Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
  H́nh Ảnh Từ Thiện
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Thông Tin
  Thông Báo
  Báo Tin
  Liên Lạc Ban Điều Hành
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Nhờ Coi Quẻ
  Nhờ Coi Ngày
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Tử Vi
  Tử Bình
  Kinh Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Bói Bài
  Đoán Điềm Giải Mộng
  Khoa Học Huyền Bí
  Thái Ất - Độn Giáp
  Y Dược
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch và Phong Thủy 3
Kỹ Thuật
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
Thư Viện
  Tủ Sách
  Bài Viết Chọn Lọc
Linh Tinh
  Linh Tinh
  Giải Trí
  Vườn Thơ
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 53 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
chindonco (3250)
hiendde (2589)
HoaCai01 (2277)
vothienkhong (1807)
dinhvantan (934)
ryan88 (805)
Vovitu (713)
ruavang (691)
lancongtu (667)
TranNhatThanh (644)
Hội viên mới
redlee (0)
dautranhsinhton (0)
Chieu Tim1234 (1)
huyent.nguyen (0)
tamsuhocdao (0)
henytran2708 (0)
thuanhai_bgm (0)
Longthienson (0)
thuyenktc (0)
liemnhi (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Khoa Học Huyền Bí
 TUVILYSO.net : Khoa Học Huyền Bí
Tựa đề Chủ đề: Truyện ngắn huyền bí - hiendde Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 41 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 6:44am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde


H̀NH ẢNH CỦA ĐOÀN QUÂN QUÁ KHỨ


Cho đến nay, các nhà địa chất, các nhà sử học, cổ sinh vật học, môi trường học, các nhà nghiên cứu về địa cầu vật lư, các nhà khoa học, đều công nhận rằng trên hành tinh của chúng ta, vẫn c̣n vô số hiện tượng kỳ lạ mà khoa học chưa giải thích được.

Nhiều sách vở tài liệu nghiên cứu từ cổ đại đến nay, đă ghi nhận nhiều sự kiện lạ kỳ. Chẳng hạn như các địa điểm thường xẩy ra hiện tượng quái lạ, bí hiểm hiện vẫn c̣n nhiều trên thế giới đă thu hút hàng ngàn khoa học gia, đến nghiên cứu nhưng lời giải thích th́ vẫn c̣n mơ hồ; những hiện tượng lạ kỳ ở Úc, ở Ái Nhĩ Lan, ở Péru, những vùng đất huyền bí ở Nam Mỹ, ở Ai Cập, những địa điểm huyền bí như ở Tích Lan, Ấn Độ, ở Loe Bar, Newgrange và cả vùng bí hiểm Atlantic nữa.

Trường hợp điển h́nh nhất là vấn đề đoàn quân ma xuất hiện ở vùng đất Loe Bar:

Một buổi trưa tháng 8 năm 1936, Stephen Jenkins sáu mươi tuổi nhà nghiên cứu địa chất, thường tới vùng Loe Bar, một địa điểm thuộc vùng bờ biển Cornish.

Trong khi Jenkins đang chăm chú theo dơi các vùng đất th́ bỗng nhiên ông ta vô cùng kinh ngạc, khi thấy phía trước mặt ḿnh một đạo quân thuộc thời Trung Cổ xuất hiện.

Quân phục của họ chứng tỏ họ đang trải qua những cuộc chạm trán trong trận mạc. Các chiến sĩ mặc áo đủ màu và khoác loại áo choàng không có tay màu trắng, màu đỏ và màu đen.

Ngựa của họ có tấm che phủ với đầy đủ yên cương và những thứ trang sức cho ngựa. Một người lính đứng giữa đội quân, hai tay chống kiếm, ḿnh khoác áo choàng màu đỏ tía, đang quắc mắc nh́n chăm chăm về phía Jenkins đứng.

Vừa lạ lùng vừa kinh ngạc, Jenkins, với tính ṭ ṃ, gan dạ và thích mạo hiểm, đă không ngần ngại tiến về phía đoàn quân.

Nhưng hành động ấy đă làm toàn thể đạo quân thời Trung Cổ biến mất tức th́. Jenkins giật ḿnh ngơ ngác và tưởng ḿnh vừa trải qua một giấc mơ. Ông kể lại chuyện này cho người vợ nghe và họ đă ghi vào nhật kư hiện tượng lạ lùng này.

Thế rồi, 38 năm sau, ông Jenkins đă chọn đúng vào ngày mà cách đó 38 năm, ông đă trông thấy điều kỳ lạ để cùng với vợ đến ngay địa điểm mà ngày xưa ông đă đứng.

Hai vợ chồng lên đường với bức họa đồ ghi địa điểm của trước đây Jenkins đă đứng, th́ lạ lùng thay h́nh ảnh đoàn quân thời Trung Cổ hiện ra, lần này c̣n rơ ràng hơn lúc trước.

Mặc dầu trước đó bà Jenkins không tin chuyện chồng ḿnh kể, nhưng lần này bà thấy rơ ràng điều mà bà không thể tin được.

Đoàn quân với sắc phục rực rỡ, cờ xí, ngựa và gươm giáo dàn ra trước mắt ḿnh, bà sợ quá níu chặt lấy cánh tay chồng và cố dụi mắt v́ cứ tưởng ḿnh nằm mơ.

Khi tường tŕnh sự việc này cho một nhóm nhà khoa học, ông Stephen Jenkins đă nói như sau:

- " Nếu lúc đó vài người trong quư vị có mặt với chúng tôi th́ có lẽ lời tŕnh bày này sẽ nặng cân hơn và có giá trị đứng đắn trung trực hơn... "

Nhiều giả thiết đă được nêu ra để giải thích cho hiện tượng này. Theo sự giải thích của chính Stephen Jenkins th́ có thể đạo quân ma này, thường xuất hiện ngay nơi vùng Cornish và con người may mắn thấy được, là do một năng lực tinh thần nào đó, phát nguồn từ một giao điểm (node).

Loe Bar vẫn c̣n đó, nhưng nơi mà năm 1936 cũng như năm 1974 Jenkins đă đứng, sẽ không nhất thiết luôn luôn đều thấy được hiện tượng kể trên, v́ c̣n tùy thuộc vào môi trường, khí hậu, tầm nh́n và nhất là tùy vào từng con người đứng nơi địa điểm ấy.

Điều này, mới nghe qua có vẻ không hợp lư nhưng theo Janet và Collin (hai nhà nghiên cứu về hiện tượng siêu h́nh, ma quái) th́ đó là vấn đề cần phải đặt ra. Hai nhà nghiên cứu này đă ghi nhận một trường hợp về "hồn ma" xuất hiện vào năm 1904.

Tháng ba năm ấy, một toán học sinh được thầy giáo dẫn đi du khảo. Họ leo lên ngọn đồi Marlpit gần Honiton. Tất cả các học sinh hôm đó đều trông thấy, một người đàn ông khoác áo choàng màu nâu và đội mũ rộng vành màu đen.

Toàn thể con người và gương mặt u ám như phủ một màn sương khói. Theo tài liệu của Collin th́ đó là hồn ma ấy đă được ghi nhận (tài liệu thư viện) từ năm 1685.

Người đàn ông này là một trong những người trốn chạy từ trận đánh, ở Sedgemoor vào năm 1685 và sau đó đă bị quân địch giết chết. Nhà anh ta ở ngay trên đồi Marlpit.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là tất cả các học sinh trong chuyến du khảo ấy đều thấy (người đàn ông trong quá khứ ấy) nhưng thầy giáo dẫn các học sinh th́ tuyệt nhiên không thấy ǵ cả.





Đoàn Văn Thông
















Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 42 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 6:48am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



HỒN MA BÓNG QUẾ


Ma luôn luôn là h́nh ảnh ám ảnh loài người, mặc dù nhiều người không tin có ma, nhưng trong tâm trí họ vẫn có sẵn một dạng thể nào đó về cái mà họ cho là "ma".


Nhà tâm lư và phân tâm học thường cho rằng, sở dĩ như thế là do con người khi lớn lên, đă hấp thụ vào bộ năo những h́nh ảnh liên hệ đến ma quỷ, qua các chuyện cổ tích, chuyện thường ngày, báo chí, lời đồn đại.

Theo Janet và Collin Bord, hai nhà nghiên cứu nổi tiếng của Hoa Kỳ, về các hiện tượng ma quái lạ lùng, đă chú tâm theo dơi ở các hài nhi mới sanh, hay được hai ba tuổi về những ǵ, chúng nó có thể biểu lộ qua những cử chỉ, ánh mắt do ảnh hưởng của những hiện tượng siêu nhiên hay "ma quái" từ môi trường ngoài tác động lên chúng.

Lư do là những trẻ con quá nhỏ ấy, chắc chắn chưa bao giờ có ư niệm về ma quỷ. Trong cuốn sách viết về các hiện tượng siêu h́nh, nhan đề Ghosts and Haunting, hai nhà nghiên cứu Fanet và Collin, đă ghi lại một dự kiện lạ lùng như sau, về cháu bé lên ba tuổi tên là Walter Landry, sống ở Cambridge, Massachusetts.

Khi cháu bé vừa tṛn ba tuổi, th́ mẹ cháu qua đời tháng 5 năm 1906. Trong khi người d́ và một cô mụ lo việc mai táng tẩm liệm, th́ cháu bé bỗng nhiên kêu thét lên, mọi người chạy bổ tới, đứa bé vừa chỉ tay về phía trước mặt vừa kêu:

- " Hăy nh́n ḱa! Bà ấy đó! Bà tới đó!

Cô mụ hỏi lớn:

- "Bà nào? Cháu nói bà nào vậy?"

Đứa bé vừa rên rỉ vừa trả lời:

- "Mẹ cháu đó!" vừa đưa tay chỉ về phía cửa.

Mọi người nh́n theo th́ lạ lùng vô cùng, một bóng mờ như chuyển động xuyên qua khỏi căn pḥng. Sau đó, đứa bé kể lại là, đă trông thấy người mẹ ḿnh lướt tới và cố t́nh t́m cách ôm con ḿnh vào đôi cánh tay.

Điều kỳ lạ đáng lưu tâm là tại sao với tuổi nhỏ như thế, đứa bé chưa ư thức ǵ về ma quỷ, nếu có thấy h́nh ảnh mẹ ḿnh như đă kể, th́ đáng lư ra phải vui mừng hoặc tự nhiên, nhưng tại sao lại tỏ ư lo sợ, kêu thét lên một cách kinh hoàng như thế.

Có phải người mẹ ấy đă tiến đến gần con, trong một dạng thể không c̣n bằng xương bằng thịt như khi c̣n sống?

Một h́nh ảnh phảng phất nét lạ kỳ rùng rợn nào đó chăng? Tuy nhiên qua câu chuyện có thật trên, dù sao cũng chỉ có bé Walter Landry, là có thể coi như đă thấy rơ những ǵ gọi là "Ma" mà thôi.

Thật ra, từ xưa đến nay, vô số báo cáo, tường thuật về vấn đề hồn ma bóng quế, nhiều hiện tượng nghiên cứu về ma, được bổ sung thêm ngày càng nhiều, cho các viện nghiên cứu, về các hiện tượng không giải thích được.

Sự kiện xẩy ra vừa mô tả trên về bé Walter Landry, chỉ là một thí dụ hết sức nhỏ nhặt, trong hàng vạn thí dụ có thật khác đă xảy ra trên khắp thế giới.

Có nhiều trường hợp ma xuất hiện rơ ràng, và nhiều người đă thấy, có khi chứng cớ c̣n được giữ qua lại trong h́nh ảnh chụp được, ma xuất hiện ở những lâu đài cổ, những ngôi nhà.

Đặc biệt không phải chỉ những ngôi nhà hoang vắng mới có ma, mà ngay cả những ngôi nhà có người đang ở, cũng thường xảy ra các sự kiện về ma. Ma c̣n phá phách đồ đạc, bàn ghế, và đôi khi phát ra âm thanh kỳ lạ.

Theo các tài liệu lưu trữ tại các thư viện, và nhất là tại các thư viện tại viện nghiên cứu, về các hiện tượng lạ lùng ở Virginia, th́ không chỉ hồn ma thể hiện qua h́nh ảnh người mà đôi khi c̣n ở cả loài vật.

Nhiều tài liệu khác c̣n ghi nhận sự kiện đặc biệt khác nữa, như con tàu ma trên biển cả, những tàu hỏa xe hơi, túp lều, căn nhà, ṭa lâu đài, xuất hiện trong sương mù trong đêm khuya rồi sau đó biến mất.

Điều đáng để các nhà nghiên cứu quan tâm là, dù tin hay không tin, dù muốn t́m hiểu hay không lưu ư, các hiện tượng gọi là ma quỷ vẫn đă và đang xảy ra, xuất hiện như một hiện tượng thực, góp phần hiện hữu dù trong khoảnh khắc nào trên trái đất, nơi mà hầu như chỉ có những vật hữu h́nh xuất hiện mà thôi.

Nguyên nhân nào đă phát sinh hiện tượng ma quái, th́ cho đến nay vẫn c̣n chưa được giải thích rơ ràng. Giả thiết phổ thông nhất đă cho rằng, ma là sự biểu lộ lại những ǵ của quá khứ, quá khứ ấy có thể là lâu hay rất mau, chỉ vừa mới xảy ra về những sự kiện đau buồn, tàn khốc, oan ức, tức tưởi...

Mối xúc động đă phát sinh năng lực mạnh mẽ, và bằng lư do này khác đă in sâu, ghi khắc vào nơi nào đó. Thường đó là nơi xảy ra, đă xẩy ra sự kiện. Như người bị xử bắn nơi một bức tường, thường hiển hiện lại h́nh ảnh tàn khốc ấy vào những đêm khuya.

Những ǵ trên đây chỉ là sự suy đoán của các nhà khoa học về vấn đề ma quỷ mà thôi... Tại sao những h́nh ảnh quá khứ đó lại chỉ hiện vào ban đêm... ?

Một thân xác không c̣n cử động, và tim ngừng đập người ta cho rằng người đó đă chết.
Thật sự thân xác của họ chết, chứ không phải là linh hồn. Linh hồn con người không bao giờ chết.

Những người được gọi là đă chết , họ chỉ bỏ lại thân xác nặng nề của ḿnh, và khoác lên ḿnh một thân xác khác, nhẹ nhàng hơn để thích hợp với cơi âm.

Thường thường những người chết, họ hay đến những nơi nào mà khi sống họ thường lui tới, và khi chết họ vẫn c̣n luyến tiếc.

Ví dụ như ngôi nhà họ ở hay là một khu vườn mà ngày xưa họ yêu thích... Cho nên nhiều khi ḿnh nghe nói là căn nhà đó có ma, hay là trong khu vườn nào đó, đêm đêm người ta thấy có người đi qua đi lại.

Và tại sao ḿnh chỉ thấy ma vào ban đêm. Tại v́ họ chỉ có thể hiện h́nh vào ban đêm, v́ ban đêm thuộc về khí âm.

Có lẽ ḿnh sợ ma v́ ḿnh không thấy họ. Nhưng thật ra họ cũng giống như ḿnh, chỉ khác là họ đă bỏ cái thể xác này.


                                                                                           Đoàn Văn Thông















Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 43 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 6:49am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



Ma Quá Giang


Nhiều người đi trên đường khuya vắng, đôi khi bắt gặp ma và có khi trông rơ như người thật,nên đôi lúc lại không nghĩ rằng ḿnh gặp ma.


Dee Goss, người đă quả quyết ḿnh trông thấy hồn ma đă mô tả lại như sau:

- "Tôi thấy con ma đội mũ trùm đầu, điều khủng khiếp là không có chân nên trông như lơ lững, trôi nổi dật dờ ngang qua con đường, ngay trước mặt chúng tôi. Tôi đă thấy h́nh ảnh này rất rơ, có thể phân biệt từ chi tiết".

Vào những năm 1976, 1978, hồn ma trên c̣n được thấy lại nhiều lần trên đường, và mới đây một h́nh ảnh về hồn ma với mũ trùm đầu, lại xuất hiện và nhiều người đă thấy rơ ràng, ngay trên con đường ṿng của xa lộ gần cầu Stocks, ở phía Nam Yourkshire Anh Quốc.

Hai người tuần cảnh ban đêm đă thấy một hồn ma với mũ trùm đầu, giống như h́nh ảnh đă thấy ở nhiều nơi, trên cầu Pearoyd, ngoài ra có đêm một trong hai người lại c̣n thấy, một h́nh ảnh lạ lùng kỳ dị khi giữa đêm khuya thanh vắng, bỗng có ba đứa bé im lặng nhảy múa quanh cột điện cao thế.

Trong Modern Mysteries of Britain, c̣n ghi nhận những sự kiện đáng lưu ư, về hồn ma xuất hiện trên đường, ở đây có sự khác biệt và linh hoạt hơn.

Ấy là ma đón đường và xin quá giang, người Mỹ và người Anh thường gọi là Phantom Hitch Hiker. Sau đây là vài trường hợp có thật xảy ra :

Năm 1951, tại Lakenheath, căn cứ không quân ở Suffok, một cảnh sát đă lái xe quanh căn cứ vào ban đêm, và đă thấy một phi công trong bộ quân phục xuất hiện giữa đường, và làm hiệu muốn quá giang xe.

Người cảnh sát dừng xe lại để cho viên phi công bước lên. Viên phi công này xin mồi lửa điếu thuốc, một khi ngọn lửa từ hộp quẹt lóe lên, th́ viên phi công biến mất, người cảnh sát kinh ngạc và rợn tóc gáy, khi thấy cái ghế ngồi trong xe, nơi mà viên phi công vừa ngồi trống rỗng một cách dễ sợ.

Về sau qua cuộc điều tra, người ta được biết ở góc căn cứ này, trước đă xảy ra một tai nạn thảm khốc, một chiếc quân xa đă đâm sầm vào một viên phi công trẻ tuổi, đang trên đường đi bộ đến căn cứ.

Nh́n ảnh chụp người lính Không Quân này, người cảnh sát lái xe đêm ấy đă khẳng định rằng, đó chính là người đă xin quá giang và đă biến mất sau đó.

Trường hợp tương tự cũng đă xảy ra tại Oklahoma Hoa Kỳ, vào mùa đông năm 1965. Lúc đó cô Mae Doria đang lái xe chạy trên xa lộ hai mươi, hướng đông của đường Claremore, th́ gặp một cậu bé trạc độ mười hai tuổi đứng bên đường, đưa tay khoác khoác ra dấu chận xe lại.

Mae hỏi cậu bé muốn về đâu, cậu bé đưa tay chỉ về phía trước và nói:

- "Nhà cháu ở đầu kia ḱa".

Cô Mae để cậu bé ra ngồi ở ghế sau, họ nói chuyện với nhau cho đến khi xe đến gần Pryor, th́ cậu bé ngỏ ư muốn xuống xe, ở vị trí cống nước lớn gần đó.

Khi đó Mea chạy xe chậm lại, cô lấy làm lạ v́ vùng này chẳng có nhà cửa ǵ cả, c̣n cây cối th́ lưa thưa, có nơi trơ trụi hoang vu vắng vẻ vô cùng.

Khi đó Mae Doria hỏi cậu bé:

- "Nhà cháu ở đâu?"

cậu bé lại chỉ tay về phía trước và trả lời:

- "Nhà cháu ở đầu kia ḱa!".

Cô Mae Doria quay mặt về hướng mà cậu bé vừa chỉ, nhưng chẳng thấy nhà cửa nào ngoài vùng đồng trống.

Cô ngạc nhiên quay lại, th́ không thấy cậu bé ở trong xe nữa. Quá kinh ngạc cô vội ngừng xe lại. Vậy cậu bé ra khỏi xe khi nào?

Cô Mae Doria cảm thấy hoang mang, cô cứ nghĩ là cậu bé đă nhảy ra khỏi xe rồi, nhưng tại sao cửa xe vẫn c̣n đóng chặt?

Cô lái xe chạy quanh nhiều ṿng, nơi vùng đồng trống cạnh xa lộ nhưng vô ích, h́nh bóng cậu bé vẫn biệt tăm...

Điều kỳ lạ là lúc ấy, cô không cảm thấy điều ǵ khiến phải lo sợ hay kinh hăi cả. Nhưng sau đó cô mới cảm thấy rờn rợn trong người.

Hai năm sau nhân lúc rảnh rỗi, gặp người đi thu tiền hơi đốt, cô Mae Doria kể cho anh ta nghe, chuyện liên hệ đến việc cô gặp cậu bé, quá giang và biến mất một cách lạ lùng ngày nào, th́ người này cho biết cậu bé mà cô gặp, đă chở đi một đoạn đường là chuyện có thật, và nhiều người lái xe qua đó cũng đă gặp trường hợp tương tự, nghĩa là cậu bé xuất hiện xin quá giang xe về nhà, nhưng nửa đường th́ biến mất.

Người đi thu tiền hơi đốt nói:

- "Tôi đă nghe chuyện về cậu bé này từ lâu. Đó chính là một hồn ma và sự việc này xảy ra từ lâu rồi, từ năm 1936 chớ không phải mới đây."



Đoàn văn Thông












Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 44 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 6:55am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



BĂI ĐẤT HOANG SAU NHÀ


Lần đầu tiên Vân tận mắt chứng kiến một người chết, cách đây hơn một năm lúc c̣n ở Việt Nam. Chứng kiến một người chết, có nghĩa là nh́n người ấy đang từ cơi sống đột ngột bước sang thế giới bên kia.

Đó là ông Thọ ở cách nhà Vân ba căn trên cùng con hẻm nhỏ thuộc phường mười quận Tân B́nh.


Chẳng phải v́ là hàng xóm mà Vân quen ông, láng giềng thật xa mỗi người có một cuộc sống, nên cũng ít khi gặp nhau, huống chi ông lại hơn Vân quá nhiều tuổi.

Nếu xưng hô cho đúng th́ Vân phải gọi ông bằng chú. Nhưng sỡ dĩ Vân thân với ông chỉ v́ ông là tài xế xe bus, trên lộ tŕnh từ nhà Vân đến sở làm. Dù muốn dù không, ngày nào Vân cũng phải gặp ít nhất một lần vào buổi sáng.

Có một dạo xe bus là phương tiện chuyên chở công cộng rất đắt khách, chuyến nào cũng chật ních. Nhưng khi Việt Nam chuyển sang kinh tế thị trường th́ dân Sài G̣n nườm nượp mua xe gắn máy. Lại thêm xe ôm phát triển, xe bus dần dà trở nên ế ẩm, v́ đi lại chậm chạp trên đường phố đông đúc, mà ít ai tôn trọng luật lưu thông.

Chỉ có những hành khách không có phương tiện khác như Vân, mới bất đắc dĩ phải bám với xe bus mà thôi. Xe vắng khách, nên mỗi khi thấy Vân bước lên, ông Thọ thường vui vẻ hỏi chuyện vu vơ mặc dù trên nguyên tắc, ông không được nói chuyện khi lái xe.

Vân cũng hân hoan đáp lại, chọn cái ghế trống gần ông để đàm đạo cho quên đoạn đường tới sở. Đại khái th́ toàn những câu xă giao thủ tục thôi, lâu lâu nếu trong con hẻm nhà Vân có chuyện ǵ bất thường xảy ra, th́ hai người mới có đề tài mới để b́nh luận.

ông Thọ không có vợ con, sống nhờ nhà người anh ruột , nhập chung hộ khẩu và coi gia đ́nh người anh như gia đ́nh ḿnh.

Ở tuổi bốn mươi lăm, mặt ông khắc khổ ưu tư, nước da đen sạm và mái tóc phía trước hơi dài, lúc nào cũng rũ xuống trán làm Vân thấy rất ngứa mắt.

Ông ít cười dù nụ cười rất tươi. Hàm răng đều như hạt bắp, phải cái tội là lúc nào cũng úa vàng v́ khói thuốc, ông ghiền thuốc lá nặng, trong túi lúc nào cũng có gói Mai, loại thuốc đen nội hóa ít người hút. Mỗi khi đường kẹt xe, ông thường chạy xuống rít một điếu, hoặc có khi chỉ vài hơi rồi lại leo lên lái tiếp. Dân Sài G̣n hút thuốc nhiều, nên chẳng ai thấy ngứa mắt và cũng không thấy khó chịu v́ khói thuốc.

Một buổi sáng trên đường đi làm như thường lệ, Vân ngồi ngay chiếc ghế sau lưng ông, đang kể câu chuyện bắt ghen trong xóm, và xe đang chạy ngon trớn, th́ Vân bổng giật ḿnh thấy xe bus tự dưng rẻ nghiêng sang bên phải, rồi leo hẳn lên lề, húc mạnh vào một gốc cây rồi dừng lại.

Xe vẩn nổ máy, nhưng ông Thọ gục xuống trên tay lái, làm c̣i xe cứ inh ỏi réo liên tục. Cũng may, gặp khúc lề đường rộng, lại có cây lớn chặn lối, nên xe không cán phải người bộ hành, hoặc đâm vào nhà người ta.

Hành khách nhốn nháo đứng ngồi cả lên, Vân lay vai ông Thọ và hốt hoảng hỏi :

− Ư thôi chết lạc tay lái hả ông Thọ ? Tỉnh dậy ông Thọ !

Nhưng lay măi mà ông không trả lời, hành khách xôn xao đưa mắt nh́n nhau, rồi bỏ xuống t́m phương tiện chuyên chở khác v́ sợ trể giờ làm việc.

Vài người hiếu kỳ phần lớn là khách quen, ngày ngày vẩn đi cùng chuyến này, xúm lại cùng với Vân lôi đầu ông Thọ ngồi thẳng lên, lập tức tiếng c̣i xe ngưng bặt. ông Thọ ngẻo đầu sang một bên, mặt xám ngắt , miệng hơi há ra và đôi mắt lạc thần vẫn mở trừng trừng, nhưng rơ ràng là mất hết sinh khí.

Ông đứng tim chết mà người ta xét theo lối dân gian, là ông bị trúng gió, và không ai tin là ông đă chết thật, bởi nó xảy ra quá đột ngột. Vân lo lắng nh́n quanh và hỏi :

− Ơ...Có ai có dầu nhị thiên đường không ?...Dầu ǵ cũng được...Cho tôi mượn.

Đám đông xung quanh mỗi người một câu :

− Trời...trời, ông bà nào chịu khó chạy lên ngả tư thấy ông công an, kêu dùm một cái

Người khác bảo :

− Kêu xe cứu thương chứ chờ công an đến kiếp nào...

Người ta giật tóc mai, lắc mạnh hai vai ông, hoặc ấn mạnh vào ngực ông, hy vọng có thể giúp ông hồi tỉnh trong lúc chờ vào nhà thương. Nhưng tất cả đều vô ích, có người thất vọng than :

− Thôi ! Chắc chết rồi, chết thiệt rồi. Trăm phần trăm là trúng gió rồi. Trời đất ơi ! Lúc này gió nó độc lắm nghen.

Cùng với nhận xét ấy, người ta tản mác xuống xe, lảng ra xa, tránh những phiền toái lát nữa khi nhân viên công lực đến thẩm vấn. Nhưng Vân không bỏ đi được, không nở bỏ ông hàng xóm, bởi nàng vẫn bám víu ư nghĩ là ông chưa chết hẳn, chỉ bất tỉnh nhân sự mà thôi.

Nàng xuống xe, mặt nhợt nhạt ngó quanh, rồi vẫy chiếc xích lô máy rồi nhờ người tài xế lên đỡ ông Thọ xuống và chở vào bịnh viện. Nàng bảo :

− Nhanh nhanh th́ may ra cứu kịp nhé ! Chắc ông ấy chỉ bị nghẹt thở thôi, chưa có chết hẳn đâu.

Rồi nàng móc bóp lấy tiền trả ông xích lô, nhưng ông xích lô ngơ ngác nh́n Vân và hỏi :

− Bộ cô không đi với ông ấy sao ? Đâu có được, cô không có đi chung th́ tôi không có chở ông ấy đâu ! Giỡn hoài, bộ tôi ngu sao ?

Vân khẩn khoản :

− Ông ơi, tội nghiệp người ta bị ngất xỉu, ông làm ơn đưa vào nhà thương dùm. Tại tôi....tôi c̣n phải đi làm.

ông xích lô trợn mắt đáp :

− Ngất xỉu đâu mà ngất xỉu ? Chết ngắt rồi, tôi đưa vào bệnh viện, người ta hỏi lôi thôi lắm cô ơi. Phải có người nhà mới biết đường mà trả lời chứ !

Vân nh́n ông Thọ một lần nữa , quả thật ông chết rồi, cái xác không hồn, nằm rũ trên xích lô, đầu nghiêng sang một bên. Mắt vẫn trợn trừng và mồm vẫn há ra. Nàng bảo ông xích lô :

− Nhưng mà tôi cũng đâu phải là người nhà !

Ông xích lô vừa kinh ngạc vừa bực bội, giậm chân lắc đầu lia lịa, ông toan chửi thề, nhưng nhớ rằng trước mặt phụ nữ, nên gắt lên :

− Cô không phải là người nhà của ông ấy, th́ mắc mớ ǵ cô đ̣i đưa ông ấy vào nhà thương ? Con người sao khờ quá ! Rồi công an hỏi cung về cái chết của ông ấy, rồi cô trả lời làm sao ?

Vân cũng vừa chợt nhận ra ḿnh tự mang cái ách giữa đàng vào cổ, nhưng một phần v́ là người quen, một phần th́ bây giờ cũng đă lỡ rồi làm sao rút lui được ? Nàng cứ tưởng ông chỉ ngất xỉu, nên mới động ḷng t́m cách cứu chữa, gọi xích lô đưa vào bịnh viện. Không ngờ ông đă về bên kia thế giới.

Từ lúc nghe ông xích lô xác quyết là ông Thọ đă chết, tự dưng chính Vân cũng thấy rờn rợn và không dám nh́n mặt ông nữa. Nhưng bây giờ biết làm sao, khách bộ hành đi ngang hiếu kỳ, bu lại mỗi lúc một đông hơn v́ ông xích lô khua chân, múa tay nói quá lớn, ông chán nản bảo Vân :

− Cà chớn ! mới sáng sớm đă gặp xui. Bây giờ cô phụ tôi khiêng ổng lên, bỏ lại trên xe bus đi rồi ai muốn làm ǵ th́ làm. Tôi không có dính vào vụ này.

Dứt lời, ông xách nách xác chết và bảo Vân đỡ hai chân ông Thọ. Vân ngần ngại đứng yên, ông xích lô phải nạt lớn, nàng mới chịu bắt tay vào, khệ nệ khiêng cái xác không hồn lên xe bus, đặt vào sau tay lái. Rồi ông xích lô lao phắt xuống đường, lên xe phóng vội đi miệng c̣n lào nhào chửi Vân là đồ ngu.

Vân xuống xe đứng phân vân bên lề đường, không biết nên bỏ đi hay chờ cảnh sát tới để tường tŕnh. Đám đông bu quanh mỗi người hỏi một câu, Vân lơ đăng trả lời rồi quyết định đón honda ôm, về báo tin cho gia đ́nh ông Thọ biết, và vào nhà thương làm thủ tục nhận xác của ông chôn.

Định mệnh sắp đặt khiến ông chết đột ngột, và t́nh cờ Vân lại là người đầu tiên, chứng kiến cái chết bất ngờ của ông, giữa lúc ông đang nói chuyện với nàng. Cách đây hơn một tháng Vân có khoe với ông, là nàng đang chờ sang Canada định cư do người anh bảo lảnh. ông Thọ chớp mắt bảo :

− Mừng cho cô

Nhưng rơ ràng, giọng ông có một chút buồn tủi cho thân phận ḿnh, ước mơ xuất ngoại mà không có con đường nào. ông bảo Vân:

− Tôi cũng có nghe nói cô sắp ra nước ngoài, người ta bảo v́ vậy cô nhất định chưa chịu lấy chồng.

Vân cười rồi nói lại :

− Trước khi tôi đi th́ thế nào gia đ́nh tôi, cũng làm tiệc giă từ bà con lối xóm mà. Mời ông sang cho vui với gia đ́nh tôi nhé !

− Vâng, quư hóa quá ! Cô nghĩ đến tôi là tôi mừng rồi. Tôi th́ phải qua tiễn chân cô chứ !

Câu chuyện tưởng như mới hôm qua, Vân chưa lên đường, chưa kịp làm tiệc mời ông Thọ th́ ông đă về bên kia thế giới, Vân chạy về nhà báo tin, rồi cùng người anh ông Thọ lănh ông từ nhà xác về, mua đất chôn ở nghĩa trang Tân Việt, gần Bà Quẹo.

Vân có mặt từ đầu đến cuối, từ lúc tẩm liệm cho tới khi hạ huyệt. Đám tang ông Thọ thưa thớt lại gặp ngày mưa to gió lớn, nghĩa trang ở vào khu đất trũng, nước ngập mênh mông. Quan tài thả xuống huyệt cứ nổi lềnh bềnh, khiến người ta phải dùng gậy dí hai đầu xuống để lấp đất. Mà lấp bao nhiêu đất, đất biến ngay thành bùn theo nước trôi đi, người nhà vất vả lắm, ông Thọ mới chịu an ḷng.

Gần một năm sau Vân lên đường sang Canada, tạm thời ở chung với gia đ́nh người anh đă bảo lảnh tên là Hiếu, có vợ ba con tại Toronto. Hiếu mới mua nhà trước khi Vân qua, căn nhà mới, ở vùng ngoại ô phía bắc toronto, nằm trong khu vực vừa khai phá, giá tương đối rẻ và đất xung quanh c̣n rất khoảng cách.

Phía sau nhà Hiếu cách một bải trống, mọc đầy cỏ hoang rồi mới tới b́a rừng. Bải đất trống ấy cũng nằm trong kế hoạch xây cất tư gia hoặc chung cư, nhưng v́ tạm thời kinh tế xuống, ngành địa ốc suy thoái nên người ta khựng lại bỏ không.

Gia đ́nh Hiếu có năm người, nhưng hai đứa con đầu vừa lên đại học và đi ở xa, ở nội trú luôn trong trường. nên nhà chỉ c̣n hai vợ chồng với cô con gái út mười bốn tuổi. Vợ chồng Hiếu chiếm ngụ cái pḥng ngủ chính trên lầu, đứa con gái cũng có buồng ngủ riêng bên cạnh. Dưới nhà bên cạnh buồng tắm, có một pḥng nhỏ dành cho Vân, sát bức tường phía sau, có cửa sổ trông ra bải đất trống quạnh hiu.

Ngày ngày nh́n cảnh tượng hoang vu vắng lặng sau nhà, Vân c̣n đang nhớ Sài G̣n da diết th́ bà chị dâu đă xa gần giục chồng kiếm việc cho Vân. Thật ra th́ chẳng cẩn phải chị phải giục, chính Hiếu cũng đang để ư t́m việc cho Vân, để nàng có thêm tiền chi dụng, và nhất là để vợ Hiếu khỏi cằn nhằn. Hai vợ chồng Hiếu cùng đi làm cả, cho nên vợ Hiếu rất ngứa mắt, khi thấy Vân qua đây mà cứ ngồi im trong nhà.

Ba tháng sau th́ Hiếu t́m được việc cho em gái, ở một tiệm cà phê Dolnad mở hai mươi bốn tiếng một ngày, tiệm nằm ở khu vực downtown, nghĩa là trung tâm của thành phố Toronto. Họ cho Vân làm ca đêm, bắt đầu từ mười một giờ đến bảy giờ sáng. Hiếu an ủi em :

− Thôi ! Cứ chịu khó làm tạm đi, rồi một thời gian sau sẽ đổi sang ca ban ngày. Họ có hứa với tao như vậy. Ca đêm th́ buồn ngủ, nhưng mà bù lại th́ ít khách hơn ban ngày.

Vân vui vẻ đáp :

− Em có ngại ǵ đâu, ngồi nhà chán chết.

Hiếu tỉ mỉ dặn ḍ Vân những kinh nghiệm làm việc nơi xứ lạ để em khỏi bở ngở, rồi Hiếu chỉ dẩn cho Vân cách đón xe đi làm.

V́ là khu tân lập ngoại ô, nên trước cửa nhà Hiếu tuy đường xá mới mẻ, nhưng chưa có xe bus, Vân sẽ phải đi bộ một khoảng khá xa, để ra con lộ chính lấy xe bus đưa nàng tới trạm Metro. Rồi khi từ trạm Metro trồi lên, nàng sẽ lại phải đón thêm một chuyến bus nữa mới đến downtown, chỗ nàng làm việc. Hiếu dự trù vài tháng nữa, sẽ bắt Vân đi học lái xe , sắm chiếc xe hơi cũ, cho em gái đỡ vất vả.

Hiếu lấy thêm ch́a khóa nhà trao cho em, rồi cẩn thận bắt em ghi số phone nhà, số phone tiệm Dolnad và số phone chỗ Hiếu làm việc, cất kỹ vào bóp để lúc cần th́ liên lạc, nhất là lúc chẳng may Vân bị lạc đường. Hiếu bảo :

− Mày đi làm ca đêm cũng khoẻ, sáng khỏi phải dậy sớm, ban ngày tha hồ mà ngủ. Đường sá không kẹt xe bus rộng răi, khỏi phải đứng mỏi chân.

Vân biết ông anh v́ tội nghiệp ḿnh, nên cứ phải t́m cách an ủi, nàng che dấu nét xúc động và bảo :

− Anh khỏi phải lo, việc ǵ em làm cũng được mà, ở Việt Nam em quen vất vả. Với lại đi làm học tiếng anh c̣n nhanh hơn học trong sách nữa.

Sáng hôm sau Vân dậy sớm hơn thường lệ, dù măi đến tối mới phải đi làm. Ngày đầu nhận việc, nàng hồi hộp không ngủ yên giấc, nàng lục đục một lúc rồi, vợ chồng Hiếu mới từ trên lầu bước xuống.

Bà chị dâu hôm nay nh́n Vân âu yếm hơn, v́ nàng đă có việc, không ngồi chơi, ăn bám như ba tháng vừa qua. Việc của Vân tuy lương chẳng có bao nhiêu, nhưng chính Vân cũng mừng thầm trong bụng, bởi từ nay khỏi phải nh́n nét mặt hầm hầm, đi ra đi vào lườm nguưt của chị dâu.

Hai vợ chồng Hiếu chuẩn bị đi làm sớm, đứa con gái đáng lẽ chưa cần đi gấp, nhưng tiện xe của bố mẹ, nên cũng ké luôn tới trường, khỏi phải cuốc bộ. Nhà chỉ c̣n ḿnh Vân ngồi ăn sáng, nàng dự định sẽ ngủ thêm một giấc nữa, rồi dậy nấu cơm cho cả nhà ăn chiều.

Riêng Hiếu th́ cứ nằng nặc bảo Vân phải ngủ một giấc dài, phải đến gần giờ đi làm hẳng thức. Vân gật đầu đồng ư, nhưng lúc cả nhà đi rồi, nàng chỉ ngồi coi tivi hoặc thơ thẩn ra trước nhà rồi lại vô làm bếp, muốn ngủ, cũng không ngủ được.

Buổi tối hôm ấy cơm nước xong, cả nhà ngồi coi tivi một lúc, rồi Vân chuẩn bị đi làm. Muốn chắc ăn, nàng ra khỏi nhà lúc chín giờ rưỡi mới không sợ trễ giờ.

Trời cuối tháng mười một bắt đầu se lạnh và mau tối. Mới khoảng năm giờ chiều là đă thấy âm u xám ngắt, có năm Toronto giờ này tuyết đă trắng xóa. Năm nay trời khô, nhưng gió buốt, nhất là quanh nhà Hiếu c̣n quá nhiều bải đất trống.

Vân mặc quần jean, hai ba lớp áo trong áo ngoài, cổ quấn khăn, chân đi giày bata, tay cầm cái túi đựng thức ăn và dăm ba đồ lặt vặt. Nàng lầm lũi lội bộ qua mấy khúc đường, vắng tanh tăm tối rồi mới đến con lộ chính.

Đúng như Hiếu nói, giờ này người và xe đă vơi hẳn, nên ở trạm bus chỉ có một hành khách đang đợi, đó là một bà người Canada, ngồi trên ghế băng trong nhà lồng kiếng, sốt ruột nh́n về hướng xe bus tới.

Vân cũng bước hẳn vào trong nhà kiếng để tránh gió, nàng gật đầu chào bà cụ, rồi ngồi xuống bên cạnh và cùng quay mặt về hướng xe sẽ đến. Khoảng hơn năm phút th́ nàng vui mừng, thấy xe bus hiện ra xa xa mờ mờ với ánh đèn đường.

Nàng vội đứng dậy, bước hẳn ra ngoài, bà cụ cũng bước theo Vân, co ro đứng sát lề. Vân ngước nh́n con số khá lớn ghi trên đầu xe, và hài ḷng gật đầu v́ đúng số xe mà Hiếu đă dặn.

Mới đi xe bus lần đầu, nàng rất sợ lầm lộ tŕnh, rồi không biết cách nào mà quay về. Chiếc xe bus nặng nề lăn bánh tới và tách vào lề, Vân đứng trước, một tay xách túi đồ ăn, một tay cầm sẳn hai đồng bạc cắt.

Bà cụ đứng sau lẩm bẩm nói một ḿnh thứ tiếng Anh pha giọng ư rất khó nghe. Xe bus vừa mở cửa, Vân hăm hở bước lên, bổng nàng giật ḿnh sửng sốt kêu lên, đứng khựng lại và run rẩy muốn té quỵ xuống đất, bởi v́ người tài xế xe bus chính là....ông Thọ ngay trước mặt nàng.

Giờ này ông lại ngồi sau tay lái bên Canada, quay đầu nh́n Vân cười rạng rỡ. Cái khác duy nhất giữa ông Thọ lúc trước và ông Thọ lúc này, chỉ là da mặt ông không đen xạm như xưa, mà trắng bệch có pha chút xanh xao, y như bôi một lớp sáp trên mặt , hàm răng ông cũng không c̣n vàng ám khói như nghệ, mà trái lại trắng nhợt như nước sơn, khiến nụ cười trông thật ma quái.

Nhất định là ông Thọ, không thể lầm được. Vân tái mặt đánh rớt cái túi thức ăn xuống đất, lạng quạng bước lùi lại mấy bước, rồi kinh hồn quay đầu chạy, bà cụ người Canada đứng sau Vân đưa hai tay đỡ lấy vai Vân và hỏi bằng tiếng Anh :

− Cái ǵ thế, cô làm sao vậy ?

Vân không hiểu ǵ, run rẩy chỉ ông tài xế và ấp úng măi, mới nói đại được một câu nữa tiếng Anh, nữa tiếng Việt :

− Ông ấy...ông ấy...chết..rồi...he died...ông tài xế là người chết lâu rồi..

Rồi nàng quay lưng cắm cổ chạy, bà cụ vừa leo lên, vừa ngạc nhiên nh́n theo Vân lẩm bẩm vài tiếng không ai nghe rơ.

Chạy được một khoảng khá xa, vào hẳng trước dăy phố, Vân mới dừng lại thở, nàng quay đầu nh́n lại trạm xe, th́ chiếc bus đă mất hút không thấy dấu vết ǵ nữa. Chỉ c̣n trơ lại cái nhà kiếng với ngọn đèn đường vàng úa.

Dăy phố chỗ Vân đứng, nhiều cửa tiệm đă đóng im ĺm ngoại trừ những quán cà phê, nhà hàng ăn, và tiệm tập hóa. Vân mệt quá ngồi đại xuống bậc thềm bên cạnh tiệm bánh ngọt, đang chuẩn bị đóng cửa. Hơi thở nàng vẫn c̣n dồn dập, nàng nhớ lại nguyên vẹn khuôn mặt trắng xanh và hàm răng trắng ngời của ông Thọ, lúc thấy nàng vừa bước lên xe, làm toàn thân nàng lạnh buốt như cơn bảo, bất ngờ thổi buốt thấu xương.

Nàng không thể lầm được, ông Thọ đă chết, chính nàng đă đi đám tang và chôn ông ở nghĩa trang Tân Việt, Bà Quẹo. Sao giờ này lại lái xe bus bên Canada ? Vân phân vân suy nghĩ, đầu óc hoang mang, khuôn mặt đờ đẫn, quên cả cảnh vật xung quanh, đến nổi chủ tiệm bánh ngọt bên cạnh, phải giục nàng đứng dậy để họ đổ rác, v́ nàng đang ngồi ngay bên cạnh thùng rác.

Vân đứng nép vào ngưỡng cửa nh́n ra đường, nàng nhớ tới lời Hiếu dặn là, buổi tối cứ khoảng hai mươi phút có một chuyến xe bus. Giờ đi làm và tan sở th́ nhịp độ mau hơn. Vân uể oải bước đi, trở lại trạm cũ đứng chờ chuyến xe kế tiếp. Buổi đầu mà đến trễ, thế nào cũng bị mắng, có khi mất việc cũng chưa biết chừng.

Vân chớp mắt thở dài, sực nhớ ra túi thức ăn lúc năy đánh rớt. Vân cúi xuống nh́n ḷng đường, nhưng cái túi đă bị xe cán nát bấy, chẳng c̣n h́nh dạng ǵ nữa.

Vân lại thở dài, gió khuya thổi vù vù từng cơn lạnh buốt. Nàng đứng hẳng vào trong nhà lồng kiếng, trạm xe vắng ngắt, không có ai ngoài nàng.

Một lúc sau, từ khá xa xa, Vân thấy chiếc bus khác lờ mờ xuất hiện mỗi lúc một rơ ràng, nàng vén tay áo nh́n đồng hồ và hy vọng đón chuyến này vẫn c̣n kịp giờ đến tiệm cà phê Dolnad.

Nhưng bỗng nàng sực nghĩ ra một điều, làm nàng rùng ḿnh lạnh toát, v́ biết đâu trên chiếc xe bus kia, người tài xế cũng vẩn chính là ông Thọ, rơ ràng là hồn ông đă theo nàng từ Việt Nam qua đây. Nàng mở to mắt nh́n chiếc xe đang lù lù tiến đến, rồi khi xe chỉ c̣n cách khoảng chưa đầy trăm thước, th́ do một động lực mạnh mẽ thôi thúc trong ḷng.

Vân bổng hốt hoảng bỏ chạy, nàng chạy ra chỗ cũ, dăy phố chỉ c̣n vài căn tiệm mở cửa. Nàng đứng sát vách tường và đăm đăm nh́n ra. Khoảng cách xa quá mà trời lại tối, nàng không thấy được mặt người tài xế trên xe bus, nên không biết được người tài xế đó có phải là ông Thọ hay không ? Chỉ biết chiếc xe đó hầu như trống rỗng không có hành khách.

Chiếc xe đi rồi, nàng đứng thở bần thần v́ không biết tính sao ? Đón xe bus th́ nàng sợ gặp hồn ma ông Thọ, mà gọi taxi, th́ Vân không biết có đủ tiền không? V́ nàng chưa biết từ đây ra trung tâm thành phố sẽ tốn bao nhiêu? Nhất là dù muốn kêu taxi, Vân cũng không biết kêu ở đâu số điện thoại nhà ?

Cuối cùng nàng đành đi bộ về nhà, và dự định sẽ báo cho Hiếu biết, hôm nay nàng không đi làm để nhờ Hiếu phone cho tiệm Dolnad. Biết Hiếu sẽ trách, nhất là bà vợ, nhưng Vân không c̣n cách nào khác. Trừ trường hợp Hiếu lái xe đích thân chở nàng đi làm.

Vân lầm lũi bước đi trên con đường chưa kịp tráng nhựa, chạy ngoằn ngèo giữa bải đất trống cỏ mọc bừa băi, bắt đầu chết úa v́ thời tiết. Nàng sang đây vào cuối tháng tám, trời Toronto c̣n nắng ấm chan hoà , mới gần ba tháng trôi qua, cái lạnh heo may đă đến thật nhanh, càng gợi nổi nhớ Sài G̣n.

   Nhưng nhớ ai th́ nhớ chứ chưa bao giờ, nàng mảy may nhớ đến ông Thọ, dù chỉ thoáng trong giây phút. Măi đến lúc năy sau khi hồn ông hiện về, nàng mới nhớ láng máng h́nh như trong xấp h́nh nàng mang theo, có bức ảnh chụp đám tang ông , trong đó nàng đứng bên cạnh thân nhân của ông, dưới làn mưa nhỏ sau khi hạ huyệt, nghĩa là ông Thọ đă chết thật, đă nằm sâu trong ḷng đất, chính nàng đưa ra nghĩa địa, tại sao giờ này lại sang đây ?

Trong thế gian, người có giống người, nhưng không thể giống như vậy được, huống chi người Việt, đâu có ai chen vào được ngành lái xe bus công cộng ? Vân cắm đầu bước đi giữa tiếng gió vi vút, lâu lâu rít lên từng cơn quanh khu đất trống tối tăm, dăy nhà Tân Lập hiện ra mờ mờ, thấp thoáng ánh đèn, trong đó có nhà Hiếu.

Bổng Vân nhận ra ḿnh không phải là kẻ độc hành, trên con đường lởm chởm đá vụn này, sau lưng nàng rơ ràng có tiếng bước chân người đi nhanh, mỗi lúc một gần nàng hơn, tiếng giày đàn ông mạnh bạo, trên lớp đá vụn nghe xào xạc. Nàng đi chậm lại, tránh sang một bên để nhường bước cho người phía sau tiến lên.

Nhưng tiếng giày cứ ở sau lưng Vân không vượt lên phía trước. Ṭ ṃ nàng quay lại th́ không thấy ai cả, hoàn toàn trên quảng đường vắng quanh nàng, không có một bóng người. Nàng giật thót người, và rảo bước nhanh hơn.

Th́ tiếng bước chân vô h́nh lại cũng tiến mau hơn, theo sát sau lưng nàng. Nàng lấy hết can đảm, quay phắt lại, th́ vẩn không thấy ai, tứ phía xung quanh không có người, chỉ có gió thổi vù vù.

Vân kinh hăi bỏ chạy, nhưng đôi chân dường như gh́ lại, níu lấy không cho nàng bỏ trốn. Vân vùng vẫy lao tới, vấp chân té sấp xuống đường, nàng luống cuống đứng dậy, vừa thở vừa chạy ngay tới trước cửa. Vân hoàn hồn ngước lên nh́n ba bậc cầu thang, tay cầm chià khóa.

Khu nhà tiền chế mới cất nằm san sát bên nhau, nhà này cách nhà kia chỉ hơn một thước. Nhưng con đường trước mặt th́ rộng thênh thang và thường xuyên vắng lặng. Đang tra chià khóa vào cửa bổng nhiên giật thót người, v́ nh́n qua màn cửa sổ nhà bếp, thấy thấp thoáng bóng người đàn ông mờ mờ đi lại trong nhà, làm nàng liên tưởng ngay đến bóng ma ông Thọ, nhưng thật ra đó chỉ là Hiếu đang lấy nước trong tủ lạnh bưng lên lầu.

Nghe tiếng chià khóa lách cách ở ổ, Hiếu giật ḿnh, đứng khựng lại ở chân thang và hỏi bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh :

− Ai đó ? Ai mở cửa đó ?

Rồi anh từ từ tiến ra vừa lúc cánh cửa mở và Vân xuất hiện , Hiếu ngơ ngác hỏi :

− Sao lại về ? Quên cái ǵ hả ?

Vân vừa thở hổn hển, vừa đáp vắn tắt :

− Tai... tại em..gặp ma

Trên nhà vợ
Hiếu và con bé Mỹ Linh, nghe tiếng nói ồn ào cũng bước ra và đi xuống. Hiếu biết em gái ḿnh không phải hạng người lười biếng, trốn việc huống chi anh cũng vừa nhận ra sắc mặt tái mét của Vân, nhưng cái lư do Vân đưa ra là một điều không chấp nhận được, v́ ngoài sự tưởng tượng của anh. Anh nhăn mặt hỏi lại :

− Mày nói cái ǵ ? Mày gặp ma à ? Gặp ở đâu ? Sao lại có chuyện lạ đời như vậy, Canada này làm ǵ có ma ?

Vừa nói, Hiếu vừa tiến lại đặt cốc nước lạnh xuống bàn, Vân bưng ngay ly nước của anh uống cạn v́ cổ họng đang khát khô,

nàng cởi áo khoác, máng lên thành ghế rồi kéo ghế ngồi, Hiếu cũng ngồi đối diện em, trố mắt nh́n ngờ vực, mặc dầu anh thấy rơ đôi mắt Vân chưa tan nỗi kinh hoàng. Vợ Hiếu và con gái kéo tới, tất cả đều ngồi ở bàn ăn , thấy vợ bên cạnh, Hiếu nhắc lại câu hỏi :

− Tại sao đang đi làm lại bỏ về là thế nào ?

Vân đặt cái ly xuống bàn và nói :

− Em đă nói với anh rồi, nhưng mà em hỏi anh, là anh có nhớ cái ông Thọ ở gần nhà ḿnh không ? Cùng con hẻm nhà ḿnh đó, cách nhà ḿnh ba căn đó, anh có nhớ không đă ?

Cái ông Thọ ngày xưa ổng đi lính cái lúc mà em c̣n bé xíu à !

Hiếu ngắt lời :

− Tao đi lâu quá rồi đâu có nhớ ! Nhưng mà mày làm sao ? Mày nhắc đến ông ấy để làm ǵ mới được chứ ?

Vân khổ sở kể tiếp :

− Trời ơi ông ấy chết rồi, lúc sau này ông ấy lái xe bus...rồi chết luôn trên xe bus, cái lúc mà ông chết th́...th́... em có mặt trên chuyến xe bus đó, rồi chính em đưa ông ấy ra nghĩa địa...

Hiếu càng sốt ruột ngắt ngang :

− ..Nhưng mà rồi sao ? ông ấy chết th́ có dính dáng ǵ đến mày ?

Vân mở to mắt nh́n anh nhấn mạnh :

− ..Th́...ông chết cả năm nay rồi...bổng dưng lúc năy..ơ..ơ..lúc em lên xe bus th́ chính ổng ngồi lái...

Hiếu nh́n em toan ph́ cười, vợ Hiếu mỉa mai chen vào :

− Cô mới qua Canada mà coi tivi nhiều quá...Nói chuyện như thế mà cũng mở mồm ra mà nói, không muốn đi làm th́ ở nhà, bịa đặt chuyện ma làm cái ǵ không biết.

Vân bực bội đứng dậy đi lại phía tủ lạnh, lấy thêm ly nước và gắt nhẹ :

− Em nói thật chứ bịa đặt cái ǵ, em thấy chính ông Thọ ngồi lái xe, vừa thấy em..ổng nhe răng ra cười rồi gật đầu chào em. Trời, em sợ quá, em bỏ chạy về liền.

Cả nhà cùng im lặng, nhưng rơ ràng không ai tin lời Vân. Một lúc sau con bé Mỹ Linh lên tiếng :

− Chắc cô phải đi bác sĩ tâm thần quá à !

Vân thở dài thườn thượt rồi bực bội bảo Hiếu :

− Tức quá...Em không mang tấm h́nh nào của ông ấy..Anh nh́n mặt là anh nhớ ra ngay. Anh không tin th́...tối mai anh ra trạm xe bus với em.

Hiếu trầm ngâm nói :

− Tao phải đi ngủ sớm, đâu có thức được mà đưa mày đi làm , mà đi taxi th́ lương mày không có đủ trả.

Rồi Hiếu quay sang đột ngột hỏi vợ :

− Em có nhớ ông Thọ không ?

Vợ Hiếu gật đầu :

− Nhớ ! Nhưng mà không có rơ lắm, hồi em mới lấy anh thỉnh thoảng gặp ông ấy đi ngang nhà ḿnh ấy. Nghe nói chết bất đắc kỳ tử mà, h́nh như là đứt mạch máu. Nhưng mà...Giá như ông ấy làm ma hiện về th́ hiện bên Việt Nam chứ ma nào mà du lịch tận sang đây ?

Nói câu ấy, vợ Hiếu mỉm cười như chế giễu Vân. Hiếu vội lên tiếng bảo Vân :

− Tao có cách này, tối mai mày đừng có đón chuyến xe chín giờ rưỡi như tối nay nữa, mày chịu khó đi sớm hơn nữa giờ, đón chuyến trước khoảng chín giờ. Như vậy mày sẽ khỏi phải gặp ông tài xế bửa nay. Trong thiên hạ th́ thiếu ǵ người giống nhau, nhưng mà muốn chắc ăn th́ đi chuyến khác, khỏi gặp ông tài xế bửa nay mà mày bảo là ma !

Vân hài ḷng đáp :

− Vâng, em cũng định như vậy, đi sớm nữa giờ cũng được chứ ngồi nhà làm ǵ, đến tiệm trước th́ càng vui.

Vợ Hiếu chỉ muốn em chồng đi làm nên đề nghị thêm :

− C̣n muốn chắc ăn nữa th́ chịu khó cuốc bộ thêm lót đường nữa, thay v́ đón xe đường số bốn th́ qua hẳn đường số năm đó, hai đường song song với nhau mà, xe nào cũng dẫn đến metro. Rồi đằng nào cũng đổi xe bus mới ra được downtown.

Vân gật gù đồng ư :

− Vâng, vâng..có lẽ như thế th́ chắc ăn hơn.

Hiếu biết em không muốn ở nhà, nên gật gù nhắc lại :

− Ờ, cứ như vậy đi chịu khó đi sớm một tí

Ngừng một chút anh hỏi thêm :

− Thế c̣n tối nay th́ sao ? Bây giờ th́ sao ? Mày có đi làm hay không ?

Vân im lặng không đáp, h́nh ảnh ông Thọ vẫn c̣n làm nàng kinh khiếp. Hiếu đứng dậy lại góc nhà nhấc phone gọi cho tiệm Dolnad, mà chủ nhân là một người Hoa hồi trước làm chung sở với Hiếu, nói chuyện vài câu rồi anh gác máy rồi trở lại bảo Vân :

− Tối nay nghỉ cũng được người ta chưa cần mày lắm, thật ra th́ họ muốn mày đến trước một hôm để học việc, nhưng mà thôi đằng nào cũng trể rồi, tối mai bắt đầu làm. Thôi, ta đi ngủ thôi. Nhớ khóa cửa lại.

Vợ chồng Hiếu đứng dậy lên lầu, con bé Mỹ Linh cũng theo lên. B́nh thường nó nhốt ḿnh trong pḥng riêng, học bài hoặc nghe nhạc ít khi xuống nhà dưới. Mẹ nó có ác cảm sẳn với Vân, nhưng nó th́ lại dửng dưng, không thành kiến. Thỉnh thoảng lúc rảnh rổi nó c̣n tận t́nh dạy Vân học tiếng Anh.

Mọi người lên lầu rồi, Vân cũng uể oải vào buồng ngủ lấy quần áo đi tắm. Nàng cảm thấy khó chịu v́ không có cách nào, chứng minh cho cả nhà biết là nàng đă gặp ma thật. Toan bước ra, bổng Vân nghe tiếng con chó nhà hàng xóm gầm gừ ngay sau sân nhà ḿnh, sát cửa sổ buồng của Vân.

Tay ôm bộ quần áo, Vân nhíu mày lắng nghe rồi th́ một phút sau, h́nh như nó chồm và những móng sắt của chân trước, cào liên tục vào tường nhà Vân, làm nàng càng thêm khó chịu.

Gần ba tháng nay, chưa bao giờ Vân thấy nó sang sân nhà ḿnh, dù là sân sau. Nó hiền như cục đất, suốt ngày nằm lừ đừ ngoài hiên nhà, bên cạnh bên tay trái nhà Hiếu, bổng dưng tối nay con chó giỡ chứng, Vân đập bàn tay vào tường mấy cái, để xua đuổi nó đi chỗ khác.

Nhưng chẳng được chỉ trong khoảnh khắc, con chó bắt đầu tru lên trong đêm vắng lặng trong khu dân cư thưa thớt, nghe ai oán đến rợn người. V́ tiếng cào vào vách, tiếng tru thảm thiết cứ đều luôn luôn, rồi chuyển sang tiếng sủa vang, đôi khi như tắt nghẹn. Vân bực bội lắm, nếu nó cứ sủa như thế này, th́ làm sao cả nhà ngủ được.

Nàng định chạy lên nói Hiếu gọi điện thoại sang ông hàng xóm bảo họ nhốt chó lại. Cái ông hàng xóm này kỳ cục quá, tại sao không để chó trong nhà, mà lại thả rong ngoài vườn khi đă bước vào muà lạnh.

Tay ôm bộ quần áo ngủ, Vân ṭ ṃ vén bức màn cửa sổ, trông ra sân sau xem tại sao chó sủa , tức th́ nàng kinh hải thét lên, buông rơi bộ đồ xuống đất và chạy lao ra ngoài, bởi v́ khi tấm màn vừa kéo ra, th́ nàng thấy ông Thọ đă đứng sẳn bên ngoài sát cánh cửa sổ, nhe hàm răng trắng bệch cười với nàng.

Trong lúc Vân bước tới, chỉ có ánh sáng từ trong buồng hắt ra, nàng vẫn thấy rơ khuôn mặt xanh xao, cái mặt của ông cười rạng rỡ. Con chó nhà hàng xóm th́ cứ lao tới phía ông, mà sủa rồi lại lùi xa xa gầm gừ rồi lại chồm tới, y như xua đuổi tên trộm.

Hiếu từ trên lầu chạy xuống gắt lên :

− Cái ǵ thế ? cái ǵ mà la ầm lên thế ?

Vân cũng vừa chạy ra, định lao luôn lên lầu, gặp Hiếu, nàng hổn hển thở và bảo :

− Em...em vừa thấy ông Thọ đứng ở cửa sổ..buồng em. Hèn ǵ con chó nhà hàng xóm sủa măi từ năy đến giờ !

Vợ Hiếu cũng vừa chạy ra xem, uất ức bảo Vân :

− Chó nào sủa ? Từ năy đến giờ có nghe tiếng chó nào sủa đâu ? Cô này hay nhỉ, lắm chuyện quá. Không để yên cho người ta ngủ, ngày mai cũng phải đi làm nữa chứ !

Hiếu tin rằng em gái ḿnh đang gặp khủng hoảng tinh thần, v́ một chuyện ǵ ghê gớm lắm, đă xảy ra trong quá khứ ở quê nhà, nên anh dịu dàng nói :

− Anh có nghe tiếng chó sủa đâu ! Con Mỹ Linh nó nói đúng đó, chắc là cô bị tâm thần thiệt rồi. Hay là ngày mai em lấy hẹn đi gặp bác sĩ xem sao.

Vừa nói, Hiếu vừa xâm xâm đi lại bước vào pḥng của Vân, Vân lửng tửng đi theo nhưng đứng ở cửa, không dám vào. Hiếu bước vô, vén bức màn cửa sổ trông ra rất lâu, và yên chí là chẳng có ǵ trước mặt, v́ trời bên ngoài tối như bưng. Anh bảo Vân tắt hết đèn trong buồng ngủ đi để nh́n ra cho rơ. Anh thấy chẳng có ǵ ngoài bải đất trống chạy dài tới ven rừng.

Trên bải đất trống ấy chỉ có một cái cây khá cao, đứng chơ vơ cách nhà Hiếu khoảng năm mươi thước. Nay mai công ty xây cất cũng sẽ đốn luôn để cất nhà bán. Hiếu xoè hai bàn tay, và nhún vai bảo Vân :

− Có ǵ đâu, mày nh́n lại đi. Nh́n lại lần nữa đi, có cái ǵ đâu !

Vân từ năy đến giờ vẫn đứng thập tḥ ngoài cửa, nghe Hiếu gọi, tức quá Vân tiến lại sau lưng anh, trố mắt nh́n ra rồi nhăn mặt phân trần :

− Rơ ràng là ông ấy vừa đứng đó mà, đứng sát cái cửa sổ này này. Em không thể lầm được... Mà..mà...bộ anh không nghe thấy tiếng chó sủa hay sao ? Lạ nhỉ ?

Hiếu bước ra và nhăn mặt bảo :

− Chắc mày nằm mơ chứ ǵ ?

Vân gắt lên :

− Em đă ngủ đâu mà mơ ? Vừa mới vào pḥng, chưa kịp tắm kia mà !

Hiếu kết luận :

− Thôi ngủ đi, mai tao với chị mày c̣n phải đi làm.

Rồi Hiếu lặng lẽ bước lên lầu. Hiếu ra rồi, Vân đứng lặng lẽ nh́n tấm màn cửa sổ, nàng tưởng tượng bất chợt, trong đêm ông Thọ sẽ xuất hiện trở lại, sau lớp kính và bức màn màu trắng đục.

Khá lâu, Vân mới lấy hết can đảm cúi xuống lượm bộ đồ rớt ở dưới đất, sát tường ngay phía dưới cửa sổ, và chạy nhanh qua pḥng tắm. Nàng bật hết các ngọn đèn cho căn pḥng rực sáng, rồi nh́n ở trong gương, thấy rơ nét lo âu và nhợt nhạt c̣n đọng lại.

Nữa tiếng sau, Vân trở lại pḥng đứng im nghe ngóng, nàng không dám khép cửa, không dám tắt đèn. Thậm chí bật luôn đèn ở trong nhà bếp, rồi mới lên giường nằm nghiêng đưa lưng về phía cửa sổ, và trùm mền kín từ đầu đến chân.

Vợ Hiếu từ nhà trên càu nhàu đi xuống, và tắt hết đèn bếp cho đỡ tốn điện. Vân biết, nhưng đành nằm im. Cũng may, từ đó mọi chuyện đều b́nh lặng, không có ǵ xảy ra, con chó không gào, không sủa nữa. Tuy vậy Vân vẫn không ngủ được, Vân có cảm tưởng bên ngoài cửa sổ, hồn ma của ma vẫn lăng vảng, với khuôn mặt bóng loáng vẫn đang tựa cửa đợi ḿnh.

Khi nhắm mắt lại, khuôn mặt xanh xao của ông với hàm răng trắng nhợt, lại hiện ra rơ mồn một như đang đứng ngay trước mặt Vân. Hồi nhỏ nàng nghe người lớn bảo, những người chết vào giờ linh, hồn không siêu thoát, cứ theo đuổi măi một người nào đó trên trần gian, hay là...ông Thọ ở vào trường hợp đó ? Nếu thế, th́ xui cho Vân quá !

Cả tiếng đồng hồ sau, chắc là đă quá nữa đêm, Vân mới rón rén ngồi dậy đi tiểu, rồi lại trở về nằm trăn trở rất lâu. Có lẽ căn pḥng sáng quá khiến nàng ngủ không được, nghĩ thế Vân vói tay tắt cả hai ngọn đèn trần, cũng như đèn ngủ ở đầu giường rồi chun vào, cuộn ḿnh trong chăn.

Nhưng đèn vừa tắt, th́ từ sân sau con chó nhà hàng xóm lại bắt đầu gầm gừ nho nhỏ, rồi hai chân trước lại cào vào bờ tường liên tục nghe rin rít, làm Vân thấy rùng ḿnh ê răng và ghê cả người. Không biết tại sao, Vân đưa hai tay bịt tai lại, nhưng con chó lại tru lên, mỗi lúc một ghê rợn hơn, lát sau lại sủa từng hồi liên tục, và luôn luôn móng sắt lại tiếp tục cào vào bờ tường.

Vân lại thót người, run lên bần bật v́ biết chắc rằng hồn ông Thọ vừa hiện
ra trở lại đằng sau nhà. Tiếng chó sủa lớn quá trong đêm khuya, tại sao cả nhà nàng không ai nghe thấy? Vân chờ đợi măi mà chẳng thấy Hiếu lên tiếng, chứng tỏ chỉ có ḿnh nàng nghe được, nàng nằm co quắp, ôm cái gối vào ḷng, mắt nhắm nghiền lại.

Một lúc sau, tiếng chó bổng im lặng, tiếng móng chân cào vào bờ tường cũng im hẳn, Vân nhè nhẹ kéo mép chăn xuống khỏi mặt để thở, nhưng tiếng chó vừa im được một lúc, th́ phía sau nhà vang lên tiếng ầm ầm cổ máy xe hơi. Đúng là tiếng xe bus chạy từ từ, đơn độc, cứ lớn dần, lớn dần cho tới khi lướt ngang ngay sang cửa sổ nhà nàng.

Nhà nàng ở giữa đồng trống, không thể có con đường có bất cứ xe nào, chạy ngang phía sân sau; Nàng lại run lên bần bật và kéo mền phủ lên mặt, nhắm mắt lại nàng h́nh dung thật rơ, chiếc xe bus cứ từ từ tiến tới gần nhà ḿnh, chạy lướt qua rồi lại quay đầu trở lại. Và ông Thọ ngồi lạnh lùng sau bánh lái, nàng cố trấn tỉnh choàng dậy với tay bật đèn, và ôm cái mền chạy lao ra nhà bếp, rón rén lên lầu.

Nàng muốn chui vào ngủ chung với đứa cháu cho đỡ sợ, nhưng giờ này đă quá khuya, không dám đánh thức nó. Dần dà một chút, Vân nằm dài ra sàn nhà, ngay chiếc cửa sổ pḥng con Mỹ linh, tung chăn phủ kín lên người.

Sáng hôm sau chuông đồng hồ đánh thức Hiếu dậy lúc bảy giờ như thường lệ, hầu như sáng nào, anh cũng dậy trước vợ, xuống nhà đọc báo, uống cà phê cho tỉnh táo. Anh đẩy cửa bước ra, ngơ ngác thấy Vân nằm co quắp ngay lối đi, anh đứng nh́n một chút, rồi thoáng hiểu ngay là em gái đêm qua không dám ngủ một ḿnh ở dưới nhà.

Anh tội nghiệp bước đi nhè nhẹ xuống nhà để khỏi đánh thức Vân, nhưng Vân choàng dậy, ngồi tựa lưng vào vách, tóc xỏa mệt mỏi, và đôi mắt đỏ ngầu, hai mắt nh́n ra cửa sổ.

Trời hăy vẩn c̣n tối, bảy giờ sáng muà hè, th́ nắng đă lên. Nhưng muà đông th́ chưa trông rơ cảnh vật. Dưới nhà, Hiếu bật đèn sáng choang, Vân uể oải đứng dậy cầm cái mền bước xuống. Hiếu đă vào buồng tắm khép cửa lại, trên lầu cũng có buồng tắm nhưng gần như Hiếu để dành riêng cho vợ và con gái, v́ mỗi buổi sáng cả hai đều lục đục trong đó rất lâu.

Vân tiến lại trước cửa pḥng ḿnh, đứng tần ngần một chút rồi mới dám bước vô, quăng cái chăn lên giường, nàng nh́n tấm màn cửa sổ, định bụng chờ trời sáng rơ rồi chút nữa mới kéo ra, nàng ra nhà bếp pha cà phê chờ Hiếu. Một lúc sau th́ Hiếu từ trong buồng tắm bước ra, tiến lại và hỏi Vân một câu thừa thăi :

− Tối hôm qua mày không dám ngủ một ḿnh dưới nhà phải không ?

Vân mệt mỏi nói :

− Anh Hiếu à, anh có cách nào tối nay đi với em được không ?...Anh không cần phải đến tiệm cà phê làm ǵ đâu. Anh chỉ đứng chờ xe bus với em thôi, để em xem ông ấy có hiện về lái xe nữa hay không ! Nếu có th́ anh cũng lên xe với em, chứ một ḿnh em...em không có dám đâu.

Hiếu biết tinh thần em ḿnh đang hỗn loạn, nhưng ngàn lần anh không thể tin được, là hồn ma từ Việt Nam sang tận đây để theo đuổi Vân, anh gắt nhẹ :

− Xe bus đâu có chỉ chờ có ḿnh mày, mỗi chuyến cả mấy chục người, không lẽ cái xác chết lại lái được xe, đưa cả mấy chục người đi làm ? Mày nói làm sao chứ ?

Vân ngắt lời nhấn mạnh :

− Nhưng mà tối nay anh đi với em ra bến xe được không ?

Hiếu rất muốn ch́u em, đồng thời cũng muốn giải quyết một lần cho xong, nhưng anh sợ vợ anh không bằng ḷng, nên anh chẳng biết trả lời ra sao. Vân đặt tách cà phê, nh́n ra cửa sổ và nói :

− Trời sáng rồi, anh..anh đi với em ra đây, ra đằng sau nhà với em.

Hiếu ngần ngại không muốn ra ngoài, nhưng v́ tội nghiệp Vân cả đêm mất ngủ, nên đành đứng dậy nhưng cằn nhằn bảo :

− Đứng trong buồng của mày nh́n ra sân sau cũng được, cần ǵ phải ra bên ngoài cho lạnh.

Vân giật mạnh
tay anh quả quyết :

− Không, anh cứ đi với em, em nói th́ anh không có tin, đêm hôm qua ông Thọ hiện về ngay sau cửa sồ buồng em nè, con chó nhà bên nó cứ sủa ầm cả lên, rồi nó cào măi vào trong tường. Đi ! Anh đi với em đi mà.

Vừa nói, Vân vừa lôi anh lại cửa sau, nàng đẩy cánh cửa sổ bước ra, quên cả cái rét buổi sáng. Hiếu theo sau, rùng ḿnh v́ lạnh. Trời chưa sáng hẳn , nhưng nhờ khoảng trống mênh mông phía sau, nên cảnh vật bắt đầu trong rơ. Hiếu bật thêm ngọn đèn máng trước hiên sân sau để quan sát cho rơ.

Hiếu đứng trên mănh sân sau, chưa có làm hàng rào, chưa tráng xi măng mà lớp cỏ th́ đă chết úa v́ lạnh.

Bỗng Hiếu trố mắt giựt ḿnh, há mồm nh́n trên bức tường nhà ḿnh, ngay cửa sổ pḥng Vân quả thật chằng chịt bao nhiêu vết cào, như có ai cầm cây đinh cố ư vạch vạch. Nhà mới xây tường c̣n nguyên, nên dấu cào càng rơ. Vân lay vai Hiếu và kinh hăi nói :

− Anh...anh thấy chưa ? Em bảo anh mà, con chó nó cào cả tiếng đồng hồ ấy.

Rồi nàng hốt hoảng chỉ tay và nói lớn hơn :

− Đây..đây này..Anh coi này...dấu chân người đứng ngay sau cửa sổ nh́n vào buồng ngủ của em, rơ ràng là dấu giày c̣n in lại v́ chỗ đất mềm. Sân này từ trước tới giờ đâu có ai lai văng tới. Tối hôm qua mà anh..anh ở dưới pḥng em, th́ anh mới thấy sợ, em phải chạy lên lầu là v́ thế ấy.

Hiếu cũng vừa nhận ra dấu giày đàn ông, quay mũi vào hướng buồng Vân, làm anh bắt đầu đổi thái độ. Một cảm giác rờn rợn bất chợt lan vào toàn cơ thể anh, anh im lặng quay đầu nh́n sang nhà hàng xóm, có con chó quanh năm hiền lành, rồi anh kéo tay Vân ra hiệu bảo vào nhà khép cửa lại.

Anh đi ra sân trước dáo dác nh́n, con chó hàng xóm đă nằm lặng yên trước hiên, không có một dấu hiệu nào, chứng tỏ đêm qua nó đă gặp ma. Anh bảo Vân :

− hay là kẻ trộm nó ŕnh nhà ḿnh ?

Vân lắc đầu :

− Đằng sau nhà ḿnh là bải đất trống, trộm nào dám đứng khơi khơi giữa băi đất trống mà ŕnh ?

Hiếu cũng đă nghĩ đến điều ấy, nhưng anh vẫn cố nêu ra một giả thiết để tự an ủi mà thôi. Vào nhà, anh ngồi ở bàn ăn, hai mắt đăm chiêu suy nghĩ. Vân rót cà phê cho anh, rồi bưng lại đặt trước mặt, Hiếu hỏi :

− Cái ông Thọ mà mày bảo là hiện hồn về đó, lúc c̣n sống ông ấy có..ông ấy có..có dính dáng ǵ đến mày không ? Tại sao lại hiện về để chọc ghẹo mày?

Vân kéo ghế ngồi và lại tỉ mỉ kể hết diễn tiến, mọi chi tiết cho Hiếu nghe, chỉ khác một điều là lần này nàng kể phấn khởi hơn bởi v́ Hiếu đă chăm chú lắng nghe, không xem thường câu chuyện của nàng, như tối hôm qua. Nàng kết luận :

− Tối nay anh chịu khó ra đón xe bus với em được không anh?

Hiếu gật đầu đáp :

− Ừ, để tối nay tao đi với mày, nhưng tao dặn mày để xíu nữa chị mày dậy, đừng có nói ǵ cả. Bả nhát lắm, biết là có ma thật, chị mày có thể đứng tim chết đó.

Vân gật đầu mặc dầu trong ḷng rất ấm ức, v́ rơ ràng bà chị dâu cho là Vân bịa đặt, chị cứ yên chí cho là Vân lấy cớ để nghỉ ở nhà để khỏi phải đi làm. trong lúc tức tối, Vân chỉ mong cho hồn ma hiện về, cho bà chị dâu gặp một lần để bả tởn. Vân đứng dậy và nói :

− Thôi, anh chuẩn bị đi làm đi , em phải đi ngủ một giấc đây, mất ngủ một đêm mệt quá. Định vào ngủ chung với cháu Mỹ Linh nhưng mà lại sợ làm mất giấc ngủ của nó, em đành phải nằm ở ngoài hành lang ấy.

Hiếu trầm ngâm không nói ǵ nữa, Vân nh́n anh tha thiết hỏi :

− Ừm..em..em gọi phone về VN được không anh ?

Hiếu bưng tách cà phê chưa kịp uống ngạc nhiên đáp :

− Được chứ, nhưng mà mày gọi cho ai ?

− Gọi cho gia đ́nh ông Thọ ấy mà, ông ấy ở với một ông anh ruột, em bảo là người ta làm lễ cầu siêu, tại v́ ông Thọ không vợ, không con cho nên không có ai cúng kiến cả.

Hiếu uống một ngụm cà phê rồi gật đầu bảo :

− Ừ tùy mày vậy, lát nữa tao đi làm th́ mày gọi.

Vân hài ḷng đứng dậy, anh em thương nhau nhưng vớ phải bà chị dâu khó chịu, thành ra bất cứ việc ǵ muốn làm, Vân vẫn cứ phải đắn đo. Nàng bước vào pḥng tắm, bao nhiêu nỗi kinh sợ đêm qua, giờ này khi trời sáng đă giảm hẳn. nàng đánh răng rửa mặt, rồi cởi quần áo vào bồn tắm xối nước nóng cho đỡ mệt mơi, rồi nàng vào buồng khép cửa lại lên giường ngủ.

Ngoài nhà vợ chồng Hiếu và con gái lục đục một lúc, rồi khóa cửa đi ra trả lại sự vắng lặng một ḿnh cho Vân ở nhà. Nàng cần phải ngủ một giấc dài, đêm nay mới có thể thức trắng làm việc ở tiệm cà phê.

Vân ngủ được mấy tiếng đồng hồ th́ choàng tỉnh dậy giữa căn nhà vắng vẻ, ngẩm nghỉ mấy giây mới nhớ lại, trọn vẹn câu chuyện đêm qua,vào lúc thấy ông Thọ mặt sáp, ngồi trên xe bus cho đến những âm thanh hổn độn ở sau nhà : tiếng chó sủa, tiếng cào vào tường, tiếng xe bus chạy. Tất cả uà trở về rất nhanh trong trí nhớ của nàng.

Tuy nhiên, nh́n qua màn cửa sổ, nàng thấy trời đă rực nắng nên cái cảm giác run sợ, không c̣n đè nặng như đêm qua, nh́n đồng hồ trên bàn thấy cũng quá trưa, Vân choàng dậy định ra rửa mặt rồi nấu cơm, chui ra khỏi tấm chăn dày, Vân thấy rùng ḿnh v́ lạnh, nàng mặc vội cái áo khoác, rồi lại kéo rộng tấm màn cửa sổ cho căn pḥng thêm ánh sáng.

Màn vừa kéo ra, nàng hăi hùng kêu lên, và bước lùi lại mấy bước. Trên băi đất mênh mông trước mặt, cách nhà nàng khoảng năm mươi thước, trơ trọi một cây thông khá cao, giờ này lá đă rụng gần hết. Một người đàn ông đứng dựa gốc cây, miệng ngậm điếu thuốc khói bay nhè nhẹ, đăm đăm nh́n vào cửa sổ buồng ngủ của Vân.

Mặc dù khoảng cách khá xa, Vân cũng vẫn nhận ra ngay đó là ông Thọ, với cái dáng quen thuộc không thể lầm lẫn được Vừa thấy Vân, nghĩa là khi Vân vừa kéo màn cửa, ông liền quay lừng lửng bỏ đi về phía bià rừng và mất hút trong đó .

Vân để bàn tay lên ngực để trấn tỉnh, nàng không dám kéo màn lại nữa. Nàng chạy ra nhà ngoài kiểm soát lại, xem cửa chính đă đóng kín và gài then trong chưa, đồng thời nhà có bao nhiêu cửa sổ, Vân kéo màn mở tung ra hết, nàng nghĩ hồn ma luôn luôn sợ ánh sáng, cho nên chiều nay khi Hiếu đi làm về, nàng sẽ đ̣i Hiếu thay cái bóng đèn thật sáng phía sân sau, ngay trên cửa sổ của nàng, rồi từ đây khi ngủ, nàng sẽ không kéo màn lại nữa.

Nàng đứng ở bàn ăn đờ đẩn suy nghĩ, tim vẩn c̣n đập th́nh thịch, căn nhà vắng lặng lạ thường, không một tiếng động nhỏ làm nàng cảm thấy rờn rợn, như sống một ḿnh giữa lâu đài hoang.

Nàng vào pḥng khách, bật ti vi lên cho đỡ trống trăi rồi qua pḥng tắm rửa mặt. Nh́n đồng hồ thấy mới khoảng một giờ trưa nàng lưỡng lự toan gọi điện thoại về Vn, nhưng lại đổi ư hoăn đến chiều, chờ Hiếu về để Hiếu cùng nghe rơ câu chuyện.

Một mặt Vân sẽ bảo người nhà cầu siêu cho ông Thọ, một mặt nàng sẽ yêu cầu bảo họ, gởi qua cho nàng một bức h́nh của ông để mang lên chùa. Phải chấm dứt t́nh trạng này, chứ nếu kéo dài, th́ nàng không thể làm ăn ǵ được. Đôi mắt vẫn c̣n cay, Vân đứng trước bồn rửa mặt, cúi xuống vặn nước nàng nhắm mắt lại vọc thật nhiều nước đắp lên mặt cho tỉnh.

Đang lau mặt th́ nàng ngạc nhiên khựng lại, v́ chợt ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trong pḥng, nàng nhíu mày đứng yên, hít hít mấy cái và càng thấy rơ mùi thuốc lá bao phủ nặng nề hơn.

Hiếu đi làm mới về bất ngờ chăng ? Chắc là không ! Bởi dù Hiếu có về, th́ Hiếu cũng đâu có hút thuốc, anh bỏ thuốc đă lâu. Mấy cái gạt tàn chỉ c̣n giữ lại trong tủ làm kỷ niệm. Nhà này không có ai hút thuốc, sao lại có mùi khói bay trong nhà ? Vân máng cái khăn lên và cất tiếng hỏi lớn :

− Anh về đấy hả anh Hiếu ?

Cùng với câu hỏi ấy, Vân bước sang pḥng khách, nàng kinh hăi đến rợn người, v́ ở bàn salon trên chiếc gạt tàn bằng thủy tinh, có điếu thuốc đang cháy giở , khói bốc thành sợi bay lên cao.

Vân đứng chết cứng tại chỗ, trố mắt nh́n, bên cạnh cái gạt tàn c̣n có gói thuốc Mai mà đă hơn một năm nay Vân mới nh́n lại. Tim đập th́nh thịch, Vân đưa mắt nh́n quanh, ngó xuống bếp và ngước lên lầu, nàng biết hồn ma ông Thọ đang có mặt trong căn nhà, với một điếu thuốc nội hóa, mà xưa kia ông vẫn hút khi lái xe bus .

Dường như có tiếng bước chân trên lầu, nàng im lặng láng nghe th́ không thấy ǵ nữa. Căn nhà ch́m trong im lặng mênh mông, không một tiếng động nào. Đứng một lúc, lấy lại phần nào b́nh tĩnh, Vân tiến lại góc nhà, chỗ máng điện thoại để gọi vào sở báo tin cho Hiếu biết.

Nàng dự định điện thoại cho Hiếu xong, th́ nàng sẽ ra phố đông người hoặc vào một shopping center nào đó, đi thơ thẩn chứ không dám ở nhà một ḿnh, năm giờ chiều cả nhà về th́ Vân mới về.

Vân đứng bên cạnh cái phone màu đen máng trên vách, mở cuốn sổ t́m số của Hiếu, nhưng c̣n đang lật từng trang, th́ điện thoại bổng reo vang, làm nàng giật nẩy người đánh rơi cuốn sổ điện thoại xuống chân.

Nàng trấn tỉnh ngay, đặt bàn tay lên ngực và thở phào v́ đoán là Hiếu gọi về. Ban ngày cả nhà đi làm hết, đâu có ai gọi vào giờ này ? Chắc chắn chỉ có Hiếu hoặc con bé Mỹ Linh mà thôi. Nàng nhấc ống nghe, áp vào tay vừa nói " Hello " th́ từ phía đầu dây bên kia, vang lên một giọng nói rất mơ hồ, lẫn trong tiếng gió thổi, như vọng từ cơi xa xăm nào về....

− Chào cô Vân, tôi là Thọ đây, Thọ xe bus đây !

Vân thét lên buông rơi chiếc điện thoại xuống bàn, và bỏ chạy ra sân nhà, nàng xuống hẳn lề đường, mặt tái mét đưa mắt nh́n ra trước sân và hai bên nhà hàng xóm. Con chó nhà bên cạnh vẫn nằm lừ đừ trước cửa, dưới ánh nắng khô lạnh.

Sực nhớ ra ḿnh đang mặc đồ ngủ, hơi giá thấm nhanh qua lớp vải nội hóa. Vân lại trở vào rón rén mở cửa mắt mở trừng trừng, nh́n tứ phía căn nhà nàng cư ngụ đă ba tháng, hôm nay biến thành một cơi âm hồn lạnh lẽo, mà nàng cảm nhận được trong không gian.

Nàng muốn gọi phone cho Hiếu, nhưng cứ đứng nh́n cái điện thoại mà kinh hăi, chỉ sợ đến gần th́ hồn ma ông Thọ lại từ thế giới bên kia kêu về.

Nàng mon men đi vào pḥng, dáo dác ngó quanh, rồi thay bộ quần jean áo thun, rồi nàng qua buồng tắm lấy cái Jacket dầy vẫn máng trong đó. Nhưng lạ quá, cái áo khoác ấy chỉ máng lên một cái đinh nhỏ sau cánh cửa, mà nàng giật măi không ra, như có bàn tay ai giữ lại. Vân dùng hết sức, kéo thật mạnh cái đinh sút luôn, làm nàng ngă té. Vân lồm cồm đứng dậy cầm cái jacket chạy luôn ra sân.

Buổi chiều vợ chồng Hiếu về tới nhà, đă thấy Vân đứng chờ ngoài sân. Trời muà đông âm u gần như đă bảy tám giờ tối. Nh́n nét mặt xanh xám và cặp mắt lạc thần của em, Hiếu ưu tư hỏi :

− Sao giờ này không ngủ, ra đứng đây làm ǵ cho lạnh ?

Chờ vợ Hiếu vào nhà trước, Vân mới níu cánh tay anh và vắn tắt kể :

− Anh Hiếu ơi, hồn ma ông Thọ đang gở trong nhà ḿnh từ sáng tới giờ đó. Em đang ở trong buồng tắm th́ ngửi thấy mùi thuốc lá. Em chạy
ra không thấy ai mà lại thấy điếu thuốc cháy dỡ trên tàn, bên cạnh điếu thuốc Mai. Ghê nhất là lúc em tính gọi phone vào sở cho anh, th́ em nghe tiếng ở trong phone, nhấc ra th́ chính là tiếng của ông ấy. Giọng ông ấy nghe...nghe ghê lắm, nghe kỳ lắm..em sợ quá..em sợ lắm anh ơi..em..em ở nhà một ḿnh chắc em chết mất...

Giọng Vân cực kỳ thảm nảo khiến Hiếu đứng yên tại chỗ, đăm đăm nh́n xuống chân ngẫm nghĩ không biết giải quyết bằng cách nào để giúp em. Những điều Vân vừa kể như ông Thọ hiện về hút thuốc, và nhất là điện thoại cho Vân th́ Hiếu chưa tin hẳn.

Tin làm sao được ? Y như trong phim ảnh, hay là em gái ḿnh bị loạn trí thật rồi ? Cũng không phải, dấu chân người và những dấu vết cào trên vách tường sau nhà Hiếu, rơ ràng là điều có thật, mà sáng nay chính anh đă tận mắt chứng kiến.

Muốn kiểm lại cho chắc, Hiếu không vào nhà vội, anh kéo Vân ṿng ra hông nhà và ra phía sau. Dấu chân người đứng sát cửa sổ, và những vết cào chằng chịt trên tường vẫn c̣n nguyên vẹn. Vân bảo :

− Anh..anh thay cho em cái đèn thật sáng ngoài này được không ? Ma bao giờ cũng sợ sáng cả.

Hiếu vừa bước ṿng về phía trước vừa nói :

− Tạm thời mày sợ th́ nằm chung với con Mỹ Linh. Nhưng mà mày có ngủ ở nhà đâu mà mày sợ ? Mày làm ban đêm mà ! Lát nữa tao đi với mày ra đón xe bus.

Giờ này th́ Vân không phải chỉ sợ ông Thọ ngồi trên xe bus, mà chỗ nào h́nh như cũng có ông theo bước chân nàng. Hai người vừa tới cửa trước, th́ vợ Hiếu cũng vừa từ phía trong nhà bước ra, mặt hầm hầm nh́n Vân mắng lớn :

− Cô ở nhà làm ǵ mà pḥng tắm bừa băi như thế này ? Thủy tinh vỡ đầy trong ấy mà không quét dọn ǵ cả, rủi ai đạp vào th́ sao ? Rồi bao nhiêu chai lọ lăn long lóc ở trong buồng tắm ấy, cô để yên được à ? Muốn vào đây th́ phải gọn ghẽ chứ.

Vân cuối đầu nén tiếng thở dài, Hiếu không biết giải thích thế nào với vợ để bênh em gái, bèn dịu dàng bảo Vân :

− Vào quét đi, quét rồi lấy máy hút bụi hút lại cho thật kỹ đi. Vân vô buồng tắm rồi, vợ Hiếu đứng ở bếp chống nạnh nh́n quanh rồi chán nản nói :

− Um...ở nhà cả ngày mà bếp núc lạnh tanh như thế này. Không nấu được hộ nồi cơm. Chán thật !

Hiếu nghe vợ cằn nhằn em gái một cách oan ức, nhưng anh không biết nói sao, anh không muốn vợ biết rằng, chính anh cũng đă bắt đầu tin những điều Vân kể, anh ṭ ṃ đứng ở trước cửa buồng tắm nh́n vào, Vân đang khom người quét những mănh thủy tinh, vội đứng dậy và th́ thầm kể :

− Em thấy t́nh h́nh ghê rợn lắm rồi, em..em chịu không nổi, anh phải làm cách nào giúp em. Trưa nay, em ngủ có khoảng ba tiếng đồng hồ. ban ngày nên em cũng đỡ sợ, ngủ dậy em vén màn cửa sổ th́ không ngờ em lại thấy ông ấy.

Đêm qua th́ ông ấy đứng sát cửa sổ, trưa nay th́ ông ấy đứng xa xa dưới gốc cây, chỗ cái băi đất trống kia kià..Anh có biết cây đó là..là cái cây ǵ không ? Đó đó cái cây đó đó, anh qua buồng em mà coi.

Rồi thấy em, ông ấy bỏ vào rừng. trời đất ơi, em mệt quá v́ thiếu ngủ, mới vào buồng tắm vọc nước đắp vào mặt, ai ngờ mở mắt ra th́ ngửi thấy mùi thuốc lá, chạy ra pḥng khách th́ thấy điếu thuốc đang cháy dỡ. Em chưa đứng tim mà chết là may đấy. Vào pḥng tắm để lấy cái áo jacket th́ có người giữ lại không cho em lấy, lôi măi th́ cái đinh nó tuột ra ,làm em ngă lăn vào buồng tắm suưt găy xương sống...Mà..mà lạ quá..cái ly thủy tinh này múc nước xúc miệng, thường ngày nó nằm cạnh cái bàn rửa mặt, sao hôm nay nó nằm cạnh cái bồn tắm ? rớt xuống vỡ tung ra , em..em chả hiểu ra làm sao hết.

Rùng rợn nhất là lúc em nghe tiếng ông ấy trong điện thoại. Từ nay....từ nay chắc em không dám nhấc điện thoại nữa đâu.

Hiếu chỉ nghe em kể cũng thấy rùn ḿnh, lạnh buốt xương sống, mặc dù toàn những chuyện lạ lùng đầy tính hoang đường, anh bảo Vân quét dọn. Một ḿnh vào buồng ngủ của Vân, đứng nh́n qua cửa sổ. trời đă tối xẩm , ngoài khu đất hoang, cảnh tượng thê lương như bải tha ma không một bóng người, không một chút ánh sáng v́ nhà Hiếu ở dăy cuối cùng. Hiếu kéo màn cửa sổ lại , rồi trở qua buồng tắm và hỏi Vân :

− Ông Thọ lúc c̣n sống theo đạo ǵ ?

Vân vừa quét vừa đáp :

− Dạ..h́nh như đạo Phật

Hiếu bảo :

− ở Toronto có nhiều chuà VN lắm, hay là mày nhờ chuà làm lễ cầu siêu cho ông ấy.

Vân hăm hở đồng ư ngay :

− Vâng, em cũng định như vậy. Thứ bảy này nhờ anh đưa em đến chuà, chuà nào cũng được. Nhưng mà trước mắt phải giải quyết ngay chứ..để thế này đâu có được. Từ đây đến thứ bảy c̣n lâu quá .

Hiếu nh́n em gái tội nghiệp nói :

− Giải quyết cách nào bây giờ ? Chính tao cũng không biết. À , mà mày gọi điện thoại về VN chưa ? Bảo người nhà ông ấy gửi gấp gấp h́nh ông ấy sang đây để mày mang lên chuà.

Vân mệt mỏi đáp :

− Trời ơi, em chưa gọi, bao nhiêu chuyện dồn dập xảy ra , em chẳng c̣n tâm trí nào để nhớ là điện thoại về VN, thôi hay là để sáng mai vậy.

Vân vừa dứt lời th́ con bé Mỹ Linh cũng vừa về tới đẩy cửa bước vào, cất tiếng chào bố mẹ rồi đi thẳng lên lầu vào buồng riêng. Nó thay quần áo xong, xuống nhà chuẩn bị ăn cơm, thấy mẹ đứng nấu bếp, nó vô t́nh hỏi :

− Ủa, cô Vân ở nhà không nấu hay sao mẹ ?

Vợ Hiếu được dịp than :

− Chả biết làm ǵ cả ngày ở nhà mà bừa bải như bải rác, không dọn dẹp, cũng chả nấu nướng.

Những câu nhiếc móc ấy Vân đều nghe rơ cả v́ vợ Hiếu cố ư nói lớn, nhưng nàng lờ đi v́ đă có lời dặn của Hiếu, nàng dọn xong buồng tắm, treo tấm màn nylon lên th́ nghe tiếng Hiếu gọi ra ăn cơm.

Ít có gia đ́nh nào chị dâu em chồng hoà thuận với nhau, nhất là trong hoàn cảnh của vợ Hiếu và Vân hôm nay. Hai chị em ngồi đối diện nhau không ai nói lời nào. Con bé Mỹ Linh vốn tính hồn nhiên, tươi cười hỏi Vân :

− Tối nay cô có đi làm không ? Coi chừng cô lại gặp ma trên xe bus đó nha !

Vân chưa kịp đáp th́ Hiếu lên tiếng :

− Ừm...lát nữa ba sẽ đi với cô Vân ra trạm xe, chờ cô lên xe xong th́ ba mới về.

Lập tức vợ Hiếu đặt bát và gắt lên :

− Ơ hay ! Tại sao phải như thế ? Không lẽ đêm nào cũng đưa từ nhà ra bến xe à ? Thế th́ ở nhà cho rồi, đi làm làm cái ǵ ? Đi làm mà phiền người khác th́ nghĩ phức cho rồi .

Hiếu gắng nhẫn nhục phân trần :

− Anh đi với cô ấy tối nay thôi, để xem ông lái xe bus là ai mà con Vân nó sợ ?

Mỹ Linh chen vào :

− Ba cho con đi theo luôn đi , để xem ông ấy có phải là ma không nhá ?

Vợ Hiếu quát lên :

− Thôi thôi, vẽ chuyện, không có đi dâu hết á, ăn xong lên pḥng học bài đi.

Hiếu bực ḿnh chịu không nổi , lạnh lùng bảo vợ :

− Em cũng nên đi với anh, và con nữa. Đi ra xem ông tài xế xe bus là ai ? Người hay là ma ?

Vợ Hiếu quẳng đôi đũa xuống bàn mà gắt :

− Cái ǵ ? Hóa ra là anh cũng tin là ông Thọ chết ở VN, rồi bây giờ sang đây lái xe bus à ? Đúng là mê ngủ ! Ma nào mà đi xa vậy ? Anh em giống hệt nhau, tin vớ tin vẩn chuyện dị đoan.

Hiếu cải :

− Không gặp th́ làm sao mà biết được ? Lát nữa anh ra xem sao ?

Con bé Mỹ Linh nh́n bố dè dặt nhắc lại :

− Um...con đi được không ba ?

Hiếu gật đầu :

− Ừ, con đi với ba xem cô Vân nói thật hay là chỉ tưởng tượng ?

Vợ Hiếu bực ḿnh bỏ dỡ bửa cơm, đứng dậy bước vào buồng tắm rồi lên lầu. Con bé Mỹ Linh đưa mắt nh́n theo mẹ một lúc rồi quay lại Hiếu, nó ṭ ṃ hỏi :

− À... Bộ ma cũng lái được xe hả ba ?

Hiếu gật đầu giải thích :

− Ma là hồn người chết con ạ. Tuy xác chết, nhưng hồn không chết. Có nhiều điều người sống làm không được, nhưng hồn ma nó làm được. Huống chi là lái xe th́ quá dễ.

Cơm nước xong, hai cô cháu xuống dọn dẹp để Vân chuẩn bị đi làm. Nàng hồi hộp lắm. Nhưng có hai cha con Hiếu đi theo , nàng cũng đỡ sợ. Nàng tự đặt ra trong đầu hai trường hợp sẽ xảy ra : Nếu lát nữa ông Thọ lái xe thật th́ nàng có leo lên xe hay không ? Mà nếu tài xế không phải là ông Thọ, hai cha con trở về không, th́ cả nhà sẽ khổ với sự đay nghiến của vợ Hiếu. Lúc đó nàng sẽ ăn nói làm sao với bà chị dâu khó tính.

Trong lúc Vân rửa chén, th́ Hiếu lên lầu nói chuyện với vợ , vợ Hiếu bây giờ đâm ra bực chồng hơn cả bực Vân, bởi lẽ Hiếu tỏ ra tin chuyện ma vô lư của em gái, Hiếu biết thế, nên phải t́m cách vuốt, anh giả vờ nói theo ư của vợ :

− Em à, anh thấy là cả em cũng nên đi với anh ra trạm xe bus, biết đâu con Vân nó lấy cớ là sợ ma, nó ở nhà không chịu đi làm đúng như em nói ? Ḿnh ra tận nơi chứng kiến, nó sẽ hết đường chối căi em thấy không ? Chính v́ vậy anh mới quyết định ra trạm xe với nó chỉ một lần thôi , từ mai nó không bịa đặt chuyện được nữa. Em đi với anh đi, em đi với anh để xem nó ăn nói ra làm sao ?

Vợ Hiếu thấy chồng có lư, chị ngẫm nghĩ một chút rồi nói :

− Đi th́ đi, thời buổi này mà nói chuyện gặp ma, nghe chán thật.

Hiếu vuốt theo :

− Chả hiểu con bé nó bị khủng hoảng cái ǵ mà sinh ra lẩn thẩn như vậy ?

Anh quay bước xuống nhà, mà ḷng nặng trĩu. Nổi lo âu dùm cho em gái, anh mong mỏi là mọi chuyện êm xui. Vân từ nay đi làm đều đặn để vợ anh cảm thấy thoải mái hơn.

Đúng tám giờ rưỡi, bốn người nai nịch quần áo muà đông, bước ra khỏi nhà để lên đường đi gặp...ma. Vợ Hiếu mặc jacket dày lặng lẽ theo chồng, không nói lời nào. Vợ Hiếu khóa cửa, rồi cả nhà cắm đầu cùng rảo bước. Hiếu định lái xe, nhưng vợ Hiếu và con bé Mỹ Linh đều đ̣i đi bộ v́ quảng đường không xa lắm. Vợ Hiếu lúc này hơi lên cân, nên thấy có dịp đi bộ để tập thể dục đ̣i đi ngay.

Trời rét căm căm, mà gió lại rít từng cơn qua cánh đồng trống , như hắt hơi lạnh vào bốn người. Hiếu và vợ đi trước rầm ŕ nói chuyện. Hai cô cháu lặng lẽ đi sau.

Vân kiểm điểm lại bao nhiêu nổi kinh sợ xảy đến dồn dập trong ngày hôm nay. Nàng thầm nguyện trong đầu :

− Ông Thọ ơi, lúc sống ông là người thân của tôi, ông sống khôn thác thiêng, xin đừng hiện về làm tôi sợ. Tôi hứa sẽ đặt bài vị ông trong chuà mà.

Mười lăm phút sau th́ ra tới con lộ chính, trạm xe không có ai. Cả bốn người đứng khuất hẳn vào trong nhà lồng kiếng chờ đợi. Vân hồi hộp lắm, để đỡ sốt ruột, nàng hỏi Hiếu :

− Bộ...bộ anh không nhớ mặt ông Thọ hay sao ?

Hiếu lắc đầu nói :

− Không ! Cứ như mày kể th́ hồi trước muốn đi lính ít khi về nhà. Sau bảy lăm th́ ông ấy về nhà, tao vượt biên rồi c̣n đâu. Gặp th́ chắc là cũng nhớ, nhưng bây giờ th́ tao không có h́nh dung được mặt mũi ổng ra làm sao.

Vợ Hiếu ngồi trên ghế băng, không nói ǵ, mặc dù chị vẩn nhớ mặt ông Thọ. Hiếu chưa nói xong dứt câu, th́ Mỹ Linh đứng bên cạnh lên tiếng :

− Ơ...Xe tới kià ba !

Cả Hiếu và Vân cùng hồi hộp quay về hướng xe bus đang từ từ chạy đến. Vợ Hiếu c̣n hồi hộp hơn, bởi chị mong cái giây phút này, để cười vào mặt cô em chồng. Bốn người đứng thành một hàng, không ai nói một lời nào.

Dưới ánh đèn đường chiếu qua làn hơi sương ảo ảo. Chiếc xe màu xám hiện ra
, như bóng dáng một con quái vật khổng lồ, đang ám ảnh tâm trí của Vân. Nàng nín thở đăm đăm nh́n và thầm nhắc lại câu nói lúc năy :

− Ông Thọ ơi ! ông sống khôn thác thiêng, xin đừng hiện về làm tôi sợ.

H́nh như xe trống, không có khách. Tới gần trạm, xe giảm tốc độ, và tấp vô lề và dừng hẳn lại. Vợ chồng Hiếu, Vân và Mỹ Linh, cả bốn người cùng căng thẳng, trố mắt chờ đợi.

Rồi cánh cửa xe bus mở toang, người tài xế quay đầu nh́n ra bằng ánh mắt dửng dưng. Vân cứ đứng yên như pho tượng tại chỗ, khiến Hiếu phải đẩy lưng nàng, giục nàng bước lên. ông tài xế chỉ là một người đàn ông Canada b́nh thường, mặc đồng phục, tay cầm sẳn tờ giấy jo-en-phơ để trao cho khách theo thói quen.

Hiếu mừng lắm, anh thở phào như trút được gánh nặng ngàn cân, nhưng phải làm bộ mắng Vân để làm vợ vui ḷng :

− Mày thấy chưa, chỉ trông gà hóa cuốc. Thôi, đi làm đi ! Sáng mai về gặp lại .

Con bé Mỹ Linh hỏi nhỏ Hiếu :

− Ông này đó hả ba ? Cô Vân nói ông này là ma đó hả ba ?

Vợ Hiếu cười khẩy bảo con :

− Hứ, ông này mà cô mày bảo ma, th́ mỗi ngày tao gặp đến cả trăm con ma, ma đầy đường.

Hiếu nhún vai, bảo vợ :

− Nhưng mà ḿnh có ra tận nơi th́ con Vân nhà ḿnh nó mới hết đường chối căi. Thôi, thế là yên chí, đi về ngủ.

Vân bước lên t́m chỗ ngồi tuốt phía sau, nàng vừa vui mừng, vừa hồi hộp. Mắt cứ dán chặt vào lưng ông tài xế, nàng tin vào lời thầm khẩn của nàng với hồn ma ông Thọ đă khuất. ông không hiện về làm nàng kinh sợ nữa. Hy vọng từ nay Vân thoát nạn. Dầu sao nàng cũng sẽ làm lễ cầu siêu cho ông và đặt h́nh ông trên chùa thường xuyên.

Hành khách trên xe thưa thớt chưa tới mười người, Vân quan sát từng khuôn mặt đàn ông, nàng an tâm thở phào nhẹ nhơm.

Dưới lề đường, chờ cho xe đóng cửa và lăn bánh, vợ chồng Hiếu mới an tâm trở về, vợ Hiếu bắt đầu lên mặt trách chồng :

− Đă nói là nó làm bộ mà anh đâu có tin, anh bây giờ chỉ tin em gái anh thôi, c̣n em nói cái ǵ anh chả tin .

Hiếu biết là Vân không tưởng tượng, bởi bao nhiêu việc đă xảy ra trong nhà anh, từ tối hôm qua đến giờ, nhưng anh không muốn vợ biết, nên đành phải xuống nước :

− Anh đă nói rồi, ḿnh ra đây là để nh́n tận mắt cho nó hết căi.

Vợ Hiếu vẫn chưabuông tha :

− Em có tiếc cái công ra đây đâu. Nhưng tức là nó nói cái ǵ anh cũng nghe, chuyện vô lư đến thế, anh không mắng vào mặt nó, mà lại có vẻ xiêu ḷng nghe theo nó.

Hiếu không nói nữa, lặng lẽ đi bên vợ con, v́ anh biết có phân trần th́ vợ anh cũng không tin, bởi vốn đă có thành kiến với Vân. Con bé Mỹ Linh góp ư :

− Um... Con chắc là cô Vân bị ám ảnh v́ ở nhà coi tivi nhiều quá !

Vợ Hiếu bắt ngay nhận xét ấy để nhắc lại :

− Chứ c̣n ǵ nữa ! Tao đă nói rồi mà. Chỉ có ḿnh ba mày tin là có ma chứ chuyện vô lư như thế, đứa con nít nó cũng chả nghe nữa.

Về đến nhà vợ Hiếu bước lên mở cửa, mặt vẫn c̣n hầm hầm. Hiếu và con gái đứng dưới sân. Con bé nó đ̣i Hiếu thứ bảy này chở ra Toronto dự tiệc sinh nhật con bạn.

Hiếu gật đầu bảo :

− Ừ cũng được, đằng nào ba cũng đưa cô Vân lên chùa.

Vợ Hiếu đẩy rộng cánh cửa bước vào tḥ tay bật đèn, và treo xâu ch́a khóa lên cái móc trên vách.

Bỗng chị nhíu mày bực bội v́ nghe trong pḥng tắm có tiếng nước chảy, và đèn c̣n để sáng. Pḥng tắm dưới nhà th́ chỉ có ḿnh Vân xài, như vậy trước khi đi, Vân đă quên tắt đèn và tắt nước.

Chị uất ức đi nhanh vào và nghiến răng nghĩ đến sự bất cẩn của Vân để tốn tiền điện, tiền nước một cách phí phạm, nhiều lần chị đă nhắc mà bửa nay Vân vẫn quên.

Đứng trước cửa buồng tắm, chị lại càng bực hơn, v́ Vân chỉ quên tắt ṿi nước nóng ở bồn rửa mặt nước đă xả ra cả nữa tiếng đồng hồ, nên hơi nước bốc lên mờ mịt che kín khắp pḥng, chị vói tay lấy cái khăn tắm khua đi khua lại trước mắt, mới thấy đường mà bước vào.

Chị ṃ mẩm vặn chặt ṿi nước nóng, rồi đưa khăn lau sạch lớp hơi nước phủ dày đặc tấm gương soi trước mặt. Chị thở phào và ngẩng lên nh́n trong gương.

Bổng chị thét lớn, buông cái khăn và ngă bật ngữa ra phía sau, té lăn vào buồng tắm là bởi v́ khi nh́n vào trong gương, chị không thấy mặt ḿnh mà chỉ thấy khuôn mặt sáp bóng loáng, trắng bệch của ông Thọ.




                                                      Nguyễn Ngọc Ngạn














Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 45 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 6:59am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



CA SĨ CHẾ LINH KỂ CHUYỆN RÙNG RỢN



VW: Thưa anh Chế Linh trong thế giới tâm linh, rất khó có thể nói được điều có điều không, nhưng mà có những sự hiện diện không phải ai cũng tin, anh có tin có ma không?

CL: Ôi, điều đó tôi phải tin bởi v́ khi chết rồi chúng ta đi đâu hồn ta ở đâu. Cho nên tôi tin chắc chắn điều đó phải có nhứt định phải có. Tại nước văn minh nhất họ tin từ trước tới bây giờ, họ làm phim dựng phim, đủ thứ hết là nước Anh.

VW: Có bao giờ anh thấy ma chưa?

CL: Tôi đă thấy rất là nhiều lần. Tôi phải nói chuyện với ma rất nhiều lần, những nhân chứng c̣n đây, chẳng hạn như những lần đi hát, chị Mai Lệ Huyền, Giáng Thu và một số những anh chị em khác có chứng kiến.

VW: Anh kể lại một câu chuyện mà anh chứng kiến?

CL: Một dịp đi hát có Hùng Cường, tại Dục Mỹ, năm 1971. Dục Mỹ là nơi dạy các binh chủng, rất śnh lầy, có những giai thoại ma quỷ dữ lắm ở tại xứ đó. Tất cả mọi người buổi chiều hôm, họ đi dạo mát ngoài phố, tôi không muốn đi, ở nhà nằm trên vơng.

Tôi thấy tự nhiên tủ lạnh của Tổng Hành Dinh, của ông Đại Tá Lê Vinh Trường, tự động mở ra và nước trào ra, tôi đóng lại cánh cửa tủ, tới lần thứ ba ông Thượng sĩ ổng nói với tôi là:

- “Cậu ra ngoài đường chơi đi.”

Tôi cảm thấy ở nhà không thoải mái, tôi nghĩ chắc đó một điều ǵ không hay, tôi cũng ch́u ông Đại tá Trường, tại v́ ổng mời hoài tôi mới ra.

Tối hôm đó đi hát xong, về ăn trong thủ phủ của ông Đại tá Trường, một dăy bàn, nghệ sĩ với tất cả anh em binh lính và sĩ quan khoảng 50 người.

Ông Đại tá Trường ngồi đầu bàn. Tôi với anh Hùng Cường ngồi đâu mặt nhau. Hôm đó, ông Đại tá Trường, có hai cô cháu là cô Tuyết và cô Hồng ở Nha Trang đến thăm, hai cô nằm ngủ ở trong pḥng.

Bỗng nhiên, có bóng một cô ở trong pḥng đi ra, ai cũng nh́n thấy. Ông Đại tá Trường mới nói:

- “Linh à, toa đứng dậy mở cửa, coi tụi nó c̣n ngủ không?”

Ông cứ biểu tôi mở cửa hoài thôi, tôi mở cửa thấy hai cô vẫn c̣n nằm ngủ. Kể lại mà tôi vẫn c̣n rợn da gà.
VW: Bóng cô gái đó là ai?

CL: Tối hôm đó khi mọi người đi ngủ rồi, tôi không ngủ, nằm ở ghế xa-lông nơi pḥng khách, ông Đại tá Trường nói, toa vô ngủ đi đừng có nằm ở đây.

Tôi nói là tôi muốn nằm ở đây để thoải mái. Tôi không muốn nằm ở trong pḥng. Lúc đó, mỗi người nằm một giường nhà binh, khoảng hai mươi người nằm ở trong pḥng, ghế bố có mùng đàng hoàng.

Ông Đại tá Trường nói quá, tôi mới nói tại sao vậy, tôi ngủ ngoài đây có mắc mớ, có phiền hà ǵ ai đâu.

Ổng nhứt định năn nỉ tôi đi vô ngủ, tôi mới đi vô ngủ. C̣n đang nói chuyện đâu đó với anh em, chân tôi bị nhột, tôi nói:

- H́nh như có ai găi chân.

Anh Hùng Cường nói là đừng nói tầm bậy, phạm thượng, nói không có thiệt.

Tôi nghĩ, chắc tại đi bộ nhiều quá, có lẽ bị ngứa chân.

Cho đến lần thứ hai, lần thứ ba tôi bị găi chân, tôi nói ra, anh Hùng Cường và tất cả mọi người kể cả Mai Lệ Huyền không ai dám lên tiếng hết, ai cũng sợ.

Tôi mới cố gắng ngủ, tôi thấy một bóng đứng cao ngay đầu giường tôi, mặc đồ nhà binh, cao mà không thấy mặt, tôi mới tốc mùng ra, tôi nói tại sao các anh cứ phá tôi hoài.

Mọi người không có ai ngủ hết, nhưng mà không ai nói chuyện.

Đến lần thứ hai, tôi mới mở cửa tôi rượt, ra tới cái lô cốt, anh lính gác hỏi tôi chạy đi đâu vậy, tôi nói có một người găi chân tôi hoài, tôi chạy ra kiếm.

Anh lính gác mới nói tôi vô ngủ đi không có đâu, chuyện đó để mai sẽ kể.

Khi tôi vào ngủ, mới vừa nằm là ngủ liền, th́ bị bóp cổ.

Lúc đó tôi nói là :

- Tôi tin rồi, các anh, các bạn cho tôi ngủ đi, ngày mai tôi sẽ mua cà phê cúng.

Thế là tôi ngủ được. Mới năm giờ rưỡi sáng thôi, là có tiếng gơ cửa, ở ngoài sáng ở trong tối, ḍm ngạch cửa không thấy bóng mà có tiếng gơ cửa.

Tôi mới nói:

- Tôi đă nói với các anh rồi, các anh không chịu nghe, không cho tôi ngủ là sao.

Thế là tôi thức cho tới sáng luôn. Tới sáng tôi kể cho ông Đại tá Trường nghe, ổng đưa tôi vào pḥng, chỉ vào cái giường của ổng đă được ếm, đóng đinh kéo dây ch́, dây kẽm dữ lắm. Mà ổng là người Công Giáo, ổng kể hết sự thật.

VW: Câu chuyện của ông Đại ta Trường kể như thế nào?

CL: Ông Trường kể là, có một cô gái mười sáu tuổi, hồi thời Tây tới trại lính để gặp ông bố hay sao đó, nhưng bị lính Tây bắn chết oan.

Cô đă xuất hiện rất nhiều, nhiều dạng khác nhau, bằng chứng như là mấy cây cổ thụ ở Dục Mỹ đă bị đốn và đă ếm không biết bao nhiêu lần, mà họ vẫn xuất hiện, tức là bằng mọi h́nh thức. Họ nói là cô thành quỷ rồi.

VW: V́ lư do ǵ họ ếm cái giường, họ phải ràng lại, có hiện tượng ǵ xảy ra khiến họ phải làm những động tác đó?

CL: Tôi nghĩ rằng, đó là một phép để mà ngừa những phá phách, để được b́nh an thôi, để họ ngủ được, đời lính mà, không ngủ đâu có được, mà cứ bị phá phách hoài đâu chịu được.

VW: Họ để những ǵ ở giường?

CL: Tôi thấy ở dưới giường đóng đinh nhiều lắm, đó là một trong những h́nh thức ếm và xin vong hồn đó đi một nơi khác.

VW: Câu chuyện anh vừa mới kể là trong rất nhiều những câu chuyện mà anh đă chứng kiến. Anh tin rằng có ma. Anh gặp nhiều trường hợp như vậy, trong khi những người khác cả đời không thấy?

CL: Tôi cũng không hiểu tại sao tôi gặp hoài, đôi khi tôi kể cho bạn bè nghe, họ nói tôi mê tín dị đoan này kia nọ. Không phải đâu, không phải tự nhiên ai cũng có một cơ duyên để mà gặp gỡ như vậy. Họ nói ma là chuyện không có, tôi nói phải có, tại v́ tôi chứng nghiệm quá nhiều lần.

Họ biết nghe, họ thấy ḿnh, họ nhiều phép hơn ḿnh, ḿnh không thấy họ, sự sinh hoạt của họ chắc cũng như chúng ta vậy.

VW: Anh có những chứng nghiệm ǵ từ cá nhân của anh, hoặc người thân của anh không?

CL: Có lần tôi đi hát ở Trà Vinh, Vĩnh B́nh. Một phái đoàn nghệ sĩ đông lắm, ở pḥng ngủ Thống Nhất, tại Trà Vinh, năm 1972.

Đông lắm có anh Hùng Cường, Thanh Việt, Tùng Lâm, Khả Năng.

Ông bà chủ pḥng ngủ nầy có sự quen biết, cho nên tôi muốn ở pḥng nào họ cũng ch́u. Tôi muốn ở pḥng số một, nhưng mà pḥng bị niêm phong, ông bà chủ niêm chớ không phải là chính quyền niêm.

Tôi nói nhứt định ở đó chớ không muốn ở trên lầu, tôi không muốn ở pḥng nào khác. Tôi với vợ tôi vào pḥng đó. Tôi vào pḥng tắm rửa, ngủ để lấy sức để tối đi hát. Vợ tôi ra phố để coi này cái kia, mua trái cây để tối ăn.

Tôi đang ngủ, nghe có tiếng guốc khua điếc lỗ tai tôi. Tôi nghĩ, vợ ḿnh biết giấc ngủ của ḿnh hết sức là cần trước khi hát. Tôi thức dậy, định nói với vợ đừng làm ồn, tôi thấy cửa vẫn c̣n đóng, cửa sổ niêm hết, chỉ có hai lỗ nhỏ xíu để thông hơi trong nhà tắm.

Đến đêm đi hát về, hai vợ chồng tôi ngủ, họ kéo vợ tôi lọt dưới giường luôn. Vợ tôi thấy có hai người lại kéo chân, tôi kéo lại mà kéo không nổi.

Tôi mới qua bên pḥng Thanh Việt ở, coi như suốt đêm không ngủ. Ngày hôm sau, tôi mới hỏi, ông chủ mới kể là, khi pḥng ngủ tân trang, có hai cô mà kéo xi-măng để tô, bị rớt xuống chết ngay tại pḥng đó cho nên không cho ai ở được, có nhiều người muốn ở nhưng mà ở không được, bị phá.

VW: C̣n câu chuyện người âm hợp hôn với người dương?

CL: Câu chuyện này, tôi cũng đang kiếm ông Trung tá Thanh, để mà kiểm chứng thêm một lần nữa.

Anh sống với người ma này ở tại Dục Mỹ trong ba năm, trông rất tiều tụy. Khi mà ảnh bỏ Dục Mỹ đi, ảnh lại sống hết sức thoải mái và khỏe mạnh.

Tôi không kiếm được anh ta, anh Trung Tá Thanh hồi ở Dục Mỹ đă sống với người ma, người âm ba năm trời.

VW: Sinh hoạt của người âm người dương ḥa với nhau như thế nào?

CL: Lúc đầu tiên theo như ảnh kể, rất b́nh thường, giống hệt như người đàn bà b́nh thường, nói chuyện b́nh thường mà không biết ḿnh sống với người âm. Cho đến ngày, một người bạn của anh ta đến thăm anh ở Dục Mỹ, khi bước vào pḥng, anh bạn thấy có ǵ đó không ổn ở trong nhà, thành thử anh bạn làm phép để không bị quấy rầy.

Không ngờ từ ngày anh bạn xuất hiện đến thăm ông Trung Tá Thanh ở Dục Mỹ, đến khi anh bạn đi, bóng người đàn bà này không bao giờ c̣n nữa, không c̣n tới với anh Thanh nữa. Mà anh Thanh, lúc đó, cũng không biết tại sao người yêu ḿnh biến mất.

VW: Họ có với nhau đứa con nào không?

CL: Không, không có con.

VW: Vậy th́ anh nghĩ cái chuyện đó là cũng có thể xảy ra được hết , trong đời sống mà chúng ta nói là nó phức tạp như vậy.

CL: Tôi nghĩ cái này cũng là một trong những cái mà ḿnh phải suy nghĩ, tức là người âm cũng có nhiều mà người dương cũng có nhiều, nhưng mà dương với âm ḿnh không có được tần số nào đó, để ḿnh gặp nhau một cách tự nhiên, nhưng họ vẫn thấy sự sinh hoạt của ḿnh, tôi chắc chắn, những việc đó chắc chắn phải có.

Mà trong những vấn đề của người Chăm, thứ nhất là người Chăm chúng tôi tin giữ lắm, tin kinh khủng, mà một ngày nào đó tôi sẽ kể cho anh một số những chuyện có thiệt và kiểm chứng, những nhân chứng c̣n sống, tôi thấy việc này cũng là một trong những cái, không phải đem họ đi tới những cái hoang mang hay là những mê tín dị đoan, tôi thấy việc này cần kể ra cho chơi vui.

CL: Là cái tượng này, cái khu phố này tôi mướn lại của người Bồ Đào Nha... Toronto. Hồi năm 88, từ khi mà mở tiệm th́ coi như khách khứa đông đảo lắm, và cũng không có ǵ xảy ra, mà rất là đông lúc nào cũng đông hết.

Tiệm đó sức chứa 240 chỗ ngồi, ở trong đó có Piano này kia nọ, đông khách lắm nhưng mà mỗi một lần mà tôi đi xuống cái hầm, gọi là kho chứa đồ th́ tôi thấy một bóng ngồi gục đầu, tôi nói ủa tại sao mấy cô làm ở đây, tại sao đi xuống ở dưới này, gục đầu ở dưới này chắc có chuyện ǵ xảy ra, ḿnh mới nói:

- Ai vậy?

Bóng này lạiđi vô phía bên trong, ḿnh chạy vô phía bên trong đường cùng, đâu có ai đi đâu được, ḿnh thấy Ok chắc có chuyện không ổn xảy ra.

Tôi lấy bánh, lấy nước trà, nước ngọt tôi để đó tôi cúng, tôi vái mời họ đến ăn, lần thứ ba tôi gặp cũng y chang vậy, tôi không dám nói với ai hết, sợ không ai dám xuống dưới đó lấy đồ (cười) mà tôi cũng không dám cho người nhà biết, và thằng con tôi gặp một lần nữa, thằng đó gặp mà nó cũng không dám nói với ai, nó cũng không dám nói với Cha nó, nó cũng không dám nói với ai hết, nó không dám xuống đó luôn (cười) đến khi tôi bán tiệm rồi, tôi mới nói cho gia đ́nh biết là như vậy, như vậy đó, th́ bà xă tôi nói trời đất ơi, anh thấy như vậy mà không cho biết, em đi xuống dưới hoài (cười).

VW: Mà chỉ không thấy ạ.

CL: Không thấy.

VW: Nhưng mà người chủ Tàu có thấy không?

CL: Ḿnh cũng không biết, tại v́ ḿnh không có lại để ḿnh hỏi.

VW: Nhưng mà hồi năy anh nói chính xác là cái bóng hay là ǵ.

CL: Cái bóng thôi, bóng trắng, bóng trắng mà ḿnh không thấy mặt rơ ràng, tại v́ ở dưới cái hầm cũng có đèn, nhưng đèn không sáng như ở trên.

VW: Kể tiếp câu chuyện thứ ba nữa.

CL: Có một đoàn văn nghệ gọi là đoàn Tâm Lư Chiến năm mươi, ở trong đó có lực lượng nghệ sĩ đông lắm đi lên trên Ban Mê Thuột hát, chỗ đó coi như một Bệnh viện bị pháo kích rồi, cho nên dời lại một bệnh viện khác, làm chỗ khác tại v́ Bệnh viên này bỏ hoang.

Th́ nghệ sĩ tới cho ở trong Bệnh viện này, mỗi người một cái ghế bố, nhưng mà đi hát về mỗi người tắm rửa đâu vào đó rồi chơi bài với nhau, ở trong pḥng tắm tập thể.

Trong pḥng tắm tập thể mở nước hoài thôi, mới vừa mở nước ra và tắt lại, đi ra ngoài th́ nước mở ra lại, nó cứ mở ra lại, anh Thanh Việt nói :

- Ma ǵ ma... để tao cho... mầy muốn làm ǵ th́ làm tao nè...”

Chưa tới năm phút anh Thanh Việt đau bụng, đau bụng ngoài sức tưởng tượng, đến khi ông Thiếu Tá Nghị ổng nói là không nên phạm người ta như vậy, chửi người ta như vậy, không nên thách thức như vậy, đến khi mấy người này cũng rót nước này kia nọ để mời uống và vái lạy, coi như lời nói này bị phạm, cho nên tha thứ đi là hết liền, thành thử tôi nghĩ một việc xảy ra mà trước mắt mọi người, chớ không phải là xạo đâu, chắc chắn điều đó những người nào không tin th́ không sao, những người nào tin th́ cứ phải tin, đừng để xúc phạm vậy thôi.

    



Lê La
               









Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 46 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:01am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



ÔNG LÍNH ĐỒNG ĐEN VÔ DANH


Câu chuyện mà ca sĩ Diamond Bích Ngọc tŕnh bày sau đây, là một sự thật trăm phần trăm. Đây là kinh nghiệm cá nhân của chị, đồng thời được sự chứng kiến của rất đông những người cùng đi với chị trong đợt cứu trợ nhân đạo trong năm 2004.

VW: Câu chuyện của chị liên quan đến những dấu hiệu hiển linh của Nghĩa Trang Quân Đội ở Biên Ḥa ra sao?

DBN: Năm ngoái 2004, tôi có dịp đi về Việt Nam làm thiện nguyện. Đây là công việc nhân đạo của riêng cá nhân tôi, không nhân danh bất cứ một tổ chức, hội đoàn nào.

Tôi cũng xin nói lại một lần nữa, tôi đă bỏ tiền túi ra để thực hiện các chuyến đi về Việt Nam làm nhân đạo, đến các trại dưỡng lăo, trại cùi, trại cô nhi để cho quà, giúp tài chánh, trong phạm vi khả năng của tôi.

Khi ngồi trên máy bay, tôi đă định bụng là sẽ ghé vào Nghĩa Trang Quân Đội tại Biên Ḥa. Thực ra mà nói, trước năm bảy lăm, tôi c̣n rất bé gia đ́nh cũng không có ai đi lính. Nhưng dường như có một động lực nào đó kỳ lạ, thúc giục tôi phải tới thăm Nghĩa Trang Quân Đội.

Về tới Việt Nam, tôi thuê một chiếc xe để di chuyển cho tiện. Như mọi người về Việt Nam đều biết, các tài xế lái xe hiện nay phần lớn đều rất trẻ, chỉ độ hơn hai mươi tuổi thôi. Do đó, khi tôi hỏi là có biết Nghĩa Trang Quân Đội ở đâu không, các em trẻ đều trả lời là không biết.

Cậu tài xế tôi mướn để chở đi từ khách sạn đến các trại cô nhi viện, dưỡng lăo...cũng trong t́nh trạng không biết nơi mà tôi muốn đến là Nghĩa Trang Quân Đội ở đâu. Cậu ta mới nói là thôi để em về hỏi lại người chú cho biết đích xác ở đâu.

Sáng hôm sau, cậu ta hớn hở cho biết là biết nơi rồi. Thế là cả phái đoàn lên xe, trực chỉ tới Nghĩa Trang Quân Đội.

Khi đi đến Biên Ḥa, thực tế mới thấy là muôn vàn khó khăn. Khu vực xa lộ Biên Ḥa bị ngăn giữa bởi một “con lươn” chắn ngang (divider), cứ hun hút mà đi.

Lúc đó gần ba giờ chiều, trời mưa lâm râm. Tôi cứ cầu nguyện, th́ thầm khấn vái rằng:

- “Các anh lính linh thiêng ơi, xin chỉ đường cho chúng tôi tới nơi đi, chứ không ai trong xe biết đích xác vị trí của nghĩa trang ở đâu…”

Trời ơi, anh biết sao không?

VW: Chuyện ǵ vậy, có sao... không? Đụng xe hả?

DBN: Tự dưng lúc đó, ngay bên tay trái, có một ngă rẽ vào. Như tôi đă nói, xa lộ ngăn cách bởi “con lươn” đi hoài không có bảng hiệu chỉ dẫn, là quẹo vào đâu ǵ cả. Vậy mà tự nhiên khi xe chúng tôi quẹo vào, đúng là đường vào Nghĩa Trang Quân Đội. Đó là dấu hiệu lạ đầu tiên.

Khi xe chúng tôi dừng chân tại một quán nhỏ ngay ngă ba, để hỏi thăm đường vào Nghĩa Trang Quân Đội, người chủ quán mới chỉ ra băi đất trống phía trước quán, cho biết là trước đây, bức tượng “Thương Tiếc” được đặt tại chỗ đó .

Theo hướng chỉ của người chủ quán, chúng tôi mới thấy cái cổng nằm tít lít phía trong sau.

VW: Khi chị dừng bước trước cổng Nghĩa Trang Quân Đội, nơi các chiến sĩ VNCH đă nằm yên nghỉ tại đó, cảm tưởng của chị ra sao?

DBN: Tôi là người Công Giáo, trong giáo luật có điều luật đặt ra là, nên cầu nguyện cho kẻ sống và người chết. Phải nói là nhờ có sự hy sinh của các chiến sĩ này, chúng ta mới có được đời sống an vui như hiện nay.

Trở lại với câu chuyện của chúng ta. Khi tôi đến được cổng nghĩa trang, cũng không biết lối nào đi vào được, v́ nhà của dân đă bao xung quanh, không sao đi vào được. Th́ lúc đó, phép lạ xảy ra lần thứ hai.

VW: Là sao? Ma hiện ra hả?

DBN: Không phải là ma. Mà là một người thật, bằng xương bằng thịt. Đó là một người đàn ông da cháy nắng rắn rỏi. Khuôn mặt không có ǵ đặc biệt.

Điểm duy nhất đáng nhớ là ông ta mặc một cái quần lính cũ đầu đội mũ lính. Ḿnh mặc áo thun ba lỗ. Ổng đi xe đạp, từ xa chúng tôi thấy ổng ngoắc ngoắc xe của ḿnh, ra dấu cho biết là đi về hướng đó.

Tôi thấy vậy liền nói cậu tài xế, đi theo hướng chỉ của người đàn ông đó. Khi người đàn ông đạp xe đạp đó, đi xuyên qua một bờ tường bị đổ bể, xe chúng tôi cũng theo con đường lớn đi qua bức vách, chúng tôi lúc đó mới nh́n thấy một khu đất rộng mênh mông, với hàng ngàn ngôi mộ của nghĩa trang quân đội.

Cảnh quan th́ mênh mông, nhưng rất um tùm cây. Do đó chúng tôi phải ngừng xe lại, cả đoàn đi bộ. Người đàn ông vẫn đạp xe đi trước, tay vẫn ngoắc.

Lúc đó tôi mới đưa ra một đề nghị, là nên dừng lại ở một ngôi mộ nào đó cũng được, đọc kinh tượng trưng chung cho các chiến sĩ bị hy sinh. V́ ngôi mộ nào cũng thế.

Tôi vừa nói xong, người đàn ông đó bỗng dừng lại phía trước. Và vẫn ở một khoảng cách xa xa, ông ta chỉ vào một ngôi mộ, và ra dấu cho chúng tôi nên dừng lại ở ngôi mộ này.

Chúng tôi không ai bảo ai, đều dừng lại ngôi mộ người đàn ông ra dấu. Ai nấy cũng mệt nên không c̣n, để tâm để trí ǵ đến người đàn ông tốt bụng kia. Thế là ổng đi mất tiêu không thấy đâu nữa.

VW: Ngôi mộ mà phái đoàn dừng lại có ǵ đặc biệt?

DBN: Khi đi qua các ngôi mộ, tôi có đọc lướt qua những tên người chết, và nhận ra nhiều người chết quá trẻ. Phần lớn là trẻ cỡ mười chín hai mươi mà thôi.

Nói về ngôi mộ lính mà người đàn ông chỉ, lúc đó tôi cũng không c̣n quan tâm ai là ai nữa. Chỉ thấy trong ḷng dâng lên một niềm thương cảm vô cùng, khiến tôi không sao ngăn được ḍng lệ rơi. Khóc ơi là khóc không ngăn lại được.

Cho đến khi vừa khóc vừa thắp nhang, đọc kinh cho người nằm dưới ngôi mộ, mà tôi định bụng là cầu nguyện tượng trưng chung cho các chiến sĩ, khi tỉnh ra nh́n vào bia mộ, ôi chúa mẹ ơi! Anh biết sao không?

VW: Sao? Hồn ma hiện lên hả?

DBN: Không có ma cỏ ǵ hết. Mà ngôi mộ tôi cầu xin, là một chiến sĩ vô danh, mà theo h́nh tôi nh́n người đó chính là nhân vật trong bức tượng “Thương Tiếc”, mà thiên hạ vẫn đồn đại là linh thiêng!

Cứ theo cái h́nh, người chiến sĩ vô danh này có ngày tử và ngày an táng. Tôi biết nhiều về người lính của bức tượng linh thiêng này, từ nhà văn Lệ Hằng hiện ở Úc.

Chị đă kể cho tôi nghe nhiều về người lính này. Lúc đó nhớ lại những chuyện chị kể, tôi nổi hết gai ốc lên. Chợt nghĩ tới người đàn ông mặc đồ lính, nón lính nọ tôi mới hết cả hồn.

Khi đi ra tới đầu đường ngừng lại ở quán nước, tôi mới kể cho ông bà chủ quán nghe, cũng được họ xác nhận các câu chuyện, đồng thời kể thêm cho tôi những câu chuyện linh thiêng khác, mà trong suốt thời gian họ bán quán, anh linh của hồn ma người lính, vẫn cứ lảng vảng ở khu vực nghĩa trang, để làm một vài việc ǵ đó, kiểu như giúp đỡ người này, t́m mộ người kia hay người khác.

Người ta gọi ông lính đó là “ông Đồng Đen”, v́ bức tượng được đúc bằng đồng đen.

VW: Những câu chuyện ǵ nói về ông lính đó?

DBN: Có nhiều, nhiều lắm, đại khái là những trường hợp ông lính giúp, cứu những đứa trẻ khi đi băng qua xa lộ, không bị xe cán v́ quá nguy hiểm khi băng qua.

Chuyện ông lính đi xin nước uống, và gần đây ông lính xin những người có khả năng, hay ở ngoại quốc về ,hăy rộng tay xây dựng chỉnh trang lại Nghĩa Trang Quân Đội, nơi các người lính nằm yên nghỉ. Càng nghe những câu chuyện như vậy, tôi càng nổi gai ốc.

VW: Sau đó th́ sao?

DBN: Sau đó về lại Mỹ, tôi đă xin các danh sách các người lính hy sinh, để dành tiền bạc gởi về cho những người bên Việt Nam, nhờ họ vào dịp tiết Thanh Minh, xin tảo mộ, đặt ṿng hoa, rẫy cỏ, sửa soạn, chỉnh trang lại mộ phần cho một số các ngôi mộ của chiến sĩ vô danh.

V́ tôi thấy cỏ mọc um tùm quá, không ai coi sóc, nên có lẽ hương hồn của các anh chiến sĩ không được vui. Tôi chỉ làm trong khả năng nhỏ bé của ḿnh như vậy.

VW: Khi chị đi như vậy có ai cùng đi, và làm chứng cho những ǵ chị nói không?

DBN: Cả phái đoàn tôi đi có năm người, ngoài tôi, tài xế, c̣n có cậu Tùng, cô Huyền, cậu Tôn, là nhóm thanh niên thiện chí đi theo giúp tôi.

Họ đều có cơ sở riêng như tiệm tóc, tiệm vàng…Lúc đó cả nhóm nghe đều hết cả hồn. Nhất là lúc không t́m thấy người đàn ông dẫn đường nữa.

Một điểm lạ nữa là khi đi ra trời mới đổ mưa, khi cầu nguyện th́ nắng lên trông rất lạ. Rồi lúc ra về trời mưa tầm tă như trút nước.

Lên xe mấy chị em ngồi nói chuyện với nhau, ai nấy đều sợ hăi với những ǵ đă xảy ra. Mọi người trong xe đều là người Công Giáo, không tin vào chuyện ma quỉ, dị đoan. Thế mà trước mắt ḿnh, các sự kiện lạ xảy ra làm cho ai nấy đều suy nghĩ.

Ở đây cũng cần nói thêm, Nghĩa Trang Quân Đội được hệ thống theo thứ tự từ A tới Z, rộng mênh mông. Nếu không có người chỉ lối, không biết đâu mà t́m mộ này với mộ kia.

Chưa kể chúng tôi là những người lạ, chưa tới lần nào. Vậy mà ngôi mộ của người lính vô danh, ngồi làm mẫu cho bức tượng lại được chỉ dẫn và chúng tôi đă t́m thấy.

VW: Mọi người ở Bônsa đều biết chị là một người rất nhạy cảm với thế giới tâm linh vô h́nh, trong nhiều trường hợp khác nhau. Riêng việc người lính vô danh VNCH dẫn dắt tại Nghĩa Trang Quân Đội, chị có nghĩ rằng đó là một thông điệp, một lời nhắn gởi nào đó dành cho chị hay không?

DBN: Tôi chỉ xin các độc giả đọc được bài viết này, nếu về Việt Nam xin ghé vào nghĩa trang quân đội, để thắp một nén hương cho người chiến sĩ VNCH của chúng ta. Nếu không về được cũng xin dâng lời cầu nguyện mỗi tối cho họ.

Cá nhân tôi hàng năm, dù về được Việt Nam hay không, tôi vẫn dành dụm tiền, gởi cho một số người lính c̣n ở lại Việt Nam, nhờ họ ra nghĩa trang quân đội làm cỏ, đắp lại một số ngôi mộ, thắp nhang một cách tượng trưng, để tỏ ḷng biết ơn người lính.

Tôi tin rằng linh hồn họ rất linh thiêng và sẽ phù hộ cho những ai tin vào họ. Có một điểm lạ nữa mà tôi muốn tiết lộ trước khi kết thúc bài nói chuyện này, là:

Những người thân của tôi kể lại, sau lần tôi gặp người lính dẫn tới ngôi mộ vô danh như đă kể, không ai t́m ra ngôi mộ vô danh mà tôi đă chụp được ảnh.

Đồng thời theo như người gác mộ cho hay, dường như trong nghĩa trang, chưa bao giờ ai thấy một ngôi mộ nào tương tự như vậy cả!




                                                                                Nguyễn Văn











Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 47 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:02am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



DƯƠNG TRÙNG DƯƠNG


Văn pḥng chính của ông nằm trong khu Mall of Fortune, Thương xá Tam Đa. Lối bài trí của gian pḥng bên ngoài thật trang nhă, thanh tịnh bởi nhiều bức tượng Phật Di lặc khổ lớn, đặt rải rác trên sàn nhà, chen lấn với những chậu cây kiểng, cây phát tài và những fountain có nước chảy róc rách.

Một phụ nữ trung niên có nhan sắc mặn mà, mặt hiền hoà ngồi tiếp điện thoại, đón khách hàng. Đối xứng với những bức tranh gỗ khắc nổi, cũng là những đầu tượng Phật.

Như đă được hẹn thần pháp sư Dương Trùng Dương thân mật tiếp hai nhà phóng viên, tại văn pḥng phía sau một gian hàng chuyên bán thẻ điện thoại.

Dọc theo bức vách nhiều bàn thờ vẫn c̣n thơm lừng mùi nhang khói. Một bức chân dung lớn vẽ thần pháp sư họ Dương, bức tranh do đệ tử ông thực hiện, mà ông đă cho chụp lại, dùng để đăng trên các trang quảng cáo về dịch vụ trừ bùa, ếm ngải của ḿnh.

Một chiếc bàn tiếp khách bằng gỗ thường, bốn chiếc ghế và một cái đôn bằng gỗ dùng để làm ghế quây quần chủ và khách.

Một luồng ánh sáng chói loà, phát sáng từ skyline từ trần nhà xuống làm gian pḥng nhỏ chật hẹp, chứa đựng nhiều thứ đồ cúng tế, các loại phướn có chữ Tây tạng (?), không đến nỗi tối. Trong khung cảnh đó thần pháp sư Dương Trùng Dương tiếp chúng tôi.

Câu chuyện lan man về bùa, ngải, và các vấn đề liên hệ tới báo chí, quan niệm nhân sinh quan, và tất nhiên, những tin tức dồn dập về vụ đầu lâu đang gây xôn xao trong và ngoài nước…

VW: Xin ông cho biết đă học nghề bùa chú như thế nào?

DTD: Tôi học từ ḍng họ từ đời ông cha để lại, rồi phải có những tích lũy sâu thẳm của nghề nghiệp, do ḿnh phải học hỏi mà có.

VW: Xin đi vào cụ thể, thời gian vừa qua, người ta hay nhắc tới chữ “Thiên linh cái”, xin ông giải thích cho biết thế nào là Thiên linh cái?

DTD: Thiên linh cái là ǵ? Có nhiều trường hợp ở ngoài đời người ta không hiểu được. Như trong tờ báo có viết rằng ở Việt Nam, có một người v́ muốn luyện Thiên linh cái, nên đă giết một bệnh nhân, giấu xác để lấy đầu. Theo tôi, người đó tu luyện cách đó là không đúng, nói về trường hợp của bà Smith Hà th́ đúng hơn.

Thiên linh cái là một bào thai nhỏ. Bào thai c̣n nhỏ, oan hồn c̣n nhỏ là một thiên linh. Người thầy dùng cái xác và cái hồn chết oan đó để luyện Thiên linh cái.

VW: Có người cho rằng, Thiên linh cái quí nhất là bào thai, tuy nhiên có thể kéo dài tới mười hai tuổi, nhưng phải c̣n trong trắng, ông nghĩ nhận định như vậy có đúng không?

DTD: Rất chính xác. Trong nghề có nhiều người thầy dùng xác chết để nguyên, sống để luyện, cũng có người thiêu đốt xác để luyện Thiên linh cái.

VW: Có người nào dùng đầu lâu để luyện Thiên linh cái không?

DTD: Không. Đầu lâu không luyện được Thiên linh cái, mà chỉ luyện được bằng bào thai thôi. Đầu lâu dùng để luyện cái khác, chứ không phải dùng để luyện Thiên linh cái.

Đi sâu vào xă hội Tây Tạng, th́ người dân ở đây không coi đầu lâu là cái ǵ ghê gớm hay khác thường, hoặc quan trọng.

Họ thường gởi đầu lâu đi khắp thế giới. Người Tây Tạng có tập tục lóc thịt người chết cho kên kên ăn, xương th́ đập rồi rải cho thú ăn.

Đầu lâu để dành cho việc thờ cúng ǵ đó… chứ không có ǵ quan trọng. Ư tôi nói, tùy theo tập quán xă hội. C̣n xă hội Việt Nam ḿnh, chuyện nhỏ th́ muốn xé ra to, c̣n chuyện to th́ không dám làm ǵ hết.

V́ một cái ǵ đó họ làm cho lớn lên, c̣n chuyện đào xới cả một nghĩa trang của người ta th́ không sao. V́ sao? V́ họ không thấy vấn đề sâu xa của một con người.

Chẳng hạn như người Tây Tạng cầm bốn năm cái đầu lâu đi ḷng ṿng chơi, cũng không ai nói ǵ hết. V́ xă hội nó như vậy. Chuyện một cái đầu lâu đâu có ǵ ghê gớm mà làm lớn chuyện như vậy?

VW: Tại sao anh lại cần một cái đầu lâu, lại order từ Việt Nam qua, anh cần đầu lâu để làm ǵ?

DTD: Thực sự ḿnh cũng không cần. V́ nếu ḿnh cần, bên Mỹ ḿnh cũng có những đồ để ḿnh làm rồi, không nhất thiết phải order từ Việt Nam qua. Có thêm cũng không sao, không có cũng không sao.

VW: Trong trường hợp này, tại sao lại có cái đầu lâu gởi qua, và nhất là cái đầu c̣n tươi?

DTD: Không nhất thiết là tươi hay khô. Như tôi nói là nếu tôi thấy cần thiết, ở bên này tôi có thể order từ Tây Tạng, các vị thầy bên đó có thể gởi cho tôi.

VW: Như vậy ông có order đầu lâu không? Hoặc là ông order một món hàng nào đó, mà họ hiểu lầm gởi cho anh cái đầu lâu?

DTD: Tôi nói là ḿnh cần đầu tượng Phật như vầy như vầy, có thể người bên đó tưởng rằng, trong cái đầu Phật cần phải có chứa đựng một cái ǵ đó, để nó linh thiêng nên họ mới gởi qua có đầu lâu.

VW: Như vậy là ông đặt hàng đầu tượng Phật, họ lại gởi đầu Phật có chứa đầu lâu người?

DTD: (cười) Tại v́ bên đó người ta đi hỏi các vị thầy khác, ví dụ lên núi Bà, lại có một chỗ thờ một cái đầu lâu người… th́ người bên đó tưởng là có cái đầu lâu người, gởi qua cho linh thiêng.

Thật sự linh thiêng hay không, phải do một vị thầy tu luyện giỏi về ngải, bùa...ăn làm sao, nói làm sao để vật đó linh thiêng.

Tại làm sao một vị thầy lời nói của họ nói ra là có sức mạnh. Tại làm sao một vị thầy giơ tay lên, vẽ một đạo bùa, sẽ xoay chuyển được nhiều thứ.

Đạo bùa là ǵ? Cũng giống như mixer, hay cái computer với những bí số 01, 01 để điều khiển.

Một vị thầy tu luyện giỏi, sẽ nắm được các luồng sức mạnh trong vũ trụ. Một vị thầy giỏi về thiên văn trong vũ trụ, có thể dùng những đạo bùa để điều khiển được nhiều thứ.

Ví dụ như trên tay tôi đây (chỉ vào tay) có những chữ, số. Đây không phải là những h́nh, những số giỡn chơi.

Mà đây là những cái “trap” (bẫy), thần chú. Người ta nói thần chú là những trái bom nổ chậm. Người Mỹ đă trưng dụng được phép thuật của người Ấn Độ, Trung Hoa, Tây Tạng...

VW: Giả sử như một người thầy có khả năng luyện chú với Thiên linh cái, họ sẽ có thêm khả năng ǵ?

DTD: Không trở thành cái ǵ hết. Người thầy vẫn là thầy thôi. Thiên linh cái chỉ giúp thêm cho người thầy biết trước một số điều ǵ đó.

Thiên linh cái sẽ báo trước những tín hiệu, như ngủ nằm mơ một dấu hiệu ǵ đó… Nếu tin vào hành tinh quỹ đạo của con người, phải thay đổi hành tinh bổn mạng.

Phải có những bùa chú để đọc lên, làm thay đổi quỹ đạo hành tinh của cuộc đời. Giúp cho việc đi tốt hơn.

Ví dụ quỹ đạo bổn mạng của anh sắp đụng phải đá, thần chú sai khiến đọc lên, giúp cho anh thay đổi, đi tránh được cục đá đó mà thôi.

VW: Một người thầy luyện giỏi sẽ biết nhiều về tương lai, vậy khi biết được tương lai, họ có thể tránh được những chuyện này hay chuyện khác không?

DTD: Theo kinh nghiệm của tôi ḿnh biết trước như vậy, nhưng có muốn làm thay đổi hay không là một việc khác. Hầu hết con người ta rất bướng bỉnh.

Ví dụ như có ai nói với anh rằng, trong ba tháng nữa, anh sẽ có thêm ba ngàn đollars. Nhưng anh chỉ có bằng đó thôi nghe, đừng tham đừng kiếm thêm.

Nếu không anh sẽ phải nhả ra cả tiền vốn lẫn tiền lời, tôi chỉ cho anh chừng đó thôi nghe. Nhưng v́ tính bướng bỉnh, tôi đă có ba ngàn, tôi cũng phải có thêm bốn ngàn, mười ngàn...

V́ tánh bướng bỉnh này, mà nhiều người được các vị thầy mách trước cho biết, vẫn không tin hoặc không làm theo.

VW: Có mấy danh từ họ hay dùng mà ít người hiểu thấu đáo như: Bùa, ngải, ếm, chú...xin ông giải thích?

DTD: Để làm cho người ta hoảng sợ, như lúc đầu tôi nói con người dễ bị hoang mang, nghe nói rồi sợ.

Ngải là ǵ? Bùa là ǵ? Thư ếm, trùng độc là sao?

Ngải chỉ là những thứ củ thuốc, trái cây. Nó có những dược tố hay độc tố tùy theo loại. Mỗi loại ngải có chứa đựng ngũ hành, Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ...

Nếu củ này người ta nói là củ ngải có thể ăn được, chữa lành được th́ cũng có thể chết được.

Ví dụ đi vô rừng có những loại cây, chỉ đụng vào có những cây có chất độc, như cây Sơn, đụng vào là bị ngứa nhựa của nó quá độc. Ngải cũng giống như vậy. Tuy nhiên, ngải được các thầy ngải chăm sóc, cho ăn các loại ngũ hành.

Nói một cách tổng quát để dễ hiểu, nhưng tôi khuyên là những người không biết ǵ về ngải, đừng cố gắng luyện tập ǵ hết, rất nguy hiểm.

Ngải có rất nhiều loại. Ngải cần luyện cho đúng. Có thể có sức mạnh. Chỉ nói về phấn của ngải, cũng là độc rồi.

Ngải có thể sai khiến đi chỗ khác, như một con vật. V́ ngải được cho ăn đầy đủ. Ngải được đụng tới người này, hay cho người kia ăn chứ không phải nó đi, chạy như một người đâu.

Nếu tôi muốn thư ếm anh, tôi sẽ bỏ một cái ǵ đó trong người anh, làm cho đầu óc anh bất b́nh thường, tạo cho hệ thống thần kinh của anh thay đổi. Đó là ngải.

Trùng độc cũng vậy thôi. Trùng là các loại độc dược, nhiều loại độc trộn chung với nhau, rồi có một con rất độc cho nó ăn, lấy phân của nó làm thành trùng độc.

Ví dụ tôi mời anh một ly nước, bỏ vào đó một cái ǵ đó, ngày mai anh không biết ḿnh là ai nữa. Đó là thuốc độc mà.

VW: Trong thời gian vừa qua, báo chí loan tải việc ếm, thư… việc ếm như thế nào?

DTD: Ếm là dùng một phương pháp đặc biệt trong đó có viết tên, viết họ vô, gài cái tên của ḿnh vào. Tên của ḿnh lúc nào cũng yên trí trong đầu ḿnh. Đi ra ngoài đường, có ai gọi tên ḿnh, ḿnh mới quay lại, c̣n gọi tên một người khác th́ thôi.

Trong những lá bùa ếm có vẽ những chữ, tên ngoằn ngoèo nhằm thay đổi làn sóng trong người của anh. Khi gặp anh, họ đốt lên, sức nóng phát ra, ḥa lại với con số hỗn hợp có tên của anh, đọc nhiều lần trong một không gian ba chiều nào đó, khiến cho xoay chuyển suy nghĩ của anh. Ví dụ như anh muốn bỏ vợ hay muốn vợ anh quay về, lá bùa đó sẽ có ứng nghiệm giúp chuyển đạt ư nguyện của anh.

VW: Trong vụ án Smith Hà cô Phương Thảo lấy một người tên Thắng, sau đó cô Phương Thảo yêu một người em ruột của ông Thắng, và hai người bỏ đi tiểu bang khác sinh sống. Sau đó họ cũng tan ră. Cô Phương Thảo về lại Cali, nhờ bà Smith Hà mua một lá bùa ngải yêu ǵ đó, với mục đích đưa ông người yêu về lại với bà ta… Theo câu chuyện kể như vậy, th́ có bùa yêu hay không?

DTD: Đi sâu vào vấn đề có nhiều chuyện lắm. Nếu v́ đồng tiền, làm như vậy có đúng hay không? Nếu trái với lẽ thường th́ không nên. Ở đây, tôi không dám làm những chuyện ǵ trái với luân thường đạo lư. V́ trong thế giới bùa ngải, có những lời thề rất khắc nghiệt. Nếu
không nghe lời làm quá, sẽ bị hại ngược lại.

Tôi đă phải hứa, thề độc với các vị thầy là phải đi theo với qui luật trời đất, không đi ngược lại lư lẽ vũ trụ. Nói là dùng bùa ngải nhiều quá th́ bị điên, bị phản điều đó có thật. Không ai dám lạm dụng bùa ngải nhiều. Dùng quá có hại, nhất là dùng ngải, bùa v́ ḷng tham.

VW: Có người cho rằng, bùa ngải có hai loại: thiện và ác, ông nghĩ sao?

DTD: Trên quả đất này cái ǵ cũng có âm và dương. Trong âm có dương, trong dương có âm. Ngải và bùa cũng vậy. Có những vị thầy với ḷng từ bi. Cũng có vị thầy chỉ dùng với bùa độc ngải độc.

Chẳng hạn như anh bị ho ra máu, bị cảm hay bị ǵ ǵ đó, tôi có thể giúp cho anh được. Một vị thầy giỏi, phải biết cả điều tốt lẫn điều xấu để giải trừ. Nếu bị ếm toán, bị thư độc, đến đây, tôi có thể giải được.

VW: Trong vụ Smith Hà, theo ông có dính dáng tới ngải, hay vụ sai khiến của thần linh, dẫn đến án mạng hay không?

DTD: Tôi có thể nói thế này, lúc đầu tôi nghe nói là bà Smith Hà đă được báo trước, nhưng không tin… Tôi thấy cũng đúng, v́ nh́n thấy phương pháp của thầy Vũ Hùng, những bùa chú có liên quan tới ngải và cả Lỗ ban kinh.

VW: Ông theo phương pháp nào?

DTD: Tôi theo phương pháp luyện bùa Lỗ ban kinh.

VW: Ông có liên hệ ǵ sau vụ án của Smith Hà, đối với việc ông order đầu lâu ở Việt Nam không?

DTD: Tôi không có order đầu lâu. Tôi nói với mấy người em bên đó, nếu có dịp ǵ gởi hàng cho tôi th́ cứ gởi, nhưng thực sự tôi không cần, v́ những ǵ tôi luyện tập bên đây cũng đă có đủ.

Muốn làm một người thầy ở Cali, phải thực sự có tài mới sống nổi. Phải cao tay, có khả năng mới sống được… Nên tôi không cần họ gởi qua. Nếu tôi cần, tôi đă order từ Tây Tạng, Aán Độ gởi qua, cho khỏi bị rắc rối.

VW: Đầu lâu người khác với đầu lâu vật ra sao?

DTD: Đầu lâu người khác xa đầu lâu vật. Đầu lâu người có tính linh trong đó. Loài người có linh hồn, đầu người có tính linh rất đặc biệt.

Tuy nhiên con người ḿnh bị chi phối nhiều thứ quá, nên không ư thức được sức mạnh của phần tính linh trong ḿnh.

Tôi đi vào thế giới tâm linh bằng một tinh thần rất khoa học. Ở đây tôi tu luyện với sự tính toán kỹ, ít nhất là ḿnh có học. Ở Việt Nam cũng đi học, qua đây cũng đi học về computer. Tôi học ở Montana, rồi học trường đại học Arizona University.

VW: Khi nào th́ ông vào hẳn trong nghề thầy bùa?

DTD: Từ nhỏ tôi đă có học về nghề bùa. Các em tôi không có học về bùa.

VW: Hiện nay những người liên hệ về chuyện gởi đầu lâu đă bị bắt. Ông có nghĩ họ bị bắt có đúng không?

DTD: Họ bắt th́ cứ bắt. Như tôi nói Việt Nam thấy chuyện nhỏ, cứ xé ra cho to. Xứ Mỹ này nếu anh bán cocain nửa kư hay nửa tấn đi chăng nữa, nếu anh có tiền chuộc mạng, cũng không sao. C̣n ở Việt Nam nếu chỉ v́ một vài gram thuốc phiện, không có tiền đút lót chuộc mạng, bị xử tử là chuyện thường. Đó là theo vấn đề luật pháp hay làm tiền ǵ đó, tùy theo họ thôi.

VW: C̣n đối với ông phía ông có bị rắc rối ǵ với chính phủ Mỹ, về việc ông nhận đầu lâu hay không?

DTD: Ḿnh cũng không nghĩ ra tại sao có sự rắc rối. V́ trên internet có thể mua xác người, đầu lâu trên các website, họ rao bán các xác chết nguyên bộ giá vài ngàn đô la, để về anh nghiên cứu học hỏi… đâu có ǵ đâu.

VW: Để kết luận lại bài viết này, từ việc vụ án bà Smith Hà, cho tới vụ đầu lâu gởi cho ông từ Việt Nam, xin ông cho biết nhận định cuối, nói về những việc nói trên. Ông muốn qua báo chí, nói điều ǵ?

DTD: Tôi không thấy có ǵ liên hệ với vụ án Smith Hà. Nếu có liên hệ chỉ là sự trùng hợp, v́ tôi với bà ta cùng làm chung một nghề bùa ngải.

Thực sự tôi rất thích nghề bùa ngải này, và đă làm từ nhiều năm qua. V́ tôi thấy có một sự huyền bí liên hệ tới tôi. C̣n phía Việt Nam đó là việc của họ. Họ làm ǵ th́ họ làm. Tôi thấy nó được th́ tôi tiếp tục liên hệ, tôi đi khỏi nước từ năm bảy lăm tới giờ tôi chưa về lần nào. Chỉ liên hệ qua điện thoại.

VW: Người liên lạc với ông, gởi đầu về địa chỉ của ông, có liên hệ bà con ǵ với ông?

DTD: Đó là người bà con bên chú.





   Nguyễn Tú A












    

                           
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 48 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:05am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



BÓNG MA XUẤT HIỆN TRÊN CAMERA


Một nhóm các nhà làm phim nghiệp dư tin rằng, họ đă có bằng chứng để chứng minh, các bóng ma thực sự tồn tại, sau khi một người trong số họ t́nh cờ quay được một đoạn phim kỳ lạ.

George Gunn nói rằng anh đă quay được h́nh ảnh của một bóng ma, khi đang đi dọc đường dành cho người đi bộ ở quận Outwood, thuộc hạt West Yorkshire Anh.

Anh Gunn, thành viên của câu lạc bộ video cộng đồng Outwood, cho biết nhân vật này trông giống một chiến binh La Mă. Anh từng được nghe kể câu chuyện về các bóng ma, xuất hiện trong khu vực, nhưng vẫn không tin cho đến khi, chính ḿnh quay được đoạn phim kỳ lạ này.

Tuy nhiên có một điều kỳ lạ là, bóng ma vẫn xuất hiện trong đoạn phim, nhưng mờ đi nhanh chóng khi có hai người, chạy bộ qua chỗ bóng ma xuất hiện.

Gunn không hề chú ư đến h́nh ảnh này, cho đến khi anh xem lại đoạn phim ḿnh quay vào buổi chiều. “Tôi sở hữu chiếc camera này từ lâu rồi, nhưng chưa bao giờ gặp vấn đề ǵ về ánh sáng, hay tia chiếu mặt trời”, Gunn nói.

Mike Hooley, một thành viên trong câu lạc bộ video nói: “Khi Gunn gọi điện cho tôi và nói: cậu có tin vào ma quỷ không?. Tôi trả lời không và chẳng bao giờ tin, cho đến khi nh́n thấy đoạn phim kỳ lạ đó. Tôi thực sự kinh ngạc!”.

Các thành viên của Câu lạc bộ video, đang lập kế hoạch t́m hiểu xem, trong khu vực đă từng có một đội quân La Mă nào đóng quân hay không.




                                                              ST









Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 49 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:09am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



THIÊN THẦN XUẤT HIỆN


“Thiên thần” xuất hiện trên bầu trời Florida. Quả là món quà đặc biệt mà Chúa dành tặng vợ chồng nhà Fulton, trong lễ kỷ niệm mười lăm ngày cưới ở đảo Amelia, bang Florida Mỹ.

Rev. Glenn và Linda Fulton đă có một buổi chiều cực kỳ lăng mạn trên băi biển Amelia, trong ngày Quốc khánh Hoa Kỳ July 4, cũng là ngày kỷ niệm mười lăm năm ngày cưới của họ, nắm tay nhau đi dọc triền cát đùa với sóng nước, ngắm mặt trời lặn và tất nhiên là không quên chụp vài tấm h́nh.

Tuy nhiên măi cho đến khi trở về khách sạn, ông bà Fulton mới phát hiện ra điều kỳ lạ trên những bức ảnh hoàng hôn.

- Lúc đứng trong thang máy chúng tôi mở máy ảnh ra xem lại, và Linda ngay lập tức thốt lên đầy kinh ngạc:

- Chúa ơi, rơ mồn một gương mặt trên bầu trời.

Ông Glenn Fulton đến từ nam Carolina kể lại:

- Chúng tôi chỉ c̣n biết tự nhủ với nhau rằng: Đây là minh chứng không thể chối bỏ về sự tồn tại của Chúa.



                                                                    ST

                                                                                 





Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 50 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:10am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



NHỮNG NGƯỜI ĐI VÀO QUÁ KHỨ


Song song với hiện tượng nhớ về tiền kiếp xa xăm, hiện nay các nhà nghiên cứu c̣n quan tâm hơn nữa, về một số hiện tượng khác tương tự, đó là hiện tượng thấy được sự việc trong quá khứ và cả trong tương lai nữa.


Mùa hè năm 1901 có hai người phụ nữ tên là Eleanor Hourdain và Anne Moberly, đi thăm các lâu đài nổi tiếng của Pháp.

Nơi họ say mê nhất qua sách vở báo chí và nhất là qua tài liệu lịch sử là Điện Versailles.

Ngôi biệt điện nguy nga vĩ đại nổi danh trên thế giới, qua các triều đại vua chúa vàng son của nước Pháp, được xây dựng bởi vua Louis thứ XIII và sau đó được các vua Louis kế tiếp phát triển thêm.

Ngay bước xây cất đầu tiên, ngôi biệt điện này đă tiêu hoang phí hết trăm triệu đô la chớ không phải tính theo tiền phật lăng.

Hằng năm du khách đến thăm điện Versaille rất đông, nhưng hai phụ nữ này chỉ thích tự ḿnh đi thăm không qua một tổ chức, hay một phái đoàn du lịch nào.

Họ không muốn bị lệ thuộc vào nhiều hoàn cảnh và thời gian đi lại, v́ họ rất thích nghiên cứu lịch sử. Với một cuốn chỉ nam du lịch Pháp bỏ túi, hai người đàn bà này đă lần ṃ để đến những nơi mà họ ưa thích t́m hiểu.

Đầu tiên cả hai lên ô tô, và khi ô tô tới bến xuống xe, họ đă đến nơi nếu họ quẹo tay mặt, nhưng họ lại xuống xe và đi tiếp một đoạn đường khá xa.

Sau đó họ thấy một con đường nhỏ, một con đường vắng tanh, đó là con đường đất dẫn vào một đám cây xanh ngát.

Sẵn óc ṭ ṃ và thích du lịch thám hiểm, hai người đàn bà với túi xách trên tay đi lần theo con đường.

Không gian êm lắng lạ thường, xa xa là khu rừng thông ngút ngàn. Họ phân vân và có cảm giác ḿnh bị lạc đường.

Nhưng họ thấy có nhiều ngôi nhà nông dân đằng xa, rồi thấy bên đường cái cào sắt và cái xẻng, đặt gần chiếc xe cút kít.

Họ gặp nhiều người trên đường, lúc đầu là hai người đàn ông mặc áo choàng màu xám xanh, rồi nơi thềm một túp lều, cô Jourdain thấy một người đàn bà lớn tuổi, đang đứng với một cô gái trẻ.

Sau vài phút họ lại gặp một người đàn ông, cũng mặc áo choàng và đầu đội mũ rộng vành.

Người đàn ông này có gương mặt lầm ĺ, xam xám và điểm chấn rỗ hoa. Bà Ann Moberly định hỏi thăm đường, nhưng thấy dáng dấp và vẻ nghiêm khắc của người đàn ông này nên không hỏi nữa, th́ vừa lúc đó có một người đàn ông từ xa chạy lại, đứng trước mặt họ và nói có vẻ sốt sắng:

- Tôi có thể dẫn các bà đi nếu các bà cho phép! ?

Bà Anne và cô Jourdain cảm thấy vui vui, và họ cảm ơn người đàn ông đă ngỏ ư muốn dẫn đường cho họ.

Họ qua một cây cầu nhỏ bắt ngang qua một con suối, mà tiếng nước suối đổ sao nghe xa xăm nhẹ nhàng, như xem qua màn ảnh chỉ có h́nh mà không có tiếng động.

Người đàn ông dẫn họ qua cầu rồi từ biệt. Trước mặt hai người là một khoảng yên tĩnh khác. Một người đàn bà dang trầm ngâm ngắm nghía bức tranh bà đang vẽ.

Họ lại gặp hai người đàn ông đi tới, yên lặng và nhẹ nhàng như ḥa vào cái tĩnh mịch của vùng đất, mà họ đă đi qua. Đâu đâu cũng đều nhuốm vẻ thâm trầm, lặng lẽ.

Khi vừa đến một căn nhà gần cuối đường, họ mới nghe thấy quang cảnh ồn ào vui vẻ phát ra, họ nh́n vào và biết đó là một cuộc đám cưới linh đ́nh. Một người đàn ông bước ra đưa cao ly rượu chào đón họ...

Hai phụ nữ cảm thấy mỏi chân và họ ngồi lên một tảng đá lớn, bên hàng cây râm mát để nghĩ mệt. Gần chiều họ quay trở về.

Điều kỳ dị là con đường họ đi qua c̣n đó, nhưng tất cả những ǵ họ đă thấy đều như tan biến cả, không c̣n ngôi nhà ồn ào náo nhiệt, không c̣n người đi lại, chẳng thấy túp lều ở đâu và cả xe cút kít và cào xẻng...

Hai phụ nữ trở về Paris, mỗi người đều mang tâm trạng hoang mang kỳ lạ về những ǵ ḿnh đă thấy. Họ th́ thào hỏi nhau như sợ nói to ra sẽ động tới những ǵ linh thiêng huyền diệu nhất. Họ xem các tập ghi chép của nhau, và xác nhận rằng mỗi người đều thấy rơ ràng, những h́nh ảnh xảy ra trước mắt ḿnh không có ǵ sai lệch.

Điều kỳ dị là họ nhớ lại những căn nhà xưa, những túp lều và cách trang phục của những người mà họ gặp.

Xem lại bản đồ và sách chỉ dẫn, họ thấy không thể có vùng đất nào như họ đă đi qua có trong tài liệu cả.

Hơn nữa những ǵ họ thấy không thể nào có được, vào thời đại họ đang sống ,nhất là những kiểu mũ, nón, áo quần mà họ đă thấy ở những người mà họ đă gặp.

Tài liệu lịch sử cho biết những ǵ mà họ đă thấy, chỉ có ở thời đại cách xa thời đại họ đến gần 200 năm.

Khi đọc kỹ lại nhật kư của nhau, hai phụ nữ thấy có một điều lạ là, trong khi bà Anne Moberly thấy người phụ nữ vẽ tranh bên kia cầu, th́ cô Jourdain lại không thấy.

C̣n khi Jourdain thấy người đàn bà lớn tuổi và cô gái ở túp lều, th́ bà Anne Moberly lại không thấy.

Nơi mà hai phụ nữ trước đó quyết định viếng thăm là khu nghỉ mát nổi tiếng Petit Trianon, đó là khu nghỉ hè của Hoàng Hậu Marie Antoinette.

Bà Anne Moberly và Jordain cảm thấy như họ đă gặp phải một trường hợp dị thường. Nếu chỉ một người đơn độc gặp phải hoàn cảnh ấy, th́ có thể họ sẽ cho là một giấc mơ qua hay là một ảo giác (hallucination) mà họ đă trải qua.

Nhưng ở đây chính cả hai người đều đă cùng đi, và cùng thấy những cảnh tượng như nhau, chỉ ngoại trừ hai sự kiện vừa kể trên.

Vậy có cái ǵ đó lạ lùng đă xảy ra và đă, đang hiện diện kề cận bên những ǵ gọi là cơi thế gian. Phải chăng cái quá khứ vẫn nằm măi bên cái hiện tại ?

Vốn là người thích mạo hiểm, t́m ṭi, nghiên cứu, hai phụ nữa ấy quyết định thử lại một chuyến du hành đến khu nghỉ mát Pettit Trianon lần nữa.

Họ lại đi vào con đường nhỏ yên lặng. Khi gần đến công viên đầy hoa lá, họ bỗng nghe tiếng nhạc thoang thoảng và từ xa có hai người công nhân đội mũ màu xanh đỏ, đang mang củi lên chiếc xe nằm gần một mô đất cao.

Sau đó cả hai phụ nữ đến gặp người trông coi khu nghỉ mát Petit Trianon. Người này sau khi nghe hai cô gái kể lại mọi sự họ đă trông thấy, cũng như những ǵ họ đă ghi chép trong cuống nhật kư, th́ chỉ lắc đầu và nói:

- "Tôi xin phát biểu là tất cả những ǵ hai cô đă tŕnh bày, đều là của quá khứ v́ tôi là người trực tiếp coi sóc khu này đă lâu năm, tôi chưa bao giờ trông thấy những người như đă kể, hơn nữa với những áo quần nhà cửa, vật dụng ấy chỉ có thể thấy được cách đây hơn một thế kỷ mà thôi".

Nhận thấy những ǵ ḿnh kể lại đều khó được ai chấp nhận hay giải thích. Cả hai phụ nữ lại đến khu Versailles lần nữa.

Nhưng lần này tất cả những ǵ họ thấy đều không c̣n nữa. Họ chỉ c̣n một quyết định là đến thư viện lớn nhất, là viện chuyên về lịch sử để t́m lời chứng nhận và giải đáp qua tư liệu mà thôi.

Tại đây qua cáctài liệu lịch sử, phong tục học và xă hội học của nước Pháp, họ ghi nhận lại rằng những trang phục mà họ đă thấy, qua những người xuất hiện ở Pettit Trianon, là trang phục của thời đại vua Louis.

Nơi họ đến khi qua cầu là nơi Hoàng Hậu Marie Antoinette đến nghỉ ngơi vào mùa hè. Người phụ nữ ngồi bên giá vẽ, mà bà Anne Moberly thấy chính là hoàng hậu Marie Antoinette.

Câu chuyện lạ lùng mà Eleanor Jourdain và Anne Moberly đă trải qua, chẳng bao lâu lôi cuốn một số nhà nghiên cứu về các hiện tượng siêu h́nh.

Các nhà sưu tập sử liệu cũng đă góp phần t́m hiểu về những ǵ, mà tập bút kư của hai phụ nữ này có ghi lại.

Trong một bản tài liệu lịch sử người ta thấy có nhắc đến túp lều ở Trianon, nơi đây có hai người sinh sống là một cô bé mười bốn tuổi và người mẹ của cô.

C̣n người đàn ông có gương mặt nghiêm khắc với những chấm, rơ là người quen thân của Hoàng Hậu, thường đến chơi mỗi khi Hoàng Hậu đến nghĩ mát vào mỗi dịp hè ở khu này.

Riêng về cây cầu mà hai phụ nữ đi qua với ḍng suối êm dịu như mơ, nay không c̣n thấy th́ lại có một tài liệu được phát hiện vào năm 1913, qua một bản đồ vẽ chi tiết địa điểm, địa danh của vùng Petite Trianon, do chính người làm vườn của Hoàng Hậu Marie Antoinette vẽ, trên bản đồ này có vẽ h́nh cây cầu bắt ngang qua một con suối.

Như thế, mọi thứ mà hai phụ nữ Moberly và Jourdan thấy, lần lần đều đă được xác nhận và như thế, rơ ràng họ đă một đôi lần đi vào quá khứ, mà họ không ngờ.

Điều cần biết thêm là hai phụ nữ này đều là những nhà trí thức, bà Anne Moberly là hiệu trưởng của trường College St. Hugh thuộc đại học Oxford, cô Eleanor Jordan là nhà nghiên cứu sử và là giảng viên về ngôn ngữ Pháp.

Hai người này không phải là dân Pháp. Họ đế tham quan nước Pháp vào mùa hè năm 1901. Tư liệu về câu chuyện của họ hiện nay vẫn c̣n lưu trữ tại thư viện Bodleian của đại học Oxford.



                                                           Đoàn Văn Thông















Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 51 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:14am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



NHỮNG NGÔI NHÀ MA ÁM NHẤT NƯỚC ANH


   Người ta nói rằng hoàng hậu Anne Boleyn, người vợ thứ hai của vua Henry VIII đă hứng chịu một cái chết oan uổng, sau khi bị khép tội phản quốc, ngoại t́nh vào năm 1536. Chính v́ thế mà hồn ma không đầu của bà cứ lẩn quất măi trong dinh thự Blicking Hall, cùng với hai linh hồn hoàng tộc khác.


   “Hai bóng ma c̣n lại, một là hầu tước Sir John Fastolfe, h́nh mẫu của nhân vật Falstaff trong vở nhạc kịch nổi tiếng, cùng tên của Shakespeare và một là Sir Henry Hobart, chính trị gia, bỏ mạng năm 1698 trong một cuộc đấu súng”. Jan Brookes, viên lư quản dinh thự Blicking Hall xác nhận một cách thận trọng.



   Những lần “chạm trán” giữa hồn ma và khách tham quan dinh thự, thường xảy ra vào cận kề ngày 19/5, chính là ngày giỗ của Hoàng hậu Anne.



   “Bóng ma Hoàng hậu thường xuất hiện với chiếc đầu nhỏ máu gói cẩu thả trong vạt váy, đi xuyên qua tường ngay trước mũi người trần mắt thịt, sau đó lại biến mất ngay tắp lự như thể bốc hơi”.



   Là nơi chôn rau cắt rốn của người đàn bà nổi tiếng xảo quyệt trong lịch sử hoàng tộc, dinh thự Blicking Hall thuộc địa phận Aylsham ở Norfolk được đặt dưới quyền giám sát của Hội bảo tồn di tích lịch sử quốc gia kể từ năm 1940. Mới đây, nó được b́nh chọn là địa danh ma ám nổi tiếng nhất nước.



   Danh sách b́nh chọn này được thực hiện với sự góp sức của Sian Evans, tác giả cuốn sách best seller có tựa đề Ghosts: Mysterious Tales tạm dịch “Những câu chuyện bí ẩn về ma”.



   Chính Evans là người rằng trong số 630 di tích lịch sử của nước Anh, có ít nhất 200 địa danh bị ma ám.



   Tác giả cũng tiết lộ thêm: “Mặc dù các hồn ma không làm hại dân lành, nhưng Hội bảo tồn di tích vẫn phải làm phép yểm bùa tất cả các địa danh, trước khi mở cửa đón khách. Tất nhiên là Hội không công bố rộng răi điều này”.



   Dưới đây là danh sách mười địa danh ma ám nổi tiếng nhất nước Anh vừa được b́nh chọn:



   1. Dinh thự Blickling Hall ở Norfolk



   Trước khi đưa đầu vào máy chém, Anne đă không nói đi nói lại một câu rằng: “Rồi ta sẽ trở thành một La Reine sans tête (Nữ hoàng không đầu)”.



   2. Lâu đài Dunster ở Somerset



   Bóng ma một đàn ông mặc áo xanh luôn lẩn quất quanh khu vực trước đây là chuồng ngựa. Tiếng ồn ào của đội kỵ binh, đă từng đóng quân ở đây hồi thế kỷ thứ mười bảy, vẫn làm nhân viên trông coi lâu đài mất ngủ hàng đêm.



   3. Nhà máy vải Quarry Bank ở Cheshire



   Là nhà máy sản xuất cổ xưa nhất c̣n lại ở nước Anh, xưởng thực tập của Quarry Bank, được đồn đại là nơi trú ẩn của “tập đoàn” ma nữ, vốn là công nhân nhà máy.



   4. Lâu đài Newton House ở Carmarthenshire



   Thế kỷ thứ mười tám, bị cưỡng ép đính hôn với một người mà ḿnh không hề yêu, thiếu nữ Elinor Cavendish đă bỏ chạy về nhà mẹ đẻ là dinh thực Newton House ở Dinefwr, Carmarthenshirem. Trong cơn tức giận, gă chồng chưa cưới truy đuổi đến tận nơi và siết cổ cô cho đến chết.



   Ngày nay, khách tham quan thường nghe thấy tiếng thút thít trong pḥng trống, thỉnh thoảng bắt gặp một cô gái trẻ biến mất dạng vào trong tủ đồ. Đáng sợ hơn, không ít lần họ c̣n có cảm giác như bị bàn tay vô h́nh siết vào cổ.



   5. Dinh thự Gibside Hall ở Tyne & Wear



   Bị chồng là bá tước Strathmore hành hạ cực kỳ tàn tệ, khi chết hồn ma của Mary Eleanor Bowes, đă không thể siêu thoát khỏi dinh thự Gibside. “Nữ bá tước sầu thảm” thường thoắt ẩn thoắt hiện trong vườn cam, và đêm đêm th́ dạo đàn trong pḥng gác mái khoá chặt.



   6. Công viên Lyme ở Cheshire



   Dân quanh vùng kể rằng thỉnh thoảng một đám tang ma vẫn lặng lẽ rước qua đây, xung quanh công viên Lyme này, để khóc thương cho Sir Piers Leigh, người đă chết v́ bị thương nặng trong trận đấu, chống quân Pháp ở Meaux năm 1422. Đi sau đám tang là hồn ma mặc áo trắng, có lẽ là vợ của vị hầu tước quá cố.



   7. Trang trại Lanhydrock ở Cornwall



   Theo đồn đại đây là nơi trú ngụ của khá nhiều ma, trong đó có hồn ma của một người đàn ông đă bị phe Bảo hoàng treo cổ trong cuộc nội chiến, ngay trước cổng trang trại.



   8. Biệt thự Hughenden ở Bucks



   Vị thủ tướng quá cố Benjamin Disraeli và đệ nhất phu nhân Mary Anne, xem chừng quá gắn bó với biệt thự Hughenden ở chốn đồng quê, đến nỗi mà khi chết bóng ma của họ, đă chọn nơi này làm địa điểm trú ngụ. Người ta nói thường nh́n thấy Disraeli dưới tầng hầm, trong pḥng hút thuốc hoặc dưới chân cầu thang, với nụ cười rạng rỡ như thể đang chào khách quư.



   9. Lâu đài Powis ở Powys



   Khách tham quan lâu đài Powis kể rằng, họ hay nh́n thấy một phụ nữ mặc áo đen, và có cảm giác bị một bàn tay vô h́nh chạm vào người. Ngoài ra trong cánh gà sân khấu, chiếc piano bị ma ám thi thoảng vẫn tự động dạo lên những khúc nhạc ma dù pḥng trống không và khoá kín.



   10. Belton House, Lincolnshire



   Những người đă từng nh́n thấy “Đức ông áo đen” nói rằng đó là một người cao lớn, lịch thiệp bởi lúc nào cũng đủ lệ bộ quần áo đen, mũ đen và áo choàng đen. Ông này thường xuất hiện trong pḥng ngủ của nữ hoàng trong dinh thự.




               
Telegraph















Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 52 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:20am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



XÁC CHẾT BÍ ẨN NĂM TRĂM TUỔI KHÔNG PHÂN HỦY


   Trên đỉnh một trong những ngọn núi cao ngất trời của khu tự trị Tây Tạng, có một ngôi nhà cầu siêu nhỏ nằm đơn độc trên ŕa núi lộng gió. Tại đây có một thi hài vô cùng đặc biệt ngồi thi gan cùng tuế nguyệt.

   Người ta tin rằng cái xác này có tuổi thọ nhiều thế kỷ và không bao giờ phân hủy. Người dân địa phương tôn thờ ông nhưng câu hỏi đặt ra là ông là ai? Bí mật của ông là ǵ? Liệu lời khẳng định của một số người rằng chính ông đă tự làm cho xác ḿnh khô lại là đúng?

   Một nhóm các nhà khoa học quốc tế đă cố gắng t́m ra những bí ẩn đằng sau các câu hỏi này. Chuyến đi của họ tới Tây Tạng đă phám ra được sức phi thường của việc ngồi thiền, các nghi lễ bí ẩn và danh giới mỏng manh giữa khoa học và siêu nhiên.

   Giáo sư Victor Mair, nhà nhân chủng học và là một chuyên gia nổi tiếng về Phật giáo tại đại học Pennsylvania đă dẫn đầu nhóm nghiên cứu trong chuyến đi này.

   Các nhà khoa học xác định được đây là xác của một nhà sư Tây Tạng có tên Sangha Tenzin. Ông được đặt bên trong một ngôi mộ ở làng Ghuen tại thung lũng Spiti, thuộc bang Himachal Pradesh Ấn Độ.

   Giáo sư Victor Mair cho hay xác ướp này ít nhất 500 tuổi: “Sangha Tenzin qua đời vào khoảng thời gian Colombus t́m ra châu Mỹ”. Nhà sư đă viên tịch trong khi đang ngồi thiền theo đúng tư thế mà người ta phát hiện ra ông hơn 500 năm sau.

   Người dân làng Ghuen đă biết về cái xác từ năm 1975. Năm đó, ngôi làng bị một trận động đất tàn phá và khiến cho một phần của ngôi mộ bị sụt suống. Ghuen nằm ở khu vực gần với biên giới Trung Quốc, đồng thời là một khu vực cấm dưới sự kiểm soát của cảnh sát biên giới Ấn, Tây Tạng. Do đó, hầu như không có người nào biết về cái xác này ngoại trừ dân làng Ghuen.

   Vào năm 1997, thi hài của nhà sư Tây Tạng được thế giới biết đến, nhờ hai lính tuần tra Ấn Độ, được cử đi xem xét một đoạn đường bị sụt lún, do động đất ở thung lũng Spiti.

   Dù đă hơn 500 tuổi nhưng xác của nhà sư Sangha ở trong t́nh trạng rất tốt, da không bị sứt mẻ và thậm chí vẫn c̣n tóc ở trên đầu. Không hề có bất cứ bằng chứng nào của các kỹ thuật ướp xác truyền thống.

   Giáo sư Mair nói rằng nguyên nhân một phần là do không khí cực kỳ khô và lạnh, của khu vực và một phần có liên quan đến các tŕnh tự ngồi thiền, mà các nhà sư đạt đến tŕnh độ luyện tập để xua trừ tà ma.

   “Vào những tháng cuối cùng của cuộc đời, nhà sư không hề ăn uống, chính điều đó đă làm giảm lượng mỡ trong cơ thể, và khiến các bộ phận nội tạng của cơ thể co nhỏ lại mà đáng lẽ ra chúng phải bị phân hủy”.
   
   Cái xác không đổ sập và rệu ră nhờ có một chiếc dây đay quấn quanh cổ và ṿng qua bắp đùi. Chiếc dây đay đóng một vai tṛ rất quan trọng.

   Qua nó, các nhà khoa học biết được đây là một phương pháp ngồi thiền bí truyền ít người biết. Chiếc dây làm cho nhà sư phải ngồi thẳng, và tập trung vào việc ngồi thiền của ḿnh.

   Nếu ông thả lỏng người, nút đay sẽ xiết chặt cổ, chặn đường vào của khí ô xi và khiến ông bị ngạt thở.

   Cho đến nay, trong các cuốn sách về đạo Phật ở Ấn độ, có rất ít thông tin nói về về phương pháp ngồi thiền này. Chỉ có duy nhất một bản thảo trong thư viện của chùa Tabo đă từng nhắc đến nó.

   Từ những hiểu biết của ḿnh về các nghi lễ và môn phái đạo Phật, giáo sư Mair cho biết phương pháp này rất hiếm:

   “Nó chỉ tồn tại trong một số môn phái ở Nhật và Tây Tạng, vô cùng bí truyền và xuất hiện trong phạm vi những vùng rừng núi hiểm trở. Phương pháp này pha trộn truyền thống Dzogchen của ḍng Nyingma”.

   Thật t́nh cờ là ngôi làng Ghuen lại nằm cách chùa Tabo khoảng năm mươi km, đây là ngôi chùa Phật giáo ngh́n năm tuổi cổ nhất c̣n sót lại trên dăy núi Xuyên Himalaya.

   Làng Ghuen cũng nằm giữa tuyến đường thông thương thường vận chuyển gia vị, len, muối, các loại đá quư và đường qua lại giữa Ấn Độ và Tây Tạng.

   Theo lời kể của những người dân địa phương th́ khoảng 600 năm trước, ngôi làng Ghuen bị bọ cạp quấy nhiễu.

   Nhà sư Sangha Tenzin lập tức ngồi phục xuống để thiền theo tư thế đă định trước. Người ta nói rằng khi linh hồn của ông rời thể xác, có một chiếc cầu vồng bất ngờ xuất hiện trên bầu trời, c̣n bọ cạp biến mất một cách bí ẩn khỏi ngôi làng.

                                                  


                                                      TheTibetanaltar

                                              




Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 53 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:24am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



NGƯỜI PHỤ NỮ BÍ ẨN TRÊN SAO HỎA


   Các nhà khoa học tỏ ra vô cùng bối rối trước một bức ảnh, do robot thám hiểm sao Hỏa Spirit của NASA gửi về trái đất, cho thấy h́nh dáng một phụ nữ bí ẩn trên Hành tinh Đỏ.

   Nh́n vào ảnh không ít người đoán già đoán non rằng, đây có thể là bóng dáng của một phụ nữ, với cánh tay duỗi dài, đang ngồi giữa những khối đất đá trên sao Hoả.

   Cũng có thể đó chỉ là tṛ ồn ào trên internet, để khẳng định sự sống thực sự tồn tại trên Hành tinh Đỏ, điều mà lâu nay các nhà khoa học vẫn nghi ngờ. Một số th́ cho rằng h́nh ảnh này đơn giản chỉ là ảo giác

   Đây là một trong số nhiều bức ảnh mà Spirit, robot thám hiểm của NASA ,được đưa lên sao Hỏa cách đây bốn năm, đă gửi về trái đất. Nó được chụp vào cuối năm 2007 từ điểm cao nhất của một vùng cao nguyên thấp trên sao Hoả.

   Bức ảnh được t́m trên một trang web của Trung Quốc, đang gây ra một cuộc tranh luận sôi nổi trên internet. Có nhiều ư kiến khác nhau về bức ảnh nói trên.

   Một blogger viết:

   “Những bức ảnh này thật đáng ngạc nhiên. Tôi không tin vào mắt ḿnh, khi nh́n thấy người ngoài hành tinh khoả thân đang đi ṿng quanh sao Hoả”.

    Một người khác đáp lại bằng giọng chế nhạo:

   “Nếu bạn có thể chỉ cho tôi, một khối đá khác trong một bức ảnh khác, từ sao Hoả hoặc trái đất, mà trông tự nhiên như vậy, tôi sẽ nghĩ lại”.

   Người thứ ba nói với giọng nhạc nhiên:

   “Mắt con người lại có thể bị đánh lừa dễ đến thế”.

   Spirit và Opportunity, robot thứ hai hạ cánh thành công xuống sao Hoả, đă bắt đầu di chuyển quanh hành tinh Đỏ ,kể từ khi hoàn thành sứ mệnh đầu tiên vào tháng bốn 2004.

   Mục tiêu cơ bản của hai robot là t́m kiếm những bằng chứng, có nước tồn tại trong địa chất, dấu hiệu có thể cho thấy sự tồn tại của sự sống trên sao Hoả.

   Được phóng lên từ mũi Cape thuộc Florida, vào tháng sáu và tháng bảy 2003, Spirit và Opportunity đă di chuyển khoảng, bốn trăm năm chục triệu km trên sao Hoả, để thăm ḍ bề mặt bụi bặm, và ghồ ghề của hành tinh Đỏ.

   Với những dấu vết sông và biển trên bề mặt khô cằn của sao Hỏa, nhiều nhà khoa học tin rằng sự sống từng tồn tại trên hành tinh Đỏ.



                                                                                                         
                                                                                                          The Times











Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 54 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:41am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde


LỜI NGUYỀN CỦA PHÙ THỦY NƯỚC ANH


   Tin đồn phù thủy tái xuất tại nghĩa trang thành phố Newcastle, sau hàng trăm năm bị treo cổ, đang gây xôn xao dư luận nước Anh.

   Một công nhân thấy đau và có vẩy trên cánh tay, sau khi nhặt những mảnh vụn của hộp sọ, tại nghĩa trang St Andrew's.

   Các công nhân đă t́m thấy răng, các mảnh sọ và một chiếc xương sườn, bên ngoài nhà thờ St Andrew's, nằm trên phố Newgate, Newcastle trong quá tŕnh đào một cái rănh để lắp đặt hệ thống thắp sáng nhà thờ.

   Những phần hài cốt này được cho là, của các phù thủy bị chôn trong một cái hố tại nghĩa trang, của nhà thờ sau khi bị treo cổ tại Town Moor.

   Bill Atkinson người trông nom nhà thờ cho biết, những chiếc xương này tiếp tục lộ ra, đặc biệt là sau khi trời mưa.

- “ Họ đào cái rănh này và t́m thấy những mảnh xương và xương sọ. Một người công nhân nhặt những mảnh sọ lên, và rất hào hứng đưa cho mọi người xem. Nếu là tôi, tôi sẽ chẳng bao giờ chạm vào nó.

Ngày hôm sau anh ta thấy đau và có vẩy ở trên tay, anh ta đi khám nhưng bác sĩ, không phát hiện ra đó là bệnh ǵ. Mỗi lần trời mưa lớp đất bị rửa trôi đi, th́ có càng nhiều xương bị lộ ra”.

   Theo sổ khai tử của nhà thờ St Andrew's, có khoảng mười sáu nữ phù thủy, và một thầy phù thủy bị chôn trong nghĩa trang này.

   Họ bị treo cổ vào ngày 21/8/1650 tại Town Moor.

   - “Ở thời đó đối với những ai khác người, như một người bán thảo dược, hay người có h́nh dáng trông hơi lạ, thậm chí nếu bạn căi nhau với hàng xóm, ai đó sẽ buộc tội bạn là phù thủy, ông Bill nói.

   Người phát hiện bạn là phù thủy sẽ được trả một đồng guinea, tương đương với 1,1 bảng Anh, là một khoản tiền rất lớn thời đó.

   Sau đó họ sẽ bị treo cổ tại Town Moor trước hàng trăm người, rồi bị ném vào một cái hố trong nghĩa trang của nhà thờ. Tôi luôn nghĩ rằng linh hồn của họ vẫn quanh quẩn đâu đây”.

   Có khoảng 1560 đến 1650 phiên xét xử phù thủy, diễn ra trên toàn quốc, nhưng chẳng có phiên ṭa nào đặt câu hỏi, liệu phép thuật có thực sự tồn tại.

   Phát ngôn viên của Hội đồng thành phố Newcastle nói:

- “Nghĩa trang của nhà thờ St Andrew's, là một địa điểm lịch sử rất quan trọng, nằm ở trung tâm của thành phố, và là một trong những nghĩa địa lâu đời nhất, có từ thế kỷ thứ mười hai.

   Chúng tôi thấy nghi ngờ về việc làm thế nào, để chứng tỏ đây là xương của phù thủy. Tuy nhiênchúng tôi sẽ gặp gỡ, những người làm việc trong nhà thờ, để t́m hiểu thêm xem người ta đă thu được những ǵ”.





   Chroniclelive







Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 55 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:43am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



MỘT VỤ HỒI SINH KỲ LẠ Ở MANCHESTER ANH QUỐC


   Trở về từ nhà tang lễ chưa đầy hai mươi bốn tiếng đồng hồ, bà Gina Partington như khuỵu xuống khi nghe tin báo:

   Cậu con trai duy nhất Tommy Dennison, người mà vừa mới hôm qua thôi, bà c̣n khóc đến cạn nước mắt khi tiễn đưa đến giàn hỏa táng, hiện đang bị cảnh sát giam giữ ở tỉnh bên.

   Tin sét đánh đến với bà mẹ năm mươi tám tuổi, ở Greater Manchester vào hôm thứ Ba 30/10, khi nhà tang lễ thành phố gọi điện tới thông báo:

   Đă t́m thấy xác cậu con trai Tommy Dennison ba mươi chín tuổi của bà, trên đường Upper Brook ở Rusholme, cách khu vực Urmston nơi gia đ́nh đang sinh sống một đoạn khá gần.

   Cậu Tommy vốn có tiền sử bệnh tâm thần, đă bỏ nhà đi biệt từ hôm 12/10. Gia đ́nh và một số nhân viên xă hội, hông báo t́m người lạc khắp nơi, cho đến ngày 15/10 th́ có người phát hiện ra xác một người đàn ông, trong khu phố ổ chuột ở Rusholme, căn cứ theo đặc điểm nhận dạng th́ đúng là Dennison.

   Nghe điện thoại bà Partington vẫn đủ b́nh tĩnh, để căn vặn người thông báo:

   Có đúng xác chết mang những dấu hiệu khác biệt, giống con trai bà hay không, một vết sẹo trên đầu để lại từ sau lần phẫu thuật năo, một bên chân lở loét ung nhọt, và câu trả lời là: chính xác.

   Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, bà mẹ tất tả cùng ông chồng cũ, bố đẻ của Tommy đến nhà xác nhận lại con.

- “Tôi mở nắp quan tài, ngắm nh́n gương mặt nó, cầm tay nó lên và chỉ biết khóc thương cho đứa con xấu số”.

   Bà Partington nhớ lại.

- “Ngay cả ông ấy cũng không thể nói đó không phải là Tommy”.

   Sau bốn mươi phút khóc lóc thảm thương, nghi thức hỏa thiêu được tiến hành ngay lập tức. Đó là buổi tối ngày thứ Ba 30/10.

   Cho đến chiều thứ Tư 31/10, nghĩa là chưa đầy một ngày sau, bà Partington lại bất ngờ nhận một cú điện không mong đợi khác, lần này từ cảnh sát.

   Họ cho biết với tư cách người mẹ, bà phải đến ngay sở cảnh sát ở Nottingham, để bảo lănh cho cậu con trai Tommy Dennison, người đă bị bắt giữ và nhốt vào khám trước đó vài ngày.

- “Tôi gào lên trong điện thoại:

- Các người điên hết cả rồi. Tommy đă chết”.

   Và thế là họ nối máy cho tôi nói chuyện với “con trai”.

   Đúng là giọng của Tommy, không lẫn đi đâu được. Nó nói :

- “Mẹ đă mai táng con rồi à?”

- “Phải, con trai. Mẹ đă làm cho con một lễ tiễn đưa rất chu đáo".

- "Mẹ đă mời cả mục sư Cơ đốc giáo, và cắm quốc kỳ nữa đúng không. Một đám tang sặc mùi Scotland mẹ nhỉ”.

   Bà Partington không thể nói ǵ hơn được nữa. Ngay chính bản thân bà cũng kiệt sức v́ khó hiểu, v́ đă sai lầm khi nhận dạng cậu con trai độc nhất, do chính bà dứt ruột đẻ ra.

- “Có lẽ chúng là anh em sinh đôi. Có lẽ người đă khuất là đứa con chào đời cùng với Tommy, mà tôi chưa từng biết đến. Đó là cách lư giải duy nhất tôi có thể đưa ra vào thời điểm này.

   Tôi không thể phủ nhận bất kỳ ai trong hai đứa, người đă yên nghỉ trong mồ, hay người vẫn bị giam giữ, không phải là Tommy con tôi”.

   Các thám tử hàng đầu nước Anh đă vào cuộc. Những kết quả điều tra ban đầu cho thấy, “cậu Tommy đă khuất” cũng sinh sống ở thành phố Manchester với một chị gái. Bố đẻ của cậu ta sống ở Ireland, hiện vẫn chưa liên lạc được.



              


                                                    BBC





Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 56 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 7:44am | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



NGƯỜI ĐÀN ÔNG BỊ NINH NHỪ KHÔNG CHẾT


   Sau bốn mươi lăm phút, chiếc nồi hơi réo ùng ục trên than hồng, người ta quyết định tháo van áp suất, mở vung nồi và nín thở chờ đợi kết cục bi thảm ǵ, sẽ xảy đến cho kẻ bạo gan ngồi bên trong.

   Chẳng những không nhừ nát giống năm con gà bên cạnh, tác giả của pha biểu diễn đứng tim c̣n tỏ ư khiển trách: c̣n quá sớm mà đă mở vung nồi.

   Trước sự chứng kiến của hơn ba trăm người dân thành phố Ipoh, Malaysia, màn tŕnh diễn có một không hai, được thực hiện một cách thuần thục bởi đích Xia Fuan, một trong hai đồ đệ ruột của pháp sư Thanh Thủy, đến từ tỉnh Bahau.

   Khâu chuẩn bị xem ra khá công phu. Đầu tiên, người ta phải t́m một cái nồi áp suất đủ lớn, để vừa vặn một người chui vào, đường kính chừng một mét. Sau đó đổ ngập nước lă, quẳng vào đó thêm năm con gà đă làm sạch lông, để minh chứng thêm phần… thuyết phục.

   Đúng chín giờ tối, pháp sư Thanh Thủy tiến hành khai mạc sự kiện bằng lễ tế thần linh. Trong tiếng chiêng trống inh ỏi và hương khói nghi ngút, ông niệm thần chú, rắc lá trà, thêm một ít muối và gạo vào nồi nước.

   Chừng ba mươi phút sau, đồ đệ Xia Fuan, người được cho là đă bị Vua Khỉ nhập thần, bắt đầu đi lại, nhảy nhót, găi mặt găi tai và kêu la như một “hầu vương” thực thụ.

   Với dây sắt trong tay, “Vua khỉ” nhảy ra khỏi điện thờ, ngạo nghễ nh́n khắp lượt dân chúng trong khoảng mười phút, trước khi thực hiện pha tŕnh diễn.

   Sau khi Xia Fuan yên vị trên đụn giấy, người ta bắt đầu đậy vung và đốt lửa cháy rừng rực. Chẳng mấy chốc, nước réo sôi, nồi đă bốc khói nghi ngút.

   Giây cuối cùng của phút thứ bốn mươi lăm trôi qua, mọi người nín thở dập tắt lửa, và ḥ nhau mở nắp nồi.

   Trước sự ngỡ ngàng của tất thảy nhân chứng, Xia Fuan vẫn ngồi chồm hỗm bên cạnh năm con gà thịt đă nát nhừ, người không mảy may thương tích.

   Anh chàng tỏ vẻ thất vọng và nói bằng thứ tiếng Phước Kiến với sư phụ Thanh Thủy, tạm dịch “Thầy cho con ra sớm quá

   Pháp sư Thanh Thủy cho biết, ông bắt đầu học tuyệt kỹ “Hầu vương phá Ḷ bát quái” từ năm mười lăm, mười sáu tuổi, cho đến năm hai mươi lăm tuổi, th́ đă đủ thuần thục để đi biểu diễn, khắp các vùng miền trên đất nước Malaysia.

   Cách đây ba mươi ba năm, tại đại hội “Chiến tích phi thường” khu vực châu Á, chính tuyệt chiêu “ninh nhừ không chết” đă giúp pháp sư giành giải á quân.

   Được biết, pháp sư Thanh Thủy rất sẵn ḷng dạy kỹ năng bí truyền cho người ngoài môn phái, thậm chí cho cả nữ nhi.

   Tuy nhiên đến thời điểm hiện tại, chỉ có hai anh em Xia Fuan và Xia Fulai, là đủ tố chất để luyện tập thành thục tuyệt chiêu nguy hiểm.

   Trước đêm tŕnh diễn mười ngày, người thực hiện phải ăn chay, kiêng rượu thịt và tuyệt đối tránh quan hệ nam nữ.

   Tai nạn nghề nghiệp có thể là da sưng phồng và đỏ tấy, may mắn là chưa từng xảy ra tai nạn đáng tiếc nào.

                                                                                            

Guang Ming Daily








Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 57 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 1:02pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



CHÚA JESUS HIỆN H̀NH TRONG THÂN CÂY


Một thợ mộc đến từ Mỹ đă t́m thấy chân dung của Chúa Giê-su trong thân một cây thông. Mới đầu, anh đă rao bán khúc gỗ trên trang đấu giá eBay và có người đă trả tới 500 USD.

Anh Craig O'Connor, một tín đồ đạo Thiên chúa sống ở bang Pennsylvania, cho biết: “Mọi người nói rằng đây là một tác phẩm nghệ thuật do Chúa tạo nên và tôi cũng có cùng ư kiến với họ”.

Anh O'Connor nói thêm rằng những đường vân xung quanh đầu của “Chúa Giê-su” trông giống như vầng hào quang.

O'Connor nhớ lại khoảnh khắc anh nh́n thấy h́nh ảnh lạ thường khi đang giúp một người bạn đốn cây ở quận Burlington cách đây gần 1 năm: “Người tôi nổi da gà. Trông rất giống Chúa Giê-su giáng trần và Ngài đang dang rộng cánh tay. Tôi vô cùng ngạc nhiên bởi nó chỉ là một đốm nhựa thông tự nhiên”.

Tuy có người đă trả giá cao nhưng Craig quyết định giữ khúc gỗ và đặt nó vào giữa tủ đồ anh đang làm.




Telegraph








Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 58 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 1:09pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde



MƯỜI ĐỊA DANH RÙNG RỢN NHẤT THẾ GIỚI


1. Đảo Phục sinh, Chile


Nằm cách Chile lục địa khoảng 3.600 km về phía Tây, Đảo Phục sinh được coi là một trong những ḥn đảo cô lập và huyền bí nhất thế giới. Tại đây có tới hơn 1.000 bức tượng lớn h́nh người bằng đá có niên đại cách đây hàng ngh́n năm, tuyệt nhiên không bức nào giống bức nào.

Có những bức tượng bán thân nh́n lên trời cho ta cảm giác như chúng đang ăn năn về tội lỗi nào đó trong quá khứ. May ra chỉ có chúng mới biết người làm ra chúng là ai, họ đến từ đâu và đă đi đâu, bởi nơi có người ở gần ḥn đảo này nhất chỉ có đảo Picairn - cách 2.250 km về phía Đông.

Hiện nay, việc chế tạo, vận chuyển và ư đồ sắp xếp những bước tượng khổng lồ cao tới 21m và nặng đến 90 tấn trên đảo Phục sinh vẫn c̣n là bí mật chưa có lời giải.



2. Vịnh Truk, Micronesia



Vịnh Truk, Micronesia nằm phía tây-nam quần đảo Hawaii được biết đến như “vùng biển chết” v́ đă nuốt chửng cả một đơn vị lớn Hải quân Nhật Bản trong chiến tranh thế giới lần thứ 2.

Năm 1971, đoàn nghiên cứu do nhà thám hiểm nổi tiếng Jacques-Yves Cousteau dẫn đầu tiến hành thăm ḍ vùng biển này và hết sức ngỡ ngàng khi phát hiện hàng loạt xác tàu chiến, thậm chí có cả tàu sân bay được cho là bị đắm tại đây năm 1944.

Hiện nay vịnh Truk đă mở cửa phục vụ khách du lịch. Các xác tàu đă gắn chặt vào san hô và đá ngầm là địa điểm đặc biệt thu hút những vị khách du lịch hiếu kỳ.



3. Chợ ma thuật Sonoran, Mexico



Các thầy phù thủy tại chợ ma thuật Sonoran, Mexico tuyên bố rằng chỉ với 10 pesom họ có thể giúp bạn nhanh chóng thoát khỏi đói nghèo cũng như những trắc trở trong cuộc sống vợ chồng.

Trong các gian hàng chật hẹp, người ta c̣n bày bán những con thằn lằn độc, ếch và chim hoang dă. Chợ ma thuật Sonoran mở cửa hàng ngày phục vụ người hành hương, khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới, những người muốn được nghe lời tiên tri về số phận và được hứa hẹn về một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Tại đây, những người mắc chứng viêm năo có thể t́m được các phương thuốc hữu hiệu như máu rắn chuông hay chim ruồi sấy khô.



4. Tu viện Thelema huyền bí ở Sicily, Italia



Vào đầu những năm 20 của thế kỉ XX, một tôn giáo kỳ lạ lần đầu tiên xuất hiện trên thế giới với cái tên Satan giáo hay c̣n gọi là giáo phái Thelema do Aleister Crowley (1875-1947) sáng lập.

Crowley không những rất nổi tiếng, mà c̣n được rất nhiều ban nhạc tôn thờ như King Daimond, Marilyn Manson... Trong đó, nổi tiếng nhất là việc ông xuất hiện trên b́a đĩa Sgt. Pepper's Lonely Hearts Club Band của ban nhạc huyền thoại The Beatles.

Aleister Crowley xây dựng nên tu viện Thelema để tôn thờ quỷ Satan. Những người mới gia nhập tôn giáo này sẽ được thử thách bằng việc chích ma túy và ngủ qua đêm trong “căn pḥng ác mộng”, nơi treo các bức tranh địa ngục và quỷ Satan.

Tuy nhiên, giáo phái này đă bị chính Mussolini ra lệnh đóng cửa do sức ép mạnh mẽ của các tổ chức xă hội và báo giới. Hiện nay, tu viện Thelema đă bị phá hủy gần như hoàn toàn, tuy nhiên một vài bức tranh quỷ Satan mà Crowley đă dùng để răn dạy môn đồ của ḿnh th́ vẫn c̣n lưu giữ.



5. Khu phố ngầm Mary King’s Close ở Edinburgh, Scotland



Các dăy phố ngầm bên dưới thành phố Edinburgh của Scotland được xem là vùng đất bí ẩn và nổi tiếng có nhiều ma. Nhiều khách du lịch đến đây cũng v́ muốn thỏa măn trí ṭ ṃ một lần trong đời được nh́n thấy oan hồn.

Mọi tin đồn đều bắt nguồn từ sự kiện kinh hoàng nhất trong lịch sử khu vực này vào năm 1645, khi dịch hạch lan truyền ra nhiều thành phố ở Châu Âu. Để ngăn chặn thảm hoạ, chính quyền thành phố lúc đó tiến hành các biện pháp cứng rắn nhất: Dùng quân đội vây chặt các khu phố có người bệnh không cho ai lọt ra ngoài, trong số này có Mary King’s Close. Có hàng trăm người nằm trong ṿng vây chết người ấy.

Sau khi kết thúc bệnh dịch, người ta đă san lấp cả con phố và xây dựng phố mới trên đó. Bắt đầu từ ấy xuất hiện các tin đồn về ma thoắt ẩn thoắt hiện trong những góc phố hay dưới ḷng đất.

Cho đến nay, nhiều khách du lịch nói rằng, họ đă từng gặp con ma là một bé gái nhỏ với gương mặt biến dạng v́ bệnh đậu mùa hay con ma chơi kèn trong bóng tối lờ mờ dưới ḷng đất...

Ngoài ra, có nhiều hiện tượng lạ diễn ra ở phố Mary King’s Close. Lúc th́ hướng dẫn viên lạc đường trong mê cung mà họ vốn dĩ thuộc như ḷng bàn tay, khi th́ những kiểu phim dưới ḷng đất lộ sáng cháy đen, trong khi các kiểu trong cùng cuộn phim chụp ở các địa danh khác chất lượng vẫn tốt.

Khu nghĩa đĩa dưới ḷng đất ở thủ đô Paris, Pháp dài gần 187km là nơi chôn cất hàng triệu dân Paris trong suốt gần 3 thế kỷ. Hàng trăm bộ xương được treo trong lồng kính, xương và xác người chết thậm chí được xếp đống ở hai bên hành lang.


6. Hầm mộ ở Paris, Pháp   


Hiện nay, một phần nhỏ của nghĩa địa này được mở của đón tiếp công chúng vào thăm quan. Phần c̣n lại của hầm mộ, theo lời đồn đại, do một đội quân đặc biệt là các hồn ma và xác chết canh giữ, không cho bất kỳ ai bén mảng tới.

Hầm mộ này được xây dựng vào năm 1770, khi nghĩa trang Paris quá đông có nguy cơ sinh bệnh khiến chính quyền tiến hành di rời nhiều ngôi mộ vào đường hầm. Nhiệt độ trong hầm luôn giữ ở -51,8 độ C.


7. Bảo tàng lịch sử y học Mutter, Philadelphia, Mỹ


Bảo tàng lịch sử y học Mutter là nơi lưu giữ các hồ sơ bệnh lư, trang thiết bị y học cổ xưa và các dị vật được lấy ra từ trong cơ thể người, từ khối u lấy từ miệng của Tổng thống Grrover Cleveland cho đến kim băng được kéo ra từ cổ họng một bệnh nhân sơ suất.

Hơn tất thảy, bảo tàng này thu hút khách du lịch thích cảm giác mạnh nhờ bộ sưu tập đồ sộ các hộp sọ người và những mẫu vật có một không hai. Ngoài ra, ở đây c̣n trưng bày thi thể của những đứa trẻ sinh đôi dị thường, bộ xương của đứa trẻ hai đầu và các mẫu vật “sởn da gà” khác nữa



8. Đầm lầy Mantrak ở Louisiana, Mỹ



Với những ai muốn khám phá và thích cảm giác mạnh th́ đầm lầy Mantrak ở Louisiana, Mỹ là nơi hết sức lư tưởng để thỏa trí ṭ ṃ. Lạc vào đây, bạn sẽ chẳng biết khi nào là ngày, khi nào là đêm bởi những tán lá bách dày đặc gần như che khuất ánh sáng từ bên ngoài rọi vào. Trong không gian âm u, tĩnh lặng, đâu đó xa xa lại vang lên những tiếng hú dài như ai đó đang đùa cợt.

Cũng v́ lẽ đó mà đây c̣n được biết đến với cái tên “đầm lầy của những bóng ma”. Người ta c̣n đồn rằng, có một cô gái đă bị giam giữ ở đây bằng tà thuật khi bị bắt làm tù binh vào đầu thế kỷ 20. Đến năm 1915, có 3 cô gái khác cũng bị một cơn băo cuốn vào khu đầm lầy này.

Ngoài những truyền thuyết đến rợn người, đầm lầy Mantrak c̣n làm khiếp vía những ai yếu tim khi đặt chân tới đây bởi hàng đàn cá sấu luôn nhăm nhe chờ đợi kẻ nào xấu số tụt chân xuống nước.


9. Ngôi nhà ma Winchester ở San Jose, California, Mỹ


Nếu bạn thích có cảm giác phiêu lưu, ma quái trong dịp lễ hội Halloween th́ căn nhà ma Winchester ở San Jose là một nơi lư tưởng để tới thăm.

Căn nhà cao 4 tầng, với tất cả 160 pḥng, 40 pḥng ngủ, 476 cánh cửa, nhiều cánh dẫn vào ngơ cụt, vào tường hay rớt xuống vùng sâu thẳm. Đấy là chưa kể 1257 cửa sổ lớn bé với những khung cửa đẹp gắn kính mầu do hăng Tiffany sản xuất và 40 chiếc cầu thang lớn bé đủ kiểu.

Đặc biệt, thiết kế của ṭa nhà luôn gắn liền với con số 13, con số không may mắn theo quan niệm người phương Tây như thang 13 bậc, hoa 13 cánh...

Theo chuyện kể, đây vốn là căn nhà của gia đ́nh Winchester, những người giàu lên nhanh chóng nhờ buôn bán súng.

Sau khi chồng qua đời vào cuối thế kỷ 10, goá phụ Sarah L. Winchester đă bỏ ra 5 triệu đô-la để xây một căn nhà lớn. Do nỗi ám ảnh những oan hồn đă chết v́ súng đạn nên căn nhà do chính bà Sarah thiết kế có nhiều cấu trúc lạ lùng, nhằm xua đuổi hoặc chạy trốn hồn ma trở về quấy phá.


10. Thành phố chết Pripyat, Ukraina


Thành phố Pripyat từng được nh́n nhận như một đô thị kiểu mẫu thời Liên Xô cũ. Thành phố này được xây dựng dành riêng cho công nhân của nhà máy điện Chernobyl, nơi hơn 20 năm trước từng xảy ra thảm hoạ hạt nhân tồi tệ nhất trong lịch sử loài người. Chỉ 36 giờ sau vụ nổ, cả thành phố này đă hoàn toàn bị bỏ hoang và trở thành thành phố chết.

Hiện nay mức phóng xạ ở đây đă giảm đến mức an toàn đối với những cuộc lưu trú ngắn hạn, do đó chính quyền Ukraina đă cho phép mở cửa hạn chế thành phố này cho khách du lịch đến thăm.

Thông thường, một chuyến du lịch kéo dài 1 ngày, khởi hành từ Kiev bằng xe buưt, sau đó đi bộ tới Nhà máy điện hạt nhân Chernobyl. Tại đây, du khách được phép lang thang trên những con phố trong thành phố chết Pripyat để thấy rơ hậu quả mà thảm họa năm xưa đă để lại.





                                     Anh Nguyễn




























Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 59 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 1:20pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde




KHUÔN MẶT HIỆN H̀NH TRÊN CUỐN SÁCH DA NGƯỜI



Sau khi thực hiện án tử h́nh, vua James Đệ nhất đă sai người lột da Henry Garnet để làm b́a cuốn sách răn đe dân chúng.

Từ đó cho đến nay, không ít người quả quyết đă nh́n thấy khuôn mặt của người tử tù xuất hiện méo mó trên miếng da một cách rùng rợn.

Năm 1605 cha xứ Henry Garnet bị kết tội là một trong những người cầm đầu “Vụ án thuốc súng”, âm mưu lật đổ ngôi trị v́ của Vua James Đệ nhất, do một số phe phái quư tộc theo đạo Tin Lành tiến hành.

Trong khi trên thực tế, vị linh mục này khẳng định, ông chỉ được nghe nội dung kế hoạch đảo chính, qua lời xưng tội của một con chiên, và buộc phải giữ bí mật theo nguyên tắc, chứ không tham gia dưới bất kỳ h́nh thức nào.

Ông cho biết cũng đă quở trách và khuyên giải con chiên nọ, nhưng rốt cuộc vụ đảo chính vẫn cứ diễn ra.

Bất luận thế nào, Cha Garnet vẫn bị Hoàng gia Anh kết tội “phản quốc” và chịu án tử h́nh vào tháng 5 năm 1606.

Cho đến nay, sự việc t́nh ngay lư gian của ông vẫn là vấn đề tranh căi với nhiều học giả.

Truyền thuyết kể rằng, ngay tại hiện trường nơi cha Garnet bị hành quyết, máu tươi bắn tung toé đă vẽ lên gương mặt nhăn nhúm của ông, ngay trên đụn rơm gần đó.

Hiện tượng này về sau xuất hiện trên miếng da làm b́a cuốn sách mang tựa đề “A True and Perfect Relation of the Whole Proceedings against the Late Most Barbarous Traitors, Garnet a Jesuit and his Confederats”.

tạm dịch: Sự thật xung quanh phiên toà xét xử, những kẻ phản quốc man rợ nhất, tên đạo đức giả Garnet và bè phái của hắn ta, được một thợ in của nhà vua, có tên Robert Baker hoàn tất, chỉ vài tháng sau vụ hành quyết.

Sắp tới đây, cuốn sách da người trứ danh, sẽ được đem ra đấu giá tại Hội chợ Wilkinson, ở thị trấn Doncaster nam Yorkshire. Không ai dám ước lượng chắc chắn, số tiền thu về sẽ là bao nhiêu.

“Có thể là 1.000 bảng, nhưng cũng có thể là vài trăm”, Sid Wilkinson tỏ ra thận trọng. “Đây là một trong những món đồ hiếm lạ nhất, mà công ty chúng tôi từng đem ra đấu giá. Sẽ là hơi thô thiển khi đoán trước, giá trị của một vật quư đến nhường này”.



                                                            Telegraph








                              
Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 
hiendde
Hội Viên
Hội Viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 02 May 2010
Nơi cư ngụ: United States
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2589
Msg 60 of 1439: Đă gửi: 23 May 2010 lúc 1:22pm | Đă lưu IP Trích dẫn hiendde


HAI TRĂM HỌC SINH THẤY MA


Những học sinh đến từ trường Sekolah Menengah Sains Dungun Malaysia, tin là các em đang được ở trong một câu chuyện ma thực sự và nói rằng đă nh́n thấy những con ma bay qua trường vào hôm chủ nhật, trong lớp học, kư túc xá và cả tiền sảnh của trường.

Trường nội trú có sáu trăm học sinh, bao gồm nhiều học sinh nữ đang trở nên rất hoang mang, v́ vậy các lớp học buộc phải đóng cửa.

Vào hôm thứ hai, t́nh trạng hoang mang lặp lại và tiếp tục đến ngày hôm sau. Các học sinh sống gần đó đă được bố mẹ đón về, c̣n các em nhà ở ngoại ô buộc phải ở trong kư túc xá.

Những người quản lư của trường ở quận Dungun thuộc bang Terengganu, và Bộ giáo dục Malaysia đă không muốn đưa ra lời b́nh luận, nhưng phụ huynh của một học sinh, anh Mazlan Ariffin cho biết, con gái anh kể rằng em đă nh́n thấy những con ma lượn quanh lớp học.

“Con gái tôi cứ tiếp tục nói với tôi rằng con bé đă nh́n thấy bóng một người phụ nữ trắng toát từ đầu tới chân bay quanh lớp học, nó nói nó đă cảm thấy ớn lạnh trước khi con ma đến gần nó và đă hét toáng lên”, anh Mazlan kể.

Một học sinh có tên Wati nói rằng sự việc xảy ra ngay sau buổi tập trung hàng tuần của học sinh vào sáng Chủ nhật, khi một học sinh lớp hai bắt đầu la hét không ngừng, có vẻ như đang sợ cái ǵ đó.

“Sau đó các học sinh khác cũng bắt đầu la hét và các bạn đă được đưa về pḥng của ḿnh. Cháu thấy hơi khó chịu ở bụng và đầu th́ đau như búa bổ đến nỗi cháu tưởng ḿnh đă ngất đi. Cháu không nhớ nhiều về những ǵ xảy ra sau đó”.

Một vị phụ huynh khác yêu cầu được giấu tên cho biết đến ngày hôm sau, sự việc chẳng tiến triển tốt hơn khi nhiều học sinh cũng bị như vậy và lớp học phải đóng cửa.

“Trường gọi cho tôi và bảo
tôi đến đón con gái. Lúc đầu, con bé không muốn về và liên tục giận dỗi với tôi, chỉ khi chúng tôi đă đi cách trường vài cây số, con bé bắt đầu đọc đoạn kinh "dua kalimah shahadat" và trở lên b́nh thường”.

Trường Sekolah Menengah Sains Dungun vẫn tiếp tục phải đóng cửa trong bốn ngày tiếp theo, nhưng các nhà quản lư đang nỗ lực để đưa t́nh trạng trở về b́nh thường.



                                                                             NST







Quay trở về đầu Xem hiendde's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi hiendde
 

<< Trước Trang of 72 Kế tiếp >>
  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 2.6602 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO