Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
  H́nh Ảnh Từ Thiện
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Thông Tin
  Thông Báo
  Báo Tin
  Liên Lạc Ban Điều Hành
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Nhờ Coi Quẻ
  Nhờ Coi Ngày
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Tử Vi
  Tử Bình
  Kinh Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Bói Bài
  Đoán Điềm Giải Mộng
  Khoa Học Huyền Bí
  Thái Ất - Độn Giáp
  Y Dược
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch và Phong Thủy 3
Kỹ Thuật
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
Thư Viện
  Tủ Sách
  Bài Viết Chọn Lọc
Linh Tinh
  Linh Tinh
  Giải Trí
  Vườn Thơ
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 68 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
chindonco (3250)
hiendde (2589)
HoaCai01 (2277)
vothienkhong (1807)
dinhvantan (934)
ryan88 (805)
Vovitu (713)
ruavang (691)
lancongtu (667)
TranNhatThanh (644)
Hội viên mới
redlee (0)
dautranhsinhton (0)
Chieu Tim1234 (1)
huyent.nguyen (0)
tamsuhocdao (0)
henytran2708 (0)
thuanhai_bgm (0)
Longthienson (0)
thuyenktc (0)
liemnhi (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Truyện ngắn huyền bí - hiendde Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1381 of 1439: Đă gửi: 20 December 2010 lúc 7:02pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




SĂN LÙNG HỒN MA



Chuyện ly kỳ nhóm cựu cảnh sát săn lùng hồn ma.

Hiện tại cựu điều tra viên Jimenez sáu mươi tuổi th́ không hứng thú ǵ lắm khi đề cập đến chuyện hồn ma. William Jimenez nói rằng mặc dù ông được trời phú cho cái khả năng có thể cảm nhận về các linh hồn, đang chuyển động thành một dạng nghề nghiệp để kiếm tiền cùng với hai người bạn của ḿnh, cũng là những nhà điều tra đă nghỉ hưu tại lực lượng Tuần tra đường cao tốc California.

Những kỹ năng được trời phú cho kết hợp cùng với sự rèn luyện qua mỗi vụ điều tra đă giúp cho họ có thể xác định xem những ngôi nhà nào đang bị ma ám và nếu có, họ sẽ biến cách tống khứ đi những linh hồn không mong muốn. Cho đến ngày nay, Công ty Kỹ thuật điều tra các hiện tượng dị thường (PIT) đă điều tra khoảng một trăm điểm bị nghi ngờ là có các hiện tượng dị thường đang tồn tại như thành phố hoang bị ma ám, một đồn cứu hoả và cả những hộ gia đ́nh riêng lẻ.

Cựu điều tra viên William Jimenez nói:

- Chúng tôi được chính phủ huấn luyện để trở thành những chuyên gia điều tra kỳ cựu.

Nhiệm vụ của ông Jimenez từng làm trước đây là bảo vệ sự an toàn của các đoàn đại biểu và bất kỳ nhà lănh đạo nào có cuộc viếng thăm tại California.

Ông Jimenez nói:

- Chúng tôi là những nhà điều tra các hiện trường vụ án và nhiệm vụ là sao lục lại bất cứ những chuyện ǵ đă từng xảy ra tại hiện trường thời điểm đó. Nếu như ai đó bị bắn chết, nhiệm vụ của chúng tôi là phải phán đoán chính xác đường bay của viên đạn đến từ góc nào.

Trong việc săn lùng các hồn ma, chúng tôi cũng thực hành các thao tác như khi đang điều tra hiện trường các vụ phạm tội. Bởi v́ ma quỷ là lĩnh vực luôn dấy lên nhiều nỗi hoài nghi. Chúng tôi phải biết rơ tại sao linh hồn đó đang ở đây, khoảng thời gian để hiện diện tại nơi đó và mục đích như thế nào.

Trong suốt nhiều năm qua, các thành viên trong nhóm điều tra nói rằng họ có cảm giác như bị nghẹt thở, bị quăng xuống đất hay bị xô đẩy, và thậm chí trên cơ thể để lại những dấu vết như vừa trải qua một chấn thương nào đó… tất cả do một hiện tượng siêu nhiên nào đó tạo ra.

Họ nói rằng những linh hồn có cảm giác như đi sát bên họ, ngay đằng sau lưng, họ (linh hồn) không phải là ác quỷ nhưng dù như vậy theo như Jimenez thừa nhận:

- Tôi vẫn có cảm giác sởn cả gai ốc. Khi bạn chết đi, linh hồn bạn sẽ đồng hành cùng với bạn. Nếu như bạn chết v́ rượu, bạn sẽ trở thành con ma rượu c̣n nếu như bạn là tên sát nhân th́ khi bạn qua đời, hồn ma của bạn sẽ biến thành một con quỷ khát máu.

Bắt đầu sự nghiệp.

William Jimenez bắt đầu sự nghiệp như là một thú vui. Khi ông gặp gỡ nhà điều tra Glen Mayernick vào năm 2001, cặp đôi hai người đàn ông có chung ư thích t́m cảm giác mạnh đă quyết định h́nh thành một nhóm "đập tan các hồn ma" vào những ngày mà họ không đến đồn cảnh sát làm việc.

Thú vui kỳ quái của bọn họ cứ tiếp diễn b́nh thường mà chẳng mảy may phân vân điều ǵ cả, cho đến một ngày nọ khi một trong những đồng nghiệp trong nhóm điều tra của họ đột nhiên t́m thấy một hiện tượng dị thường, mà họ nghĩ rằng nó đang khuấy động tṛ tiêu khiển của họ.

Ông Jimenez nói:

- Các cấp trên nh́n chúng tôi với ánh mắt hơi hoài nghi, chúng tôi mơ hồ về điều ǵ đấy, các vị tỏ ra khó chịu khi nghe chúng tôi toàn đề cập đến người chết, thậm chí c̣n có kẻ mách lẻo báo cáo chúng tôi không hoàn thành tốt nhiệm vụ trong vai tṛ cảnh sát điều tra và nên chăng là cho ngừng công việc đang làm.

Họ nói rằng chúng tôi đă đi làm thêm ngoài giờ và có lẽ đă thu nhập kha khá từ đó. Tôi nói với vị trung úy rằng, thực sự đó là một lời nhận xét chưa chuẩn xác, bằng chứng là chúng tôi đi săn hồn ma v́ đơn giản nó chỉ là một thú tiêu khiển mà thôi. Săn hồn ma cũng giống như ai đó có thú vui cưỡi xe độc mă hay cưỡi ngựa v́ rằng sở thích th́ không thể cấm đoán được.

Cách đây vài năm, hai người đàn ông nghỉ hưu cùng với nhà điều tra thứ ba, lúc này họ nghĩ rằng là thời khắc tốt đẹp nhất cho họ toàn tâm toàn ư theo đuổi lĩnh vực mà bọn họ đang đam mê. Cùng một thời điểm, họ được tiếp cận bởi hai mạng lưới truyền h́nh khác nhau, họ muốn nhóm điều tra của Jimenez trở thành ngôi sao của các chương tŕnh săn t́m hồn ma vốn rất thu hút nhiều độc giả quan tâm.

Jimenez cho hay rằng ông không khoái lắm với những lời đề nghị hấp dẫn v́ có cảm giác như nhóm của ông là những "khuôn mặt trát phấn" cốt ư làm cho chương tŕnh giải trí thêm ăn khách mà thôi. Jimenez bộc bạch:

- Họ muốn chúng tôi cố làm ra sự giả tạo trong việc săn lùng các hồn ma. Chúng tôi cố gắng bóc trần nhiều thứ. Chúng tôi cũng rất lo lắng không hiểu khi khán giả tận mắt nh́n thấy hồn ma thật, tâm trạng của họ sẽ như thế nào".

Căn cứ Hải quân bị ma ám.

Một trong những cuộc điều tra công phu nhất cũng như ám ảnh nhất trong sự nghiệp săn lùng hồn ma của nhóm Jimenez đă diễn ra trong ḷng Khu căn cứ bay của Hải quân Mỹ Los Alamitos nằm ở ngoại ô thành phố Los Angeles, bang California.

Được xây dựng vào năm 1942 nhằm phục vụ cho nhu cầu của cuộc Chiến tranh thế giới thứ II, khu căn cứ này bao gồm một nhà hát, nơi chuyên tổ chức các show diễn của Các tổ chức Công vụ thống nhất (USO), đây là một tổ chức tư nhân, phi lợi nhuận nhằm đem đến các chương tŕnh giải trí cho các quân nhân của quân đội Mỹ.

Tuy nhiên, cũng trong ḷng khuôn viên của nhà hát này đă liên tục xảy ra các hiện tượng dị thường, bên cạnh nhà hát c̣n có một bệnh viện bao gồm nhà xác được xây dựng ngay trong ḷng tầng hầm của bệnh viện. Nhiều nhân chứng quả quyết rằng họ đă tận mắt nh́n thấy h́nh ảnh của một người đàn bà tóc đen trong bộ y phục y tá, đội nón quân y đang lướt đi thong dong qua các pḥng của bệnh viện.

Theo ông Jeff Hathcock, Chủ tịch của Hiệp hội nhà hát và nhà hát Opera dân sự khu vực Đông Nam nước Mỹ, người đóng vai tṛ thực hiện việc thẩm định các chương tŕnh lưu diễn tại nhà hát, lên tiếng:

- Ở đây từng ghi nhận rất nhiều h́nh bóng người khác nhau. Cá nhân tôi chưa bao giờ nh́n thấy h́nh bóng hồn ma nữ y tá quá 2 lần. Nhiều người đă nh́n thấy cô ấy và cùng mô tả cô ấy theo một kiểu tương tự nhau. Tôi không muốn quay lại nơi đó nữa.

Ông Jeff Hathcock quả quyết rằng, bóng ma nữ y tá đó rất có thể đă điều chỉnh chế độ ánh sáng trong nhà hát: lúc bật, lúc tắt. Tự đóng cửa. Tự gây ra những tiếng huyên náo mỗi khi tiếng nhạc Rock vang lên trong nội thất của nhà hát, mọi âm thanh chỉ chợt im bặt khi đến bản nhạc thứ 40.

Bên trên nhà hát c̣n có nhiều hiện tượng dị thường không tài nào hiểu nổi như cảnh một h́nh bóng đàn ông đang ở trong pḥng chiếu phim và trên ban công th́ đă từng xảy ra một vụ mưu sát diễn ra vào đầu năm 2010 này. Người ta đă từng nh́n thấy h́nh bóng một thủy thủ từ thời Thế Chiến II đang ngồi ở băng ghế sau trong nhà hát.

Những vệt khói đen bay vô định để rồi hiện diện trong các thước phim. Dấu vết của đôi bàn chân người có đường kính khoảng vài inches c̣n lưu lại trên nền đất đằng sau cỗ xe ngựa lớn dùng làm đạo cụ để dàn cảnh trên sân khấu nhà hát...

Jimenez và Mayernick quả quyết cho hay rằng họ đă nghe thấy một tiếng búng nhẹ ở đằng sau hàng ghế nhà hát nơi họ đang ngồi, có cảm giác như ai đang ngồi ở đằng sau họ vậy. Cựu điều tra viên Jimenez bông đùa:

- Nhiều lần, các hồn ma có vẻ như đang đùa cợt. Khi chúng tôi đến đó, chúng tôi đă nói chuyện với họ rằng chúng tôi không hề có ư định xuất hiện tại đó để quấy rầy họ. Chúng tôi chỉ muốn t́m hiểu về họ, chúng tôi hoàn toàn thân thiện và sẵn sàng để nhận được những thành ư muốn đối thoại.

Cựu điều tra viên Glen Mayernick vô t́nh chộp được vệt sáng h́nh cầu ngay trong hành lang của nhà hát cũ thuộc Khu căn cứ bay của Hải quân Mỹ Los Alamitos.

Trong lúc đang tiến hành chụp ảnh tại khu căn cứ Los Alamitos, ông đă cảm nhận thấy có những làn khói bất th́nh ĺnh hiện hữu và tận mắt nh́n thấy không biết từ đâu đó đă xuất hiện một cái mặt nạ nhà hát màu trắng toát đang treo lơ lửng ở góc trái trên cùng của tấm gương nhà hát.

Cho rằng bằng mắt thường cũng có thể quan sát được những hiện tượng lạ, ông Mayernick đă quay trở lại các khu vực bị nghi ngờ trong nhà hát để chụp cận cảnh lần thứ hai, tuy nhiên nhóm điều tra PIT đă không ghi nhận thêm những hiện tượng nào đại loại đă xảy ra trong lần đầu tiên.

Ông Mayernick giải thích:

- Tôi đă trải qua những khoá huấn luyện nghiêm túc về toà án do FBI đào tạo. V́ vậy khi tôi nh́n vào các món đồ vật, tôi sẽ nghĩ rằng tôi sẽ làm ǵ với nó ? Tôi đă loại trừ các âm thanh, giọng nói, vết bẩn trên ống kính máy ảnh hay cả ánh sáng. Rồi th́ tôi nói rằng tôi không thể giải thích được điều ǵ một cách rơ ràng.

Tôi không biết nó là cái ǵ đang diễn ra. Trong suốt nhiều năm qua, tôi đă liên tục nh́n thấy nhiều hiện tượng dị thường nhưng tôi không sao lư giải rơ ràng vấn đề. Nó là một lĩnh vực huyền bí và khoa học dù hiện đại cũng không thể nào khám phá tường tận vấn đề.

Những cuộc điều tra khác.

Những cuộc điều tra khác bao gồm một đồn cứu hoả ở California nơi một người lính cứu hoả có cảm giác như ông bị ai đó chèn cổ họng đến nỗi không thể thở được một cách b́nh thường, vụ khác là điều tra về một căn nhà mà tại đó đă hiện ra một tia sáng h́nh cái que bay xung quanh căn pḥng.

Kế đó là một nơi gọi là "Phố Ma, đó là một công viên nằm trong ḷng một hoang mạc trên đường đến Las Vegas, nơi mà những người bán hàng quà tặng luôn mường tượng rằng họ đă nh́n thấy những thứ không thể lư giải được trên các kính cửa sổ, tiếng huưt sáo cũng như những đồ vật tự động hoán đổi vị trí mà không sao t́m ra nguyên nhân.

Ông Jimenez nói:

- Chúng tôi đă tiến hành cuộc điều tra kéo dài năm năm và hầu như tuần nào chúng tôi cũng kéo tới Calicô để điều tra. Chúng tôi đi xuyên qua các ngôi nhà, cũng như bên ngoài các khu khai mỏ. Nhiều hecta đất đă bị lật tung và hàng trăm hồn ma đă được nh́n thấy tại đó.

Chúng tôi đă tṛ chuyện với các hồn ma và nhiều người trong số họ h́nh như hiểu được chúng tôi đang nói ǵ nhưng như cái cách họ nói:

- Chúng tôi thích thú với vùng đất này!.

Cả Jimenez và Mayernick đều nói rằng hai người đă điều tra ở những khoảng cách khác nhau tại những mỏ khai khoáng. Jimenez nói rằng ông từng chạm trán một hồn ma là công nhân khai mỏ, hồn ma này nói rằng ông ta bị những kẻ làm chung giết hại khi thấy rằng người thợ mỏ này đă kiếm được khá nhiều vàng.

Jimenez nói rằng ông đă giao tiếp khá tự nhiên với hồn ma người thợ mỏ và rằng hồn ma này không hề tỏ ư làm hại người sống, từ đó ông đă h́nh thành một phương pháp giao tiếp khiến cho những thợ mỏ có thể "hoà hoăn" với các hồn ma đă khuất trong lúc làm việc cũng như các hồn ma sẽ không quấy rầy người sống khi đang hiện hữu.

Phía cựu điều tra Mayernick th́ lại đem đến những dấu hiệu khá lạ lùng, khi một đoạn băng quay về Calicô được gửi đến Viện nghiên cứu và học thuật quốc gia Smithsonian, nơi đây các nhà ngôn ngữ học nói rằng loại ngôn ngữ sử dụng trong đoạn băng là một phương ngữ của nền văn minh Maya cổ đại, được dịch nghĩa: "Hăy đến gần tôi hơn, tôi muốn nh́n rơ mặt bạn một cách tốt nhất"



MaGicMan



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1382 of 1439: Đă gửi: 21 December 2010 lúc 10:00pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




CHUYỆN TRỪ MA ẾM QUỶ Ở SÀI G̉N



Hiện tượng ma quỷ nhập, thánh thần ngự, cô cậu "về", đồng lên xác...không phải mới mẻ ǵ. Kinh sách tôn giáo, tác phẩm văn học, kiến trúc, hội họa, điêu khắc của các nước Châu Á, Châu Âu, nhất là Ấn Độ, Trung Quốc và các nước chung quanh đầy rẫy những trang viết về nó, tiêu biểu nhất là tác phẩm Tây Du Kư của Ngô Thừa Ân, Trung Quốc kể về chiến công hàng phục yêu ma của Tôn Ngộ Không trên đường pḥ Tam Tạng từ Tràng An (Trung Quốc) sang Tây Trúc (Ấn Độ) thỉnh kinh.

Ngồi trước màn h́nh tivi xem phim Tây Du Kư, khán giả nào cũng bị cuốn hút say sưa, nhất là trẻ em. Trong trí mọi người đó là chuyện ngụ ngôn hơn là chuyện thực trong đời. Nhưng đi thực tế các vùng hẻo lánh, rậm rạp, hoang vu kẻ viết bài khá ngỡ ngàng v́ thấy hiện tượng ma nhập, ma bắt, bắt ma không hề hiếm gặp. Xin kể hầu vài chuyện mới nhất. Quí vị độc giả đọc cho vui, không cần phải tin.

Đi mời sư Tranh đi

Ngày 11 tháng 7, 2010, nhà bà Mai con cháu tụ hội đông đủ, mừng thượng thọ tám mươi cho hai ông bà. Hoa quàng cổ kết bông vạn thọ tươi, những lời chúc tụng, những bao ĺ x́ mừng thọ, bánh trái cỗ bàn, chụp ảnh quay phim, chẳng thiếu thứ ǵ... Không khí trong nhà đang tươi vui rộn ră, bỗng dưng bà Mai dẫy dụa đ̣i... về chầu tiên tổ.

Mắt đỏ đ̣ng đọc, khóc ngất, chạy ra thềm, rối rít kêu:

- Ông nội ơi chờ con với.

Con cháu sợ hăi, chạy vội theo, kéo lại. Bà lăo tám mươi tuổi, ngày thường đau yếu, không biết lấy đâu ra sức khoẻ, gạt phăng mọi người. Một ông khách tỏ ra hiểu biết, kêu:

- Mời thầy liền đi, bả bị nhập rồi.

Người cháu bà Mai, đứng dậy lấy xe đi ngay. Thầy mà ông khách vừa nói đó là ai, ở đâu, mời cách nào, khắp vùng này không ai không biết.

Đó là sư Tranh, tu tŕ ở tịnh xá Liên Hoa, xă Bạch Đằng, nổi tiếng cao tay ấn. Thành tích trừ ma bắt quỷ của sư được truyền tụng khắp nơi. Sau năm 75, công an địa phương sang Bạch Đằng trừ tà cho sư. Sư ngồi ung dung trong tịnh xá nhưng công an cương quyết đốt đám mía, v́ rơ ràng ổng lủi vô đó, kêu ra không ra.

Đám mía đốt xong, nhưng xương cốt sư Tranh t́m không thấy. Công an kéo về, đến ngang bến đ̣, nh́n ra giữa sông, thấy sư ung dung tọa thiền trên mặt sóng. Lại một lần khác, khi một thanh niên mắc bệnh đường dưới, chiều chiều ra sông khóc ngất.

Người nhà không dám rời mắt phút nào v́ chỉ sơ sẩy một chút anh ta lao vội ra sông, chạy theo tiếng gọi ái t́nh của... công chúa thủy tề. Sư Tranh đă mời được Long Vương trị nhậm sông Đồng Nai lên quở trách v́ quản công chúa không nghiêm, để nàng lên trần nhiễu hại lê dân.

Rốt cuộc, cả công chúa, hoàng tử, lẫn Long Vương đều biết lỗi, hứa sửa sai. Giai thoại về sư kể cả ngày không dứt. Kẻ viết bài rất muốn không tin, nhưng người kể hầu hết đều là con bệnh hoặc người nhà con bệnh đă được sư chữa hết nên chẳng dám mạnh miệng bảo họ mắc bệnh tưởng hoặc vẽ rắn thêm chân.

...Khi sư Tranh được mời tới nhà bà Mai, nh́n sắc mặt lạc thần, lơ láo của bà, sư bảo ra bàn ngồi xuống đàng hoàng, đoạn sư bắt ấn, nắm tay bà hỏi:

- là ai, lên mượn khẩu nói chuyện. Có ǵ oan ức, cứ nói hết.

Bà ngần ngừ, rồi cất giọng đàn ông lí nhí tên đó, việc nọ, v́ thế cho nên...Người nhà nh́n nhau kinh hăi. Tất cả không ai bảo ai, đều nhận ra đó là giọng của anh con trai thứ sáu, chết đă lâu.

Càng ớn lạnh hơn khi anh ta khai lư do kéo mẹ cho đi theo ông cố, chỉ là dịp thượng thọ vui mừng, ai cũng chúc tụng, ăn uống đông vui mà không nhớ, không nhắc, cũng không mời anh ta ăn uống dù anh ta về, đứng ngoài thềm, trước mặt mọi người.

Lập tức một mâm cơm canh được biện tử tế, kèm theo quần áo, vàng ṿng, tiền Mỹ, tiền Việt, thêm một chiếc "Mẹc" được dọn cúng. Lúc thắp nhang, mấy cây nhang rung tít.

V́ sao nhập vậy?

Chuyện bà Mai chỉ là b́nh thường. Xứ này ít nhà cửa, lắm đồng băi, rừng rú, lại sông dài quanh co. Bởi vậy âm khí thịnh hơn dương khí. Gia đ́nh nào, ḍng họ nào cũng ít nhiều có người bị nhập. Ít th́ chốc lát, nhiều th́ cả đời. Hiền th́ chỉ khóc cười lảm nhảm, dữ th́ đánh người thân, đốt nhà, đập phá.

Lư do bị hành, bị nhập th́ nhiều. Có thể do bị xúc phạm, do hạp vía, không có chỗ cư ngụ, muợn xác ở đỡ. Điển h́nh là trường hợp của ông cụ Qui Nhơn. Hôn mê thoi thóp cả mấy tháng trời chưa đi được. Đầu tháng Sáu âm lịch, t́nh h́nh càng ngày càng xấu hơn, gia đ́nh chuẩn bị làm đám.

Trong số các sư được mời đến hộ niệm, có sư Thuần N. Nh́n sắc diện ông Qui Nhơn ngày đổi bốn lần từ xanh sang đỏ tía, vàng ệch rồi trắng bệch, sư sinh nghi bèn làm một cuộc hỏi đáp kéo dài mười phút. Mới hay ông cụ bị một thằng bé vào chơi. Thằng bé chết lúc c̣n nhỏ, rất mê sữa, bánh ngọt.

Tưởng hành hạ ông cụ dữ dội th́ người nhà sẽ sợ, cúng bánh trái sữa sùng, tha hồ ăn uống. Nào ngờ chúng nó chỉ mua thuốc tây, lớp chích lớp bắt uống. Thuốc vào người đắng nghét, cu cậu khó chịu, bèn bóp miệng, bóp cổ cho bố chúng nó khỏi ăn.

Trường hợp của cô bé tên Nga lại khác. Nga mười tám tuổi, nghe báo tin người nhà mất, cô và mẹ tất tả vào nhà xác bệnh viện Nguyễn văn Học, lật khăn phủ mặt. Té ra không phải. Đột nhiên Nga chúi mặt xuống đất, chổng mông lên trời, cứ thế đi giật lùi leo lên tận lan can lầu ba.

Sợ cô gái nhảy xuống, vài người vội xông vào, Nga bỗng cất giọng đàn ông lớn tiếng đe dọa. Và không chỉ dọa, ông ta hạ lệnh:

- Nhảy đi.

Đám đông rú lên khi nh́n xuống đất, Nga nằm một đống nhầy nhụa. Bác sĩ y tá hốt đống bầy nhầy lên cáng, cẩn thận ràng rịt trước khi đẩy vào pḥng cấp cứu. Lập tức đống bầy nhầy vùng dậy, bứt đứt dây ràng, đi vào pḥng cấp cứu bằng cách tông thẳng cửa kính, làm vỡ một lỗ to, lọt luôn vào pḥng.

Nh́n cảnh cô gái máu me đầy người, gẫy hết hai chân, dập gan, vỡ xương chậu, xương sườn mà vẫn hung hăng đập hết thứ này đến thứ khác bằng sức khoẻ của anh lực điền, quả là một ấn tượng kinh khủng.

Chỉ khi sư Đồng D. tới, thương lượng, cô gái mới nằm im, chịu cho bác sĩ cứu chữa. Theo lời khai của kẻ ẩn mặt, th́ y là biệt động, tấn công vào Sài G̣n, hy sinh ở ngay vùng bây giờ là công viên Lê Văn Tám. Cùng y, có thêm tám đồng đội nữa, tất cả đều chưa vợ.

Trông thấy cô Nga xinh tươi, anh biệt động sinh ḷng ham thích, muốn bắt cô làm vợ cho cả bọn v́ nó mười tám tuổi. Vừa đánh vừa đàm, cuối cùng sư Đồng D t́m được tới chỗ của tám anh chưa vợ, làm lễ cầu siêu, đưa tro cốt cả bọn về chùa. C̣n Nga, hết bao nhiêu tiền của thuốc thang mới sống được, nhưng cũng chịu tật nguyền, ngồi xe lăn vĩnh viễn.

Thấy tận mắt

Tất cả những chuyện trên, dù sao cũng chỉ là nghe, cái kẻ viết bài muốn chính là được thấy tận mắt. Vừa hay tuần qua xuống chơi với bạn, ở thị trấn Uyên Hưng, B́nh Dương, vô t́nh được sở cầu như ư. Nhà bạn khá rộng, gần chợ nhưng không ồn ào v́ có khu vườn yên tĩnh vây quanh. Giữa vườn sừng sững một cây dầu cổ thụ trăm năm tuổi.

Sát vườn, bên kia tường là ba ngôi mộ nằm dưới bóng chuối, tre um tùm, mát mẻ. Sáng chiều ngồi uống cà phê, nghe chim hót, gió thổi, mưa rơi...bao nhiêu ô trược trần gian tưởng như tan hết. Em gái bạn, tu theo Mật Tông Tây Tạng, mới đi Ấn Độ về, thấy chỗ lư tưởng để tu thiền, bèn xin một chỗ làm tịnh thất.

Cô em pháp danh Pháp Tấn này, kẻ viết bài gặp vài lần, thấy trẻ trung, ḥa nhă nên cũng mến. Nhân buổi thư nhàn, nhà bạn bầy tiệc nhỏ, mời tao đàn thi hữu đến chơi. Đang cùng nhau cao đàm khoát luận, chợt tiếng chuông ḥa mùi hương trầm trong tịnh thất bay ra, chị C bỏ dở cuộc vui, mặt biến sắc, mắt đảo lia, đứng dậy chạy cuống cuồng...

Từ đó, suốt ba ngày liền, kẻ viết bài được chứng kiến cuộc đấu sức kỳ lạ giữa chị C mặt lầm ĺ, không nhận ra ai, không nhớ chuyện ǵ, ban ngày nằm như chết, ban đêm lần xuống bếp kiếm dao và sư cô Pháp Tấn.

Nội dung cuộc đấu sức thế nào, mắt trần tai trần không biết, chỉ ghi nhận lưng áo lam đẫm mồ hôi, bàn tay bắt ấn và những khẩu quyết rền vang bằng thứ tiếng chưa nghe bao giờ của sư cô và những lốt chân đầy cát vô h́nh xuất hiện rành rành trên thảm trải pḥng, kéo từ Phật điện ra tận thềm nhà.

Chưa hết, ban đêm chen lẫn tiếng gió mưa là tiếng binh khí va chạm vẳng lại từ phía cây dầu cổ thụ. Trong ngôi nhà bật đèn sáng trưng không ai dám ngủ. Trước bóng đêm mịt mù và những hiện tượng huyền bí trong ḷng nó, bao nhiêu kiến thức khoa học hóa ra vô dụng.

Sang đến ngày thứ tư chị C bắt đầu tỉnh lại. Pháp Tấn đứng dưới cây dầu già, lắc đầu, nói một ḿnh:

- Hung dữ quá thể.

Tác dụng của chuyện giao lưu với thế giới siêu nhiên, với một số người có khả năng ngoại cảm xem ra là việc thực. Chẳng thế mà cô Bích Hằng, ông Nguyễn Lưu ở miền Bắc nổi danh t́m mộ giỏi. Khả năng t́m mộ của họ đă được quay video, được xác nhận là chính xác từng chi tiết.

Một số thầy bà dân gian khác, đông hơn, sử dụng khả năng ông lên bà xuống của ḿnh để chữa bệnh, (hầu hết không lấy tiền công khai trực tiếp). Chính khả năng này là chỗ nhập nhèm nhất.

Có khả năng đó thực không, thực đến đâu, hay không có nhưng lợi dụng ḷng tin của thân chủ, ít xít ra nhiều, vẽ vời roi dâu, tàn nhang nước thải, bùa đeo ḷng tḥng để trục lợi khiến người bệnh hoặc thiệt mạng oan uổng, hoặc mê mụ đầu óc dâng hết thân thể, nhà cửa, của tiền…cái đó không ai biết chắc.

Chỉ biết dù chính quyền tích cực dẹp trừ, thậm chí bắt giam các thầy bói thầy bùa thầy pháp, nhưng các hiện tượng siêu nhiên vẫn thách thức sự vào cuộc của các nhà tâm lư học, thần kinh học, tôn giáo học, văn hóa học, y học...

Từ góc độ của người bàng quan, kẻ viết bài không tiếp tay phổ biến, lôi kéo ai tin vào ma quỷ, càng không báng bổ niềm tin của ai. Chỉ nghĩ, thời mông muội, khi khoa học c̣n chưa giải thích được hiện tượng tự nhiên th́ tôn giáo, và cả ma thuật đă làm nhiệm vụ giải thích.

Ngày nay, tuy đă vào kỷ nguyên khoa học cực kỳ hiện đại, đủ loại máy móc tân kỳ giúp con người thăng thiên độn thổ, đi mây về gió, kéo thế giới lại gần gang tấc, kết nối quá khứ, hiện tại, phóng chiếu tương lai, nhưng trước câu hỏi con người thực có hồn vía không, chết rồi đi đâu, cơi chết có giống cơi sống không, người sống có thể liên lạc với ngựi chết không vẫn không có lời giải đáp đủ khiến mọi người tâm phục khẩu phục.

Thế nên thái độ kính nhi viễn chi là an toàn nhất. Tín ngưỡng đành là có, là cần, nhưng mê tín, th́ chỉ nên ghi nhận, miễn bàn! C̣n nhớ trong mùa world cup năm nay, ở Nam Phi giới thầy bói, thầy mo hoạt động hết công suất.

Ngạc nhiên nhất, thú vị nhất khi vị bốc sư đoán trúng 100% kết quả thắng thua giữa các đội lại chẳng phải là người, mà là con bạch tuộc tên Paul. Đến thế đủ thấy, chuyện mê tín dị đoan đă phủ sóng toàn thế giới, chả riêng ǵ Việt Nam. Nhổ bật gốc rễ nó lên, có lẽ cả con người cũng bật theo. Lợi không bằng hại.



NGUYỆT HẠ



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1383 of 1439: Đă gửi: 23 December 2010 lúc 6:47am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




NGƯỜI CHA GIÀU CÓ VÀ HỒN MA CON GÁI ÚT



Sau khi những lời đồn thổi về “Hồn ma nhà họ Hứa” phát triển thành chuyện... truyền miệng, th́ những giai thoại về khu an táng của Hứa Bổn Ḥa xuất hiện.

Nhấc chân một cái là thoáng chốc, Hứa Bổn Ḥa hiện thân thành ông vua không ngai trong ngành bất động sản tại Sài G̣n, Gia Định đầu thế kỷ hai mươi. Hứa Bổn Ḥa có cách làm ăn mà măi đến những năm gần đây, giới đầu tư bất động sản mới nghĩ ra, chính là… mua đất theo dạng đón đầu quy hoạch.

Mấy ai biết, hơn trăm năm trước, Hứa Bổn Ḥa đă sở hữu hơn hai mươi ngh́n căn nhà và đó chỉ là khối lượng tài sản nổi. C̣n khối lượng tài sản ch́m của ông hoàng bạc cắn này th́ không ai có thể tính toán nổi. Chỉ bấy nhiêu đó, đủ thấy cái tầm của Hứa Bổn Ḥa lớn đến mức nào!.

Hứa Bổn Ḥa là người được xếp thứ tư trong câu vè nổi tiếng của miền Nam thời Pháp thuộc: “Nhất Sỹ-Nh́ Phương -Tam Xưởng-Tứ Hỏa” (Tức Huyện Sỹ Lê Phát Đạt–Bá hộ Lư Tường Quan và chú Hỏa Hứa Bổn Ḥa (Hui Bon Hoa)).

Mặc dầu được xếp thứ tư trong “tứ đại quan gia”, nhưng về mức độ gia sản th́ chưa biết ai có thể qua mặt được Hứa Bổn Ḥa hay không. Và trong “Tứ đại quan gia” này, Hứa Bổn Ḥa là người để lại nhiều giai thoại xung quanh cuộc đời và sự nghiệp... kiếm tiền của ḿnh.

Hứa Bổn Ḥa gốc là người Minh Hương, đến khi nhà Thanh thay thế nhà Minh ở Trung Quốc th́ những người Minh Hương lục tục kéo nhau sang Việt Nam lánh nạn. Theo tài liệu có được th́ ngay từ năm 1698, ở vùng Chợ Lớn cũ đă có làng Minh Hương. Lâu dần thành quen, đây là từ dùng để chỉ những người Hoa sinh sống tại Việt Nam.

Xuất phát điểm của ông vua bất động sản Hứa Bổn Ḥa cực thấp, ông làm nghề thu mua phế liệu hay c̣n gọi là buôn bán ve chai thời khốn khó. Chắt chiu được ít vốn, ông mở đại lư thu gon phế liệu để kiếm lời từ những người buôn bán nhỏ. Cơ hội đến với Hứa Bổn Ḥa khi ông thắng thầu trong phi vụ mua hơn hai mươi ngh́n cái máy truyền tin của quân đội Pháp.

Trên thực tế, đây là một trong những giai thoại về sự giàu có nhanh chóng của Hứa Bổn Ḥa, kiểu như ông nhặt được hàng chục kư vàng khi đi t́m phế liệu, hay chuyện hùn vốn mở ṣng bạc và tiệm đồ với người Pháp, rồi được chia của cải ở Nam Kỳ lục tỉnh.

Một lần, Hứa Bổn Ḥa nhận được lời mới tham gia phiên đấu giá hàng vạn cái máy truyền tin của quân đội Pháp cùng mười đại lư buôn bán phế liệu khác.

Khi viên thượng sĩ người Pháp đặt vấn đề muốn thanh lư toàn bộ số máy truyền tin trên, các chủ phế liệu chỉ mỉm cười, trừ Hứa Bổn Ḥa. Bởi vào thời điểm đó, máy truyền tin đối với nhiều người hoàn toàn không có giá trị về mặt tái sản xuất. Nhưng, Hứa Bổn Ḥa lại nghĩ khác.

Lời đồn trong giới thương nhân người Hoa cho biết, trước khi tham gia phiên đấu này, Hứa Bổn Ḥa từng thành công khi phân kim và t́m thấy vàng từ một chiếc máy truyền tin bị hỏng. V́ vậy, ông nhanh chóng nắm cơ hội dành riêng cho ḿnh từ cuộc đấu giá mà sản phẩm được mang ra “sàn” lại bị chối bỏ này.

Vận dụng tất cả các mối quan hệ, Hứa Bổn Ḥa đă vay mượn và cầm cố tài sản với số tiền đủ để mua lại toàn bộ số máy truyền tin của quân đội Pháp. Sau khi phân kim, ông thu được một lượng lớn vàng.

Có số vốn mạnh trong tay, Hứa Bổn Ḥa nhanh chóng rời bỏ ngành phế liệu mà tập trung vốn vào một lĩnh vực khác, đó chính là kinh doanh bất động sản. Đây là một trong những quyết định táo bạo của Hứa Bổn Ḥa, quyết định này đă mang lại vị trí vương giả cho ông về sau.

Khi mà Hứa Bổn Ḥa tính kinh doanh bất động sản, th́ toàn bộ ngành nghề mới mẻ này đang nằm trong tay những người Chà Và, tức người Ấn Độ. Cuối thế kỷ mười chín đầu thế kỷ hai mươi, người Chà Và sang Việt Nam chủ yếu để làm ba nghề là: mă tà, gác gian và buôn sạp vải.

Thực ra việc buôn sạp vải đi kèm với chuyện cho vay nặng lăi và buôn nhà. Nhưng người Chà Và không có thói quen mua đất, mà có thói quen mua nhà đă được xây dựng sẵn từ những con bạc đang túng tiền, người nợ nần hoặc cần tiền gấp để chữa bệnh, kiểu buôn bán “mua rẻ, bán đắt”. Hứa Bổn Ḥa không kinh doanh theo cách c̣ con này. Ông đi theo con đường riêng của ḿnh.

Khu Nguyễn Thái B́nh, Lê Thị Hồng Gấm, thậm chí là một phần đường Nguyễn Thái Học, quận một, TP *** bây giờ ngày ấy là vũng lầy và là con kênh số hai mươi. Người Pháp quyết định lấp vũng lầy này để mở chợ. Cái chợ mà người Hoa quen gọi là “Tân Nhai Thị”, tức Chợ Mới (dù chưa được kiểm chứng chính xác bởi giới nghiên cứu, nhưng nhiều người cho rằng, Chợ Mới ngày nay chính là chợ Bến Thành).

Trước đây, tại khu vực chợ này cũng đă có một cái chợ, gọi là Chợ Cũ. Nhưng để phát triển giao thương, người Pháp bắt đầu lấp vũng và kênh để xây dựng, cái tên “Tân Nhai Thị” bắt nguồn từ nguyên nhân này.

Ngày khi nắm bắt được thông tin người Pháp chuẩn bị lấp kênh xây chợ, Hứa Bổn Ḥa đă tung tiền mua toàn bộ phần đất… con kênh vừa mới lấp. Đây có thể được coi là lần giao dịch vô tiền khoáng hậu, bởi thời điểm đó, không có giao dịch bất động sản nào được thực hiện theo kiểu đón đầu quy hoạch như của Hứa Bổn Ḥa.

Cái thời điểm mà người dân c̣n xài bạc cắc, đất chưa cất nhà ở Gia Định, Sài G̣n rẻ như cho không. Thế nên, khi chợ đă được xây dựng, cơ sở hạ tầng được hoàn thiện, Hứa Bổn Ḥa nhanh chóng sở hữu trong tay một khối lượng tài sản kếch xù với hơn hai mươi ngh́n căn nhà phố.

Những căn nhà to đẹp, cực kỳ hoành tráng với kiến trúc đậm nét châu Âu, có thể kể đến những công tŕnh tiểu biểu của Hứa Bổn Ḥa làm và c̣n lưu dấu ấn đậm nét cho đến ngày nay là: Bảo tàng mỹ thuật TP.***, khách sạn Mejestic trên đường Tôn Đức Thắng, quận một, Bệnh viện Từ Dũ, chùa Kỳ Viên...

Nghĩa là gần như những căn biệt thự vừa sang trọng vừa lịch lăm ở Sài G̣n đều thuộc quyền quản lư của Hứa Bổn Ḥa. Lúc này ông cùng những con của ḿnh chính thức lập Công ty Hui Bon Hoa. Công ty nổi tiếng đến mức, mà cùng thời người ta đặt câu vè “Đi tàu chú Hỷ, ở nhà chú Hỏa".

Chú Hỷ cũng là người Việt gốc Hoa, ông chủ của những hăng tàu vận tải đường sông, thường đưa ra những mức giá rất cạnh tranh với tàu của Pháp. Đặc biệt, nhân viên phục vụ trên tàu chú Hỷ luôn luôn tôn trọng nguyên tắc kinh doanh của công ty “khách hàng là thượng đế”.

Người ta đồn rằng khi lên “ngôi vương” trong giới bất động sản, Hứa Bổn Ḥa đă cho xây dựng ngôi biệt thự gồm ba căn liên kết với nhau h́nh chữ U, nay là viện bảo tàng Mỹ thuật TP ***, khu phức hợp và một ṭa nhà cạnh Viện bảo tàng đang được sửa chữa, với hàng trăm cánh cửa.

Đặc biệt, cổng chính của ngôi nhà này to... hơn cổng dinh Toàn quyền Đông Dương, chính v́ vậy các nhà cầm quyền người Pháp đă yêu cầu Hứa Bổn Ḥa phải đập đi và xây lại nhỏ hơn so với cổng của dinh Toàn quyền cho phải phép.

Tuy nhiên, lời đồn này khó có thể là... sự thật. Bởi đơn giản để có thể thành công trong các lần giao dịch bất động sản theo kiểu đón đầu quy hoạch của ḿnh, Hứa Bổn Ḥa cần có sự giúp đỡ rất lớn từ các quan chức người Pháp.

Thế nên, một con người lọc lơi như Hứa Bổn Ḥa không thể v́ một chút sĩ diện nhất thời mà làm mất ḷng những chiến hữu, vốn dĩ là cái “mỏ vàng” của riêng ḿnh.

Sau thành công từ việc đón đầu quy hoạch khu Chợ Mới, Hứa Bổn Ḥa tiếp tục phát huy chuyện mua đất đón đầu quy hoạch. Có thời điểm, ông đă thống trị toàn bộ những vị trí kinh doanh bất động sản có máu mặt ở Gia Định, Sài G̣n về dưới trướng của ḿnh.

Được cái, Hứa Bổn Ḥa không kinh doanh theo kiểu sát ván với đối thủ, nên được nhiều người nể trọng. Đặc biệt là dân lao động rất có cảm t́nh với “ông vua” xuất thân từ nghèo khó này.

Người có thể so sánh được tầm nh́n trong lĩnh vực bất động sản với Hứa Bổn Ḥa có lẽ là Thông Hiệp. Thông Hiệp tên thật là Quách Đàm. Ngoài bất động sản, Thông Hiệp c̣n là đại gia trong lĩnh vực thu mua lúa gạo.

Công ty của ông có cả chi nhánh ở nước ngoài. Thông Hiệp có lẽ là người đầu tiên tự quy hoạch để bán bất động sản của ḿnh. Đồng thời, ông cũng là người đâu tiên giở tṛ “ém thông tin để chia lỗ”.

Khu chợ B́nh Tây, quận sáu ngày nay do chính tay Thông Hiệp mua đất, quy hoạch và xây dựng. Ông biếu chính quyền Pháp vị trí đất trung tâm chợ với yêu cầu, toàn bộ những nhà xung quanh chợ là do ông xây dựng phải được bán với giá mà ông đưa ra.

Khi Chợ B́nh Tây trở thành nơi buôn bán sầm uất, giá nhà của Thông Hiệp xây dựng đă được tăng lên mức chóng mặt. Hiện tại chợ B́nh Tây vẫn c̣n bức tượng để tưởng nhớ đến Thông Hiệp.

Lần khác, Thông Hiệp đă lỡ kư một hợp đồng lớn để thu mua gạo tại Tân Gia Ba (nay là Singapore). Bất ngờ nông dân ở Thái Lan được mùa gạo. Giá gạo thế giới rớt thê thảm. Nhận được thông tin từ Tân Gia Ba báo về, Thông Hiệp đă làm mọi cách để ngăn chặn thông tin này.

Sau đó, ông tung toàn bộ tiền ra để thu mua gạo tạo nên cơn sốt ảo về giá trị trường trong nước. “Mua cửa trước, bán cửa sau”. Thông Hiệp đă chia được số tiền thua lỗ cho giao dịch gạo ở Tân Gia Ba cho các đại gia buôn gạo khác chính bằng cách thức này.

Trở lại câu chuyện của Hứa Bổn Ḥa. Sau khi những lời đồn thổi về “Hồn ma nhà họ Hứa” phát triển thành chuyện… truyền miệng, th́ những giai thoại về khu an táng của Hứa Bổn Ḥa xuất hiện.

Có giai thoại cho rằng mộ của Hứa Bổn Ḥa đang nằm tại quận Thủ Đức, TP ***. Giai thoại khác lại đồn hài cốt của Hứa Bổn Ḥa đă được người thân đưa về Pháp, vốn dĩ ông mang quốc tịch này.

Cũng có giai thoại cho rằng, trước khi mất Hứa Bổn Ḥa đă cho xây dựng sẵn nhiều lăng mộ để chuẩn bị cho lúc nằm xuống. Mục đích chính của chuyện này là để đảm bảo an toàn cho phần mộ của Hứa Bổn Ḥa sẽ không bị bọn trộm mộ xâm hại.

Bởi, những người giàu như Hứa Bổn Ḥa thương mang theo nhiều đồ tùy táng có giá trị khi về với đất. Và cũng để “long mạch” được đảm bảo về mặt “phát” của nó.

Từ một gánh ve chai bước lên ngôi vương trong giới buôn bán bất động sản, với gia tài kếch xù và những giai thoại liên quan đến nhiều giai đoạn trong cuộc sống, có thể nói Hứa Bổn Ḥa là một trong những nhân vật dân sinh cận đại để lại nhiều tranh căi nhất cho đến nay.



CSTC



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1384 of 1439: Đă gửi: 27 December 2010 lúc 12:16am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




BÓNG MA TRONG CĂN NHÀ HOANG



Sự thật liên quan đến những câu chuyện tâm linh dạng truyền miệng về hồn ma nhà họ Hứa, đă kéo dài hơn nửa thế kỷ qua tại Sài G̣n và một phần chân dung ông vua bất động sản Hứa Bổn Ḥa.

Người ta vẫn tin rằng, vào những đêm mưa gió sụt sùi hay khi trời đất âm u, cái thời tiết mà ông bà ngày xưa vẫn quen miệng gọi là “Trời hư quỷ lộng, đất động chó tru” th́ phía trên lầu của căn nhà hai tầng đang bỏ hoang trên đường Phó Đức Chính, Quận một, TP.***, nằm liền kề Bảo tàng Mỹ thuật TP.***, lại xuất hiện cái bóng trắng mang dáng dấp của một người con gái.

Thi thoảng những bác tài Honda ôm đậu chờ khách, cô bán cà phê cóc vẫn nghe tiếng bước chân lên cầu thang hoặc tiếng hát ri rỉ từ căn nhà hoang ấy vọng ra... Ngoài phố, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng vào phía bên trong căn nhà tuyệt nhiên chỉ có một màu tối đen.

Giai thoại về cái chết và hồn ma nhà họ Hứa

Ba ṭa nhà liền kề nhau theo ṿng cánh cung từ ngă ba Nguyễn Thái B́nh kéo dài đến Phó Đức Chính xa xưa cùng có chung một chủ, ông vua bất động sản của Việt Nam thời Pháp thuộc, Hứa Bổn Ḥa. Tài liệu c̣n lưu trữ cho thấy ba căn biệt thự kiểu Pháp nằm liền kề nhau chỉ là một phần rất nhỏ trong hơn hai mươi ngh́n căn nhà mà vua bất động sản Hứa Bổn Ḥa sở hữu thời bấy giờ.

Người dân từ Sài G̣n quen miệng gọi Hứa Bổn Ḥa là chú Hỏa. Gọi riết thành quen, lâu dần thành đường chú Hỏa, phố chú Hỏa, ngă ba chú Hỏa. Tất nhiên không có con đường hoặc khu phố nào được đặt tên như vậy. Tất cả chỉ là do quen miệng gọi mà nên.

Giai thoại liên quan đến “hồn ma nhà họ Hứa”, tức người con gái út chết v́ bệnh phong của Hứa Bổn Ḥa như sau:

Lời kể thứ nhất:

- Đêm đó vào ca trực của ḿnh, tôi phát hiện trên căn pḥng nằm ở tầng hai của ṭa nhà mà ḿnh đang bảo vệ, vẫn chưa đóng cửa sổ và đèn đang mở. Không nghĩ ngợi ǵ nhiều, tôi lập tức leo lên cầu thang tiến về căn pḥng ấy để đóng cửa sổ và tắt đèn.

Nhưng khi vừa đặt chân lên cầu thang, tôi rùng ḿnh v́ thoáng thấy bóng ai đó đang đứng trên lầu và nh́n xuống, rọi đèn pin lên phía trên th́ không thấy ǵ. Lấy hết can đảm tôi bước dần lên từng bậc cầu thang và đột nhiên nghe có bước chân ai đang đi theo sau ḿnh.

Khi đến căn pḥng, tôi sởn cả gai ốc v́ ánh mắt ai đó đang nh́n xoáy sau gáy. Tôi với tay định đóng cửa sổ, th́ bất ngờ con mèo đen ở đâu đó phóng ào qua của sổ và đứng nh́n tôi chằm chằm... Từ đó, không ai đủ can đảm để bước lên lầu vào buổi tối.

Lời kể thứ hai:

- Tôi là nhân viên của ṭa nhà nằm cạnh ngôi nhà mà con gái chú Hỏa từng sinh sống. Trưa, tôi vẫn có thói quen nằm đọc sách trong pḥng vắng tại ṭa nhà ḿnh đang làm việc. Một lần tôi ngờ ngợ thấy có một người con gái đứng ngay đầu giường, chỉ vào tôi và chỉ ra phía cửa pḥng như muốn nói đuổi tôi đi. Tôi không nhớ rơ mặt của cô gái đó.

Lời kể thứ ba:

- Chạng vạng chiều, khi chúng tôi chuẩn bị giao ca trực th́ nghe tiếng báo cháy của thiết bị báo động. Phía phát ra tiếng c̣i báo cháy là từ căn pḥng có đặt linh vị của chú Hỏa. Theo trí nhớ của tôi hầu như không ai thắp hương cho chú Hỏa.

Chính v́ vậy việc tiếng c̣i báo cháy xuất phát từ căn pḥng đó là điều rất bất thường. Khi chúng tôi chạy đến cửa pḥng th́ tiếng c̣i báo cháy bỗng dưng im bặt. Mọi người đều thấy khói nhang bảng lảng trong pḥng, vẫn ngửi được mùi thơm, nhưng trên bàn thờ chú Hỏa vẫn lạnh tanh.

Khi tin đồn thành phim “Con ma nhà họ Hứa”

Đầu tiên là những thông tin lưu truyền trên mạng Internet. Tiếp đến là lời kể của những người đang làm việc và sinh sống gần khu nhà xưa kia là nhà của chú Hỏa đă kích thích tôi ghê gớm. Vốn dĩ tôi không tin nhiều và chuyện tâm linh, nên cứ cố đi t́m một lời giải hợp lư nhất cho những câu chuyện đầy tính ma mị này.

Tài liệu tôi t́m được là cuốn sách được in tại hải ngoại của nhà văn Phạm Phong Dinh, một cuốn sách kể chuyện kinh dị có tựa đề “Ngôi cổ mộ nhà họ Hứa”. Nội dung sách tập trung nhắc lại những chuyện thần bí quanh cái chết của cô con gái út mà ông vua bất động sản Hứa Bổn Ḥa nhất mực yêu thương.

Đây có thể được coi là tài liệu duy nhất được thể hiện bằng văn bản liên quan đến ngôi nhà này. Tiếc thay nội dung của một tác phẩm văn học và nội dung của một bài báo là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Thế nên, đầu mối duy nhất mà tôi lần theo là lời kể của một người khá am tường về Sài G̣n, đặc biệt là Sài G̣n trước năm 1975. Hiện tại, ông là nhà văn và là nhà biên kịch rất nổi tiếng luôn được giới sản xuất phim săn đón.

Nhà văn này lư giải, sở dĩ những tin đồn về hồn ma của cô con gái út Hứa Bổn Ḥa vẫn c̣n sống được đến bây giờ là bởi bộ phim “Con ma nhà họ Hứa” do hăng phim Dạ Lư Hương sản xuất được chỉ đạo bởi đạo diễn Lê Mộng Hoàng đă tạo nên một cơn sốt vé khủng khiếp tại Sài G̣n vào những năm trước 1975.

Chính hiệu ứng cinema này đă khiến cho đám đông không biết đâu là “phim thật”, không biết đâu là “ma giả”. Mà những ǵ liên quan đến chuyện... truyền miệng th́ lại cũng khó kiểm định về tính chính xác của nó hơn. Thêm vào đó, đột nhiên căn nhà giữa nơi cô gái út của Hứa Bổn Ḥa lại bị bỏ hoang một cách kỳ lạ trong khi hai căn nhà kề bên nó lại được trưng dụng làm các công tŕnh khác nhau.

Thứ đến, khoảng sân trước của ngôi nhà khá rộng với nhiều cây cối âm u. Một ngôi nhà vừa to lớn, vừa cũ kỹ lại vừa không có người ở, phía trước là cây cối rậm rạp, thật dễ gây cảm giác liêu trai. Mà không khí liêu trai th́ không thể thiếu đi những câu chuyện vừa giật gân vừa lạ lẫm để tô đậm cho sự huyễn hoặc đó.

- Bởi theo hiểu biết của tôi, ngoài chuyện trấn yểm để làm thần giữ của trong nhà vốn dĩ được các đại gia người Hoa thường sử dụng, th́ hầu như là khi người thân ḿnh nằm xuống, người Hoa sẽ làm mọi cách để họ không c̣n “quyến luyến” với người c̣n sống. Và cô con gái út là người mà Hứa Bổn Ḥa yêu thương nhất th́ không lẽ ǵ vua bất động sản này lại để cho con gái ḿnh cứ vất vưởng măi ở trong căn nhà ấy. Nhà văn này nói.

Tôi đưa tài liệu ḿnh t́m được cho nhà văn xem. Tài liệu này thể hiện khi cô con gái út mất v́ bệnh phong, do quá thương yêu con nên Hứa Bổn Ḥa đă không cho khâm liệm mà mang thi thể của cô con gái này đặt vào quan tài bằng đá phía trên được đậy kính trong suốt. Ông cho người đặt quan tài này ngay giữa pḥng của con gái như cách để tự lừa dối ḿnh rằng cô con gái út mà ông rất yêu thương vẫn c̣n sống.

Nhà văn không tin vào giả thiết này lắm, bởi theo ông, Hứa Bổn Ḥa là một người cực kỳ thông minh, nh́n xa trông rộng. Đơn giản nhất ông có thể bước một bước dài từ kẻ bần hàn lên ngôi đế vương th́ cần thiết phải có một thần kinh thép, tâm vững như núi. Thế nên làm ǵ có chuyện ông v́ bi thương mà điên rồ đến mức độ đặt thi hài con gái ở măi trong căn pḥng đó.

Và ông kể theo cách của ḿnh:

- Khi phát hiện ra ḿnh bị mắc chứng phong cùi, người con gái út của Hứa Bổn Ḥa rất hoảng loạn. Vốn dĩ được cưng từ trong trứng cưng ra, nhà lại có nhiều kẻ hầu người hạ nên cô con gái út trút hết những u uất trong người ḿnh lên tôi tớ. Cô gào thét, chửi bới từ sáng sớm đến đêm thâu. Cho đến khi bệnh phong làm cô trở nên dị dạng trong h́nh hài bị lở loét, th́ cơn bấn loạn trong người cô gái này càng lên cao hơn bao giờ hết.

Để ngăn chặn những cơn cuồng loạn của con gái, Hứa Bổn Ḥa đă cho người dùng gỗ bao quanh căn pḥng của cô con gái út lại, chỉ chừa một khoảng hở nhỏ đủ để người hầu đưa cơm và nước uống phục vụ mỗi ngày. Bị nhốt, bị bệnh, tâm trí của cô gái cực kỳ bất thường, cô có thể la hét, chửi rủa, cười nói, khóc lóc bất kể ngày đêm.

Điều này, càng khiến những tin đồn về chuyện nhà chú Hỏa có ma có điều kiện để lan rộng.

Đám ma giả và nỗi tuyệt vọng của người cha yêu con

Trên thực tế, giả thuyết hợp lư nhất về “hồn ma nhà họ Hứa” chính là chuyện khi phát hiện ra con gái út bị bệnh phong. Hứa Bổn Ḥa đă làm đủ mọi cách để cứu chữa cho con gái nhưng vô vọng. Ông từng huy động hàng chục đội quân về khu U Minh, Cà Mau để t́m ngọc ong, một loại linh dược của trời đất với hy vọng thứ thần dược thiên nhiên này khi ḥa với vàng sẽ làm chậm lại mức độ phát bệnh của con ḿnh. Nhưng tất cả chỉ là giải pháp t́nh thế.

Việc cô con gái út cứ chửi rủa bất kỳ ai vào bất kỳ thời điểm nào đă khiến Hứa Bổn Ḥa bận tâm. Sau nhiều đêm suy nghĩ, ông quyết định cho người mang con ḿnh về căn nhà ở Lái Thiêu (nay thuộc B́nh Dương) để tiện bề chăm sóc. Trước khi thực hiện kế hoạch này, Hứa Bổn Ḥa đă tổ chức một đám ma cho con gái rất hoành tráng nhằm đánh lừa dư luận.

Đây là đám ma lớn và ầm ĩ nhất Gia Định thời điểm ấy và hầu như tất cả những người đang sinh sống tại Sài G̣n, Gia Định đều thương tiếc cô con gái út của Hứa Bổn Ḥa không may chết sớm. Chỉ một số ít người biết rằng cô gái này mất bởi di chứng của căn bệnh phong nhiều năm sau khi tổ chức đám ma.

“Con ma nhà họ Hứa” là phim kinh dị chín mươi phút do đạo diễn Lê Hoàng Hoa thực hiện trên kịch bản của Nguyễn Phương, hăng Dạ Lư Hương sản xuất, với các diễn viên: Bạch Tuyết, Dũng Thanh Lâm, Tư Rọm, bà Năm Sa Đéc, Ba Vân, Năm Châu, Tâm Phan, Khả Năng, Thanh Việt, Minh Ngọc, Tùng Lâm, bé Thy Mai...

Phim là câu chuyện kể về đứa con gái của chú Hỏa. Con gái này bị bệnh phong, lở loét khắp người. V́ con gái bị bệnh như vậy, nên chú Hỏa cho con gái sống cách ly trong pḥng kín, hằng ngày cho quản gia đem đồ ăn, áo quần đến chăm sóc. Lúc đầu, người quản gia không thắc mắc ǵ cho lắm (đối với người Hoa, quản gia là người rất trung thành, chủ biểu ǵ làm nấy).

Nhưng sau đó một thời gian, ông ta mới thắc mắc không hiểu v́ sao cô con gái bị bệnh đến bây giờ vẫn c̣n sống (theo như y học th́ những bệnh như vậy không sống được lâu) và mỗi ngày ông vẫn phải đem cơm, quần áo đến pḥng rồi lấy đi những bộ quần áo dính đầy máu. Người quản gia quyết định thực hiện cuộc điều tra t́m hiểu sự thật...

Phim được quay ở một ṭa biệt thự tại Đà Lạt và cho đến nay biệt thự đó vẫn được đồn đoán là “nhà ma”...



CSTC



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1385 of 1439: Đă gửi: 28 December 2010 lúc 12:27pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




QUẢ ĐỒI QUÁI DỊ



Trên cánh đồng làng Bích Nham thuộc xă An Đức, huyện Chí Linh, Hải Dương, nổi lên quả đồi thấp như một cái bát úp giữa đất bằng, dân trong vùng gọi là đồi Nham.

Nh́n quả đồi chỉ rộng chưa đầy chục héc ta, cây cối xanh um, đất đai rất màu mỡ, không ít người thắc mắc: “Quả đồi như một miếng xôi gấc giữa một vùng quê đói đất, mà sao chẳng anh nào biết, xin thầu, lên đấy mà lập nghiệp. Như ở vùng khác, th́ đó đă trở thành một trang trại cho thu nhập tiền tỷ hàng năm từ lâu rồi”.

Nhưng, những thắc mắc ấy sẽ được giải đáp ngay nếu ta gặp những người có tuổi trong làng. Ông Nguyễn Quư chỉ ngôi nhà nằm sát chân đồi, bảo chúng tôi:

- Đó chính là nhà tôi, do hai cụ tôi làm. Tôi đẻ ở ngôi nhà đó, lớn lên cũng ở đó. Nhưng sau khi các cụ tôi “hai năm mươi” th́ tôi cũng bỏ luôn, làm cái nhà mới này, nhà cũ khóa cửa để đấy, đă gần hai chục năm rồi. Trên đồi, cũng c̣n mấy ngôi nhà hoang nữa, chủ nhân của chúng cũng như tôi, cũng lần lượt phải ra đi v́...không dám ở.

Trèo lên đồi xem, chúng tôi thấy một cảm giác rất lạnh lẽo, khác hẳn với cảm giác khi lên những quả đồi ở trung du hay miền núi. Lạnh lẽo và hoang vắng. Vắng lặng đến gai người. Trên đồi Nham tre pheo, cây cối mọc um tùm, cỏ lút đầu gối, dây leo chằng chịt tầng tầng lớp lớp, cứ như thể từ thuở hồng hoang đến giờ chưa một ai đụng cuốc đụng dao.

Càng đi, càng nghe được nhiều chuyện quái dị về ngọn đồi này. Rằng bất cứ ai, chỉ cần chặt một vài cái cây, đào một ít đất trên đồi, th́ sau đó sẽ “biết thân” ngay. Người th́ tai nạn chết bất đắc kỳ tử, người th́ phát dại phát điên, người th́ gà toi, lợn chết...đến khuynh gia bại sản.

Có người hàng đêm, đang ngủ tự nhiên cái giường cứ dựng đứng lên. Gần đây nhất là anh Hào, chỉ lấy có mấy sọt đất mà rồi cuối cùng hâm hâm dở dở, bỏ nhà đi theo mấy người ra Quảng Ninh đào than thuê, ở nhà th́ vợ con ly tán. Hai thanh niên là anh Khương, anh Thể, chỉ chặt vài cành cây mà bỗng dưng thấy một đàn ong, không biết từ đâu tới, đốt túi bụi, chạy chữa mấy năm giời nhưng ḿnh mẩy, chân tay vẫn đau nhức...

Chuyện những người xâm phạm đồi Nham bị “trừng trị” bởi một thế lực siêu nhiên, cũng chẳng khác ǵ chuyện những người bắt cá tại suối “cá thần” ở Thanh Hóa bị “trừng trị” từng làm chấn động dư luận một thời. Chính tôi, hồi ấy đă được phân công đến BV Việt Đức Hà Nội để gặp người nhà một thanh niên bị tai nạn giao thông.

Người nhà anh ta kể rằng khi đi chơi ở suối “cá thần”, anh ta đă dại dột bắt một con cá lên nghịch chơi khiến con cá chết. Thế rồi trên đường về bằng xe máy, bỗng như bị ai xô mạnh từ phía sau, mất tay lái lăn ra đường nằm lịm. Nh́n người thanh niên bất động, mê man trên giường bệnh, tôi nổi da gà.

Trở lại câu chuyện đồi Nham, cách đây mấy năm, một người làng Bích Thủy bên cạnh là anh Quân, bất chấp những lời đồn, đă đưa gia đ́nh lên đồi lập nghiệp. Nhưng từ khi dựng xong cái nhà trên đồi, th́ không biết bao nhiêu là chuyện quái đản đă xẩy ra. Kỳ lạ nhất là những bụi tre anh trồng quanh nhà, chỉ cao được ba bốn thước là bỗng nhiên...uốn cong lại rồi quay ngọn xuống đất. Cuối cùng, anh Quân đành bỏ nhà, đưa vợ con đI đâu chẳng rơ.

Anh Quân bỏ đi được mấy ngày th́ ngôi nhà cứ vỡ ra từng mảng rồi đổ sụp. Một số bà con làng Bích Thủy kể, nhiều đêm nh́n lên đồi thấy cứ sáng rực lên. Có người đêm đi gần đồi, bỗng thấy một con lợn mẹ và bầy con, con nào con nấy vàng chóe, đă xông vào bắt. Có một con lợn què cứ lăn vào chân ông ta nhưng ông ta không để ư, cứ ham đuổi con khỏe, cuối cùng th́ cả đàn lợn biến mất. Người kể kết luận:

- Đó chính là đàn lợn vàng. Con lợn què chính là con đầu đàn, bắt được nó th́ cả đàn sẽ theo về ngay. Ông ta được trời cho vàng nhưng không biết lấy nên trời không cho nữa.

Chuyện “người Tàu giấu của” rồi yểm bùa, khiến đất lành trở thành đất nghịch, tôi đă được nghe khá nhiều, chẳng hạn như ông Thế Lữ đă viết về chuyện một người Tàu giấu của ở hang Văn Dú tận Lào Cai, với những câu chú:

“Mồm có hai nanh. Ba chân, bốn tay. Mày vào trăm chân. Mày lên năm tay. Tên mày là Đá. Đá sinh trứng đá. Trứng đá giữ của. Mày có sức mang. Mày giầu, mày chết”...

Nhưng đó chỉ là chuyện là lời đồn, c̣n sự thực đến đâu chẳng ai kiểm chứng được. Chỉ biết hiện giờ, giữa thời buổi “tấc đất tấc vàng” mà đồi Nham vẫn hoang sơ như hàng trăm năm trước.

Kỳ lạ nhất là cái miếu được xây trên đồi. Bà Tăng Thị Mức, người trông coi miếu, kể rằng từ ngày xửa ngày xưa, dưới gốc một cây đa trên đồi có một tảng đá bằng rộng chừng năm, sáu thước vuông. Lâu ngày, rễ phụ của đa trùm kín tảng đá. Cây đa to đến mức mấy chục người ôm không xuể, nhưng đến “thời Tây” th́ đa chết, chỉ c̣n lại thân chính.

Những năm năm mươi của thế kỷ trước, các cụ đă xây một cái miếu ở đó, ḷng miếu bao trọn tảng đá, nhưng vừa xây xong th́ miếu đổ. Gần đây, bà con đă xây lại, người được giao xây miếu là ông Nguyễn Văn Trung, một người rất giỏi nghề xây, nhưng vừa xây xong hôm trước th́ hôm sau miếu đổ sụp. Ông Trung bảo:

- Xây miếu là việc tâm linh nên tôi xây rất cẩn thận, không dám sơ sài một chút nào. Khi miếu đổ, bà con nhiều người ngờ ta tôi “rút ruột công tŕnh” nên mới thế. Tôi rất buồn nên lần sau xây lại, tôi mời bà con thay nhau ra giám sát, từ khâu trộn vữa đến khâu xây dựng, hoàn thiện.

Ai ngờ lần này cũng không khác lần trước, vừa xây xong miếu lại đổ sụp. Tính từ thời các cụ, th́ đă ba lần xây cả thảy rồi. Từ đó không dám xây nữa. Miếu chỉ c̣n cái nền, bà con đặt bát hương trên đó thôi...

Gần như tất cả những người dân hai làng Bích Nham, Bích Thủy được chúng tôi hỏi chuyện, đều bảo:

- Các cô đồng, thầy bói bảo trên đồi này, người Tàu đă chôn người, giấu của rồi yểm bùa nên mới có những chuyện kỳ quái như vậy. Giờ, chỉ có biết được câu “chú” của họ, đọc lên để giải bùa, th́ mới làm nhà, xây miếu trên đồi được. Nhưng không ai biết.


Thanh Vũ



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1386 of 1439: Đă gửi: 02 January 2011 lúc 2:32am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




CẢNH GIÁC VỚI “THÔI MIÊN”



Không chỉ đột nhập vào nhà để trộm cắp, hiện giờ gần giáp Tết âm lịch, các băng nhóm sẽ lộng hành tiếp cận người đi đường để bắt chuyện khiến nạn nhân không c̣n tỉnh táo và ra tay đoạt tài sản. Đó là dùng “thuật thôi miên” để cướp đoạt hiện vật, hiện kim trên người các nạn nhân.

Như vào tối 10-12-2010, chị Vơ Thị H. ngụ quận B́nh Thạnh, đang chạy xe máy đến gần ngă tư Hàng Xanh, bỗng có một phụ nữ xin đi nhờ một đoạn. Ngồi sau xe, chị ta nói đủ thứ chuyện. Khi phụ nữ này xuống xe, một lát sau, chị H. mới tỉnh táo và phát hiện ḿnh đă bị mất chiếc điện thoại di động trong túi quần.

Như ảo thuật

Trước đó, tối 7-12, anh Nguyễn Văn S. ngụ quận Tân B́nh, đi bộ trên đường Trường Sơn, khi đến gần công viên Hoàng Văn Thụ th́ có hai phụ nữ tới hỏi đường. Họ hỏi đi hỏi lại rồi một người đập nhẹ vào vai anh S. Khi hai phụ nữ bỏ đi một đoạn, anh này mới tỉnh lại và phát hiện ḿnh đă bị mất bóp tiền, trong đó có hơn bốn triệu đồng.

Anh S. cho biết sau khi bị đập tay lên vai, anh không nhớ ǵ nữa và đến giờ cũng không thể lư giải v́ sao như vậy.

C̣n anh Nguyễn Mạnh T, bán hàng ở đường 154 ấp Cây Dầu, Quận chín, cho biết:

- Lợi dụng tôi đi lấy hàng, hai phụ nữ đă vào ki-ốt hỏi mua card điện thoại khi chỉ có vợ tôi ở đó. Hai phụ nữ này nói chuyện rồi không biết làm sao mà sau đó, vợ tôi đă đưa hết tiền trong hộc bàn cho họ. Thấy tôi về, họ liền vội vă lên xe phóng đi. Một lúc sau, vợ tôi mới tỉnh lại.

Những “nhà ảo thuật” này c̣n đóng vai người đi bán nhang, vé số, đồ dùng trong gia đ́nh để tiếp cận nạn nhân.

- Mới đây, hai người đàn ông bán thuốc khử trùng đến mời tôi mua. Không biết bằng cách nào mà họ lấy được của tôi một triệu đồng và một điện thoại di động. Sau vụ đó, tôi không dám cho người lạ mặt vào nhà nữa. Chị Thủy ngụ phường 22, Quận B́nh Thạnh, lo lắng.

T́nh trạng nêu trên diễn ra trên nhiều tuyến đường, nhiều nhất là khu vực gần sân bay Tân Sơn Nhất, xung quanh công viên Hoàng Văn Thụ đều thuộc quận Tân B́nh. Đây là địa điểm có nhiều đối tượng nghiện ngập, thường xuyên tụ tập thâu đêm suốt sáng.

Mới đây chị Hồ Thị M. ngụ Quận ba, đi trên đường Hoàng Văn Thụ, Quận Tân B́nh, đă bị một số người dùng chiêu đập nhẹ vào vai, sau đó phải ngoan ngoăn lột hết nữ trang, tiền, đồng hồ, điện thoại di động đưa cho chúng.

- Những đối tượng này ra tay rất táo bạo, ngay cả nơi đông người. Không rơ những người này “thôi miên” thế nào mà tôi không c̣n tự chủ được nữa, đến khi choàng tỉnh th́ họ đă cao chạy xa bay. Chị M… bức xúc nói.

Lấy rồi đ̣i chuộc lại

Các băng nhóm trộm cắp này thường tụ tập vào đêm khuya, khi đường phố vắng vẻ để dễ dàng ra tay. Chúng thường đóng vai người hỏi đường, xin đi nhờ xe, khi thấy “con mồi” có thể ra tay được th́ bám theo. Thậm chí, chúng c̣n đóng vai người chạy xe ôm rồi chở khách đến một địa điểm vắng người để ra tay.

Anh Nguyễn Văn Đ. ở Quận Phú Nhuận, đă có lần bị một phụ nữ dùng “ảo thuật” lấy hết ví tiền, máy ảnh và giấy tờ tùy thân. Sau đó, khi anh Đ. đang đi trên đường, có hai thanh niên đi xe máy bám theo và buộc anh đưa 500.000 đồng mới cho chuộc lại giấy tờ. Nhiều nạn nhân khác cũng bị các băng nhóm dàn cảnh lấy hết ví tiền, giấy tờ quan trọng rồi đ̣i họ chuộc lại với giá cao.

Trao đổi với chúng tôi, một cán bộ Đội bốn, Pḥng CSĐT tội phạm về trật tự xă hội cho biết, đă có nhiều nạn nhân đến phản ánh họ bị “thôi miên” và để mất tài sản. Tuy nhiên, có nhiều băng nhóm trộm cắp bị bắt nhưng chưa đối tượng nào khai nhận dùng thủ thuật này.

- Không loại trừ đây là một “chiêu” mới mà các băng nhóm trộm cắp đang sử dụng. Hiện chúng tôi đang mở chuyên án, cho một số chiến sĩ trà trộn vào các khu vui chơi, siêu thị và trên các tuyến đường để truy bắt những đối tượng trên.

Một h́nh thức ám thị tri thức

Theo thạc sĩ Nguyễn Ngọc Quang, Giám đốc Trung tâm Giám định Pháp y, Tâm thần, những kẻ đoạt tài sản như nêu trên đă sử dụng h́nh thức ám thị tri thức, dân gian gọi nôm na là “thôi miên”.

- Đây là một hiện tượng phân tâm, ám thị tri thức khiến bộ năo người ở trong trạng thái mất ư thức, thay đổi ư thức, quên đi thực tại trong thời gian ngắn. Nạn nhân phải thực hiện hành vi theo sự điều khiển của người khác, sau đó trở lại b́nh thường. Ông Quang giải thích.

Theo ông Quang, ám thị tri thức là một thủ thuật rất phức tạp, không phải ai cũng thực hiện được. Nó không phụ thuộc vào yếu tố tŕnh độ, học thức nhưng phải những người trong “nghề” mới làm được.

- Ám thị tri thức đ̣i hỏi có một khoảng thời gian và không gian thích hợp th́ mới phát huy được tác dụng. Thời gian dễ bị ám thị tri thức nhất là vào sáng sớm, trưa và chiều tối.



NgườiLaoĐộng



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1387 of 1439: Đă gửi: 02 January 2011 lúc 2:39am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




NGHỆ THUẬT THÔI MIÊN



Giáo sư Charcot nổi tiếng về những cuộc biểu diễn với những người phụ nữ bị kích động mạnh về cảm xúc trong những buổi giảng của ḿnh ở bệnh viện Salpêtrière. Nhà tâm thần học này ủng hộ việc sử dụng thôi miên như là một phương pháp để trị chứng rối loại cảm xúc.

Các tài liệu nói về Thôi miên: Đây là một quá tŕnh mà trong đó các chức năng suy nghĩ có ư thức của đầu óc bị qua mặt, và một dạng suy nghĩ cảm nhận có chọn lọc được thiết lập. Mặc dù có một số người trải qua kinh nghiệm về sự thay đổi trạng thái của nhận thức và dễ bị thuyết phục hơn, điều này không đúng cho tất cả mọi người.

Thực ra, một số dấu hiệu của sự thôi miên và sự thay đổi khách quan, có thể đạt được mà không cần sự nghỉ ngơi hay một quá tŕnh thôi miên lâu dài, một điều làm tăng tính nghi ngờ và nhiều sự hiểu lầm về thôi miên, và trạng thái bị thôi miên.

Lịch sử: Thôi miên có một lịch sử lâu đời, được biết đến từ những năm 1700 trở lại đây. Người đầu tiên phát hiện ra thôi miên là Franz Anton Mesmer, một bác sĩ người Áo sống ở thế kỷ mười tám đă sử dụng công năng của thôi miên để chữa bệnh.

Điều này đă mang lại cho ông nhiều tai tiếng nhưng sau đó người ta vẫn sử dụng cách thôi miên của ông. Thuật ngữ thôi miên (hypnosis) được đặt tên bởi bác sĩ người Xcôt-len (Scottish), James Braid, ông đă sử dụng từ ngủ trong tiếng Hy lạp để tạo nên thuật ngữ.

Braid đă nghĩ có thể sử dụng thôi miên trong phẫu thuật, và ông đă đúng đến tận ngày nay nó vẫn được sử dụng bởi nhiều bác sĩ, nha sĩ, nhà tâm lư học. Từ khi nó xuất hiện, thôi miên và những người sử dụng nó là đối tượng cho nhiều nghiên cứu, sự chỉ trích, sự ṭ ṃ và huyền bí.



Wikipedia




Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1388 of 1439: Đă gửi: 02 January 2011 lúc 2:44am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




NHÂN ĐIỆN VÀ THÔI MIÊN



Trong vu thuật c̣n có nhiều thuật thần bí, nhưng phát sinh ra là dùng để tà mị mọi người rất nhiều. Trong đó có thuật thôi miên hay c̣n gọi là thuật nhiếp hồn.

Người biết dùng thuật thôi miên phải có đôi mắt sáng hoặc có nhân điện cao, mới có thể khuất phục được người khác.

Chúng ta thường thấy một vu sư trước khi thôi miên ai, đôi mắt họ mở to, không chớp, ḷng đen trắng lóng lánh, v́ rằng họ đang sử dụng đến nhân điện là dùng đôi mắt chiếu tia điện thẳng vào mắt người khác, cùng những lời th́ thầm như đọc bùa chú, c̣n hai bàn tay cứ quơ qua lại trước mặt đối tượng.

Người bị thôi miên sẽ bị cuốn hút vào đôi mắt sáng ấy trong trạng thái mất phương hướng, tinh thần trống rỗng và dễ suy sụp mau lẹ sau những câu nghe như ru ngủ. Đấy là lúc người bị thôi miên mê sảng, mất phần hồn chỉ c̣n cái xác vô tri thức.

Như đă nói người sử dụng thôi miên phải có nhân điện cao ngoài đôi mắt sáng, muốn phá thôi miên ít nhất người bị thôi miên phải có tần số nhân điện lớn hơn hoặc bằng họ. Hoặc nếu không, là ḍng điện Âm chọi lại với ḍng điện Dương hay ngược lại sẽ có biến động

Tác giả Michael Halbert trong cuốn “Thần giao cách cảm” cho biết, muốn luyện môn thôi miên phải tập từ nhỏ, có chế độ ăn uống với nhiều chất đạm và những thực phẩm giàu chất kim loại như sắt, kẽm, mangan... v́ những chất này sinh ra điện tích trong người mang tần số cao.

Ngoài ra hằng ngày phải ngồi Thiền bất định trong nhiều giờ, đôi mắt phải chăm chú nh́n vào tâm một vật thể không được chớp.

Khổ luyện thành công là khi, dùng ánh mắt nh́n vào vật trong một giờ mà không chớp, từ nhân điện mới có thể thôi miên nhiếp hồn đối tượng. Thuật này c̣n có thể đọc được ư nghĩ trong đầu kẻ khác, tức thực hiện được cả môn “thần giao cách cảm”, c̣n được gọi là người có “giác quan thứ sáu”.

Trong nhân điện có người tích lũy được điện Âm hay điện Dương; người có điện Dương chỉ nhiếp hồn được người có tần số điện Dương thấp hơn, nếu là nguồn điện Âm chỉ có thể nhiếp hồn được người có ḍng nhân điện Âm thấp hơn.

Khi điện Dương gặp người mang tính điện Âm cao, sẽ không thể thôi miên được, v́ khi Âm Dưong gặp nhau sẽ sinh biến đổi, như ḍng điện Âm Dương khi gặp nhau sinh ra cháy nổ.

Với nhân điện, chúng ta thường nghe nói đến những người có biệt tài, chân tay sờ nắn được ḍng điện mà không bị giật, hay dùng thân nhiệt đưa hai ḍng điện Âm Dương cho cháy sáng bóng đèn...

Trên đây là thuật dùng nhân điện để thôi miên nhiếp hồn, c̣n những người biết vu thuật thường biểu hiện trạng thái tự thôi miên và thôi miên người khác mà không qua tập luyện, như người “cầu Thần nhập xác” bằng h́nh thức như :

1. Nhảy múa: vào thời đại vua chúa, nhảy múa là bộ phận không thể tách rời trong đời sống cung đ́nh. Nên các thần linh hiển thánh đa số là các ông hoàng, bà chúa, các quan tướng từng sống trong môi trường ấy. Nên nhảy múa được coi là biểu hiện cho tính chất nguyên thủy, đưa các vị Thần Thánh dễ ḥa nhập với xác hơn.

Đồng thời nhảy múa theo tiếng nhạc, lời ca sẽ đưa những ông bà đồng bước vào trạng thái như tự bị thôi miên, thần trí mê sảng, có ảo giác qua hiện tượng “thần giao cách cảm” hay “giác quan thứ sáu”, “tự kỷ ám thị”, từ đó năo bộ bị hôn mê phấn kích làm dễ dàng bộc lộ sự liên kết giữa người và thần thánh.

2. Che mặt: người lên đồng có khăn phủ diện, người đồng cốt có quạt hoặc hai tay che lấy mặt, người sa-man giáo khi đánh đồng thiếp th́ nhắm nghiền đôi mắt, đầu cúi xuống chờ thần linh giáng vào. Khi thần linh nhập xác, bấy giờ mọi người mới được nh́n rơ mặt.

Đây là phương pháp bước vào thế giới tâm linh, che mặt dùng để tập trung tư tưởng, định thần, không bị phân tâm trước những ánh mắt ṭ ṃ của mọi người đang nh́n. Đây cũng thuộc trạng thái để tự thôi miên

Nhảy múa và che mặt là hai điểm chính yếu, khi các ông bà đồng tiến hành việc “cầu Thần nhập xác”, ngoài ra c̣n có những h́nh thức biểu hiện khác như:

- Hun khói: tức dùng lửa, dùng nhang đang cháy (thường cả bó nhang) cho có khói bốc to; các dân tộc ít người (như thầy mo trên cao nguyên) dùng cành cây, rễ cây, lá cây chưa khô hẳn, đốt cho có khói thật nhiều. Đây chỉ là tục lệ, v́ mọi người cho rằng các thần linh thường hay cuỡi mây bay xuống nhập vào làn khói để nhập xác.

Nhưng thật ra, việc hun khói là cách khiến cho tư tưởng không bị phân tán, do phải chăm chú cách tránh khói cay bay vào mắt, đôi mắt đôi khi phải nhắm lại là lúc họ đang tự thôi miên chính ḿnh.

- Soi gương: trong buổi lễ lên đồng mời Thánh, trước mặt người đánh đồng thiếp đều đặt một cái gương soi. Đây có lẽ cũng theo tục lệ xưa, v́ bây giờ gương soi có thể chỉ để nh́n lại cách trang phục có đúng với giá Thánh nhập hay không mà thôi.

Theo tục xưa, vị vu sư dùng gương để tiến hành đánh đồng thiếp (cầu Thần nhập xác), khi đó cho thân chủ ngồi đối diện trước một tấm gương, bên trái đặt một chén gạo có cắm ba cây nhang.

Khi cho thân chủ đi vào cơi âm, vị vu sư ra lệnh cho người này tập trung tinh thần đưa mắt nh́n vào tấm gương không chớp mắt, vị vu sư ở phía sau đốt bùa niệm chú rồi nhón tay lấy một ít gạo rải lên gáy thân chủ đang ngồi đồng.

Chỉ một lát người ngồi đồng liền thể hiện trạng thái cưỡi ngựa, chân dẫm chân đạp, miệng bắt đầu kể đường xuống âm phủ, t́m linh hồn người chết ra sao, và đang nói chuyện với linh hồn người chết như thế nào...

Đó là cách các vu sư làm người ngồi đồng tự thôi miên chính ḿnh, đi vào trạng thái ảo giác…



Nguyễn Việt




Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1389 of 1439: Đă gửi: 02 January 2011 lúc 3:19am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




NGƯỜI LẤY MA



Khi thủ đô Phnôm-Penh của Vương-quốc Cao-Miên (Royaume du Cambodge, Kingdom of Cambodia, được nới rộng vào những năm 1956 đến năm 1960), có một chuyện ma sau đây.

Chú Thiệt làm chung với cha tôi tại Toà Đô Chính ở Phnôm-Penh (mairie de Phnôm-Penh, Phnom-Penh city hall) có một đứa con trai tên Thà mới dậy th́. Chú được chính-phủ cấp cho một miếng đất có diện tích là 8m x 18m.

Chú cho cất một căn nhà sàn bằng loại gỗ chịu được nắng mưa và mối mọt, cao ba thước, mùa mưa nước trong những ao quanh thủ đô đều tràn nước, nên đa số nhà được cất trên một sàn được chống đỡ bằng những cột trụ bằng gỗ).

Căn nhà được cất xong được chú Thiệt cho ngăn ra năm pḥng riêng biệt, tất cả được đóng bằng gỗ như đă nói trên. Pḥng khách, pḥng ăn và hai pḥng ngủ cùng một pḥng tắm luôn bồn cầu có hố vệ sinh nằm sâu dưới ḷng đất. Sau đó, chú trả lại căn phố đă mướn trên đường Pasteur thuộc Quận ba của Phnôm-Penh.

Ngày hôm sau của ngày mà gia đ́nh dọn vô căn nhà mới, trong thời kỳ nghỉ hè của các trường học, chú thấy thằng Thà thức dậy sớm và đi giặt quần. Chú cho là thằng con trai của chú bị mông tinh. Mỗi đêm sau mười hai giờ, chú Thiệt đi tiểu và đi ngang pḥng ngủ của thằng Thà. Chú nghe có tiếng th́ thầm bên trong.

Chú lắng tay nghe th́ chú nghe thằng con của chú nói với ai đó: “Em đẹp và c̣n con gái. Anh yêu em”. Chú không nói ǵ. Chỉ ba, bốn đêm, thằng Thà teo nhách, tóp rọp, đi không muốn vững. Chú Thiệt vào sở làm và nói cho cha tôi nghe chuyện kỳ bí của thằng Thà về đêm. Cha tôi bảo rằng thằng Thà đang lấy ma con gái.

Cha tôi bèn giới thiệu một ông thày pháp người Quảng Đông cho chú. Ông thày Tàu biết nói tiếng Việt và đọc thơ Đường, bài Lương Châu Từ của Vương Hàn bằng tiếng Hán Việt rành rẽ.

Ông ấy đem đồ nghề tới nhà chú Thiệt. Ông bảo thằng Thà tắm rửa sạch sẽ và bảo nó lấy miếng vải bùa được viết bằng chu sa chi chít chữ Tàu quấn chặt bên ngoài một cây kéo mới. Xong xuôi, ông chỉ nó đào một lỗ sâu chừng nửa thước tây ở một nơi mà ông nói trong ḷng đất có một bộ xương của một trinh nữ người Việt, đă tắm ao và chết đuối được chôn nơi đây.

Nàng này thấy thằng Thà khá đẹp trai cùng trang lứa với nàng nên hiện hồn lên mỗi đêm gặp nó. Thằng Thà để cây kéo có quấn là bùa vào trong lỗ và lấp đất lại. Ông thày Tàu nói là bùa của Trương Tiếnsư rất linh nghiệm và quả nhiên ông không nói láo.

Kể từ ngày mà thằng Thà ếm bùa con ma cái, nó ngủ thẳng giấc tới sáng, con ma cái không thể lên được. Chú Thiệt mua thuốc đa sinh tố cho thằng Thà uống mỗi ngày một viên, để bồi-bổ sức khoẻ của nó và để nó đi học trở lại, lớp bảy trường trung học Descartes (lycée Descartes, Descartes secondary school) trong niên-học 1959-1960.



TV



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1390 of 1439: Đă gửi: 03 January 2011 lúc 10:02pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




"MA" Ở FORT GARRY HOTEL



Đây là chuyện có thật và đă xảy ra khi tôi làm việc ở khách sạn Fort Garry. Trước hết xin giới thiệu sơ qua về khách sạn này:

Khách sạn Fort Garry được xây từ năm 1913, công ty Grand Truck Pacific Railway là sở hữu chủ đầu tiên. Kiến trúc của khách sạn nh́n từ bên ngoài, tương tự như một ṭa lâu đài cổ ở Châu Âu.

Khách sạn này tọa lạc ở thành phố Winnipeg, tỉnh Manitoba, quốc gia Canada. Khoảng năm 1986, lúc đó tôi c̣n đang đi học, nhưng phải t́m việc làm bán thời gian thêm để sinh sống cho thoải mái chút, v́ chỉ dựa vào học bổng không th́ sinh hoạt tài chánh sẽ rất là eo hẹp.

Tôi may mắn được người bạn làm trước trong khách sạn giới thiệu và được nhận vào làm trong Housekeeping department của khách sạn. Lúc nhận việc, v́ c̣n đi học nên tôi xin làm ca đêm, từ mười hai giờ khuya đến sáu giờ sáng và được chấp thuận ngay, v́ ca này cũng ít người thích làm, nhưng đây là một ca làm rất tốt và thuận tiện cho học sinh.

Kế đến là công việc được giao trong sáu giờ làm, nếu làm nhanh th́ chỉ khoảng ba giờ là xong và thời gian c̣n lại có thể kiếm chỗ để ngủ hoặc chuẩn bị bài vở cho việc học. Một việc làm lư tưởng cho học tṛ cần tiền như tôi.

Công việc làm th́ rất là nhẹ nhàng và suôn sẻ, nhưng chỉ có một điều bất ngờ là khách sạn có "ma" và hầu hết mọi người đều ngán, khi phải đến ở những khu vực được đồn đăi là có ma trong khách sạn lúc ban đêm. Chắc ai cũng nghĩ tránh ma chẳng xấu mặt .. và tôi th́ cũng vậy.

Như đă nói ở trên, khách sạn được kiến trúc như một ngôi lầu đài cổ, dù ở bên trong, khu vực cho khách ở, đă được tân trang lại rất là hiện đại và đủ mọi tiện nghi. Nhưng v́ là lâu đài cổ nên việc sắp xếp và tân trang cũng có bị giới hạn v́ kiến trúc của nó.

Nên những chỗ nào chưa tân trang hay không tiện cho việc phục vụ khách, th́ được dùng làm chỗ chứa đồ hoặc chỗ làm việc cho nhân viên của khách sạn. Như thang máy cho khách xài th́ rất là hiện đại, nhưng thang máy phía sau cho nhân viên khách sạn xài, th́ tương tự như thang máy mà bạn thấy trong những phim Dracula ...

Bốn phía vách của thang máy là những thanh sắt và khi bạn ở trong thang máy th́ có thể nh́n ra ngoài được và gió thổi luồng vào gây ra một cảm giác lành lạnh và kỳ bí. Phải cả tuần làm tôi mới quen dần được cái cảm giác lạ lẫm này khi lên xuống bằng thang máy đó và không để ư đến nữa .

Và đồ để dành phục vụ cho khách sạn như giường dă chiến (giường xếp lại được để khi khách mướn pḥng có bạn bè viếng thăm bất ngờ và ở lại th́ nhân viên khách sạn mang ra cho ra cho khách xài tạm) và các dụng cụ linh tinh khác để phục vụ theo yêu cầu của khách như ghế, bàn, máy hút bụi, bàn ủi, gối, mền... th́ để ở tầng mười là tầng cuối cùng của building.

Cho các nhân việc phục vụ khi phải lên tầng mười lấy đồ để phục vụ theo yêu cầu của khách, hay phải lên đó lấy dụng cụ làm việc vào ban đêm, th́ là một cái việc mà dường như nhân viên nào, dù gan dạ cũng tránh lên tầng mười ban đêm một ḿnh khi có thể.

Làm chung ca với tôi có hai bạn người Việt Nam và chúng tôi th́ cũng vậy, khi người nào có việc phải lên tầng mười chúng tôi thường rũ nhau đi hai người. Cứ như vậy tôi đă làm ở đó hơn sáu tháng rất là suôn sẻ.

Cho đến một hôm hai người bạn Việt nghỉ phép cùng lúc. Tối hôm đó theo yêu cầu của khách tôi phải lên tầng mười để lấy đồ phục vụ. Không có cách tránh né, và t́m không ra người để rũ đi cho có bạn, tôi đành phải làm gan đi một ḿnh.

Tôi lấy cái thang máy kiểu "dracula" dành cho nhân viên lên tầng mười. Lên đến tầng mười trước khi ra khỏi thang máy, tôi đă cẩn thận bấm nút để giữ cửa thang máy mở và c̣n để thêm cái xe đẩy dùng để chứa đồ phục vụ khách, chận cửa thang máy lại, không cho cửa thang máy tự động đóng lại được.

V́ cửa thang máy đóng th́ người ở tầng khác có thể "gọi" thang máy để sử dụng và ḿnh sẽ phải chờ và thường th́ khá lâu. Tôi định bụng sẽ vào kho lấy những đồ cần thiết cho thật nhanh và trở ra liền ... Nhưng người tính không bằng trời tính... cái số tôi hôm đó chắc phải gặp "ma nhát".

Tôi mở khóa cửa vào kho và để cửa kho mở luôn, nhưng trong lúc tôi đang t́m đồ th́ tự nhiên cửa kho đóng cái rầm sau lưng và tôi cảm thấy cái cảm giác hơi dị ... lạnh và gai ốc nổi lên ... tôi bắt đầu nghĩ trong bụng là ma của hotel đang dở tṛ nhát tôi và dường như đúng như vậy.

Tôi lấy đồ thiệt lẹ ra khỏi kho, khoá cửa kho lại... th́ cánh cửa ở cuối hành lang lại mở và đóng như đang có người điều khiển nó vậy. Thông thường th́ ở các building lớn như khách sạn th́ những cánh cửa này phải luôn luôn đóng ... fire codes đ̣i hỏi như vậy để chặn lửa trong trường hợp có hỏa hoạn...

Những cánh cửa này phải có người dùng lực mở ... xong th́ cửa phải tự động đóng rất chặt. Tôi biết là tôi đang bị "ma nhát" chắc chắn rồi, nên ôm vội đống đồ vừa lấy ở kho và đi lẹ về chỗ thang máy ... th́ mèn ơi, thang máy đă không c̣n ở đó nữa, dù tôi đă bấm nút mở cửa và đă chận cửa thang máy lại rất là cẩn thận.

Lúc đó tôi đă thật sự "teo" ... nên bỏ đống đồ lại và chạy bộ theo đường thang xuống tầng chín, tầng này dành cho khách ở nên đèn đuốc rất sáng sủa, và bất chấp nội quy của khách sạn, nhân viên không được xài thang máy dành cho khách.

Tôi lấy thang máy cho khách dùng ở tầng chín, đi thẳng xuống lobby luôn và báo với manager là tôi mất ch́a khóa để mở cửa kho để ông ta tính, tôi biết ông ta sẽ không giao master key, mở được mọi pḥng của ông ta cho nhân viên.

Ông ta nh́n tôi với cặp mắt rất nghi ngờ, nhưng tôi mặc kệ tảng lờ cái chuyện tôi mới vừa bị ma nhát, và chuồn đi chỗ khác ngay. Đây là lần thứ nhất, ma của khách sạn Fort Garry nhát tôi. Từ đêm đó cho đến lúc tôi nghỉ làm ở khách sạn, tôi t́m đủ mọi cách để tránh lên tầng mười một ḿnh vào ban đêm.

Để tránh phải đi tùm lum nhiều chỗ trong khách sạn lúc ban đêm, tôi xin đổi từ công việc busboy (room services) sang công việc cleaning (dọn dẹp và hút bụi ở các room chính). Nhưng như vậy mà vẫn chưa êm xuôi với ma của khách sạn.

Lúc tôi được phân phối công việc dọn dẹp "ballroom" của khách sạn th́ có ông già người Phi đă làm khá lâu với khách sạn nói với tôi lúc ngồi uống cà phê chung:

- Đừng ngủ trong pḥng đó...

Tôi tưởng ông biết mánh của tụi học tṛ như tụi tôi làm xong việc th́ kiếm chỗ ngủ, nên ông ghẹo cho vui vẻ nên tôi chỉ cười trừ và không hỏi tiếp. C̣n ông già người Phi cũng cười và không giải thích tiếp tại sao ông nói như vậy.

Và thông thường th́ tụi tui đă có chỗ an toàn để ngủ, ngủ tại chỗ làm việc là thất sách manager vào gặp có thể bị la và đuổi việc, ngủ chỗ khác họ t́m không ra họ dùng "pager" gọi th́ ḿnh trả lời đă xong việc, và đang ở chỗ khác làm công việc khác.

Cái pḥng "main ballroom" này ban quản trị của khách sạn cố giữ lại vẽ trang trọng và quí phái cổ kính của Châu Âu nên trang trí bằng thảm đỏ, ghế bọc nhung đỏ, và tranh cổ và đồ cổ trong pḥng khá nhiều. Như có cây đàn dương cầm rất lớn và cũ kỹ, nghe nói là đă có từ hồi khách sạn vừa được xây dựng.

Lúc đèn mở sáng hết th́ rất là một ballroom loại rất sang trọng và đẹp nhưng khi tiệc tàn khách về, đóng cửa, đèn để rất mờ ảo th́ cảnh sắc và không khí của cái pḥng trở nên âm u và kỳ bí lắm.

Có một đêm làm xong cảm thấy hơi mệt mỏi, tôi lấy lon nước ngọt uống và định ngồi nghỉ mệt chút thôi nhưng ngủ gục lúc nào không hay. Trong lúc đang ngủ th́ dường như có Ai đó "khều" và bảo tôi thức dậy.

Tôi tưởng bạn làm chung hay manager vào thấy tôi ngủ gục nên gọi thức dậy. Tôi mở mắt ra th́ nh́n không có ai trong pḥng cả và đèn th́ đă vặn mờ lại, lúc tôi làm th́ phải vặn đèn rất sáng, để đủ ánh sáng làm việc. Tôi chợt nhớ đến lời ông già người Phi nói, và nói thầm trong bụng ... gặp ma nữa rồi.

Và "họ" không muốn ḿnh ngủ ở đây... thôi dzọt cho lẹ. Từ đó trở về sau, nếu phải dọn dẹp pḥng đó th́ tôi dọn dẹp cho thiệt lẹ và xong th́ chuồn lẹ ngay, không bao giờ dám ngồi nghỉ để bị ngủ gục trong đó nữa.

Sau này, nghe kể lại th́ pḥng ballroom đó cũng có ma luôn, và chính ông già người Phi cũng đă bị đánh thức. Ông c̣n kể thêm, nhiều lúc vắng vẻ có người c̣n thấy một phụ nữ da trắng với trang phục cổ xưa ngồi đánh dương cầm nữa. Mèn ơi ... nhưng đường như cách nhát của "ghost lady" ở ballroom th́ nhẹ nhàng và lịch sự hơn, so với những con ma nào ở tầng mười của khách sạn.

Nếu các bạn không tin chuyện tôi vừa kể, nếu có dịp đến Winnipeg, Manitoba, Canada.. th́ cứ thử xem .. biết đâu ... bạn sẽ được "Welcome warmly or chilly by the ghosts of the Fort Garry Hotel".



ST




Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1391 of 1439: Đă gửi: 04 January 2011 lúc 9:10pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




H̉N ĐÁ CỦA NHỮNG OAN HỒN



Chùa Thập Tháp nằm trên địa bàn thôn Thuận Chánh, xă Nhơn Thành, An Nhơn, B́nh Định, là nơi có sức thu hút rất lớn với du khách. Ai đă từng một lần đến đây ắt sẽ được nghe những câu chuyện ly kỳ xung quanh Ḥn Đá Chém, nhà sư Mật Hạnh (chùa Thập Tháp) giới thiệu.

Tương truyền, khi Nguyễn Ánh đánh chiếm thành Hoàng Đế, liền sau đó, Nguyễn Ánh mở cuộc trả thù tàn khốc, nơi máu đổ đầu rơi nhiều nhất chính là chốn kinh đô xưa, thành Hoàng Đế.

Lúc ấy, Nguyễn Ánh chiêu dụ những người trong hoàng tộc nhà Tây Sơn ra đầu thú với lời hứa hẹn sẽ không trả thù, ai bị trọng tội th́ h́nh phạt cao nhất là đày vào miền Nam khai khẩn đất mới, ai có tài sẽ được trọng dụng. Để tránh phải sống chui lủi ngoài ṿng pháp luật, rất đông người có quan hệ ḍng tộc với nhà Tây Sơn ra tŕnh diện.

Sau đó Nguyễn Ánh trở mặt làm trái, mang ra chém đầu bất kể già trẻ lớn bé rồi chôn tập thể. Đao phủ của Nguyễn Ánh dùng một tảng đá đặt ngay cổng thành Hoàng Đế, kê đầu nạn nhân lên đó mà chém. Hàng trăm đầu người lăn lóc trên ḥn đá này, máu tràn ra hết lớp này đến lớp khác đao phủ không màng đến việc lau chùi.

Nỗi oan khuất, đau đớn của hàng trăm người như lặn vào tảng đá kia khiến sau đó khi đă xong nhiệm vụ hành h́nh, dù bao nhiêu quân lính cũng không thể nhích ḥn đá ấy rời khỏi chỗ đó. Hằng đêm, người ta nghe trong tảng đá vẳng ra tiếng than khóc ai oán.

Đêm đêm, một chiếc đầu lâu lăn ra từ ḥn đá kia rồi lăn lông lốc đến đập vào cửa nhà từng vị quan triều Nguyễn trong kinh thành, từ đầu lâu phát ra lời đ̣i mạng thống thiết. Không chỉ những quan lại triều Nguyễn mà người dân sống quanh thành nay thuộc xă Nhơn Hậu, An Nhơn cũng sống không yên.

Quan lại triều Nguyễn sợ hăi, lập đàn cầu siêu giải oan nhưng đâu lại vào đấy. Một ngày nọ, vị cao tăng trụ tŕ chùa Thập Tháp đến thành xin được lập đàn cầu siêu để giải nỗi oan khuất tày trời, lấy lại sự yên b́nh cho người dân trong vùng.

Mừng như bắt được vàng, quan quân triều Nguyễn đón tiếp vị sư rất long trọng. Sau ba ngày đêm kinh kệ, sau đó vị sư xin được mang ḥn đá kia về chùa Thập Tháp, kỳ lạ thay, lúc này chỉ cần bốn người khiêng nhưng ḥn đá được chuyển đi nhẹ tênh.


Ḥn đá được mang về đặt cạnh cây thị cổ thụ hai đến ba trăm năm tuổi, nằm phía Bắc tường thành của nhà chùa và được đặt tên là Ḥn Đá Chém. Đă về đến cửa Phật mà nỗi oan khiên trong Ḥn Đá Chém vẫn c̣n vất vưởng.

Thủa nhà sư Mật Hạnh hai mươi tuổi, vào những đêm mùa đông, trong tiết trời âm u, chính mắt nhà sư thấy một phụ nữ thường xuyên bước ra từ ḥn đá kia rồi đi đến chỗ đặt tấm bia di tích của nhà chùa. Người phụ nữ này đêm nào cũng mặc áo cụt trắng, quần đen. Khi chó trong chùa sủa rang là bóng người phụ nữ kia biến mất.

Thời gian sau, sư phụ của nhà sư Mật Hạnh là cao tăng Phước Huệ lại một lần nữa chuyển Ḥn Đá Chém vào để ngay cửa bước vào chính điện của nhà chùa. Sau đó nhà sư Phước Huệ kể lại với các đệ tử của ḿnh chuyện trong đêm đầu tiên chuyển ḥn đá vào chùa.

Nhà sư Phước Huệ đang ngon giấc trên gác th́ thấy có một vị mặc trang phục vơ tướng hiện h́nh nói rằng:

- Ông ỷ là đệ tử của Phật nên phá nhà tôi hả?

Nhà sư Phước Huệ hét to một tiếng khiến tất cả sư đệ trong chùa đều nghe thấy. Chưa hết, nhà sư Mật Hạnh c̣n nhớ lại chuyện những đêm nhà chùa tổ chức cúng hành binh, hành khiến hàng năm vào lúc nửa đêm ba mươi tháng Chạp, rạng sáng ngày mùng một Tết Nguyên đán.

Khi ấy nhà sư Mật Hạnh c̣n nhỏ, chỉ được đứng hầu sư phụ và các sư thúc lên đàn. Bàn thờ cúng được trần thiết ngay chánh điện, nơi đặt Ḥn Đá Chém bên dưới. Trong mỗi lần cúng, đến khi đổ ba hồi trống chiêng là tự nhiên có một dải lụa trắng, tỏa ra ánh hào quang sáng rực xuất hiện bay lượn ngang chánh điện một lần rồi mất.

Hiện Ḥn Đá Chém vẫn c̣n yên vị ngay cửa chánh điện của chùa Thập Tháp, cao khoảng 0,38m, dài khoảng 1,58m, rộng 1,3m, toàn thân đen láng như ḥn đá mài, bốn góc được đẽo bốn nét hoa văn đơn giản. Nếu không được kể chuyện về nó, thoạt trông không ai có thể ngờ trong ḥn đá hiền hậu kia đă chứa đựng biết bao nỗi oan khuất của hàng trăm mạng người.

Ngoài Ḥn Đá Chém đang ở chùa Thập Tháp, c̣n một ḥn khác cũng có lư lịch tương tự, đă được nhà sư Hồng Phương cúng, đưa về một ngôi chùa tại xă Tây Vinh, Tây Sơn. Khi ḥn đá này c̣n nằm tại Lăng Vơ Tánh trong khuôn viên thành Hoàng Đế, th́ dân làng quanh vùng đau yếu liên miên, mùa màng thất bát.

Để người dân an cư lạc nghiệp, nhà sư Hồng Phương cũng đă lập đàn cúng giải oan rồi đưa về chùa. Từ đó người dân xă Nhơn Hậu sống cạnh thành Hoàng Đế, mới có cuộc sống thanh thản khi thoát được nỗi ám ảnh truyền đời.



Vũ Đ́nh Thung



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1392 of 1439: Đă gửi: 07 January 2011 lúc 10:20pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




MA ĐUỐC



Xét về vai vế th́ đây là chuyện thứ nhất v́ nó xảy ra ngay từ thời tôi học chưa xong bậc tiểu học. Tôi dành nó lại để kể sau cùng, chỉ v́ đây là hiện tượng mà giới khoa học đă giải thích một cách áp đặt vụng về.

Ma Đuốc là hiện tượng những cây đuốc tự cháy đở rực trong đêm, thường thấy xuất hiện ở những chỗ băi trống, đồng ruộng, băi tha ma.. Chưa thấy một ai kể là nó "có mặt" trong rừng.

Giới khoa học, chủ yếu là lực lượng nói theo, cho đấy là hiện tượng ngẫu nhiên khi khí phốt pho trong ḷng đất bốc lên gặp ôxy trong không khí rồi gây cháy. V́ vậy nó chỉ xảy ra ở các băi tha ma nơi rất sẵn chất phốt pho có nhiều trong hài cốt.

Người ta quên rằng ôxy trong không khí thường bị nitơ cản trở sự bốc cháy, bằng không th́ các bồn xăng, giếng dầu... khó bề tồn tại. Mặt khác, ma đuốc thường chỉ xuất hiện khi trời có mưa nhỏ.

Theo truyền thuyết dân gian th́ ma đuốc là những linh hồn người chết c̣n quyến luyến cơi trần và người thân, nên ma ấy không hề gây hại cho người sống, thậm chí người ta c̣n có thể hú lên để gọi họ lại gần.

Và ai tinh mắt sẽ có thể nhận ra dưới mỗi ngọn đuốc ma đều có bóng người, chỉ có điều là khi đến gần, nhận ra hơi người th́ đuốc tự nhiên tắt đi. Nếu đào sâu xuống chỗ đuốc tắt tất ta sẽ thấy một giọt máu. Tôi chưa hề nghe kể là có ai đă đào t́m được như vậy cả.

Tôi đă gặp ma đuốc nhiều lần. Lần làm tôi nhớ nhiều nhất là vào giữa tháng mười hai 1946. Bấy giờ Đội Thiếu Nhi chúng tôi có trồng một đám sắn lớn đă gần ngày thu hoạch, nên Đội chúng tôi chia thành hai ê kíp để canh giữ.

Với kỷ luật Đội th́ chúng tôi tuân giữ khá nghiêm, nhưng kỷ luật canh giữ đám sắn ấy th́ chúng tôi buông lỏng quá thể. Ê kíp tôi có bảy mống, nhưng chỉ giữ kỷ luật chăm chỉ nhất thường là ḿnh tôi, các người khác thường có lư do vắng mặt rất đáng chiếu cố.

Thực ra các "mống" kia sợ ma Hời, ma Nhật (ngày nhận tin đầu hàng, riêng đồn Nhật đóng tại đấy có đến bốn sĩ quan tự mổ bụng, đặt lên giàn củi một hàng, thiêu xèo xèo như nướng cá ṃi!). Đám sắn chúng tôi trồng trên nền kho của Nhật, nền kho ấy dựng trên một phế tích của Hời, đổ nát trước đó khoảng vài trăm năm.

Hôm ấy tôi chờ đến chín giờ đêm mà chẳng có thêm mống nào. Trời bắt đầu mưa lắc rắc đáng sợ, lại thêm lán trại rất hay dột và gió thốc bốn bề. Lán chúng tôi cách bờ sông hơn hai trăm mét. Giữa sông là một băi bồi lớn.

Lán nằm ở đầu dốc nên quan sát tốt phía sông. Tôi vừa nh́n sang băi bồi th́ thấy ở đấy đă qui tụ đến vài chục ma đuốc, trông như quang cảnh nghi thức phóng đăng trên sông Hương vào dịp lễ Phật Đản, mà lúc nhỏ tôi thường đi xem cùng bố.

Đám ma đuốc tập kết cách lán tôi nằm chừng ba trăm mét. Trong quá khứ chưa từng có chuyện ma đuốc gây chết người nên tôi vững tâm vui đùa với chúng cho đỡ cảnh buồn tẻ.
Tôi bắt đầu hú một hơi dài, vẫn chưa thấy hiệu quả.

Đến lần hú thứ hai, tôi nhận ra có dấu hiệu xôn xao. Đến lần thứ ba th́ thấy đám đuốc ấy rục rịch di chuyển, không thành hàng lối ǵ. Điều rất lạ là chúng không đi thẳng từ đấy về hướng lán tôi, mà đi xuôi theo bờ sông, đến đầu bến lội mới xuống nước.

Tôi bắt đầu sợ. Lộ tŕnh như vậy có nghĩa ma đuốc thực sự là những linh hồn xóm tôi, thời c̣n sống họ đă qua băi làm lụng theo bến lội ấy! Nếu bỗng dưng một ngọn đuốc nào đó lên tiếng "Chú Bảy đây L. ơi!" th́ không biết hồn vía tôi sẽ ra sao nhỉ? Hồi c̣n sống chú thường xoa đầu, nhưng... eo ôi!

Ngọn đuốc đi đầu đă lăng đăng xuống sông. Nước sông hắt ánh sáng làm cho đuốc to hơn, sáng hơn. Đuốc sáng liền một khối, như vậy chứng tỏ không có người cầm mà đuốc chỉ là là mặt nước.

Các ánh đuốc lục tục qua sông như vậy. Tôi đếm được tất cả mười bốn ngọn. Số ít c̣n lại leo lét rồi tắt ngấm tại chỗ, không đi theo đoàn.

"Lội" đến bến bên này, đuốc giảm sáng v́ không c̣n mặt nước phản chiếu nữa. Tôi vẫn tiếp tục hú tuy đă bắt đầu mệt. Từ mé sông đến lán tôi ngồi, các đuốc phải vượt qua bốn thửa ruộng, và một chiều ngang của đường cái nữa.

Ngọn đuốc đi đầu đă dừng lại ở cuối đám ruộng thứ ba một lát, rồi bỗng nhiên tắt phụt. Ngay lập tức, ở đầu băi bên kia một ngọn đuốc phựt lên. Bằng cách nào đó, ngọn đuốc bên này "bí mật" trở về lại bên kia bằng tốc độ của ánh sáng.

Các ngọn đuốc c̣n lại bên này cũng trù trừ ở bờ ruộng đám thứ tư, chẳng đếm xỉa ǵ tiếng hú của tôi và hành động y hệt ngọn đuốc đầu đàn!

Tôi đă mệt lử v́ đă gắng quá sức. Vả lại cũng đă mười một giờ đêm, bụng đói xót xa. Tôi nằm nghiêng, mắt vẫn quan sát đám đuốc bên kia sông cho đến khi díp hẳn.

Tôi nhận định tổng quát về ma đuốc: Đấy là loại ma vui, thân thiện và thú vị. Lời giải thích "khoa học" nghe khá khập khiểng, nhất chưa hề có một cuộc thí nghiệm thực địa để minh chứng.



Newbie



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1393 of 1439: Đă gửi: 11 January 2011 lúc 12:26pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




CHUYỆN “THẰNG NHỎ HỖN LÁO”



Đêm qua, nhân dịp ghé thăm anh bạn hàng xóm và nghe một câu chuyện mà tôi phải ghi lại đây để gọi là làm chứng từ cho hiện tượng “đầu thai”. Vâng, đúng là chuyện ly kỳ, mà nếu không nghe từ chính miệng anh tôi kể th́ chắc tôi sẽ gạt phắt là chuyện tầm phào.

Câu chuyện bắt đầu từ một bài báo (chúng tôi đăng trong bài “Những chuyện đầu thai kỳ lạ”) nhưng lại trùng hợp với câu chuyện của anh bạn tôi. Nhân dịp ghé chơi nhà anh bạn, tôi kể cho các bạn bè nghe câu chuyện tôi mới đọc, viết về một em bé được tin là đầu thai sau vài năm chết v́ một tai nạn.

Nghe xong, anh bạn tôi (tên D) thản nhiên hỏi lại:

- Vậy ông có muốn nghe chuyện của tôi không?

Câu chuyện của anh cũng ly kỳ không kém, và có nhiều nét tương đồng với câu chuyện đầu thai đă kể.

Nhà anh D ở một làng ven sông thuộc tỉnh Trà Vinh. Gia đ́nh anh có bốn anh chị em, nhưng chỉ có một ḿnh anh đi vượt biên và đă định cư ở Úc gần ba mươi năm qua. Năm nay anh đă sáu mươi tuổi. Sau ngày anh đi Úc, Ba anh đă qua đời, để lại má và mấy anh em.

Gia đ́nh vẫn làm nghề nông và cuộc sống vẫn trôi theo thời gian một cách b́nh thản, cho đến một ngày câu chuyện “thằng nhỏ hỗn láo” xảy ra.

Ở đầu sông có một cậu bé khoảng bảy tuổi, là con đầu ḷng của cặp vợ chồng, có những lời nói bất thường. Cứ mỗi lần thấy má anh D đi ngang nhà, cậu bé cứ chỉ vào bà và nói:

- Nó là vợ tao đó!

Thoạt đầu, má anh D và mấy người hàng xóm chỉ cười v́ nghĩ thằng bé nó tập nói, nên chẳng ai chấp nhứt cả. Nhưng cậu bé nói câu đó rất nhiều lần như thế mỗi khi thấy mặt má anh D, làm cho má anh nổi giận và mắng cặp vợ chồng trẻ không biết dạy con.

Thế là cậu bé ăn đ̣n. Nhưng dù ăn đ̣n thế nào đi nữa, nó vẫn khẳng định điều nó nói. Chẳng những thế, cậu bé c̣n chỉ mặt những người trong gia đ́nh anh, và nói giọng kẻ cả:

- Thằng này là con tao, nó thứ ba; con kia thứ tư...

Và kể ra vanh vách những chuyện và thông tin mà chỉ có gia đ́nh anh mới biết. Đến lúc đó th́ không ai có thể xem là thằng bé hỗn láo hay nói bậy.

Anh em bên nhà gọi điện sang anh D và kể câu chuyện ly kỳ trên, rồi hỏi anh phải làm ǵ. Trong một chuyến về thăm nhà anh quyết định t́m hiểu và tự ḿnh chứng kiến mới tin.

Ngày đầu tiên về thăm nhà, anh mua một con heo quay và mâm trái cây đem ra mộ để cúng ba anh, như là một việc làm rất thông thường của những người con đi xa mới về quê. Xong việc cúng bái, anh ghé thăm nhà người hàng xóm đầu sông (vốn không phải là chỗ quen biết hay bà con với gia đ́nh anh).

Vào nhà, anh gặp thằng bé và hỏi:

- Con có ăn ǵ không?

Cậu bé thản nhiên nói:

- Ăn hết một con heo quay rồi, no lắm rồi.

Anh kể nghe xong câu trả lời mà anh lạnh cả người. Anh thử hỏi thêm:

- Biết tôi là ai không?

Cậu bé cũng thản nhiên nói:

- Mày là thằng Hai chứ ai, mày ở xa mới về.

Lúc anh rời Việt Nam th́ cậu bé chưa ra đời (và ba anh vẫn c̣n sống). Dù đă có vài ư niệm rằng con ḿnh là một trường hợp đặc biệt, nhưng nghe qua cuộc đối thoại, cha mẹ của cậu bé cũng ngạc nhiên.

Lại thêm những câu hỏi về những kỷ niệm riêng tư mà chỉ anh D và ba anh biết, và cậu bé trả lời vanh vách, không sót một chi tiết nào.

Điều đáng nói là cậu bé thản nhiên xưng “tao” và gọi anh là “mày” y như là ba anh lúc sinh tiền, nếu có khác th́ giọng nói của một đứa bé! Đến đây th́ anh tin rằng đứa bé chính là hiện sinh của ba anh, hay nói theo dân gian là ba anh đă “đầu thai”.

Sự xuất hiện của đứa bé làm cho gia đ́nh anh khó ứng xử. Má anh không biết gọi cậu bé bằng ǵ, mấy người anh em cũng không biết gọi nó là “ba” hay không. Ba má cậu bé cũng lúng túng.

Cả làng ai cũng biết câu chuyện ba anh đầu thai. Không giống như câu chuyện trước đây, đứa bé vẫn ở nhà của cha mẹ nó, chứ không về ở nhà anh D. Nay th́ cậu bé đă lớn và lên thành phố theo học, nên ít ai nhắc lại chuyện xưa, dù ai trong làng cũng biết.

Tôi vẫn thường hay nghe người khác kể những câu chuyện đầu thai, và cũng đọc nhiều chuyện như thế trong sách báo phương Tây. Nhiều câu chuyện đầu thai (hay reincarnation) bên Tây c̣n ly kỳ hơn câu chuyện tôi vừa kể.

Nhưng thú thật tôi chỉ nghe và bỏ ngoài tai, chứ chẳng quan tâm. Một phần v́ tôi chẳng thấy có bằng chứng khoa học nào nên làm sao tin được; một phần khác tôi nghĩ những câu chuyện đó bạn tôi chỉ nói cho vui hay nghe chuyện “tam sao thất bổn”.

Thế nhưng khi đọc phóng sự về một vụ đầu thai kỳ lạ, và chính tôi nghe qua câu chuyện của anh bạn th́ tôi bắt đầu dao động...

Dù quen anh bạn rất lâu năm, nhưng anh D chưa bao giờ nói chuyện này cho đến hôm qua tôi thuật lại câu chuyện trong bài báo trên. Anh nói tôi nên kể cho họ biết. Anh bạn tôi thuộc vào nhóm người nghiêm chỉnh, không thích đùa giỡn.

Không một ai trong bạn bè đặt dấu hỏi về sự thật của câu chuyện gia đ́nh anh, nhưng không ai giải thích được hiện tượng đầu thai. Trong khi những câu hỏi với mẫu tự w và h (what, when, where, why, how) cứ lởn vởn trong đầu.

Tôi nghĩ ḿnh nên ghi lại câu chuyện để xem như là một bằng chứng thực tế cho những ai quan tâm và nghiên cứu về hiện tượng đầu thai.



NVT



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1394 of 1439: Đă gửi: 22 January 2011 lúc 3:05pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




NGÔI NHÀ MỚI



Trở lại nhà thờ Armitage Baptist Church trên đường Bloomingdale vào sáng sớm Chủ nhật. Đó là ông Phùng Kỷ và cậu con trai cả Phùng Cương. Họ định gặp mục sư Hà An lần nữa để nhờ cố vấn cho một chuyện nan giải.

Nh́n hai gương mặt hốc hác, thiểu năo như nhà có đại tang, mục sư An cảm thấy ái ngại đến bắt tay, chỉ chiếc ghế bành mời hai người ngồi, ông phân trần:

– Tôi có chút việc của hội thánh phải làm và sẽ trở lại tiếp chuyện hai ông sau.

Ngồi đợi gần nửa giờ đồng hồ mà mục sư An vẫn chưa trở lại. Đầu óc Cương choáng váng nghĩ đến lời nói của người bạn làm cùng sở hai tuần trước:

- Căn nhà đó không biết lư do ǵ đổi chủ liên tục.

Tâm tư Cương cũng bị đẩy lùi đến một câu hỏi chưa được giải đáp là: Đă biết vậy, ông Robert Hà, con trai mục sư An, người môi giới địa ốc tại sao cắc cớ giới thiệu ngôi nhà ấy cho cha ḿnh - một gia đ́nh tỵ nạn con đông, khó khăn về tài chánh.

Vả, gia đ́nh Cương cũng do nhà thờ của mục sư An bảo lănh, họ cho ḿnh không hết, mắc ǵ lạo tạo một thêm hoàn cảnh khó xử. Tiếng ông Robert Hà nói với cha con Cương vẫn c̣n bên tai:

– Bác với anh hên lắm, nhà mới lên list vài ngày nay thôi. Phần tôi, tôi sẽ yêu cầu ngân hàng chấp thuận gấp để gia đ́nh bác dọn vào sớm. Cả nhà chen chúc dưới basement của nhà thờ tôi thấy đứt ruột.

Ông Kỷ xoa tay vào nhau, cám ơn ríu rít, c̣n mời ông Robert Hà đi ăn trưa để tạ ơn; chuyện mà lẽ ra phải ngược lại.

Quả đúng như lời ông Robert Hà nói. Chưa tới bốn mươi lăm ngày, chúng tôi mua được căn nhà. Trong thâm tâm, chúng tôi nghĩ đến công lao tận tụy của cha con ông mục sư Hà An. Có lẽ uy tín của họ đă khiến ngân hàng không ngần ngại cho chúng tôi vay tiền.

Và giờ nầy đây chúng tôi đang làm chủ căn nhà trên dưới bảy pḥng ngủ. Cũ người mới ta; nhà thật khang trang nằm gần ngă ba trong khu phố mới phát triển.

Má tôi vui mừng không thể tả, bà bảo chúng tôi đưa bà đi chợ để chọn vải xanh nhạt may màn cửa sổ. Ba tôi th́ phấn khởi ra mặt, ông loay hoay cả ngày, sơn chỗ nầy, phết chỗ kia. Ông chúa ghét những góc pḥng nhện giăng nên lấy chổi quơ đi, dùng khăn ướt lau chùi tất cả những vết dơ trên tường...

Chúng tôi dự trù khi có đủ tiền sẽ sơn lại, nhưng ngay bây giờ làm thế để ở là ngon lắm rồi, niềm vui mừng cứ chạy lâng lâng trong cơ thể chúng tôi như vừa nhấp ly rượu mạnh.

Tại pḥng khách rộng thênh thang, ba tôi mua những bức tranh có những cảnh thanh b́nh treo lên, để quên đi quá khứ chiến tranh mà hơn một phần thế kỷ quê hương chịu đựng. Nhà cửa bài trí hài ḥa, biểu tượng cho một gia đ́nh êm ấm, hạnh phúc.

Mới hơn một tháng mà ngoài vườn hoa cẩm chướng, hoa hồng trông đẹp mắt; toàn là những loại đă lớn khi mua về, thêm phân bón “Microgrowth” nước nôi đầy đủ, vườn hoa tươi mát, chiều chiều ra sau vườn ḷng người khoan khoái vô kể.

Ba tôi mua cỏ lát miếng vườn rộng phía sau vốn um tùm cỏ dại. Cái ống khói lớn quá cỡ trông như xưởng máy thấy kỳ lạ làm sao, nên ba tôi mướn thợ về phá bỏ nó đi.

- Gia đ́nh ḿnh thật may mắn.

Trong bữa ăn ba tôi sung sướng nói như vậy là bởi v́ ngôi nhà tốt mà giá lại rẻ. Chúng tôi down 20% c̣n vay 80%. Dù chưa đủ tín chỉ nhưng thấy trong nhà có tới năm lao động nên ngân hàng chấp thuận cái rụp.

Thực tế được sống hạnh phúc, sum vầy như thế nầy cũng nhờ ba tôi; ông ra lệnh cho tất cả chúng tôi không được lấy vợ, hoặc chồng để đi định cư theo diện HO cho dễ. Chuyện bồ bịch của chúng tôi ông cũng cấm tuốt luốt.

Mấy anh em lớn chúng tôi qua đến nơi là kiếm việc đi làm ngay, chỉ có hai đứa em nhỏ c̣n đang đi học. Có những việc đồng lương rất khiêm nhượng, nhưng mấy anh em chúng tôi cũng phải làm để thỏa măn ước nguyện của ba má chúng tôi: “trẻ cái nhà, già nấm mồ”.

Thực t́nh mà nói giấc mơ của ba má chúng tôi có vá trời lấp biển chi cho cam. Chỉ v́ gia đ́nh đông con vô cùng khó khăn trong việc thuê mướn. Nếu không có nhà thờ mục sư An bảo trợ, cho trú ngụ tạm ở basement th́ chẳng biết chỗ nào dung thân cho một gia đ́nh gần tiểu đội lớn bé.

Giang sơn chúng tôi thu lại một góc; ban ngày là cái sân chơi bóng rổ, ban đêm chúng tôi khuân nệm ra để trên sàn mà ngủ, vị trí chỗ nào tùy ư. Mỗi đứa ngáy một điệu nên chẳng nằm gần nhau, miễn sao trước tám giờ sáng là phải đâu vào đấy.

Cùng ở nhà thờ đó, có một ông mục sư người Mỹ đă từng truyền giáo ở Việt Nam, nên có ít nhiều kinh nghiệm mùi mắm kho. Ông bảo mục sư An mua cho gia đ́nh chúng tôi cái ḷ nấu gas propane loại ngoài trời để má tôi lo việc bếp núc, với sự trợ giúp khiêng ra, khiêng vào của ba tôi.

Nhà thờ cẩn thận cho người khóa cái ống dẫn gas vào bếp ở basement v́ sợ chúng tôi sử dụng. Buổi tối là bữa ăn chính, chúng tôi mỗi đứa một tô, giải quyết sự đ̣i hỏi của dạ dày; cơm, canh, thịt, cá đều trộn chung trước thay v́ sau khi vào bụng, rồi mỗi đứa t́m một nơi ngồi làm cái công việc đưa thức ăn vào thực quản.

Giờ th́ nhà cửa đề huề. Ít có gia đ́nh nào mới qua chưa được hai năm mà mua nhà. Ơn của cha con mục sư An lớn lắm, có lẽ suốt đời gia đ́nh chúng tôi không bao giờ quên. Có thể để đáp lại thịnh t́nh đó gia đ́nh chúng tôi sẽ nhận lời kêu gọi của mục sư An để trở thành con cái Chúa.

Niềm sung sướng tột cùng cứ dâng lên trong ḷng mỗi thành viên trong gia đ́nh. Nhớ lại lúc các đứa nhỏ rần rật chạy dành pḥng. So b́, phàn nàn, hí hửng đủ tṛ ồn như cái chợ. Ba tôi như Đinh Bộ Lĩnh dẹp loạn các sứ quân, cho bắt thăm, mới giải quyết được cảnh ồn ào.

Sắm giường nằm cho tụi nó cũng mất toi ngàn đồng, chớ đâu phải ít. Pḥng ốc xong xuôi, pḥng đứa nào cũng gọn ghẽ sạch sẽ. Nỗi vui mừng toát lên gương mặt từng người.

Nhưng đời không phải lúc nào cũng trơn tru. Niềm vui nhà mới chưa trọn vẹn th́ đứa em út của tôi phát bệnh. Nó sốt liên miên, uống thuốc vô th́ bớt nhưng khi hết thuốc th́ sốt trở lại. Hai cánh tay, mông và lưng nó nổi lên những vết nám như những nạn nhân hỏa hoạn.

Đưa em tôi đi bệnh viện, bao nhiêu thí nghiệm máu, nước tiểu, siêu âm, quang tuyến vẫn không t́m ra bệnh ǵ. Em tôi nằm ở bệnh viện cả tháng trời mà bệnh t́nh không thuyên giảm. Nhà đâu có tiền trả bệnh viện phí, bao nhiêu cũng lo trả tiền vay ngân hàng. May mà chính phủ c̣n hứng cho số nợ nhà thương.

Ba tôi bất măn lắm, một nước tiến bộ về y khoa bậc nhất như Mỹ lại không t́m ra chứng bệnh của em tôi mới là lạ. Các thử nghiệm máu đều cho biết b́nh thường, nghĩa là em tôi không có bệnh ǵ cả. Ba má tôi quyết định đưa em tôi về nhà để chạy chữa thuốc Bắc.

Chao ôi, thằng nhỏ gầy đét, môi khô, mặt mũi xanh xao, chỉ c̣n đôi mắt lạc thần nh́n mọi người như cầu cứu. Thuốc Tây lụi vô thịt c̣n dễ, uống thuốc Bắc với nó là một cực h́nh. Nh́n thấy em tôi giẫy nẩy mỗi lần uống thuốc nhà tôi ai cũng thương.

Nhưng thuốc Bắc, thuốc Nam đều không làm cho bệnh em tôi giảm chút nào cả. Nhiều người quen ở Việt Nam khi nghe má tôi kể đều cho là trong nhà có âm hồn. Ba tôi gạt phắt chuyện ấy.

Mỗi lần sốt là tay chân em tôi quờ quạng vào hư không như cố xua đuổi một vật ǵ, mồm nó cứ nói lung tung, có khi như trả lời hoặc đối thoại với ai đó. Mẹ tôi lo quá, thức với con nhiều ngày tháng đôi mắt bà quầng thâm, sâu hun hút. Mẹ tôi chép miệng than

– Thằng nhỏ đang khỏe mạnh, ăn chơi nay phải lâm bệnh ngặt nghèo.

Ba tôi bên ngoài làm mặt cứng cỏi, khuyên mọi người hăy b́nh tĩnh, nhưng nh́n kỹ trong đôi mắt ông, trên gương mặt ông không che đậy được hết nét ưu tư. Ông càng băn khoăn hơn là bởi v́ chính ông nhận ra cứ khoảng hai ba giờ sáng, tiếng lộp độp, cháy xèo xèo như nước mỡ nhỏ xuống bếp than như ai đang nướng vật ǵ.

Mùi cháy khét chốc chốc lại bay hắt từ đâu tới. Có những đêm ông mở cửa ra ngoài cố lắng tai, hướng mũi t́m xem mùi cháy khét xuất phát từ đâu, nhưng tuyệt nhiên bên ngoài th́ không nghe thấy. Ông trở vô nhà đóng cửa, gieo ḿnh xuống giường nhưng không ngủ được, cứ mơ mơ màng màng cho đến sáng.

Đêm nay tiếng xèo xèo lại nổi lên, ba tôi lắc vai mẹ tôi:

– Bà ơi, bà, bà có nghe ǵ không?

Má tôi run run, không trả lời thẳng câu hỏi, bà nói thầm:

– Tôi đây, tôi có ngủ được đâu, thằng nhỏ nóng mê man, tôi lo quá ông ạ.

Ba tôi lắp bắp:

– Tôi hỏi là bà có nghe thấy ǵ không?

– H́nh như ai nướng cái ǵ phải không ông.

Má tôi hỏi lại. Ba tôi kề miệng sát vào tai má:

– Chẳng ai nướng ǵ cả, tôi ra ngoài xem thử, mọi vật đều yên ắng, tiếng động ở ngay trong nhà của ḿnh bà ơi.

– Ông nói sao? Trong nhà ḿnh à.

– Ừ, trong nhà ḿnh!

Trong bóng đêm, má tôi chắp tay trước ngực:

– Mô Phật, cô bác khuất mày, khuất mặt sao giỡn chơi kỳ lạ.

– Nhưng hai tháng nay đâu có nghe ǵ, sao nay lại...

Ba tôi than. Má tôi nói:

– Hay ông đập cái ông khói động đến các ngài.

Ba tôi trấn an:

– Ai ở trong ống khói mà động.

Nói th́ nói vậy chứ ḷng ba tôi nao núng vô kể. Trước năm 1975, ông làm trưởng văn pḥng Thu Nhận Quân Dụng Phế Thải Qui Nhơn. Một hôm ghé băi chứa quân cụ phế thải phát lương cho các anh em gác gian. Ba tôi thấy nhang khói nghi ngút, bánh ngọt, hoa, trái bày biện ngay trong chiếc xe thiết vận M113. Ngạc nhiên ba tôi hỏi người tổ trưởng tên Cư:

– Sao trong chiếc xe bọc sắt M113 lại có đồ cúng?

Người tổ trưởng ôn tồn trả lời:

– Anh ơi, ban đêm băi chứa nầy vong hồn nhiều vô số. Họ sinh hoạt như chỗ không người.

Ba tôi mỉm cười chế nhạo. Cư biết ba tôi không tin, chàng tiếp:

– Đêm mai anh rănh không, tôi ghé đón anh khoảng mười một giờ đêm. Tôi mua cà phê đến đây, leo lên vọng gác chơi, anh em ḿnh uống cà phê xem ma cho biết.

Quả nhiên đêm đó, lần đầu tiên trong đời, ba tôi chính mắt chứng kiến những vong hồn các anh lính bức tử trong chiếc xe thiết giáp bị VC bắn cháy đang đặt đồ cúng của mấy anh gác gian. Họ đi lang thang khắp cùng băi chứa, ngồi nói chuyện, hút thuốc sáng ḷa, đôi khi la hét, chửi thề như sinh hoạt lúc c̣n sống.

Có một vong hồn đến tận chân vọng gác, vịn tay vào các trụ cột làm ba tôi lạnh điếng người run lập cập, hai hàm răng ông gơ vào nhau nghe lộp cộp, không biết anh ta định làm ǵ, một lát anh bỏ đi. Lúc ấy nếu hồn anh lính leo lên vọng gác th́ chẳng biết việc ǵ xảy ra.

Chỉ có Cư tổ trưởng và năm anh em gác gian quen rồi nên ít sợ. Hơn nữa, khoảng năm 1974, có được công việc làm nhẹ nhàng, vác cây M16 tành tành, cả năm chưa đụng đến c̣ súng, có khi trong băng không có đạn cho an toàn kẻ hậu phương. Chiến trường Bắc B́nh Định đă nuốt hàng trăm người lính mỗi ngày th́ thấy ma ban đêm c̣n nhẹ, có ǵ mà ngại. Cầm bằng như người lao công chuyên khiêng xác chết.

Có một điều làm cho ai chứng kiến đều rùng ḿnh là dưới bóng trăng lờ mờ, hoặc những ngọn đèn vàng vọt từ phi trường chiếu vào. Có những vong hồn đi mà thân thể như đầy vết thương, máu me ướt cả người, ai cũng sứt càng găy gọng thật thảm thương.

Tiếng má tôi th́ thào đă lôi gịng tư tưởng ba tôi về thực tại.

– Sao lại như tiếng mỡ chảy hả ông?

– Tôi cũng đang tự hỏi đây.

Tiếng mỡ rớt trên lửa than xèo xèo lại vang lên trong nhà. Với một bóng đèn ngủ lờ mờ ở pḥng khách, ba má tôi ra dấu cùng lôi tay mở cửa pḥng ngủ rón rén đi đến cầu thang xuống tầng hầm. Dưới đó nhiều ngăn chứa, pḥng làm việc...nơi có sẵn bàn bi da khi chúng tôi dọn vào. Ba tôi á khẩu:

– Đúng rồi, tiếng mỡ nhỏ xuống bếp và mùi cháy khét bốc lên từ tầng hầm của nhà nầy.

Ba tôi toát mồ hôi, má tôi sợ run bần bật, bà lôi tay ông giật ngược về lại pḥng ngũ, hai người không nói với nhau một lời nào, hai người hai suy nghĩ. Hôm sau chúng tôi đi làm cả, ba tôi bật đèn sáng xuống tầng hầm quan sát khắp nơi. Tuyệt nhiên ông không thấy một dấu tích nào nhằm giải thích hiện tượng tiếng động và mùi cháy khét đêm qua.

– Lạ nhỉ? Ba tự hỏi.

Chúng tôi c̣n trẻ, lại làm việc trong xưởng mệt mỏi nên ngủ như chết không hay biết ǵ. Nhưng việc quan trọng đó dần dà chúng tôi đều biết. Mấy anh em lớn trong nhà tôi tinh thần rất giao động. Cuộc sống như bị một cái ǵ vô h́nh ŕnh rập, đứa nào trông cũng bần thần khó chịu.

Thằng em trai lớn tôi nghe ai đó trên nhà thờ bảo rằng ma quỷ rất sợ cây thánh giá. Nó xin một cái tṛng vào cổ. Lúc nầy ai làm ǵ th́ làm, ba má tôi dồn hết th́ giờ vào bệnh t́nh của đứa em út.

Trong bữa ăn thằng em tôi, cầm cây thánh giá đưa lên nói:

– Bà Tám trên nhà thờ nói ma quỷ rất sợ cây thánh giá nầy, bả nói nhà ḿnh nên đi nhà thờ mua mỗi người một cái mà đeo, ban đêm phải đọc kinh.

Vừa nói xong ngọn đèn pḥng ăn chợt tắt, làm ba má tôi nh́n nhau. Một lát đèn sáng lại. Chưa hết, nó vừa nuốt miếng cơm th́ hai mắt bỗng nhiên trợn trừng, mặt đỏ như tiết, làm ba má thất kinh hồn vía. Mẹ tôi sợ quá ứng khẩu nói lớn:

– Nếu trong nhà tôi có ai nói xúc phạm đến các cô hồn th́ xin tha thứ bởi chúng tôi là phàm phu.

Em tôi nuốt miếng cơm từ từ và t́nh trạng trở lại b́nh thường. Mẹ tôi lườm nó rồi tiện tay giựt đứt sợi dây có thánh giá để trên bàn bảo nó đi trả lại cho người ta. Mẹ tôi nhắc một câu chung chung:

– Mấy đứa nhớ đừng ăn nói tào lao, chúng ta có thế giới chúng ta, oan hồn có thế giới oan hồn, loài vật cũng có thế giới của loài vật.

Mẹ tôi lễ phép nói thế cho ai nghe th́ không biết, nhưng mấy anh em chúng tôi h́nh dung gia đ́nh tôi đang sống trà trộn với người ở cơi âm. Ngày trước đứa nào cũng dành một pḥng, bây giờ t́m với nhau mà ngủ chung cho vui.

Nhờ thế mà hai đứa em gái tôi trước kia nạnh hẹ từ dọn chén ăn cơm đến sau khi ăn, rửa chén, bát. Chúng như cái dùi, cái mơ, nay lại ḥa b́nh ghê gớm. Nếu để ư sẽ thấy khi ngủ hai chị em nó c̣n gác chân, gác tay lên nhau để biết chắc ta không ngủ một ḿnh.

Từ điểm xuất phát tiếng động, chúng tôi thấy nằm ngay dười cái ống khói mà ba tôi đă phá đi rồi.

Hôm sau nhân lúc nghỉ ăn trưa tại xưởng làm, tôi đem chuyện mùi cháy khét kể lại cho người bạn chung sở nghe. Bạn tôi ra vẻ ngạc nhiên, hắn cho biết đó là chuyện của mười mấy năm trước. Ngày xưa toàn khu nầy ai cũng nghe thấy mùi khét bay nồng nực mỗi khi có hỏa táng gần nghĩa trang.

Dân trong làng làm đơn khiếu nại lên thành phố nên cái nhà thiêu xác ấy bị rút môn bài. Từ đó không ai c̣n nghe mùi khét nữa, và phần c̣n lại của khu nghĩa trang rộng lớn nay đă biến thành khu phố. Chỉ c̣n một khu nhỏ đă có mộ gần xa lộ số năm mà thôi.

Ngôi nhà thiêu xác sau đó được sửa sang lại thành nhà ở cùng sự phát triển nhịp nhàng của khu phố nầy. Người bạn tôi nói thêm rằng ngôi nhà ấy đổi chủ luôn v́ lư do ǵ anh ta không rơ. Tôi hỏi thăm thêm nơi chốn của ngôi nhà ấy, th́ mới hay nhà thiêu xác đó chính là ngôi nhà chúng tôi đang ở.

Khi về, tôi đem chuyện nầy nói với ba tôi trước. Tôi thấy lông tay và tóc của ông dựng ngược lên. Hôm sau hai cha con tôi tới gặp mục sư An, người đă bảo trợ gia đ́nh chúng tôi kể hết đầu đuôi câu chuyện. Ông bảo trả 107 đô để ông bán cho cây thánh giá lớn.

Ông cam đoan cây thánh giá đặt vào chỗ có tiếng động th́ tiếng động không c̣n nữa. Ba tôi đỡ lấy cây thánh giá với sự bán tin bán nghi, nhưng nể nên ba tôi đem về. H́nh ảnh đứa con đang nuốt cơm bị nghẽn ngang miệng hôm trước làm ông phân vân.

Khi về, ba tôi lặng lẽ đem cây thánh giá dựng gần cửa pḥng chứa đồ, nơi ông nghe có tiếng cháy xèo xèo và mùi khét xuất phát. Nhưng hai đêm nay cứ khoảng ba giờ sáng xem chừng tiếng mỡ rơi và mùi cháy khét không thay đổi mà c̣n dữ dội hơn. Ba tôi kiên nhẫn chờ thêm mấy ngày nữa, nỗi lo âu, sợ hăi làm cho tất cả mọi người trong gia đ́nh tôi vô cùng hoang mang.

Bảy pḥng ngủ sau khi mua nhà c̣n chê chật, nay chín người đều ngủ chung có một pḥng khách mà vẫn c̣n rộng thênh thang. Đêm nào mấy đứa nhỏ nhất và hai đứa con gái cũng muốn ngủ trước, bởi chúng muốn nằm giữa cho chắc ăn.

Thằng em bệnh hoạn thỉnh thoảng đưa tay vào khoảng không bắt, nắm khiến cho nỗi sợ rợn người tăng thêm mănh liệt. Đặc biệt là mỗi khi sốt, miệng nó cứ nói chuyện nghe như mẫu đối thoại rời không đầu, không đuôi. Nó bệnh về thể xác thực sự, nhưng với nó lại không thấy việc ǵ bất ổn về tinh thần đang xảy ra chung quanh căn nhà nầy.

Má tôi đề nghị nho nhỏ với ba tôi lên chùa mời một vị sư về làm phép yếm tà. Ba tôi không căi lại như thường lệ mà ngoan ngoăn nghe theo. Làm ǵ cũng được, miễn sao cho em tôi bớt bệnh là quư rồi. Đến chùa Phật Bảo, bà tôi tŕnh bày tự sự với sư cụ Giác Toàn, sư cụ nói:

– Tôi là người xuất gia học đạo, không làm việc cúng kiếng, trừ tà yếm quỷ và chữa bệnh. Tuy nhiên việc cầu siêu cho những vong linh quá văng, cầu an cho người c̣n sống có trong kinh sách nhà Phật. Mà cầu siêu hay cầu an cũng chỉ là trợ duyên mà thôi. Quí vị nên t́m người khác.

Trên đường về ba tôi nghĩ đến thầy Ba, người thường đăng trên Chicago Việt Báo về coi quẻ, tử vi, phong thủy, trừ tà.... Ghé đến thầy Ba, thầy nhận lời ngay và theo ba tôi về nhà.

Trên đường đi thầy Ba c̣n quả quyết rằng chỉ sau khi cho em tôi uống một đạo phù do chính tay thầy vẽ th́ bệnh em tôi giảm ngay. Ba tôi cũng nửa tin, nửa nghi, nhưng cũng chưa mất mát ǵ cứ coi như phước chủ may thầy.

Một bàn hương án đặt giữa nhà, đèn đuốc sáng trưng, thầy Ba mặc áo đỏ, tay cầm phất trần, miệng đọc thần chú nghe chẳng ai hiểu ǵ cả. Đoạn ông cho em tôi uống nước tro của đạo phù ông vừa viết đốt và tán nhỏ bỏ vào ly.

Em tôi cứ phun ra nhưng ông dùng hai ngón tay bóp vào hai bên mép nó, cuối cùng nó cũng nuốt được một phần. Em tôi uống bùa xong, thầy Ba c̣n tiếp tục cúng trước bàn với lối huơ tay huơ chân, khiến ba tôi dù đang lo lắng cho em tôi cũng phải nghiêng mồm vào tai má tôi nói nhỏ:

– Bá vơ.

Nhưng má tôi trừng ba tôi:

– Đừng ngang tàng, “bùa thiêng”, nhờ thầy nó ngủ yên rồi.

Ba tôi nghe thế cũng phân vân. Thực tế th́ năy giờ, ba tôi thấy điệu bộ thầy Ba ông không phục, nhưng nhiều đêm nay thằng nhỏ không ngủ, nay mới uống có một lá bùa nó lăn ra ngủ, c̣n bớt sốt nữa nên ông cứ coi như có kết quả, ḷng đâm hối hận v́ đă có ư khinh miệt bọn thầy pháp.

Xong việc cúng kiếng, gia đ́nh tôi tạ lễ thầy Ba, tôi lấy xe đưa thầy về. Khi dọn dẹp bàn hương án th́ thấy thầy Ba để quên lại một thỏi châu sa. Chừng đó ba tôi mới hay là em tôi uống bùa không phải là bùa linh mà uống thuốc an thần v́ trong châu sa vốn có nguyên tố an thần.

Đêm đến, tiếng cháy xèo xèo vang lên, mùi khét bay tới. Gia đ́nh tôi lại trở lại trạng thái phập phồng, sợ hăi như xưa. Giữa một ông pháp sư và một ông mục sư, gia đ́nh tôi không biết chọn ai để nhờ đỡ. Má tôi th́ chọn thầy pháp, ba tôi vẫn thích mục sư. Cuối cùng ba tôi ch́u ư má tôi trước nên trở lại nhờ thầy Ba cúng nữa.

Cũng vẫn công việc như bữa đầu tiên, nhưng hôm nay thầy Ba cúng cả tiếng đồng hồ. Thầy c̣n bảo đám quỷ nầy khó trị, phải tiếp tục cúng mấy ngày liền may ra mới hết. Nhưng đến ba ngày liên tiếp trong nhà tôi cả đêm đèn sáng như ban ngày không dám tắt, mọi việc đều như cũ nên ba tôi cám ơn thầy Ba và đuổi khéo thầy về.

Tại nhà thờ Armitage Baptist Church. Hai cha con ông Phùng Kỷ chờ gần như sắp hết kiên nhẫn. Quá bốn mươi lăm phút mục sư Hà An mới trở lại, ông suy nghĩ hồi lâu, đưa ngón tay cái đẩy cằm, đầu hơi cúi xuống, đi tới đi lui cả chục lần làm chúng tôi nóng ruột.

Sau đó ba tôi hỏi thêm lần nữa xem ông có cao kiến ǵ không. Vị mục sư đưa tay chỉ chiếc xe van đang đậu trước sân nhà thờ hai bên hông xe có đề hàng chữ “help moving, low price” đại ư “giúp dọn nhà, giá rẻ”.

Như vậy là khoản tiền dành dụm mấy năm nay của anh em chúng tôi coi như tiêu tan. Trước khi trở lại đây, chúng tôi đă đi đến một vài công ty địa ốc khác nhờ kêu bán. Hai nơi đều trả lời:

- Đó là nhà ma, cho người ta không thèm lấy, ai mua mà bán.



Thủy Lâm Synh




Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1395 of 1439: Đă gửi: 22 January 2011 lúc 3:21pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




BỒ TÁT HIỂN LINH



Như bạn đă biết, tuy mẹ tôi là một Phật tử, nhưng suốt những năm trước khi vào đại học, tôi đă xuất thân từ những trường thiên chúa giáo. Mười sáu tuổi nhận phép rửa tội và sau đó, tôi cưới một người vợ cũng đạo thiên chúa. Trong nhiều năm tôi đă là một con chiên ngoan đạo, trong phạm vi một nhà địa chất học như tôi có thể ngoan đạo.

Thế rồi chiến tranh bùng nổ, và rất nhiều người như tôi đă phải chạy về phía tây lánh nạn trước bước tiến công vây hăm của lính Nhật. Quê tôi đă quằn quại dưới những vụ tàn sát bừa băi, bất kể già trẻ lớn bé. Tôi vẫn không thể nghĩ về quê nhà mà không tuôn nước mắt.

Tôi làm việc trong một công ty chính phủ, chuyên môn đi t́m khoáng sản. Có một lần tôi được gởi đến Quế Châu, một vùng núi non hoang dă và thưa dân để t́m kiếm chất Vôn Phram. Từ chỗ ấy, muốn đi đến đường xe chạy gần nhất cũng phải mất sáu, bảy ngày bộ.

Một hôm, một giờ trước khi nghỉ ăn trưa, tôi đă nhầm một con đường ṃn cho lừa đi với con đường chính, và đă bỏ lại rất xa toán người khuân vác hành lư, cũng như dụng cụ thiết bị cần thiết cho việc làm. Biết rằng ḿnh đă đi lạc, nhưng tôi đă bắt đầu đói và v́ thỉnh thoảng nh́n thấy ở ven đường những đống phân lừa c̣n mới, tôi tin chắc rằng con đường ṃn này dẫn đến một xóm làng nào đó có người ở, nên cứ thế mà tiến về phía trước.

Càng lúc càng trèo lên cao, cho tới một lúc, xung quanh tôi toàn là những đám mây cuồn cuộn, và trên ngọn cây lanh lảnh vọng xuống tiếng vượn hú. Ở mỗi khúc quanh tôi đều hy vọng t́m thấy một túp lều tiều phu, nhưng lần nào cũng thất vọng, tuy nhiên tôi đă đi quá xa để có thể quay lùi lại phía sau. Tôi cần thức ăn, và cần một người địa phương nào đó chỉ đường cho tôi t́m gặp lại toán người khuân vác hành lư cuả tôi.

Từ trên đỉnh núi, một ngọn gió lạnh buốt luồn xuống trong bóng tối nhá nhem. Những âm thanh ma quái vang vọng xung quanh, có những âm thanh tôi nhận biết được như tiếng gió hú hay tiếng suối chảy, nhưng cũng có những âm thanh thê lương, như ma khóc quỷ hờn không biết từ đâu đến. Lạc lơng giữa những tảng đá bao phủ bởi khói suơng càng lúc càng dầy đặc, cứ mỗi bước nỗi sợ hăi trong tôi càng tăng thêm.

H́nh ảnh thú dữ ám ảnh tôi, làm tôi kinh hoàng. C̣n giặc cướp ư, tuy đă nghe dân địa phương kể lại những câu chuyện rùng rợn về họ, nhưng lúc đó, niềm ao ước gặp được đồng loại khiến tôi sẵn sàng gặp bất cứ một người nào, giặc cướp hay không. Cuối cùng, trong cơn khủng hoảng tột độ, tôi quỵ xuống ở ven đường và trong tư thế đó, tôi tuôn ra những lời cầu nguyện đến vị thần hộ mệnh của tôi, thánh nữ Bernadette.

Tôi van xin cô bé thánh nữ dịu hiền (tôi nghĩ về ngài như thế) hăy hiện h́nh và đưa tôi đến một nơi an toàn. Trong chút ánh sáng c̣n lại, đôi mắt tôi lục lọi t́m ṭi giữa những tảng đá. Nếu ngài không hiện h́nh, chắc chắn là tôi sẽ hoàn toàn mất trí, nếu không nói là mất mạng.

Thế rồi ngài hiện h́nh, đứng trên một tảng đá nhỏ bằng phẳng. Chiếc áo vải xanh mong manh của ngài gần như không hề bị lay động bởi những trận gió hung tợn buốt giá. Ngài mỉm cười, tôi thấy rất rơ v́ xung quanh ngài ánh lên một vầng hào quang sáng dịu.

Tự nhiên tôi cảm thấy có một cái ǵ là lạ trên khuôn mặt ngài, và tôi nhận thức ngay rằng đó là ǵ: ngài là thánh nữ Bernadette người Trung hoa! Mái tóc bới cao, các trang sức đeo cổ, chiếc quần lụa trắng ẩn hiện dưới tà áo xanh xẻ lên tới đùi là trang phục của những tiểu thư đài các Trung hoa cách đây vài thế kỷ.

- Đi nào, chú!

Cô nói bằng tiếng quan thoại du dương, nhưng phát âm bằng một giọng nói trẻ thơ, quá trẻ thơ để có thể đến từ thánh Bernadette, ngay cả lúc ngài diện kiến Đức Mẹ Đồng Trinh lần đầu.

- Cháu sẽ đưa chú đến một chỗ nghỉ đêm rất an toàn và ngày mai mọi sự sẽ tốt đẹp!

Cô đưa tôi đi một khoảng đường ngắn đến một động đá trống và rất kín gió. Mặt đất trong động vô cùng êm ái, như những tấm nệm êm ái nhất, và tôi gần như chắc chắn rằng đă thoáng thấy một tấm mền kép độn bằng những lọn tơ lụa ấm áp. Tôi đặt lưng xuống theo dấu hiệu của cô và rơi ngay vào một giấc ngủ say, không c̣n hay biết ǵ nữa hết.

Sáng hôm sau tôi thức dậy sau một giấc ngủ thật sâu và thật dài, khi mặt trời đă lên rất cao rồi. Xung quanh tôi chẳng có mền chiếu nào cả, và chẳng những mặt đất không chút êm ái mà c̣n lởm chởm những đá và sỏi, thế mà tôi đă ngủ thật ngon với cảm giác ấm áp như ngày xưa ngủ chung pḥng với mẹ ở quê nhà yêu dấu, cách đấy cả ngàn dặm.

Lúc tắm gội xong trong một ḍng suối cách đó không xa, tôi thấy có một đoàn lừa từ trên núi tiến xuống trên con đường ṃn với ba người chăn lừa dẫn đầu. Tôi đă thương lượng để mua lại của họ vài chiếc bánh bao hấp, tuy tôi tin chắc rằng họ sẵn sàng cho mà không lấy tiền. Với sự giúp đỡ của họ, tôi đă gặp lại được toán phu khuân vác của tôi buổi trưa ngày hôm sau.

Trong hơn một năm sau đó, tôi vẫn tin tưởng ḿnh đă được thánh Bernadette cứu mạng, tuy tôi không giải thích được tại sao ngài lại thị hiện dưới h́nh dáng một em bé gái người Trung quốc nhỏ tuổi đến thế.

Thế rồi một ngày kia, tôi trú mưa trong một ngôi miếu bỏ trống không xa Thành Đô (Tứ xuyên), và trên chánh điện, tôi thấy một tấm tranh bạc màu vẽ trên tường h́nh ngài Quán Âm mặc áo vải xanh đơn sơ, không trang sức lộng lẫy như thường lệ. Ngài ngồi bên đại dương, và cũng như thường lệ, có Long Nữ và Thiện Tài đứng hầu hai bên.

Tôi ngạc nhiên cực độ, nhận ra Long Nữ chính là cô thánh nữ Bernadette bé bỏng của tôi! Cũng chiếc áo dài xanh, cũng quần lụa trắng ấy, nhưng trên tranh không có nữ trang đeo cổ. Suy nghĩ măi về những món trang sức, trong kư ức tôi chợt hiện về một h́nh vẽ trong bức tranh treo trong pḥng ngủ của mẹ tôi. Đó là h́nh ngài Quán Âm với Long Nữ nhưng với những món trang sức diễm lệ.

Th́ ra là vậy! Bạn có thể nói cô bé gái đă đến cứu tôi trong cái đêm lạnh giá ấy không phải là Long Nữ cũng chẳng phải thánh Bernadette, mà là một kỷ niệm thời thơ ấu xuất phát từ một tâm trí khủng hoảng đến cuồng loạn.

Và bạn nói đúng - một phần. Dù sao, một kỷ niệm thời thơ ấu thường không có quyền lực dắt ta đến một hang động không quen biết, hay biến đá sỏi thành nệm ấm chăn êm, hô biến từ thinh không một tấm mền kép ấm áp, hay chận đứng những ngọn gió lạnh chết người.

Vâng, bạn nói đúng nhưng chỉ một phần thôi. Đấy chính là một kỷ niệm. Nhưng cũng chính là Long Nữ do ngài Quán Âm từ bi gởi đến cứu tôi. Từ hôm đó trở đi, tôi đă nghiên cứu học hỏi pháp môn Duy Thức thâm sâu của Đại Thừa Phật giáo, nên tôi chấp nhận rằng không có một sự mâu thuẫn nào giữa kỷ niệm thời thơ ấu và Long Nữ.

Trong một lúc tinh thần khủng hoảng đến cùng cực, tôi đă cầu khẩn một sự gia hộ của thần linh và sự gia hộ thần thánh ấy đă xẩy ra lập tức, dưới một h́nh dạng tương ứng với tâm tôi. Long Nữ đă xuất hiện trong tâm tôi, và cũng chính tâm tôi đă tạo ra sự ấm áp, thư thái để thân thể có thể chống chọi với giá lạnh bên ngoài.

Nhưng bạn có dám nói đấy không phải là phép lạ do Bồ Tát hiển linh, một vị Bồ Tát mà tôi đă thờ phụng lúc c̣n ấu thơ? Tất cả các phép mầu đều như thế, từ tâm xuất phát. Đúng vậy, Bồ Tát đă không tự thân ứng hiện. Ngài quá tế nhị để xuất hiện trước một kẻ đang cầu khẩn một vị thần linh ngoại quốc, nên đă gởi Long Nữ đến v́ tôi có thể nhầm lẫn nghĩ rằng Long Nữ là Bernadétte, cô bé thánh nữ mà tôi chờ đợi.

Cho rằng sự may mắn của ḿnh đến từ sự vận hành nhiệm mầu của tâm hay chấp nhận rằng đó là Bồ Tát hiển linh, là hai cách thức để nói lên cùng một sự thật.



Tác giả John Blofeld.
    Diệu Hạnh dịch




Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1396 of 1439: Đă gửi: 25 January 2011 lúc 12:10pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




OAN GIA TRÁI CHỦ



Lẽ ra tôi định post câu chuyện này vào “Chuyện của tôi” trong phần Hồi kư, nhưng ngẫm thấy nhờ câu chuyện này mà ngày ngày nhắc nhở tôi phải niệm Phật, niệm Phật. Âu cũng là một bài học kinh nghiệm để tu tập vậy.

Mỗi một người, ai cũng có oan gia trái chủ, điều đó là không tránh khỏi. V́ từ nhiều đời, nhiều kiếp, ḿnh đă u mê, lầm lỗi, sát hại và gây thù chuốc oán với bao nhiêu con người, bao nhiêu sinh vật mà ḿnh không hay.

Bạn đă sát sinh hay bạn đă vô t́nh dẫm chân lên một con kiến, như vậy cũng đă đủ cho bạn kết thêm oan gia trái chủ của ḿnh, v́ mỗi một loài vật đều có tánh linh, chúng cũng có sân, hận, yêu thương và đau khổ của ḿnh.

Năm ấy tôi vừa tốt nghiệp ra trường, tuổi c̣n trẻ, nên trong ḷng hoài băo tràn đầy nhựa sống. Có biết bao dự định tương lai, chỉ c̣n vài tháng nữa là tôi hoàn thành xong khóa học năm năm tiếng Nhật và t́m kiếm học bổng để sang Nhật du học.

Nhưng không may, tôi đă mắc một bệnh hiểm nghèo, chắc là do điều kiện đi làm trong môi trường điều ḥa quá lạnh, tối về lại tiếp tục đi học, ôn thi... Tôi phải nhập viện trong t́nh trạng sốt cao và gần như là hôn mê.

Bác sỹ đă có lúc đành ḷng thông báo cho Gia đ́nh tôi được biết là tôi không thể qua khỏi và một đêm họ đă chuyển tôi đến Pḥng “chờ chết”. Tôi c̣n nhớ, chồng tôi (lúc bấy giờ là bạn trai) chăm sóc tôi không quản ngày đêm đă bật khóc giữa bệnh viện.

Nhưng điều khủng khiếp nhất đối với tôi không phải là bệnh tật hành hạ, mà đêm nào tôi cũng bị những hồn ma đến quấy rối. Giờ theo con đường Phật pháp, tôi mới hiểu được họ chính là những oan gia trái chủ của tôi, chờ thời cơ là ùa đến đ̣i nợ, oan oan tương báo. Nếu tôi mất lúc đó th́ chắc chắn tôi đă bị đọa lạc, bị họ lôi kéo vào địa ngục không hay. Nghĩ lại, thật là rùng ḿnh.

Có đêm, bạn trai tôi nằm sát ngay dưới bên cạnh giường bệnh, vậy mà rơ ràng tôi nh́n thấy một người đàn ông to lớn quấn băng trắng nhờ nhờ kín cổ từ đầu đến chân, cố kéo màn ra và dùng xi lanh định tiêm vào đầu tôi.

Lúc đó không hiểu sao tôi lại có ư thức giằng co tấm màn mong manh lại, và niệm chú “Om Mani Padme hum”, niệm “Nam mô A DI ĐÀ PHẬT”, bởi chỉ cần lơ là để ông ta tiêm vào đầu th́ không biết tôi sẽ ra sao. Niệm chú xong th́ ông ta đi mất.

Khi bệnh của tôi dần dần thuyên giảm, về nhà hàng đêm tôi lại nằm mơ thấy một người con gái trẻ tuổi, tóc dài và mặc áo trắng đến đ̣i nợ, kéo áo tôi và bảo:

- Kiếp trước mày đă hại tao, giờ tao sẽ hại mày.

Và diễn tả lại cảnh tôi đă từng vô t́nh lái xe ô tô đâm vào cô ta đến chết. Đêm nào cũng vậy. Cuộc sống quả có điều diệu kỳ hoặc tôi chưa đến số măn báo thân. Một năm sau, bệnh t́nh tôi dần dần hồi phục, đến nay th́ đă hoàn toàn không c̣n.

Một người Thầy đă nói tôi được Phật Bà Quan Âm cứu mạng. Thời gian phục hồi sức khỏe, tôi cũng không c̣n nằm mơ thấy những oan gia trái chủ đến nữa, hoặc thỉnh thoảng họ có xuất hiện nhưng người tôi như có thần hộ mệnh bảo vệ, tỏa ánh hào quang làm họ phải đi ngay, không dám lại gần tôi nữa.

Câu chuyện của bản thân nhắc nhở tôi hàng ngày phải niệm Phật thật tinh tấn. Khi bệnh tật, không cần cầu hết bệnh, mà chỉ cầu được văng sinh về Tây phương. Nếu số mệnh chưa măn báo th́ bệnh khắc tự khỏi, c̣n không th́ được văng sinh về thế giới an lành.

Các bạn hăy mau mau niệm Phật, c̣n chần chừ ǵ nữa. Mặc dù Đức Phật A DI ĐÀ trong một lời nguyện của ḿnh đă nói:

- Người nào dù phát tâm niệm Phật chỉ cần mười câu trước lúc lâm chung cũng sẽ được Đức Phật đón về Tây phương.

Nhưng liệu con người có biết bao oan gia trái chủ, trước lúc lâm chung họ đến bủa vây quanh ta, thân ta đau đớn, cảnh giới hăi hùng...

lúc đó ta có thể nhớ đến câu niệm Phật được chăng? V́ vậy, từng thời khắc ta phải niệm Phật, lúc lâm chung tiếng Phật niệm cũng tự nhiên mà khởi được là vậy.

Tuy nhiên, điều quan trọng nữa là hàng ngày các bạn niệm Phật, cũng phải nguyện văng sinh về Tây phương cực lạc và hồi hướng công đức của ḿnh về Tây phương, cho oan gia trái chủ, cho Cửu huyền thất tổ, ông bà cha mẹ từ nhiều đời nhiều kiếp của ḿnh. Niệm Phật và cùng khuyên họ niệm Phật để cùng đồng sinh cực lạc quốc. Có như vậy, con đường văng sinh của bạn mới không bị cản trở.

Công đức có thể có bằng nhiều cách, làm từ thiện, phóng sinh... Bạn đă vô t́nh sát sinh, vậy làm cách nào để hóa giải. Bạn có thể phóng sinh, giải thoát cho các loài vật đang bị giam cầm, đang chuẩn bị làm thức ăn cho loài người.

Tôi xin chân thành cảm ơn các bạn đă chia sẻ câu chuyện của tôi!

Vui không biết đạo, vui rồi khổ

Khổ để giúp đời, khổ hóa vui

Nếu đặng tâm không th́ chẳng khổ

C̣n đời phiền năo có ǵ vui

Thương đời măi mắc trong ṿng khổ

Hăy rán mà tu để sống vui!



Diệu Bích



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
HoaCai01
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 17 May 2010
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2277
Msg 1397 of 1439: Đă gửi: 25 January 2011 lúc 3:22pm | Đă lưu IP Trích dẫn HoaCai01



__________________
Năm Mão cần mềm dẽo như Mèo .      
Quay trở về đầu Xem HoaCai01's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi HoaCai01
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1398 of 1439: Đă gửi: 25 January 2011 lúc 11:32pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde

Cám ơn bác HoaCai01 vào đọc truyện và góp ư kiến. Kính
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1399 of 1439: Đă gửi: 27 January 2011 lúc 12:31pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




XEM "CHẠY ĐÀN PHÁ NGỤC"


Có mặt tại Chùa Nền, Hà Nội trong dịp Rằm tháng Bảy vừa qua, tôi đă được chứng kiến màn “Chạy đàn phá ngục” lạ lùng. Đằng sau đó là một đỉnh cao nghệ thuật về âm nhạc và diễn xướng mà không phải ai cũng biết.

Đàn Mông Sơn tại Chùa Nền, Hà Nội là khoa cúng lớn và lâu đời của Phật giáo để tỏ ḷng kính Phật, hiếu thuận với tổ tiên, cha mẹ và cúng thí cho các vong hồn nơi địa phủ.

Sau lễ Thỉnh Phật và Dâng Lục cúng kéo dài suốt ban ngày, chập tối, Lễ Cầu siêu với màn “Chạy đàn phá ngục” theo tích “Mục Liên tầm mẫu” bắt đầu. Khi ấy, giữa tiếng nhạc réo rắt, trống phách rộn ràng đệm cho câu canh tiếng kệ ngân nga đưa đẩy, một nhà sư đạo mạo đội mũ hoa sen, áo cà sa, tay cầm tích trượng, quấn dải khăn trắng dẫn đầu đoàn lễ cung kính diễu qua năm đàn tế tượng trưng cho năm cửa ngục nơi địa phủ.

Tiết tấu bỗng thay đổi khi vị sư đứng trước một cửa ngục cùng hai tiểu đồng cầm đèn hoa đăng. Trống, kèn, năo bạt, thanh la, tiu cảnh...lập tức rộn lên dồn dập, chuyển sang một khúc nhạc mau hoạt đầy tính vũ điệu. Vị sư tay bắt quyết múa lượn liên hồi, dứt khoát, chân di chuyển theo nhịp trống mơ, khi khoan khi nhặt như vẽ những chữ vô h́nh lên mặt đất.

Bỗng ai đó hét lên:

- Phá cửa ngục!

Nhà sư tay cầm trượng múa lên chiếc bát úp dưới đất, dí đầu trượng vào trôn bát, di trên mặt đất giống như viết những mật chú rồi bất thần chọc vỡ tan chiếc bát. “Khóa cửa ngục” coi như đă mở, nhà sư tiếp tục chọc thủng màng giấy trước đàn tượng trưng cho “cửa ngục”. Cứ thế, nghi thức lại tái diễn với các “cửa ngục” c̣n lại trên nền trống kèn náo nhiệt không ngừng.

“Phá ngục” chỉ là một phần trong Đàn Mông Sơn, nghi lễ hội tụ đầy đủ các làn điệu đặc trưng của vũ, nhạc nhà chùa. Ở đây, thầy cúng và sư tăng đều thể hiện những phương pháp âm nhạc độc nhất vô nhị như Canh, Kệ, Tụng, Thỉnh, Bạch, Tấu... hay những chiêu bắt quyết, lướt chân và uốn cổ tay mềm dẻo như rồng bay phượng múa giữa âm điệu biến ảo của dàn lễ nhạc.

Quả thực, âm nhạc Phật giáo đă vượt qua những rào cản tín ngưỡng, trở thành một loại h́nh nghệ thuật đặc sắc.

Một thể loại âm nhạc thực thụ

Đó là nhận định của nhà nghiên cứu Bùi Trọng Hiền khi bàn về âm nhạc Phật giáo. Ở đó có sự chuyển hóa những giáo lư đồ sộ của nhà Phật thành lời ca với hệ thống âm điệu mang dấu vết dân ca bản địa. Ta có thể thấy âm hưởng của chèo, tuồng và nhiều thể loại dân ca khác trong các giọng nhạc của Phật giáo.

Cũng theo anh Hiền, các nhà sư đă phát triển âm nhạc nhà chùa thành một hệ thống giọng điệu phong phú như:

- Xướng lễ (man mác, tha thiết)

- Tụng (đọc kinh có nhịp điệu)

- Thỉnh (nói, hát kinh với âm vực rộng)

- Bạch (nhẩn nha, b́nh thản)

- Tấu (nhịp đọc sớ ngân nga)

- Chú (thầm th́, nhanh)

- Kệ (điệu hát, kể trường hơi)

- Canh (dàn trải, chậm dăi với nhiều đoạn “i, a” kéo dài tối đa)...

Những phương pháp âm nhạc chuẩn mực chứng tỏ tŕnh độ nghệ thuật bậc thầy của âm nhạc nơi cửa thiền. Sự đồ sộ với hơn ba trăm năm mươi nghi lễ Phật giáo, có xuất hiện âm nhạc và múa, cho phép sư tăng đưa kỹ xảo diễn đạt biểu tượng tới mức tinh luyện.

Chỉ riêng ư nghĩa của chuỗi động tác thủ ấn (bắt quyết) trong nghi thức múa đă vô cùng tinh tế. Chỉ một câu “Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát” các vị sư có thể ngâm nga đến gần mười phút, c̣n những bài kinh kệ, thán th́ kéo dài khôn cùng.

Thử tưởng tượng, để phục vụ cho một Đàn Mông Sơn hoàn chỉnh diễn ra trong bảy ngày liên tục, với hàng trăm câu tụng, thán cùng diễn xướng, vũ đạo, các vị sư tăng, thầy cúng phải có nội lực cao sâu đến nhường nào?

Những nghệ nhân cổ nhạc

Đẳng cấp tŕnh diễn của nhà sư, thầy pháp được thể hiện ở độ vang, sâu, đều nhưng biểu cảm, giọng khỏe, dai sức để thực hiện những đàn cúng lớn, kéo dài. Muốn vậy, các vị sư đă trải qua quá tŕnh khổ luyện lâu dài với nhiều kỹ thuật ém hơi phức tạp.

Thực tế, những kỹ thuật này không chỉ bắt nguồn từ giới các nhà sư, mà c̣n được đóng góp bởi các nghệ nhân cổ nhạc ngoài dân gian. Nếu trong chùa lưu truyền chiêu ém hơi đẩy lên ṿm xoang mũi để tạo giọng đều và tiết kiệm hơi, th́ kỹ thuật vận hơi nén bằng cơ bụng nhằm tăng tính biểu cảm với lực “tận thổ can tràng” lại được học từ nghệ nhân dân gian.

Trường hợp kỹ thuật âm điệu, vũ đạo trong chùa bị thất truyền, các sư lại t́m học từ thầy cúng bên ngoài. Đó là mối quan hệ khăng khít và gắn bó đă có từ ngàn đời. Anh Vũ Duy Sinh, một thầy pháp lâu năm với ít nhất ba đời lưu nghiệp cho biết, một thầy cúng khi đạt đến tŕnh độ nhất định, sẽ được phép hành lễ tại các Trai đàn của Phật giáo như một vị tăng.

- Bản thân tôi đă theo cha học nghề từ năm chín tuổi, nên hiểu đây là một pháp môn rất kỳ công. Vừa luyện chữ Hán, thuộc kinh, kệ, lại thêm luyện thanh, trống mơ, múa, bắt quyết...đâu phải ai cũng làm được. V́ thế, mỗi khi cần lập đàn, các sư thường cầu viện đến thầy cúng. Ba đời nhà tôi sống được cũng nhờ lẽ đó. Sinh tâm sự.

Điều này đă được nhà nghiên cứu Bùi Trọng Hiền xác nhận. Anh cho biết, từ bao đời nay, đội thầy pháp và giới sư săi đă trở thành một “đối tác chuyên nghiệp” trong thực hành nghi lễ chung nhất. Với thầy cúng, đó là một nghề, với nhà sư, đó là các kỹ năng cần thiết gắn liền với những nghi thức trọng đại của cuộc sống tu hành.



Điệp Trần



Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 1400 of 1439: Đă gửi: 01 February 2011 lúc 2:10am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




THUNG LŨNG MA ĐÈN HESSDALEN



Hessdalen, một thung lũng nhỏ bé ở Na Uy đă trở nên nổi tiếng trên thế giới với hiện tượng ma đèn xuất hiện thường xuyên.

Từ năm 1981 đến 1984, nhiều người dân Hessdalen bắt đầu hoang mang lo lắng về những ánh sáng đèn kỳ lạ bay lượn lờ ở nhiều nơi trong thung lũng, khi th́ dăm ánh sáng, có lúc cả trăm đốm lửa cùng hiện ra trong bóng tối.

Vào năm 1983 Chính phủ Na Uy lập dự án Hessdalen để t́m hiểu nguyên nhân tạo ra hiện tượng ma đèn (Unidentified Aerial Phenomenon) và UFO. Các nhà nghiên cứu đă sử dụng nhiều thiết bị hiện đại nhất vào lúc đó để ghi lại h́nh ảnh của hiện tượng bí hiểm này.

Chỉ trong thời gian ngắn từ 21-01–26-02-1984, các khoa học ghi được h́nh ảnh của năm mươi ba ánh sáng lạ. Giáo sư Erling Strand, người khởi xướng dự án t́m hiểu Hessdalen, đă tổ chức hội nghị quốc tế báo cáo về hiện tượng này. Nhiều nhà khoa học hàng đầu thế giới đă tới tham dự hội nghị và chủ đề Hessdalen được giới nghiên cứu ở nhiều nơi trên thế giới chú ư.

Các báo cáo từ đại hội cho biết, bất kỳ lời giải thích rơ ràng nào về hiện tượng ma đèn sẽ dẫn đến khái niệm mới trong vật lư.

Các trường Đại học lớn trên thế giới như Đại học Na Uy, trường CNR ở Italy, đă cùng bắt tay nhau nghiên cứu hiện tượng bí hiểm Hessdalen. Tiến Stelio Montebugnoli cũng chủ tŕ dự án EMBLA nghiên cứu về bức xạ điện từ và hiện tượng ở Na Uy vào năm 1999.

Hiện nay ở Hessdalen ma đèn vẫn c̣n xuất hiện, nhưng các báo cáo cho biết mỗi năm chỉ c̣n khoảng hai mươi trường hợp.

Dù đă hơn hai mươi lăm năm t́m hiểu ma đèn ở Hessdalen với các thiết bị cực kỳ tinh vi, nhưng các nhà khoa học vẫn chưa có câu trả lời rơ ràng về câu chuyện hiếm thấy ở thung lũng xinh đẹp này.


dobatnhi


Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 

<< Trước Trang of 72 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 1.8730 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO