chúng nữa.

Toàn đành phải cho cả hai đứa theo vợ chồng ḿnh về ngủ chung cùng giường. Toàn định bụng sẽ làm cho mọi việc sáng tỏ để vợ và các con hết sợ.

Đêm hôm sau thứ bảy hai đức bé vẫn đ̣i ngủ chung pḥng với bố mẹ. Toàn không biết làm sao hơn là phải để chúng ngủ chung. Tối đó vợ chồng bàn với nhau sẽ cố thức để xem việc sẽ xảy ra.

Nhưng đợi đến nửa đêm mà chẳng thấy động tỉnh ǵ. Hai đứa bé ngủ đă lâu rồi, Toàn th́ mới thiếp đi được một lúc, c̣n vợ Toàn th́ vẫn c̣n thức. Tuy thế cũng đang trong t́nh trạng mơ mơ màng màng nửa tỉnh nửa mê. Bổng nghe tiếng cửa pḥng mở ra nhè nhẹ.

Toàn mở mắt ngồi bật dậy v́ tiếng kḥ khè và tiếng thét hải hùng của hai đứa con. Đưa tay bật sáng ngọn đèn ở cái night stand, Toàn thấy vợ ḿnh hai tay ôm lấy cổ, mắt c̣n trợn trừng sợ hăi. Hai đứa con co rúm, mắt trừng từng nh́n về phía cửa pḥng.

Toàn gỡ tay vợ ra xem, trên cổ nàng vết đỏ bầm như bị ai siết cổ. Toàn lên tiếng phá tan cái không khí ngột ngạt kinh người đang bao phủ căn pḥng.

- Chuyện ǵ vậy chuyện ǵ đă xảy ra vậy?

Vợ Toàn và thằng con vẫn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn hồn, đứa con gái bấp búng chỉ ra cửa pḥng trả lời bố.

- Bố coi con ma cầm sợi thừng c̣n ở ngoài cửa không, con sợ quá...

- Con ma nào chỉ nói tầm phào thôi.

- Nó vào đây siết cổ mẹ đó. Mẹ nghẹt thở giẫy giụa và kêu không nổi. Con và thằng út bị động thức dậy thấy nó đứng ngay cuối giường đang kéo thừng lôi mẹ đi. Tụi con sợ quá nên thét lên, nó bay ra ngoài cửa pḥng đó.

Toàn cố trấn an vợ và các con, lấy dầu xanh bôi vào vết trầy trên cổ vợ, xong xuôi Toàn một tay cầm cái đèn pin, tay kia nắm cây đánh baseball bat lần đi xuống basement.

Trên đường tới cầu thang xuống hầm nhà, Toàn mở hết các đèn ở nhà trên. Nhưng căn basement vẫn tối thui v́ cái công tắc điện lại ở dước hầm, phía cuối của cái cầu thang dẫn xuống đó.

Tay rọi đèn tay cầm chắc cây bat, Toàn ḍ dẫm theo cầu thang bước xuống living room, tới cuối cầu thang Toàn với tay cầm đèn pin định bật cái công tắc đèn, th́ có vật ǵ chụp lấy cây đèn pin hất nó vuột bay vào góc pḥng.

Toàn hoảng hốt quật cái baseball bat tới tấp. Nó đụng trần pḥng, đụng cầu thang tạo nên những tiếng kêu khô khốc giữa đêm khuya, xen lẫn tiếng của vợ chàng sợ hải, gọi vọng xuống xem có ǵ xảy ra.

V́ quơ cái bat quá mạnh nên Toàn mất trớn bị té nhào vào giữa pḥng. Định thần lại một chút Toàn lồm cồm ḅ dậy, và tự trách ḿnh quá hoảng hốt nên đập bậy lung tung.

Toàn lần bước tới chổ cây đèn pin vừa tḥ tay định lấy, th́ cổ chàng đă bị cái dây tḥng lọng quấn vào cổ kéo giật ngược lại. Ở đầu cái dây đứng sừng sửng một cái bóng đen đang vất cái sợi thừng qua ngang cái quạt trần. Nó kéo sợi dây và Toàn bị kéo đứng lên rồi hổng khỏi mặt đất.

Cổ bắt đầu bị nghẹt Toàn thở một cách khó khăn, tay cố quơ cái gậy về phía bóng đen nhưng cũng chẳng làm ǵ được nó, sức yếu dần Toàn buông rơi cái bat, nó rơi xuống sàn nhà gây nên một tiếng động khô khan. Toàn không ngờ là ḿnh phải bỏ mạng ở dưới cái basement này. Nhưng ngay lúc đó có tiếng hú lên và Toàn rơi bịch xuống sàn. Vợ chàng một tay cầm cây Thánh Giá, tay kia cầm chai nước phép vẫy lia lịa.

Phải công nhận là t́nh nghĩa vợ chồng c̣n mạnh hơn sự sợ hăi. Nếu vợ chàng không xuống kịp có lẽ Toàn đă nghẹt thở mà chết rồi. Toàn vội vàng cùng vợ chạy lên nhà trên và vào pḥng ngủ. Hai đứa nhỏ vẫn ngồi co rúm trên giường, mắt vẫn lộ sự sợ hăi tột cùng. Vợ chàng lên tiếng.

- Em nghe tiếng động và hỏi xuống mà chẳng thấy anh trả lời, em đoán chắc có việc chẳng lành xảy ra. Trong lúc quẩn trí may sao em c̣n nhớ ra được chai nước phép để ở bàn thờ trong pḥng khách, em chạy ra lấy và tiện tay cầm luôn cây thánh giá chạy xuống...

...Thấy anh đang bị treo lủng lẳng và cái bóng ma đang trừng trừng nh́n anh, em vẩy nước phép về phía nó miệng đọc kinh. May quá nó bị trúng nên biến dạng, chắc là phải dọn nhà đi sớm thôi anh ạ.

Toàn đồng ư là chắc phải dọn nhà, nhưng chàng phân vân không biết mướn đâu ra nhà một cách khẩn cấp đây. thôi để ngày mai bàn với vợ về vấn đề này kỹ hơn.

Đêm đó cả nhà thức trắng chẳng ai dám ngủ cả. Sáng chủ nhật sau khi đi lễ Toàn vào gặp Cha, ngài là người Việt Nam nên dễ dàng nói chuyện và nhờ giúp đỡ hơn. Khi Cha nghe nói đến căn nhà này th́ Ngài hơi biến sắc mặt. rồi nghiêm giọng kể:

- Cha có nghe nói nhiều về căn nhà đó rồi, câu chuyện hơi dài ḍng, nhưng Cha tóm gọn cho con biết là trước đây chừng ba năm, có một gia đ́nh Việt Nam gồm vợ chồng và ba đứa con nhỏ tới mướn căn nhà đó.

Hai vợ chồng cùng đi làm, một thời gian sau người vợ mèo mỡ với người khác trong sở, nghe nói đâu là với một người Mỹ trắng cùng làm với chị ta, chị ta về gây gổ với chồng rồi đ̣i ly dị, anh chồng năn nỉ cách nào chị ta cũng không đổi ư.

Sau khi ly dị anh ấy giao hết tiền bạc cho vợ rồi bỏ đi tiểu bang khác, chị này ăn chơi tiêu pha hết tiền bạc với tên Mỹ kia, gần một năm sau nó bỏ rơi chị ta, chị ta chán nản bỏ việc và sống thật khổ với số tiền trợ cấp của chính phủ.

Có lẽ v́ hối hận hay sao đó, một sáng kia người ta thấy mấy đứa con chạy ra ngoài khóc rống miệng kêu mẹ chúng đă chết, người ta vào và thấy chị ta treo cổ ở dưới basement, người ta t́m cách báo cho anh chồng biết tin, anh ta về lo chôn cất người vợ cũ rồi mang ba đứa con đi mất.

Từ đó cái nhà đó bị ma ám, ai đến ở cũng đều bị cô ta về phá phách, chủ nhà đề bảng bán mấy lần mà chẳng ai dám mua, anh là người cuối cùng tới mướn đó.

- Cha có cách nào giúp con không, v́ con mới tới đây mà dọn đi, th́ không biết mướn đâu ra nhà ngay bây giờ.

- Nếu con thật t́nh muốn ở lại căn nhà đó th́ Cha cũng có thể giúp con.

- Xin Cha giúp con đi, con vẫn c̣n bận rộn với công việc mới, nên cũng chẳng có th́ giờ t́m kiếm nhà khác.

- Thôi được để Cha nói chuyện với Đức Hồng Y và xin Ngài phái một Cha chuyên trừ quỷ về giúp con.

- Xin Cha gọi ngay cho con nhe, v́ mấy hôm nay cả nhà con bị khủng hoảng lắm rồi Cha ạ.

- Được rồi Cha sẽ tŕnh bày mọi sự giùm con.

Giữ lời hứa Cha gọi cho Đức Hồng Y và tŕnh bày mọi việc, chiều tối đó Ngài phái ngay một Cha ḍng tới nhà để làm phép trừ quỷ cho nhà của Toàn.

Sau khi bày biện các vật dụng cần thiết dưới basement. Cha bắt đầu làm các nghi lễ trừ quỷ, gần nửa tiếng sau, một tiếng hú dài nghe lạnh người phát lên rồi im bặt.

Cha tiếp tục làm cho xong buổi lễ, xong thu dọn mọi thứ rồi trở lên nhà trên. Cha cho biết là đă trừ xong con ma dưới basement rồi, từ nay gia đ́nh sẽ không bị khuấy phá nữa.

Toàn cám ơn Cha rối rít và tiển Ngài về, tuy nghe vậy nhưng tối đó cả nhà vẫn chong mắt thức, chỉ sợ nó trở lại th́ khốn, may thật đúng như lời Cha nói, không có ǵ lạ xảy ra trong đêm cả.

Từ đó về sau nhà Toàn không c̣n bị con ma với cái dây thừng về khuấy nhiểu nữa, mấy tháng sau chủ nhà lại có ư bán, có lẽ ông ta chưa biết là nhà đă được trừ quỷ rồi.

Toàn bèn hỏi mua và mua được với giá rẻ mạt, chỉ bằng nửa giá trị thực sự của nó, tuy là nhà đă không c̣n bị ma ám nữa, nhưng tối đến cũng chẳng ai dám ở một ḿnh coi tivi hay phim dưới living room cả ! Cái ám ảnh khi xưa vẫn c̣n. Toàn dọn các thứ trở lên pḥng khách, c̣n cái basement bây giờ trở thành cái kho để đựng đồ cũ, hoặc các thứ không xài đến.



                                                                      TT






Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 115 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:14pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



TƯỢNG ĐỨC MẸ Ở SACRAMENTO CHẢY HUYẾT LỆ


Hôm qua Chủ Nhật ngày 20 tháng 11 năm 2005, đúng là một ngày khác thường, riêng tôi hàng ngày thức dậy từ bảy giờ sáng để đưa con đi học, sau đó là tành tành ghé tuần báo và cà phê Làng để tán dóc với một vài thân hữu,

Nhưng hôm nay là ngày Chủ Nhật tôi chẳng biết làm ǵ, không đi nhà thờ cũng không đi chùa dù tôi là người con Phật, từng là Oanh vũ Nam và Thiếu nam của Gia Đ́nh Phật Tử, dù ít khi đến chùa nhưng trong nhà tôi vẫn thờ Phật Bà Quan Âm, và tin là có những sự huyền diệu trên cơi đời này. Cũng v́ không đi đâu nên tôi ngủ nướng một chút, không ngờ nó lại khét luôn đến mười giờ sáng mới thức dậy.

Mới vừa ngồi vào máy computer mở máy ra coi có nhận được tin tức nào không, đưa lên web cho bà con đọc th́ tiếng chuông điện thoại cầm tay reo, nhưng nó chỉ vừa reo hai tiếng, tôi nhấc điện thoại lên th́ đầu dây bên kia cúp mất, mở missing call ra coi th́ thấy số điện thọai của anh Phạm Lăm giám đốc Đài Truyền H́nh Việt Nam Sacramento.

Tôi bèn gọi lại th́ bên kia đầu dây bận, tôi vội tắt điện thoại th́ điện thoại lại reo tiếp, bên kia đầu dây không phải là anh Lăm mà là anh Tommy Huỳnh một chuyên viên của Đài Truyền H́nh Việt Nam Sacramento.

Vừa hello xong th́ anh Tommy cho biết là anh Lăm gọi điện thoại, không gặp được tôi và có nhắn trong máy. Tôi hỏi chuyện ǵ th́ anh Tommy Huỳnh cho biết, anh lăm gọi cho em nói với anh là Đức Mẹ ở nhà thờ khóc.

Tôi hỏi lại một cách ngạc nhiên:

- Vậy hả? Được rồi để tui đi ngay.

Thế là bảo con gái tám tuổi của tôi thay đồ để lên nhà thờ, và hai cha con lái xe chạy bon bon đến nhà thờ là lúc khoảng mười giờ rưỡi trưa.

Bên trong sân nhà thờ, nhiều giáo dân cả già lẫn trẻ đều đứng quanh trước mặt tượng Đức Mẹ, có người cầu nguyện lâm râm, có người th́ cầu nguyện lên tiếng nghe rơ mồn một... gặp anh Lăm nói chuyện xong tôi chen vào gần sát tượng Đức Mẹ để quan sát và chụp h́nh.

Lúc này tôi không thấy ǵ hết ngoài một vài vệt màu đỏ mờ mờ, trông giông giống máu loang ở vệt áo, mà nếu đứng gần sát lắm mới thấy được. Tôi chụp lia lịa vài tấm h́nh rồi đi ra để nhường chỗ cho quư vị giáo dân, kẻ đứng người quỳ đang cầu nguyện.

Tôi đi chung quanh để chụp cho đủ góc cạnh, cô con gái của tôi đi theo sau lưng cứ càu nhàu hỏi tôi:

- Con có thấy ǵ đâu ba, con có thấy ǵ đâu ba.

Tôi cau có trả lời:

- Con yên lặng để ba chụp h́nh có được không, con không thấy th́ thôi...

Tôi đi t́m Linh mục Nguyễn Ngọc Ban, cha quản nhiệm của Nhà Thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Sacramento để t́m hiểu sự việc, t́m măi mười lăm phút không gặp, hai cha con tôi đành trở lại tượng Đức Mẹ.

Lúc này th́ con gái tôi nói:

- Ba! máu ḱa ba, tôi nh́n lên tượng Đức Mẹ thấy hai khóe mắt bên trái rỉ máu, chảy dài xuống cằm đọng lại nơi đó, và hai bên vạt áo cũng thấy lấm tấm vài vệt máu đỏ tươi, tôi vội đưa máy lên chụp lia lịa vài tấm h́nh nữa rồi hai cha con lẵng lặng bước ra khỏi đám đông.

Tôi quyết tâm phải đi t́m cho được cha Ban để t́m hiểu thêm vấn đề, thấy cha Ban đứng nói chuyện với vài giáo dân, tôi mừng quá hai cha con tôi cùng tới, dù mừng nhưng trong ḷng vẫn hơi lo lo, v́ tôi chưa hề được tiếp xúc với cha bao giờ.

Dù cha quản nhiệm nhà thờ khá lâu và tôi vẫn tin rằng có duyên là sẽ được gặp nhau, thế là tôi tới gần chào Linh mục Nguyễn Ngọc Ban và tự giới thiệu:

- Thưa cha, con là Châu Ngọc Thủy chủ nhiệm báo Hải Vân.

Linh mục Nguyễn Ngọc Ban vui vẻ đưa tay ra bắt tay tôi và nói:

- Chào anh Thủy hân hạnh được gặp anh.

Thấy Linh Mục Ban vui vẻ gọi tên tôi một cách thân mật như là đă từng gặp nhau, tôi như mở cờ trong bụng hỏi:

- Thưa cha, con nghe tin anh Lăm gọi báo cho biết Đức Mẹ khóc, nên tới đây xin cha cho biết về sự việc này ạ.

Linh Mục Nguyễn Ngọc Ban trả lời:

- Sự việc xảy ra hồi Thứ Tư tuần trước lận, thế rồi chúng tôi lấy nước rồi lấy khăn rửa, rửa lâu lắm, nhiều lắm, thế xong rồi Chủ Nhật vừa qua, tôi đi qua xem có không th́ thấy không có... đấy, hôm nay lại thấy có, tôi không hiểu.

- Như vậy hồi sáng nay giáo dân đến xem lễ, giáo dân có thấy không cha?

- Thấy chứ.

Lúc này th́ có một vị giáo dân nói vào:

- Châu Ngọc Thủy phỏng vấn như thế này, rồi là có nên đưa ra dư luận hay không, cha có nghĩ là có nên cho phỏng vấn như thế này hay không?

Linh Mục Nguyễn Ngọc Ban nói:

- Tôi cũng không nghĩ là thật hay giả, tôi chưa nghĩ cái ǵ, có nên đưa ra hay không.

Tôi bèn xoay qua vị giáo dân và nói:

- Đây là hiện tượng xảy ra thật, ḿnh không thể giấu diếm ǵ được, ḿnh nói theo ư nghĩ của ḿnh thôi bác, giống như cha, cha chỉ nói theo ư nghĩ của cha thôi, vậy cha định tính như thế nào hả cha?

- Tôi th́ tí nữa tôi lau đi đấy, lúc năy tôi nói trong nhà thờ đó, hôm nay tôi lau đi, để về sau tôi không nói ra nhỡ mà có ai tạo ra như vậy đó, th́ đừng có làm, tôi khuyên là đừng có làm, cái đó là tội nặng không được làm, thế nhưng nếu mà hôm nay tôi lau đi rồi là ít ngày nữa lại có nữa, rồi ít ngày nữa lại có nữa chẳng hạn, tôi sẽ đưa tượng xuống, để vào trong một pḥng khóa lại đàng hoàng, để xem hiện tượng đó c̣n tiếp tục nữa hay không.

Một vị giáo dân nói vào:

- Làm cẩn thận dữ vậy đó hả?

- Tôi nói:

- Phải cẩn thận như vậy mới được chứ.

Cha Ban nói tiếp:

Rồi về sau, nếu mà dù cho trong pḥng cũng có hiện tượng như vậy, tôi sẽ đưa tượng đó đi x-ray, xem ở trong đó có máy móc hay có cái ǵ không, lúc đó tôi mới báo cho Giáo Quyền.

Châu Ngọc Thủy:

- Vậy th́ bây giờ trong thời gian này và sắp tới cha có đưa người đứng canh gác ở đây không cha?

Linh mục Nguyễn Ngọc Ban:

- Hiện giờ ở đây, bây giờ chúng tôi có đưa người đi lại thôi, nhưng mà không có người chuyên môn.

Châu Ngọc Thủy:

- Nếu mà ḿnh muốn t́m sự thật th́ có nên để một số, một toán hay vài người canh gác ở đây sau khi ḿnh lau đó cha, cha có nghĩ như vậy không?

- Cái đó tôi chưa có quyết định.

- Cảm ơn cha thật nhiều, xin cha cho chụp cái h́nh đi cha.

Linh mục Nguyễn Ngọc Ban:

- Thôi...

Tôi cũng đành chịu và nói:

- khoảng hai tiếng nữa con sẽ đưa tin tức này lên website của Haivannews.com đó cha, cha có thường đọc báo Hải Vân không cha?

Linh Mục Nguyễn Ngọc Ban:

- Có.


Châu Ngọc Thủy:

- Cảm ơn cha xin chào cha.

Về nhà đưa h́nh ảnh lên website và chuyển tin đi xong tôi trở lại nhà thờ, lúc này là năm giờ rưỡi, trời mùa Thu ở Sacramento sẩm tối sớm. Vừa bước chân vào bên trong nhà thờ, người đầu tiên tôi gặp là Tiến sĩ Nguyễn Đăng Hoàng, khi tṛ chuyện anh Hoàng cho biết:

- Nghe người ta nói nên lên xem thử và anh nói thêm, những hiện tượng này ai tin th́ tin, không tin th́ cũng được, chẳng hạn như chuyện Phật Bà Quan Thế Âm của Chùa Diệu Quang cũng vậy.

Lâu lắm chúng tôi mới gặp nhau, Tiến sĩ Nguyễn Đăng Hoàng là người đă từng tích cực trong sinh hoạt cộng đồng Sacramento, chúng tôi tṛ chuyện đôi chút về những sinh hoạt của cộng đồng tại Sacramento hiện nay, rồi tôi xin phép để vào bên trong chụp thêm vài tấm h́nh.

Bước được vài bước th́ gặp Giáo sư Trần Minh Xuân, Giáo sư trường Đại Học Vạn Hạnh Sài G̣n trước năm bảy lăm, cưụ chủ bút của Bán Nguyệt San Mekong hiện ông đang cộng tác với báo Tiếng Dân ở San Jose, ông nói nghe tin nên lên coi thử.

Chúng tôi cũng tṛ chuyện độ chừng năm phút, th́ tôi xin phép để vào quan sát t́nh h́nh có ǵ lạ thêm không.

Lúc này những giọt lệ trông giống máu tươi đă đổi sang màu dà, trông giống như những vệt máu vừa khô, và loang ra nhiều hơn trên vạt áo chảy dài xuống chân.

Trên cằm vệt máu khô trông đậm hơn như h́nh chụp mà quư vị nh́n thấy. Lúc bấy giờ có một vị giáo dân lấy giấy tới lau những vệt đỏ dưới chân tượng, nhưng mọi người tưởng anh tới lau nên cùng la lớn:

- Đừng! Đừng lau...

Chụp h́nh xong th́ tôi gặp chị Thanh Hương, người được Linh mục Ban ủy thác, đứng ra tổ chức văn nghệ và Hội Chợ, để gây quỹ xây nhà thờ mới nằm trên đường Florin, tôi kể cho chị nghe câu chuyện xảy ra trưa nay chị bảo

- Nếu anh thấy như vậy th́ trả lời phỏng vấn cho đài truyền h́nh FOX 40 đi.

Tôi từ chối nhưng chị gọi anh chàng Mỹ đang ôm cái máy quay phim, và nói với anh ấy là tôi đă nh́n thấy, tôi chỉ kể cho anh ta nghe cái đoạn khi tôi tới không nh́n thấy ǵ nhiều, mà mười lăm phút sau bỗng dưng trông thấy nhiều máu hai bên khóe mắt của bức tượng Đức Mẹ trong khuôn viên ngôi giáo đường của người Việt Nam tại Sacramento, được xây dựng từ đầu thập niên tám mươi.



                                                                             Sưu Tầm









Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 116 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:17pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



ĐI THĂM NƠI PHẬT BÀ QUÁN THẾ ÂM

THỊ HIỆN Ở THIỀN VIỆN CHÂN NGUYÊN


Câu chuyện về một vùng đất khô cằn, giữa sa mạc cách khá xa thị tứ, được một vị sư quyết tâm dựng lên một thiền viện rồi ở đó từ mấy năm qua, đă là một điểm gây nhiều ṭ ṃ cho chúng tôi.

Nhà văn Lâm Tường Dũ người đă có dịp cùng vợ, lái xe hơn hai tiếng từ trung tâm Little Saigon, để đến Thiền viện Chân Nguyên lễ Phật, chiêm ngưỡng những sự huyền diệu ở nơi đây. khi kể lại cho chúng tôi nghe, ông c̣n thêm thắt nhiều mẩu chuyện lạ lùng khác, lại càng kích thích trí ṭ ṃ, ḷng hiếu kỳ của nhóm nghệ sĩ VAC (Việt Artists Club).

Thế là sáng thứ Bảy 26 tháng 4 năm 2008, chúng tôi rủ nhau tất cả sáu người, lên đường lái xe đến Thiền viện Chân Nguyên. Chúng tôi gồm có Họa sĩ Mạc Chánh Ḥa, nhà thơ Hoài Mỹ, nhà thơ Dr. Yêu, vợ chồng nhà văn Lâm Tường Dũ và tôi (Etcetera) lái chiếc xe Van lên đường, rời Bolsa vào lúc chín giờ rưỡi sáng.

Lộ tŕnh đi như sau: Từ Little Saigon, lấy 22 E, đến 57 N, qua 91 E, tới 15 N, đến Bishop, qua tới 395N Hwy. Trên đường đi phái đoàn của chúng tôi dừng lại, để giải lao chừng mười lăm phút. Xong đâu đó lên đường tiếp. Độ mười giờ tới nơi. Thiền viện Chân Nguyên nằm ở vùng sa mạc Adelanto rộng mười lăm mẫu. Chỉ mới dựng được một bức tượng Phật Bà Quán Âm, cao mười bảy thước có ṭa sen soi bóng xung quanh.

Một con đường lát xi măng dẫn từ đầu đường vào chân tượng, do một vị Phật tử ở Washington DC. được chữa lành bệnh cúng dường.

Hai bên con đường có mười tám vị La Hán, mỗi vị tốn phí hết $2,400 cũng do một số Phật tử được chữa lành bệnh ung thư phát tâm cúng dường.

Ngoài ra, chánh điện và khu thiền viện chưa có trống hơ trống hốc. Vị sư trụ tŕ phải sống tạm thời trong một căn mobile home. Thấy chúng tôi đến vị sư trụ tŕ ra đón.

Cái nóng như thiêu đốt giữa sa mạc mênh mông. May mà có gió nên nóng có lúc hóa thành lạnh. Chúng tôi gặp, có dịp nói chuyện với thầy Thích Đăng Pháp trụ tŕ của Thiền viện. Câu chuyện lư thú giữa chúng tôi và thầy được ghi lại như sau.

Đôi nét về thiền viện Chân Nguyên.

VW: Miếng đất này thầy mua từ bao giờ ?

Thích Đăng Pháp (TĐP): Các phật tử cúng dường và chúng tôi mua cách đây khoảng bảy năm. Mới đến xây dựng từ ba năm nay. Rộng khoảng mười lăm mẫu.

VW: Khi nào ngôi chùa mới được xây ?

TĐP: Hiện nay các Phật tử chỉ cúng dường các tượng Phật, đường đi mà thôi. Chưa có nhiều người phát tâm vào việc xây ngôi thiền viện.

Thầy muốn dựng một nhà tăng với mười tám pḥng, trong đó mỗi pḥng có khoảng ba giường để các Phật tử đến đây tu tập, thiền quán.

Phía trên, tầng trên là thiền đường, chỗ tụng niệm, giảng pháp. Căn nhà tăng này dự trù tốn kém khoảng $650,000-$700,000.

VW: C̣n phần Chánh điện của Thiền viện chi phí thế nào ?

TĐP: Ṭa chánh điện th́ khác, chi phí khoảng một triêu rưỡi, đến hai triệu đô la mới xây được.

VW: Phần đất này thầy đă trả tiền hết chưa ?

TĐP: Đất của thiền viện đă được các Phật tử đóng góp, trả xong. Do Thiền viện đứng tên đất.

VW: C̣n vấn đề điện, nước thế nào ?

TĐP: Hiện nay chưa có điện. Thầy phải dùng một máy điện nhỏ công suất thấp, chỉ đốt đủ điện mỗi đêm hai tiếng trong chánh điện tạm, để đảnh lễ, cầu nguyện.

Nếu muốn có điện kéo từ ngoài vào trong chùa, mất khoảng hai chục ngàn, đến ba chuc ngàn USD. Phần này chưa có ai giúp. C̣n nước, hiện nay một số Phật tử giúp cho một tài khoản đủ để đào một cái giếng, lấy nước để tiêu dùng và tưới cây.

VW: Trong khoảng bao lâu có thể khởi công xây chùa ?

TĐP: Tất cả c̣n tùy thuộc vào số tiền các Phật tử đóng góp. Chưa biết đến bao giờ. Tuy nhiên giấy phép xin cất chùa có thời hạn là ba năm, kể từ năm 2008-2010 là phải xây cất cho xong.

VW: Thời tiết ở đây thế nào ?

TĐP: Ở đây như anh thấy là sa mạc. Thời tiết nóng bắt đầu từ tháng sáu, cao điểm là tháng mười. Trung b́nh từ 100 độ đến 105 độ.

VW: C̣n các cây xanh xung quanh chùa theo thầy cần độ bao nhiêu cây ?

TĐP: Tôi nghĩ cần khoảng từ ba, đến bốn trăm cây. Riêng cây Bồ đề tôi có thử trồng, nhưng đến mùa đông lạnh nó không sống nổi. Mùa đông ở đây bị đông đá.

VW: V́ sao thầy lại chọn một nơi hoang vu, xa xôi hẻo lánh như thế này để dựng thiền viện ?

TĐP: Ngày trước, Đức Phật và các vị Tổ đều chọn những nơi vắng vẻ hoang vu để tu hành. Chính những nơi vắng xa chốn hồng trần, sẽ giúp cho việc tu hành phát nguyện nhanh hơn. Đối với tôi, những xáo căn, xáo trần cũng đỡ vướng mắc hơn. Nên tôi muốn dựng thiền viện này để thực hiện hạnh tu của ḿnh.

Sau nữa, tôi muốn dựng một thiền viện có tầm vóc hơn, để lại cho Phật pháp sau này. Đất sa mạc dù sao cũng rẻ hơn, rộng hơn để dựng thiền viện. Ai cũng biết chỉ có người sinh thêm đất không sinh thêm, từ từ rồi các Phật tử cũng biết đến.

VW: Đời sống tu tập ở đây thế nào ? Có nhiều Phật tử đến thăm thiền viện không?

TĐP: Tôi ở đây một ḿnh. Lúc đầu tôi về xây dựng nên, Phật tử không ai biết hết. Có khi cả tháng không có một bóng người biết để đến. Tôi là nhà tu đă kiên tŕ tu hành. Trước hết tôi muốn phát nguyện hạnh tu của ḿnh, tôi nghĩ nếu ḿnh tu hành đàng hoàng, các vị Bồ Tát sẽ hỗ trợ. Sau đó có nhiều thuận duyên đă đến.

VW: Nh́n xung quanh sau mấy năm xây cất, tuy có chút bóng dáng của ngôi chùa, nhờ có bức tượng Phật Bà, nhưng xem ra vẫn c̣n hoang vu quá.

TĐP: Đúng. Hoang vu buồn bă lắm. Đến độ trước đây, tôi có nuôi một con chó, không biết có phải nó ăn chay không nổi hay không, mà rồi một hôm nó cũng bỏ tôi đi đâu mất.

Rồi một người quen là Bác sĩ Mạc Biền, cũng giới thiệu cho tôi một chư tăng trẻ đến ở giúp chúng tôi. Thế nhưng vị tăng trẻ này cũng nói:

- Bạch thầy, con không muốn bị biến thành một cây xương rồng ở chốn sa mạc này.

Vị tăng trẻ cũng không chịu nổi thời tiết khắc nghiệt, ngày nóng đêm lạnh ở đây. Một vài vị sư khác tới ở một hai tháng, cũng không chịu nổi đành bỏ đi.

Mùa đông lạnh lắm nhất là gió, gió mạnh lắm. Thiếu nước, thiếu điện đầy khó khăn. Thực sự nếu có một quan niệm đúng về tu hành, như ngày xưa các vị tu hành phải đi vào những khu rừng già hàng tháng trời, trong điều kiện thiếu nước, thiếu ăn… mà các ngài c̣n tu được, c̣n bây giờ việc cũng dễ thôi. Đâu có thiếu ăn, thiếu uống thiếu ǵ đâu. Không phải đi khất thực là hạnh phúc lắm rồi.

VW: Vấn đề ăn uống của thầy thế nào ?

TĐP: Khi tôi kéo mobile home về đây sống, tu hành, vấn đề ăn uống không bao nhiêu. Tôi chỉ ăn chao, tương mua rau ăn mà thôi. Con chó có lẽ ăn chao ăn tương mặn quá chịu không nổi. Tôi nói:

- Này con pa tê Việt Nam đây, con ăn đi…

Nó ăn một chặp chịu không nổi.

VW: Con chó tên ǵ ?

TĐP: Nó tên là Lucky.

Những hiện tượng mầu nhiệm ở thiền viện Chân Nguyên.

VW: Thưa thầy, v́ sao có nhiều chai nước lọc để trước chân tượng Phật Bà thế này ?

Thích Đăng Pháp (TĐP): Các chai nước này là do các Phật tử có niềm tin, thỉnh xin từ thiền viện Chân Nguyên mang đến chân tượng Phật Bà, để cầu xin ơn trên cứu giúp gia đ́nh, người thân của họ

VW: Xin thầy kể cho nghe một vài trường hợp có phép lạ chữa bệnh.

TĐP: Đây là lư hương (thầy chỉ vào một lư hương bằng đá rất lớn) của một Phật tử pháp danh là Diệu Vân ở tận Las Vegas, có một người thân bị coma ba năm, nằm yên không nói được.

Người nhà tới đây xin nước, có ḷng thành, mang về nhà cho người ốm uống, bỗng tỉnh ra tay chân cử động tuy chưa nói được. Gia đ́nh đó đến tạ ơn cúng dường cho Thiền viện lư này. Ngoài ra một số người bệnh khác cũng đến cầu xin, uống nước, căn bệnh cũng thuyên giảm.

VW: Theo thầy, có sự tác động bởi sự cầu xin của thầy, hay ở đây hoàn toàn do niềm tin của bệnh nhân vào đấng tối cao ?

TĐP: Các bệnh nhân có nhờ tôi cầu nguyện giúp họ, trợ duyên thôi. C̣n cái chính, tôi nghĩ là do sự thành tâm của Phật tử, có duyên đối với Phật, hay nghiệp bệnh được biến mất là do sự cầu xin tha thiết quá.

VW: C̣n bức tượng Phật Bà Quán Âm, ai đă cúng dường ?

TĐP: Đây là một phép lạ đă xảy ra cho một người Phật tử người Mă Lai. Hai vợ chồng giàu có không có con. Một lần vợ chồng đi hành hương ở Ấn Độ, tới Nepal, hai vợ chồng thăm vườn Lâm Tỳ Ni, Ngũ Đài Sơn ở Trung Quốc để cầu tự.

Phép lạ xảy ra, khi về nhà bà vợ cấn thai, sinh ra một đứa con trai. Từ đó hai vợ chồng rất tin vào Đức Phật, mặc dù họ theo Hồi giáo. Hai vợ chồng vui sướng là có con, nhưng niềm vui chưa thỏa, đứa con mắc bệnh không nói được.

Thế là hai vợ chồng đi Mỹ hành hương đất Phật. Đó là năm 2005, trong phái đoàn có tôi cùng đi. Sau khi nghe hai vợ chồng tâm sự, từ chuyện cầu tự đến chuyện con không nói được. Ông chồng cũng không giấu tôi là bị mắc bệnh ung thư

Tôi đă giảng giải về sự linh ứng và cứu khổ của ngài Quán Thế Âm, khuyên ông ta nên thành tâm cầu nguyện. Tôi cũng hứa sẽ trợ duyên, cầu xin Đức Phật Bà Quán Thế Âm cho họ.

Sau khi đi hành hương trở lại Mă Lai, tôi có gửi cho họ và đứa con trai một vài chai nước lọc, được tôi đích thân cầu nguyện trên chánh điện của tổ đ́nh thiền viện. Khoảng ba tháng sau, ông này gọi điện thoại báo cho biết là uống nước thiêng mà đứa con đă nói được.

Riêng ông Mă Lai này, căn bệnh ung thư thuyên giảm đến 60%. Thế là ông ta đă hứa sẽ cúng dường cho thiền viện Chân Nguyên, trước mắt là hàng rào ṿng đai miếng đất mười lăm mẫu, sau đó là bức tôn tượng Quán Thế Âm bằng đá trắng.

Hàng rào xung quanh được hoàn tất năm 2005, ông ta cùng thầy về Đà Nẵng t́m nhà điêu khắc, chọn h́nh ảnh tượng để tạc bức Quán Thế Âm Bồ Tát. Măi đến tháng năm 2006, mới t́m được một khối đá vừa ư tại ngọn núi ở Đồng Hới, Vinh, chiều dài khoảng tám thước rưỡi.

Công ty điêu khắc chạm tượng từ, tháng năm 2006 và hoàn tất chở bức tượng từ Đà Nẵng tới Hoa Kỳ, tháng mười hai 2006.

Tôn tượng đặt trên bệ bê tông cốt thép sâu sáu mét, cao ba mét rưỡi, chiều cao tổng thể từ mặt đất là gần mười hai mét.

Tôn tượng dựng xong ngày 21 tháng 10 năm 2007. Chi phí toàn bộ cho bức Tôn tượng Phật Bà Quán Âm hết gần một trăm ngàn USD. Có thể xem đây là một phép lạ đến từ thiền viện Chân Nguyên.

VW: Nghe nói có một chú bé đến lễ Phật với hiện tượng lạ ?

TĐP: Đúng, cho tới nay tôi không biết tên chú bé này. Chỉ biết là cha mẹ chú bé đưa đến lễ Phật ở chánh điện.

Chú tự nhiên ngồi thiền theo thế kiết già, một thế ngồi rất khó, rất đau chân nếu ngồi không quen. Thế mà chú bé khoảng ba, bốn tuổi này, ngồi tư thế này trong ṿng mười lăm phút, không động đậy cục cựa ǵ.

Ai cũng ngạc nhiên. Chưa hết lúc ra về, chú bé c̣n để lại đôi giày, nhất định không chịu mang giày về, cho dù cha mẹ có khuyên bảo cách nào cũng không chịu. Chú bé đi chân đất ra ngoài. Hiện nay thầy c̣n giữ đôi giày của chú bé làm kỷ niệm.

VW: C̣n chuyện Đức Quán Thế Âm hiện ra thế nào, xin thầy kể lại ?

TĐP: Chuyện thế này vào lúc 5 giờ 30 sáng Chủ Nhật, ngày 25 tháng 11 năm 2007, tôi tập công phu trong chánh điện xong, tôi đi ra ngoài, thấy một ánh hào quang từ trên trời rọi xuống ngay điện thờ tôn tượng Phật Bà Quán Âm.

Hiện tượng lạ này làm tôi bật khóc, quỳ xuống cho tới sáu giờ sáng. Những cư dân trong vùng kéo đến khá đông. Họ bảo rằng :

- Đức Mẹ hiện về.

Tôi không phản đối ư tưởng của họ. V́ tôi nghĩ nếu họ tin là Đức Mẹ th́ cũng được, v́ người cũng là vị cứu khổ cho nhân loại. Hôm đó là ngày lễ khánh thành bức tôn tượng Phật Bà QuánThế Âm.

Hào quang rọi sáng liên tục cho đến lúc buổi lễ chấm dứt lúc mười một giờ rưỡi. Ánh hào quang tàn dần trước sự chứng kiến của khoảng năm trăm người có mặt.

VW: Báo chí Mỹ địa phương có đến thu h́nh ảnh, viết bài không ?

TĐP: Có tờ Daily Press ở đây tới viết bài, đăng đầy đủ h́nh ảnh. Nhiều người thấy cảnh này đă quỳ xuống lạy khóc v́ cảm động.

VW: Trong đời tu tập của thầy, có bao giờ thầy thấy hiện tượng lạ như vậy chưa ?

TĐP: Tôi đọc trong sách vở th́ nhiều, nhưng chưa bao giờ tận mắt thấy. Đó là lần đầu tiên tôi được chứng kiến Phật thị hiện ra trước mắt. Tôi rất măn nguyện là trong đời tu hành của tôi, được một lần nh́n thấy hiện tượng lạ này. Đó là một niềm vui, củng cố niềm tin cho tôi vượt qua những khó khăn thiếu thốn ở đây.

VW: Xin thầy cho biết đôi chút về thân thế của thầy cho Phật tử được biết ?

TĐP: Nói về cái tôi là đáng ghét. Tôi xin phép miễn nói nhiều về ḿnh. Tôi chỉ xin được vắn tắt thế này, tôi từng theo học trường Pháp, trong trường ḍng được mười hai năm.

Tôi xin cha mẹ được rửa tội, cha mẹ tôi nói phải cân nhắc thật kỹ trước khi có quyết định. Tôi có hỏi một vị cha người Pháp một câu, nếu ngài đáp được cho tôi thỏa măn, tôi theo đạo liền.

Cha Pháp nói tôi cứ hỏi, tôi thưa rằng:

- Thưa cha, nếu nói rằng trên đời này có nhiều nỗi khổ quá. Mỗi giống dân đều có nỗi khổ riêng, từ nghèo đói, chiến tranh, ngu dốt. Ngược lại có một số quốc gia như Mỹ lại quá sung sướng. Tại sao nỗi khổ niềm hạnh phúc không đồng đều ?

Vị cha nói:

- Đó là ư của trời.

Tôi không thỏa măn câu trả lời. Tiếp đó tôi đọc sách Phật, trong đó có giải thích cặn kẽ về duyên, nghiệp, tại sao có hạnh phúc, tại sao có khổ đau. Tại sao có người giàu kẻ nghèo, tại sao có người sướng kẻ khổ... Đó là cái nghiệp.

Nếu có nhân xấu tất phải đón nghiệp xấu. Nếu làm ác sẽ gặp ác. Tôi thấy có lư. Tôi đi tu theo Phật. Bây giờ tôi đă sáu mươi lăm tuổi, thấy nhiều hiểu nhiều và nhận ra rằng, chính khoa học cũng chứng minh là có nghiệp.

Như bỏ một viên sỏi vào hồ nước tạo ra một làn sóng. Sóng này đi hết chu kỳ, rồi dội lại chính nó bằng chính lực mà nó phát đi. Hay khi chúng ta hô to trong sa mạc, tiếng vọng sẽ vọng lại chính ta.

Nỗi cô độc và những ma sống, ma chết hiện h́nh


VW: Thầy ở đây một ḿnh thầy có buồn không ?

TĐP: Buồn th́ không. Tu đâu có thấy buồn. Chỉ thấy cô đơn, cô độc, độc hành. Nhiều lúc đó, khi thấy ḷng cô đơn, tôi càng gặm nhấm và hiểu nỗi cô đơn của Đức Phật tu hành trước đây.

Ngài cũng đă một ḿnh chiến đấu ở rừng hoang, với thú dữ… bằng bản năng của ḿnh, ngài làm được. Ngài nói rằng, không có con đường trải thảm đỏ đi đến hạnh phúc.

Con đường đến hạnh phúc phải gạn lọc, từ tinh thần tới vật chất. Những tham sân si sẽ nổi lên. Phải chiến đấu với nỗi cô đơn. Phải độc hành để đi để thăng hoa trên đường tu. Ở đây, tôi không nghe tiếng xô bồ, mắt không nh́n thấy h́nh ảnh của cuộc đời nhiều. Ăn uống qua loa đạm bạc. Thân lúc nào cũng thanh tịnh.

VW: Nhiều ngôi chùa ở Little Saigon, đông đảo Phật tử đến cuối tuần, dịp tết, rằm, rất vui… Thầy thấy rằng tu ở nơi đông vui tốt hơn hay chỗ vắng vẻ tốt hơn ?

TĐP: Tôi không dám phán xét ai. Mỗi vị có cách hành đạo riêng. Tôi có lẽ v́ dại nên t́m nơi vắng vẻ, người khôn người t́m chốn lao xao… (cười).

VW: Nhưng theo thời gian, biết đâu thiền viện Chân Nguyên sẽ đông khách thập phương nghe tin, kéo nhau đến chiêm ngưỡng các hiện tượng lạ xảy ra ở đây, lúc đó thầy sẽ ở lại hay tiếp tục t́m nơi vắng vẻ ?

TĐP: Năm nay tôi đă sáu mươi lăm tuổi. Cũng là cao tuổi rồi, không biết tới lúc anh nói tôi sẽ ra sao (cười).

Hạnh nguyện tu hành của tôi không biết bao lâu. Tôi luôn luôn nhớ ơn công sức của bá tánh giúp tôi tu hành, mỗi ngày ăn cơm của họ, tôi đều nghĩ tới ơn của họ và cố gắng tu tập. Chuyện thành hay bại không quan trọng. Tôi có niềm tin bất thối là thiền viện sẽ thành tựu. Hiện tượng Phật Bà Quán Âm hiện ra là một điều lạ rất đáng suy nghĩ.

VW: Ở đây một ḿnh có bao giờ thầy bị trộm, cướp đến phá rối hay không?

TĐP: Có. Một lần. Ở gần đây, tôi nghe nói có một trại tù tôi không biết tên. Một lần đó có một người trốn tù nhảy qua hàng rào, vào trong thiền viện định ăn cắp xe của tôi. Thấy động tôi đi ra xem t́nh h́nh thế nào. Chắc cũng nhờ chư thiên chư Phật độ tŕ. Tôi nói:

- Thầy chỉ có một cái xe, để đi chợ mua đồ ăn. Nếu quí vị cần, tôi xin đưa ra bến xe bus, và xin tặng cho $100 để đi.

Ông ta suy nghĩ một lúc rồi đồng ư để tôi đưa ra bến xe. Nhất định không lấy tiền chỉ chào rồi đi. Ông ta là một người Mỹ mũi cao mắt sâu.

VW: Ngoài ra, khách văng lai có ghé thăm thiền viện ?

TĐP: Trước khi Phật Bà hiện ra, cả tháng không có ai đến. Sau đó báo chí có viết về nơi này, hầu như tuần nào cũng có người lên thăm thầy, mang thêm thức ăn, đồ uống cho thầy. Nhiều người từ khắp nơi đến, từ San Diego, Santa Ana, Las Vegas...Họ giúp tôi tài chánh đào giếng, mua máy phát điện...

VW: Thầy tự nấu ăn ?

TĐP: Cách đây độ mười phút lái xe có ngôi chợ Mỹ, có đầy đủ đậu hũ rau trái. Tôi mua về ăn qua loa.

VW: Công việc chùa đang xây dựng khá nặng nề, thầy cần có người giúp chứ ?

TĐP: Cũng may là tôi có sức khỏe, ơn trên cho tôi khá dồi dào. Tôi thuê xe cày cứ thế mà cày làm tất cả.

VW: So với ở Việt Nam, ở Mỹ tu hành khác nhau thế nào ? Nơi nào dễ tu hành hơn ?

TĐP: Tuy ở Việt Nam đời sống có khó khăn hơn. Nhưng tôi thấy người ta có niềm tin hơn. Bên này nhiều người bận rộn không có thời gian nhiều để chăm lo đời sống tín ngưỡng của ḿnh. Các vấn đề giao tế dân sự ở Việt Nam cũng dễ hơn. Ở đây đi vào đời sống vật chất quá, vấn đề tôn giáo bị lăng quên, không được chú trọng nhiều.

VW: Sống một ḿnh ở chốn hoang vu, thầy có thấy những hiện tượng ma quái hiện ra hay không ?

TĐP: Ma quỷ hiện ra nhiều lắm. Anh phải biết là chùa thường cúng cho cô hồn, người chết oan khuất, không nơi nương tựa, nên rất nhiều hồn ma xuất hiện ở nơi đây.

Ngoài con đường kia, nhiều người bị đụng xe chết bất đắc kỳ tử, khi chết đột ngột quá, không biết đường về, cứ lang thang vất vưởng. Vong linh oan khuất nhiều lắm.

Nói thế này, nhiều buổi chiều bận rộn chưa kịp cúng, đám hồn ma hiện ra nói:

- Thầy ơi, bọn con đói thầy chưa cho ăn…

VW: Họ là những hồn oan nhiều chủng tộc khác nhau ?

TĐP: Đúng. Khi tôi thấy Mỹ đen, khi thấy Mỹ trắng, khi thấy Mễ. Có lúc tôi thấy hồn ma bị nát bấy cái đầu v́ bị tai nạn xe.

Chính tôi có lần phải xin:

- Đừng cho thầy thấy, xin cứ nói, báo cho thầy biết là được rồi, đừng cho thấy h́nh tướng máu me, thầy thấy nhiều, bị yên trí những h́nh ảnh đó không tốt, mặc dù thầy không sợ… Nếu các con làm thầy lo lắng, không cúng được các con đói cho mà xem.

Tôi phải nói như vậy.

VW: Những hồn oan này về thường xuyên ?

TĐP: Nếu tôi cúng đều đặn không có hồn nào về. Nếu quên cúng là hiện về liền.

Những hồn oan này cũng giúp phần nào cho tôi. Tôi biết. Có nhiều trở ngại xảy ra, có họ bảo vệ phần nào. Tôi kể một câu chuyện thế này:

- Một lần tôi thử "thách thức" họ, tôi nói:

- Thầy cúng cho các con nhiều rồi, hôm nay hết gạo nấu cơm, nếu các con kiếm gạo đâu được cho thầy nấu, thử coi.

Thế là đúng mười giờ sáng, có người mang gạo tới. Họ bảo vệ cho thầy như vậy đó. Có nhiều khi tôi đi ra ngoài vào ban đêm, tôi thấy nhiều bóng đen cũng đi đến phía tôi một cách vội vă, tôi làm nghiêm nói:

- Đừng đùa thầy, bóng đen biến mất.

VW: Có hiện tượng nào lạ lùng, đ̣i hỏi những thứ khác ngoài chuyện ăn uống hay không ?

TĐP: Đa số không đ̣i hỏi ǵ hết. Chỉ muốn ăn. Thầy cầu xin cho họ, mong họ đừng bám víu vào những nơi tạm bợ này. Thầy cầu xin cho vong linh họ sớm đầu thai, đi qua cảnh giới khác bớt đau đớn, đau khổ hơn. Hay trở về làm kiếp con người.

Tôi nói nếu họ không đi đâu được, cứ về lại thiền viện để nương tựa, nghe kinh nghe kệ. Nhờ các vị Bồ Tát độ tŕ cho bớt khổ.

VW: Có vong linh người Việt nào về cho thầy biết tâm nguyện của họ hay không ?

TĐP: Có. Gần đây có một cái vong đàn ông, về xin thầy dạy cho ngồi thiền. Vong này báo mộng cho tôi biết rằng khi c̣n sống rất thích thiền. Bây giờ hồn chết chưa siêu thoát muốn học thiền. Xin tôi học thiền.

Khi tôi tỉnh dậy tôi chỉ nghĩ đó là giấc mơ như những giấc mơ khác. Nhưng một lần buổi đêm, khi tôi đang ngồi thiền nghe thấy tiếng rọt rẹt gần tôi. Trong nhà đóng kín cửa không có ai, không có chút gió nào, tiếng động rọt rẹt gần đó là hồn ma muốn xin thiền.

Tôi lên tiếng nói:

- Nếu hồn muốn học thiền, ngồi im, đừng cục cựa như vậy là không phải ngồi thiền.

Khi tôi nói như vậy tiếng động yên.

VW: V́ sao thầy biết vong này người Việt ?

TĐP: Vong này nói tiếng Việt, mặt bầu bĩnh phúc hậu tướng tốt lắm. Hồn này mới xuất hiện gần đây, độ vài ba tháng. Mỗi khi thầy ngồi thiền, để cho cái gối gần đó dạy cho ông ta ngồi thiền. Có lúc nghe rột rẹt tôi đều nhắc, tiếng động im. Lạ lắm.

Câu chuyện với thầy Thích Đăng Pháp c̣n khá nhiều chi tiết lư thú, liên quan đến những hiện tượng siêu nhiên, thần bí mà thầy kể lại giọng thản nhiên, không có ǵ lạ lùng.

Trong ṿng hai tiếng đến với thiền viện Chân Nguyên giữa sa mạc hoang vu, nóng hoa cả mắt, bỗng thấy chốn này không phải là nơi b́nh thường.

Chính thầy Đăng Pháp cũng xác nhận rằng, một vị cao tăng người Tây Tạng đến thăm thiền viện, cho biết rằng khu đất của thiền viện nằm trên một hàm rồng, và cách đó không xa về hướng Tây bên kia xa lộ 395 là đất thuộc đuôi rồng.

Vị cao tăng đó được một vị Phật tử ở San Diego mua cho năm mẫu đất cúng dường, giúp vị cao tăng Tây Tạng dựng một tịnh xá để tu tập, trong tương lai sẽ xây chùa.

Đường tu hành khá gian nan, chuyện xây chùa tạo nghiệp

tạo đức cũng trùng trùng điệp điệp, không biết đâu mà lường.

Chuyện Phật bà hiện ra, rồi con chó bỏ chủ, chuyện ma quỷ hiện đến xin ăn, đ̣i tập thiền,… tất cả như những ṿng tṛn xoáy sâu vào sự ṭ ṃ của tôi.

Thầy Thích Đăng Pháp tiễn đoàn phóng viên, nghệ sĩ ra xe c̣n nhắn nhủ rủ rê rằng:

- Ở đây vào những đêm trăng, đêm rằm cảnh vật u huyền, đẹp không tả được, nếu có duyên muốn ngắm trăng thanh soi ḷng ḿnh, quư vị có thể trở lại...

Lời mời thật hấp dẫn. Sống lâu ở thành phố, hơn mấy chục năm chưa bao giờ thưởng thức ánh trăng, tại sao không làm một chuyến thứ hai, mang túi ngủ ra ngoài trời giữa sa mạc để ngắm trăng, để nghe oan hồn rục rịch t́m về cơi dương ?




                                                                                     ETCETERA










Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 117 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:20pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



CHUYỆN KỂ TỪ MỘT QUÁN RƯỢU CÓ MA


Cốc chén đột ngột rơi xuống sàn vỡ choang, bia chai tự bật nắp trong không khí, phụ nữ bị gh́ chặt bởi bàn tay vô h́nh, đó chỉ là vài ba trong số rất nhiều hiện tượng lạ lùng xảy ra ở quán rượu George Dragon, nằm tại số 4240 đại lộ N. Central, thành phố Phoenix, Mỹ.

   - Nơi nào tôi đến ở là nơi đó có ma, bất kể ở Anh hay ở Mỹ.

Ông chủ David Wimberley như thể cam chịu một sự thật phũ phàng.

Mỗi nhân viên phục vụ trong quán đều có một đến vài câu chuyện riêng của ḿnh, để chứng minh lời ông chủ không phải là bịa đặt.

Giám đốc quản lư Keith Jackson cho biết, không biết bao lần ông đă đối mặt với cảm giác lạ:

- Bị giựt tóc hay bị thúc cùi chỏ từ sau lưng là chuyện xảy ra như cơm bữa. Ngay chính tôi cũng không c̣n dám ở lại đây qua đêm.

Anh chàng Corine Gibson sau năm năm phục vụ quầy bar th́ rút ra kinh nghiệm:

- Con ma đến vào lúc rất muộn, thường là gần giờ đóng cửa.

Để làm rơ chuyện hư thực này, ông Wimberley đă mời Allison DuBois, bà đồng nổi tiếng của seri truyền h́nh “Lên đồng” đích thân tới tận nơi để trải nghiệm những sự kiện lạ lùng.

“Con ma” ở quán rượu George Dragon thậm chí c̣n lôi cả các công ty điều tra vào cuộc.

Hôm thứ Sáu 12/10, West Coast Paranormal, nhóm chuyên điều tra các sự kiện ma ám, đă đích thân gửi người đến quán rượu trứ danh ở Phoenix để thẩm tra tin đồn.

Họ đă dựng phông màn, dùng máy camera hồng ngoại để xem có hiện tượng bất thường nào lọt vào ống kính không. Họ c̣n sử dụng các thiết bị ghi âm đặc biệt để sàng lọc những tiếng kêu được cho là “âm thanh ma quỷ” réo rắt tên người sống.

Một trong những nhân viên điều tra phàn nàn rằng, anh đă bị ai đó kéo tay khi đang ở trong nhà bếp.

Ngoài ra họ c̣n ghi được một số âm thanh mà theo khẳng định của Wimberley, th́ đích thực là tiếng của những hồn ma đang nói với đoàn thanh tra West Coast.

Ông chủ Wimberley tin rằng những hồn ma trong quán rượu, xuất phát từ khu nghĩa địa của người Ấn nằm phía bên kia đường. Thế nhưng quản lư Jackson lại không chung ư nghĩ:

- Có khi chính là Wimberley bị ma ám chứ không phải cái quán vô tri này.



                                                                                    Tribune








Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 118 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:22pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



DIỆN KIẾN THẦY BÙA


Bùa yêu bắt phải yêu khi không có t́nh yêu, bắt căm ghét khi đang là kẻ si t́nh, chia cắt những cặp t́nh nhân cuồng say, tạo nên những cuộc t́nh tay ba tay tư đầy rắc rối hận thù…

Tất cả những t́nh huống đó đều nằm trong tầm tay của những tấm bùa yêu, như lâu nay dân t́nh nhiều nơi vẫn truyền nhau, câu chuyện ly kỳ hư hư thực thực xung quanh nó. Song thật giả thế nào th́ chưa mấy ai dám quả quyết.

Người chúng tôi cần t́m là một cụ già người dân tộc Mường, vừa bước qua tuổi thất thập đang sinh sống tại khu 19 Mai Thịnh xă Địch Quả, Thanh Sơn Phú Thọ.

Qua thông tin của một số người quen và dân bản xứ, được biết ông Hà Văn Bày hiện là một trong số ít những người, có thể thả bùa yêu hoặc cắt tiền duyên rất uy tín.

Tuy nhiên để tiếp cận được một nghệ nhân t́nh cảm, nhằm t́m hiểu những thông tin tối thiểu về lĩnh vực mang đầy tính thần thoại mê tín này, là chuyện không hề dễ.

Chúng tôi đă phải đóng vai người bạn đi giúp một nữ đồng nghiệp trong cơ quan, t́m người có thể khiến cho anh chồng của cô, rời xa ả nhân t́nh mà quay về với vợ con. Và người cần t́m đích thị là thầy bùa Hà Văn Bày.

Vượt qua thị trấn Thanh Sơn hay c̣n gọi là Phố Vàng chừng mười km là đến địa phận xă Địch Quả. Mặc dù đă biết tên người và nơi cần t́m, nhưng việc hỏi địa chỉ chính xác lại không phải chuyện dễ.

Hỏi mười người th́ có đến một nửa lắc đầu không biết, số c̣n lại th́ nh́n chúng tôi chằm chặp một cách khó hiểu ,rồi hỏi lại mục đích của chúng tôi.

T́m măi rồi cũng đến được một căn nhà vách đất lợp mái cỏ tranh đă mục nát mái. Ông chủ nhà vừa phe phẩy chiếc quạt lá cọ, vừa móm mém nhai ra đón chúng tôi.

- Vâng tôi Bày đây, các anh đến chơi hay có việc ǵ không ?.

Đợi cụ chủ nhà đưa cái ống điếu thuốc lào lên cao rít ṣng sọc, thả làn khói bạc dày đặc lên mái nhà, chúng tôi mới tŕnh bày cho ông nghe câu chuyện bi đát của cô đồng nghiệp ảo.

- Suốt ba năm nay rồi bác ạ, cô bạn cùng cơ quan tôi đă biết chồng ngoại t́nh, nhưng nhẫn nhịn mong giải thích cho chồng hiểu mà về. Không những anh chồng không nghe mà c̣n say sưa, mê mệt hơn đến mức khuân dần hết hết đồ đạc tài sản, tiền nong đi cho t́nh nhân.

Mấy tháng nay th́ chẳng c̣n nhịn được nữa, và cũng chẳng hiểu ai mách nước cho cô ấy là đi xin bùa cắt duyên, c̣n biết rơ tên và địa chỉ của bác. Nấn ná măi lại sợ cô ấy nghĩ quẩn nên chúng tôi quyết tâm t́m đến bác xem bác có giúp được không...

Nghe chuyện xong ông Bày giáo trước:

- Nếu đúng chuyện như thế th́ tôi giúp được, chứ bảo làm cho người ta bỏ vợ bỏ chồng mà theo ḿnh, th́ thất nhân thất đức lắm. Vậy khoảng cách nơi ở giữa chồng, vợ và người phụ nữ kia là bao nhiêu ?

Ông không quên nhắc nhở:

- Phải nói chính xác th́ bùa mới hiệu nghiệm kẻo lại mất công lần sau lên đây làm lại. Tôi làm xong các anh đưa bao nhiêu tiền th́ đưa, đấy là ḷng hảo tâm đối với thánh thần, tổ tiên, c̣n khi việc đă thành th́ bắt buộc các anh phải quay lại làm lễ tạ.

Ngẫm nghĩ một lát ông Bày lại tiếp như c̣n e ngại điều ǵ:

- Các anh phải nói thật tôi mới giúp được. Chuyện của ba người nhưng tôi phải làm bốn h́nh nhân, một cái dành cho anh, v́ anh đă tham gia giúp đỡ họ. Nhưng yên tâm anh sẽ chẳng liên quan ǵ đến chuyện t́nh cảm của họ đâu, chỉ có anh chồng th́ có thể sẽ chủ động kết thân và rất quư anh.

Nói xong ông Bày bắt đầu lật ngược bốn cái chén sứ đặt sẵn trên ban thờ, rồi rót vào mỗi cái một ít nước sôi để nguội. Ông thắp ba cây nhang cắm lên ba bát nhang rồi chắp tay khấn. Rít thêm một hơi thuốc lào, ông cầm cây quạt cọ phe phẩy cho đỡ ngột ngạt, nóng nực rồi đứng dậy tiếp tục công việc.

Lấy hai sợi chỉ đỏ và một sợi chỉ đen, trong chiếc hộp gỗ đặt sẵn trên bàn thờ ra, cẩn thẩn xếp chúng vào miếng giấy bạc thuốc lá và gói lại rất kỹ càng. Đợi cháy hết tuần nhang, ông đưa cho chúng tôi gói giấy bạc và dặn:

- Trong này có ba sợi chỉ, hai đỏ và một đen. Anh đem nó về bảo chị bạn giữ một sợi đỏ và t́m cách đặt sợi chỉ đen vào túi áo, túi quần hay bất cứ cái ǵ anh chồng mang theo người, sợi chỉ đỏ c̣n lại th́ anh phải giữ lấy. Sau từ bảy ngày đến mười ba ngày, mà chưa thấy anh chồng có chuyển biến ǵ ,th́ tốt nhất là cố gắng đưa chị vợ lên đây, đem theo được cái áo lót của anh chồng th́ càng tốt để tôi làm lại.

Người mê tín th́ bảo bùa yêu có thật, v́ thầy bùa chỉ cần t́m cách khiến cho người ta bén hơi nhau hay kỵ hơi nhau là được.

Người không mê tín th́ lại xuề x̣a:

- Ôi dào, có bùa yêu th́ c̣n lấy đâu ra những kẻ thất t́nh mà thẩn thơ nữa.

Nhưng theo như thầy bùa Hà Văn Bày th́ việc làm cho con người ta yêu ghét là chuyện không khó, chỉ có điều chuyện yểm bùa cũng phải có luật lệ, đạo đức của nó.

Tôi hỏi vui:

- Vậy tôi muốn người tôi đă đeo đuổi đơn phương, suốt từ khi c̣n ngồi trên ghế trường Đại học, theo ḿnh có được chăng ? Cô ấy cũng chưa chồng ?.

Ông Bày cười:

- Đấy là chuyện thường. Chúng tôi chỉ không làm cho vợ chồng, con cái bỏ nhau, chỉ không làm cho người này ghét người kia trong khi họ...vốn yêu nhau mà thôi.

Ông Bày kể thêm:

- Cách đây gần một
tháng có hai người đàn ông đi ô tô từ tận Yên Bái xuống t́m tôi. Nói chuyện lâu lâu, một người rút ra xấp tiền dày, chắc phải đến mấy triệu bảo:

- Tôi đang rất yêu một người nhưng người ta lại đang có chồng, nếu bác làm cho họ bỏ nhau mà theo tôi được, th́ bác muốn bao nhiêu tôi biếu bác chừng ấy.

Tôi bảo:

- Những chuyện như thế th́ tôi không làm v́ nó thất đức lắm..

Nói là nói thế thôi v́ chính thầy Bày cũng đă kể, mấy câu chuyện mang đầy tính liêu trai chí dị. Ông kể là chỉ có người Mường là làm được bùa yêu, nhưng bùa là nhẹ, nếu hai người thiếu nhau khoảng nửa tháng là phải đi t́m nhau, giống như soi gương mà chẳng thấy bóng ḿnh.

Thế nhưng, người Mán H Mông, c̣n làm được ngải một thứ bùa c̣n nặng nề hơn man rợ hơn nhiều. Ông kể trước đây ông đă từng sống với người Mán, họ có thể làm ngải yêu trong bất cứ trường hợp nào.

Nếu đă bị bỏ ngải mà vắng nhau hai tuần th́ phải t́m bằng được nhau, nếu không sẽ ốm quặt ốm quẹo, thậm chí thiếu lâu c̣n dẫn đến cái chết.

Đă có rất nhiều người bị bỏ bùa ngải, khi chồng hoặc vợ không may mất đi, mà chưa kịp nhờ thầy giải giúp th́ họ cứ ra ôm mộ mà khóc, một tuần sau cũng sẽ theo về thiên cổ.

Nét mặt thầy Bày chợt chùng xuống:

- Khi tôi cùng một đồng đội khác đi thanh niên xung phong về, rồi ở lại Văn Chấn Yên Bái sinh sống. Bỗng bốn tháng sau anh bạn tôi say mê như điếu đổ một bà Mán bản bên, họ quấn quưt nhau suốt ngày đêm, chẳng may một hôm làm rẫy bà vợ bị lũ cuốn trôi mất xác.

Đau khổ quá ông ấy không nói năng ǵ rồi ba ngày sau th́ t́m lên rẫy. Kể từ đó không ai nh́n thấy ông ấy đâu cả. Tôi biết ông ấy bị bỏ ngải nhưng v́ vợ chết đột ngột không kịp giải, nên ông ấy cũng t́m cách đi theo. Người mà mất bóng ḿnh th́ rơ là ma c̣n ǵ. Tôi đă có một người vợ nên sau chuyện ấy, mà tôi phải đưa vợ t́m xuống Thanh Sơn sinh sống...

Các thầy bùa bảo làm bùa là giúp đỡ nhân t́nh thế thái, song theo quan sát của chúng tôi th́ nguồn thu từ chuyện bùa ngải cũng chẳng đến nỗi nào. Để được ba sợi chỉ bùa, chúng tôi đă phải đặt trước lên ban thờ nhà thầy một trăm ngàn đồng. Nói là tuỳ theo cái tâm th́ quả thật vô cùng lắm.

Đó là chúng tôi lấy bùa mà không cần dùng đến tác dụng của nó nếu có, chứ nhiều người đang gặp phải t́nh cảnh khó khăn, bế tắc trong yêu đương đến nỗi phải t́m đến bùa ngải th́ chắc chắn cái tâm không thể là vài chục ngh́n đồng. Đặt trước rồi khi bùa có hiệu quả th́ người ta c̣n phải mang lễ về tạ thánh thần, tổ tiên kèm theo những món tiền không nhỏ.

Mấy bà con đang làm vườn ở đầu làng cho biết, cứ vài ba ngày lại thấy có người đến t́m thầy nhờ làm bùa, giải bùa. Người gặp phải cảnh nhân duyên trắc trở th́ nhiều, có người đến thầy một lần rồi thôi, hiệu quả thế nào không ai rơ, cũng có người phải đi lại vài ba lần mới xong.

Tính ra như thế mỗi tháng thầy cũng kiếm được một khoản tiền không nhỏ, so với mức sống của một vùng quê miền núi. Gần đây c̣n có mấy người khác làm bùa được, ví dụ như ông Thiết Sách ở Mai Thịnh, ông Nhung ánh ở phía xă Minh Đài chẳng hạn. C̣n ông Nống Nhờ th́ thấy người ta bảo giỏi lắm nhưng giờ già rồi không làm được nữa.

H́nh như nếu muốn làm bùa được th́ phải chưa rụng hết răng, khi làm bùa lại phải nói lưỡi không chạm răng nhưng không hiểu thật giả thế nào.

Có nhiều người mua bùa về chưa kịp yểm th́ đă thấy tác dụng, có người yểm xong th́ tác dụng thành ra ngược lại, cũng có người đạt kết quả được đúng như thầy phán, hoặc do một sự trùng hợp ngẫu nhiên nào đó, có người muốn giải bùa nhưng thầy cũ đă mất th́ phải t́m được thầy cao tay hơn.




   Bùi Lương Việt











Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 119 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:23pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



MA NHẬP


Nhà tôi ở vùng ven thành phố, khu vực này nhà cửa thưa thớt cây cối um tùm, đi hai ba cây số mới đến được chợ. Cả một vùng rộng lớn như thế chỉ có hai ngôi chùa cổ: Mai Sơn và Vạn Phước. Chùa Mai Sơn th́ gần nhà tôi hơn. Nhưng chùa Vạn Phước lại gần nhà bà d́ tôi, vả lại bà là Phật tử của chùa nên thường kêu nội tôi đi chùa này.

Vậy là "chùa gần không lấy lấy chùa xa", mỗi dịp rằm lễ nội tôi lại đưa cả nhà đi chùa Vạn Phước, sẵn dịp thăm bà d́ tôi luôn thể.

Năm đó tôi mới chín tuổi chuyện đi chùa đối với tôi chẳng khác ǵ đi Sở Thú. Ngồi dưới cội Bồ đề hay ngồi dưới bóng cổ thụ trong sở thú, tôi vẫn thấy thích thú như nhau.

Tôi chịu đi chùa v́ ở chùa nấu nhiều món chay rất ngon, đặc biệt là món kiểm, món canh hỗn hợp gồm bí rợ, khoai lang, mướp, bột khoai, đậu phộng… nấu với nước cốt dừa. Tôi mê cái vị béo của nước cốt dừa với vị bùi bùi của hột đậu phộng đến nổi …ăn liên tục hai chén vẫn c̣n thèm.

Xin thêm chén thứ ba được hai muỗng là bụng căng cứng như mặt trống chầu. Len lén nh́n quanh không ai để ư, tôi bỏ xuống bộ ván rộng và chạy ra ngoài. Một sư cô làm công quả thấy vậy la lên:

- Ăn bỏ mứa như vầy mai mốt xuống địa ngục ăn gịi.

Câu nói ấy ám ảnh tôi suốt một thời gian dài, đến nổi sau này ăn cơm, một hột rơi xuống bàn tôi cũng lượm lên mà nuốt sạch.

..Sau vụ nằm mơ thấy quầng sáng kỳ lạ trong đêm, khoảng một tháng sau t́nh cờ tôi ghé nhà ông Ba Hem chơi.

Nhà ông ở ngay đầu xóm sát hàng tre. Nói nhà cho oai chứ chỉ là một căn cḥi ọp ẹp lợp tôn. Nh́n trông giống cái kho chứa đồ cũ hơn. Bà con trong xóm ai cũng nể ông Ba nhưng không ai dám gần gũi tiếp xúc với ông.

Nghe con Hạnh nhà đối diện tôi nói, má nó bảo gặp ông nhiều xui xẻo hết biết luôn. Ngày nào má nó gặp và nói chuyện với ông, là y như rằng sau đó má nó cũng bị cảnh sát bắt quả tang bán xăng lậu, bị tịch thu sạch láng.

Nó c̣n kể chú Hai Heo nhà tuốt ở xóm trong nhờ ông Ba đến nhà sửa cái toa lét, chỉ mấy ngày sau ṣng bài do chú làm xâu bị bắt gọn, chú phải nằm khám hết một tuần, chạy chọt gần chết mới được thả ra …

Tôi th́ không sợ chuyện đó. Ông Ba rất hiền đối với ai ông cũng nhỏ nhẹ, ai nhờ cái ǵ ông cũng giúp mà không hề than phiền hoặc ṿi vĩnh tiền công. Đặc biệt ông rất quư tôi. Tôi cũng quư ông nữa. T́nh bạn vong niên giữa một ông già sáu mươi và đứa nhỏ mười hai h́nh thành tự lúc nào không rơ.

Lúc tôi ghé vào th́ ông Ba đang ngồi trước cḥi đọc một quyển sách. Tôi là một con mọt sách, gặp sách truyện th́ y như rằng tôi quên hết đường về. Tôi ṭ vè lại hỏi:

- Ông Ba đọc truyện ǵ vậy ?

Không trả lời ông chậm răi lật b́a sách lên cho tôi xem. Quyển sách đă cũ chữ ngoài b́a cũng mờ tôi lẩm bẩm đọc :

- Kinh Bát đại nhơn giác.

- Cuốn này hay hôn vậy ông Ba ?

- Cuốn này coi không được đâu. Ông Ba chậm răi trả lời.

- Sao ông coi được mà con không coi được ?

- Tại cuốn này cháu coi hổng có hiểu. Để ông đưa cuốn khác cho.

Vừa nói ông vừa đứng dậy bước vào nhà. Tôi thấy ông lúi húi giở mấy quyển sách lên và chọn ra một quyển. Đó cũng là quyển sách đầu tiên về đạo Phật mà tôi được đọc. “Sự Tích Đức Phật Tổ Cồ Đàm”.

Dần dần “thư viện” nhà ông Ba được tôi viếng thăm hằng ngày. Cứ mỗi buổi đi học về, vớt bánh xong là tôi chạy lại căn cḥi của ông Ba, lựa một quyển ưng ư và tót ra bụi tre ngồi đọc say sưa. Rằm tháng bảy năm đó tôi chính thức đi chùa.

Tôi đi chùa hằng đêm các bài kinh ngắn như Di Đà, Phổ Môn tôi gần như thuộc nằm ḷng.Trong khoảng thời gian đó, có một việc xảy ra khiến tôi nhớ măi đến bây giờ.

Một đêm nọ sau khi tụng kinh ở chùa về…Tôi thả bộ về nhà trên con đường lồi lơm những đá, miệng cứ nghêu ngao mấy câu vọng cổ. Bất chợt tôi nh́n thấy có đám đông người tụ tập trước cửa một căn nhà nhỏ bên đường. Tính ṭ ṃ của trẻ con trỗi dậy, chẳng chút đắn đo tôi rảo cẳng chạy ngay đến đó.

Mới đến sân nhà tôi đă nghe tiếng la hét hự hẹ vang rân, xen lẫn tiếng khóc la rên rỉ. Vốn nhỏ con tôi nhanh chóng luồn qua khỏi đám đông, chen vào đến ngay cửa sổ nh́n vào.

Ở bên trong là một gian pḥng nhỏ, phía trên có một kệ thờ bằng tấm ván gác ngang, trên kệ thờ có một khuôn h́nh màu đỏ, bên trong có tấm vải vàng vẽ bùa phép ngoằn ngoèo. Ấn tượng của tôi về bảng bùa đó là hai con rắn to tổ chảng uốn quanh co, đầu rắn ngoẹo sang hai bên le lưỡi trông phát ớn.

Trước bàn thờ là một người đàn bà trạc năm mươi dáng người to béo đang ngồi xếp bằng. Tiếng la khóc vẳng ra chính là từ người đàn bà này. Cứ nghe tiếng gào của bà ta như là heo bị chọc tiết.

Hai vai bà ta có hai thanh niên nắm giữ. Đứng trước mặt bà là người đàn ông to lớn, đầu trọc trạc khoảng bốn lăm bốn sáu ǵ đó. Trông mặt ông ta thật ngầu mắt trợn tṛn, tay cầm chiếc roi bện bằng rơm và tóc người trông thật gớm ghiếc.

Lúc tôi vừa chen vào cũng là lúc ông ta vút roi xuống đất cạnh người phụ nữ chan chát. Mỗi lần roi chạm đất, tôi thấy người phụ nữ lại la lên thảm thiết như vừa bị tra tấn. Tiếng hét của bà làm tôi thót tim từng đợt. Bất giác tôi đưa tay lên nắm lấy xâu chuỗi Bồ đề đang đeo trong áo.

Lúc ấy ông thầy (tôi đoán thế) quát lớn:

- Mày chịu ra chưa ?

- Dạ chịu… hư..hư…

Người đàn bà vừa khóc vừa trả lời.

- Chịu mà sau mày cứ ở trong xác hoài vậy hả ?

- Dạ… hư..hư…thầy cho con thời gian.

- Cho thời gian để mày hốt hồn người ta phải không. Bây giờ đi không th́ bảo ?

- Dạ… hư..hư…

- Mày cứng đầu quá cho mày chết, chết nè… chết nè…

Nói câu nào th́ ông thầy vút từng nhát roi vào đất, trước mặt người phụ nữ chừng nấy. Thân thể bà ta nảy lên từng cái sau mỗi nhịp roi.

- Tha cho con thầy ơi.

- Tha cho mày rồi mày có tha cho người này không ?

Vừa nói ông thầy vừa chỉ người đàn bà.

- Hư…hư…

- Hư hư nè… tha nè…

Ông thầy vụt roi tới tấp, người đàn bà lại rú lên từng hồi ngắt quăng. Quất gió một lúc coi bộ thấm mệt, thầy quay sang anh thanh niên đang nắm vai trái của người bệnh:

- Long, thỉnh thần.

Anh thanh niên vội bước đến trước bàn thờ chắp hai tay lên trán. Thầy quơ nắm nhang cháy nghi ngút trên bàn vẽ liên tục mấy ṿng lên lưng anh ta miệng lâm râm đọc chú, đột ngột thầy thét lớn:

- Lai tốc giáng.

Tiếng thét của thầy có ma lực lạ lùng. Anh thanh niên tên Long run lên bần bật, thân thể chuyển động quay cuồng, xương cốt anh ta kêu răng rắc tưởng chừng như đang găy vụn, trước một sức mạnh kinh hồn nào đó.

Cơ thể anh chuyển động nhanh dần trong khi miệng thở ph́ pḥ như trâu thở. Lúc này ông thầy đứng ngoài cũng đang bắt ấn miệng đọc lâm râm, bất ngờ ông lại thét lên một tiếng nữa làm tôi giật bắn ḿnh:

- Chuyển !

Anh thanh niên cũng thét lên một tiếng rồi vung quyền ầm ầm như vũ băo. Tay anh ta đập vào thân thể nghe chan chát, lúc anh ta quay lại, tôi thấy đôi mắt anh nhắm nghiền như bước vào trạng thái mộng du.

Vậy mà bộ pháp di chuyển và động tác ra đ̣n của anh ta thật đáng sợ. Người đàn bà hốt hoảng co rúm người lại run bần bật. Tôi nghĩ thầm:

- Bà béo này mà bị một chưởng chắc tiêu đời luôn quá.

Vậy mà anh thanh niên không hề đánh trúng bà ta cái nào… Đ̣n thế đánh mỗi lúc một nhanh, tiếng đập chan chát mỗi lúc mỗi lớn, nghe mà lạnh xương sống. Người phụ nữ cất tiếng rên la thảm năo.

Năm phút trôi qua mà tôi có cảm giác như lâu lắm. Anh Long chợt thu hồi quyền cước, quay lại bàn thờ lấy mấy miếng trầu têm sẵn bỏ vào miệng nhai rau ráu.

Trong khi ai nấy c̣n chưa hiểu việc ǵ, anh ta ngồi thụp xuống trước người bệnh. Lúc này anh ta quay mặt ra cửa nên tôi nh́n thấy mồn một từng chi tiết trên mặt anh ta. Một khuôn mặt thật đáng sợ, hai mắt gần như lồi ra trắng dă không thấy tṛng đen, mặt xanh lè như tàu lá chuối, trong ánh sáng nhợt nhạt của bóng đèn néon trông càng khủng khiếp hơn.

Thế rồi hai tay anh ta chụp lấy vai con tà đẩy ngửa ra, chu miệng phun một cái phèo, cả thân thể người bị nhập dính đầy xác trầu và vôi nhai nát. Con ma hét lên một tiếng rồi gục xuống. Anh thanh niên cũng gục theo. Ông thầy lập tức hô lớn:

- Hổ, mày đỡ thằng Long ngồi dậy.

Nói xong ông lấy chai rượu trắng trên bàn trút vào miệng, quay sang phun cái xoà vào người anh thanh niên tên Long. Anh ta cựa ḿnh tỉnh dậy ngơ ngác nh́n quanh.

- Đưa nó vô trong. Thầy ra lệnh.

Mệnh lệnh lập tức được thi hành, cái xác người phụ nữ vẫn nằm im không nhúc nhích. Một tiếng nào đó vang lên từ đám đông:

- Chắc là con ma nó xuất ra rồi.

- Xuất hay không thử rồi biết liền chớ ǵ.

Trả lời xong với tay cầm nắm nhang nghi ngút khói để trên bàn, thầy vẽ những h́nh thù kỳ dị nào đó lên lưng người phụ nữ .

Vẽ xong thầy đưa tất cả đầu nhang cháy đỏ vào trong miệng nhai trệu trạo. Mọi người xuưt xoa tôi cũng hết hồn. Chữa bệnh kiểu này phỏng miệng lột lưỡi chứ không phải chơi.

Trong khi tôi c̣n đang nghĩ ngợi lan man th́ ông thầy đă phun thẳng đống hỗn hợp bột nhang, than tro lẫn… nước miếng vào cái xác đang nằm bất động.

Thật kinh khủng cái xác im ĺm như chết ấy nẩy ngược lên, rồi giẫy tê tê như bị điện giật miệng gào thét:

- Ôi.. nóng quá.. nóng quá.

Ông thầy ngồi xuống theo tư thế chân chống chân quỳ, tay trái thộp lấy cổ con ma, tay phải co ngón giữa lại thành ấn và lôi một cái.

Thân xác to béo của ngườI phụ nữ bật phắt dậy như cái máy. Con ma cố gắng giẫy giụa. Nhưng lúc ấy cánh tay ông thầy như cái kềm sắt nắm cứng lấy cổ của nó không buông. Trong giây lát cái xác lại rủ xuống mềm nhũn miệng vẫn c̣n lảm nhảm:

- Đồ độc ác làm thầy mà không có đức, chỉ biết đánh đập, không phục hư…hư không phục…hư…hư..

- Mày không phục thây kệ mày, bây giờ tao hỏi có chịu ra hay không ?

Ông thầy hét lên dữ dội, tôi lại giật bắn người. Con ma im lặng không trả lời, đầu nó cúi rũ xuống như chiếc lá héo.

- Được mày muốn đau khổ, tao cho mày đau khổ.

Nói xong thầy đứng dậy bước đến bàn thờ lấy mấy tờ giấy vàng xếp lại. Trong chốc lát bằng vài nhát kéo, tờ giấy đă biến thành những h́nh nhân đứng dan tay.

Với tay cầm cây bút thầy nguệch ngoạc những ṿng xoắn, nút thắt ǵ đó trên trán bụng và tay chân của h́nh nhân. Lúc này do quá hiếu kỳ, tôi đă rời khỏi cửa sổ và bước đến cửa pḥng từ lúc nào.

Thật ra trước đó ông thầy có đuổi mấy lần nhưng hầu như chẳng ai chịu đi cả. Mọi người cứ lùi ra một chút rồi lại lấn vào. Không chen nổi với đám đông, tôi vào luôn trong cửa đứng coi cho tiện.

Viết xong mấy chữ bùa thầy cầm nhang vẽ vào giấy, vừa vẽ ông vừa đọc lầm thầm những câu tiếng Miên tiếng Chàm ǵ đó không nghe rơ.

Vẽ bùa xong ngó lên thấy tôi đang đứng xớ rớ gần đó, thầy nổi giận điểm mặt tôi quát lớn, e rằng tiếng quát này c̣n lớn hơn cả tiếng ông quát con ma hồi năy:

- Thằng nhỏ kia đi ra chưa ?

Không đợi phản ứng của tôi thầy hùng hổ bước lại, hoảng quá tôi quay ra cửa định chuồn, nhưng… muộn mất rồi, chỉ hai bước chân ông thầy đă đến chỗ tôi, và… một cái đá đít như trời giáng làm tôi chúi nhũi vào đám đông bên ngoài. Vậy là tôi đành ngậm ngùi …quay lại cửa sổ coi tiếp.

Lập xong chiến công… đá đít, thầy tiếp tục xử lư con ma. Những h́nh nhân giấy có vẽ bùa ấy được đốt thành tro bỏ vào ly nước. Ông thầy bưng đến chỗ con ma bắt nó phải uống, nh́n ly nước đen thui đặc sệt những xác giấy đốt, tôi cảm thấy lo sợ thay cho số phận con ma ấy, uống hết ly nước đó chắc nó chết quá !

H́nh như con ma cũng có suy nghĩ như tôi, nên nó mím miệng cúi đầu kiên quyết không uống. Thầy tức ḿnh kêu lớn:

- Hổ !

Anh thanh niên d́u bạn lúc năy chạy đến hỗ trợ thầy giữ chặt hai vai người bệnh, c̣n ông thầy một tay bóp miệng tay kia tọng thẳng ly nước đen thui những giấy vừa đốt, vào cái mồm đang bị bóp há to.

Con tà giẫy giụa ho sặc sụa, phun phèo phèo những tàn tro xác giấy c̣n vướng trong miệng ra. Vừa phun nó vừa gào lên:

- Độc ác..độc ác.

Chưa nói hết câu thể xác của nó ngă vật ra sau, oằn oại như con rắn bị đánh dập đầu. Tiếp theo nó lăn lộn cấu xé thân thể rồi đập b́nh bịch vào người. Tưởng chừng như trong cơ thể nó đang có ông Tề Thiên nào đó quậy phá, miệng nó lảm nhảm:

- Tha cho con thầy ơi.. tha cho con thầy ơi…

Trong lúc con tà đang oằn oại, ông thầy lại bàn thờ thắp thêm nhang mới. Đoạn ông cầm cây roi bện rơm và tóc lên…

C̣n đang hồi hộp chờ đợi sự việc tiếp theo th́… lỗ tai tôi bị béo một cái đau điếng, tức ḿnh tôi quay sang định chửi th́ thấy ngay khuôn mặt tức giận của… má tôi.

Th́ ra mê coi chữa tà mà tôi quên cả giờ giấc, hơn mười giờ tối thấy tôi chưa về, má tôi hốt hoảng chạy lên chùa t́m kiếm. Nghe các sư cô nói văn kinh đă lâu rồi má lại càng lo lắng hoảng hốt.

Thời may trong lúc đi t́m nh́n thấy có đám đông, má định vào hỏi thăm và… thấy tôi đang say sưa ôm dính cửa sổ coi thầy làm phép bắt ma. Tối hôm đó tôi bị một trận đ̣n quắn đít đau hơn cả con ma bị thầy đánh đ̣n.



                                                                                ST







Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 120 of 1439: Đă gửi: 25 May 2010 lúc 8:27pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



CHUYỆN CON TÔM HÙM


Sức khoẻ luôn là vấn đề được mọi người quan tâm, kể cả những người đang khoẻ mạnh. Bởi sức khoẻ không đơn thuần chỉ là t́nh trạng không bệnh tật hay tàn tật, mà phải là một t́nh trạng thoải mái hoàn toàn về thể chất tinh thần và xă hội. Tôi xin kể ra đây câu chuyện có thật, liên quan đến việc bảo vệ sức khoẻ con người.

Tôi năm nay ba mươi ba tuổi là công chức làm việc ở văn pḥng, hàng ngày tôi phải ngồi nhiều, sử dụng máy vi tính hầu hết thời gian làm việc, nên thỉnh thoảng cảm thấy mỏi lưng, cổ, nhưng tinh thần th́ thoải mái dễ chịu.

Mỗi ngày tôi ngủ khoảng tám tiếng, tối từ mười một giờ đến sáu giờ sáng, trưa ngủ một giờ. Với tôi giấc ngủ là một nhu cầu không thể thiếu được, bao giờ nó cũng làm cho tôi cảm thấy thích thú hào hứng, và tôi ngủ rất ngon. Sau giấc ngủ tôi cảm thấy tinh thần thoải thoái dễ chịu, làm việc hăng say hơn hiệu suất cũng tăng lên. Trừ những giấc ngủ vào ngày thứ bảy và chủ nhật.

Chuyện là thế này, cuối tuần tôi về nhà ở cùng bố mẹ. Nhà tôi ở ngoại ô cách trung tâm thành phố ĐH mười km. Vườn nhà tôi rộng có nhiều cây xanh, trước mặt là một con sông, sau lưng là cánh đồng nên lúc nào cũng thoáng mát kể cả giữa mùa hè.

Những ai ở thành thị đến nhà tôi cũng tấm tắc khen, thèm muốn cái không khí trong lành này. Ấy vậy mà tôi th́ lại có một cảm giác rất lạ trong cơ thể mỗi khi về nhà, chính xác là khi ở trong nhà.

Cảm giác này chỉ xuất hiện khoảng hơn một năm nay, rơ rệt nhất là mỗi khi ngủ dậy, lúc ấy tôi cảm thấy toàn thân ḿnh nặng trĩu nhất là vùng đầu. Cơ thể tôi như có một vật thể vô h́nh nào đó đè lên, không khủng khiếp như bóng đè khi ngủ mê, nhưng tôi cũng không cưỡng lại được để có thể vùng dậy ra khỏi giường.

Tôi nằm, thức hoàn toàn mở mắt, cảm nhận rất rơ sức nặng của lớp không khí bên trên cơ thể. H́nh như trên người tôi lúc đó, áp suất khí quyển lên đến ba hoặc bốn át mốt phe. Cảm giác đó thường kéo dài khoảng ba đến bốn tiếng đồng hồ, tuỳ thuộc vào độ dài giấc ngủ trước đó, và thường kết thúc bằng một cơn đau đầu tê mỏi vùng gáy, hông.

Nhiều lần lặp lại như thế, tôi đâm ra sợ ngủ ở nhà ḿnh và t́m mọi cách để tránh ngủ ở nhà, đặc biệt là ngủ trưa. Tôi cố t́m một việc ǵ đó làm để tránh ngủ như xem tivi nghe nhạc uống trà, chơi game vào internet… Nhưng ngay cả những lúc ấy, cơ thể cũng cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ đầu nặng, cảm giác b́ b́ chậm chạm ngáp nhiều.

Có lần tôi nghĩ do vị trí đặt giường. Chả là trước đây tôi đọc một bài báo có nêu phát hiện của một nhà khoa học, về một loại sóng bao quanh mặt đất, gọi là sóng Tellus tên nhà khoa học, cấu trúc của sóng này kiểu như một tấm lưới, có cạnh mỗi ô khoảng hai thước rưỡi đến ba thước.

Mắt lưới chính là những điểm nhạy cảm đối với sức khoẻ con người gây tác động xấu, có liên quan đến bệnh ung thư. Tác giả cho rằng vị trí đặt giường tốt nhất là để lọt vào ô lưới tránh mắt lưới. Và nên quan sát vị trí nằm ngủ của những con vật nuôi nhạy cảm với tần số tellus như chó, mèo để đặt gường.

Tin vào giả thiết này tôi đă di chuyển giường ngủ của ḿnh vài lần, tất nhiên chỉ trong phạm vi 2.5-3m, hy vọng rằng có kết quả tốt hơn, nhưng mọi chuyện vẫn không thay đổi. Tôi thử sang ngủ ở pḥng bố mẹ. h́nh như có khác chút ít dễ chịu hơn, song vẫn không được khoẻ khoắn như khi tôi thức dậy ở pḥng ngủ tập thể cơ quan.

Tôi đem chuyện này kể với bố mẹ tôi rất nhiều lần, nhưng ông bà cũng bán tín bán nghi, v́ ông bà ấy là người thường xuyên ở trong nhà mà không nhận thấy ǵ cả.

Tôi giải thích với bố mẹ tôi rằng, bố mẹ chỉ ngủ một chỗ làm sao biết chỗ khác thế nào mà so sánh. Với lại tôi thấy cũng lạ, bố mẹ tôi đă ngoài sáu mươi tuổi rồi mà ngủ c̣n nhiều hơn cả tôi, và nhiều hơn hẳn những người cùng tuổi với ông bà. Ông bà ấy cho rằng đó là do uống một loại nước lá cây ǵ đó. Tôi th́ không tin.

Cho đến một ngày các bác hưu trí đến nhà tôi chơi. Nh́n trên tường có treo hai con tôm hùm, loại to bằng cổ tay, dài ba mươi cm, được đặt trong hộp plastic trong suốt, mẹ tôi mua được hơn một năm nay, một bác nói đùa bảo mang hai con tôm ra nhắm rượu. Một bác lại nói :

- Con tôm này được tẩm một loại hoá chất ǵ đó có khả năng gây hại cho sức khỏe, người tiếp xúc với loại hoá chất này có thể bị bệnh vô sinh.

Nghe xong mẹ tôi liên tưởng đến chuyện ngủ ngáy của tôi, bèn lặng lẽ đưa sang nhà ông nội tôi treo thử, ông nội tôi cũng thích treo hai con tôm này. Tối hôm đó không phải là ngày nghỉ, nhưng t́nh cờ tôi về nhà ngủ.

Tôi về muộn có ch́a khoá riêng nên vào pḥng ngủ mà bố mẹ tôi không hề hay biết. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trong tôi không hề có cảm giác như mọi khi. Tôi nghĩ do đêm qua để điện neon nên ngủ ngon vậy, ở cơ quan lúc ngủ tôi vẫn để điện neon.

Lát sau mẹ tôi đến hỏi xem đêm qua tôi ngủ ngon không và đem chuyện con tôm ra kể. Bà ấy bảo sáng nay dậy cũng cảm thấy trong người dễ chịu hơn, không mỏi mệt như mọi hôm.

Thực ra lúc ấy tôi cũng chưa tin, tôi nghĩ do tâm lư người già, mặc dù tôi đă cảm nhận được phần nào sự thay đổi này. Tuy nhiên liên tục ba hôm sau, tôi về nhà ngủ để kiểm chứng trong đó có ngày thứ bảy, ngày mà trước đây tôi vẫn sợ ngủ.

Thật kỳ lạ trưa thứ bảy tôi đă ngủ hơn hai tiếng đồng hồ, mà lúc thức dậy vẫn cảm thấy không hề ǵ. Nếu như trước đây th́ tôi đă phải chịu một cơn đau đầu dữ dội, và không thể không dùng đến một viên Alaxan.

Niềm tin của tôi vào phát hiện này được củng cố. Tôi quyết định phải bộc bạch cho mọi người biết. Tôi không phải là một người mê tín, nhưng tôi vẫn tin vào nhiều chuyện kỳ bí. Tôi không nghĩ rằng câu chuyện của tôi là kỳ bí, mà chỉ là một trong vô số các hiện tượng, đă và đang xảy ra xung quanh chúng ta nhưng ít được quan tâm và biết đến.

Tôi muốn kể ra câu chuyện này, hy vọng thông qua báo chí chia sẻ với mọi người, để đâu đó có những người gặp điều tương tự mà biết cách khắc phục pḥng tránh.

Tôi tin những cảm giác của ḿnh là chính xác và phát hiện của tôi cũng vậy. C̣n lư giải nguyên nhân xin dành cho các nhà khoa học.




Nguyễn Anh T́nh












Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 

<< Trước Trang of 72 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 2.0742 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO